1. QUY ĐỊNH BOX TRUYỆN SƯU TẦM :

    Đặt Title theo mẫu [Tên truyện] [dấu cách] - [dấu cách] [Tác giả] [Số chương]
    ----•Nội dung cần:
    - Hình minh họa (bìa truyện, hình ảnh,etc,...)
    - Nguồn
    - Tác giả
    - Tên editor +beta
    - Thể loại
    - Số chương
    Đặc biệt chọn canh giữa cho đoạn giới thiệu
    ---- Quy định :
    1. Chỉ đăng những truyện đã có ebook và đã được public trên các trang web khác
    2 . Chỉ nên post truyện đã hoàn đã có eBook.
    3. Trình bày topic truyện khoa học, bôi đen số chương để dễ nhìn
    4 . Cần có trách nhiệm post đến hết truyện. Nếu không thể tiếp tục post liên hệ Ad và Mod

Anh hai Boss, đừng nghịch lửa - Cửu Trọng Điện (Full+eBook)

Thảo luận trong 'Hiện Đại'

  • ^^! Nếu bạn không gửi link bài viết trên Facebook được, hãy sử dụng link trong khung này để chia sẻ bài viết :
    1. Lạc Linh Ngân

      Lạc Linh Ngân Well-Known Member

      Bài viết:
      2,731
      Được thích:
      2,173
      Chương 69

      Bên hông có vật cứng chỉa vào người Dư Tư Nhạc, đường kính từ 2 - 3 centimet.

      Là súng?

      Sau khi ý thức được vật đó là gì, sắc mặt của Dư Tư Nhạc càng khó coi hơn.

      Vội vàng lắc đầu với bóng đêm, muốn mượn cớ này bảo hai đừng đến gần! mục đích cuối cùng của người này chính là đúng là giao tiền, tuyệt đối để Du Lăng Thần lâm vào nguy hiểm.

      Dư Tư Nhạc ra sức giãy dụa, nhiều lần suýt chút chạy thoát khỏi tay tên hung thủ.

      Hành động này lập tức chọc giận hung thủ, hung thủ tát cái vào má Dư Tư Nhạc.

      " biết hai chữ đàng hoàng viết thế nào sao?"

      Bốp.... ...

      thanh của bàn tay vang vọng trong đêm tối, chần chừ do dự.

      Đáy mắt của Du Lăng Thần lên tia rét lạnh thấu xương, cho dù là ai nhìn thấy ánh mắt kia đều có cảm giác sợ hãi.

      "Đừng động vào ấy." Lúc Du Lăng Thần ba chữ này, đứng cách chỗ đó hơi xa, nhưng càng như vậy, giọng trong trẻo lạnh lùng càng ràng hơn.

      "Đau lòng sao? ha ha, tao hoàn toàn biết Du Lăng Thần - ông chủ máu lạnh cũng biết đau?" Trong lời mang theo tia trào phúng, tiếng cười nhạo của hung thủ vang vọng bên tay Dư Tư Nhạc.

      Tầm nhìn của Dư Tư Nhạc bị bịt lại, trước mắt trừ bỏ màu đen, vẫn là màu đen, cái gì cũng nhìn thấy.

      giương mặt đau rát nóng nổi, cái tát vừa rồi của hung thủ giữ lại chút tinh lực nào.

      Ưm ưm ưm.... ....Dư Tư Nhạc rất muốn kêu ra tiếng, miệng lại bị băng dính dán chặt, thốt lên được lời nào.

      " phải ông muốn đối phó với tôi sao? Thả ấy ra, tôi tùy ý để ông xử lý." Lời của Du Lăng Thần lạnh như băng, ôm cái cặp bước từng bước đến gần căn nhà.

      Đường núi gập ghềnh nhưng bước chân của vẫn ổn định, ổn định làm cho người ta sinh ra cảm giác bình tĩnh.

      Hung thủ nhìn từng bước đến gần, cố gắng bình tĩnh "Đứng lại! mày nhìn xem đây là gì?"

      Hung thủ chợt rúng cây sung chỉa vào eo Dư Tư Nhạc ra, di chuyển đến trước mặt .

      Sắc mặt Du Lăng Thần nhanh chóng thay đổi, hai chân mày kiếm nhíu chặt lại.

      "Mày bước thêm bước nữa, cẩn thận tao bắn nó chết." Hung thủ thay đổi giọng , hết sức bén nhọn.

      Đêm tối của thanh bình yên tĩnh, nhưng giữa hai bên lại tràn đầy mùi thuốc súng.

      Du Lăng Thần dừng bước, đứng cách hung thủ ba mét.

      Dư Tư Nhạc ở khoảng cách gần với hung thủ, có thể nghe trong giọng hung thủ hàng chứa run run. Dường như hung thủ sợ hai?

      Sao vậy chứ? hai tay đến nơi hẹn, cho dù nhìn từ phía nào, cũng thuộc về thế yếu.

      Hung thủ có súng mà phải sợ hai sao?

      Chỉ có khả năng, trước kia hung thủ chắc chắn vẫn luôn bị hai chèn ép, hoặc từng bị hai đả kích, trong lòng dần dần sinh ra sợ hãi đối với hai, thẩm chí có thể đây là có khả năng chịu áp lực.

      "Bên kia có con dao." Hung thủ lạnh lùng , đầu nhìn về phía bên phải "sau khi tự mình cắt cánh tay, tao thả ấy ra."

      Dư Tư Nhạc cứng đờ người, nghiến răng nghiến lợi hận thể lột da hủng thu.

      Cắt tay? Cắt đoạn!

      Dư Tư Nhạc nhìn thấy hai, lại có thể nghe được giọng hai , đoán được vị trí. giãy dụa lắc đầu với Du Lăng Thần, tuy được, nhưng cũng rất cố gắng nhắn nhủ.... ..... được đồng ý với hung thủ.

      cần Du Lăng Thần làm gì cho , thiếu nợ em nhà họ Du nhiều rồi, cả đời cũng trả hết.

      Du Lăng Thần nhếch môi, đoán được ý của Dư Tư Nhạc, nhưng vẫn làm trái ý : "Làm sao tôi biết được ông có gạt tôi ? Muốn tôi chặt cánh tay cũng được, trước tiên ông hãy thả Tiểu Nhạc ra, ít nhất là chuyển nòng súng cách đầu ấy."

      Dưới tình huống này, vẫn có thể duy trì bình tĩnh mà đám phán với hung thủ, hổ là Du Lăng Thần.

      Hung thủ nuốt ngụm nước bọt, dựa theo động tác làm, kéo Dư Tư Nhạc đến căn nhà bên cạnh, đẩy cái mạnh xuống đất.

      Tay chân Dư Tư Nhạc đều bị trói, căn bản thể chạy thoát được.

      Hung thủ sợ Du Lăng Thần giở trò, vẫn dùng súng chỉa vào Dư Tư Nhạc, chỉ có điều thay đổi chỉa về phía bụng .

      "Tao động thủ với ấy." Hung thủ lạnh lùng nhìn Du Lăng Thần.

      Du Lăng Thần buông cặp trong tay ra, cầm lấy con dao kia, ngắm nghía mấy lần, loại cảm giác bị uy hiếp này khiến người ta khó chịu.

      Trái tim Dư Tư Nhạc muốn nhảy lên cổ họng, có giọng luôn quanh quẩn trong đầu , .... .... thể trơ mắt nhìn hai làm theo lời hung thủ.

      càng sốt ruột, trong lòng càng tỉnh táo.

      Đối mặt với hoàn cảnh nguy hiểm nà, chỉ có thể tỉnh táo lại mới tìm thấy tia hy vọng cuối cùng.

      Lưỡi dao này được mài, xem ra hung thủ tính đến chuyện này từ lâu.

      Du Lăng Thần lạnh lùng ngẩng đầu lên, cách khoảng cách dò xét hung thủ. Hung thủ có hàng lông mày thô ngắn, trán rộng lớn, vẻ mặt chứ thù địch, hẳn là người đàn ông trung niên dễ nổi giận. Nửa gương mặt dưới bị khẩu trang chi khuất, Du Lăng Thần thể nhìn mặt mũi ông ta, cảm thấy gương mặt này rất quen.

      "Ông thành công khi uy hiếp tôi đến đây, bây giờ tôi như cá nằm thớt, có chết cũng phải để tôi biết đúng ? cho tôi biết, ông là ai," Trong lòng Du Lăng Thần xuất suy đoán, nhưng tạm thời vẫn chưa dám xác định.

      Dư Tư Nhạc nghe lời hai , cảm thấy mình làm phiền hai. Từ chuyện Khâu Mẫn chết, hại nhà họ Tưởng phá sản, tất cả đều quan trọng! chỉ biết là hai đồng ý làm bất cứ chuyện gì vì ! Có thể bất chấp nguy hiểm tính mạng đến cứu .

      Càng muốn hai phải tốt, trong lòng Dư Tư Nhạc càng sốt ruột, càng muốn nhìn thấy hai xảy ra chuyện ngoài ý muốn. Nhưng mỗi lần xảy ra chuyện, hai đều che chắn trước mặt gánh chịu thay . nguyện ý gánh chịu mình!

      "Đừng nhiều làm cái gì? Du Lăng Thần, mày đừng cho là tao mắc bẫy của mày! Những mưu mô quỷ kế trong bụng mày đối với tao đều vô dụng." Hung thủ nghiến răng , ánh mắt nhìn chằm chằm vào Du Lăng Thần, tiếng lạch cạch vang lên, ngón tay ngón tay giữ chặt cò súng, chỉ cần ông ta buông tay, viên đạn rời khỏi họng súng bay ra ngoài.

      Ánh mắt Du Lăng Thần lạnh lẽo đến cực điểm.

      Hung thủ nhìn thấy ánh mắt thay đổi, trong lòng càng thêm đắc ý. Như 'mày có bản lĩnh kéo dài thời gian thử xem, xem họng súng tao có thể cướp cò sát thương ?'

      Lời của ông ta còn chưa hết......

      Dư Tư Nhạc từ từ di chuyển mặt đất, đánh về phía hung thủ.

      Hung thủ vẫn luôn quan sát động tĩnh của Du Lăng Thần, vì thế nên để ý đến Dư Tư Nhạc.

      Du Tư Nhạc dùng hết sức lực mới đánh được đòn này.

      Xuất phát từ có phòng bị, hung thủ bị đá bay ra ngoài, rơi trúng vách tường trong căn nhà. Ngón tay vì bị đánh mà buông lỏng, viên đạn bay ra ngoài, nhưng đả thương đến người.

      Khắp nơi nều là bụi bay, thanh tiếng súng vang lên tạo thành đường cong truyền ra xa.

      Thừa dịp lúc đó, Du Lăng Thần nhào tới đâm dao vào bụng hung thủ.

      Động tác của hung ác chuẩn xác, chút do dự nào.

      Máu tươi từ bụng hung thủ chảy ra, từ con dao, theo bàn tay Du Lăng Thần chảy xuống đất.

      Hai người ràng liên hệ trước, lại phối hợp rất ăn ý.

      Hung thủ té lăn mặt đất, trong mắt tựa như thắc mắc! ràng ông ta nắm trong tay tất cả nhưng tại sao ông ta thể thành công.

      Từ lúc con dao đâm vào người hung thủ cho đến giờ phút này, mí mắt của Du Lăng Thần chưa từng chớp, ánh mắt lạnh lẽo đến đáng sợ.

      Rút máu ra, máu tương văng đầy đất.

      Du Lăng Thần nhanh chóng bước về phía Tiểu Nhạc ngã xuống, tháo bịt mắt mắt xuống, dùng dao cắt đứt dây thừng cho : "Tiểu Nhạc, có bị thương ?

      Trong giọng của , tựa như mang theo cảm giác run rẩy.

      biết trái tim của Du Lăng Thần khi đối mặt, đọ sức với hung thủ như thế nào. Trước kia cho dù đối mặt với bất kỳ nguy hiểm nào, đều có thể bình tĩnh như thường, hề sợ hãi ngọc nát đá tan đối với hung thủ. Nhưng vừa rồi lại lo sợ hung thủ làm Tiểu Nhạc bị thương, nhìn thấy Tiểu Nhạc bị dù là chút thương tổn, điều này đồng nghĩa với việc đam vào tim .

      Băng dán miệng bị xé toạt.

      Động tác của Du Lăng Thần rất cẩn thận, vì băng dính dán lên miệng lâu, lúc xé ra rất đau.

      Du Lăng Thần đối mặt với Dư Tư Nhạc, nhìn thấy động tĩnh phía sau..

      Nhưng Dư Tư Nhạc lại nhìn thấy rất .... .... Hung thủ nắm khẩu súng mặt đất, nhắm ngay sau lưng Du Lăng Thần.

      hoảng sợ đến lông tơ dựng đứng lên, ôm người hai, nhanh chóng xoay người lại.... ......

      Cùng lúc đó, tiếng súng vang lên lần nữa làm kinh động đến nhiều loài chim trong rừng cây.
      Last edited by a moderator: 15/11/15
      Phong Vũ Yên, ly sắc, Jin2928 others thích bài này.

    2. Băng Phong

      Băng Phong ╯ε╰ ( . ) ( . ) °∀°

      Bài viết:
      1,904
      Được thích:
      5,999
      Chương 69.2

      Edit: Băng Thần

      thanh này giống như... Có cái gì đó đâm vào nơi mềm nhất, cảm giác khó chịu, tiếng động cũng lớn.

      Nhưng có dòng chất lỏng nóng ấm, lại thuận theo chảy ra ngoài.

      Trong giây phút bị trúng đạn đó, Dư Tư Nhạc bỗng giật mình cái.

      Sắc mặt Du Lăng Thần lập tức tái nhợt, tay chân mạnh mẽ lật Dư Tư Nhạc qua để kiểm tra, ở vị trí sau lưng , máu tươi thấm ướt đỏ lễ phục của .

      Du Lăng Thần lạnh lùng quan sát, quay mặt nhìn về phía hung thủ ở xa.

      Sau khi hung thủ bắn phát súng, bị lực phản lại làm té ngã mặt đất.

      Ông ta chảy rất nhiều máu tươi, có dấu hiệu mất máu quá nhiều, ngay cả nhúc nhích ngón tay cũng rất khó khăn.

      Du Lăng Thần muốn đứng lên qua, tiếp tục đâm dao vào ông ta...

      Dư Tư Nhạc kéo lấy tay áo sơ mi của , trong miệng gọi gọi lại, " hai."

      " ở đây." Du Lăng Thần chú ý lại , bàn tay nhàng vuốt khuôn mặt của , " hai để cho em xảy ra chuyện."

      Dư Tư Nhạc che vết thương hông, từng trận đau đớn tê liệt đánh úp về phía , giày vò lấy thần kinh của .

      Ánh mắt của ướn ướt, lại chậm chạp rơi nước mắt. Ánh mắt nhìn Du Lăng Thần tràn đầy lưu luyến.

      biết mình có thể qua được ải này hay ...

      chỉ biết là, hai mất người em chân chính, thể làm hại vì cái chết của mình.

      " hai, em..." Dư Tư Nhạc muốn biểu lộ tiếng lòng của mình với , sợ từ nay về sau còn cơ hội nữa.

      Cơ thể co rút run rẩy vài cái, Dư Tư Nhạc yếu ớt run rẩy, chuyện cũng tốn sức.

      "Xảy ra chuyện gì? Du Thiếu.. Chúng tôi nghe thấy có súng tiếng." Trịnh Thiếu Hoa mang theo mấy người vệ sĩ xuất từ rừng cây khác.

      Sau khi nghe thấy tiếng súng đầu tiên vang lên, mấy người bọn họ liền chạy đến hướng tiếng súng ngay lập tức. Chạy khoảng hơn mười phút, mới tới được nơi này.

      Trịnh Thiếu Hoa nắm đèn pin trong tay, ánh sáng vừa đúng lúc soi sáng hai người Du Lăng Thần.

      Trịnh Thiếu Hoa tinh mắt nhìn thấy bên hông Dư Tư Nhạc đỏ tươi, vội vã chạy tới, "Tiểu Nhạc làm sao vậy?"

      "Trúng đạn." Du Lăng Thần lạnh lùng ra, giọng cơ hồ là gằn từng tiếng.

      Trịnh Hoa bàng hoàng hơi hé miệng, ngồi xổm xuống, làm cấp cứu khẩn cấp cho Du Tư Nhạc. Nhờ có học y, đối với những việc chậm trễ cấp cứu vết thương như thế nào hiểu vô cùng.

      "Vùng ngoại ô có điều kiện chửa trị tốt, thể để cho ấy chảy máu quá nhiều, chúng ta phải đến bệnh viện nhanh hơn."

      Du Lăng Thần lui lại bước, để Trịnh Thiếu Hoa băng bó đơn giản vết thương cho Dư Tư Nhạc.

      từng bước về phái hung thủ nằm mặt đất.

      Bốn vệ sĩ đè ông ta, cho ông ta có cơ hội phản kháng.

      thực tế, khi hung thủ bị Du Lăng Thần đâm dao kia làm bị thương chỗ hiểm, lúc này đừng phản kháng, đứng dậy cũng là vấn đề.

      Du Lăng Thần duỗi thẳng chân vào dùng sức đạp lên người ông ta, tay kéo khẩu trang của ông ta ra.

      Gương mặt hung thủ lập tức lộ ra.

      chỉ Du Lăng Thần nhận ra, đồng thời Trịnh Hoa cũng nhận ra ta.

      Là Tưởng Quốc Lương!

      "Tưởng Quốc Lương, ông cảm thấy phải tính sổ khoảng nợ này như thế nào?" Làm hại tiểu Nhạc trúng đạn bị thương, Du Lăng Thần sao dằn nổi cơn giận này? Sắc mặt của làm cho người ta sợ hãi.

      Tưởng Quốc Lương vô lực nhấc mí mắt lên, cảm giác được sức lực dần biến mất.

      "Tôi để cho ông chết dễ dàng như vậy." Du Lăng Thần lại đạp cho ông ta cước, "A Bưu, khiêng ông ta ."

      Sau khi trở về, từ từ tính sổ với Trương Quốc Lương. Hơn nữa Du Lăng Thần tin tưởng... phía sau Trương Quốc Lương còn có người khác.

      Ví dụ như, lần trước là ai tiết lộ tin tức cho Tưởng Quốc Lương, lần này tại sao ông ta có thể vào khách sạn mà bị người khác phát , còn có cung cấp súng, tất cả mọi chuyện khẳng định có người giúp cho ông ta.

      Hoặc là, phải giúp ông ta? Mà là mượn Tưởng Quốc Lương làm con cờ để đối phó Du Lăng Thần? !

      A Bưu khiêng Tưởng Quốc Lương lên, ra ngoài.

      Trịnh Thiếu Hoa cấp cứu xử lý vết thương cho Dư Tư Nhạc xong.

      Du Lăng Thần nửa ngồi nhìn, bế ngang .

      Trịnh Hoa lau mồ hôi trán, "Đưa Tiểu Nhạc đến bệnh viện của tôi , tôi gọi về bệnh viện bảo chuẩn bị phòng cấp cứu rồi, vừa trở về lập tức giải phẩu lấy viên đạn ra cho Tiểu Nhạc."

      Thể chất Tiểu Nhạc yếu đến cỡ nào, làm bác sĩ tư nhân của nhà họ Du, Trịnh Thiếu Hoa là người biết nhất.

      Nếu chậm trễ thêm phút khiến cho Dư Tư Nhạc nguy hiểm thêm.

      Du Lăng Thần cũng dám chậm trễ thời gian, cất bước về hướng con đường vòng vèo. Lúc đường, cố gắng vững bước, cho Dư Tư Nhạc bị xốc đường.

      Thần trí của Dư Tư Nhạc ngày càng mất , đợi cho đế khi bọn người Du Lăng Thần trở lại trong xe ý thức cuối cùng của Dư Tư Nhạc cũng bị biến mất. Đôi mắt chậm rãi nhắm lại, chìm sâu vào mê man.

      Du Lăng Thần nhìn thấy môi trắng bệch vì mất máu, trong lòng trào dâng nổi đau đớn.

      nguyện vết thương này xảy ra ở người mình, mà phải Dư Tư Nhạc.

      Tiểu Vương luôn đợi xe, trông thấy Du tổng ôm tiểu thư bị thương ngồi vào, dọa đến sắc mặt tái nhợt.

      "Dùng tốc độ nhanh nhất chạy vào trong thị trấn." Du Lăng Thần lạnh lùng .

      nhàng ôm eo Dư Tư NHạc,để ngồi trong lòng , đầu nhàng dựa vào ngực của .

      Suốt dọc đường, tiểu Vương dùng tốc độ nhanh nhất, xe chạy nhanh giống như đua xe. Sau khi tiến vào nội thành, mạo hiểm vượt đèn đỏ, dám dừng lại chạy về phía bệnh viện.

      Sau đó cảnh sát giao thông xe cũng xuất động, có hai ba chiếc xe cảnh sát cùng bao vây bọn họ.

      màn này quả thực là liều mạng!

      Xe vừa đến bệnh viện An Khang, lập tức có y tá đẩy cáng lại đây.

      Trịnh Thiếu Hoa thong dong hoản loạn chỉ huy y tá đẩy tiểu Nhạc tiến vào phòng cấp cứu.

      Du Lăng Thần vẫn luôn tấc cũng rời theo bên cạnh.

      "Tôi quyết định tự mình mổ cho Tiểu Nhạc." mặt Trịnh Thiếu Hoa có chút ngưng trọng, tìm kiếm đồ giải phẩu mặc lên.

      "Tôi cũng tương đối tin tưởng cậu." Du Lăng Thần .

      "Như vậy, tạm thời giao tiểu Nhạc cho tôi ." Trịnh Thiếu hoa xong câu đó, chuẩn bị khử độc. Đây là trước khi giải phẫu, nhất định phải làm quá trình này, nếu bệnh nhân dễ bị lây bệnh, là chuyện rất nghiêm trọng.

      Du Lăng Thần im lặng nhìn cáng cứu thương được đưa vào phòng giải phẫu, đột nhiên : "Tôi muốn vào phòng giải phẫu nhìn."

      Trịnh Thiếu Hoa khó xử, suy nghĩ nửa phút, cuối cùng gật đầu đáp ứng phá lệ lần. Đây là lần đầu tiên thấy bạn thân lộ ra vẻ lo lắng như vậy, nhưng có vài điểm cần phải nhắc nhở, "Làm phẩu thuật đều phải tranh thủ từng giây, cậu phải tuyệt đối duy trì yên tĩnh, dù là nhìn thấy gì, cũng thể làm ảnh hưởng các bắc sĩ cấp cứu, nếu hậu quả như thế nào, cậu là người hiểu ."

      Du Lăng Thần đương nhiên biết được đạo lý này, "Cậu yên tâm."

      chỉ muốn ngồi ngây ngốc ở ngoài phòng mổ, loại cảm giác bất an yên làm cho Du Lăng Thần rất đau khổ.

      Tuy nhìn bác sĩ động dao người Tiểu Nhạc, thể nghi ngờ chờ với cực hình hành hạ, nhưng ít nhất có thể nhìn thấy .

      A Bưu chạy tới hỏi an bài Tưởng Quốc Lương như thế nào.

      Du Lăng Thần vẫn chưa muốn ông ta chết sớm như vậy, suy nghĩ, để cho Trịnh Hoa đều động bác sĩ khác tới mổ cho ta.

      tại tài xế Tiểu Vương bị cảnh sát giao thông tra hỏi...

      Lại là lái xe vượt quá tốc độ, lại là vượt đèn đỏ, loạt tội danh cũng đủ hủy giấy lái xe của Tiểu Vương rồi. ta quấn quít lấy đội trưởng cảnh sát giao thông, biết chỉ cần dùng hành động và dùng lý lẽ ngừng giải thích vì ta đưa người bệnh cấp cứu, mới phải làm trái với luật.

      Đơn giản chỉ cần mồm mép lằng nhằng đội trưởng giờ, phía đội trưởng mới chịu buông tha.

      Trước kia cũng từng có lái xe tuân thủ luật giao thông, dù sao pháp luật có gì hơn người, Tiểu Vương lái xe thẳng đến bệnh viện, cũng gay ra cố gì, đội trưởng cảnh sát giao thông cảnh cáo TiểuVương vài câu, sau đó dẫn đoàn rời .

      Về việc giải phẩu lấy viên đạn được tiến hành trong ba giờ đồng hồ.

      Du Lăng Thần yên lặng đứng ở bên bàn mổ, nhìn bác sĩ và y tá cẩn thận mở vết thương Dư Tư Nhạc, lấy viên đạn từ bên trong ra.

      Trong lúc phẫu thuật, Dư Tư Nhạc vẫn luôn treo nước biển.

      Từng giây từng phút trôi qua, đối với Du Lăng Thần đều cõi lòng bị hành hạ. Nhìn miếng vải trắng ngừng nhuốm đầy máu tươi của Du Tư Nhạc, càng khó có thể bình phục lòng phẫn nộ.

      Phẫu thuật tiến hành rất thành công.

      Khi cửa phòng giải phẫu được mở ra lần nữa Dư Tư Nhạc được chuyển vào phòng bệnh cao cấp.

      Thần kinh của Du Lăng Thần căng thẳng như sợi dây được kéo căng, cuối cùng cũng đươc nới lỏng.

      Lần giải phẫu này là do Trịnh Thiếu Hoa mổ chính, trán tràn đầy mồ hôi, cả người lộ ra vẻ mệt mỏi.

      Lúc này ban đêm dần trôi qua, phía chân trời lộ ra ánh sáng, con gió ướt át thổi tán loạn trong hơi thở.

      khí sáng sớm là trong lành nhất, tùy tiện hít thở cũng làm cho người ta cảm thấy dễ chịu.

      Cả đêm qua tất cả mọi người đều chợp mắt, Du Lăng Thần cũng ngoại lệ. Đặc biệt tối qua tâm lý của hoạt động rất mạnh liệt, tinh thần càng khá hơn.

      "Tiếp theo cậu định làm gì?" Trịnh Thiếu Hoa hỏi chính là về chuyện Tưởng Quốc Lương.

      "Thông báo cục cảnh sát, Tưởng Quốc Lương phạm tội vơ vét tài sản, căn cứ số tài sản ông ta vơ vét, cùng với hành vi phạm tội khác, ít nhất cũng xử là vài chục năm." Du Lăng Thần xoa mặt, cố gắng để cho mình tỉnh tóa.

      "Cậu dễ dàng bỏ qua ông ta như vậy sao?" Trịnh Thiếu Hoa hoài nghi nhìn , phải người đàn ông này nên có thù tất báo, hung hăng trừng trị Tưởng Quốc Lương sao?

      Du Lăng Thần mạnh mẽ giữ vững tinh thần, nhếch môi cười lạnh, "Tôi rộng lượng như vậy sao? Chờ sau khi ông ta vào ngục giam, chúng ta có thể cho ta nếm mùi đau khổ nhiều chút."

      Trịnh Thiếu Hoa đột nhiên hiểu ý của .

      Nơi nào còn có thể dơ bẩn hơn so với trại giam? Chỗ đó giam giữ toàn là người cực kỳ hung ác, ỷ mạnh hiếp yếu là chuyện thể nghi ngờ, nghe bên trong như có tiền có thực lực, ngay cả ăn cơm uống miếng nước cũng khó khăn, cứ hướng việc nghiêm trọng mà nghĩ, mấy chuyện gà này cũng rất bình thường.

      Đây mới là tác phong của Du Lăng Thần!

      " nhìn ra cậu cũng thích chơi chiến thuật uyển chuyển như vậy." Trịnh Hoa đẩy cái mắt kính cái.

      Du Lăng Thần như có suy nghĩ nhìn về phía phòng bệnh ở phía xa, "Trong lòng Tiểu Nhạc mềm yếu, nhưng mà trái tim của tôi lại hung ác, có vài chuyện nên giấu ấy tốt hơn."

      Ví dụ như, giả thiết sau đó Dư Tư Nhạc biết chuyện này, nhất định khó vì Tưởng Quốc Lương, ôm toàn bộ trách nhiệm vào người.

      Nhưng Du Lăng Thần lại như vậy, đắc tội người của , người cũng đừng muốn có kết cục tốt. Nếu Tiểu Nhạc có biện pháp ác độc để làm, vậy tất cả mọi chuyện để cho làm chủ,chỉ cần Tiểu Nhạc ngoan ngoãn đứng ở sau , có lo lắng đau khổ, cứ sống tốt là được.

      "... Đúng là khờ dại, trước kia sao tôi có phát cậu cũng có cảm giác như động vật?" Trịnh Thiếu Hoa mỉm cười, như là chế nhạo Du Lăng Thần.

      Sau khi Du Lăng Thần đến phòng bệnh, im lặng ngồi bên cạnh bệnh nhân giờ.

      Sắc mặt Dư Tư Nhạc rất tiều tụy, giống như toàn bộ sức sống trong cơ thể của bị rút trong vòng đêm. Dư Tư Nhạc như thế này, nhìn qua rất yếu ớt, giống như dùng ngón tay chọc vào , nhanh chóng cướp mạng sống của .

      Dễ vỡ, mà lộng lẫy như búp bê gốm sứ...

      Trong đầu Du Lăng Thần đột nhiên ra những lời này, để hình dung Dư Tư Nhạc trong giờ phút này.

      nghiêng cúi xuống, nhàng hôn nụ hôn trán Dư Tư Nhạc, "Ngu ngốc, cần gì phải ngăn cản giúp ?"

      Dư Tư Nhạc vẫn hôn mê, có trả lời lại.

      ... Bên ngoài, Trịnh Thiếu Hoa tựa vào khung cửa, vụng trộm đem màn này thu vào đáy mắt.

      Chuyện cần Du Lăng Thần xử lý rất nhiều, cách đây lâu, bên cục cảnh sát cho người đến đưa Du Lăng Thần lấy lời khai.

      Toàn bộ đoàn luật sư của Dư Lăng Thần đều theo sau , đám người kia toàn là nhân tài trong giới luật sư.

      Du Lăng Thần cho lời khai ràng, tốt đẹp, có cạm bẫy, làm cho người ta tìm ra bất cứ lỗ thủng nào.

      "Ông ta dùng con tin ép bức tôi đến vùng ngoại ô ở phía tây, người ông ta có súng ống phi pháp, tôi là tự vệ, phải đọ sức với ông ta..." Du Lăng Thần chuyện rất có mạch lạc, từng câu từng chữ đều ám chỉ hành vi ác độc của Tưởng Quốc Lương, "... Quá trình khác mấy, bụng ông ta bị tôi đâm vào dao, ta đưa ông ta bệnh viện cứu chữa."

      Nhóm người cảnh sát nghiêm túc vùi đầu viết lời khai của Du Lăng Thần.

      "Tôi phải , đương của tôi là tự vệ thương người, mà vị họ Tưởng kia ngừng lừa gạt vơ vét tài sản, ngoài ra có súng ống phi pháp, còn có ý đồ giết hại đương của tôi." Toàn bộ luật sư đều nhờ há miệng ăn cơm, biện luận, bất luận là tốc độ trình bày, đều logic chặt chẽ, rất dễ dàng dẫn người nhập tâm tập trong vào lời của ta.

      Trong lòng Du Lăng Thần thắc thởm về Dư Tư Nhạc, giao chuyện ở cục cảnh sát cho luật sư, còn trở lại bệnh viện.

      Từ tối qua đến bây giờ, ngoại trừ uống qua chai nước, hạt cơm cũng ăn.

      Trong bụng trống rỗng nhưng lại cảm giác được đói.
      Last edited by a moderator: 15/11/15
      Phong Vũ Yên, Jin292, fujjko7 others thích bài này.

    3. michellevn

      michellevn Well-Known Member Editor

      Bài viết:
      5,130
      Được thích:
      12,928
      Chương 69.3

      Khoảng ba giờ chiều Dư Tư Nhạc mới tỉnh lại, ngọ ngậy từ từ ngồi dậy, găng mặt tái nhợt vì đau đớn mà vặn vẹo, từng giọt mồ hồi từ trán chảy ra, giống như mỗi lần cử động đều là tra tấn lớn.

      "Muốn uống nước ?" Du Lăng Thần ôm , để ngồi dựa vào gối đầu.

      Dư Tư Nhạc gật gật đầu.

      Du Lăng Thần cầm ly nước ấm đến đưa cho .

      phát súng kia cũng đả thương đến chỗ quan trọng của , may mắn là lúc đó Tưởng Quốc Lương bị thương nặng, hơn nữa ban đêm tầm nhìn nên vị trí hơi lệch chút.

      Dư Tư Nhạc cầm lấy ly nước uống vài ngụm.

      Hôm nay Du Lăng Thần vẫn luôn ở bệnh viện, cũng về nhà thay quần áo, quần áo hơi xốc xếch, ống quần vẫn còn dính bùn đất ở vùng ngoại ô.

      " hai, ràng em năm viện, sao lại chật vật hơn em vậy." Dư Tư Nhạc đưa tay chọc chọc vào chiếc cằm của : "Râu ria cũng cạo."

      Du Lăng Thần còn có tâm tình chú trọng vẻ bề ngoài sao? phút nhìn thấy Dư Tư Nhạc tỉnh lại, lòng của vẫn yên được.

      "Đói ? gọi dì Lưu nấm cháo cho em, có lẽ lát nữa đưa đến."

      Vì lo lắng chuyện ăn uống của Tiểu Nhạc, nên Du Lăng Thần gọi Lưu Cầm tâm đến chăm sóc vài ngày. Dù sao Tiểu Nhạc và Lưu Cầm Tâm có quan hệ rất tốt, giao cho những người khác chăm sóc, Du Lăng Thần yên tâm.

      Dư Tư Nhạc vừa nghe dì Lưu đến, hơi mỉm cười: "Sau mỗi lần ngã bệnh, mới được đối xử thân thiết, muốn bệnh nhiều thêm vài ngày nữa."

      "Chớ nhảm." Du Lăng Thần nghiêm mặt nhìn .

      Nửa giờ sau dì Lưu đến bệnh viện, trong tay bà xách theo hộp giữ nhiệt, vội vội vàng vàng tìm được phòng bệnh vào.

      "Tiểu thư, thương thế của thế nào? Là tên súc sinh tán tận lương tâm nào nhẫn tâm đối với vậy chứ! May mà tên đó xong đời." Dì Lưu nhìn Dư Tư Nhạc nằm giường bệnh, đau lòng đến nước mắt lưng tròng.

      Dư Tư Nhạc chịu được khi người khác khóc trước mặt , cố ý sang chuyện khác "Dì Lưu, phải con có chuyện gì sao? Cháo thơm quá, bụng của con đói."

      Dì Lưu vừa nghe , chuyện vui đều vứt sau đầu, múc chén cháo ra, định đưa cho Dư Tư Nhạc.

      chờ bà vươn tay, Du Lăng Thần chợt nhận lấy chén cháo trong tay bà: "Tôi cho ấy ăn được rồi, ấy vừa mới trải qua ca mổ làm sao có sức, tôi lo ấy ngay cả cái muỗng cũng cầm xong."

      Tay chân của Dư Tư Nhạc đúng là có sức lực, yếu ớt nằm ngửa, muốn động đậy chút nào.

      Khi Du Lăng Thần múc muỗng cháo đưa đến trước miệng Dư Tư Nhạc, có từ chối, há miệng ngậm lấy.

      Đôi môi tái nhợt như sáp có độ cong đẹp, hơi mấp máy, nuốt chững cháo loãng.

      Trong lúc ngã bệnh, Dư Tư Nhạc dừng lại việc ăn thức ăn cay, mấy ngay nay cũng chỉ có thể húp cháo để vượt qua.

      Hàng mi cong chớp chớp, bao phủ xuống đôi mắt nửa hình cung.

      Du Lăng Thần sợ cháo nóng, mỗi lần đưa đến trước miệng Dư Tư Nhạc cũng thổi khí, động tác rất cẩn thận.

      Động tác của quen, dường như ít khi chăm sóc người khác.

      Đây là lần đầu tiên Dư Tư Nhạc cảm nhận được chính trai mình cho ăn, trong lòng dần toát ra dòng ấm áp khó nên lời, vụng trộm đánh giá mặt mũi lúc trai ôn nhu, càng thêm có sức quyến rũ người khác.

      chẳng qua đại ngộ như vậy, cũng chỉ có ngã bệnh mới có thể cảm nhận được.

      chịu để vụt mất phần đãi ngộ từ phút từng giây, Dư Tư Nhạc cố gắng phối hợp với trai đúc cho ăn, hai đúc cho ăn bao nhiêu, đều nuốt bấy nhiêu, đến cuối dùng, dẫn đến ăn quá no, đến khi bụng phình lên mới ngừng lại.

      màn này, đều bị dì Lưu đứng bên cạnh thu vào đáy mắt.

      Du Lăng Thần lấy khăn tay ra, lau khóe miệng dính cháo cho .

      "Trước khi em hôn mê, muốn với chuyện gì?" Du Lăng Thần nhướng mày, để chén cháo xuống.

      Trong chớp mắt Dư Tư Nhạc xị mặt.....

      Khi đó nghĩ rằng tránh khỏi kiếp này, rất muốn cho hai biết ta hơi thích ! Nhưng khi Trịnh Thiểu Hoa xuất ngắt lời , liền trực tiếp ngất .

      Bị Du Lăng Thần tra hỏi, vẻ mặt của Dư Tư Nhạc trở nên do dự.

      Nếu nguy hiểm đến tính mạng, thổ lộ làm cái gì........Quên ! Vẫn là tiếp tục duy trì mối quan hệ em này,
      cũng đều có lợi đối với người nào đó.

      "Em muốn , là mật mã thẻ ngân hàng." Dư Tư Nhạc mở to mắt dối, từng đến ngân hàng cài đặt lại mật mã thẻ. từng xem qua sổ tiết kiệm của Du Tư Nhạc, bên trong còn số tiền cũng đủ để cho nhiều người sống cả đời.

      Sau khi chết, tốt xấu gì cũng nên cho hai giữ lại chút "di sản", vậy dùng lý do này để có thể làm lá chắn.

      Sắc mặt Du Lăng Thần lập tức thay đổi, khóe miệng hơi giật giật.

      Dì Lưu trực tiếp cười ra tiếng,

      Dư Tư Nhạc xấu hổ cúi đầu, giữ lại tài sản có gì sai sao? Có gì đáng cười chứ?

      ... ...... ...... ...... ...... .........

      Buổi chiều, Du Lăng Thần bị cục cảnh sát gọi qua đó, để dì Lưu lại chăm sóc cho Tiểu Nhạc, dì Lưu là người làm ở nhà họ Lưu hơn mười năm, rất có kinh nghiệm chăm sóc người khác.

      Du Lăng Thần vừa cất bước ra khỏi phòng bệnh, dì Lưu kéo cái ghế ngồi trước mặt Dư Tư Nhạc.

      "Tiểu thư, thích Du thiếu?" dì Lưu chuyện giọng điệu rất quả quyết " đừng vội từ chối trả lời tôi, dì sao dì Lưu cũng sống vài chục năm nên nhìn lầm. Vừa rồi khi ánh mắt nhìn chằm chằm vào Du thiếu, thầm chứa cảm giác vừa dịu dàng vừa lưu luyến.

      câu của Dư Tư Nhạc bị nghẹn ở cổ họng, có biểu như vậy sao?

      "Tôi có ngăn cản suy nghĩ của , ra tôi nhìn ra được lần này động lòng , giống trước kia giống như đứa bé cố chấp mê luyến món đồ chơi. Dì Lưu là người có lòng dạ đến nỗi nào, làm trưởng bối, bà muốn nhìn thấy Dư Tư Nhạc đường vòng "Nếu như thích Du thiếu, có thể chuyện với ngài ấy thử xem."

      Qua hai kiếp, Dư Tư Nhạc lại hơn Du Lăng Thần kiếp, điều này cũng là duyên phận, có phải ?

      Dư Tư Nhạc im lặng cúi đầu, "Nhưng con và ấy là em."

      "Trước kia lúc theo đuổi Du thiếu, cũng nghĩ nhiều như vậy, mỗi ngày còn lại... có quan hệ ruột thịt với Du thiếu." Dì Lưu lấy chuyện trước khi ngăn cản lời phản bác của Dư Tư Nhạc.

      Dư Tư Nhạc rất muốn trước kia là Du Tư Nhạc, cũng phải là Dư Tư Nhạc bây giờ, cho nên cách xử lý mới có thể chênh lệch lớn như thế.

      Khi Dư Tư Nhạc khao khát đoạn tình này, cũng sợ hãi rung động trong tình cảm này làm thay đổi, sợ hai chấp nhận có tâm tư như vậy.

      " suy nghĩ cẩn thận, tôi hỏi bác sĩ chút trong thời gian này cần phải kiêng cữ những việc gì." xong, dì Lưu ra khỏi phòng bệnh.

      Dư Tư Nhạc biết.......Bà muốn cho cơ hội, để bản thân yên tĩnh.

      ... ...... .......

      Có lẽ vì tình trạng cơ thể cho phép nên Dư Tư Nhạc rất dễ buồn ngủ.

      Lúc ngủ, ngoài phòng bệnh đột nhiên truyền đến trận ồn ào như ong vỡ tổ, làm Dư Tư Nhạc từ trong giấc ngủ tỉnh lại.

      "Buông
      tay.......Các người buông tay cho tôi, tôi muốn gặp Du Tư Nhạc!"

      "Các người còn ngăn cản tôi, cận thận tôi động thủ!"

      ... ...... .......

      Giọng tức giận tăng lên, nhàng xuyên qua khe cửa.

      Dư Tư Nhạc nhíu mày nhận ra là giọng của Dung Húc.

      Cậu ta lại đến làm gì? Dư Tư Nhạc nghiêng người sang bên, quyết định giả vờ nghe thấy.

      Dường như bên ngoài xảy ra trận cãi vả kịch liệt, có hai người đánh nhau. bên là mấy vệ sĩ của A Bưu, bên khác là vệ sĩ do Dung Húc dẫn đến.

      Nhân lúc hai bên đánh nhau kịch liệt, Dung Húc đẩy cửa xông vào.

      Ánh mắt của cậu ta chống lại ánh mắt của Dư Tư Nhạc.

      Dung Húc hung hăng nghiến răng : "Tại sao cho tôi gặp em?"

      Dư Tư Nhạc trả lời.

      Dung Húc lập tức đoán ra: " phải em phân phó vệ sĩ ngăn cản tôi lại, vậy là Du Lăng Thần cố ý ra lệnh sao?"

      Dư Tư Nhạc vẫn trả lời câu hỏi của cậu ta. "Dung Húc, đây là bệnh viện, đừng huyên náo ồn ào, kêu người của cậu dừng tay lại ."

      Y tá trong bệnh viện vội vạng chạy đến khuyên can, đám người tức giận bảo bọn họ dừng tay, là quấy rầy đến bệnh nhân khác nghỉ ngơi.

      Dư Tư Nhạc mở miệng : "A Bưu, đừng tiếp tục đánh nữa, ra ngoài bảo vệ ."

      "Các người cũng dừng tay cho tôi." Dung Húc quát với nhóm vệ sĩ của cậu ta.

      Hai phe vệ sĩ lập tức dừng tay lại, chia ra đứng hai bên, đám người nhìn đối phương vừa mắt.

      Dư Tư Nhạc bảo A Bưu đóng cửa lại, cả căn phòng bệnh chỉ cònDung Húc với .

      Phòng bệnh cao cấp giống như phòng ngủ sang trọng, chỉ có nhà vệ sinh, ti vi, máy điều hòa, đồ điện gia dụng cũng đều có đủ.

      “Cậu tìm tôi làm gì?” Dư Tư Nhạc hỏi.

      Dung Húc đến, nhìn mặt có chút máu, dáng vẻ kiêu căng lúc nãy bỗng chốc biến mất thấy “Tôi nghe em bị trúng đạn, muốn đến thăm em chút.”

      “Cậu nhìn thấy, có thể .” Dư Tư Nhạc giữ lại mặt mũi, từ chối tấm lòng của cậu ta.

      Dung Húc tức giận đến sắc mặt tái mét: “Trước đây tôi khuyên em đừng quá thân mật với Du Lăng Thần, ta là người gây ra rất nhiều chuyện, đến nhà họ Dung của chúng tôi, chúng tôi bảo vệ em, tuyệt đối để em gặp nguy hiểm.”

      “Đủ rồi!” Thần trí của Dư Tư Nhạc được tốt lắm, lúc ra hai chữ này dường như tiêu hao rất nhiều sức lực “Tôi dựa vào cái gì vào nhà họ Dung của các người? Cậu nghĩ tôi là bạn của cậu? làm thông gia với nhà họ Dung? xin lỗi, tôi có người mình thích.”

      Dung Húc nắm chặt nắm đấm, kiềm chế được cơn giận : “Tôi bảo em đồng ý làm bạn của tôi ngay bây giờ, tôi chỉ muốn bảo vệ em.”

      “Cậu dùng cái gì để bảo vệ tôi? Đừng cậu phải là người của nhà họ Dung, cho dù đúng thế nào?” Dư Tư Nhạc lạnh lùng nhướng mày, “Dung Húc thu hồi tâm tư của cậu lại di. Tuy tôi biết cậu và ông nội của cậu có mục đích gì, nhưng tôi thể lựa chọn người nhà họ Dung của các người. Với lại cậu cũng đừng quên, nhà họ Dung các người cũng bị nghi ngờ về chuyện Tưởng Quốc Lương lập mưu đối với hai tôi.”

      Dù sao nhà họ Dung cũng là kẻ thù của Du thị, Dư Tư Nhạc làm sao có thể phản bội chạy đến gia nhập vào nhà kẻ thù?

      Từ những tin đồn gần đây, có thể nhìn ra nhà họ Du giống như xảy ra chuyện lớn, Dư Tư Nhạc càng thể vứt bỏ hai ở lại mình đối mặt với chuyện này.

      Dung Húc bị lời của làm cho sững sờ, lời cũng dần hé lộ “Em tin tôi…. Chỉ cần em đến nhà họ Dung chúng tôi, chúng tôi nhất định đoạt lại những tất cả những thứ thuộc về em.”

      Đoạt cái gì? Dư Tư Nhạc nghi ngờ chuyện động đôi mắt.

      Tại sao lại ngửi được mùi mưu.

      Nhưng cho dù là mưu gì, bây giờ Dư Tư Nhạc cũng muốn . Đầu của ngày càng choáng váng, hơi khống chế được cơn choáng váng này.

      Dư Tư Nhạc đỡ lấy cái trán, thở dài hơi : “Cậu hai tôi có phẩm chất xấu xa người nhà họ Dung các người lại có thể đến đâu. Dung Húc, cậu , tôi muốn nghỉ ngơi.”

      Đây là lần đầu tiên Dung Húc tình thích người, nhưng lại bị Dư Tư Nhạc nhẫn tâm từ chối, cậu ta ngày càng nhịn được, quát to: “Em luôn miệng gọi ta là hai, ta có xem em là em ? Chẳng qua tên cặn bã Du Lăng Thần kia ngày càng tiếp cận em, bắt trái tim của em làm tù binh. ta lại có thể cao thượng đến mức nào!”

      Đầu óc của Dư Tư Nhạc ong ong, giống như cái máy vi tính bị tắt máy, bỗng chốc thể hoạt động.

      “Cậu cái gì?” Trong giọng mang theo chút nặng nề, Dư Tư Nhạc cảm thấy khó thở.

      Dung Húc quyết đánh đến cùng, bất chấp tất cả hét to: “Du Lăng Thần gạt bỏ cái danh xưng “ em”, ta thích em, chẳng lẽ em phát ra sao? Em cảm thấy ánh mắt ta nhìn em giống như vậy sao?”

      hai thích ? Trong đầu Dư Tư Nhạc lặp lại những lời này.

      Sắc mặt trở nên khó coi, biết nên vui nhiều chút hay nên sợ hãi nhiều chút.

      Đầu càng ngày càng đau, cảm giác não muốn nứt ra đánh úp về phía .

      Lúc nửa đêm mới được phẫu thuật xong, sức lực vẫn chưa hồi phục, lại bị Dung Húc kích thích như vậy, là người bình thường đều chịu được.

      Cảnh vật trước mắt ngày càng hoa mắt, trời đất như quay cuồng. Tay che đầu của từ từ mở ra, cả người ngã về sau, lập tức hôn mê bất tỉnh.

      Dung Húc đứng tại chỗ ngây ngẩn cả người, ý thức được mình làm sai chuyện gì, nhanh chóng chạy gọi bác sĩ.

      Sau khi dì Lưu vào nhìn thấy cảnh này, lập tức gọi điện thoại cho Du thiếu.

      Trịnh Thiểu Hoa vốn ở nhà ngủ bù, bị náo loạn như vậy, cũng nhanh chóng chạy đến bệnh viện.

      Sau khi Du Lăng Thần chạy đến bệnh viện, mắt lạnh liếc nhìn Dung Húc.

      Cái nhìn kia lạnh đến mức thấu xương, giống như có thể trực tiếp xuyên vào lòng người khác.

      Trịnh Thiểu Hoa làm xong kiểm tra cho Dư Tư Nhạc: “ có gì đáng ngại, chỉ bị kích động chút thôi.”

      ta có ý nhìn về phía Dung Húc, suy nghĩ cậu ta gì lại có thể khiến cho Tiểu Nhạc ngất .

      “Dung Húc, từ nay về sau cậu đừng đến tìm Tiểu Nhạc nữa, cậu cũng nhìn thấy, ấy tuyệt đối muốn gặp cậu.” Du Lăng Thần duy trì lý trí, bắt đầu từ đêm qua, đầu óc của giống như sợi dây bị kéo căng, đến hôm nay vẫn có chợp mắt ngủ, có tinh thần hao hơi tốn sức với Dung Húc.

      Dung Húc tức giận đến hai tay phát run, rất muốn cãi lại Du Lăng Thần, nhưng lời đến miệng lại nên lời, có lẽ cảm thấy áy náy sau khi Dư Tư Nhạc ngất .

      “Du thiếu, viện trưởng Trịnh, tiểu thư Du tỉnh.” y tá đến thông báo với bọn họ.

      Du thiếu cất bước trước, sau khi vào phòng bệnh, rầm tiếng đóng cửa phòng lại, nhốt Dung Húc ở ngoài cửa.

      Trịnh Thiểu Hoa vỗ vai cậu ta “Dung Húc, tôi khuyên cậu câu, chuyện của Tiểu Nhạc cậu nên ít nhúng tay vào. Có lẽ cậu thích ấy, nhưng hành vi của cậu lại khiến người khác thất vọng đau khổ, cậu càng tức giận muốn làm chuyện gì đó, lại càng hạ thấp mình, hiểu hông?”

      Dung Húc thở hổn hển bước , cũng biết có nghe được hay hông.


      Hết chương 69
      Last edited: 19/11/15
      Phong Vũ Yên, ly sắc, Jin2924 others thích bài này.

    4. michellevn

      michellevn Well-Known Member Editor

      Bài viết:
      5,130
      Được thích:
      12,928
      Chương 70.1

      Ánh mặt trời xuyên qua đám lá rậm rạp chiếu xuống thành nhiều đốm màu vàng.

      Khi Dư Tư Nhạc mở mắt ra lần nữa là sáng sớm ngày hôm sau.

      giật giật ngón tay, ý thức từ từ tỉnh táo. Vết thương bên hông còn đau ê ẩm làm cắn chặt răng.

      Bên cạnh có người nằm sấp, đường nét gương mặt cương ngạnh bất khuất, hai mắt nhắm nghiền, cởi bỏ vẻ mặt ngày thường lạnh lùng sắc bén như dao, dưới mí mắt có viền đen, có thể nghĩ đến mấy ngày gần đây ngủ đủ giấc.

      Dư Tư Nhạc nhìn gương mặt đến thất thần, hai thích sao?

      Lòng Dư Tư Nhạc có thể dùng từ "cắt dứt, để ý còn loạn" để hình dung, rất nhiều từ phức tạp xoắn xuýt cùng chỗ, làm cho đầu óc choáng váng muốn nứt ra.

      Từ từ vươn tay ra, Dư Tư Nhạc chọc vào gương mặt trai, theo mi tâm của , miêu tả đường nét gương mặt .

      Dường như đối phương cảm giác được cái gì, hơi nhíu mi lại.

      Trong chớp mắt Dư Tư Nhạc sợ tới mức nhanh chong thu tay về.

      biết nên đối mặt với hai thế nào, đối mặt với phần tình cảm này ra sao. Quan hệ giữa hai người bọn họ phức tạp hơn so với người bình thường, cũng phải , bọn họ còn phải đối mặt với ánh mắt và dư luận xã hội.

      Dư Tư Nhạc cẩn thận xốc chăn lên, tránh làm quấy nhiễu đến hai trai, nhàng bước xuống giường.

      Bởi vì có Du Lăng Thần bảo vệ , nên vệ vĩ canh giữ bên ngoài bị đuổi về nghỉ ngơi, lúc này dì Lưu còn ở nhà nấu cháo cho .

      Dư Tư Nhạc rón ra rón rén bước ra ngoài phòng bệnh, muốn ra ngoài hít thở khí chút.

      Vừa mới đến cửa thang may, đinh tiếng cửa thang máy mở ra hai bên.

      Trịnh Thiểu Hoa ôm phần báo cáo trước ngực, trông thấy Dư Tư Nhạc mặc quần áo bệnh nhân dạo, lập tức xụ mặt : "Có biết bệnh nhân được phép chạy loạn ?"

      Dư Tư Nhạc cúi đầu : "Em biết."

      " biết tại sao còn chạy loạn?" Trịnh Thiểu Hoa ra khỏi thang máy, đứng ở trước mặt Dư Tư Nhạc.

      Bên hông Dư Tư Nhạc còn quấn băng vải, bộ dáng yếu đuối thể ra gió.

      biết lá gan làm bằng gì, dám chạy lung tung.

      " Trịnh, nếu thích người, đồng thời người đó cũng thích , nhưng phần cho phép các người ở chung, làm sao? Suy nghĩ của Dư Tư Nhạc vào ngõ cục, ra được.

      cảm thấy trai và em nhau là chuyện rất kỳ quái. Tuy có quan hệ ruột thịt, nhưng cảm thấy khiêu khích với gới hận cuối cùng của luân thường đạo lý.

      Dư Tư Nhạc có thói quen tuân theo quy củ, đột nhiên như vậy, biết phải làm sao.

      Trịnh Thiểu Hoa chợt mở to hai mắt, gần như thể tin được những lời này được ra từ miệng của Dư Tư Nhạc.

      "Em biết Du thiếu thích em rồi hả?" Trịnh Thiểu Hoa chắc chắn như đinh đóng cột.

      Lần này đổi lại là Dư Tư Nhạc hoảng sợ, Trịnh nhìn cái đoán được tâm tư của rồi sao?

      Trịnh Thiểu Hoa nhìn bộ dạng vừa thông suốt của , hơi suy nghĩ cười cười: "Người trong cuộc u mê, người ngoài cuộc tỉnh táo, cũng chỉ có em là phản ứng chậm chạp thôi. Bây giờ trong lòng em nghĩ thế nào? Quyết định ở cùng chỗ với Du thiếu ?"

      Ở cùng chỗ? Dư Tư Nhạc đúng là chưa từng nghĩ đến chuyện này.

      Hôm nay bị Trịnh Thiểu Hoa chuyện này, Dư Tư Nhạc nhíu chặt chân mày.

      "Em muốn tìm chỗ yên tĩnh, nghiêm túc suy nghĩ chút." Từ đến lớn, hiếm có người hiểu tâm tư của , chính vì như vậy, vì vậy cảm thấy nên đối xử nghiêm túc với nhiều hơn so với những người khác. khi nhận định ai đó, đó chính là chuyện cả đời, dám đưa ra câu hứa hẹn đơn giản.

      Trong lòng bây giờ giống như nữ sinh vừa mới được tỏ tình, trong nội tâm bất an yên, lại thoáng mang theo chút chờ mong.

      "Ý của em là muốn xa nhau vài ngày với Du thiếu?" Trịnh Thiểu Hoa nghe ra ý
      trong lời .

      Dư Tư Nhạc do dự gật đầu: "Chuyện tình cảm này thể qua loa được, có đúng ?"

      Nếu người nào chân thành trong chuyện tình cảm, gián tiếp đối phương cũng phải là người lòng.

      "Nghiêm túc chút tốt hơn." Trịnh Thiểu Hoa cũng đồng ý, nhưng người Dư Tư Nhạc còn bị thương, người ra ngoài ở, có người khác chăm sao sao được? suy nghĩ vài phút, : "Như vậy , chỗ còn ngôi biệt thự, em đến đó ở , an bài người làm chăm sóc cho em."

      Dư Tư Nhạc ngờ Trịnh Thiểu Hoa đồng ý ra tay giúp đỡ, có phần ngoài dự tính của . "Dù sao em cũng gọi tiếng ' Trịnh', loại chuyện này tất nhiên phải giúp rồi, với lại làm bác sỉ, yên lòng để bệnh nhân của mình ở ngoài mình."

      Dư Tư Nhạc rất biết ơn người trước mắt, mở miệng : "Có thể với hai em được ?"

      "Nhất định cho cậu ta biết, nếu em nghĩ em có được ?" Bằng bá đạo của Du Lăng Thần, sao có thể để Tiểu Nhạc tùy tiện thoát khỏi tầm mắt của cậu ta, huống chi lúc này còn bị thương.

      “Cảm ơn , Trịnh.”

      “Được rồi, trước tiên đưa em đến biệt thự.”

      …………

      giờ sau, ánh mặt trời chiếu lên gương mặt Du Lăng Thần, dần tử từ trong giấc mộng tỉnh lại.

      Nằm sấp ngủ đêm, duy trì tư thế có thay đổi, dẫn đến cả người đều hơi đau nhưc, lắc lắc cổ,thư giản gân cốt, muốn kiểm tra xem Tiểu Nhạc tỉnh ngủ chưa, ngẩng đầu nhìn thấy trống , nơi đó có bóng dáng của .

      Trong chớp mặt Du Lăng Thần đứng lên, bước nhanh ra khỏi phòng bệnh, hành lang trống , trừ bỏ thỉnh thoảng có mấy y tá qua lại, hầu như bóng người.

      Du Lăng Thần tìm ở tầng trệt lâu vẫn tìm được Tiểu Nhạc.

      gọi vào số điện thoại của Dư Tư Nhạc, lại nghe thấy tiếng chuông điện thoại vang lên trong phòng bệnh.

      phát cầm lấy điện thoại của Dư Tư Nhạc, nhấn vào phím mở khóa, đột nhiên màn hình lên tin nhắn.

      hai, em biết…. có tình cảm với em. cần lo lắng cho em, em muốn mình yên tĩnh suy nghĩ.”

      Rời nhà trốn ? Trong đầu Du Lăng Thần xuất bốn chữ này, im lặng, trong đôi mắt như có khí lạnh xâm nhập.

      biết Trịnh Thiểu Hoa đứng ở bên cạnh cửa từ lúc nào, giả vờ rất khá, ra vẻ kinh ngạc hỏi: “Tiểu Nhạc đâu?”

      Tuy bề ngoài Du Lăng Thần chút thay đổi, nhưng nhìn vào đôi mắt lạnh như băng kia có thể khiến cho người khác sợ hãi, nhìn ra được tức giận.

      đưa điện thoại cho Trịnh Thiểu Hoa, “Cậu xem .”

      “Thỏ trắng biết tâm tư của sói sám lớn, muốn bị ăn trước nên cố gắng chạy trốn.” Trịnh Thiểu Hoa cố ý trêu chọc .

      Trong lời quanh co với Du Lăng Thần, Tiểu Nhạc cố ý trốn tránh .

      Du Lăng Thần như bị kích động, mím môi chặt “ ấy trốn thoát.”

      Năm chữ vẻn vẹn, tràn đầy tự tin và chắc chắn.

      Khóe môi Trịnh Thiểu Hoa hơi nhếch lên, nâng mắt kính lên, đôi mắt dưới mắt kính hơi lóe lên tia châm chọc, trong lòng toát lên vui vẻ, xem ra có trò hay để xem.

      ……

      Du Lăng Thần vừa lo lắng cho Dư Tư Nhạc ở bên ngoài ăn ngon ngủ yên, lại hận thể sau khi tìm được , hung hăng đánh vào mông trận, xem từ nay về sau còn dám náo loạn bỏ nhà trốn nữa .

      Ngoài chuyện quản lý công ty ra, Du Lăng Thần còn phải xử lý vụ án của Tưởng Quốc Lương.

      Ban ngày bận túi bụi, buổi tối lại chạy khắp nơi tìm tung tích của Tiểu Nhạc. Thậm chí còn mời thêm ba thám tử tư giúp điều tra tung tích của Tiểu Nhạc.

      Sau khi trở lại biệt thự trống , Du Lăng Thần thuận thế ngã xuống nằm ghế sa lon. có mùi cơm chín quen thuộc, có tiếng cười rộn ràng của Tiểu Nhạc, ngôi biệt thự này khiến cảm thấy phiền lòng nóng nảy.

      Trong đầu suy nghĩ Tiểu Nhạc có thể đâu? Suy nghĩ đến những nơi khắp cả thành phố C này, Du Lăng Thần đoán ra đáp án.

      Ở trong ấn tượng của , Dư Tư Nhạc là ngoan ngoãn điển hình. Mỗi ngày sau khi tan học về nhà đúng giờ, cộng thêm quan tâm việc ăn uống trong nhà. về chỗ có số lần nhiều nhất, phải trường học chính là siêu thị.

      Hai địa điểm này, hề nghi ngờ có thể gạt bỏ.

      Lần này Dư Tư Nhạc náo loạn mất tích, khiến Du Lăng Thần gấp đến độ sức đầu mẻ trán. Nhân viên trong công ty nhìn ra tâm tình của boss tốt, tất cả đều vâng vâng dạ dạ làm tốt công việc của mình, chỉ e sợ boss giận chó đánh mèo đầu bọn họ.

      ……………

      Thời gian dần trôi qua chín ngày.

      Dư Tư Nhạc vẫn luôn ở biệt thự của Trịnh Thiểu Hoa, bước ra ngoài bước.

      Ngôi biệt thự này là trong những bất động sản của Trịnh Thiểu Hoa, vì tránh cho Du Lăng Thần bắt được điểm yếu của mình, từ ngày đưa Dư Tư Nhạc đến đây, sau đó vẫn chưa từng quay lại nơi này.

      Tiếng chuông cửa vang lên.

      Vết thương của Dư Tư Nhạc khép lại rất tốt, mấy ngày nữa chắc là khỏi hẳn.

      Người làm vội chạy mở cửa, trông thấy người đến là Trịnh Thiểu Hoa, cung kính gọi tiếng “viện trưởng”.

      Trong tay Trịnh Thiểu Hoa xách theo giỏ trái cây, đến, chào hỏi: “Thế nào? Ở đây quen chưa? chăm sóc em được, về sau hai của em có thể tìm gây rắc rối. có mua nhiều trái cây đến đây, ăn nhiều trái cây chút có thể bổ sung thêm vitamin.”

      “Cảm ơn Trịnh.” Dư Tư Nhạc lời cảm ơn ngọt như mía lùi.

      qua chín ngày rồi, vẫn chưa đủ bình tĩnh sao?” Trịnh Thiểu Hoa hỏi.

      Dư Tư Nhạc gọt vỏ táo, sau khi nghe thấy, cũng ngẩng đầu : “Em suy nghĩ xong rồi, nhưng hoàn toàn biết nên mở miệng thế nào.”

      chung biểu đạt tâm ý gì, phải do con trai sao?

      Trước khi Dư Tư Nhạc chưa từng chuyện đương, hoàn toàn có kinh nghiệm trong chuyện này.

      Chợt nhớ tới chuyện gì, Dư Tư Nhạc ra vẻ thần bí đến bên cạnh Trịnh Thiểu Hoa, hỏi: “ Trịnh, có thể giúp em ? sống qua hai mươi bốn năm rồi, từng chuyện đương rồi chứ?”

      Sắc mặc Trịnh Thiểu Hoa lập tức thay đổi tựa như mang theo vẻ lúng túng.

      Ánh mắt của Dư Tư Nhạc nhìn xuyên qua mắt kính, có thể nhìn thấy đôi mắt kia chớp chớp.

      chưa từng chuyện đương.” Nhưng trong lòng người, vẫn luôn trong giai đoạn thầm mến, tạm thời vẫn chưa biểu lộ ràng.

      Dư Tư Nhạc rất tin những lời này, bằng điều kiện của Trịnh Thiểu Hoa, cho dù theo đuổi con , ngược lại cũng có con theo đuổi chứ? Tại sao chưa từng chuyện đương lần nào?

      Dư Tư Nhạc nghĩ rằng gạt .

      Trịnh Thiểu Hoa tỏ vẻ bất lực lắc đầu với : “Đối với hiểu biết về phương diện này, có kinh nghiệm có thể truyền đạt cho em. Bây giờ internet rất phát tiển, em có thể lên mạng tìm kiếm, hẳn là có tin tức liên quan đến chuyện này.”

      Đúng là có internet làm được.

      Dư Tư Nhạc tiếp tục làm khó Trịnh Thiểu Hoa nữa, dù sao cũng là người ăn nhờ ở đậu nhà người ta, lại mặt dày quấn lấy hỏi chuyện này, dường như có phần quá đáng.

      “Buổi tối em tìm hiểu.” Tiện thể tìm kiếm xem trong lúc đó làm sao để sống chung với nhau, huống chi quan hệ giữa hai lại đặc biệt như thế.
      Last edited: 19/11/15
      Phong Vũ Yên, trạch nữ, fujjko6 others thích bài này.

    5. Hành Tinh

      Hành Tinh Well-Known Member

      Bài viết:
      10,801
      Được thích:
      17,806
      Chương 70.2

      Nhưng kế hoạch luôn thay đổi khó lường.

      Trong phòng làm việc tầng cao nhất của tập đoàn Du thị.

      Ba gã thám tử tư đứng cùng chỗ, cầm trong tay xấp ảnh chụp.

      “Tổng giám đốc Du, về nơi tiểu thư Du có thể , chúng tôi đều tìm, có phát bất kỳ tung tích nào. vị thành niên bị thương nặng, nên thể ra ngoài mình được, vì vậy chúng tôi cảm thấy chắc chắn có người thầm giúp đỡ tiểu thư Du.”

      Thám tử tư rút ra tấm ảnh chụp, bên trong là cảnh Trịnh Thiểu Hoa xách theo giỏ trái cây, lái xe từ bãi đỗ xe ra.

      “Dựa theo sắp xếp và điều tra của chúng tôi, bác sĩ Trịnh là người vô cùng khả nghi nhất. Chúng tôi tìm hiểu, sáng sớm hôm Du mất tích, bác sĩ Trịnh đến bệnh viện rất sớm, sau đó biết nguyên nhân vì sao lại rời .” Thám tử tư phân tích chân tướng việc, cuối cùng bổ sung thêm: “Có ngôi biệt thự, nghi ngờ tám mươi phần trăm Du trốn ở đó.”

      Du Lăng Thần nắm cây bút trong tay ngày càng chặt.

      Mỗi lời của thám tử tư đều ám chỉ Du Lăng Thần, Tiểu Nhạc bị thương chưa lành, chạy đến biệt thự của Trịnh Thiểu Hoa để trốn tránh !

      Đáng giận nhất chính là Trịnh Thiểu Hoa biết mà báo, có ý định gì? Dùng biệt thự giấu Tiểu Nhạc, vốn định kim ốc giấu người sao?

      Du Lăng Thần ngày càng tức giận, ném cây bút trong tay, im lặng bước ra khỏi phòng làm việc “Thù lao của các , tìm thư ký Tôn lấy.”

      Trước nay Du Lăng Thần làm việc nhanh như chớp, chưa bao giờ lãng phí thời gian, thang máy tốc hành đến bãi đỗ xe, lấy xe từ bên trong ra, thẳng về địa chỉ ngôi biệt thự của Trịnh Thiểu Hoa.

      Trịnh Thiểu Hoa và Tiểu Nhạc rất giỏi! Liên kết lại lừa gạt , uổng công mấy ngày nay gấp đến độ như kiến chảo nóng, ngày ngày lo lắng Dư Tư Nhạc ở bên ngoài có tốt .

      Du Lăng Thần lái xe với tốc độ nhanh, may mắn là đường gặp nạn kẹt xe, nếu dựa theo tức giận, biết chừng làm ra chuyện gì.

      Lúc chuông cửa vang lên lần nữa, Dư Tư Nhạc và Trịnh Thiểu Hoa trò chuyện vui vẻ.

      Người làm chạy ra mở cửa.

      Hơi thở kiềm nén vậy xung quanh Du Lăng Thần, lời nào vào. Sau khi vào nhà, nghe thấy giọng quen thuộc kia, Du Lăng Thần hận thể nhào tới ôm kia vào lòng, đánh vào mông trận.

      Bị hơi thở vây quanh, dường như có ánh mắt nhìn chằm chằm vào, Dư Tư Nhạc cảm thấy sau lưng hơi ớn lạnh, hơi quay đầu lại, lập tức đối diện với tầm mắt của Du Lăng Thần, đôi đồng tử co rụt lại, run giọng gọi: “ hai.”

      Du Lăng Thần tức giận kéo cánh tay của , kéo từ bên cạnh Trịnh Thiểu Hoa đến đây.

      Vừa rồi khoảng cách giữa Trịnh Thiểu Hoa với Dư Tư Nhạc chỉ có hai centimet, biết hai người chuyện gì mà cười vui như thế. Nhưng......Trò chuyện cả ngày, phải dựa vào gần như vậy sao?

      chín ngày rồi Du Lăng Thần gặp được Tiểu Nhạc, cũng nghe thấy bất kỳ tin tức nào của , trong lòng cực lực nén giận. Vừa tìm được người, lại nhìn thấy màn này, bình giấm chua cất giấu tận đáy lòng bỗng chốc bùng nổ.

      “Em còn coi hai của em sao? Có em nghịch ngợm rời nhà trốn , có ý khiến người nhà sốt ruột sao chứ?”


      Dư Tư Nhạc thất thần từ trong lời của mới bình tĩnh lại, ai nghịch ngợm rời nhà chứ? chỉ muốn tránh mặt hai, ra ngoài bình tĩnh chút. Với lại câu đầu tiên, khiến Dư Tư Nhạc thầm, Du Lăng Thần đúng, bây giờ có cách nào xem hai, đặc biệt sau khi hiểu tâm ý của mình.

      Nhưng Du Lăng Thần càng phá vỡ danh hiệu “ hai”, vụng trộm thích , trong lòng ngày càng căm giận. Tự nhủ thầm, dựa vào cái gì phải thổ lộ trước? Chuyện thổ lộ này đáng lẽ ra để cho đàn ông làm mới đúng.

      cũng muốn suy nghĩ cẩn thận chút.

      Trong đầu bỗng chốc có nhiều giọng vang lên, giống như “ai trước người đó thua”, “có những thứ dễ dàng có được, đàn ông càng biết quý trọng”.....Lời lập tức xóa bỏ tâm tư của Dư Tư Nhạc.

      muốn cùng Du Lăng Thần giày vò lẫn nhau, dây dưa, xem ai kiên trì được thổ lộ trước.

      Trịnh Thiểu Hoa mặc áo sơ mi trắng, ngồi dựa vào ghế sô pha, đáy mắt lên tia sáng. Cuối cùng nhìn thấy gương mặt Du Lăng Thần, lại lộ ra chút tức giận.

      Ánh mắt của Du Lăng Thần lạnh như băng, quét mắt đến Trịnh Thiểu Hoa, trong mắt như bắn ra tia cảnh cáo.

      Trịnh Thiểu Hoa chút để ý: “Du thiếu, cậu đến rồi cũng tốt, tôi giúp cậu chăm sóc Tiểu Nhạc đủ chín ngày, cũng đưa tiền thuê nhà, tiền điện nước tiền ga luôn .”

      Câu sau cùng, là lời của viện trưởng bệnh viện An Khang sao? Cậu ta có nghèo đến nổi phải bảo người khác đưa tiền thuê nhà, điện nước, tiền ga sao?

      Dư Tư Nhạc ngạc nhiên nhìn Trịnh Thiểu Hoa, sớm biết ta tính tiền hai như thế, tiết kiệm tiền cho Trịnh Thiểu Hoa đâu.

      Ngược lại Du Lăng Thần rất hiểu ý của ta, đừng nhìn bề ngoài vinh quang chói lọi của Trịnh Thiểu Hoa, nhưng trong bụng lại xấu xa, về mặt tiền tài, xưa nay luôn tuân theo nguyên tắc “ em ruột tính toán ràng”. Bạn ăn của ta dùng đồ của ta, cũng đừng nghĩ vứt bỏ món nợ của ta. Nếu sau này bạn đến bệnh viện của ta khám bệnh, ta tìm mọi cách đối phó bạn. Hơn nữa còn bảo bạn trả tiền ràng, nhất định tra tấn bạn cho đủ, chờ sau khi bạn ý thức được phải tự giác trả tiền, ta mới hậm hực nhận lấy.

      Tóm lại, người này cũng có hành vi xấu xa.

      “Cậu tính xem bao nhiêu tiền, trực tiếp gọi điện thoại cho thư ký Tôn, bảo ấy gửi vào thẻ ngân hàng cho cậu.” Du Lăng Thần rất phối hợp.

      Dư Tư Nhạc cảm thấy kiêu căng, nên dám chen vào, cố gắng làm giảm xuống có mặt của mình.

      Nhưng Du Lăng Thần sao có thể quên được?

      “Tiểu Nhạc, em cần phải cho hay lời giải thích ràng. Chín ngày về nhà là chuyện nên làm à?
      Ngủ lại trong nhà của đàn ông khác, chuyện này truyền ra ngoài nên thế nào đây?” Du Lăng Thần quát mắng .

      Đầu của Dư Tư Nhạc đầy vạch đen, trước kia Du Lăng Thần đứng lập trường cả, đến quát mắng , tuyệt đối thấy trong lòng xấu hổ đau lòng, thề sau này để cho hai đau lòng vì . Nhưng bây giờ sao? Ngay cả chút ái náy đau lòng cũng có, ngược lại cảm thấy sắc mặt nghiêm nghị của Du Lăng Thần, vẻ mặt cứng rắn dạy dỗ người khác, tựa như có chút đáng giá? hoặc là sức quyến rũ?

      Dư Tư Nhạc nhìn thể rời mặt.

      “Em nhắn tin lại cho rồi.’ viết , muốn ra ngoài bình tĩnh suy nghĩ chút, lại về nhà chứ? tại sao hai lại bày ra bộ dạng ghét cay ghét đắng, tựa như trách cố ý rời nhà trốn chứ?

      Nhưng Dư Tư Nhạc biết sau khi rời lâu, Trịnh Thiểu Hoa cố ý vòng vo chỉ dẫn Du Lăng Thần nghĩ đến “rời nhà trốn ”, chuyện này cũng làm cho người đàn ông nào đó tức giận, còn nghĩ rằng Dư Tư Nhạc chấp nhận , cố ý trốn tránh .

      Du Lăng Thần nhanh chóng ý thức được, bị Trịnh Thiểu Hoa sắp xếp rơi vào bẫy. Ánh mắt trở nên ngày càng lạnh, vài bước vọt đến trước mặt Trịnh Thiểu Hoa: “ ngờ Viện trưởng Trịnh cũng biết tính chuyện 'phúc hắc' với tôi."

      Trịnh Thiểu Hoa đẩy gọng mắt kính, cười lạnh nhạt. Bởi vì trong cuộc sống thiếu tính hài hước, nên cần phải tự tạo ra tính hài hước.

      Huống chi ta cũng nghĩ cho cảm xúc của hai người: “Du thiếu từng nghe “khoảng cách mới là tốt” chưa? Có đôi khi xa cách thời gian, tưởng tượng được kết quả.”

      Du Lăng Thần cười như cười nhìn , lúc sau mới chậm rì rì : “Đúng ? Viện trưởng Trịnh hao tâm tổn trí cố gắng giúp tôi như thế, sao tôi có thể báo đáp được chứ? ra tôi cũng đồng ý những lời “khoảng cách mới là tốt nhất” này.”

      Lần này đổi lại Trịnh Thiểu Hoa nghĩ ra, đến hai ngày sau ta mới hiểu được lời Du Lăng Thần có ý gì. Người ta thích lại thầm biến mất, ngay cả chút tin tức cũng để lại cho ta.

      Trong chớp mắt ta nghĩ đến Du Lăng Thần, nhanh chóng gọi lại cho đối phương.

      Đối phương lại nóng lạnh : “ phải viện trưởng Trịnh , có đôi khi xa cách thời gian tưởng tượng được kết quả sao? Tôi sắp xếp cho ấy đến chỗ nghĩ phép, tới mười ngày nửa tháng là về được, hy vọng lần này chia ly, cũng có thể khiến viện trưởng Trịnh gặt hái được kết quả.”

      Chuyện này khiến Trịnh Thiểu Hoa tức giận . Du Lăng Thần đúng là người có thù tất báo. Vì vậy Trịnh Thiểu Hoa cũng trải qua nửa tháng thấp thỏm bất an.
      Last edited: 19/2/16
      Phong Vũ Yên, ly sắc, Jin2928 others thích bài này.

    6. ^^! Nếu bạn không gửi link bài viết trên Facebook được, hãy sử dụng link trong khung này để chia sẻ bài viết :