1. QUY ĐỊNH BOX TRUYỆN SƯU TẦM :

    Đặt Title theo mẫu [Tên truyện] [dấu cách] - [dấu cách] [Tác giả] [Số chương]
    ----•Nội dung cần:
    - Hình minh họa (bìa truyện, hình ảnh,etc,...)
    - Nguồn
    - Tác giả
    - Tên editor +beta
    - Thể loại
    - Số chương
    Đặc biệt chọn canh giữa cho đoạn giới thiệu
    ---- Quy định :
    1. Chỉ đăng những truyện đã có ebook và đã được public trên các trang web khác
    2 . Chỉ nên post truyện đã hoàn đã có eBook.
    3. Trình bày topic truyện khoa học, bôi đen số chương để dễ nhìn
    4 . Cần có trách nhiệm post đến hết truyện. Nếu không thể tiếp tục post liên hệ Ad và Mod

Anh hai Boss, đừng nghịch lửa - Cửu Trọng Điện (Full+eBook)

Thảo luận trong 'Hiện Đại'

  • ^^! Nếu bạn không gửi link bài viết trên Facebook được, hãy sử dụng link trong khung này để chia sẻ bài viết :
    1. Trúc Doanh

      Trúc Doanh Active Member

      Bài viết:
      108
      Được thích:
      116
      oa oa den doan gay can nha!! hong chuong sau cua nang.
      honglak thích bài này.

    2. banglangtrang123

      banglangtrang123 Well-Known Member Staff Member Super Moderator

      Bài viết:
      26,213
      Được thích:
      47,808
      Chương 32

      Editor: Nguyên Nguyên


      Trong lớp học, các học sinh dần dần ra về, chỉ còn số học sinh phụ trách lau quét dọn dẹp, ở lại quét dọn và lau bảng đen.

      Qua nửa giờ sau, các học sinh lần lượt hết, tiếng động lớn vang lên toàn bộ các lớp học từ từ yên tĩnh lại.

      thanh cũng có.

      Hành lang thoáng liếc qua hiểu ngay.

      “Tiểu thư, bọn họ còn đến ?” Có vệ sĩ kiên nhẫn hỏi.

      Dư Tư Nhạc nhìn ta, ánh mắt hơi bất mãn: “Đừng chuyện.”

      ra chỗ của bọn họ dễ dàng bị bại lộ.

      Những người đó trong vài ngày liên tục đều bỏ gà chết vào trong ngăn kéo của , Dư Tư Nhạc tin rằng………… Hôm nay bọn họ nhất định làm như vậy.

      méc giáo viên, cũng tìm hai giúp đỡ.

      Làm như vậy…………….Người biết chuyện cho rằng nữ sinh nhát như chuột, mặc dù chịu ủy khuất bị khi dễ, cũng dám kể ra với người ngoài. Lần này tạo trường giả tiếp cận quân địch………………. Người này dễ dàng bị khi dễ, hơn nữa phản kháng, vì vậy hành vi độc ác của bọn họ, tuyệt đối ngày càng nghiêm trọng.

      Hôm nay bọn họ có gan lớn vào nhà vệ sinh rồi tạt nước lên người , có thể hết sức chứng minh cho này.

      Giống như vì nghiệm chứng suy nghĩ của Dư Tư Nhạc, cách vài phút sau, hành lang dần dần phát ra thanh.

      A Bưu là người đứng đầu nhóm vệ sĩ, phất tay với những người kia cái, ý bảo bọn họ đừng lộn xộn, từ mình ló đầu chú ý trước cửa phòng học.

      Hai nam sinh xách theo túi to, sợ hãi rụt rè về phía phòng học của Dư Tư Nhạc.

      “Nhanh chút…………Đừng để người khác nhìn thấy.” Trong đó có nam sinh giọng hối thúc.

      nam sinh bẻ khỏa cửa, cánh cửa lúc lắc. Ổ khóa cánh cửa này hỏng rồi, chỉ cần bẻ mạnh cái là cửa tự mở ra.

      Khóa cửa vang lên loảng xoảng tiếng, cửa mở ra.

      “Các cậu là ai? Các cậu muốn làm gì?” đạo thanh nổi giận từ hành lang truyền đến.

      Dư Tư Nhạc nghe giọng này, sắc mặt liền trầm xuống.

      Hai nam sinh thấy chuyện bị bại lộ, muốn trốn thoát, bất chấp vẫn tiếp tục gây án, xoay người muốn bỏ trốn.


      “A Bưu! Nhanh đuổi theo!”

      Theo giọng Dư Tư Nhạc hô to, A Bưu và vài tên vệ sĩ nhanh chóng đuổi theo hai nam sinh kia. Bọn họ chịu qua huấn luyện rất nghiêm khắc, tốc độ mạnh mẽ hơn người, hơn mười giây chặn được hai nam sinh kia.

      Hai nam sinh sợ hãi
      dựa lưng vào nhau, hoảng sợ nhìn mấy vệ sĩ trước mặt.

      Dung Húc nhanh chóng chạy đến, nhìn thấy toàn bộ quá trình bắt người của Dư Tư Nhạc.

      "Dung Húc, bạn rống cái gì mà rống? bạn làm trở ngại chứ giúp gì được đâu." Sắc mặt Dư Tư Nhạc thay đổi nhìn cậu ta vừa rồi suýt chút nữa để hai người kia chạy mất.

      Cơn tức của Dung Húc từ từ dâng lên, trong tay ôm quả bóng rổ, đầu đầy mồ hôi, rống cổ quát: "Dư Tư Nhạc, lão tử biết gần đây em bị bắt nạt, tâm tình khó chịu, nhưng cũng đừng giận dữ lây lan chỗ này của tôi. Nếu nhìn thấy hai người kia lén lút, lão tử từ sân bóng chạy đến đây đâu."

      Cậu chỉ vì muốn bắt hung thủ giúp Dư Tư Nhạc mà thôi, ai biết được Dư Tư Nhạc mai phục ở đây rất tốt, ai lại biết ngay từ đầu Dư Tư Nhạc biết cảm kích?

      như vậy, thầm nghĩ Dung Húc cũng biết khó mà lui, đừng quấn quýt lấy . Càng muốn chịu ân đức của cậu ta, miễn cho sau này muốn cắt đứt cũng xong.

      "Đừng mình chính nghĩa lẫm nhiên như vậy, Dung Húc, bạn là người gì, người khác đều hiểu , chừng hai người này đều do bạn phái tới." Dư Tư Nhạc càng càng khó nghe, mỗi câu như lưỡi dao sắc bén, đâm vào tim Dung Húc.

      Dung Húc khó có được muốn giúp chuyện, đổi lại là ánh mắt trái ngược của , sắc mặt càng đen: "Dư Tư Nhạc, mẹ nó bị người khác hất nước ném gà chết."

      Dư Tư Nhạc nhíu mày, muốn tiếp tục cãi nhau với cậu ta.

      "A Bưu, bắt bọn họ lại."

      Hai vệ sĩ đè tay nam sinh lại, cố gắp áp chế bọn họ, bẻ tay bọn họ ra sau người, bộ dạng này, bọn họ muốn giãy giụa cũng có sức lực.

      "Ai gọi các cậu làm vậy?" Ánh mắt Dư Tư Nhạc nhìn chằm chằm hai người cầm trong tay túi xách to.

      Vệ sĩ đối với nghiêm hình tra tấn rất có bộ, nhìn thấy hai nam sinh kia mạnh miệng, răng rắc tiếng, bẻ gãy bả vai bọn họ, đến mức gãy xương, nhưng khẳng định rất đau nhức.

      Hai nam sinh kia kêu rên thảm thiết, môi miệng trắng bệch.

      " muốn ăn chút đau khổ, nhanh chóng ra ." Dư Tư Nhạc đầu óc ngày càng choáng váng, toàn bộ đều dựa vào tia tỉnh táo cuối cùng chỗng đỡ.

      Hai nam sinh kia vịt chết vẫn còn cứng mỏ.

      Dư Tư Nhạc có chút chịu đựng được, dựa vào vách tường: "A Bưu, đừng giết chết người."

      Nhưng lời này của Dư Tư Nhạc rất có trình độ, cái gì gọi là đừng giết chết người chứ? Ý là có thể đánh tàn phế, làm cho ngây ngốc, mặc cho bọn họ làm thế nào, đừng làm đến chết người.

      Hai nam sinh trong trường học nhiều nhất là diễu võ dương oai, tính ra ngoài quậy phá. Nghe những lời bổng của Dư Tư Nhạc, sợ tới mức đầu óc choáng váng. Còn chưa từ trong hoảng sợ hoàn hồn lại, A Bưu đánh quyền vào bụng tên kia, làm cậu ta đau đớn nhăn mặt.

      Tiếng kêu thảm thiết liên tục.

      đến năm phút, hai nam sinh bị đánh bầm dập.

      Dung Húc đứng bên nhìn trợn tròn mắt, dường như lúc này Du Tư Nhạc thay đổi. Hình tượng nhu thuận động lòng người đều bị hủy bỏ, thay thế là vô tình lạnh như băng, tác phong thủ đoạn này rất giống Du Lăng Thần.

      Qủa nhiên hổ là người nhà, vào nhà sao?

      "Vẫn chịu sao?" Dư Tư Nhạc lại lên tiếng.

      Khóe miệng hai nam sinh đều đỏ, trong đó có người khóc thành tiếng.

      "Tôi .... tôi ..." nam sinh khóc che miệng "tôi ...."

      Nam sinh bên cạnh trừng mắt nhìn cậu ta, người nam sinh này lại im lặng, dám mở miệng.

      "Tiếp tục đánh." Tư Nhạc nhàng phun ra lời .

      Nam sinh kia vừa rồi muốn lại kêu rên: "là Tưởng Oánh Oánh.... Là Tưởng Oánh Oánh với chúng tôi, làm hại ấy bị ba đánh cho trận. Đến bây giờ ba ấy vẫn liếc mắt nhìn ấy cái, tiền tiêu vặt cũng cho ấy, chỉ suýt chút đuổi ấy ra khỏi nhà."

      "Chúng tôi có quan hệ tốt với ấy, tôi lại hơi thích ấy, liền xung phong nhận việc báo thù giúp ấy." Nam sinh này càng giọng càng thấp.

      Ngu Ngốc. Trong lòng Dư Tư Nhạc mắng hai nam sinh này, quả còn ngu ngốc hơn heo, bị Tưởng Oánh Oánh bán , còn cố gắng kiếm tiền cho ta.

      Dư Tư Nhạc nhìn nam sinh kia, "Cậu cũng giống vậy?"

      Nam sinh này dẩu môi cao, có trả lời, nhưng tám chín phần cũng là ý này.

      "Hôm nay đánh nhau, xem như trả lại cho các người, lại làm trò đùa quái ác này nữa, đừng trách tôi khách khí." Dư Tư Nhạc cất bước ra ngoài: "A Bưu, thả bọn họ ra , chúng ta có thể rồi."

      A Bưu nghe vậy buông tay ra, cùng với các vệ sĩ khác theo sau Dư Tư Nhạc.

      Dung Húc lẳng lặng nhìn hành lang tận cùng, thẳng đến sau khi thấy bóng người, mới về phía hai người còn nằm sấp, qua đá cho mỗi người cước.

      "Hai quyền này, coi như dạy dỗ các người, sau này muốn khi dễ người khác phải nhìn đối tượng."
      Last edited: 7/1/15
      Phong Vũ Yên, ly sắc, Jin29213 others thích bài này.

    3. emilia

      emilia Well-Known Member

      Bài viết:
      605
      Được thích:
      509
      Tem tem ......
      honglak thích bài này.

    4. banglangtrang123

      banglangtrang123 Well-Known Member Staff Member Super Moderator

      Bài viết:
      26,213
      Được thích:
      47,808
      Chương 33: Lần sau đừng lừa


      Cách cư xử vừa rồi của Dư Tư Nhạc vừa rồi với lúc bình thường như thể hai người khác nhau. Nếu phải gương mặt của thay đổi bọn vệ sĩ cũng vì thế mà nhận ra đây là tiểu thư của bọn họ.

      Nhìn ra hoài nghi trong lòng của đám vệ sĩ, Dư Tư Nhạc nhe răng cười: "Đó là tôi giả vờ. Sao? Giống ? Có giống với khí phách của chị cả băng đảng xã hội đen trong phim ?"

      Giả vờ?...

      Bị dọa bởi ba chữ này (gốc là 装出来 = giả vờ ra)? Đám vệ sĩ thầm nghĩ, vậy quá hay.

      Ngồi lên xe, Tiểu Vương quay xe .

      Dư Tư Nhạc xoa xoa mi tâm, cảm thấy nhiệt độ trán càng ngày càng cao, "Tiểu Vương, lái xe tới bệnh viện An Khang ."

      Bệnh viện An Khang là bệnh viện mà Trịnh Thiểu Hoa quản lý.

      "Tiểu thư, khó chịu?" Tiểu Vương thấy sắc mặt trắng bệch, tay cầm lái còn mắt nhìn về phía kính chiếu hậu.

      "Đừng cho hai biết. Tôi tới bệnh viện tìm Trịnh lấy chút thuốc uống, chắc có gìd✲đ✲L✲q✲đđáng ngại đâu." Nhất định là do cởi quần áo ướt ra kịp nên mới làm hại bị cảm mà phát sốt.

      Tiểu Vương lấy điện thoại di động ra, vẫn muốn báo cho boss tiếng.

      Dư Tư Nhạc nhìn hành động này của lên tiếng ngăn cản, "Tôi muốn khiến hai lo lắng."
      Tiểu Vương còn định gì đó...

      Dư Tư Nhạc cắt ngang , "Chờ tôi về biệt thự tự với ấy."

      Cuối cùng Tiểu Vương gật đầu, tập trung chú ý lái xe.

      Theo trí nhớ lần trước tới nơi này, Dư Tư Nhạc quen đường vào thang máy lên lầu sáu.

      Trịnh Thiểu Hoa vừa làm cuộc phẫu thuật xong, còn chưa kịp cởi khẩu trang ra thấy thiếu nữ đứng ngoài cửa phòng làm việc chờ .

      "Tiểu Nhạc, sao em lại tới đây?" nhìn ra phía sau thấy bóng dáng của Du Lăng Thần, "Có phải cơ thể khó chịu?"

      Dư Tư Nhạc "ừ" tiếng, " Trịnh, em lại bị sốt."

      Trịnh Thiểu HOa cởi khẩu trang, đẩy cửa phòng làm việc, vào trong, "Lần này là vì sao mà bị bệnh?"

      " cẩn thận thấm nước lạnh. Trịnh, kê cho em ít thuốc ? Chẳng phải mấy ngày trước bảo em làm kiểm tra sức khỏe à? Hôm nay nhân lúc này làm ?" Dư Tư Nhạc ngồi ghế, cơ thể hoàn toàn có sức lực. đứng lâu nên mắt hoa lên.

      "Truyền nước cho em trước, từ từ rồi làm kiểm tra." Trịnh Thiểu HOa nhìn dáng vẻ ủ rũ của , lắc đầu, " biết Du thiếu chăm sóc em kiểu gì mà ba ngày hai lần chạy tới bệnh viện . ta ngại phí tiền nhưng ngại phải thờ ơ."

      Biết là Trịnh đùa, Dư Tư Nhạc mím môi, khẽ , " liên quan tới hai. Là do em cẩn thận nên mới bị bệnh."

      "Được rồi, lúc này mới bao lâu mà chỉ biết bảo vệ hai có ý thức trách nhiệm đó hả?" Trịnh Thiểu Hoa tiếp tục đùa giỡn với , thấy đến di chuyển cũng lười, dứt khoát gọi y tá lấy cái giá treo ra để Dư Tư Nhạc truyền nước trong phòng làm việc của .

      Toàn bộ vệ sĩ chờ ngoài cửa, thỉnh thoảng nhìn vào trong.

      Dịch từ từ chảy trong ống truyền. Dù cho để chảy hết tốc độ cũng phải mất nửa giờ.

      Đầu Dư Tư Nhạc choáng váng, nửa dựa vào ghế ngủ gật.

      Trịnh Thiểu Hoa ngồi ghế xem mấy ca bệnh điện thoại di động trong túi vang lên.

      vừa nhìn cái tên màn hình hơi vui vẻ. Du thiếu gọi vào máy của Tiểu Nhạc mà lại gọi cho ?

      "Alo..." Trịnh Thiểu Hoa hạ giọng để tránh đánh thức Dư Tư Nhạc.

      "Thân thể Tiểu Nhạc sao rồi?" Giọng Du Lăng Thần vẫn lạnh như băng ngàn năm đổi.

      Vừa rồi lúc A Bưu gọi điện cho Tiểu Nhạc tới bệnh viện muốn vứt tất cả công việc trong tay mà chạy tới. Nhưng vì Tiểu Nhạc muốn lo lắng nên mới cố ý lừa . Vậy nên chỉ có thể kiềm chế nóng lòng mà gọi cho Trịnh Thiểu Hoa, hỏi tình hình chút.

      biết từ khi Tiểu Nhạc gặp tai nạn xe cộ thân thể vẫn luôn rất yếu, thường xuyên bị cảm. Trước kia cũng thấy gấp gáp như thế nhưng bây giờ... thể kiểm soát được chữ "tình" này.

      Trịnh Thiểu Hoa cầm điện thoại bằng tay, còn tay kia lật hồ sơ bệnh án, "Du thiếu, có thể vì sao lần này Tiểu Nhạc lại bị bệnh ?"

      đoán chuyện đơn giản như Tiểu Nhạc , chỉ có thể thăm dò chút tin tức từ bên Du Lăng Thần.

      "Có người cam lòng nên kêu vài kẻ lưu manh gây rắc rối cho Tiểu Nhạc." Du Lăng Thần tới đây giọng càng lạnh, "Sớm muộn gì tôi cũng dọn dẹp bọn họ."

      Quả nhiên giống với tác phong của Du Lăng Thần! Có thù tất báo.

      "Tiểu Nhạc chỉ hơi sốt, chờ truyền nước xong ổn rồi." Trịnh Thiểu Hoa vài câu với . Bọn họ quen nhau hơn mười năm, mối quan hệ được coi là khá tốt. Từ thái độ của Du Lăng Thần cho thấy rất coi trọng Dư Tư Nhạc.

      Được rồi, từ sau khi Dư Tư Nhạc náo loạn tự sát thái độ của Du Lăng Thần liền từ từ thay đổi.

      "Du thiếu, sao mình lại thấy cậu bảo vệ Tiểu Nhạc y như diều hâu bảo vệ con vậy?" Hận thể giấu Tiểu Nhạc cho bất kỳ ai đụng vào.

      Du Lăng Thần ở đầu dây bên kia im lặng, lúc lâu sau cũng lên tiếng.

      Sau đó biến thành tiếng tút tút báo đường dây bận.

      Được lắm! Vậy mà dám cúp điện thoại của mình. Trịnh Thiểu HOa nhìn màn hình điện thoại chằm chằm, biết trong lòng nghĩ gì. đặt điện thoại xuống bàn làm việc, tiếp tục xem hồ sơ bệnh án.

      ...

      Truyền nước xong làm kiểm tra.

      Làm tất cả mọi chuyện xong, lúc Dư Tư Nhạc về biệt thự bảy rưỡi.

      Đầu vẫn còn hơi choáng váng nặng nề, nhưng đỡ hơn trước nhiều.

      Bước vào cửa, Dư Tư Nhạc thấy hai ngồi ghế sô pha, gọi: " hai."

      "Ăn cơm ." Du Lăng Thần thêm gì nhưng lại như chuyện gì cũng biết.

      Ăn cơm? còn chưa nấu cơm mà.

      Chuyển tầm mắt qua bàn cơm thấy đó có bày mấy cái đĩa đồ ăn , vẫn còn tỏa hơi nóng.

      " kêu khách sạn Hoài Hương đưa tới." Du Lăng Thần đưa đũa cho ý bảo ăn.

      Dư Tư Nhạc cảm thấy ấm áp, cầm chặt đôi đũa động đậy, giọng hơi khàn, " hai, biết chuyện hồi xế chiều?"

      Nếu sao lại cố ý dặn dò khách sạn Hoài Hương đưa thức ăn tới biệt thự?

      Du Lăng Thần gắp miếng thịt bò bỏ vào chén , "Lần sau đừng lừa . biết em muốn thấy lo lắng. Nhưng em có nghĩ tới... hai có bằng lòng nhận phần lòng tốt này hay ?"

      Dư Tư Nhạc im lặng cúi đầu, "Sau này thế nữa."

      "Có chuyện gì nhất định phải cho hai."

      "Nhất định ." Dư Tư Nhạc cam đoan cách kiên quyết.

      Ăn no xong, Dư Tư Nhạc định rửa chén Du Lăng Thần lại ngăn lại, "Tối nay đừng rửa chén. Sắc mặt em rất khó coi, tắm xong ngủ ."

      Từ trước tới nay Dư Tư Nhạc luôn là bé ngoan. Huống chi vì bị cảm nên tứ chi hơi có chút sức lực nào.

      " hai, ngủ ngon." Dư Tư Nhạc từ từ bước lên lầu.

      Du Lăng Thần lâm vào trầm tư. Căn cứ vào báo cáo đầy đủ của A Bưu biết toàn bộ quá trình Dư Tư Nhạc bắt được hai tên nam sinh kia. bình tĩnh và nhẫn nại trong đó có mấy ai có thể làm được? xem thường em này. Bề ngoài thông minh động lòng người, còn có cả trái tim quật cường.

      Tiểu Nhạc với dáng vẻ như vậy càng ngày càng hấp dẫn chú ý của .
      Phong Vũ Yên, Trâu, ly sắc13 others thích bài này.

    5. banglangtrang123

      banglangtrang123 Well-Known Member Staff Member Super Moderator

      Bài viết:
      26,213
      Được thích:
      47,808
      Chương 34

      Editor: Nguyên Nguyên


      Sau khi vào phòng ngủ, Dư Tư Nhạc vào phòng tắm, muốn mở nước tràn đầy phòng tắm.

      Đứng chờ khoảng 10 phút nhưng nước vẫn lạnh.

      Chẳng lẽ hôm nay có duyên tắm nước lạnh sao? Đến cả tắm, máy nước nóng cũng hỏng rồi.

      Dư Tư Nhạc suy nghĩ, nếu đêm nay tắm, trực tiếp lên giường ngủ. Nhưng mà cả người đều đầy mồ hôi dơ bẩn, làm cho rất khó chịu. Thời tiết mùa hè rất nóng bức, thành phố C là thành phố nóng bức khỏi phải . Nếu cả đêm tắm, người Dư Tư Nhạc cảm thấy rất khó chịu.

      Nghĩ nghĩ, Dư Tư Nhạc cầm lấy khăn tắm đến phòng hai.

      Cộc cộc cộc, Dư Tư Nhạc gõ cửa.

      Rất nhanh bên trong có thanh truyền đến, sau đó cửa phòng mở ra, Du Lăng Thần đứng ở cửa nhìn .

      hai, máy nước nóng phòng em bị hư rồi.” Đầu Dư Tư Nhạc nặng trịch, tựa như đổ chì, nhất định là do thành phần của thuốc cảm phát huy tác dụng, "Em muốn mượn nhà tắm của sử dụng."

      Du Lăng Thần lui bước, cho vào: “Phòng tắm ở bên phải.”

      “Dạ.” Dư Tư Nhạc ôm khăn tắm vào trong.

      Phòng ngủ của đại ca theo phong cách đương đại, gian lớn hơn so với phòng của Dư Tư Nhạc chút. Giường màu lam nhạt, phù hợp với phong cách của .

      Thấy đầu tủ giường có khung hình, khóe miệng Dư Tư Nhạc nhếch lên nụ cười. Bên trong là ảnh chụp của Dư Tư Nhạc và Du Lăng Thần bày tư thế kỳ quái. Càng nhìn gương mặt lạnh như băng của Du Lăng Thần, càng cảm thấy đẹp trai.

      Từ khi nào lại mê trai đẹp lạnh như băng này rồi?

      Trước khi luôn thích trai đẹp dịu dàng như nước, vì vậy mỗi lần gặp mặt Trịnh Thiếu Hoa, luôn nhìn nhiều lần. Trai đẹp đẹp mắt đúng ? Hơn nữa cho người khác ngắm miễn phí.

      Du Lăng Thần thấy Dư Tư Nhạc nhìn chằm chằm vào khung hình, hối thúc tiếng: “Nhanh .”

      Dư Tư Nhạc thú vị bĩu môi, thu hồi ánh mắt.

      Nước ấm từ từ chảy ra, tràn đầy bồn tắm lớn.

      Dư Tư Nhạc cởi từng món quần áo, bước vào bồn tắm.

      Ông trời cho trọng sinh lần, cảm giác mình may mắn lắm rồi. Mặc dù khối thân thể này khỏe mạnh lắm, luôn dễ dàng phát bệnh, nhưng Dư Tư Nhạc than thở, hối hận.

      Cảm thấy như sức mạnh vô hình tóm lấy

      mảnh trắng mờ vô lực. Dư Tư Nhạc rất muốn hăng hái, phấn chấn lên, muốn ngủ trong này. Đáng tiếc chống lại được cơn buồn ngủ đánh úp về phía , gắt gao bao trùm , khiên thoát được.

      Thời gian trôi qua hơn mộ giờ, Du Lăng Thần nhìn tháy Dư Tư Nhạc còn chưa ra, hơi nghi ngờ bước đến cửa phòng tắm. Bên trong đèn còn sáng, nhìn qua khe hở từ dưới đất, từng đợt hơi nóng màu trắng tỏa ra ngoài.

      "Tiểu Nhạc." Du Lăng Thần lấy tay gõ cửa: "Thời gian dài như vậy còn chưa tắm xong sao?"

      Du Lăng Thần lo lắng ở bên trong gặp chuyện may, lực đạo gõ cửa ngày càng mạnh.

      Bên trong có chút phản ứng.

      Trong lòng Dư Tư Nhạc chợt rối lên, loại tâm tình này lâu rồi chưa xuất người , thậm chí khiến cảm thấy xa lạ.

      "Tiểu Nhạc!" Du Lăng Thần lại hô to.

      Cửa phòng tắm phát ra thanh ầm ầm, dường như muốn rớt xuống, lung lay ngừng.

      Dư Tư Nhạc bị thanh này làm bừng tỉnh, giật giật cổ họng: " hai, em sao?"

      Giọng hơi khàn khàn, rất .

      Lần đầu lúc ra khỏi miệng, người bên ngoài có vẻ như nghe thấy, cho đến khi Dư Tư Nhạc lại lần nữa, tiếng gõ cửa dần dần lại.

      Nước trong bồn tắm lớn, độ ấm dần dần rút , nhiệt đọ vừa phải tính là lạnh.

      Dư Tư Nhạc bước ra ngoài lấy khăn lau khô, dùng khăn tắm quấn người lại, mở cửa ra ngoài, hơi nóng xông ra ngoài cửa ngừng, giống cảnh tượng sương khói lượn lờ được quay trong tivi.

      Làn da Dư Tư Nhạc vốn non mềm mịn màng, sau khi tắm qua nước, hai bên gò má đỏ bừng, trong ánh mắt như nổi lên hơi nước, bộ dạng làm cho người khác nhìn vào có cỗ xúc động muốn chà đạp phen.

      Du Lăng Thần yết hầu căng thẳng, máu nóng hơi dâng lên.

      phải là thiếu niên nhiệt huyết 18 tuổi, hai từ 'xúc động' trong từ điển của bị lật qua trang khác từ lâu. Lúc này mạnh mẽ xuất khiến phải kinh ngạc.

      "Vừa rồi em ngủ quên trong bồn tắm." Vẻ mặt Dư Tư nhạc ngượng ngùng, nằm trong nước lâu, thân thể hơi khóc chịu.

      Du Lăng Thần thêm gì, tình cảnh vừa rồi, khiến nhớ đến màn Dư Tư Nhạc cắt cổ tay tự sát. Vào hai tháng trước, Dư Tư Nhạc làm vậy, Du Lăng Thần cũng muốn liếc mắt nhìn , đôi khi trong lòng còn suy nghĩ người này chết rất tốt. Nhưng mà tại... vừa nghĩ đến biến mất trong cuộc sống của , khiến trong lòng Du Lăng Thần cảm thấy rất khó chịu.

      Loại đối lập này làm Du Lăng Thần rất chấn động.

      " vậy ?" Du Lăng Thần nhìn mí mắt của muốn mở lên.

      Dư Tư Nhạc gật gật đầu, ngáp cái: " hai, em muốn ngủ."

      xong, Dư Tư Nhạc lấy tay dụi dụi mắt, cố gắng làm cho ánh mắt mở to chút, ra cửa.

      Đoán chừng là ý thức ràng, lúc Dư Tư Nhạc cảm thấy có gì kỳ lạ. Góc khăn tăm bị móc vào ghế, nhưng hoàn toàn biết.

      Du Lăng Thần định kêu chú ý nhưng muộn rồi.

      Khăn tắm bị ghế dựa móc lại, nhàng mở ra rơi xuống mặt đất.

      Cảnh xuân được che giấu bên trong, trong phút chốc lộ ra tước mặt Du Lăng Thần.

      Loại cục diện xấu hổ này, trong lúc đó hai em nhìn thấy, người làm nên xoay người tránh mặt sang chỗ khác, quát mắng em mình sao cẩn thận như thế. Nhưng mà, bước chân Du Lăng Thần cố tình dừng lại, ánh mắt cũng rời nơi khác.

      Nhưng lý trí sau cùng thúc giục phục bình tĩnh, nghiêng đầu, nhìn đến cảnh xuân làm người ta tim đập đỏ mặt kia.

      "Còn lấy khăn quấn lại nhanh?" Trong giọng tia trầm thấp khó phát .

      Dư Tư Nhạc còn chưa phản ứng kịp, đầu óc choáng váng mệt rã rời.

      người lạnh lẽo, đúng lúc máy điều hòa bên cạnh Dư Tư Nhạc, thổi vào da làm nổi cả da gà.

      Có lẽ cảm giác mát lạnh này làm thần trí Dư Tư Nhạc tỉnh táo lại, hai mắt bỗng nhiên trừng lớn. Giống như con mèo xù lông bị khinh thường, hai tay gắt gao che trước ngực. Nhìn thấy hai nghiêng mặt , nhanh chóng cầm lấy khăn tắm rơi mặt đất cũng chẳng quan tâm quấn kỹ hay chưa, che giấu hai bộ phận quan trọng, ba chân bốn cẳng chạy ra cửa phòng.

      Cơn buồn ngủ đều biến mất.

      Vì sao luôn thất thố trước mặt hai?

      Lần đầu tiên bị xem cơ thể trần truồng, là lúc vừa trọng sinh, máu chảy rất nhiều, thân thể rất suy yếu, làm có cách nào tự cứu. Lần đó, về tình có thể tha thứ, Dư Tư Nhạc để ý. Nhưng mà lần này sao? lần này tỉnh táo ràng, ràng!

      Mặt đỏ như bị lửa đốt, sau này làm sao dám nhìn mặt người.

      Dư Tư Nhạc cho rằng đêm nay lăn lộn khó ngủ, nào ngờ khi nằm giường chưa được bao lâu, tác dụng thuốc lại kéo đến, khoảng vài phút sau, từ từ chìm vào giấc ngủ sâu.

      Bộ dạng này cũng tốt, Dư Tư Nhạc đỡ phải suy nghĩ phiền lòng.
      Last edited: 11/1/15
      Phong Vũ Yên, ly sắc, Jin29210 others thích bài này.

    6. ^^! Nếu bạn không gửi link bài viết trên Facebook được, hãy sử dụng link trong khung này để chia sẻ bài viết :