1. QUY ĐỊNH BOX TRUYỆN SƯU TẦM :

    Đặt Title theo mẫu [Tên truyện] [dấu cách] - [dấu cách] [Tác giả] [Số chương]
    ----•Nội dung cần:
    - Hình minh họa (bìa truyện, hình ảnh,etc,...)
    - Nguồn
    - Tác giả
    - Tên editor +beta
    - Thể loại
    - Số chương
    Đặc biệt chọn canh giữa cho đoạn giới thiệu
    ---- Quy định :
    1. Chỉ đăng những truyện đã có ebook và đã được public trên các trang web khác
    2 . Chỉ nên post truyện đã hoàn đã có eBook.
    3. Trình bày topic truyện khoa học, bôi đen số chương để dễ nhìn
    4 . Cần có trách nhiệm post đến hết truyện. Nếu không thể tiếp tục post liên hệ Ad và Mod

Anh hai Boss, đừng nghịch lửa - Cửu Trọng Điện (Full+eBook)

Thảo luận trong 'Hiện Đại'

  • ^^! Nếu bạn không gửi link bài viết trên Facebook được, hãy sử dụng link trong khung này để chia sẻ bài viết :
    1. wjuliet43

      wjuliet43 Well-Known Member

      Bài viết:
      7,847
      Được thích:
      14,128
      Hai Boss, Đừng Nghịch Lửa
      [​IMG]



      Tác Giả: Cửu Trọng Điện
      Thể Loại: Đại, giả incest, HE
      Editor: Nguyên Nguyên
      Độ dài: 83 chương + 10 Ngoại Truyện
      Nguồn edit: Sưu Tầm
      Nguồn eBook: cungquanghang.com

      Giới Thiệu:

      Trùng sinh?

      Em bởi vì quyến rũ trai thành công nên làm ầm ĩ rồi tự sát?

      Loại chuyện cẩu huyết như vậy tại sao lại rơi ở người !

      *-----*------*

      Ngày đầu tiên sau khi trọng sinh.

      Vẻ mặt người đàn ông trầm: "Cả đời này, em chỉ có thể là em của tôi mà thôi, những cái khác, đừng có vọng tưởng."

      Mấy tháng sau.

      Người đàn ông mạnh mẽ giữ chặt eo của , bá đạo tuyên bố: "Em đừng mong chạy khỏi lòng bàn tay của tôi, chỉ cần tôi còn chưa buông tay ngày nào ngày đó em chạy đâu cũng thể thoát."

      Dứt lời liền cúi xuống hôn môi mãnh liệt, lúc sau lăn đến giường, đem nào đó ăn sạch từ trong ra ngoài còn mảnh.

      Sáng ngày hôm sau, nhăn nhó xoa bóp cái eo đau đớn, ngồi ở giường chống nạnh quát to: "Du Lăng Thần! , tôi chỉ có thể làm em của mà thôi. giữ lời!"

      "So với việc lấy được dâu giữ chữ tín đáng đồng." Người đàn ông nghiêm túc đàng hoàng trả lời, trong lời lại vô lại tới cực điểm.

      *-----*-----*

      Đoạn ngắn đặc sắc: 】︰

      Trong khu mua sắm nào đó, khoác túi vai, nhàn nhã dạo.

      Vệ sĩ lén lút theo phía sau, lấy điện thoại ra, gọi ngay cho Boss thông báo: "Ông chủ, tiểu thư đứng ở khu túi xách hiệu Vrisee, có nhìn cái túi màu đen khá lâu."

      "Ông chủ, tiểu thư có vẻ như rất vừa ý đôi giày cao gót màu vàng bóng."

      "Ông chủ, tiểu thư đứng trước cửa kính của cửa hàng bán lễ phục. . ."

      . . .

      "Mua hết toàn bộ mang về." Đầu bên kia điện thoại truyền đến giọng mất kiên nhẫn.

      ". . . ngẩn ngơ nhìn chăm chú người đàn ông ở phía sau cửa kính đó." Vệ sĩ run run rẩy rẩy hết câu, chắc chắn lắm hỏi lại: "Ông chủ, người đàn ông kia cũng mang về luôn sao?"

      "Nếu cậu muốn làm tiếp công việc lương cao này có thể mang về thử lần." Giọng lạnh đến thấu xương của người đàn ông truyền tới, "Chụp hình ta lại, còn những chuyện khác. . . tôi tự xử lý."

      Tiếng khớp tay nắm chặt của người đàn ông nào đó vang lên “răng rắc”.​

      Các file đính kèm:

      Last edited by a moderator: 3/6/16

    2. wjuliet43

      wjuliet43 Well-Known Member

      Bài viết:
      7,847
      Được thích:
      14,128
      Chương 1

      Editor: Nguyên Nguyên


      Nếu bạn được sống lại lần nữa, việc thứ nhất cần phải làm là cái gì?

      Ăn?

      Uống?

      Hay là chơi đùa?

      Sai! Sai hoàn toàn!

      Chuyện thứ nhất mà Dư Tư Lạc cần phải làm là cầm máu!

      Trong bồn tắm lớn, tràn đầy nước bị máu tươi nhuộm đỏ. Trong chớp mắt Dư Tư Lạc mở mắt ra, nửa người bị bao phủ trong nước, chỉ lộ ra cái đầu nghiêng vào vách tường cạnh bồn tắm lớn.

      Nước lạnh, thấm vào lỗ chân lông da. Từng đợt cảm giác lạnh, lạnh cóng làm Dư Tư Lạc phải nổi da gà.

      Ngón tay hơi hơi động đậy, Dư Tư Lạc vùng vẫy ngồi dậy. Cả người ngâm trong nước thời gian dài, hơn nữa còn mất rất nhiều máu, vừa vận động thân mình, lại ngã vào bồn tắm lớn cái ầm.

      Ưm………………

      Khuỷu tay đụng vào vách tường cạnh bồn tắm, Dư Tư Lạc đau đớn phát ra thanh.

      Đè lại miệng vết thương cổ tay, Dư Tư Lạc nhìn thoáng qua cánh cửa khép hờ, cất cao giọng: “có ai ở bên ngoài ?”

      Giọng rất .

      Chỉ hy vọng ở ngoài cửa có người, có thể nghe thấy mình kêu cứu, nhanh chóng đến đây cứu mình.

      nghe này đầu tiên sống lại, là chuyện lạ chết lần.

      Dư Tư Lạc cắn răng, tin gọi lại vài lần.

      thanh lộc cộc lộc cộc từ ngoài cửa truyền vào.

      Là tiếng bước chân của người!

      Trong lòng Dư Tư Lạc tươi như hoa, được cứu rồi!

      Kẽo kẹt….cửa bị mở ra.

      người đàn ông trẻ tuổi mặc âu phục, tay cầm tay nắm cửa, đôi mắt sắc bén đen nhánh sâm thẳm, nhìn thấy cảnh tượng trong phòng tắm, bỗng nhiên căng thẳng.

      “Dư Tư Lạc, muốn dùng hành động tự sát để uy hiếp tôi sao?” Ánh mắt tà tứ của ta nheo lại, hơi thở tràn ngập nguy hiểm.

      gọi ? Du Tư Lạc có chút phản ứng kịp. Chẳng lẽ cơ thể này, cùng tên với mình sao?

      Người đàn ông sải bước về phía trước, hai tay ôm Dư Tư Lạc từ trong bồn tắm ra.

      Tiếng nước chảy ào ào, trôi dạt vào mỗi góc trong phòng tắm.

      “Nếu có tiền đồ, lúc sắp chết, cũng đừng gọi cầu cứu ở bên ngoài.”

      Người đàn ông vẻ mặt trầm, dùng khăn tắm bao bọc lại cơ thể của . Động tác của mạch lạc, chút hoảng hốt.

      Cơ thể trần như nhộng lộ ra trước mặt người khác, Dư Tư Lạc lại chút thẹn thùng. Lúc sống còn, có ai quan tâm mặc quần áo hay ?

      Ánh mắt vụng trộm đánh giá người đàn ông, Dư Tư Lạc thầm suy đoán thân phận của người đàn ông này.

      Chẳng lẽ đây là bạn trai của cơ thể này?

      Nghe lời vừa rồi, hay là giữa hai người có hiểu lầm gì?

      “Cái kia……..Gọi bác sĩ cho tôi.”

      Miệng vết thương còn chảy máu! Cắt vỡ động mạch tay là phải chuyện đùa.

      Cho dù có hiểu lầm, trước tiên phải giữ lại được cái mạng rồi hãy .

      Đầu óc choáng váng mơ hồ, cả người Dư Tư Lạc được tự nhiên, linh hồn như muốn rời khỏi cơ thể. Vừa đến bên giường, trận choáng váng kéo đến, bóng tối dần dần thay thế cảnh vật trước mặt.

      Cảm giác này làm Dư Tư Lạc muốn ngủ.

      Có người , lúc người sắp chết, cơ thể giữ lại chút trí nhớ trước khi chết, con ngươi ngừng lại hình ảnh trong khắc
      Hình ảnh trong khắc kia.

      Mơ mơ màng màng giữa cảnh trong mơ, khoảng mười sáu mười bảy tuổi ngồi ở cạnh giường, cả người trần trụi, khóc nức nở, tay nắm chặt chăn, bộ dáng cực kỳ bi thương.

      “Du Lăng Thần, tôi cho hối hận.”

      Cuồng loạn rống lên tiếng, đầu óc Dư Tư Lạc trống rỗng, chỉ nhớ được cái tên Du Lăng Thần này.

      Cách giường ca, người đàn ông có dàng người cao ngát, đứng đưa lưng về phía , hai tay ta đặt trong túi quần, giọng lạnh lùng : “Cả đời này của , chỉ có thể làm em của tôi, cái khác, đừng mơ tưởng.”

      Người đàn ông cất bước ra ngoài. Khi đến cửa, bỏ lại câu: “Còn nữa… Tôi thích bị uy hiếp.”

      Bị lực đánh lớn, cánh cửa phát ra tiếng va chạm mạnh.

      Cả căn phòng như rung động, những hình ảnh nứt nẻ ngày càng , biến thành màu đen tối.

      Những hình ảnh sau cùng của Dư Tư Lạc là tay cầm dao gọt trái cây, cắt vào tay mình, bước từng bước về phía phòng tắm. Máu tươi bắn tung tóe mặt đất, lan tràn ra ngoài như đóa hoa.

      Đầu óc từng trận đau tê liệt, Dư Tư Lạc gắt gao nhíu chặt mày. rất muốn biết màn vừa rồi kia là chuyện gì xảy ra nhưng dường như đầu óc lại từ chối cho tìm hiểu, bao lâu sau, ý thức trong cơn đau đớn dần dần tan biến.

      Dư Tư Lạc ngủ say, dường như lạc vào vực sâu vô tận, rốt cuộc có đường ra.

      Ngôi sao thay thế ban ngày, giữa mỗi khắc, liên tục thay đổi.

      Xương cốt cả người như bị người khác tháo ra, rồi lắp ráp lại lần nữa, cảm giác đau đớn lan rộng cả người Dư Tư Lạc.

      trán được đặt khăn bong ẩm ướt mát lạnh, làm xua tan cảm giác ấm nóng trán.

      Dư Tư Lạc vất vả tỉnh lại từ giấc ngủ say, chậm rãi mở mắt ra, đập vào mắt là căn phòng trang trí sạch . Ánh mặt trời xuyên qua cửa sổ thủy tinh vào phòng, là nổi bật gương mặt của Dư Tư Lạc chút huyết sắc nào, càng thêm tái nhợt.

      mu bàn tay ghim ống tiêm, chất lỏng trong suốt từng giọt theo tĩnh machjd di vào cơ thể.

      “Đừng lo lắng, đó là dung dịch dinh dưỡng, ba ngày nay chưa ăn uống, truyền chút dung dịch dinh dưỡng này vào rất có lợi cho cơ thể.” người đàn ông đeo kính đứng bên giường, giọng nhã nhặn.

      Dư Tư Lạc để ý đến ta mặc áo trắng. “Cảm ơn!”

      cần cảm ơn, đây là trách nhiệm của tôi.” ta mỉm cười trả lời, đem ly nước đến trước mặt Dư Tư Lạc. “Môi của rất khô, uongs ngụm nước vào. Cơ thể có chỗ nào thoải mái, có thể với tôi.”

      Dư Tư Lạc lẳng lặng nhìn ta, suy nghĩ xem có cần diễn tiết mục xuyên – mất trí nhớ ?

      lâu vẫn có được câu trả lời, người đàn ông hỏi lại: “Như thế nào?”

      “Tôi… giống như có vài chuyện, tôi nhớ được.” Sợ bị đối phương nhìn thấu, Dư Tư Lạc nắm chặt ly nước, chậm rãi cúi đầu, lẩn tránh ánh mắt của ta.

      Hành động này trong mắt ta, tâm hồn tinh khiết của bị tổn thương nặng, tạo thành cảm xúc xấu. Dẫu sao có rảnh rỗi mà cầm dao tự sát chứ?

      chớp mắt vài cái, tròng mắt trong suốt như nước, gương mặt đẹp đẽ như minh tinh điện ảnh.

      tỉnh lại lâu, có thể đầu óc còn trong trạng thái mở hồ, chờ chút có thể khôi phục trí nhớ.”

      Lúc hôn mê, Trịnh Hoa làm kiểm tra toàn bộ cho , phát đầu óc bị tổn thương. Cách giải thích duy nhất, có thể tạm thời bị mất trí nhớ. Hoặc là, trí nhớ có chút… muốn suy nghĩ đến……

      Khóe miệng Dư Tư Lạc giật giật, cả đời này đều nghĩ ra! Bởi vì có ai biết được trong cơ thể này, đổi thành linh hồn khác.

      “Tiền thuốc……” Dư Tư Lạc ngẩng đầu, vẻ mặt nịnh nọt.

      ta ngạc nhiên nhìn , phát ra tiếng cười trầm thấp: “Trước kia sao lại phát em của Du Lăng Thần, lại đáng như vậy……”

      “Tôi là bác sỹ tư nhân của nhà họ Du, về tiền cứ yên tâm, trai gửi tiền lương hàng tháng vào tài khoản của tôi.”

      Biết mình thất thố, Dư Tư Lạc liền đỏ mặt, tay nắm ly nước càng chặt thêm.

      trai tôi là ai?”

      Dư Tư Lạc vẻ mặt hiểu, lại nhớ về người đàn ông trong giấc mơ. Chỉ tiếc là việc trong mơ đều mờ mờ ảo ảo, huống chi người đàn ông đó lại đưa lưng về phía , có cơ hội thấy gương mặt của ta.

      “Việc này quên rồi sao? Xem ra bệnh cũng .” Trịnh Hoa lấy nhiệt kế ra, do nhiệt đô cho , sau khi xác định hạ sốt, mới mở miệng : “Du Lăng Thần là nhà giàu nhất ở thành phố C này.”

      “Du Lăng Thần?

      Dư Tư Lạc phun ra ngụm nước, nhà giàu nhất? kiếp trước trải qua hai mươi năm đần độn, mỗi ngày chỉ biết bôn ba kiếm tiền, nghĩ đến sau khi trọng sinh, lại tiến vào nhà giàu.

      thể tưởng tượng được.
      Last edited by a moderator: 7/11/14

    3. wjuliet43

      wjuliet43 Well-Known Member

      Bài viết:
      7,847
      Được thích:
      14,128
      Chương 2

      Chỗ ở của Dư Tư Lạc là biệt thự nổi tiếng ở thành phố C, người có thể định cư ở đây, đều là tầng lớp xã hội thượng lưu.

      Chỉ hai ngày ngắn ngủi, Dư Tư Lạc biết hoàn cảnh của khối thân thể này. ra là người có tên phải gọi là Dư Tư Lạc, mà tên là Du Tư Lạc, chỉ khác chữ với tên .

      Ở kiếp trước, chết trong tai nạn giao thông, lại là đứa trẻ mồ côi, chết vướng bận. Được sống lại, lại là mua bán có lời đối với .

      “Tiểu thư, đến giờ ăn cơm rồi.” bà vú trung niên gõ gõ cửa phòng.

      Dư Tư Lạc từ giường bật dậy: “Đến đây, Dì Lưu hôm nay nấu món gì ngon ?”

      Tiếng dép lê vang lên lộp cộp, Dư Tư Lạc đến trước bàn ăn rồi ngồi xuống.

      Cảm thán cho cuộc sống của kẻ có tiền, chính là giống nhau, mỗi bữa cơm thức ăn được phối hợp rất khá, chẳng những hương vị ngon, mà giá trị dinh dưỡng cũng phong phú.

      Dì Lưu mời người hầu đến, mỗi ngày phụ trách quét dọn phòng, còn có ngày ba bữa cơm.

      Biệt thự này gồm hai tầng lầu, có diện tích rất lớn nhưng lại ít người ở, chỉ có hai em Dư Tư Lạc nên cần phải quét dọn mỗi ngày.

      Có lẽ là trẻ mồ côi, từ đến lớn Dư Tư Lạc đều có quen phụ thuộc vào ai, đối với ai cũng đều bày ra vẻ mặt mỉm cười ba phần, tính tình dịu dàng, dễ dàng đắc tội với người khác.

      Mới có hai ngày, mà lại có quan hệ tốt với dì Lưu. Dì Lưu sợ cơ thể Dư Tư Lạc chưa khỏi hẳn, nên nấu ăn thanh đạm, cũng dám bỏ dầu mỡ nhiều.

      ăn cơm được nửa, Dư Tư Lạc nghe thanh của chìa khóa vang lên, sau đó cửa được mở ra.

      nghi hoặc ngẩng đầu.

      thanh giày da vang dội mặt đất truyền vào. Sau đó xuất người đàn ông trẻ tuổi sắc mặt lạnh như băng, tay phải cầm chùm chìa khóa, tay trái ôm phần văn kiện.

      Chỉ trong chớp mắt, Dư Tư Lạc sững sờ tại chỗ, chiếc đũa rơi lạch cạch lên bàn.

      Là người đàn ông ôm vào phòng tắm.

      Ánh mắt này lạnh lẽo như nước, ánh mắt này thực chất lạnh lùng, chui vào tận đáy lòng, dường như trong sâu thẩm có thể nhìn thấy tất cả.

      Người đàn ông nhíu chặt chân mày, bộ mặt trầm, dương như bị chuyện gì quấy nhiễu. Ánh mắt của hật sắc bén, lạnh lùng lướt qua Dư Tư Lạc, sau đó cất bước lên lầu hai, câu cũng có .

      ta…..Là trai của tôi?” Ánh mắt đáng sợ.

      “Nghe ngôi sao của công ty bên kia xảy ra chuyện, đoán chừng tâm tình của Du thiếu tốt.” Dì Lưu giọng .

      Nhà họ Du làm ăn liên quan đến các lĩnh vực, mới đây Du Lăng Thần quyết định tiến vào làng giải trí, lên kế hoạch cho các ngôi sao của công ty giải trí đầu tiên của mình. Vừa bắt đầu, xảy ra tai nạn, quả làm người ta
      Khó chịu.

      Nghĩ đến bản thân thế nào cũng là em của , nhớ đến bộ dáng lạnh nhạt của lúc vào cửa, nhất định là chưa ăn gì.

      Dư Tư Lạc chạy vào phòng bếp, bới chén cơm: “Dì Lưu, con đưa cơm cho trai.”

      Thay đổi hoàn cảnh mới, ta phải tận dụng khả năng kết giao và quan hệ gần gũi với mọi người hơn. chiếm lấy tổ, cướp lấy khối thân thể của em nhà người ta, nếu làm chút gì bồi thường, giúp đỡ chăm sóc cho trai của ấy, áy náy.

      Tính lễ phép gõ gõ cửa phòng, Dư Tư Lạc bưng chén cơm vào: “ hai, ăn chút gì .”

      Người đàn ôn xem tài liệu, nhìn thấy có người đến gần, ánh mắt lạnh thấu xương bắn lại, mặc cho đem thức ăn để lên bàn.

      Lúc chống lại ánh mắt của người đàn ông đó, như có cảm giác làm người khác hít thở thông.

      Chưa kịp thu hồi tay lại, đột nhiên bị bắt lấy.

      cổ tay truyền đến lực mạnh gắt gao nắm chặt tay Dư Tư Lạc, hung hăng kéo qua, Dư Tư Lạc có phòng bị lập tức ngã vào lòng người đàn ông.

      “Thế nào? còn chưa từ bỏ ý định sao?” thanh lãnh khốc vang lên.

      Đây là tình huống gi?

      chỉ muốn đưa cơm thôi mà, còn có…tư thế giữa hai người có phải quá ám muội hay ?

      Dư Tư Lạc muốn đẩy ta ra, lại chống lại sức mạnh của người đàn ông này. Hai cánh môi lạnh lẽo như cánh hoa phủ lên môi , chút thương tiếc, người đàn ông đưa tay nắm lấy cằm , đầu lưỡi thô bạo càn quét.

      Dư Tư Lạc sợ ngây người, nửa ngày vẫn chưa hoàn hồn.

      “Giả vờ ngây thơ cái gi?” Ngón tay người đàn ông nắm lấy cằm , khiến cho Dư Tư Lạc đối diện với ánh mắt của : “Mới hôn chút, lại thở được rồi hả? phải rất muốn trèo lên giường của tôi sao? Kỹ thuật như vậy làm sao khiến tôi cảm thấy hứng thú?”

      Ý là đủ lẳng lơ đủ phóng túng!

      Dư Tư Lạc tức giận đến phát run: “ hai, em là em của đó!”

      Tránh thoát cái ôm ấm áp, Dư Tư Lạc nhảy ra cách hai bước.

      còn biết này sao?”

      Lời này là có ý gì?

      Dư Tư Lạc cảm thấy dung lượng của bộ não mình đủ! Lại nhớ đến bóng lưng trong giấc mơ, so sánh với người đàn ông ở trước mặt này là , hô hấp của Dư Tư Lạc ngày càng nặng nề. Gần như muốn tông cửa xông ra ngoài, dám đối mặt với Dư Lăng Thần.

      Cho dù là em của , cũng thể đùa giỡn như vậy được.

      Sau khi trở lại phòng ngủ, Dư Tư Lạc điên cuồng lục tung lên. Rốt cuộc lấy quyển nhật ký từ trong hộc bàn ra.

      “Ngày 30 tháng năm, tôi lén lút đưa cho hai hộp chocolate, đáng tiếc là hai ăn.”

      “Ngày 6 tháng 7, tối lấy dũng khí thổ lộ với hai, bị hung hăng cự tuyệt.”

      “Ngày 17 tháng 10, lần đầu tiền mình cởi sạch, muốn dụ dỗ hai, nhưng thành công.”

      Bên trong viết rất nhiều thứ câu dẫn, kết quả đều giống nhau, kết thúc thất bại.

      Tay Dư Tư Lạc run run lật trang nhật ký cuối cùng.

      “Ngày 20 tháng 12, nếu lần này hai động tâm, cho dù tôi có chết, cũng muốn có được ấy.”

      vô lực ngồi ghế, rốt cuộc có thể giải thích vì sao Dư Lăng Thần lại có thái độ như vậy. Còn nữa, đoạn đối thoại trong giấc mơ có hàm ý rồi.

      Em muốn trai, có lẽ trái ngược luân thường đạo lý! Mà Dư Tư Lạc lại còn dám nghĩ đến tất cả các biện pháp để câu dẫn mình, biết bội phục ấy, hay là khinh bỉ ấy.

      Mẹ nó bị chết vẫn nhàng, sau này phải đối mặt với người trai danh nghĩa kia sao?

      Núp trong phòng ngủ cả buổi chiều, Dư Tư Lạc dám ra khỏi phòng, sợ gặp mặt Du Lăng Thần. Cho đến tối lúc dì Lưu gọi ăn tối, mới biết được Du Lăng Thần đến công ty rồi.

      Từ miệng dì Lưu biết được Du Lăng Thần rất bận rộn công việc, cách hai ba ngày mới về nhà lần, hơn nữa đều rất vội vã, rất ít khi qua đêm ở đây.

      Dư Tư Lạc rất hiểu hành vi của , mỗi lần đến đây, đều phải đề phòng em muốn câu dẫn mình, có thể ngủ được mới lạ. Hơn nữa, Du Lăng Thần có rất nhiều tiền, chỉ căn nhà ở đây. Tùy tiền tìm chỗ, ngủ thoải mái hơn so với ở đây.

      “Tiểu thư, đừng trách dì Lưu nhiều chuyện, và Du thiếu có quan hệ huyết thống, nhưng về mặt pháp luật, hai người là em danh nghĩa. Người đàn ông tốt chỉ có mình Du thiếu, cần gì phải….” Dì Lưu muốn lại thôi.

      Dư Tư Lạc hít hơi sâu, cười gượng : “Dì yên tâm , con chết lần, sau này con phạm sai lầm nữa.”

      phải Dư Tư Lạc trước kia, ngốc đến mức thích người đàn ông này.

      Nhưng mà, lúc nào đó, tình cảm phải do bản thân mình làm chủ.

      Tất nhiên những đạo lý này, về sau Dư Tư Lạc mới hiểu được.

      Sói tài sắc c16

      Cũng vậy à?”

      Nhìn đôi uyên ương số khổ, ‘vợ chồng hoạn nạn’ trước mắt, y tá khỏi cảm động cũng như hâm mộ mà : “Lâm tiên sinh, Lâm phu nhân, tình cảm hai người tốt nha.”

      Lâm phu nhân? Những người đứng xung quanh đều cảm thấy sững sờ nhìn Lâm Duệ.

      Nét mặt Tô San càng trở nên rối rắm. Nước mắt vương đôi mi như cánh bướm, mà miệng vì ngạc nhiên mà mở rộng…..

      “Tôi phải….” vội vàng xua tay với y tá, ngay sau đó nhìn về phía Lâm Duệ, dường như muốn Lâm Duệ giải thích. Khuôn mặt lúc này hồng hồng, làm cho người khác rất muốn cắn lấy cái.

      Vành tai Lâm Duệ cũng trở nên hồng hồng, con ngươi tĩnh mịch chớp nhìn Tô San.

      Khi bắt gặp đôi mắt như vậy, Tô San chỉ cảm thấy trái tim trở nên rối loạn, lời phủ nhận trong miệng cũng ra nữa, cuối cùng hoảng hốt lẩn tránh ánh mắt của .

      Bàn tay Lâm Duệ vốn lạnh ngắt giờ cũng trở nên nóng rực lên rồi. Tô San muốn rút tay nhưng được, muốn kéo ra lần nữa nhưng lại làm cho Lâm Duệ động vào vết thương kêu lên tiếng.

      Tô San sợ hết hồn, dám sử dụng lực, lại bị Trương Tử Nam dùng ánh mắt chế nhạo, giọng lúc này như côn trùng kêu: “…. mau buông tay em ra…….”

      Lâm Duệ rốt cuộc nhịn được nữa mà bật cười lên, làm cho lồng ngực khẽ chấn động, ngay sau đó chịu nổi mà ho khan mấy tiếng nhưng mặt lại vô cùng vui vẻ.

      Trước mặt mọi người, e dè kéo tay Tô San qua, để bên môi khẽ hôn, cưng chiều giống như tự với bản thân: “Đứa ngốc, bé ngốc…….”

      Tô San, chống lại ánh mắt của y tá bên cạnh, ấy thấy vậy liền cười : “Lâm phu nhân, cần , tôi đều hiểu.”

      Trương Tử Nam cùng với mấy người phụ ta đều liếc mắt nhìn nhau đồng loạt cười : “Đúng, chúng tôi đều hiểu rồi.”

      trận cười đùa qua làm cho ám ảnh trận động đất cũng tản ít, Tô San thừa dịp lúc Lâm Duệ ngủ, lén ra ngoài gặp mặt Tô Yên.

      “Chị Tô San, xin lỗi, em…em phải ….” Tô Yên mím miệng, ôm chặt lấy Tô San, bộ dáng như sắp khóc.

      Tô San vỗ lưng an ủi , trong lòng cũng dâng lên cảm giác kỳ lạ, tuy nhiên ngoài miệng vẫn an ủi: “Đừng khóc, nha đầu ngốc. Nơi này cũng phải là nhà của em, động đất rất nguy hiểm, em rời cũng là việc nên làm.”

      phải vậy.” Tô Yên lập tức buông Tô San ra, mặt cũng nhanh chóng lên vẻ tức giận.

      “Chị xem Tô Yên em là người như thế nào? Trận địa chấn bốn năm trước ở phía Bắc, tháp truyền hình bị ngã, máy bay bị rớt, phải em vẫn quay về tìm chị sao?”

      “Nhưng vào lúc này………” cắn chặt môi, chần chờ chút, nhàng đặt tay lên bụng mình: “Lúc này em thể tùy tiện nữa…..”

      Miệng Tô San hôm nay dường như chưa có cơ hội để khép lại. lùi về sau bước, ánh mắt nhìn vào bụng Tô Yên, lắp bắp hỏi: “Em…em, em có?”

      “Ừ.” Tô Yên thẹn thùng vô hạn gật đầu cái, quay đầu liếc nhìn về sau lưng.

      Tô San nhìn theo ánh mắt của thấy Trác Diệu mặc thân tây trang đứng ở phía xa, đút tay trong túi quần, tay khác cầm chìa khóa xe, sắc mặt lạnh nhạt, con ngươi đen nhánh chăm chú nhìn Tô Yên, khi thấy Tô Yên quay đầu lại lập tức cười dịu dàng tiếng.

      ta, ta là người bốn năm trước……” Tô San dường như có chút ăn lộn xộn: “Em……em kết hôn?”

      Dung mạo của Trác Diệu cũng thay đổi gì nhiều, chỉ là tính cách càng thêm kín kẽ mà thôi. Tô San thể nào mà tin được, ràng là người đàn ông thành đạt, có ngoại hình tuấn tú đủ để khiến hàng vạn phụ nữ si mê, nhưng khi quyết tâm lại chỉ giống như chàng trai mới lớn. Thời gian trôi qua vậy mà nhanh, vậy mà thâm tình của ta vẫn thay đổi.

      Tô Yên dường như có chút kì quái về thái độ của Tô San liền đáp: “Đúng vậy, kết hôn bốn năm trước.”

      Giọng khó kiềm nén ngọt ngào, nhìn Trác Diệu cong môi : “ ấy phiền, cứ quấn lấy em. Lúc này em có con lại càng để em ở ngoài mình nữa.”

      Trác Diệu nhíu mày, bước tới nắm lấy bả cai Tô Yên, đưa tay chỉ chỉ vào cái mũi của , giả bộ giận dữ khiển trách: “ ở bên ngoài bốn năm rồi còn chưa đủ?”

      Hai người họ cứ như vậy mà vành tai, mái tóc chạm vào nhau…..

      Người đàn ông cao lớn kia cúi đầu cười với Tô Yên.

      Đây….. là bức tranh đẹp nhất thế gian.

      Tô San bình tĩnh trầm mặc hồi lâu rồi tới, dùng sức ôm Tô Yên: “Cảm ơn em, còn nữa, chúc em hạnh phúc.”

      Cảm ơn em cho chị nhìn thấy tình vĩnh cửu, hề bị hào nhoáng dẫn dắt.

      Chúc phúc em vĩnh viễn luôn mỉm cười.

      Bởi vì em chính là thiện lương.

      Tô San quay người trở về phòng bệnh, tìm hạnh phúc của chính co, mặc dù…..là thiêu thân lao đầu vào lửa.
      Last edited by a moderator: 13/11/14

    4. wjuliet43

      wjuliet43 Well-Known Member

      Bài viết:
      7,847
      Được thích:
      14,128
      Chương 3

      Editor: Nguyên Nguyên


      Mở laptop lên, Dư Tư Nhạc vào khung tìm kiếm, gõ ra ba chữ ‘Du Lăng Thần’, trang web nhanh chóng xuất nhiều tin tức lớn.

      Du Lăng Thần, sinh ra ở thành phố C, là người nắm quyền tập đoàn Du thị.

      Dư Tư Nhạc lướt qua vài lần, ngoài ý muốn nhìn thấy trang tin tức có lượt xem cao, Xem ra, chắc là tuần san tin tức tám nhảm.

      “Nghe đồn trong em nhà họ Du, có người thu dưỡng đứa , tin tức cụ thể xin tiếp tục xem bên dưới.”

      Dư Tư Nhạc di chuyển trang web xuống phía dưới, ai ngờ lật sang vài trang, nhìn thấy được tin tức của em họ, chỉ đăng mỗi tin minh tinh gây ra chuyện xấu.

      Nhớ đến những lời của dì Lưu, trong lòng Dư Tư Nhạc dần dần dễ chịu chút.

      Ít nhất Dư Tư Nhạc có tới mức trai ruột của mình.

      Sau này, nhất định phải giữ khoảng cách với Dư Lăng Thần.

      Ngoài cửa trong, bóng đêm yên tĩnh mịt mùng, trời đầy ánh sao sáng lấp lánh.

      Dư Tư Nhạc nằm giường lăn qua lộn lại vẫn ngủ được, có chút tò mò suy nghĩ…… rốt cuộc ai là người thu dưỡng đứa ? Nhất định là phải Du Lăng Thần, người đàn ông này tại là tổng giám đốc của tập đoàn Du thị, toàn bộ tài sản khổng lồ của gia đình đều do tay quản lý.

      Nhà họ Du có đạo lý chắp tay cho người ngoài vào quản lý công việc của gia đình.

      Vì vậy mình mới được nuôi dưỡng sao?

      Ở nhà bồi dưỡng vài ngày, cả ngày ngoài việc ăn và ngủ, cuộc sống khác gì con lợn.

      Cầm điều khiển từ xa trong tay, Dư Tư Nhạc nhàm chán đổi kênh ti vi để giết thời gian.

      Thấy dì Lưu cởi tạp dề, ra ngoài, lập tức đứng lên, ném điều khiển ti vi ghế sô pha: “Dì Lưu, còn và dì ra ngoài dạo.”

      “Tôi ra ngoài mua đồ ăn, phải chơi, nếu tiểu thư ở nhà nhàm chán, có thể xem ti vi, tôi rồi trở lại.” Dì Lưu xoay người mang giày vào.

      Phim truyền hình có gì hay? Dư Tư Nhạc tâm lý phải là người mười sáu mười bảy tuổi, tâm lý của là người trưởng thành, có hứng thú đối với những phim tình cảm Hàn Quốc.

      Nhanh chóng chạy lên quầy giày phía trước, lấy đôi giày mang vào, mặc kệ cho dì Lưu ngăn cản, tìm cách chạy ra ngoài.

      thời gian dài ra ngoài dạo phố, Dư Tư Nhạc cảm thấy người đều móc meo theo thời gian.

      “Bệnh của con cũng nặng lắm, là chó phải dẫn ra ngoài dạo, huống chi còn là người nha. Con còn có thể xách giúp dì Lưu vài cái túi to, thêm người giúp đỡ được nhiều hơn, chừng có thể nhanh chóng trở về nấu ăn.”

      “Cái gì mà chó với người, tiểu thư đừng ví dụ loạn như vậy.” Nghe chuyện lộn xộn, dì Lưu dở khóc dở cười.

      Ngôi biệt thự được xây dựng ở lưng chừng núi, vùng này có trạm xe buýt, cũng chiếc xe tắc xi. Nhà họ Du có lái xe tư nhân, chỉ cần gọi cuộc điện thoại, gọi là đến.

      Rất nhanh xe vào nội thành, thành phố lớn nhộn nhịp, có thể làm cho người dân ý thức được là mình còn sống.

      Cửa sổ xe được hạ xuống
      nửa, ngọn gió thổi vù vù vài, lướt qua các loại cửa hàng hai bên đường.

      “Tiểu Vương, câu đến bãi đậu xe chờ tôi và tiểu thư, chúng tôi mua đồ xong trở lại.” Dì Lưu mở cửa xe cho Dư Tư Nhạc, với người lái xe.

      Siêu thị này là khu mua sắm lớn nhât nơi đây, dì Lưu băng qua con đường quen thược đưa Dư Tư Nhạc đến khu vực chuyên thức ăn.

      “Dì Lưu cái trắng mới, buổi trua chúng ta có thể nấu canh cải trắng.” Dư Tư Nhạc cầm bắp cải trắng bỏ vào trong giỏ.

      “Củ cải cũng được….”

      “Còn có rau cần…”

      Dư Tư Nhạc hung phấn xung quanh chọn thức ăn.

      Nhìn bộ dáng co lung linh đáng , quần áo đều là đồ hàng hiệu, chen lấn vào đám người la hét mua sắm này nọ, khiến cho ít người chú ý.

      Có rất nhiều người lén nhìn vào vài lần.

      “Tiểu thư, đừng chọn rau cải nữa, chút thịt rồi trở về, nhìn gầy như vậy, phải ăn nhiều thịt chút. Đặc biệt là mấy ngày trước… vừa….” câu tiếp, dì Lưu thể ra, di động trong túi đột nhiên vang lên, bà nhấn vào nút nghe máy: “Alo…”

      “Xin hỏi có phải bà Lưu Cầm Tâm ? Chúng tôi ở bệnh viện Hoa Nam, con trai của bà…..”

      lâu vẫn thấy dì Lưu trả lời, xoay người lại nhìn thất bà đứng chết trân tại chỗ.

      “Tiểu thư, trong nhà tôi có chút việc, con trai tôi bị viêm ruột thừa cấp tính, được đưa vào bệnh viện rồi.” Bà lo lắng để mình tiểu thư ở lại siêu thị, nhưng mà …. Đứa ở bên kia lại có người chăm sóc, chồng bà làm ở bên ngoài, bà ở nhà với hai đứa con. Con trai bình thường ở nội trú, bà cần phải quan tâm, nhưng khi phát bệnh, bên cạnh lại có ai chăm sóc.

      Dư Tư Nhạc suy nghĩ ít nhiều cũng hiểu được tình trạng trong nhà bà, nhận lấy giỏ hàng trong tay bà, thúc đảy bà: “Dì Lưu yên tâm , đợi lát nữa tự con đến bãi đậu xe.”

      “Còn bữa trưa….” Sợ về kịp, dì Lưu chần chứ muốn .

      “Con biết nấu ăn.” Khi Dư Tư Nhạc đảm bảo để bản thân mình đói dì Lưu mới nhanh chóng chạy ra khỏi siêu thị.

      Trừ bỏ mua đống đồ ăn lớn ở bên ngoài, Dư Tư Nhạc còn mua rất nhiều đồ ăn vặt.

      Bởi vì trong nhà chỉ có mình vô ăn cơm, căn cứ vào nguyên tắc lãng phí đáng xấu hổ của mình, chỉ xào vài đĩa thức ăn , lại lười làm những món khác.

      Bưng thức ăn từ phòng bếp ra, Dư Tư Nhạc liền chống lại đôi mắt đén nhánh sâu lường được.

      Dư Tư Thần cởi áo khoác, sau đó ném lên ghế sô pha, xem bộ âu phục này do nhà thiết kế tạo ra khác gì những món hàng thông thường. Đưa tay lên kéo cái, caravat đeo cổ liền lệch ra.

      Hỗn độn nhưng làm mất vẻ đẹp….

      Vào nhà cùng với nah, còn có thêm người.

      Dư Tư Nhạc thấy thế, chào hỏi: ‘Bác sĩ Trịnh.”

      “Tôi lớn như trai , trước khi luôn quấn quýt lấy tôi gọi ‘ Trịnh’ bây giờ trở mặt rồi sao?” Trịnh Thiếu Hoa liếc mắt nhing thấy mấy đĩa thức ăn bàn, lại nhìn thấy Dư Tư Nhạc đeo tạp dề , thói quen nâng mắt kính ngạc nhiên : “Thiên kim bảo bối nhà họ Du biết nấu ăn sao? Xem ra hôm nay tôi có lộc ăn rồi.”

      Dư Tư Nhạc tay chân luống cuống nhìn hai người, thầm mắng mình là tên ngu ngốc…. tiểu thue nhà giàu mười ngón tay dính nước phải làm gì bao giờ, làm sao có thể tự mình xuống bếp chứ?

      “Hôm nay dì Lưu có việc riêng nên về muộn, tôi… tôi ở mạng tìm thực đợn, thử xào hai món. Hai người có muốn nếm thử ?” Siwj bị người khác thấy mình dối, Dư Tư Nhạc cúi đầu thấp, vẻ mặt mơ hồ .

      “Tiểu Nhạc tự mình xuống bếp, làm sao tôi có thể nể mặt?” Trịnh Thiếu Hoa gắp miếng củ cải trắng xào, bỏ vào miệng, sao đó nhai vài ngụm “Hương vị cũng tệ.”

      Dư Tư Thần lúc này xoay người lại, liếc nhìn Dư Tư Nhạ cái. Ánh mắt nhìn món ane gia đình bàn, nhìn Trịnh Thiếu Hoa ăn ngon lành, nhịn được cầm lấy đôi đũa gắp miếng.

      Hương vị ngon hơn so với dì Lưu xào, còn mùi vị rất khác biệt.

      “Em cậu đáng , lại còn biết nấu cơm, nhìn thiên kim của những gia đình khác, ai mới có mắt?” Trịnh Thiếu Hoa .

      Đáng ?

      Ánh mắt Dư Tư Thần trở nên thầm trầm, chân mày gắt gao nhíu chặt lại, đó là do cậu biết dùng tất cả công phu đáng ghét câu dẫn đàn ông.

      Dư Tư Nhạc cũng cảm nhận được hai chữ này quan hệ gì với mình, phải là đứa trẻ bảu tám tuổi, sao có thể sử dụng hai từ ‘đáng ’để hình dung chứ?

      Nhìn Dư Tư Thần và Trinh Thiếu Hoa dùng cách thức thông thạo ở chung, ràng, hai người này quen biết nhau lâu, là quan hệ bạn bè.
      Last edited by a moderator: 14/11/14

    5. wjuliet43

      wjuliet43 Well-Known Member

      Bài viết:
      7,847
      Được thích:
      14,128
      Chương 4

      Editor: Nguyên Nguyên


      “Tiểu Nhạc, ngồi xuống ăn cơm , em ở trong phòng bếp bận rộn cả buổi rồi, còn đói bụng sao?”

      Trịnh Thiếu Hoa làm cho người ta có cảm giác chìm đắm trong vui sướng, khóe miệng nở nụ cười yếu ớt, mặt lộ ra tia ôn nhu, coi như cho dù đả kích ta thế nào, ta cũng tức giận.

      Trai đẹp là sinh vật có tác dụng dưỡng mắt, mà Trịnh Thiếu Hoa là điển hình của loại này. Chỉ cần nhìn thôi, tâm tình tốt lên nhiều.

      Về phần trai nhà mình? Nhất định là người đẹp nhất trong những trai đẹp, phá hủy hình tượng ấy là lúc khuôn mặt lạnh lẽo, hơi thở tản ra cả người lạnh như băng, tuyên cáo với mọi người – người lạ đừng đến gần. Ngồi ở chỗ đó, giống như ngọn núi băng, Ai dám thích chứ?

      Cái bàn cũng lớn, Dư Tư Nhạc tìm vị trí cách xa Du Lăng Thần nhất. Mà ở vị trí này, vừa đúng ngồi bên cạnh Trịnh Thiếu Hoa.

      Trịnh Thiếu Hoa gắp thức ăn cho : “Tiểu Nhạc, ăn nhiều chút, nhìn em mình gầy chỉ còn da bọc xương, lần sau lại phát bệnh, cẩn thận tôi chữa trị cho em.”

      Dư Tư Nhạc tiếng cảm ơn, rồi cúi đầu ăn cơm.

      Hai người động tác thân mật, chút cũng thu hết vào mắt Du Lăng Thần. biết vì sao, nhìn gương mặt tuấn tú của Trịnh Thiếu Hoa, lần đầu tiên cho rằng rất đáng đánh đòn, thậm chí quyết định sau này mang tên này về nhà nữa.

      Lúc ý nghĩ này ra trong đầu, làm Du Lăng Thần khiếp sợ trận. Trước kia, hận thể đẩy Dư Tư Nhạc cách xa mình, hôm nay lại hài lòng khi người đàn ông khác thân mật với . Là vì sao? Chẳng lẽ bởi vì trong mắt Dư Tư Nhạc thiếu phần cố chấp điên cuồng đối với ?

      bàn ăn, chỉ có Trịnh Thiếu Hoa là chuyện ngừng, thường hỏi Dư Tư Nhạc vài câu về sức khỏe của . Sau đó còn nắm lấy tay Dư Tư Nhạc, kiểm tra xem miệng vết thương khép lại thế nào.

      Trịnh phải rồi sao? Có muốn gọi lái xe đến đưa ?” Dù sao tính mạng của bản thân cũng là do đối phương cứu trở về, Du Tư Nhạc sớm đóng lên trán của Trịnh Thiếu Hoa cái dấu "dễ thân cận". Sau bữa cơm, xưng hô tự động chuyển từ 'Bác sĩ Trịnh' sang thành ' Trịnh', cũng ngờ lại gọi rất thuận miệng.

      được, nhà tôi ở gần đây, 20 phút là đến, cần phải phiền phức như vậy.” ta vẫy tay với Dư Tư Nhạc, rồi nhìn về phía Du Lăng Thần : “Du thiếu, tôi về trước, có chuyện gì liên lạc qua điện thoại.”

      Gần đây? Dư Tư Nhạc nắm lấy điểm quan trọng trong lời của ta, xem ra Trịnh Thiếu Hoa phải là bác sĩ bình thường. Ở khu tấc đất tấc vàng này, chỉ có tiền tài thể đến khu biệt thự này được, cần phải có địa vị nhất định trong xã hội.

      Sau này Dư Tư Nhạc mới biết được, Trịnh Thiếu Hoa là người đàn ông có danh tiếng, tuổi còn trẻ làm viện trưởng bệnh viện lớn. Nhà họ Trịnh là gia đình bác sĩ tiếng tăm lừng lẫy, mấy đời đều theo ngành y, chỉ ta, mà cha mẹ
      em của ta, thậm chí là cậu, tất cả đều là bác sĩ.

      Chính ta cũng chịu thua kem, ba năm trước đây lấy bằng tiến sĩ ở trường y nổi tiếng nước , sau khi về nước, bắt đầu quản lý bệnh viện của gia tộc.

      Dư Tư Nhạc đưa ta ra ngoài, vừa đóng cửa lại, đột nhiên đầu vai bị người đè xuống.

      ánh mắt u khủng bố, gắt gao tập trung nhìn .

      Làm Dư Tư Nhạc hít thở khó khắn….

      “Tôi dường như thay đổi người rồi sao? Thích Trịnh Thiếu Hoa rồi hả?” Trong lời tràn ngập chất vấn và lạnh như bang, Du Lăng Thần trời sinh có khí chất vương giả, bị ánh mắt mang theo chút ấm áp nào nhìn chằm chằm, hai chân Dư Tư Nhạc muốn nhũn ra đứng vững nổi.

      Vừa rồi lúc ăn cơm, hai người bọn họ liếc mắt đưa tình, khiến Du Lăng Thần cảm thấy thoải mái. Nhìn “đắm đuối đưa tình, liếc mắt rời” tiễn bước người , rốt cuộc Du Lăng Thần tức giận lên.

      Cỗ tức giận này vô duyên vô cớ xông đến, làm Du Lăng Thần đều nên lời.

      “Nếu em thích ta, phải là vừa vặn thoát khỏi quấn nhiễu của em sao? hai phải vui vẻ mới đúng.” Dư Tư Nhạc phủ nhận, và người đàn ông này cúi đầu thấy ngẩng đầu, giả sử xử lý tốt quan hệ xấu hổ này, chẳng lẽ từ nay về sau cứ nhìn thấy ta, là phải đường vòng ư?

      Hay là mượn danh nghĩa của Trịnh Thiếu Hoa, có thể khiến cho quan hệ em giữa hai người nay trở nên tốt hơn?

      Nên làm cách này vậy, nhưng mà…. Du Lăng Thần vui vẻ nổi. Trong lòng như có nút thắt dài ra thêm, lơ lửng, mắc kẹt trong khí quản, rất khó chịu.

      Lúc trước người kia cởi sạch quần áo, chủ động đến , lại lạnh nhạt, kinh thường. Đến khi thích người khác, bản thân …. Biết tức giận, đây chắc chắn tự tát vào mặt mình.

      Tự ái cho phép làm như vậy.

      “Phụ nữ rất lương thiện….” Rất nhanh lý trí chiến thắng cảm xúc, Du Lăng Thần thả ra, sau đó : “Đừng tưởng rằng tên Trịnh Thiếu Hoa kia, bề ngoài sạch như nhau, sau lưng ta làm chuyện gì, cái gì cũng biết.”

      Nghĩ ra ý tứ trong lời , Dư Tư Nhạc trả lời lại.

      Du Lăng Thần nhiều, cầm lấy cái áo khoác ghế sô pha, lập tức ra khỏi biệt thự, lái xe mất.

      Du Lăng thần làm bất cứ chuyện gì, đều là người rất nghiêm túc. Nếu có chuyện ….. nghĩ ra biện pháp gỉa quyết tất cả. Hai tay nắm tay lái, ánh mắt nhìn thăngr đoạn đường quanh co, từ từ đem những cảnh tượng vừa rồi suy nghĩ lại lần nữa.

      Cuối cùng đem tức giận này, kết luận cho… cam tâm khi vật sở hữu riêng bị người khác đoạt mất.

      Con người lúc nào cũng là cái dạng này, bản thân thích gì đó, tùy tay vứt bỏ. sau đó làm cho người khác lượm về, tấy thứ đó trong tay người khác, thuộc về mình, sinh ra cỗ tức giận, ngược lại như bị người khác phản bội mình.

      Đây là hoản toàn là cảm xúc bình thường…….

      Chỉ cần có thời gian lọc qua, loại cảm xúc này tự nhiên biến mất.
      Trong lòng Dư Lăng Thần bình tĩnh, dần dần coi thường chuyện ảnh hưởng đến , lái xe thẳng đến công ty, mà phần cảm xúc này vẫn cứ theo . Đến giờ ăn tối, lại lên. Miệng nhấm nháp bữa ăn tối của nhà hang cao cấp năm sao, nhưng lại cảm thấy vô vị tẻ nhạt…. trái lại càng nhớ đến hình ảnh tự tay làm món ăn gia đình.

      ràng là ăn ngon, nhưng hương vị lại cố tình làm Du Lăng Thần thể quên được.

      Cuộc sống của Dư Tư Nhạc rất có quy luật, sau khi ăn tối, rãnh rỗi nhàm chán trở về phòng chơi máy tính. Xem trang Web dạo forum trang Web, lăn qua lăn lại đến chín giờ đêm, vừa chuẩn bị lên giường ngủ, bỗng nhiên nghe dưới lầu truyền đến thanh va chạm.

      Có trộm?

      Đây là suy nghĩ thứ nhất là Dư Tư Nhạc nghĩ ra.
      Dù sao chỗ này là khu biệt thự, tùy tiện trộm nhà, cũng đủ làm trộm tiêu xài thời gian dài.

      Phụ nữ tương đối đều nhát gan, Dư Tư Nhạc cũng ngoại lệ. Trước kia toàn dựa vào tiền kiếm được từ công việc sống qua ngày, nếu nhát gan yếu đuối, xã hộ có chỗ cho sống.

      Trong phòng ngủ tìm được cây gậy đánh bóng chày, Dư Tư Nhạc lần mò trong bóng đêm. Dự định sau khi thấy tên trộm, đánh cho gậy vào gáy. Dù sao cung thuộc loại tự vệ đứng đắn, xuống tay lần nữa cũng là đương nhiên.

      Dư Tư Nhạc bước nh nấp mình, trốn dưới bàn ăn cơm. Nhìn thấy phòng bếp sáng đèn hơi ngạc nhiên chút, chăng lẽ năm nay tên trộm đổi tính rồi sao? Thích trộm củi gạo dầu muối?

      Vừa đứng bên cạnh cửa, Dư Tư Nhạc suy nghĩ muốn đánh gậy, trong nháy mắt bóng đen này xoay người lại.

      Là gương mặt que thuộc thể quen thuộc hơn……

      trai …….

      Gậy bóng chày theo cánh tay trượt xuống, rơi xuống nền nhà, tạo ra tiếng vang lớn.
      Last edited by a moderator: 18/11/14
      Thiên Thanhh, nhimxu, Phong Vũ Yên13 others thích bài này.

    6. ^^! Nếu bạn không gửi link bài viết trên Facebook được, hãy sử dụng link trong khung này để chia sẻ bài viết :