1. QUY ĐỊNH BOX TRUYỆN SƯU TẦM :

    Đặt Title theo mẫu [Tên truyện] [dấu cách] - [dấu cách] [Tác giả] [Số chương]
    ----•Nội dung cần:
    - Hình minh họa (bìa truyện, hình ảnh,etc,...)
    - Nguồn
    - Tác giả
    - Tên editor +beta
    - Thể loại
    - Số chương
    Đặc biệt chọn canh giữa cho đoạn giới thiệu
    ---- Quy định :
    1. Chỉ đăng những truyện đã có ebook và đã được public trên các trang web khác
    2 . Chỉ nên post truyện đã hoàn đã có eBook.
    3. Trình bày topic truyện khoa học, bôi đen số chương để dễ nhìn
    4 . Cần có trách nhiệm post đến hết truyện. Nếu không thể tiếp tục post liên hệ Ad và Mod

Anh hai Boss, đừng nghịch lửa - Cửu Trọng Điện (Full+eBook)

Thảo luận trong 'Hiện Đại'

  • ^^! Nếu bạn không gửi link bài viết trên Facebook được, hãy sử dụng link trong khung này để chia sẻ bài viết :
    1. Hành Tinh

      Hành Tinh Well-Known Member

      Bài viết:
      10,801
      Được thích:
      17,805
      Chương 70.3

      Từ sau khi trở về biệt thư, Dư Tư Nhạc vẫn luôn cúi đầu.

      Cũng phải vì áy náy.....Mà là vì hơi thở quá mức lạnh như băng của Du Lăng Thần.

      mấy ngày Dư Tư Nhạc về nhà, khi ngồi vào ghế sô pha mềm mại có cảm giác rất nhớ. Ô vàng ổ bạc bằng ổ chó nhà mình....Những lời này có lý.

      đợi Dư Tư Nhạc ra suy nghĩ của mình, Du Lăng Thần ngồi đối diện đột nhiên chuyện.

      “Em biết..... có tình cảm với em rồi hả?” Du Lăng Thần lặp lại những lời mờ mịt này.

      Dư Tư Nhạc cảm thấy mình bị nhìn thấu, nhanh chóng suy nghĩ, gật đầu với rồi : “ hai, cần tự trách, cũng đừng khổ sỡ. Việc đỡ đạn cho là em tự nguyện. Em sợ nghĩ ngợi lung tung, mới bỏ ra ngoài để suy nghĩ nghiêm túc rồi sau đó mới trở về.”

      Lời dối vụng về thế này, Du Lăng Thần có tin ?

      Tất nhiên .

      Tuy Dư Tư Nhạc diễn xuất tốt, nhưng biết làm thế nào để ngụy trang trước mặt người khác.

      Vì thế Du Lăng Thần liếc mắt nhìn ra dối, nhưng lại vạch trần , hỏi lại câu: “Đúng ?”

      Dư Tư Nhạc vui vẻ gật đầu liên tục.

      “Tiểu Nhạc, lần sau đừng làm chuyện nguy hiểm nữa, cần em đỡ đạn cho , em có thể tưởng tượng nhìn con dao mổ người em, lại nhìn viên đạn được lấy từ trong người em ra có cảm giác thế nào ?” Loại tra tấn về tình cảm này còn đau đớn hơn so với hành hạ thể xác.

      Du Lăng Thần tình nguyện mình bị đạn bắn trúng cũng muốn nhìn thấy Dư Tư Nhạc bị thương, bởi vì chuyện này chắc chắc là tra tấn nhất đối với .

      Nếu lần sau gặp loại tình hống này, Dư Tư Nhạc thể đảm bảo lựa chọn giống vậy. Lúc đó trong đầu chỉ có cách nghĩ, đó chính là cho phép hai bị thương.

      Đôi mắt Dư Tư Nhạc trong veo hơn so với nước, có loại trong veo khó nên lời. Giống như nhin vào mắt , có thể lọc sạch linh hồn của người khác.

      hai, em thể đảm bảo.” Lúc lâu sau, Dư Tư Nhạc mới .

      Ngược lại những lời này luôn quanh quẩn trong đầu Du Lăng Thần, tâm tình có chút vui sướng, nhanh chóng đẩy lui tức giận trong lòng .

      Dư Tư Nhạc đúng là có sức quyến rũ, có thể làm cho lửa giận quấn lấy Du Lăng Thần, trong chớp mắt khôi phục lại bộ dạng ban đầu.

      Lại tức giận lại phẫn nộ thế nào? Du Lăng Thần vĩnh viễn có cách nào tức giận được với Dư Tư Nhạc.

      “Cơ thể thế nào?” Du Lăng Thần hỏi những lời mấy ngày nay vẫn luôn muốn hỏi.

      Dư Tư Nhạc cười : “Có Trịnh mời nhân viên chăm sóc nên em rất khỏe.”

      Du Lăng Thần yên tâm.

      Trải qua thời gian điều tra lần theo dấu vết, cảnh xác sát nhận Tưởng Quốc Lương phạm phải nhiều tội, cuối cùng bị phán hình phạt tù ba mươi năm.

      Ba mươi năm này, vẫn là đoàn luật của Du Lăng Thần trải qua nhiều lần tranh cãi, đổi được mức độ hình phạt lớn nhất.

      Dư Tư Nhạc nhìn thấy truyền thông đưa tin này, vô cùng đồng ý hành động lần này của hai, người xấu nên giao cho cảnh sát xử lý.

      Nhưng còn có rất nhiều chuyện mà Dư Tư Nhạc vẫn biết. Ví dụ như đêm đó Tưởng Quốc Lương vào trại giam, bị mấy tên tội phạm chặn ở cửa nhà vệ sinh đánh nhau. Trong trại giam luôn xảy ra chuyện ẩu đả đánh nhau, người ở bên trong là ai bắt nạt ai? Tất cả đều là người cầm đầu dùng quyền quyết định.

      Loại người như Tưởng Quốc Lương luôn có thói quen ngồi ghế làm việc, nhất định bị những người khác ức hiếp.

      Tưởng Quốc Lương trả thù những hành động này, đây là chuyện rất dễ hiểu. Có lẽ cam lòng công ty bị người khác thu mua, cộng thêm việc phá sản, thêm nhiều khoản nợ, ở mức đường cùng, hận thù đối với Du Lăng Thần ngày càng lớn, rốt cuộc cũng bùng phát, muốn lấy mạng Du Lăng Thần.

      Ông ta thừa nhận cố ý hắt dầu dẫn đến tai nạn xe, cũng thừa nhận việc bắt cóc, vơ vét tài sản.

      Nhưng tại sao ông ta biết lúc đó Du Lăng Thần có ngang khúc cua, Tưởng Quốc Lương chữ.

      vậy cuồi cùng là ai ở sau lưng cung cấp tin này cho ông ta biết? Còn việc Tưởng Quốc Lương có súng ống, thứ kia phải tùy tùy tiện tiện có thể mua được, cần phải thông qua rất nhiều con đường, cộng thêm có người quen giới thiệu, người bán mới dám thực việc mua bán, dù sao đầu năm nay có rất nhiều cảnh sát đều cải trang nằm vùng, đến nhân chứng vật chứng đều có đủ.

      Về phần người đứng sau bức màn là ai, tạm thời vẫn còn bí mật.

      ... ...... ...... ......

      Cứ như thế yên bình trôi qua ba ngày.

      Vết thương bên hông của Dư Tư Nhạc gần như khỏi hẳn.

      Gần đây thời gian hai ở nhà ngày càng nhiều, có rất nhiều văn kiện công việc, đều cầm về xử lý.

      Có lẽ Dư Tư Nhạc cảm thấy hai cố ý theo dõi ? Chẳng lẽ sợ chạy trốn lần nữa?

      Du Lăng Thần đương nhiên biết suy nghĩ của nào đó.... ........

      làm như vậy có mục đích, có gì chính xác bằng theo dõi động tĩnh của con mồi, xác nhận nào đó có động lòng với , để lựa chọn cách gắt gao giữ chặt trong tay. Nhưng càng quan sát, Du Lăng Thần càng phát ngày càng kiềm nén được tâm tình của mình.

      Mỗi lần nhìn thấy Dư Tư Nhạc đóng mở cái miệng nhắn để chuyện, hận thể hóa thành sói, ôm hôn sâu. Mỗi lần nhìn thấy Dư Tư Nhạc chống cái eo , hận thể ôm vào lòng.

      Loại ý nghĩ này trước đây vẫn chưa ràng, như từ sau kiện Dư Tư Nhạc “rời nhà trốn ”, Du Lăng Thần càng khống chế nổi lòng mình. Luôn sợ hãi ngộ nhỡ nhìn thấy , lại rời khỏi .

      Có lẽ vì mục đích then chốt được trái tim của và con người của , Du Lăng Thần nên lựa chọn hành động.

      Đêm đó, khi Du Lăng Thần về đến nha, trong tay cầm thêm vật........Là hai vé du thuyền.

      “Ngày mai chúng ta du thuyền.” Du Lăng Thần đặt hai vé lên bàn trà.

      Dư Tư Nhạc mong chờ liếc mắt nhìn, trong đó viết “Du thuyền xa hoa Thất Du”!

      Có rất nhiều kẻ có tiền chọn cuộc hành trình vượt biển, đặt biệt ngắm cảm du thuyền là thú tiêu khiển mà người có tiền thích nhất.

      Trước kia Dư Tư Nhạc từng nghĩ đến cuộc hành trình vượt biển du lịch, nhưng vé du thuyền kia hoàn toàn phải người bình thường tiêu tốn mới có được. Kiếp trước có ít tiền, trừ bỏ phí sinh hoạt cá nhân, tất cả đều đưa cho chủ nhà trọ, còn chỗ nào có tư cách hưởng thụ du thuyền chứ?

      Lúc này nhìn thấy hai mang hai vé du thuyền về, chỉ thiếu mở cờ trong bụng thôi.

      hai, em thu dọn quần áo.” Dư Tư Nhạc kích động chạy lên lầu hai.

      Du Lăng Thần ngồi ghế sô pha, đáy mắt lóe lên tia gian xảo rồi biến mất.

      Chỉ tiếc là Dư Tư Nhạc nhìn thấy.

      ... ...... .........

      Rạng sáng ngày hôm sau, Du Lăng Thần và Dư Tư Nhạc liền xuất phát.

      Tâm trạng của Dư Tư Nhạc có vẻ rất tốt, nụ cười khóe môi vẫn chưa biến mất.

      Trong khoảnh khác khi bước lên du thuyền, Du Lăng Thần vươn tay bắt được bàn tay của Dư Tư Nhạc. Bàn tay của Dư Tư Nhạc thon dài mảnh mai, mềm mại, giống như mỡ đông trơn mềm.

      Du Lăng Thần nhàng nắm chặt lại, Dư Tư Nhạc lại đồng ý, có đưa ra phản kháng.

      Người kia đồng ý làm cho Du Lăng Thần rất vui, xem ra Tiểu Nhạc phải có tình cảm với , đúng ?

      Trong lòng Dư Tư Nhạc khó chịu muốn chết.... ......

      Cảm thấy chỗ bàn tay hay người nắm, nhiệt độ tăng cao khiến người ta sợ hãi, nóng đến nổi gương mặt đều đỏ bừng.

      cố gắng giả vờ biết ỳ, tùy ý để hai dắt lên phía trước.

      Chiếc du thuyền này chỉ đón 100 người khách, vòng quanh quần đảo này.

      Khắp nơi đều trag trí vô cùng sang trọng, gian to lớn gần giống như du thuyền tư nhân.

      Khi nhóm người Dư Tư Nhạc lên thuyền cũng muộn, lúc vào bên trong, nhìn thấy rất nhiều du khách đều ôm theo hành lý như bọn họ.

      ... ...... ...... ...... ...... ...... ...

      Du Lăng Thần đặt căn phòng sang trọng sân thượng, thuộc loại xa hoa lộng lẫy, khác gì so với khách sạn.

      Tìm được căn phòng của mình, sau khi Dư Tư Nhạc và Du Lăng Thần để hành lý vào, quyết đinh ra ngoài dạo.

      Lúc này du thuyền bắt đầu khởi hành.

      du thuyền có cửa hàng miễn thuế, phòng tắm sạch, thẩm mỹ viện, spa.... có thể cung cấp cho du khách tiêu dùng.

      mặt biển ánh sáng mặt trời rất dồi dào, Dư Tư Nhạc và Du Lăng Thần đến quán cà phê, ngồi xuống ghế dựa trước bàn màu trắng.

      Nhân viên phục vụ bưng cà phê capuccino đến cho hai người.

      Dư Tư Nhạc nhìn phong cảnh mặt biển, bầu trời xanh thẳm, mấy đám mây trắng nhàng trôi, hôm nay là ngày khó có được thời tiết tốt. Từng luồng gió biển thổi vào, cuốn lấy mái tóc dài chạm vai của Dư Tư Nhạc. Mái tóc của Dư Tư Nhạc hơi xoăn, nhìn qua có vài phần hoạt bát.

      Du Lăng Thần bưng ly cà phê lên, nhìn lúm đồng tiền của .

      bé dễ dàng thỏa mãn.

      Khóe miệng hơi nhếch lên, Du Lăng Thần nhìn chăm chú, bao giờ muốn dùng loại quan hệ mập mờ mông lung này sống chung với nữa, phải.......Đổi cách khác.

      Nhưng chặng đường của người đó vừa mới bắt đầu.

      ... ...... ...... ...... .........

      Chiếc du thuyền này rất lớn, mỗi nhà hàng và quán bar đều có phong cách khác xa, cần cái gì có cái đó. Dư Tư Nhạc cố ý dạo phía boong tàu, nhìn thấy bên trong vẫn có tiệm bán quần áo to lớn. Nhưng số tiền của những quần áo được treo trước cửa hàng kia, có ít nhất năm con số. Chỉ vừa nghĩ đến những số lẻ đó thôi, Dư Tư Nhạc nhịn được nghĩ thầm, đây là chi phi đắt đỏ.

      “Có thích ? mua tặng em.” Du Lăng Thần thấy đứng trước tủ kính của cửa hàng lâu, trước kia từng thích bộ quần áo bên trong đó.

      Da đầu của Dư Tư Nhạc tê rần lên, cúi đầu nhìn bản giá trong tủ quần áo, trời ơi....Sáu số!

      Người nào mua người đó là kẻ ngu!

      Dư Tư Nhạc quen với việc tiết kiệm, bảo tiêu tiền như nước, đợn giản đó là muốn mạng của . phải là bộ quần áo thôi sao? Mua thứ đắc tiền như vậy làm gì chứ? Đắc giá chút, chẳng lẽ có thể mặc cả đời ?

      “Em thích.” Dư Tư Nhạc buồn bực giọng , kiên quyết muốn tiêu tiền cách lãng phí.

      Du Lăng Thần hiểu lầm ý , : “ cần tiết kiệm cho hai, em thích cứ mua.”

      Dư Tư Nhạc ngẩng đầu lên nhìn hai, ham răng cắn chặt vào nhau. Trong lòng thầm mắng, tiền của sớm muộn gì cũng trở thành tiền của , tiết kiệm tiền của mình có gì là sai sao?

      được mua.” Dư Tư Nhạc vừa vừa thở phì phò rồi bỏ .

      Mỗi khi dạo cửa hàng, Dư Tư Nhạc thầm than, đây là chi phi đắt đỏ làm tan nát trái tim mà. Chẳng trách bọn họ đều cuộc sống của người có tiền là như thế, nhìn vào những bảng giá kia, Dư Tư Nhạc hiểu sâu sắc đạo lý này.

      Lúc chiều, nhóm người Dư Tư Nhạc lên tầng 11 của du thuyền để bơi.

      Dư Tư Nhạc mặc áo tắm màu cam, chiếc eo thon hoàn mỹ bày ra trước mặt mọi người. Bề mặt áo tắm được làm từ chất liệu mềm mại, nhàng, thoáng khí và thoải mái. Vải màu cam làm tôn lên làn da trắng mịn của Tiểu Nhạc, hầu như vừa vào bể bơi, hấp dẫn ít ánh mắt của đàn ông.

      Năm nay, đàn ông phải là Lolita, chính là Yujie.

      hề nghi ngờ, Dư Tư Nhạc thuộc về loại thứ nhất, nhìn gương mặt hơi ngây thơ này lại có lực sát thương vô cùng lớn.

      Du Lăng Thần theo bản năng nhíu mày lại, ngại Dư Tư Nhạc ăn mặc quá ít vải. Bàn tay khoát lên vai của , tuyên bố chủ quyền thuộc về .

      Nhiều người đàn ông khác nhìn thấy Du Lăng Thần và Dư Tư Nhạc có động tác thân mật, đều tức giận thu hồi ánh mắt, trong lòng thầm , em xinh đẹp này dã có chủ rồi. Nhưng cũng có người cam lòng, ánh mắt bọn họ vẫn nhìn Dư Tư Nhạc, di chuyển cũng được.

      Có rất nhiều hắt nước về phía Du Lăng Thần, muốn làm cho trai đẹp chú ý.

      Con bây giờ phần lớn đều rất phóng khoáng, đặc biệt trong hồ bơi của con , những ánh mắt kia giấu diếm gì mà nhìn chằm chằm vào bắp thịt săn chắc của Du Lăng Thần.

      Dư Tư Nhạc lập tức nổi cơn ghen......Trời ơi, hai đến đâu cũng đều có thể hấp dẫn đống lớn phụ nữ.

      cảm thấy sau này cần phải đề phòng đám phụ nữ kia, biết còn bao nhiêu nữa.

      Trong cả quá trình vẫn chưa phát ra mình xem vị boss nào đó thành vật sở hữu riêng của mình.

      Khi Du Lăng Thần ôm lấy eo thon của Dư Tư Nhạc cũng thầm phối hợp lại, xóa bỏ ý niệm trong đầu của đám phụ nữ như sói như hổ kia.

      Có nhân viên phục vụ bưng nước trái cây qua lại, Dư Tư Nhạc vẫy tay muốn ly, hai uống rượu vang.

      Ngâm mình trong nước, Dư Tư Nhạc cảm thấy tinh thần vô cùng dễ chịu.

      Đột nhiên có giọng truyền vào tai : “Dư Tư Nhạc, du thuyền này chơi vui ?”

      Giọng kia, làm cho Dư Tư Nhạc nhíu mày.

      Du Lăng Thần ở bên cạnh sắc mặt cũng trầm xuống, quả nhiên, giọng này là của Dung Húc.

      Dung Húc rất thích dây dưa, giống như con gián đánh chết. Ngay cả khi bọn họ vui chơi hưởng thụ, cậu ta cũng bám theo sát đến đây.

      “Em thích tôi đến gần, nhưng tôi để cho người nào đó thừa cơ hội.” Dung Húc ngồi trong hồ nước cách bọn họ xa, lúc xuống nước, làm dấy lên làn sóng.

      Thừa cơ hội? Dư Tư Nhạc tạm thời hiểu ý trong lời của cậu ta, cùng hai ra ngoài vui chơi có gì đúng sao?

      Đoán chừng cũng chỉ có mình Dư Tư Nhạc hiểu chuyện này, Du Lăng Thần là loại người biết hưởng thụ cuộc sống, thường hay ra khơi du ngoạn sao?

      đúng.....

      Bình thường làm chuyện gì cũng đều có lý do.

      Từ sau khi Dư Tư Nhạc bị thương do đạn bắn, Dung Húc càng chú ý tin tức của . Sau khi biết được mất tích, cậu ta cũng phái người tìm. Chỉ có điều lúc cậu ta biết được tin đó, Du Lăng Thần đến nơi.

      Cho dù làm chuyện gì cũng bị người khác giành trước bước, nên trong lòng Dung Húc rất thoải mái.

      Vì vậy khi cậu ta biết Du Lăng Thần đặt hai vé du thuyền, quyết định rời bến cậu ta cũng có ý định theo.

      Nhìn bàn tay của người nào đó khoát lên vai Dư Tư Nhạc rất mập mờ, đôi lông mày của Dung Húc nhiễm tức giận “Nếu như tôi nhớ lầm, các người là em đó?”

      Cậu ta rất lớn tiếng, có rất nhiều người trong hồ bơi cũng nghe thấy. Mấy người đàn ông kia lập tức náo động, dường như muốn đến gần.

      Trong lời này dày đặt mùi ghen tuông, ngay cả người chậm chạp như Dư Tư Nhạc cũng hiểu được.

      Dung Húc làm sao vậy? Chẳng lẽ vẫn còn thích nhiều lần từ chối cậu ta sao?

      Đáy mắt của Du Lăng Thần ngày cành lạnh lẽo thấu xương, đôi mày kiếm nhàng nhếch lên, lại chuyện. Bây giờ đúng là quan hệ “ em”, nhưng qua thời gian này, có lẽ cũng phải nữa.

      “Dung đại thiếu gia từ xa chạy đến du thuyền này, chính là muốn cho tôi biết những lời này sao?” Du Lăng Thần lắc lắc ly rượu, khóe miệng hơi nhếch lên, tưa như mang theo tia trào phúng.

      Dư Tư Nhạc nhìn hai bên ngày dày đặc mùi phong ba bão táp, càng đau đầu thêm.

      “Du Lăng Thần, đừng tưởng rằng ai biết trong lòng có mục đích gì, chẳng qua là .... ...: Dung Húc bị kích động suýt chút nữa ra những lời kia, nắm đấm siết chặt lần nữa, được nửa câu dừng lại.

      Dư Tư Nhạc nghi ngờ nhìn Dung Húc, lại nhìn hai.

      Cuối cùng bọn họ giấu chuyện gì?

      “Dung Húc, chỉ có mình cậu nghĩ xấu người khác, nhìn ánh mắt người khác cũng giống như cậu.” Giọng của Du Lăng Thần rất nhàng, tựa như thèm để ý đến lời khiêu khíc của Dung Húc “Vật mà nhà họ Dung các người cần tìm, cũng phải tôi mong muốn, cậu hiểu ?”

      Dung Húc nhíu chặt chân mày, cũng tin lời Du Lăng Thần . Việc mua bán bày ra trước mặt, ai tin được Du Lăng Thần thờ ơ.

      Cậu Ta cho rằng......Du Lăng Thần kiếm cớ cho mình.

      ngờ tới, nếu Du Lăng Thần vẫn giống như trong suy nghĩ của bọn họ, vậy thứ bọn họ muốn lấy được, ngay từ đầu nằm trong lòng bàn tay của Du Lăng Thần.

      Dung Húc được xem là chàng đẹp trai, trong hồ bơi có rất nhiều đến gần cậu ta. Từ đầu đến cuối Dung Húc vẫn luôn im lặng, có phản ứng nào, ánh mắt thỉnh thoảng nhìn về phía Dư Tư Nhạc.

      Dư Tư Nhạc mặc kệ cậu ta, lo lắng tạo thành cục diện cần thiết, để cho cậu ta hiểu lầm tốt. Giống như trong bửa tiệc sinh nhật lần trước, lúc đầu định mua món quà sinh nhật tặng cậu ta, ai ngờ suýt chút bị người khác hiểu lầm đồng ý làm bán của Dung Húc.

      Huống chi Dư Tư Nhạc biết có tình cảm với hai rồi, càng muốn có quan hệ với người đàn ông khác.
      Last edited: 19/2/16
      Phong Vũ Yên, Jin292, dunggg5 others thích bài này.

    2. Hành Tinh

      Hành Tinh Well-Known Member

      Bài viết:
      10,801
      Được thích:
      17,805
      Chương 71.1

      Sau khi ở trong hồ bơi gần giờ, Dư Tư Nhạc và Du Lăng Thần mới trở về phòng.

      Bóng đêm dần dần buông xuống, vừa bước vào đêm tối, cảnh biển đẹp hoàn toàn thay đổi. Mặt biển mênh mông bao la rộng lớn, tiếng gió thổi vi vu, có thể nhìn thấy những cơn sóng biển lăn tăn dưới ánh trăng.

      Có chút linh hoạt kỳ ảo, có chút yên tĩnh.

      Rất nhiều người , nhìn biển rộng lâu, lòng người trở nên rộng lớn.

      Mà sau khi Dư Tư Nhạc nhìn thấy cảnh biển rộng và mênh mông, càng cảm thấy mình bé.

      "Thích ?" Du Lăng Thần đứng bên cạnh .

      Dư Tư Nhạc quay đầu nhìn cái "rất thích."

      Xa xa, Dung Húc luôn đứng cách bọn họ khoảng năm sáu mét.

      Bộ dạng này xứng với quang minh chính đại, như ý giám sát chuyện gì.

      Cảm giác lúc nào cũng bị người khác nhìn chằm chằm là khó chịu.

      "Có muốn vứt bỏ cậu ta ?" Du Lăng Thần nhìn ra ý nghĩ trong mắt Dư Tư Nhạc, thản nhiên .

      Dư Tư Nhạc do dự gật đầu, là người đều cần có gian tự do, cũng ngoại lệ.

      Du Lăng Thần kéo tay Dư Tư Nhạc đến tầng sau boong thuyền.

      Tầng sáu là quán bar, tiếng nhạc êm tai truyến khắp mỗi góc ngách.

      Bên trong có rất nhiều người ngồi, bọn họ tụm năm tụm ba chuyện phiếm.

      Người đến nơi này uống rượu, rất ít người trong lòng đều ôm lấy chút tâm tư xấu xa. Cũng như hai người đàn ông ngồi trong góc tối, ánh mắt của họ luôn ngả ngớn đánh giá người đẹp xung quanh. Tựa như tìm con mồi cho đêm nay.

      Sau khi hai người đàn ông nhìn thấy Dư Tư Nhạc, hai mắt đều tỏa sáng, vừa đúng lúc trông thấy tiểu mỹ nhân nhìn mình, phong lưu vuốt vuốt mái tóc ngắn, chớp mắt mãnh liệt với Dư Tư Nhạc, tựa như ám chỉ điều gì.

      màn này, đúng lúc bị Du Lăng Thần nhìn thấy.

      cố ý cúi sát đầu vào tai Dư Tư Nhạc, cử chỉ thân mật cho những người khác biết, muốn chạm vào người của à, đúng là chuyện viển vông.

      Bên phải phía trước quầy Bar, người pha chế rượu lắc lắc cái ly linh hoạt, động tác của ta rất thuần thục, mỗi động tác đều phải luyện tập gắp trăm ngàn lần.

      Dung Húc theo vào, trông thấy người đàn ông nào đó dùng tư thế mập mờ ôm Dư Tư Nhạc, sắc mặt càng đen hơn than, lạnh lùng qua, lúc ngang qua người Du Lăng Thần, giọng câu "tên cặn bả".

      Những lời này tràn đầy khiêu khích.

      Du Lăng Thần lại tựa như nghe thấy, làm ra bất kỳ phản ứng nào, dáng vẻ cao ngạo đó như thể cãi nhau với kẻ miệng lưỡi như Dung Húc làm giảm phẩm cách của bản thân.

      Trong lòng Dư Tư Nhạc rất tức giận, nhưng nhìn hai kiềm chế có phản ứng gì, tạm thời cũng nhịn xuống.

      "Cho tôi ly Chivas." Du Lăng Thần với người pha chế rượu, chỉ vào Dư Tư Nhạc, lại thêm: "Cho ấy thêm ly nước trái cây."

      Có lẽ vào quán bar mà uống rượu, có vẻ rất kỳ quái, khiến người pha chế rượu nhìn Dư Tư Nhạc mấy lần.

      Dư Tư Nhạc giả vờ biết, cố ý nghiêng đầu tránh ánh mắt tò mò của ta.

      Màn đêm ngày càng chìm sâu, nhìn bên trong quán rượu cũng từ từ tăng lên.

      Dung Húc ngồi cách Dư Tư Nhạc cái ghế trống, chân dài có hình tượng duỗi thẳng, thèm để ý đến ánh mắt của người khác.

      "Dung Húc, biết uống rượu ?" Du Lăng Thần chớp chớp mắt , đáy mắt như xen lễn tia khinh thường.

      Dung Húc ghét nhất người khác dùng loại ánh mắt này nhìn cậu ta, đặt biệt người kia là Du Lăng Thần!

      Trong mắt mang theo tia hung ác nhìn qua, phản bác lại câu: "Người đàn ông nào biết uống rượu chứ?"

      Dư Tư Nhạc bưng ly nước trái cây lên, uống ngụm .

      Khóe mắt Du Lăng Thần lóe lên tia sáng, giọng cố ý khiêu khích: "Có dũng khí uống rượu ?"

      Cái chữ "dũng khí" kia, mạnh mẽ kích thích Dung Húc. Cậu ta từ sợ trời sợ đất, có ai dám có can đảm liều mạng với cậu ta? Du Lăng Thần tuyệt đối cố ý chọc cậu ta, cậu ta tức đến sôi gan : "Ai mà dám, là cháu của người kia!"

      Du Lăng Thần cười lạnh, dường như rất hài lòng vì cá cắm câu rồi.

      "Cho thêm vài chai Chivas, rượu loại AA thế nào?"

      Du Lăng Thần những lời này ra, đều làm cho những người xung quanh chú ý. Chivas là rượu gì? là trong mười loại rượu nổi tiếng nhất, chỗ nào có người dùng loại kia? đến vấn đề tiền bạc, rượu là dùng để bình phẩm, uống rượu là khái niệm gì? Chính là đổ rượu vào bụng.

      Rất nhiều người ở xung quanh tụ họp lại xem náo nhiệt.

      Sau lưng Dung Húc có tài sản lớn, tất nhiên là để ý đến mấy món tiền nhặt này, cậu ta gật đầu đồng ý, "Đến đây , nghĩ rằng ai cũng sợ sao?"

      Người pha chế rượu mở năm chai Chivas, rót đầy ly lại ly cho hai người. bao lâu sau, quầy bar bày hơn hai mươi ly rượu được rót đầy.

      Du Lăng Thần cầm ly rượu trong số đó, tự nhiên uống hơi cạn sạch.

      Dung Húc cam lòng rơi ở phía sau, cũng cầm ly rượu lên, uống ừng ực vào.

      Dư Tư Nhạc im lặng nhìn hai người ly tôi ly.... ....

      hai muốn chuốc say Dung Húc sao?

      Chưa đến mười lăm phút, rượu quầy bar bị bọn họ uống vào bụng. Du Lăng Thần có vẻ say rượu chút nào, gọi người pha chế rượu tiếp tục khui chai rượu.

      Mà gò má Dung Húc hơi đỏ.

      Quanh năm Du Lăng Thần đều ở bàn cơm xã giao, tửu lượng từ từ tăng lên. Cho dù Dung Húc có lợi hại thế nào, bất quá cũng chỉ là thiếu niên, cùng so với Du Lăng Thần, còn kém xa lắm.

      "Còn uống ?" Trông thấy Dung Húc uống đến đầu óc quay cuồng, Du Lăng Thần hỏi thăm cậu ta câu, ý là nếu Dung Húc thua trận, vậy cũng cần tiếp tục uống rượu nữa.

      Dung Húc uống đến thần trí mờ mịt, có giọng luôn quanh quẩn trong đầu, đó chính là " được thua"!


      "Ai......Ai uống? lão tử thua sao? Đừng xem thường ông.......ông đây!" Sau khi Dung Húc uống say, trong miệng luôn tuôn ra những lời thô tục, chuyện cũng đứt quãng lộn xộn.

      Dư Tư Nhạc cẩn thận nhìn hai, mặt Du Lăng Thần cũng hơi đỏ ửng, biểu của việc uống quá nhiều rượu. Chỉ có điều uống ít hơn so với Dung Húc.

      Ước chừng tiếp tục uống thêm hơn mười ly, sắc mặt của Dung Húc ngày càng đỏ, cuối cùng kiên trì nổi, ầm tiếng ngã quầy bar, trong miệng cho chửi thầm "Du Lăng Thần, là tên khốn khiếp bại hoại, dám cướp người của ông đây, ông đây bại bởi tay ."

      Đám người xung quanh chợt nhận ra, chẳng trách liều mạng uống nhiều như thế, hóa ra là kẻ thù gặp mặt, hết sức đỏ mắt.

      Dư Tư Nhạc được tự nhiên tránh sang bên.

      Trường hợp số tiền lớn, có thể quẹt thẻ được, Du Lăng Thần đều lấy ra thẻ đưa cho người pha chế rượu.

      Sau khi quẹt thẻ xong, Du Lăng Thần đứng lên ra ngoài.

      Dư Tư Nhạc nhìn thấy bước chân của lảo đảo, vươn tay ra vịn : " hai, thế nào?"

      ngờ sau khi lên du thuyền, xuất cảnh tượng uống rượu như thế, vì vậy cũng có chuẩn bị đồ để giải rượu.

      Du Lăng Thần chỉ đường xiêu xiêu vẹo vẹo, thần trí còn rất tỉnh táo, lắc lắc đầu : " sao, chút rượu này đối với đáng là gì, nhiều hơn nữa cũng uống được."

      Là uống nữa! Nhưng uống nữa đảm bảo bị say.
      Last edited: 19/2/16
      Phong Vũ Yên, Jin292, Trâu8 others thích bài này.

    3. Hành Tinh

      Hành Tinh Well-Known Member

      Bài viết:
      10,801
      Được thích:
      17,805
      Chương 71.2

      có Dung Húc theo, khí lập tức yên tĩnh rất nhiều.

      Du Lăng Thần xoa xoa trán mình, : "Tiểu Nhạc, chúng ta lên đỉnh du thuyền ngồi chút ."

      Dư Tư Nhạc gì, dìu Du Lăng Thần bước từng bước về phía trước.

      Ban đêm yên tĩnh tối đen như mực, ánh sao sáng lấp lánh bầu trời càng làm tăng thêm ít ánh sáng và thú vị. Bầu trời đầy sao, giống như hàng ngàn viên bạc vụn.

      Dư Tư Nhạc tìm chỗ ngồi xuống, và ngồi cùng chỗ với Du Lăng Thần.

      Uống nhiều rượu như thế, ngay cả người sắt cũng nhịn được. Đến bây giờ Du Lăng Thần vẫn duy trì được tỉnh táo là chuyện rất khó.

      "Hai chúng ta chưa từng sống chung với nhau yên bình như thế." Du Lăng Thần chợt cảm thán.

      Dư Tư Nhạc phản đối, gió biển nhàng thổi vào mặt, vén mái tóc của lên, tựa như người mẹ hiền vuốt ve gương mặt đứa bé, nhàng và ôn nhu.

      Dư Tư Nhạc có thể ngửi được mùi rượu của hai trong khí.

      vẫn luôn nghĩ rằng mùi rượu rất khó ngửi, cũng cùng chán ghét những con ma men. Nhưng giờ phút này, mùi rượu người Du Lăng Thần làm tăng thêm sức hấp dẫn của người đàn ông, ít ra Dư Tư Nhạc chán ghét Du Lăng Thần uống say.

      Nếu nghe được những tiếng ồn ở tầng dưới, lúc này, nơi đây tuyệt đối là nơi vô cùng yên tĩnh dễ chịu.

      Dùng những lời dành cho tình nhân, là nơi lãng mạn và hài hòa.

      Ánh sao trời như chớp mắt, rình xem tất cả những chuyện xảy ra du thuyền.

      Thế giới xung quanh như chìm trong bóng đêm......

      Hai nơi hoàn toàn bất đồng về hưởng thụ của thị giác và thính giác, đồng thời cũng làm cho người ta cảm thấy biết mâu thuẫn chỗ nào.

      Hai người im lặng ngồi đó, ràng gì, nhưng khí giữa hai người tràn đầy ấm áp và tự nhiên.

      Thời gian từ từ trôi qua, cuối cùng biết hai người im lặng ngồi đó được bao lâu.

      "Tiểu Nhạc, em từng .....Em thích kiểu đàn ông ôn nhu phải ." Mỗi lời của Dư Tư Nhạc cũng làm cho Du Lăng Thần ghi nhớ kỹ, có lẽ là do uống say, nên Du Lăng Thần nhiều hơn bình thường chút "Nhưng nếu có người thầm em lâu, cũng rất râu đậm, nếu phải kiểu người em thích, em có chấp nhận người đó ?"

      Lúc đầu Dư Tư Nhạc sửng sốt chút, sau đó từ từ hiểu được hai cái gì.

      chớp mắt vài cái, trong lòng thầm , chẳng lẽ hai lợi dụng khí lãng mạn của đêm nay để tỏ tình với mình sao? Vừa nghĩ tới khả năng này, Dư Tư Nhạc hơi mong chờ, lúc chuyện cũng có ý quanh co lòng vòng.

      "Vậy phải xem ấy là người như thế nào? Nếu người đó là người đàn ông trung niên, hoặc là người thích rượu chè, em biết đó là người thế nào mà lại muốn em chấp nhận người đó chứ? Em cũng phải đứa ngu ngốc nhảy vào hố lửa?" Dư Tư Nhạc thầm quan sát Du Lăng Thần.

      Du Lăng Thần nhàng nhướng đôi mày kiếm, thay đổi này cũng tính là lớn: "Về mọi phía ta cũng tệ, cũng có chút địa vị trong xã hội, vậy em có chọn ta ?"

      Dư Tư Nhạc càng dám khẳng định người mà hai chính là hai.

      " ấy có tàn tật ? Hoặc là có lịch sử phong lưu ? dù sao cũng phải nhìn về những mặt khác xem người đó có thích hợp với mình hay ."

      Nghe ra Dư Tư Nhạc vòng vo với , khóe miệng nhếch lên nụ cười nhạt, tràn đầy bao dung và nghiền ngẫm.

      "Nếu người đó là sao?" Giọng của Du Lăng Thần rất bình tĩnh và cứng nhắc, bên trong chứa đựng rất nhiều rung động.

      Dư Tư Nhạc bị tiếng của làm cho mê hoặc.

      Nhìn gương mặt của hai, ánh mắt dần trở nên rời rạc.

      Ánh trăng chiếu lên gương mặt , làm tăng thêm trắng trẻo của .

      Yết hầu của Du Lăng Thần căng thẳng, nhìn chằm chằm vào cái miệng nhắn hồng hào của Dư Tư Nhạc.

      Quyết định thể kiềm nén chính mình, cúi xuống hôn lên môi .

      Đầu tiên là liếm liếm môi , giống như thưởng thức món ngon tuyệt vời, chậm chạm muốn nuốt vào. Tiếng hít thở ngày càng dồn dập, Du Lăng Thần dùng đầu lưỡi nhàng cạy môi ra, đầu lưỡi muốn tấn công vào, trong bóng tối truyền đến tiếng rống to.

      "Hai người làm cái gì?"

      Tiếng Dung Húc nâng cao vài phần.

      Dư Tư Nhạc chìm đắm trong nụ hôn sợ tới mức hoàn hồn lại, nhanh chóng ngồi thẳng người, nhiệt độ ở gò má tăng lên, đỏ cả mặt.

      Cái gì gọi là phá hư phong cảnh, Dung Húc xuất đúng lúc này, hoàn toàn có thể giải thích hết nghĩa của từ này.

      Chuyện tốt bị người khác cắt đứt, sắc mặt Du Lăng Thần sa sầm đáng sợ, lạnh lùng quay đầu lại, nhìn chằm chằm vào Dung Húc "Cậu hét vớ vẩn gì đó?"

      Dung Húc bước ba bước thành hai bước.... .......

      Vừa rồi cậu ta ngủ ở quầy bar khoảng tiếng đồng hồ, mới từ từ tỉnh lại. thấy Du Lăng Thần và Dư Tư Nhạc đâu, lập tức đoán ra bị trúng kế của Du Lăng Thần! Du Lăng Thần cố ý chuốc cho cậu ta say.

      Tại sao phải chuốc cậu ta uống say? Phàm là người có đầu óc chút cũng có thể đoán được. Nhất định là Du Lăng Thần giữ chân cậu ta, thừa dịp cậu ta ở bên cạnh Dư Tư Nhạc, làm chút chuyện ám muội.

      Sau khi ý thức được những điều này, Dung Húc vội vàng chạy tìm xung quanh. Trước tiên trở về phòng trọ xem hai người có về , sau đó chạy tìm kiếm hết cả du thuyền, cuối cùng tìm được hai người ở tầng cao nhất của du thuyền.

      Dung Húc vô cùng tức giận, cậu ta nắm chặt nắm đấm, gân xanh nổi đầy tay.

      Bước vài bước đến trước mặt Du Lăng Thần, tay kéo lấy cà vạt của : "Du Lăng Thần, con mẹ nó, phải là tên tốt! cũng có thể ra tay được với người em sống chung với mình hơn mười năm!"

      Du Lăng Thần vô cùng bất mãn khi người khác nắm cà vạt của mình, tay dùng sức kéo mạnh trở về.

      "Dung Húc, tôi đối với Tiểu Nhạc là loại tình cảm gì, tới lượt cậu nhúng tay vào." Giọng của Du Lăng Thần lạnh như băng, giống như từng con gió lạnh thổi qua, có thể làm cho người khác rùng mình.

      Đêm nay Dung Húc bị kích động rất lớn, càng thể kiềm nén được "Ông đây thích ấy, muốn nhúng tay vào đó sao?"

      Dung Húc mở miệng tôi thích ấy, làm cho sắc mặt Du Lăng Thần hoàn toàn lạnh lẽo.

      " biết lượng sức mình." Du Lăng Thần híp mắt lại.

      Trong chớp mắt Dung Húc tức giận đến bùng nổ, quyền đánh về phía Du Lăng Thần.

      Du Lăng Thần nhịn cậu ta lâu rồi, từ lúc Dung Húc bắt đầu theo đuổi Dư Tư Nhạc, lửa giận vẫn luôn giấu sâu trong lòng . Bình thường có thể nhẫn nhịn so đó với Dung Húc, đó là Dung Húc phạm sai lầm như chạm vào điều cấm kỵ của , hôm nay quá muộn rồi........Bị người khác phá hư chuyện tốt, cũng nghẹn bụng tức giận.

      Thuận thế chặn lại nắm đấm của Dung Húc.......

      Hai người đàn ông đánh nhau, đấm này hung ác hơn so với đấm kia.

      Dung Húc tức giận đến hai mắt đỏ ngầu, lúc đánh nhau dùng hết sức lực. Công kích những điểm yếu của người kia, bộ dạng liều chết với người kia.

      Dung Húc hung hăng nhào tới Du Lăng Thần, ầm tiếng, hai người đàn ông cùng ngã xuống đất.

      Dư Tư Nhạc ngây ngốc, đoán trước được việc phát sinh đến tình trạng này, càng tin hai vì mà đánh nhau với Dung Húc.

      Dung Húc như con dã thú nổi điên, leo lên người Du Lăng Thần, vừa đấm vừa đánh. Tuy động tác của cậu ta vừa ngooan vừa độc, nhưng lại ít có cơ hội đánh trúng Du Lăng Thần, luôn bị Du Lăng Thần ngăn cản giữa chừng.

      Tốc độ và sức lực của Du Lăng Thần chỉ có hơn chứ kém Dung Húc.

      từng lấy đánh ba tên lưu manh, sao có thể sợ nắm đấm của Dung Húc? Du Lăng Thần ra tay nhanh, trước kia từng luyện cách thi đấu, mỗi cú đấm, đều làm cho Dung Húc đau đến nổi mặt mũi vặn vẹo.

      Du Lăng Thần bị thương ít hơi, chỉ có khóe miệng bị rách da. Mà mặt tên nhóc Dung Húc bị đốm xanh đốm hồng, chân cũng bị thương nên đứng vững.

      Dung Húc bị thương rất nặng, nhưng muốn dừng tay, vừa định tiếp tục nhào tới đánh nhau với Du Lăng Thần.

      Dư Tư Nhạc tức giận hét to: "Dừng tay!"

      Hai người đàn ông đánh nhau kịch liệt, làm sao chỉ vì câu của Dư Tư Nhạc dừng lại chứ?

      Dư Tư Nhạc cắn ráng, đến bên cạnh hai người, tay đẩy người ra. Có mấy lần Dung Húc thu lại được nắm đấm, đấm thẳng vào bụng Dư Tư Nhạc, Dư Tư Nhạc đau đến nhíu mày lại.

      "Đừng....Đừng đánh nữa! Dừng tay cho tôi!"
      đứng giữa hai người, ngăn cản hai người lại, để bọn họ đừng tiếp tục ra tay nữa.

      Du Lăng Thần là người đầu tiên chú ý đến thay đổi của Tiểu Nhạc, nhanh chóng thu hồi nắm đấm lại, nhìn về phía Dư Tư Nhạc.

      Dung Húc biết được mình đánh nhầm người, nắm đấm dần dần buông lỏng.

      "Có trúng vết thương do đạn bắn ? Đau ? Đợi lát nữa về nhà thoa thuốc cho em." Du Lăng Thần ôm eo Dư Tư Nhạc, nếu phải Dung Húc ở đây, nhất định xốc quần áo bên hông lên, để xem vết thương thế nào.

      Dáng vẻ kiêu ngạo của Dung Húc lập tức biến mất thấy tăm hơi, lo lắng cho Dư Tư Nhạc chịu được những cú đấm vừa rồi.

      " sao, vết thương do súng bắn khỏi rồi, vỡ ra dễ dàng như thế được." Dư Tư Nhạc cố ý cho qua, muốn cho hai yên tâm.

      Du Lăng Thần vuốt ve đầu , vừa quay đầu với Dung Húc, tầm mắt đảo qua vết thương mặt Dung Húc "Dung Húc, cậu đánh lại tôi, cũng thắng được tôi đâu."

      Du Lăng Thần rất bình tĩnh, giống như .

      Dung Húc rất muốn nổi giận, rống to câu "Chúng ta tiếp tục đánh", nhưng vừa nhìn thấy Dư Tư Nhạc chán ghét nhìn chằm chằm vào mình, cứng rắn nuốt những lời này lại.

      "Dung Húc, cậu đừng dây dưa với tôi nữa, tôi cách nào thích cậu." Trong giọng mang theo chút áy náy, Dư Tư Nhạc chuyển chủ đề qua người Du Lăng Thần: " hai, trời còn sớm nữa, chúng ta về ngủ thôi."

      Du Lăng Thần nhìn ra Tiểu Nhạc được bình thường, hơi gật đầu, ôm xuống tầng dưới.

      Hai người biến mất ở tầng cao nhất boong thuyền, Dung Húc nhịn được lòng đầy tức giận, hung hăng đấm vào hàng rào bảo vệ.

      Bàn tay nổi lên khớp xương, chảy máu đỏ rực.

      Dường như Dung Húc cảm thấy đau đớn, ngồi dựa vào hàng rào bảo vệ, nhìn cảm đêm mênh mông rộng lớn.

      Vì sao......Vì sao thể thích cậu? Cuối cùng cậu có chỗ nào tốt chứ?

      Đây là lần đầu tiên Dung Húc thích người, vì vậy lần này mở kế hoạch theo đuổi, càng nghiêm túc hơn so với trước kia. Nhưng đổi lấy kết quả là bị từ chối hết lần này đến lần khác.
      Last edited: 19/2/16
      Phong Vũ Yên, laula, fujjko3 others thích bài này.

    4. Hành Tinh

      Hành Tinh Well-Known Member

      Bài viết:
      10,801
      Được thích:
      17,805
      Chương 71.3

      Sau khi trở lại phòng, biết Du Lăng Thần tìm đâu được lọ thuốc, chuẩn bị thoa cho Dư Tư Nhạc.

      "Xốc quần áo lên cho xem chút." Du Lăng Thần thấy vẻ khó chịu mặt Dư Tư Nhạc.

      Dư Tư Nhạc chậm chạp nhúc nhích......Xốc quần áo lên cho hai xem à? Dù sao cũng là con chưa gả ra ngoài, làm như vậy có chuyện gì sao?

      "Còn xấu hổ à? Có chỗ nào người em mà chưa nhìn qua?" Du Lăng Thần giọng .

      Trong chớp mắt Dư Tư Nhạc nhớ tới tình cảnh lần đó sau khi tắm xong, khăn tắm cẩn thận bị rơi xuống, lần đó hai quan sát dáng người dưới góc ba trăm sáu mươi độ.

      Tuy là vậy, nhưng Dư Tư Nhạc cũng có cách nào nghe theo, gương mặt đỏ bừng như trứng gà được luộc trong nước sôi.

      Du Lăng Thần bật cười, chủ động vé áo lên, xốc bên, cũng đủ lộ ra phần eo của .

      Chỗ đó sưng tím mảng lớn, có thể nghĩ Dung Húc đánh quyền kia nặng đến cỡ nào.

      Chỗ bị Dung Húc đánh khá tốt, cách khoảng so với chỗ bị súng bắn. Nếu vết thương bị súng bắt vừa khép miệng chưa được bao lâu, bị quyền này đánh trúng, dám đảm bảo xảy ra chuyện ngoài ý muốn.

      Du Lăng Thần lấy ít thuốc, vẽ loạn bên hông Dư Tư Nhạc.

      Làn da của Dư Tư Nhạc rất mềm mịn, càng mềm hơn so với đậu hũ.

      Hai má của Dư Tư Nhạc như bị lửa đốt, cảm giác chỗ bàn tay hai qua, dường như nơi đó nhóm lên ngọn lửa , nhiệt độ cao khiến người ta sợ hãi.

      Nhìn người mình thích ở trước mặt, lại thể hành động thiếu suy nghĩ, ánh mắt của Du Lăng Thần càng trở nên trầm, gần như giấu ngọn lửa nhóm lên.

      Bên dưới bàn tay vô cùng mềm mịn, tập kích vào thần kinh của .

      vất vả mới thoa thuốc cho công xong, Du Lăng Thần sợ mình tiếp tục nữa khống chế được, vội vàng ngủ sớm chút, mình rời .

      Dư Tư Nhạc vui mừng thở phào hơi nhỏm, bầu khí vừa rồi làm khẩn trương muốn chết, sợ xảy ra chuyện trong sạch với hai.

      Sau khi Du Lăng Thần ra khỏi phòng , dừng bước lại, quay đầu lặng lẽ nhìn cửa phòng vài giây.

      Cuối cùng lắc lắc đầu, phát ra tiếng thở dài.

      Tạm thời nên gấp gáp, bên hông Tiểu Nhạc bị thương, ít nhất phải suy nghĩ vì . Hơn nữa, khi tỏ tình cũng phải chú ý thời gian, đêm nay có cơ hội tốt bị phá hủy cách vô ích, lần sau khi nào có được cơ hội, đó cũng là chuyện chưa biết được.

      ... ...... ...... .........

      Thời gian dần dần trôi qua bốn ngày, cách kết thúc kỳ nghỉ du thuyền còn hai ngày.

      Dường như mấy ngày nay Dung Húc xuất đầu lộ diện, xuất trước mặt Dư Tư Nhạc nữa. Cho dù ngẫu nhiên gặp mặt, cậu ta cũng gây phiền phức gì.

      Hôm nay ánh mặt trời rực rỡ, bầu trời vẫn là màu xanh lam, ngay cả đám mây cũng có, như bị loại bỏ hết màu sắc
      hỗn tạp, bầu trời mênh mông rộng lớn lên trước mặt mọi người.

      Dư Tư Nhạc và Du Lăng Thần đứng boong thuyền ngắm nhìn khung cảnh mặt biển, thỉnh thoảng nhìn thấy vài cánh chim hải âu bay lượn , khiến cho Dư Tư Nhạc thích thú.

      Cảnh vật này, nhìn trăm lần vẫn chán.

      Vừa nghĩ đến hai ngày nữa du thuyền trở về, Dư Tư Nhạc nỡ.

      "Nếu em thích, lần sau chúng ta lại đến." Du Lăng Thần nhàng ôm đầu vai .

      Dư Tư Nhạc lén nhìn : "Ừ, chờ đến khi được nghỉ đông, chúng ta đến đây lần nữa."

      Mấy ngày nay trong lòng kìm nén, từ đêm tỏ tình bị thất bại.....Dư Tư Nhạc vẫn luôn suy nghĩ, lúc nào hai tỏ tình với lần nữa. Nhưng thời gian trôi qua bốn ngày, hai vẫn chưa có động tĩnh gì, làm luôn nóng lòng chờ đợi, hận thể mặt đối mặt với hai, mấy chữ "em thích ."

      "Có gì vui sao?" Du Lăng Thần thấy trong mắt lên vẻ ưu thương.

      Dư Tư Nhạc nghĩ nghĩ, sau đó lắc đầu: " có."

      Du Lăng Thần tiếp tục nhiều lời, hai người chống tay lên hàng rào bảo vệ, đứng chung chỗ nhìn mặt biển yên ả.

      Biển rộng là yên ả, du thuyền như chiếc lá , trôi mặt biển mênh mông.

      Dư Tư Nhạc tập trung suy nghĩ, boong thuyền chợt truyền đến tiếng khóc thê lương.

      Dư Tư Nhạc nhanh chóng hồi phục lại tinh thần, nhìn về phía bên kia xem xét.......

      boong thuyền có rất nhiều người tụ tập lại, đến con kiến cũng chui qua lọt.

      Dư Tư Nhạc nghi hoặc chớp mắt vài cái, cất bước về phía bên kia, nhìn xem đến cùng xảy ra chuyện gì.

      Du Lăng Thần cũng theo qua đó.

      Ở giữa đám người là hai người già, bà lão ngồi xe lăn, hai mắt nhắm nghiền, giống như nghe được thanh ồn nào bên ngoài, bộ dạng như ngủ say. Trong lòng Dư Tư Nhạc thầm buồn bực vì sao ông lão lại khóc thê thảm như thế, đột nhiên nhìn thấy tay bà để bên lại vô lực buông xuống.

      chết?

      Dư Tư Nhạc ngạc nhiên mở to hai mắt.

      "Bạn già à, sao bà bỏ tôi nhanh vậy? Tôi biết bà vẫn luôn muốn ngắm biển, vất vả mới tích đủ tiền, muốn toàn thành tâm nguyện cuối cùng cho bà. Vì sao bà thể chờ tôi thêm chút nữa......"

      Ông lão gục ở bên đùi bà lão, khóc thành tiếng.

      Mọi người xung quanh bị khí bi thương lây nhiễm, trong đôi mắt tràn ngập nước mắt.

      Nhìn thấy bà lão ngồi xe lăn với sắc mặt khô vàng, hẳn là bị bệnh rất nặng.

      chừng cố gượng đến sau khi nguyện vọng được thực , mới thỏa mãn rồi khỏi dương gian.

      Rất nhiều người khuyên ông lão đừng quá đau lòng,....Ông khóc như thế, bà lão ra cũng yên lòng.

      Nhưng ông lão lại đau buồn lắc đầu: "Làm sao có thể khóc? Bạn già làm bạn với tôi hơn bốn mươi năm, tôi và bà ấy đều vượt qua hơn nửa đời người, lần này bà ấy rồi, trong lòng tôi cũng trở nên trống rỗng, tôi rất muốn cùng với bà ấy."

      Ông lão khóc ngày càng thương tâm "Nếu các người người, như vậy mới biết.......Tuy ba mươi năm, năm mươi năm, trăm năm sống chung với bà ấy, các người mới sợ có nhiều thời gian, chỉ cảm thấy thời gian rất ít."

      Câu cuối cùng kia, làm cho Dư Tư Nhạc rất xúc động, giống như câu của ông lão động đến thế giới nội tâm của .

      Lúc sống chung với hai, cảm thấy thời gian trôi qua nhanh, hận thể nghĩ phải nắm chặt từng giây từng phút.

      Du Lăng Thần vì câu kia, thân hình khẽ động, mắt di chuyển đến bên người Dư Tư Nhạc, dường như đưa ra quyết định nào đó.

      Nhân viên du thuyền nhanh chóng nghe được tin này, chạy đến hỗ trợ.

      Vừa khuyên ông lão đừng quá đau lòng, nhân viên vừa khiên thi thể của bà lão .

      Rất nhiều người khuyên nhủ ông lão vẫn có tác dụng, nước mắt ông ngừng rơi, chiếc khăn được nắm trong tay sớm ướt đẫm.

      đời có loại nước mắt phải làm cho người ta lo lắng nhất là nước mắt của người già. Mỗi khi nhìn thấy họ khóc, trong lòng Dư Tư Nhạc thể tiếp thu được. Bọn họ trải qua quá nhiều tang thương, điều này cũng làm cho cho nước mắt của bọn càng có thể lôi kéo tâm tình của người thường.

      Ít ra những người có mặt ở đây khi nhìn thấy nước mắt của ông lão mà động lòng.

      "Ông ơi, ông phải cố gắng lên, hậu của vợ ông còn mà dựa vào ông nữa, ông khóc làm thân thể mình suy sụp, vợ ông phải làm sao bây giờ?" Dư Tư Nhạc hơi khàn giọng .

      Ông lão ngẩng đầu lên nhìn , dường như nghe lời khuyên vừa rồi, cố gắng bình tĩnh lại.

      "Cảm ơn con." Ông lão lau nước mắt ở khóe mắt.

      Dư Tư Nhạc gật đầu với ông, : " cần khách sáo, chính ông cũng phải quý trọng thân thể."

      quá bao lâu, ông lão theo nhân viên, có lẽ giúp đỡ nhân viên khám nghiệm thi thể bà lão.

      Là người bình thường nhìn thấy màn này, làm cho Dư Tư Nhạc có rất nhiều cảm xúc, hơi nhìn gương mặt hai....Có lẽ bọn họ cũng nên biết quý trọng thời gian?

      ... ...... .......

      Màn đêm lại buông xuống.

      Sau khi Dư Tư Nhạc và Du Lăng Thần dùng cơm xong, trở lại phòng dành cho khách.

      lúc Dư Tư Nhạc muốn trở về phòng nghỉ ngơi Du Lăng Thần chợt mở miệng : "Tiểu Nhạc, em đến phòng chút, món đồ muốn đưa cho em."

      Dư Tư Nhạc nghi hoặc chớp chớp mắt, : "Em cũng có món đồ muốn đưa cho ."

      Du Lăng Thần mở cửa ra, dẫn Dư Tư Nhạc vào phòng.

      Chỗ hai người đặt đều là phòng sang trọng, nên trang trí gần như giống nhau.

      Dư Tư Nhạc hiểu đến bên ghế ngồi xuống: " hai, hôm nay nhìn thấy màn kia, có ý kiến gì ?"

      Du Lăng Thần ngồi bên cạnh , khẽ gật đầu, đương nhiên biết điều Dư Tư Nhạc ám chỉ chính là việc bà lão ra .

      " đời này co rất nhiều chuyện bất đắc dĩ, nếu so sánh với cái chết, là việc muốn đối mặt, sớm muộn gì nó cũng đến. Nhưng càng như vậy, càng nhắc nhở chúng ta phải biết quý trọng nước mắt."

      Mỗi lời của Du Lăng Thần, đều làm cho Dư Tư Nhạc suy nghĩ rất đúng.

      Người mà có thể quý trọng, chỉ có người đàn ông ở trước mặt này thôi.... ....

      Dư Tư Nhạc đưa tay lấy đồ của mình ra.

      ngờ Du Lăng Thần nhanh hơn bước, lấy ra sợi dây chuyền thủy phí, đặt vào tay Dư Tư Nhạc.

      Sợi dây chuyền được chế tạo từ bạch kim quý giá, được treo bởi viên phỉ thúy hình bầu dục màu xanh biếc, màu sắc sáng lóng lánh. Tổng thể của sợi dây chuyền mang phong cách thẩm mỹ nổi bật của năm 90. Nhưng nhìn độ tinh xảo của vòng cổ, là có thể đoán được năm đó người thợ thủ công dụng tâm cẩn thận đến mức nào.

      Đây là sợi dây chuyền của hai!

      "Sợi dây chuyền này lên ý gì, em hẳn là biết , bây giờ muốn giao nó cho em."

      Giọng trầm thấp của Du Lăng Thần truyền vào tai Dư Tư Nhạc.

      ngồi ngây ngốc quên phản ứng.......

      Sợi dây chuyện này do mẹ dùng số tiền lớn để chế tạo ra, thế giới này chỉ có hai sợi, Dư Tư Nhạc và Du Lăng Thần mỗi người giữ sợi. hai giao sợi dây chuyền này cho , vậy chính là thừa nhận..... chính là nữa kia mà xác định rồi sao?

      Dư Tư Nhạc vội vàng ngẩng đầu lên, tháo sợi dây chuyền đeo cổ, đưa cho hai.

      Sợi dây này của hơi khác hơn so với của hai.

      Sợi dây chuyền phỉ thúy cả nghiêng về phong cách của phái nam, có vẻ khá lớn, mà sợi dây chuyền trong tay Du Lăng Thần nghiêng về phong cách của phái nữ. Nhưng chỉ cần nhìn phong cách kiểu dáng của hai sợi dây chuyên, là có thể đoán được năm đó mẹ dụng tâm cực khổ biết bao nhiêu.

      khẽ nghiêng người dựa sát vào người hai, đưa tay đeo sợi dây chuyền lên cổ : " hai, đây là món đồ em muốn giao cho ."

      Du Lăng Thần đưa tay sờ sợ dây chuyền, dường như đoán trước được màn này.

      Hai người nhìn nhau cười.

      Du Lăng Thần bị đôi lúm đồng tiền của thiếu nữ làm cho mê hoặc. dễ gì mới đẩy ra được từng tầng sương mù, cho thấy tâm ý của mình, dù sao Du Lăng Thần cũng nên thu chút lợi tức.

      hề báo trước ôm Dư Tư Nhạc vào lòng, cánh môi chụp lên, nhàng cạy mở hàm răng của , hôn sâu vào.

      Lần này Du Lăng Thần hôn rất mạnh mẽ, như muốn đền bù việc chưa làm được. cái lưỡi lạnh lùng trượt vào bên trong, tham lam cướp lấy hơi thở thơm tho thuộc về , dùng sức thăm dò vào mỗi ngóc ngách trong miệng.

      Trước kia đều hôn lướt qua cánh môi , cũng xâm nhập vào, lần này hận thể hòa nhập vào người mình.

      khí bị cướp đoạt nặng nề, dần dần Dư Tư Nhạc cảm thấy khó thở.

      muốn bảo hai mau chóng buông tay ra, chợt cảm thấy có bàn tay tiến vào quần áo .

      Từ cửa sổ nhìn qua, có thể nhìn thấy lác đác ánh sao bầu trời đêm.

      Thần kinh của Dư Tư Nhạc chợt căng thẳng, cảm thấy cơ thể mình được phóng to lên gấp mấy lần, có thể cảm nhận rất ngón tay của hai di chuyển người mình.

      Trời ơi! Tiến triển như thế có phả quá nhanh , vừa thừa nhận lòng mình, hai muốn ăn sạch vào bụng rồi sao?

      Dư Tư Nhạc sợ tới mức cứng đờ cả người.

      Du Lăng Thần cảm nhận được khẩn trương, : "Thả lỏng, sớm muộn gì em cũng là của ."

      vừa , vừa vén quần áo của Dư Tư Nhạc lên.

      Quần áo của Dư Tư Nhạc bị vén lên phía trước......

      Cái tư thế này quá mập mờ, quá hài hòa, Dư Tư Nhạc hoảng sợ đỏ bừng mặt, mắt cũng dám nhìn lung tung.

      Ngay lúc Du Lăng Thần muốn tiếp tục cởi quần áo của cắn ngụm vào vai , cách mập mờ: " hai, hành vi hèn hạ cưỡng hiếp thiếu nữ vị thành niên là phạm pháp đó!"

      "Hèn hạ? Phạm pháp?"

      Lúc này trong đầu Dư Tư Nhạc nghĩ đến những từ này à?

      Thừa dịp Du Lăng Thần hơi ngẩn người, Dư Tư Nhạc nhanh chóng sửa sang lại quần áo, nhảy ra từ ngực .

      Chờ đến khi trong ngực trống rỗng, Du Lăng Thần từ trong lời của hoàn hồn lại. ra cũng tròng mười bốn tuổi, hành vi này nên xảy ra ở chưa tròn mười tám tuổi, nếu đối phương tự nguyện, cũng tạo thành trái pháp luật. Nhưng Du Lăng Thần muốn đả kích thiếu kiến thức về mặt pháp luật, : "Ý của em là chờ sau khi em tròn mười tám tuổi, mới có thể......."

      "Dừng, dừng, dừng." Dư Tư Nhạc có thể đoán được tiếp theo hai cái gì, khoa tay múa chân : " hai, tiến triển như vậy có phải là quá nhanh ? Tuổi của em còn !"

      Câu sau cùng, ngược lại là chuyện lớn!

      Nếu tuổi quá mà phát sinh quan hệ với đàn ông, sau này tạo thành ảnh hưởng thể bù đắp được. Dùng góc độ tri thức mà , trước tuổi vị thành niên, chư phát triển hoàn toàn, dễ dàng tạo thành hành tổn thương, ngộ nhỡ mang thai, càng làm thương tổn đối với cơ thể! Dùng góc độ y học, trải đời quá sớm, làm cổ tử cung bị viêm, cuối cùng chuyển thành ung thư cổ tử cung.

      Chỉ có vài phút, mà trong đầu Du Lăng Thần suy nghĩ đến phương diện kia.

      Dư Tư Nhạc nhìn mặt hai, cảm thấy sợ hãi lui về sau vài bước, nếu hai dám Bá Vương ngạnh thượng cung, lập tức bỏ của chạy lấy người!

      Nào ngờ trầm mặc lúc lâu, Du Lang Thần chợt mở miệng : "Có thể, tạm thời động đến em. Sau này, em phải ngủ chung với ."

      Dư Tư Nhạc theo bản năng lắc đầu, ngủ cùng gối....Tính nguy hiểm rất cao.

      " , chẳng lẽ em tin?"

      Dư Tư Nhạc do dự cắn răng.

      "Yên tâm, cho dù muốn làm, cũng phải chờ sau khi em trưởng thành." Du Lăng Thần suy nghĩ đến sinh nhật của Dư Tư Nhạc, có lẽ hơn tháng nữa, đến sinh nhật của . đợi lâu như thế, có chờ thêm tháng nữa cũng sao.

      Nhưng.... ....Có thể nhìn mà thể ăn, cũng cực kỳ tra tấn tinh thần.

      Nếu Dư Tư Nhạc biết trong lòng trai suy nghĩ gì, nhất định nhịn được đập đầu, ngay cả chút tâm lý cũng chưa chuẩn bị, hai nghĩ đến việc "dùng cách thức thoải mái nhất để nhau", thử thách năng lực tiếp nhận của người ta.

      ".......Sau khi trưởng thành, cũng thể dùng!" Dư Tư Nhạc nghiến răng nghiến lợi . Cùng trao đổi với Du Lăng Thần: " hai, em từng , pháp luật quy định tuổi kết hôn của con là hai mươi, em nghĩ........Chuyện khác sau này hãy ."

      Sắc mặt Du Lăng Thần trầm đến đáng sợ, trong lòng nghĩ cái gì, cần đoán cũng có thể nghĩ ra được.

      "Trước khi chưa đến sinh nhật mười tám tuổi của em, chúng ta từ từ trao đổi."

      Du LĂng Thần , nhưng Dư Tư Nhạc ngửi được mùi nguy hiểm! Trao đổi? Trao đổi cái gì? chừng trao đổi giường.

      Bây giờ Dư Tư Nhạc bắt đầu hối hận.......Tại sao phải làm tình cảm sớm, nếu biết gặp phải nguy hiểm như thế, chờ qua vài năm nữa lại bày tỏ lòng mình.

      Du Lăng Thần xốc góc chăn lên, vỗ vỗ : "Đến đây ngủ."

      Dư Tư Nhạc ngây ngốc đứng tại chỗ, muốn nhanh chóng rời khỏi đây, về phòng mình.

      Còn chưa cất bước, đột nhiên bị Du Lăng Thần nắm tay, kéo lên giường.

      Cánh tay của Du Lăng Thần chống hai bên , ngăn cản có cách nào chạy trốn được.

      Trái tim của Dư Tư Nhạc đập thình thịch, hiếm khi tiếp xúc quá gần với hai, khoảng cách giữa hai người quá ba centimet, có thể nghe rất hơi thở của hai.

      Kéo dài và vững vàng.

      Dư Tư Nhạc rất muốn đẩy cánh tay kia của trai ra, chỉ tiếc có lá gan đó.

      Giọng mang theo vẻ đáng thương: " hai, chúng ta thanh toán hai phòng, chỉ ở phòng có lời. Em thấy.....Em còn phải trở về ngủ nữa, ít ra chúng ta bị thiệt thòi."

      Cái cớ thối nát này mà Dư Tư Nhạc cũng có thể nghĩ ra.

      Du Lăng Thần nằm bên cạnh : " là người dễ dàng thay đổi quyết định vậy sao? Bây giờ ngủ chung với nhiều chút, coi như trước tiên thích ứng với hoàn cảnh, cũng thuận tiện cho cuộc sống sau này của chúng ta."

      Cái gì là thích ứng với hoàn cảnh? Dư Tư Nhạc tuyệt đối muốn thích ứng.

      Đối mặt với hai, trái tim càng đập kịch liệt, yên ổn được chút xíu nào.

      Khóe miệng Du Lăng Thần từ từ nhếch lên: "Em có thể đếm con cừu."

      Thấy có cách nào trốn được, Dư Tư Nhạc chỉ có thể chấp nhận số phận. Nhắm mắt lại, an ủi mình phải chưa từng ngủ chung, xem tình cảnh này trở thành lần du lịch kia là được rồi.


      Có lẽ tâm lý ám thị hiệu nghiệm, bao lâu sau Dư Tư Nhạc dã vào giấc ngủ.

      Du Lăng Thần nằm bên cạnh , vẫn nhìn chăm chú, ánh mắt hàm chứa vẻ ôn như trước nay chưa từng có.

      nhàng ôm vào lòng, đặt nụ hôn lên trán , giống như loại ấn ký, tuyên bố..... này thuộc về .

      Đối mặt với bất kỳ người nào cũng đều bá đạo, dã man đạo ký, Du Lăng Thần cũng ngoại lệ. chỉ biết chỉ cần có thể khóa này vào lòng, cho dù bảo làm chuyện gì, cũng đều nguyện ý. Cho dù có người lén lút nhìn , cũng khó có thể cướp này từ trong tay .
      Last edited: 19/2/16
      Phong Vũ Yên, Jin292, sanone21124 others thích bài này.

    5. Hành Tinh

      Hành Tinh Well-Known Member

      Bài viết:
      10,801
      Được thích:
      17,805
      Chương 72

      Trước lạ sau quen, ngủ thêm vài lần, cho dù người có năng lực kém, cũng học được cách bình tĩnh.

      Sáng sớm hôm sau, trong chớp mắt Dư Tư Nhạc mở mắt ra, nhìn thấy gương mặt quen thuộc của hai, khoảng cách chỉ có vài centimet. Quan hệ giữa hai người từ sau khi bày tỏ tâm ý, dần dần xích lại gần nhau hơn.

      Dường như Du Lăng Thần tỉnh từ trước, ánh mắt tịch mịch khó dò nhìn chằm chằm vào .

      Dư Tư Nhạc vừa tỉnh ngủ nên đầu óc còn chưa thanh tỉnh, bộ dáng giống như trước kia, gọi tiếng " hai, buổi sáng tốt lành."

      "Tiểu Nhạc, buổi sáng tốt lành." Du Lăng Thần ngồi dậy, vuốt ve đầu .

      Cuối cùng Dư Tư Nhạc cũng nhớ lại chuyện đêm qua, gò má nhanh chóng đỏ bừng lên.

      Du Lăng Thần nhìn ra ngượng ngùng, : " có gì phải xấu hổ, rửa mặt đánh răng, đợi lát nữa chúng ta đến nhà hàng dùng bữa."

      Dư Tư Nhạc nhảy xuống giường, muốn vào phòng vệ sinh rửa mặt, khi chuẩn bị bước vảo, đột nhiên nhớ đến đây phải là phòng của , tất đồ dùng rửa mặt của đều ở phòng bên cạnh.

      " hai, em trước chút, đến lúc dùng bữa, em đến tìm ." Đúng lúc lợi dụng lúc này để ổn định lại lòng mình.

      Tất cả những chuyện đêm qua đều giống như giấc mơ.

      Nếu là mơ, tốt rồi.... ....

      vừa nghĩ đến chuyện đêm qua, tự nhiên lại nghĩ đến sau khi tròn mười tám tuổi, chừng hai kìm chế được ăn sạch . Da đầu Dư Tư Nhạc run lên, hận thể lập trức bỏ chạy trốn ma chưởng của Du Lăng Thần, để tránh cho gặp !

      Đêm qua Dư Tư Nhạc có thay đồ ngủ, ngủ giấc, quần áo người bị nhăn, mái tóc cũng lộn xộn.

      Dư Tư Nhạc mở cửa ra ngoài, ngẩng đầu liền gặp Dung Húc.

      Dung Húc ngạc nhiên mở to hai mắt, dường như thể tin được bộ dạng lúc này của Dư Tư Nhạc, từ trong phòng ngủ của Du Lăng Thần ra ngoài.

      "Đêm qua em ở trong phòng Du Lăng Thần sao?" Lúc Dung Húc những lời này, có phần cực kỳ giận dữ, hai mắt đều nổi tơ máu, giống như hai mắt của ác ma trong truyện tranh.

      Dư Tư Nhạc biết cậu ta hiểu lầm cái gì.... ......

      Nhưng muốn giải thích cho bản thân mình, có lẽ nhân cơ hội lần này làm Dung Húc hết hy vọng cũng tốt. hai tâm ý tương thông rồi, ra cũng cần dành phần cho những người khác.

      "Đúng." Sau khi suy nghĩ lâu, Dư Tư Nhạc .

      Dung Húc nắm chặt nắm đấm vang lên tiếng kêu răng rắc, bộ dáng đè nén cơn giận, dẫn đến đau lòng.

      Chỉ tiếc Dư Tư Nhạc thể mềm lòng, nếu lòng dạ yếu đuối, ngược lại trở thành cục diện thể vứt được.

      "Dư Tư Nhạc, con mẹ nó! Em thấy bộ mặt của Du Lăng Thần sao? Sớm muộn gì em cũng hối hận! Tên đó bằng tên cầm thú." Trong miệng Dung Húc tuôn ra tràng dài những lời thô tục.

      Dư Tư Nhạc hơi nhíu lại đôi mi thanh tú, trong mắt kiên quyết trong mắt khó mà lay động được: "Tôi hối hận, hai cũng ép buộc tôi, tất cả đều do tôi tự nguyện."

      "Em trong chấp niệm biết hối hận!" Dung Húc tức giận thể ngăn cản mắng chửi.

      Dư Tư Nhạc lắc đầu "Cậu phải người trong cuộc, làm sao cậu có thể hiểu được cảm nhận của tôi? Dung Húc, đây là lần cuối cùng tôi cho cậu biết, chúng ta hợp nhau, tôi cũng thể cậu."

      Đáy mắt Dung Húc lóe lên vẻ bi thương.

      Dư Tư Nhạc ngang qua cậu ta, đến căn phòng của mình.

      Nghe thấy tiếng cửa phòng đóng lại cái rầm, lòng Dung Húc ngày càng lạnh. thanh kia như thông báo với cậu ta, cậu ta và Dư Tư Nhạc vĩnh viễn bị bức tường ngăn cách, cậu ta bước vào lòng , mà cũng mở cửa cho vào.

      Du Lăng Thần nghe thấy động tĩnh bên ngoài từ lâu, cách cánh cửa, lẳng lặng nghe Dư Tư Nhạc và Dung Húc chuyện.

      Dung Húc đứng đó trong thời gian rất lâu, bóng dáng tịch mịch, đơn.

      ... ...... ...... .........

      Lúc trước do nằm viện vì bị đạn bắn bị thương, hơn nữa ngồi du thuyền du lịch, cộng tất cả thời gian lại, Dư Tư Nhạc bị trễ việc học đúng tháng.

      Vừa về đến trường, có rất nhiều môn học phải nghe giảng, việc này cũng làm cho vừa làm tăng thêm giờ học bổ sung thêm sách giáo khoa.

      Được Du Lăng Thần giúp đỡ, trong vòng tuần, mới miễn cưỡng có thể theo kịp tiến độ giảng bài của giáo viên.

      Trong túi xách nhét đầy sách giáo khoa, Dư Tư Nhạc lấy từng quyển ra, dự định trước tiên làm thêm những bài tập còn yếu kém. Mở túi xách ra, tìm lúc lâu cũng thấy hộp dụng cụ, chẳng lẽ để quên ở trường học?

      Dư Tư Nhạc tìm tìm lại mấy lần, cảm thấy khả năng này rất lớn, đứng lên lên lầu hai, muốn vào thư phòng tìm cây bút dùng chút.

      Lúc ngang qua phòng ngủ của mình, nhìn thấy cửa phòng mở rộng ra, thò đầu nhìn vào, bên trong lại trống rỗng, cả phòng đều bị dọn sạch , rất nhiều đồ vật biến mất ách kỳ lạ, ngay cả lớn như thế cũng cánh mà bay.

      Là an trộm vào nhà sao? Dư Tư Nhạc vội vàng đến phòng ngủ, mở tủ quần áo ra xem, bộ quần áo ở bên trong cũng còn.

      Những đồ vật trong phòng có thể mang được, hầu như bị mất sạch.

      Trời ơi! Tên trộm đó cũng có thể trộm được sao? biết tên đó vận chuyện ra ngoài bằng cách nào.

      Lúc đó Dư Tư Nhạc cũng nghĩ nhiều, lấy điện thoại di động ra, gọi vào số điện thoại của Du Lăng Thần "Này...... hai, trong nhà có ăn trộm, tất cả đồ đạc trong phòng em đều cánh mà bay, có muốn gọi cảnh sát đến điều tra .... ...."

      Du Lăng Thần ở đầu dây bên kia rất lâu cũng trả lời, chờ Dư Tư Nhạc xong, mới lên tiếng: " cần báo cảnh sát, em đến phòng ngủ của nhìn chút ."

      Trong chớp mắt Dư Tư Nhạc hoàn toàn kinh ngạc.

      Vội vàng cất bước đến mở cửa phòng ngủ của Du Lăng Thần ra.

      sắp xếp trang trí trong phòng của Du Lăng Thần xảy ra thay đổi lớn. Trong đó có rất nhiều đồ vật nhìn vô cùng quen mắt, phải là những đồ vật trong phòng của Dư Tư Nhạc sao? ra là trộm nhà!

      Dường như Du Lăng Thần có thể đoán được bộ dạng bị dọa hoảng sợ của Dư Tư Nhạc, từng câu từng chữ: "Ở du thuyền, từng với em, từ nay về sau mỗi đêm đều phải ngủ chung với . nghĩ rằng thời gian tuần, cũng đủ cho em chuẩn bị tâm lý tốt rồi."

      Cảm giác từng tiếng lạnh như băng truyền vào đáy lòng người ta.

      Dư Tư Nhạc hung hăng cắn chặt răng, cuối cùng hiểu chuyện gì xảy ra.

      "Phòng ngủ của em đâu?" Dư Tư Nhạc cảm thấy phòng ngủ của hai vẫn giống trước kia

      "Vứt bỏ rồi." Du Lăng Thần với giọng bình tĩnh.

      Khóe môi Dư Tư Nhạc giật giật, đàn ông đều phá hủy của!

      Du Lăng Thần cố ý chặt đứt đường lui của , chung giường chung gối.

      Trước kia tại sao phát ra hai có lòng dạ đen tối như thế?

      Đều vứt bỏ hết rồi, Dư Tư Nhạc còn có thể làm gì được? Chỉ có thể chấp nhận thôi, vào phòng hai ngủ chứ sao.
      Last edited: 19/2/16
      Phong Vũ Yên, Winter, fujjko2 others thích bài này.

    6. ^^! Nếu bạn không gửi link bài viết trên Facebook được, hãy sử dụng link trong khung này để chia sẻ bài viết :