1. QUY ĐỊNH BOX TRUYỆN SƯU TẦM :

    Đặt Title theo mẫu [Tên truyện] [dấu cách] - [dấu cách] [Tác giả] [Số chương]
    ----•Nội dung cần:
    - Hình minh họa (bìa truyện, hình ảnh,etc,...)
    - Nguồn
    - Tác giả
    - Tên editor +beta
    - Thể loại
    - Số chương
    Đặc biệt chọn canh giữa cho đoạn giới thiệu
    ---- Quy định :
    1. Chỉ đăng những truyện đã có ebook và đã được public trên các trang web khác
    2 . Chỉ nên post truyện đã hoàn đã có eBook.
    3. Trình bày topic truyện khoa học, bôi đen số chương để dễ nhìn
    4 . Cần có trách nhiệm post đến hết truyện. Nếu không thể tiếp tục post liên hệ Ad và Mod

Anh Chỉ Cần Em – Thẩm Dạ Diễm

Thảo luận trong 'Truyện Đam Mỹ'

  • ^^! Nếu bạn không gửi link bài viết trên Facebook được, hãy sử dụng link trong khung này để chia sẻ bài viết :
    1. CQH

      CQH ^^!

      Bài viết:
      192
      Được thích:
      41,920
      Chương 10:  Còn có

      Em giả vờ sao hết

      Thực ra cõi lòng nát tan

      Em kiên cường như trong tưởng tượng

      Kiên cường để đối mặt với thị phi đời người.

                               Còn có (Nhậm Hiền Tề)

      Năm giờ ba mươi phút chiều, Bạch Ký Minh vừa bước ra khỏi cửa chính của khách sạn Carrey bị Châu Dương gọi lại: “Ê, bên này, hôm nay có xe cho chúng ta nhờ”. Ngày nào mọi người cũng đến đây điểm danh, sợ nhất chính là quãng đường dài lê thê này. Cả bọn đều sống ở gần trường, trường họ phía nam, Carrey phía bắc, gần như hết chiều dài thành phố S. Lúc hai tiếng đồng hồ, về thêm hai tiếng nữa, ngay cả người thường ngày chỉ cần sang đường là tới trường như Bạch Ký Minh còn thấy mệt. Vì thế nghe thấy có xe cho quá giang cậu liền thở phào, vừa theo Châu Dương vừa : “May quá”. Châu Dương cười hì hì: “ thế, biết nhìn thấy đông người là đau đầu mà”.

      Hai người đến bãi đỗ xe, hai giáo Triệu Hạc Nam, La Na đợi ở đó, nhìn thấy họ liền gọi: “Mau lên, chờ mỗi thôi đấy”.

      Bạch Ký Minh bước nhanh hơn, hỏi: “Hôm nay rể có đến đón chị , chị Triệu?”, lúc nghiêng đầu lại nhìn thấy Liêu Duy Tín dựa ngay đầu xe, nửa cười nửa nhìn mình.

      Bạch Ký Minh lập tức hiểu ra, nhưng đến lúc này, đừng là từ chối, chậm chút cũng trở nên khác thường. Bạch Ký Minh đành phải kiên trì bước tiếp, nghe thấy Triệu Hạc Nam hớn hở : “ ngờ giám đốc Liêu ở gần chúng ta như thế, sau này ngày nào cũng có thể nhờ xe về nhà rồi”.

      Liêu Duy Tín cười: “Đúng thế, lần trước đưa mọi người về mới phát , chúng ta rất có duyên”.

      “Lại chả. Tiểu Bạch, thừ người ra làm gì, lên .”

      Ba dĩ nhiên cùng ngồi ghế sau, Bạch Ký Minh cắn môi, cúi đầu mở cửa, chậm chạp ngồi vào. Bên cạnh vang lên giọng của Liêu Duy Tín: “Ký Minh, thắt dây an toàn vào”. La Na cũng chen vào: “Đúng, đúng, bây giờ cảnh sát làm nghiêm lắm, bắt rất chặt”.

      “Thực ra thắt dây an toàn cũng chẳng có gì tốt cả, chỉ là do chúng ta quen. Người Hồng Kông, ai ngồi ghế sau cũng thắt hết.”

      Bạch Ký Minh máy móc làm theo, nhưng tài nào thắt được. Liêu Duy Tín chợt : “Phải rồi, cái dây an toàn này có chút vấn đề, để tôi giúp”. để cho Bạch Ký Minh kịp phản ứng, Liêu Duy Tín sát lại, tay đè lên lưng ghế, tay thản nhiên kéo cái dây an toàn bị trục trặc kia.

      Bạch Ký Minh gần như bị Liêu Duy Tín ôm trọn ghế, khoảng cách rất gần, có thể cảm nhận được sức nóng từ hơi thở của đối phương. Cảm giác ấm áp quen thuộc đó tràn lên trong phút chốc, khiến tim Bạch Ký Minh đập dữ dội, cậu dám nhìn, cúi đầu sang bên.

      Liêu Duy Tín mặt làm bộ cài dây an toàn, mặt chăm chú nhìn vành tai trong suốt đỏ hồng của Bạch Ký Minh. “Cạch” tiếng, xử lý xong, lúc thu tay về còn vô tình chạm vào eo Bạch Ký Minh. Nhìn Bạch Ký Minh như con thỏ rùng mình hoảng sợ, chiếc cổ trắng trẻo ửng hồng, Liêu Duy Tín cười thầm trong lòng, miệng vẫn nghiêm túc : “Hừ, thế này là ổn rồi”.

      Ba ngồi sau hoàn toàn để ý chuyện mờ ám đằng trước, cũng nhìn thấy vẻ mặt của Bạch Ký Minh, chỉ mải tán gẫu. Liêu Duy Tín tâm trạng vô cùng tốt, khởi động xe lái ra khỏi bãi đỗ.

      giờ tan tầm, đường người xe tấp nập, lại thường xuyên gặp đèn đỏ, cho dù là xe có tốt đến đâu cũng vô dụng, chẳng nhích lên được. Liêu Duy Tín chẳng vội chút nào, thi thoảng góp chuyện với ba , ánh mắt liên tục lướt sang phía Bạch Ký Minh.

      Bạch Ký Minh mực nhìn ra ngoài cửa sổ, nhưng bàn tay siết chặt quai túi để lộ bất an trong lòng cậu. Hễ căng thẳng là cậu lại như vậy, chỉ có điều chính cậu cũng nhận ra.

      Đương nhiên cậu biết Liêu Duy Tín có mưu đồ, cậu cũng biết lúc này bản thân nên làm gì. Ví dụ thản nhiên tán gẫu với đồng nghiệp, kể vài câu chuyện đùa vô thưởng vô phạt; hoặc là nhìn thẳng vào mắt Liêu Duy Tín, vẻ mặt vô cùng tự nhiên; hay có thể thả lỏng người dựa vào ghế đánh giấc… Cậu tin là làm như thế vài ngày Liêu Duy Tín cũng tự biết rút lui, nhất định buông tha mình.

      Nhưng sao mà làm được? Cơn hoảng sợ lúc nãy vẫn chưa biến mất, chỉ cần nghe thấy giọng của Liêu Duy Tín cậu lại kiềm chế được căng thẳng.

      tiếng xe là tra tấn đối với Bạch Ký Minh, vì thế khi xe vào đến trước cửa khu cậu ở, Bạch Ký Minh nhanh chóng nhảy xuống, quay người định chuồn thẳng.

      Phía sau vọng lại giọng của Liêu Duy Tín: “Ký Minh, sáng mai bảy giờ chúng ta tập trung ở đây”. La Na nghe mà mắt sáng rực lên: “Sáng mai giám đốc Liêu cũng đến đón chúng tôi sao?”.

      Liêu Duy Tín cười: “Tại sao lại chứ? Đằng nào tôi cũng phải lái xe làm, có mọi người trò chuyện cũng đỡ chán”. Ba đồng thanh hò reo, coi Liêu Duy Tín như cứu tinh của thế giới, làm Bạch Ký Minh chỉ mỗi câu: “ cần đâu, tôi tự được”, thế nhưng cổ họng lại cứng ngắc, tài nào mở miệng được. Cậu điều chỉnh tâm trạng, miễn cưỡng : “Cảm ơn”, phát Liêu Duy Tín và ba người kia xa rồi.

       Suốt đêm Bạch Ký Minh ngủ yên, chỗ eo Liêu Duy Tín chạm vào như bị mèo cào, ngứa đến tận tim. Trong mơ toàn những cảnh quấn quít mặn nồng của tháng đó, trằn trọc mãi đến gần sáng mới mơ màng ngủ được. Sáng tỉnh dậy đứng trước gương cố gắng trấn tĩnh bản thân, kết quả ra đến ngoài cửa, nhìn thấy Liêu Duy Tín ung dung dựa thành xe chờ đợi, tim cậu lại cất tiếng gào thét.

      Liêu Duy Tín vào xe hỏi: “Mọi người ăn sáng chưa?”. Mấy bắt đầu than thở: “Ăn gì mà ăn, cho đứa nhóc ăn cũng hết thời gian”.

      “Dậy sớm thế này mà có gì ăn mới lạ đó.”

      “Mua mấy cái bánh mì với túi sữa là xong.”

      Liêu Duy Tín đưa mắt nhìn Bạch Ký Minh vẫn im lặng, cười : “Ừ, đúng là xa , lúc mới chuyển đến đây tôi cũng quen. Thế này , chốc nữa chúng ta vào nhà ăn của Carrey, tôi mời mọi người nếm thử đồ ăn của khách sạn chúng tôi xem thế nào?”.

      chứ? chứ?”

      “Trời ơi, giám đốc Liêu tốt quá.”

      “Có phiền giám đốc lắm ?”

      Liêu Duy Tín cười: “Sao lại phiền được? Chỉ thêm vài người thôi mà, ngày nào tôi cũng ăn sáng tại Carrey, chỉ sợ mọi người chê thôi, chắc ngon bằng căng tin trường mọi người đâu”.

    2. CQH

      CQH ^^!

      Bài viết:
      192
      Được thích:
      41,920
      Chương 11: Trốn tránh

      Hết lần này đến lần khác chỉ biết lấy cớ trốn
      tránh

      Tại sao chưa bao giờ mất hết hy vọng về
      em.

      right;" align="Hồ Điệp – Đào Triết

      Đến chiều, rầu rĩ buồn bực suốt ngày trời của Bạch Ký Minh thể kiểm soát nổi.
      Lúc đó, cậu ngồi trong văn phòng dành riêng cho đoàn tình nguyện Olympic do khách sạn cung cấp, trả lời thư của các đoàn tham dự. Người của Cục thể thao, tốt nghiệp tại các trường thể thao cũng từng là vận động viên. Sắp xêp lịch thi đâu hay phân tích chiến thuât nào đó, đối với ho dễ như trở bàn tay. Nhưng với những công việc đòi hỏi khả năng hệ thống và kiến thức lớn cần phải có tư duy ràng rành mạch. Điểm mạnh của Bạch Ký Minh nhờ đó mới được bộc lộ.
      J • • •
      Đường Lâm rất coi trọng cậu, đặc biệt giao cho cậu phụ trách văn phòng này, để cậu lên kế hoạch sắp xếp phối hợp đối nội đối ngoại.
      Mặc dù Bạch Ký Minh chưa từng tham gia công việc hành chính, nhưng nhờ kinh nghiệm làm giáo viên chủ nhiệm ba năm, cộng thêm tính nhẫn nại tỉ mỉ khi công tác, mọi việc được cậu xử lý đâu ra đấy, hoàn toàn xứng đáng với chức vụ được giao. Chỉ có điều cậu chưa thi đỗ tiếng cấp sáu, mà ngày nào cũng nhận được thư của các đoàn thể thao nước ngoài, còn phải hồi tình hình, thưc sư làm cậu đau đầu, tâm trạng xuống dốc nhanh chóng.
      Đúng lúc này, chuông điện thoại reo lên. Bạch Ký Minh thở hắt hơi, nguyên tắc làm người của cậu là giận cá chém thớt, than phiền, cho dù trong lòng khó chịu vô cùng nhưng vẫn lịch nhã nhặn trả lời điện thoại: “Xin chào, đây là đơn vị phụ trách tiếp đón Olympic”.
      Kết quả, giọng dịu dàng đầu dây bên kia làm cậu suýt nữa nhảy dựng lên: “Ký Minh, tối nay muốn ăn gì?”.
      Liêu Duy Tín!
      Bạch Ký Minh theo bản năng quay đầu nhìn đồng hồ tường, ba giờ. Khoảng thời gian tháng đó, cứ đúng giờ này cậu lại gọi điện cho Liêu Duy Tín. Bạch Ký Minh gần như nghiến răng nghiến lợi: “Liêu Duy Tín, rốt cuộc muốn thế nào?”.
      Bên kia vang lên giọng có chút bất ngờ của Liêu Duy Tín: “Sao thế? Cậu...”, Bạch Ký Minh chờ hêt, cúp máy cái rụp, cơn bực bội bất an suốt ngày đêm đột nhiên bộc phát, cậu bước nhanh ra ngoài.
      Liêu Duy Tín là người chịu trách nhiệm về phía Carrey, công việc trước mắt là hợp tác với đơn vị phụ trách tiếp đón của Olympic, do đó chuyển văn phòng đến cùng tầng với Bạch Ký Minh. Như vậy có thể thuận tiện trao đổi hơn, đương nhiên, quan sát Bạch Ký Minh cũng dễ dàng hơn.
      Bạch Ký Minh sầm mặt bước tới trước cửa văn phòng Liêu Duy Tín, quyết định ràng dứt khoát thẳng thắn với , đỡ phải dây dưa phiền phức nữa. ngờ trong phòng những có Liêu Duy Tín, mà cả Triệu Hạc Nam, La Na, Châu Dương cũng ở đây, cả bọn cười vui vẻ.
      Nhìn thấy Bạch Ký Minh, Triệu Hạc Nam cười : “Cái cậu này, Liêu gọi điện đều
      được, tự mình đến mới chịu cơ đấy. Muốn hỏi cậu tối nay muốn ăn gì, Liêu mời”.
      Những lời Bạch Ký Minh định bị nghẹn lại trong họng, Liêu Duy Tín ngồi sau bàn làm việc nhìn cậu, thản nhiên cười. Cảm giác bị đùa cợt lóe lên trong đầu, toàn thân Bạch Ký Minh lạnh buốt. Cậu bỗng hiểu ra ý đồ của Liêu Duy Tín, muốn thấy cậu kiềm chế nối bản thân, có những hành động bộc phát, còn đắc ý cười thầm.
      Liêu Duy Tín, hơi coi thường tôi đấy!
      Bạch Ký Minh bình tĩnh trở lại, từ tốn bước đến trước bàn làm việc, nhíu mày : “Lần nào cũng để giám đốc Liêu phải tốn kém, khách sáo quá”.
      “Làm gì có, chỉ sợ ba xinh đẹp cho tôi cơ hội này thôi.” Liêu Duy Tín nhìn cậu mà quay ra mỉm cười với ba người. Triệu Hạc Nam : “Chúng ta đừng đến mấy quán
      lớn quá, vào đó được tự nhiên. Mình thây tìm quán ăn , ăn thịt nướng hay cái gì đó là hay nhất”
      Ba bắt đầu thảo luận, Châu Dương vỗ tay Bạch Ký Minh: “ được phép đâu đấy”.
      “Đương nhiên là tôi , sao lại chứ?” Bạch Ký Minh ngẩng đầu, ánh mắt thách thức nhìn thẳng Liêu Duy Tín.
      Liêu Duy Tín mỉm cười, đột nhiên nhíu mày: “Ký Minh, tóc cậu có dính cái gì kìa”ệ Bạch Ký Minh giật mình, vội lấy tay sờ ra sau gáy. Liêu Duy Tín đứng dậy, chồm người qua bàn, bàn tay chạm vào phần tóc trước trán của Bạch Ký Minh, : “Đừng động đậy, ở đây này”.
      Bạch Ký Minh chỉ cảm thấy bàn tay ấm áp rắn chắc của đặt lên tai mình, nhàng trêu trọc đằng sau vành tai, tim đập loạn nhịp, muốn quay người né tránh nghe Liêu Duy Tín : “ừm, xong rồi, rơi xuống rồi”.
      Bạch Ký Minh cố hết sức để làm ra vẻ tự nhiên, : “Vậy mọi người cứ từ từ nghiên cứu, tôi còn có việc phải làm”, rồi cố bước chậm, ra ngoài.
      Ke từ đó hai người luôn trong trạng thái giằng co, Liêu Duy Tín có ý đồ đen tối, tìm đủ cớ mượn việc công để giải quyết chuyện riêng, Bạch Ký Minh cũng dễ chịu thua, ngang ngược đến cùng, việc công ra việc công, thái độ tự nhiên như . Sáng đón tối đưa về, bữa sáng bữa trưa, thậm chí có lúc cả bữa tối, Bạch Ký Minh từ chối thứ nào. Khác hẳn với thận trọng căng thẳng hôm đầu tiên, những ngày sau cậu cười thoải mái với đồng nghiệp, thi thoảng còn trò chuyện vài câu với Liêu Duy Tín, người ngoài nhìn vào chỉ thấy mối quan hệ đồng nghiệp hòa họp tốt đẹp, có gì bất thường.
      Chỉ những lúc Liêu Duy Tín làm như vô tình chạm phải Bạch Ký Minh, cậu mới né tránh để lại dấu vết gì, sau đó quay mặt chỗ khác, chờ nhịp tim bình thường trở lại.
      Bạch Ký Minh càng như thế, Liêu Duy Tín càng thể buông tay, còn thỏa mãn với việc mỗi ngày vài lần chạm mặt. Liêu Duy Tín bắt đầu suốt ngày cùng giám đốc hành chính của khách sạn tham gia vào công việc trao đổi giữa hai bên.
      Nhiệm vụ này vốn dĩ do giám đốc bộ phận kế hoạch của khách sạn đảm nhiệm, đến phó giám đốc Đỗ Tử Thành cũng chỉ hỏi qua loa vài vấn đề lớn nhất thôi. Liêu Duy Tín theo sát toàn bộ quá trình, cho thấy rất coi trọng chuyện này, ngay cả Đường Lâm cũng phải ngạc nhiên, ông rất cảm kích tích cực hợp tác mà khách sạn Carrey dành cho thế vận hội lần này. Do đó ông càng dám sơ suất, luôn miệng nhắc nhở Bạch Ký Minh được lơ là, làm gì cũng phải cân thận chu đáo. Việc này khiên Bạch Ký Minh dở khóc dở cười, lại thể dù chỉ chút.

      Mấy là những người đầu tiên cảm thấy có vấn đề. Vị giám đốc Liêu này đối với họ quá tốt, hoàn toàn vượt khỏi mối quan hệ hợp tác thông thường. Lẽ nào người quá nhiệt tình? Hay là thực cực kỳ coi trọng lần hợp tác này?
      Triệu Hạc Nam và Châu Dương hễ có chuyện gì lại tụ tập chỗ, thầm to . Hai người cùng phụ trách tiếp đón đội tuyển Nhật, vốn lúc nào cũng phải dính với nhau, nên ai nghi ngờ bọn họ có bàn chuyện công việc hay .
      Bạch Ký Minh tay ôm tài liệu, vừa vừa bàn bạc với La Na. Vừa bước vào văn phòng bị Triệu Hạc Nam túm lấy, : “Bọn tôi đoán ra tại sao Liêu lại đối xử với chúng ta ân cân như vậy rôi”. Bạch Ký Minh và La Na đưa mắt nhìn nhau, Triêu Hac Nam và Châu Dương mặt mày đầy nghiêm túc.
      Châu Dương gật đầu, nghiêm giọng : “ sai, bọn tôi cho rằng, giám đốc Liêu theo đuổi người”.
      Bạch Ký Minh tim đập thình thịch, miễn cưỡng cười: “Các chỉ hay nghĩ lung tung”. Hai mất hứng: “Cái gì mà lung tung? Bọn tôi suy đoán có cơ sở đấy. Chỉ là đối tác công việc thôi mà Liêu tận tình như thế, phải rất kỳ quái sao?”.
      “Đúng thế, ngày nào cũng đưa đón về, ăn sáng rồi ăn tối. Mình thấy có vấn đề lắm.”
      ấy còn chuyển nhà là vì theo đuổi người. Mình thấy rất hấp dẫn, nếu ta chuyển đến chỗ xa thế làm gì?”
      “Còn nữa còn nữa, hơi tí lại mang hoa quả bánh ngọt mời chúng ta, là để chúng ta nếm thử tay nghê đâu bêp khách sạn. Nhưng cũng phải lại, đầu bếp trưởng ở đây khả năng tuyệt đỉnh, bánh mềm mà ngấy, quá ngon!”
      đâu, đầu bếp giỏi nhất là gọt tỉa hoa cơ, nghe lúc bê thức ăn lên cho đội Ecuador, mọi người ngơ ngác dám động vào bông hoa mẫu đơn được làm từ củ cải, họ cứ tưởng là hoa .”
      “Gọt tỉa hoa chỉ là tài vặt thôi, người đầu bếp quan trọng nhất vẫn là nấu nướng. Nghe ta chuyên làm đồ Tây, nhưng đồ ăn Quảng Đông cũng rất chuẩn.”
      “Mình hỏi qua bọn họ rồi, chàng bếp trưởng này là người Hồ Nam, chưa kết hôn đâu.”
      “Hả? thể nào, hình như cũng còn trẻ nữa?”
      La Na trợn tròn măt, Bạch Ký Minh năm tay lại trước miệng, ho mấy cáiế
      Hai mới bừng tỉnh, tạm thời chấm dứt chủ đề về bếp trưởng, bắt đầu chuyển sang giám đốc Liêu: “Tóm lại, Liêu kia nhất định có ý đồ với người trong chúng ta”.
      sai.” Triệu Hạc Nam đưa ánh mắt nghiêm trọng quét qua từng người: “Mình kết hôn, đương nhiên bị loại. Châu Dương có bạn trai rồi, chuyện này hôm hát Liêu cũng biết, vì thế cũng loại. Bởi vậy...”.
      Bạch Ký Minh muốn toát mồ hôi lạnh, chỉ nghe hai đồng thanh : “Chắc chắn là cậu!”, hai ngón tay chỉ thẳng vào - La Na.
      Chút nữa Bạch Ký Minh bị nội thương, nhìn La Na ngơ ngác chỉ tay vào chính mình: “Mình sao?”.
      Hai kia gật đầu kiên định: “Chắc chắn là cậu.
      Cậu xem cậu cao mét bảy mươi, mặt mũi xinh xắn, vóc dáng lại đẹp, công việc cũng tốt, rất xứng đôi”.
      “Đúng thế, đàn ông bây giờ thích đối tượng là giáo, mỗi năm hai kỳ nghỉ có thể chăm sóc gia đình, với lại giáo viên địa vị xã hội cũng cao mà.”
      Liêu tốt bụng, vừa tâm lý vừa chu đáo, tính tình dễ chịu, nền tảng gia đình, tướng mạo, ngoại hình đều có chỗ chê. Trời ạ, người đàn ông tuyệt vời hiếm có như vậy. Hai người tuổi tác cũng tương đương nhau, đúng là môn đăng hộ đối.”
      La Na mếu máo, dường như sắp khóc: “ thể nào”.
      “Sao lại được? Trời ơi, cậu đừng có lo lắng mấy chuyện địa vị thân thế, con tụi mình điều kiện thấp hơn chút là chuyện bình thường mà. Hơn nữa, chúng ta cũng chẳng kém chỗ nào.”

      “Đúng đó, Tiểu Na vừa hoạt bát lại dịu dàng, nhìn cái là biết tuýp dâu hiền vợ thảo, Liêu Duy Tín có phước.”
      La Na ngập ngừng mãi, lòng muốn làm hai bạn nhiệt tình phải cụt hứng, nhưng cũng được: “Cái đó, nhưng mình, có người rồi”.
      “Hả?! Từ bao giờ?”
      “Sao cậu sớm?”
      La Na tối sầm mặt, định trả lời Đường Lâm bước vào: “Mọi người đứng trước cửa làm gì thế?”.
      Ba nhìn nhau, lập tức như đàn chim phân tán, vừa vừa thầm : “Tiếc quá, chưa kịp xuất chiêu bại trận rồi”.
      “Chứ còn gì, ôi, Liêu đáng thương, ấy mà biết được chắc đau lòng lắm.”
      Bạch Ký Minh xoa xoa huyệt thái dương, cậu lại thấy nhức đầu rồi.

    3. CQH

      CQH ^^!

      Bài viết:
      192
      Được thích:
      41,920


      Chương 12 Đẹp nhất

      Trong mắt , em là đẹp nhất

      Chỉ mỉm cười thôi cũng khiến đắm đuối.

      Đẹp nhất (Vũ Tuyền)

      Thế nên mới , tò mò của con đáng sợ, may mà Bạch Ký Minh tránh được kiếp nạn này. Mấy nữ đồng nghiệp kia phải muốn điều tra tận gốc chân tướng việc, chỉ là họ có thời gian.

      Ngay chiều hôm đó, giải đấu thử môn bóng đá chính thức bắt đầu. Trận đầu tiên là Hàn Quốc gặp Ecuador, trận sau là Trung Quốc gặp Nhật Bản. Triệu Hạc Nam, Châu Dương, La Na đều là người phụ trách tiếp đón các đội, họ phải đưa đội của mình đến hội trường trung tâm, vì thế chỉ còn lại mình Bạch Ký Minh ở khách sạn Carrey ngồi sắp xếp giấy tờ.

      Tính Bạch Ký Minh rất trầm, cả ngày ngồi im sau ở bàn làm việc cũng chẳng sao, nhưng hai tình nguyện viên bên cạnh chịu nổi. Họ đều còn trẻ, hiếu động hoạt bát, cứ ngồi lì trong phòng thể lên mạng thể đọc báo, thể buôn chuyện, chỉ sợ ngay đến Phật Tổ còn chán muốn chết.

      Bạch Ký Minh vốn hiền lành, liền cười xua tay, hai thanh niên kia reo hò nhảy nhót, lao ngay lên tầng xem ti vi, Bạch Ký Minh cúi đầu tiếp tục đọc “Hướng dẫn phục vụ”. Cũng biết kẻ dở hơi nào dịch lại theo cầu của ủy ban Olympic quốc tế, thực ra gì, câu cú lủng củng, lật lật lại nghiên cứu cả ngày cũng phân nổi đâu là chủ ngữ, vị ngữ, tân ngữ.

      Bạch Ký Minh thở dài, tuyên bố bỏ cuộc. Sớm biết thế này, thà đọc thẳng bản tiếng , cho dù đoán cũng hiểu được tám chín phần.

      Lễ tân trước cửa chợt cất tiếng êm ái: “Kính chào quý khách”. vị khách bước vào, trước ngực đeo thẻ, nhìn dáng vẻ Bạch Ký Minh biết ngay là quan chức cùng đội Nhật Bản. Nếu đối phương có vấn đề gì cậu cần chủ động bắt chuyện, vì thế Bạch Ký Minh cũng để tâm lắm, cân nhắc việc gọi tình nguyện viên xuống thế chồ để ăn tối trước.

      Đúng lúc đó, vị quan chức người Nhật kia biết do

      uống nhiều hay bản tính vốn có, mặt dày ngang nhiên sờ soạng eo nhân viên phục vụ. Làm mặc bộ sườn xám màu đỏ vô cùng bối rối, vừa mỉm cười vừa lùi về phía sau. Ông ta bỏ qua, lại tiến tới sờ mông nhân viên đó.







      Bạch Ký Minh nhịn nổi, đứng bật dậy, tiến về phía đó, tay kéo nhân viên ra sau lưng. Cậu tức đến nỗi chỉ muốn cho mấy phát tát, nhưng vì địa vị tại nên đành miễn cưỡng mỉm cười: “Xin lỗi, tôi là nhân viên phục vụ Uỷ ban Olympic, ngài có vấn đề gì, tôi có thể giải đáp cho ngài”.

      Tên dê già mặt xị xuống bĩu môi, tràng tiếng Nhật. Bạch Ký Minh dĩ nhiên hiểu gì, cũng chịu quay lưng bỏ , định lên tiếng nghe thấy giọng của Liêu Duy Tín bên cạnh: “Ký Minh, để đấy cho tối .

      Liêu Duy Tín bước lên, dùng tiếng Nhật vài câu với tên đó. Mặt lập tức tươi rói, tràng “Sorry, sorry” rồi mới bỏ .

      Liêu Duy Tín đuổi được vị quan chức người Nhật kia, quay đầu thấy Bạch Ký Minh ngồi sau bàn làm việc, tay cầm “Hướng dẫn phục vụ”, dường như chăm chú nghiên cứu. Liêu Duy Tín rút điếu thuốc ra châm lửa, từ tốn tiến lại chổ cậu, im lặng gì.







      Bạch Ký Minh nhịn rồi lại nhịn, nhịn rồi lại nhịn, cuối cùng lên tiếng hỏi: “ gì với ?”.

      “Chẳng có gì.” Liêu Duy Tín nheo mắt lại, nhìn mái tóc mềm mại của Bạch Ký Minh, “Chẳng qua tưởng chúng ta có loại dịch vụ đó”.

      “Ồ.” Bạch Ký Minh cũng tức giận trả lời: “Nhưng mà chúng ta cũng sơ suất, lần sau phải nhớ thông báo thêm câu cho đội Nhật Bản: , mời tự mang theo”.

      chỉ vậy đâu, còn phải tự chuẩn bị thêm vài thứ, chứ khách sạn chúng ta có nghĩa vụ cung cấp.”

      Bạch Ký Minh ngẩng đầu: “Làm thế nào đuổi được ?”.

      Liêu Duy Tín nhún vai: “ tình hình thực tế khách sạn chúng ta, giới thiệu cho địa chỉ, mời tự tìm”.

      Bạch Ký Minh cười nhạt: “Đối với mấy chuyện này giám đốc Liêu thông thuộc quá mà.”

      Liêu Duy Tín cho rằng câu có chút ghen tức, mỉm cười : “ ra chỗ đó cậu cũng biết, số XX đường XX”.

      Bạch Ký Minh ngẩn ra, hỏi lại: “Cái gì?”.

      Liêu Duy Tín chớp mắt: “Đại sứ quán Nhật bản, số XX đường XX”.

      Bạch Ký Minh trợn trừng mắt dám tin, đột nhiên bật cười, cậu vội vàng cúi đầu lấy tay che miệng, cười tủm tỉm. Cử chỉ này của cậu tình làm Liêu Duy Tín quá đỗi, khẽ thở dài, : “Ký Minh, cậu vẫn chưa ăn tối. Tôi ngồi đây trông hộ cậu lúc, cậu ăn được ?”.

      Bạch Ký Minh ho mấy tiếng, bình tĩnh trở lại: “Cảm ơn ý tốt của giám đốc Liêu, có điều cần đâu”.

      “Ký Minh, cậu đừng cứng đầu như thế, ăn cơm đúng bữa bị đau dạ dày.”

      “Giám đốc Liêu, tôi nghĩ chúng ta thân cho lắm...” Bạch Ký Minh làm mặt lạnh, định tiếp giọng khác xen vào: “Ê, có thôi nào, làm trò quỷ gì thế”. Là Đỗ Tử Thành, biết ta đến từ lúc nào. Còn có người đẹp theo cùng, nàng tò mò ngạc nhiên nhìn vẻ mặt lúng túng của Bạch Ký Minh, rồi quay ra nhìn khuôn mặt bình thản của Liêu Duy Tín, cuối cùng ngơ ngác thốt lên câu: “Hai người này... BL”.

      BL nghĩa là gì, Bạch Ký Minh thể nào biết, hồi đó vì muốn tìm hiểu về đồng tính, cậu còn đọc cả bộ truyện tranh kinh điển “Nô lệ tuyệt đẹp”. Cậu luôn cố gắng vạch ranh giới, sợ bị người khác nhìn ra mối quan hệ của mình với Liêu Duy Tín, ngờ trong nháy mắt bị xa lạ này vạch trần, cho dù cậu có lạnh lùng kiềm chế thế nào, cũng thể tiếp tục che giấu, khuôn mặt bắt đầu đỏ ửng. May mà chồ này chỉ có bốn người bọn họ, nếu bọn La Na, Triệu Hạc Nam cũng ở đây, nhìn phản ứng của Bạch Ký Minh, hiểu cũng phải hiểu ra thôi.

      Liêu Duy Tín muốn nhìn thấy Bạch Ký Minh bối rối khó xử trước mặt người khác, đợi Đồ Tử Thành mở miệng, tranh trước: “Hướng Vũ, em đừng có đùa nữa”, rồi quay ra với Bạch Ký Minh: “Ký Minh, chắc cậu vẫn chưa biết, này chính là vị hôn phu bảo bối của Đỗ Tử Thành - Trình Hướng Vũ, tháng trước vừa đính hôn”.

      Liêu Duy Tín vừa chen vào, Bạch Ký Minh lập tức trấn tĩnh lại, mỉm cười: “Chào em, lần trước hai người đính hôn, tôi có việc nên đến được, xin lỗi”.

      Trình Hướng Vũ là Đông Bắc điển hình, rất thẳng tính. Thấy Bạch Ký Minh loay hoay viện cớ liền đĩnh đạc xua tay: “Có việc gì mà được, cứ thích mấy chỗ náo nhiệt là xong, giấu giếm làm cái gì?”.

      Bạch Ký Minh nhất thời nghẹn lời, Liêu Duy Tín vội : “Hướng Vũ trước giờ đều thế này, ăn thẳng tuột, kỳ lạ làm sao mà Tiểu Đồ lại chịu được em”.

      Hướng Vũ bĩu môi với Đồ Tử Thành cái: “ ấy dám chịu nổi em? Em chẳng buồn để ý ấy có .

      Đồ Tử Thành cười xòa: “Đúng vậy đúng vậy, Hướng Vũ như thế nên mình mới ”. Hai người nhìn nhau cái, cười đến phát bực.

      Đúng lúc này, chuông điện thoại reo, Bạch Ký Minh nhấc lên nghe: “Xin chào, đây là đơn vị phụ trách tiếp đón”, sau đó mặt cậu sầm lại. Nhà thi đấu trung tâm có chuyện rồi, đội tuyển bóng đá nam của hai nước Nhật Bản và nước c đánh nhau, khán giả vô cùng phẫn nộ, quây đội tuyển Nhật Bản ở bên trong nhà thi đấu trung tâm, toàn thể cảnh sát chống bạo động đều được huy động.

      có thời gian để tán gẫu, Bạch Ký Minh lập tức gọi điện báo cáo cho lãnh đạo cấp là Đường Lâm, sau đó lao ra cửa khách sạn, thông báo cho đội giao thông lập tức lái xe khách đến nhà thi đấu chở riêng hai đội về đây. Cậu cũng cầu nhân viên bảo an giải tán những người hâm mộ bóng đá tập trung trước cửa khách sạn, tăng cường an ninh. Cuối cùng cậu nhờ Liêu Duy Tín xin viện trợ từ phía công an để tăng cường giám sát khu vực nghỉ ngơi của đội nước c và đội Nhật Bản, tránh hai bên tiếp tục ẩu đả trong khách sạn.

      Chuyện kể ra đội nước c cũng phần có lỗi, họ đá quá tồi, nhưng lại muốn thua dễ dàng như vậy, trọng tài thiên vị khiến khán giả tức giận. Đội Nhật Bản chịu được, lẩm bẩm phàn nàn. cầu thủ đội nước c ai cũng ngông nghênh, lại ỷ mình là chủ nhà, chịu nhận trận thua này, liền tới xô đẩy nhau. Đội Nhật nổi nóng, cầu thủ bắt đầu lớn tiếng chửi. Người phiên dịch theo đoàn là người Trung Quốc, thấy người Nhật chửi bới liền bằng lòng, dịch ra chuẩn xác từng chữ. Thế là hỏng bét, chỉ đội nước c mà khán giả cũng bắt đầu tức giận.

      Kết quả trận đấu bóng đá trở thành màn đấu nước bọt vô cùng ngán ngẩm, sau biến thành động chân động tay, cuối cùng là bị khán giả chặn đường.

      Thực ra trận đá bóng biến thành trận ẩu đả, ở nước nào cũng có, có điều đối phương là đội Nhật Bản, nảy sinh số bức xúc dân tộc vốn tồn tại từ trước, cảnh sát vũ trang lập tức hành động nhưng lại thể ra tay với chính đồng bào mình được, đội Nhật bị hàng nghìn cổ động viên vây quanh, suýt nữa ra được.

      ủy ban Olympic mau chóng sắp xếp cho đội nước c lên xe về khách sạn trước, hơn tiếng sau, đội Nhật dưới bảo hộ của cảnh sát vũ trang mới an toàn trở về.

      Trận thi đấu cuối cùng bắt đầu lúc chín giờ, kết thúc lúc mười giờ, lại gặp phải tiết mục chen ngang này, chờ cho đến khi Bạch Ký Minh và đám nhân viên bộ phận tiếp đón sắp xếp ổn thỏa cho các đội là ba giờ sáng. Ai cũng vô cùng mệt mỏi, nhao nhao kéo về phòng nghỉ của minh ở khách sạn.

      Bạch Ký Minh bận đến chóng mặt, từ tối đến giờ chưa có gì vào bụng, đầu óc ong ong quay cuồng, cậu chỉ muốn tắm cái rồi ngủ giấc.

      Vừa mở cửa phòng ngửi thấy mùi dầu vừng thơm phức, bụng cậu liền kêu lên ùng ục. Cậu đóng cửa, bước tới cạnh giường, nhìn thấy đầu giường đặt bát mì hải sản nóng hổi, bên trong còn có quả trứng gà. Rau mùi, tôm, hành lá, dầu vừng, đều khiến người ta phải nuốt nước miếng.

      Ký Minh cắn môi, từ tốn ngồi xuống giường. Dưới bát mì là tờ giấy, bên là nét chữ của Liêu Duy Tín: Yên

      tâm , phải tôi làm đâu, có độc.

      Bạch Ký Minh gần như kìm được, cười khẽ cái, đột nhiên nhớ ra có hôm, Liêu Duy Tín tuyên bố





      nấu bữa, kết quả hai người đau bụng cả ngày trời, phải tranh nhau nhà vệ sinh trong phòng ngủ.

      Cậu nhìn chằm chằm bát mì lúc lâu, cuối cùng cầm chiếc thìa màu xanh biếc lên, múc thứ gì đó mềm mềm trông giống như hạt trân châu cho vào miệng.

    4. CQH

      CQH ^^!

      Bài viết:
      192
      Được thích:
      41,920

      Chương 13

      Buông tay

      Buông tay cũng là cách phó thác

      Mà em và đều phải làm

      Rồi từ nay về sau chủng ta có thể tự nhủ rằng

      Mình từng .

      Buông tay (A Đỗ)
      Sáng hôm sau Bạch Ký Minh chín giờ mới dậy, rửa mặt xong, thu dọn đồ đạc chuẩn bị về nhà. Nhân viên phục vụ gõ cửa bước vào: “Thầy Bạch, phó giám đốc Đỗ có lời mời lên quán cà phê tầng hai”.

      Bạch Ký Minh nghĩ chút, đặt túi xách xuống, lên tầng hai.

      chỉ có mồi Đồ Tử Thành, Trinh Hướng Vũ cũng ở đó, nhìn thấy Bạch Ký Minh hai mắt liền phát sáng: “Này, thành khai báo ”. Bạch Ký Minh liếc Đỗ Tử Thành, vẻ mặt ta đầy đau khổ dùng tay ra hiệu “chuyện liên quan đến mình”.

      Bạch Ký Minh từ tốn ngồi xuống, mỉm cười: “ cái gì?”.

      “Tình sử của và Liêu Duy Tín đó”. Trinh Hướng Vũ thiếu điều cầm bút ghi chép, chắc ngồi lớp nàng cũng chăm chú nghe giảng như thế này, “Nhất định là đau khổ triền miên, trắc trở cảm động lắm nhỉ?”.

      Bạch Ký Minh lên tiếng, liếc Đồ Tử Thành cái nữa. Rốt cuộc Đồ Tử Thành cũng biết mình thoát khỏi có liên quan trong chuyện này, hắng giọng tiếng với vị hôn phu của mình: “ phải kể hết cho em rồi sao, còn hỏi Ký Minh làm gì?”.

      ta là đương , đương hiểu hả?” nàng hổ danh học luật, lôi ngay từ chuyên ngành ra, “ biết hơn cả đương chắc?”.

      “Vợ à, đằng nào đây cũng là chuyện của bọn họ, em...”, Đồ Tử Thành kiên trì cố gắng.

      “Sao lại gọi là chuyện của bọn họ? là bạn học của Tiểu Bạch, em là bạn Liêu Duy Tín, quan tâm chút cũng được sao?”, Hướng Vũ trừng mắt. Đồ Tử Thành lập tức biến thành con rùa rụt cổ, chỉ dám lẩm bẩm trong miệng: “Quan tâm cái gì, nhiều chuyện có...”.

      Bạch Ký Minh uống ngụm nước, từ tốn : “Hướng Vũ, có vài chuyện hình như em hiểu lầm rồi”.

      thể nào.” Trình Hướng Vũ kiên định trả lời, “ có nghe thấy câu này chưa? đời này, chỉ có hai thứ thể che giấu được, là bị nấc, hai là tình ”. Đồ Tử Thành khẽ thêm vào: “Còn đánh rắm nữa”.

      im mồm, chỗ nào mát ra đấy đợi .” Trình Hướng Vũ hơi bực mình.

      chẳng đâu cả.” Đỗ Tử Thành bắt đầu nịnh nọt, “Ngồi cạnh vợ là mát nhất”.

      “Biến, ai là vợ ? Tôi cho biết Đồ Tử Thành, đừng chọc tôi vui, cẩn thận tôi cho nghỉ luôn đấy”

      dám dám, niềm vui của vợ chính là niềm vui của .” Đồ Tử Thành ưỡn ngực, hất cằm với Bạch Ký Minh: “Cậu, mau ”.

      Bạch Ký Minh lắc đầu bất đắc dĩ: “Cậu là tên phản đồ bẩm sinh, may mà đẻ vào thời kháng chiến chống Nhật”. Đỗ Tử Thành cười hì hì, bộ mặt có tí ngượng ngập nào: “Cậu tốt hơn Liêu Duy Tín nhiều, mình là nỗi sỉ nhục của đàn ông”.

      Bạch Ký Minh gật đầu: “Ừm, rất có hình tượng”.







      “Này này.” Trình Hướng Vũ gõ bàn, “Các đừng có chuyển đề tài đánh trống lảng”.

      Bạch Ký Minh hít hơi, nghiêm túc : “Hướng Vũ, sợ là phải làm em thất vọng rồi. và Liêu Duy Tín là chuyện quá khứ, nếu Đồ Tử Thành cũng kể hết toàn bộ câu chuyện cho em rồi, chắc em cũng biết về giao dịch giữa bọn . Em chơi thân với Liêu Duy Tín, cũng biết ta là người dứt khoát, trùng hợp là cũng vậy. vấn đề này dừng tại đây được ? Đừng làm khó , cũng đừng làm khó Tử Thành nữa”.

      “Ai là chuyện quá khứ? Ai đó là giao dịch?” Trình Hướng Vũ bằng lòng , “ thẳng thắn bằng Liêu Duy Tín, ấy thừa nhận ràng với em, ấy ”.

      “Đó là chuyện của ta, liên quan đến , em có vấn đề gì cứ hỏi ta ấy.” Bạch Ký Minh giọng nhàng, nhưng lại cương quyết, cậu đặt cốc xuống đứng lên, “Xin lỗi, Hướng Vũ, Tử Thành, mình phải về viết bản tổng kết, lần sau có thời gian chúng ta lại chuyện”.

      Hôm qua Trình Hướng Vũ mới quen bạn học của người , trông cậu hiền lành, cứ tưởng dễ chuyện hơn Liêu Duy Tín, ai dè lại ngang bướng, chuyện chút







      tình cảm nào. Thấy cậu sắp bỏ , trước tình thế cấp bách vội : “Bạch Ký Minh, ràng cũng có cảm tình với ấy, sao dám thừa nhận?”.

      Bạch Ký Minh làm như nghe thấy, tiếp tục bước . Trình Hướng Vũ đứng dậy hét lớn: “Bạch Ký Minh, có biết tại sao hôm nay Liêu Duy Tín lại đến ?”. Bạch Ký Minh dừng bước, nhưng quay đầu. Trình Hướng Vũ từng chữ rành rọt: “ ấy bị người nhà ép xem mặt, đối phương là dịu dàng, xinh đẹp tốt bụng. Nếu cứ tiếp tục trốn tránh che đậy như thế, ấy bị người khác cướp mất”. Lời vừa dứt, chỉ thấy sau lưng Bạch Ký Minh cứng đờ, Trinh Hướng Vũ mừng thầm: Dùng chiêu khích tướng, xem có chịu nguyên hình ?

      Bạch Ký Minh quay người, cười thản nhiên: “Như thế có phải tốt ? Mọi người đều vui vẻ, hộ là mình chúc phúc ta”, dứt lời liền ra phía cửa.

      Trình Hướng Vũ há mồm trợn mắt nhìn theo, Đồ Tử Thành cũng đứng lên: “ mà, Tiểu Bạch lúc nào cũng thế, trong lòng càng khó chịu, ngoài mặt lại càng để người ta thấy. bảo em đừng hỏi cậu ta, bây giờ hay rồi, nếu Liêu Duy Tín biết chắc chắn lấy chuyện công báo thù riêng, đời sắp thảm rồi”.







      “Biến! Liêu đâu có hẹp hòi như thế.” Trình Hướng Vũ bĩu môi, “Sao em biết được con người ta lại phiền phức thế? Hứ, điển hình của em thụ khó chiều. Tôi thề nếu đẩy vào lòng của Liêu Duy Tín, tôi mang họ Trình!”.

      “A.” Đồ Tử Thành vội vàng góp ý, “Vậy em có thể đổi thành họ Đỗ”.

      “Đồ cái đầu ấy, đều tại cả.” Trình Hướng Vũ lại trừng mắt. Đồ Tử Thành than thở, “Sao lại tại chứ, có trêu ghẹo gì ai đâu?”.

      Bạch Ký Minh lắm mình về đến nhà như thế nào, biết có phải thời tiết bí bách quá, hay tại dạo này cậu mệt mỏi, chỉ cảm thấy đầu óc mụ mị quay cuồng. Cậu đứng đờ đẫn trước cổng nhà mãi, mới nghĩ ra phải lấy chìa khóa mở cửa. Đột nhiên di động đổ chuông, mở máy nghe, ra là mẹ cậu: “Ký Minh, con ở đâu vậy?”.

      “Dạ.” Bạch Ký Minh vội vàng mở cửa, “Con vừa về đến nhà”.

      “Vẫn còn bận sao? Con cũng chẳng về tham dự hôn lễ của Tiểu Lượng”, mẹ cậu bắt đầu trách móc.

      Tiểu Lượng là em họ của Bạch Ký Minh, kết hôn tuần trước, nhưng cậu bận thu xếp giải đấu thử, lấy đâu thời gian để ý chuyện kia, cậu đóng cửa, : “Con rất bận, hôn lễ sao hả mẹ? Vui lắm phải ?”.

      “Nhộn nhịp lắm, họ hàng đều đến cả”, mẹ cậu là người nhanh mồm nhanh miệng, hớn hở : “Mợ con bế cả cháu đến, thằng bé mũm mĩm lắm, nghịch khỏi phải . Mẹ bảo này, giờ chỉ còn mồi con chưa kết hôn thôi Ký Minh, nhà họ Lộ lần trước mẹ với con ấy, phải rất tốt sao? Thân thế gốc gác ràng, còn con chú Đơn nữa, cũng ở thành phố S, lại là y tá nữa, con thăm người ta chưa?”.

      Nghe đến dì chú bác là đầu óc Bạch Ký Minh lơ mơ, mẹ cậu vẫn chưa xong chuyện kết hôn, càng khiến cậu váng đầu, vội hỏi: “Dạo này mẹ vẫn khỏe chứ? Cả bố cũng khỏe chứ?”.

      “Khỏe, khỏe, có điều thấy con nhà người ta đều cưới xin hết rồi, nóng ruột lắm. Mẹ bảo này Ký Minh...” Sở trường của mẹ cậu chính là muốn chuyện hàng giờ, Bạch Ký Minh vội xen vào: “Mẹ, con có chuyện gấp, cứ thế , mai con gọi cho mẹ”, rồi đợi mẹ cậu trả lời, liền cúp máy luôn.

      Xung quanh yên tĩnh trở lại, cậu thở phào hơi, tựa lưng vào cánh cửa, hai tay buông thõng, đồ đạc rơi đầy nền nhà. Nghe thấy tiếng động lạ, Ký Minh cúi đầu, nhìn thấy từ trong túi bóng trắng lăn ra - đống bia.

      Trong khoảnh khắc ấy, Bạch Ký Minh cảm thấy có chút hoảng hốt, ngơ ngác nhìn hơn chục lon bia, tự hỏi biết chúng chui từ đâu ra.

      Hình như lúc nãy cậu mua ở siêu thị tầng , hình như là sau khi cậu xuống xe buýt, hình như trước đó nữa cậu khoác túi xách từ khách sạn ra, hình như là...

      ấy bị người nhà ép xem mặt, đối phương là dịu dàng, xinh đẹp tốt bụng. Neu cứ tiếp tục trốn tránh che đậy như thế, ấy bị người khác cướp mất. ”

      Câu của Trình Hướng Vũ.

      ra Liêu Duy Tín cũng phải xem mặt, Bạch Ký Minh chợt thấy buồn cười. Hóa ra điều kiện quá tốt và điều kiện quá kém, đều dễ tìm được đối tượng.

      Sức lực toàn thân dường như cạn kiệt, cậu từ từ tụt xuống nền nhà. Tiện tay với lon bia, nhìn nhãn hiệu màu xanh bên hoàn toàn quen thuộc.

      Cậu làm gì đây? Mượn rượu giải sầu? Chẳng qua chỉ là câu , còn chưa biết hay giả, sao lại khiến cậu mất tự chủ như thế này?

      Ký Minh lại cười, lần này là tự cười giễu bản thân. ảnh

      hưởng của Liêu Duy Tín đối V(ýi mình, lớn như thế này





      rồi sao?

      Lồng ngực cậu tựa như bị tảng đá nặng trịch đè lên, thể thở nổi, lại giống như thể có cây kim nhọn hoắt đâm thẳng vào tim, đau đến run rẩy bao giờ quên.

      cần phân tích câu của Trình Hướng Vũ là hay giả, thực điều đó quan trọng. Bạch Ký Minh biết từ lâu, ngày như thế. có niềm hạnh phúc của , còn tôi có niềm hạnh phúc của riêng tôi, chẳng qua chỉ là sớm hay muộn mà thôi.

      Cậu mở nắp bia, chỉ lôi ra từng lon . Có lẽ những lúc thế này, nhiều người thích mượn men rượu để làm tê liệt bản thân, nhưng đó tuyệt đối phải là Bạch Ký Minh. Cậu đặt lon bia nằm sát chân tường, sau đó đặt lon khác lên , cứ như thế xếp từng lon từng lon lên nhau.

      Bạch Ký Minh cảm nhận ràng cảm giác chua xót khổ sở trong lòng, thậm chí cậu hoàn toàn biết nó là gì.

      Đúng thế, cậu đố kỵ, cậu ghen.

      Vậy sao?

      Bất kỳ thứ tình cảm nào, cho dù mới đầu điên cuồng đến đâu, đau đớn đến đâu...

      Cũng biến mất dấu vết theo dòng chảy thời gian.

      Chỉ cần

      Bạn dám lờ nó .

    5. CQH

      CQH ^^!

      Bài viết:
      192
      Được thích:
      41,920

      Chương 14

      Kết quả

      Khi khói lửa thành phố làm tất cả sụp đổ Người ôm chặt lấy em phải là .

      Chấm dứt phải là kết quả muốn

      (Trương Học Hữu)
      Liêu Duy Tín tay cầm đồ ăn sáng, lần theo địa chỉ giấy, từ từ bước lên lầu. Khu chung cư này cũ nát lắm rồi, nghe sắp tới phải chuyển chồ khác. Hành lang tối tăm, ống sưởi nhiệt to kềnh dùng để chia nhiệt cho từng nhà nhe nanh múa vuốt, vắt ngang ở phía cầu thang.

      Số tầng được đánh dấu tường đối diện cầu thang sớm nhìn thấy đâu, thay vào đó là hàng chữ đen to tướng: Làm giấy tờ! Điện thoại 13XXXXXXXX. May mà phòng trọ của Bạch Ký Minh ở tầng cao nhất, chẳng cần mất công đếm tầng làm gì.

      bà lão dắt con chó bước tới, liếc Liêu Duy Tín cái, khuôn mặt nghi ngờ cần che giấu thậm chí có chút cảnh giác - mặc người bộ âu phục phẳng phiu, hoàn toàn tương phản với chỗ này.

      Liêu Duy Tín mỉm cười nghiêng người nhường bà lão trước, cố hết sức chạm vào con chó Pug xíu, sau đó ngẩng đầu nhìn số phòng, đứng sang bên trái cửa phòng.

      Cửa chống trộm màu đồng xám, màu câu đối dán hai bên cửa nhòe nhoẹt. Chữ “Phúc” ngược cũng chỉ còn nửa dưới, nửa bị vô số tờ rơi màu trắng hoặc đỏ che kín. tìm thấy chuông cửa hay mắt thần nào, Liêu Duy Tín do dự chút, dùng tay gõ cửa.

      Hai phút sau, bên trong vọng ra giọng của Bạch Ký Minh: “Ai thế?”. Gần như cùng lúc, cánh cửa mở ra. Liêu Duy Tín lên tiếng, nhầm chút nào, nhìn thấy vẻ kinh ngạc mà Bạch Ký Minh kịp che giấu.

      Nhưng chỉ thoáng chốc, Bạch Ký Minh lạnh lùng trở lại. Liêu Duy Tín đợi cậu từ chối, trước: “Ký Minh, tôi đem bữa sáng tới, cậu ăn trước được ?”.

      “Giám đốc Liêu khách sáo quá, có điều là tôi thấy cần thiết”, giọng của Bạch Ký Minh lạnh như băng.

      Liêu Duy Tín thở dài, sớm biết dễ dàng như vậy: “Chúng ta vào nhà trước được ?”. khẽ quay đầu liếc về phía bà lão dắt con chó Pug đứng đầu cầu thang nhìn họ chằm chằm.

      Bạch Ký Minh nhìn theo ánh mắt của , khuôn mặt lập tức giãn ra, nở nụ cười: “Bà Tôn dắt chó dạo đấy ạ?”.

      “Đúng rồi, cậu vẫn chưa làm sao?” Ánh mắt nghi hoặc của bà đảo qua đảo lại giữa hai người, “ đây là...”.

      “À.” Bạch Ký Minh vẫn cười, định là đồng nghiệp, nhưng Liêu Duy Tín ăn mặc thế này, chẳng có chút nào giống thầy giáo cả; định là bạn học cũ, nhưng ràng Liêu Duy Tín lớn hơn cậu nhiều, ngập ngừng chút, buột miệng : “ này là bạn cháu, mang bữa sáng đến cho cháu”, rồi khẽ nghiêng người, Liêu Duy Tín nhân tiện vào nhà luôn.

      Bà lão giờ mới thoải mái: “A, bạn cậu hả, tốt lắm tốt lắm”.

      “Bà xuống cầu thang từ từ thôi nhé, cháu vào phòng ăn sáng đây.”

      “Vào ăn , bữa sáng phải ăn, ăn ảnh hưởng sức khỏe lắm.” Bà lão run rẩy cuối cùng cũng xuống.

      Bạch Ký Minh nhàng đóng cửa lại, thở dài quay người thấy Liêu Duy Tín đứng ở thềm cửa quan sát lượt căn phòng của mình.

      ra cũng chẳng có gì đáng để quan sát cả, rộng ba mươi mét vuông, nhìn qua thấy hết. có tủ lạnh, ti vi, máy tính, ngay cả điện thoại cũng . chiếc giường đôi, cái tủ quần áo, chồ nấu nướng, bồn vệ sinh, đơn giản chẳng giống nơi ở của người đại.

      Liêu Duy Tín kìm được chau mày, chỉ nghe Bạch Ký Minh ở phía sau : “Giám đốc Liêu, mời đem đồ ăn của rời khỏi chỗ này, tôi còn phải làm, có thời gian chuyện với ”.

      Liêu Duy Tín đặt đồ ăn xuống chiếc bàn gần cửa, rồi nhìn Bạch Ký Minh. Hình như cậu vừa tắm xong, tóc vẫn hơi ướt, có thể đêm qua ngủ được ngon, đôi mắt u ám, lộ ra khuôn mặt mệt mỏi.

      “Tóc cậu sấy khô, rất dễ bị cảm đó.” Liêu Duy Tín bất giác tiến lên vài bước, định chạm vào mái tóc mềm mại của cậu. Bạch Ký Minh lùi bước, sầm mặt : “ định làm gì?”.

      Liêu Duy Tín thu tay về, cười khổ cái: “Ký Minh, chúng ta phải là kẻ địch, tôi chỉ muốn... quan tâm cậu chăm sóc cậu”.

      “Quan tâm tôi?” Bạch Ký Minh giễu cợt: “ nên quan




      tâm tới xem mặt tối qua mới đúng”. Dứt lời cậu liền hối hận, quay đầu sang chồ khác, cắn môi thèm nữa.

      “Xem mặt? Xem mặt gì cơ?” Liêu Duy Tín sững người, nghĩ ngợi chút rồi : “Cậu trách tôi hôm qua đưa cậu về sao? Tôi vừa có hợp đồng rất quan trọng, tôi...”.

      “Giám đốc Liêu.” Bạch Ký Minh cắt ngang lời , “Tôi có hứng thú với chuyện đó, tôi chỉ muốn xin , đừng quấy rầy cuộc sống của tôi nữa. muốn chơi đùa, xin hãy tìm người khác, đừng đến tìm tôi”.

      “Ký Minh, khoan hãy những lời đó được ? Cậu sắp muộn giờ làm rồi, mau ăn xong bữa sáng , tôi đưa cậu đến nhà thi đấu trung tâm.” Giọng Liêu Duy Tín vẫn trầm ấm bình tĩnh, âu yếm nhìn Bạch Ký Minh, giống như nhìn đứa nhóc bướng bỉnh.

      Ảnh mắt đó làm Bạch Ký Minh điên tiết: “Liêu Duy Tín, tôi cho biết, đừng tốn công vô ích nữa, cũng đừng lãng phí thời gian và tiền bạc nữa, Bạch Ký Minh tôi vĩnh viễn, vĩnh viễn ở bên . Tôi cần quan tâm chăm sóc của , , hơn hai mươi năm nay tôi vẫn sống rất tốt. Sai lầm lớn nhất cuộc đời tôi chính là quen biết !”.




      Bạch Ký Minh bước ra mở cửa, với Liêu Duy Tín: “Bây giờ, mời về cho. Hy vọng sau này xuất trước mắt tôi nữa!”.

      Liêu Duy Tín nghĩ Bạch Ký Minh dễ dàng tiếp nhận, nhưng cũng ngờ cậu lại phản ứng quyết liệt đến mức này. Đặc biệt là câu “Sai lầm lớn nhất” khiến Liêu Duy Tín tưởng chừng nghẹt thở, trái tim hiểu sao đau nhói, biết có gì cũng vô nghĩa, ngược lại còn tự chuốc nhục vào người. nhìn khuôn mặt ngang ngược của Bạch Ký Minh lúc lâu, quay lưng chậm chạp xuống cầu thang.

      Cây hai bên đường sắp rụng hết lá, buổi sáng mùa thu rất lạnh, cơn gió cuốn những chiếc lá khô dưới đất, trông càng thêm vẻ tiêu điều. Liêu Duy Tín ngồi vào trong chiếc xe đồ đối diện khu chung cư, nhìn về phía cửa chung cư qua khung kính màu trà.

      Hơn mười phút sau, Bạch Ký Minh khoác túi xách bước ra. người cậu mặc áo sơ mi mỏng màu kem, áo khoác sẫm màu, thong thả bước đến trạm xe buýt. Ở đó rất đông người đứng đợi, xe vừa đến, liền tranh nhau chui lên. Bạch Ký Minh nhíu mày - cậu mãi mãi thích nghi được với những nơi đông người. Hai ba chiếc xe rời rồi, cậu mới theo dòng người lên xe.

      Liêu Duy Tín lái chiếc Mercedes-Benz chậm rãi theo sau chiếc xe buýt 232, đột nhiên cảm thấy bản thân có chút nhạt nhẽo, đành cười cái, nhấn ga vượt qua chiếc xe buýt, chạy về phía khách sạn.

      Giải đấu thử kết thúc có nghĩa là được nghỉ ngơi, tất cả nhân viên của ủy ban tổ chức Olympic đều chuyển đến làm việc tại nhà thi đấu trung tâm, tìm ra vấn đề, viết tổng kết để chuẩn bị cho Olympic năm sau. Công việc đánh máy đều do Bạch Ký Minh đảm nhiệm, tư liệu kê từng chồng cao ngất trước mặt, lúc cậu bớt được chút thời gian nhìn đồng hồ, hơn ba giờ chiều.

      Triệu Hạc Nam rón rén tiến lại phía cậu, tỏ vẻ thần bí hỏi: “Chuyện hôm trước tôi bàn với cậu có được ?”. Bạch Ký Minh ngớ người lúc lâu mới nhớ ra mấy hôm trước chị Triệu có ý giới thiệu người cho cậu.

      bé ở cạnh nhà chị, thân thế gốc gác ràng. Nhà cửa điều kiện rất tốt, bố mẹ là người có văn hóa, cậu đến gặp là biết, tính cách cũng dịu dàng ít ...”

      Bạch Ký Minh dường như nghe thấy Triệu Hạc Nam gì, những hàng chữ đen sì nhảy múa giấy tờ, khiến cậu hoa mắt chóng mặt.

      Triệu Hạc Nam vẫn lải nhải dứt: “Nhà người ta có mấy căn hộ cơ, cũng quan tâm nhà cậu điều kiện ra sao. Chỉ cần bé ưng ý, thế nào cũng được..

      Bạch Ký Minh nhìn ra bãi đậu xe vắng vẻ bên ngoài, cột xi măng to lớn cứng ngắc, trần nhà xám xịt chăng đầy ống thép và dây điện. qua những bức tường xi măng bí bách và tòa nhà đối diện, nhìn thấy khoảng trời trắng bệch.

      Phòng làm việc sau khi sửa sang tỏa ra mùi formaldehyde ^ khó chịu làm người ta ngột ngạt, Bạch Ký Minh đột nhiên cảm thấy toàn thân rã rời, trước giờ cậu sống như thế nào? Tại sao phải ngồi ở đây? Sau này ra sao? Dường như mọi thứ đều quan trọng nữa, đó, xinh đẹp hay dịu dàng, hoạt bát hay cởi mở, có liên quan gì?

      “Đằng nào cũng phải sống cả đời với ai đó.” Hồi đó cậu trả lời như vậy với Liêu Duy Tín sao?

      Bạch Ký Minh ngẩng đầu, mỉm cười với Triệu Hạc Nam: “Tối nay có được chị?”, cậu nghe giọng mình tênh, chứa bình thản có chút vô vọng và hờ hững tàn khốc, “Tối nay em rảnh”.

      Buổi tối trôi qua rất vui vẻ, Triệu Hạc Nam cùng Bạch Ký Minh, còn đến với mẹ. Địa điểm là quán KFC gần đường Bắc Hành.

      Mẹ ưng Bạch Ký Minh ngay từ cái nhìn đầu tiên, bà thấy cậu là chàng trai khiêm tốn biết điều, tướng mạo tuấn tú. Bà kéo Triệu Hạc Nam ra góc thầm ngớt.

      Hai người trẻ trò chuyện cũng rất ăn ý. rụt rè mà giả tạo, phóng khoáng mà phô trương, đôi mắt trong veo như nước. Hai người bắt đầu từ chủ đề Olympic tới bóng đá bóng rổ, các bài hát được thích, điện ảnh truyền hình, văn học cuộc sống, như thể bao giờ hết đề tài. Bữa ăn nhanh kéo dài tận tám giờ tối khi KFC đóng cửa.

      Bạch Ký Minh kiên quyết gọi taxi đưa hai mẹ con và Triệu Hạc Nam về nhà, sau đó mới quay về.

      Người mẹ vô cùng hài lòng, khen cậu hết lời. con đỏ ửng mặt, cũng gật đầu đồng ý. Triệu Hạc Nam đắc ý lắm, tiễn hai mẹ con về nhà rồi vội vàng tắm cái, cũng chẳng buồn ngó ngàng đức lang quân, ngồi xuống sô pha lập tức gọi điện cho Bạch Ký Minh: “Thế nào, Tiểu Bạch? Tôi sai, này rất ổn, bây giờ khó mà tìm được người ngây thơ như vậy lắm”.

      Bạch Ký Minh khách khí trả lời suýt nữa khiến Triệu Hạc Nam ngất xỉu: “ ấy đúng là rất tốt, chỉ e hợp với em lắm”.

      Triệu Hạc Nam tuyệt đối ngờ được Bạch Ký Minh lại thế, ngơ ngác lúc lâu mới hỏi lại: “Chỗ nào họp?”. Bên kia vang lên tiếng tút tút, hóa ra Ký Minh sớm gác máy rồi.

      Cái cậu Bạch Ký Minh này, Triệu Hạc Nam có chút bực mình, định ấn số đức lang quân trong phòng ngủ gọi : “Mười giờ rồi, em định ngủ à? Có chuyện gì mai được sao?”, Triệu Hạc Nam bất mãn đặt điện thoại xuống, bước vào phòng ngủ.

      Lúc Bạch Ký Minh từ chối ý tốt của Triệu Hạc Nam, cậu nằm giường mình. Cậu bật đèn, đôi mắt mở trừng trừng nhìn bóng tối chậm chạp bao phủ giống như chiếc miệng rộng đen ngòm nuốt chửng lấy cậu.

      Đó là tốt, Bạch Ký Minh thậm chí có thể nhớ được hàng mi cong và cặp mắt sáng như sao lúc cười. tốt như thế, là bảo bối trong lòng bố mẹ, người vợ hiền mẹ tốt. Còn cậu, an phận thủ thường, hàng ngày làm, là người chồng dịu dàng biết quan tâm, đứa con hiếu thảo với cha mẹ, ông bố ân cần điềm đạm.

      Cậu tin cậu có thể làm được, cho dù là cả đời.

      Nhưng, cậu thể làm như thế được.

      Trái tim sớm bị chiếm đóng và tình vẹn toàn của cậu làm sao xứng với trong sáng tốt bụng như

      vậy?

      Bạch Ký Minh chưa bao giờ căm ghét lý trí của mình như lúc này. Cậu hiểu rằng mình thể kia, cách khác, bao giờ có thể bất cứ người con nào. Cậu có thể giả vờ như có gì xảy ra, đeo tấm mặt nạ cẩn thận chu đáo, sống cuộc đời tầm thường của mình. Nhưng bồng nhiên nghĩ lại, cậu nhận ra người đàn ông đó, mối tình nồng cháy đó, hồi ức điên cuồng mà mê đắm đó, theo sát cậu lúc nào hay, nấp tận nơi sâu nhất đáy tim, vĩnh viễn thể thoát khỏi.

      người con tốt như , xứng đáng được hưởng mối tình ngọt ngào lãng mạn nhất thế gian, có người chồng toàn tâm toàn ý thương .

      Còn mình, thể cho được.

      Bạch Ký Minh nhắm mắt lại, có thứ cảm giác dường như gọi là đơn siết chặt lấy cậu, cách nào ngăn được.

      Đúng lúc này di động vang lên. Bạch Ký Minh cầm lấy, ấn nút nghe.

      “Ký Minh.” Là Liêu Duy Tín, “Đừng cúp máy được ?”.

      Bạch Ký Minh cúp máy. Có lẽ đêm đen bất tận làm mềm lớp vỏ bọc kiên cố của cậu, cũng có thể vừa lĩnh hội vừa rồi khiến cậu khó mà tiếp tục chịu đựng mình.

      Tóm lại, Bạch Ký Minh nằm giường, để cho thanh dịu dàng trầm thấp đó vang lên bên tai: “Cậu chịu gặp tôi, vậy tôi xuất trước mắt cậu nữa. Nhưng tôi muốn chuyện với cậu, chỉ lúc thôi, được ?”, Liêu Duy Tín ngừng chút, như đợi câu trả lời của Bạch Ký Minh.

      Bạch Ký Minh lên tiếng, Liêu Duy Tín khẽ cười: “Tôi muốn làm phiền cậu, nếu cậu muốn nghe, cứ cúp máy là được”. lại dừng lại, dường như nghĩ nên tìm từ nào để diễn đạt, “Từ trước đến nay, đều là cậu , cậu cho tôi có cơ hội được câu nào. Tôi biết cậu tin tôi, có lẽ do tôi đáng được tin tưởng. Nhưng sao cả, tôi cho cậu thấy thành ý của tôi. Có lúc lời của cậu thực làm người khác rất đau đớn, tôi sắp chịu nổi rồi”. Liêu Duy Tín cười, “Có phải ai làm giáo viên cũng năng sắc bén như thế?”.

      “Hôm nay Trình Hướng Vũ gọi điện kể hết mọi chuyện cho tôi. Cái tên Đồ Tử Thành, vợ mình cũng quản nổi... Tôi xem mặt, thực ra bố mẹ tôi đều biết tôi là người đồng tính, họ biết từ rất lâu rồi. Tôi muốn giấu giếm điều gì, là như vậy, chúng ta chỉ còn cách chấp nhận thôi.”

      “Hôm qua tôi họp đồng quan trọng, từ sáng sớm, đến tối mới lên máy bay về. Lúc đó tôi cũng nghĩ nhiều, chờ cậu trước cổng khách sạn đưa cậu về, sợ cậu lại hay nghi ngờ. Cậu lúc nào cũng nghĩ lung tung, tự đưa mình vào ngõ cụt rồi tìm được lối ra.” Liêu Duy Tín vội vã thêm câu: “ phải tôi trách cậu, chỉ là...”.

      ngập ngừng, sau đó dịu giọng : “Nhìn thấy cậu trong lòng đau khổ nhưng bề ngoài cứ tỏ ra bình thản, tôi cảm thấy rất đau lòng...”.

      Bạch Ký Minh vẫn gì, chỉ cảm thấy nỗi xót xa dâng lên làm lồng ngực trĩu nặng. Dường như có thứ gì đó muốn phun trào ra ngoài nhưng lại nhanh chóng bị đè xuống, cậu cố gắng điều chỉnh hơi thở bình thường trở lại.

      Liêu Duy Tín phát ra khác thường của Bạch Ký Minh, khe khẽ tiếp: “Có lẽ cậu cảm thấy tôi rất phiền phức, nhưng tôi thực chỉ muốn đối tốt với cậu hơn chút, cũng muốn cậu có thể đối tốt với chính mình hơn. Đừng quá ép buộc bản thân, thực ra cậu kiên cường như cậu tưởng. Tôi như vậy, cậu có giận ? Tôi chỉ sợ cậu sống như thế mệt mỏi quá, tự mình nghiền nát chính mình”.

      Liêu Duy Tín nữa, căng thẳng phán đoán phản ứng của Bạch Ký Minh. Bạch Ký Minh vẫn cúp máy, lặng lẽ thở phào, tiếp tục : “Cũng muộn rồi, mai cậu còn phải dậy sớm đến nhà thi đấu trung tâm, mau ngủ . Đóng chặt cửa sổ, đắp chăn cẩn thận. Chắc cậu biết là buổi tối khi ngủ cậu hay đạp chăn, nửa đêm tôi thường phải thức dậy đắp chăn cho cậu”.

      Liêu Duy Tín cười tiếng, hai bên vẫn im lặng, chỉ nghe thấy tiếng thở của đối phương vang lên ràng bên tai, tựa như có thể cảm nhận được hơi ấm của người kia phả lên mặt mình.

      lúc lâu, Liêu Duy Tín trầm giọng : “Ký Minh, tôi cậu”.

      “Bộp” tiếng, Bạch Ký Minh cúp máy, cậu cuộn tròn trong chăn, giống như đứa trẻ lạc đường nơi nương tựa.

      Bạch Ký Minh khóc.

      Chú thích



      <br clear="all" />

      1. Formaldehyde: họfp chất hữu cơ íòmanđêhít (còn được biết đến như là mêtanal), ở điều kiện bình thường là chất khí có mùi hăng mạnh. Công thức hóa học của nó là

      <sub>H2</sub>co.

    6. ^^! Nếu bạn không gửi link bài viết trên Facebook được, hãy sử dụng link trong khung này để chia sẻ bài viết :