1. QUY ĐỊNH BOX TRUYỆN SƯU TẦM :

    Đặt Title theo mẫu [Tên truyện] [dấu cách] - [dấu cách] [Tác giả] [Số chương]
    ----•Nội dung cần:
    - Hình minh họa (bìa truyện, hình ảnh,etc,...)
    - Nguồn
    - Tác giả
    - Tên editor +beta
    - Thể loại
    - Số chương
    Đặc biệt chọn canh giữa cho đoạn giới thiệu
    ---- Quy định :
    1. Chỉ đăng những truyện đã có ebook và đã được public trên các trang web khác
    2 . Chỉ nên post truyện đã hoàn đã có eBook.
    3. Trình bày topic truyện khoa học, bôi đen số chương để dễ nhìn
    4 . Cần có trách nhiệm post đến hết truyện. Nếu không thể tiếp tục post liên hệ Ad và Mod

Anh hai Boss, đừng nghịch lửa - Cửu Trọng Điện (Full+eBook)

Thảo luận trong 'Hiện Đại'

  • ^^! Nếu bạn không gửi link bài viết trên Facebook được, hãy sử dụng link trong khung này để chia sẻ bài viết :
    1. Nữ Lâm

      Nữ Lâm Well-Known Member

      Bài viết:
      23,871
      Được thích:
      22,185
      lưng Dư Tư Nhạc đeo oan khuất có nhảy vào sông Hoàng Hà rửa cũng sạch, trong lòng rối rắm, sau này vẫn còn mặt mũi lui tới với Trịnh ư? ! Ngay cả bệnh viện kiểm tra thân thể, Dư Tư Nhạc cũng có can đảm !

      Du Lăng Thần rút ra tờ khăn giấy từ trong hộp giấy đưa cho Dư Tư Nhạc, rất săn sóc : "Nhìn bộ dạng em gấp gáp kìa, ăn canh gấp cái gì? Lại ai giành với em."

      Dư Tư Nhạc nhìn thấy góc khuất, khóe miệng Du Lăng Thần nhấc lên đường cong. Hình như bị bộ dạng sợ hãi lo lắng của Dư Tư Nhạc làm cho vui vẻ.

      Dư Tư Nhạc có loại cảm giác muốn khóc. . . . . .

      phải là gấp gáp! Là bị dọa sợ!

      đám rơm rạ gầm thét ở trong lòng .

      Dư Tư Nhạc lòng như lửa đốt kéo vạt áo Du Lăng Thần, " hai, Trịnh trả lời như thế nào?"

      Ánh mắt Du Lăng Thần lập tức trầm, động tác khẽ dừng lại, đuôi lông mày móc nghiêng nhìn .

      Trong lòng nghĩ là tiểu Nhạc gấp gáp như vậy là muốn biết đáp án, chẳng lẽ có ý đối với Trịnh Thiểu Hoa?

      chút hoang mang bưng bát canh lên uống hớp.

      Thơm ngon như vậy, hương vị độc nhất vô nhị, được phép chia sẻ với những người khác.

      "Trước khi ra đáp án, em trả lời vấn đề trước." Du Lăng Thần cong chân ngồi ở ghế sa lon, trong tay cầm bát canh, thần sắc lạnh lùng bình tĩnh, "Em thích Trịnh Thiểu Hoa?"

      Dư Tư Nhạc do do dự dự hồi lâu.

      quả thích tính tình của Trịnh Thiểu Hoa, nhưng loại thích này. . . . . . Cũng phải giữa nam nữ.

      "Em. . . . . ." Dư Tư Nhạc chậm rãi cúi đầu, vẻ mặt xấu hổ nổi lên gương mặt, "Em. . . . . . là lừa gạt người, đó là vì thoát khỏi Dung Húc dây dưa, em mới cố ý như vậy."

      Vẻ mặt Du Lăng Thần dừng lại, nhưng trong đầu chợt nhảy ra cảnh tượng mấy tháng trước, dùng sức nắm bát canh, trầm giọng tiếp tục hỏi: "Lần đầu tiên ‘thích Trịnh Thiểu Hoa’với , cũng là giả?"

      Lời vừa ra, trầm mặc lâu.

      khí giữa hai người nhanh chóng ngột ngạt, giống như miếng bông chặn ở cổ họng Dư Tư Nhạc, thậm chí ra lời.

      Lúc ấy lòng muốn xoay chuyển cảm giác giữa hai em, cũng phải cố tình lừa gạt hai.

      Hơn nữa, lời láo cũng rất hữu hiệu hóa giải mâu thuẫn giữa bọn họ, phải sao?

      Nếu như lấy Trịnh Thiểu Hoa ra làm bia đỡ đạn, có lẽ cảm giác giữa hai em họ, còn là liên quan như nước với lửa.

      Nhưng ngay từ đầu Dư Tư Nhạc suy tư sai lầm.

      Du Lăng Thần thay đổi cái nhìn đối với , nào bởi vì Trịnh Thiểu Hoa kẹp ở giữa, mà bởi vì kể từ khi tự sát tỉnh dậy, thói quen của xảy ra biến hoá lớn.

      Dư Tư Nhạc cảm thấy hết sức có lỗi với hai, đau lòng ngốc đầu lên được, buồn buồn đáp tiếng.

      Nghe Dư Tư Nhạc thừa nhận, trong nháy mắt trong lòng Du Lăng Thần lên tia lửa giận. Lửa giận hưng phấn thiêu đốt sau vài giây, lại chợt dập tắt.

      tức giận là, ngờ Du Lăng Thần cũng có lúc bị người lừa gạt. Nhưng chờ đón chính là vui sướng, lại tràn đầy trời đất, trong đêm che hết lửa giận ít ỏi. Bởi vì sau khi biết trong lòng Dư Tư Nhạc có ai, chợt có cảm giác may mắn vì lãnh địa bị ai chiếm lĩnh.

      " hai, em biết mình sai lầm rồi, em nên lừa gạt ." Dư Tư Nhạc biết sai liền thay đổi, vô cùng cố gắng, lập tức bày ra thái độ nhận lỗi.

      Du Lăng Thần tức giận trong lòng, cũng xức ra được.

      Thiếu nữ xinh đẹp nhưng gò má hơi cúi, Du Lăng Thần làm sao có thể thành tâm trách cứ ? Nhưng có nghĩa là buông tha cơ hội đòi hỏi bồi thường.

      "Tiểu Nhạc, phản đối em kết giao bạn trai." Du Lăng Thần tỉnh táo ra những lời này, Dư Tư Nhạc vừa định nghi ngờ đặt câu hỏi, lại lên tiếng, "Nhưng em kết giao bạn trai, phải thông qua cửa ải của hai. Ở trong xã hội con vốn có địa vị ở thế yếu, được hai kiểm định cho em, yên lòng."

      Nếu như lời này bị Trịnh Thiểu Hoa nghe thấy, nhất định vỗ tay than thở trình độ phúc hắc của BOSS lớn này. Lừa lấy thiếu nữ ngây thơ thôi, còn cố tình lừa thiếu nữ cam tâm tình nguyện, cảm động làm thiếu nữ lệ nóng doanh tròng.

      Kiểm định? Kẻ nào dễ dàng tha cho kẻ địch nhích lại gần người phụ nữ của mình?

      Du Lăng Thần tuyệt đối là kiếm cớ, danh chánh ngôn thuận đánh cờ hiệu, cố gắng trả đũa kẻ địch.

      Dư Tư Nhạc đâu nghĩ sâu xa như vậy, chỉ cho là hai đơn thuần vì người nhà mà suy nghĩ, liền ngừng gật đầu, " hai, em hiểu. Tuổi em còn , cần phải gấp gáp chuyện đương. hai cũng còn chưa cưới được chị dâu, em làm sao có thể nhanh gả như vậy."

      Dư Tư Nhạc theo như lời , tất cả đều là xuất phát từ nội tâm.

      Du Lăng Thần lớn tuổi hơn so với , đến bây giờ, việc hôn nhân vẫn chưa xếp đặt, là em , làm sao có thể vượt mặt hai kết hôn trước?

      " sao? Vậy trước khi chưa kết hôn, tiểu Nhạc, lập gia đình?" Trong tròng mắt Du Lăng Thần tính toán cái gì, dẫn dụ thiếu nữ làm cam kết.

      "Em bảo đảm!" Dư Tư Nhạc liên tục gật đầu.

      Du Lăng Thần giơ bàn tay lên, nhàng xoa sợi tóc rơi trán , "Như vậy lời định, tiểu Nhạc được lật lọng."

      Làm sao lại như vậy? Trong đôi mắt Dư Tư Nhạc phiếm ánh sáng bất mãn, hình như oán trách hai tin lời .

      . . . . . . Từ đầu đến cuối Dư Tư Nhạc hoàn toàn có ý thức được, đem mình bán rồi.

      Khóe miệng Du Lăng Thần khơi lên tia cười khẽ, lại xoa cái trán của .

      Nếu như mà vĩnh viễn cưới, vậy em vĩnh viễn thể gả , cam kết được lập, Du Lăng Thần được phép để nó thay đổi. Nhưng nếu muốn gả. . . . . . Du Lăng Thần nhìn chăm chú thiếu nữ ngồi bên cạnh, như vậy, chỉ có thể gả cho .

      . . . . . .

      Trải qua chuyện này, Dư Tư Nhạc sợ lại sinh ra hiểu lầm gì đó, cố gắng tránh tiếp xúc với Trịnh Thiểu Hoa. Mỗi lần Trịnh Thiểu Hoa gọi điện thoại cho , gọi làm kiểm tra toàn bộ, đều giữ vững khoảng cách mét trở lên với ta, dám áp sát quá gần. Sau khi kiểm tra xong, lập tức mang theo vệ sỹ rời .

      Mỗi lần nhìn thấy bộ dáng tiểu Nhạc như thế, Trịnh Thiểu Hoa đều nhịn được bật cười.

      thể , Du Lăng Thần chỉ biết tính toán chuyện buôn bán, cũng tương tự biết tính toán cảm xúc.

      Ít nhất từ biểu tiểu Nhạc nhìn xem, rất ràng, thiếu nữ bị ăn sít sao.

      . . . . . .

      Nghỉ hè đảo mắt qua hơn tháng, nhanh đến mức làm người ta cả ngày cũng hoảng sợ.

      Tối nay tổ diễn kịch lại có bố trí tụ hội, Dư Tư Nhạc chút nghi ngờ nhận được lời mời.

      Chỗ bọn họ đặt là nhà hàng tương đối nổi tiếng, nghe giá tiền cơm, do Triệu Tần Lâm trả, làm như vậy là để khao các nhân viên cực khổ trong công việc.

      Tối hôm đó Dư Tư Nhạc đem chuyện này cho hai, còn tối nay về trễ chút.

      Gần đây Du Lăng Thần cũng bận rộn, xem từ lúc tan việc càng ngày càng trễ là có thể đoán được.

      Đại khái lại chuyện gì phương diện hợp tác làm ăn?

      Bên cạnh Dư Tư Nhạc có vệ sỹ theo, Du Lăng Thần đến nỗi lo lắng vấn đề an toàn của , rất tin tưởng bốn người A Bưu.

      "Cố gắng về nhà sớm, đừng chơi quá muộn." Du Lăng Thần dặn dò vài lời, cuối cùng liên tục cho biết, chớ đến quá gần Triệu Tần Lâm.

      Bởi vì hành động tác phong của Triệu Tần Lâm rất có vấn đề, Du Lăng Thần muốn ta ảnh hưởng đến tâm lý phát triển khỏe mạnh của tiểu Nhạc.

      Dư Tư Nhạc cũng phải là đứa trẻ có năng lực nhận biết, ngay từ lúc gặp mặt đầu tiên, xác định Triệu Tần Lâm giấu bản chất xấu xa.

      Sau khi liên tục bảo đảm giữ khoảng cách với Triệu Tần Lâm, Dư Tư Nhạc mới cúp điện thoại.

      Gần tối, mặt trời vụt tắt những tia sáng chói mắt, ánh nắng chiều đốt đỏ cả bầu trời. Đầu đường đô thị người đến người , các loại xe hơi lao vùn vụt.

      Ở dưới dư ánh mặt trời, Dư Tư Nhạc mở cửa xe, ra ngoài.

      Dặntiểu Vương lát nữa tới đón xong, Dư Tư Nhạc cất bước vào nhà hàng.

      Tối nay, Triệu Tần Lâm tổ chức. Người tới tham gia tụ hội chỉ có nhóm trong tổ diễn kịch của họ, còn có người của hai tổ diễn kịch khác, đều là nhân viên dưới quyền công ty Tinh Thần.

      Cửa phòng đóng, Dư Tư Nhạc vừa định đẩy cửa vào, chợt nghe thấy thanh quyến rũ.

      "Quản lý Triệu, trước tiên . . . . . . vai nữ phụ lần sau nhất định phải do em diễn, nếu em thuận theo ." thanh làm người ta tê dại, mang theo nồng đậm thích thú.

      Bất luận là người đàn ông nào nghe được, đoán chừng cũng nhịn được mà ôm chủ nhân của thanh.

      Dư Tư Nhạc và vệ sỹ đằng sau đồng thời dừng lại động tác, đứng lẳng lặng ở tại cửa ra vào, vội vã tiến vào.

      " có thể có biện pháp gì? Cái cảnh kia vốn tính toán sắp xếp em đảm đương, ai biết thiên kim Du thị chợt tới thò chân vào." Triệu Tần Lâm an ủi người đẹp trong ngực, ý muốn chối bỏ trách nhiệm, "Ngày đó Du ở trong studio theo dõi, làm sao có thể đồng ý? Đó là em duy nhất của ta, ta có quan hệ họ hàng, cũng bì nổi em kia. ta thiên vị ai, cần đầu óc cũng có thể nghĩ ra được."

      Các loại phỏng đoán lên ở trong đầu Dư Tư Nhạc.

      Sắc mặt A Bưu cũng quá tốt.

      Triệu Tần Lâm có ý là. . . . . . Du thiếu lấy việc công làm việc tư, sắp xếp tiểu thư vào tổ diễn kịch?

      Tất cả là chó má! Dư Tư Nhạc có thực lực như thế nào, tất cả bọn họ đều nhận thấy.

      "Lần này sắp xếp nhân vật cho em cũng kém đâu! Phần diễn so với cái sừng Dư Tư Nhạc kia còn nhiều hơn, em có cái gì vừa lòng hay sao?" Tay Triệu Tần Lâm ngừng sờ loạn bóp loạn người .

      Xuyên qua khe cửa hẹp, Dư Tư Nhạc vừa vặn có thể nhìn thấy màn này.

      Người phụ nữ cười ha ha.

      Mặt khác mọi người chung quanh tựa như có nghe thấy ngồi ở tại chỗ, hình như đối với hành động của Triệu Tần Lâm và người phụ nữ, thấy nhưng thể trách.

      Chẳng lẽ cuộc sống thầm kín của Triệu Tần Lâm là như vậy?

      Dư Tư Nhạc thấy hai người bọn họ tiếp tục đàm luận về chuyện của mình nữa, làm bộ như cái gì cũng nghe thấy, đẩy cửa ra vào.

      Bề ngoài của Triệu Tần Lâm bỗng trở nên tưởng như hai người, rướn về phía Dư Tư Nhạc chào hỏi, "Em họ, tới đây ngồi."

      Chỗ Triệu Tần Lâm chỉ nằm ở bên cạnh ta.

      Dư Tư Nhạc tuyệt muốn đến gần ta, cố ý tới cái ghế đối diện phía ta ngồi xuống, "Tôi ngồi bên này."

      Triệu Tần Lâm nhìn ra cự tuyệt, có miễn cưỡng nữa.

      Rất nhiều diễn viên đều có ý nịnh bợ Triệu Tần Lâm, thỉnh thoảng mời rượu ta, hoặc là bợ đỡ.

      Trong đó có rất nhiều diễn viên đều có chút danh tiếng ở màn ảnh. phòng tuấn nam mỹ nữ, người xem hoa cả mắt.

      So với Dư Tư Nhạc là thiên kim Du thị, đám diễn viên này càng thích di chuyển quấn lấy Triệu Tần Lâm. Bởi vì Dư Tư Nhạc còn quá tuổi, căn bản có quyền chuyện ở Du thị, bàn về quyền lợi vẫn còn kém hơn Triệu Tần Lâm. Cho nên phàm là người có chút đầu óc, toàn bộ đều chen lấn về phía Triệu Tần Lâm.
      Last edited by a moderator: 22/4/15
      Phong Vũ Yên, Jin292, honglak6 others thích bài này.

    2. banglangtrang123

      banglangtrang123 Well-Known Member Staff Member Super Moderator

      Bài viết:
      26,213
      Được thích:
      47,812
      Chương 61.3

      Chỉ cần lấy lòng quan hệ với cấp , còn sợ có cơ hội lộ mặt ư? Nhìn mấy vị mỹ nữ bên ta mà xem, người nào là nhanh chóng nhảy lên thảm đỏ?

      Người sáng suốt nhìn cái cũng biết bên trong có mánh khóe gì.

      Dư Tư Nhạc khó chịu ngột ngạt nhìn màn này, ánh mắt thỉnh thoảng nhìn về phía tình hình bên kia. Triệu Tần Lâm sinh trưởng trong bụi hoa, chung quanh đều là phụ nữ đẹp khuôn, bàn tay ngừng mon men lên người các , tiếp đó sờ sờ cái mông , tiếp nữa lại cố ý siết chặt eo thon của họ.

      Mà cả đám phụ nữ kia từng người đều cam chịu động tácmập mờ này.

      Dư Tư Nhạc hơi hơi nhíu đầu mày, kể từ lúc Triệu Tần Lâm ngồi lên vị trí quản lý công ty Tinh Thần, nếp sống quy tắc ngầm từ từ được tạo thành. Chỉ nhìn thái độ của các là có thể đoán được đại khái.

      Tiếp tục như vậy nữa, danh dự công ty Tinh Thần sớm muộn gì cũng bị ta phá hủy.

      Tuy nhiên Triệu Tần Lâm làm ra chút sản nghiệp. Dư Tư Nhạc quay tiết mục ngắn, đồng thời cũng cố ý quan sát qua tình hình của tổ diễn kịch, chỉ tiếc đến tại, vẫn có tìm được chút nhược điểm nào của ta.

      Đoán chừng là bởi vì tổ diễn kịch kia có tồn tại của Dư Tư Nhạc, cho nên nếp sống quy tắc ngầm mờ nhạt hơn tổ diễn kịch khác. dám tưởng tượng tổ diễn kịch kháccó môi trường thế nào. . . . . .

      Sâm banh thức uống đầy bàn.

      Trong phòng có vài nam minh tinh, phàm là nam sĩ có lòng cầu tiến đều muốn coi Dư Tư Nhạc là cơ hội. đôi mắt như lang như hổnhìn chằm chằm vào . Có mấy nam minh tinh dám chen đến bên , giơ ly rượu mời .

      Dư Tư Nhạc nhìn thấy cảnh tượng này, trái tim hung hăng mắng chửi, giống với Triệu Tần Lâm cầm thú kia! có quy tắc ngầm mới tốt.

      "Tôi uống rượu." Đối mặt với rất nhiều nam sĩ nâng chén mời rượu, Dư Tư Nhạc mặt đổi sắc trả lời.

      Nhưng đám nam minh tinh này bỏ qua cho sao? biết.

      Từ Dư Tư Nhạc được nuông chiều, lớn lên xinh đẹp, da dẻ vô cùng mịn màng, khuôn mặt xoa son phấn, trắng hồng rạng rỡ.

      Quả chính là Bạch Liên hoa núi, cùng phong cách ăn mặc nữ minh tinh nhưng tạo thành đối lập ràng.

      Đối mặt với nam minh tinh dây dưa đuổi tới tận cửa cũng buông, Dư Tư Nhạc nóng nảy, nhẫn nhịn cũng sắp hao hết, từ từ đứng lên, với bọn họ tiếng ‘muốn nhà cầu’, mượn cơ hội bỏ chạy.

      Trong lòng cực kỳ phiền não, muốn ra ngoài cho yên tĩnh.

      Chuyển qua khúc quanh hành lang, Dư Tư Nhạc Tiến vào nhà vệ sinh. . . . . .

      đột nhiên xuất , hình như quấy rầy người trong nhà vệ sinh. đứng trước bồn rửa tay bỗng nhiên ngẩng đầu, trong tay ta hình như cầm thứ gì đó, hút.

      Sau khi nhìn thấy có người vào, bị sợ đến vội vàng hấp tấp đưa gì đó trong tay nhét vào ví da, kinh hoảng thất sắc nhìn Dư Tư Nhạc.

      Dư Tư Nhạc chú ý thấy trong tay côta nắm chặt cái túi nhỏtrong suốt, kích cỡ chỉ tương đương ngón tay.

      Từ bồn rửa tay nhìn lại, mép dính chút bột màu trắng. Ánh mắt dần dần chuyển qua mặt , miệng cũng có dính bột màu trắng, ta vội vã lấy mu bàn tay quệt khóe miệng.

      Dư Tư Nhạc nhíu nhíu màytheo bản năng.

      kinh hoảng thất sắc ngang qua Dư Tư Nhạc, lúc ngang qua ,còn kêu tiếng ‘Du tiểu thư’.

      Giọng ta rất , rất kinh hoảng.

      Nhưng Dư Tư Nhạcvẫn nghe thấy.

      Người này nhất định biết mình, chẳng lẽ là nghệ sĩ của công ty Tinh Thần?

      Dư Tư Nhạc chợt coi trọng chuyện này hơn, móc túi khăn giấy ra, vứt bỏ khăn giấy bên trong, lại đem bột màu trắng tán loạn bồn rửa tay bỏ vào trong túi.

      Lúc Dư Tư Nhạc làm việc luôn cực kỳ cẩn thận.

      Những bột màu trắng này cũng nhiều, hơn nữa bởi vì mép bồn rửa tay có nhiều nước bắn tung tóe, hơn nửa chỗ bột bị hòa vào nước.

      Trở lại phòng lần nữa, Dư Tư Nhạc nghiêng đầu tìm kiếm khắp nơi, cuối cùng nhìn thấy mới vừa ở trong nhà vệ sinh cái góc.

      Bộ dáng xinh đẹp, tinh thần rất chán chường, mặc dù trang điểm đậm, cũng che giấu được tròng mắt mỏi mệt của ta.

      Dư Tư Nhạc gọi nam minh tinh bên cạnhhỏi tin tức về kia.

      Nghe . . . . . . Côta cũng là trong những minh tinh dựa vàoTriệu Tần Lâm.

      Giống như vào giờ khắc này, có vài manh mối dần dần xuất trước mặt Dư Tư Nhạc, Dư Tư Nhạc làm những suy nghĩ trong đầu.

      Dư Tư Nhạc quyết định, sau khi trở về đem toàn bộ việc cho hai.

      Cuộc tụ hội này kéo dài gần 10 giờ mới kết thúc.

      Sau lại có người đề nghị KTV hát hò. . . . . .

      Dư Tư Nhạc muốn lãng phí thời gian với bọn họ, cố ý mang danh nghĩa Du Lăng Thần ra cho bọn họ biết, hai kêu trước 11 giờ phải trở về.

      Ai cũng ràng. . . . . . Du Tư Nhạc còn là thiếu nữ vị thành niên, chuyện như vậy cũng chẳng kỳ quái.

      Rối rít tạm biệt xong, Dư Tư Nhạc mang theo vệ sỹ ngồi lên xe tiểu Vương lái.

      Trong đầu đều là chuyện về bột màu trắng, hy vọng như đoán. Nếu , người như Triệu Tần Lâm quá bằng cầm thú! Kéo ra ngoài đánh cho nhừ đòn cũng hả giận.

      . . . . . .

      Dư Tư Nhạc trở về biệt thự, vào cửa nhìn thấy hai ngồi ở ghế sa lon xem tài liệu.

      Nghe thanh khóa cửa chuyển động, Du Lăng Thần ngẩng đầu lên nhìn , "Tối nay chơi thế nào?"

      " hai, em phát chút manh mối." Dư Tư Nhạc đóng cửa lại, lập tức mở miệng .

      Ánh mắt Du Lăng Thần đột nhiên nghiêm túc, đặt tạm tài liệu trong tay xuống, ngoắc gọi Dư Tư Nhạc ngồi xuống cạnh .

      "Manh mối gì?"

      Dư Tư Nhạc mở túi của mình ra, từ bên trong lấy ra túi khăn giấy chứa bột màu trắng, "Buổi tối em nhà vệ sinh, trong lúc vô tình nhìn thấy nữ minh tinh hút vật này."

      Du Lăng Thần mở túi khăn giấy ra, bên trong có lượng bột màu trắng cực ít.

      Sắc mặt Du Lăng Thần trở nên rất trầm trọng, thanh trầm thấp : "Ngày mai sai người mang hóa nghiệm."

      ra , mấy ngày gần đây, bận rộn cũng phải vì chuyện hợp đồng làm ăn, mà là bận quan sát vấn đề của công ty Tinh Thần.

      Ván cờ hoàn mỹ mấy cũng có chỗ sơ hở.

      Du Lăng Thần nắm chắc có thể bắt được cái chuôi của Triệu Tần Lâm.

      Ít nhất từ đồ tiểu Nhạc mang về có thể chứng thực suy đoán của .

      Dư Tư Nhạc hướng về phía gật đầu cái, lại đem màn nhìn thấy trong tụ hội tối nay cho Du Lăng Thần.

      Cuối cùng, lòng đầy căm phẫn câu: "Triệu Tần Lâm phải đồ tốt."

      " ta làm được chuyện lớn." Đây là Du Lăng Thần đánh giá ta.

      Mới bắt đầu bên Triệu gia kia thổi phồng Triệu Tần Lâm ở trời dưới đất, liên tục bảo đảm với Du Lăng Thần, bằng năng lực của Triệu Tần Lâm, tuyệt đối có thể quản lý tốt công ty Tinh Thần. Lúc đầu Du Lăng Thần cũng cho là vậy, con người có thể rèn luyện ra, cho nên, xem đời trước, miễn cưỡng cho Triệu Tần Lâm cơ hội, đồng thời cũng khiếnTriệu Tần Lâm nhận thực lực của ta ở đâu đường thẳng.

      Chỉ cần Triệu Tần Lâm đạt được tiêu chuẩn của , lập tức có lý do khai trừTriệu Tần Lâm.

      Nhưng là, vạn vạn ngờ, người này có tài năng thôi, lại mang công ty Tinh Thần theo hướng chính đáng.

      " xử lý chuyện này." Du Lăng Thần cúi đầu nhìn túi khăn giấy trong tay.

      dễ dàng tha thứ nữa.

      Nếu công ty Tinh Thần bị mất danh tiếng, cũng bị Triệu Tần Lâm phá hủy.

      Dư Tư Nhạc trở về phòng, tắm rửa sạchrồi nằm ngủ.

      Sau mỗi ngày đến studio, trong lòng càng thêm chú ý phương diện này.

      . . . . . .

      Kết quả xét nghiệm có vào chiều ngày hôm sau.

      Mặt Du Lăng Thần nặng nề ngồi ở ghế sa lon.

      lời nào, Dư Tư Nhạc cũng dám đánh vỡ trầm mặc.

      Du Lăng Thần lấy ra tờ xét nghiệm đưa cho .

      tờ xét nghiệm viết trang các tên hóa học, đại đa số đều là tên Dư Tư Nhạc biết.

      "Kết quả hóa nghiệm là, những bột màu trắng được chứng thực là Heroin." Ngữ điệu của Du Lăng Thần rất lạnh lẽo, tròng mắt có chút nhiệt độ.

      Cái kết quả này, ra hai người bọn họ cũng đoán được. Thế nhưng khi chuyện thiên chân vạn xác đặt ở trước mắt bọn họ, trong lòng vẫn có cảm giác nặng nề ra miệng được.

      Dư Tư Nhạc ngây ngô ở tổ diễn kịch, bình thườngcô cũng có nhìn thấy có người hút thứ này.

      Du Lăng Thần móc ra điếu thuốc đốt, đây là thói quen khi phiền lòng.

      Khói thuốc từ từ lượn lờ, mông lung giữa tầm mắt.

      khay trà đặt túi công văn, Du Lăng Thần chỉ chỉ, : "Vấn đề của tổ diễn kịch chỉ có những thứ này, em nhìn xem đồ bàn."

      Dư Tư Nhạc nghe theo lời , xé túi công văn ra, bên trong là xấp hình.

      Trong tấm hình, có rất nhiều nghệ sĩ ký hợp đồng, vẻ mập mờ cùng ông chủ lớn ở quán rượu ăn cơm. Các ông chủ tùy ý hướng về phía mỗi minh tinh vừa kéo vừa ôm, có người còn thân mật hơn hôn gò má minh tinh.

      Bữa tiệc xã giao, chuyện này thường gặp ở trong giới giải trí.

      Có vài minh tinh thậm chí công khai ghi giá, bồi ăn bữa cơm cho bao nhiêu tiền.

      Dư Tư Nhạc đoán ra xấp hình này đại biểu cái gì.

      " lại biết nghệ sĩ trong công ty, tất cả đổi nghề làm quan hệ xã hội rồi." Du Lăng Thần từ từ nhả ra vòng khói, vẻ mặt nặng nề lập lòe, "Triệu Tần Lâm thoát được liên quan với chuyện này, chừng ta nhận được lợi ích của người khác."

      Khó trách sản nghiệp công ty Tinh Thần nhất định bảo trì trạng thái vững vàng, Triệu Tần Lâm nhất định là mượn danh nghĩa công ty Tinh Thần, kiếm thêm thu nhập bên ngoài. Coi như sản nghiệp công ty Tinh Thần thua lỗ, ta cũng có thể dùng khoản tiền kiếm được khác phân chia bù vào. Về phần sổ sách, đoán chừng cũng là tìm nhân sĩ chuyên nghiệp, thay ta làm sổ sách giả.

      Nếu giải thích như vậy, tất cả đều có thể thông suốt.

      Dư Tư Nhạc lật tấm hình, cần , đoán chừng đều đủ để truyền thông đào móc trận. Bát quái nữ minh tinh tiếp rượu bán rẻ tiếng cười bùng nổ, ai có hứng thú?

      " hai, thấy chuyện này thế nào?" Dư Tư Nhạc hiểu lắm về giới thương nghiệp, cho nên cũng thể giúp tay.

      Chỉ là nhìn thần thái của Du Lăng Thần cũng biết chuyện nghiêm trọng.

      Lần này Triệu Tần Lâm thọt cái sọt lớn rồi.

      " hoài nghi trong tổ diễn kịch có người buôn bán ma túy, hơn nữa phần lớn có dính líu tới Triệu Tần Lâm, thậm chí. . . . . . chuyện nữ minh tinh xã giao trong bữa tiệc, cũng là phần trong kế hoạch củaTriệu Tần Lâm." Lần này nước càng ngày càng vẩn đục.

      Nhìn ngoài mặt, hai chuyện bắn đại bác cũng tới, nhưng phân tích suy tưtỉ mỉ, lại có thể tìm ra liên hệ giữa hai chuyện.

      "Tin tức thể lộ ra ngoài, nếu có ảnh hưởng đối với hình tượng công ty Tinh Thần." Du Lăng Thần dập tắt tàn thuốc, ném vào trong cái gạt tàn thuốc, "Chuyện này khó giải quyết, ngày mai tìm nữ minh tinh đó chuyện."

      Chính là nữ minh tinh hít thuốc phiện? Dư Tư Nhạc theo bản năng nghĩ đến.

      Chuyện bữa tiệc xã giao này, có lẽ chỉ lộ ra tảng băng ngầm, chân tướng có lẽ giấu kín đáo hơn.

      Dư Tư Nhạc có ý nghĩ bóp chết trái timTriệu Tần Lâm.

      Gặp gỡ loại thân thích này, nhà họ Du là khổ tám đời.

      " hai, ngày mai em cùng ."

      "Ừ." Du Lăng Thần lạnh nhạt liếc nhìn cái.

      Dư Tư Nhạc có mấy lời biết có nên hay , hơi do dự.

      Du Lăng Thần nhìn ra có lời muốn , sờ sờ đầu của , "Muốn cái gì luôn, nơi này chỉ có hai em chúng ta."

      Dư Tư Nhạc khẽ cắn môi, hé mở hàm răng, : " hai, nếu như có lần sau, ngàn vạn lần đừng giao công ty cho loại người như Triệu Tần Lâmquản lý."

      Giao cho loại người mảnh vụn này, quả thực là tổn nhân bất lợi kỷ (tổn hại).

      Du Lăng Thần trầm mặc gật đầu.

      Dư Tư Nhạc tiếp: "Thân thích cũng được."

      Du Lăng Thần nhịn được kéo ra tia cười yếu ớt, "Tiểu Nhạc, có vài chuyện đơn giản như bề ngoài. Có giao cho loại người như Triệu Tần Lâm hay , thể bảo đảm. Thương trường như chiến trường, các quan hệ rất phức tạp. Thời gian quay ngược trở lại hai mươi năm trước, Du thị còn là công ty người căn cơ, mà Triệu gia cũng rất có địa vị ở thành phố C. Biết nhà họ Du phát gia trí phú (phát tài) thế nào sao?"

      Dư Tư Nhạc chưa từng lý giải những việc này, thành lắc đầu. Chẳng lẽ trong này còn có huyền cơ?

      "Bởi vì cha chúng ta cưới thiên kim tiểu thư nhà họ Triệu."

      Du thị 20 năm trước chỉ là công ty có danh tiếng gì. Du thị bởi vì cuộc hôn nhân này mà được, dần dần phát triển.

      Năm đó Triệu Mỹ Phụng, cũng chính là mẹ Dư Tư Nhạc, vận dụng sức mạnh gia tộc, hướng Du thị rót vào số lượng tài chính lớn, mới đủ giúp công ty mới bắt đầu vận hành bình thường. Nếu như có nhà họ Triệu lớn mạnh làm hậu thuẫn, Du thị hai mươi năm trước có thể bị bất kỳ công ty nào đánh sụp.

      "Bây giờ nhà họ Triệu xuống dốc, nhưng mạng lưới liên lạc vẫn còn tồn tại." Du Lăng Thần nghiêm túc giảng giải cho Dư Tư Nhạc những liên quan trong đó, "Nếu như người nhà họ Triệu cầu tới cửa, chúng ta cũng giúp tay, chịu miệng lưỡi người đời. Hơn nữa, lấy phong cách người phụ nữ quản lý nhà họ Triệu, tới nửa tháng, cả giới thương nghiệp đều truyền ra tin tức ‘Du thị bội bạc’."

      Người làm ăn buôn bán, coi trọng nhất là uy tín.

      Huống chi Du thị còn có nhiều bạn hợp tác làm ăn, lời này truyền tới tai đối phương, khó tránh khỏi tạo thành ảnh hưởng đáng có.

      Đây cũng là nguyên nhân ban đầu Du Lăng Thần đồng ý cầu nhà họ Triệu.

      Nhưng khiến Du Lăng Thần bất ngờ chính là, Triệu Tần Lâm dùng chiêu này với . Người này có lòng cầu tiến thôi, thế nhưng vận dụng đường dây chính đáng kiếm tiền. Muốn công ty Tinh Thần làm đá đặt chân, cũng phải hỏi xem Du Lăng Thần có đồng ý hay .

      Đây là điềuDu Lăng Thần thể tha thứ.

      Hoá ra là như vậy . . . . . .

      Dư Tư Nhạcluôn buồn bực vì sao hai kiêng nể, dùng người nhưTriệu Tần Lâm. thực tế, do người bề tạo áp lực sao?

      "Sau lần này, nhà họ Triệu thể cầu chúng ta làm những chuyện khác nữa." Trầm ngâm lúc sau, Du Lăng Thần . Ánh mắt của trở nên càng sắc bén, hình như trong mắt có hung ác.

      Du Lăng Thần chuyện, thường đều là là làm.

      Dư Tư Nhạc nghi ngờ nháy mắt mấy cái, nghe hiểu ý tứ trong lời .

      Dường như Du Lăng Thần cũng định giải thích.

      Có lúc, lúc bắt đầu chuyện nào đó hỏng bét, nhưng đến cuối cùng, lại có kết quả tưởng được.

      Mượn cơ hội lần này, xử lý quan hệ ân oán với nhà họ Triệu, thể tốt hơn.

      Dư Tư Nhạc mới hiểu Du thị.

      Trong đầu nhảy ra câu, gây dựng nghiệp khó khăn, giữ vững nghiệp càng khó hơn.

      hai ngồi ở vị trí cao nhất, chắc hẳn cũng dễ dàng.
      Phong Vũ Yên, Phiên Nhiên, honglak3 others thích bài này.

    3. banglangtrang123

      banglangtrang123 Well-Known Member Staff Member Super Moderator

      Bài viết:
      26,213
      Được thích:
      47,812
      Chương 61.3

      Chỉ cần lấy lòng quan hệ với cấp , còn sợ có cơ hội lộ mặt ư? Nhìn mấy vị mỹ nữ bên ta mà xem, người nào là nhanh chóng nhảy lên thảm đỏ?

      Người sáng suốt nhìn cái cũng biết bên trong có mánh khóe gì.

      Dư Tư Nhạc khó chịu ngột ngạt nhìn màn này, ánh mắt thỉnh thoảng nhìn về phía tình hình bên kia. Triệu Tần Lâm sinh trưởng trong bụi hoa, chung quanh đều là phụ nữ đẹp khuôn, bàn tay ngừng mon men lên người các , tiếp đó sờ sờ cái mông , tiếp nữa lại cố ý siết chặt eo thon của họ.

      Mà cả đám phụ nữ kia từng người đều cam chịu động tácmập mờ này.

      Dư Tư Nhạc hơi hơi nhíu đầu mày, kể từ lúc Triệu Tần Lâm ngồi lên vị trí quản lý công ty Tinh Thần, nếp sống quy tắc ngầm từ từ được tạo thành. Chỉ nhìn thái độ của các là có thể đoán được đại khái.

      Tiếp tục như vậy nữa, danh dự công ty Tinh Thần sớm muộn gì cũng bị ta phá hủy.

      Tuy nhiên Triệu Tần Lâm làm ra chút sản nghiệp. Dư Tư Nhạc quay tiết mục ngắn, đồng thời cũng cố ý quan sát qua tình hình của tổ diễn kịch, chỉ tiếc đến tại, vẫn có tìm được chút nhược điểm nào của ta.

      Đoán chừng là bởi vì tổ diễn kịch kia có tồn tại của Dư Tư Nhạc, cho nên nếp sống quy tắc ngầm mờ nhạt hơn tổ diễn kịch khác. dám tưởng tượng tổ diễn kịch kháccó môi trường thế nào. . . . . .

      Sâm banh thức uống đầy bàn.

      Trong phòng có vài nam minh tinh, phàm là nam sĩ có lòng cầu tiến đều muốn coi Dư Tư Nhạc là cơ hội. đôi mắt như lang như hổnhìn chằm chằm vào . Có mấy nam minh tinh dám chen đến bên , giơ ly rượu mời .

      Dư Tư Nhạc nhìn thấy cảnh tượng này, trái tim hung hăng mắng chửi, giống với Triệu Tần Lâm cầm thú kia! có quy tắc ngầm mới tốt.

      "Tôi uống rượu." Đối mặt với rất nhiều nam sĩ nâng chén mời rượu, Dư Tư Nhạc mặt đổi sắc trả lời.

      Nhưng đám nam minh tinh này bỏ qua cho sao? biết.

      Từ Dư Tư Nhạc được nuông chiều, lớn lên xinh đẹp, da dẻ vô cùng mịn màng, khuôn mặt xoa son phấn, trắng hồng rạng rỡ.

      Quả chính là Bạch Liên hoa núi, cùng phong cách ăn mặc nữ minh tinh nhưng tạo thành đối lập ràng.

      Đối mặt với nam minh tinh dây dưa đuổi tới tận cửa cũng buông, Dư Tư Nhạc nóng nảy, nhẫn nhịn cũng sắp hao hết, từ từ đứng lên, với bọn họ tiếng ‘muốn nhà cầu’, mượn cơ hội bỏ chạy.

      Trong lòng cực kỳ phiền não, muốn ra ngoài cho yên tĩnh.

      Chuyển qua khúc quanh hành lang, Dư Tư Nhạc Tiến vào nhà vệ sinh. . . . . .

      đột nhiên xuất , hình như quấy rầy người trong nhà vệ sinh. đứng trước bồn rửa tay bỗng nhiên ngẩng đầu, trong tay ta hình như cầm thứ gì đó, hút.

      Sau khi nhìn thấy có người vào, bị sợ đến vội vàng hấp tấp đưa gì đó trong tay nhét vào ví da, kinh hoảng thất sắc nhìn Dư Tư Nhạc.

      Dư Tư Nhạc chú ý thấy trong tay côta nắm chặt cái túi nhỏtrong suốt, kích cỡ chỉ tương đương ngón tay.

      Từ bồn rửa tay nhìn lại, mép dính chút bột màu trắng. Ánh mắt dần dần chuyển qua mặt , miệng cũng có dính bột màu trắng, ta vội vã lấy mu bàn tay quệt khóe miệng.

      Dư Tư Nhạc nhíu nhíu màytheo bản năng.

      kinh hoảng thất sắc ngang qua Dư Tư Nhạc, lúc ngang qua ,còn kêu tiếng ‘Du tiểu thư’.

      Giọng ta rất , rất kinh hoảng.

      Nhưng Dư Tư Nhạcvẫn nghe thấy.

      Người này nhất định biết mình, chẳng lẽ là nghệ sĩ của công ty Tinh Thần?

      Dư Tư Nhạc chợt coi trọng chuyện này hơn, móc túi khăn giấy ra, vứt bỏ khăn giấy bên trong, lại đem bột màu trắng tán loạn bồn rửa tay bỏ vào trong túi.

      Lúc Dư Tư Nhạc làm việc luôn cực kỳ cẩn thận.

      Những bột màu trắng này cũng nhiều, hơn nữa bởi vì mép bồn rửa tay có nhiều nước bắn tung tóe, hơn nửa chỗ bột bị hòa vào nước.

      Trở lại phòng lần nữa, Dư Tư Nhạc nghiêng đầu tìm kiếm khắp nơi, cuối cùng nhìn thấy mới vừa ở trong nhà vệ sinh cái góc.

      Bộ dáng xinh đẹp, tinh thần rất chán chường, mặc dù trang điểm đậm, cũng che giấu được tròng mắt mỏi mệt của ta.

      Dư Tư Nhạc gọi nam minh tinh bên cạnhhỏi tin tức về kia.

      Nghe . . . . . . Côta cũng là trong những minh tinh dựa vàoTriệu Tần Lâm.

      Giống như vào giờ khắc này, có vài manh mối dần dần xuất trước mặt Dư Tư Nhạc, Dư Tư Nhạc làm những suy nghĩ trong đầu.

      Dư Tư Nhạc quyết định, sau khi trở về đem toàn bộ việc cho hai.

      Cuộc tụ hội này kéo dài gần 10 giờ mới kết thúc.

      Sau lại có người đề nghị KTV hát hò. . . . . .

      Dư Tư Nhạc muốn lãng phí thời gian với bọn họ, cố ý mang danh nghĩa Du Lăng Thần ra cho bọn họ biết, hai kêu trước 11 giờ phải trở về.

      Ai cũng ràng. . . . . . Du Tư Nhạc còn là thiếu nữ vị thành niên, chuyện như vậy cũng chẳng kỳ quái.

      Rối rít tạm biệt xong, Dư Tư Nhạc mang theo vệ sỹ ngồi lên xe tiểu Vương lái.

      Trong đầu đều là chuyện về bột màu trắng, hy vọng như đoán. Nếu , người như Triệu Tần Lâm quá bằng cầm thú! Kéo ra ngoài đánh cho nhừ đòn cũng hả giận.

      . . . . . .

      Dư Tư Nhạc trở về biệt thự, vào cửa nhìn thấy hai ngồi ở ghế sa lon xem tài liệu.

      Nghe thanh khóa cửa chuyển động, Du Lăng Thần ngẩng đầu lên nhìn , "Tối nay chơi thế nào?"

      " hai, em phát chút manh mối." Dư Tư Nhạc đóng cửa lại, lập tức mở miệng .

      Ánh mắt Du Lăng Thần đột nhiên nghiêm túc, đặt tạm tài liệu trong tay xuống, ngoắc gọi Dư Tư Nhạc ngồi xuống cạnh .

      "Manh mối gì?"

      Dư Tư Nhạc mở túi của mình ra, từ bên trong lấy ra túi khăn giấy chứa bột màu trắng, "Buổi tối em nhà vệ sinh, trong lúc vô tình nhìn thấy nữ minh tinh hút vật này."

      Du Lăng Thần mở túi khăn giấy ra, bên trong có lượng bột màu trắng cực ít.

      Sắc mặt Du Lăng Thần trở nên rất trầm trọng, thanh trầm thấp : "Ngày mai sai người mang hóa nghiệm."

      ra , mấy ngày gần đây, bận rộn cũng phải vì chuyện hợp đồng làm ăn, mà là bận quan sát vấn đề của công ty Tinh Thần.

      Ván cờ hoàn mỹ mấy cũng có chỗ sơ hở.

      Du Lăng Thần nắm chắc có thể bắt được cái chuôi của Triệu Tần Lâm.

      Ít nhất từ đồ tiểu Nhạc mang về có thể chứng thực suy đoán của .

      Dư Tư Nhạc hướng về phía gật đầu cái, lại đem màn nhìn thấy trong tụ hội tối nay cho Du Lăng Thần.

      Cuối cùng, lòng đầy căm phẫn câu: "Triệu Tần Lâm phải đồ tốt."

      " ta làm được chuyện lớn." Đây là Du Lăng Thần đánh giá ta.

      Mới bắt đầu bên Triệu gia kia thổi phồng Triệu Tần Lâm ở trời dưới đất, liên tục bảo đảm với Du Lăng Thần, bằng năng lực của Triệu Tần Lâm, tuyệt đối có thể quản lý tốt công ty Tinh Thần. Lúc đầu Du Lăng Thần cũng cho là vậy, con người có thể rèn luyện ra, cho nên, xem đời trước, miễn cưỡng cho Triệu Tần Lâm cơ hội, đồng thời cũng khiến Triệu Tần Lâm nhận thực lực của ta ở đâu đường thẳng.

      Chỉ cần Triệu Tần Lâm đạt được tiêu chuẩn của , lập tức có lý do khai trừTriệu Tần Lâm.

      Nhưng là, vạn vạn ngờ, người này có tài năng thôi, lại mang công ty Tinh Thần theo hướng chính đáng.

      " xử lý chuyện này." Du Lăng Thần cúi đầu nhìn túi khăn giấy trong tay.

      dễ dàng tha thứ nữa.

      Nếu công ty Tinh Thần bị mất danh tiếng, cũng bị Triệu Tần Lâm phá hủy.

      Dư Tư Nhạc trở về phòng, tắm rửa sạchrồi nằm ngủ.

      Sau mỗi ngày đến studio, trong lòng càng thêm chú ý phương diện này.

      . . . . . .

      Kết quả xét nghiệm có vào chiều ngày hôm sau.

      Mặt Du Lăng Thần nặng nề ngồi ở ghế sa lon.

      lời nào, Dư Tư Nhạc cũng dám đánh vỡ trầm mặc.

      Du Lăng Thần lấy ra tờ xét nghiệm đưa cho .

      tờ xét nghiệm viết trang các tên hóa học, đại đa số đều là tên Dư Tư Nhạc biết.

      "Kết quả hóa nghiệm là, những bột màu trắng được chứng thực là Heroin." Ngữ điệu của Du Lăng Thần rất lạnh lẽo, tròng mắt có chút nhiệt độ.

      Cái kết quả này, ra hai người bọn họ cũng đoán được. Thế nhưng khi chuyện thiên chân vạn xác đặt ở trước mắt bọn họ, trong lòng vẫn có cảm giác nặng nề ra miệng được.

      Dư Tư Nhạc ngây ngô ở tổ diễn kịch, bình thườngcô cũng có nhìn thấy có người hút thứ này.

      Du Lăng Thần móc ra điếu thuốc đốt, đây là thói quen khi phiền lòng.

      Khói thuốc từ từ lượn lờ, mông lung giữa tầm mắt.

      khay trà đặt túi công văn, Du Lăng Thần chỉ chỉ, : "Vấn đề của tổ diễn kịch chỉ có những thứ này, em nhìn xem đồ bàn."

      Dư Tư Nhạc nghe theo lời , xé túi công văn ra, bên trong là xấp hình.

      Trong tấm hình, có rất nhiều nghệ sĩ ký hợp đồng, vẻ mập mờ cùng ông chủ lớn ở quán rượu ăn cơm. Các ông chủ tùy ý hướng về phía mỗi minh tinh vừa kéo vừa ôm, có người còn thân mật hơn hôn gò má minh tinh.

      Bữa tiệc xã giao, chuyện này thường gặp ở trong giới giải trí.

      Có vài minh tinh thậm chí công khai ghi giá, bồi ăn bữa cơm cho bao nhiêu tiền.

      Dư Tư Nhạc đoán ra xấp hình này đại biểu cái gì.

      " lại biết nghệ sĩ trong công ty, tất cả đổi nghề làm quan hệ xã hội rồi." Du Lăng Thần từ từ nhả ra vòng khói, vẻ mặt nặng nề lập lòe, "Triệu Tần Lâm thoát được liên quan với chuyện này, chừng ta nhận được lợi ích của người khác."

      Khó trách sản nghiệp công ty Tinh Thần nhất định bảo trì trạng thái vững vàng, Triệu Tần Lâm nhất định là mượn danh nghĩa công ty Tinh Thần, kiếm thêm thu nhập bên ngoài. Coi như sản nghiệp công ty Tinh Thần thua lỗ, ta cũng có thể dùng khoản tiền kiếm được khác phân chia bù vào. Về phần sổ sách, đoán chừng cũng là tìm nhân sĩ chuyên nghiệp, thay ta làm sổ sách giả.

      Nếu giải thích như vậy, tất cả đều có thể thông suốt.

      Dư Tư Nhạc lật tấm hình, cần , đoán chừng đều đủ để truyền thông đào móc trận. Bát quái nữ minh tinh tiếp rượu bán rẻ tiếng cười bùng nổ, ai có hứng thú?

      " hai, thấy chuyện này thế nào?" Dư Tư Nhạc hiểu lắm về giới thương nghiệp, cho nên cũng thể giúp tay.

      Chỉ là nhìn thần thái của Du Lăng Thần cũng biết chuyện nghiêm trọng.

      Lần này Triệu Tần Lâm thọt cái sọt lớn rồi.

      " hoài nghi trong tổ diễn kịch có người buôn bán ma túy, hơn nữa phần lớn có dính líu tới Triệu Tần Lâm, thậm chí. . . . . . chuyện nữ minh tinh xã giao trong bữa tiệc, cũng là phần trong kế hoạch củaTriệu Tần Lâm." Lần này nước càng ngày càng vẩn đục.

      Nhìn ngoài mặt, hai chuyện bắn đại bác cũng tới, nhưng phân tích suy tưtỉ mỉ, lại có thể tìm ra liên hệ giữa hai chuyện.

      "Tin tức thể lộ ra ngoài, nếu có ảnh hưởng đối với hình tượng công ty Tinh Thần." Du Lăng Thần dập tắt tàn thuốc, ném vào trong cái gạt tàn thuốc, "Chuyện này khó giải quyết, ngày mai tìm nữ minh tinh đó chuyện."

      Chính là nữ minh tinh hít thuốc phiện? Dư Tư Nhạc theo bản năng nghĩ đến.

      Chuyện bữa tiệc xã giao này, có lẽ chỉ lộ ra tảng băng ngầm, chân tướng có lẽ giấu kín đáo hơn.

      Dư Tư Nhạc có ý nghĩ bóp chết trái timTriệu Tần Lâm.

      Gặp gỡ loại thân thích này, nhà họ Du là khổ tám đời.

      " hai, ngày mai em cùng ."

      "Ừ." Du Lăng Thần lạnh nhạt liếc nhìn cái.

      Dư Tư Nhạc có mấy lời biết có nên hay , hơi do dự.

      Du Lăng Thần nhìn ra có lời muốn , sờ sờ đầu của , "Muốn cái gì luôn, nơi này chỉ có hai em chúng ta."

      Dư Tư Nhạc khẽ cắn môi, hé mở hàm răng, : " hai, nếu như có lần sau, ngàn vạn lần đừng giao công ty cho loại người như Triệu Tần Lâmquản lý."

      Giao cho loại người mảnh vụn này, quả thực là tổn nhân bất lợi kỷ (tổn hại).

      Du Lăng Thần trầm mặc gật đầu.

      Dư Tư Nhạc tiếp: "Thân thích cũng được."

      Du Lăng Thần nhịn được kéo ra tia cười yếu ớt, "Tiểu Nhạc, có vài chuyện đơn giản như bề ngoài. Có giao cho loại người như Triệu Tần Lâm hay , thể bảo đảm. Thương trường như chiến trường, các quan hệ rất phức tạp. Thời gian quay ngược trở lại hai mươi năm trước, Du thị còn là công ty người căn cơ, mà Triệu gia cũng rất có địa vị ở thành phố C. Biết nhà họ Du phát gia trí phú (phát tài) thế nào sao?"

      Dư Tư Nhạc chưa từng lý giải những việc này, thành lắc đầu. Chẳng lẽ trong này còn có huyền cơ?

      "Bởi vì cha chúng ta cưới thiên kim tiểu thư nhà họ Triệu."

      Du thị 20 năm trước chỉ là công ty có danh tiếng gì. Du thị bởi vì cuộc hôn nhân này mà được, dần dần phát triển.

      Năm đó Triệu Mỹ Phụng, cũng chính là mẹ Dư Tư Nhạc, vận dụng sức mạnh gia tộc, hướng Du thị rót vào số lượng tài chính lớn, mới đủ giúp công ty mới bắt đầu vận hành bình thường. Nếu như có nhà họ Triệu lớn mạnh làm hậu thuẫn, Du thị hai mươi năm trước có thể bị bất kỳ công ty nào đánh sụp.

      "Bây giờ nhà họ Triệu xuống dốc, nhưng mạng lưới liên lạc vẫn còn tồn tại." Du Lăng Thần nghiêm túc giảng giải cho Dư Tư Nhạc những liên quan trong đó, "Nếu như người nhà họ Triệu cầu tới cửa, chúng ta cũng giúp tay, chịu miệng lưỡi người đời. Hơn nữa, lấy phong cách người phụ nữ quản lý nhà họ Triệu, tới nửa tháng, cả giới thương nghiệp đều truyền ra tin tức ‘Du thị bội bạc’."

      Người làm ăn buôn bán, coi trọng nhất là uy tín.

      Huống chi Du thị còn có nhiều bạn hợp tác làm ăn, lời này truyền tới tai đối phương, khó tránh khỏi tạo thành ảnh hưởng đáng có.

      Đây cũng là nguyên nhân ban đầu Du Lăng Thần đồng ý cầu nhà họ Triệu.

      Nhưng khiến Du Lăng Thần bất ngờ chính là, Triệu Tần Lâm dùng chiêu này với . Người này có lòng cầu tiến thôi, thế nhưng vận dụng đường dây chính đáng kiếm tiền. Muốn công ty Tinh Thần làm đá đặt chân, cũng phải hỏi xem Du Lăng Thần có đồng ý hay .

      Đây là điềuDu Lăng Thần thể tha thứ.

      Hoá ra là như vậy . . . . . .

      Dư Tư Nhạcluôn buồn bực vì sao hai kiêng nể, dùng người nhưTriệu Tần Lâm. thực tế, do người bề tạo áp lực sao?

      "Sau lần này, nhà họ Triệu thể cầu chúng ta làm những chuyện khác nữa." Trầm ngâm lúc sau, Du Lăng Thần . Ánh mắt của trở nên càng sắc bén, hình như trong mắt có hung ác.

      Du Lăng Thần chuyện, thường đều là là làm.

      Dư Tư Nhạc nghi ngờ nháy mắt mấy cái, nghe hiểu ý tứ trong lời .

      Dường như Du Lăng Thần cũng định giải thích.

      Có lúc, lúc bắt đầu chuyện nào đó hỏng bét, nhưng đến cuối cùng, lại có kết quả tưởng được.

      Mượn cơ hội lần này, xử lý quan hệ ân oán với nhà họ Triệu, thể tốt hơn.

      Dư Tư Nhạc mới hiểu Du thị.

      Trong đầu nhảy ra câu, gây dựng nghiệp khó khăn, giữ vững nghiệp càng khó hơn.

      hai ngồi ở vị trí cao nhất, chắc hẳn cũng dễ dàng.
      Phong Vũ Yên, fujjko, B.Cat2 others thích bài này.

    4. Nữ Lâm

      Nữ Lâm Well-Known Member

      Bài viết:
      23,871
      Được thích:
      22,185
      Chương 62.1

      Dư Tư Nhạc càng ngày càng thương người đàn ông ở trước mắt, nếu như đem Tập đoàn Du thị so sánh với cây đại thụ, vậy Du Lăng Thần là người làm vườn phụ trách chăm sóc cây cối. Mỗi lần bón phân vừa phải suy nghĩ thành phần dinh dưỡng cho đại thụ có đủ hay , lại cần quan sát mỗi phiến lá có dấu hiệu vàng úa hay .

      Tóm lại, rất khó chăm sóc toàn bộ.

      Nhưng người đàn ông này lại làm rất tốt.

      " hai, tối nay muốn ăn cái gì?" Dư Tư Nhạc có biện pháp giúp làm những chuyện khác, chỉ có thể chăm sóc dạ dày của .

      Du Lăng Thần nhìn ra thiếu nữ thay đổi, có chút ngạc nhiên, ngờ bởi vì chuyện Triệu Tần Lâm, Dư Tư Nhạc thế nhưng đau lòng vì ?

      Có thể coi là thu hoạch ngoài dự đoán hay ?

      "Em làm chủ." Du Lăng Thần cũng kén ăn.

      Dư Tư Nhạc suy nghĩ chút, gật đầu : "Vậy giao cho em !"

      Dư Tư Nhạc quyết định làm bữa ăn tối thịnh soạn an ủi hai.

      . . . . . .

      Về chuyện nữ minh tinh đó là ai, lại giở trò gì trong tổ diễn kịch, Dư Tư Nhạc thăm dò ràng từ sau đêm gặp mặt đó.

      Buổi chiều hôm sau, Dư Tư Nhạc và Du Lăng Thần ngồi xe đến tổ diễn kịch.

      Tiến độ quay chụp phim truyền hình bắt kịp. Phần diễn của Dư Tư Nhạc dần được giảm bớt, trong khoảng thời gian gần đây, ba ngày cũng thấy đóng phim.

      Dư Tư Nhạc cũng vui vẻ vì được rảnh rỗi.

      Tổ diễn kịch này quay bộ phim võ hiệp cổ trang, studio khá xa, nhóm Dư Tư Nhạc ngồi giờ xe mới tới.

      Bọn họ vẫn áp dụng hình thức kiểm tra đột kích như cũ, trước khi đến, cho bất cứ ai.

      Trong Studio có diễn viên tiến hành quay chụp.

      Dư Tư Nhạc nhìn chung quanh mấy lần, phát có mấy gương mặt quen, từng gặp trong cuộc họp mặt.

      Ánh mắt của bọn họ ảm đạm có ánh sáng, thường mất hồn.

      Dư Tư Nhạc mắt tinh nhận ra nữ minh tinh gặp ở trong nhà vệ sinh từ trong đám người.

      Giật ống tay áo hai, nhìn về bên kia, " hai, chính là đó."

      Du Lăng Thần khẽ vuốt cằm, ý bảo biết rồi.

      Hai người cố gắng ở chỗ khuất, gây chú ý cho người bên cạnh, cách xa dò xét động tĩnh bên trong studio.

      Bóng dáng Triệu Tần Lâm đúng lúc trong tầm nhìn của bọn họ. Vì để tránh cho bị Triệu Tần Lâm phát , hai người tạm thời núp ở dưới bóng cây, từ xa nhìn tình hình bên trong studio.

      "Tiểu Lý, tối nay có rảnh ? Ông chủ Lê có bữa tiệc, muốn gọi thêm mấy người cho náo nhiệt." Thái độ của Triệu Tần Lâm tâm đắc tới trước mặt kia, bàn tay an phận ôm eo ta, thân mật cúi ở bên lỗ tai ta .

      Hình như nữ minh tinh hơi khó chịu, cơ thể khẽ run, vâng vâng dạ dạ : "Quản lý Triệu, tối nay. . . . . . Tối nay em còn có chuyện phải làm, có thể để hôm khác hay ?"

      "Hôm khác?" Sắc mặt của Triệu Tần Lâm lập tức thay đổi, "Bữa tiệc có thể thay đổi à? Đám lão tổng kia có thể đợi à? Em muốn kiếm tiền rồi hả?"

      Sắc mặt của Triệu Tần Lâm hung tợn.

      kia bị sợ đến vội vàng lắc đầu, thanh đứt quãng, "Em có ý đó."

      "Vậy em có ý gì? Hay là , em muốn thứ kia nữa." Triệu Tần Lâm cố ý hạ thấp giọng .

      Dư Tư Nhạc và Du Lăng Thần liếc mắt nhìn nhau, trong lòng biết thứ Triệu Tần Lâm ám chỉ là cái gì.

      Xem ra Triệu Tần Lâm đúng là can thiệp ở bên trong.

      "Em. . . . . . Mẹ em nhập viện rồi, tối nay em muốn chăm sóc bà ấy, Quản lý Triệu, bằng tìm người khác thay?" Trong giọng nữ minh tinh mang theo cầu khẩn.

      Triệu Tần Lâm lại làm như thấy, đưa tay nắm cằm ta, "Là Lê tổng chỉ đích danh muốn em , đừng có lâm trận bỏ chạy cho tôi, nếu sau này em đừng mơ lấy được thứ kia. có thứ kia, em biết là tư vị gì."

      Lời của ta mang theo uy hiếp mạnh mẽ.

      Tròng mắt nữ minh tinh lập tức ươn ướt, giống như là lúc nào cũng có thể khóc lên, cắn răng lên tiếng.

      Triệu Tần Lâm lại tiếp tục tăng thêm giọng điệu, cảnh cáo ta mấy câu sau đó rời .

      Nữ minh tinh sững sờ đứng tại chỗ, bộ dáng biết nên làm sao, tâm tình càng thêm bi thương.

      Uy hiếp? Ma túy?

      Liên hệ hai thứ này với nhau, chân tướng việc mơ hồ lộ ra.

      Du Lăng Thần từng mời thám tử tư theo dõi mấy nữ minh tinh trong tổ diễn kịch, phát họ đều dính líu tới ma túy. Ma túy là thứ gì? Là thứ làm con người ta nghiện. khi đụng phải, lúc cơn nghiện phát tác, so với cầm dao cắt mình càng khó chịu hơn.

      Nghe những lời Triệu Tần Lâm vừa , dường như ta có nguồn cung cấp ma túy?

      Lẳng lặng nhìn vẻ mặt bi thương của kia đứng tại chỗ, trong lúc nhất thời Dư Tư Nhạc biết nên làm sao.

      Du Lăng Thần lại bước ra, về phía kia, dừng ở trước mặt ta.

      Dư Tư Nhạc nhanh chóng theo sau.

      "Chúng tôi nghe thấy đoạn đối thoại giữa và Triệu Tần Lâm rồi." Du Lăng Thần thẳng vào vấn đề, làm mục đích đến.

      Tròng mắt né tránh, sợ tới mức thất kinh*.

      *Thất kinh: hoảng hốt lo sợ

      Phàm là nghệ sĩ ký hợp đồng với công ty Tinh Thần ai mà biết Du Lăng Thần? Coi như chưa từng nhìn thấy người , cũng nên nhìn thấy qua các phương tiện truyền thông đưa tin.

      "Tôi. . . . . ." nắm chặt quả đấm, biết nên giải thích thế nào, nước mắt đảo quanh trong hốc mắt ta.

      Du Lăng Thần nhìn xung quanh thêm vài lần, phát có người nhìn bên này, : "Nếu như nghĩ thoát khỏi uy hiếp của Triệu Tần Lâm theo ta, chúng ta chuyển sang nơi khác chuyện."

      Những lời này thể nghi ngờ là tràn đầy mê hoặc.

      Có ai cam nguyện bữa tiệc xã giao? dễ nghe chút là bữa tiệc, khó nghe. . . . . . Triệu Tần Lâm gọi là bọn họ phải làm tiểu thư bồi bàn.

      Du Lăng Thần dắt tay Dư Tư Nhạc ra bên ngoài studio.

      Nữ minh tinh do dự mấy phút, mới bước tập tễnh theo phía sau bọn họ, nhất định bảo trì khoảng cách hơn 100m, dám áp sát quá gần. Bên trong Studio người nằm vùng cho Triệu Tần Lâm quá nhiều, nếu như bị ta biết. . . . . . ta sắp phản bội ta, ta sợ xảy ra phiền phức.

      Du Lăng Thần vào quán cà phê gần đó.

      bao lâu sau, nữ minh tinh cũng tiến vào.

      Du Lăng Thần chọn chỗ ngồi rất khuất, tầm mắt người khác khó có thể nhìn thấy.

      Nữ minh tinh khoanh tay ngồi xuống, sợ hãi rụt rè gọi: "Tổng giám đốc Du ."

      Phục vụ đưa hai tách cà phê tới, ly nước trái cây.

      Du Lăng Thần bưng tách cà phê lên uống hớp, "Tôi tìm vì chuyện gì, hẳn là ràng."

      Nữ minh tinh cắn môi, có phủ nhận.

      Tên của ta là Đặng Tạ Liên, vào nghề hơn năm rồi, tốt nghiệp Học Viện Điện Ảnh. Từ sau con đường phát triển giới văn nghệ, vẫn xuôi gió xuôi nước, đường nhảy lên thảm đỏ.

      Có điều Dư Tư Nhạc đặc biệt sưu tầm tin tức của ta ở mạng, phát mặc dù người này có chút thực lực, nhưng nguyên nhân nhảy lên thảm đỏ vẫn thiếu được người khác nâng đỡ.

      Đặc biệt là sau khi tiến vào công ty Tinh Thần, con đường nghiệp của Đặng Tạ Liên thẳng tấp dâng cao, thường có thể thấy ta màn hình.

      Rốt cuộc người nào có thể nâng ta lên thảm đỏ, trong lòng tất cả mọi người đều .

      "Đặng Tạ Liên, có giải thích gì về đoạn đối thoại xế chiều hôm nay?" Tình cách của Du Lăng Thần lạnh lùng, ánh mắt có uy bức khiếp người.

      Dưới uy bức này, có thể làm người ta sinh ra ảo giác bị nhìn thấu, Đặng Tạ Liên cứng ngắc cả người, sắc mặt tái nhợt.

      Cánh môi tái nhợt khô nứt mở lại khép,lặp lại rất nhiều lần, ta siết chặt quả đấm, áp chế nội tâm cam lòng, chậm rãi ra: "Tổng giám đốc Du, dám từ đầu đến cuối đều biết sao? Triệu Tần Lâm là thân thích của , thực giúp tôi ư?"

      Giúp người thân để ý người lạ, từ trước đến giờ đều phải công nhận này.

      Trong mắt Đặng Tạ Liên chứa nghi ngờ.

      Dư Tư Nhạc ngồi ở bên cạnh Du Lăng Thần, lấy ống hút uống nước trái cây, khẽ ngước đầu, "Tôi cho là. . . . . . Chúng tôi tới tìm cũng thái độ rồi. Đặng Tạ Liên, cơ hội chỉ có lần, bỏ lỡ, bao giờ có thể có cơ hội lần thứ hai tìm tới cửa nữa đâu."

      Du Lăng Thần thích chọn trọng điểm để , điệu lạnh lùng, giọng đặc hữu truyền tới, "Chúng tôi điều tra được mẹ nhập viện rồi, nghe phải phẫu cắt bỏ gan. chỉ cần cung ứng tiền thuốc thang bệnh viện mà còn phải tốn tiền mua ma túy, năng lực kinh tế của có thể gánh được?"

      Những lời này hình như đâm chọt chỗ đau của Đặng Tạ Liên, tay ta siết chặt tách cà phê, ngón tay run rẩy nâng tách cà phê lên nhấp ngụm. màn hình ta luôn phong quang vô hạn, mà thực tế sao? Ngay cả trả tiền thuốc thang, ta cũng phải dựa vào chắp vá lung tung.

      Thậm chí lần trước hút ma túy, là do cầu xin Triệu Tần Lâm, ta mới bố thí cho ta ít đủ để đỡ thèm. Trong quá trình hút, vừa vặn bị Dư Tư Nhạc bắt gặp.

      "Rốt cuộc hai người muốn thế nào?" Đặng Tạ Liên hít thở hai lần, nặng trịch.

      Du Lăng Thần lẳng lặng nhìn ta, giọng vẫn lạnh lùng, " chỉ cần phối hợp với chúng tôi."

      "Tại sao? !" Trong mắt Đặng Tạ Liên trồi lên oán hận, "Tôi làm sao biết có phải các người phe hay ? Nếu như phải lầm lỡ ra nhập công ty Tinh Thần, tôi cũng thay đổi thành ra như vậy! Ngoài mặt ở Làng giải trí càng bò càng cao, thực tế. . . . . . Chẳng qua là con cờ trong tay Triệu Tần Lâm, quyền lợi ’ cũng có."

      Bị nắm trong tay?

      Dư Tư Nhạc bắt được câu chữ trong lời của ta, ánh mắt mang theo suy tư.

      Chẳng lẽ là. . . . . . ?

      Du Lăng Thần hình như nghĩ ra đáp án nhanh hơn bước, bề ngoài lạnh lẽo như băng, : "Chẳng lẽ muốn chữa trị tốt bệnh của mẹ ? Tôi quen biết vài người giới y học, có thể tìm chuyên gia uy tín nhất cho mẹ ."

      Phút chốc Đặng Tạ Liên có chút động lòng.

      "Tôi trả toàn bộ chi phí." Du Lăng Thần biết ta lo lắng vấn đề gì, lại ném ra lợi ích mê hoặc lần nữa, "Tôi cũng có thể thu xếp cho ra nước ngoài cai nghiện, ở nước ngoài có ai biết , cai nghiện xong, lại trở về trong nước, có ai biết từng hít thuốc phiện, vẫn có thể tiếp tục lăn lộn trong Làng giải trí, xen lẫn phong sinh thủy khởi."

      Ánh mắt Đặng Tạ Liên trở nên do dự.

      Du Lăng Thần ném ra rất nhiều lợi ích, ta vốn rơi xuống vực sâu địa ngục, mà lúc này Du Lăng Thần lại có thể kéo ta về thiên đường lần nữa.

      ta chậm chạp dám làm ra quyết định, có lẽ là bởi vì trong lòng còn có điều cố kỵ.

      "Đặng Tạ Liên, bây giờ có đường lui, nếu tiếp tục để Triệu Tần Lâm định đoạt, cuộc đời thế nào? Chẳng lẽ đợi đến khi chuyện tình bại lộ, bị truyền thông tuôn ra tin tức hít thuốc phiện bán rẻ tiếng cười, mới hối tiếc cả đời?" Giọng Dư Tư Nhạc chứa khuyên giải.

      dường như từ Đặng Tạ Liên nhìn thấy bóng dáng Khâu Mẫn.

      Đều là vì nghiệp ngừng bò lên , lại lầm đường lỡ bước.

      cũng hi vọng người trước mắt lạc đường có thể biết quay lại, phải trở thành Khâu Mẫn thứ hai. Hoặc là , Dư Tư Nhạc muốn từ ta bù đắp lại tiếc nuối trước kia.

      Đặng Tạ Liên suy tư hồi lâu, cánh môi mím chặt, cuối cùng vẫn phá phòng tuyến trong lòng, "Hai người muốn tôi làm gì?"

      "Trước tiên hãy cho chúng tôi làm sao dính vào ma túy? Có liên quan tới Triệu Tần Lâm hay ?" Du Lăng Thần nhàn nhã bưng tách cà phê lên, khóe mắt nhìn xéo, mơ hồ mang theo ánh sáng lạnh.

      Dư Tư Nhạc An an tĩnh ngồi, chờ Đặng Tạ Liên trả lời.

      Đặng Tạ Liên hình như đếm xỉa đến gì nữa, ấp a ấp úng. Vào giờ phút này ta quyết tâm bò ra từ vũng bùn, những nguy hiểm khác đều bị ta phớt lờ.

      "Đúng! Chính là đồ cặn bã bại hoại đó!" Vừa đến Triệu Tần Lâm, Đặng Tạ Liên bạo phát, nắm tay ghì chặt ở chung chỗ, phẫn nộ đến điên cuồng hét lên, nhưng bởi vì là nơi công cộng nên phải hạ thấp giọng, mang theo cảm giác đè nén, "Tôi từng ở chung mấy ngày cùng Triệu Tần Lâm."

      Dư Tư Nhạc nhíu nhíu mày, lập tức nghĩ ra hai chữ ‘ở chung’ đại biểu hàm nghĩa gì.

      Du Lăng Thần và Dư Tư Nhạc đều đảm nhiệm nhân vật những người nghe hoàn mỹ, cũng có che miệng.
      Last edited by a moderator: 30/4/15
      Phong Vũ Yên, Jin292, honglak4 others thích bài này.

    5. Nữ Lâm

      Nữ Lâm Well-Known Member

      Bài viết:
      23,871
      Được thích:
      22,185
      Chương 62.2

      " ta len lén trộn lẫn ma túy vào trong rượu của tôi, ngày thứ tư tôi và ta tách ra, cơn nghiện phát tác, tôi mới dần dần ý thức được ta làm cái gì với tôi." Giọng Đặng Tạ Liên run rẩy, cố làm kiên cường lấy mu bàn tay lau nước mắt tràn ra khóe mắt.

      "Lúc ấy tôi hoàn toàn bị sợ đến choáng váng, người duy nhất tôi nghĩ tới chỉ có Triệu Tần Lâm, tôi hốt hoảng gọi điện thoại cho ta. ta lại cho tôi biết, nếu như muốn tiếp tục hút thứ kia phải nghe lời ta, làm theo ý ta. Hầu như tiền của tôi là dùng để mua ma túy, tayêu cầu muốn chúng tôi bồi đám ông chủ kia ăn cơm, thậm chí cầu chúng tôi lên giường với bọn họ."

      ta từng phản bác, từng cự tuyệt. . . . . .

      Nhưng mỗi khi cơn nghiện hành hạ ta thương tích khắp người, chút tâm tư phản kháng đều hóa thành hư .

      Đặng Tạ Liên khóc lóc kể lể chuyện đau buồn mà ta trải qua.

      Dư Tư Nhạc hận thể dóc da Triệu Tần Lâm, rút gầnTriệu Tần Lâm!

      Quả nhiên là bằng cầm thú.

      "Chuyện tôi dính vào ma túy, dám với người ngoài, tôi sợ hủy hoại danh tiếng, sợ mất tất cả những thứ có được bây giờ."

      "Anhta dùng ma túy khống chế bao nhiêu người?" Sau khi trầm mặc, Du Lăng Thần lạnh giọng hỏi.

      "Cụ thể tôi lắm." Đặng Tạ Liên lắc đầu cái, dùng khăn giấy lau sạch nước mắt, "Tuy nhiên phàm là của tổ diễn kịch quan hệ gần gũi với ta, hầu như đều bị khống chế, bao gồm ca sĩ Lý Hi Vi."

      Nghe được cái tên quen thuộc này, Dư Tư Nhạc hơi sững sờ.

      "Bây giờ ta phải là nghệ sĩ công ty chúng ta, Triệu Tần Lâm sai sử ta, càng thêm chút kiêng kỵ. Hai người xem tạp chíbát quái mấy ngày nay, mỗi bản đều đăng tin tavà ông chủ khác thân mật."

      Bởi vì gần đây Dư Tư Nhạc cũng gia nhập vào Làng giải trí, cho nên, khi rảnh rỗi cũng xem tạp chí bát quái này.

      từng vì Lý Hi Vi náo loạn ở công ty Tinh Thần, nóng lòng muốn tìm nhà tài trợ khác, mới lôi kéo ông chủ lớn khắp nơi. Nhưng ra từ trong miệng Đặng Tạ Liên, Dư Tư Nhạc mới biết chuyện có quá nhiều ý.

      Đây cùng mại khác nhau ở chỗ nào? !

      "Những ông chủ kia biết các nghiện ?" Dư Tư Nhạc hỏi.

      Đặng Tạ Liên lắc đầu cái, hình như dám xác định, "Cũng biết nữa, làm sao Triệu Tần Lâm có thể khoe khoang chuyện này?"

      Đặng Tạ Liên đem toàn bộ cho họ biết.

      Đến cuối cùng, ta khóc thành tiếng. Nhắc lại chuyện cũ giống như tách mở vết thương khép lại của ta, tổn thương lại đâm thẳng vào lòng ta.

      "Cơn nghiện của bao lâu tái phát lần?" Du Lăng Thần trầm mặt .

      Đặng Tạ Liên biết tại sao hỏi cái này, lại vẫn trả lời thành , "Ước chừng mỗi tuần phát tác lần."

      Cơn nghiện sâu.

      Nếu như ta tiếp tục hút nữa, chừng Triệu Tần Lâm làm ra chuyện gì. Triệu Tần Lâm có khả năng mỗi lần đều trắng trợn cung cấp ma túy cho Đặng Tạ Liên, người kia phải là người thích mua bán lỗ vốn.

      "Bữa tiệc tối nay hãy , đừng làm cho Triệu Tần Lâm đem lòng sinh nghi. Hai ngày nữa, tôi có việc sắp xếp làm." Nhìn ra Đặng Tạ Liên do dự, Du Lăng Thần bổ sung: "Tôi thu xếp chuyển viện cho mẹ ."

      Đặng Tạ Liên kinh ngạc lát, ngay sau đó lộ ra vẻ vui mừng, "Cám ơn , Du tổng."

      " cần cám ơn tôi, chúng ta đôi bên đều có lợi. Nếu như làm xong chuyện tôi sắp xếp, tôi sẽt hu hồi tất cả những lời ."

      Đặng Tạ Liên dĩ nhiên biết. . . . . . Du Lăng Thần đại phát thiện tâm cứu chữa mẹ vô điều kiện.

      Bữa tiệc xã giao cũng phải là lần đầu tiên ta . Nếu như vậy có thể đổi lấy môi trường chữa trị tốt nhất cho mẹ, ta chút do dự làm.

      Sau đó Du Lăng Thần dặn dò ta mấy câu, kêu ta chớ hành động thiếu suy nghĩ, bứt dây động rừng. Chờ thêm mấy ngày nữa, liên lạc với ta.

      . . . . . .

      Sau khi rời khỏi quán cà phê, trong lòng Dư Tư Nhạc hết sức nặng nề.

      Trước kia mặc dù sống khổ cực, nhưng hoàn cảnh tốt hơn so với tại rất nhiều, có mưu mô tranh đoạt, càng có mặt tối của xã hội.

      Cuộc sống giàu có thế nào? Trong hoàn cảnh này, người ta có thể vui vẻ ư?

      Du Lăng Thần vẫn muốn tiểu Nhạc tránh tiếp xúc những thứ này, nhưng mặc kệ tránh thế nào, những thứ này cũng chủ động dựa sát vào . Cho nên, kể từ sau chuyện của Khâu Mẫn, nghĩ, có lẽ bảo vệ Dư Tư Nhạc cũng phải biện pháp tốt nhất, để cho thích ứng hoàn cảnh này mới là cách trực tiếp nhất.

      Sinh ở nhà họ Du, thiên kim tiểu thư nhà họ Du danh giá. . . . . .

      Những thứnày sớm muộn cũng gặp phải.

      Du Lăng Thần xoa xoa mái tóc của , tựa như an ủi .

      Giữa hai người ràng gì, nhưng hình như lại nghethấy tiếng lòng của nhau.

      . . . . . .

      Trong đầu Dư Tư Nhạc đều là thông tin về cơn nghiện khống chế nữ minh tinh, vừa căm thù thủ đoạn tàn ác của Triệu Tần Lâm, vừa cảm thấy các nữ minh tinh nên đem cơ thể ra mua bán, đến gần Triệu Tần Lâm.

      Nếu họ con đường đoan chính, làm sao bị Triệu Tần Lâm lợi dụng sơ hở?

      Càng nghĩ càng thấy tức giận. . . . . .

      Ngón tay bỗng bị lưỡi dao sắc bén cắt phải, đau đến mức Dư Tư Nhạc nhe răng nhếch miệng phát ra tiếng la, máu tươi từ ngón tay chảy xuống, văng tấm thớt.

      Dư Tư Nhạc lập tức để dao thái xuống, kiểm tra đầu ngón tay của mình.

      Ngồi ở phòng khách, sau khi Du Lăng Thần nghe thấy thanh liền tới, nhìn thấy đầu ngón tay Dư Tư Nhạc bị máu tươi nhiễm đỏ, sắc mặt bỗng nhiên lạnh xuống, " suy nghĩ gì, cẩn thận như vậy?"

      Dư Tư Nhạc vừa định trả lời, đột nhiên bị hành động của hai dọa sợ, câu nghẹn ở cổ họng.

      Du Lăng Thần giơ ngón tay của lên, bỏ vào trong miệng, từ từ liếm hết máu tươi.

      Hành động mập mờ . . . . . khí mập mờ . . . . . . tràn đầy hơi thở của nhau.

      Tim đập dồn dập, dường như khống chế được tần số.

      Xúc cảm khi đầu lưỡi quét qua ngón tay, chấn động cả người Dư Tư Nhạc cứng ngắc có cách nào nhúc nhích, đôi mắt trong veo có hồn trừng lớn.

      Vẻ mặt Du Lăng Thần cũng khác gì bình thường, chân mày hơi hơi nhíu tỏ tâm trạng tốt lắm.

      "Lại sững sờ cái gì?" Du Lăng Thầnbỏ đầu ngón tay Dư Tư Nhạc ra, móc ra khăn giấy lau chùi miệng.

      Gương mặt Dư Tư Nhạc đỏ bừng.

      " có. . . . . . có." Dư Tư Nhạc ấp úng trả lời.

      Vết thương đầu ngón tay sâu cũng dài, được Du Lăng Thần ngậm lúc có chảy máu nữa.

      Nhìn bị thương, trái tim Du Lăng Thần giống như bị người ta bóp mạnh, cảm giác đau lòng cách nào ra khỏi miệng. Xoay người tìm hòm thuốc, từ bên trong lấy ra băng keo cá nhân.

      "Lúc thái thức ăn nên tập trung vào."

      "Em biết , hai." Mới vừa rồi cẩn thận mới cắt phải ngón tay, người bờ sông nào ướt giày, thái thức ăn nấu cơm cũng phải là lần đầu tiên bị cắt phải tay.

      Dư Tư Nhạc biểu ra thái độ, cũng có quá mức chú trọng.

      "Về chuyện Triệu Tần Lâm, trong lòng có chừng mực, em cần quá lo lắng." Du Lăng Thần .


      [​IMG]
      Phong Vũ Yên, ly sắc, Jin2929 others thích bài này.

    6. ^^! Nếu bạn không gửi link bài viết trên Facebook được, hãy sử dụng link trong khung này để chia sẻ bài viết :