1. QUY ĐỊNH BOX TRUYỆN SƯU TẦM :

    Đặt Title theo mẫu [Tên truyện] [dấu cách] - [dấu cách] [Tác giả] [Số chương]
    ----•Nội dung cần:
    - Hình minh họa (bìa truyện, hình ảnh,etc,...)
    - Nguồn
    - Tác giả
    - Tên editor +beta
    - Thể loại
    - Số chương
    Đặc biệt chọn canh giữa cho đoạn giới thiệu
    ---- Quy định :
    1. Chỉ đăng những truyện đã có ebook và đã được public trên các trang web khác
    2 . Chỉ nên post truyện đã hoàn đã có eBook.
    3. Trình bày topic truyện khoa học, bôi đen số chương để dễ nhìn
    4 . Cần có trách nhiệm post đến hết truyện. Nếu không thể tiếp tục post liên hệ Ad và Mod

Anh là định mệnh của đời em - Đinh Mặc (7 chương)

Thảo luận trong 'Hiện Đại'

  • ^^! Nếu bạn không gửi link bài viết trên Facebook được, hãy sử dụng link trong khung này để chia sẻ bài viết :
    1. piipp

      piipp Well-Known Member

      Bài viết:
      1,619
      Được thích:
      565
      Last edited by a moderator: 13/9/14

    2. piipp

      piipp Well-Known Member

      Bài viết:
      1,619
      Được thích:
      565
      Phần I.

      Tôi tin chắc rằng đại đa số những người xem mắt, đều là bất đắc dĩ. phải do chính mình thích xem mắt, mà bởi vì có bà mẹ hết sức lo lắng, hoặc người bạn tốt thích làm bà mối.

      Mà tôi nhất định là bất đắc dĩ nhất thế kỷ hai mươi mốt này — Bởi vì tôi chỉ có bà mẹ từ ái, còn có người bạn tốt y như gà mẹ — Hà Nguyệt Toa. Tuy rằng tôi vẫn lấy lí do công tác bận rộn có thời gian để thoái thác. Nhưng mùng tháng năm năm nay được nghỉ, tôi rốt cục cũng thoát được vận mệnh xem mắt.

      “Dì, dì xem luật sư này như thế nào?” Hai mắt thiếu phụ như tỏa sáng — bạn tốt của tôi Hà Nguyệt Toa, cầm ảnh chụp đưa đến trước mặt bà trung niên giống như hiến vật quý.

      “Ừ, đứa này thoạt nhìn có vẻ thà chất phác. . .” Bà trung niên — mẹ của tôi, đeo kính lão cẩn thận đoan trang.

      “Vậy để ta gặp mặt Tiểu Tình nhé?” Thiếu phụ đắc ý dào dạt. .

      “Tôi, , thích, người, trọc, đầu!” Đương —— Tôi nghiến răng ra mấy chữ oán hận

      “Được, được, được!” nàng lưu luyến rời ném ảnh chụp của tên ngốc thành phần tri thức kia qua bên, tiếp tục xét duyệt cẩn thận số ảnh chụp còn lại. . .

      “Dì à, người này là bác sĩ, gia thế tốt, hơn nữa bộ dạng cũng trắng nõn! Rất thích hợp với Tiểu Tình!” Nguyệt Toa lại hưng phấn.

      “Ừ, cậu bé này thoạt nhìn có vẻ tốt tính!” Mẹ tôi lại dịu dàng nở nụ cười. .

      “Con chấp nhận người dưới 1m7!” Chẳng lẽ mẹ tôi quên con bà cao 1m7 sao?

      Hai người trước mặt có yên lặng lát. . . Qua 5 phút, Nguyệt Toa lại bùng nổ: “Dì! Người này tốt! Tốt nghiệp trường danh giá, thành phần tri thức IT!”

      “Ừ! Cũng tệ! Nhìn qua rất có tinh thần!” Mẹ tôi phụ họa. .

      “Mẹ! Nguyệt Toa! Thằng nhóc này vừa mới tốt nghiệp! Con có sở thích trẻ con!” Tôi sắp phát điên.

      Lặp lại hơn mười lần áp bức cùng phản áp bức, tôi rốt cục đầu hàng, yếu ớt : “Mẹ, Nguyệt Toa! Con còn trẻ, đâu cần phải vội vàng xem mặt!”

      Đôi bạn vong niên cực ăn ý liếc nhau, đồng thời u oán nhìn tôi cái, nhìn đến mức tôi thầm sợ hãi. Sau đó hai người tự động loại bỏ kháng nghị của tôi, tiếp tục vùi đầu lật tư liệu đề cử đối tượng xem mặt .

      Ngay lúc tôi sắp phát điên, mẫu thân đại nhân ngồi bên cạnh tôi bỗng nhiên nở nụ cười thương, mà Nguyệt Toa bên kia cũng lộ ra nụ cười vui mừng, trong lòng tôi thầm hô < đại ổn> — chẳng lẽ bọn họ lại có chung quan điểm?

      Quả nhiên, mẫu thân môi mỏng hé mở, còn mang theo chút vui mừng cười: “Tiểu Tình, mẹ tìm được cho con đối tượng xem mặt thích hợp nhất.”

      trang giấy dày đặc tư liệu cá nhân, mà có ảnh chụp, hơi có chút thần bí được ném tới trước mặt tôi. trang giấy là cái tên nghe nhiều nên quen thuộc lại xa lạ: Lý Minh…
      Diệu Maisnowbell thích bài này.

    3. piipp

      piipp Well-Known Member

      Bài viết:
      1,619
      Được thích:
      565
      Phần II

      Tôi, Ôn Tinh, 26 tuổi, sắp bắt đầu buổi xem mặt lần đầu tiên trong đời

      Mà đối tượng mẹ tôi cùng Nguyệt Toa lựa chọn lại tên là Lý Minh!

      Ông trời của tôi ơi! Trong sách giáo khoa Tiểu học, mười ví dụ có chín cái lấy tên này; cuối những năm 70 đầu năm 80 có đống nam sinh có tên này. quá buồn cười! Tôi lại phải xem mặt với người đàn ông xa lạ “Lý Minh” này? Mệt tôi còn từng ôm giấc mộng bạn trai có tên giống nam chính trong tiểu thuyết ngôn tình, đau khổ triền miên, khí vũ hiên ngang, ví dụ như “Hiên” hay “Hạo” gì gì đó.

      Đứng ở cửa Starbucks, trong đầu tôi nhanh chóng lên tư liệu cá nhân của Lý Minh: tổng giám đốc công ty IT gia sản bạc triệu, tốt nghiệp thạc sĩ hệ máy tính đại học Bắc Kinh, ba mươi mốt tuổi, cao 1m78, thân thể khỏe mạnh, diện mạo tuấn tú, khiêm tốn lễ phép. . . Tuy có ảnh chụp, nhưng mẹ tôi hết sức tin tưởng vào ánh mắt “Duyệt vô số người” của bà Vương “Môi giới hôn nhân”.

      Nhưng người đàn ông ưu tú như vậy, vì sao còn phải dùng cách xem mắt để tìm người ? Chẳng lẽ có bệnh tiện ra? Tôi có chút nghi ngờ, nhưng tôi tình nguyện tin vào vận khí của mình, ngoan ngoãn ngồi trong quán cà phê chờ vương tử đến. Cho dù đối phương là kẻ ngu ngốc, tôi cũng muốn gặp mặt ta, huống chi ta còn là tinh trong thương giới, phải ngu ngốc.

      “Xin hỏi là Ôn Tinh tiểu thư sao?” giọng nam trầm thấp vang lên đỉnh đầu tôi. Tôi vội ngẩng đầu, nhìn thấy đôi mắt cười.

      Người đàn ông trước mắt mặc tây trang màu xanh thẫm được may hết sức khéo léo, có dáng người cao lớn cân xứng, ngũ quan cũng được gọi là tuấn tú, nhưng đôi mắt có chút nhu làm cho tôi thoải mái — nhưng tính tổng thể có thể cho tám mươi điểm! Trong lòng thầm khen bà Vương đó cũng có mắt nhìn. Tuy rằng mấy bức ảnh khác bà ấy đưa cho mẹ tôi đều vô cùng thê thảm, nhưng khi người đàn ông trước mắt này xuất , tôi có thể xác định định luật “Mèo mù vớ cá rán” có — đương nhiên, tôi là con mèo mù kia!

      “Tôi là Ôn Tinh.” Tôi bày ra nụ cười dịu dàng thiên hạ vô địch — hoặc nên dùng “sởn cả tóc gáy” để hình dung thích hợp hơn, “ là Lý Minh tiên sinh?”

      Đối phương gật đầu, lại cười : “Ôn Tinh tiểu thư, quả nhiên người cũng như tên.” .

      thể phủ nhận, tim tôi đập nhanh mất mấy nhịp rồi! Tuy rằng đôi mắt quá mức nhu của vẫn làm cho tôi cảm thấy có điểm thoải mái.
      Diệu Maisnowbell thích bài này.

    4. piipp

      piipp Well-Known Member

      Bài viết:
      1,619
      Được thích:
      565
      Phần III

      giờ trôi qua rất nhanh, Lý Minh và tôi dường như có rất nhiều đề tài chung, hơn nữa cũng giỏi về cách điều tiết khí trong lúc chuyện. Mà tiến lui có lễ, phong độ thân sĩ, cũng khiến cho tôi bị thuyết phục đôi chút. Mặc dù có lúc cảm thấy số lời là để lấy lòng tôi, nhưng sao, đánh giá chung vẫn khá ổn .

      “Tiểu Tinh, cho phép tôi gọi thẳng tên em.” Ánh mắt Lý Minh nhìn tôi có chút nóng bỏng, “ biết tôi có vinh dự mời em dùng bữa tối ?”

      Tôi xem đồng hồ, 5 giờ rưỡi, liền gật đầu. Lại chợt nghe thấy tiếng chuông di động vang lên dồn dập. Lý Minh nhìn tôi cười cười xin lỗi, rút điện thoại ra.

      “Alo? Vậy sao? Được! Cậu đừng vội, tôi đến ngay!” cất điện thoại , có chút áy náy nhìn tôi, “Xin lỗi! Công ty có số việc cần lập tức trở về xử lý!” .

      có việc cứ về trước !” Tôi hào phóng nở nụ cười.

      “Cám ơn!” có chút quyến luyến nhìn tôi, : “Buổi tối tôi gọi cho em!” .

      Nhìn bóng dáng cao lớn của biến mất ở cửa, tôi nhàng thở ra, phải duy trì nụ cười thục nữ quả thực mệt muốn chết! Nhưng trong lòng vẫn kìm chế được mà vui sướng — ngờ tôi lại gặp được người đàn ông có điều kiện tốt như vậy. Đúng là vận cứt chó, ha ha ha!

      Nhưng nghĩ đến biểu quá mức ân cần, cùng đôi mắt nhu của , vẫn khiến cho tôi có chút thoải mái.

      Dù sao trong lòng vẫn rất vui vẻ, tôi lấy điện thoại di động ra gọi điện thoại cho Nguyệt Toa: “Nguyệt Toa! Mình vừa gặp chàng Lý Minh kia!”

      “A? Sao rồi sao rồi? Có tốt như trong tư liệu ?” Đầu bên kia điện thoại – giọng của Nguyệt Toa chợt phóng đại.

      “Ừ, rất tốt!” Tôi nở nụ cười mỹ mãn, “ thể tưởng được loại đàn ông cực phẩm như vậy lại bị mình bắt được ! Ha ha ha! Nguyệt Toa, cậu biết vừa rồi mình biểu thục nữ thế nào đâu!”

      Nguyệt Toa ở đầu bên kia cũng cười ha ha. Có lẽ giọng tôi quá kiêu ngạo cùng khủng bố, nên có mấy nhân viên cùng khách hàng trong cửa hàng đều mỉm cười nhìn tôi. Tôi đỏ mặt hạ thấp giọng, mọi người chung quanh thiện ý quay đầu nhìn tôi nữa.

      Tôi ngượng ngùng ngắt điện thoại, mặt càng ngày càng nóng.

      Ánh mắt lơ đãng đảo qua góc quán cà phê, lòng tôi chấn động mạnh.

      Bàn ăn bên ngoài cách tôi khoảng bốn năm mét có người đàn ông nhìn chằm chằm vào tôi. Dáng người có vẻ rất cao, bả vai dày rộng cùng hai chân thon dài. ngồi ở chỗ kia, đầu đội mũ lưỡi trai màu xám, gần như cả khuôn mặt đều giấu trong bóng tối. ra từ lúc vào quán tôi chú ý đến người đàn ông có khí chất quỷ dị này rồi. Nhưng khi đó cúi đầu đọc báo, thấy khuôn mặt—— chỉ cảm thấy khí thế của có chút khiếp người.

      Nhưng bây giờ, ngẩng đầu lên hung ác nhìn tôi chằm chằm, biểu cảm lạnh lùng, mắt sáng như đuốc nhìn tôi chớp mắt. Mà từ góc độ này, vừa khéo thấy mặt , thấy ánh mắt của .

      Điện thoại của tôi đột nhiên rơi xuống mặt bàn bàn. Tim đập càng ngày càng nhanh. Ôi trời ạ! Khuôn mặt kia nhất định là ông trời đùa tôi! Cho tới bây giờ tôi chưa từng nhìn thấy khuôn mặt khủng bố lại làm cho người ta mê hoặc như thế!

      Người đàn ông kia khoảng ba mươi tuổi, khuôn mặt cân xứng, lông mày đậm, mắt đen, làn da màu lúa mạch. Đường cong khuôn mặt tuyệt đẹp, góc cạnh ràng, mặt mày mũi môi, chỗ nào cũng lộ ra lạnh lẽo cùng trầm tĩnh. quá tuấn tú, lại khí thế khiếp người. Nhưng vết sẹo bên phải khuôn mặt, làm cho khí thế uy nghiêm biến thành khủng bố. vết sẹo đỏ thẫm to như ngón út từ dưới khóe mắt uốn lượn đến má bên phải, giống như chia nửa khuôn mặt bên phải thành hai khối, quỷ dị mà dữ tợn. .

      Có lẽ là người của hắc đạo, có lẽ là biến thái. . . .

      Tôi hít ngụm khí lạnh, bỗng nhiên đứng bật dậy, vì người đàn ông khủng bố kia từ từ về phía tôi.

      “Tiểu thư, Tôi. . . Có thể chuyện với được ?” ngồi xuống trước mặt tôi, vẻ tối tăm cùng hưng phấn mặt đan vào nhau tạo thành thần sắc phức tạp, mà giọng của cũng khàn khàn khó nghe giống như bị ô tô nghiền qua, làm cho người ta buồn nôn.

      Tôi trừng mắt lườm người đàn ông này cái, cầm túi xách cùng áo khoác — Ai mà ngờ được xem mặt còn gặp phải biến thái? dám hy vọng xa vời có người có đạo đức công cộng tốt bụng cứu tôi, tự cứu lấy mình là phương châm số của tôi. .

      Chạy thẳng ra cửa Starbucks, trốn vào ngõ cách đó khoảng bốn năm mươi mét. Tôi thở dài nhõm hơi, định đứng lên trở về xem, lại nghe thấy giọng khàn khàn mà khủng bố từ phía sau truyền đến: “Tiểu thư,. . . Vì sao lại chạy? Là sợ khuôn mặt của tôi sao? Hay là . . . chột dạ?”

      Tôi trong đầu chỉ có ba chữ: chết, chắc, rồi!
      Diệu Mai thích bài này.

    5. piipp

      piipp Well-Known Member

      Bài viết:
      1,619
      Được thích:
      565
      Phần IV

      đừng có lại đây, đừng có lại đây!” Tôi vung túi xách trong tay, đánh lên người .

      Nhìn tôi giương nanh múa vuốt, người đàn ông khủng bố này nhíu mày khiến vết thương mặt càng kinh khủng.

      làm gì?!” hét lớn tiếng, gần như khiến tôi thủng màng nhĩ. Nước mắt lập tức trào ra, tôi cũng dùng lượng tương tự quát: “ dám động vào tôi, tôi báo cảnh sát bắt ! Tôi để yên cho đâu.”

      Tôi còn chưa xong, người đàn ông biến thái vươn tay ra nhanh nhẹn túm chặt lấy hai tay tôi, mà hai chân cũng kẹp chặt lấy cú đá của tôi. Tôi hoảng hốt, phát mình bị dùng tư thế cực kì mờ ám ôm vào ngực, giọng khàn khàn vang lên bên tai tôi: “Báo cảnh sát? Tôi chính là cảnh sát!”

      Xong rồi! Nước mắt làm mơ hồ hai mắt của tôi, người đàn ông biến thái này bắt đầu tự cho mình là cảnh sát rồi! Tôi vội : “Tôi phải kẻ trộm, thả tôi ra!” Đáng chết! Sao lúc này có ai ngang qua vậy?

      ngờ người đàn ông biến thái này lại nở nụ cười, dừng chút lại : “ có quan hệ gì với người đàn ông kia?”

      “Người nào. . . Người đàn ông nào?” coi tôi thành bạn phản bội của sao? Rất nhiều biến thái đều như vậy! Tôi lập tức bổ sung thêm: “Cuộc sống của tôi rất quy tắc!”

      Người đàn ông biến thái vừa cười vừa : “. . . Người đàn ông vừa chuyện với trong Starbucks — Lý Minh.” Ánh mắt lại đột nhiên trở nên lạnh lẽo. Giống như — giống ánh mắt nhìn thấy người ngoại tình. . . Nhưng tôi đâu có quen người đàn ông biến thái này . . . .

      ta? Tôi chỉ xem mắt với ta tôi!” Trong đầu bỗng nhiên lóe lên ý nghĩ, tôi mở to mắt, kích động , “ thích ta à? Tôi có thể rời ! đừng hại tôi! Tôi cam đoan! Hôm nay là lần đầu tiên tôi gặp ta, ta còn chưa động lòng với tôi đâu!” Trong lòng tôi thầm ai oán, thế giới này nhiều đồng tính! Sao tôi xem mắt thôi mà cũng đụng phải đôi? Hơn nữa có người trong đó còn là biến thái!

      Có phải do tôi nhìn nhầm ? Dường như khóe miệng người đàn ông biến thái trước mắt này run lên cái, rồi buông tôi ra, sắc mặt rất cổ quái nhìn tôi.

      Tay chân tôi được tự do nhưng tôi cũng dám tự tiện nhúc nhích, bởi vì tốc độ cùng sức lực của hơn xa cho tôi. Nhưng hình như cảm xúc của ta trở lại bình thường rồi phải? Trong lòng vui vẻ, lại phát chậm rãi cho tay vào trong ngực tìm kiếm.

      Bởi vì la hét quá nhiều nên cổ họng tôi hơi rát, nhưng động tác của bây giờ—— rất giống rút súng.

      . . . đừng có làm bừa! Giết tôi cũng vô dụng!” Tôi biết mình lấy đâu ra dũng khí đột nhiên túm chặt lấy tay ta, ta hiển nhiên bị hành động dũng cảm đột xuất của tôi dọa ngã, tay vẫn đặt trong ngực. .

      ta mới là đối tượng xem mắt của —— Lý Minh!” Phía sau bỗng nhiên vang lên giọng nam, mang theo vài phần đùa cợt.

      Tôi hoảng sợ quay đầu, thấy người đàn ông trẻ tuổi mặc đồng phục cảnh sát, mỉm cười đứng đằng sau tôi.

      Cảnh sát? Cảnh sát! Lòng tôi mừng rỡ, tự động xem lời của cảnh sát đại ca, rút tay về như lấy được đại xá. Khi tôi định chạy về phía cảnh sát đại ca, lại thấy người đàn ông biến thái rút ra vật từ trong ngực .

      Tôi đứng bất động tại chỗ như bị sét đánh!

      Vật đó ràng là cái phù hiệu cảnh sát, bên viết cái tên màu lam đậm: Lý Minh. .

      ta là Lý Minh, là đối tượng xem mắt của !” Cảnh sát phía sau lại khẳng định .

      Tôi khó hiểu! Người đàn ông biến thái trước mặt là đối tượng xem mắt của tôi? Vậy chàng Lý Minh đẹp trai ở Starbucks vừa rồi là ai?

      ! thể nào! Người đàn ông biến thái trước mặt này thể nào là người mà bà Vương “duyệt qua trăm người” nhận định là đối tượng kết hôn tốt nhất, phải ‘người trong số mệnh’ của tôi!
      Diệu Mai thích bài này.

    6. ^^! Nếu bạn không gửi link bài viết trên Facebook được, hãy sử dụng link trong khung này để chia sẻ bài viết :