1. QUY ĐỊNH BOX TRUYỆN SƯU TẦM :

    Đặt Title theo mẫu [Tên truyện] [dấu cách] - [dấu cách] [Tác giả] [Số chương]
    ----•Nội dung cần:
    - Hình minh họa (bìa truyện, hình ảnh,etc,...)
    - Nguồn
    - Tác giả
    - Tên editor +beta
    - Thể loại
    - Số chương
    Đặc biệt chọn canh giữa cho đoạn giới thiệu
    ---- Quy định :
    1. Chỉ đăng những truyện đã có ebook và đã được public trên các trang web khác
    2 . Chỉ nên post truyện đã hoàn đã có eBook.
    3. Trình bày topic truyện khoa học, bôi đen số chương để dễ nhìn
    4 . Cần có trách nhiệm post đến hết truyện. Nếu không thể tiếp tục post liên hệ Ad và Mod

Bà Xã Ngoan Ngoãn Để Anh Sủng Em - Tô Cẩn Nhi (130 chương)

Thảo luận trong 'Hiện Đại'

  • ^^! Nếu bạn không gửi link bài viết trên Facebook được, hãy sử dụng link trong khung này để chia sẻ bài viết :
    1. Nữ Lâm

      Nữ Lâm Well-Known Member

      Bài viết:
      23,871
      Được thích:
      22,184
      Chương 25: Ý nghĩa hoa hồng xanh.
      Chu Châu bĩu môi, hiểu nhiên là tin lời của Nghiêm Hi, nhưng cũng thêm gì nữa, tình cảm bạn bè bốn năm phải là giả, ra Nghiêm Hi là rất thông minh.

      Kỳ , bây giờ Chu Châu biết rốt cuộc giữa Nghiêm Hi và Lãnh Diễm là quan hệ gì. Sau ngày hôm đó, sau khi thấy Nghiêm Hi trở thành trung tâm của vấn đế, trong lòng có chút hối hận, như vậy, trừ Lãnh Diễm ra, đúng là còn ai xứng với Nghiêm Hi cả.

      Lúc này, Lãnh Diễm bị nhốt ngoài cửa vẫn hoàn toàn biết, con đường đuổi theo bà xã của mình lại gặp thêm trở ngại nho nữa.

      Chu Châu hài lòng đăng ảnh bó hoa hồng xanh lên mạng, ánh mắt tiếc nuối của Nghiêm Hi vẫn nhìn chằm chằm vào bó hoa, muốn bán.

      Đột nhiên, Chu Châu “A” lên tiếng, sau đó quay đầu lại gọi Nghiêm Hi, “Cậu nhanh tới xem này.”

      Nghiêm Hi nghi ngờ, cảm giác được tự nhiên vẫn còn tồn tại trong trái tim , giờ lại nghe Chu Châu gọi , trong lòng Nghiêm Hi có chút chột dạ.

      Nhưng lại thấy Chu Châu vui sướng như phát ra vùng đất mới, chẳng lẽ lần bán bó hoa hồng xanh này lại xuất chuyện gì nằm ngoài dự đoán nữa sao?

      Đáy lòng tò mò, nhịn được chân liền bước lên trước hai bước dài.

      Bên dưới ảnh bó hoa hồng xanh là loạt các bình luận, nhưng chỉ xoay quanh chủ đề, ý nghĩa của hoa hồng xanh.

      Có người còn đăng lên bài rất dài, có cả truyền thuyết và ý nghĩa của hoa hồng xanh: hiểu nhau là loại số mệnh, tâm linh tương thông làm cho câu chuyện của chúng ta lãng mạn kể xiết, gần nhau là loại ước hẹn, trong vòng luân hồi của nhân thế, vĩnh viễn ghi khắc câu chuyện tình đẹp của chúng ta.

      Người đó còn cố ý đăng thêm mẩu tin nữa, 12 bông hoa hồng xanh còn có ý nghĩa sâu sắc khác: “A! Người của , muốn trêu chọc em, muốn được ở bên em, cưng chiều em, dung túng em! muốn làm tiểu tinh màu xanh, tôn lên kiêu ngạo của em, bay lượn bên cạnh em.”

      Nghiêm Hi nhìn đến đây khóe mắt giựt giựt, sau đó giành lại bó hoa Chu Châu vẫn ôm gắt gao trong ngực.

      Nghiêm Hi ôm lấy bó hoa, cẩn thận đếm từng bông, vừa đúng mười hai bông, trời ơi, ý nghĩa của hoa hồng xanh đúng là dọa người rồi!

      Nhưng mà, nó lại rất hợp với tính cách bá đạo của Lãnh Diễm.

      Chu Châu nhìn Nghiêm Hi, ánh mắt thâm trầm, sau đó quay đầu lại chăm chú nhìn màn hình laptop, “Cậu có muốn bán ?”

      Nghiêm Hi trả lời, chỉ đăm chiêu lát, sau đó ôm bó hoa ra ngoài.

      Nhưng ngoài cửa có ai, Nghiêm Hi nhìn xung quanh hành lang, lại nhìn lên lầu, vẫn có ai.

      Xảy ra chuyện gì rồi?

      Nghiêm Hi ôm bó hoa xuống dưới lầu, đến chỗ Lãnh Diễm đậu xe, xe vẫn còn, nhưng người lại thấy đâu!

      Lúc nào Lãnh Diễm lại dễ dàng bỏ cuộc như vậy? Nhớ đến trước kia, là cao bôi da chó hạng nhất cơ mà.

      Đột nhiên, bó hoa hồng xanh từ phía sau xuất trước mặt , Nghiêm Hi sững sờ, sau đó chậm rãi xoay người nhìn bó hoa kia, thể gì, chỉ đơn giản là sững sờ nhìn bó hoa đó.

      Lãnh Diễm cười tà mị, “Ngốc, cầm , bó hoa này cũng là tặng cho em.” xong liền nhét vào trong tay , sau đó xoay người lên lầu, bằng giá nào cũng thể ném ở ngoài được rồi.

      Nghiêm Hi nhìn lúc, chợt nhớ lại những gì vừa nhìn thấy laptop của Chu Châu, ý nghĩa của hoa hồng xanh: gần nhau là loại ước hẹn, trong vòng luân hồi của nhân thế, phải làm sao mới có được tình dịu dàng?

      Nghiêm Hi chỉ cảm thấy trong đầu “oanh” tiếng, như phát ra người vừa bình luận kia hình như là: nàng dâu bị Lãnh đại thiếu gia đuổi ra khỏi cửa.

      Mãi lâu sau Nghiêm Hi mới lấy lại tinh thần, nhìn xung quanh lại chẳng có ai, lúc này mới cất bước lên lầu.

      biết vì sao, tại sao bốn năm qua vẫn sống tốt mà, thế nhưng Lãnh Diễm mới chỉ xuất tuần, liền thay đổi thành ra như vậy?

      Nhìn thấy Nghiêm Hi thất hồn lạc phách vào cửa, Chu Châu lập tức xông tới: “Hi Hi, cậu làm sao vậy, có phải tên đàn ông thúi này lại ức hiếp cậu rồi , cậu cứ với mình, mình tìm Lưu Thế Hiền đến dạy dỗ ta.”

      Khóe miệng Nghiêm Hi co giật, nghĩ thầm, Chu Châu à, sao cậu chính cậu dạy dỗ ấy chứ, chắc chắn Lãnh Diễm đánh con , nếu như cậu gọi Lưu Thế Hiền đến dạy dỗ ấy, Lưu Thế Hiền chắc là thảm lắm đây!

      Lãnh Diễm nghe xong những gì Chu Châu , liền bày ra vẻ mặt đáng thương, giọng cần cũng biết có bao nhiêu uất ức rồi: “Oan uổng quá, là ấy ức hiếp trước mà. mới nhớ, ấy biết đến thành phố G này có chỗ để , vậy mà ấy còn độc ác nhốt ở ngoài cửa. Em xem xem, mặc dù cũng xế chiều, nhưng mà trời vẫn còn nắng chang chang, sắp thiêu chín rồi.”

      Nghiêm Hi xạm mặt lại, im lặng quay đầu nhìn ra ngoài cửa sổ xem mặt trời lặn.

      Chu Châu cũng nhìn giả bộ đáng thương nữa, nhất thời trong lòng cảm thấy Lãnh Diễm cũng phải là quá kiêu ngạo, trong lòng cũng tăng thêm vài phần thiện cảm về , hoàn toàn quên mất mới vừa rồi là ai nhắc nhở Nghiêm Hi phải tránh xa chút.

      Chu Châu quen nhìn đàn ông chịu uất ức, vỗ vỗ đầu Lãnh Diễm như dỗ dành , giọng nhàng: “A, ngoan nào, ngoan nào!”

      Lãnh Diễm đổ mồ hôi lạnh.

      ngờ Nghiêm Hi có bạn cùng phòng rất biết đùa nha!

      Chưa kịp dùng dáng vẻ uất ức của mình để tranh thủ đồng tình của Chu Châu, Nghiêm Hi lành lạnh mở miệng: “Bây giờ vẫn còn sớm, tranh thủ tìm khách sạn , đến tối em tiễn khách.”

      Lãnh Diễm vừa nghe những lời này của Nghiêm Hi, lập tức quýnh lên, chạy đến ôm Nghiêm Hi, bộ dáng giống như đứa bé giận dỗi, giọng những buồn buồn, còn vô cùng thảm thiết: “ được, Hi Hi, em cũng cần nữa, đáng thương mà.”

      Nghiêm Hi thể nhịn được nữa: “Cút” Lập tức tiễn khách.

      Lãnh Diễm bị dọa sợ đến run lẩy bẩy, Chu Châu nghe thấy cũng líu lưỡi lại, nghĩ thầm, người đàn ông này quả nhiên lợi hại, lại dám chọc Nghiêm Hi nổi giận.

      Cuối cùng, Lãnh Diễm vẫn mặt dày ở lại, chết cũng . Nhưng mà Chu Châu yên tâm, mặc dù hiểu người đàn ông này theo đuổi Nghiêm Hi, nhưng vẫn có số chuyện rất nhạy cảm.

      biết, Lãnh Diễm phải là người bình thường, cũng biết Lãnh Diễm thích Nghiêm Hi, nhưng mà, cũng biết, Lãnh Diễm có nghiêm túc với Nghiêm Hi hay .

      Cho nên để Lãnh Diễm ở lại nhà các đến mười giờ tối, Chu Châu liền đứng lên giả bộ tức giận hét lên: “Này, đến chừng nào mới , chúng em phải ngủ rồi, ngày mãi bọn em còn phải làm nữa!”

      Lãnh Diễm lười biếng liếc mắt nhìn Chu Châu, cũng gì, cứ như vậy uất ức, vô cùng uất ức nhìn Chu Châu.

      “A…” Vẻ mặt này của Lãnh Diễm phải thể dùng nha, ít nhất có thể lừa được người nha!

      Chu Châu chạy về phòng móc điện thoại, gọi điện cho Lưu Thế Hiền, “Thế Hiền, mau tới đây , trong nhà bọn em có người xấu.”

      Đầu dây bên kia, Lưu Thế Hiền mới tan sở về nhà, mệt chết được, nhưng mà nghe giọng Chu Châu uất ức, lại cam lòng, trái tim run lên, vội vàng an ủi: “Đừng hoảng hốt, em từ từ , xảy ra chuyện gì?”

      Chu Châu nghe được giọng của Lưu Thế Hiền giống như tìm thấy tổ chức cứu trợ, trái tim nhanh hơn lý trí, lập tức phun ra: “ biết đâu, có người đàn ông biết ở đâu ra cứ bám lấy Nghiêm Hi, tối nay còn mặt dày ở lại muốn , mau đến , nếu như ta ở đây, cũng phải ở lại đây.”

      Lưu Thế Hiền lập tức im lặng, ra là Chu Châu để ý cái này, cùng Nghiêm Hi thuê nhà ở chung, nhưng mà tại bạn của Nghiêm Hi lại ở lại, như vậy, chính là Chu Châu chịu thiệt rồi.

      Aiz, làm sao lại người keo kiệt như vậy đây????
      Phan Hong Hanhhonglak thích bài này.

    2. Nữ Lâm

      Nữ Lâm Well-Known Member

      Bài viết:
      23,871
      Được thích:
      22,184
      Chương 26: Cùng giường chung gối.
      Rạng sáng ngày thứ hai, Chu Châu vừa ngáp vừa mở cửa phòng, nhắm hai mắt về phía nhà vệ sinh, đột nhiên dưới chân “A” tiếng hét thảm.

      Chu Châu sợ tới mức hai con ngươi cũng muốn rớt ra rồi, phản xạ có điều kiện lui về phía sau hai bước, bày ra bộ dạng sẵn sàng chiến đấu, liếc mắt cái, đây phải là nhà à?

      Còn Lưu Thế Hiền? Sao lại ở đây???

      Chu Châu hiểu, nghẹo đầu suy nghĩ hồi, mãi mới nhớ ra, tối hôm qua chứa chấp hai người đàn ông, nhân đạo để lại phòng khách cho hai người bọn họ có chỗ nghỉ ngơi.

      Nhưng mà, mắt lại quét khắp phòng khách……

      Lãnh Diễm? ta đâu rồi?

      Mắt Chu Châu lại càng mở to hơn: “Lưu Thế Hiền, Lãnh Diễm đâu rồi?”

      Lưu Thế Hiền vốn chưa tỉnh ngủ, bị Chu Châu đạp cho tỉnh, vui mở mắt, tùy ý : “ mặt đất chứ đâu……”. Kết quả, cúi đầu xem xét, người đâu rồi???

      Chu Châu và Lưu Thế Hiền, mắt to trừng mắt .

      Chu Châu nhớ lại, hôm qua gọi Lưu Thế Hiền đến, phải là sợ Lãnh Diễm gây bất lợi cho Nghiêm Hi sao?

      Lại quay đầu nhìn về phía cửa phòng Nghiêm Hi vẫn đóng chặt, trong lòng Chu Châu cũng từ từ thả lỏng, nghĩ thầm, thể nào….

      Chu Châu nhìn Lưu Thế Hiền, Lưu Thế Hiền nhìn Chu Châu, hai người nhìn nhau đến mười giây sau, Chu Châu chỉ tiếc rèn sắt thành thép: “Nếu như xảy ra chuyện gì, em tuyệt đối tha cho .”

      Lưu Thế Hiền rất vô tội, tối hôm qua Lãnh Diễm vẫn còn yên ổn ngủ bên cạnh , ai biết tỉnh lại lại thấy tăm hơi đâu, điều này có thể trách được sao, có thể sao?

      Chu Châu mặc kệ, chạy đến cửa phòng Nghiêm Hi la to: “Hi Hi, dạy thôi, sắp trễ giờ làm rồi!”

      ~Trong phòng~

      Đêm qua, Nghiêm Hi ngủ rất ngon, cảm giác, giống như xung quang có lá chắn bảo vệ , giống như…….khi còn bé vậy.

      Khi còn bé?

      Nghiêm Hi cảm thấy có gì đó đúng rồi, lập tức mở mắt, chiếu vào phòng là ánh mặt trời buổi sớm, ánh sáng nhu nhu, mềm mại, tốt, thoải mái….

      cửa sổ, chậu hoa Hải Đường và Thiên Trúc Quỳ cũng đắm chìm trong ánh nắng sớm mai, những chiếc lá được ánh mắt trời chiếu lên giòn tan, gần như trong suốt.

      đầu giường, sớm mở mắt, thấy chủ còn chưa tỉnh liền ngoan ngoãn nằm chờ, cũng quấy nhiễu giấc ngủ của , nhìn đáng . Nhưng mà, nhìn ánh mắt có gì đó lạ lạ, Nghiêm Hi nhất thời hiểu gì.

      Nghiêm Hi mỉm cười, nhàng xoa đầu , kết quả, vừa cử động liền phát vấn đề, có cánh tay vòng qua hông , ôm lấy eo của , tay của còn bị bàn tay kia nắm lấy.

      Nghiêm Hi sửng sốt.

      Sao lại như vậy?

      Sau lưng vang lên giọng nam tính: “Em tỉnh rồi sao?” Còn mang theo chút khàn khàn của người đàn ông mới ngủ dậy, vô cùng hấp dẫn.

      Cũng rất đáng bị ăn đòn.

      ràng tâm tình của Nghiêm Hi tệ, giờ lại vì giọng này là xuống thấp đến cực điểm, muốn bóp chết người đàn ông này mà.

      Còn nữa, lưng của dính sát vào lồng ngực của Lãnh Diễm, giống như đôi vợ chồng mới cưới, vô cùng thân mật.

      Trong nháy mắt, Nghiêm Hi cảm thấy lưng của cũng sắp bị đốt cháy rồi.

      “Làm sao lại vào đây, ra ngoài!” Nghiêm Hi giãy giụa đẩy ra, nhưng mà, Lãnh Diễm quá nặng, khiến dùng toàn bộ sức lực đẩy cũng nhích ra chút nào, ngược lại Nghiêm Hi bị mệt gần chết.

      là, nặng như heo!”

      Lãnh Diễm cười híp mắt nhìn Nghiêm hi, rất có thời gian rảnh hưởng thụ dáng vẻ đáng của , bàn tay mềm mại của , dùng sức đẩy lại giống như xoa bóp giúp , rất thoái mái.

      Nghiêm Hi trừng , mình mệt gần chết, lại ở đó mà hưởng thụ!

      “Bốp” cái tát giáng xuống cánh tay thành của , “Buông em ra!” Giọng điệu tốt.

      Lãnh Diễm cười híp mắt nhìn , mặt dày mày dạn nhất quyết chịu buông tay, còn vô sỉ hơn cọ cọ vào người , “Bà xã, lâu được ngủ cùng với em rồi, ngủ với em cảm giác là tốt!” Đầu ngừng cọ cọ vào ngực Nghiêm Hi.

      Nghiêm Hi thể nhịn được nữa, lại dám lộ liễu ăn đậu hũ của , “Bốp” cái tát tiếp theo giáng xuống đầu của , đây chính là hậu quả của việc dám ăn đậu hũ của a, Lãnh Diễm chỉ cảm thấy hoa mắt chóng mặt.

      Nghiêm Hi cũng thèm để ý đến , từ đến lớn, nếm ít quả đấm như vậy rồi.

      Bên ngoài, Chu Châu vẫn hét lên: “Hi Hi, mau dạy thôi, trễ giờ làm rồi.”

      Nghiêm Hi nhìn đồng hồ, đúng rồi, tám giờ ba mươi sáu, giờ này rồi, đến trễ mới lạ.

      Nghiêm Hi muốn khóc ~

      Lại quay lại tiếp tục trừng mắt với người đàn ông đầu đầy sao nằm bên cạnh.

      Nhanh chóng mặc quần áo tử tế, mở cửa, Chu Châu ở bên ngoài cũng vừa gọi vừa chuẩn bị làm.

      Nghiêm Hi , “ kịp ăn sáng rồi, mau thôi!”

      Chu Châu vẫn chạy loạn tìm túi xách, “Ừ, chờ chút Lưu Thế Hiền chở chúng ta , như vậy cũng quá trễ.”

      Lưu Thế Hiền từ phòng bếp ra, tay có hai phần bánh bao và sữa chua, đưa cho mỗi người phần. Sau đó nhìn Chu Châu lại chạy đông chạy tây, cau mày: “Em cần vội, chỉ trễ chút thôi, cẩn thận rơi đồ.”

      Chu Châu chạy khắp nhà, khi tìm túi xách, khi lại tìm giày, tìm thấy điện thoại di động ở dưới ghế sofa, tìm………, aiz, tóm lại là rất bận rộn.

      Sau lưng đột nhiên xuất giọng lạnh băng: “Bà xã của tôi tự tôi đưa, làm phiền .”

      Lưu Thế Hiền quay đầu lại nhìn, biết từ khi nào Lãnh Diễm ăn mặc chỉnh tề đứng phía sau Nghiêm Hi, đôi tay biết tốt xấu lại ôm eo của Nghiêm Hi.

      Thực tế, tối hôm qua hai người đồng cảm liên kết lại cùng chiến tuyến, quyết định đẩy nhanh tốc độ theo đuổi bà xã, aiz, nhìn tốc độ này của Lãnh Diễm, vượt xa tốc độ của máy bay rồi.

      Lưu Thế Hiền khách sáo, phất tay cái: “Được, bà xã của mình tự mình đưa .” xong cũng chạy khắp phòng giúp Chu Châu tìm chìa khóa.

      Nghiêm Hi bất mãn, nhìn chằm chằm vào Lãnh Diễm, đôi mắt lườm móng vuốt sói đặt eo mình, híp lại mang theo uy hiếp: “Bỏ móng vuốt của ra.”

      Lãnh Diễm cười híp mắt: “Bà xã à, em muốn tới trễ sao?” Móng vuốt sói vẫn tiếp tục ôm hông của .

      Chu Châu vốn muốn giúp Nghiêm Hi hai câu, nhưng nhìn đồng hồ kịp nữa rồi, đành quản nhiều nữa, tiếp tục công cuộc tìm chìa khóa của mình.

      Nghiêm Hi nhìn đồng hồ, tám giờ bốn mươi năm.

      Cũng để ý nhiều nữa, nhấc chân hung hăng đạp cho Lãnh Diễm cái, gót giày cao gót của Nghiêm Hi đạp trúng ngón út của Lãnh Diễm, rất là đau nha, Lãnh Diễm lập tức khoa trương ôm lấy chân nhảy lò cò tại chỗ, miệng còn la hét: “Đau chết mất thôi”

      Khi vừa kêu lên cũng là lúc Nghiêm Hi mở cửa chính ra, ngoài cửa hai người đàn ông vừa hay cũng nhìn thấy người đàn ông luôn làm mặt lạnh – Lãnh Diễm, nay lại giơ chân nhảy lò cò tại chỗ.

      Nhất thời, cả thế giới im lặng.

      Lãnh Diễm ôm chân nhìn hai người đàn ông đứng sững sờ ngoài cửa, cúi đầu xem xét hình tượng bây giờ của mình…..

      Khụ khụ

      Đặt chân xuống, chỉnh lại quần áo, hoàn toàn trở lại là đại thiếu gia nho nhã.

      Giống như chưa từng xảy ra chuyện gì, tiến lên hai bước ôm Nghiêm Hi xuống lầu.

      Sau lưng, Lý Duệ Thần và Tiếu Thâm, mặt hai người nổi đầy vạch đen.

      Người vừa rồi là ai vậy?

      Bọn họ có quen ?

      Nhìn người nào đó ngang nhiên biến mất hành lang, Lý Duệ Thần và Tiếu Thâm ăn ý liếc nhìn nhau, rồi sau đó cùng cười ha ha.

      Được nhìn thấy bộ dạng này của Lãnh Diễm, đúng là được mở rộng tầm mắt rồi.

      Nghiêm Hi rất vui vẻ, nhìn vẻ mặt như có chuyện gì của người bên cạnh, cũng quản tay của còn ôm ngang hông mình nữa, tiếp tục che miệng cười trộm.

      Lãnh Diễm cảm thấy rất mất mặt, mặt đen lại: “Cười , em cứ cười , để tối nay cho em cười nổi.”

      Nghiêm Hi vội vàng bỏ tay xuống, miệng mím chặt, dám cười thành tiếng, Lãnh Diễm có nhất nhiều chiêu, từ đến lớn, chịu ít thiệt thòi rồi.
      Phan Hong Hanhhonglak thích bài này.

    3. Nữ Lâm

      Nữ Lâm Well-Known Member

      Bài viết:
      23,871
      Được thích:
      22,184
      Chương 27: Có gì đúng?

      Vừa đến công ty, Nghiêm Hi nhìn đồng hồ cái, tám giờ năm mươi lăm phút, Lãnh Diễm mà lái xe, muốn đến muộn cũng khó ~

      Tâm tình Nghiêm Hi tệ, xét siêng năng bảo vệ cũng nên có thưởng chứ nhỉ, khóe môi từ từ nhếch lên, khom lưng ghé vào tai Lãnh Diễm : “Quay về rồi hãy giải thích với bọn họ tại sao lại làm động tác giống khỉ làm xiếc kia nha!”

      Sau đó đợi Lãnh Diễm nổi giận, mau chóng bước xuống xe, vừa xoay người lại nhìn thấy vẻ mặt bất đắc dĩ của Lãnh Diễm.

      Nghiêm Hi cười trộm, từ khi nào mặt lạnh lại trở nên bối rối như vậy.

      Cái gì gọi là vui quá hóa buồn, Nghiêm Hi vừa bước vào đại sảng công ty liền nếm được rồi.

      Nhìn người đàn ông đến sớm đợi mình trong đại sảnh, vui vẻ trong lòng lập tức tiêu tan dấu vết, chỉ cảm thấy lòng mình hơi trầm xuống.

      Sáng sớm Chu Khải đến nơi này chờ Nghiêm Hi rồi, nhưng mà ngờ, Nghiêm Hi bước xuống từ xe của người đàn ông kia, những hối hận trong lòng dần dần cũng biến mất, trong nháy mắt lại tràn ngập chua xót.

      có chút tức giận, tại sao chỉ rời xa có hai tháng thôi, lại có thể thân mật với người đàn ông khác như vậy, thậm chí, người đàn ông kia còn thân mật gọi là bà xã trước mặt mọi người.

      Còn nhau hai năm, lúc ban đầu, khi muốn thân mật với hơn chút, đều bị dọa sợ mà chạy xa.

      “Người đàn ông kia rốt cuộc là ai, tại sao em lại thân mật với ta như vậy?”

      Nghiêm Hi vốn muốn để ý đến ta, ai ngờ mặt ta lại đằng đằng sát khí, tức giận xông tới trước mặt , còn hỏi câu như vậy.

      Nghiêm Hi dừng bước, nhìn Chu Khải bằng ánh mắt thể tưởng tượng nổi: “Có liên quan đến sao? Chu thiếu gia, bây giờ nên ở nhà trông chừng bà xã của mình mới đúng chứ!” xong cũng để ý đến Chu Khải, bước tiếp về phía thang máy.

      Bây giờ là giờ cao điểm, có rất nhiều người chờ thang máy, Chu Khải cố tình làm bóng đèn cũng về phía .

      “Hi Hi, biết chuyện kia là đúng, nhưng xin em cũng đừng tự làm khổ mình có được . Còn nữa, ly hôn, Hi Hi, em tha thứ cho được , cho thêm cơ hội nữa được ?”

      Nghiêm Hi quả thể tin vào tai mình, những người xung quanh đứng chờ thang máy nghe xong những lời này cùng bắt đầu nhìn hai người họ bằng ánh mắt khác thường, phải là họ chưa từng thấy người khác ngoại tình, chỉ là chưa từng thấy ai biết xấu hổ, lộ liễu như thế này.

      Trong nháy mắt, bọn họ cũng đều biết Nghiêm Hi là người thứ ba phá hoại hạnh phúc gia đình người khác.

      Nghiêm Hi nhớ Chu Khải là người thông minh, tại sao lại làm loại chuyện như thế này?

      Tức giận lườm ta cái, giọng vui: “Vị thiếu gia này, tôi biết sao? xin lỗi, tôi sắp trễ làm rồi, phải nhân viên công ty, mời , được ?”

      Chu Khải những lời kia cũng là nhất thời nóng lòng nên mới lựa lời mà , ra mới ý thức được trước mặt mọi người như vậy thích hợp, lại nhìn sắc mặt Nghiêm Hi lạnh vào phần, trong lòng càng hối hận, liền túm cánh tay Nghiêm Hi : “Hi Hi, nơi này phải chỗ thích hợp chuyện, có thể tìm chỗ khác uống cốc nước ?”

      Lúc này cửa thang máy cũng mở ra, Nghiêm Hi chỉ lạnh lùng lườm Chu Khải đứng bên cạnh cái, thanh lạnh lùng: “ xin lỗi, Chu thiếu gia, tôi còn phải làm việc, sắp trễ giờ rồi.” xong phất tay cái thoát khỏi tay Chu Khải, cất bước vào thang máy.

      Trái tim Chu Khải cứng đờ, trong mắt tản ra nồng nặc mất mát, Nghiêm Hi giống như nhìn thấy quay mặt .

      Trong mắt Chu Khải giãy giụa, tại sao, mình vất vả mới tìm được người con đáng để thương, chẳng lẽ cứ như vậy buông tay?

      Nhìn cửa thang máy chậm rãi khép lại, gương mặt nhắn của Nghiêm Hi chút xíu nữa biến mất, lòng Chu Khải càng nhộn nhạo, càng mãnh liệt, cam tâm!

      Nhìn thang máy từ từ khép lại, bên ngoài thang máy là vẻ mặt đơn, mất mát của Chu Khải, Nghiêm Hi thở dài hơi, đáy lòng buông lỏng.

      Nhớ tới câu mới vừa rồi của Chu Khải, lại khỏi cười lạnh, A! Ly hôn? ta dám sao?

      , lễ cưới tiến hành thuận lợi, giờ lại bị người chồng mới cưới vứt bỏ, nếu vậy, sau này Lý Lệ làm sao mà sống tiếp đây?

      Chu Khải, từ khi nào là người có trách nhiệm như vậy rồi?

      giây trước khi thang máy đóng lại, bỗng nhiên xuất cánh tay, ngón tay thon dài trắng thuần, móng tay cắt sửa chỉnh tề, khớp xương cân xứng, là bàn tay rất đẹp, cũng rất quen thuộc.

      Hơn nữa, ngót út của bàn tay kia còn đeo chiếc nhẫn ngang tàng, phách lối.

      Nếu như nhớ nhầm, năm mười sáu tuổi đó, tặng nó cho Lãnh Diễm mừng sinh nhật hai mươi tuổi của .

      Lúc ấy Lãnh Diễm cười nhìn , rồi nhìn lại chiếc nhẫn trong tay, còn giỡn với : “Thế nào, Hi Hi, đây là em cầu hôn với nha, tặng nhẫn cũng thể tặng loạn nha.”

      Nghiêm Hi mới mười sáu tuổi, làm sao biết nhiều như thế, chỉ sững sờ mở miệng: “ phải, phải đâu, chỉ là ngang qua thấy chiếc nhẫn này giảm nửa giá, cho nên em mua ngay.”

      Nghe vậy, khóe miệng Lãnh Diễm giựt giựt, thầm nghĩ, bình thường cho tiền tiêu vặt quá ít rồi, nếu làm sao con bé này lại trở nên keo kiệt như vậy?

      Chuyện sau đó cũng nhớ lắm, chỉ nhớ, tối hôm đó, lúc mơ màng ngủ mơ hồ nghe được giọng trầm thấp vang lên bên tai: “Nhớ, chỉ cho phép em tặng nhẫn cho mình , nếu , làm cho đàn ông thế giới này biến mất hết.”

      Khóe miệng Nghiêm Hi đột nhiên nâng lên nụ cười.

      Sau đó, thang máy mở ra, hai người đàn ông đứng song song trước cửa thang máy liền nhìn thấy khóe miệng Nghiêm Hi khẽ nhếch lên như vậy, trong mắt mang theo hoài niệm.

      Lãnh Diễm nhướn mày, đồng thời nhìn thấy ánh sáng chiếu từ chiếc nhẫn ra, hình như hơi trầm tư lát, sau đó cũng nghĩ đến chuyện kia, khẽ nâng tay phải của mình lên, lộ ra chiếc nhẫn hơi cũ, rồi sau đó cười cười nhìn Nghiêm Hi.

      Nghiêm Hi bị Lãnh Diễm cười, mặt càng thêm lúng túng, giống như đứa bé làm gì sai bị bắt quả tang, chột dạ quay mặt , nhưng lại nhìn bắt gặp đôi mắt vô cùng kinh ngạc.

      Chu Khải?

      Nghiêm Hi bất đắc dĩ thở dài, cúi đầu, ai cũng nhìn.

      Lãnh Diễm là người đầu tiên bước vào thang máy, gì, ngược lại lại nhìn về phía người vẫn nhìn Nghiêm Hi đến ngẩn người – Chu Khải rồi chậm rãi mở miệng: “Tổng giám đốc Chu cũng vào , bây giờ là giờ làm việc, có rất nhiều người chờ thang máy.” Giọng giống như hai người là bạn làm ăn.

      Nghiêm Hi kinh ngạc, giờ phút này Lãnh Diễm giống như người mà hoàn toàn quen biết, hoàn toàn giống như người như thuốc cao bôi da chó, mà là người lãnh đạo cao cao tại thượng.

      chuyện với Chu Khải chính là như vậy, Nghiêm Hi mờ mờ ảo ảo cảm thấy tầm thường.

      Lãnh Diễm lại giở trò gì? Ý nghĩ vừa lóe lên, thoáng liếc mắt nhìn sang bên, nhìn vẻ mặt nghiêm túc của Lãnh Diễm, nghiễm nhiên là dáng vẻ làm việc.

      dự cảm xấu lướt qua trái tim, gương mặt Nghiêm Hi nặng nề, nhờ khi thu hồi tầm mắt, Lãnh Diễm lại bày ra vẻ mặt làm bộ đáng , nháy mắt với mấy cái.

      Rốt cuộc, Nghiêm Hi càng thêm hồ đồ.

      Đáng thương nhất là Chu Khải đứng ở cùng, căn bản nhìn thấy hai người sau lưng nháy mắt với nhau, còn những nhân viên kia lại bởi vì đôi mắt câu hồn của Lãnh Diễm mà nhìn đến mơ màng, ai còn tâm tư nào mà nhìn Nghiêm Hi đứng bên cạnh.
      Phan Hong Hanh thích bài này.

    4. Nữ Lâm

      Nữ Lâm Well-Known Member

      Bài viết:
      23,871
      Được thích:
      22,184
      Chương 28: Tôi là chủ nhân của Bảo Bảo

      “Đinh” tiếng, cửa thang máy mở ra, Nghiêm Hi cũng thèm quan tâm đến hai người đàn ông này, nhanh chóng chạy quẹt thẻ.

      Hô! Xém chết! Còn kém phút nữa.

      Rồi sau đó mới hậu tri hậu giác phát cả tầng lầu có gì đó đúng lắm.

      Vốn là rất náo nhiệt hôm nay lại yên tĩnh như vậy, tất cả đồng nghiệp đến đủ, cũng rất quy củ mà ngồi ngay ngắn chăm chỉ làm việc của mình.

      Cả khí đều thích hợp, Nghiêm Hi sợ, bước cũng tự giác mà dần, dần.

      Ở bên kia, tổ trưởng phân công công việc nhìn thấy Nghiêm Hi đến liền thầm nháy mắt với Nghiêm Hi, Nghiêm Hi hiểu chuyện gì, lặng lẽ tới, hạ thấp giọng hỏi: “Tổ trưởng, xảy ra chuyện gì vậy?”

      Tổ trưởng Lệ Thanh khiển trách: “Tình hình hôm nay thế nào em còn biết sao, còn mau quay về làm việc .”

      Mặt Nghiêm Hi mờ mịt: “Tình hình thế nào?”

      Tổ trưởng suy nghĩ chút, sau đó chợt hiểu: “Chẳng trách em lại biết, ngày hôm qua lúc em đến nhà họ Chu, ta quên với em, ngày hôm nay có tân tổng giám đốc xuống thị sát công ty, phía giao phó, tất cả nhân viên công ty hôm nay phải biểu cho tốt chút. Nếu như tân tổng giám đốc hài lòng, bộ phận lập kế hoạch của chúng ta cũng coi như dẹp luôn, còn nhanh về làm việc .”

      Nghiêm Hi hít thở chậm lại, sau đó hình như có khái niệm mơ mơ hồ hồ nào đó, nhưng lại nghĩ ra, lại nhìn đến vẻ mặt vội vàng của tổ trưởng, Nghiêm Hi sững sờ gật đầu: “Em biết rồi.” Nhưng mặt ràng là chẳng hiểu xảy ra chuyện gì.

      Ngồi ở bàn làm việc của mình nghiêng đầu suy nghĩ hồi, vẫn nghĩ ra cái gì, cái gì cũng nghĩ ra, cuối cùng lắc đầu cái, thầm nghĩ mình lại đa tâm rồi, lúc này mới bắt đầu công việc hôm nay của mình.

      lầu, trong phòng làm việc của tổng giám đốc, Chu Khải biết người đàn ông này tại sao khi Nghiêm Hi ra khỏi thang máy lại kéo mình lại cho mình , đến khi thang máy lên lầu hai, Lãnh Diễm lại chủ động ngoắc tay ý bảo Chu Khải theo.

      Nhìn người đàn ông ngồi ghế sa lon, trong lòng Chu Khải vô cùng tức giận, chính là người đàn ông này, ta vẫn luôn ở bên cạnh Nghiêm Hi: “Rốt cuộc là ai, kéo tôi đến chỗ này là có mục đích gì, tôi cho biết, tôi thích Nghiêm Hi, cho nên tôi buông tay.”

      Lãnh Diễm nghe những lời này của Chu Khải khỏi cười lạnh, rót ly trà rồi từ từ thưởng thức, mãi lâu sau mới lành lạnh mở miệng: “ sao? Bây giờ có tư cách gì thích Nghiêm Hi, nếu như thích, tại sao lúc đầu kiên trì, tại sao biết người mình thích là Nghiêm Hi, còn vứt bỏ ấy cưới khác?”

      Ánh mắt Lãnh Diễm lạnh lùng, giống như chế giễu Chu Khải, Chu Khải ngờ người đàn ông này như vậy, bị những lời này đánh thẳng vào tâm can khiến vô cùng nhếch nhác.

      Lãnh Diễm tiếp tục uống ngụm trà, tiếp tục nhàn nhạt mở miệng: “ có biết hai tháng qua Nghiêm Hi sống như thế nào ? Có biết bây giờ trái tim ấy khép lại, còn muốn sao? Đáng tiếc, bây giờ Nghiêm Hi ai, biết tại sao bây giờ ấy lại nhận nuôi Tiểu ? Bởi vì chó còn trung thành hơn người, Hi Hi có thể cần lo lắng phản bội ấy, bỏ ra phần tình cảm cho , báo đáp cho ấy hai phần tình cảm, trong thế giới của , tất cả chỉ toàn là Hi Hi, toàn tâm toàn ý trung thành với chủ nhân của mình, đó chính là nguyên nhân Nghiêm Hi thích chó, hiểu chưa?”

      thể , Lãnh Diễm hiểu Nghiêm Hi đến tận xương tủy, có thể nhìn thấu Nghiêm Hi dù cho có cố giấu nó , có thể cảm nhận nỗi đau của Nghiêm Hi, cũng có thể chia sẻ niềm vui với Nghiêm Hi.

      Đồng thời, cũng vì Lãnh Diễm hiểu quá mà đau lòng, như vậy, nhưng nội tâm lại kiên cường đến thế, kiên cường đến mức ràng là người chỗ nào cũng đều bị thương, nhưng bề ngoài lại luôn ngụy trang giống như mình sao cả. Điều này khiến thể đau lòng.

      Chu Khải khiếp sợ, kinh ngạc nhìn Lãnh Diễm, trong mắt vẫn là thể tin được.

      Làm sao có thể, Nghiêm Hi, ấy……, sững sờ mở miệng: “Nghiêm Hi, nếu như ấy cũng tôi, vậy tại sao khi ấy biết tôi cưới Lý Lệ, tại sao ấy gì? Lúc đó ấy chia tay trước, nếu như tôi, chẳng lẽ thể cho tôi biết, để cho tôi biết tâm ý của ấy, để cho tôi cần rơi vào tình cảnh tiến thoái lưỡng nan này?”

      Chu Khải hối hận, tại sao lại kiên trì, tự cho là Nghiêm Hi thương mình, quan tâm mình, mới dùng cách ngu xuẩn này cố ý khích , để rồi, rơi vào cục diện ngày hôm nay.

      Lãnh Diễm cười lạnh: “ là nực cười, người phản bội là , vĩnh viễn đừng ở sau lưng ấy kiếm cớ cho hành vi phản bội của mình. ấy ư, xem , bây giờ đem nguyên nhân hai người chia tay đổ lên người ấy.”

      Loại đàn ông này, vô cùng khinh thường.

      Chu Khải hoảng hốt hồi, nhìn ánh mắt khinh thường của Lãnh Diễm, dường như phạm phải sai lầm thể tha thứ.

      Đôi mắt sắc bén của Lãnh Diễm nhìn ra khổ sở và giãy giụa trong mắt Chu Khải, trong lòng vì nha đầu kia mà thầm đáng, làm sao lại gặp phải loại đàn ông này, loại người con nhà giàu từ thuận buồm xuôi gió, sóng gió gì cũng chưa từng trải qua, thậm chí cách đối đãi tình cảm cũng đều có.

      Lãnh Diễm nghiêng về phía trước, khóe miệng tà khí nâng lên, đôi mắt sáng như sao sáng trong đêm tối, chỉ có phần đen thẳm, thấy bất kỳ ánh sáng nào.

      Giọng lành lạnh, đáy lòng quyết định cho người đàn ông này đả kích nặng nề nữa, “ có biết, tại sao Nghiêm Hi lại nhận nuôi ?”

      Chu Khải tiếp tục hoảng hốt, thực tế tàn khốc khiến cho chống đỡ nổi, ra là, tình của mình, bị chính ngu xuẩ của mình bóp chết.

      Lãnh Diễm mặc kệ ta có chấp nhận nổi nữa hay , tự khai: “Bởi vì Bảo Bảo chết rồi.”

      Cả người Chu Khải cứng đờ, cứng ngắc quay đầu nhìn Lãnh Diễm, giống như mình nghe lầm, sững sờ hỏi lại: “ cái gì?”

      Lãnh Diễm chậm rãi nhếch môi, chính là muốn ta như vậy. Dựa lưng vào ghế, hai chân thon dài bắt chéo, cúi đầu, như để ý vỗ vỗ bụi bặm quần, mãi lâu sau từ từ mở miệng: “Ngày ấy chia tay, tâm trạng ấy tốt mới dẫn theo Bảo Bảo đến sau núi xem mặt trời lặn, kết quả, có chiếc xe tông thẳng về phía ấy, là Bảo Bảo cứu ấy.”

      Chu Khải hoàn toàn lên lời, nghe rất nghiêm túc, từng chữ, từng câu, chữ cũng bỏ sót, mãi sau mới phản ứng kịp: “Làm sao biết, có phải sớm biết chuyện này rồi , rốt cuộc là ai?” Tại sao người đàn ông này lại biết tất cả chuyện của và Nghiêm Hi, ngay cả những chuyện biết ta lại biết, trừ chuyện này ra, còn chuyện gì nữa biết?

      Lãnh Diễm nhìn Chu Khải hoảng hốt, tâm trạng rất tốt, lại nhấp ngụm trà, mùi vị của trà mơ hồ lan tỏa trong khoang miệng. Lãnh Diễm nhắm mắt lại từ từ thưởng thức, loại trà này là loại trà Nghiêm Hi thích nhất, mùi vị thơm ngát, rất ngọt.

      Khi Chu Khải mất hết kiên nhẫn, Lãnh Diễm mới chậm rãi mở mắt, nhìn người đàn ông siết chặt quả đấm, nhìn ánh mắt tức giận nhìn của ta.

      Trong nháy mắt, Chu Khải xù lông, lại nghe được câu tiếp theo của Lãnh Diễm cả người vô lực, giọng Lãnh Diễm lành lạnh rót vào tai : “Tôi là chủ nhân của Bảo Bảo!”
      Phan Hong Hanh thích bài này.

    5. Nữ Lâm

      Nữ Lâm Well-Known Member

      Bài viết:
      23,871
      Được thích:
      22,184
      Chương 29: Hi Hi, em có sao?

      “Tôi là chủ nhân của Bảo Bảo!” Lãnh Diễm xong câu đó liền lạnh lùng đứng dậy, đến ngồi vào ghế da sau bàn làm việc, lạnh lùng giống như đức vua, lạnh lùng.

      Toàn thân dưới đều viết hai chữ: Xin mời!

      Chu Khải ngờ chuyện lại như vậy, nhớ lại lần đầu tiên gặp Bảo Bảo, lúc ấy Nghiêm Hi mới học năm nhất, bởi vì ấy ở trong ký túc xá của trường nên tiện nuôi chó, biết nhà của ở gần trường học, liền năn nỉ chăm sóc Bảo Bảo giúp .

      Chu Khải hớn hở đồng ý.

      Khi Nghiêm Hi dẫn Bảo Bảo đến chỗ của , Chu Khải rất hưng phấn, bởi vì đây là giống chó săn thích nhất, lông rất mềm, rất thoải mái, thoạt nhìn rất uy vũ, cũng rất đẹp trai.

      “Chú chó này tên là gì?”

      Trong mắt Nghiêm Hi đều là hình ảnh của Bảo Bảo, vô cùng mến Bảo Bảo, nghĩ đến sắp tới được ôm Bảo Bảo ngủ, thể bỏ được, nghe được câu hỏi của Chu Khải, liền cười cười: “Nó gọi là Bảo Bảo.”

      Chu Khải bật cười: “Sao lại đặt tên như vậy?”

      Trong nháy mắt, gương mặt nhắn của Nghiêm Hi đều bị đau thương bao trùm, mặc dù cố gắng che giấu, nhưng Chu Khải vẫn nhìn ra được, giọng Nghiêm Hi trầm thấp, : “Bởi vì chủ nhân của nó , nó rất lười, lười đến mức khiến ấy phải nhức đầu, cho nên, ấy đặt tên cho nó là Bảo Bảo.”

      Chu Khải hoàn hồn, rét lạnh nhìn về phía Lãnh Diễm, suy nghĩ hồi lâu, cuối cùng vẫn quyết định hỏi nghi vấn của mình: “Có phải quen biết Hi Hi từ lâu rồi ?”

      Lãnh Diễm nghe xong, cười lạnh, người đàn ông này đúng là chưa chịu từ bỏ ý định, lạnh lùng nhìn Chu Khải rồi chậm rãi mở miệng: “Nếu như trong lòng có đáp án, vậy cần gì phải hỏi ra miệng.” Sau đó liền cúi đầu nhìn tập tài liệu bàn.

      Chu Khải hiểu mọi chuyện, đến khi mất hồn mất vía đường cái bên ngoài mặt trời cũng lên cao, đây là thời điểm tốt nhất trong ngày, ánh mắt trời ấm áp, cũng quá gay gắt, vừa đủ để làm ấm thân thể lạnh lẽo của .

      Chu Khải nhớ đến nét ưu thương nhàn nhạt vừa mới nhìn thấy trong mắt Nghiêm Hi, giống như người vài chục năm, đột nhiên lại mất người đó, đáy mắt, đuôi mày đều mang nét sầu bi khiến người khác đau lòng.

      Khi đó, Nghiêm Hi rất độc, thích chơi đùa cùng bạn học, có chuyện gì cũng chỉ im lặng đứng bên, rất ít .

      còn biết, những ngày đó, mỗi ngày Nghiêm Hi đều dẫn theo Bảo Bảo ra phía sau núi ngắm mặt trời lặn. rất quý Bảo Bảo, mỗi lần nhìn thấy Bảo Bảo cũng đều nở nụ cười dịu dàng với nó, trong mắt đều là cưng chiều.

      Lúc đầu, cho là thích chó, nhưng sau đó lại thấy phải, nhìn thấy những con chó khác, trong ánh mắt có chút vui nhàn nhạt, sau đó đường vòng để tránh những con chó đó, khi đó mới biết, ghét chó, chỉ cưng chiều mình Bảo Bảo mà thôi.

      Cho đến hôm nay mới nghĩ đến vấn đề này, tại sao lại chỉ thích mình Bảo Bảo?

      “Tôi là chủ nhân của Bảo Bảo” Đột nhiên lại nhớ tới giọng lành lạnh của Lãnh Diễm.

      Chẳng lẽ là, ai cả đường lối về?

      Hi Hi, rốt cuộc em có ?

      Ở bộ phận lập kế hoạch, mỗi nhân viên đều vào trạng thái sẵn sàng nghênh đón quân địch, chỉ vì quản lý vừa mới , phía báo lại, tân tổng giám đốc sắp đến phòng lập kế hoạch rồi, văn phòng của bộ phận lập kế hoạch lập tức trở nên yên tĩnh, ai dám thở mạnh.

      “Đinh” Thang máy mở ra, từ tháng máy ra ba người.

      Trong những nhân viên của bộ phận lập kế hoạch, Nghiêm Hi đứng sau cùng, cúi đầu nhìn sàn nhà cẩm thạch trơn bóng, chỉ nghe tiếng giày da thanh thúy truyền đến từ phía trước, bước ưu nhã, sau đó là tiếng bước chân của người thứ hai, người thứ ba…………..

      “Đứng hết ở chỗ này làm cái gì? cần làm việc sao?” Giữa khí yên lặng bỗng nhiên van lên giọng đàn ông , thanh lành lạnh, ai nghe được cũng đều run lên.

      Nghiêm Hi cũng bị dọa sợ chết khiếp, rụt cổ nghĩ thầm, may mà mình dự liệu được trước trốn xuống cuối cùng, nhưng mà, sao giọng của vị tổng giám đốc này nghe quen tai vậy?

      Quản lý Triệu vừa nghe tổng giám đốc nghiêm nghị khiển trách liền ngây người, nửa ngày sau mới phản ứng kịp, bày ra chiêu bài nịnh hót, cười cười : “Tổng giám đốc, mọi người đứng đây để chào đón ngài ạ!”

      Nghe quản lý như vậy, người nọ lại càng vui, lạnh giọng khiển trách: “Công ty trả lương cho các người đến đây làm việc, hay là để mấy người làm những chuyện này, chuyên tâm vào công việc của mình là được.”

      Quản lý Triệu liên tục gật đầu “Vâng”.

      Lãnh Diễm nhìn Tiếu Thâm đứng trước răn đe bọn họ khỏi bật cười, Tiếu Thâm ơi là Tiếu Thâm, cậu huấn luyện người đúng là số .

      Tầm mắt nhếch lên, nhìn thấy cần tìm trốn ở trong góc, Nghiêm Hi chỉ cúi đầu nhìn về bên này lấy cái, Lãnh Diễm rất bất đắc dĩ. Aiz, nha đầu này sao tính tình vẫn thay đổi gì thế, cho rằng chuyện gì cũng liên quan đến mình sao?

      Phải dạy bảo chút mới được!

      Bước lên phía trước vài bước, hạ giọng, nhàng : “Ngẩng đầu lên, khi cấp phát biểu phải ngẩng đầu lên, biết sao?”

      Trái tim Nghiêm Hi liền ngừng đập, thấy khó thở, kìm nén đến khó chịu, nghĩ: Tại sao giọng này nghe quen tai vậy?

      Sau đó chậm rãi ngẩng đầu, liền nhìn thấy ba người đứng trước mặt toàn thể nhân viên của bộ phận lập kế hoạch.

      Nghiêm Hi trợn tròn hai mắt, bị hoa mắt rồi!

      Gắt gao nhìn, sau đó nhắm mắt lại, lắc đầu rồi từ từ mở mắt ra.

      Tại sao gương mặt của ba người đó vẫn thay đổi vậy?

      Ba người này là: Tiếu Thâm, Lãnh Diễm, Lý Duệ Thần.

      Giờ phút này, ba người nhìn dáng vẻ thể tin được của Nghiêm Hi, trong lòng hồi hộp, nhưng mặt vẫn là vẻ mặt nghiêm túc của những nhà lãnh đạo. Lãnh Diễm quét mắt nhìn bốn phía, dừng lại người Nghiêm Hi hai giây, nhưng trong mắt lại chỉ có lạnh nhạt, còn vẻ gì khác, sau hai giây tầm mắt tiếp tục di chuyển.

      Giống như quen biết Nghiêm Hi, rốt cuộc Nghiêm Hi cũng biết chuyện mình lo lắng lúc ở trong thang máy là chuyện gì, ra là chuyện này.

      Trong ba người, Lý Duệ Thần đứng cuối cùng, khóe miệng vẫn mỉm cười, ánh mắt nhàn nhạt, nhưng luôn luôn in hình bé với vẻ mặt rối rắm.

      Nghiêm Hi nhìn ba người đàn ông như diễn trò, nghĩ ra, bọn họ thu mua công ty này từ khi nào vậy?

      Lãnh Diễm nhìn xung quanh lượt, rất hài lòng mà gật đầu, tự biên tự diễn : “Ừ, tệ!”

      Lúc này, Nghiêm Hi chỉ muốn xông lên đánh chết , cái tên sói dài đuôi này.

      Chu Khải như người mất hồn trở lại nhà họ Chu, người giúp việc dọn dẹp bàn ăn nhìn thấy liền hỏi: “Thiếu gia về, thiếu phu nhân căn dặn, để lại cho cậu món cháo cậu thích nhất, tôi lấy giúp cậu.”

      Ánh mắt Chu Khải ảm đạm ánh sáng, liếc mắt nhìn người giúp việc bận rộn, còn hơi sức câu: “ cần, tôi đói bụng.” xong liền lên lầu.

      Lý Lệ cũng ở trong phòng, thấy bộ dạng Chu Khải như vậy, nghi ngờ hỏi: “Sáng sớm ra ngoài, xảy ra chuyện gì?”

      Cả người Chu Khải giống như bị người ta rút hết sức lực, cởi áo khoác ném xuống dưới đất, nằm dài ra giường nhúc nhích.

      Lý Lệ lo lắng bị bệnh, liền sờ sờ trán của , thấy nhiệt độ bình thường, Lý Lệ mới yên tâm thở phào nhõm, lại nghĩ ra nguyên nhân Chu Khải biến thành thế này, Chu Khải chán ghét hất tay Lý Lệ ra, giọng điệu khó chịu: “ ra ngoài!”
      Phan Hong Hanh thích bài này.

    6. ^^! Nếu bạn không gửi link bài viết trên Facebook được, hãy sử dụng link trong khung này để chia sẻ bài viết :