1. QUY ĐỊNH BOX TRUYỆN SƯU TẦM :

    Đặt Title theo mẫu [Tên truyện] [dấu cách] - [dấu cách] [Tác giả] [Số chương]
    ----•Nội dung cần:
    - Hình minh họa (bìa truyện, hình ảnh,etc,...)
    - Nguồn
    - Tác giả
    - Tên editor +beta
    - Thể loại
    - Số chương
    Đặc biệt chọn canh giữa cho đoạn giới thiệu
    ---- Quy định :
    1. Chỉ đăng những truyện đã có ebook và đã được public trên các trang web khác
    2 . Chỉ nên post truyện đã hoàn đã có eBook.
    3. Trình bày topic truyện khoa học, bôi đen số chương để dễ nhìn
    4 . Cần có trách nhiệm post đến hết truyện. Nếu không thể tiếp tục post liên hệ Ad và Mod

Bà xã mua được - Nại Lương Ngư (Full +eBook Full Ngọa Truyện)

Thảo luận trong 'Hiện Đại'

  • ^^! Nếu bạn không gửi link bài viết trên Facebook được, hãy sử dụng link trong khung này để chia sẻ bài viết :
    1. banglangtrang123

      banglangtrang123 Well-Known Member Staff Member Super Moderator

      Bài viết:
      26,213
      Được thích:
      47,812
      Bà xã mua được.
      [​IMG]

      Tác giả: Nại Lương Ngư.

      Thể loại: đại, nam chính có chứng tự bế.


      Converter: Quỳnh SV


      Editor: Linh.

      Nguồn edit: Sưu Tầm

      Nguồn eBook: cungquanghang.com
      Type pic: Mic và nhóm type CQH

      Giới thiệu vắn tắt:

      Chiêu Đệ, Chiêu Đệ, từ khi có cái tên này, định trước vận mệnh của , nhất định phải vì em trai mình mà trả giá toàn bộ, bao gồm cả hôn nhân của mình. phải là có giấc mơ của chính mình, phải là chưa từng nghĩ muốn dựa vào hai tay của chính mình để giành lấy tiền đồ. Nhưng những thứ này đều cần thời gian, mà tiền đồ của em trai lại đợi được lâu như vậy, nhìn nước mắt của ba mẹ, còn có em trai hiểu chuyện vì mà cố ý ghét học. chỉ có thể bán chính mình, bán cho thương nhân đột nhiên đến thôn này vào tuần trước, làm vợ đứa con trai có chứng tự bế của ông.

      cảm kích chồng của , bởi vì , nhà mới có tiền cho em trai tiếp tục đến trường, gia đình của mới có hi vọng thoát khỏi nghèo khó. Cho nên với chính mình, mặc kệ như thế nào, nhất định phải toàn tâm toàn ý chăm sóc , muốn dùng thời gian khi còn sống của mình để trả lại phần ân tình này.

      chưa từng nghĩ tới có ngày , cũng chưa từng nghĩ tới, sau khi buông tha cho tất cả, còn có thể nhặt lên lần nữa.

      Mặc kệ người khác như thế nào cũng được, cũng mặc kệ con đường cuộc đời sau này gặp được cái gì, tuyệt đối, tuyệt đối buông tay ra, mang hạnh phúc đến cho , cũng khiến hạnh phúc, cả đời đều hạnh phúc. cho gia đình như bình thường, gia đình có con trai và con .

      Các file đính kèm:

      Last edited: 4/11/15
      garan2602, PinkCarrot, Suuney12 others thích bài này.

    2. banglangtrang123

      banglangtrang123 Well-Known Member Staff Member Super Moderator

      Bài viết:
      26,213
      Được thích:
      47,812
      Chương 1. Thương nhân tới thôn họ Mã dưới chân núi.

      1.1

      “Chiêu Đệ, Chiêu Đệ, em mau về nhà nhìn xem, sắp được rồi, em trai em sắp bị ba em đánh chết rồi.” Vợ Đại Bảo đứng ở bờ ruộng, hô to với Chiêu Đệ cuốc đất, vừa gọi vừa sốt ruột giơ chân, đàn ông nhà chị ở nhà họ Lâm can ngăn, nhưng trong tay lão Lâm là dao, chị cũng sợ đàn ông nhà chị vạn nhất bị dao có mắt chém đến, bây giờ có thể khuyên lão Lâm chỉ có Lâm Chiêu Đệ, vậy nên chị mới để lại đàn ông nhà mình chạy nhanh ra tìm người.

      Cả buổi sáng Lâm Chiêu Đệ ở dưới ruộng làm việc, lại luôn khom người, vừa nghe thấy tiếng gọi của vợ Đại Bảo, đứng dậy nhanh chút, chỉ cảm thấy trời đất đảo lộn, kém chút là ngã xuống dưới đất. vội dùng sức chống cái cuốc trong tay xuống, đợi cảm giác choáng váng hoa mắt biến mất chạy về nhà, ngay cả đạp nát ít cây non cũng ngoảnh lại.

      Ba là người có tính cách nóng nảy, đánh người là đánh đến chết, mà em trai từ cũng chỉ đọc sách, chút việc nhà nông cũng chưa làm qua, thể lực còn bằng , giờ sao có thể chống lại được mấy cái đánh của ba , vạn nhất đánh vào chỗ nguy hiểm, làm thế nào mới tốt.

      đường chạy như điên, quan tâm gì hết, chỉ nghĩ đến ngàn vạn lần phải về kịp, ngàn vạn lần đừng xảy ra chuyện gì.

      Vừa vào cửa nhà, chỉ nhìn thấy trong sân có nhiều người trong thôn đến đây, tất cả mọi người là nghe thấy trong nhà họ Lâm truyền đến tiếng khóc, tiếng đánh chửi liền đến đây hỗ trợ.

      Lâm Chiêu Đệ nhìn, sau khi biết xảy ra chuyện lớn gì lúc này mới chống chân, khom lưng liều mạng thở gấp, chỉ cảm thấy yết hầu khô rát, đại khái là vừa chạy quá nhanh, hít vào nhiều gió.

      Chờ hơi thở trở lại bình thường, lúc này mới chen vào, đỡ lấy ba tức giận thở hổn hển ngồi xuống ghế, mẹ quỳ bên cạnh em trai khóc: “Ông cái người lòng dạ độc ác này, Diệu Tổ là con trai duy nhất nhà họ Lâm, ông đây là muốn chặt đứt gốc rễ nhà họ Lâm, sớm biết rằng ông nhẫn tâm như vậy, tôi làm chi sinh đứa lại đứa lưu lại đời sau cho ông đây. Ông trời ơi, tôi ăn nhiều khổ như vậy đều là vì cái gì đây, mạng của tôi sao lại khổ như vậy.”

      Nghe mẹ Chiêu Đệ kêu khóc, dân thôn vây xem đều bắt đầu xì xào bàn tán, nhà họ Lâm ba đời đơn truyền (chỉ có con trai), đứa đầu là con , đứa sau lại sinh hai cái đều là con , nhưng làm lão Lâm buồn gần chết là chỉ sợ hương khói nhà họ Lâm bị đứt tay mình. Mẹ Chiêu Đệ liên tục sinh ba đứa con , bản thân cũng sốt ruột, mẹ chồng sắc mặt càng ngày càng khó coi, tuy rằng chồng mình chưa gì, nhưng thường xuyên nhìn ba đứa con nhíu mày, sau này bà lại có thai nhiều lần nữa, mỗi lần thầy tướng số tính đến là con bà liền uống thuốc phá thai, biết bị bao nhiêu tội mới sinh được đứa con trai, may mà, con trai thiên tân vạn khổ mới sinh ra được này cũng chịu thua kém, đọc sách luôn luôn giỏi nhất thôn.

      Nhưng gần đây, con trai nhà họ Lâm sắp phải thi lại đột nhiên khác thường. Mỗi ngày với người nhà là học, lại chạy đến trấn cách đây hơn mười dặm lêu lổng, sau này bị thôn dân chợ bắt gặp, lúc này lão Lâm mới biết việc con trai mình trốn học. cũng lạ, con trai lão Lâm bình thường bảo sao nghe vậy, lần này vô luận đánh thế nào, mắng thế nào cũng nhất quyết học.

      Lão Lâm cũng có biện pháp với con trai, chỉ có thể mềm lời mềm giọng khuyên, nhưng đứa bé này cứng mềm ăn, hôm nay ra cũng vì chuyện này. Lúc đầu lão Lâm cũng hết lời hay, nhưng Lâm Diệu Tổ chính là buồn đầu rên tiếng, hỏi nóng nảy, thế nhưng gân cổ cãi lại: “Con chính là đọc sách, đọc sách cũng chết được người, con muốn ra đồng làm việc. Sách này có lợi ích gì, con lập tức đốt mấy quyển sách vô dụng này.” Thốt ra lời này, chính là chọc phải tổ ong vò vẽ rồi.

      Lão Lâm nghĩ vì sinh đứa con trai này, thân thể vợ mình suy sụp, việc nặng gì cũng thể làm, trong nhà mình sớm về muộn, mệt đến thắt lưng thẳng nhưng cũng bỏ được nghỉ ngày.

      Năm ấy, con thứ hai, con thứ ba và con trai cùng nhau bị bệnh, đưa đến bệnh viện, tất cả tiền trong nhà cũng chỉ đủ xem bệnh cho đứa, cuối cùng cứu được con trai, nhưng hai đứa con còn vẫn bị bệnh chết. Sau này con trai lớn lên, nên học, trong nhà lại cung được cả hai đứa bé cùng đọc sách, chỉ có thể để con lớn nghỉ học, con lớn của ông học rất giỏi, giáo viên ở trường học đều về sau là nữ Trạng Nguyên, nhưng vì đứa con trai này, vẫn nghỉ học về nhà giúp ông làm ruộng làm việc nhà. Đúng, đều do ông vô dụng mới giữ được mạng của hai đứa con , mới liên lụy con lớn tay vốn nên cầm bút bây giờ lại cầm cuốc. Ông cả đời đều thực xin lỗi con lớn có hiểu biết và con thứ hai, con thứ ba mất. Nhưng thằng nhóc này, chuyện trong nhà nó đều biết hết, hôm nay lại báo đáp người trong nhà như vậy?

      Cả nhà vì thằng nhóc này trả giá nhiều như vậy, chỉ ngóng trông nó có thể trở nên nổi bật, vậy mà nó trốn học, còn cần đọc sách, sớm biết rằng nó bất hiếu như vậy, lúc trước ông nên để vợ sinh nó ra, bây giờ ông tươi sống đánh chết nó có lẽ làm tổ tông thất vọng.

      “Ba, ba trước xin bớt giận, em trai luôn luôn chịu thua kém, rất hiểu chuyện, đến trường khẳng định là em ấy có lý do của mình, chúng ta trước hỏi chút cũng muộn mà.” Chiêu Đệ liều mạng giữ lại lão Lâm muốn nhảy lên đánh con trai, thở khuyên. Đều đứa nhà nghèo sớm lo liệu việc nhà, phải khoe khoang, nhưng em trai có thể xem là con trai hiểu chuyện nhất thôn, tin em trai vô duyên vô cớ kiên trì học.

      Huyện Sơn là Huyện nghèo Quốc gia, thôn họ Mã lại là thôn nghèo trong Huyện Sơn, nhà bọn họ chỉ có mình ba là lao động chính, giữ mấy mẫu đất cằn, nhiều năm làm việc mệt mài cũng kiếm được mấy đồng tiền, hơn nữa thân thể mẹ tốt, thường xuyên phải uống thuốc, trong nhà căn bản là có tiền mua thịt, mua quần áo mới. Em trai mặc quần áo đều là quần áo vá, dạo này, cho dù thôn họ Mã nghèo như vậy cũng còn người mặc quần áo vá, khi đứa cùng thôn theo sau chê cười em trai, nó cũng chưa từng ở trước mặt người nhà oán trách người ta nửa câu; tuy rằng em trai cần ra đồng làm việc, nhưng nó luôn tận khả năng rút ra thời gian giúp làm việc nhà, mỗi ngày học về luôn giành nấu cơm nấu nước, ăn cơm xong còn giành rửa chén, chưa bao giờ giống con trai trong thôn cảm thấy đây là chuyện con nên làm, ngay cả chạm cũng chạm.

      Chính là bởi vì em trai từ hiểu chuyện, chăm sóc người thân, cho nên lúc trước khi ba khó xử nhìn muốn lại thôi, mới có thể chút do dự đồng ý nghỉ học ở nhà. Buông tha cho việc học mà bản thân luôn tha thiết, phải khó chịu, nhưng hiểu em trai còn cần cơ hội học này hơn . là con , cùng lắm tìm người gả cho, đói chết, nhưng em trai giống vậy, nó là con trai, nếu học, rời khỏi nơi này, nó lặp lại con đường của ba, cả đời chôn vùi trong mấy mẫu đất, có lẽ đến cuối cùng, thậm chí ngay cả tiền cưới vợ cũng có.

      “Lý do, cho dù nó có lý do nó cũng nên trốn học, đồ có lương tâm này, chẳng lẽ mày quên, chị cả vì để mày có cơ hội đọc sách, từ theo tao ra đồng làm việc, mày trời chưa sáng liền rời giường đến trường, mày cho rằng chỉ có mày khổ sao? Chị cả mày mỗi ngày còn dậy sớm hơn mày, chỉ vì để mày có thể ăn no có sức đến trường, chắc thằng nhóc xấu xa mày biết nhỉ, buổi sáng mỗi ngày mày đều ăn no, nhưng chị cả mày đâu, mỗi ngày đều chịu bụng đói ra đồng, nó mỗi ngày đều đưa thức ăn của mình cho mày, chỉ sợ mày đói bụng.”

      “Mùa hè nóng nực, chỉ vì sợ buổi tối mày ngủ ngon, ảnh hưởng đến hôm sau đến trường, ngồi ở bên giường mày quạt cho mày, quạt chính là cả đêm. Mùa đông trời lạnh, nó sợ mày mặc đủ ấm, cắt áo bông duy nhất của bản thân, dồn hết bông vải vào áo bông của mày, bản thân lạnh đến phát run. tao và mẹ mày, chúng tao làm ba mẹ đều là đến trả nợ, làm cái gì cũng cần này nhớ kỹ. Nhưng chị mày, nó nợ mày gì cả, nhiều năm như vậy, những gì nó làm cho mày, đời sau mày làm trâu làm ngựa báo đáp cũng xong, nhưng bây giờ mày báo đáp nó như vậy sao?” , lão Lâm cảm thấy cổ mình đều thẳng, càng về sau là nhịn được nghẹn ngào thành tiếng, người đàn ông ngồi xổm bắt đầu che mặt gạt lệ.

      Ánh mắt Lâm Diệu Tổ vốn có chút sưng đỏ, lúc này nước mắt càng thêm ức chế được bắt đầu trào ra ngoài, cho dù là như vậy, cậu vẫn cắn chặt răng, rên tiếng.

      Mẹ Chiêu Đệ cũng là mặt đầy nước mắt nhìn người này, lại nhìn người kia, đột nhiên bắt đầu ngừng đánh vào phía sua lưng con trai, “Nghiệp chướng a, đây là tạo ra cái nghiệt gì, Diệu Tổ ơi, con mở miệng chuyện , Diệu Tổ ơi, rốt cuộc là vì sao con cần đến trường, con hãy xem phân thượng nhiều năm nay chị con làm nhiều cho con như vậy, con hãy cho chúng ta biết nguyên nhân .”

      Lâm Chiêu Đệ nghe xong hốc mắt cũng nóng lên, phải chưa từng oán ba mẹ bất công, cho dù là oán nhưng vẫn bằng đau lòng bọn họ, hơn nữa em trai hiểu chuyện, cũng dần dần nhận mệnh. chưa bao giờ biết, ba nhìn tất cả vào trong mắt, chôn ở trong lòng, bây giờ biết ba cũng thương , đứa con phải có cũng được có cũng sao, vậy là đủ, từ nay về sau, oán trách gì nữa.

      đến trước mặt Lâm Diệu Tổ ngồi xổm xuống, để bản thân nỗ lực bình tĩnh lại: “Em trai, lúc em bất kể chị hỏi em bao nhiêu lần em cũng nguyện ý nguyên nhân cho chị biết, em , chị nghĩ chị cũng đoán được.”

      Lâm Diệu Tổ mạnh mẽ ngẩng đầu lên nhìn Lâm Chiêu Đệ trước mặt, trong mắt vẫn lóe lên nước mắt, “Chị, đừng nữa, chúng ta nhận mệnh, chị nhận, em cũng nên nhận rồi.”

      , Diệu Tổ, chúng ta thể nhận mệnh, chị sai rồi, vận mệnh đều là cầm trong tay mình, em tin chị, chị nhất định nghĩ được biện pháp.” nhận mệnh lần, biết loại thống khổ có tâm có lực này, tuyệt đối thể để em trai dẫm vào vết xe đổ của .

      “Chị, chị biết rất chúng ta có tiền, cho dù em thi đỗ trường Huyện thế nào, trường Huyện cách nơi này xa như vậy, em chỉ có thể ở lại trường, cấp ba có miễn giảm học phí như cấp hai, phí nội trú, học phí, tiền sinh hoạt, những số tiền này cộng lại, phải em học mà là em hút máu của mọi người, em thể tiếp tục ích kỉ như vậy, vì bản thân mà bức chị và ba mẹ thể sống.” Lâm Diệu Tổ rốt cuộc ra nguyên nhân trốn học, lúc trước cậu cho rằng chỉ cần bản thân chăm chỉ đọc sách, thi vào trường cấp ba tốt nhất, lại thi đỗ trường đại học tốt nhất là có thể thay đổi vận mệnh của người nhà, là có thể kiếm được rất nhiều tiền cho ba mẹ và chị cả.

      Nhưng cậu vẫn luôn biết, cấp ba và đại học học phí thấp như cấp và cấp hai, hơn nữa muốn ở nội trú cũng phải giao phí dụng rất cao, căn bản là nhà bọn họ thể gánh nổi. Nếu phải A Hổ ở bên ngoài làm công về với cậu, thi cấp ba xong, nếu cậu thi đỗ trường H
      DingDingDong, thư hồ, Chris2 others thích bài này.

    3. banglangtrang123

      banglangtrang123 Well-Known Member Staff Member Super Moderator

      Bài viết:
      26,213
      Được thích:
      47,812
      Chương 1.2

      Editor: Linh

      Thôn dân vây quanh sân thấy lại xảy ra chuyện, còn lại bọn họ cũng giúp được gì, vì thế ào ào tán , ai bận việc người nấy. Nhà họ Lâm đáng thương, nhưng bọn họ cũng giàu có, tuy rằng nghèo đến tình trạng như nhà họ Lâm, nhưng cũng tuyệt đối có tiền dư đến làm loại chuyện tốt đưa than sưởi ấm trong ngày tuyết rơi. Chờ thôn dân đều sạch, người đàn ông cao gầy ban đầu vẫn đứng bên ngoài bờ tường nhìn tất cả mọi chuyện xảy ra trong sân lúc này mới chậm rãi đến cửa sân.

      Chiêu Đệ dẫn đầu nhìn thấy người đàn ông xa lạ đứng ở cửa nhà mình, vội vàng lau khô nước mắt mặt, nghênh đón: “Chú này, chú là muốn hỏi đường ạ?” Trừ bỏ khả năng này ra, đúng là nghĩ được lí do khác.

      Nhìn người xa lạ này, mặc áo jacket màu xám, quần jean màu xanh nhạt, thấy quần áo được làm vô cùng tinh tế, trong lòng Chiêu Đệ nghĩ, nếu bộ quần áo này được mặc người ba mình đẹp biết bao, chưa từng nhìn thấy ba mặc quần áo mới. tò mò tiếp tục dời tầm mắt lên , lọt vào mắt là khuôn mặt gầy, nhìn bộ dáng chưa đến năm mươi tuổi, thể là đẹp nhưng rất có tinh thần, đôi mắt sáng, nghe thầy tướng mù họ Lý trong thôn qua, ánh mắt sáng như vậy thường là người rất thông minh, ruột trong bụng thường cuộn nhiều hơn người khác mấy vòng. Tuy rằng nghe qua có người như vậy nhưng trước giờ chưa từng tiếp xúc với bọn họ, biết bản thân mình kiến thức, người cũng đủ thông minh, dù là khi lên trấn bán đồ gặp được đều cúi đầu tránh , chỉ sợ bị bọn họ ác ý ép giá.

      , chú đến trong thôn bàn chuyện, cần tốn thời gian tương đối dài, nhưng là có nơi ở lại, muốn cùng nhà cháu thương lượng, chú muốn ở nhờ nhà cháu tuần, đương nhiên chú trả phí ăn ở, cháu xem được ?” xong, Trần Chung còn nở nụ cười lộ ra mấy cái răng có chút vàng, muốn để bé trước mắt buông lỏng cảnh giác với mình.
      “Chú, chuyện này cháu làm chủ được, chú phải hỏi ba cháu.” dám tự mình làm chủ, dù sao trong nhà là ba quyết định, hơn nữa bây giờ người nhà vì chuyện em trai đến trường làm cho gà bay chó sủa, cũng phải thời cơ tốt để chiêu đãi khách, hơn nữa, trong thôn nhà bọn họ là đơn sơ nhất, cũng có đồ ăn ngon, làm sao giữ được người ở lại đây.

      “Như vậy à, được, chú hỏi ba cháu.” Trần Chung cũng làm khó Chiêu Đệ, bước thêm mấy bước vào trong sân, vừa vặn đón lấy lão Lâm vừa đứng lên chuẩn bị ra xem tình huống, ông lập tức lại nở nụ cười, “Ông , em có thể cùng thương lượng chút ? Em đến thôn họ Mã bàn chuyện, có chỗ ở, muốn tạm thời ở nhà tuần, phí ăn ở em tính theo giá nhà trọ ở trấn , xem, có thể giúp đỡ ?”

      “Chuyện này... Chuyện này tốt lắm, chú lần đầu tiên đến thôn chúng ta, cho nên có lẽ biết, nhà chúng ta trong thôn là đơn sơ nhất, chiêu đãi được khách nhân, nếu , tôi dẫn chú đến nhà thôn trưởng, nhà ông ấy rộng thoáng.” Lão Lâm vừa nghe mục đích Trần Chung đến, do dự vài giây rồi vẫn từ chối, phải ông muốn kiếm khoản tiền này, nhưng điều kiện trong nhà tốt, dù sao ông cũng thể vì tiền mà làm kẻ bịp bợm.

      sao, em chỉ thích nhà , ông để em trọ ở đây , xem hôm nay nắng to vậy, em ăn tiêu rồi.” Ông lập tức đưa tay lau mồ hôi trán, tỏ vẻ đến cực hạn.

      Ông Lâm thăm dò nhìn xe hơi màu đen ngoài cửa, lại nhìn quần áo người Trần Chung, cảm thấy thích hợp, người này vừa nhìn biết chính là người có tiền, ở nhà bọn họ khẳng định quen.

      “Ba đứa , ông để chú ấy ở lại , có thể kiếm chút là chút, ông cũng thể mắt thấy con trai vì chúng ta có tiền mà nghỉ học chứ.” Mẹ Chiêu Đệ đứng sau ông Lâm tự nhiên là nghe thấy hết toàn bộ câu chuyện, bà vừa nhìn ánh mắt này của ông Lâm biết ông muốn từ chối, vội vàng kéo góc áo ông, đến gần giọng khuyên.

      “Ai ~ được rồi, Chiêu Đệ mày mau thu thập phòng của Diệu Tổ.” Ông Lâm thở dài cuối cùng vẫn thỏa hiệp, ông thiếu tiền, bằng cũng để người ta bỏ tiền ra ở phòng bị rách của bọn họ, phòng của con trai là phòng tốt nhất trong nhà, có lẽ thu thập chút vẫn còn có thể chấp nhận được.

      là nhà chính, chỗ ấy lại cực kì , bên trong ngay cả cái ghế cũng có, ông cũng chỉ có thể bê cái ghế đẩu bình thường ngồi trai ngồi làm bài tập ra, dùng ống tay áo cẩn thận lau hai lần mới đưa đến bên chân Trần Chung, cười ngây ngô bảo ông ngồi xuống.


      Chờ khách ngồi ổn, ông mới lặng lẽ ra sau sân, vẫy tay gọi con trai tránh ở bên lau nước mắt, lấy mấy tờ tiền giấy có nhiều nếp nhăn từ trong túi quần ra, do dự hồi lâu mới rút ra hai mươi đồng đưa cho con trai: “Mấy hôm trước ông Lý mới giết con heo, phỏng chừng lúc này vẫn còn thịt, mày chạy nhanh tìm ông ấy mua hai cân thịt, lại ra ruộng hái ít rau về, động tác nhanh chút, biết ?”

      Lam Diệu Tổ biết người khách này có thể làm bọn họ kiếm được tiền, dám có chút chậm trễ, liên tục gật đầu rồi mới rút chân chạy về phía nhà ông Lý.

      “Chú em này, cũng biết nên xưng hô thế nào, đến, uống nước, đây là nước suối đun sôi, chú đừng ghét bỏ.” Mẹ Chiêu Đệ nhanh chóng xuống phòng bếp rót cốc nước đưa cho Trần Chung, bà cũng biết dùng nước chiêu đãi khách rất khó coi, nhưng trong nhà trừ nước ra cũng còn gì khác.

      “Chị dâu, làm sao có thể chứ, bây giờ muốn uống nước trong như vậy cũng dễ.” Trần Chung nhận lấy bát liền uống ngụm lớn, lập tức cảm thấy nắng nóng biến mất vô ảnh, ông trả bát cho mẹ Chiêu Đệ, lúc này mới bắt đầu giới thiệu bản thân: “Chị dâu, em họ Trần, là thương nhân ở tỉnh Z thành phố W, xem chừng chị còn nhiều hơn em mấy tuổi, nếu để ý, chị cứ gọi em Tiểu Trần là được.”

      Ông Lâm ngồi cái ghế hỏng ở bên cạnh nghe vậy, trực giác toàn thân thoải mái, trong lòng cũng thầm kinh thán, kẻ có tiền bên ngoài đúng là biết chuyện, việc này ràng nhà bọn họ chiếm tiện nghi, lại được ông ấy giống như nhà bọn họ giúp ông ấy cái đại ơn. chút ý khinh thường bọn họ cũng có, ngược lại còn điệu thấp bản thân.

      “Điều này được ? Chú xem, tôi là người tiếp xúc nhiều với xã hội, cũng biết bên ngoài xưng hô với khách thế nào.” Mẹ Chiêu Đệ cầm cái bát đứng ở bên có chút vô thố, bà biết chuyện này có hay , chỉ sợ đây là lời khách sáo, nếu bà gọi như vậy, khéo đắc tội người ta, người này ở nhà bọn họ trả tiền, vạn nhất lại bị bản thân thức thời đuổi , vậy thiếu khoản tiền thu, chuyện Diệu Tổ muốn học càng thêm khó rồi.

      “Chị quá khách khí, chuyện này có gì mà được hay , người bên ngoài cũng gọi như vậy.” Khi Trần Chung đến đây, lại là vẻ mặt cười mười phần ôn hòa, trước đây ông cũng nghèo khổ, tuy rằng sau này cải cách mở cửa làm ăn buôn bán được ít tiền lời, nhưng đối mặt với quyền quý vẫn khom lưng cúi đầu như thường, loại cảm giác bản thân kém người khác bậc ông vô cùng ràng. Người xưa , chính mình muốn cũng đừng gây cho người khác, ông tự nhiên chuyển thái độ khinh miệt mà mình muốn gặp sang cho người khác.

      “Chú, phòng thu thập xong, chú có muốn nhìn trước xem có cái gì vừa lòng hay , cháu lại sửa sang lại lần nữa.” Chiêu Đệ lấy drap mấy hôm trước mới giặt phơi xong ra thay, lại chuyển đồ dùng của em trai xong phòng ba, lúc này mới ra ngoài gọi người. Lúc thu thập còn thầm thấy may mắn, may mắn bây giờ là mùa hè, giường chiếu và drap là có thể giải quyết xong vấn đề ngủ, nếu đổi thành mùa đông, nhà bọn họ ngay cả cái giống chăn bông cũng có, vậy tuyệt đối chiêu đãi được khách.

      “Được, chú theo cháu qua, vừa vặn cũng có thể dỡ hành lí xe của chú xuống xách vào phòng.” Trần Chung đứng lên, theo Chiêu Đệ được vài bước, bỗng nhiên nghĩ đến chuyện, lại lần nữa quay trở lại, đứng ở trước mặt ông Lâm chuẩn bị ra ngoài, cho tay vào trong túi áo jacket lấy ra xấp tiền, đếm hai ngàn đồng đưa cho ông, “Ông , phí tuần ăn ở này thu trước , em mắc bệnh hay quên, quay đầu lại nhìn việc khác lập tức quên.”

      Ông Lâm nhìn xấp tiền đỏ hồng mệnh giá trăm nguyên trước mắt, cuống quít xua tay cự tuyệt, cho dù ông có kiến thức thế nào nữa cũng biết nhiều tiền như vậy ở khách sạn to trọ tuần cũng đủ, phòng rách nhà bọn họ, muốn gì cũng có, làm sao có thể nhận lấy nhiều như vậy.

      , , cái này được, nhiều như vậy, chú chỉ đưa hai ba trăm là đủ rồi.” Tuy rằng ông có tiền, nhưng tuyệt thể thấy tiền là tham.

      “Ông , hãy nhận lấy , trong khoảng thời gian này còn phải phiền toái nhiều.” Trần Chung nhét tiền vào trong tay ông Lâm, đồng tiền vốn thẳng sau phen đẩy qua đẩy lại cũng biến thành nhiều nếp nhăn, mắt thấy ông Lâm còn muốn trả lại, chỉ đành phải mục đích đến thôn họ Mã của mình: “Ông , dối gạt , em đến thôn họ Mã này là để tìm vợ cho con trai, nếu băn khoăn, sau này khi em xem mặt, cho em thêm chút ý kiến, tiền còn thừa coi như em cho tiền làm mai, thấy được ?”

      “Xem con dâu? Chú coi trọng bé nào trong thôn chúng ta rồi hả?” Ông Lâm bị lời này làm cho sửng sốt, ngàn dặm xa xôi chạy đến nơi thâm sơn cùng cốc này xem con dâu, vậy bé này phải xinh đẹp lắm mới được.

      “Bây giờ còn chưa có, chỉ vừa mới bắt đầu tìm. Nếu biết nhà nào có con tốt, ngại giới thiệu cho em chút.”

      thành vấn đề, việc này bao người tôi là được.” Đối với thúc đẩy chuyện tốt như vậy, ông Lâm tự nhiên ngại ngùng đáp ứng. muốn cười hề hề gì nữa lại phát giác trong tay cầm nhiều tiền như vậy, ông từ giữa rút ra ba tờ tiền, thừa lại thế nào cũng chịu nhận, nhét trả lại cho Trần Chung.

      Trần Chung cũng còn cách nào chỉ có thể nhận lại tiền, người thành bướng bỉnh lên mới là đáng sợ nhất, ai cũng đừng nghĩ thuyết phục ông ấy. Ông sở dĩ nhất định phải trọ ở đây chính là muốn viện cớ giúp gia đình này, ông biết vô duyên vô cớ cho người ta tiền là thích hợp, lúc này mới viện cớ như thế, nếu công khai đưa người ta nhận, vậy chỉ có thể ngầm cho.

      , cháu tên gì, năm nay bao nhiêu tuổi?” Đến khi hành lí đều được chuyển vào trong nhà, Trần Chung ngồi giường nhìn Chiêu Đệ nhất định phải giúp ông lo trong lo ngoài cười hỏi, ông có ấn tượng rất tốt với bé này, đầu năm nay bé hiểu chuyện còn có thể chịu khổ như vậy nhiều, tuy rằng gầy yếu chút nhưng lớn lên cũng rất xinh đẹp, nếu phải nhìn tuổi còn quá , ngược lại có thể tuyển làm con dâu.

      “Chú, cháu họ Lâm, tên Chiêu Đệ, năm nay 20 tuổi rồi.” Khi ra lời này, Chiêu Đệ có chút ngượng ngùng, biết bản thân phát dục tốt, cho nên luôn làm người ta cảm thấy còn chưa trưởng thành, chú này mở miệng gọi , khẳng định cũng nghĩ như vậy.

      “20 tuổi rồi!!! nhìn ra đến.” Trần Chung dưới cả kinh luôn lời trong lòng ra, sau khi ý thức được mình sai, lập tức xấu hổ sửa miệng: “Chiêu Đệ, đừng để ý nha, chú Trần biết chuyện, cháu như vậy rất tốt, con đều thích bản thân mình nhìn trẻ hơn tuổi chút.”

      có chuyện gì, chú Trần, người trong thôn cũng hay cháu như vậy, chú trước ở trong phòng nghỉ lát, cháu giúp mẹ nấu cơm, nấu xong đến gọi chú, chú có việc gì cứ gọi cháu, cháu lập tức chạy đến.” Chiêu Đệ nhìn hành lí được sắp xếp tốt lần nữa, bê chậu nước bẩn vừa lau dụng cụ trong phòng lên chuẩn bị ra ngoài hỗ trợ nấu cơm, trước khi vẫn quên hóa giải xấu hổ của ông.
      thư hồ, Chrislinhdiep17 thích bài này.

    4. banglangtrang123

      banglangtrang123 Well-Known Member Staff Member Super Moderator

      Bài viết:
      26,213
      Được thích:
      47,812
      Chương 2. Chọn vợ cho con.

      Editor: Linh.

      Ngày hôm sau chuyện Trần Chung thay con trai chọn vợ chính thức đưa ra nhật trình (chương trình trong ngày), ông ở thành phố W còn có quầy hàng lớn, rời được lâu lắm, chuyện này chỉ có thể tốc chiến tốc thắng, hơn nữa bản thân con trai mình là cái bộ dáng kia, từ đầu ông cũng hy vọng xa vời tìm được con dâu xinh đẹp lại có khả năng. Ông chỉ hi vọng ở nơi nghèo khó này có thể tìm được người có tâm nhãn, có thể chăm sóc con trai ông cả đời là thỏa mãn rồi.

      Nghĩ đến con trai, trong đầu ông liền tự động ra đôi mắt tinh khiết trẻ con, ông chỉ lần cùng chị hai của ông cảm thán qua, Tiểu Trí là trách nhiệm ông muốn gánh vác cả đời, nhưng dù sao ông cũng lớn tuổi, đến khi ông cũng rồi, Tiểu Trí còn có thể phó thác cho ai? Vì chuyện này tính toán, cũng chỉ có thể thừa dịp thân thể còn khỏa mạnh, giúp nó tìm được người vợ thà chất phác. Quá nhanh nhẹn xinh đẹp, đừng nhà người ta đồng ý, ông cũng yên tâm. Cuộc sống về sau của con trai, tất cả ông đều giúp nó chuẩn bị tốt, ông chỉ thiếu người con dâu có tâm địa gian giảo, lòng dạ chăm sóc con trai ông. Có xinh đẹp hay , điều kiện gia đình tốt hay xấu đều quan trọng.

      “Chú, bữa sáng chuẩn bị xong rồi, mau tới ăn .” Chiêu Đệ bưng cái khay vừa vừa vào nhà chính, dùng thịt heo tối qua còn thừa lại và ít rau xanh sáng nay mới hái, dùng lửa hầm nồi cháo thịt nạc rau xanh, cháo hầm cực kì sềnh sệch, nghĩ như vậy tương đối nhanh bị đói.

      “Chiêu Đệ à, những người khác đâu rồi? Sao từ sáng đến giờ cũng nhìn thấy?” Từ khi ông bắt đầu rời giường đến giờ chỉ nhìn thấy mình Chiêu Đệ, ban đầu ông còn tưởng bản thân dậy muộn, nhưng nhìn đồng hồ mới hơn 6 giờ, đây tính là muộn mà.

      “Ba cháu ra đồng, hôm nay là ngày trấn họp chợ, trời chưa sáng mẹ cháu cùng người trong thôn trấn , em trai học. Chú, trước khi ba ra ngoài giao cho, chuyện hôm qua chú , ông lưu ý, giữa trưa lúc về nhà ăn cơm cùng ngài tỉ mỉ hơn. Buổi sáng chú có thể tìm trưởng thôn, người kia quen mặt, có lẽ giúp được.” Tuy rằng ngoài miệng Chiêu Đệ gì thêm, nhưng trong lòng lại có nhiều hơn ba cái tâm nhãn. Chú Trần này vừa nhìn biết là người có tiền, hơn nữa tỉnh Z thành phố W là thành thị giàu có nổi tiếng cả nước, ông ấy làm sao có thể vô duyên vô cớ chạy đến nơi này chọn con dâu? Còn là chọn vợ cho con, vì sao phải là con trai ông ấy tự đến, mà phải là ông ấy đến chứ? Đủ loại vấn đề, tuy rằng chưa biết nguyên nhân, nhưng có thể khẳng định điều là, trong chuyện này khẳng định có bí mật gì đó cho người ngoài biết.

      “Ừ. Người ở chỗ này của các cháu dậy đúng là sớm, chú Trần của cháu đều hai mươi năm chưa dậy sớm như vậy rồi.” Sau khi nghe xong trong lòng Trần Chung khỏi thổn thức. Hồi trước khi ông theo rể học nghề dường như mỗi ngày đều dậy sớm như vậy, nhưng từ khi bắt đầu buôn bán đến nay, ông liền bắt đầu cuộc sống ngủ muộn dậy muộn, giống như hôm nay 6 giờ hơn rời giường là thể nào bao nhiêu năm nay rồi.

      Trần Chung nghe theo đề nghị của ông Lâm, thừa dịp buổi sáng rảnh rỗi thôn ủy tìm trưởng thôn, nhưng lại đặt trọng tâm câu hỏi lên người Chiêu Đệ. Từ tối hôm qua sau khi biết còn như trong suy nghĩ của mình, ý tưởng liền cắm rễ sâu ở trong óc ông. Đứa Chiêu Đệ này, ông càng nhìn càng thích, thực tâm nhãn, cần cù có khả năng, quan trọng nhất là bé nguyện ý hi sinh bản thân vì người nhà, còn câu oán hận nào, như vậy phù hợp với Tiểu Trí.

      “Trưởng thôn, dối gạt ngài, ngày hôm qua tôi vừa vào thôn đụng phải chuyện trong nhà Lâm, bây giờ tôi còn ở trong nhà ấy này. Cho nên khó tránh khỏi muốn biết nguyên nhân, ngài có thể chút sao?”

      “Ông chủ Trần là khách khí, ông từ xa chạy tới nơi này của chúng tôi mở nhà máy, đây là chuyện tạo nhiều phúc cho thôn dân, chuyện ông hỏi cũng phải bí mật gì, hơn nữa ông ở ngay đó, lo lắng tình huống nhà bọn họ hoàn toàn là hợp tình hợp ý.” Trưởng thôn Lâm ân cần , thung lũng họ Mã nhiều năm như vậy ai cũng nghèo, cái đó và có người đến đây đầu tư có quan hệ rất lớn, ông chủ lớn ở thành phố W vừa tới liền cùng ông ta chuyện vui như vậy, cần chỉ nghe ngóng chuyện nhà họ Lâm, cho dù muốn hỏi tổ tông tám đời của cả thôn ông ta cũng nháy mắt.

      “Ông nhắc đến nhà họ Lâm phải , có câu thế nào nhỉ, đúng, người đáng thương tất có chỗ đáng hận. Lão Lâm tam đại đơn truyền, chính ông ấy tốt, nhưng ba mẹ và vợ ông ấy sống chết cũng phải có thằng cu, ông xem càng sinh càng nghèo, càng sinh càng nghèo, phải chính là đạo lí này sao? Vì sinh thằng nhóc này, hai đứa con nhà bọn họ cũng còn, thân thể vợ tốt, ngay cả mẹ ông ấy bị bệnh cũng có tiền bệnh viện, chịu đựng được vài ngày liền rồi.”

      “Còn có Chiêu Đệ, ông chủ Trần cũng nhìn thấy rồi đúng , bé xinh đẹp biết bao, hơn nữa đứa bé này đọc sách cũng rất giỏi. Khi còn học, mỗi lần có cuộc thi đều đứng thứ nhất, nhưng vì em trai, cương quyết thôi học. Thiếu nữ 20 tuổi, ăn đủ no, mặc đủ ấm, mỗi ngày theo ba nó ra đồng, dám làm cho bản thân giống con nhóc 16, 17 tuổi, người chút thịt béo cũng có. Chỗ này của chúng tôi, con đều lập gia đình sớm, nhưng điều kiện nhà con bé, còn có thân mình chút thịt của nó, nhà ai cũng nguyện ý cưới nó, sợ thêm gánh nặng, cũng sợ nó sinh được.”

      “Vôn là, thằng bé nhà họ Lâm cũng chịu thua kém, đọc sách giỏi, người cũng hiếu thuận hiểu chuyện, nhưng khoảng thời gian trước lại ngang ngược chịu học, mỗi ngày trốn đến trấn tìm việc làm. Ông Lâm tức giận cũng là được, ngày hôm qua ông đến, phỏng chừng chính là lão lâm nhịn được muốn giáo huấn thằng bé đó rồi.”

      “lão Lâm này tính ra còn là họ hàng xa của tôi, phải tôi giúp thân thích chuyện, nhà bọn họ vô cùng đơn giản có vài miệng ăn, làm người đều thành . Chuyện ngày hôm qua cũng là có nguyên nhân, ngài ấy, yên tâm ở sao đâu, nếu cảm thấy nhà bọn họ điều kiện tốt, ngài có thể lập tức chuyển đến nhà tôi.”

      , , trưởng thôn quá khách khí, tôi ở nhà Chiêu Đệ rất tốt, chỉ là tò mò nên hỏi nhiều mấy câu như vậy thôi.” Trần Chung vội vàng từ chối ý tốt của trưởng thôn, chiếu theo như vậy, Chiêu Đệ đúng là con dâu tốt, ông suy nghĩ giống người bên này cho rằng thân thể nhiều thịt mới dễ sinh. Nhà bọn họ thích con dâu nhiều thịt, hơn phân nửa nguyên nhân là vì người nhiều thịt làm việc nhiều. Ông cũng phải muốn tìm lao động, chỉ cần thân thể khỏe mạnh là được.

      Hơn nữa nhà bé còn muốn cung Lâm Diệu Tổ đọc sách, như thế nào đều là gánh nặng rất lớn, có lẽ ông trở về cùng ông Lâm thương lượng, chuyện này hoàn thành rồi. Chỉ có điều chuyện này cũng gấp, mấy ngày nay ông mượn cớ mở nhà máy, tỉ mỉ nhìn kĩ nơi này, biết chừng còn có thể tìm được người thích hợp hơn. Có lẽ là quan hệ chủ trọ, lại có lẽ là Chiêu Đệ hợp mắt ông, Trần Chung khắp toàn bộ thôn, ngầm nhìn đủ các , thế nào cũng cảm thấy Chiêu Đệ mới là thích hợp nhất. Vì thế bây giờ chỉ còn lại vấn đề, phải là làm thế nào để nhà họ Lâm đồng ý cửa hôn nhân này.
      Tuy rằng nhìn từ góc độ lợi và hại, nhà họ Lâm đồng ý cửa hôn này là lựa chọn tốt nhất, nhưng sau mấy ngày ở chung, ông cũng phát chuyện thực: ông Lâm là lòng thương con này, lại bởi vì lòng mang áy náy cho nên rất nhiều việc ông còn cưng chiều Chiêu Đệ hơn cả Lâm Diệu Tổ. nông dân trung thực lại mười phần bướng bỉnh như vậy, ông đúng là nắm chắc có thể thuyết phục được ba Chiêu Đệ.

      Lặp lại suy tư như vậy cả ngày, cuối cùng ông quyết định xuống tay từ người Chiêu Đệ, chuyện này chỉ cần bé đồng ý, cũng thành nửa rồi.

      Hôm nay, Trần Chung thừa dịp nhà họ Lâm người ra đồng, người đến trường, mẹ Chiêu Đệ ở trong phòng đóng đế dày, vụng trộm gọi Chiêu Đệ quay gà dưới bếp đến bên cạnh.

      “Chú Trần, chú tìm cháu có chuyện gì sao?”

      “Chiêu Đệ à, cháu biết mục đích chủ yếu chú Trần đến thôn đúng ?” Đối mặt đứa vẻ mặt tín nhiệm, Trần Chung bỗng cảm thấy khó có thể mở miệng lời tiếp theo. Có phải ông có chút ích kỉ hay ? thiếu nữ như vậy, chừng còn có thể gặp được đoạn nhân duyên tệ, nhưng nghĩ đến đứa con trai tự bế ở nhà, trái tim mềm lại cứng rắn lên.

      “Biết ạ. Chú Trần, cháu và ba cháu còn buồn bực đây, mấy ngày nay chỉ thấy chú bận chuyện mở nhà máy, cũng thấy chú nhìn con người ta, còn tưởng rằng chú thích con nơi này đó.” Từ sau khi biết Trần Chung đến nơi này mở nhà máy dẫn mọi người thoát nghèo, Chiêu Đệ liền vô cùng cảm kích ông, đối chuyện của của Trần Chung lại càng 120 phần để bụng.

      “Ách, chú Trần muốn cùng cháu chuyện này đây. À, đúng rồi, chú cho cháu xem cái này trước.” Trần Chung từ trong túi áo lấy ra cái điện thoại di động, mở photo album ra, tìm kiếm ít ảnh chụp hàng ngày của con trai. “Chiêu Đệ, cháu xem, đây là con trai chú Trần tên Trần Trí, cháu thấy nó thế nào?”

      Chiêu Đệ nhìn vật vừa chạm vào màn hình thay đổi, cảm thấy tò mò, chưa từng nhìn qua cái gì tiên tiến như vậy. Chỉ có năm trước người trong thôn ra bên ngoài làm công trở về, mới biết được điện thoại di dộng lớn lên trông như thế nào, nhưng di động của bọn họ là cục dài màu đen, gọi điện thoại cũng phải ấn phím, hoàn toàn khác biệt với cái siêu mỏng tay chú Trần lúc này.

      nhìn thẳng đến khi nghe thấy chú Trần gọi mới chăm chú nhìn về phía màn hình. Chỉ thấy thanh niên cao gầy, ngồi bên cái đàn dương cầm lớn hơn rất nhiều so với cái trước đây từng được nhìn thấy, hết sức chăm chú đàn khúc nhạc. Ánh mặt trời từ ngoài cửa sổ chiếu vào, chiếu sáng bên mặt làm vô cùng thần thánh, đúng, chính là thần thánh. Người này làm nghĩ đến Quan được cung phụng trong miếu, tuy rằng rất gầy, ngay cả ngũ quan chút tương tự cũng có, nhưng vẻ mặt của làm nghĩ đến Quan bình thản ôn hòa.

      “Chú Trần, con trai chú là xinh đẹp.” nhìn hồi lâu sau mới ngẩng đầu cười khen ngợi Trần Trí.

      “Chiêu Đệ à, Tiểu Trí chỉ có bộ dạng xinh đẹp, nó đàn cầm cũng cực kỳ tốt,” đến đây vẻ mặt Trần Chung lại ảm đạm mấy phần. Tuy rằng Tiểu Trí rất thích đánh đàn, cũng đàn cực kì tốt, nhưng bởi vì là tự bế nên vô duyên với thi đấu piano, chỉ có thể ở trong nhà tự mình đàn tự mình thưởng thức.

      “Con trai chú Trần lợi hại, trường trước kia của cháu cũng có người tốt bụng tặng đàn, nhưng chỉ có mình giáo Tiểu Trần biết đàn. Nhưng từ sau khi ấy về thành phố, lại cũng còn người nào biết đàn, cũng biết cái đàn ấy bây giờ thế nào?” Khi những lời này, mặt tràn đầy tiếc hận và hoài niệm.

      “Chiêu Đệ, cháu thích đánh đàn sao? Nếu thích có thể cùng chú Trần đến nhà chú nhìn xem, đàn của Tiểu Trí là chú mất rất nhiều công sức mua từ nước ngoài về, trong nước có rất ít đàn tốt có thể so sánh với nó.” Trần Chung cảm thấy lúc này bản thân giống như ông chú lạ dụ dỗ trẻ con, càng càng cảm thấy mặt nóng gay gắt. dღđ☆L☆qღđ

      Chiêu Đệ nghe được Trần Chung đề nghị, nhíu mày cái, đến bây giờ mới phát giác thích hợp, ý chú Trần là muốn mang thành phố W sao? Nhưng là vì sao chứ? Cho dù nhiều kiến thức thế nào nữa cũng biết người ta đơn giản chỉ mang nhìn đàn. Trong đầu bỗng nhớ lại câu hỏi lúc đầu của Trần Chung, chẳng lẽ là chú Trần coi trọng , muốn làm con dâu chú ấy, nhưng là vì sao đây? thấy thế nào cũng xứng với con trai chú ấy mà? “Chú Trần, cháu hiểu ý chú, chú muốn cái gì?”

      “Là có chuyện như vậy.” Trần Chung ngờ Chiêu Đệ mẫn cảm như vậy, lập tức hiểu ông muốn gì, còn hỏi trắng ra. Lập tức ông cũng biết nên mở miệng gì, miệng mở ra lại đóng lại, đóng lại rồi lại mở ra, sau hồi lâu mới hạ quyết tâm ra miệng: “Chiêu Đệ, chú Trần chính là muốn hỏi cháu, cháu nguyện ý gả cho con trai chú ?”

      “Chú Trần, chỉ sợ thích hợp lắm, cháu chỉ là con nhóc nhà quê, bản gì cũng có, người cũng xinh đẹp, chú làm sao có thể muốn cháu gả cho con trai chú chứ?” nghĩ tới đúng là giống phỏng đoán trong lòng mình, nhưng chuyện này thế nào cũng hợp lí. Chỉ cần nhìn bộ dáng của con trai chú Trần, hơn nữa ấy còn biết đánh đàn, cho dù đầu thai lần nữa cũng chưa chắc có thể xứng đôi với . Chẳng lẽ ... nhớ đến thân hình gầy yếu trong ảnh, chẳng lẽ ấy có bệnh thể chữa?

      “Khụ, khụ, Chiêu Đệ à, chú cũng gạt cháu, Tiểu Trí và bé trai khác quá giống nhau, nó tương đối tự bế, thích cùng người tiếp xúc, dùng tiêu chuẩn của người bình thường phán đoán, khả năng, nó cũng thông minh.” Trần Chung uyển chuyển tình huống của con trai mình, kỳ trong lòng ông cho rằng Tiểu Trí ngốc, nếu nó thực ngốc thể xem phim liền biết đánh đàn thế nào, hơn nữa bản nhạc nào chỉ cần nghe qua hai lần là nó có thể lặp lại giống như đúc.

      “Chú Trần, ý của chú là, con trai chú chỗ này...” biết nên mở miệng hai chữ ‘nhược trí’ thế nào, chỉ có thể dùng ngón tay chỉ vào đầu bản thân.

      , , , Tiểu Trí phải nhược trí, nó chỉ là tự bế, có lẽ so với người thường nó là thông minh, nhưng nó tuyệt đối nhược trí.” Trần Chung vừa thấy động tác của Chiêu Đệ, vội vàng phủ nhận. Cho dù rất nhiều người lẫn lộn hai khái niệm tự bế và nhược trí vào với nhau, nhưng ông rất ràng, Tiểu Trí chỉ tự bế mà thôi, hai người là hoàn toàn bất đồng.

      “Cho nên chú Trần mới đến nơi này của chúng cháu tìm con dâu phải ?” Cho dù Trần Chung kiệt lực phủ nhận nhưng Chiêu Đệ vẫn tin. tin, phải là tin Trần Chung làm người, mà là làm ba mẹ, đánh giá của ông cũng khách quan.

      “Kỳ thực ở thành phố W tìm vợ cho Tiểu Trí cũng phải việc khó, nhưng Tiểu Trí tình huống như vậy, lại rất khó có thể tìm được người tâm đối đãi tốt với nó. Có thể tìm được cũng đều hướng về tiền của chúng ta, ta và mẹ Tiểu Trí còn sống tốt, nhưng nếu hai chúng ta đều rồi sao? Chú lo lắng, cho nên mới muốn đến địa phương người dân thà tìm vợ cho Tiểu Trí.”

      “Chú Trần, vì sao chú lại cảm thấy cháu thích hợp, chú tin tưởng cháu hướng về phía tiền của chú như vậy?” rất hiếu kỳ, vì sao Trần Chung coi trọng . Trái ngược với vấn đề hiếu kỳ này lại để ý lắm về việc Trần Chung bảo gả cho người nhược trí. Dựa vào bộ dạng và điều kiện gia đình của , vốn có mối nhân duyên tốt nào, điểm ấy rất ràng. Nếu hôn nhân của có thể bán được giá tốt, có thể cung em trai học xong đại học, có thể làm cuộc sống của ba mẹ tốt hơn chút, cảm thấy vô cùng giá trị.

      “Chiêu Đệ, chú Trần của cháu lăn lộn trong nghề nhiều năm nhiêu vậy, có lẽ bản khác được tốt lắm, nhưng nhìn người, chú vẫn rất có tự tin. người có thể vì người nhà mình mà ủy khuất bản thân chịu khổ như vậy, sao có thể trở nên hư hỏng. Chú Trần có thể cam đoan với cháu, chỉ cần cháu đáp ứng gả cho Tiểu trí, cả đời đều đối tốt với nó, nhà máy ở đây của chú Trần nguyện ý giao cho ba cháu quản, học phí của em trai cháu chú cũng gánh vác toàn bộ, cho dù nó muốn xuất ngoại du học chú cũng cung nó .”

      Nghe lời này, Chiêu đệ cúi đầu, ngón tay cọ ngón tay, thế khó xử. phải sợ bản thân gả cho người nhược trí cuộc sống sau này dễ chịu, mà sợ nếu ba biết chuyện này làm ra chuyện gì tốt, vạn nhất em trai cũng biết, dựa vào hiểu biết của về em trai, đánh chết nó cũng lại học.

      “Chú Trần, chú để cháu cẩn thẩn ngẫm lại được ? Chú trước đừng tìm ba mẹ cháu chuyện này, ngày mai cháu cho chú câu trả lời thuyết phục, được ?” nghĩ tới nghĩ lui cũng chỉ có thể trả lời Trần Chung như vậy. Đây có lẽ là cơ hội duy nhất để nhà bọn họ có thể đổi đời, thể cứ dễ dàng buông tha cho như vậy, về phần đến cùng làm sao bây giờ, quả chút đầu mối cũng có.

      “Đương nhiên, đây là chuyện lớn cả đời của cháu, cháu từ từ nghĩ sao, chú chờ câu trả lời của cháu.” Nhìn vẻ mặt của Chiêu Đệ, Trần Chung mở cờ trong bụng, ông biết chuyện này ở chỗ Chiêu Đệ tám chín phần mười là thành. Đều đến nước này, ông cũng cần thiết phải sốt ruột muốn đáp án, dục tốc bất đạt, đạo lý này ông biết.
      thư hồ, Chrislinhdiep17 thích bài này.

    5. banglangtrang123

      banglangtrang123 Well-Known Member Staff Member Super Moderator

      Bài viết:
      26,213
      Được thích:
      47,812
      Chương 3. Lén lấy chồng.

      Editor: Linh

      Chiêu Đệ ở giường lăn qua lộn lại cả đêm cũng chưa ngủ, trong đầu hình ảnh bay bay, loạn khiến đau đầu. Trong đầu lúc là bóng dáng Tần Trí, lúc là bóng lưng em trai đêm khuya khổ đọc, lúc lại là bộ dáng ba khom lưng cuốc đất, còn có bộ dáng mẹ quanh năm ốm yếu.

      biết quyết định này khó làm, lấy, khẳng định là muốn lấy, nhưng vấn đề là làm thế nào để ba đồng ý. nghĩ vỡ đầu cũng nghĩ ra được phương thức thuyết phục bọn họ.

      Ba ngay cả thu phí ăn ở của chú Trần nhiều hơn chút cũng chịu, làm sao có thể vì tiền mà gả cho người nhược trí. Mẹ tuy là chiều em trai hơn chút, nhưng tuyệt đối trơ mắt nhìn tùy tiện lấy chồng như vậy. Em trai, vậy lại càng cần , nó bây giờ vì sợ cấp thêm gánh nặng cho người nhà mà trốn học. Nếu biết vì học phí của nó mà gả cho người như vậy, thể tưởng tượng em trai làm ra chuyện gì.

      Nghĩ nghĩ lại, đến cuối cùng Chiêu Đệ cũng chỉ nghĩ đến cái biện pháp, đó chính là gạt bọn họ lấy chồng, để ba người họ biết lấy chồng, vậy cái gì cũng cần lo lắng. Ba mẹ thương tâm, em trai cũng thể trốn học, đây là biện pháp tốt nhất có thể nghĩ đến, chỉ cần có thể thuyết phục chú Trần giúp chu toàn lời dối này, nhà này của bọn họ có hi vọng rồi.

      Sau khi hạ quyết tâm, giường cũng nằm được nữa, chỉ nghĩ đến sớm chút tìm được chú Trần thương lượng chuyện này. biết lúc này làm chú Trần khó xử, dù sao làm như vậy rất có khả năng mang đến cho ông phiền toái đếm hoài dứt. Nhưng nhất định phải thuyết phục được ông, chỉ cần chú Trần nguyện ý giúp , nhất định toàn tâm toàn ý đối đãi con ông, cả đời làm trâu làm ngựa hoàn lại phần ân tình này.

      Bởi vì hôm nay là ngày trấn họp chợ, cho nên sáng sớm mọi người đều làm việc của mình, trong nhà chỉ còn lại Chiêu Đệ tiếp đón Trần Chung ăn sáng, như thế cung cấp cho bọn họ cơ hội tốt để chuyện.

      Sau khi Chiêu Đệ đặt dưa muối và cháo trắng lên bàn, mấy lần muốn lại thôi, chờ kịp muốn mở miệng cầu Trần Chung hỗ trợ, nhưng lại cảm thấy người ta còn chưa ăn sáng, lúc này bàn chuyện khỏi lễ phép.

      Trần Chung tự nhiên là nhìn Chiêu Đệ khó xử vào trong mắt cho nên cũng vội vã ăn cơm. Ông đặt đũa lên bàn rồi nhìn : “Chiêu Đệ à, cháu có ý tưởng gì muốn cùng chú thương lượng, cháu đến chú nghe chút.”

      “Chú Trần, chú vẫn nên ăn cơm trước , cháu cho gà ăn, xong rồi ta chuyện.” Vốn còn gấp thể chờ vừa nghe thấy Trần Chung thân thiết hỏi bỗng cảm thấy mình thể mở miệng ra cầu đó được. Thử hỏi nhà ai ba chọn vợ cho con nguyện ý lén lút, che che lấp lấp đây? Huống chi, chú Trần còn chỉ cần nguyện ý lấy, cung em trai học.

      Trần Chung nhìn bóng lưng chạy chối chết của Chiêu Đệ, trong lòng lộp bộp, đây phải là qua đêm liền đổi ý đấy chứ? Đừng mà, ngày hôm qua xem bộ dáng con bé phải gần thành công rồi sao? Vừa nghĩ như vậy, ông nào còn có tâm tình ăn sáng, nhưng lại muốn ở trước mặt tiểu bối mất ổn trong, cũng chỉ có thể có khẩu vị ăn hết bát cháo trắng.

      Chiêu Đệ rời khỏi khoảng nửa tiếng mới cúi đầu vào nhà chính lần nữa, vừa vào nhà liền hướng về phía Trần Chung quỳ xuống, quỳ này dọa Trần Chung yên ngây ngẩn cả người.

      Đến khi ông hồi phục lại tinh thần, lập tức đứng dậy kéo Chiêu Đệ đứng lên, lúc này, trong lòng ông làm tốt tâm lý bị cự tuyệt. Đúng thôi, có thiếu nữ nào có xuân, con trai mình như vậy, ông cũng oán được con nhà người ta. Nếu như muốn nhờ ông giúp đỡ Lâm Diệu Tổ, ông vốn cũng có dự định này, tự nhiên cũng cần đứa quỳ xuống cầu ông.

      “Đứa bé này, có chuyện gì từ từ từ , cháu quỳ làm cái gì chứ?” Tuy rằng trong lòng Trần Chung hiểu , nhưng trong giọng điệu vẫn khỏi lộ ra thất vọng.

      “Chú Trần, cháu ngượng ngùng mở miệng với chú chuyện này, nhưng là, cháu trừ cái này ra cũng nghĩ được biện pháp nào khác, cầu chú nhất định phải giúp cháu. Chuyện cháu gả cho con chú, chú có thể đừng trước với người nhà cháu, được ? Chú hãy với ba là chú mang cháu đến thành phố W làm công, về sau cháu chậm rãi tiết lộ cho bọn họ biết chuyện này, được ? Cháu sợ bây giờ cho bọn họ, bọn họ lập tức tiếp thu được, công chậm trễ tiền đồ của em trai.” Trần Chung nghe lời này, mỗi câu tách ra ông đều nghe hiểu, nhưng hợp lại cùng nhau lập tức làm ông hồ đồ, đây là đáp ứng gả cho Tiểu Trí đúng ?

      Ông còn tưởng rằng mở miệng là muốn cự tuyệt, vừa rồi là bị bản thân dọa chết khiếp, chờ đến khi ông hiểu chút lại ý thức được đây là cầu ông hỗ trợ giấu giếm người nhà , tự mình vụng trộm lấy chồng? Nghĩ đến khi tình bị bại lộ, nhà họ Lâm có thể xuất phản ứng, Trần Chung lập tức nhíu mày, ông là tìm vợ cho Tiểu Trí, tìm chỗ dựa mà phải tìm kẻ thù. Vạn nhất sau này nhà họ Lâm chấp nhận cửa thân này, ba ngày hai bữa đến cửa làm ầm ĩ, hoặc là, chờ vợ chồng ông già rồi dám mang Chiêu Đệ về, vậy đến lúc đó Tiểu Trí làm sao bây giờ?

      Nhưng ông lại nghĩ, nếu làm theo lời Chiêu Đệ, cửa thân này kết được, ông là tình thích bé này, điều này, Trần Chung lâm vào khó xử, biết nên đáp lại thé nào.

      “Chú Trần, cháu biết điều này làm chú khó xử, chú lo lắng gì cháu đều biết, chú yên tâm, tính cách ba cháu cháu biết, chỉ cần gạo nấu thành cơm, ông dù tức giận thế nào cũng làm ra chuyện vong ân bội nghĩa. Chỉ cần cháu có thể gạt bọn họ đến thành phố W, nơi này cách xa như vậy, bọn họ chốc cũng biết được chuyện này, chờ thời gian nữa cháu lại chậm rãi khuyên, đến lúc đó bọn họ cũng đối tốt với con trai chú. Chú Trần, chú làm người tốt làm đến cùng, giúp cháu chuyện này .”

      Trần Chung nhìn nha đầu thông tuệ trước mắt, con bé nghĩ đến tất cả nhưng lại chỉ nghĩ cho bản thân mình. Gả cho người có chứng tự bế, cuộc sống bé có thể gặp phải, chẳng lẽ lo lắng chút nào sao?

      “Chiêu Đệ, nếu cháu xác định phải làm như vậy, chú Trần đồng ý giúp cháu, nhưng cháu nghĩ kĩ chưa? Nếu chính cháu có chút muốn chú Trần cũng miễn cưỡng cháu. Hơn nữa chú còn có thể cam đoan với cháu, cho dù cháu đồng ý mối hôn nhân này, chú cũng tài trợ Diệu Tổ học.” Trần Chung lời này là hoàn toàn xuất phát từ chân tâm, nha đầu này làm người nhìn quen mặt đen tối của con người như ông đau lòng từ trong nội tâm. Tuy rằng nếu Tiểu Trí lấy được rất đáng tiếc, nhưng ông muốn miễn cưỡng làm chuyện gì, huống chi miễn cưỡng tới làm sao có tình.

      , chú Trần, cháu đồng ý gả, nhà chúng cháu thể vô duyên vô cớ nhận ân huệ của người khác. Từ ba dạy cháu, trước canh tác, sau thu hoạch. Nếu muốn cái gì bản thân cần phải giao ra trước, hơn nữa chú Trần vào Nam ra Bắc làm buôn bán, kiếm tiền dễ dàng, nếu cái gì cháu cũng làm, cháu dám để chú bỏ tiền ra cho em cháu học. Chú Trần, cháu biết, làm ba mẹ lo lắng nhất chính là con của mình trôi qua thoải mái. Sau khi cháu gả cho con chú, nhất định toàn tâm toàn ý đối đãi ấy, cả đời rời bỏ.” Chiêu Đệ tâm cảm tạ Trần Chung nguyện ý trợ giúp bọn họ cần báo đáp, nhưng muốn làm người da mặt dày. giáo Tiểu Trần trước kia từng dạy qua, giữa vợ chồng khó nhất phải tình , mà là rời bỏ. Hôm nay hứa hẹn với Trần Chung như vậy, chỉ cần Trần Chung giúp giấu giếm người nhà, làm được rời bỏ con trai chú ấy.

      “Được, được, chú Trần nhìn nhầm người. Tiểu Trí là đứa có phúc, có thể lấy được cháu làm vợ.” Trần Chung chớp chớp đôi mắt có chút chua xót, cảm thấy rất là vui mừng. Ông coi như có vận khí tốt, vừa đến thung lũng họ Mã gặp được nha đầu Chiêu Đệ này. Nha đầu thực tâm nhãn lại thông tuệ như vậy, Tiểu Trí về sau xem như có chỗ dựa rồi.

      Nếu hai người có ăn ý, chuyện phía sau tiến hành tương đối thuận lợi. Đặc biệt sau khi Trần Chung vô cùng sảng khoái triệu tập tài chính và nhân thủ đến thung lũng họ Mã mở nhà máy, ông lập tức trở thành người chuyện cực kì có phân lượng khắp toàn thôn. Tất cả mọi người đều biết đây là Đại Thiện Nhân mang bọn họ thoát khỏi nghèo khó, ông Lâm lại càng cho rằng bản thân bị người trong thông nhắc nhở, càng thêm để bụng chiếu cố cuộc sống sinh hoạt của Trần Chung. Đối với việc Trần Chung muốn mang Chiêu Đệ đến thành phố W làm công chuyện, ông chỉ cảm thấy gia đình mình lại thiếu Trần Chung cái nhân tình, sau khi thiên ân vạn tạ, chút hoài nghi nào lập tức đồng ý.

      Từ sau khi chuyện này được định xuống, ông liền lần lại lần dặn dò Chiêu Đệ, đến thành phố W nhất định phải chăm chỉ học kĩ thuật, làm việc cho giỏi. Quan trọng hơn là, phải hiếu thuận với Trần Chung như ba ruột, phải nhớ ân tình của Trần Chung với nhà bọn họ.

      Nhiều lần Trần Chung lơ đãng nghe được đối thoại như vậy, mỗi lần ông đều đỏ mặt vội vã tránh , ông cảm thấy bản thân hoảng hốt, thậm chí ông có chút dám đối mặt với khuôn mặt chất phác của ông Lâm. Ông dám tưởng tượng, tương lai có ngày khi ông Lâm biết chân tướng tình có biểu cảm gì, lại hận ông thế nào. Thung lũng họ Mã bốn phía là núi bao quanh, ruộng đất tính nhiều, nhưng diện tích núi lại rất lớn, cho nên chủng loại sản phẩm nông sản và sản lượng đều tương đối cao.

      Lần này Trần Chung đầu tư chính là nhà máy sản xuất thực phẩm nông sản màu xanh ô nhiễm. Bây giờ an toàn thực phẩm là vấn đề lớn của xã hội, nếu ông có thể mang thực phẩm màu xanh ô nhiễm ở thung lũng họ Mã ra ngoài, nhằm vào thị trường cao cấp làm marketing, lợi nhuận thậm chí có thể đạt tới 1000%. Cái này những có thể mang đến lợi nhuận lớn cho bản thân, còn có thể mang đến tài phú cho thung lũng họ Mã, nhà máy mở ở đây, vấn đề việc làm của người dân địa phương cũng có thể giải quyết, hơn nữa dựa theo chính sách nâng đỡ của Quốc gia với Huyện nghèo, ông còn có thể hưởng thụ thu nhập từ thuế trả ưu đãi. Cho nên đầu tư vào thung lũng họ Mã đối các phương diện mà là trăm lợi hại.

      Xây dựng nhà máy chủ yếu là phụ trách chế biến, đóng gói và chuyển vận, về thu mua sabr phẩm nông sản cũng có thể tự mình tách ra. Trần Chung cũng thực hứa hẹn của bản thân với Chiêu Đệ, ông mời ông Lâm phụ trách thu mua, thu mua đến số lượng nhất định, lại lần nữa đưa đến nhà máy chế biến xử lý. Như vậy, nhà họ Lâm có thể kiếm tiền từ giá chênh lệch bên trong, hơn nữa ông đưa số tiền mua sản phẩm cho ông Lâm, để ông ấy đến mức có tiền thu mua sản phẩm nông sản của thôn dân. Chuyện này để ông Lâm làm buôn bán vốn vạn lời.

      Nhưng tính cách ngang bướng của ông Lâm lại nổi lên, thế nào ông cũng chịu chiếm cái tiện nghi này. Trần Chung khuyên can mãi ông mới đồng ý mỗi tháng lấy
      3000 nguyên tiền lương cố định, làm nhân viên mua thu mua hàng của nhà máy. Ông Lâm tuy đồng ý nhận tiền lương, nhưng nhận lấy nhiều tiền lương như vậy ông vẫn cảm thấy chột dạ, chỉ cần là đái đai mọc ra gì đó đều có vụ mùa để tính, cách khác ông bận thời gian sau đó rảnh rỗi thời gian. Nhàn rỗi có gì làm còn lấy tiền, ông cảm thấy tay ngắn. Nhưng ông và vợ nửa đêm tính toán sổ sách, con trai còn muốn đến trường, bọn họ phải dành tiền, mỗi tháng 3000, có lẽ tiền con trai học đại học bọn họ đều có thể tích trữ. Dưới hấp dẫn cực lớn, cuối cùng bọn họ vẫn thỏa hiệp. Chỉ có điều trong lòng lại hạ quyết tâm, chuyện này ông nhất định toàn tâm toàn ý làm tốt, phụ tín nhiệm của Trần Chung.

      Khi tất cả mọi chuyện đều giải quyết sai biệt lắm, còn ít công việc phía sau Trần Chung giao cho Lý Tư. Lý Tư là quản lý tay ông dạy dỗ, nếu ngoài ý muốn về sau công ty cũng giao cho cậu ta tiếp nhận. Câu ta là người có dã tâm, công ty giao đến tay cậu ta có thể tiếp tục lớn mạnh. tay Tiêu Trí chỉ có 10% cổ phần, cái này uy hiếp gì đến cậu ta, tin tưởng cậu ta cũng làm chuyện gì tốt với Tiểu Trí. Chỉ có công ty ngừng lớn mạnh, 10% này của Tiểu Trí mới có thể mang đến càng ngày càng nhiều tiền hoa hồng. Cho nên lúc trước khi ông tuyển chọn người, càng chú trọng đên thiên phú buôn bán.

      Trần Chung và Chiêu Đệ lên đường rời vào ngày thứ ba sau khi Lý Tư đến. Chiêu Đệ ngồi ở trong xe, nhìn người nhà đứng bên ngoài xe dùng sức vẫy tay chào tạm biệt mình, tay run kịch liệt. dùng sức giữ tay cho bản thân thể khóc, ba bọn họ cho rằng chỉ làm công, lúc bận còn có thể thường thường trở về thăm bọn họ. Nhưng chính lại rất ràng, trước khi chuyện lấy chồng còn chưa thẳng thắn và nhận được thông cảm của bọn họ, về được. gả cho Trần Trí để lại mình ở thành phố W, bản thân về nhà mẹ đẻ, lần sau trở về khẳng định mang theo chồng mình, chính là biết phải bao lâu mới có thể trở lại nhà này.

      "Chiêu Đệ, đến thành phố W nhất định phải nghe lời chú Trần, kiếm được tiền cần gửi về nhà bây giờ ba con có tiền lương, trong nhà thiếu tiền. Mua cho bản thân chút đồ ăn ngon, cũng phải mua thêm nhiều quần áo đẹp, biết ?" Mẹ Chiêu Đệ dù sao cũng là mẹ, con xa tha hương, trong lòng bỏ được cũng có biện pháp giấu trong lòng như ông Lâm. Bà tiến lên vài bước ghé vào cửa sổ xe, lần lại lần dặn dò con chưa từng rời khỏi thung lũng họ Mã.

      "Mẹ, con hiểu được, mẹ cũng phải bảo trọng thân thể, có cái gì thoải mái đừng cố gắng chịu đựng, phải bảo ba mang mẹ bệnh viện, em trai đọc sách, mẹ cũng giám sát chặt chẽ chút." Chiêu Đệ cảm thấy bản thân có chút hết lời, biết ba bọn họ rời khỏi, vẫn có thể trôi qua như bình thường, nhưng chính là nhịn được muốn lo lắng.

      "Được rồi, được rồi, cần hơn nữa, đừng chậm trễ thời gian ông chủ Trần về thành phố W. Bà cũng đừng thêm phiền, bằng bọn họ trở lại thành phố W đều tối rồi." Ông Lâm kéo vợ mình, cứng rắn vẫy tay bảo Trần Chung mau .

      Trần Chung nhìn nhìn thời gian, quả còn sớm, lái xe đường dài sợ nhất chính là lái xe đêm, rất dễ gặp chuyện may, cho nên cũng lại khách khí, khởi động xe liền xuất phát. Chiêu Đệ ngồi vị trí bên cạnh ghế lái, vẫn cứ quay đầu nhìn lại, thẳng đến khi xe chạy vào khúc quẹo, rốt cuộc nhìn thấy bóng người mới ngồi thẳng lần nữa.

      "Chiêu Đệ, về sau có thời gian cháu có thể thường thường về thăm nhà chút, chờ thêm mấy ngày nữa chú bảo Lý Tư giúp nhà cháu kéo dây cáp điện thoại, cháu cũng có thể thường xuyên gọi điện thoại cho ba người bọn họ, đừng thương tâm, cháu như vậy, chú Trần nhìn trong lòng khó chịu.

      Lúc Trần Chung đưa khăn giấy đến trước mắt Chiêu Đệ mới phát bản thân bất tri bất giác lại lệ rơi đầy mặt rồi.

      "Chú Trần, cháu sao, chính là bỗng chốc có thói quen, chú đừng lo lắng, cháu rất nhanh tốt rồi."

      "Ừ, đứa bé ngoan, cháu dựa vào ngủ lát , còn có đoạn đường rất dài đó, đến trạm nghỉ chú gọi cháu."

      Chiêu Đệ bởi vì lúc trước cưỡng ép bản thân khắc chế cảm xúc bây giờ xe ở đường cái, lại lắc lư lắc lư, quả là có chút buồn ngủ, cho nên cũng lại miễn cưỡng bản thân, tựa lưng vào ghế ngồi, thoáng chốc liền ngủ say. Trong lúc ngủ mơ, dường như thấy được gương mặt gầy yếu, ánh mắt sáng long lanh, làm cho người nhìn cảm thấy thoải mái

      ***Chương sau gặp nam chính nha.
      Last edited: 13/1/15
      thư hồ, Chrislinhdiep17 thích bài này.

    6. ^^! Nếu bạn không gửi link bài viết trên Facebook được, hãy sử dụng link trong khung này để chia sẻ bài viết :