1. QUY ĐỊNH BOX TRUYỆN SƯU TẦM :

    Đặt Title theo mẫu [Tên truyện] [dấu cách] - [dấu cách] [Tác giả] [Số chương]
    ----•Nội dung cần:
    - Hình minh họa (bìa truyện, hình ảnh,etc,...)
    - Nguồn
    - Tác giả
    - Tên editor +beta
    - Thể loại
    - Số chương
    Đặc biệt chọn canh giữa cho đoạn giới thiệu
    ---- Quy định :
    1. Chỉ đăng những truyện đã có ebook và đã được public trên các trang web khác
    2 . Chỉ nên post truyện đã hoàn đã có eBook.
    3. Trình bày topic truyện khoa học, bôi đen số chương để dễ nhìn
    4 . Cần có trách nhiệm post đến hết truyện. Nếu không thể tiếp tục post liên hệ Ad và Mod

Anh hai Boss, đừng nghịch lửa - Cửu Trọng Điện (Full+eBook)

Thảo luận trong 'Hiện Đại'

  • ^^! Nếu bạn không gửi link bài viết trên Facebook được, hãy sử dụng link trong khung này để chia sẻ bài viết :
    1. manubongdem_263

      manubongdem_263 Well-Known Member

      Bài viết:
      805
      Được thích:
      335
      truyện này hình như ko có thịt :-((

    2. banglangtrang123

      banglangtrang123 Well-Known Member Staff Member Super Moderator

      Bài viết:
      26,213
      Được thích:
      47,807
      Chương 25

      Editor: Nguyên Nguyên


      Nếu loại người như Dung Húc được xem là đứa bé ngoan, thế giới có thiếu niên xấu rồi.

      Dư Tư Nhạc muốn nữa, muốn tiếp tục dây dưa với Dung Húc.

      Vật phẩm trong buổi đấu giá cũng tính là hiếm lạ quý báu, những người ở trong hội trường, có người nào phải là trùm mua bán? Bọn họ chụp được những thứ này, chính là muốn công ty mình có vinh dự với người khác, ai để ý giá trị chân của vật phẩm chứ?

      “Bên dưới là bức tranh sơn dầu do siêu sao Chu Chính Minh quyên tặng, nếu các vị phu nhân thích, có thể giơ các con số trong tay mình lên để đấu giá.” Nhà chuyên gia bán đấu giá cười tươi, thao thao bất tuyệt giới thiệu những thông tin liên quan đến bức tranh sơn dầu.

      Vốn bức tranh sơn dầu đáng giá tiền, nhưng chủ nhân của nó lại là Chu Chính Minh. Siêu sao, chủ nhân của giải thưởng Bách Hoa…………Chờ loạt ánh sáng xoay xung quanh nó, trong chớp mắt giá trị của nó được tâng bốc lên rất cao.

      Người thích xem kịch truyền hình……….Đều rất thích Chu Chính Minh.

      Lần trước rạp chiếu phim chiếu bộ phim tình cảm, ta chính là diễn viên chính, là thần tượng rất có danh tiếng.

      Thấy Dư Tư Nhạc nhìn chằm chằm vào bức tranh sơn dầu này lâu, Du Lăng Thần nghĩ rằng thích, giơ thẻ trong tay lên: “50 vạn.”

      Vừa rồi giá còn nằm ở mốc 20 vạn, bỗng chốc tăng lên gấp bội 50 vạn rồi sao? Mọi người đều đem ánh mắt tập trung vào người Du Lăng Thần.

      Khó trách! Đây phải là tổng giám đốc tập đoàn Du thị sao?

      Du Lăng Thần vừa ra mặt, có rất nhiều người đều biết nên dám giơ thẻ.

      Nhưng có người biết.

      Dung Diệu Huy cười híp mắt: “Du tiểu thư thích bức tranh này?”

      Dư Tư Nhạc gật đầu cũng lắc đầu.

      Tất cả mọi người đều cho rằng đồng ý.

      “80 vạn.” Dung Diệu Huy giơ thẻ số trong trong tay: “Nếu tôi lấy được tặng cho làm quà gặp mặt.”

      bức tranh trị giá 80 vạn? Họa sĩ Tam Lưu vẽ còn đẹp hơn ta.

      “100 vạn.” Du Lăng Thần lại giơ thẻ số lên.

      Dư Tư Nhạc thể tưởng tượng nổi nhìn về phía hai, hai là rút gốc sao?

      Dung Diệu Huy cũng chịu nhường nhịn, khóe môi cười lạnh, tình thế bắt buộc đối với bức tranh này: “200 vạn.”

      “300 vạn.” Du Lăng Thần vẻ mặt thản nhiên, động tác nâng thẻ số rất nhàn hạ, lại có khí thế khiếp người.

      “400 vạn.”

      “500 vạn.”

      …………………………….

      Hai người đứng đầu trong giới thương nghiệp, ai cũng chịu tha cho ai, giá lấy chiều hướng tăng lên, trong chớp mắt, vượt ra ngoài ngàn vạn.

      Dung Diệu Huy vừa hô nghìn hai trăm vạn xong………………

      Du Lăng Thần lại muốn giơ thể số lên………………………….

      Dư Tư Nhạc thể bình tĩnh được nữa, chặn lấy tay , đè thẻ số lại: “ hai, em thích bức tranh sơn dầu này, đẹp bằng bức tranh treo trong phòng làm việc của .”

      Tất cả mọi người đều ngây ngẩn cả người.

      Giá được đấu giá đến nghìn hai trăm vạn rồi, Du tiểu thư lại bức tranh này khó coi.

      Trong hội trường đấu giá có rất nhiều phóng viên, ống kính răng rắc nhắm ngay chỗ ba người ngồi.

      Có tin rồi! Tiêu đề báo chí ngày mai đều có!

      “Tập đoàn Du thị và tập đoàn Dung thị giương cung bạc kiếm, tình thế như nước với lửa, hai bên đều nhường nhịn bức tranh sơn dầu.”

      “Lần đầu thiên kim nhà họ Du bình luận bức tranh sơn dầu trị giá nghìn hai trăm vạn khó coi đến cực điểm.”

      “Chuyện bức tranh sơn dầu lại ám chỉ hai tập đoàn lớn, sắp sửa nhất quyết phân cao thấp?

      …………………………………….

      Ở vô số tia chớp ánh sáng bên dưới, Dư Tư Nhạc suýt chút mở mắt ra được.

      Chuyên gia bán đấu giá quên trách nhiệm của mình: “ nghìn hai trăm vạn lần thứ hai……… nghìn hai trăm vạn lần thứ ba…………..Thành giao.”

      “Cốp” thanh búa gõ vang lên, truyền khắp ngõ gốc vang dội trong hội trường.

      “Chúc mừng tổng giám đốc Dung, bức tranh sơn dầu này thuộc về ngài, cảm ơn ngài quyên tặng món quà lớn cho Nhi Viện.” Khóe môi chuyên gia bán đấu gia công lên, ông ta cười híp mắt.

      Dung Diệu Huy tức giận tay run run: “Du tiểu thư! thích bức tranh này?”

      Vậy ông mua làm cái gì? Uổng công bỏ vào hơn nghìn vạn!

      “Đúng, tuyệt thích.” Dư Tư Nhạc chống lại ánh mắt ông ta, hiểu nổi hai người này vì bức tranh sơn dầu mà phải đấu với nhau đến đầu rơi máu chảy.

      Du Lăng Thần khiêu khích nhìn về phía Dung Diệu Huy, khóe mắt hơi hếch lên, giống như xen lẫn tia khinh miệt và tính kế.

      nhìn lại Dư Tư Nhạc, bình thản : “ thích thôi, lần sau chúng ta chọn cái khác.”

      Còn chọn cái khác? Dung Diệu Huy có cảm giác như rơi vào bẫy.

      Du Lăng Thần cố ý đấu giá! Cố ý dụ ông ta mắc câu.

      Tiền đối với ông ta tính là gì, nhưng ông ta thể nuốt trôi cục tức này.

      Buổi đấu giá tiếp tục diễn ra, vật phẩm Dư Tư Nhạc quyên tặng, rất nhanh cũng được đưa lên sàn đấu giá.

      Bọn người tổng giám đốc Lưu, tổng giám đốc Tần đều kinh ngạc nhìn mấy lần, sau khi xác nhận mấy vật phẩm kia là của bọn họ tặng lễ nhận tội, sắc mặt hai người đều khó coi. Sau đó suy nghĩ, Du Lăng Thần là loại người nào? Thứ thiếu nhất chính là tiền, bọn họ tặng quà, có thể người ta nhìn chướng mắt, cũng là chuyện lẽ phải.

      Buổi đấu giá diễn ra suốt bốn giờ, mới kéo màn xuống.

      Tổng công ba nghìn bốn trăm nhân dân tệ, trong đó thể bỏ qua công lao cống hiến của Dung Diệu Huy khi đấu giá bức tranh sơn dầu.

      Suốt cả buổi đấu giá, sắc mặt Dung Diệu Huy đều lạnh lẽo.

      Buổi đấu giá vừa kết thúc, ông ta và Dung Húc theo cửa chính rời .

      Vừa ra khỏi hội trường, Dung Húc nhịn được tức giận: “Ông nội, ông làm gì phải lấy lòng Du Tư Nhạc? con cũng phải cưới ta, phải chỉ là đứa con thôi sao? Ngoại trừ gương mặt và bộ dáng bên ngoài nhìn tệ ra, ta còn có chỗ nào xuất sắc?

      Lúc trước nếu ông nội muốn làm nàng dâu thảo, Dung Húc tuyệt đối cúi thấp gập thân theo đuổi Du Tư Nhạc.

      Dung Diệu Huy xụ mặt lâu: “Mày câm miệng cho tao! Mày biết cái gì? Tao kêu mày làm cái gì, mày nghe theo. Bắt đầu từ ngày mai, mỗi ngày tự mình tặng cho ấy 99 đóa hoa hồng! tuổi trẻ đều thích lãng mạn, biết ? Đừng để tao ôm lấy rắc rối. Hoa hồng tao đặt trước với cửa hàng bán hoa, mày trực tiếp lái xe đến lấy là được.”

      Bóng hai người dần dần xa.

      Lưu Chí Thành chào hỏi Du Lăng Thần: “Tổng giám đốc Du, lần trước phải cùng ăn bữa cơm sao? Bây giờ vừa khéo giữa trưa, cùng ?”

      Du Lăng Thần tìm ra lý do cự tuyệt, cùng với bọn người Lưu Chí Thành, tổng giám đốc Tần ra ngoài.

      Đương nhiên Dư Tư Nhạc cũng theo bên cạnh , bọn họ đến nhà hàng tương đối nổi tiếng.

      Ăn bữa cơm coi như vui vẻ.

      chuyện phiếm hơn giờ, Du Lăng Thần mượn cớ công ty có việc, dẫn theo Dư Tư Nhạc rời khỏi.

      Vừa vào trong xe, Dư Tư Nhạc liền mở miệng : “thay vì là ăn cơm, còn bằng là xã giao.”

      Giao tình bàn cơm, có bao nhiêu phần đáng tin?

      “Giới thương nghiệp chính là như vậy, hoàn hảo chúng ta có xe lại, nếu chuốc cho em say khướt mới thả em ra.” Du Lăng Thần cài dây an toàn, khởi động xe: “Tiểu Nhạc, em muốn về nhà, hay là theo đến công ty?”

      Suy nghĩ chút chủ nhật có việc gì làm, lần trước đến công ty, Dư Tư Nhạc còn chưa kịp nhìn kỹ xem. Dầu gì cũng là sản nghiệp của nhìn mình, biết hơn chút cũng sai.

      “Em và cùng đến công ty .”
      Phong Vũ Yên, ly sắc, Jin29213 others thích bài này.

    3. banglangtrang123

      banglangtrang123 Well-Known Member Staff Member Super Moderator

      Bài viết:
      26,213
      Được thích:
      47,807
      Chương 26

      Editor: Nguyên Nguyên


      Lần trước Dư Tư Nhạc đến công ty, náo loạn làm người ta hoảng sợ, còn lien tụi đuổi hai công nhân.

      Còn lần này vừa bước chân vào cửa chính công ty, tin tức lập tức truyền ra ngoài. Mỗi công nhân của từng bộ phận đều dùng máy tính để lien lạc với nhau, hoặc là dùng di động gửi tin nhắn, nhanh như chớp tin tức này lan truyền cả tòa cao ốc.

      Tất cả công nhân đều chuẩn bị sẵn sàng như đón quân địch, bày ra thái độ ứng phó với cấp , dâng lên mười hai phần tinh thần.

      Cao ốc tập đoàn Du thị có 26 tầng, mỗi tầng là bộ phận riêng.

      Sau khi Du Lăng Thần giới thiệu đơn giản với , đưa đến phòng làm viêc của mình.

      “Tiểu Nhạc, nếu em nhàm chán, có thể chơi máy tính.”

      Trong phòng làm việc của Du Lăng Thần, có chồng tài liệu để bàn làm việc, còn có bàn để laptop.

      Dư Tư Nhạc “dạ” tiếng, sau đó đến lấy laptop.



      Ánh mắt đảo qua chồng văn kiện bàn làm việc, đó dày đặt những chữ viết, Dư Tư Nhạc nhìn xong đầu hơi choáng váng. Phần nhiều tài liệu này, đều dùng chữ tiếng , Dư Tư Nhạc tùy tiện dịch câu đều phải mất hai phút, may nhờ hai xem qua, từ ngữ nào làm trở ngại.

      Lo sợ quấy rầy hai làm việc, Dư Tư Nhạc im lặng ngồi chơi đùa máy tính chút, lên mạng tìm đọc truyện cười.

      Có lẽ mình cười hơi , dường như mỗi câu chuyện đều có thể chọc cười , khóe miệng luôn treo nụ cười. Thỉnh thoảng nhịn được có thể cười ra tiếng.

      Dư Tư Nhạc lấy tay che miệng, cố gắng để mình phát ra thanh, nhưng đầu vai cười đến run run.

      Du Lăng Thần xem phần văn kiện: “Muốn cười cười , đừng nghẹn, cần lo lắng quấy rầy .”

      hai, làm việc của .” Dư Tư Nhạc quyết định tắt trang web , chuyển sang xem tin tức.

      Lúc làm bài tập, ghét nhất người khác ngồi bên tranh luận. Xuất phát từ suy bụng ta ra bụng người, Dư Tư Nhạc muốn mang đến phiến phức cho hai………………………

      Du Lăng Thần hơi bất đắc dĩ cong khóe môi……………


      Lúc làm việc, thích người khác phát ra thanh gì. Nhưng người kia đổi lại là Dư Tư Nhạc…………. nghĩ như vậy. Thậm chí còn cảm thấy có ở bên cạnh, sau khi xử lý văn kiện mệt mỏi, lại liếc nhìn cái lại có thể tràn ngập ý chí chiến
      đấu.


      Loại cảm xúc gió thổi nhà trống này làm Du Lăng Thần cảm thấy khó hiểu.


      Cúi đầu nhìn mấy phần văn kiện trong tay, mày Du Lăng Thần dần dần nhíu chặt lại mấy ngầy nay ồn ào huyên náo với tập đoàn Dung thị trong tay ít công việc cần xử lý. Tổn thất tiền phải là chuyện lớn. Vào mấy tháng trước, phát trong hạng mục của tập đoàn Dung thị có vài chỗ bị bại lộ.


      Địa vị của tập đoàn Du thị bây giờ là dựa vào người nhiều đời nhà họ Du dốc sức làm nên, làm đến nơi đến chốn, thâm căn cố đế.


      Mà tập đoàn Dung thị lại nóng lòng cầu xin, vì lợi ích trước mắt, căn bản để ý đến phát triển lâu dài của công ty. Ỷ vào hợp tác với tập đoàn Du thị, muốn nhiều tiền chút, đem số lỗ hổng ràng làm như thấy.


      Nếu tiếp tục như vậy, lỗ hỏng này ngày càng lớn hơn, cuối cùng biến thành tình trạng thể vãn hồi được.


      Cắt đứt hợp tác với bọn họ khi chưa muộn, đơn giản là bởi gì Dung Húc chọc tức , cũng từng phân tích hoàn cảnh quá lớn, cuối cùng mới làm ra loại quyết định như vậy.


      ..........


      Bên ngoài cửa sổ sát đất, ánh mặt trời chiếu vào từ từ thay đổi phương hướng.


      Ban đêm đến, khắp các đường phố đều sáng đèn.


      "Tiểu Nhạc, thôi." Du Lăng Thần đem phần văn kiện để vào trong ngăn kéo, rồi cầm lấy túi công văn đến bên ghế sô pha.


      Dư Tư Nhạc nhanh chóng đứng lên, rồi khép laptop lại.


      ' hai, bây giờ mấy giờ rồi?"


      "Bảy gờ, đêm nay chúng ta ra ngoài ăn." Du Lăng Thần đến thang máy, ấn vào nút.


      Lại đến khách sạn Hoài Hương, Du Lăng Thần gọi đầu bếp chuẩn bị vài món hải sản. Lần trước khi ăn cơm ở khách sạn nghỉ phép, Du Lăng Thần nhìn ra được Dư Tư Nhạc rất thích ăn hải sản.


      "Ăn cua ," Du Lăng Thần gắp thức ăn cho .


      Trong miệng Dư Tư Nhạc bỏ xương cá chỉ gật đầu với , thể chuyện.


      Sau khi lấp đầy bụng, Dư Tư Nhạc thỏa mãn liếm liếm cánh môi.


      Du Lăng Thần đúng lúc nhìn thấy động tác này của , thu vào trong mắt, chỉ thấy khóe miệng ló ra đầu lưỡi màu hồng tràn đầy hấp dẫn, như mời gọi người khác hôn nhau.


      Yết hầu Du Lăng Thần căng thẳng, ánh mắt dần trở nên sâu thẩm, đứng lên : " vệ sinh chút."


      Vì sao... có thể sinh ra loại cảm giác khó có thể khống chế như vậy?


      Bóng lưng có chú hoảng hốt lúng túng.


      Dư Tư Nhạc sững sờ nhìn hai cách ly mình mà nguyên nhân.


      Cầm lấy khăn lau vết bẩn ở khóe miệng, Dư Tư Nhạc dựa lưng vào ghế ngồi. Nghĩ đến dì Lưu còn chưa đến giờ tan tầm, có thể gặp mặt chút.


      hỏi phục vụ phòng bếp ở đâu, Dư Tư Nhạc qua đường hành lang rồi đứng trước cửa phòng bếp.


      Vừa định đẩy cửa vào, có nhân viên chặn đường lại: "Chỗ này người liên quan được vào."


      Dư Tư Nhạc cũng biết có nhiều phòng bếp cấm người ngoài đến tham quan, tuy rằng khách sạn Hoài Hương thuộc sản nghiệp của nhà mình, nhưng muốn có nhiều điều khó như vậy.


      "Tôi đến tìm người, có biết dì Lưu Cầm Tâm ở đâu ?" Dư Tư Nhạc là điển hình mặt trái xoan, lông mi dài, đôi mắt to tròn, rất đáng động lòng người.


      Nhân viên mặc bộ lễ phục màu trắng, chỉ nhìn vẻ mặt đáng của Dư Tư Nhạc, giọng lập tức dịu dàng lại: "A, là người mới đến sao? Bà ấy làm việc, tìm bà ấy sao? Tôi vào chuyển lời giúp ."


      "Cảm ơn ." Dư Tư Nhạc lễ phép lời cảm ơn.


      Người nhân viên kia mở cửa vào, rất nhanh lại ra còn có dì Lưu sau lưng ta.


      Bà vừa nhìn thấy Dư Tư Nhạc, ngạc nhiên hô to: "Tiểu thư, sao người lại đến đây? Du thiếu biết ?"


      "Con và hai cùng đến đây, Dì Lưu, dì làm việc ở đây có hài lòng ?" Tốt xấu gì dì Lưu cũng là người thứ hai nhìn thấy sau khi trọng sinh, dù sao đáy lòng cũng sinh ra loại cảm giác khác với người thường.


      Dì Lưu mặt tràn đầy tươi cười: "Ở đây mọi người đều quan tâm tôi."


      Tuổi của bà cũng bước sang tuổi trung niên rồi, vất vả mới có thể kiếm được công việc tốt, trong lòng cao hứng khỏi phải ... Lại làm hơn mười năm, có thể lãnh tiền lương về hưu, đối với Du thiếu và tiểu thư tràn đầy cảm kích.


      Dư Tư Nhạc chuyện lúc với dì Lưu, đến khi ngoài hành lang truyền đến giọng của Du Lăng Thần: "Tiểu Nhạc."


      Giọng trầm thấp dồi dào từ tính, từng chữ đều rất có lực, như muốn va vào lòng người.


      "Chúng ta cần phải trở về." Hai tay Du Lăng Thần để trong túi quần, ánh mắt sâu thẳm sắc bén.


      Dư Tư Nhạc vẫy vẫy tay với dì Lưu, hẹn gặp lại rồi chạy đến bên cạnh Du Lăng Thần.


      Lưu Cầm Tâm nhìn hình ảnh hai người cạnh nhau, nhưng cảm thấy có vài phần hài hòa đẹp đẽ nên lời. hành lang vang lên tiếng bước chân cốp cốp, bóng dáng hai người kéo dài dài, như muốn đoạn đường này, đến già, đến chết.
      Last edited: 31/12/14
      Phong Vũ Yên, ly sắc, Jin29215 others thích bài này.

    4. banglangtrang123

      banglangtrang123 Well-Known Member Staff Member Super Moderator

      Bài viết:
      26,213
      Được thích:
      47,807
      Chương 27

      Editor: Nguyên Nguyên


      Chủ nhật qua, Dư Tư Nhạc lại đến trường tiếp tục việc học.

      Còn chưa đến cửa lớp, nghe thấy bên trong trận ồn ào.

      “A…………Nhân vật chính đến rồi!”

      biết người nào hô to tiếng.

      Dư Tư Nhạc vừa bước vào cửa, bỗng nhiên có người đem bó hoa đến trước mặt , Dung Húc hất cao cằm: “Cho phép…………..Tặng hoa hồng cho bạn, 99 đóa, bắt đầu từ giờ phút này, tôi chính thức theo đuổi bạn.”

      Các bạn học đứng xung quanh đều la hét chói tai.

      Ở trong trường học, Dung Húc có thể nhân vật làm mưa làm gió. ai mà biết cậu ta là tên nhà giàu có tiền? mỗi ngày đều có người nhìn chăm chú cậu ta, phần đông là các nữ sinh.

      Dĩ nhiên có rất nhiều người reo hò, nhưng ở lối rẽ, có những nữ sinh vẻ mặt thương tâm nhìn thấy màn này.

      cánh hoa hồng còn dính nước mưa, tất nhiên cũng có thể là là do người ta phun nước lên. Tóm lại, nhìn qua rất đẹp.

      Ánh mắt Dư Tư Nhạc nhìn hoa hồng từ từ chuyển sang mặt Dung Húc, giọng lạnh nhạt: “Cậu thích tôi là chuyện của cậu, liên quan gì đến tôi, xin cậu lấy lại hoa hồng của cậu.”

      có hứng thú sớm với tên tiểu tử náo loạn này. Hơn nữa Dung Húc là người thế nào cũng biết. Cùng cậu ta ở chung chỗ là muốn đắm chìm trong trụy lạc sao?

      Trong nháy mắt Dung Húc bị Dư Tư Nhạc khinh thường, hung hăng kích thích. Nhưng ông nội từng cảnh cáo cậu ta, cho dù bị khinh bỉ dồn vào sát vách, cũng được tức giận với Dư Tư Nhạc, theo đuổi được Dư Tư Nhạc, cả đời này cậu đừng mơ tưởng quyền thừa kế nhà họ Dung. Còn cái gì ba cậu mới bốn mươi tuổi, nếu cậu nghe lời ông nội, ông nội bảo ba cậu sinh con trai khác.

      Đem hoa hồng đặt lên chỗ ngồi của Dư Tư Nhạc, Dung Húc : “Tôi buông tay, tôi dùng hành động chứng minh………Tôi thích bạn.”

      Dư Tư Nhạc nhìn cũng nhìn cái, cầm lấy bó hoa hồng đến cửa phía sau phòng học.

      Dung Húc cho rằng bị làm cho cảm động, rất nhanh nhận lời tỏ tình của mình.

      Cũng nghĩ đến Dư Tư Nhạc vứt bỏ, đem hoa hồng vứt vào trong sọt rác: “Dung thiếu gia, xin đừng vứt rác lung tung.”

      xong, lập tức quay lại chỗ ngồi, mở sách ra đọc.

      Dung Húc tức giận đen mặt lại, đẩy những người xem náo nhiệt xung quanh ra, nổi giận đùng đùng ra ngoài.

      Vì chuyện Dung thiếu tỏ tình bị từ chối, đến hai tiết, tất cả các khóa đều biết.

      Dung Húc đúng là quyết tâm muốn theo đuổi Dư Tư Nhạc, mỗi buổi sáng tự mình đem đến bó hoa, trong trường học ngừng náo nhiệt bởi vì có cậu ta, ngay cả ảnh chụp Dư Tư Nhạc cũng bị đám học sinh nhiều chuyện kia đăng lên tạp chí

      của trường.

      Mỗi ngày sau giờ học, Dư Tư Nhạc đều có thể nghe rất nhiều học sinh bàn tán về đề tài này.

      Có nhiều nữ sinh đứng về phía Dung Húc, Dung Húc là người si tình tuyệt thế. Nếu có nam sinh nào mỗi ngày chịu tặng cho họ 99 đóa hoa hồng, các lập tức đồng ý kết giao.

      Về phần Dư Tư Nhạc mỗi ngày đem hoa hồng vứt , suýt chút làm cho đám nữ sinh kia chảy nước bọt. ít người khác người, câu được con rùa vàng tốt như vậy, mà còn phải giả vờ thanh cao làm gì.

      Nếu lo lắng vấn đề hình tượng, Dư Tư Nhạc muốn chửi to vào đám nữ sinh kia, đám các người đều bị mù mắt rồi sao? Tình cảm của Dung Húc chân thành sao? Nếu cậu ta tâm thích người, có ép buộc người đó cắn thuốc uống rượu ?

      đám hồ đồ chỉ biết nhìn bề ngoài!

      ...............

      Từ sau khi thân phận Dư Tư Nhạc sáng tỏ trong buổi đấu giá, Du Lăng Thần phái A Bưu và ba người vệ sĩ phụ trách đưa Dư Tư Nhạc học. Đồng thời cũng quan sát chặt chẽ những chuyện Dư Tư Nhạc xảy ra trong trường.

      bàn làm việc, đống ảnh chụp nằm khắp cả bàn

      Trong tay Du Lăng Thần nắm chặt bức ảnh Dung Húc tặng hoa, ánh mắt lạnh lẽo đáng sợ.

      Dung Diệu Huy! Tính toán sai! Mỗi bước đều tính toán rất kỹ.

      Nhưng mà chỉ cần có Du Lăng Thần tôi ở đây, ông tưởng muốn gì được đó, cả đời cũng nắm trong tay được cái gì.

      ........................

      Bóng đêm như nước, bầu trời muôn ngàn ánh sao lộng lẫy treo đầy bầu trời đêm.

      Mấy ngày nay, Dư Tư Nhạc ở trường học bị những chuyện này làm cho tâm tư rối loạn như trời tối. Cầm cây viết trong tay muốn làm bài tập nhưng tâm tình yên tĩnh được.

      Ngòi bút trang giấy nháp vẽ loạn lung tung.

      "Tiểu Nhạc, bản giấy nháp rách rồi, đổi tờ khác ." Du Lăng Thần viết bản kế hoạch, giương mắt nhìn thấy vẻ mặt Dư Tư Nhạc như vào cõi tiên, cố ý gọi tiếng kéo suy nghĩ lại.

      Dư Tư Nhạc cúi đầu thấy mặt bản giấy nháp rách nhiều lỗ lớn, vẻ mặt ngượng ngùng, nhanh chóng vứt bỏ.

      Nhớ đến lời của chủ nhiệm lớp hôm nay, Dư Tư Nhạc chần chừ lát rồi hỏi: " hai, ngày mai có rảnh ?"

      "Có việc gì?" ngồi ghế xoay, ánh mắt nhìn về phía Dư Tư Nhạc.

      "Ngày mai họp phụ huynh......." Dư Tư Nhạc biết hai bận rộn công việc, chuyện có sức lực: "Nêu hai thể , có thể gọi điện thoại cho chủ nhiệm lớp ?"

      Thi giữa học kỳ qua, lớp tổ chức họp phụ huynh, muốn thảo luận về vấn đề học sinh.

      Dư Tư Nhạc chỉ có mình Du Lăng Thần là người thân. Trung Quốc có câu tục ngữ " cả như cha", ngoại trừ Du Lăng Thần ra, Dư Tư Nhạc nghĩ ra người thứ hai. Nhà họ Du cũng có người thân khác, nhưng mà em bác gì đó lại biết.

      "Ai thể ?" Du Lăng Thần buông bản kế hoạch xuống, mười ngón tay đan vào nhau đặt bên hông, nhìn Dư Tư Nhạc hỏi: "Họp phụ huynh chỉ có nửa ngày, cho dù bận rộn, cũng bớt chút thời gian chứ."

      Bây giờ giáo viên đều thích đối xử khác nhau với học sinh. Bạn có tiền có thế, nếu thành tích học tập tốt, họ chiếu cố vài phần. Nếu cái gì cũng có, xem người trong nhà đối xử coi trọng bạn với trình độ gì. Ngay cả người nhà đều khinh thường bạn, giáo viên coi trọng bạn mới là lạ.

      "Cảm ơn hai." Dư Tư Nhạc tặng thêm nụ cười tươi.

      Trọng sinh ở nhà giàu, Dư Tư Nhạc cảm thấy vui vẻ nhiều, chỉ là có nhiều tiền hơn chút mà thôi. Thứ làm cho vui vẻ nhất chính là, kiếp này có người thân, hơn nữa người này còn rất tốt với , đều lo lắng cho ở mọi nơi.

      Chỉ cần nghĩ đến, cho dù thời gian còn giây cuối cùng, cũng muốn ở cùng với hai.

      Từng ngày trôi qua nhanh, thời tiết mùa hè luôn rất nóng.

      Bảy tám giờ sáng, mặt trời lên cao.

      Dư Tư Nhạc mặc áo T-Shirt và quần thường ở phía trước, giới thiệu sơ lược về trường học cho hai nghe, chỗ nào là dãy lầu phòng học, chỗ nào là phòng ngủ.

      Ngày hôm nay, trường học mở cửa, lại cấm người ngoài vào. Rất nhiều học sinh dẫn theo phụ huynh ra vào cổng trường.

      Du Lăng Thần vừa xuất trong trường học, lập tức hấp dẫn tầm mắt của nhiều người. Danh tiếng của ở thành phố C vang dội, đặc biệt gần đây xảy ra chuyện với tập đoàn Dung thị, thường xuyên xem bản tin tài chính kinh tế có thể thấy hình ảnh của và Dung Hiệu Huy.

      Hai người vừa đến lớp của Dư Tư nhạc, phụ huynh học sinh ngồi bên trong phòng học đều nhìn về phía cửa.

      "A! Đây phải là tổng giám đốc của tập đoàn Du thị sao? ta lại tự nhìn đến đây họp phụ huynh?"

      "Nghe hai tập đoàn lớn này trở mặt, gần đây đấu nhau càng lợi hại, báo đều đưa tin mỗi ngày."

      " ta đẹp trai hơn ảnh chụp báo."

      .................

      loại tiếng nghị luận bùng nổ trong phòng học.
      Last edited: 1/1/15
      Phong Vũ Yên, ly sắc, Trâu12 others thích bài này.

    5. vulinh

      vulinh Well-Known Member

      Bài viết:
      20,019
      Được thích:
      24,206
      Quà đầu năm, chúc cả nhà năm mới vui vẻ và hạnh phúc hehe ^^

      Chương 28

      Editor: Nguyên Nguyên


      hai, em ngồi ở đây.” Dư Tư Nhạc dẫn đến bên chỗ ngồi.

      Xếp ở vị trí thứ ba, vị trí này tầm nhìn rất tốt.

      bàn học có nhiều sách giáo khoa và sách bài tập, Du Lăng Thần tùy tý cầm quyển lên rồi lật qua lật lại.

      Chữ viết của Dư Tư Nhạc cũng sạch như bản thân , hơn nữa còn rất đáng để xem lại.

      Lớp học ồn ào liên tục nửa giờ, chủ nhiệm lớp mới chậm trễ có mặt.

      “Cảm ơn mọi người trong lúc cấp bách dành chút thời gian đến tham gia họp phụ huynh.” Chủ nhiệm lớp là người phụ nữ hơn ba mươi tuổi có chồng, ánh mắt đen, bộ dáng giỏi giang nghiêm túc: “Xin mời các bạn học trong lớp nhanh chóng ra ngoài.”

      Trong phòng học có tổng cộng mấy chục mét vuông, nếu tất cả học sinh và phụ huynh ở trong này, chẳng phải bị chen chết rồi sao?

      Mỗi lần họp phụ huynh, phòng học đều dành chỗ ngồi cho các phụ huynh, mà chủ nhiệm lớp là người tổng kết biểu của học sinh ở học kỳ này, người nào xuất sắc, người nào tệ.

      Còn tưởng mấy ngày nay Dung Húc đều đến quấn quít làm phiền, Dư Tư Nhạc lo sợ giáo chủ nhiệm sớm”, tâm có chút hoảng loạn muốn ở lại nghe chút, lại chịu được tầm mắt của chủ nhiệm hối thúc đuổi ra ngoài.

      hai, em ở bên ngoài chờ .” Dư Tư Nhạc xong câu đó, xoay người ra khỏi phòng học.

      Nhìn thấy toàn bộ học sinh đều ngoan ngoãn ra ngoài, chủ nhiệm lớp mới bắt đầu lên tiếng. Ánh mắt lơ đãng quét đến vị trí Du Lăng Thần ngồi ở giữa, thể tin được đường đường là tổng giám đốc của tập đoàn Du thị xuất ở lớp học của em mình……………………..

      “Thành tích cuộc thi giữa học kì, tôi tin chắc rằng mọi người xem qua rồi. Lớp chúng ta đều đứng đầu, trung bình thành tích của Dao Dao đều đứng đầu các lớp. Nhưng luôn có những học sinh khác ko chịu nổ lực, đều thích ở sau lớp tán dóc…………….Miệng của chủ nhiệm lớp luôn khép mở, sau đó điểm danh phê bình vài học sinh, đổi thành vẻ mặt những phụ huynh tối tăm, ngựng ngùng ngẩn đầu lên.

      “Tất nhiên, trong lúc này có những học sinh tiến bộ rất nhanh, học sinh Dư Tư Nhạc còn tốt hơn trước. Dựa theo danh sác tên của 20 bạn đứng cuối lớp, hi vọng mọi người có thể lại với người nhà của những đứa trẻ này, chỉ ở lớp phải nổ lực học tập, sau mỗi tiết, cũng cần phải tốn nhiều thời gian về mặt mặt học tập.”

      Dư Tư Nhạc luôn ghé vào bên ngoài cửa lớp để nghe lén, nghe thấy giáo viên khen ngợi mình, vỗ mạnh vào môi, thầm, thành thích của thể tăng lên sao? Mỗi ngày hai đều ôn tập cho , môn tiếng , toán, lý, hóa và các môn khác.

      Sau khi giáo viên chủ nhiệm ra vài điểm, trong lớp đều tiếng động, yên tĩnh đến mức cây kim rơi
      xuống đất cũng có thể nghe thấy.


      Chủ nhiệm lớp đến miệng đắng lưỡi khô, hắng giọng cái: " biết mọi người trong lớp chúng ta có đề nghị gì ?"


      Rất nhanh phía dưới vang lên tiếng thảo luận.


      Trong hành lang có vài học sinh tới lui, đều nghi ngờ nhìn về phía Dư Tư Nhạc vài lần. Trong mắt mỗi người đều viết "Họp phụ huynh có cái gì dễ nghe?" làm gì dính chặt vào cánh cửa, bộ dáng muốn chui vào trong đó.


      Dư Tư Nhạc giả vờ như phát , thầm trong lòng, phát qua có người nghe lén sao? cũng sợ giáo viên chủ nhiệm lớp chuyện kia.


      "Giáo viên Mã đúng ?" giọng quen thuộc vang lên, truyền vào lỗ tai Dư Tư Nhạc.


      Tim Dư Tư Nhạc nhảy lên cổ họng, lỗ tai kề sát cánh cửa càng kề sát hơn nữa.


      " biết đối với chuyện học sinh sớm, trường học các người xử lý thế nào?" Giọng Du Lăng Thần luôn lạnh lẽo, lúc vừa mở miệng, trong phòng học càng thêm yên tĩnh.


      Lúc trước Dư Tư Nhạc có thể lấy thành tích thối nát này tiến vào lớp đứng đầu, tất cả là vì Du Lăng Thần đóng số tiền học phí lớn với giáo viên. Vị nhân nhân này đứng ở chỗ nào, cũng làm cho mọi người kính sợ.


      trán chủ nhiệm chảy mồ hôi lạnh, rút khăn giấy ra lau chùi. Gần đây mỗi ngày Dung Húc đều tặng hoa hồng, ồn ào náo nhiệt như thế có giáo viên nào mà biết cậu ta theo đuổi Dư Tư Nhạc? Nhưng mà Dung Húc cũng là thiếu gia của tập đoàn lớn, người như vậy đội ngũ giáo viên này làm sao quản lý được chứ?


      " sớm ảnh hưởng đến việc học tập. Học sinh Đỗ Tuyệt sớm." Chủ nhiệm lớp đứt quãng, thể đắc tội với vị tổng giám đốc Du trước mắt này! đứng bục giảng, lại thể che giấu lương tâm "có thể sớm."


      Bên dưới có nhiều phụ huynh nhìn , nếu ra những lời này, có thể bị nước miếng phun chết.


      Trái tim Dư Tư Nhạc đập cuồng loạn, đơn thuần là bị hai dọa sợ hãi, nhất định hai biết cái gì rồi! quanh co chuyện Dung Húc tặng hoa.


      "Giáo viên Mã vậy tôi cũng yên tâm. Nghe học sinh quấy rầy Tư Nhạc nhà tôi. Hy vọng giáo viên Mã có thể chú ý nhiều chút. Tôi để Tiểu Nhạc ở đây lên lớp, là muốn cho ấy có hoàn cảnh học tập tốt, giả vụ như các người làm được điểm ấy, tôi nghĩ muốn....Tôi có cần đổi trường học cho Tiểu Nhạc." Cả người Du Lăng Thần khí thế làm cho người khác phải sợ hãi, những lời làm cho người khác cự tuyệt.


      Mồ hôi của giáo viên Mã chảy như nước, trêu chọc ai rồi hả? Nếu vị thần tài Du Lăng Thần này rồi, hiệu trưởng giận chó đánh mèo lên người , chắc chắn chén cơm cũng thể đảm bảo được.


      Chỉ có thể nịnh nọt đồng ý: "Tổng giám đốc Du ngài yên tâm, Dư Tư Nhạc là học sinh của lớp tôi, chắc chắn tôi chịu trách nhiệm."


      "Ừ, vậy là tốt." Giọng Du Lăng Thần hơi chậm chạp: "Tin rằng phụ huynh ở đây cũng đồng ý con mình ở trường học bị người khác quấy rầy."


      Những người khác đều ra sức hùa theo.


      Bọn họ bỏ số tiền lớn cho con mình đến đây học, chứ để cho bọn chúng đến đây đương!


      Trải qua trận ầm ĩ, chủ nhiệm lớp thấy chuyện hơi khó khăn. Đặc biệt đối diện với ánh mắt lợi hại của Du Lăng Thần, suýt chút nữa cà lăm. nhận lớp tám năm, đây là lần đầu tiên luống cuống như vậy, biểu giống như giáo viên thực tập chuẩn bị ra trường.


      Ngoài cửa, hai chân Dư Tư Nhạc lạnh lẽo. cắn chặt răng, trong lòng ân cần hỏi thăm mười tám đời tổ tông của Dung Húc mấy lần.


      Bỏ chuyện hoa hồng này! biết làm sao Dung Húc coi trọng mình chứ? Trong trường học có rất nhiều đẹp hơn mình, cũng thừa nhận mình có ưu điểm gì có thể hấp dẫn Dung Húc.


      Họp phụ huynh tiếp tục diễn ra hơn mười phút nữa, cánh cửa đóng chặt này bỗng nhiên mở ra.


      Dư Tư Nhạc nhanh chóng đứng thẳng người, giống như ngoan ngoãn đứng bên ngoài.


      Chủ nhiệm lớp nhìn cái, cúi người vòng qua bên người , về phía hành lang cuối cùng.


      Du Lăng Thần bước đến, đến trước mặt : "Ra ngoài ăn cơm, hay là về nhà ăn cơm?"


      "Về nhà." Dư Tư Nhạc rầu rĩ trả lời.


      Cố ý xào món đặc biệt nhất, chột dạ muốn lấy lòng Du Lăng Thần.


      Dung Húc tỏ tình , có gì sai chứ? Theo lẽ thường, đúng là hợp tình hợp lý mới phải. Nhưng mà Dư Tư Nhạc cảm thấy trong lòng rất lạ, rất muốn hai biết chuyện này.


      Dư Tư Nhạc còn chưa nghĩa ra nên mở miệng giải thích thế nào, Du Lăng Thần lại giành trước với : "Sau này em cố gắng cách xa Dung Húc chút, ít tiếp xúc với người của nhà họ Dung càng tốt."


      Dư Tư Nhạc sững sờ gật đầu: " biết, hai."


      cũng muốn dây dưa với Dung Húc........Từ lúc bắt đầu đến bây giờ, Dung Húc đều mặt dày mày dạn tự mình tìm đến .
      Last edited by a moderator: 2/1/15
      Phong Vũ Yên, ly sắc, Trâu12 others thích bài này.

    6. ^^! Nếu bạn không gửi link bài viết trên Facebook được, hãy sử dụng link trong khung này để chia sẻ bài viết :