1. QUY ĐỊNH BOX TRUYỆN SƯU TẦM :

    Đặt Title theo mẫu [Tên truyện] [dấu cách] - [dấu cách] [Tác giả] [Số chương]
    ----•Nội dung cần:
    - Hình minh họa (bìa truyện, hình ảnh,etc,...)
    - Nguồn
    - Tác giả
    - Tên editor +beta
    - Thể loại
    - Số chương
    Đặc biệt chọn canh giữa cho đoạn giới thiệu
    ---- Quy định :
    1. Chỉ đăng những truyện đã có ebook và đã được public trên các trang web khác
    2 . Chỉ nên post truyện đã hoàn đã có eBook.
    3. Trình bày topic truyện khoa học, bôi đen số chương để dễ nhìn
    4 . Cần có trách nhiệm post đến hết truyện. Nếu không thể tiếp tục post liên hệ Ad và Mod

Anh hai Boss, đừng nghịch lửa - Cửu Trọng Điện (Full+eBook)

Thảo luận trong 'Hiện Đại'

  • ^^! Nếu bạn không gửi link bài viết trên Facebook được, hãy sử dụng link trong khung này để chia sẻ bài viết :
    1. Hành Tinh

      Hành Tinh Well-Known Member

      Bài viết:
      10,801
      Được thích:
      17,805
      Chương 72.2

      Buổi tối hôm đó, sau khi Du Lăng Thần trở về, nhìn thấy Dư Tư Nhạc thở hổn hển đỏ bừng mặt, ngồi ghế sô pha xem ti vi.

      cầm cái bánh ngọt trong tay "Đây là bánh ngọt hương việt quốc mà em thích nhất."

      Đánh gậy rồi cho ăn quả táo sao?

      Khóe miệng Dư Tư Nhạc giật giật, nghĩ đến hai luôn dùng thủ đoạn đối với kẻ thù trong thương trường.

      phát triển đến mức thể vãn hồi, Dư Tư Nhạc cũng vì chuyện này mà cãi nhau với hai. Hơn nữa, tốt xấu gì cũng có bánh ngọt , đừng lãng phí.

      Dư Tư Nhạc mở bánh ngọt ra, cắt miếng " hai, ăn ?"

      Du Lăng Thần lắc đầu, ăn bánh ngọt tráng miệng, là cố tình mua cho .

      "Ngày mai đoàn làm phim hơ khô thẻ tre, đạo diễn Vệ gọi điện thoại hỏi em có muốn tham dự ?" Du Lăng Thần ngồi bên cạnh gọt quả táo.

      Khóe môi Dư Tư Nhạc hơi dính dầu, chí ít bộ kịch này cũng có tham gia, đương nhiên muốn tham gia xem xét xung quanh.

      "Muốn ." Dư Tư Nhạc trả lời.

      Du Lăng Thần rất tâm tư của " trả lời cho đạo diễn Vệ rồi, ngày mai cùng với em."

      Cuộc sống giữa hai người dần khôi phục lại quỹ đạo bình thường.

      Cái gọi là hơ khô thẻ tre, chính là bộ phim hoàn thành giai đoạn chế tác, điều này cũng có nghĩa là khoảng cách công chiếu bộ phim cũng còn xa.

      Mỗi khi Dư Tư Nhạc nghĩ đến ngày này, có thể xuất màn hình, lòng của từ từ hưng phấn.

      Có rất nhiều phóng viên đến văn phòng, để chuẩn bị cho công việc phỏng vấn đoàn làm phim.

      Dư Tư Nhạc vừa vào hội trường, nhìn thấy đạo diễn Vệ bị nhóm phóng viên bao vây.

      Có mấy diễn viên ngồi đài, bọn họ nở nụ cười mặt, trả lời rất nhiều câu hỏi.

      Nhà họ Du là người đứng đầu trong giới thương mại, ít phóng viên biết đêm nay đến, cả nhóm đều tích cực gấp đôi.

      "Nghe Du cũng đến tham dự quay bộ phim này, đây phải có nghĩa tổng giám đốc Du hết sức coi trọng phát triển của bộ kịch truyền này sao?"

      "Sau khi bộ phim truyền hình chính thức được chiếu, tổng giám đốc Du cho rằng vì sao có được thành tích mới?"

      "Tháng trước Du bị bắt cóc, biết tổng giám đốc Du có gì muốn đối với kiện này ?"

      " biết người trong lòng tổng giám đốc Du là nào? Dự định khi nào kết hôn?"

      Ban đầu đặt câu hỏi xem như là bình thường, càng hỏi về sau, vấn đề càng nghiêng về cuộc sống cá nhân.

      Sắc mặt Du Lăng Thần ngày càng khó coi, có vài phóng viên cố ý biết nhìn sắc mặt người khác, ngừng hỏi.

      Đạo diễn Vệ thoát khỏi bao vây của đám phóng viên kia, chạy đến giải vây cho Du Lăng Thần "Hôm nay chúng tôi mở cuộc họp báo hơ khô thẻ tre để phóng viên biết, những câu hỏi liên quan đến bộ phim truyền hình, tổng giám đốc Du có quyền trả lời."

      Dư Tư Nhạc vụng trộm nhìn hai mấy lần.

      Dường như Du Lăng Thần cảm nhận được ánh mắt của , cũng đồng thời quay đầu lại, chống lại ánh mắt của .

      chợt mở miệng : " cần hỏi tôi thích dạng con gì, bởi vì tôi tìm được nửa kia. Cho dù người kia có trở thành thế nào, từ đầu đến cuối ấy vẫn là người của tôi, vĩnh viễn thay đổi."

      Đèn màn hình ngừng sáng lên.

      Đây tuyệt đối là tin tức lớn! Tổng giám đốc tập đoàn Du thị nhiều năm đơn thân, nay lại tuyên bố với bên ngoài có người . Điều này làm tổn thương đến trái tim của những khác!

      Dư Tư Nhạc hoàn toàn chấn động, hơi ngây ngẩn cả người.

      hai dựa vào giới truyền thông, để tỏ tình với sao?

      Chẳng lẽ sợ phóng viên tha cho sao?

      Đáy lòng Dư Tư Nhạc hơi mừng rỡ, lại muốn hai tạo ra nhiều điều như thế. Ngộ nhỡ để người bên ngoài biết được quan hệ của hai người họ, chừng dấy lên trận phong ba lớn.

      Cùng lúc đó, trong ngôi biệt thự nào đó, Trịnh Thiểu Hoa vừa cắn hạt dưa, vừa xem tin màn hình, khóe miệng nhếch lên nụ cười nhạt. Xem ra Du Lăng Thần và Dư Tư Nhạc là tốt rồi, nước chảy thành sông rồi hả? vị boss ra tay vừa nhanh vừa chuẩn, Tiểu Nhạc muốn chạy thoát khỏi lòng bàn tay ..... là khó.

      Các phóng viên điên cuồng dũng mãnh lao tới phía trước, muốn nổi bật khuôn mặt Du Lăng Thần, các vấn đề được đưa ra liên tiếp.

      Nhưng trừ bỏ trả lời câu hỏi thứ nhất xong, Du Lăng Thần hoàn toàn lên tiếng nữa, cả hội trường chỉ có các phóng viên chăm chỉ diễn xuất.

      Buổi họp báo cũng sắp bắt đầu rồi.

      Du Lăng Thần và Dư Tư Nhạc ngồi vào vị trí được sắp xếp, hai người cũng ngồi chung chỗ.

      Vệ Hâm là người lâu năm trong giới điện ảnh và truyền hình, đối mặt với các vấn đề của phóng viên, đạo diễn Vệ trả lời rất trôi chảy, làm cho người ta nhìn ra cố nào.

      Cái gọp là họp báo, ra chính là tuyên truyền bộ phim truyền hình.

      Sau đó các phóng viên vừa phỏng vấn các diễn viên khác, đối với cách nhìn của bộ phim truyền hình này.

      Đến phiên Dư Tư Nhạc, trong lòng hơi khẩn trương, nhưng biểu ra ngoài mặt, vẫn bình tĩnh. Bên dưới rất nhiều ánh đèn chớp, Dư Tư Nhạc nhàng mở miệng : "Tôi rất hài lòng với nhân vật lần này, cũng rất cảm ơn đạo diễn Vệ cho tôi cơ hội này. Đạo diễn Vệ là đạo diễn biết bới lông tìm vết, tôi tin rằng phàm là bộ phim truyền hình nào do ông sản xuất, thành tích tuyệt đối thu những nơi khác."

      Trong chớp mắt đạo diễn Vệ rất xúc động, dường như ngờ Du đánh giá mình cao như thế.

      Ông cảm động đến mức tay cầm micro hơi run run " Du là người mới do tôi khái thác tiềm lực. Có lẽ có rất nhiều người nghi ngờ năng lực của thiên kim Du thị, mới có thể tìm được nhân vật để diễn thử. Nhưng tôi cho mọi người biết, chờ sau khi bộ phim truyền hình này công chiếu, mọi người mới biết được đến cùng là ấy có bao nhiêu năng lực!"

      Các phóng viên nhìn thấy đạo diễn Vệ có ý thiên vị Dư Tư Nhạc, đều tiếp tục hỏi.

      Dư Tư Nhạc nhanh chóng biến thành tiêu điểm trong mắt mọi người.

      "Xin hỏi sau này Du phát triển ở lĩnh vực điện ảnh và truyền hình ?" người trong đám phóng viên hỏi.

      Dư Tư Nhạc gia nhập đoàn làm phim, cho tới bây giờ cũng phải vì danh lợi, lắc đầu với các phóng viên: " nhất định, ít nhất tạm thời tôi chưa đưa ra quyết định."

      "Vậy Du có ý phát triển trong làng giải trí, tổng giám đốc Du có đồng ý ?"

      Tất cả micro đều chuyển sang Du Lăng Thần.

      Du Lăng Thần dùng ánh mắt tràn đầy cưng chìu : "Nếu ấy thích, tôi phản đối."

      Cuộc họp báo diễn ra trong bốn mươi phút kết thúc, Dư Tư Nhạc bị đám phóng viên hỏi đến miệng đắng lưỡi khô.

      Đạo diễn vệ vội vàng chạy đến: "Tổng giám đốc Du, có thể rất hân hạnh mời ngài dùng bữa cơm ? Đoàn làm phim chúng tôi đặt chỗ rồi, chuẩn bị mở tiệc chúc mừng."

      Lúc ông ta chuyện, ánh mắt cố ý nhìn về phía Dư Tư Nhạc, dường như mục đích chủ yếu là mời Dư Tư Nhạc .

      Du Lăng Thần vỗ vỗ vai Dư Tư Nhạc: "Em làm chủ ."

      "Đạo diễn Vệ mới khách, đương nhiên chúng ta rồi." Dư Tư Nhạc cười tươi .

      Chỗ mà đạo diễn Vệ đặt chính là khách sạn Hoài Hương.

      Ba người ngồi chung chiếc xe, đường ít chủ đề.

      " Du, trong tay tôi còn bộ kịch bản, tôi suy nghĩ rất nhiều, cảm thấy hình tượng của người điềm đạm, hợp với vai nữ chính nhất." Lúc đạo diễn Vệ ngồi trong xe, từ từ lộ ra mục đích chính.

      Dư Tư Nhạc có loại cảm giác bị nhìn trúng, nhưng mà càng lợi hại hơn nhiều so với do xét của đối phương.

      "Đạo diễn Vệ, ý tốt của ông, tôi xin nhận. Nhưng tôi còn là học sinh, thời gian dành cho quay phim cũng rất ít."

      "Đừng cự tuyệt tôi nhanh như thế, tôi chỉ với trước, khoảng hai tháng say mới đến thời gian quay phim chính thức, trong khoảng thời gian này tôi còn bận việc tuyển chọn diễn viên." Đạo diễn Vệ lấy kịch bản trong túi ra, đưa cho Dư Tư Nhạc xem: " có cảnh đọc thử xem, nếu có hứng thú, gọi điện thoại cho tôi, tôi ưu tiên cho chỗ."

      "Cảm ơn." Dư Tư Nhạc tiện tay nhận lấy kịch bản.

      Xem tên kịch bản, có thể đoán được là bộ phim thần tượng.

      Dư Tư Nhạc tùy tiện lật vài tờ, bị nội dung bên trong kịch bản làm cho hấp dẫn.

      vài chỗ trong bộ kịch bản này, còn xuất sắc hơn nhiều so với mấy bộ kia, khó trách đạo diễn Vệ lại coi trọng như thế.

      Vệ Hâm biết nhìn mặt người chuyện, nhìn ra đáy mắt của Dư Tư Nhạc hơi dao động, lại từng bước tăng thêm mức độ tâng bốc. Cũng ra nhiều chỗ hấp dẫn trong kịch bản, thảo luận với Dư Tư Nhạc.

      "Tôi dự định mời nam diễn viên Thích Nghi Thụy diễn, người đó diễn cũng tệ, nghe cũng dễ dàng ở chung." Đạo diễn Vệ .

      Dư Tư Nhạc ngạc nhiên mở to hai mắt: "Là ta?"

      Kỳ nghỉ hè ti vi có chiếu bộ phim truyền hình, luôn có thể nhìn thấy hình ảnh của ta.

      Dư Tư Nhạc muốn biết ta cũng là việc khó.

      từng xem Thích Nghi Thụy diễn xuất, hề nghi ngờ thực lực của ta là đại diện cho ngôi sao lớn. Dáng người khôi ngô tuấn tú, tính tình vô cùng tốt. Nhiều ngôi sao diễn chung với , ai khen ngợi .

      Trong lòng Dư Tư Nhạc càng ngứa ngáy.

      Du Lăng Thần ngồi bên cạnh nhìn thấy bộ dạng này của , bàn tay đặt đầu vai càng tăng thêm sức lực, dường như muốn nhắc nhở , đừng biểu như vậy đối với người đàn ông khác ngay trước mặt , đây là chuyện làm cho người khác vui.

      Dư Tư Nhạc cảm nhận được sức lực vai, đôi mi thanh tú nhíu chặt lại.

      Biểu mờ ám của hai người, làm cho đạo diễn Vệ chú ý.

      Đạo diễn Vệ cố gắng hết sức mình về bộ phim truyền hình này, ý đồ làm dao động trái tim Dư Tư Nhạc.

      " Du, chúng tôi cố gắng phối hợp với thời gian học tập của , bộ phim truyền hình này tệ, cảm thấy thế nào?"

      động tâm là giả.

      Nhưng Dư Tư Nhạc luôn lo lắng cho chuyện học tập của mình.

      "Nếu em muốn quay phim, giúp em tiến vào Làng Giải Trí. Bỏ qua cơ hội, có lần thứ hai." Du Lăng Thần đưa ra ý kiến.

      Đây là đạo lý dễ hiểu, mà ai cũng hiểu. Chỉ có điều gặp phải lúc lựa chọn, ai mà do dự, dù sao mỗi người đều cân nhắc giữa lợi ích và thiệt hại.

      "Tôi đồng ý." Dư Tư Nhạc nắm chặt kịch bản, đưa ra câu trả lời cuối cùng.

      Đạo diễn Vệ vui vẻ : "Chờ sau khi đoàn làm phim bắt đầu quay phim, tôi liên lạc cho . Thích Nghi Thụy đến thành phố C, mấy ngày nay chuẩn bị ký hợp đồng, đến lúc đó chừng hai người gặp mặt nhau."

      Dư Tư Nhạc gật đầu với ông ta.

      cũng phải loại người ham hư vinh, có điều cảm thấy có thể hợp tác với Thích Nghi Thụy là cơ hội hiếm có.

      Vệ Hâm cười đến khép miệng được, theo ông dự đoán năm nay Dư Tư Nhạc đạt đến độ hoa mắt. Đây cũng sợ có phần của , mà Vệ Hâm rất thích kỹ thuật diễn xuất trời cho của ,

      Sau đó bọn họ đến khách sạn Hoài Hương dùng bữa.

      Người đến tham dự lễ chúc mừng đều là những người tham gia quay phim. Đa số mọi người đều biết nhau, càng ngừng chào hỏi.

      Dư Tư Nhạc rất thích khí như thế, lòng cũng vui theo.
      Last edited: 19/2/16
      Phong Vũ Yên, huyendo, B.Cat4 others thích bài này.

    2. Hành Tinh

      Hành Tinh Well-Known Member

      Bài viết:
      10,801
      Được thích:
      17,805
      Chương 73.1

      Qua ba lần uống rượu, rất nhiều người say đến gục xuống, đạo diễn Vệ cụng bị rót rượu đến say mèm, trong miệng ngừng những điều mơ hồ.

      Dư Tư Nhạc dính giọt rượu, có thể là người tỉnh táo nhất trong đám người.

      Du Lăng Thần uống tổng cộng bốn năm ly rượu, tinh thần dồi dào, vỗ vỗ vai Dư Tư Nhạc: "Tiểu Nhạc, chúng ta cần phải trở về."

      "Dạ." Dư Tư Nhạc gật gật đầu.

      Hóng đêm ngày càng mù mịt, đô thị lên đèn, nhà cao tầng mọc lên vững chắc, những tiếng động ồn ào làm náo loạn cả thành thị vào ban đêm, vĩnh viễn tịch mịch.

      Du Lăng Thần tự mình lái xe, hai tay nắm lấy tay lái, vượt qua đường lớn.

      Phía trước là ngã tư đường, có đèn đỏ chợt sáng lên.

      Du Lăng Thần đạp phanh lại, xe từ từ ngừng lại, tạm thời chạy nữa.

      "Tiểu Nhạc, còn tám ngày nữa đến sinh nhật của em rồi." Du Lăng Thần chợt phá vỡ bầu khí yên tĩnh.

      Dư Tư Nhạc sợ tới mức tay để thành cửa sổ xe chợt rơi xuống.

      Sắc mặt khẽ biến thành hoảng hốt lo sợ, cắn răng thầm nghĩ, trời ơi, hai tính toàn từng giờ từng phút à? đều quên mất chuyện này, may mà hai còn luôn ghi nhớ trong lòng.

      Khi nhìn thấy vẻ bình tĩnh của bị bị phá vỡ, khóe miệng Du Lăng Thần nhe61ch1 lên, dường như vô cùng hài lòng.

      "Hôm đó........ ngày rất đặc biệt." Du Lăng Thần chậm rãi .

      Dư Tư Nhạc từ từ nắm chặt hai tay lại.

      Đặc biệt? Dường như hai chữ này làm cho lòng chấn động.

      Trong đầu chợt xuất giọng , ví dụ như.... ... Trong lễ cưới, nam chính thường làm những chuyện thiếu nhi nên xem, để xác định quyền làm chủ của mình.

      hai muốn làm như vậy chứ?

      Dư Tư Nhạc mím chặt môi, lén lút quan sát vẻ mặt của trai mình. Lại cúi đầu nhìn cơ thể bé của mình, trời sinh nóng bỏng, có gương mặt thanh tú câu hồn như tinh.... ....Cuối cùng hai thích mình ở chỗ nào chứ?

      " hai.... ..." Dư Tư Nhạc rất muốn trao đổi chuyện này với thêm lần nữa.

      Khóe môi Du Lăng Thần nhếch lên: "Đèn xanh rồi."

      xong, khởi động xe, tiếp tục lái về biệt thự. Rất ràng cố ý chuyển chủ đề, thái độ rất quyết tâm kiên quyết!

      Lời Dư Tư Nhạc vừa ra khỏi miệng chợt nuốt trở về.

      ... ...... ...... ...... ........

      Mấy ngày sau đó, Dư Tư Nhạc ăn ngon ngủ yên, mỗi ngày để hồi hợp lo sợ, nghĩ làm thế nào để tránh né hai.

      Nhân lúc Du Lăng Thần chưa tan tầm về nhà, gọi điện thoại cho Trịnh Thiểu Hoa.

      "Này....... Trịnh, nhà của còn biệt thư nào khác ? Có thể cho em mượn tạm vài ngày được ?" Ít nhất cũng phải thoát khỏi sinh nhật lần thứ mười tám này, tạm thời Dư Tư Nhạc chưa chuẩn bị tâm lý "được ăn".

      Văn phòng bệnh viện.

      tay Trịnh Thiểu Hoa cầm điện thoại, tay kia giở sổ bệnh " nhớ ngày mai là sinh nhật của em, Du thiếu chúc mừng cho em."

      Vừa nhắc đến sinh nhật lần thứ mười tám, Dư Tư Nhạc theo phản xạ : "Em.... ....Em có chút chuyện, Trịnh, cuối cùng có cho em mượn hay ?"

      Trịnh Thiểu Hoa cũng phải là người dễ bị lừa, ở đầu dây bên kia điện thoại, khóe miệng mỉm cười ngày càng sâu, dường như từ trong giọng run rẩy của Dư Tư Nhạc, nghe ra manh mối.

      "Tiểu Nhạc, phải Trịnh keo kiệt. Đổi lại lúc khác, cho dù em mượn phòng ở để làm gì, cũng hai lời liền cho em mượn." Ngón tay Trịnh Thiểu Hoa lật đến ca bệnh dừng lại, : 'Em nên biết Du thiếu là hạng người gì, lần này giúp em, ấy tìm gây phiền phức."

      Giống như lần trước, giúp Dư Tư Nhạc trốn , vi Boss hề độ lượng chỉ cần có thù báo thù, làm hại hơn nửa tháng tìm được tin tín của .

      Lần này, Trịnh Thiểu Hoa làm sao dám tùy tùy tiện tiện phá hư kế hoạch của Du Lăng Thần? Lần này thể nghi ngờ hoàn toàn chọc giận vị Boss đó rồi.

      Dư Tư Nhạc cũng muốn ta khó xử: "Biết rồi, Trịnh, em đây làm phiền nữa."

      Dư Tư Nhạc ủ rũ cúp điện thoại.

      Sau khi sống lại, chỉ biết được vài người thôi. Người quen, gần như hai cũng biết. Dư Tư Nhạc chợt phát ra, tìm thấy được khả năng giúp đỡ từ người ngoài.

      Dư Tư Nhạc hung hăng cắn răng, kiên quyết muốn làm dê đợi làm thịt.

      Cầm lấy ví tiền, nhanh chóng rời khỏi biệt thự.

      ... ...... ........

      Màn đêm buông xuống rất nhanh, Dư Tư Nhạc đứng ở đầu đường, mê man biết nên về đâu.

      Mở ví tiền ra nhìn vài lần, bên trong có rất nhiều thẻ tín dụng.... .........

      Nhưng Dư Tư Nhạc có can đảm quẹt thẻ tiêu xài, bởi vì làm như vậy hai dễ dàng phát ra tung tích của .

      Trừ lần đó ra, chỉ còn ba tờ tiền lẻ màu hồng, tiền này là do mấy ngày hôm trước siêu thị còn dư lại, nghĩ tới bây giờ lại có ích rồi.

      Phàm là chỗ nào hơi quản lý nghiêm ngặc, khách sạn nơi đó muốn đăng ký phải có giấy chứng minh, Dư Tư Nhạc ra ngoài vội vàng nên mang những thứ đó theo. Trong điện thoại có thiết bị định vị, Dư Tư Nhạc ngốc đến mức phải mang nó theo.

      Mờ mịt nhìn xung quanh, Dư Tư Nhạc tự hỏi đêm nay phải qua đêm ở đâu.

      thành thị có mặt dồi dào, vậy nhất định có vẻ mặt nghèo khó. Ví dụ như ở Hồng Kông, chỗ đó rồng rắn lẫn lộn, loại người gì cũng đều có. Lợi thế duy nhất của cuộc sống ở đó, giá cả là thấp, chi phí ít.

      Dư Tư Nhạc chợt nhớ đến thành phố C cũng có khu vực như thế.... ...... .....

      Ba trăm đồng này nhất định duy trì được cuộc sống trốn chạy của , vì thế Dư Tư Nhạc nhất định có thể tiết kiệm nên tiết kiệm, cần phải kéo dài thời gian càng tốt.

      vội vàng vào xe buýt công cộng, tìm ghế trống rồi ngồi xuống.

      Ngồi chuyến xe khoảng bốn mươi phút, lúc Dư Tư Nhạc xuống xe ngạc nhiên với thay đổi của cảnh vật trước mắt.

      Những cảnh vậy này làm cho nhớ đến cuộc sống trước đây. Túng thiếu, nghèo khổ, tất cả thời gian đều làm việc để sống.

      Bên đường có rất nhiều người bán hàng rong mua bán, đúng lúc Dư Tư Nhạc đói bụng, liền mua hai xâu cá viên chiên bỏ vào miệng.

      "Ông chủ, biết ở đâu có khách sản ? Loại tiện nghi nhất đó......" Dư Tư Nhạc vừa ăn cá viên chiên, vừa hỏi ông chủ quán.

      Thấy đối phương mua phần đồ ăn của mình, ông chủ cũng vô cùng vui vẻ : "Thấy chỉ có mình thôi à? Ở đây an ninh được tốt lắm, tối rồi, nữ sinh như đừng loạn, mấy hôm trước nghe ban đêm có nữ sinh ra đường bị người ta cưỡng bức."

      Dư Tư Nhạc hoảng sợ khi nghe ông chủ .

      "Nghe chú khuyên câu, đừng vì tiếc tiền mà chọn những khách sạn vắng vẻ, ngộ nhỡ xảy ra chuyện gì, mất nhiều hơn được." Hơn nữa trong những khách sạn , côn đồ đánh nhau hút chích thuốc phiện thường xuyên ra vào.

      Nhìn trước mắt này lớn lên xinh đẹp, muốn chỗ ở khách sạn, chừng rước họa vào thân.

      Dư Tư Nhạc ăn xong viên cá viên chiên cuối cùng, cảm thấy ông chủ rất đúng. Lúc chạy trốn, cũng phải chú ý đến an toàn của mình.

      Ông chủ quán cũng rất dẹo miệng, giơ tay lên chỉ vào hẻm cách vách: " qua ngõ này, có khách sạn cũng tệ lắm, giá cả hợp lý."

      "Cảm ơn chú." Dư Tư Nhạc lời cảm ơn.

      Sau đó theo hướng ông chủ quán chỉ, vào cái hẻm , quả nhiên trông thấy khách sạn .

      Khách sạn trang trí theo kiểu cổ xưa, có thể nhìn ra được người chủ mở khách sạn này lâu năm.

      người phụ nữ trung niên ngồi phía trước, mới đảo qua tạp chí, trong miệng ngừng cắn hạt dưa, nhìn thấy có người đến, hỏi: "Muốn ở trọ sao?"

      Dư Tư Nhạc gật đầu.

      "Muốn ở mình, hay là.... ...."

      "Loại tiện nghi nhất.... ...." Dư Tư Nhạc buộc miệng .

      Người phụ nữ trung niên nhìn vài lần, dường như suy nghĩ, ăn mặc như thế ràng là nhà có tiền, sao lại chọn căn phòng tiện nghi nhất chứ? nhưng mà đầu năm nay hàng nhái nhiều, ánh mắt nhất định nhìn đúng.

      Người phụ nữ trung niên lấy xâu chìa khóa ra đưa cho Dư Tư Nhạc: " đêm ba mươi đồng, phòng 203."

      là tiện lơi! Dư Tư Nhạc thầm cảm thán.

      Mạng lưới dây điện các loại của khách sạn đều lộ ra ngoài. Theo như Dư Tư Nhạc quan sát, ngồi nhà này được xây ít nhất mười năm. vách tường có vài đốm màu xám, rất nhiều nước sơn phai màu.

      Dư Tư Nhạc đứng trước cửa phòng 203, dùng chìa khóa tra vào ổ, lắc vài cái.

      Cửa phòng nặng nề được mở.

      Trong phòng tối đen như mực, Dư Tư Nhạc nhấn vào công tắc đèn, tầm mắt từ từ sáng lên.

      Bức màn che tầm nhìn bên ngoài, đồng thời cũng cho ánh nắng chiếu vào, trong khí mùi ẩm mốc.

      Phòng chỉ hơn mười mét vuông, chỉ có cái gương, cộng thêm cái bàn, được trang trí vô cùng đơn giản.

      Dư Tư Nhạc đến bên cạnh cái giường nhìn tấm trải giường.... ........Là loại màu trắng rẻ tiền, biết được giặt bao nhiêu lần, bám đầy bụi.

      Dư Tư Nhạc có tính thích sạch , nhưng cũng sạch , đặc biệt sau thời gian sống chung với hai, càng nhẫn nhịn được dơ dáy bẩn thỉu.

      Nhìn toàn cảnh căn phòng, thầm thở dài hơi.

      Chịu đựng! Trong lúc này đơn giản có gì đáng phàn nàn hơi so với việc bị "ăn sạch".

      Dư Tư Nhạc vô lực ngã lên giường.

      ra trong lòng rất phức tạp, chính cũng nên lời vì sao phải chạy trốn, có thể giải thích thành con cá sau khi rời khỏi nước, cuối cùng cũng giãy giụa.




      Du Lăng Thần trở lại biệt thự, cảm thấy bên trong cũng có ánh sáng của bóng đèn, đôi mày kiếm nhíu chặt lại chỗ.

      Trong biệt thự trống rỗng, có mùi cơm chín như thường ngày.

      bàn trà, điện thoại của Dư Tư Nhạc nằm lặng lẽ đó.

      Du Lăng Thần ý thức được điều gì, nào đó lại mất tích lần nữa.

      Chuông điện thoại đột nhiên vang lae6b, là điện thoại của Trịnh Thiểu Hoa gọi đến.

      Giọng của đối phương vẫn ấm áp thay đổi: "Du thiếu, ngàn vạn lần phải vui vẻ, vừa rồi ấy gọi điện thoại cho tôi, là muốn mượn phòng của tôi để ở tạm."

      là ở tạm, nhưng ra muốn trốn tránh vị boss nào đó.

      Du Lăng Thần nhíu mày: "Cậu trễ, Tiểu Nhạc bỏ trốn rồi. Quan hệ của cậu rộng rãi hơn so với tôi, cậu gọi cho nhiều người tìm giúp tôi ."

      Đối phương như sửng sốt chút, sau đó : " thành vấn đề, chúng ta là bạn bè, loại việc này vẫn nên giúp đỡ. Nhưng mà, Du Lăng Thầ, Tiểu Nhạc là đứa bé ngoan, cậu đừng nhất thời hồ đồ mà làm tổn thương đến ấy."

      Du Lăng Thần nhíu mày: " nghĩ tới cậu tốt giúp Tiểu Nhạc, nhưng mà lo lắng của cậu là dư thừa."

      Cho dù làm tổn thương đến ai, cũng làm tổn thương Dư Tư Nhạc. kia là người thương nhất, tổn thương đến , chẳng khác nào dùng dao đâm vào tim .

      Giống như bây giờ, ràng Dư Tư Nhạc rời khỏi nhà. lại tức chịu được, trong lòng ngoại trừ lo lắng ở bên ngoài ra, còn cái nào khác.

      Sau khi cúp điện thoại của Trịnh Thiểu Hoa, Du Lăng Thần vừa gọi điện cho vài nhân vật lớn trong thành phố C, bảo họ hỗ trợ tìm kiếm Dư Tư Nhạc. Trong lúc, người của hai phái hắc bạch được điều động .

      Du Lăng Thần yên lòng ở trong biệt thự, lái xe ra ngoài.

      Lúc tay nắm lấy tay lái, Du Lăng Thần còn suy nghũ, có lẽ Dư Tư Nhạc cố ý để gấp đến uýnh lên, nhất định trốn ở chỗ nào đó trong thành phố mà biết, ngẫm nghĩ muốn buông tha cho chuyện kia.

      Du Lăng Thần tự lái xe, qua đường lớn hẻm , lái xe với tốc độ rất chậm, vừa lái xe, vừa quan sát hai bên đường, nhìn xem có thấy bóng dáng quen thuộc kia hay .

      Chỉ tiết, đáp án làm thất vọng.

      ... ...... ...... .....

      Tiết trời mùa hè qua, lá mùa thu bên ngoài bay vào cửa sổ, làm cho người ta cảm thấy cái lạnh thấm từ ngoài da vào tim gan.

      Dư Tư Nhạc có thói quen, sau khi cuộc sống xảy ra thay đổi lớn, càng ngủ được.

      Chăn bông này có mùi ẩm mốc, Dư Tư Nhạc chỉ ngửi cái, trong đầu chợt nổi lên ý nghĩ.... ...... bao lâu rồi có người ngủ. Vì vậy đẩy chăn bông sang góc, cũng muốn đắp nữa, nằm thành hình chữ đại chiếc giường.

      Hai mắt mở ra lại nhắm vào, chút buồn ngủ cũng có.

      Cùng lúc đó, ba bốn giờ sáng, Du Lăng Thần vẫn lái xe chạy vòng vòng thành phố C.

      Mỗi ngày trôi qua, nghe thấy tin tức của Dư Tư Nhạc, sắc mặt của Du Lăng Thần ngày càng khó coi.

      ít người đều biết thiên kim của tập đoàn Du thị mất tích, mỗi người đều sống trong nơm nớp lo sợ dám gặp Boss.

      Trong thời gian này, Trịnh Thiểu Hoa có gọi điện thoại đến vài lần, tỏ vẻ an ủi đối với vị Boss nào đó.

      Mỗi lần ta gọi điện thoại, Du Lăng Thần kích động đến mức hận thể lột da ta.

      Mà cuối cùng, luôn đổi lấy câu của Trịnh Thiểu Hoa: "Đều đối xử với con , thể gấp gáp, nhìn chút xem, Tiểu Nhạc sợ đến chạy trốn luôn rồi. Nếu tìm được, tôi lo lắng nửa đời sau của phải trải qua như thế nào."

      Du Lăng Thần luôn bị ta chọc tức đến sắc mặt rất khó coi, đợi ra xong thẳng tay cúp điện thoại.

      Thời gian từng chút trôi qua, đảo mắt đến ngày sinh nhật của Dư Tư Nhạc.

      Đến chín giờ tối, Du Lăng Thần cũng tìm được tung tích của Dư Tư Nhạc, có thể thấy lần này Dư Tư Nhạc quyết tâm trốn tránh .

      bàn cơm được bày món bánh ngọt hình trái tim thơm ngon. Có bánh ga tô hình tròn, nhưng qua sinh nhật, mà người đó vẫn trở về.

      Lúc đầu Du Lăng Thần muốn chúc mừng sinh nhật cho Dư Tư Nhạc, cũng nghĩ mở bửa tiệc chiêu đãi những người khác làm gì. Vì chỉ nghĩ đến lợi ích cho bản thân, sinh nhật mười tám của Tiểu Nhạc, sau này cùng với những sinh nhật khác, đều chỉ do chúc mừng thôi, để những người khác chia sẻ những thức đặc biết vốn thuộc về .

      lúc thất thần nhìn bánh sinh nhật, chuông điện thọa vang lên trong phòng khách.

      lúc sau, mới chậm chạp nhận điện thoại.

      "Du thiếu, cuối cùng ngài cũng nhận điện thoại." Giọng của đối phương mang theo vẻ đắc ý "Chúng tôi tìm được tung tích của tiểu thư Du rồi, ấy ở trong khách sạn của khu nhà . Nơi tiểu thư Du trốn cũng bí mật, nếu phải có người của tôi ở bên đó, chừng đến bây giờ cũng tìm ra tung tích của ấy."

      Tất nhiên là Du Lăng Thần biết được cuộc sống của khu vực đó như thế nào, vừa nghĩ đến hoàn cảnh đó, Du Lăng Thần nhíu mày sâu.

      Người gọi điện thoại cho tên là Bành Dũng, là người lẫn lộn trong giới xã hội đen.

      Tuy Du Lăng Thần làm ăn trong giới bạch đạo, nhưng ít nhiều cũng quen biết vài người trong giới này. Hàng năm tập đoàn Du thị đều cho họ khoảng tiền, xem như xử lý mối quan hệ dưới. Quan hệ giữa hai bên cũng tệ, có mâu thuẫn vì lợi ích.

      "Tổng giám đốc Du, công chúa của ngài cách vài ngày lại mất tích lần, nên dạy dỗ tốt, con cái bây giờ quen thói được chiều chuộng, ngài cho ấy biết tay, ấy biết cái gì gọi là 'sợ'." Bành Dũng có lòng tốt nhắc nhở Du Lăng Thần.

      Trong lòng Du Lăng Thần thầm nghĩ, nên dạy dỗ tốt.

      Trong miệng lúc nào cũng phun ra những từ đơn giản, "ừ, được"... ......Cách diễn đạt dường như hơi qua loa chút.

      Trong điện thoại truyền đến thanh khởi động xe, cần nghĩ cũng biết Du Lăng Thần định lái xe đến khách sạn bắt người.

      Cuối cùng Bành Dũng lên tiếng khuyên bảo tận tình: "Tổng giám đốc Du, lái xe phải cẩn thận, tôi quấy rầy ......"

      xong, đối phương muốn cúp điện thoại, xa xa truyền đến loạt tiếng bước chân.

      Du Lăng Thần ở đầu dây bên kia nghe rất ràng.









      Người kia hoảng hốt : ":Đại ca, xong rồi, khách sạn này bị cháy rồi, lầu ba đều bị cháy."

      Tay Du Lăng Thần nắm tay lái, run dữ dội, giọng lạnh thấu xương vang lên trong điện thoại: "Gọi người kia nghe điện thoại."

      Có lẽ là do kinh hoảng thất sắc, nên lúc người đó chuyện, khống chế được gia tăng lượng.

      Bành Dũng phản ứng nhanh, đưa điện thoại cho thuộc hạ, cuối cho tên đó biết, phải cẩn thận trong lời với tổng giám đốc Du.

      "Khách sạn cháy rồi sao? Là tình huống gì?" Du Lăng Thần tăng tốc, trong chớp mắt tốc độ xe tăng lên vài phần, giống như cơn gió xông ra ngoài.

      Có lẽ vì khí thế của Du Lăng Thần quá mức mạnh mẽ, nên tên thuộc hạ hơi run giọng: "Khách sạn này cũ rồi, lâu năm chưa tu sửa, dây điện bị hỏng cẩn thận gây cháy, ngọn lửa lan ra vô cùng nhanh, bên dưới lầu ba gần như chìm trong ngọn lửa."

      Sắc mặt của Du Lăng Thần trầm đáng sợ: "Tiểu Nhạc có ở bên trong ?"

      Đám người kia gần đây đều chú ý đến hành tung của tiểu tư Du, đương nhiên biết "Tiểu Nhạc" trong miệng Du Lăng Thần là người nào.

      "Tạm thời thể xác định."

      Tâm Du Lăng Thần chợt trầm xuống, tay nắm tay lái vững, suýt chút nữa đâm vào chiếc xe phía trước.

      Cơ thể đổ ập về phía trước, khó khăn lắm mới có thể đứng vững.

      ấn nút kết thúc cuộc trò chuyện, ném điện thoại về phía ghế lái phụ, tập trung lái xe đến khách sạn.

      Lộ trình hơn bốn mươi phút, bị rút ngắn còn khoảng hai mươi phút.

      Còn chưa đến gần khu vực này, Du Lăng Thần thấy bầu trời dầy đặc khói.

      Loại cảm giác bất an yên làm rất khó chịu.

      Xe lại tăng tốc chạy như bay vào khu Đê Tịnh.

      Đoàn người chữa cháy tiến hành cứu chữa, xung quanh có rất nhiều người tụ tập xem náo nhiệt, đủ loại tiếng bàn tán theo ngọn lửa lan ra khắp bầu trời

      Ngọn lửa rừng rực cao chót vót, chiếu sáng cả khu vực xung quanh.

      Trong đêm tối, ngọn lửa như móng vuốt kéo dài ngừng cắn nuốt cả tòa nhà.

      Du Lăng Thần bước nhanh đến trước khách sạn, ngước mắt nhìn tòa nhà bị ngọn lửa vây quanh. Bên trong thỉnh thoảng truyền đến vài tiếng đổ vỡ, cùng với tiếng những đồ vật bị sụp đổ sau khi bị cháy.

      Xung quanh được phong tỏa lại, ngăn chặn người dân vào bên trong.

      "Bên trong còn ba người khác, tất cả nhân viên nhanh chóng cứu chữa! Có thể cứu từng người ." Nhân viên chữa cháy đứng trước ngọn lửa, chỉ huy nhân viên vào cứu khách.

      nơi cách đó xa, nhân viên y tế tiến hành làm cấp cứu cho du khách.

      Du Lăng Thần qua, ánh mắt quét lượt lên nhóm người nằm băng ca, cũng tìm thấy bóng dáng Dư Tư Nhạc. Trong lòng ngày càng bất an, sợ hãi Dư Tư Nhạc là trong ba người khách bị mắc kẹt bên trong theo lời nhân viên chữa cháy.

      suy nghĩ nhiều, nhấn băng phong tỏa lên, muốn vào bên trong.

      Sau khi hai nhân viên chữa cháy nhìn thấy, vội vàng kéo qua bên, ngăn cản vào bên trong: " làm cái gì? Nơi này là trường hỏa hoạn, ngoàn cảnh sát làm nhiệm vụ ra người khác dược vào."

      Cả người Du Lăng Thần đều lạnh lẽo, cặp mắt kia càng làm cho người ta dám nhìn thẳng.

      Hai nhân viên chữa cháy bị ánh mắt của dọa sợ hãi, giọng được tự chủ dần: "Xin......Xin phối hợp với công việc của chúng tôi."

      "Có lẽ em của tôi còn ở bên trong." Du Lăng Thần phun ra câu lạnh lùng.

      ra là người thân của du khách. Hai nhân viên chữa cháy lập tức hiểu ra tại sao người đàn ông này nóng vội muốn vào bên trong.

      "Xin hãy tin chúng tôi, nhân viên chữa cháy của chúng tôi rất chuyên nghiệp, đối với năng lực xử lý hỏa hoạn là mạnh nhất.... ...." Nhân viên chữa cháy ca ngợi năng lực của bọn họ, ý đồ muốn làm cho đối phương tin tưởng, phải xúc động làm chuyện dại dột.

      Nhưng ánh mắt của Du Lăng Thần từ đầu đến cuối đều thay đổi, nhìn vào như ngọn lửa cháy hừng hực, càng nghe hai nhân viên chữa cháy khuyên bảo.

      Dùng sức đẩy hai người đó ra, nhân viên chữa cháy ngờ động thủ, từ phòng bị, hai người bị đẩy ngã xuống đất.

      Du Lăng Thần lại cất bước nặng nề lên phía trước, trong chớp mắt xông vào tòa nhà bị cháy.

      Đám người xung quanh đều nhốn nháo.

      Du Lăng Thần là người nổi tiếng ở thành phố C, ở đây phần lớn mọi người đều nhận ra .

      "A.... ... Tổng giám đốc tập đoàn Du thị xông vào rồi! là dũng cảm!"

      Vừa rồi ta cứu em ? Trời ạ, đầu năm nay đàn ông tốt ngày càng ít.... ......."

      ... ...... ...... ...... ........

      Các loạn tiếng bàn tán đều xoay quanh.

      Lúc này, có vừa nghe đến cái tên quen thuộc, vội vàng chen vào đám người.

      Hy vọng được đến chỗ quần chúng vây quanh nơi hỏa hoạn, tùy tiện tìm người hỏi: "Các người vừa cái gì? Tổng giám đốc tập đoàn Du thị?"

      Người đó là bé khoảng mười tuổi, đưa tay lên chỉ về phía tòa nhà bị cháy: "Đúng, chính là ấy, ấy xông vào đó rồi. Rất đẹp trai, càng đẹp trai hơn so với ngôi sao Thích Nghi Thụy."

      Dư Tư Nhạc chỉ nghe được nửa câu trước do bé này .

      Xông vào? Dư Tư Nhạc cắn răng, lập tức đoán được hai nhất định tìm trốn trong khách sạn rồi, cho nên mới xông vào đó. ngờ khách sạn vừa xảy ra hỏa hoạn, hai nghĩ ở bên trong sao?

      chui vào dây phong tỏa trường, chờ các nhân viên chữa cháy phản ứng, đâm đầu vào khách sạn.

      ".... ........" Vài nhân viên chữa cháy muốn ngăn cản nhưng muộn, lời còn chưa hết, bóng dáng Dư Tư Nhạc biến mất.

      ông nước được khiên đến, vòi nước được mở ra, dòng nước được phun ra.

      Đội trưởng đội chữa cháy hung hăng phun nước bọt: "Nhanh kéo hai người họ ra!"

      Tòa nhà bị cháy lâu như thế, đồ vật bên trong cũng bị thiêu rụi, bất cứ lúc nào cũng có thể sụp đỗ, lúc này mà xông vào bên trong, muốn sống nữa sao?

      Mọi thứ xung quanh đều là lửa, hơi chút ý chút, cũng bị cuốn vào trong ngọn lửa.

      Dư Tư Nhạc cẩn thận tránh ngọn lửa, vào bên trong.

      " hai.... ..." Mùi khói dầy đặc xông vào mũi, Dư Tư Nhạc dùng tay bịt mũi lại.

      " hai, ở đâu?" Dư Tư Nhạc vừa vào bên trong, vừa hô to.

      Tìm xong tầng lầu thứ nhất, thấy bất kỳ người nào, vội vã chạy lên lầu hai.

      Vừa bước lên bậc thang lầu hai, Dư Tư Nhạc nghe có người gọi tên .

      Là giọng của hai.

      " hai, em ở trong này." Dư Tư Nhạc tìm kiếm giọng , chạy về phía trước.

      cố gắng cúi đầu, vì phải lại, nên có thể giảm bớt lượng khói hít vào.

      Du Lăng Thần vừa quay đầu, nhìn thấy đứng nơi cách khoảng năm sáu mét. hoảng hốt lo lắng trong đôi mắt dần dần tan biến.

      Tầng hai bị thiêu hủy toàn bộ, nghiêm trọng hơn so với tầng .

      Bị làn khói xông vào, nên tầm mắt cũng nhìn .

      Cái bàn, bức màn là đồ vật dễ cháy, hoán thành tro.

      Du Lăng Thần bước nhanh về phía Dư Tư Nhạc, bảo đứng yên tại chỗ chờ qua.

      Dư Tư Nhạc nhìn ngăn tủ sau lưng sắp sụp đổ, sợ tới mức hét lên: " hai, cẩn thận!"

      Dư Tư Nhạc vội vàng bước về phía bên kia.

      Dường như Du Lăng Thần cũng nhận thấy nguy hiểm, nhanh chóng tránh qua bên, tránh được kiếp này.

      Trái tim của Dư Tư Nhạc sợ tới mức sắp nhảy ra ngoài.

      "Nhanh rời khỏi chỗ này thôi." Du Lăng Thần nắm tay , bước nhanh xuống lầu.

      Nhân viên chữa cháy tiến hành tìm người, vừa mới bước lên bậc thang đầu tiên, nhìn thấy hai người họ.

      "Nhanh chóng ra." Vài nhân viên chữa cháy che chở cho Dư Tư Nhạc và Du Lăng Thần.

      Vừa ra khỏi phạm vi hỏa hoạn, Dư Tư Nhạc liền dừng lại.

      Đầu đầy mồ hôi, vầng trán, gương mặt đều lấm lem.

      " hai.... ........"


      Nghe sau lưng truyền đến tiếng " hai". Trái tim Du Lăng Thần đập loạn, bước chân chợt dừng lại.

      " hai, vừa rồi làm gì xông vào bên trong vậy? biết nguy hiểm sao?" Dư Tư Nhạc sợ tới mức trái tim bé đập loạn ngừng, cũng may là trở về kịp, nếu Du Lăng Thần ở bên trong tìm thấy , chừng gặp nguy hiểm.

      Du Lăng Thần lẳng lặng nhìn : " nghĩ em ở bên trong."

      "Em vừa ra ngoài mua thuốc cảm." Đầu óc Dư Tư Nhạc còn vang tiếng ong ong, thức đến hai giờ sáng mà đắp chăn, buổi sáng hôm nay sau khi thức dậy, đầu như bị rót chì, đầu óc nặng nề làm cảm thấy thoải mái.

      chưa quen với cuộc sống nơi đây, vì vậy qua mấy ngã tư, mới tìm được tiệm thuốc tây.

      Khi trở lại khách sạn, thấy khách sạn bị cháy.

      Tay Dư Tư Nhạc còn cầm hộp thuốc, chứng minh lời đều là .

      Hai người vì hành vi xúc động làm cho đám nhân viên chữa cháy rất tức giận. đám người trừng mắt, nén giận vì hành vi muốn sống của hai người.
      Phong Vũ Yên, Jin292, Bối Nhi7 others thích bài này.

    3. Hành Tinh

      Hành Tinh Well-Known Member

      Bài viết:
      10,801
      Được thích:
      17,805
      Chương 74

      “Theo trở về.”

      Du Lăng Thần có thời gian quan tâm đến đám nhân viên chữa cháy, ánh mắt nhìn chăm chú vào Dư Tư Nhạc, ánh mắt cho phép cự tuyệt, bắt lấy bàn tay Dư Tư Nhạc, ra khỏi đám người.

      Bộ quần áo được cắt may khéo léo của bị đốt cháy vài lỗ, mặt cũng dính ít tro bụi, trán bị ngọn lửa cháy hừng hực làm tuôn mồ hôi.

      Đây là lần đầu tiên Dư Tư Nhạc trông thấy bộ dáng chật vật của trai, nghĩ đến hai lại kích động xông vào đám cháy như thế.

      Nếu hai xảy ra chuyện gì, vậy Dư Tư Nhạc nhất định áy náy cả đời.

      hai, vừa rồi bình tĩnh, giống như phong cách xử của chút nào.” Dư Tư Nhạc vừa ngồi vào trong xe, mở miệng .

      Du Lăng Thần chậm rãi quay đầu nhìn , trong đôi mắt lóe lên khác thường rồi biến mất, lạnh giọng : “Em cho rằng đây là tình huống gì mà ai cũng có thể bình tĩnh sao? Tiểu Nhạc, có thể bình tĩnh đọ sức với những tập đoàn khác, cũng có thể bình tĩnh đối mặt với bất kỳ mối nguy hiểm nào, nhưng.... ...... .....Em khác, biết ?”

      Vừa nghĩ tới tất cả nguy hiểm đều chỉa vào Dư Tư Nhạc, trong lòng Du Lăng Thần kiềm chế được lo lắng cho . Loại tâm tình này đến bất ngờ, cũng có cách nào khống chế được. Cũng như trận hỏa hoạn vừa rồi kia, biết sau khi xông vào khách sạn, có lẽ tìm thấy Tiểu Nhạc, nhưng cho phép xảy ra bất kỳ chuyện gì ngoài ý muốn.

      Nếu Tiểu Nhạc ở bên trong, nhưng lại ngồi chờ chết mà vào cứu , vậy nhất định hối hận cả đời. Vì vậy dù chỉ có tia hy vọng, cũng muốn mạo hiểm.

      biết từ lúc nào Dư Tư Nhạc dần dần trở thành nhược điểm trong lòng . Du Lăng Thần làm việc luôn quyết đoán tàn nhẫn, đến khi ở trước mặt Dư Tư Nhạc, tất cả nguyên tắc đều hoàn toàn hỏng bét.

      Dư Tư Nhạc bị chấn động sâu, trầm mặc lâu, giọng hơi buồn buồn cất lên: “ hai, xin lỗi, để cho phải lo lắng.”

      “Nếu em còn hiểu lo lắng, từ nay về sau đừng bỏ nhà trốn nữa, chuyện tối nay, trở về phạt em.” Du Lăng Thần sa sầm mặt, khởi động xe.

      ... ...... ...... ...... .......

      Dư Tư Nhạc tiếng nào, thỉnh thoảng vụng trộm liếc nhìn trai.

      Từ đầu đến cuối ánh mắt của Du Lăng Thần đều nhìn con đường phía trước, Dường như trông thấy ánh mắt của Dư Tư Nhạc.

      Vào biệt thự, Dư Tư Nhạc theo thói quen nhấn công tắc mở đèn ở bên cạnh khung cửa.

      Ánh sáng lập tức sáng ngời, những đồ vật trong phòng khách dần dần trước mặt.

      Dư Tư Nhạc nhìn thấy bánh ngọt hình trái tim được bày bàn, xung quanh được trang trí rất nhiều cánh hoa hồng, vừa hài hòa vừa lãng mạn.

      Dư Tư Nhạc bước từng bước đến gần, đứng bên cạnh bàn ăn, mắt nhìn xuống cái bánh ngọt, bánh ngọt có việt hàng chữ “Hap¬py ¬birth¬day!”

      bàn còn đặt chai rượu đỏ, Dư Tư Nhạc nhìn nhãn hiệu chai rượu, lập tức nhận ra đó là chai rượu hai cất rất kỹ, trước kia vẫn nỡ lấy ra uống.

      Đồng hồ vách tường chỉ mười giờ rưỡi.

      Du Lăng Thần đến bên cạnh , lấy mười tám cây nên ra cắm vào bánh ngọt.

      “Vẫn còn nửa giờ sinh nhật của em sắp qua, may mắn vẫn còn kịp, đến đây thổi nên .” Du Lăng Thần dùng cái bật lửa đốt từng ngọn nến.

      Đây là sinh nhật đầu tiên của Dư Tư Nhạc, trước kia khi còn là trẻ mồ côi, hoàn toàn biết ngày sinh của mình, cũng chưa từng chúc mừng sinh nhật.

      Càng có được thứ gì đó tốt đẹp càng nhắc nhở , tất cả điều này đều bắt nguồn từ 'Du Tư Nhạc', chẳng qua chỉ là người cướp đoạt.

      Sinh ra chênh lệch lớn, khiến cho hốc mắt của ẩm ướt.

      Du Lăng Thần nghĩ rằng quá cảm động: “Lúc sinh nhật thể chảy nước mắt, biết ? Trong năm, ngày này đáng giá để mọi người mong chờ nhất.”

      Dư Tư Nhạc hít hít mũi, cố gắng thu nước mắt lại.

      Cúi thấp đầu, nhàng thổi nến được cắm bánh ngọt, mười tám ngọn nến từ từ bị dập tắt.

      “Ước nguyện của em là gì?” Du Lăng Thần cắt bánh ngọt cho , sau đó đưa đến tay .

      Dư Tư Nhạc cầm lấy dĩa bánh, ăn từng miếng: “Ước nguyện thể ra.”

      ra linh.

      Du Lăng Thần làm khó , nhàng sờ đầu , cúi xuống kề sát vào tai , tại gò mó hôn xuống nụ hôn.

      “Tiểu Nhạc, sinh nhật vui vẻ.” Giọng Du Lăng Thần hơi khàn khàn, cảm giác hết sức chọc người.

      Mặt Dư Tư Nhạc đỏ lên, sức lực nắm dĩa bánh ngày càng chặt.

      Du Lăng Thần tiếp tục : “Nhà họ Du có nội quy trong nhà, được tự ý bỏ nhà trốn . Lần này việc em làm trái với nội quy của nhà họ Du, nhất định phải bị phạt.”

      Dư Tư Nhạc trợn mắt há hốc mồm, hai mắt trợn to nhìn Du Lăng Thần: “Sao em chưa bao giờ biết điều này?”

      Lần trước đến nhà Trịnh ở tạm, hai cũng đến nội quy trong nhà mà?

      vừa đặt ra.” Du Lăng Thần Dưỗi ngón tay ra, nghiêm túc xóa sạch vết dầu bên khóe môi . Trong mắt sinh ra vẻ hiếu kỳ, hiểu tại sao nữ sinh có thể ăn thứ bánh ngọt chán ngáy đó, ngón tay ngậm vào trong miệng, nuốt vết dầu này xuống.

      Cuối cùng đưa ra kết luận, khẩu vị của con đúng là gióng với đàn ông, ít ra Du Lăng Thần tích ăn đồ ngọt này.

      Động tác kia của Du Lăng Thần vô cùng mập mờ, vô cùng uyển chuyển.

      Dư Tư Nhạc nhìn thấy chợt căng thẳng, trái tim bé đập thình thịch, thể khống chế được nhịp đập.

      Du Lăng Thần hạ thấp giọng, dùng giọng mập mờ nhàng : “Qua mười phút nữa, chính thức trừng phạt, có lẽ…….. Chúng ta nên tiếp tục bàn chuyện lần trước.”

      Đầu óc Dư Tư Nhạc ầm ầm nổ tung.

      Nên đến, cuối cùng cũng phải đến.

      Dư Tư Nhạc ném dĩa bánh, nghĩ muốn chạy trốn.

      Du Lăng Thần chuẩn bị từ sớm, hai tay gắt gao ôm chặt eo , tay ôm ngay , lên lầu hai.

      Dư Tư Nhạc giãy giụa tứ chi, muốn nhảy xuống từ trong lòng , tâm hoảng ý loạn quát: “ hai, thỏ ăn cỏ gần hang! Hành vi này của có đạo đức!”

      Du Lăng Thần hơi nhíu đôi mày kiếm, phản bác lại câu: “Có biết vì sao con thỏ ăn cỏ gần hang ?”

      Dư Tư Nhạc quệt miệng chuyện.

      Du Lăng Thần đạp cái, cửa phòng bị mở ra.

      Du Lăng Thần vừa , vừa : “Bởi vì bên cạnh ổ sớm muộn gì cũng là của mình……. Cho nên bây giờ đói bụng, muốn ăn rồi.”

      Ba chữ cuối, với vẻ mặt đỏ hơi thở gấp, đương nhiên bộ dáng rất đáng đánh đòn.

      Dư Tư Nhạc bị đặt lên giường, Du Lăng Thần kéo cà vạt của mình ra rồi gỡ xuống.

      nhìn đồng hồ đeo cổ tay, kim giây từ từ chuyển động, cuối cùng cũng hết hành trình dài, và đúng lúc mười hai giờ đêm. Có nghĩa là qua sinh nhật của Dư Tư Nhạc, tại là người trưởng thành.

      Dư Tư Nhạc kéo lấy chăn bông, bao lấy chính mình: “ hai, em chưa tắm!”

      biết Du Lăng Thần từ thích sạch , thể chịu được dơ dáy bẩn thỉu, đầu óc vội vàng nghĩ ra kế kéo dài thởi gian.

      Nhưng Du Lăng Thần được như ý của sao? Tất nhiên là biết.

      xoay người đến trước mặt Dư Tư Nhạc, khóe môi nhếch lên nụ cười gian xảo: “Em suýt chút nữa cũng quên mất.”

      Hai tay đánh úp về phía Dư Tư Nhạc, động tác cực nhanh cực chuẩn, trong chớp mắt ôm thiếu nữ đó vào lòng.

      “Vì để tiết kiệm tời gian, chúng ta có thể cùng nhau tắm.” Giọng của Du Lăng Thần vẫn luôn lạnh như băng, nhưng từ giọng này, Dư Tư Nhạc nghe ra vẻ trêu chọc.

      Dư Tư Nhạc có loại xúc động muốn chết, muốn giãy giụa chạy trốn.

      Chỉ tiếc sức lực giữa đàn ông và phụ nữ khác xa nhau, Dư Tư Nhạc phản kháng, nhưng trong mắt Du Lăng Thần đáng giá.

      Hai tay nhàng đè Dư Tư Nhạc lại, Dư Tư Nhạc lập tức cừng ngắc, thể động đậy.

      “Tiểu Nhạc, ngoan ngoãn phối hợp, chẳng lẽ em nghĩ đến cách trói buộc………” Du Lăng Thần với giọng bình tĩnh sợ hãi: “Hai cái đĩa CD AV em có xem chưa? Nhưng mà….. xem cũng sao, tự hai dạy cho em.”

      Dư Tư Nhạc dỏ mặt tía tai, cảm giác này khó chịu hơn phát sốt. Trời ơi! Xem ra hai lên kế hoạch rất tốt, khi đó mặt đỏ tim đập chỉ cho xem hai cái đĩa CD! hai nhất định chuẩn bị, chỉ chờ con cừu rơi vào bẫy.

      Phòng tắm của Du Lăng Thần rất lớn, bồn tắm lớn chứa hai người cũng thành vấn đề.

      “Em định mặc quần áo tắm sao?” Du Lăng Thần khoanh tay lại, dù bận nhưng vẫn ung Dưng nhìn nào đó rất lo lắng.

      Dư Tư Nhạc vẫn còn nghĩ đến việc kia…….

      Tuy đoán được sớm muôn hai đến bước này, nhưng có nghĩa phải đối mặt cới cảnh tượng như thế mà có thể bình tĩnh được……..

      hai, tuổi em còn ……” Dư Tư Nhạc lại đưa ra lý do này.

      “Mười tám tuổi, còn sao?” Du Lăng Thần hỏi lại câu, từng bước đến gần, ôm Dư Tư Nhạc vào lòng, cánh môi nhàng bao phủ lên môi , kiều diễm, bầu khí mập mờ làm người ta căng thẳng: “Tiểu Nhạc, thể kiềm chế được nữa.”

      Du Lăng Thần rất ít khi như thế, Dư Tư Nhạc vừa nghe đến câu kia, liền rơi vào trầm tư. Giọng của Du Lăng Thần hơi khàn khàn, tựa như bên trong bao hàm rất nhiều cảm xúc.

      Sông chung với trong thời gian lâu dài, Du Lăng Thần càng quản được trái tim của mình. Giống như sao khi gặp Dư Tư Nhạc, trái tim của mới chính thức đập, tìm được nhịp đập có ý nghĩa.

      Du Lăng Thần chưa từng nghĩ tới rơi vào tình cảnh này, thậm chí còn lo được lo mất.

      ràng quan hệ giữa và Tiểu Nhạc, là người thân của nhau, nhưng lại cảm thấy có đôi khi chính cách rất xa, giống như có thể biến mất khỏi tầm mắt bất cứ lúc nào.

      thể để cho khả năg này xuất hiên, vì vậy mới vội vàng đóng ấn ký thuộc về mình lên Dư Tư Nhạc, mà cách tốt nhất, hề nghi ngời chính là………

      Tay Du Lăng Thần tiến vào trong quần áo của , nhàng cỏa xuống giúp.

      Dư Tư Nhạc cảm thấy cả người mát lạnh, đợi đến kia phản ứng kịp, quần áo người bị vị boss nào đó lột sạch.

      Dù sao Dư Tư Nhạc cũng mới mười tám tuổi, cơ thể ngây ngô đáng htương. Đặc biệt khi nhìn bộ dạng ủy khuất, mặc cho ai nhìn thấy đều nhịn được muốn chà đạp trận.

      Du Lăng Thần lại càng nhịn chỗ nào được? Sâu trong đôi mắt lóe lên tia sáng tinh quang, giống như ngọn lửa, càng thiêu đốt hơn so với ngọn lửa.

      Nụ hôn như ngọn lửa ngăn chặn đôi môi Dư Tư Nhạc.

      Kiếp trước Dư Tư Nhạc từng hôn môi hai mấy lần, làm sao chống lại được vị boss nào đó sung sức chứ? Rất nhanh bị hôn đến phương hướng, thậm chí bị hai ôm vào bồn tắm thế nào, cũng biết.

      Cả người mảnh vài che thân lộ ra trước mặt Du Lăng Thần, Dư Tư Nhạc xấu hổ đến mức thể tìm được cái lỗ chui vào, cử động muốn nhảy ra khỏi bồn tắm, trống khỏi ma chưởng của vị Boss nào đó.

      Du Lăng Thần nhìn ra ý đồ của , đưa tay kéo lại.

      Du Lăng Thần cường thế ôm eo , bá đạo tuyên bố: “Đừng tưởng rằng có thể chạy khỏi lòng bàn tay của , chỉ cần ngày buôn tay, em đừng mong đâu được.”

      Cánh tay gắt gao ôm chặt eo của Dư Tư Nhạc, như muốn khảm vào trong cơ thể mình.

      Ép tới Dư Tư Nhạc thở được.

      Nước trong bồn tắm văng tung tóe, cả phòng tắm bị vây trong màn sương mờ mịt.

      Ngón tay của Du Lăng Thần nhàng vuốt ve bờ môi , giọng toát lên vẻ ôn nhu: “Tiểu Nhạc, đêm nay chỉ mới bắt đầu.”

      Môi Dư Tư Nhạc bị chặn lại, lấp đầy lần nữa, khi ngón tay Du Lăng Thần đến đâu, như có ngọn lửa nhem nhóm lên truyền khắp cả người Dư Tư Nhạc.

      Hai người ngời trong bồn tắm dán chặt lấy nhau, Dư Tư Nhạc hơi động đậy chút có thể chạm vào hai.

      Gương mặt như bị lửa thiêu. biết là do nước trong bồn tắm, hay là do bị hai khiêu khích.

      Du Lăng Thần hôn đường từ môi Dư Tư Nhạc chuyển qua sau tai, từ tai xuống cổ, rồi thẳng xuống dưới, như muốn gặm nhấm mỗi noie người Dư Tư Nhạc.

      Cả người Dư Tư Nhạc đều căng thẳng, cảm thấy thể khống chế bản thân mình được nữa, ngược lại đề do Du Lăng Thần nắm giữ. Du Lăng Thần nhàng nâng khuỷu tay lên, ngay cả phản kháng Dư Tư Nhạc cũng làm được, cảm giác vô lực xuất từ trong lòng khiến cảm thấy khó chịu.
      Last edited by a moderator: 29/2/16
      Phong Vũ Yên, Jin292, Trúc Doanh6 others thích bài này.

    4. Hành Tinh

      Hành Tinh Well-Known Member

      Bài viết:
      10,801
      Được thích:
      17,805
      Sáng sớm hôm sau, toàn bộ xương cốt của Dư Tư Nhạc như bị người khác tháo ra, rồi ráp lại vào chỗ, khắp nơi đều mỏi nhừ đau đớn dứt.

      Trong khoảnh khắc Dư Tư Nhạc mở mắt ra, nhìn thấy lòng ngực rắn chắc, nằm trong lòng đối phương.

      da có nhiều dấu hôn đỏ, mơ hồ có thể trông thấy vết cắn, tất cả những dấu hôn màu đỏ này đều do hai in lên người , cả đêm dày vò biết bao nhiêu lần. Trước tiên từ trong phòng tắm ăn sạch , sau đó lại dời chiến trường, lăn đến bên giường, cuối cùng ăn sạch từ trong ra ngoài biết bao nhiêu lần.

      Dư Tư Nhạc chỉ nhớ........Đêm qua bị ép buộc đến thanh mang theo tiếng nức nở, dường như hết lần này đến lần khác kích thích đến hai, nếu hai buông tha cho , vẫn còn ép buộc đến hừng đông.

      hung hăng cắn răng, nhớ đến câu, nếu người bị giày xéo phát ra tiếng kêu thảm thiết, rất kích thích thần kinh người khác.

      "Em tỉnh?" Du Lăng Thần như nhận thấy trong lòng có động tĩnh, hai mắt từ từ mở ra, nhìn .

      nhăn nhó xoa bóp cái eo đau đớn, ngồi ở giường chống nạnh quát to: "Du Lăng Thần! , tôi chỉ có thể làm em của mà thôi. giữ lời!"

      Mới sáng sớm đối mặt với vẻ mặt tức giận của Dư Tư Nhạc, Du Lăng Thần chẳng những tức giận, ngược lại trong đáy mắt lóe lên vẻ thâm sâu khó dò.

      "So với việc lấy được dâu giữ chữ tín đáng đồng." Người đàn ông nghiêm túc đàng hoàng trả lời, trong lời lại vô lại tới cực điểm.

      Dư Tư Nhạc vô cùng tức giận, thở hổn hển.

      Vì sao trước đây phát bụng dạ hai lại đen tối như thế? câu , lại có thể làm người ta giận điên người?

      Ngoài cửa sổ ánh mặt trời sáng rực, ấm áp chiếu khắp nơi, xuyên qua lá cây rậm rạp, chiếu xuống thành bức tranh sặc sỡ.

      Dư Tư Nhạc nắm cổ tay hai, nhìn thoáng qua đồng hồ treo tường, ba giờ chiều.

      hai làm sao?

      Trong mắt Du Lăng Thần có ý cười, dường như đoán ra suy nghĩ trong lòng Dư Tư Nhạc : "Lần này, nên xin nghĩ sao?'

      Dư Tư Nhạc lại cắn chặt răng.... .....

      Du Lăng Thần an ủi tiếp tục : "Từ ngày em rời nhà , bên phía trường học, xin phép cho em nghỉ rồi."

      "Cảm ơn hai." Nếu có xin nghỉ phép, trốn nhiều tiết học, đủ để làm cảnh cáo xử phạt nặng.

      Ánh mắt của Du Lăng Thần nhìn vào cổ , ánh mắt trở nên sâu thẳm, rất tự tin.

      Dư Tư Nhạc theo tầm mắt của nhìn xuống, cổ đều tràn đầy dấu hôn, chuỗi ấn ký. Dư Tư Nhạc theo bản năng đưa tay lên che lại, ngăn cản đầu xỏ gây nên nhìn chằm chằm vào.

      Bụng vang lên tiếng "ùng ục".

      Ánh mắt Du Lăng Thần từ từ di chuyển xuống.... .....

      Nhưng tồi, bên dưới có chăn bông cản trở tầm mắt của .

      "Đói bụng?" Du Lăng Thần xốc chăn bông lên, bên mặc cái gì, vóc dáng hoàn mỹ trần truồng lộ ra. đến tủ quần áo của mình, tìm kiếm quần áo mặc vào.

      Gương mặt Dư Tư Nhạc đỏ bừng, do dự gật đầu, đêm qua trải qua vận động kịch liệt, làm sao có thể đói chứ? Dư Tư Nhạc chậm chạm theo, chuẩn bị xuống bếp tìm chút gì ăn.

      Ai ngờ bàn chân chưa chạm vào sàn nhà, Dư Tư Nhạc đột nhiên cảm thấy hai chân như nhũn ra, mắt thấy sắp ngã xuống sàn nhà.

      đôi tay gắt gao ôm chặt eo , mới khiến cho may mắn thoát nạn, tiếp xúc thân mật với sàn nhà.

      "Sao chút cũng cẩn thận vậy?" Giọng Du Lăng Thần vẫn luôn lạnh như băng.

      Trong lòng Dư Tư Nhạc thầm buồn bực, ôi, ánh mắt nào của nhìn thấy cẩn thận? ràng đêm qua bị ép buộc đến lợi hại, đến bây giờ hai chân có sức nhấc lên.

      Trước kia xem ti vi, tiểu thuyết, luôn viết nam chính nữ chính XXOO cả đêm, ngày hôm sau, nữ chính xuống giường được.

      Mỗi lần Dư Tư Nhạc nhìn thấy, còn tấm tắc, cảm thán nam chính có sức bền bỉ biết bao. nghĩ đến chuyện này, ngày lại xảy ra người . ngẩng gương mặt đâu khổ, trong lòng thầm mắt chính mình câu "quạ đen".

      Lúc nào Du lăng Thần cũng luôn chú ý đến vẻ mặt thay đổi của Dư Tư Nhạc, chỉ phút, đầu tiên mặt Dư Tư Nhạc đều là phẫn uất bất mãn, từ từ biến thành nghiến răng thống hận, cuối cùng đổi thành hối hận, vẻ bề ngoài phong phú có thể so với minh tinh điện ảnh.

      Ôm trở lại giường, đắp chăn bông lên cho .

      "Ngủ tiếp , nấu cháo cho em."

      Dư Tư Nhạc chớp mắt vài cái, tầm mắt chống lại ánh mắt hai. Hai người chỉ cách nhau khoảng ba centimet, có thể nhìn thấy lông mi dài của đối phương.

      Trái tim bé của Dư Tư Nhạc khống chế được đập loạn lên.

      Gương mặt của có sức hấp dẫn người khác nhiều hơn so với bình thường, cái miệng nhắn bị hôn đến sưng đỏánh mắt trong sáng thanh tịnh như chiếc lá xanh vừa được tưới mát dưới ánh nắng mai.

      Du Lăng Thần nhìn bộ dáng lúc này của , yết hầu căng thẳng, sâu trong đáy lòng có ngọn lửa thể khống chế nổi.

      May nhờ ngày thường vẫn có tính kiềm chế mạnh mẽ, nếu cũng thể cam đoan bản thân mình có hóa thành sói ăn tươi nuốt sống nào đó.

      nhàng vuốt mái tóc rối của , Du Lăng Thần đóng cửa lại, ra ngoài.

      Đến giờ phút này Dư Tư Nhạc mới tin tưởng.... ........ hai phát sinh quan hệ, hơn nữa là loại thân mật nhất.

      Từ nay về sau họ phải làm thế nào để đối mặt với lời đồn nhảm bên ngoài chứ?

      Dưới lầu truyền đến tiếng đồ vật đổ vỡ, thỉnh thoảng có thể nghe thấy tiếng kim loại va chạm.


      Dư Tư Nhạc đến cửa thò đầu ra ngoài dò xét.... .....

      sống lại mấy tháng, chưa từng nhìn thấy hai vào bếp. Chẳng lẽ đây là lần đầu tiên hai nấu cháo sao? Suy nghĩ này chợt xuất trong đầu , muốn ngăn lại cũng được.

      Dư Tư Nhạc từ giường đứng lên, muốn xuống lầu nhìn chút.

      thực tế, Du Lăng Thần là thiếu gia nhà họ Du, khi nào tự xuống bếp chứ? Trước kia Dư Tư Nhạc nấu cơm, có thể tùy tiện tìm nhà hàng cao cấp giải quyết ngày ba bửa cơm. Sau khi được ăn những món Dư Tư Nhạc nấu ở nhà, ềỗi ngày Du Lăng Thần về nhà ăn cơm rất đúng giờ.

      Vì vậy trong cuộc đời của Du Lăng Thần, có kinh nghiệm nấu cơm.

      Dư Tư Nhạc mặc đồ ngủ, mè nheo từ trong phòng ngủ đến. Bước chân vô cùng , vài bước liền vịn vách tường bên cạnh về phía trước, cố gắng duy trì bước chân vững vàng.

      Bước từng bước xuống cầu thang, Dư Tư Nhạc chậm rãi đến bên cạnh cửa phòng bếp.

      Du Lăng Thần vo gạo, động tác của quen tay, nhưng lại rất cẩn thận.

      Lông mày hơi nhíu lại, dường như có thói quen dùng dao, động tác thái rau vô cùng chậm chạp, lại ảnh hưởng đến vẻ đẹp của thức dùng dao thái, mỗi lát cắt đều rất mỏng, rất đều.

      Đều đàn ông đeo tạp dề nấu cơm là có sức hấp dẫn nhất.

      Những lời này sai, nhìn Du Lăng Thần nấu cơm, Dư Tư Nhạc dời mắt được.

      "Nhìn đủ chưa?" Du Lăng Thần vừa bỏ thức ăn vào trong nồi, vừa .

      Dư Tư Nhạc sờ sờ cái mũi, tỏ ra nịnh hót: " hai, đột nhiên em phát ở nhà cũng là người đàn ông tốt."

      Du Lăng Thần từ từ dừng động tác lại, ngước mắt lên nhìn : "Động lòng ?"

      Khóe môi nhếch lên nụ cười nhạt, ba chữ vô cùng đơn giản, dường như có hấp dẫn mê hoặc lòng người.

      Dư Tư Nhạc nhìn đến ngây dại, chậm rãi gật đầu, nhanh miệng : "... .....Động lòng."

      đời này có mấy người phụ nữ đối mặt với Du Lăng Thần mà dám mình động lòng chứ? Chỉ tiếc Du Lăng Thần chỉ có , cũng là độc nhất vô nhị, có thể Dư Tư Nhạc đạp phải vận cứt chó, mới nhặt được tấm lòng của trai.

      ... ...... ...... ...... ......

      Nửa giờ sau, cháo trong nồi được nấu chín.

      Du Lăng Thần tự tay múc ra chén, đưa đến trước mặt Dư Tư Nhạc.

      "Mùi vị thế nào?" Du Lăng Thần ngồi ở đầu bên kia bàn ăn, cháo thịt trứng này, là lấy được thực đơn từ mạng.

      Du Lăng Thần rất nghiêm túc dựa theo từng bước dạy nấu ăn, làm từng bước cách cẩn thận.

      Dư Tư Nhạc nếm thử miếng, lập tức nhịn được chặc lưỡi hít hà: " hai, xác định đây là lần đầu tiên nấu ăn?"

      Trời ơi, mùi vị kia quả làm cho Dư Tư Nhạc ngốc đầu lên được.

      Du Lăng Thần nhàng nhíu mày: "Em nghĩ rằng có bao nhiêu thời gian để vào bếp?"

      cũng đúng, Dư Tư Nhạc tiếp tục dùng muỗng múc chao cho vào miệng.

      "Ăn ngon." Mùi vị này làm cho Dư Tư Nhạc mê muội, hận thể ăn quá nó, cũng muốn nhét cả nồi cháo vào bụng.

      Du Lăng Thần nhìn bộ dạng thỏa mãn của , cũng hài lòng nở nụ cười .

      Dư Tư Nhạc ăn như nhồi vịt, múc ba chén cháo. Trong lòng thầm nghĩ vất vả hai mới nấu cháo lần, chờ lần sau có hứng thú để nấu, biết là lúc nào, vì vậy phải ăn nhiều chút, nếu qua khỏi ngôi làng này có cửa hàng này.

      Hai ngày nay Du Lăng Thần đến công ty, cả ngày ở trong biệt thự chăm sóc Dư Tư Nhạc. Hai bữa ăn đều do Du Lăng Thần nấu. thể , có đôi khi con người có chỉ số thông minh cao, làm chuyện gì đều thành công hơn so với người khác, Mượn chuyện nấu nướng này mà , trước kia Du Lăng Thần chưa bao giờ đụng vào, nhưng khi nhìn qua sách dạy nấu ăn lần, có thể làm ra món ăn rất hoàn chỉnh, hương vị còn ngon hơn so với người bình thương làm.

      Chỉ mới hai ngày, Dư Tư Nhạc được nuôi béo lên vòng. Cả ngày đều đắm chìm trong những món ăn ngon của hai, quần áo đưa đến tay, cơm dâng đến miệng.

      Mãi đến khi Dư Tư Nhạc dần dần bình phục, xảy ra việc đứng vững, vắp ngã nữa, Du lăng Thần mới yên tâm đến công ty làm việc.

      Ánh mặt trời rất dồi dao, Dư Tư Nhạc luôn mang ghế dựa đến bãi cỏ, ngồi tắm nắng. Cảm giác này nhàn nhã, cũng tràn đầy hạnh phúc.

      Dư Tư Nhạc sợ bị người khác phát ra manh mối, vì vậy tiếp tục ở nhà thêm hai ngày, đến ngày thứ ba, rốt cuộc chịu ngồi yên, mới xách cặp đến trường học.

      Trong trường học nơi nơi đều có tiếng người huyên náo, trừ bỏ lúc vào học, cả trường học đều có thể nghe thấy thanh huyên náo.

      Dư Tư Nhạc vừa đến cửa phòng học, nhìn thấy Dung Húc.

      Dung Húc tựa lưng vào vách tường, hai tay để trong túi quần, bộ dáng lưu manh côn đồ, tinh thần hơi chán nản.

      Xung quanh có rất nhìn nữ sinh lén nhìn cậu ta, dường như rất thích bộ dạng lưu manh côn đồ xấu xa đó.

      "Du......Du Tư Nhạc." Dưới vành mắt Dung Húc xuất hai quầng thâm, cậu ta cư xử lỗ mãng như trước kia, cả ngươi bao phủ trong chán nản: "Em.......Mấy ngày nay em đều ở trong biệt thự với Du Lăng Thần?"

      Những lời này hàm chứa ý tứ rất ràng, Dư Tư Nhạc phủ nhận: "Đúng, mấy ngày nay tôi ngã bệnh."

      Dung Húc nắm chặt nắm đấm, tựa như kiềm nén điều gì.

      "Em...Em phải hối hận." Dung Húc kiềm nén giọng, giống như cảm giác thể phát thiết được, nắm đấm kêu răng rắc.

      Dư Tư Nhạc mờ mịt nhìn cậu ta, muốn hỏi cậu ta tìm mình có việc gì, Dung Húc lại lên tiếng xoay người bỏ .

      Trước đây loại chuyện này chưa từng xảy ra.... ........

      mờ mịt nhìn bóng lưng Dung Húc, hiểu rốt cuộc hối hận cái gì? Chuyện này Dư Tư Nhạc cũng để trong lòng, sau khi vào phòng học, bắt đầu chăm chỉ học tập.

      Nửa học kỳ trôi qua, Dư Tư Nhạc trải qua vài tiết học. Tuy giáo viên chủ nhiệm thêm gì, nhưng tận đáy lòng hơi mất hứng chút.

      Vì đuổi kịp tiến độ học tập, sau khi về biệt thự, mỗi đêm Dư Tư Nhạc đều ngừng học thêm, luôn có thể thấy ánh đèn trong thư phòng, đến lúc rạng sáng vẫn còn sáng đèn. Vì có hai hở trợ việc học, Dư Tư Nhạc hoàn thành cuộc thi trong nửa học kỳ còn lại, mới có trong phạm vi bị trượt, nhưng cũng đứng lại sau vài người.
      Last edited: 13/5/16
      Phong Vũ Yên, Jin292, trạch nữ5 others thích bài này.

    5. Hành Tinh

      Hành Tinh Well-Known Member

      Bài viết:
      10,801
      Được thích:
      17,805
      Chương 75

      Đêm, mọi thanh đều yên tĩnh, ngôi sao nằm rải rắc cả bầu trời đêm, ánh sáng lấp lánh chiếu xuống mặt đất.

      Trong phòng tắm thỉnh thoảng truyền đến tiếng nước chảy, trong màn đêm càng vang dội hơn.

      Dư Tư Nhạc nằm giường, hai mắt khép hờ, cố ý giả vờ ngủ. thực tế, lỗ tai vẫn kiểm chế được lắng nghe thanh trong phòng tắm.

      tiếng kẽo kẹt, dường như cửa phòng tắm được mở ra, sau đó truyền đến tiếng bước chân, tiếng bước chân có tiếc tấu vững vàng, bước từng bước đến bên cạnh.

      Trong chớp mắt Dư Tư Nhạc căng thẳng, cố găng duy trì hô hấp vững vàng, duy trì bộ dạng ngủ say.

      bàn tay đặt lên đầu vai , mang theo cảm giác ẩm ướt sau khi tắm xong, nhưng lại thon dài có lực hơn so với tay con .

      “Tiểu Nhạc, giả vờ ngủ lừa được đâu.” Sau đó Du Lăng Thần tiếp tự sờ soạn chỗ khác, thể rất biết khiêu khích người khác, bàn tay đường, hễ là chỗ nào sờ qua, giống như có ngọn lửa nhen nhóm, thiêu đốt tư tưởng Dư Tư Nhạc.

      Dư Tư Nhạc khẽ run, sống chết cũng muốn từ trong giấc mơ tỉnh lại.

      Du Lăng Thần giọng cười tiếng, há miệng ngậm lấy vành tai , động tác rất dịu dạng, cố ý.

      Trong chớp mắt Dư Tư Nhạc như bị điện giật.

      Lúc này, người đàn ông nào đó bắt được cơ hội, muốn dày vò . tốn vài lần công sức, sờ soạn tất cả những nơi mẫn cảm người . Mỗi lần Dư Tư Nhạc muốn phối hợp, đều cố ý đến đến những nơi mẫn cảm người Dư Tư Nhạc, khơi mào ngọn lửa thiêu đốt trong lòng .

      sao, em ngủ, chúng ta cũng có thể tiếp tục.” Du Lăng Thần cởi sạch quần áo vướng víu người , từ phía sau lưng trần trụi ôm lấy .

      Ở chung với hai càng lâu, càng nghi ngờ chuyện chân thực.

      Lại phải nhịn xuống, trừ phi uống thuốc ngủ, ngủ như chết.

      Dư Tư Nhạc đột nhiên mở mắt ra, giận dữ trừng mắt với vị boss nào đó, “ hai, ngày mai em còn phải đến trường học.”

      có ảnh hưởng gì.” Tay của người đàn ông vẫn như cũ trêu chọc khắp người , bờ môi di chuyển đến cổ khẽ liếm.

      khí giữa hai người ngày càng mập mờ, có tính sát thương.

      hai, trong tiết học sinh lý có , nên kiềm chế hành vi giao hoan.”

      Gần đây hai như tinh trùng lên não, cách hai ba ngày lại dày vò lần. Bình thường, ngày hôm sau khi Du Lăng Thần thức dậy, tinh thần vô cùng phấn chấn, đáng thương nào đó cả đêm lại ngủ ngon giấc, ban ngày còn phải tập trung tinh thần cho việc học.

      Mới thời gian ngắn, thường xuyên bị giáo viên điểm danh, rằng tinh thần của tốt, rất khó coi.

      Nếu đổi lại là người khác, cách hai ba ngày làm vận động kịch liệt lần, vừa học tập căng thẳng, đều có tinh thần.

      Đối với việc vận động mạnh như thế, làm cho nào đó vô cùng cam lòng. Vì vậy, đêm nay tuyệt đối thể để cho trai thực được ý định.

      vất vả mới nếm được thịt mèo, dễ dàng bỏ qua như vậy sao? Nếu phải vì nào đó mệt mỏi, chừng Du Lăng Thần dày vò mỗi ngày.

      “Số lần quan hệ tốt nhất, là từ 2 - 3 lần trong tuần, chúng ta có vượt chỉ tiêu.” Du Lăng Thần rất nghiêm túc.

      Dư Tư Nhạc bị chọc tức đến mức hàm răng nghiến lại kêu ken két, cuối cùng bị hai làm cho có cách nào khác, hung hăng cắn ngụm lên bả vai cởi trần của hai, dường như rất đắc ý “ hai, còn chưa tặng quà sinh nhật cho em đó, ngay cả em thích gì mà cũng biết, luôn nghĩ ăn sạch em.”

      “Có bánh ngọt.” Du Lăng Thần nhớ đến đêm sinh nhật kia, bàn cơm được bày bánh ngọt và chai rượu vang đỏ. “Còn có rượu vang đỏ năm 1856.”

      Dư Tư Nhạc ngẩng đầu nhìn , “Bánh ngọt em chỉ ăn ngụm......” Sau đó bị ôm vào phòng ngủ, giằng co cả đêm, cho dù nghĩ như thế nào, người thiệt thòi nhất vẫn là . “Vậy cũng tính là quà tặng sao? Có người nào mà trải qua sinh nhật ăn bánh kem? còn có chai rượu vang đỏ này, nắp chai cũng mở, hơn nữa em cũng uống rượu!”

      vẫn luôn nghĩ về quà tặng sinh nhật, sau khi về biệt thự, bị Du Lăng Thần bắt lên đây, vì thế quên luôn việc này, bây giờ nhớ tới, đúng lúc lấy cớ này.

      Du Lăng Thần chấp nhận lý do thoái thác của Dư Tư Nhạc, hai tay chiếm tiện nghi từ từ buông ra. Khi đó vội vàng tìm kiếm tung tích Dư Tư Nhạc, nào có thời gian chọn quà tặng?

      Du Lăng Thần im lặng lúc, mở miệng : “ bù đắp cho em.”

      “Tốt lắm!” Dư Tư Nhạc kéo lấy chăn bông che kín cơ thể: “Trước khi bù đắp cho em, được đụng đến em, tặng quà phải là thứ đồ em thích, nếu ........Coi như có hiệu quả.”

      Dư Tư Nhạc khiêu lông mày, ăn mừng mưu kế được thực .

      Du Lăng Thần tự hỏi “món đồ ưu thích”, từ sau khi ở chung phòng với Dư Tư Nhạc, Dư Tư Nhạc chưa từng đề cập đến món đồ thích, cũng cảm thấy hứng thú chút đối với trò diễn này.

      người muốn tất cả mọi thứ của ấy. Du Lăng Thần lại phát , chưa hiểu Tiểu Nhạc, suy nghĩ lúc lâu, cũng nghĩ ra được đến cùng Tiểu Nhạc thích thứ gì nhất. Ở phương diện này, phải càng cố gắng hơn.

      Đêm nay, vị Boss nào đó có động thủ đối với Dư Tư Nhạc, im lặng ôm Dư Tư Nhạc ngủ cả đêm.
      Last edited: 13/5/16
      Phong Vũ Yên, trạch nữ, huyendo3 others thích bài này.

    6. ^^! Nếu bạn không gửi link bài viết trên Facebook được, hãy sử dụng link trong khung này để chia sẻ bài viết :