1. QUY ĐỊNH BOX TRUYỆN SƯU TẦM :

    Đặt Title theo mẫu [Tên truyện] [dấu cách] - [dấu cách] [Tác giả] [Số chương]
    ----•Nội dung cần:
    - Hình minh họa (bìa truyện, hình ảnh,etc,...)
    - Nguồn
    - Tác giả
    - Tên editor +beta
    - Thể loại
    - Số chương
    Đặc biệt chọn canh giữa cho đoạn giới thiệu
    ---- Quy định :
    1. Chỉ đăng những truyện đã có ebook và đã được public trên các trang web khác
    2 . Chỉ nên post truyện đã hoàn đã có eBook.
    3. Trình bày topic truyện khoa học, bôi đen số chương để dễ nhìn
    4 . Cần có trách nhiệm post đến hết truyện. Nếu không thể tiếp tục post liên hệ Ad và Mod

Bà Xã Ngoan Ngoãn Để Anh Sủng Em - Tô Cẩn Nhi (130 chương)

Thảo luận trong 'Hiện Đại'

  • ^^! Nếu bạn không gửi link bài viết trên Facebook được, hãy sử dụng link trong khung này để chia sẻ bài viết :
    1. Nữ Lâm

      Nữ Lâm Well-Known Member

      Bài viết:
      23,871
      Được thích:
      22,184
      Chương 15: Chu Kỳ gây khó dễ
      ra , nhà họ Chu chính là khách hàng lớn của công ty.

      Nghiêm Hi cười lạnh, ở thành phố G nhà họ Chu còn là khách hàng lớn, nhìn chung cả thành phố G, có mấy khách hàng lớn có thể để đích thân bộ phận lập kế hoạch ra mặt tiếp đãi, sao lại nghĩ ra chứ?

      Chu Kỳ ngồi bàn hội nghị nhìn vào những tài liệu bàn, Nghiêm Hi ngồi kế bên tổ trường im lặng cúi đầu.

      Chợt, “A, như thế này mà công ty của các người là chuyên nghiệp sao? Tôi hoài nghi về thành ý của quý công ty đó!” Giọng này sao với ở hôn lễ của Chu Khải còn chanh chua, hà khắc hơn rất nhiều.

      Quản lý của bộ phận lập kế hoạch là người đàn ông trung niên, nghe Chu đại tiểu thư như vậy, cười ha ha nịnh hót: “Chu tiểu thư, còn có cầu gì xin ra, công ty chúng tôi rất coi trọng dự án lần này, công ty chúng tôi cử ra những người chuyên nghiệp nhất để thực dự án này, Chu tiểu thư, xem có phải hay ….”

      Nghiêm Hi nghe những lời nịnh hót của quản lý, trái tim lạnh đến buồn nôn, dù như thế nào chức vụ quản lý cũng là có được từ chính thực lực của bản thân, thế nào lại ngồi ở đây những lời này?

      Chu Kỳ giống như công chúa được nuông chiều thành hư, kiêu ngạo lên mặt với quản lý bé, thanh trào phúng: “Quản lý Triệu, cũng phải là tôi cố ý gây khó khăn, nhưng phương án này của công ty có gì nổi bật. Mọi người cũng biết tôi cũng học về quảng cáo, đối với những phương án này cũng hiểu rất , phương án này của công ty đủ tiêu chuẩn.”

      Quản lý Triệu nghiêm mặt cười hùa theo, liếc nhìn Nghiêm Hi vẫn cúi mặt gì, hai mắt sáng lên cười lấy lòng kéo Nghiêm Hi vào trận: “Chu tiểu thư, xem, Nghiêm Hi của công ty chúng tôi cũng học quảng cáo ở thành phố G, năm nay vừa mới tốt nghiệp, chắc Chu tiểu thư cũng gặp qua?” Nghiêm Hi hít vào ngụm khí lạnh, trái tim thầm mắng quản lý Triệu nhìn lần, liếc nhìn tên quản lý chết tiết cái, mọi ngày vẫn diễu võ dương oai, bây giờ lại cúi đầu nịnh nọt người khác.

      Đây cũng được gọi là người đàn ông sao?

      Chu Kỳ ngẩng đầu nhìn quản lý Triệu kéo kéo Nghiêm Hi, cười cười như muốn xem kịch vui, “A” lên tiếng, sau đó dựa lưng vào ghế, hai tay khoanh lại trước ngực, trong mắt đều là khinh thường.

      sai! Nghiêm Hi, lâu gặp.”

      Nghiêm Hi nhíu mày, trong mắt thoáng qua tia nghiêm nghị, ngẩng đầu nhìn Chu Kỳ rồi lễ phép chào hỏi, giống như nhân viên chuyên nghiệp, có gì đáng chê trách, hướng Chu Kỳ vươn tay, giọng nhàn nhạt: “Chu tiểu thư, khỏe chứ, phải đây là lần hợp tác đầu tiên của chúng ta, còn về mặt “bạn bè”, nếu tôi nhớ nhầm, phải chúng ta mới gặp nhau vài ngày trước thôi sao?”

      Chu Kỳ ngẩng đầu lên nhìn Nghiêm Hi, thấy dáng vẻ ôn hòa tức giận của Nghiêm Hi khẽ nhíu mày, nghiến răng phát ra những tiếng “ken két”, trong lòng vô cùng tức giận, ngờ Nghiêm Hi là có thể bình tĩnh đối đáp như vậy.

      Tại nơi cách đó khá xa, văn phòng tổng công ty R&D nằm ở tầng cao nhất, bên trong phòng nghỉ ngơi của tổng giám đốc, đôi mắt Lãnh Diễm dán chặt lên màn hình Tivi. Nghiêm Hi bình tĩnh, tự tin đối đáp, khóe miệng khẽ nâng lên nở nụ cười dịu dàng, lại có chút gì đó giống như người cha già vui mừng nhìn đứa con chưa trưởng thành của mình.

      này, cuối cùng có thể coi như là trưởng thành. Vài chục năm huấn luyện, bồi dưỡng cũng thành công, vậy mà bây giờ, lần thất bại lại trở thành dáng vẻ vẫn luôn hy vọng, tự tin, ưu nhã, bình tĩnh.

      Ở bên này.

      Chu Kỳ nhìn cánh tay Nghiêm Hi đưa ra, da min thịt mềm, so với người được che chở từ còn tốt hơn rất nhiều.

      Trong mắt lại càng khó chịu, vui.

      Ưu nhã vươn tay cầm tay Nghiêm Hi, nhưng vẫn là bộ dạng của công chúa công chúa, có chút khinh thường ghét bỏ.

      Hai mắt tổ trưởng chợt lóe lên.

      Nghiêm Hi bình tĩnh rút tay mình ra, khách khí ngồi vào chỗ quản lý vừa mới ngồi, cũng quan tâm quản lý đứng bên lúng túng ho khan mấy tiếng, tự nhiên lật những tài liệu bàn ra, ung dung cười cười nhìn quản lý khiến ông ta tức nổ đom đóm mắt. Cuối cùng thấy ai phát ra Nghiêm Hi ngồi nhầm chỗ liền ảo não ngồi vào chỗ Nghiêm Hi ngồi trước đó, trong thâm tâm nhắc nhở “chiếu cố” Nghiêm Hi tốt.

      Có thể , Chu Kỳ tới đây là có dụng ý khác, đúng là biết rất những phương án này, cho dù có năng lực chuyên môn cũng thể qua mặt tổ trưởng và quản lý ở đây. Chu Kỳ có kinh nghiệm gì, còn đối thủ lại là tổ trưởng dày dặn kinh nghiệm, cũng dễ dàng chọc vào. đến đây chính là muốn gây khó dễ cho Nghiêm Hi mà thôi.

      Nhưng mà tại, Nghiêm Hi lại hết sức cảm tạ Lãnh Diễm từ dạy ứng xử như người quý tộc cao quý, dù làm tốt lắm, nguyên văn lời của chính là: “Lời của người khác đều là cái rắm, tự bản thân mình biết mình là được, cái thế giới này, có người nào dám tiếng “” trước mặt Nghiêm Hi.”

      Nghĩ lại chút, bá đạo, dĩ nhiên, từ dạy được như vậy có thể là rất tốn sức.

      Nhớ tới dáng vẻ kiêu ngạo của Lãnh Diễm, đáy mắt Nghiêm Hi khỏi ánh lên ý cười.

      Cuối cùng, cho dù Chu Kỳ có ra rất nhiều cầu kỳ quái, Nghiêm Hi vẫn mỉm cười ưu nhã, nhàn nhạt bác bỏ, đồng thời cũng dọa cho quản lý Triệu sợ đến đổ mồ hôi lạnh.

      Cuối cùng, Chu Kỳ phải bới móc, mà là những lời Nghiêm Hi thể bắt bẻ, chỉ có thể tức giận mà nghiến răng.

      Quản lý nhìn bóng lưng khách hàng lớn rời , Chu Kỳ tức giận bước khiến đôi giày cao gót 10 phân ngừng phát ra những tiếng “lộc cộc lộc cộc” rất lớn. số đồng nghiệp cũng ngẩng đầu lên tò mò nhìn, quản lý xoay người liếc nhìn Nghiêm Hi vẫn bình tĩnh, trừng mắt: “Nghiêm Hi, nếu như làm mất cơ hội hợp tác với nhà họ Chu, cũng hiểu là cần tới công ty nữa.” Gào xong liền vào phòng đóng sập cửa lại.

      Tổ trưởng lại rất hài lòng với biểu của Nghiêm Hi, tới đứng trước mặt Nghiêm Hi, mỉm cười, vỗ vỗ bả vai gầy gò của : “Nghiêm Hi, làm rất tốt!”

      Ngược lại, Nghiêm Hi kinh ngạc nhìn tổ trưởng, mãi sau mới phản ứng kịp, có chút buồn cười : “Tổ trưởng, phải chị cũng nên giống như quản lý trách mắng em, sau đó xoay người bước , đóng sập cửa lại chứ!” vừa vừa khoa tay múa chân, hồn nhiên như bé mười tuổi vậy.

      Tổ trưởng buồn cười, sau đó lại nghiêm mặt: “ làm việc , được ở đây lải nhải, con bé này học được chiêu này từ bao giờ vậy!” xong cũng cười cười rời .

      Nghiêm Hi nhìn theo bóng lưng của tổ trưởng, lè lưỡi, giọng làu bàu câu: “ Chiêu này vốn học được từ lâu rồi!” Từ đến lớn Lãnh Diễm phô trương đùa bỡn trước mặt , cũng bao nhiêu năm, có ngu mới chưa học xong.

      Kết quả, còn chưa ra khỏi phòng khách, nhạc chuông điện thoại di động vang lên. Nghiêm Hi vui vẻ lấy ra nhấn phím nghe, cũng chưa nhìn xem là ai gọi tới, rốt cuộc, giọng nũng nịu từ đầu bên kia truyền tới:

      “Hi Hi, có nhớ ?”

      Nghiêm Hi có cảm giác tim của đập chậm lại nhịp, giọng này rất quen thuộc, khiến nhất thời chìm đắm vào trong đó.

      Trước kia, mỗi lần Lãnh Diễm gọi cho , câu đầu tiên luôn là: “Hi Hi, có nhớ ?”
      honglak thích bài này.

    2. Nữ Lâm

      Nữ Lâm Well-Known Member

      Bài viết:
      23,871
      Được thích:
      22,184
      Chương 16: Hi Hi, em có nhớ ?
      “Hi Hi, có nhớ ?”

      Nghiêm Hi hơi kinh ngạc, nhướn lông mày: “Lãnh Diễm?” Người này tự nhiên lại gọi điện thoại tới? Ngày hôm đó xuất trong hôn lễ của Chu Khải, lên giọng khiến tất cả mọi người ở đó bị chấn động, sau hôm đó lại thấy đâu nữa, từ khi nào lại trở nên thần thần bí bí như vậy?

      “Sao em lại biết là ?” Lãnh Diễm dường như nhận ra những suy nghĩ của .

      Nghiêm Hi liếc mắt nhìn đồng nghiệp, tất cả mọi người đều chăm chỉ làm việc, ai chú ý đến , liền xem thường liếc nhìn điện thoại, bất đắc dĩ : “Ai thèm nhớ , giống như nghiệt ấy, đến vô ảnh, vô tung, lần sau có đến hay làm ơn trước với em tiếng, OK?” luôn là như vậy, đột nhiên xuất hù chết người ta đó!

      Đầu dây bên kia, Lãnh Diễm cười rất thoải mái: “Nhưng mà nhớ em!”

      “…………” Nghiêm Hi đứng hình, ngây dại, máu còn chưa kịp di chuyển về đại não bị mắc kẹt ở đâu đó rồi, cũng may tim của rất tốt, nếu sớm gặp Diêm Vương rồi. Nhất thời Nghiêm Hi phản ứng kịp, ngơ ngác đứng im tại chỗ.

      Lãnh Diễm nhìn màn hình thấy Nghiêm Hi ngây người, mắt cũng muốn dời , trong lòng rất vui vẻ, tiếp tục nhàng nỉ non bên tai : “Rất nhớ rất nhớ, nhớ đến tim cũng đau, giống như phải là chính mình nữa.”

      Nghiêm Hi hít sâu, con ngươi giật giật, miệng hé ra đóng lại rất nhiều lần, giống như muốn cái gì đó, cuối cùng vẫn thể ra thành tiếng, tuyệt vọng nhắm mắt lại.

      Đôi mắt dài đào hoa của Lãnh Diễm khép hờ, giống như mặt hồ mùa thu, yên bình, ấm áp.

      “Hi Hi, em làm sao vậy?”

      Nghiêm Hi sợ hãi, mắt vẫn nhắm chặt, hồi lâu mới từ từ mở mắt liếc nhìn đồng nghiệp xung quanh, giống như kẻ trộm: “A! Tổ trưởng của chúng ta như vậy rồi cứ như vậy mà làm, vậy nha, hihi”

      Lãnh Diễm nhìn màn hình xem Nghiêm Hi tự biên tự diễn câu như vậy, thấp giọng cười lên, tiếng cười kia thông qua chiếc điện thoại xinh xắn truyền vào trong tai Nghiêm Hi, càng làm cho thêm quẫn bách, khuôn mặt nhắn bỗng nhiên đỏ bừng lên.

      Nghiêm Hi nhanh chóng cúp điện thoại, nhưng vẫn kịp nghe Lãnh Diễm cười : “ về thành phố A có chút việc, sau hai ngày nữa bận nữa rồi.”

      Nghiêm Hi nghe xong liền dứt khoát cúp điện thoại, nhìn lại điện thoại di động thở phào hơi, biết Lãnh Diễm, con người này mắc bệnh gì, tại sao lại những lời giống như bốn năm trước. Mà hình như từ đến lớn đều như vậy, có thể là từ quen nghe những lời này, nên tự nhiên cũng cho rằng những lời này của , chỉ là đùa với mà thôi.

      Nhưng mà hôm nay, sau bốn năm xa cách, lần nữa lại nghe được những lời này, đột nhiên Nghiêm Hi cảm thấy, có lẽ, sai lầm, Lãnh Diễm, mới là người luôn hiểu về .

      Lắc lắc cái đầu, bàn tay vỗ hai bên gò má của mình, Nghiêm Hi, mày nghĩ cái gì vậy chứ? Mày cũng chỉ là bé, cùng với đại thiếu gia Lãnh Diễm có xuất thân cao quý chênh lệch rất lớn, điểm này, phải bốn năm trước mày cũng biết rồi sao?

      Lại thở phào hơi, dứt khoát bước ra khỏi phòng khách.

      -Nhà họ Chu -

      Chu Kỳ tức giận đóng sầm cửa xe, hùng hổ bước làm bầu trời cũng muốn sập xuống, đến khi bước vào trong biệt thự mới phát ra khí trong nhà có chút đúng.

      Sắc mặt ông Chu trầm, tiếng cũng , Chu Khải đứng giữa phòng khách, sắc mặt kiên định, còn lộ tức giận.

      Lý Lệ nằm trong ngực bà Chu, bả vai run run, giống như khóc. Bà Chu cũng gì, chỉ vỗ lưng Lý Lệ coi như an ủi.

      Chu Kỳ dừng bước, buồn bực hỏi: “Sao vậy?”

      Ông Chu vẫn nghiêm mặt lời nào, Chu Khải chỉ liếc mắt nhìn Chu Kỳ cái rồi lẳng lặng quay đầu nhìn ra ngoài cửa sổ. Lý Lệ nghe thấy Chu Kỳ hỏi như vậy lại càng khóc to hơn, bà Chu đưa mắt nhìn con trai, lại nhìn chồng của mình, cuối cùng tức đến đỏ mặt.

      “Con hỏi hai của con , nó muốn ly hôn! Con với nó tiếng ! Nhà họ Chu của chúng ta, tổ chức hôn lễ cho nó long trọng như vậy, lại bị phá thành ra như thế này, khiến nhà chúng ta bị mọi người chê cười, nếu phải nhà họ Chu ở thành phố G cũng có chút địa vị, những nhà báo kia mới dám viết linh tinh, bây giờ lại còn muốn lý hôn! Nó có phải là phát điên rồi , nó phải thấy ba mẹ nó còn mặt mũi nào nữa nó mới chịu được sao?”

      Bà vừa vừa nhìn Chu Kỳ, liền hơi rồi lại im lặng. Chu Khải cũng vẫn im lặng , đại khái Chu Kỳ cũng hiểu được nguyên nhân là gì, liếc nhìn đôi mắt khóc đến đỏ hoe của Lý Lệ, còn nhìn thấy nửa phần sáng rỡ thường ngày nữa.

      Chợt, trong đầu Chu Kỳ lên vẻ mặt cười đầy tự tin của Nghiêm Hi, tức giận chạy tới trước mặt Chu Khải, hét thẳng vào mặt : “ hai, có phải vẫn chưa chết tâm với Nghiêm Hi hay ? ta chạy đến phá hỏng hôn lễ của , hôm nay lại muốn ly hôn với chị dâu, chuyện này lại là vì Nghiêm Hi có đúng hay ? may là cha có tính toán trước, sáng sớm thúc giục hai người lấy giấy đăng ký kết hôn, nếu ngày hôm đó, sớm trở quẻ rồi đúng ?”

      Bà Chu nghe thấy Chu Kỳ những lời này mới nhớ tới tên Nghiêm Hi đó, lại càng tức giận hơn nữa, bà chỉ thẳng vào Chu Khải, mắng: “Mắt con có phải bị mù rồi hay , con nhìn xem Lý Lệ có cái gì tốt bằng ta? Lý Lệ xinh đẹp, tính tình dịu dàng hiền thục, con bé có chỗ nào xứng với con? Lý Lệ là thiên kim tiểu thư của tập đoàn Thánh Đức, riêng điểm này gấp Nghiêm Hi mấy ngàn vạn lần, cái đứa thân phận kia làm sao có thể xứng làm con dâu nhà họ Chu?”

      Chu Khải càng nghe chân mày càng nhíu chặt lại, cuối cùng nhịn được nữa liền mở miệng: “Mẹ, con kết hôn, phải là chuyện buôn bán thương trường, đây là chuyện cả đời của con, tại sao lại để cho con được sống với người con con , chắng lẽ nhà họ Chu có Thánh Đức chống đỡ sống nổi nữa sao?”

      Bà Chu dám tin nhìn chằm chằm vào con trai mình, đây là lần đầu tiên Chu Khải với bà bằng cái giọng này, trong lòng lại càng thêm căm hận Nghiêm Hi, giọng lành lạnh uy hiếp: “Chu Khải, đừng mẹ trước, người cưới vào cửa, con phải có trách nhiệm, con cũng đừng mơ tưởng gặp lại nghiệt Nghiêm Hi. Năng lực của nhà họ Chu con cũng biết , muốn quyền thế như Nghiêm Hi biến mất khỏi thế giới này là chuyện rất dễ dàng, đến lúc đó, con đừng trách mẹ tuyệt tình, đó là do con ép mẹ đấy!”

      Chu Khải nghe xong, cả người cứng đờ, nhìn mẹ mình cái, trong mắt đều là tuyệt vọng, đương nhiên biết , mẹ có thể làm ra những chuyện gì, chỉ là nghĩ tới, mẹ lại dùng thủ đoạn như vậy đối với - con trai của bà.
      tart_trunghonglak thích bài này.

    3. Nữ Lâm

      Nữ Lâm Well-Known Member

      Bài viết:
      23,871
      Được thích:
      22,184
      Chương 17: Đại tiểu thư tập đoàn Thánh Đức
      Lý Lệ nhìn thấy uất ức trong mắt Chu Khải, trong lòng lại cảm thấy hả hê, Chu Khải, em cũng tin, lại nghe lời cha mẹ , muốn ly hôn với em, sau đó cao chạy xa bay với Nghiêm Hi. Có thể được sao, vậy công sức em bỏ ra, chẳng phải uổng phí hay sao?

      Nghe những gì mẹ mình , trong lòng Chu Kỳ cũng cảm thấy hài lòng, lại còn đổ thêm dầu vào lửa, đem chuyện Nghiêm Hi ở công ty gây khó dễ cho kể lại lần.

      Dĩ nhiên, trình độ đổ thêm dầu vào lửa của , cần nghĩ cũng biết.

      Quả nhiên, mẹ Chu vừa nghe Nghiêm Hi phách lối như thế nào liền tức giận, đập tay bàn trà, lớn tiếng : “Nghiêm Hi, ta dám? ta là cái gì mà dám khiêu chiến với nhà họ Chu? ta muốn sống nữa đúng ?”

      Chu Kỳ uất ức ngồi bên cạnh mẹ mình, đôi mắt hơi đỏ, giống như Nghiêm Hi ức hiếp rất nhiều: “Mẹ, trong ngày cưới của hai, phải có xuất người tự xưng là chồng của Nghiêm Hi hay sao, có lẽ, chính là vì có người đàn ông kia chống lưng, cho nên ta mới từ yếu đuối mà trở nên ngang ngược như vậy, dù sao, có người chống lưng cũng mạnh miệng hơn thôi!”

      Lý Lệ nhìn mẹ con nhà họ Chu, tự nhiên trái tim cảm thấy vui mừng, hôm nay ta náo loạn như vậy, những ngày tốt đẹp của Nghiêm Hi, chỉ sợ sớm chấm dứt thôi. ta mặc kệ người đàn ông họ Lãnh kia lợi hại như thế nào, dù sao người ra mặt là mẹ con nhà họ Chu, phải . Đấu lại người đàn ông kia cũng là nhà họ Chu vô dụng, cũng đối phó được, xứng là đệ nhất thành phố G sao?

      Nhưng, nếu ta đấu lại nhà họ Chu, nhưng vậy cũng vẫn có thể làm con dâu ngoan hiền của nhà họ Chu, khiến cho trưởng bối của nhà họ Chu càng thêm thích hơn.

      Lý Lệ hài lòng, thiếu chút nữa kiềm chế được mà bộc lộ vui mừng của mình, nhưng mà, lại nghe được giọng đầy uy nghiêm của ông Chu: “Tất cả câm miệng.”

      Lúc này, Lý Lệ mới vội kiềm chế mình, là may, kịp thời khống chế được.

      Ông Chu vừa lên tiếng, trong phòng khách hỗn loạn liền im phăng phăng, ông ta nhìn lượt xung quanh phòng khách, nhìn vợ con mình, trong mắt đều là vui.

      “Chu Khải, mặc kệ con có hay , người cũng cưới vào cửa còn cách nào có thể vứt bỏ, còn nữa, con cũng đừng nghĩ gặp lại Nghiêm Hi.”

      Chu Khải cam tâm kêu lên tiếng: “Cha…………”

      Ông Chu cũng thèm để ý đến , quay đầu nhìn vợ mình : “Bà cũng đừng tùy tiện mà ra tay, bên cạnh ta có Lãnh Diễm, thân phận của ta rất thần bí, thuộc hạ của tôi, Cửu Ngưu Nhị Hổ, dồn hết sức mà cũng chỉ tra ra được có bao nhiêu đó. Chỉ biết ta đến từ thành phố A, có quan hệ với tập đoàn R&D, chỉ biết ta họ Lãnh, người như vậy rất đáng sợ, nếu lai lịch của ta, cho phép mấy người tùy tiện ra tay.”

      Bà Chu cũng chẳng bận tâm, khinh thường cười nhạo: “Hừ, có thể là nhân vật lớn như thế nào chứ, con bé kia phải cũng rất giỏi hay sao, chính là đứa có gì đáng giá, ta có thể quen biết được nhân vật lớn nào chứ?”

      Chu lão gia vui trừng mắt nhìn vợ, giọng càng thêm nghiêm nghị: “Những gì tôi , chỉ cần nhớ là được.”

      Chu phu nhân xem thường quay đầu để ý đến ông ta, miệng Chu Kỳ cũng cong lên, hiển nhiên tin Nghiêm Hi có thể quen được nhân vật lớn như thế nào. Đôi mắt phiếm hồng của Lý Lệ bình tĩnh nhìn Chu Khải trầm mặc , nhìn thấy khổ sở lóe lên trong mắt Chu Khải, đáy lòng ta lại càng cam lòng.

      ta là đại tiểu thư của tập đoàn Thánh Đức, là hòn ngọc quý của nhà họ Lý. Nếu phải vì cha ta, Lý Thánh Đức, có thân phận đặc biệt, ta sớm công bố thân phận của mình với thiên hạ, chứ phải giả làm con nhà bình dân trước mặt các bạn học của .

      Cũng bởi vì ta giả làm bình dân, cho nên bị bao nhiêu người bạn học coi thường. Đến khi quen biết Nghiêm Hi ở đại học, cũng là người cùng cảnh ngộ với ta, có tiền bạc, nhưng tại sao, tất cả bạn học lại rất quý Nghiêm Hi, tại sao???

      tại, ngay cả chồng của cũng nhớ mãi quên ta, Nghiêm Hi, tại sao làm gì mã vẫn có thể được tình cảm của mọi người?

      Nhớ tới người cha vẫn còn ở trong tù, Lý Lệ lại cười nhạt, nhìn bà Chu : “Đúng rồi mẹ, mấy ngày trước con gặp cha con, nghe được tin tức tốt, vụ án của cha có manh mối rồi, luật sư tìm được chứng cớ mới, đủ để chứng minh ba con trong sạch, cha con có thể được ra ngoài rồi.” ta vừa vừa xúc động đến mức muốn rơi lệ.

      Bà Chu nghe vậy cũng rất vui vẻ: “? Vậy quá tốt, Lý Lệ à, cha con bị oan ngồi tù hai mươi năm, cuối cùng cũng được thả ra rồi!”

      Lý Lệ cười : “Dạ, đáng tiếc, ba con lãng phí gần hai mươi năm.”

      Đợi cha tôi được ra ngoài, Nghiêm Hi, chờ mà xem!



      Sáng sớm ngày thứ hai, Nghiêm Hi vừa ôm vừa ăn cơm, Chu Châu ngồi bên ngừng chép miệng: “Aiz, Trời ơi, cậu như thế này mà là nuôi có sao, cái này ràng là nuôi con trai nha!”

      Lời của Chu Châu khoa trương chút nào, có ai từng nhìn thấy chó còn thân với người hơn cả con trai chưa. Có ai từng thấy ánh mắt ai đó nhìn chú chó còn sáng hơn nhìn thấy trai đẹp chưa, cái này ràng là nuôi con trai mà!

      Nghiêm Hi cũng chỉ giương mắt lên nhìn cái, lại cúi đầu nhìn , nó lè lưỡi liếm miệng, sau đó lắc lắc cái mông mập mạp muốn nhảy khỏi bàn ăn, Nghiêm Hi vươn tay ôm lấy nó, nhàng thả nó xuống sàn nhà.

      Chu Châu bất mãn vì mị lực của lại bằng chú cún kia, ngừng kêu la: “Mình bao nhiêu lần rồi, được cho ngồi bàn ăm cơm, cái này lâu dần thành thói quen, ngày nào cũng nhìn thấy nó bàn ăn là nuốt trôi rồi!” , Nghiêm Hi cưng chiều chú cún này đến quá mức rồi, ai lại để nó nằm bàn ăn cơm chứ, thiệt là….

      Nghiêm Hi tích cực ăn điểm tâm, thèm để ý đến Chu Châu.

      Đột nhiên, Chu Châu hét lên “A” tiếng. “Lý Lệ lại là thiên kim đại tiểu thư? Làm sao có thể như thế được chứ?”

      Nghiêm Hi cúi đầu ăn cơm, trong mắt tối sầm lại, ngẩng đầu lên như suy nghĩ điều gì.

      Chu Châu thể tin được nhìn chằm chằm vào tờ báo tay, nhìn Nghiêm Hi trầm mặc , định gấp tờ báo lại, chưa kịp làm gì Nghiêm Hi vươn tay cầm lấy xem.

      mặt báo, Lý Lệ cười dìu dàng ôm chặt cánh tay Chu Khải, bên dưới là dòng chữ khổng lồ: “Danh tính của con dâu nhà họ Chu, thiên kim tiểu thư của tập đoàn Thánh Đức.”

      Nghiêm Hi nhìn hai chữ “Tháng Đức”, bỗng nhiên con ngươi co rút lại, tiếp tục nhìn xuống dưới, báo viết rất cặn kẽ. Lý Lệ chính là thiên kim tiểu thư, tuy nhiên, ta nguyện ý giấu thân phận của bình, làm người bình thường trong đám bạn học của , muốn dựa vào chính năng lực của mình mà phát triển.

      Chu Châu ngồi bên cạnh nhìn chằm chằm vẻ mặt của Nghiêm Hi, miệng ngừng lẩm bẩm: “Hừ! nghĩ tới Lý Lệ lại là đại tiểu thư của Tập đoàn Thánh Đức, đúng là loại người dối trá mà, cái gì mà muốn dựa vào chính năng lực của bản thân mà phát triển, ràng là hươu vượn, nếu như ta tốt như vậy, vậy còn viết bài báo này làm gì?”

      Chợt, trong đầu Nghiêm Hi lóe lên những hình ảnh mơ hồ.

      Khi còn bé, mẹ có dẫn về bé, lúc đó nhảy dây trong sân, mẹ liền gọi tới.

      “Hi Hi, bé này lớn tuổi hơn con, từ nay về sau gọi người này là chị, được ?”

      Trái tim Nghiêm Hi cười lạnh, chị? Chính là ta sao!
      tart_trunghonglak thích bài này.

    4. Nữ Lâm

      Nữ Lâm Well-Known Member

      Bài viết:
      23,871
      Được thích:
      22,184
      Chương 18: Hồng Môn Yến
      Trái tim Nghiêm Hi cười lạnh, chị? Chính là ta sao?

      Mẹ, chắc mẹ cũng nghĩ tới, có ngày, người mà mẹ tự tay dẫn vào cửa làm chị của con, sau khi mẹ rời khỏi nhân gian, ta đối xử như thế này với con của mẹ.

      Nếu biết thân phận của mình, chắc hẳn, ta cũng cam tâm !

      Ngồi bên cạnh, Chu Châu lo lắng nhìn Nghiêm Hi, tại sao Nghiêm Hi lại như vậy, ánh mắt nhìn qua rất kinh khủng, chưa bao giờ nhìn thấy Nghiêm Hi như thế này.

      “Hi Hi! Hi Hi!”

      Bên tai truyền tới giọng của Chu Châu, Nghiêm Hi giật mình, nhìn sang thấy Chu Châu lo lắng cho mình, Nghiêm Hi khẽ mỉm cười: “ có việc gì đâu, cũng kết thúc rồi, phải sao, ngày hôm đó ở tiệc cưới, mình quyết định buông tay rồi!”

      Trái tim Chu Châu run lên: “Tiệc cưới?” Nghiêm Hi biết rồi sao? Sao bây giờ mới nhắc tới? Là ai dám cho ấy biết?

      Nghiêm Hi nhìn Chu Châu cắn răng có phần miễn cưỡng liền bật cười: “Được rồi, mình biết mọi người sợ mình biết đau lòng, cho nên mới cố ý gạt mình, nhưng cậu có biết , có người thúc giục mình phải tới đó tận mắt chứng kiến hôn lễ của hai người họ.”

      Nghe vậy, Chu Châu cũng hiểu, nhớ đến gương mặt dối trá của Lý Lệ, tức giận : “Cái con người chết bầm này, chính là ta, nghĩ đến ta lại độc ác như vậy, mắt Chu Khải đúng là bị mù mới coi trọng loại con như vậy.” xong liền rút lại tờ báo tay Nghiêm Hi, nhìn lại khuôn mặt nhắn của Lý Lệ đó, hận thể xé rách mặt ta như xé rách tờ báo này: “Cái con người chết bầm này, cái gì mà thiên kim tiểu thư, cái gì mà đoan trang, dịu dàng, tất cả đều là cái rắm, các người đều bị mù hết rồi!”

      Nhưng, bài báo này lại đánh giá rất cao về Lý Lệ.

      Nhưng mà, thân phận của Lý Lệ bị bại lộ rồi? Sao ta dám? sợ tin tức Lý Thánh Đức tham ô bị truyền ra ngoài sao, phải làm ta khó xử hay sao?

      Hay là, vụ án đó có manh mối mới rồi?

      Nhớ tới khi còn bé, vĩnh viễn là đứa bé vĩ đại nhất trong mắt ba, Nghiêm Hi nhắn ngồi vai ba, có thể nhìn thấy mọi cảnh vật xung quanh, trong lòng rất hài lòng, rất thỏa mãn.

      Nhưng mà bây giờ, tình nguyện lựa chọn điều đó chưa từng xảy ra!



      “Sao lại ngồi ngây ra đó, điện thoại vang lên cũng nghe?” Giọng của tổ trưởng cắt đứt suy nghĩ của Nghiêm Hi. Đầu tiên liếc mắt nhìn tổ trưởng đứng trước mặt mình, sau đó bất tri bất giác cười, đến khi phản ứng kịp mới cuống quít nghe điện thoại, còn ngừng cười cười xin lỗi với tổ trưởng.

      Chờ tổ trưởng xa rồi, Nghiêm Hi mới lấy giọng: “Dạ, Alo?”

      Đầu dây bên kia, giọng già nua nhưng đầy uy nghiêm vang lên: “ Nghiêm, biết hôm nay Nghiêm có thể bớt chút thời gian đến thăm nhà họ Chu ?”

      Nghiêm Hi nghe được giọng xa lạ này, đầu tiên là sững sỡ, sau đó nghe được ba chữ nhà họ Chu mới nhớ ra, đây là giọng của ông Chu, hơi kinh ngạc, nghĩ tới Chu lão gia gọi điện thoại cho .”

      “Ông Chu, xin lỗi, công việc của tôi hôm nay hơi nhiều, hơn nữa, hôn lễ của học trưởng, ngày hôm đó, tôi cũng tự mình đến chúc mừng rồi.” Ngụ ý chính là, ông Chu, tôi dường như có lý do gì để dây dưa với nhà họ Chu của ngài.

      Ở đầu dây bên kia, Chu lão gia khẽ cười, Nghiêm Hi rất hoài nghi, chân mày nhíu chặt lại, “Ha ha ha, Nghiêm, tôi cũng chỉ muốn mời đến nhà họ Chu dùng bữa cơm thôi, có ý tứ gì khác, được rồi, bỏ chuyện cá nhân qua bên, Nghiêm coi như vì lần hợp tác này tới gặp khách hàng, có gì nên?”

      Nghiêm Hi kinh sợ, đúng rồi, lần này nhà họ Chu là khách hàng lớn của công ty, bởi vì lần trước mình đắc tội với Chu Kỳ, mấy ngày nay cũng thấy nhà họ Chu có động tĩnh gì, cũng cảm thấy yên tâm được phần nào. Nhưng bây giờ, nếu như đến mà nhà họ Chu muốn hợp tác nữa, như vậy cũng cần đến công ty lăn lộn nữa rồi!

      “Như thế nào?” Ông Chu tiếp tục hỏi.

      Nghiêm Hi cười lạnh, nhàn nhạt : “Được!” Nhà họ Chu các người, tôi muốn dây dưa cùng các người, ngờ các người lại tìm tới cửa.

      với tổ trưởng mình phải tới nhà họ Chu.

      Nơi này nhìn khá quen – biệt thự của nhà họ Chu, thích nơi này từ lần đầu tiên tới đây, lần đó, Chu Khải dẫn tới gặp người lớn trong nhà, ngờ vừa đến liền bị khuất phục, vốn là thấp thỏm yên vì sắp gặp cha mẹ chồng tương lai, nhưng bây giờ, chỉ còn là uất ức.

      Ngày hôm nay, còn muốn ra uy với sao?

      Người giúp việc thấy Nghiêm Hi đứng ngoài cửa liền vội vàng chạy tới: “ Nghiêm, lão gia đợi ở bên trong.”

      Nghiêm Hi khẽ vuốt cằm: “Cảm ơn.” Giống như công chúa, bước ưu nhã, mỗi bước đều đáng giá ngàn vàng.

      Nhà họ Chu các người cho rằng tôi là người dễ bị ức hiếp sao? Như vậy tôi cho các người nhận thức , thế nào mới chân chính là thiên kim đại tiểu thư.

      Tiếng giày cao gót thanh thúy vang lên truyền đến tai những người ngồi trong phòng khách, bà Chu vốn dĩ uống trà, động tác liền dừng lại, ý cười trong mắt từ từ thay thế bằng tia khinh bỉ, sau đó vẫn niềm nở tiếp đón những người cao quý ngồi bên cạnh, nở nụ cười thân thiết.

      Lý phu nhân ngược lại, nghe được những thanh này liền liếc nhìn ra cửa, giây sau, động tác uống trà cũng có chút mất tự nhiên, hai phu nhân mặc lễ phục ngồi bên cạnh nhìn theo ánh mắt của bà, cùng dần dần thấy được tư nhiên.

      Chỉ thấy mặc lễ phục màu đỏ, tóc dài buông sau lưng, trang sức trang nhã, khuôn mặt nhắn, càng nhìn càng thấy ấy xinh đẹp động lòng người, chân mang đôi giày gót nhọn màu bạc khảm kim cương, dáng người hoàn mỹ dưới ánh mặt trời càng tôn thêm tầng hào quang.

      Đúng là cao quý, xinh đẹp động lòng người!

      Chu phu nhân ngồi quay lưng về phía cửa chính, khi Nghiêm Hi đến bà cũng biết, nhưng tại sao những người ở đây đều ngạc nhiên nhìn ra cửa? (Edit bởi *******************).Chẳng lẽ có nhân vật lớn nào tới nhà?

      Nghi ngờ quay đầu nhìn ra cửa chính, khi nhìn thấy mặc lễ phục màu đỏ này bà vẫn chưa nhận ra là Nghiêm Hi, chỉ cảm thấy kinh ngạc: Wow, đây là thiên kim nhà ai?

      Sau khi nhìn kỹ lại thấy quen mắt, lại liếc thấy con trai mình ngồi trong góc, ánh mắt mê luyến mới nhớ ra, Nghiêm Hi?

      Ánh mắt hâm mộ liền thay đổi, Nghiêm Hi, mặc như vậy tới đây là muốn khiêu chiến với nhà họ Chu chúng tôi sao?

      Nghiêm Hi vừa mới ra trận, tất cả những người ở đây đều ai sánh kịp.

      Khi nhìn thấy trong sân đỗ ít xe hơi sang trọng cũng biết, hôm nay nhà họ Chu mở Hồng Môn Yến. Vào khòng khách thấy mọi người ăn uống linh đình, cười vui vẻ, khóe miệng khỏi khẽ nhếch lên, kỳ , mười phần đều là trào phúng mà nhìn bọn họ.

      Nhà họ Chu mấy người, nghĩ mình là đệ nhất Thành phố G này sao?

      Ở thành phố A, đến đất chôn thây, nhà họ Chu các người cũng có đâu! là buồn cười.

      Chu Kỳ ngồi trong góc, thấy bạn trai ngồi bên cạnh mình nhìn chằm chằm vào Nghiêm Hi cắn răng nghiến lợi, phải là đèn cạn dầu!

      Ông Chu ở lầu hai thấy Nghiêm Hi vừa vào, mọi người đều bắt đầu luống cuống, ông cũng có chút nghi ngờ, nhìn nhìn lại, dù có nhìn thế nào cũng thấy Nghiêm Hi giống lớn lên trong gia đình bình thường, mà còn có điểm giống như công chúa cao quý. Chẳng lẽ, ông nhìn lầm?

      Nhớ tới ngày hôm đó, người Lãnh Diễm cũng có phong cách cao quý như thế này!

      Nhưng, thuộc hạ của ông vừa mới báo cáo, Lãnh Diễm chỉ là nhi, phần thân nhân đều để trống điền.

      Đây rốt cuộc là xảy ra chuyện gì?
      honglak thích bài này.

    5. Nữ Lâm

      Nữ Lâm Well-Known Member

      Bài viết:
      23,871
      Được thích:
      22,184
      Chương 19: Hồng Môn Yến (2)
      Tình cảm của Nghiêm Hi và Lãnh Diễm xem ra tệ, hơn nữa hai người đều có khí chất ưu nhã cao quý, loại khí chất này phải người bình thường có thể bỏ tiền ra học được.

      Nhưng mà, ông cho người điều tra, hai người đều có xuất thân rất bình thường, aiz, dạo này, phong cách của người dân bình thường cũng có thể hơn người nhà họ Chu sao?

      Có lẽ ông quá tự tin về thế lực của nhà họ Chu rồi, nhìn thấy Nghiêm Hi đứng ở dưới lầu , mỉm cười nhìn về phía ông, ông Chu chống gậy xuống lầu.

      Trong mắt Nghiêm Hi lóe lên tia cười lạnh, thấy ông Chu về phía mình, Nghiêm Hi bước lên trước bước: “Chu lão gia, ngờ hôm nay ngài lại mời nhiều khách như vậy, tôi cũng kịp chuẩn bị, mặc đơn giản như vậy, là có lỗi.”

      sai, quần áo người Nghiêm Hi phải nhãn hiệu nổi tiếng gì, đều là những loại vải bình thường, nhưng được phối hợp khéo léo. Vì vậy ngược lại lại làm cho người ta lầm tưởng rằng đây là quần áo của những nhãn hiệu nổi tiếng thế giới.

      Ông Chu liếc mắt nhìn quần áo người Nghiêm Hi, bật cười: “ Nghiêm biết đùa, xinh đẹp như vậy mặc gì cũng đều dễ nhìn. xem, những người đàn ông ở đây phải đều bị phong thái của Nghiêm làm cho chấn động rồi sao?” Giống như ông tùy ý ra, nhưng ràng là có chút vui.

      Nghiêm Hi chỉ nhíu mày, dường như nhận ra nét vui trong lời của ông Chu, nhìn lượt khắp phòng, quả nhiên thấy mấy người đàn ông tụm lại bàn tán, thỉnh thoảng còn liếc mắt nhìn , khi thu hồi tầm mắt lại nhìn thấy Chu Kỳ cũng mặc bộ lễ phục màu đỏ ngồi ở giữa phòng khách.

      Chu Kỳ cầm ly rượu đỏ, đứng bên cạnh người đàn ông trẻ tuổi, đẹp trai, dường như cảm nhận được cái nhìn chăm chú của Nghiêm Hi, Chu Kỳ quay sang nhìn Nghiêm Hi, cười khiêu khích, sau đó kéo kéo cánh tay người đàn ông bên cạnh, lại cười quỷ dị với Nghiêm Hi.

      Nghiêm Hi tiện tay cầm lên ly rượu đỏ bàn hướng về phía Chu Kỳ nâng chén, khóe miệng lộ ra nụ cười nhạt. Cũng quan tâm đến ánh mắt của Chu Kỳ, quay qua nhìn ông Chu :

      “Chu lão gia, ngài là người quang minh chính đại, hôm nay ngài tìm tôi e là phải chỉ để bàn về dự án lần này rồi?”

      Ông Chu nhướn mày, ông vô cùng kinh ngạc trước thẳng thắn của Nghiêm Hi, sau đó lại bật cười rồi gật đầu, giống như tán thưởng thẳng thắn của : “Tốt tốt tốt, ngờ Nghiêm cũng là người thẳng thắn như vậy, chúng ta lên lầu chuyện.” xong cũng muốn biết Nghiêm Hi có từ chối hay , dứt khoát xoay người lên lầu.

      Nghiêm Hi suy nghĩ chút, xoay người đặt ly rượu cầm tay lên bàn, sau đó tự nhiên, ưu nhã bước lên lầu.

      Lý Lệ ngồi trong góc thấy Nghiêm Hi lên lầu cười giễu cợt, Nghiêm Hi, coi như có lợi hại hơn nữa, tôi cũng tin, ông Chu đối phó được .

      ~ Trong thư phòng ~

      Sau khi Nghiêm Hi bước vào cửa, ông Chu ngồi vào chỗ của mình đợi rồi, khi thấy Nghiêm Hi bước vào thư phòng liền chỉ vào ghế salon trước bàn đọc sách: “Ngồi!” chữ, đem cường thế thường ngày của ông Chu lên cao đến tận cùng.

      Nghiêm Hi chỉ là lễ phép cười cái, ngồi xuống, rồi sau đó cứ như vậy lẳng lặng nhìn ông cụ.

      Ánh mắt đục ngầu của ông Chu dưới cặp mắt kiếng hài lòng nhìn chằm chằm vào Nghiêm Hi. Thấy Nghiêm Hi bình tĩnh nhìn thẳng vào ông, trong mắt ông lóe lên tia kinh ngạc, này lại dám nhìn thẳng vào mắt ông, lâu rồi có ai dám nhìn thẳng vào mắt ông như vậy.

      Trong lúc nhìn thẳng vào đôi mắt trong suốt của Nghiêm Hi, ánh mắt ông cũng thoáng qua tia tò mò, trầm mặc nửa ngày, sau đó lại bật cười, giọng : “Khó trách Chu Khải lại bị hấp dẫn, có đôi mắt hấp dẫn những người đàn ông tư bản.”

      Nghiêm Hi lạnh nhạt nghe ông Chu , cho dù nghe những lời đó cũng dao động, khóe miệng vẫn duy trì nụ cười nhạt.

      Ông Chu nhàn nhạt quan sát Nghiêm Hi, dáng người nhắn, đoan trang ngồi ghế salon, hai chân nghiêng về bên phải 45 độ, tóc dài tùy ý vắt lên vai trái, lộ ra gương mặt nhắn, tạo thành bức tranh người con dịu dàng động lòng người.

      này quả thực ưu tú hơn Lý Lệ rất nhiều, những thứ khác , chỉ loại khí thế quý tộc tao nhã này cũng đủ để ông tiếp nhận này rồi. Đáng tiếc, này lại có xuất thân quá bình thường, còn Lý Lệ, mặc dù thể so sánh được với , nhưng sau lưng Lý Lệ lại có thế lực thầm ủng hộ nhà họ Chu, mà thế lực ấy thậm chí còn mạnh hơn cả nhà họ Chu.

      Nhìn Nghiêm Hi nửa ngày, ông Chu thở dài hơi não nề: “Aiz! Đáng tiếc…..”

      Câu “Đáng tiếc” này khiến lông mi dài của Nghiêm Hi khẽ lay động, quả nhiên, cũng nhận ra, tự nhiên ông ta lại đổi tính mến , trước tiên khen câu, sau đó lại đổi giọng câu “đáng tiếc” liền hoàn toàn phủ nhận câu trước đó.

      Đây chính là nhà họ Chu!

      Nụ cười chế giễu từ từ lên, khi sắp thành hình bỗng chốc lại thay đổi, Nghiêm Hi chuyên nghiệp lại xuất , Nghiêm Hi lễ phép: “Ông Chu, dự án lần này, Chu Thị còn có cầu gì sao?”

      Chu lão gia có chút vui, nếu như mới vừa rồi ông có nhìn thầm, đứa bé này chính là cười nhạo ông!

      A! là buồn cười, đường đường là người đứng đầu nhà họ Chu lại bị xem thường!

      Giọng ông trầm thấp xen lẫn tâm trạng vui: “ Nghiêm, xin lỗi, bởi vì con của tôi và con dâu của tôi cũng đều học ngành quảng cáo, cho nên, tôi cảm thấy Chu Thị cần hợp tác cùng công ty của nữa. Tôi quyết định, Chu Thị thành lập bộ phận quảng cáo, sau này, các dự án khác của Chu Thị cũng do bộ phận quảng cáo của chúng tôi phụ trách!”

      Nghiêm Hi cũng chỉ nhíu mày, vẻ mặt nhàn nhạt, có nét gì chứng tỏ bị chấn động, dường như chuyện này cũng đoán được, sau đó mặt lên nụ cười kỳ quái.

      Cười, tình gì cũng có, chỉ đơn thuần là cười, nhưng giờ phút này, đáy lòng ông Chu lại cảm thấy yên, luôn cảm thấy nụ cười này có chút gì đó khiến ông được thoải mái.

      Giống như, nụ cười đó là của người luôn cao cao tại thượng, khiến ông lập tức cảm thấy, những hèn mọn ông vững vàng che giấu tận sâu trong tâm can đều bị nhìn thấy, khiến cho ông khỏi có cảm giác mình ti tiện.

      Nghiêm Hi nhìn thấy trong mắt ông Chu dần dần có nét vui, liền thu lại nụ cười mặt, sau đó bày ra bộ dạng khổ sở, vài lần mở miệng định , cuối cùng lại nuốt trở vào, thở dài hơi, chậm rãi : “Chu lão gia, ngài hài lòng về phương án của công ty chúng tôi sao?”

      Ông Chu nhìn nét mặt bình tĩnh của Nghiêm Hi, trong lòng càng thích , ông thích quỷ dị này, lông mày ông nhướn lên cao, giọng càng thêm cứng nhắc: “Tôi rồi, chúng tôi cần!”

      Nghiêm Hi cảm nhận được trong lời của ông còn che giấu chán ghét liền muốn cười, đúng là, chẳng lẽ chỉ có ngần ấy kiên nhẫn thôi sao?

      Ánh mắt bỗng nhiên bị khung hình bàn sách thu hút, trong mắt lúc này có cười nhạo, ánh mắt trong veo, nhìn như tùy ý muốn đứng dạy, nhưng lại cực kỳ cẩn thận mà làm đổ khung hình.
      honglak thích bài này.

    6. ^^! Nếu bạn không gửi link bài viết trên Facebook được, hãy sử dụng link trong khung này để chia sẻ bài viết :