1. QUY ĐỊNH BOX TRUYỆN SƯU TẦM :

    Đặt Title theo mẫu [Tên truyện] [dấu cách] - [dấu cách] [Tác giả] [Số chương]
    ----•Nội dung cần:
    - Hình minh họa (bìa truyện, hình ảnh,etc,...)
    - Nguồn
    - Tác giả
    - Tên editor +beta
    - Thể loại
    - Số chương
    Đặc biệt chọn canh giữa cho đoạn giới thiệu
    ---- Quy định :
    1. Chỉ đăng những truyện đã có ebook và đã được public trên các trang web khác
    2 . Chỉ nên post truyện đã hoàn đã có eBook.
    3. Trình bày topic truyện khoa học, bôi đen số chương để dễ nhìn
    4 . Cần có trách nhiệm post đến hết truyện. Nếu không thể tiếp tục post liên hệ Ad và Mod

Anh Chỉ Cần Em – Thẩm Dạ Diễm

Thảo luận trong 'Truyện Đam Mỹ'

  • ^^! Nếu bạn không gửi link bài viết trên Facebook được, hãy sử dụng link trong khung này để chia sẻ bài viết :
    1. CQH

      CQH ^^!

      Bài viết:
      192
      Được thích:
      41,954
      Chương 20: Điên cuồng

      Tại sao lúc nào cũng như vậy, sâu đáy tim chứa bóng hình em
      Tự dặn lòng được vì em mà đau khổ, nhưng tâm trạng mãi chẳng khá hơn
      Nếu tình đau khổ đến thế, sao lại cùng chia sẻ
      Em chẳng hỏi cũng chẳng trả lời, sao em lại thành ra thế này
      Muốn hỏi liệu em có dám, như lời em
      Muốn hỏi liệu em có dám, điên cuồng vì như
      Muốn hỏi liệu em có dám, như lời em
      Giống như điên cuồng vì , rốt cuộc em nghĩ thế nà0


      Điên cuồng vì (Lưu Nhược )

      Vết thương vừa lành Bạch Ký Minh cũng phải trở lại trường, tuần nghỉ ngơi kết thúc. Bây giờ là cuối tháng mười , giáo viên dạy thay thấy cậu trở lại thở phào nhõm, ngồi ghế xoay xoay vài vòng.
      Bạch Ký Minh nhếch môi cười khẽ. Học sinh trường thể thao chỉ nghe lời huấn luyện viên hoặc thầy chủ nhiệm của mình, đôi khi lời của thầy hiệu trưởng cũng có tác dụng. Vì thế sợ nhất phải dạy hộ người khác, áp lực rất lớn. Bạch Ký Minh cảm ơn tiếng, cầm sổ điểm danh và giáo án bước vào lớp.
      Hai ba tháng gặp, học sinh vẫn như vậy, nghe thấy thầy Bạch quay lại, đứa nào đứa nấy giả bộ ngoan ngoãn ngồi đúng vị trí. Cậu vừa bước vào, tràng vỗ tay vang lên rộn rã, còn ra sức huýt sáo.
      lũ tiểu quỹ.
      Bạch Ký Minh nhìn lướt qua lớp để xem có thiếu ai . Ở trường này trốn học là chuyện rất phổ biến, có điều theo lý bọn chúng vẫn phải nể mặt tiết của thầy chủ nhiệm.
      Vẫn thiếu người – Lạc Nhất Lân.
      Bạch Ký Minh thản nhiên ổn định lại lớp, sau đó bắt đầu giảng bài. Đối với đám học sinh này, sách đại số khác gì sách trời, lớp ba mươi, bốn mươi đứa, may lắm có bốn, năm đứa nghe cậu giảng.
      tiết học vội vàng kết thúc, Bạch Ký Minh tìm thầy giáo dạy thay, hỏi han tình hình của Lạc Nhất Lân. Kết quả khiến cậu vô cùng kinh ngạc, hôm qua Lạc Nhất Lân bị đuổi học vì hành vi quấy rối bạn cùng phòng, có lẽ lúc này thu dọn đồ đạc. Bạch Ký Minh nghĩ ngợi lúc rồi đổi tiết với thầy giáo khác, rảo bước tới ký túc xá nam tìm
      ***

      quấy rối kỳ thực vẫn còn , Lạc Nhất Lân nhân lúc mọi người ra sân luyện tập, lôi cậu học sinh lên giường làm loạn. Thầy giám thị ngang vô tình phát , lập tức xông vào ngăn lại.
      Cậu học sinh kia mới vào trường chưa được hai tháng, lúc này sợ chết khiếp, liền chỉ tay vào Lạc Nhất Lân, mình bị cưỡng bức. Lạc Nhất Lân lạnh lùng nhìn cái người suốt ngày bám lấy , đêm hôm trước còn chủ động mò đến giường, nhếch mép cười khinh bỉ.
      Vấn đề này rất nghiêm trọng, thầy giám thị dám tự ý quyết định, phải báo lên nhà trường.
      Kỳ lạ nhất là thái độ của Lạc Nhất Lân, thanh minh, thừa nhận cũng phủ nhận, cuối cùng chỉ câu: “Tôi nghỉ học”, rồi quay lưng bỏ . Trường hợp này, nhẽ ra phải mời phụ huynh đến, cùng nhà trường bàn bạc biện pháp giải quyết. Nhưng số máy phụ huynh tay thầy huấn luyện, gọi bao lần cũng liên lạc được, Lạc Nhất Lân lại từ chối tiết lộ địa chỉ nhà và cách liên lạc khác, khiến nhà trường bó tay. bận nghĩ cách giải quyết Lạc Nhất Lân chủ động dọn đồ đạc, chuẩn bị về nhà.
      ***

      Bạch Ký Minh chạy đến ký túc xá nam, thấy đám học sinh tụ tập trước cửa phòng Lạc Nhất Lân, chỉ chỉ trỏ trỏ. Cậu chậm lại, bước đến quát lớn: “Giờ này lên lớp, túm tụm ở đây làm gì? Từng người báo cáo tên gì lớp nào, trốn tiết phải ?”
      Lũ học sinh vừa thấy thầy giáo bỏ chạy tán loạn. Bạch Ký Minh đến trước cánh cửa mở, bên trong lộn xộn bừa bãi, Lạc Nhất Lân thong thả nhét quần áo vào ba lô, gương mặt hết sức thờ ơ.
      Bạch Ký Minh do dự chút, bước vào, định lên tiếng đằng sau vang lên tràng huyên náo, vài chạy tới, ra sức gào thét: “Lạc Nhất Lân, bọn mình ủng hộ cậu!”; “ cần để tâm mấy bọn họ hiểu thế nào là tình chân chính.”; “Đúng! Lạc Nhất Lân, bọn mình ủng hộ cậu! Hãy ở lại chiến đấu đến cùng!”
      Bạch Ký Minh nhíu mày, quay lại nhìn những khuôn mặt vô cùng kích động hiếu kỳ hoặc phẫn nộ kia. Giọng lạnh lùng của Lạc Nhất Lân chen vào: “Cút.”
      Mấy ngơ ngác nhìn nhau, can đảm nhất bước lên giải thích: “Lạc Nhất Lân, bọn mình chỉ là muốn giúp…”
      “Mẹ kiếp tao bảo chúng mày cút !” Lạc Nhất Lân ném chiếc cốc về phía các . Những tiếng hét thất thanh vang lên, chiếc cốc vỡ vụn sàn nhà. Mấy cắn môi bất mãn bỏ .
      Bạch Ký Minh nhìn những mảnh thủy tinh vỡ, lông mày chau lại, cậu : “Ai cũng cần có trách nhiệm bảo vệ môi trường.”
      Lạc Nhất Lân ngẩng đầu nhìn cậu, như thể mới phát ra có mặt của người thầy này, vứt quần áo xuống, ngồi phịch lên ghế. Bạch Ký Minh đóng cửa phòng, chốt lại. Lạc Nhất Lân ngăn cản, chỉ cười nhạt: “Sao thế, sợ bị tôi quấy rối sao?”
      Bạch Ký Minh ngồi xuống bên cạnh : “Cậu quấy rối rồi.”
      Lạc Nhất Lân rút điếu thuốc trong túi quần đưa cho Bạch Ký Minh. Cậu do dự lát, rồi nhận lấy, để châm lửa. Căn phòng yên tĩnh trở lại, hai người mặc kệ khung cảnh bừa bộn xung quanh, hưởng thụ ánh nắng ấm áp của mùa thu và yên tĩnh hiếm có này.
      “Biết hút thuốc từ khi nào?” Lạc Nhất Lân mở miệng trước.
      “Đại học, lúc phát bản thân có khuynh hướng đồng tính.”
      “Lúc đấy rất căng thẳng, sợ hãi à?”
      Cậu mỉm cười: “Có lẽ vậy, nhưng cũng khủng hoảng lắm. Tôi vẫn có cảm giác với nữ giới.” Sau đó Bạch Ký Minh hỏi lại: “Cậu sao?
      “Người đàn ông đó dạy tôi hút thuốc, lúc mười lăm tuổi.”
      Bạch Ký Minh nhìn chàng thiếu niên bên cạnh : “Kể , tôi nghe đây.”
      Lạc Nhất Lân nheo mắt, chậm rãi thở ra vòng khói, nhìn nó dần dần mờ nhạt, biến mất vào trung. rất hiếm khi nhớ về chuyện đó. Nhưng có nghĩa là quên, vết tích quá dài quá sâu, cách duy nhất bảo vệ bản thân chính là lờ nó .
      Bây giờ tính kỹ, Lạc Nhất Lân có ít nhất bốn bà mẹ, năm ông bố, nếu chỉ xét giấy tờ, tính đến quan hệ huyết thống.
      Bố mẹ ruột của ly hôn ngay sau khi ra đời. Sau đó hai người như thể thi xem ai tái hôn nhiều hơn, ai lấy được người giàu có hơn. Có điều kỳ quặc là họ đều có thêm đứa con nào nữa. Vì thế đối với đứa con độc nhất này, có thể là cực kỳ nuông chiều.
      Họ ngừng cho tiền, thi thoảng gọi điện dặn dò vài câu, rất ít những cuộc gặp mặt thân thiết, đó là tất cả cách biểu lộ tình của họ. Lúc Lạc Nhất Lân thường nằm mình chiếc giường lớn lộng lẫy, tay ôm đồ chơi bằng nhung đắt tiền, mắt mở trừng trừng đối diện với bóng tối và độc tột cùng.
      Lạc Nhất Lân chưa từng trải qua thời học bình thường, chưa đến tuổi tới trường bị đưa vào trường thể thao ở địa phương học Wushu. Như vậy có rất nhiều lợi thế, trường thể thao là môi trường khép kín, lại bị áp lực lên lớp. cần lo việc đưa đón về, cũng bị bảng điểm gửi về nhà hay họp phụ huynh làm phiền. Còn về đứa trẻ, chẳng phải có thầy huấn luyện và bạn học rồi sao?
      Lạc Nhất Lân nhanh chóng bộc lộ tiềm năng thể thao xuất chúng của mình. Đầu óc nhanh nhẹn thông minh, cơ thể dẻo dai linh hoạt, cả ý chí quật cường quyết chịu thua. từng với Bạch Ký Minh, phải là loại vô dụng chỉ biết ăn có bản lĩnh, câu này hoàn toàn phải khoác lác. Năm mười bốn tuổi, Lạc Nhất Lân giành được chức vô địch giải Wushu trẻ toàn quốc. nay tiền lương mỗi tháng của ít hơn Bạch Ký Minh là
      Mọi người đều kỳ vọng vào ngôi sao mới này, thế vận hội Olympic Bắc Kinh 2008, có lẽ Wushu cũng được xếp vào hạng mục thi đấu. Lúc đó Lạc Nhất Lân vừa tròn mười tám tuổi.
      Chính vào lúc này vấn đề phát sinh – hoặc có thể , vấn đề tồn tại từ lâu, chẳng qua ai thèm để ý mà thôi. Lạc Nhất Lân tỏ ra vô cùng tin tưởng ỷ lại vào sư huynh hơn năm, sáu tuổi.
      Bây giờ nghĩ lại, Lạc Nhất Lân vẫn hiểu được, bản thân có khuynh hướng đồng tính bẩm sinh hay là bị hoàn cảnh sau này tác động.
      Năm mười bốn, mười lăm tuổi, khi còn chưa kịp làm khái niệm tình dục rơi vào vòng tay ấm áp của người thanh niên kia, cách nào thoát ra được.
      Có lẽ đó gọi là tình . đơn quá lâu, lạnh giá quá lâu, chỉ chút quan tâm chăm sóc cũng khiến Lạc Nhất Lân như con thiêu thân lao đầu vào lửa, gì ngăn được.
      Năm mười sáu tuổi, người thanh niên đó hứa với bên nhau trọn đời. Lạc Nhất Lân tuổi trẻ nông cạn, chút hoài nghi chân thành của người kia, để mặc bờ môi nồng nhiệt chiếm lấy mình, để mặc những lời thương ngọt ngào bên tai.
      việc chưa phát triển đến mức thể cứu vãn bị người khác phát , cũng biết đối với Lạc Nhất Lân là họa hay là phúc. là vận động viên được kỳ vọng nhiều nhất, tương lai rất có khả năng là quán quân thế giới. Bất luận là nhà trường, huấn luyện viên hay các thầy giáo đều có thái độ rất nghiêm túc với chuyện này. Đương nhiên là họ phản đối, đầu tiên, vận động viên bị nghiêm cấm đương, cả nước Trung Quốc đều thế; thứ hai, tuổi còn , cho dù trong trường học bình thường cũng bị tính là sớm, nhất định phải ngăn cấm; nguyên nhân cuối cùng chắc cần phải nữa.
      Lạc Nhất Lân tính khí cố chấp quyết đoán, nhất định chịu thỏa hiệp. Cho dù là kiên nhẫn thuyết phục hay phê bình nghiêm khắc thậm chí sỉ nhục cũng làm cậu thiếu niên này lùi bước.
      Cách này được, nhà trường đành tìm cách khác. Họ cho người thanh niên kia ba lựa chọn, là vào đơn vị bộ đội quân khu, sau này có thể tham gia đội “Bát Nhất” [9]; hai là học tỉnh khác, sau này vào đội tuyển quốc gia; ba là ở lại trường này, cả đời cũng ngóc đầu lên được.
      Hai lựa chọn đầu là mong ước của mỗi vận động viên, ngang với việc học sinh trung học bình thường được gửi đến viện nghiên cứu khoa học quốc gia. Cho dù chàng thanh niên mới hai mươi tuổi đầu này chọn con đường nào, chúng ta cũng thể trách cứ được gì. Đứng trước áp lực của thực, những lời thề non hẹn biển nhạt nhòa hơn cả khói thuốc thở ra từ miệng Lạc Nhất Lân. Chúng ta chỉ có thể , Lạc Nhất Lân còn quá trẻ, quá ngây thơ, quá khát khao được và quá đỗi đơn.
      Chẳng ai dám làm gì Lạc Nhất Lân, mọi người thận trọng từng chút, cố tình né tránh bàn đến chuyện này. Danh hiệu vô địch thế giới trong tương lai, vận động viên rất có khả năng giành được tấm huy chương vàng đầu tiên của môn Wushu Olympic, niềm vinh dự và kỳ vọng lớn lao khiến nhà trường tìm mọi biện pháp phong tỏa tin tức dư luận, như thể chưa từng xảy ra chuyện gì.
      Nhưng có biện pháp nào ngăn cản được cơn sóng ngầm cuộn trào mãnh liệt. Những ánh mắt khinh miệt, chế giễu, hiếu kỳ, thăm dò, đồng cảm hay thương hại, cả những ngôn từ ám chỉ mơ hồ, giống như lưỡi cưa cùn lạnh lẽo hết lần này đến lần khác cắt xuống thần kinh vốn yếu mềm của .
      Cuối cùng người làm Lạc Nhất Lân suy sụp là bố mẹ . mấy năm gặp, lần này ai bảo ai cùng đến đón về ngôi nhà xa hoa nhưng trống trải đó, vừa đóng cửa, họ bắt đầu tranh cãi ầm ĩ trong phòng ngủ.
      Lạc Nhất Lân ngồi sô pha phòng khách, nghe những tiếng căm phẫn phát ra từ người đàn ông và giọng tru tréo của người phụ nữ. Họ trách móc nhau về lỗi lầm và vô tâm của đối phương, chuyện liên quan trước đây cũng lôi hết ra. kỳ lạ, những lúc này trí nhớ và khả năng thể của con người mới hoàn hảo làm sao.
      Trận chiến vào lúc căng thẳng nhất, ngoài chửi bới ra, toàn bộ dự tính ban đầu của họ đều quên sạch. người , chỉ có cái loại đàn bà lẳng lơ đê tiện vô liêm sỉ mới đẻ ra thằng con biến thái. Người kia đốp lại, biến thái cũng là nòi giống nhà , mầm thối mà đòi ra trái ngọt ư? biết kiếp trước làm chuyện thất đức gì mà lại nuôi phải thứ quái gở như vậy.
      Lạc Nhất Lân gì, thong thả đứng dậy, từng bước đến trước cánh cửa đóng chặt, tay giơ ra trước, chân nhấc cao, kết quả rèn luyện gian khổ hơn mười năm được thể ra hết, đó là đòn đá vòng cầu [10] vô cùng chuẩn xác đẹp đẽ.
      “Rầm” tiếng, cánh cửa bật tung, hai người ở trong nhất thời ngậm miệng, mặt đỏ tía tai ngước lên nhìn, chỉ bắt gặp ánh mắt lạnh lẽo tuyệt vọng của Lạc Nhất Lân.
      Từ đó trở Lạc Nhất Lân muốn gặp mặt họ nữa, rời khỏi ngôi trường đó, ra ra vào vào khắp các trường thể thao của tỉnh L. từ chối tham gia bất cứ trận đấu nào, bắt đầu hút thuốc uống rượu, lên giường với những chàng trai có hứng thú, ra ngoài là đánh nhau ẩu đả.
      Đó là cách đặc biệt mà lứa tuổi dùng để chống lại xã hội. Bạch Ký Minh cố làm ra vẻ bình tĩnh, lắng nghe giọng nhàn nhạt của cậu thiếu niên quật cường bên cạnh mình. Chỉ có điều ngón tay cầm thuốc hơi run rẩy, khóe mắt lấp lánh những giọt nước để lộ ra nỗi đau trong lòng cậu.
      Bạch Ký Minh an ủi . Là người đàn ông, cậu hiểu , đồng cảm đúng chỗ là sỉ nhục. Cậu dụi điếu thuốc tay, quay mặt đối diện với bức tường trắng toát.
      Chờ cho Lạc Nhất Lân trấn tĩnh lại, Bạch Ký Minh mới : “Cứ sống như thế này mãi sao?”
      “Ha ha, còn biết sống thế nào nữa? Mẹ kiếp, tôi chỉ là tên quái vật.”, Lạc Nhất Lân cười nhạt.
      Bạch Ký Minh chán nản nhắm mắt lại, thở dài trong lòng. Người lớn đôi khi nghĩ, vô tình gây tổn thương quá lớn cho đứa trẻ. “Đừng để ý đến người khác,” cậu cố bình tĩnh , “quan trọng là cậu đối xử với bản thân như thế nào. ai có thể sống thay cậu, chỉ có vài chục năm ngắn ngủ, sao lại phải để ý ánh mắt của người khác…”
      Lạc Nhất Lân nhếch mép, cắt ngang lời Bạch Ký Minh: “Đừng mấy đạo lý vô dụng đó với tôi, có thể để ý sao? có dám chạy ra ngoài kia hét to mình là người đồng tính ? Mẹ kiếp, chỉ giỏi giấu giếm che đậy dám với ai chứ?”
      “Bây giờ cả thế giới dần dần tiếp nhận…”
      “Tiếp nhận? Tiếp nhận như nào? Giống như đám con ngu ngốc lúc nãy à?” Lạc Nhất Lân chỉ ra cửa: “ gì mà ủng hộ, đồng tình. Tôi cần bọn nó đồng tình chắc? Cần bọn nó ủng hộ? Bọn nó là cái gì? Ngoài mấy câu hỏi nhạt thếch còn biết làm gì? Trừ tò mò ra có gì? Đó gọi là tiếp nhận à? Bọn nó có dám hỏi người bình thường làm tình như thế nào ? Có tùy tiện dò hỏi quá trình đương của người ta ? Bọn nó hiểu gì về tình cảm giữa hai kẻ đồng tính? Trong mắt chúng, chẳng qua là hai chàng đẹp trai, cố moi móc chuyện riêng tư của người ta, để thỏa mãn dục vọng ghê tởm của bản thân. Mẹ kiếp, đấy gọi là tiếp nhận à?”
      Bạch Ký Minh nghĩ tới Trình Hướng Vũ, cắn môi : “Cậu quá cực đoan”, rồi bình thản: “Cũng giống như đường gặp người nước ngoài tóc vàng mắt xanh, ai mà chẳng nhìn vài cái. cần nhạy cảm thế đâu. Rốt cuộc là bọn họ thể tiếp nhận, hay là sâu trong lòng cậu dám chấp nhận đây? Cho dù bọn họ có sai, cậu cũng đáng phải gánh lấy hậu quả. Cậu từ bỏ cuộc đời mình, từ bỏ ước mơ, chỉ để chống lại kỳ thị của bọn họ sao? Tôi biết cậu hận người thanh niên kia, vào thời khắc quan trọng nhất rời bỏ cậu; cậu cũng hận bố mẹ, ngay từ đầu cần cậu. Nhưng bây giờ, chính cậu vứt bỏ bản thân mình. Cậu có gì khác với những người kia? Đều hèn nhát, đều có dũng khí đối mặt với áp lực, có can đảm đấu tranh vì những thứ mà mình muốn.”
      ?”, Lạc Nhất Lân hỏi, Bạch Ký Minh sững người, nghe nhắc lại, “ có dũng khí ? giành được thứ mà mình muốn chưa?”
      Bạch Ký Minh trả lời, nghĩ đến cự tuyệt và lạnh nhạt mà mình dành cho Liêu Duy Tín, cậu cúi đầu.
      Lạc Nhất Lân cười khẩy: “ có biết tôi ghét nhất điều gì ở nhà giáo các người ? Ràng bản thân cũng làm được, lại cứ thích đòi hỏi người khác.”
      Bạch Ký Minh bước đến cửa sổ. Bên ngoài nắng vàng rực rỡ, đến gần mới thấy gió rất to, những rặng bạch dương khô héo đung đưa ngừng.
      Cậu hít hơi sâu, chậm rãi : “Tôi biết thế giới này có những chỗ tối tăm, nhưng chỉ có thể miêu tả về ánh sáng cho học sinh; tôi biết đời người nhiều khi lựa chọn và cả đau thương, nhưng lại muốn đem đến niềm tin và lạc quan cho học sinh; tôi biết thế giới này vốn công bằng, nhưng lại muốn học sinh tin vào chính nghĩa và công lý. Có lẽ tôi có dũng khí. Chắc bởi vì bản thân làm được, nên mới hy vọng người khác thành công. Như thế, cuộc đời mới có hy vọng, mộng tưởng mới có giá trị.”
      Cậu nhìn vào mắt Lạc Nhất Lân: “Số mệnh là của cậu, bất luận là vui vẻ hay bi ai, đau khổ hay hạnh phúc, đều chỉ có mình cậu gánh lấy. Bất cứ ai, cho dù có thân thiết đến đâu, cũng chỉ là khách qua đường cuộc đời mà thôi. Chỉ là có vài người làm bạn đồng hành với cậu lâu hơn, vài người lướt qua trong thoáng chốc. Rốt cuộc cậu sống vì ai đây?”
      Lạc Nhất Lân nhìn Bạch Ký Minh, người đàn ông hơn cậu sáu bảy tuổi, có khí chất kỳ lạ làm người ta bình tĩnh trở lại. Rất nhiều năm về sau, khung cảnh này, mơ hồ như giấc mộng xa xôi, thậm chí cuộc chuyện đó cũng nhớ ra. Nhưng trong đầu vẫn ra ánh mắt điềm đạm ung dung đó, yên lặng nhìn mình, xoa dịu lo lắng và phiền muộn trong lòng .
      Lạc Nhất Lân bước tới, tựa đầu vào vai Bạch Ký Minh, hít sâu: “Bạch Ký Minh, là niềm hy vọng của tôi sao?”
      phải”, Bạch Ký Minh trả lời dứt khoát.
      Lạc Nhất Lân ngẩng đầu, cười: “Đôi lúc tàn nhẫn.”
      “Cho cậu niềm hy vọng giả tạo mới tàn nhẫn.”, Bạch Ký Minh vẫn bình thản trả lời, cậu cầm ba lô du lịch lên, “ nào, tôi tiễn cậu.”
      “Thôi, tôi tự cũng được.”, Lạc Nhất Lân nhận chiếc ba lô, nhướng mày nhìn cậu, “Có lẽ, tôi còn đến tìm .”
      “Được thôi.”, Bạch Ký Minh mỉm cười: “Đợi cậu có bản lĩnh hẵng hay, tôi chống mắt chờ xem đây.”
      ***

      Liêu Duy Tín vừa về nhà phát Bạch Ký Minh có chút kỳ lạ. Bất kể ăn cơm hay xem tivi đều tập trung. Nhất định xảy ra chuyện gì rồi, nhưng Liêu Duy Tín hỏi. Đêm đó Bạch Ký Minh ngồi trong lòng nhất định chịu rời, cựa qua cựa lại, còn chủ động hôn . Liêu Duy Tín bật cười đè cậu ra sô pha, làm hiệp.
      Tắm xong, hai người nằm giường chuyện câu được câu mất. Bạch Ký Minh thấp giọng hỏi: “Duy Tín, hồi đó rất khổ sở phải ?”
      Liêu Duy Tín ngẫm nghĩ rất lâu, : “Em là khó theo đuổi nhất, nóng tính, bướng bỉnh, mồm mép lợi hại, lại lạnh lùng đáng sợ. Ôi, là khó chiều…”. còn định nữa, nhưng thấy mắt Bạch Ký Minh trợn lên càng lúc càng to liền nhanh chóng sáng suốt bổ sung câu, “Đương nhiên vì em như thế nên mới thích.”
      Bạch Ký Minh rộng lượng tính sổ với Liêu Duy Tín, kéo tay của áp vào bàn tay mình. Bàn tay hai người to như nhau, nhưng tay Liêu Duy Tín có nhiều vết chai nên thô ráp hơn.
      Bạch Ký Minh làm bộ thản nhiên hỏi câu: “Duy Tín, xem, chúng ta liệu có hạnh phúc ?”
      Liêu Duy Tín nghịch ngón tay cậu, : “Bây giờ chúng ta phải rất hạnh phúc sao?”
      “Liệu chúng ta có thể hạnh phúc mãi ?”
      “Chỉ cần em đừng quá cố chấp, tin là như vậy.” Liêu Duy Tín cười.
      Bạch Ký Minh nữa, áp mặt lên ngực Liêu Duy Tín, nhắm mắt lắng nghe nhịp tim bình an của , hai người cứ ôm nhau chìm vào giấc ngủ.

    2. CQH

      CQH ^^!

      Bài viết:
      192
      Được thích:
      41,954
      <header>
      Chỉ Cần Em 
      </header>

      Tác giả: Thẩm Dạ Diễm

      Người dịch: Dương Kiểm

      NXB liên kết: NXB Văn học

      Số trang: 412


      Khổ sách: 13×20.5 cm

      Giá bìa:88.000đ


      Phát hành đồng thời ngày 29/12 tại Hà Nội và TP Hồ Chí Minh

      Type: nhóm type CQH

      Link online
      Link Ebook

      Giới Thiệu
      Biển người bao la, nhưng bởi vì duyên số, nên hai ta gặp nhau và nhau. Rồi cũng chính tại duyên số chia đôi nên cuộc tình ta đành xa cách. Có người chỉ là hình bóng lướt qua đời ta, nhưng có người lại ở lại mãi mãi trong sâu thẳm tâm hồn. Rốt cuộc duyên số và tình , hạnh phúc và định mệnh phải lý giải thế nào mới hợp lý đây?

      Liêu Duy Tín ngờ rằng có ngày lại bị đá cách thương tiếc. Trước đó và đối phương tháng sống bên nhau vô cùng ngọt ngào ấm áp, đến nỗi quên mất trôi chảy ngừng của thời gian. Giao kèo của họ đến thời hạn cuối cùng. Mọi thứ đều phải chấm dứt, cả duyên số, cả tình cảm. Tất cả quay trở lại nhịp sống thường nhật. Đó là điều mà Bạch Kì Minh – người trong tháng của muốn, và cậu làm được.

      Liêu Duy Tín là người đàn ông thành đạt chín chắn, có quyền có thế, có ít những người ngưỡng mộ . Xung quanh chưa bao giờ thiếu “đối tác”. Tính cách dứt khoát kiên định, sau khi xong chuyện, và “đối tác” còn dính líu gì cả. Lúc bên nhau, Liêu Duy Tín là người tình dịu dàng tâm lý, nhưng khi chia tay, ngại lạnh lùng tàn nhẫn với đối phương. Duy chỉ có lần này, đối phương còn lạnh lùng tàn nhẫn hơn . Trong lúc còn chìm đắm trong giấc mộng tình đẹp đẽ. Bạch Kì Minh biến mất như chưa từng xuất , để lại nỗi day dứt khôn nguôi trong lòng Liêu Duy Tín.

      Lòng tự tôn ép buộc phải quên cậu, trải qua nỗ lực ngừng nghỉ, vết thương trong tim dần lên da non. Nhưng số phận trêu ngươi, lần nữa họ gặp lại nhau. Và bất lực khi phát ra tình cảm dành cho cậu chưa từng giảm , mà tăng dần theo thời gian, hình ảnh cậu chiếm trọn tâm hồn , còn sức mà kháng cự. Liêu Duy Tín ngụp lặn trong mối tình da diết mà dành cho Bạch Kì Minh, nhận ra hoàn toàn thất bại, thể để mất cậu, Bạch Kì Minh chính là người duy nhất muốn được nắm tay hết đoạn đường đời còn lại.

      Liệu những hi sinh cố gắng và tấm chân tình của Liêu Duy Tín có lay chuyển được quyết định sắt đá của Bạch Kì Minh ? Kì thực, Bạch Kì Minh cũng có tình cảm với . Vậy tại sao cậu lại cương quyết cắt đứt mối duyên giữa hai người? Khi duyên số còn, liệu tình có thực bị giết chết ? Cho dù gặp nhau, nhưng trái tim vẫn hướng về nhau. Vậy đâu mới là con đường giải thoát cho hai người? Họ làm gì để vượt qua số mệnh, giành lấy hạnh phúc đây? Câu trả lời có trong “ chỉ cần em”.

    3. CQH

      CQH ^^!

      Bài viết:
      192
      Được thích:
      41,954
      Chương 21: Đau lòng

      Người em nhất chính là
      Sao em nỡ làm đau lòng.
      Người em nhất chính là

      (Hoàng Phẩm Nguyên)


      Hôm nay là ngày suôn sẻ với Liêu Duy Tín. Đầu tiên, dự án hợp tác vốn đàm phán xong xuôi, đối phương đột nhiên giở chứng; thứ hai, đấu thầu xây dựng thất bại, công sức hơn tháng trời toàn bộ tong. ký được hợp đồng cũng chẳng sao, chỉ có điều vất vả chuẩn bị mà được người khác công nhận làm có phần uể oải. Triệu tập cuộc họp khẩn cấp, tổng kết rút ra bài học kinh nghiệm, tìm ra vấn đề và thiếu sót, sau đó khích lệ cấp dưới, dù gì họ cũng cố hết sức.

      Lúc bước đến bãi đậu xe, mới phát hơn bảy giờ tối. Vội lấy di động gọi cho Bạch Ký Minh nhưng điện thoại lại hết pin. suy nghĩ lúc, quyết định thẳng về nhà.

      Bốn rưỡi chiều Bạch Ký Minh tan ca, ngồi xe buýt mất gần tiếng. Thường vào giờ này, cơm nấu xong rồi. Chuyện tiệc tùng xã giao rất ít, hoàn toàn là người đàn ông của gia đình. Vì thế, khi Liêu Duy Tín đứng dưới lầu nhìn lên nhà thấy đen ngòm, tim như muốn bắn ra khỏi lồng ngực

      dự cảm chẳng lành bao trùm lấy , Liêu Duy Tín vội vã khóa xe, lao thẳng vào thang máy.

      Cửa nhà khóa trái, chứng tỏ Bạch Ký Minh chưa về. Liêu Duy Tín sực nhớ đến hồi tháng đó, Bạch Ký Minh cũng bỏ đột ngột như thế này.

      Liêu Duy Tín lấy chìa khóa ra, cảm giác bàn tay mình run rẩy. Khó khăn lắm mới mở được cửa, bật công tắc đèn. Ánh đèn trắng xanh làm Liêu Duy Tín có chút hoa mắt. Trong giây phút đó, biết nên làm gì, ngỡ ngàng lục soát từng phòng. Phòng ngủ, phòng tắm, phòng khách, ban công, chẳng nơi nào có bóng dáng Bạch Ký Minh.

      Toàn thân lạnh toát, chậm chạp đến đầu giường, máy móc cầm điện thoại, ấn dãy số thể quen thuộc hơn.

      hồi chuông vui tai nhàng vang lên, nhưng ai nghe máy. Liêu Duy Tín lo lắng sốt ruột, gọi hết lần này đến lần khác. Đến lần thứ ba, Liêu Duy Tín mới nghe ra, trong điện thoại vang lên những tiếng “tút tút” đều đặn, Bạch Ký Minh thích cầu kỳ, chẳng buồn cài nhạc chuông, vậy hồi chuông khi nãy…

      Liêu Duy Tín ngẩng đầu, nhìn thấy chiếc di động nhấp nháy phía đầu giường bên kia. lật chăn lên, phát đồ đạc của Bạch Ký Minh vẫn ở đấy. bộ đồ ngủ, tấm ảnh chụp chung của hai người được nhét vào khung kính, di động đè lên tờ giấy: Gọi điện nhưng tắt máy, em về nhà chuyến, chờ nhé.

      Trời đất! Liêu Duy Tín chán nản lắc đầu cười khổ, lúc này mới yên tâm được. Mình căng thẳng quá, nếu có thêm lần thế này nữa, chắc chắn thế nào cũng suy nhược thần kinh. có cách nào cả, ai bảo bài học đắt giá, thế này chẳng phải là chim sợ cành cong sao? Liêu Duy Tín cảm thấy buồn cười, tiện tay ném tờ giấy lên đầu giường. Bạch Ký Minh phải người thành phố S, quê ở thành phố H, lần này chắc phải hai ba ngày sau mới quay lại. Được thôi, ở nhà ngoan ngoãn đợi cậu về.

      Ngày đầu tiên cũng đến nỗi, mơ màng ngủ suốt đêm, rồi làm như thường lệ. Cả ngày trời cũng nhận được cuộc gọi nào của Bạch Ký Minh. cũng để tâm lắm. Đối tác giở chứng hôm qua ngh, vội vàng thương lượng các điều khoản rồi ký luôn hợp đồng, thế là đỡ phải lo đêm dài lắm mộng.

      Buổi tối mọi người uống rượu ăn mừng, chốc chốc Liêu Duy Tín lại lôi di động ra nhìn, nhưng chẳng thấy Bạch Ký Minh gọi đến.

      Đến đêm về nhà, căn phòng lạnh ngắt, người chuyện cũng có. Liêu Duy Tín nằm lên giường, thẫn thờ nhìn chiếc di động. Thời gian từng phút từng phút trôi , vẫn có ai gọi.

      Liêu Duy Tín cũng biết mình chìm vào giấc ngủ như thế nào, hồi chuông điện thoại làm tỉnh giấc, lập tức bật dậy, với tay cầm di động. Là chuông báo thức, phải là điện thoại gọi đến. Liêu Duy Tín thở dài chán nản ném di động sang bên, lấy hai tay vỗ mặt cho tỉnh táo, xuống giường rửa mặt.

      Đến ngày thứ ba vẫn thấy cuộc gọi nào. Liêu Duy Tín bắt đầu suy nghĩ lung tung. Chẳng nhẽ đường xảy ra chuyện gì, cậu chưa đến thành phố H ư? Hay là người nhà của Ký Minh… Hay đột nhiên phát sinh chuyện gì? Lòng rối như tơ vò, thấp thỏm yên. Ban đêm nằm ngủ nửa tỉnh nửa mê, lúc nào cũng cảm giác nghe thấy tiếng chuông di động, mở mắt nhìn hóa ra lại là ảo giác.

      Liêu Duy Tín có phần hối hận, tối đó nhận ra Bạch Ký Minh hơi khác lạ, tại sao lúc đó hỏi: Phải chăng xảy ra chuyện gì khiến cậu khó xử?

      Ngày thứ tư, Liêu Duy Tín cuối cùng nhịn nổi, chủ động gọi điện cho Triệu Hạc Nam, người quen từ hồi chuẩn bị giải đấu thử Olympic. Tiếc là, ngay cả đồng nghiệp của Bạch Ký Minh cũng biết địa chỉ và số điện thoại ở quê của cậu. Bạch Ký Minh là người khép kín, trước giờ kể chuyện của mình cho người khác nghe. Hỏi lượt, chỉ biết cậu xin nghỉ phép tuần, ở nhà có việc, ngoài ra còn tin tức gì nữa.

      Liêu Duy Tín gọi cho Đỗ Tử Thành, người bạn học cũ này cũng chẳng biết. Bạch Ký Minh ít khi gặp gỡ bạn bè, hồi đại học cũng chưa từng mời ai về quê chơi.

      “Sao thế? Hai người cãi nhau à? lẽ cậu ta về nhà ngoại tố khổ rồi?” Đỗ Tử Thành trêu chọc. Liêu Duy Tín tâm trạng tốt, nhíu mày trả lời. Đỗ Tử Thành thấy tiếp lời, biết vấn đề có vẻ nghiêm trọng, ho tiếng : “ sao đâu, đừng lo lắng, cậu ta lớn tướng rồi…”, Đỗ Tử Thành còn chưa xong bị Trình Hướng Vũ giật điện thoại, hét lớn: “Liêu Duy Tín, dám bắt nạt Bạch Ký Minh, tôi tha cho đâu!”. Liêu Duy Tín cố đè nén cơn tức giận, lạnh lùng : “Im mồm, đưa máy cho Đỗ Tử Thành.”

      Trình Hướng Vũ vẫn muốn cãi nhau bị Đỗ Tử Thành nhanh tay giằng lại, chỉ nghe giọng Liêu Duy Tín máy móc như đá: “Đỗ Tử Thành, nếu cậu quản nổi cái miệng của vợ chúng ta tuyệt giao!”, Đỗ Tử Thành bị dọa đến nỗi mặt mày trắng bệch, cuống cuồng cúp máy.

      Liêu Duy Tín ném điện thoại lên giường, nằm phịch xuống sô pha. Chốc lại thầm trách sao hỏi số điện thoại ở quê của cậu; chốc lại lo lắng biết đâu cậu bị làm sao, thân mình; chốc lại nghĩ, hay là Bạch Ký Minh muốn chia tay, cố tình trốn tránh gặp? Mấy ngày sống cùng nhau dưới mái nhà này, trằn trọc nghĩ mãi thấy có chỗ nào ổn, theo lẽ thường thể có chuyện đó được. Nhưng đối phương lại là Bạch Ký Minh, dứt là dứt, thôi là thôi, chút lưu luyến nào cả.

      Liêu Duy Tín chưa bao giờ cảm thấy bất lực như thế, nếu nhờ cú điện thoại của La Na, chắc phải đến thành phố H chuyến mới được.

      So với Liêu Duy Tín lúng túng biết phải làm gì, người ngoài như La Na đương nhiên bình tĩnh hơn nhiều. hỏi: “ Liêu, có chuyện gấp tìm Tiểu Bạch à?”

      Lúc này Liêu Duy Tín mới nghĩ ra, quan hệ của và Bạch Ký Minh phải ai cũng biết. trấn tĩnh lại, từ tốn : “Cũng có chuyện gì, chỉ là có vài khoản chi của giải đấu thử Olympic khớp nhau. Bạch Ký Minh là người ký sổ sách nên Vụ trưởng Đường Lâm muốn tôi tìm cậu ấy hỏi cho .”

      La Na là biết điều, nghe đến việc công, lại liên quan tới chuyện tiền bạc, hỏi thêm gì nữa. Chỉ : “ Liêu cần lo lắng, Tiểu Bạch chỉ là về quê thăm bố mẹ. Lâu lắm mới xin nghỉ phép nên lần này ở chơi thêm vài hôm thôi.”

      “Ừ.” Liêu Duy Tín cố gắng để giọng được tự nhiên hết mức: “Tôi cứ tưởng nhà cậu ấy có chuyện khẩn cấp, định hỏi xem tôi có giúp được gì .”

      có đâu”, La Na cười, “ Liêu nhiệt tình. Cậu ta chẳng sao đâu, bạn học của em về thành phố H bảo là gặp cậu ta đường, lúc đó cậu ta dạo phố với mẹ.”

      Liêu Duy Tín tim nổ “bùm” tiếng: “Người bạn đó có biết số điện thoại hay địa chỉ nhà của Bạch Ký Minh ?”

      La Na nhíu mày: “ biết, cậu ta mới gặp Tiểu Bạch có lần, thân lắm, lần này tình cờ thấy ở thành phố khác kể ra cũng có duyên. Liêu cứ yên tâm, vài hôm nữa Tiểu Bạch nhất định trở về mà. Cậu ấy chỉ xin nghỉ tuần, cũng được bốn năm ngày rồi. Nếu về xử lý cậu ta thế nào trường em can thiệp đâu.” Sau đó tiếng cười vang lên có chút áy náy nhưng đầy thiện chí của La Na.

      “Ừm, cảm ơn em.” Liêu Duy Tín khẽ , rồi cúp máy.

      Biết cậu sao, cũng yên tâm hơn. Thay vào đó, nỗi buồn bực tức giận trào dâng trong lòng. mấy hôm rồi, cuộc điện thoại cũng gọi, hại thấp thỏm lo lắng đứng ngồi yên. Tin tức gần đây của cậu còn phải nghe từ miệng người khác mới biết.

      Bạch Ký Minh, suy cho cùng em coi là cái gì?

      ***



      Hai hôm nay, Liêu Duy Tín mặt mày sầm sì, ít . Mặc dù ấu trĩ đến mức trút giận lên cấp dưới, nhưng ngay người ít nhạy bén nhất, cũng nhận thấy tâm trạng sếp tổng được tốt, chăm chỉ làm việc, im lặng là vàng.

      Đỗ Tử Thành dạy dỗ Trình Hướng Vũ hồi, cũng thèm hỏi Liêu Duy Tín cụ thể ra làm sao, lôi uống rượu. Cả buổi tối đuổi biết bao nhiêu nam thanh nữ tú chủ động đến bắt chuyện, hai người uống cạn chai XO, bia đếm xuể.

      Uống rượu khi buồn dễ chuốc say người ta, Liêu Duy Tín cho xe vào nhà, đầu óc choáng vángng thế này cũng tốt, ít ra có thể ngủ giấc say sưa, đỡ phải thức trắng chờ mặt trời lên.

      bước ra khỏi thang máy, nhờ ánh đèn cảm ứng trần nhà, nhìn thấy hình bóng quen thuộc đứng trước cửa.

      Liêu Duy Tín nhắm mắt, lắc lắc đầu, mở mắt ra.

      sai, chính là cậu, Bạch Ký Minh, dưới đất còn có túi xách du lịch be bé.

      Bạch Ký Minh nhìn thấy , ánh mắt lộ niềm vui mừng, dường như còn có chút ngượng ngùng. Cậu cắn môi, cười : “Căn hộ mà em thuê hết hạn rồi, muốn chuyển đến nhà , phản đối chứ?”

      Liêu Duy Tín gì, ánh mắt lạnh lùng thờ ơ, giống như nhìn người xa lạ quen biết.

      Biểu cảm hồ hởi chờ mong mặt Bạch Ký Minh dần tan biến, thay vào đó là cảm giác kinh ngạc. Đúng lúc này, đèn vụt tắt. Hành lang tối đen như mực, cả hai chẳng ai lên tiếng, cũng động đậy, cứ đứng song song với nhau.

      Bạch Ký Minh là người phá vỡ im lặng đó. Giọng cậu bình thản, nghe ra chút cảm xúc nào: “Xin lỗi, có lẽ em hiểu nhầm rồi. Tạm biệt.” Cậu nghiến răng, cúi người nhấc túi xách du lịch lên, quay người tiến về phía thang máy.

      Cậu mới được hai bước, đột nhiên cánh tay bị giữ chặt lấy, chưa kịp hiểu ra chuyện gì, “bộp” tiếng, lưng cậu đập vào tường, đèn cảm ứng lóe sáng. Lưng đau ê ẩm, Bạch Ký Minh khẽ rên tiếng, ngẩng đầu nhìn thấy đôi mắt hằn vệt đỏ của Liêu Duy Tín, khuôn mặt nhăn nhó vì tức giận.

      Đây là lần đầu tiên cậu nhìn thấy Liêu Duy Tín như thế. Bạch Ký Minh có chút sợ hãi, vừa mở miệng định liền bị bờ môi Liêu Duy Tín điên cuồng chiếm lấy, cậu bị dính chặt vào tường.

      Nụ hôn của Liêu Duy Tín rất dữ dội, biết môi ai bị rách, vị máu tan ra trong miệng. Liêu Duy Tín hề bận tâm, đưa tay xé toang áo cậu

      rất khỏe, Bạch Ký Minh vừa căng thẳng vừa sợ hãi, ấp úng : “Đừng như thế, Duy Tín, đừng như thế.” Liêu Duy Tín hoàn toàn nghe thấy, nới rộng cổ áo cậu, cúi đầu cắn lên cổ Bạch Ký Minh.

      Cơn đau làm Bạch Ký Minh khẽ kêu lên, dùng hết sức mình đẩy Liêu Duy Tín ra, hét: “Mẹ kiếp làm cái gì đấy?”

      Hai người nhìn thẳng vào mắt nhau, hành lang vắng lặng chỉ nghe thấy tiếng thở hổn hển. Quần áo của Liêu Duy Tín xộc xệch, Bạch Ký Minh càng phải .

      Bạch Ký Minh hoảng sợ nhận ra ham muốn chiếm đoạt ràng trong ánh mắt của Liêu Duy Tín, cậu thử trấn an đối phương: “Duy Tín, nghe em , …”

      Đúng lúc này, đèn cảm ứng lại tắt phụt. Liêu Duy Tín như con báo lao tới. Đẩy cậu dựa vào cửa nhà, cho Bạch Ký Minh cựa quậy, dùng sức đè chặt lấy cậu.

      Lưng cậu hướng về phía , bị đè chặt vào cánh cửa, hai tay quờ quạng trong bóng tối, hơi thở nóng rực của Liêu Duy Tín phả lên tai cậu. Nhận ra Liêu Duy Tín ngấu nghiến ngừng cổ mình, cảm giác tê dại đau đớn làm cậu co người lại. Bạch Ký Minh khẽ quay giãy giụa muốn né tránh, bỗng phát bàn tay của Liêu Duy Tín chui vào quần cậu từ lúc nào.

      Bạch Ký Minh giật mình sợ hãi, suýt nữa nhảy dựng lên, cơ thể lập tức mềm nhũn. Nhưng Liêu Duy Tín chịu tha cho cậu, bàn tay mò lên phía trước, ngừng trêu chọc.

      Đầu óc choáng váng, khoái cảm trong nháy mắt xâm nhập, Bạch Ký Minh hoàn toàn có cơ hội phản kháng, kích thích tột cùng này lấy toàn bộ sức lực của cậu.

      Liêu Duy Tín tay ngừng trêu chọc cậu, tay tra khóa mở cửa. ôm lấy cơ thể người , sợ cậu bị ngã khi cửa mở ra, nhưng vừa vào phòng đè ngay cậu xuống nền nhà.

      Lúc này đầu óc Bạch Ký Minh hoàn toàn trống rỗng. Liêu Duy Tín giờ, chỉ có ham muốn chiếm đoạtở hữu, chi phối cậu. Những chuyển động mạnh mẽ dữ dội, mỗi lần đều như muốn thẳng đến linh hồn cậu, cảm giác nóng rực làm toàn thân Bạch Ký Minh run rẩy. Cậu ngờ đó chỉ là mới bắt đầu. Liêu Duy Tín chưa chịu bỏ qua, ôm cậu đặt lên sô pha, tiếp tục trêu chọc người .

      Bạch Ký Minh khống chế nổi cơn run rẩy của mình, cậu tựa đầu vào thành sô pha, cắn chặt môi, nhưng lại bật ra tiếng rên rỉ khi bàn tay Liêu Duy Tín tóm chặt lấy phân thân của cậu. Liêu Duy Tín quá quen thuộc cơ thể của cậu, mỗi chuyển động đều khiến cậu sung sướng, nhưng lại đột nhiên dừng lại, chờ cậu trấn tĩnh mới tiếp tục khiêu khích.

      Sau vài lần như thế, cuối cùng Bạch Ký Minh chịu nổi, se cầu xin, miệng cậu thốt ra những lời làm người ta xấu hổ mà ngày thường bao giờ cậu dám . Cậu cảm nhận được bàn tay Liêu Duy Tín giơ ra siết chặt cơ thể cậu vào lòng , giống như muốn cơ thể hai người hòa vào làm .

      “Đồ tồi, em đúng là thằng nhóc xấu xa.” Cậu nghe thấy Liêu Duy Tín nghiến răng khẽ. Mỗi câu đều kèm với chuyển động mạnh mẽ.

      Đến lần thứ ba, đầu óc Bạch Ký Minh rơi vào trạng thái mơ màng, miệng cậu hơi hé, liên tục thốt ra những tiếng rên rỉ, thể thành lời. Cậu hoàn toàn kiệt sức, nhưng Liêu Duy Tín vẫn chưa chịu dừng, Bạch Ký Minh bỗng khóc như đứa trẻ.

      Liêu Duy Tín đè chặt hai chân cậu. Từ cao, nhìn thẳng vào đôi mắt ngập nước của Bạch Ký Minh, mồ hôi rơi từng giọt lên mặt cậu.

      Liêu Duy Tín cúi đầu, từng chữ bên tai cậu: “, sau này còn dám gọi điện cho ?”

      dám nữa, dám nữa…”, giọng Bạch Ký Minh khàn khàn yếu ớt, thút thít trả lời.

      “Sau này còn dám bỏ lời nào ?” Liêu Duy Tín vẫn còn thấy sợ hãi mỗi khi nghĩ đến lần bỏ đột ngột đó của cậu.

      dám nữa, dám nữa…” Bạch Ký Minh lúc này chỉ mong tha cho mình, bất luận điều gì cũng g đầu đồng ý.

      Liêu Duy Tín đưa tay vuốt chỗ tóc đẫm nước mắt của cậu, đặt môi lên vành tai cậu : “Bạch Ký Minh, em nghe cho kỹ, nếu còn có lần sau, mẹ kiếp, làm cho đến khi em chết mới thôi!”

      Bạch Ký Minh nhắm mắt lại, mãi lúc sau cơ thể mới hết run rẩy. Cậu cảm nhận thấy Liêu Duy Tín hôn lên những giọt nước mắt mặt mình, giọng khe khẽ bên tai: “Xấu xa, đồ ngốc xấu xa.” Bạch Ký Minh rướn người về phía trước, dính chặt lấy cơ thể ấm áp của , chìm vào giấc ngủ.

    4. CQH

      CQH ^^!

      Bài viết:
      192
      Được thích:
      41,954
      Chương 22: Bất lực

      lòng hạnh phúc bên nhau

      Như vậy có gì sai

      Đôi tình nhân đến được với nhau

      Thế gian lắm chuyện đau buồn.

      Hồ điệp (Hồ Ngạn Bân)

      Liêu Duy Tín nhàng ngồi dậy, cầm di động ra phòng khách. Gọi vài cuộc điện thoại dặn dò công việc, rồi gọi cho quán cháo dưới lầu mang đồ ăn lên, xong xuôi mới rón rén quay lại phòng ngủ.

      Mở cửa ra phát Bạch Ký Minh dậy rồi, mắt nhắm mắt mở nhìn . Liêu Duy Tín “hừ” tiếng, vén chăn chui vào, ôm đầu cậu : “Bao ngày trời sao gọi lấy cuộc điện thoại?”

      phải em viết giấy nhắn lại rồi sao?” Bạch Ký Minh uể oải đáp.

      “Em nghĩ cả mấy ngày trời mà chỉ cần mảnh giấy là xong sao?” Liêu Duy Tín trợn mắt, “ hết , chỉ biết bản thân thôi, sao em nghĩ ở đây lo lắng chừng nào. Gọi cuộc điện thoại thông báo đến nơi an toàn cũng có chết ai? biết em có nhớ gì đến ? Trước mặt quấn quýt ngọt ngào, quay lưng thành người khác rồi.”

      ràng đều do quá lo xa, em lớn từng này rồi còn sợ lạc chắc? Trước đây cũng có báo cáo với ai đâu, chẳng phải hơn hai mươi năm nay…” Bạch Ký Minh lẩm bẩm hồi, thấy sắc mặt Liêu Duy Tín càng lúc càng tệ, giọng bất giác dần, cuối cùng im hẳn.

      Liêu Duy Tín thèm để ý cậu nữa, với tay lấy hai chiếc di động trong ngăn tủ đầu giường, lưu số điện thoại từ máy của Bạch Ký Minh vào chiếc di động mới. Bạch Ký Minh thò đầu ra khỏi chăn hỏi: “ làm gì thế?”

      “Sau này dùng di động mới, chuẩn bị cho em ba cục pin rồi, cho phép hết pin, tắt máy, nghe điện thoại của .” Bạch Ký Minh nhìn Duy Tín mặt mày xám xịt, biết là giận rồi. Bạch Ký Minh là người vô cùng lạnh lùng, sống mình thành quen, đến cả bố mẹ nửa tháng cũng chẳng gọi lấy cuộc điện thoại. Cậu ngờ Liêu Duy Tín lại có phản ứng dữ dội thế, trong lòng khỏi có phần áy náy xúc động, còn cảm thấy ấm áp khó tả.

      Bạch Ký Minh nhích dần về phía , vươn tay ôm lấy eo rồi gối đầu lên ngực . Ấp úng mãi vẫn ra được hai tiếng “xin lỗi”, chỉ khẽ : “Lần sau gọi điện cho là được chứ gì.”

      Liêu Duy Tín đặt di động sang bên, thở dài: “Ký Minh, em công bằng chút được ? Chuyện gì cũng kể cho em nghe, còn em cứ giấu kín trong lòng. Có phải em vẫn muốn rời bỏ ?”

      Bạch Ký Minh lắc đầu, nhận ra Liêu Duy Tín bị mình làm tổn thương, cảm giác tội lỗi càng trào lên mạnh mẽ. Cậu phải loại người hay bộc lộ trực tiếp cảm xúc, nghĩ hồi, : “ có cơ hội gọi điện cho … Em về nhà với bố mẹ rồi…”

      rồi? cái gì cơ?” Liêu Duy Tín giật mình, lẽ là…

      em là người đồng tính.” Giọng cậu buồn bã.

      Quả nhiên!

      Liêu Duy Tín vội hỏi tiếp: “Thế bố mẹ sao?”

      “Bố vẫn bình tĩnh, mẹ biết. Bố bảo tự với mẹ, bảo em cứ .”

      Liêu Duy Tín đương nhiên biết vì sao Bạch Ký Minh lại làm như vậy, người của , có lúc lý trí đến mức đáng sợ, có lúc lại bồng bột đến mức đáng ghét. Cậu chừa con đường lui nào cho mình, bày tỏ thái độ ràng: Cậu muốn được ở bên Liêu Duy Tín, hành động có sức thuyết phục hơn lời nhiều.

      Liêu Duy Tín biết nên treo tên xấu xa này lên đánh cho trận, hay nên ôm chặt cậu vào lòng âu yếm. Cậu luôn có khả năng làm trở tay kịp, tiến thoái lưỡng nan. Bố mẹ là cửa ải khó qua nhất, đặc biệt là với gia đình bảo thủ như gia đình cậu, lần này vượt xa dự đoán của Liêu Duy Tín. Theo kế hoạch của Liêu Duy Tín, đầu tiên định củng cố tình cảm của hai người, rồi mới từ từ tiết lộ cho bố mẹ cậu biết. chẳng sợ gì, chỉ sợ việc xảy ra bất ngờ quá, mâu thuẫn trở nên gay gắt khiến Bạch Ký Minh bị tổn thương.

      Nhưng bây giờ, gì cũng muộn.

      Liêu Duy Tín cân nhắc kỹ lưỡng lúc, cảm thấy chuyện chưa đến mức thể cứu vãn. nhàng ôm lấy người trong lòng mình, thong thả : “Được rồi, sao, rồi bố mẹ thông cảm.”

      Bạch Ký Minh gì, lòng cậu cũng thấp thỏm yên, lúc sau mới : “Quan trọng là mẹ, thể nào bà cũng choáng váng.”

      Liêu Duy Tín biết cậu có chút hối hận, nhưng đây phải lúc bàn về chuyện đó, hôn lên trán cậu, cười : “ sao, sao đâu, bất luận bà gì em chỉ cần nghe là được rồi. Đánh chửi cứ ngồi im chịu trận, dù sao cũng là con ruột, giết em đâu mà sợ.”

      Bạch Ký Minh nghe Liêu Duy Tín thế liền thở phào, trong lòng cũng an tâm hơn chút, cười : “Bố mẹ dĩ nhiên giết em, chỉ sợ họ giết thôi.”

      “Ha ha, đúng thế, biết tên khốn kiếp ở đâu chui ra, dụ dỗ Ký Minh hiền lành ngoan ngoãn nhà chúng ta, có đâm mấy chục nhát cũng chưa hả giận.” Bạch Ký Minh nhướng mày : “Thế để em đâm hộ bố mẹ.” Cậu ngồi thẳng dậy, giơ tay lao vào Liêu Duy Tín.

      Liêu Duy Tín vội vàng né tránh, nghiến răng: “Đồ xấu xa, dám làm phản à?”, xoay người cái đè Bạch Ký Minh xuống giường.

      Hai người mới đùa giỡn hồi, Bạch Ký Minh cảm thấy mệt lả, bị Liêu Duy Tín cắn mấy cái, nghe có tiếng chuông cửa. Liêu Duy Tín khoác áo ngủ chạy ra mở cửa, đặt đồ ăn lên bàn.

      Bạch Ký Minh cảm thấy buồn ngủ, nhắm mắt lim dim. Liêu Duy Tín lại gần: “Ăn sáng trước , để lát nữa cháo nguội hết.” Bạch Ký Minh kéo chăn trùm kín người: “Em buồn ngủ, ngủ trước .”

      “Ngoan, ăn cháo trước, ăn xong ngủ tiếp.”

      Bạch Ký Minh co đầu vào chăn, chỉ hở mỗi gáy.

      “Em vệ sinh à?” Liêu Duy Tín chịu buông tha.

      Bạch Ký Minh lại rúc vào chăn, lần này hở gì ra ngoài nữa.

      Liêu Duy Tín nhàng đến gần, vén góc chăn, lộ ra nửa khuôn mặt Bạch Ký Minh. nhếch mép, bắt đầu huýt sáo bên tai cậu. Từng tiếng sáo vừa đều vừa dài.

      “Liêu Duy Tín!” Bạch Ký Minh cuối cùng chịu nổi, ngồi bật dậy, ném gối vào khuôn mặt cười như điên của Liêu Duy Tín, nhảy xuống giường chạy vào phòng vệ sinh.

      ***

      Cảm giác chờ đợi là đau khổ nhất, đặc biệt là khi biết kết quả ra sao. Bạch Ký Minh lúc nào cũng canh cánh trong lòng, xem phim cũng tập trung, chốc chốc lại thừ người ra. Liêu Duy Tín biết cậu lo lắng về phản ứng của mẹ, nhưng lúc này có an ủi thế nào cũng vô dụng.

      Hai người lại như thường ngày, làm về nhà, nấu cơm chuyện, nhưng Bạch Ký Minh phấn chấn lên được. Liêu Duy Tín ôm người , nằm dài sô pha, có khi chẳng lời nào, chỉ nhìn màn đêm chậm chạp buông xuống.

      Đến tối ngày thứ tư, chiếc di động của Bạch Ký Minh vang lên. Cậu cho đồng nghiệp số di động mới, bây giờ chỉ còn duy nhất người có thể gọi vào máy cũ này, đó chính là…

      Bạch Ký Minh bất giác nhìn sang Liêu Duy Tín đứng bên cạnh, Liêu Duy Tín bước tới nắm chặt tay cậu: “Dù mẹ gì em cũng phải nghe hết, đừng cãi lại.” Bạch Ký Minh khẽ gật đầu, trấn tĩnh lại, cậu ấn phím nghe: “Mẹ à.”

      “Ký Minh…” Mẹ cậu chỉ được hai chữ rồi im lìm. Vọng đến tai cậu là tiếng khóc nghẹn ngào cố đè nén. Ngoài đôi môi trắng bệch ra, khuôn mặt cậu có thay đổi gì lớn. Chỉ có Liêu Duy Tín cảm nhận được cậu nắm chặt lấy tay mình, móng tay cắm vào thịt.

      Mẹ cậu cứ khóc mãi, gì, thậm chí ngay cả tiếng khóc cũng bẫng, lúc có lúc . Nhưng điều này còn đau hơn cả bị đánh đòn, khiến Bạch Ký Minh chịu nổi. Cậu biết mình nghĩ gì, làm gì. Mẹ cậu ở quê đau khổ buồn tủi, mà cảm giác này lại do chính cậu gây ra. Bạch Ký Minh thấy mình như rơi vào hố băng, trái tim lạnh giá, toàn thân run rẩy.

      Liêu Duy Tín nhận ra Bạch Ký Minh thầm chịu đựng, cậu cắn chặt môi, nước mắt từng giọt từng giọt lặng lẽ xuống. Liêu Duy Tín hốt hoảng giật lấy điện thoại, cúp máy luôn, ôm Bạch Ký Minh vào lòng.

      gì, chỉ siết chặt lấy cậu, chậm rãi vỗ về. Cuối cùng, Bạch Ký Minh bắt đầu nức nở: “Tại em tốt…”, cậu nghẹn ngào, “Tại em tốt, là em khiến họ phải thất vọng, đều là lỗi tại em…”

      phải.” Giọng Liêu Duy Tín thầm kiên định, “ phải, phải lỗi của em. Chúng ta đều có lỗi.”

      Bạch Ký Minh ôm chặt bờ vai Liêu Duy Tín, khóc lạc cả giọng.

    5. CQH

      CQH ^^!

      Bài viết:
      192
      Được thích:
      41,954
      Chương 23: Bình thản

      Đời thực cảm động hơn phim
      Sáu mươi điểm vẫn đáng quý hơn một trăm.
      Sáu mươi điểm (Thái Trác Nghiên)

      Giữa một mối tình kinh thiên động ̣a và một mối tình kiên trì thầm, bạn sẽ chọn cái nào? Bất luận Liêu Duy Tín hay Bạch Ký Minh, đương nhiên đều chọn cái thứ hai, còn cái thứ nhất, xin dành cho các tiểu thuyết gia ć gắng tô vẽ thêm vậy. Cùng nhau trải qua cuộc sống hằng ngày, hai người mới nhận ra sự khác biệt của đối phương.
      Ví dụ, Bạch Ký Minh quan tâm gì đến đồ ăn, một bát cơm trộn xì dầu cũng xong bữa. Nhưng Liêu Duy Tín thì , rất chú trọng đến chế độ dinh dưỡng và khẩu vị bữa ăn. Trừ trường hợp bất khả kháng, mới tham gia tiệc tùng nhậu nhẹt, còn nhất ̣nh về nhà ăn cơm tối.
      Ví dụ khác, độ nhạy cảm về trang phục người của Bạch Ký Minh vô cùng tệ, Liêu Duy Tín thì rất chú ý đến sự thoải mái và chất lượng của chúng. hay mua đồ xa xỉ, nhưng thích dùng hàng hiệu, bởi vì chất lượng và khâu gia công của chúng đều là hạng nhất. Bạch Ký Minh hiểu lắm mấy nhãn hiệu nước ngoài, cậu chỉ có trách nhiệm mặc lên người, kết quả khiến các chị em phải một phen sửng sốt: “Trời ơi, phải chứ Tiểu Bạch, cậu trúng một trăm vạn à?”, Bạch Ký Minh tỉnh bơ mỉm cười: “Hàng ở chợ Ngũ Ái”. ai nghi ngờ cả, ở ngôi trường hẻo lánh này, cho dù bạn có đeo Rolex xịn, bọn họ chắc chắn cho rằng mua ở chợ Ngũ Ái về. Cũng khó trách, Rolex ở đó, bất luận kiểu dáng hay bao bì, đều giống nhau như đúc.
      Liêu Duy Tín thích thức khuya, ngủ rất ít, một ngày ngủ năm, sáu tiếng là đủ. Bạch Ký Minh mười giờ tối nhất ̣nh lên giường, đọc truyện một lúc là chìm vào giấc mộng. Đến khi Liêu Duy Tín xem xong tài liệu, tắm qua một cái, ham muốn vừa trào dâng thì phát hiện Bạch Ký Minh đã ngủ từ lâu rồi, khiến vô cùng buồn bực.
      Liêu Duy Tín thích náo nhiệt, ngày trước hay rủ bạn bè đến nhà tụ tập. Nhưng Bạch Ký Minh thích yên tĩnh, chịu nổi ồn ào. Vì thế từ lúc hai người sống chung, Liêu Duy Tín đem bạn bè về nhà nữa mà chuyển ra bên ngoài.
      Hoàn cảnh gia ̀nh, thói quen sinh hoạt và tính cách khác nhau, nảy sinh những mẫu thuẫn như thế cũng là điều dễ hiểu. Một người đàn ông trưởng thành điềm đạm như Liêu Duy Tín cũng có lúc tức giận, nhốt mình trong phòng hút thuốc; một người lý trí lạnh lùng như Bạch Ký Minh cũng có khi bốc đồng, đập cửa đánh rầm ra ngoài uống rượu. Từ những cuộc xung đột cãi vã liên tiếp, từ nỗ lực nhường nhịn và bao dung, người này ảnh hưởng lên người kia từng chút một, hai người dần tìm thấy phương thức sống chung thích hợp nhất.
      Chỉ cần tình , có điều gì thể thông cảm được? Có điều gì thể chấp nhận được? Đến lúc trời yên bể lặng, nhìn vào đôi mắt áy náy ân hận của người , hai bên nhìn nhau, sau đó là những cái ôm âu yếm nóng bỏng triền miên. Nghĩ lại vụ tranh cãi, chỉ thấy vừa nhám chán lại vừa thú vị, sự phẫn nộ và chỉ trích trước đó trở thành sự trách móc nho nhỏ, thậm chí là dỗi hờn làm nũng, đột nhiên nhận ra, hai trái tim lại gần nhau hơn một chút.
      Thì ra, cãi vã cũng có thể ngọt ngào đến vậy.
      Có điều, để tránh những quyết ̣nh đột ngột của cậu, Liêu Duy Tín có một cầu mà Bạch Ký Minh bắt buộc phải thực thi. Bất luận xảy ra chuyện gì, cậu cũng được tự ý giải quyết, nhất ̣nh phải thông qua sự bàn bạc của cả hai. Còn một vấn đề nữa Liêu Duy Tín thể chấp nhận được, đó là sự “lười biếng” của Bạch Ký Minh.
      Làm việc nhà, đương nhiên Bạch Ký Minh lười biếng, làm thầy giáo trường thể thao, cậu có áp lực như các thầy giáo trường khác, có thể nói vô cùng thoải mái, nghe nói năm sau chỉ phải dạy nửa ngày. Bạch Ký Minh rất thích làm việc nhà, cậu có chút sạch sẽ quá, ngay cả người giúp việc cũng chịu thuê, nhất ̣nh phải tự tay dọn dẹp nhà cửa mới yên tâm.
      Liêu Duy Tín bảo cậu lười, là chỉ việc cậu rất ít khi rèn luyện thân thể. Cậu chỉ thích bóng rổ, đó là môn phải chơi theo nhóm, chịu tác động của thời tiết và sân tập, thể tham gia thường xuyên được. Liêu Duy Tín hạ quyết tâm, nhất ̣nh phải rèn cho cậu một môn thể thao khác. Tất cả dụng cụ dùng cho môn tennis như bóng, lưới, vợt, giày, cả quần áo thể thao cho Bạch Ký Minh, mua đầy đủ thiếu món gì, chuẩn bị dạy cậu chơi tennis.
      Bước ra từ cửa hiệu Wilson, Liêu Duy Tín phát hiện trời mưa. Đúng là “một trận mưa thu một trận giá”, nhẩm lịch, chỉ còn hơn mười ngày nữa là vào đông, hôm nào rảnh phải đưa Bạch Ký Minh mua quần áo ấm mới được.
      Đường phố vắng vẻ, người đường đều trú dưới mái hiên hoặc trong cửa hàng đợi mưa tạnh. Vì thế, thân hình run rẩy co ro, hai tay ôm trước ngực, mặc áo sơ mi mỏng tang chầm chậm bước trong mưa phía trước làm mọi người chú ý. Liêu Duy Tín cảm thấy bóng dáng đó rất quen thuộc, do dự một chút, lái xe theo, mở cửa sổ, thử gọi một tiếng: “Gia Nguyên
      Hứa Gia Nguyên quay lại, dáng vẻ hoảng sợ như một con thỏ nhát gan, có thể trốn chạy ngay tức khắc. Khuôn mặt gầy gò nhỏ nhắn, đôi môi trắng bệch, hai mắt mở to, chi chít những vệt đỏ, bộ dạng vô cùng hốc hác. Toàn thân ướt đẫm, run rẩy.
      Liêu Duy Tín vội dừng xe, mở cửa nói: “Sao lại dầm mưa thế này, mau lên xe ”. Hứa Gia Nguyên cúi đầu nhìn chiếc ghế bọc da thật, lại nhìn quần áo người mình, cắn môi lưỡng lự. Liêu Duy Tín nhíu mày: “Mau lên, bị ốm sướng lắm sao?”. Hứa Gia Nguyên chui vào xe, nhìn Liêu Duy Tín một cái, mở miệng gọi: “ Liêu”.
      chỉ vào gói giấy gần cửa sổ: “Lau qua , có ô thì trú tạm đâu đó, có chuyện gì vội đến nỗi phải ra ngoài thế này?”. Liêu Duy Tín bật điều hòa, luồng khí ấm áp bỗng chốc bao trùm gian nhỏ hẹp.
      Hứa Gia Nguyên rút mấy tờ giấy lau mặt, thú thít một hồi, biết lau nước mưa hay nước mắt nữa. Liêu Duy Tín làm bộ nhìn thấy, hỏi: “Em ở đâu? đưa em về”.
      Hứa Gia Nguyên càng lau dữ hơn, thì thào: “Em… em có nơi nào để …”.
      Liêu Duy Tín thở dài, từ lúc nhìn thấy cậu ta lang thang một mình trong mưa, đã biết chuyện rất phức tạp. Nhưng dù sao cũng là người quen, thể làm như thấy được. ngẫm nghĩ chút, nói: “Vậy về chỗ , căn hộ lần trước chúng ta ở, được ?”. Hứa Gia Nguyên gật đầu, ngước cặp mắt trong vắt vô tội nhìn , nói khẽ: “Cám ơn Liêu”. Liêu Duy Tín cười, hồi đó chính cặp mắt này đã làm rung động, vì thế cậu ta mới chiến thắng hơn mười chàng đồng nghiệp khác. nhìn đồng hồ, Bạch Ký Minh lúc này vẫn chưa về đến nhà, giải quyết xong chuyện này chắc về nhà vẫn kịp.
      Trong thời gian quan hệ với Hứa Gia Nguyên, hai người ở tại căn hộ gần trường trung học số hai mươi tám, chỗ đó gọi là “Vường Trí Cư”, rất gần nhà tù Đại Bắc của thành phố S. Nhiều người muốn mua nhà ở đó, Liêu Duy Tín thì bận tâm. Căn hộ do người khác gán nợ cho , nội thất và đồ đạc trong nhà đều đầy đủ. Bây nhà tù Đại Bắc đã rời chỗ khác, giá đất đột nhiên tăng vọt, xem xét có nên bán .
      Căn nhà có người giúp việc dọn dẹp nên rất sạch sẽ, quần áo giày dép và đồ dùng hằng ngày thiếu thứ gì. Lò sưởi chạy đều đặn, trong phòng ấm áp dễ chịu. Liêu Duy Tín lấy đồ ngủ đưa cho Hứa Gia Nguyên, bảo cậu ta tắm, còn vào bếp, thái một ít gừng, nấu bát canh. Ở chung với Bạch Ký Minh một thời gian, cũng học được vài thứ.
      Liêu Duy Tín bưng bát canh gừng vào phòng ngủ, ̣nh bảo Hứa Gia Nguyên uống xong rồi ngủ một giấc. Quay đầu lại thấy cậu ta từ phòng tắm ra, người một mảnh vải. Hứa Gia Nguyên rất đẹp, làn da trắng trẻo mịm màng, hai chân thẳng tắp, vòng eo gợi cảm. Khuôn mặt đỏ ửng vì hơi nóng, ánh mắt ngượng ngùng lúng túng.
      cần nói, bất kỳ đàn ông nào cũng hiểu đó là ý gì, huống hồ một năm trước, hai người đã cùng trải qua biết bao ngày tháng tươi đẹp.
      Liêu Duy Tín chỉ cười nhạt, vào phòng tắm cầm đồ ngủ ra, khoác lên người cậu thanh niên: “Đừng làm bừa, cẩn thận cảm lạnh”. Hứa Gia Nguyên vội vàng giải thích: “ Liêu, phải em bị bệnh nên bị đuổi , em… em rất sạch sẽ… , có thể đeo bao…”.
      Liêu Duy Tín vuốt tóc cậu ta: “Được rồi, mau uống canh gừng rồi ngủ”.
      Liêu, chê em sao?” Cặp mắt ngây thơ lại ngập nước.
      “Sao lại thế được?” Liêu Duy Tín mỉm cười, “Nhưng có người rồi”.
      Hứa Gia Nguyên cắn chặt môi, thất vọng cúi đầu. Liêu Duy Tín kéo cậu ta ngồi xuống giường: “Gia Nguyên, em cũng biết, ngày xưa có rất nhiều ‘đối tác’, hôm nay bất luận người trong mưa là ai, cũng sẽ để họ lên xe. Em hiểu ?”.
      Hứa Gia Nguyên lăn lộn ở hộp đêm cũng đã lâu, sao có thể hiểu ý tứ câu nói của Liêu Duy Tín được? Cậu ta rất biết điều, lập tức điều chỉnh thái độ, nhìn đầy cảm kích: “ Liêu, cảm ơn ”.
      Liêu Duy Tín bưng bát canh gừng lên: “Mau uống , cứ ở tạm đây, chuyện sau này để sau này hãy nói”. Hứa Gia Nguyên ngoan ngoãn uống hết bát canh, lặng yên nghe Liêu Duy Tín trả lời điện thoại: “A lô… Được… Mệt rồi phải , tối chúng ta ra ngoài ăn. Ăn gì cũng được, về ngay đây”. Cúp máy quay lại nói với cậu ta: “Em ngủ một giấc , có chuyện gì gọi cho , vẫn số cũ”. Rồi rút một xấp tiền mặt trong ví ra, “Thiếu cái gì thì tự mua. làm chỗ đó càng hay, tiện thể học lấy cái nghề mà tìm một công việc ổn ̣nh. Nơi đấy phiền phức rắc rối, chẳng lẽ em muốn làm MB [11] cả đời chắc?”.
      Mắt Hứa Gia Nguyên đỏ ngầu, ấp úng: “Thực ra em vẫn còn chút tiền, em…”.
      “Thôi, ai chẳng có lúc gặp khó khăn. Chỗ tiền này coi như cho em vay, sau này trả lại cho .” Liêu Duy Tín vội về nhà, dặn dò mấy câu liền ra cửa.
      ***

      Bạch Ký Minh cuối cùng cũng chịu nổi chặng đường đến trường lê thê, phòng trọ trước của cậu gần ngay trường, bộ chỉ cần hơn mười phút. Còn bây giờ, ngồi xe buýt cũng mất một tiếng rưỡi. ̣ng thêm hôm nay trời mưa, taxi khó bắt, người xe buýt càng đông hơn.
      Liêu Duy Tín xuống xe nhìn sắc mặt Bạch Ký Minh liền nhận ra người của tâm trạng tốt, chỉ còn cách nhỏ nhẹ dỗ dành cậu. Hai người ăn lẩu ở ngay tầng một của chung cư. Đây là món ưa thích nhất của Bạch Ký Minh, dường như mỗi tuần đều phải ăn một lần. Ăn xong, Bạch Ký Minh mới thấy dễ chịu hơn một chút.
      Buổi tối, Bạch Ký Minh đánh răng xong trèo lên giường, thấy Liêu Duy Tín vẫn cặm cụi trước máy tính liền hỏi: “ bận làm gì thế?”, Liêu Duy Tín trả lời: “Cũng chẳng có việc gì gấp”.
      “Vậy lại đây.
      “Làm gì?”
      “Lại đây.”
      Liêu Duy Tín thở dài, đành tắt máy, tắt đèn, chui vào trong chăn: “Nói , cậu ấm, sao thế?”.
      Bạch Ký Minh gối đầu lên ngực , nói: “Em muốn mua một căn hộ”. Liêu Duy Tín hồ hởi hỏi: “Mua ở đâu?”, “Tam Đài Tử, chỗ đó sát Hoàng Lăng, phong thủy tốt, thế đất cao, Hỗn Nam tệ quá, mưa một cái là ngập”.
      “Cái này đơn giản, có bất động sản bên đó, biệt thự cao cấp hay nhà chung cư, tùy em chọn.”
      Bạch Ký Minh nhíu mày: “Có bất động sản?”.
      “Ừ, tên là Như Thị Ngã Cư.”
      “Như Thị Ngã Cư là đầu tư sao?” Bạch Ký Minh trợn tròn mắt. Liêu Duy Tín thản nhiên như : “ với bạn hợp tác chơi xem thế nào”. Nhìn khuôn mặt kinh ngạc của Bạch Ký Minh, cười: “ lẽ em tưởng chồng em chỉ có một khách sạn năm sao thôi hả?”.
      chỉ giàu có bình thường.” Giọng Bạch Ký Minh chẳng có chút ngưỡng mộ nào.
      Liêu Duy Tín cười hì hì: “Giàu có đến mấy cũng bị em quản hết phải sao? Nói , em muốn như thế nào?”.
      Bạch Ký Minh cũng sốt ruột, nhắm mắt lim dim: “Đến xem đã, đằng nào mùa đông cũng sửa chữa được”.
      Liêu Duy Tín nghịch ngợm mái tóc cậu: “Sao lại nghĩ đến chuyện mua nhà?”.
      “Chỗ này xa trường quá, làm vất vả.
      “Hừ, hồi đầu biết là ai nhất quyết ngồi xe của , phải xe buýt mới chịu. Hồi đó trái tim này lạnh như băng tuyết”, Liêu Duy Tín trách móc.
      Bạch Ký Minh mở trừng mắt: “ có phải đàn ông đấy? Chuyện đời nào rồi còn lôi ra, chưa thấy ai nhỏ nhen như ”.
      Liêu Duy Tín cười đểu: “ có phải đàn ông hay em biết hả?”.
      Bạch Ký Minh trợn mắt, cười khẩy: “ biết, chẳng khác gì tăm xỉa răng, có cảm giác gì”.
      Liêu Duy Tín ngồi dậy: “ chút cảm giác gì sao lần nào em cũng kêu gào như động vật vào mùa động dục, cả chung cư đều nghe thấy”.
      “Đó là vì muốn an ủi linh hồn yếu đuối của , sợ tự ti thôi.” Về khoản ăn nói cay độc, chỉ sợ chẳng ai ̣ch nổi Bạch Ký Minh, “Nhỡ tâm lý có trở ngại, sau này tình hình càng xấu hơn, bị bệnh nọ bệnh kia thì sao…”.
      “Bạch Ký Minh!” Liêu Duy Tín nổi giận, quyết ̣nh phải dạy dỗ tên xấu xa sợ trời sợ đất này một trận, “Em dám khiêu khích à, để cho em thấy tình hình càng ngày càng xấu là như thế nào”.
      Bạch Ký Minh nhịn cười, ́ bò về bên kia giường: “Hôm nay em ngủ phòng khách”. Liêu Duy Tín vung tay một cái, đè cậu lại, nhoài người cắn mạnh lên vai cậu một cái. Bạch Ký Minh đau quá, hét lên một tiếng: “ ̣nh mưu sát à?”.
      “Hôm nay sẽ mưu sát em, khiến ai tìm ra hung khí ở đâu.” Liêu Duy Tín lật người cậu lại, đè lên cơ thể chịu thành thật của Bạch Ký Minh.
      Nhưng cậu vẫn cãi ngang: “ hãy ước lượng sức lực của mình trước đã, đừng để mưu sát thành, lại bị kiệt sức mất mạng… a
      Chưa nói hết câu, cậu đã kêu lên thất thanh, “Đừng… Nhột quá… … a… ư… ư…”.

    6. ^^! Nếu bạn không gửi link bài viết trên Facebook được, hãy sử dụng link trong khung này để chia sẻ bài viết :