1. QUY ĐỊNH BOX TRUYỆN SƯU TẦM :

    Đặt Title theo mẫu [Tên truyện] [dấu cách] - [dấu cách] [Tác giả] [Số chương]
    ----•Nội dung cần:
    - Hình minh họa (bìa truyện, hình ảnh,etc,...)
    - Nguồn
    - Tác giả
    - Tên editor +beta
    - Thể loại
    - Số chương
    Đặc biệt chọn canh giữa cho đoạn giới thiệu
    ---- Quy định :
    1. Chỉ đăng những truyện đã có ebook và đã được public trên các trang web khác
    2 . Chỉ nên post truyện đã hoàn đã có eBook.
    3. Trình bày topic truyện khoa học, bôi đen số chương để dễ nhìn
    4 . Cần có trách nhiệm post đến hết truyện. Nếu không thể tiếp tục post liên hệ Ad và Mod

Anh Cả Không Làm Không Công - Tạ Thượng Huân (8 chương)

Thảo luận trong 'Hiện Đại'

  • ^^! Nếu bạn không gửi link bài viết trên Facebook được, hãy sử dụng link trong khung này để chia sẻ bài viết :
    1. piipp

      piipp Well-Known Member

      Bài viết:
      1,619
      Được thích:
      565
      Chương 8

      Thời gian dường như dừng lại.

      ngồi nhìn người mẹ đẻ trước mặt, Hạ Hương Trừng cao gầy, xinh đẹp, thời thượng, hai mươi năm năm tháng để lại dấu vết người bà quá , giống như là chị của Thủy Dạng hoặc Lương Mĩ Đế.

      Trái tim Thủy Dạng giống như bị móc rồi, chỉ có thể ngây ngốc sững sờ tại chỗ.

      Bà ấy rốt cuộc…… Bà ấy rốt cuộc cái gì?

      “Tôi trở về để báo thù! Cái kẻ bạc tình năm đó dám lừa gạt tình cảm của tôi, trước khi tôi thề trước mặt , hai mươi năm sau trở về báo thù!” Hạ Hương Trừng tự đánh giá mất phong thái ngày đó, ngược lại còn tăng thêm vài phần thành thục ý nhị, uổng phí bà chạy tới Nhật Bản học thẩm mỹ.

      Hạ Hương Tuyết bất an nhìn Thủy Dạng, lại ngoảnh đầu nhìn em mất tích hai mươi năm. “Hương trừng, chị hy vọng em trở về để tham gia hôn lễ của Thủy Dạng, phải trở về để báo thù cái gì cả.”

      Quách Ngọa Hổ và Vân Thủy Dạng lên kế hoạch trong kì nghỉ hè tổ chức cuộc hôn lễ ấm áp, quang minh chính đại sinh hoạt cùng nhau. Hạ Hương Tuyết vẫn suy nghĩ mãi, muốn cho Thủy Dạng niềm vui, liền lặng lẽ liên lạc với Hạ Hương Trừng, ôm tâm tình thử lần, bởi vì địa chỉ là chị cả năm ấy trước khi qua đời mới gửi cho bà.

      Đứa em có lương tâm này, chị cả qua đời cũng chưa từng trở về, tại muốn trở về để báo thù!

      “Sớm biết em vẫn như cũ, chị căn bản liên lạc với em.” Hạ Hương Tuyết hối hận .

      Hạ Hương Trừng cười đến rất đẹp, nhưng cũng rất lạnh. “Cho dù chị cho em biết, em cũng trở về, bởi vì kì hẹn hai mươi năm kia tới, em cũng định buông tha kẻ bạc tình kia!”

      “Em muốn làm gì?”

      “Âu Định Hùng và Ngưu Kim Diệp tạo thành gia đình, ở Nhật Bản có cách , gọi là ‘Nhà hư cấu’, người ngoài nhìn bọn họ là gia đình hòa thuận vui vẻ, hạnh phúc, mỹ mãn, kì thực đó chỉ là những biểu giả dối. Mà thứ mà bọn họ thể chịu được nhất, đó là bị thế nhân vạch trần ‘hạnh phúc viên mãn’ của bọn họ là giả!” Hạ Hương Trừng lạnh lùng cong môi.

      Quách Ngọa Hổ càng nghe càng thấy thích hợp, sắc mặt trầm xuống. “Xin hỏi có kế hoạch gì?”

      Người đàn bà này, từ lúc gặp mặt đến giờ, chưa từng cho con mình cái ôm, thậm chí được câu xin lỗi, càng miễn bàn sám hối nhẫn tâm của mình năm đó.

      Chuyện Hạ Hương Trừng tâm tâm niệm niệm hai mươi năm, là bà bị Âu Định Hùng vứt bỏ, phải đứa con 10 tháng mang thai.

      Trong lòng Quách Ngọa Hổ ngọn nguồn, nhưng vẫn muốn nhìn bà ta tự tay lật lá bài cuối.

      Trái tim Thủy Dạng từng đợt co thặt, lâu thể lời nào.

      Hạ Hương Trừng kéo cao điệu, “Hôn lễ của các con hẳn là mời người nhà Âu gia đến tham dự ! Hào môn thế gia đều nhân cơ hội làm thân, quan hệ bám víu lấy nhau, phải sao?”

      tính sao?” Đáy mắt thâm thúy của Quách Ngọa Hổ lắng lại khó có thể nhìn thấu suy nghĩ.

      “Tôi dự định ở trong hôn lễ, công khai thân thế của Thủy Dạng, lôi kéo Thủy Dạng đòi công đạo từ Âu Định Hùng! Ha ha a…… Âu Định Hùng còn có thể duy trì hình tượng người chồng, người cha hoàn mỹ hay sao?”

      “Đồng thời, cũng hủy hôn lễ của chúng tôi!” Quách Ngọa Hổ trợn mắt, cơn giận lập tức nảy lên, “Phu nhân Hạ Hương Trừng, bà dựa vào cái gì mà phá hủy hôn lễ của tôi và Thủy Dạng?”

      “Cậu gọi tôi là gì? Tôi là mẹ thân sinh của Thủy Dạng, tôi có quyền lợi ……”

      “Quyền lợi gì bà cũng có! Bắt đầu từ thời khác bà vứt bỏ đứa bé kia , bà từ bỏ nghĩa vụ nuôi nấng đứa trẻ cũng từ bỏ quyền lợi hưởng thụ tình thân rồi!” Khuôn mặt nén giận của Quách Ngọa Hổ tản ra khí lạnh, giọng lạnh lẽo:

      “Từ những lời lúc nãy của bà, còn có thái độ đối xử với Thủy Dạng, tôi chỉ có thể gọi bà là phu nhân Hạ Hương Trừng, bà xứng làm mẹ người nào hết.”

      “Ai thèm làm mẹ! Mời cậu gọi tôi là ‘tiểu thư’ Hạ Hương Trừng!” Bà phẫn nộ thanh minh.

      “0k! Tiểu thư Hạ Hương Trừng, bà thích làm mẹ, đây chứng tỏ bà có con, có con , Thủy Dạng và bà chút quan hệ nào cả, bà dựa vào cái gì mà lợi dụng hôn lễ của ấy để báo cái chó má thù gì?” Quách Ngọa Hổ đè nén xúc động rống giận, lạnh băng chất vấn.

      Hạ Hương Trừng phát cáu vì bị vũ nhục. “Tôi chỉ muốn báo thù, Thủy Dạng cũng nên báo thù, năm đó nếu phải Âu Định Hùng vứt bỏ tôi, Thủy Dạng cần làm con nuôi, con bé có cha mẹ. Chẳng lẽ Thủy Dạng chút cũng hận Âu Định Hùng vứt bỏ nó?”

      Hạ Hương Tuyết lắc đầu. “Nghiêm khắc mà , Âu Định Hùng cũng có vứt bỏ con , em căn bản cho cơ hội ‘vứt bỏ’, liền em phá thai rồi.”

      Hạ Hương Trừng giọng lạnh băng. ta biết em mang thai, cũng chịu ly hôn đến cưới em, đứa bé sinh ra cũng chỉ là con trai, con riêng, phá thai được sao? Nếu phải đại tỉ đau khổ năn nỉ em sinh đứa đưa cho chị ấy, đồng ý cho em hai trăm vạn đồng du học Nhật Bản, em khắc cũng thể nhịn được bản thân lại mang thai con của kẻ bạc tình kia! Em thề Âu Định Hùng phải trả giá đại giới, dám đùa giỡn tình cảm thuần khiết của em, phải trả cái giá lớn được, há có thể cho tiện nghi……”

      “Đủ! Đủ! Đủ rồi!” Thủy Dạng cảm thấy tim mình như muốn nổ mạnh, đau đến máu tươi đầm đìa, gần như than khóc mà quát: “Bà đủ chưa? Bà biết người ta có vợ có con, bà còn mê luyến, quấn quýt ông ấy, ở chung với ông ta, bà có chút quan niệm đạo đức thị phi hay ? Người sai là bà! biết xấu hổ là bà! Bà cướp chồng người ta, đoạt cha người ta, còn biết ngượng mà muốn báo thù? Tôi xấu hổ thay bà, khó chịu, xấu hổ vô cùng……”

      Nước mắt nóng hổi đong đầy rốt cục tràn mi rơi xuống, tầm mắt mơ hồ, Thủy Dạng lấy tay che mặt, khóc rống thất thanh, trong khoảng thời gian ngắn khó có thể đối mặt với người mẹ như vậy của mình, khóc chạy ra khỏi nhà……

      “Thủy Dạng –” Quách Ngọa Hổ vội vàng đuổi theo.

      Hạ Hương Trừng bị dọa cứng đờ, luôn miệng lẩm bẩm: “Tôi có gì sai…… Tôi có gì sai……”

      Trái tim Hạ Hương Tuyết đau đớn từng đợt, thở dài: “Là chị sai, chị nên gọi em trở về. Vốn muốn cho đứa bé kia vui vẻ chút, kết quả ngược lại……”

      Ai! Hy vọng Thủy Dạng có chuyện gì mới tốt.

      “Thủy Dạng, em dừng lại! Thủy Dạng –”

      Thút thít chạy đến đường cái người đến người , Thủy Dạng hai mắt đẫm lệ chú ý tới đèn đỏ nhấp nháy, đầu cứ hướng về phía trước, thời điểm mắt thấy bị chiếc xe vận tải chạy gấp đánh vào, Quách Ngọa Hổ kịp thời đuổi tới tay kéo lại.

      Thủy Dạng trọng tâm bất ổn ngã về phía sau, rơi vào trong khuỷu tay mở rộng của .

      suýt bị em dọa chết rồi đấy! Đồ ngốc này, chạy nhanh như vậy làm gì, gọi cũng chịu dừng lại……” tức giận giữ chặt lấy , trong giọng trầm dày có tức giận ràng.

      Ngọa Hổ — buông em ra, em cảm thấy quá mất mặt……” Ngực thít chặt, gần như thở nổi.

      “Em mất mặt cái gì?” càng bực mình, giữ chặt bả vai run run của mà gầm .

      “Em có người mẹ như vậy –”

      “Hạ Hương Trừng phải mẹ em! Bà ta cùng lắm chỉ là người mang thai hộ cha mẹ qua đời của em sinh ra em thôi!”

      Ơ? Quách Ngọa Hổ, thông minh tuyệt đỉnh đó!

      “Cái gì?” Khuôn mặt thanh mỹ khóc thút thít, mang theo dày đặc nghi ngờ hỏi .

      sai!

      tầng ý nghĩa nào đó chính là như thế, phải sao?” Quách Ngọa Hổ trầm định : “Em chỉ mượn tử cung của bà ấy sinh ra để làm con của cha mẹ nuôi, thực tế chính là như vậy!”

      Có thể cho là như thế sao? Đau đớn, chua xót, bất an, khó chịu, xấu hổ của …… Đều có thể tính toán gì hết sao?

      Mang thai hộ, cũng mệt nghĩ ra được.

      quả thực…… cao minh!

      “Chúng ta trở về !” ôm lấy về, chẳng qua là tới bãi đỗ xe, về chỗ ở mới của bọn họ– căn phòng tân hôn 50 bình* (khoảng 165m2) xa hoa.

      cho phép có người nào tạo ra rối loạn làm Thủy Dạng đau khóc, kịp thời chặt đứt cùng kết thúc nó.

      Nghênh đón cuộc sống mới!

      đến cùng, vẫn lo lắng Hạ Hương Trừng đến tiệc cưới làm trận “Công diễn lâm thời”, làm dâu cả đời còn mặt mũi về Đài Loan, Quách Ngọa Hổ và Vân Thủy Dạng bay đến nước Mĩ tìm giáo đường tổ chức hôn lễ đơn giản, chỉ có vài vị chí thân bạn tốt bay đến Mĩ vì tình của bọn họ mà làm chứng.

      Đôi song sinh dẫn đầu náo loạn động phòng cả đêm, Quách Ngọa Hổ tức giận đến nghiến răng, “Có gan đừng kết hôn, bằng xem báo đáp các chú thế nào!”

      Quách Đế Nhật cười híp mắt, qua được cửa này, sao đủ tư cách làm chị dâu cả bọn này?”

      Quách Hoàng Lượng quên bỏ đá xuống giếng, “Tất cả đều là chủ ý của nó, em chỉ tán thành mà thôi.”

      “Oa, lại thế……”

      tóm lại, tóm lại mà , chính là náo loạn khiến đôi tân nhân (chỉ dâu chú rể) có cách nào động phòng được.

      Thủy Dạng bị bọn họ náo loạn đến mặt đỏ bừng, chỉ có thể trốn trong lòng chồng, lại giấu được ngọt ngào tràn đầy trong lòng, khắp phòng dào dạt hơi thở hạnh phúc thơm ngọt.

      Ngày thứ ba, bay châu Âu hưởng tuần trăng mật, cuối cùng thoát khỏi đôi song sinh bám dính.

      Quách Ngọa Hổ qua hết kì nghỉ trăng mật, Thủy Dạng cũng thế sắp khai giảng, liền hồi tâm trở về nhà mới ở Đài Bắc.

      Sau khai giảng ngày nào đó, Thủy Dạng tính tính Lương Mĩ Đế làm ở “Tập đoàn Bách Hoàng” vượt qua ba tháng thử việc, liền hẹn ấy nghỉ trưa ra ngoài ăn cơm, tâm tình hình gần đây.

      Sau khi gọi cơm, Thủy Dạng tinh tế đánh giá Lương Mĩ Đế người mặc đồ vest, quả nhiên có phong thái của người làm.

      thể tưởng được Mĩ Đế lại nhẫn nại như thế, Ngọa Hổ ban thư ký công tác rườm ra, thường làm việc quá giờ, thế nào? Còn chịu nổi ? Trờ về bảo dì giúp chị bồi bổ chút.”

      “Công việc vẫn tốt, chị dần lên tay rồi, các tiền bối cũng dễ ở chung, phiền toái là……” Lương Mĩ Đế thích đãi ngộ ở công ty, khỏi dè dặt cẩn thận chút.

      “Là cái gì?” Thủy Dạng vô tâm truy vấn, “Em là em họ chị nha! Sợ em để lộ bí mật sao? Yên tâm! Cho dù chị mắng trộm công ty, em cũng xấu người khác với chồng đâu.” Giơ tay thề.

      Lương Mĩ Đế chậm rãi lộ ra nụ cười. “Chỉ là chuyện , chẳng qua có chút khó xử lý. Trong công ty có con trai của Lưu đổng (thành viên hội đồng quản trị) cũng vừa mới vào làm, vị Lưu công tử này thích mở miệng chiếm tiện nghi của mấy , động chút liền nắm lấy tay của người ta chuyện, còn thừa dịp người ta để ý liền hôn má, cái gì mà lễ tiết phương tây, mọi người đều tức đòi mạng, lại thể làm gì được .”

      “Đây cấu thành hành vi quấy rối tình dục rồi, sao chị báo cáo cho Ngọa Hổ?”

      “Chị và ấy thuộc đơn vị khác nhau, thể vượt cấp báo cáo. Trưởng phòng bọn chị lại là nhân mã của Lưu đổng , chỉ biết vuốt đuôi Lưu công tử kia thôi.”

      “Vậy làm sao bây giờ?”

      “Nhìn thấy đến, liền tự mình cẩn thận chút thôi!”

      nghĩ tới công ty lớn hạng nhất cũng xảy ra chuyện quấy nhiễu tình dục này, khó trách em vừa tương lai vào công ty phu xướng phụ tùy, ấy lập tức phản đối.” Thủy Dạng chớp chớp đôi mắt to xinh đẹp, “Mĩ Đế rất đẹp, ánh mắt đám đàn ông rất dễ dàng ngắm trúng chị, Nghiêm học trưởng khẳng định rất lo lắng !”

      “Đừng về Nghiêm Hạo với chị nữa.” Lương Mĩ Đế bẹt miệng, có vẻ rất ủy khuất. “Tới nhà vài lần, mới phát là trung thần của mẹ, ngoại trừ lên lớp cùng thỉnh thoảng hoạt động xã đoàn, thích nhất là ở nhà, mẹ hầu hạ chu đáo, cả ngày lên mạng cũng bị mắng. Cho nên thường , tương lai lấy vợ nhất định phải lấy người giống như mẹ, toàn tâm toàn ý, mỹ nhân hoàn mỹ vô tư hiến dâng.”

      Thủy Dạng líu lưỡi. “Vậy ấy cũng dự tính vì vợ mà toàn tâm toàn ý, vô tư hiến dâng sao?”

      “Nếu máy tính là vợ .”

      “Mĩ Đế, vậy chị định sao bây giờ?”

      “Chị cũng muốn tranh bạn trai, tranh ông xã với cái máy tính, chị buông tha rồi.”

      Thủy Dạng nghe xong mà tâm tình trầm trọng, bụng cá hồi hun khói mỹ vị cũng trở nên nhạt nhẽo.

      “Em sao thế? Chị rốt cục hạ quyết tâm muốn cùng bạn trai lập chí làm trạch nam chia tay, em hẳn phải thay chị thấy may mắn chứ!” Lương Mĩ Đế ngược lại thở dài nhõm hơi, tâm tình rất tốt hưởng thụ cơm gà quay nướng, “Em có ông xã nuôi, cho nên em mời khách nhé, ha ha ha!”

      Thủy Dạng cũng nở nụ cười theo, “Mời khách mời khách thôi! Chờ Mĩ Đế tìm được chân mệnh thiên tử, đến lượt vợ chồng em moi tiền, đến lúc đó chớ trách bọn em hạ thủ lưu tình.”

      “Đến nha, ai sợ ai!” Chỉ cần có thể tìm được chân mệnh thiên tử, Lương Mĩ Đế rất vui vẻ bị moi tiền! “Phu nhân mới kết hôn học năm ba à, cảm giác đến trường học khác !”

      “Có gì giống chứ?”

      “Trước kia là độc thân, tùy thời có đám người theo đuổi, tại cho dù nhìn đến soái ca cực phẩm, cũng chỉ có chảy nước miếng. Ngẫm lại kết hôn sớm như vậy cũng chịu thiệt à!”

      “Nếu là loại chuyện này, em tuyệt cảm thấy thiệt. Trước kia em cũng có ai theo đuổi nha! Ba em Quách gia có đẹp trai ? Em miễn dịch còn chảy nước miếng nữa rồi.”

      “Ai em có người theo? Là em vội vàng làm thêm, người ta tỏ tình còn chưa xong, em chạy nhanh như chớp, chỉ sợ bị trừ tiền. Bằng , em cho rằng Quách Ngọa Hổ sao phải vội cưới em vào cửa thế chứ? phải là sợ khi bận rộn làm nghiệp, em để cho người ta theo hay sao.”

      “Đâu…… Có sao?” Thủy Dạng bị ấy mà ngượng ngùng.

      “Cẩn thận nhìn cái, sau khi kết hôn em giống đóa hoa hồng nở rộ, kiều mỵ động lòng người, trách được ông xã chiều vậy, lại cho em đổi cái đồng hồ mới.” Lương Mĩ Đế cố ý đến khí chua đầy trời.

      Thủy Dạng cười đẩy đẩy tay , “Xỉ nhục người ta à! Hoa hậu giảng đường lại khen ban hoa đẹp, mà vị ban hoa này còn là trong lớp chỉ có chín nữ sinh, miễn cưỡng chọn ra thôi.”

      “Nhưng mà, mệnh của ban hoa có vẻ đẹp à!”

      “Được rồi! Được rồi! Bảo Ngọa Hổ giúp chị giới thiệu vị thanh niên tài tuấn, bảo đảm chị sủi bọt luôn.”

      “Còn chờ cái gì? Bây giờ luôn.”

      “Bây giờ? ấy hôm nay muốn mở hội nghị tài vụ cả ngày……”

      ! Em muốn nhìn dáng vẻ ông xã của mình khi làm à?”

      Thủy Dạng bất đắc dĩ bị kéo . , à ờ, cũng rất tò mò.

      Tổng công ty tầng 18 –

      Xuyên qua kính cửa sổ, có thể nhìn thấy sườn mặt nghiêm túc nghiêm nghị của Quách Ngọa Hổ, bóng lưng ngang nhiên đứng thẳng, tuy rằng nghe cái gì, nhưng giọng từ tính hùng hậu như vậy đủ rung động rồi, mấy chủ quản có mặt có mấy ai ngồi thẳng được, ủ rũ rấ nhiều.

      Lương Mĩ Đế bên tai : “Thân là tài vụ trưởng công ty, rất ít có chủ quản nhìn thấy ta mà kêu đau đầu.”

      Thủy Dạng cười khẽ. “Cũng tốt, ít nhất ông nội đau đầu.”

      Ba gian phòng bên ngoài là địa bàn của ban thư kí, vị mĩ hình nam biết từ đâu nhảy ra, lấy tư thái tự cho là tiêu sái vứt ra tờ báo, “Mọi người mau nhìn xem, mỹ nữ biết nhìn người kết cục chính là loại này. Đôi vợ chồng mới cưới cùng làm trong giới văn nghệ, tháng trước vừa mới kết hôn, ngôi sao nữ này liền được nhận làm người phát ngôn cho cuộc triển lãm xe, áo mặc lộ hơn phân nửa bộ ngực, váy ngắn che nổi mông, lại còn mặc quần an toàn, ảnh chụp tại trường còn lộ cả lông. là bất hạnh! Nếu kết hôn rồi còn cần lộ ngực lộ mông cho người ta xem, cần gì phải kết hôn chứ? Cho nên , mỹ nữ mấy người nhất định phải cẩn thận lựa chọn đối tượng kết hôn, cẩn thận biết nhìn người……”

      vừa , vừa vươn chỉ (ngón tay)hoa như hoa sen đảo qua cằm thư ký, chúng thư ký tránh trái tránh phải, cũng có hai vị háo sắc cười khanh khách.

      Lương Mĩ Đế giọng : chính là Lưu công tử.”

      Thủy Dạng còn chưa kịp phản ứng, vị Lưu công tử kia phát con mồi mới, “Mới tới? Thực trẻ nha, có phải mới hai mươi hay ? Còn học ? Đến làm thêm? Đừng sợ nha, trai che chở em…… Da em mềm mại, trắng mịn à, bôi kem dưỡng gì vậy? Hay là mỗi ngày ăn phấn ngọc trai? muốn hôn cái…… còn có cái miệng này, đích thị là miệng đào này, màu hồng phấn đẹp qua……”

      Bị bàn tay còn mềm hơn so với phụ nữ cầm lấy, Thủy Dạng cả người nổi đầy da gà, mà tay kia của còn sờ soạng mặt phen, sợ tới mức kêu ra tiếng, ai biết sắc lang còn muốn cúi đầu hôn , Thủy Dạng sợ tới mức phản kích mãnh liệt, “Sắc lang biết xấu hổ tránh ra –”

      “Ở đây làm cái gì?” Quách Ngọa Hổ gầm lên tiếng, phen kéo Lưu công tử ra, thưởng quyền ngay mặt , phịch tiếng, Lưu công tử theo đó mà ngã xuống đất.

      Ngọa Hổ, công ty các người đáng sợ, có người công nhiên quấy rối tình dục.” Thủy Dạng ôm cổ , khẽ nấc : “Người ta chỉ là muốn đến xem dáng vẻ khi làm việc của , sao trong công ty lớn vậy lại có sắc lang?”

      cần phải , khi Lưu công tử phun ra câu đầu tiên với Thủy Dạng, Lương Mĩ Đế liền nắm chặt thời cơ mở cửa phòng họp, để cho Quách Ngọa Hổ chính tai nghe được có người quấy rầy bà xã bảo bối của , nổi trận lôi đình mới là lạ!

      Ha ha a! Kẻ ác cần có kẻ ác diệt!

      Lưu công tử được người ở bên đỡ lên, chỉ vào Quách Ngọa Hổ, …… dám đánh tôi……”

      Quách Ngọa Hổ ác thanh ác khí lại, quấy rối tình dục vợ tôi, sao tôi thể đánh ?”

      “Vợ? ta phải học sinh……” Lưu công tử nhìn thế này mới biết đá phải bàn sắt.

      Đột nhiên, thanh già nua nhưng có lực vang lên từ đằng sau, “Ngang nhiên đùa giỡn cháu dâu của ta, tội thể thứ, khai trừ ngay lập tức!”

      “Tổng tài –”

      Lưu công tử khóc thét, tiếng kêu gào vang dội cả tầng 18.

      Lương Mĩ Đế chỉ kém nhảy dựng lên hô to vạn tuế!

      Mà Quách Ngọa Hổ đâu? Ôm lấy vợ chịu đủ “Kinh hách” của , về phòng làm việc an ủi tốt phen, thuận tiện đem “Điểm tâm” cắn trái cắn phải sạch , đợi “Điểm tâm” mệt đến ngủ , lấy áo khoác tây trang của mình đắp lên người , sau đó tinh thần phấn chấn tiếp tục họp, đổi thành người khác phải khóc.

      A – cuộc sống tốt đẹp nha!

      Hai năm sau, đôi song sinh học thành về nước, đó lại là câu chuyện khác.

      Quách Ngọa Hổ cùng vợ Vân Thủy Dạng, chiếu theo kế hoạch bay đến Mĩ tiếp tục đào tạo sâu, khai sáng cuộc sống rộng lớn.

      Bởi vì , chân trời góc bể cũng nguyện ý cùng người.

      ---------oOo--------

    2. ^^! Nếu bạn không gửi link bài viết trên Facebook được, hãy sử dụng link trong khung này để chia sẻ bài viết :