1. QUY ĐỊNH BOX TRUYỆN SƯU TẦM :

    Đặt Title theo mẫu [Tên truyện] [dấu cách] - [dấu cách] [Tác giả] [Số chương]
    ----•Nội dung cần:
    - Hình minh họa (bìa truyện, hình ảnh,etc,...)
    - Nguồn
    - Tác giả
    - Tên editor +beta
    - Thể loại
    - Số chương
    Đặc biệt chọn canh giữa cho đoạn giới thiệu
    ---- Quy định :
    1. Chỉ đăng những truyện đã có ebook và đã được public trên các trang web khác
    2 . Chỉ nên post truyện đã hoàn đã có eBook.
    3. Trình bày topic truyện khoa học, bôi đen số chương để dễ nhìn
    4 . Cần có trách nhiệm post đến hết truyện. Nếu không thể tiếp tục post liên hệ Ad và Mod

Anh Chỉ Cần Em – Thẩm Dạ Diễm

Thảo luận trong 'Truyện Đam Mỹ'

  • ^^! Nếu bạn không gửi link bài viết trên Facebook được, hãy sử dụng link trong khung này để chia sẻ bài viết :
    1. CQH

      CQH ^^!

      Bài viết:
      192
      Được thích:
      41,920
      Chương 15

      Khoảng cách

      biết có ai với em chưa rất để tâm.

      Để tâm khoảng cách của thành phố này

      right;" align="Kng biết có ai với em chưa (Trần Sở Sinh)

      Sáng hôm sau, lúc Bạch Ký Minh mặc áo khoác vào người nghe thấy tiếng gõ cửa. ra là nhân viên quán ăn nhanh dưới lầu đến đưa sữa đậu nành và quẩy vừa ra lò. Tiền thanh toán rồi, nhân viên chỉ việc đưa đồ ăn đến theo địa chỉ có sẵn mà khách cầu.

      Bạch Ký Minh đặt áo khoác xuống, lấy kéo cắt nắp hộp nhựa, đổ sữa đậu nành nóng hổi ra bát, uống hớp, cảm thấy rất ấm bụng.

      Bắt đầu từ hôm đó, bất luận bữa sáng hay bữa tối, nhân viên các quán ăn luôn xuất đúng giờ đưa đến tận tay Bạch Ký Minh. Đúng chín giờ tối, Liêu Duy Tín gọi điện tới, sau đó chuyện mất tiếng.

      Trong căn phòng vắng vẻ, chỉ nghe thấy giọng dịu dàng đó kể chuyện của mình. Hồi sống ở nhà bà ngoại dưới quê, vứt giày vào nồi, hấp cùng bánh bao như thế nào; hay là lúc học lén lút dùng kéo cắt tóc các bạn nữ, bắt chước tiểu thuyết kiếm hiệp kết nghĩa huynh đệ, nhuộm tóc hút thuốc để ra dáng đại ca, đại học tổ chức dạ hội liên hoan, còn xin trợ giúp từ đàn đàn chị mà mình quen biết. đến những chỗ thú vị, ngay cả Bạch Ký Minh cũng phải bật cười. Khó mà tưởng tượng người đàn ông trưởng thành chững chạc như Liêu Duy Tín bây giờ cũng có những lúc nghịch ngợm khờ dại như thế.

      Đương nhiên, cũng có lúc phải chạy đôn chạy đáo khắp nơi, ra mắt được sản phẩm mới, cũng phán đoán sai lầm, đầu tư thất bại, sau mấy năm nồ lực gian khổ, cuối cùng cũng có được chút thành tựu. Có điều Liêu Duy Tín rất thản nhiên, thậm chí coi như truyện cười kể lại cho Bạch Ký Minh nghe.

      Cho dù gì, Bạch Ký Minh cũng đáp lại, chẳng lên tiếng. Cũng có những tối, cả hai đều ai gì, chỉ lắng nghe hơi thở của đối phương yên bình chậm rãi, từng chút từng chút thấm vào trong tim.

      Sau đó vang lên giọng chân thành sâu lắng của Liêu Duy Tín: “Ký Minh, tôi cậu”.

      Giải đấu thử Olympic cuối cùng cũng kết thúc, ai nấy đều thở phào, hò reo sung sướng. Năm sau Olympic mới chính thức bắt đầu, còn năm nữa, vất vả hay tới lúc đó bàn tiếp.

      Các giáo viên và tình nguyện viên tham gia giải đấu thử được nhà trường cho nghỉ ngơi tuần. Đồ Tử Thành vừa nghe được tin này, lập tức bảo Bạch Ký Minh được có hẹn với ai, phải leo núi ngắm lá phong với ta. Bạch Ký Minh cau mày: “Muốn cậu với Trinh Hướng Vũ mới đúng, mình làm cái gì? Làm kỳ đà cản mũi à?”.

      Đồ Tử Thành cười hì hì: “Ai bảo Hướng Vũ nhà tôi thích cậu cơ, cậu cũng làm kỳ đà được đâu. Ngoan ngoãn ngồi nhà chờ điện thoại của tôi, chắc hai hôm nữa ”. Bạch Ký Minh bất cần nhún vai, vứt điện thoại lên giường, quàng áo khoác siêu thị.

      Đồ cậu cần mua rất ít, chẳng qua chỉ là mấy nhu yếu phẩm như giấy vệ sinh, bàn chải đánh răng, kem đánh răng, dầu gội đầu, xà phòng... Siêu thị ba tầng hoành tráng là thế, chỉ mất chưa đầy hai mươi phút Bạch Ký Minh kết thúc, trả tiền về.

      Bước đến đầu đường, chợt nhìn thấy mấy cậu thanh niên lôi nhau vào hẻm tối trước mặt, đồng phục chúng mặc nhìn rất quen mắt. Bạch Ký Minh cầm túi tiến về phía đó, quả nhiên, đấy là đồng phục trường thể dục thể thao cậu dạy. Hơn mười sinh viên cao to lực lưỡng vây đánh cậu thanh niên, Bạch Ký Minh thầm thở dài, hét lên: “Các cậu làm gì thế?”.

      cậu thanh viên cao ráo vừa bị người đối diện cho ăn đấm, cơn điên tiết, lại có người chen vào lo chuyện bao đồng, liền quay lại chửi: “Mẹ mày, chuyện của mày à, cút...”. Chưa dứt câu nhận ra là Bạch Ký Minh. Cậu ta sợ tới mức giật mình, vội can ngăn đồng bọn: “Đừng đánh nữa, đừng đánh nữa, thầy giáo, thầy giáo đó”.

      Hơn chục người kia lập tức dừng lại, nhìn về phía Bạch Ký Minh, ai nấy mặt mũi tím bầm nhếch nhác kinh khủng. Cậu thanh niên bị vây đánh chậm chạp bước ra chỗ sáng, nhổ bụm máu xuống đất, hắt cằm lên lộ ra khuôn mặt bướng bỉnh nổi loạn, hóa ra là Lạc Nhất Lân.

      Bạch Ký Minh gì, ánh mắt lạnh lùng lướt qua đám sinh viên, chế giễu: “Giỏi lắm, học cả trò đánh hội đồng”. Cậu chìa túi đồ cho học sinh, cậu này lập tức cầm lấy. Bạch Ký Minh thong thả đến trước mặt cậu thanh niên vừa lúc nãy, hỏi: “Cậu vừa chửi tôi cái gì?”.

      Cậu ta thộn mặt: “Em biết đó là thầy, em chỉ...”.

      “Là người khác đáng ăn chửi hả?” Bạch Ký Minh giơ tay tát cái, cậu sinh viên đó lập tức cúi đầu, dám thêm câu nào.

      “Các cậu giỏi.” Bạch Ký Minh bình thản , có vẻ gì là giận dữ, “ đống người đánh người, thuộc đội tuyển nào đây?”.

      “Đánh chơi thôi thầy...”

      “Đánh chơi?” Bạch Ký Minh cười nhạt, “Các cậu định tham gia cuộc thi mười đánh toàn quốc hay định tranh cả cúp thế giới? Được lắm, thanh danh nhà trường bị các cậu làm ô uế rồi, to gan đấy. Mau cút về nhận tội với huấn luyện viên của các cậu ”.

      “Đừng, thầy Bạch, đừng với thầy huấn luyện được ? Lần sau bọn em dám nữa.” vẻ mặt cả đám sợ hãi bắt đầu năn nỉ.

      “Có hai lựa chọn.” Bạch Ký Minh hề động lòng, “ là các cậu tự với huấn luyện viên, bị đánh bị phạt thế nào tự nhận; hai là tôi với huấn luyện viên của các cậu, bị đánh bị mắng thế nào tôi quyết, tùy các cậu chọn”.

      rồi, cúi đầu chào Bạch Ký Minh, ủ rũ bỏ .

      Bạch Ký Minh cầm lấy túi đồ, nhìn Lạc Nhất Lân im lặng đứng bên, thuận miệng hỏi: “Bị thương ?”. Lạc Nhất Lân nhếch mép: “Van ổn, chết nổi”.

      nào, có lẽ nhà tôi còn thuốc đó.” Bạch Ký Minh trước dẫn đường. Lạc Nhất Lân đứng ngây ra, phòng bị ban nãy mới nới lỏng: “ tôi sao?”.

      Bạch Ký Minh liếc cái: “ cậu cái gì?”.

      “Lúc nãy tôi cũng tham gia đánh nhau”.

      “Ừ, con trai ai chả đánh nhau, thấy cậu ra tay cũng còn có chừng mực, đến nồi gây họa.”

      “Thế sao còn bọn chúng?”

      “Vì bọn chúng ỷ đông đáng , có tinh thần thượng võ.” Bạch Ký Minh quay lại thấy Lạc Nhất Lân bước dù chậm, nhưng động tác vẫn rất nhịp nhàng, giống bị gãy xương trật khớp nên cũng yên tâm, “Với người học võ, tinh thần thượng võ rất quan trọng, tôi thể để chúng cứ cho rằng ỷ đông hiếp yếu là hay”.

      Lạc Nhất Lân dở khóc dở cười, cảm thấy con người này khó hiểu, định lên tiếng hai túi đồ to tướng được nhét vào tay . Bạch Ký Minh : “Cầm lấy”.

      “Này, tôi là thương binh đó.”

      Bạch Ký Minh buồn quay đầu lại: “Tay gãy đâu?”.

      mới là đồ ỷ mạnh hiếp yếu”, Lạc Nhất Lân cau mày, miễn cưỡng xách theo hai túi đồ. Bạch Ký Minh thản nhiên : “Tôi dạy cậu thế nào là tôn sư trọng đạo”.

      Hai người thong thả bước lên lầu, Bạch Ký Minh để Lạc Nhất Lân ngồi đầu giường, còn mình mở ngăn tủ tìm thuốc.

      Lạc Nhất Lân quan sát lượt căn phòng , nhìn thấy thùng mì tôm ở góc tường liền hỏi: “ suốt ngày ăn cái đó sao?”.

      “Hồi xưa là thế.” Bạch Ký Minh tìm thấy chai cồn i- ốt, chẳng biết hết hạn chưa, nhưng chắc có vấn đề gì lắm. Lạc Nhất Lân thấy cậu định xoa lên vết thương của mình vội né sang bên: “Cái đó được, khó coi lắm”.

      Bạch Ký Minh khinh thường: “Có mồi cái này, thích dùng dùng”. Lạc Nhất Lân thở dài cam chịu, thấy Bạch Ký Minh tay cầm bông băng, chăm chú nhìn khuôn mặt mình, tim rúng động, cười : “ ra cần thuốc, chỉ cần hôn tôi là tôi khỏe liền”.

      Bạch Ký Minh thu tay lại, nửa cười nửa hỏi: “Hôn vào đâu?”.

      “Chỗ này”, Lạc Nhất Lân chỉ vào môi mình, “Tốt nhất là nụ hôn sâu, cả người khỏe lại ngay”.

      Bạch Ký Minh vặn chặt lọ cồn i-ốt, vứt miếng bông : “Xem ra cậu chẳng bị thương mấy, cần bôi thuốc nữa”. Cậu quyết định mặc xác , quay người cất lọ cồn.

      Cậu vừa đứng dậy thấy đầu óc quay cuồng, giây thứ hai bị Lạc Nhất Lân đè giường. Bạch Ký Minh giãy giụa vài cái, có tác dụng, hai tay bị Lạc Nhất Lân kẹp chặt, cậu đành buông xuôi. Ánh mắt Lạc Nhất Lân cháy bỏng thèm khát, Bạch Ký Minh nhếch mép : “ ra cậu thích thế này?”.

      “Tôi thích.” Lạc Nhất Lân cười gian tà: “Nhưng nếu thích tôi tiếp đến cùng”.

      “Đối với người vừa bị đánh hội đồng mà , cậu đúng là sinh lực dồi dào.”

      Lạc Nhất Lân nháy mắt: “Tinh lực của tôi hoàn toàn đủ sức thỏa mãn ”. vừa vừa cúi đầu, tiết cuối cùng tan môi cậu.

      hề phản kháng, ánh mắt bình tĩnh ung dung, quan sát khuôn mặt đắm đuối say mê của Lạc Nhất Lân. Lúc định đẩy lưỡi vào, Bạch Ký Minh bất thình lình thúc đầu gối vào bụng Lạc Nhất Lân.

      Nếu là ngày thường cú thúc đó chẳng thấm tháp gì, nhưng vụ ẩu đả khi nãy làm bụng Lạc Nhất Lân thâm tím mảng, chịu nổi đòn này, đau đến nỗi mồ hôi vã ra.

      Bạch Ký Minh nhàng ngồi dậy, bước ra mở cửa: “ về , ký túc sắp đóng cửa rồi”.

      Lạc Nhất Lân miễn cưỡng đứng len, chửi câu: “Mẹ kiếp, độc ác”. Bạch Ký Minh làm như nghe thấy: “Tôi đưa cậu về trường”.

      “Cảm ơn, tự tôi có thể về được.” Lạc Nhất Lân bước ra khỏi cửa. Bạch Ký Minh yên tâm, cuối cùng khóa cửa theo xuống lầu.

      Đến trước cổng chung cư, Lạc Nhất Lân sắp chịu nổi, nếu bị Bạch Ký Minh đưa về trường, lũ bạn học nhìn thấy còn mặt mũi gì nữa, liền hung hăng : “Mẹ kiếp, cút lên lầu , tôi chưa tàn phế đâu”.

      Bạch Ký Minh coi như bất mãn mà cáu kỉnh, cởi áo khoác chìa ra bảo: “Mặc vào”.

      “Cái gì?” Lạc Nhất Lân cầm lấy.

      “Nhìn quần áo của cậu khéo thầy giám thị lại tưởng bắt được trộm cũng nên.”

      Lạc Nhất Lân nhìn quần áo của mình rách tơi tả, còn nhuốm máu của ai biết, chồ đen chỗ đỏ. khinh bỉ cởi ra, tiện tay ném vào thùng rác. Gió lạnh xuyên qua chiếc áo sơ mi mỏng tang, chẳng mấy chốc bao vây cơ thể ấm áp của .

      Lạc Nhất Lân ngửi thấy mùi hương đặc trưng của Bạch Ký Minh toát ra từ áo khoác, đành nuốt câu “ cần” vào bụng.

      Bạch Ký Minh khoác áo lên cho , nhìn cài khuy xong : “Được rồi, sau này đánh nhau cẩn thận chút, thấy đông người đừng ra vẻ”.

      “Hừ.” Lạc Nhất Lân khinh khỉnh: “Bọn đó chẳng là cái thá gì”.

      “Còn cậu là chắc?” Bạch Ký Minh buồn cười, thấy Lạc Nhất Lân trừng mắt vội : “Mau về , ký túc sắp đóng cửa rồi đấy”.

      “Vậy càng tốt.” Lạc Nhất Lân chẳng lo lắng chút nào, lại gần tai Bạch Ký Minh : “Tôi ngủ nhà ”.

      nhà vệ sinh”.

      Lạc Nhất Lân vẻ mặt đau thương cắn môi, quay lưng bỏ .

      Bạch Ký Minh thở phào, hai tay nhét vào túi quần, đột nhiên ngẩng đầu lên nhìn thấy chiếc ô tô màu đen ở bên đường đối diện, đứng cạnh xe là hình bóng quen thuộc đó.

      Liêu Duy Tín.

      Tim Bạch Ký Minh đập dữ dội, đột nhiên nghĩ đến mình vừa rồi có những cử chỉ mờ ám với Lạc Nhất Lân. biết có nhìn thấy ? Nhìn thấy những gì rồi?

      Bạch Ký Minh há miệng, muốn nhưng lại biết nên gì. Liêu Duy Tín lên tiếng, cũng chẳng bước tới. Hai người cứ đứng như thế, cách nhau con đường.

      Bạch Ký Minh cảm thấy có chút chột dạ, đồng thời có chút sợ hãi, dám nhìn thẳng vào mắt Liêu Duy Tín. Mãi lâu sau mới nhận ra cảm giác của mình kỳ quặc quá, thầm chửi bản thân là kẻ vô dụng, ngẩng đầu lên. Liêu Duy Tín nhìn vào mắt cậu, chậm rãi mở cửa, chui vào xe, khởi động máy, mất.

      Về nhà, nằm dài giường, thẫn thờ nhìn trần nhà xám xịt.

      Cũng biết bao lâu sau, chuông điện thoại vang lên. Bạch Ký Minh suýt nữa nhảy dựng lên, vồ lấy vật bé đó, ấn nút nghe.

      Liêu Duy Tín gì, hơi thở đều đặn, khiến trái tim thấp thỏm yên của Bạch Ký Minh cũng bình tĩnh trở lại.

      “Xin lỗi.” Liêu Duy Tín .

      Bạch Ký Minh ngờ lại vậy, bất giác hỏi lại: “Hả?”.

      “Tôi xuất trước mặt cậu, nhưng tôi kiềm chế được.” Giọng của Liêu Duy Tín có phần uể oải, cười khổ : “ còn cách nào khác, tôi thực muốn nhìn thấy cậu, muốn xem cậu sống thế nào”. ngừng lại, thở dài, “Có phải tôi làm phiền cậu ?”.

      dè dặt thấp thỏm trong giọng đó làm Bạch Ký Minh đột nhiên cảm thấy bản thân rất đáng ghét, cậu cắn môi, nghe Liêu Duy Tín se : “Ở bên nhau tháng, nhưng tôi biết cậu thích ăn gì, chỉ còn cách đổi đổi lại đồ ăn mồi ngày, cậu thấy quán nào ngon?”.

      Liêu Duy Tín dừng lát nhưng thấy Bạch Ký Minh trả lời. cũng quen rồi, khoảng thời gian gần đây lúc nào cũng như thế. Tự tự nghe: “Nếu cậu thích với người đưa hàng, tôi bàn giao kỹ lưỡng rồi. Thích ăn nhiều chút, dạo này cậu gầy nhiều lắm, giải đấu thử kết thúc rồi, cũng nên tranh thủ nghỉ ngơi”.

      Liêu Duy Tín nằm sô pha, tay cầm điện thoại, chẳng ngại làm phiền mà dặn dò, sau đó lại im lặng. Kim phút đồng hồ treo tường chậm chạp chuyển động, nhích gần đến đỉnh cao nhất.

      Đột nhiên đầu bên kia vang lên mấy tiếng ho khẽ, Liêu Duy Tín khẩn trương, chẳng nhẽ Bạch Ký Minh bị ốm ư? thầm trách lúc nãy quan sát kỹ, định lên tiếng nghe thấy giọng yếu ớt: “Cái đó...”.

      Liêu Duy Tín ngồi bật dậy ghế sô pha, dường như dám tin vào tai mình, dám lên tiếng, nín thở chờ đợi. Bạch Ký Minh có lẽ rất do dự, mãi mới : “Cậu thanh niên đó là học sinh của tôi. Tôi...”.

      Cậu cần nữa, Liêu Duy Tín kiềm chế được cơn sung sướng dâng lên trong lòng, buột miệng cười thành tiếng: “Tôi biết”, lại : “Tôi biết”.

      Bạch Ký Minh nghe thấy tiếng cười đó, vô cùng lúng túng, vội cúp máy, vùi mặt vào chăn, cho rằng mình có bệnh rồi.

    2. CQH

      CQH ^^!

      Bài viết:
      192
      Được thích:
      41,920
      Chương 16

      Tình giản đơn

      Em tựa lên vai Em ngủ lồng ngực Từng ngày giản dị như thế em, em cũng

      right;" align="Tình giản đơn (Châu Kiệt Luân)

      Rốt cuộc Bạch Ký Minh vẫn leo núi cùng Đồ Tử Thành và Trình Hướng Vũ. Bản tính vốn thích ồn ào, càng ngại xa, có điều gần đây lòng dạ rối bời, biết đâu ra ngoài có thể cân bằng lại tâm trạng.

      Ba người chiếc BMW, chạy gần bốn tiếng đường cao tốc. Trình Hướng Vũ ngồi cạnh ghế lái, cả chặng đường luôn miệng líu lo cười đùa với Đồ Tử Thành. Bạch Ký Minh được thảnh thơi cuộn tròn ở hàng ghế sau, ngắm nhìn hoàng hôn đỏ rực qua cửa kính, trong lòng nhõm nhiều.

      Núi Thiên Hoa là địa điểm du lịch được khai phá cách đây chưa lâu, Đồ Tử Thành ra sức giới thiệu, là đợi đến khi hoàn tất, người người lũ lượt kéo đến, chỉ sợ muốn chiêm ngưỡng cũng khó. Bạch Ký Minh sợ nhất là mấy chỗ đông người, Đồ Tử Thành vỗ ngực đảm bảo, chừng cả quả núi chỉ có ba người họ mà thôi.

      chứng minh, lần nữa cậu lại bị hai kẻ lòng dạ nham hiểm này bịa chuyện. Bạch Ký Minh vừa xuống xe nhìn thấy Liêu Duy Tín đứng chờ cách đó xa, bốn mắt chạm nhau, cả hai đều sững sờ.

      Trình Hướng Vũ vẫn cười hì hì: “À, sợ Tiểu Bạch đơn lẻ loi nên gọi Liêu đến. Tiểu Bạch, thêm người để bụng chứ?”.

      Bạch Ký Minh miễn cưỡng nhếch môi : “ sao”.

      Đồ Tử Thành giả vờ nhìn thấy bối rối của hai người, nhìn đồng hồ : “Sắp mười giờ rồi, chúng ta nghỉ sớm chút, sáng sớm ngày mai leo núi”. Trinh Hướng Vũ hoan hô tiếng, chạy trước vào khách sạn.

      Phòng đặt sẵn, Đồ Tử Thành và Trình Hướng Vũ dĩ nhiên chung phòng, vốn dĩ phòng kia của Bạch Ký Minh, bây giờ hay rồi, có thêm Liêu Duy Tín nữa. Trình Hướng Vũ đắc ý nháy mắt: “ ngủ thôi, ngủ thôi, em mệt sắp chết rồi”, sau đó lôi Đồ Tử Thành vào phòng. Ngược lại Liêu Duy Tín vẫn bình tĩnh, mở cửa phòng : “Hướng Vũ lúc nào cũng vô tâm như thế, cậu đừng để bụng”. khẽ ho tiếng, : “Hay tôi thuê phòng nữa, chỗ này hình như còn rất nhiều phòng trống”.

      cần.” Như thế lập dị quá, dù sao cũng thể giống người lạ, làm như nhìn thấy, vậy cần gì phải giả vờ. Bạch Ký Minh cúi đầu bước vào phòng, đặt ba lô lên tủ đầu giường.

      Liêu Duy Tín nhận thấy vẻ mặt bối rối của Bạch Ký Minh, biết cậu vẫn chưa nên đối diện với bản thân ra sao, chỉ cười, vội vàng chỉnh lại chăn đệm, bỏ đồ đạc ra, với Bạch Ký Minh: “Cậu tắm trước , muộn rồi, ngày mai còn phải leo núi. Nghe địa hình hiểm trở lắm, tối nay cần nghỉ ngơi lấy sức”.

      Bạch Ký Minh im lặng lấy quần áo, bước vào phòng tắm.

      Đồ Tử Thành là kiểu công tử điển hình, bao giờ để bản thân phải chịu thiệt thòi, du lịch, đương nhiên phải đặt phòng tốt nhất tại khách sạn. Phòng rất sạch , đồ đạc trang bị đầy đủ. Có điều tại là cuối thu, trời rất lạnh, cần phải tắm. Bạch Ký Minh rửa mặt qua loa xong liền bước ra.

      Đợi Liêu Duy Tín tắm xong, Bạch Ký Minh sớm vùi mình trong chăn giả vờ ngủ, chỉ hở mồi mặt ra ngoài, cơ thể cuộn tròn bên mép giường. Liêu Duy Tín mở miệng định gì, nghĩ thế nào lại lên tiếng, bước đến mép giường bên kia vén chăn chui vào. Chiếc giường rộng mét tám, đủ để hai người vạch ra ranh giới ràng, ai gì.

      Vốn tưởng rằng thận trọng giữ khoảng cách như thế, lại mỗi người tâm riêng, chỉ sợ phải thức trắng đến tận sáng. Nào ngờ, suốt hai tháng bận rộn phục vụ Olympic được ngủ ngon đêm nào, hôm nay khó khăn lắm mới được thoải mái, cả hai nhanh chóng chìm vào giấc ngủ.

      Liêu Duy Tín bị hồi chuông đánh thức, mắt vẫn nhắm, mò mẫm lúc mới nhận ra là di động của kêu. Bấm nút nghe, giọng Đỗ Tử Thành vang lên trong máy: “Này, tỉnh chưa? Đến giờ rồi”. Liêu Duy Tín mở mắt, khẽ động đậy, phát có người đè lên mình. Cúi đầu nhìn, hóa ra Bạch Ký Minh tựa đầu lên vai trái của ngủ ngon lành.

      Liêu Duy Tín bất giác mỉm cười, thấp giọng trả lời Đỗ Tử Thành: “Mấy giờ rồi, còn sớm quá”.

      “Ký Minh chưa dậy, muốn hai người cứ trước, mình và Ký Minh ngủ thêm chút nữa.”

      “Sớm gì nữa, bảy giờ rồi.”

      “Chưa tỉnh gọi cậu ta dậy, bốn người cùng đến, hai đứa mình trước, còn ra thể thống gì?”

      Liêu Duy Tín thấy Bạch Ký Minh cọ cọ mặt, lông mày nhíu lại biết là cảm thấy ồn ào, dám nhiều, thấp giọng xuống: “Hoặc là chờ chúng tôi, hoặc là trước. Thế thôi, thích làm thế nào làm”. xong tắt máy, Bạch Ký Minh đem di động theo, chắc Đồ Tử Thành cũng có gan gọi vào điện thoại trong phòng.

      Bạch Ký Minh lại giở thói đạp chăn, lạnh quá nép chặt vào người Liêu Duy Tín, chiếm lấy hơi ấm của , cánh tay ôm chặt ngực .

      tay Liêu Duy Tín bị Bạch Ký Minh đè lên, lại dám cử động, mãi mới túm được góc chăn, nhàng đắp lên người cậu.

      Nhờ ánh ban mai len lỏi qua kẽ hở rèm cửa sổ, Liêu Duy Tín mới lờ mờ nhìn thấy khuôn mặt yên tĩnh của Bạch Ký Minh nằm ngoan ngoãn trong lòng . cảm giác hạnh phúc thành lời bao trùm lấy , ấm áp như ánh mặt trời. Liêu Duy Tín nhàng vuốt mái tóc lộn xộn của cậu, nhìn ngắm chiếc cổ trắng ngần xinh đẹp của cậu, nhịn được đặt nụ hôn lên đó. giơ tay ôm chặt cậu, tì cằm lên đầu cậu.

      Bạch Ký Minh mơ thấy mình nằm đồng cỏ bát ngát, xung quanh hoa hướng dương đua nở, biển vàng óng ả ấy trải dài tận chân trời. Cậu duỗi thẳng tứ chi, thích thú hít hơi sâu, cảm thấy mềm mại ấm áp lan khắp cơ thể, vô cùng thoải mái.

      Cảm giác đó quá dễ chịu khiến cho Bạch Ký Minh mở mắt ra, mặc dù căn phòng tối lắm, cậu vẫn thấy hoảng loạn như thể lạc vào thế giới khác, lúc sau mới phát ra mềm mại ấm áp kia đến từ chỗ nào - cơ thể Liêu Duy Tín và cái chăn đắp giống như vỏ ốc bằng vải, ôm chặt cậu vào bên trong.

      Bạch Ký Minh gối đầu lên ngực , nhìn thấy mặt Liêu Duy Tín. Bạch Ký Minh dám động đậy, tham lam chiếm lấy hơi ấm lâu gặp này. Trong tích tắc, Bạch Ký Minh đột nhiên cảm thấy, cả đời cứ như thế này cũng tệ.

      Cậu nhớ lại tháng đó, có lần sau khi làm chuyện đấy xong, cậu cũng nằm trong lòng Liêu Duy Tín như thế này. Liêu Duy Tín hỏi cậu: “Nếu mai là ngày tận thế, hôm nay cậu muốn làm gì?”. Có lẽ là di chứng bộ phim “Ngày mai” để lại.

      Cậu trả lời như nào nhỉ? “Làm tình với đến lúc chết”.

      Bạch Ký Minh mỉm cười, nhắm mắt lại, nếu trước ngày tận thế được ôm nhau ngủ như thế này, có lẽ là lựa chọn tuyệt vời.

      Chỉ tiếc là, ngày mai mặt trời vẫn mọc, mọi người vẫn phải tiếp tục sống. Phải khóc khóc, nên cười cười, phải đối mặt cách nào trốn tránh được.

      Thế nên, đành vậy thôi.

      Bạch Ký Minh kiên cường trở lại, cậu ngẩng đầu, bắt gặp ánh mắt tươi cười của Liêu Duy Tín: “Dậy rồi à?”. Bất giác mặt cậu đỏ bừng, hoảng hốt ngồi dậy, thừ người mãi lâu sau mới : “Tôi rửa mặt”, rồi luống cuống chạy vào phòng tắm.

      Lúc hai người bước vào nhà hàng dùng bữa sáng, cặp đôi kia bực mình, thấy hai người trước sau tiến tới, Trình Hướng Vũ càu nhàu: “Hai vẫn ổn chứ? Đến muộn chút nữa tôi chuẩn bị ăn trưa rồi”.

      Liêu Duy Tín để Bạch Ký Minh , giành trước trả lời: “ ngủ dậy muộn, bảo hai người cứ leo núi trước còn gì?”.

      Đồ Tử Thành hừ tiếng: “Thế mà cũng được à? Mau ăn đừng phí lời, còn lôi thôi trời tối mất”.

      Liêu Duy Tín vừa bóc trứng vừa nhún vai tỏ vẻ chẳng quan trọng: “Thế cũng được, lên núi ngắm mặt trời lặn càng hay”. Đồ Tử Thành và Trình Hướng Vũ trợn mắt nhìn nhau, Bạch Ký Minh biết bản thân có lỗi, húp hai miếng cháo qua loa liền đặt bát xuống.

      Mỗi người cầm chai nước khoáng đến được chân núi chín giờ. Mặt trời lên rất cao, nắng chiếu lên người vô cùng ấm áp.

      Phong cảnh núi Thiên Hoa quả nhiên tuyệt đẹp, quan trọng là mới được khai thác, vết tích nhân công đào bới nhiều. Đặc biệt là du khách cực kỳ ít, nhìn khắp quả núi cũng chỉ có bốn người họ. Còn có hướng dẫn viên du lịch của vùng này, lắp ba lắp bắp kể những truyền thuyết chắp vá.

      Liêu Duy Tín tiện tay lấy ra tờ tiền đưa cho đó, cười : “Thế là được rồi, cảm ơn , chúng tôi muốn tự mình xem”. vui vẻ cầm tiền xuống núi.

      ngọn núi này hiểm trở chẳng qua là chiêu hút khách du lịch mà thôi. Liêu Duy Tín và Đồ Tử Thành qua những ngọn núi nổi tiếng nhất, đến đây chỉ coi như bộ đường dài, Trình Hướng Vũ bản tính hiếu động ham chơi, dĩ nhiên cũng vấn đề gì. Chỉ có Bạch Ký Minh, số lần xa đếm đầu ngón tay, đừng là tỉnh Liêu Ninh, nếu phải về quê, đừng hòng cậu chịu rời khỏi thành phố s. Trước mắt dòng suối trong vắt uốn lượn chảy qua, hai bên đường lá phong đỏ rực như lửa. Rơi xuống trồi theo dòng suối. Bất giác cậu thò tay chạm vào dòng nước, cảm giác mát lạnh chạy đến tận xương. Ngẩng đầu nhìn trời cao mây trắng, gió thổi lá bay, quả nhiên làm lòng người thanh thản.

      Liêu Duy Tín thấy tâm trạng Bạch Ký Minh rất tốt, nỡ làm phiền, chỉ miệt mài trước dẫn đường. Chớp mắt tới nơi hai vách núi kề sát nhau, ngẩng đầu nhìn lên , chỉ thấy bầu trời như sợi chỉ dài. Hành trình leo núi chính thức bắt đầu. Hai vách núi thẳng đứng, ở giữa là khe hở chỉ vừa người, gắn những bậc thang bằng đá thẳng hàng, trông cũng có chút cảm giác nguy hiểm.

      Liêu Duy Tín vừa định bắt đầu bị Đồ Tử Thành kéo lại, hỏi: “Cậu vội cái gì? Chờ chút”.

      Liêu Duy Tín quay đầu nhìn Bạch Ký Minh ở đằng sau chuyện rôm rả với Trình Hướng Vũ, cười : “Sao, cậu sợ dâu bị người ta cướp mất hả?”.

      Đồ Tử Thành cười đáp: “ cái gì thế, mình muốn cậu bảo vệ cho Tiểu Bạch thôi. , cậu sau Tiểu Bạch”.

      Liêu Duy Tín nheo mắt nhìn ta khó hiểu, Bạch Ký Minh cần gì phải bảo vệ? Đối với người đàn ông, đây phải là quan tâm, mà là sỉ nhục có.



      Đồ Tử Thành vẫn cười: “Đoán ngay thể nào Tiểu Bạch cũng chịu cho cậu biết mà - cậu ta mắc bệnh sợ độ cao”.


    3. CQH

      CQH ^^!

      Bài viết:
      192
      Được thích:
      41,920
      Chương 17

      Bước ngoặt

      Trong đám đông<br clear="all" /> tìm thấy em

      ôm lấy em

      Tình của chúng ta vẫn còn tiếp diễn.

      right;" align="Bước ngoặt - Phan Vỹ Bách

      Liêu Duy Tín ngẫm nghĩ, nếu hung hổ hiên ngang ra dáng bảo vệ cậu, người ngang bướng chừng bực mình. Vì thế làm bộ đủ sức, chậm lại. Lúc này Bạch Kỷ Min bị Trình Hướng Vũ chọc cho phì cười, nhận ra Liêu Duy Tín ở phía sau mình. Lên lên lưng chừng núi mới phát ra nhưng vẫn để tâm lắm.

      Những bậc thang bằng đá được lát cẩn thận, lan can bằngthép hai bên nhìn rất kiên cố. Căn bệnh sợ độ cao của Bạch Ký Minh cũng đến nổi nghiêm trọng lắm, nhưng cậu vẫn theo bản năng túm chặt lan can, mắt nhìn chằm chằm bậc thang trước mắt, muốn ngước đầu nhìn lên nhất định phải dừng lại đứng vững cái , chỉ là cậu dám đưa mắt nhìn xuống bên dưới.

      Cậu cũng bỏ lỡ ít cảnh sắc tráng lệ hai bên, nhưng đối với Bạch Ký Minh, chỉ cần leo được đến đỉnh mãn nguyện lắm rồi. Cậu mỉm cười nhìn Đồ Tử Thành và Trinh Hướng Vũ mấy bước lên đến đỉnh, phấn khởi hò hét ở bên .

      Đỉnh của ngọn núi Thiên Hoa là bề mặt dốc cực lớn, bọn họ đứng ở chỗ cao nhất. Bạch Ký Minh nhìn những hòn đá dưới chân đồng loạt dốc xuống bên dưới như sàn trượt khổng lồ, tưởng chừng chỉ cần bước thêm bước trượt thẳng xuống vực thẳm đối diện. Cậu choáng váng, dám tiến lên trước, cảm thấy toàn thân bắt đầu căng thẳng. Đành phải ngồi xuống từ từ, nghiêng người về sau. Bàn tay ướt đẫm, cậu lần mò xung quanh, mong tìm thấy chồ bám vững chắc. Mò tới mò lui chỉ tìm thấy thứ ấm áp to lớn, đó là bàn tay của Liêu Duy Tín.

      Liêu Duy Tín nắm lấy tay Bạch Ký Minh nhưng nhìn cậu, nhích thêm chút nữa, ngồi chắn trước mặt Bạch Ký Minh. Bạch Ký Minh thấy yên tâm hơn chút, định buông tay nhìn thấy Đồ Tử Thành và Trinh

      Hướng Vũ lao thẳng xuống chồ thấp nhất của đỉnh núi, rồi cùng nhau bám vào lan can, nhìn xuống vực thẳm dưới chân cười như điên.

      Bạch Ký Minh nhìn mà kinh hồn khiếp đảm, thấy cái lan can quá đồi mỏng manh, như thể sắp gãy ngay, hai người họ lao thẳng xuống vực sâu. Cậu vội vàng nhắm mắt, đầu óc quay cuồng, tim đập loạn xạ.

      Liêu Duy Tín quay lại nhìn thấy khuôn mặt trắng bệch của Bạch Ký Minh, biết cậu sợ hãi liền đứng dậy , “Chỗ này gió to, chúng ta lùi lại chút được ?”.

      Bạch Ký Minh dám cậy mạnh nữa, để mặc Liêu Duy Tín dìu mình lùi về phía sau. Chỗ đó có khoảng trống được tạo ra từ hai tảng đá chồng lên nhau. Bạch Ký Minh dựa vào vách đá, trước sau trái phải đều là những tảng đá kiên cố, lúc này cậu mới thấy an toàn, thở phào, phát toàn thân ướt đẫm mồ hôi.

      Liêu Duy Tín chìa chai nước ra, Bạch Ký Minh cầm lấy, uống vài ngụm, dễ chịu hơn nhiều, khẽ : “Cảm ơn”. Liêu Duy Tín hạ giọng hỏi: “Đỡ hơn chưa?”. Bạch Ký Minh khẽ gật đầu, cúi mặt nhìn tảng đá dưới chân. Hai người thêm gì nữa, nghe tiếng gió từ đỉnh núi thổi qua, vi vút sau vách đá. Tiếp đó vang lên giọng của Trình Hướng Vũ: “Này, hai có chụp ảnh ?”.

      Như thể bị đánh thức từ giấc mộng, Bạch Ký Minh đứng bật dậy, lùi về sau bước, hoảng hốt trả lời: “, cần đâu”. Định thần lại, giọng mới trỏ' nên tự nhiên hơn chút: “ cần đâu, chúng ta xuống núi sớm chút ”.

      Phải xuống núi bằng con đường khác, đối với người có chứng sợ độ cao mà , xuống núi khó hơn lên núi nhiều. Những bậc thang xiên xiên vẹo vẹo lúc thấp lúc cao, cơ hồ chỗ nào cũng chứa những cạm bẫy ai đoán trước được, chỉ cần sơ sẩy chút lao thẳng xuống vách núi.

      Liêu Duy Tín che giấu quan tâm của mình với Bạch Ký Minh nữa, chốc chốc lại khẽ nhắc cậu: “Viên đá này hơi lung lay, cẩn thận chút”, “Đoạn lan can đó hỏng rồi, bám vào tôi là được”.

      Bạch Ký Minh hết sức tập trung tránh những bậc thang nghiêng ngả dưới chân mình, đột nhiên nghe thấy tiếng phì cười của Trình Hướng Vũ, quay đầu lại thấy và Đồ Tử Thành cười mỉm nhìn cậu và Liêu Duy Tín bằng ánh mắt mờ ám.

      Bạch Ký Minh cả mặt nóng bừng, hiểu tại sao lại thấy tức giận khó chịu. thèm để ý đến cánh tay chìa ra của Liêu Duy Tín nữa, miễn cưỡng : “ cần , tự tôi được”. Vượt qua , lần theo thềm đá nhanh xuống.

      Cậu chỉ muốn nhanh, hoàn toàn quên mất chứng sợ độ cao của mình, đến lúc những bậc thang chập chờn trước mặt, đầu óc quay cuồng mới cảm thấy ổn. Sau lưng vang lên giọng của Liêu Duy Tín: “Cậu chậm chút”. bám sát phía sau, làm Bạch Ký Minh bất giác hoảng hốt, hụt chân bước.

      Liêu Duy Tín kinh hoàng giơ tay ra nhưng muộn. Mắt thấy Bạch Ký Minh ngồi xuống, nhăn mặt đau đớn. Liêu Duy Tín vội vàng lao đến trước mặt cậu: “Có sao ?”.

      Bạch Ký Minh trả lời, thử đứng lên, nhưng chân phải vừa khẽ cử động đau như kim châm. Đồ Tử Thành và Trình Hướng Vũ cũng chạy đến, Liêu Duy Tín lo lắng : “Bị bong gân rồi”. nhiều liền cõng Bạch Ký Minh thẳng xuống núi.

      May mà bọn họ cũng sắp xuống đến chân núi, Liêu Duy Tín cõng Bạch Ký Minh tới bờ suối dừng lại, quỳ xuống tháo giày và tất của cậu ra. Bạch Ký Minh co chân lại, : “ cần đâu, tôi tự tháo”.

      Liêu Duy Tín trừng mắt: “Lúc này là lúc nào mà còn làm bộ”. Cởi xong, té nước lên mắt cá chân cậu. Dòng nước mát lạnh phần nào làm vơi cơn đau nhức nhối, Bạch Ký Minh nữa, cúi đầu nhìn bàn chân mình.

      Đồ Tử Thành tiến lại hỏi: “ sao chứ?”.

      Liêu Duy Tín lắc đầu: “ được, phải đến bệnh viện. Mình lái xe đưa cậu ấy , hai người cứ chơi ”, rồi cùng Đồ Tử Thành dìu Bạch Ký Minh ngồi vào xe. Đỗ Tử Thành lúc đầu định cùng Liêu Duy Tín, đỡ Bạch Ký Minh vào xe, nhưng đột nhiên nảy ra sáng kiến, liền : “Được, hai người , tối mình gọi điện cho cậu”. Liêu Duy Tín ừ tiếng, có tâm trạng đâu mà chuyện, phóng xe đến bệnh viện gần nhất.

      Mắt cá chân sưng vù, bác sĩ xem qua loa, kết luận bị bong gân, may mà xử lý kịp thời nên nghiêm trọng. Nhưng Liêu Duy Tín yên tâm, cương quyết phải chụp X quang để chắc chắn bị tổn thương đến xương. Sau đó xuống hiệu thuốc lấy thuốc, đắp lên chỗ bị thương.

      Bạch Ký Minh chỉ cúi đầu im lặng, Liêu Duy Tín uống miếng nước, : “về thành phố tôi bảo bạn kiểm tra lại lần nữa cho chắc”.

      Bạch Ký Minh lắc đầu, khẽ : “Ngày trước chơi bóng rổ cũng bị thương như thế này, tôi tự phán đoán được”. Liêu Duy Tín quá tính khí của Bạch Ký Minh, lúc cố chấp nhất mực lao đầu vào ngõ cụt. ngẫm nghĩ chút : “về chỗ tôi được ? Chân cậu bị thương rồi, ở mình tiện”.

      Bạch Ký Minh vẫn lắc đầu: “Tôi về chỗ tôi”.

      Liêu Duy Tín thở dài, dìu Bạch Ký Minh lên xe.

      Suốt chặng đường hai người gì, Liêu Duy Tín mở nhạc, đĩa của Hùng Thiên Bình. Sau lần nghe Bạch Ký Minh hát bài “Chim tuyết”, Liêu Duy Tín mua đĩa để xe nghe nghe lại. Giai điệu quen thuộc vang lên, Bạch Ký Minh chấn động, vô thức nắm chặt dây an toàn, quay đầu nhìn ra cửa sổ.

      Liêu Duy Tín biết lúc này lòng cậu ngổn ngang mâu thuẫn, có lẽ dễ chịu gì. Nhưng chỉ cần lộ ra chút ý định lại gần, cậu như con nhím bị kinh động, giương gai nhọn cảnh giác, bắt đầu nấp.

      vài thứ, ngoài bản thân ra, ai có thể áp đặt được, nhân tố bên ngoài phải dựa vào nhân tố bên trong mới phát huy được tác dụng. Liêu Duy Tín cười thầm, ngờ kiến thức triết học căn bản từ thời phổ thông hôm nay lại có chỗ dùng đến, có thể thấy học cái gì cũng sợ thừa. nhẫn nại Liêu Duy Tín thiếu, chúng ta cùng nhau thi gan vậy.

      Xe chạy vào đường cao tốc, trời vẫn tiếp tục đổ mưa liên tục hơn ba tiếng, càng lúc lại càng to. Tầm nhìn bị giảm triệt để, trừ màn mưa dày đặc chi chít phản chiếu dưới ánh đèn đường và màn đêm vô tận phía trước, cảnh vật xung quanh đều biến mất. Liêu Duy Tín dám lái nhanh, về đến thành phố s, khắp nơi ngập nước, chỗ nào cũng kẹt xe. Lúc hai người mệt mỏi về đến chung cư của Bạch Ký Minh là nửa đêm.

      Liêu Duy Tín xuống xe, đội mưa mở cốp xe lấy ô rồi mới vòng qua bên kia đỡ Bạch Ký Minh ra. cầu thang tối mù, ở chung cư cũ kỹ tồi tàn này, nếu đèn cảm ứng hành lang bị hỏng, có cầu sửa cũng phải hai ba tháng mới có người đến. Vì thế người dân ở đây cũng chẳng muốn rước thêm phiền phức, đằng nào buổi tối cũng có ai ra ngoài đâu.

      Tối đến mức giơ tay cũng thấy ngón, Liêu Duy Tín mở di động, coi như đèn pin tạm thời, đưa cho Bạch Ký Minh cầm, cúi người cõng cậu lên lầu.

      Vào phòng, Liêu Duy Tín dìu Bạch Ký Minh ngồi xuống giường, bước đến chỗ nấu nướng rót cốc nước ấm đưa cho cậu: “Uống , mau thay quần áo ngủ, coi chừng cảm lạnh”.

      Bạch Ký Minh trọ ở tầng cao nhất của tòa nhà tám tầng, Liêu Duy Tín toàn thân ướt đẫm, vừa là nước mưa vừa là mồ hôi, có lẽ sống gần ba mươi năm đời chưa bao giờ nhếch nhác như lúc này. Bạch Ký Minh thấy nước người ngừng rơi xuống, trong chớp mắt đọng thành vũng dưới sàn nhà, nhịn được lên tiếng: “Bên ngoài mưa to quá, tối nay ngủ đây ”.

      Liêu Duy Tín ngẩng đầu, nhìn Bạch Ký Minh có chút ngập ngừng cụp mắt xuống: “Vậy... tôi rửa mặt trước”.

      “Dùng nước nóng tắm qua ”. Giọng của Bạch Ký Minh có chút rầu rĩ, biết là bằng lòng hay bằng lòng, làm ra vẻ điềm tĩnh: “Quần áo ở trong tủ”.

      Liêu Duy Tín cố gắng bước đến bên Bạch Ký Minh cách tự nhiên nhất: “Quần áo của cậu cũng ướt rồi, hay là chúng ta cùng tắm, chân cậu như thế lại tiện”.

      Bạch Ký Minh nắm chặt chiếc cốc trong lòng bàn tay, mặt đỏ lên, chần chừ lên tiếng. Nếu Liêu Duy Tín còn chờ cậu đưa ra quyết định, đúng là thằng ngốc nhất quả đất, lập tức chuyển đề tài, hỏi cậu: “Có cần tôi cởi quần áo hộ cậu ?”.

      cần.” Bạch Ký Minh hoảng hốt từ chối, “Tôi tự cởi được rồi”.

      Liêu Duy Tín cười: “Ừ, tôi đợi cậu”.


    4. CQH

      CQH ^^!

      Bài viết:
      192
      Được thích:
      41,920
      Chương 18

      Người

      Xin hãy em

      Xin hãy em hơn nữa

       Cảm xúc ngọt ngào quyến rũ em

      còn nỗi cơ đơn này nữa

       Trong đêm tối xin hãy gọi tên em

      Người – Đặng Lệ Quân

      <br clear="all" /> Phòng vệ sinh lớn lắm, trừ bồn rửa mặt và bồn cầu chỉ đủ chứa người. Hai người đàn ông chen chúc chỗ khiến căn phòng trở nên nóng bức, muốn lờ cũng được. Da thịt trần trụi dính sát vào nhau, nước từ vòi sen chảy xuống, hơi nóng bốc lên, đúng là mờ ám nên lời.

      Hơi nóng làm cơ thể đối phương thành rah ư ảo. Bạch Ký Minh nắm chặt ổng sưởi nhiệt, dòng nước nóng bỏng chảy khắp người, vô cùng khó chịu, dường như cậu sắp thở ra hơi. Liêu Duy Tín từ tốn đưa tay nhàng ôm lấy eo cậu, ngực dính sát lưng cậu. Mặt chầm chậm cọ lên gáy cậu.

       “Ký Minh... Ký Minh...” Liêu Duy Tín thầm, trong phòng tắm hẹp ngập tràn hơi nóng, thanh đó nghe xa xăm lạ thường. Bạch Ký Minh mấp máy môi, khoảnh khắc này quá đồi ấm áp, cậu cách nào thốt nên những lời cự tuyệt lạnh lùng thờ ơ. Cậu chán nản cúi đầu, nhắm mắt chấp nhận.

      Liêu Duy Tín thận trọng từng chút quay người cậu lại, để cậu dựa vào bức tường lát đá hoa sau lưng. Đầu cậu gối lên bờ vai rộng của , mặc cho nước nóng tiếp tục chảy dọc từ xương sống xuống.

      Liêu Duy Tín đỡ cậu đứng thẳng, bàn tay xoa mặt cậu: “Nhìn tôi, Ký Minh... nhìn tôi ...”. Bạch Ký Minh ngập ngừng chút, cuối cùng cũng ngẩng lên, nhìn thẳng vào đôi mắt âu yếm dịu dàng của .

      Ảnh mắt lúng túng của cậu làm xót xa: “Mệt quá rồi, phải ?”.

      Bạch Ký Minh trả lời, nỗi mâu thuẫn giằng co và cố gắng giả tạo suốt thời gian qua đột nhiên trở thành vô dụng, khiến lòng cậu dấy lên ấm ức chua xót khó tả.

      Đúng thế, mệt quá rồi. Bạch Ký Minh quyết định vứt bỏ những nỗ lực vô ích, để mặc bản thân chìm đắm trong biển ấm áp vô bờ bến. Cảm nhận nụ hôn của Liêu Duy Tín, nóng bỏng như lửa rơi lên mặt, lên môi mình.

      Bạch Ký Minh hề có khái niệm gì về chuyện xảy ra sau đó. Cậu chỉ đơn giản theo Liêu Duy Tín, thuận theo bản năng của mình, đầu óc hoàn toàn trống rỗng.

      Liêu Duy Tín rút khăn tắm, lau qua cho cả hai, dẫn Bạch Ký Minh nằm xuống giường. Nhìn Bạch Ký Minh nhắm mắt ngoan ngoãn nằm bên dưới , mặt cậu ửng hồng vì hơi nóng, Liêu Duy Tín ôm lấy cơ thể người , cúi xuống bắt đầu hôn.

      Bạch Ký Minh nồng nhiệt đáp lại. Hơi thở cả hai dần trở nên gấp gáp, hoàn toàn có thể cảm nhận được khao khát của đối phương. Liêu Duy Tín nắm lấy phân thân của cậu, ngừng đưa lên đưa xuống. Bạch Ký Minh kích động đến nỗi bật tiếng rên khẽ, sức lực toàn thân đều tập trung tại chỗ đó.

      Tình cảm bị đè nén lâu ngày đột ngột trào ra khiến cả hai đều kiềm chế nổi bản thân, điên cuồng trao cho nhau những nụ hôn. Ham muốn bùng cháy, thiêu đốt nơi sâu nhất của linh hồn. Ngoại trừ bản năng, biết tuân theo cái gì; ngoại trừ đồng ý, biết truy đuổi cái gì.

      Giống như con thú độc trong hoang dã lâu, động tác gần như thô bạo tìm kiếm, đắm chìm khoái cảm.

      Đột nhiên hồi chuông di động vang lên đông cứng hai cơ thể cuốn lấy nhau. Liêu Duy Tín chỉ quay đầu liếc cái, rồi lại tiếp tục hôn cậu. Bạch Ký Minh lập tức đẩy ra: “Của tôi”. Mối quan hệ xã hội của cậu có thể so với thánh nhân ở thời cổ đại, số di động chỉ có vài người biết, khi có người gọi, chắc chắn là người quan trọng.

      Liêu Duy Tín rên tiếng, đành phải nghiêng người nằm ngửa ra. Bạch Ký Minh vội vàng bò lại đầu giường, ấn nút nghe: “Mẹ, có chuyện gì?”.

      “Về nhà chưa? Sao con gọi điện cho mẹ?”, giọng mẹ cậu có chút trách móc.

      Bạch Ký Minh ra sức điều chỉnh hơi thở bình thường: “À, có gì, con chơi mới về. Bên ngoài mưa to quá, về muộn chút”.

      “Mai có phải làm ?”

      , phải làm, con được nghỉ.”

      “Thế à?” Mẹ cậu phấn khởi , “ lần trước mẹ với con, thăm người ta chưa? Dì Trương cứ giục mẹ mãi”.

      Bạch Ký Minh chau mày: “Mẹ, mẹ đừng quản lý con mãi được ? Tốt hay con tự biết”.

      “Được được, mẹ quản. Con đừng suốt ngày ăn mì tôm, thứ đó tốt cho sức khỏe, phải con biết nấu cơm đâu, tự nấu cái gì đó ăn được sao?”

      “Vâng, con biết rồi.” Bạch Ký Minh cũng nằm xuống, nghe tiếng mẹ dặn dò, cơn kích động lúc nãy dần biến mất.

      Liêu Duy Tín nghe giọng cậu càng lúc càng bình tĩnh, thầm thở dài. Mạng lưới phòng thủ của Bạch Ký Minh rất chặt chẽ, kẽ hở, lần này khó khăn lắm mới lộ chút sơ hở, cứ tưởng tiến thêm được bước nữa, bây giờ e rằng lại tiêu tan. biết phải chờ đến khi nào mới lại có lần sau.

      Thôi, hết cách, ai bảo mình gặp phải người cố chấp đáng ghét như vậy.

      Cuộc trò chuyện kéo dài hơn mười phút, đợi đến khi Bạch Ký Minh cúp máy, hai người nằm thẳng giường, gì. Chỉ nghe tiếng mưa bên ngoài hắt vào khung cửa kính, hỗn loạn như lòng người.

      Cũng biết bao lâu sau, Liêu Duy Tín đột nhiên cảm thấy bàn tay mình bị người ta nhàng nắm lấy, sau đó vang lên giọng thảng thốt như từ nơi xa xôi vọng tới của Bạch Ký Minh: “Liêu Duy Tín, tôi ?”.

      Liêu Duy Tín trả lời, cũng nghiêng đầu nhìn Bạch Ký Minh. chỉ nắm chặt bàn tay cậu, mạnh mẽ, dùng toàn bộ sức lực nắm lấy.

      Rất đau, nhưng nỗi đau này, kỳ lạ thay lại khiến Bạch Ký Minh cảm thấy an lòng. Cậu cười, mắt mở to, như thể thở dài: “Vậy cứ tôi ”.

      Câu này, cần phải đến hai lần. Liêu Duy Tín lập tức bật dậy, nhìn chằm chằm vào Bạch Ký Minh. Ảnh mắt cậu vẫn rất dịu dàng, nhưng trong sâu thẳm lại pha lẫn quyết tâm sắt đá.

      Liêu Duy Tín sung sướng ôm chặt cậu, hết lần này đến lần khác thầm tên cậu: “Ký Minh, Ký Minh”.

      Bạch Ký Minh đẩy ra, chau mày: ”CÓ làm ? làm cút”.

      Liêu Duy Tín sững người, rồi cười như điên, cắn mạnh cái lên người cậu, khiến cậu thở hổn hển.

      Lúc hai người tỉnh dậy, mặt trời sáng rồi. Ánh nắng chui qua rèm cửa mỏng manh chiếu vào có phần chói mắt. Bạch Ký Minh vùi đầu trong lòng Liêu Duy Tín, cọ lên cọ xuống chịu dậy.

      Liêu Duy Tín mỉm cười hôn lên vầng trán sáng bóng của người , nghĩ chút rồi : “Đến chỗ được ?”. Bạch Ký Minh khẽ gật đầu. Liêu Duy Tín trong chóp mắt nhảy xuống giường, trước khi vào nhà vệ sinh, với Bạch Ký Minh: “Em ngoan ngoãn đừng lộn xộn, chúng ta về nhà rồi tiếp”.

      “Trong tủ có quần áo của em, mặc tạm .” Bạch Ký Minh nhắc .

      Lúc này Liêu Duy Tín mới cảm thấy có chút lạnh, mở tủ tìm được mấy cái khoác tạm lên người. Chiều cao của cả hai gần bằng nhau, dù Bạch Ký Minh gầy hơn chút nhưng mặc lên vẫn vừa vặn. Mặc xong tự dưng cảm thấy có chút gì đó là lạ, mở toang cửa tủ, lật tung từng ngóc ngách, quay ra hỏi Bạch Ký Minh vẫn nằm giường: “Quần áo mua cho em đâu?”.

      tháng đó, quần áo Liêu Duy Tín mua cho Bạch Ký Minh phải là ít, có điều phần lớn đều bị cậu trả lại nguyên xi, cả tiền cũng trả Liêu Duy Tín. Tuy nhiên có vài bộ mặc rồi, muốn trả cũng được. Nhưng giờ tủ quần áo của Bạch Ký Minh rất ít, đồ mùa đông đồ mùa hè nhìn qua cũng thấy có bao nhiêu chiếc.

      Bạch Ký Minh se : “Vứt rồi”. Thấy Liêu Duy Tín trừng mắt, ra vẻ sắp lao tới, liền co người lại trốn trong chăn. Liêu Duy Tín tức đến nghiến răng kèn kẹt, lúc sau mới hừ tiếng: “Ve nhà tính sổ với em sau”. Vừa quay đầu lại bắt gặp đống mì tôm trong góc nhà: “Nếu gọi cơm, em định ăn thứ này đến chết phải ?”.

      ”, Bạch Ký Minh thò mặt ra: “Chỉ là tạm thời kinh tế khó khăn”.

      “Tiền đâu rồi?” Liêu Duy Tín chịu bỏ qua.

      “Trả Đồ Tử Thành.”

      “Em nợ cậu ta tiền sao?” Liêu Duy Tín nheo mắt lại.

      Bạch Ký Minh chớp mắt, quyết định nhận tội hết: “Dạo trước mượn cậu ta tiền để trả vạn cho ...”, thấy ánh mắt dữ tợn như muốn giết người của Liêu Duy Tín, cậu lập tức ngậm miệng.

      Khốn kiếp, cái tên Đồ Tử Thành tiền chật cả két, mượn có tí tiền làm gì phải đòi vội như vậy chứ? Liêu Duy Tín biết Bạch Ký Minh thích nợ nần ai, muốn mau chóng trả nợ, nhưng lại đổ hết tội lên đầu Đồ Tử Thành. tiện tay lấy quần áo cho Bạch Ký Minh: “Mặc vào , thấy chẳng cần mang theo gì nữa, có gì tính sau”.

      Bạch Ký Minh ngoan ngoãn mặc đồ, Liêu Duy Tín dìu cậu xuống lầu. Vừa ngồi vào xe, liền nhớ ra: “Chết rồi, quên đem đĩa theo, lên lấy ”.

       “Đĩa gì, mua cho em sau.” Liêu Duy Tín quả thực chỉ muốn bay về nhà.

      “Phim kinh điển, khó khăn lắm em mới mua được, vì có đầu DVD nên vẫn chưa xem.”

      Liêu Duy Tín quay sang nhìn cậu: “Em đồng ý về nhà với , phải chỉ để nằm sô pha xem phim thôi đấy chứ?”.

      Bạch Ký Minh bật cười, tay nắm lại che miệng : “Em lòng muốn trả lời là , tiếc là...”.

      Liêu Duy Tín lao tới, nghiến răng: “ quyết định rồi, xử lý em sô pha”.

    5. CQH

      CQH ^^!

      Bài viết:
      192
      Được thích:
      41,920
      Chương 19

      Dũng khí

      thực cần phải có dũng khí,

      Đe tin tưởng có thể ở bên nhau

      Trong biển người bao la có thể cảm nhận được em Hãy đặt vào lòng bàn tay ,

      Trái tim chân thành của em.

      Dũng khí (Lương Tịnh Như)

      Vòng qua vòng lại, rốt cuộc hai người cũng quay về điểm xuất phát. Căn phòng rộng hơn trăm mét vuông vẫn như cũ, Bạch Ký Minh bị thương mắt cá chân nhưng lại chịu dép, chân trần lê la khắp nhà. Liêu Duy Tín đỡ cậu nằm xuống sô pha trong phòng khách, rồi đem thức ăn mua đường, cái nào cần để ra đĩa, cái nào cần hâm nóng, lượt bày lên bàn uống nước. Sau đó bật ti vi, loa, DVD, nhét chiếc đĩa “Nhà tù Shawshank” lậu mua được ở chợ đồ cũ của Bạch Ký Minh vào, quả là bộ phim cổ lắm rồi.

      phải xem rồi à?” Liêu Duy Tín cau mày.

      xem thêm lần nữa.” Nhân vật chính Andy là thần tượng của Bạch Ký Minh, đương nhiên thèm đếm xỉa gì đến phản đối yếu ớt của Liêu Duy Tín.

      Liêu Duy Tín cười, nhét đĩa xong, ném điều khiển cho Bạch Ký Minh: “Xin mời xem, cậu ấm”.

      “Em thấy phim được biên kịch hay hơn truyện.” Bạch Ký Minh thốt lên câu nhận xét hiếm hoi, sau đó gì nữa. Hai người vừa ăn vừa theo dõi nam nhân vật chính đáng thương bị vu oan phải ngồi tù.

      Nhưng đến đoạn Andy mời bia mấy tên phạm nhân đổ hắc ín lên nóc nhà Bạch Ký Minh bắt đầu ngủ gà ngủ gật. Lăn qua lăn lại từ đêm đến tận sáng sớm hôm nay, tính ra cậu cũng chỉ ngủ được khoảng bốn năm tiếng.

      Liêu Duy Tín thấy người có vẻ mệt mỏi, liền lấy chăn đắp cho cậu, mặc áo khoác định ra ngoài.

      Bạch Ký Minh mở mắt hỏi: “ đâu thế?”.

      “Em ngủ , mua mấy bộ quần áo cho em, mấy thứ kia dùng nữa, đỡ phải chuyển qua chuyển lại phiền hà.”

      Bạch Ký Minh ngồi dậy, nghĩ ngợi rồi : “ đừng mua loại đắt quá, tầm tầm là được rồi”.

      “Sao?” Liêu Duy Tín trêu cậu: “Sợ trả nổi như lần trước hả?”. Bạch Ký Minh cười gượng gạo, trả lời. Liêu Duy Tín vốn dĩ chỉ đùa, ngờ Bạch Ký Minh lại có phản ứng như thế, trong lòng rầu rĩ, áo khoác cũng chẳng mặc nữa, nhìn về phía cậu.

      Bạch Ký Minh dám đối diện với , cắn môi quay ra hướng khác.

      Tình cảm chan chứa trong Liêu Duy Tín nguội dần, quăng áo khoác lên nóc tủ giày, lạnh lùng : “Có cần tính cả tiền điện tiền nước ?”. còn muốn nữa, nhưng thấy khuôn mặt Bạch Ký Minh đột nhiên trắng bệch, cuối cùng nỡ, cũng muốn căng thẳng như vậy, quay người vào thư phòng, đóng cửa “rầm” tiếng.

      Ảnh nắng ngày thu rực rỡ, xuyên qua cửa kính trải dài nền nhà, nhưng Liêu Duy Tín chỉ thấy toàn thân run rẩy. vớ lấy bao thuốc bàn, rút bừa điếu châm lửa, đứng bên khung cửa nhìn xuống bên dưới.

      Lá cây rụng rồi, thành phố S vào cuối thu xấu xí vô cùng, những bông hoa héo tàn từ lâu, vậy mà tuyết đông vẫn chưa rơi. Hiếm lắm mới thấy lá phong, trước mắt đều là màu nâu trơ trọi đơn điệu. Cho dù có điểm xuyết của các loại cây xanh quanh năm như tùng bách, cũng chỉ là màu xanh xám xịt như thể bị bệnh, đứng cách bất đắc dĩ.

      Sớm biết dễ dàng như thế. Liêu Duy Tín cười khổ, dụi đầu thuốc vào gạt tàn. thở dài, cố trấn tĩnh bản thân. Bỏ mặc ngột ngạt bên dưới, nhìn lên bầu trời.

      Rất xanh, trong vắt, lộ ra cảm giác quang đãng yên ắng.

      mất tinh thần, giận là tự lừa mình, nhưng chẳng phải được thỉnh giáo tính cách khó chịu của cậu rồi sao? Người là cậu, còn có gì thể bao dung được đây? Huống chi tới bước này rồi, phải sao? Nếu có thể bên nhau cả đời, cho dù vật vã thêm vài tháng nữa, vẫn là người được lợi.

      Liêu Duy Tín cũng biết cách nghĩ của mình có chút AQ, tự cười giễu mình, quyết định phải chuyện với Bạch Ký Minh. Người của quá bị động, nếu cứ tiếp tục hờn dỗi, chừng mọi cố gắng trước đó đều uổng phí.

      Đúng lúc này, vang lên mấy tiếng gõ cửa nhát gừng, có lẽ người ở ngoài cũng do dự đắn đo. Liêu Duy Tín bước ra mở cửa.

      Bạch Ký Minh nghiêng người dựa vào bên cửa, ngẩng đầu, cúi mặt nhìn nền nhà.

      Liêu Duy Tín thấy cậu chỉ mặc đồ ngủ, sợ cậu lạnh, vội dìu cậu ngồi xuống chiếc sô pha dài trong thư phòng, đem chăn từ phòng khách vào, ôm gọn Bạch Ký Minh trong lòng mình.

      phải em muốn từ chối .” Bạch Ký Minh khẽ , ngừng lại chút giống như biết diễn đạt thế nào, “Duy Tín, em biết đối với em rất tốt, em cũng muốn được ở bên cạnh . Nhưng chúng ta đều là người trưởng thành, còn tin vào chuyện hoang đường chỉ dựa vào tình là có thể sống với nhau cả đời. Thực tế có quá nhiều khó khăn, cho dù là vợ chồng chính thức cũng có thể ly hôn. Huống hồ chúng ta có ràng buộc hôn nhân, cũng chẳng có ràng buộc về con cái, lại phải đối mặt với vô số áp lực hữu hình cũng như vô hình”.

      Cậu nhìn Liêu Duy Tín, ánh mắt thẳng thắn, đượm cả nét khẩn cầu mong được thấu hiểu: “Chỉ cần được ở bên ngày, em sống vui vẻ ngày, toàn tâm toàn ý , hỏi ngày mai, cũng màng tương lai. Như thế, cho dù có ngày chúng ta phải chia tay, nỗi đau giảm xuống mức thấp nhất, chỉ lưu lại những ký ức đẹp đẽ. Duy Tín, cần dồn hết tâm trí vì em làm cái gì cả, cũng cần để bản thân phải chịu thiệt thòi. Bỏ ra quá nhiều, em gánh vác nổi, cũng sợ sau này cảm thấy đáng. Em như thế, có trách em ?”.

      Đây là những lời thốt ra từ đáy lòng của Bạch Ký Minh, Liêu Duy Tín hoàn toàn nghi ngờ. Cậu chính là người như vậy, cái gì cũng phải tường tận ràng, bao giờ mập mờ lôi thôi.

      Liêu Duy Tín để đầu cậu tựa vào lồng ngực mình. nhàng vuốt những sợi tóc ngắn mềm mại của cậu, lưng tựa vào sô pha: “Có phải em chưa từng nghe nhắc đến bố mẹ ? Em là thầy giáo, em cũng biết là bố mẹ có ảnh hưởng vô cùng sâu sắc đến con cái”.

      Bạch Ký Minh trả lời, cậu nghe giọng từ tốn của Liêu Duy Tín đỉnh đầu truyền tới, giống như trong ký ức xa xôi: “Bố mẹ đều là những người sống sót sau trận động đất Đường Sơn...”.

      Bạch Ký Minh ngờ Liêu Duy Tín lại bắt đầu câu chuyện như thế, trận động đất đó dĩ nhiên cậu biết. Năm 1976, Trung Quốc mất mát nhiều thứ, trong đó có hơn hai trăm nghìn sinh mạng vô tội.



      “Lúc đó mẹ là y tá bệnh viện, bố là công nhân, bọn họ nhau. Họ chưa bao giờ kể chuyện năm đó cho , tất cả những gì nghe được đều là từ ông bà nội. ra cũng cần nhiều, lúc đó bao nhiêu người gặp nạn, cả thành phố chỉ sống sót vài người. Còn bố mẹ đôi may mắn nhất. Từ lúc lo lắng sốt ruột biết người kia ra sao, đến khi sung sướng vui mừng khi thấy đối phương bình an trở về, chắc em cũng hình dung được.”

      Giọng rất bình tĩnh, Bạch Ký Minh nắm chặt tay , nghe kể: “Với những ai từng trải qua sinh tử, mọi thứ xung quanh đều quan trọng nữa. Sau cải cách mở cửa, bố đến Thẩm Quyến làm ăn, dần dần cũng có chút tiền. Nhưng ông muốn ở lại miền Nam, ông về Đường Sơn, công việc kinh doanh cũng bắt đầu phát đạt. Có điều với bố , có gì quan trọng hơn gia đình, kiếm tiền chẳng qua để người thân sống hạnh phúc hơn chút thôi. Ký Minh, cố vì em bỏ ra gì cả. chỉ nghĩ là, nếu tiền kiếm được thể làm cho người mình vui vẻ đầy đủ hơn chúng chẳng có ý nghĩa gì, chẳng khác nào giấy trắng. bận tâm hoàn cảnh xuất thân, càng bao giờ làm mấy cái như công chứng tài sản, hoàn toàn để ý đến chúng”.

      “Em cũng để ý những cái đó.” Bạch Ký Minh khẽ . Liêu Duy Tín gượng cười, xoa xoa đầu cậu: “ biết”. Chính vì biết, nền mới càng đau lòng.

      “Nếu để ý mấy thứ đó, tại sao lại phải tính toán như thế? Tại sao giữa và em cứ nhất định phải phân chia ràng như vậy?”

      Bạch Ký Minh ấp úng : “Vì... em...”. Vì nhất định có lý do nào đó, khiến chúng ta chia lìa, vì chắc chắn thứ nào đó, chứng minh chúng ta có khoảng cách thể xóa bỏ.

      Cậu , Liêu Duy Tín đoán ra từ lâu, thở dài: “Ký Minh, phải nợ nần gì nhau có thể quên sạch , phải vứt mọi thứ có thể trở lại ban đầu. Em quá lý trí, nhưng trong cuộc đời này, có số thứ phải chỉ dựa vào lý trí để phân chia rạch ròi được. Tình cảm phải phép toán đơn giản cộng bằng hai, cũng dễ dàng như tiểu thuyết ba xu, trừ người xấu ra toàn người tốt. Nếu chỉ đơn giản như vậy, em phải đau khổ sau khi gặp lại ”.

      Bạch Ký Minh cắn môi, cậu thể phủ nhận, Liêu Duy Tín rất đúng.

      biết áp lực của chúng ta rất lớn, có quá nhiều khó khăn phải đối mặt. Nhưng cần niềm hạnh phúc tạm thời, cái mà Liêu Duy Tín muốn là cả đời này kiếp này. muốn cùng em ra nước ngoài kết hôn, muốn cùng em hiếu thuận với bố mẹ, muốn cùng em nhận nuôi đứa con... Ký Minh, ai cũng phải đối diện với nhiều vấn đề, cặp vợ chồng nào ngoại lệ. Nếu ngay từ đầu ôm sẵn ý nghĩ nhất định chia cách, thế làm sao mà sống tiếp được?”

      đỡ Bạch Ký Minh ngồi dậy, để cậu nhìn thẳng vào mắt : “ nhất định cố gắng để được hạnh phúc bên em, vì thế, hãy thử tin lần này, được ?”.

      Bạch Ký Minh hạ đầu thấp xuống, tựa lên bờ vai vững chắc của , : “Ừm”.

      Liêu Duy Tín ôm chặt người vào lòng, cười khẽ.

      thế giới này, chắc chẳng có ai hiểu người kỳ quái này bằng . Bạch Ký Minh luôn nhìn việc bằng cặp mắt bi quan, cậu thích vẽ ra đủ mọi khó khăn và kết quả xấu nhất, sau đó làm mình bị vướng trong đó thoát ra được. Nhưng Liêu Duy Tín , những khó khăn trở ngại đối với chỉ là truyện cười để kể sau khi qua mà thôi.

      Làm sao có thể cho phép tình của chủng ta trở thành bi kịch được? mãi em, em, giong như mỗi cặp vợ chồng bình dị nhất, như mỗi cặp vợ chồng hạnh phúc nhất, cùng em già .


    6. ^^! Nếu bạn không gửi link bài viết trên Facebook được, hãy sử dụng link trong khung này để chia sẻ bài viết :