1. QUY ĐỊNH BOX TRUYỆN SƯU TẦM :

    Đặt Title theo mẫu [Tên truyện] [dấu cách] - [dấu cách] [Tác giả] [Số chương]
    ----•Nội dung cần:
    - Hình minh họa (bìa truyện, hình ảnh,etc,...)
    - Nguồn
    - Tác giả
    - Tên editor +beta
    - Thể loại
    - Số chương
    Đặc biệt chọn canh giữa cho đoạn giới thiệu
    ---- Quy định :
    1. Chỉ đăng những truyện đã có ebook và đã được public trên các trang web khác
    2 . Chỉ nên post truyện đã hoàn đã có eBook.
    3. Trình bày topic truyện khoa học, bôi đen số chương để dễ nhìn
    4 . Cần có trách nhiệm post đến hết truyện. Nếu không thể tiếp tục post liên hệ Ad và Mod

Bà Xã Ngoan Ngoãn Để Anh Sủng Em - Tô Cẩn Nhi (130 chương)

Thảo luận trong 'Hiện Đại'

  • ^^! Nếu bạn không gửi link bài viết trên Facebook được, hãy sử dụng link trong khung này để chia sẻ bài viết :
    1. Nữ Lâm

      Nữ Lâm Well-Known Member

      Bài viết:
      23,871
      Được thích:
      22,184
      Chương 30: Lý Lệ đến tìm
      Lý Lệ đột nhiên chạm vào người khiến trái tim Chu Khải khỏi chán ghét, giọng điệu khó chịu: “ ra ngoài!”

      Mặt Lý Lệ lập tức cứng đờ, kết hôn gần mười ngày, cho đến bây giờ Chu Khải cũng chưa từng làm như vậy với , trong nháy mắt biết nên làm sao, tay cứ như vậy để giữa trung.

      Chu Khải dường như ý thức được hành động vừa rồi của mình nên có chút luống cống, ngẩng đầu lên liếc mắt nhìn Lý Lệ, rồi lại nhanh chóng quay qua bên, giọng lộ mệt mỏi thể ra: “Xin lỗi em, ….hôm nay ……” Suy nghĩ lâu, đối với hành động vừa rồi của mình có lời nào để biện minh.

      Lý Lệ cũng chỉ cười nhạt, giống như chưa từng xảy ra chuyện gì, nhàng : “ sao, thấy thoải mái sao, em hiểu, vậy nghỉ ngơi , em tới công ty trước.”

      Chu Khải nhàng gật đầu, sau đó tiếp tục nằm giường.

      Lý Lệ sắp xếp đồ đạc xong liền nhàng đóng cửa, trong khắc đóng cửa kia, khéo léo hiểu lòng người trong mắt chợt biến mất, thay vào đó là u lạnh lẽo.

      mặt còn nét gì của vẻ mặt ôn nhu hiểu lòng người, ánh mắt sâu xa ác độc liếc nhìn cửa phòng đóng chặt, suy nghĩ hồi, cuối cùng vẫn là lấy điện thoại ra thuần thục bấm dãy số quen thuộc, bên kia vừa có người bắt máy, thanh lạnh lùng liền vang lên: “Đừng hỏi cái gì hết, mau trả lời câu hỏi của tôi, sáng sớm hôm nay, Chu Khải đâu?”



      Nghiêm Hi cảm giác công việc hôm nay thuận lợi chút nào, phải chỗ này có vấn đề chính là chỗ kia xảy ra vấn đề. (Edit bởi *******************).Đến lần thứ ba ngẩn người bị tổ trưởng gọi tỉnh, Nghiêm Hi lắc lắc đầu, tất cả là do ba người kia, có việc gì làm lại chạy chơi trò thị sát công ty.

      Tổ trưởng nhìn Nghiêm Hi có tinh thần, nhịn được mở miệng hỏi: “Nghiêm Hi, em sao chứ, thoải mái nên về nhà nghỉ ngơi , sức khỏe mới quan trọng.”

      Nghiêm Hi vội vàng lắc đầu, cười : “ có việc gì.”

      Tổ trưởng yên lòng, “ sao chứ?”

      Nghiêm Hi kiên quyết gật đầu cái.

      Điện thoại bàn reo vang, Nghiêm Hi áy náy cười cười nhìn tổ trưởng, tổ trưởng gật đầu cái, sau đó rời , Nghiêm Hi nhận điện thoại: “Alo”

      Đầu dây bên kia là mảnh trầm mặc tiếng động, Nghiêm Hi nghi ngờ: “Alo”

      Đầu dây bên kia liền vang lên trận cười thích thú, trầm thấp, có vẻ như tâm trạng rất tốt, Nghiêm Hi lập tức nổi giận, nghĩ đến mình ở trong văn phòng, liền giọng hét lên: “Lãnh Diễm, chơi trò gì vậy?”

      Bên kia Lãnh Diễm hắng giọng, trừng mắt với hai người đàn ông xem náo nhiệt. Hai người này ăn no rảnh rỗi có chuyện gì làm ghé đến gần mặt Lãnh Diễm, giả bộ nhìn thấy ánh mắt lạnh lẽo đầy uy hiếp của Lãnh Diễm.

      Lãnh Diễm nhìn hai người, người giả bộ nhìn bầu trời, người giả bộ nhìn trần nhà, nhàng đến cửa sổ bằng thủy tinh sát đất trước bàn làm việc, nghe giọng bực bội của Nghiêm Hi ở đầu bên kia khẽ cười: “Hi Hi, từ nay về sau mỗi ngày đều có thể nhìn thấy em, em vui ?” Giọng nhàn nhạt lộ ra cỗ giảo hoạt.

      Nghiêm Hi quay đầu liếc mắt nhìn đồng nghiệp vẫn cặm cụi làm việc, thấy ai chú ý đến mình mới yên tâm xoay người tiếp: “Chuyện này là thế sao, đúng là thần tốc!”

      Lãnh Diễm nhìn dòng xe tấp nập ngoài cửa sổ, ánh mắt ôn nhu: “Chuyện này phải là vì em sao, nếu em chịu về thành phố A với , tự nhiên thu mua công ty này. Em cũng biết, bao giờ làm thâm hụt vốn kinh doanh, nhưng bây giờ vì em mà phá vỡ nguyên tắc của rồi, em lại còn hung dữ với !”

      Nghiêm Hi nghe câu sau cùng của Lãnh Diễm, có chút uất ức, nũng nịu khiến trong nháy mắt trở nên huyền ảo, có loại cảm giác giống như gánh nặng đâm vào lưng, giọng cũng mềm nhũn: “Được được được, em chịu thua được chưa, Lãnh Diễm, bình thường bắt lính theo danh sách sao? Còn nữa, ở thành phố A có nhiều việc phải giải quyết như vậy, tại sao lại muốn ở lại đây lãng phí thời gian chứ?”

      Lãnh Diễm bận tâm, trong nháy mắt khóe mắt như đông lạnh lại, có chút vui, nhưng giọng vẫn rất ôn nhu, lại thêm phần trịnh trọng: “Hi Hi, rồi, nguyện ý làm tất cả vì em.”

      Giọng kiên định của truyền qua điện thoại di động rót vào tai , từng chữ từng chữ nặng như chùy, búa lại búa nặng nề giáng xuống trái tim Nghiêm Hi, trái tim thiếu chút nữa là có cách nào tiếp tục công việc, miệng há ra rồi đóng lại, nổi chữ.

      Trầm mặc.

      Hai người ai gì, chỉ nghe được hơi thở nặng nề của đối phương truyền qua điện thoại.

      Cho đến khi điện thoại di động của Nghiêm Hi phát ra tiếng tít tít, lúc này mới hoàn hồn, trước mắt hoàn toàn mờ mịt, giọng có chút hoảng hốt: “A, em có điện thoại, chuyện với sau nha.”

      Ở bên kia, Lãnh Diễm cười tự giễu tiếng, chẳng lẽ mình quá liều lĩnh, nhưng mà, công trình của tiến hành nhiều năm như vậy, chẳng lẽ trái tim này là sắt đá, làm thế nào cũng hòa tan được?

      Mỗi lần đến vấn đề này, đều cuống quýt bỏ chạy, cũng nhớ bao nhiêu lần rồi, nhưng mà, lần nào cũng như vậy, mỗi lần đến chuyện này, thân thể còn nhanh hơn đại não, bỏ chạy xa.

      Nghiêm Hi hít sâu rồi thở ra, lúc này mới phát ra trong ánh mắt mờ mịt còn có tầng sương mù, bấm nút nhận cuộc gọi, giọng của có chút yên lòng, “Alo”

      Đầu dây bên kia, giọng Lý Lệ nhàng truyền vào: “Hi Hi, gặp mình chút.”

      Tất cả động tác của Nghiêm Hi liền dừng lại, nhìn lại điện thoại di động, thế mới biết, người bên kia là Lý Lệ.

      Nhưng mà, ấy vừa gì? Gặp ấy? Tại sao?

      “Hả? Tại sao?” chịu đủ rồi, ban đầu là bọn họ có lỗi với trước, thế nào bây giờ lại từng người từng người chạy tới đây, giống như mới là người có lỗi với bọn họ vậy.

      Bên kia Lý Lệ giống như tức giận, thanh vẫn ôn nhu, rất êm tai, “Về chuyện của Chu Khải, ra , buổi trưa gặp ở quán cà phê XXX, mình chờ cậu.”

      Nghiêm Hi bất mãn, “Cái gì………” Truyền vào trong tai là tiếng bíp có quy luật.

      Nghiêm Hi dám tin nhìn điện thoại di động, hai người này đúng là vô cùng xứng đôi, chuyện gì cũng để cho người ta lối thoát.

      Tuy như vậy, nhưng đến giờ nghỉ trưa Nghiêm Hi vẫn đến chỗ Lý Lệ , chỉ vì muốn biết, đôi vợ chồng kia rốt cuộc muốn làm cái gì.

      Cũng đến lúc phải hiểu chuyện này rồi.

      Khi Nghiêm Hi đến đấy, Lý Lệ ngồi sẵn ở đó đợi , hơn nữa còn tốt bụng gọi cà phê giúp .

      Nhìn thấy Nghiêm Hi đến, Lý Lệ cười rất tao nhã, bưng ly cà phê ở trước mặt lên từ từ uống, cũng chào hỏi.

      Khóe mắt Nghiêm Hi xẹt qua tia chế giễu, ta quá phách lối rồi.

      Nghiêm Hi ngồi xuống nhìn trước mặt mình sớm đặt lý Moka, hương cà phê nồng đậm bay tới, rất ngọt ngào.

      Lý Lệ đặt ly cà phê xuống, mắt lẳng lặng nhìn Nghiêm Hi, mãi lâu sau mới nhàn nhạt mở miệng: “ xin lỗi, mình biết khẩu vị của cậu, nhưng nghĩ cậu có thể hiểu về cà phê, cho nên gọi giúp cậu ly, cậu để ý chứ?”

      Ý tứ quá ràng, mới tốt nghiệp đại học làm sao có cơ hội đến quán cà phê cao cấp uống cà phê chứ.

      Nhìn Lý Lệ bày ra vẻ mặt cao quý, Nghiêm Hi cười nhạt: “Làm sao lại để ý chứ, chỉ là ngờ, cậu mới gả vào nhà họ Chu có mười ngày mà thích ứng được với cuộc sống của xã hội thượng lưu như vậy, xem ra, khả năng thích ứng của cậu rất tốt nhỉ?”

      Lý Lệ nghe ra ý giễu cợt trong lời của Nghiêm Hi, cũng cười nhạt: “Sống trong đó, thích ứng được cũng phải thích ứng.”

      Nghiêm Hi khẽ nhếch miệng cười châm biếm, nhưng vẫn thành thục giơ tay lên vỗ tay gọi phục vụ: “Cái này tôi uống quen, cho tôi ly Cứt Chồn.”

    2. Nữ Lâm

      Nữ Lâm Well-Known Member

      Bài viết:
      23,871
      Được thích:
      22,184
      Chương 31: Thiếu phu nhân nhà họ Chu, là hẹp hòi.
      Tiểu Chiêu nghe vậy liền sững sờ, vẻ mặt cổ quái liếc nhìn Lý Lệ, hình như có chút khó khăn, mở miệng muốn lại thôi.

      Lý Lệ ngồi đối diện cũng bật cười thành tiếng, giống như bạn bè lâu năm , “Hi Hi, cậu là thú vị nha, ở đây là quán cà phê, lấy đâu ra Cứt Chồn chứ, Moka là loại cà phê cao cấp nhất rồi!” Lời nhàng nhưng ý vị sâu xa, cuối cùng còn nhìn chằm chằm Nghiêm Hi, ý kia hình như là cười Nghiêm Hi biết gì.

      Nghiêm Hi nhìn thấy khinh thường trong mắt Lý Lệ khẽ nhếch môi, Tiểu Chiêu nhìn ánh mắt Lý Lệ cũng hiểu chút, lại nhìn vẻ mặt lơ đễnh cười ưu nhã của Nghiêm Hi, cũng hiểu nên nhiều.

      Ngược lại, ánh mắt nhìn Nghiêm Hi có tia tôn trọng, giống như đối với khách hàng cao cấp: “ xin lỗi tiểu thư, người pha chế đặc biệt nấu Cứt Chồn trong tiệm của chúng tôi hôm nay có chuyện ở đây, chúng tôi lại dám tùy ý động vào những đồ dùng kia, cho nên……” Ngụ ý, hôm nay thể uống Cứt Chồn được rồi.

      Mặt Lý Lệ vì những lời này của Tiểu Chiêu mà trắng bệch, thấy ánh mắt Tiểu Chiêu nhìn mình có chút coi thường, Lý Lệ rất muốn đạp cửa bỏ .

      đúng là thất sách, ngờ Nghiêm Hi chỉ tùy tiện gọi ly cà phê có thể dập tắt khí thế của .

      Nhìn lại Nghiêm Hi, vốn là nụ cười nhàn nhạt nay biến mất dấu vết.

      Nghiêm Hi nhìn vẻ mặt áy náy của Tiểu Chiêu, cười cười ôn hòa, giống như thiên kim tiểu thư được nuôi dạy tốt, giọng mềm mại: “ sao, tự tôi nấu vậy, những thứ này, tôi uống quen.”

      Uống quen?

      Lý Lệ miễn cưỡng duy trì nụ cười càng thêm vặn vẹo, trái tim cũng cười lạnh, Nghiêm Hi, diễn đạt lắm, tôi muốn quỳ bái phục nha!

      Chỉ là, đôi mắt độc đoán kia chỉ lộ ra trong nhát mắt, rồi nhanh chóng xẹt qua thần thái xem kịch vui, hừ, coi như loại cà phê kia vô cùng đắt giá, người bình thường nhất định chưa từng uống, mình ở nhà họ Chu cũng chưa từng nghe qua tên của nó, Nghiêm Hi thế nhưng biết điều mà tự mình nấu.

      Lý Lệ chờ đợi cảnh Nghiêm Hi mất mặt, nhưng mà, khi thấy Nghiêm Hi ưu nhã đứng dậy, tới quầy pha chế thuần thục nghiền nát hạt cà phê, lúc này, mới biết mình sai lầm rồi.

      Nghiêm Hi còn nhớ , trước kia, Lãnh Diễm vô cùng loại cà phê này, rằng loại cà phê này cao quý nhất thế giới, mùi thơm của nó hoàn toàn khác biệt với những loại cà phê khác, vừa nhấp môi liền có thể cẩm nhận được hương thơm nồng đậm của nó, còn dạy nấu loại cà phê này như thế nào, ngửi thấy hương cà phê nồng nàn lan tỏa trong khí, nhịn được liền nhắm mắt lại.

      Xung quanh bỗng chốc tràn ngập mùi hương của loại cà phê này, làm cho người ta khỏi thích, giống như lời tâm tình của người , thanh mềm mại.

      Vô cùng thích.

      Chốc lát, cả quán cà phê đều có thể ngửi được hương vị nồng đậm này, có người nhịn được mở miệng: “Trời ạ, loại cảm giác này, giống như…..”Nhất thời giống như tìm được từ để hình dung, lại suy nghĩ nửa ngày.

      Lúc này, người ngồi đối diện mới nhàng tiếp lời: “Hạnh phúc, ta ngửi thấy hạnh phúc ở trong đó, còn có cả hoài niệm.”

      Lý Lệ cũng vô cùng kinh ngạc, biết có loại cà phê này, mà tên gọi của nó lại tục như vậy, cũng ngờ rằng câu hỏi của lại làm người ta coi thường mình.

      Nhìn Nghiêm Hi nghiêm túc nấu cà phê trước quầy pha chế, khóe miệng khẽ cong lên thành nụ cười yếu ớt, nhàn nhạt, lại khiến người khác cảm thấy lúc pha cà phê có vài phần thâm tình.

      Giờ phút này, cho dù Lý Lệ cam lòng nhưng cũng thể thừa nhận, Nghiêm Hi mặc dù rất bình thường, nhưng lại giống như công chúa xinh đẹp bước ra tù lâu đài cổ, tất cả những thứ đẹp nhất thế giới cũng sáng bằng cái nhăn mày, nụ cười của Nghiêm Hi.

      Lý Lệ thở dài hơi, trong lòng ứ động, hình như mơ hồ hiểu ra bất luận là có thân phận gì cũng thể vượt qua Nghiêm Hi, ngay cả tình của Chu Khải, cũng thể lấy được.

      Đứng trước đám người hâm mộ mê mẩn, nụ cười nhạt khóe miệng Nghiêm Hi cũng chưa từng biến mất, đổ cà phê vào chén, sau khi quay lại chỉ thấy cái bàn sớm bóng người.

      bàn vẫn đặt hai ly Moka với mùi hương nhàn nhạt.

      Lúc này Tiểu Chiêu tới, thấy bàn có ai cũng sững sờ, rồi sau đó liếc mắt nhìn Nghiêm Hi, cầm hóa đơn đưa cho Nghiêm Hi, giờ phút này, còn chút sức lực nào, vừa rồi nhìn Nghiêm Hi pha cà phê toát ra khí thế ưu nhã, quý tộc mà kinh diễm, khi thấy bàn này sớm còn ai mới nhớ tới, bàn này còn chưa thanh toán.

      Nghiêm Hi đặt ly cà phê tay xuống, liếc nhìn tờ hóa đơn Tiểu Chiêu đưa cho , trong mắt lóe lên tia lạnh lẽo, ngẩng đầu nhìn Tiểu Chiêu nhàng : “Tôi hiểu, đợi tôi thanh toán.”

      Tiểu Chiêu nhìn Nghiêm Hi nhúc nhích, hiểu xảy ra chuyện gì, vẫn cảm thấy xinh đẹp trước mắt này là người quý tộc cao quý, quý tộc cũng có người ăn cơm chùa hay sao?

      giống với vừa rồi, ràng là cái gì cũng biết còn chạy tới đây tự mình là xấu mặt mình, là buồn cười chết mất, nếu bây giờ ta vẫn còn ở đây, vậy chắc là mắc cỡ đến chết mất.

      cười trấn an nhìn Tiểu Chiêu, đến khi Tiểu Chiêu rời mới bất đắc dĩ bĩu môi, nghĩ tới những con số tờ hóa đơn kia liền nhức nhối, hai ly Moka cộng thêm ly Cứt Chồn, liền tong hai tháng lương của .

      Đây chính là cuộc sống trước kia của sao?

      Sao lại phá của như vậy?

      thể làm gì khác hơn, Nghiêm Hi đành phải lấy điện thoại di động ra mở danh bạ, nhìn thấy hai chữ Lãnh Diễm liền dừng lại, tại sao bây giờ mình lại bắt đầu ỷ lại vào Lãnh Diễm rồi?

      vất vả mới thoát khỏi cuộc sống thể thiếu , thế nào mà sau khi xuất tới ba ngày, lại lần nữa quên cái cảm giác đau nhức nơi trái tim?

      Trong mắt đều là do dự, sương mù nhanh chóng bao phủ, cuối cùng là kiên quyết, nhất định thể dẫm lên vết xe đổ.

      Ngón tay tiếp tục bấm xuống, khi tìm thấy cái tên Chu Khải lại chút do dự bấm phím gọi .

      Chính vợ ta thiếu nợ, phải ta trả là ai?

      Lý Lệ chui vào chiếc xe Porsche màu trắng liền tăng tốc phóng , nghĩ tới dáng vẻ ưu nhã của Nghiêm Hi kho pha cà phê hoàn toàn khác với những người khác,.Lý Lệ nghi ngờ, ràng Nghiêm Hi chỉ là mới tốt nghiệp đại học có gia cảnh hoàn toàn bình thường, vì sao người lại lại toát ra loại khí thế ưu nhã khiến người ta kinh ngạc như vậy, loại ưu nhã quý tộc này giống như bẩm sinh, hoàn toàn phải ta đóng kịch.

      Nhớ tới người đàn ông tên là Lãnh Diễm gặp mặt hai lần kia, người ta cũng có loại ưu nhã này, hai người họ giống như đức vua và hoàng hậu cao cao tại thượng.

      Cũng nghĩ đến, nhà họ Chu xứng với loại khí thế cao quý này.

      Chẳng lẽ, Nghiêm Hiếm còn có bối cảnh khác?

      Reng, reng, reng…….

      Điện thoại di động ghế phụ ngừng vang lên.

      Trong mắt Lý Lệ vẫn còn có chút cam lòng, lườm cái, thèm quan tâm, lúc sau điện thoại lại vang lên lần nữa, lúc này Lý Lệ mới tiện tay cầm điện thoại lên, liếc thấy tên người gọi đến vẻ mặt liền thay đổi.

      “Alo, mẹ, có chuyện gì vậy?” Đeo tai nghe, giọng vô cùng dịu dàng, ngọt ngào, nghe ra điểm khó chịu trước đó.

      Đầu dây bên kia, Chu phu nhân rất vui vẻ, thậm chí có chút hưng phấn, “À, Lý Lệ, con nhanh về nhà , cha con ra ngoài rồi.”

      Tay cầm tay lái đột nhiên nắm chặt, ánh mắt Lý Lệ đều là khiếp sợ, nghi hoặc hỏi: “Mẹ? Mẹ ai? Cha làm sao?”

      Chu phu nhân tưởng Lý Lệ quá vui mừng mà hồ đồ, lại lặp lại: “Con nghe lầm đâu, chính là cha con, cha ruột của con, lần này vụ án ràng, ông ấy còn được thuyên chuyển, vài hôm nữa nhận chức cục trưởng cục thuế ở Thành phố A”

    3. Nữ Lâm

      Nữ Lâm Well-Known Member

      Bài viết:
      23,871
      Được thích:
      22,184
      Chương 32: Chu Khải, tôi chưa bao giờ có lỗi với .
      Cục trưởng cục thuế? Ở thành phố A?

      Thấp thỏm trong lòng Lý Lệ cũng được thả xuống, Lý Thánh Đức nhậm chức, lại có thêm lá bài chủ chốt, xem ra, nhà họ Chu có ngốc đến thế nào cũng cho phép Chu Khải ly hôn với .

      Lý Lệ cũng có thể ngẩng cao đầu rồi.

      Nghiêm Hi, tôi xem làm thế nào tranh với tôi.~



      Chu Khải biết tại sao Nghiêm Hi đột nhiên lại gọi cho mình, cho nên đến khi nghe được giọng của Nghiêm Hi mới phản ứng kịp, đây là số điện thoại của Nghiêm Hi, sau khi chia tay Nghiêm Hi liền đổi điện thoại, cũng có số điện thoại mới của Nghiêm Hi.

      Nhưng nghe được giọng của có chút giễu cợt, tinh thần lên của Chu Khải lại lập tức ỉu xìu.

      Nghiêm Hi chậm rãi uống ly Cứt Chồn thứ ba của mình, Lý Lệ biết về loại cà phê này cũng thể trách ấy, lần đầu tiên nghe được tên của nó cũng sống chết chịu uống, cuối cùng Lãnh Diễm lén đổi cà phê của thành loại này, lâu dần uống đến nghiền luôn.

      Nếu , chỉ nghe tên của nó thôi, có chết cũng uống.

      Khi bóng dáng Chu Khải xuất ở quán cà phê, ánh mắt Nghiêm Hi trở nên nhàn nhạt. nhìn Chu Khải ngồi xuống, đưa tay đẩy tờ hóa đơn đến trước mặt Chu Khải, khóe miệng cười nhạt, giọng có vài phần châm biếm: “Sao vậy, nhà họ Chu cắt tiền tiêu vặt của Chu thiếu phu nhân rồi sao? Sao lại để Chu thiếu phu nhân nhìn thấy số tiền này lập tức chạy mất vậy??”

      Nghiêm Hi cố ý nhấn mạnh hai chữ “chạy mất”, Chu Khải nghe xong, vẻ mặt liền trở nên khó coi.

      Chính cũng nghĩ đến, Nghiêm Hi gọi ra ngoài là vì chùi đít cho Lý Lệ.

      “Hi Hi, chuyện sáng nay, xin lỗi.”

      Bây giờ Nghiêm Hi những bị Chu Khải, còn có cả người nhà họ Chu làm phiền đến chút hơi sức cũng còn rồi, vội vàng cắt đứt giọng đầy khổ sở của Chu Khải: “Dừng, có lỗi gì với tôi, tôi cũng chưa từng có lỗi với , nhưng Chu Khải, tôi van , cầu xin bỏ qua cho tôi , để nhà họ Chu của , và cả Lý Lệ cũng bỏ qua cho tôi , tôi chỉ muốn yên ổng sống qua ngày, phiền đừng đến gây phiền toái cho tôi nữa.”

      Chu Khải im lặng nhìn Nghiêm Hi, nửa ngày sau mới chuyển động con ngươi cái, lúc này mới nhận ra mắt mình khô khốc.

      Nghe trong giọng của Nghiêm Hi có vài phần tự giễu, khóe miệng dâng lên tia khổ sở, chậm rãi ngẩng đầu nhìn Nghiêm Hi, ánh mắt cũng trở nên trong sáng lạ thường: “Hi Hi, em có sao?”

      Tay Nghiêm Hi bưng ly cà phê đột nhiên cứng đờ, nhìn chằm chằm Chu Khải, giống như muốn nhìn thành cái hố sâu, ánh mắt kia khiến cử chỉ của Chu Khải hơi luống cuống, trong mắt Nghiêm Hi chợt thoáng qua tia tự giễu, hạ giọng, : “Chu Khải, xem, chúng ta nhau hai năm, hiểu tôi được bao nhiêu?”

      Tay chân Chu Khải cứng nhắc: “……”

      “Có .” Khi Chu Khải do dự mở miệng đột nhiên Nghiêm Hi ra hai chữ này, ánh mắt luống cuống của Chu Khải đột nhiên cũng có thần sắc, giống như sau cơn mưa trời lại sáng, Nghiêm Hi nhìn đôi mắt đầy hi vọng kia, cúi đầu tiếp: “Nhưng bây giờ , ngay từ lúc quyết định kết hôn với Lý Lệ cũng .”

      Chu Khải nghe những lời này, đáy lòng lại trầm xuống, giống như chìm xuống vực sâu đáy, vội vàng : “Hi Hi, em có thể tha thứ cho lần này , ly hôn với ấy.”

      Nghe Chu Khải như thế, Nghiêm Hi lập tức cầm lấy túi xách đứng lên, lại bị Chu Khải kéo lại. Tâm tình Chu Khải rất kích động, lập tức đứng lên ôm lấy Nghiêm Hi, chính cũng biết tại sao mình lại làm như vậy, chỉ theo bản năng muốn giữ Nghiêm Hi lại. mất lần, hoàn toàn nếm trải cảm giác đau khổ khi mất Nghiêm Hi, muốn lại mất lần nữa.

      Bàn tay ôm ngang hông Nghiêm Hi dùng sức rất lớn, Nghiêm Hi cố gắng thoát ra nhưng lại thể thoát ra được, Chu Khải lại vội vàng : “Hi Hi, cho thêm cơ hội, trở về xử lý tốt mọi chuyện, cầu xin em.”

      Nghiêm Hi thở dài hơi, giọng cũng trầm xuống: “Chu Khải, ngờ lại là loại đàn ông dám làm dám chịu.” xong, lại dùng sức thoát ra, Chu Khải chỉ cảm thấy cổ tay mình tê dần, Nghiêm Hi nhàng linh hoạt kéo hai cánh tay vững vàng giam cầm mình ra, chút lưu luyến rời khỏi.

      Chu Khải quay lưng về phía Nghiêm Hi, tự giễu cười lạnh, nghe tiếng bước chân ở sau lưng ngày càng xa dần, chỉ cảm giác lòng của mình hoàn toàn rơi vào vực sâu khổ sở, trước mắt ngày càng mơ hồ, hốc mắt đều là nước. dùng sức ngẩng đầu lên, cố chấp chịu thừa nhận mình thất bại, lại bị hơi nước nơi khóe mắt làm phỏng mất lý trí.

      Khi Nghiêm Hi đẩy cửa rời , Chu Khải ở phía sau bỗng chốc xoay người lớn tiếng chất vấn: “Cho tới bây giờ em cũng chưa từng , bốn năm trước, em cũng người đàn ông kia. tại người đàn ông kia xuất em cũng ta, miệng em đều là vì mình mà kiếm cớ. Ha ha, đúng là ngu ngốc, đúng, kẻ ngu còn thông minh hơn , kẻ ngu cũng có thể hiểu bốn năm trước, dáng vẻ thất hồn lạc phách của em khi đó là thất tình, ha ha, ngu ngốc………”

      Chu Khải điên điên khùng khùng, lời cũng mạch lạc, khiến cho tất cả khách trong quán cà phê đều rối rít nhìn bọn họ, tay cầm nắm của của Nghiêm Hi dần dần xiết chặt, ngón tay trắng thuần dần dần trắng bệch, còn chút máu.

      Nửa ngày sau, chậm rãi xoay người, mắt sâu kín, lẳng lặng nhìn Chu Khải đứng bên kia nửa khóc nửa cười như người điên, “ sai rồi, tôi có , tôi từng vì mà loại bỏ ấy ra khỏi trái tim tôi, chỉ là tôi ngờ tôi thể bỏ được ấy ra khỏi trái tim tôi. Tôi có , cũng có ấy, nhưng bây giờ, tôi ai, tôi chỉ bản thân mình.”

      xong cũng để ý đến bộ dạng khiếp sợ của Chu Khải nữa, bỏ lại những người bị hành động của và Chu Khải dọa sợ, về sau bao giờ tới quán cà phê này nữa, đáy lòng Nghiêm Hi thầm nhắc nhở mình.

      ra , Nghiêm Hi dối, , bây giờ Lãnh Diễm, nhưng cố ý quên mất điểm, bốn năm sau, khi Lãnh Diễm xuất lần nữa, giống như mùa xuân tưới nước cho những gốc cây khô, cái kia, lại lần nữa mọc rễ nảy mầm.

      ~ Biệt thự nhà họ Chu ~

      Lý Lệ chạy như điên vào nhà, thấy ông Chu ngồi song song cùng ghế với Lý Thánh Đức, hốc mắt bỗng chốc đỏ lên, giọng kiềm chế được mà run rẩy, kêu lên tiếng: “Cha.” Theo tiếng kêu này, nước trong hốc mắt giống như chuỗi ngọc trai bị đứt dây, ầm ầm rơi xuống.

      Mọi người trong phòng đều nhìn thấy, ai bước đến, cũng thức thời nghĩ tới cha con họ chia lìa 17 năm, nên để họ yên tĩnh chuyện.

      Lý Thánh Đức đứng dậy khỏi ghế salon, ông lúc này và ông của mười bảy năm trước giống như là hai người, đầu đầy tóc trắng, mặt lộ vẻ đau thương, giống như ông cụ sáu mươi tuổi.

      Lý Lệ nhìn mà đau lòng, tròng mắt càng đỏ hơn, lập tức nhào vào trong ngực Lý Thánh Đức, giọng nghẹn ngào: “Cha, người già rồi, những năm qua để cha phải chịu khổ rồi.”

      Lý Duệ Thần đứng bên xem kịch vui, khóe miệng khẽ nhếch lên nụ cười trào phúng.

      Lý Thánh Đức cũng ôm chặt con của mình, cũng rất kích động, chỉ là lời ra lại làm cho Lý Lệ kích động giật mình cái, ông : “Hi Hi, ba cũng rất nhớ con.”

      tiếng “ Hi Hi” cũng đủ để Lý Lệ lạnh đến tận tâm can.

    4. Nữ Lâm

      Nữ Lâm Well-Known Member

      Bài viết:
      23,871
      Được thích:
      22,184
      Chương 33: Chuyện xưa.
      Lý Lệ nhìn thấy Lý Thánh Đức rất kích động, giống như tự nhiên bị người ta dội cho bồn lớn nước lạnh, lập tức lạnh đến thấu tim.

      Thân thể bị Lý Thánh Đức ôm liền cứng đờ, đầu óc trống rỗng, dường như trong lúc nhất thời biết làm cái gì mới đúng.

      Lý Duệ Thần xem kịch vui, bỗng cười lạnh, mười phần đều là giễu cợt.

      Người nhà họ Chu ở bên cũng chuyện gì, còn tưởng cái tên “Hi Hi” này nhũ danh hồi bé của Lý Lệ, mẹ Chu vui vẻ ra mặt, giống như quý bà nhân hậu, tiến lên ôn nhu vỗ về: “Trở lại là tốt rồi, sau này hai cha còn còn bị chia cách nữa rồi.”

      Sau đó liếc mắt thấy đôi mắt Lý Lệ sưng đỏ: “Con bé ngốc này, đây là chuyện tốt, sao lại khóc chứ!” xong liền lau nước mắt cho Lý Lệ.

      Ngược lại, Lý Thánh Đức để ý mấy chuyện này, điều ông để ý đến, trước hết đó là khi ông gọi “Hi Hi” người con trong ngực ông, nháy mắt thân thể liền cứng ngắc, sau đó lại thấy Lý Duệ Thần đứng bên cười trào phúng.

      Đôi mắt vấn đục biến sắc của Lý Thánh Đức xuất tia tra xét, mặc cho Chu phu nhân lôi kéo ông ngồi xuống, lúc này ông mới kéo Lý Lệ đến gần, tỉ mỉ suy nghĩ, Lý Lệ có chút lúng túng cúi đầu, giọng hơi chút, dường như cố gắng che giấu lo lắng của mình: “Cha, con là Lệ, Hi Hi, tìm được.”

      Dường như Lý Thánh Đức cũng sớm dự liệu được, nghe thấy tìm được con của mình, ông cũng chỉ nhăn mày, sau đó trầm mặc gật đầu cái, “Là như vậy sao?” Ông lẩm bẩm, có thể là trả lời Lý Lệ, hoặc cũng có thể là tự với mình.

      Ông chỉ ngồi bên im lặng quan sát, trong mắt xẹt qua tia sáng tỏ, hóa ra là như vậy, Lý Lệ cũng phải là con duy nhất của nhà họ Lý như trong truyền thuyết?

      Bà Chu và Chu Kỳ đứng bên lại phát ra điều gì, tại trong lòng bà Chu rất vui vẻ. Cưới được Lý Lệ đúng là chuyện tốt, sau lưng chỉ có tập đoàn Thánh Đức lớn mạnh, mà bây giờ còn cộng thêm người cha làm cục trưởng cục thuế.

      Những ngày tháng sau này của nhà họ Chu bọn họ có thể dựa được vào người con dâu này rồi!

      Lý Thánh Đức chậm rãi ngẩng đầu, đôi mắt già nua vẩn đục còn mang theo tia an ủi, nhìn Lý Duệ Thần đứng cách đó xa, chuyện về mười bảy năm trước liền thoáng qua trong đầu.

      Lý Thánh Đức từ từ tiến lên, nhìn Lý Duệ Thần, “Con trai, con lớn rồi.” Mang theo nét mừng rỡ của người cha.

      Lý Duệ Thần vốn dĩ để ý, nghiêng đầu dựa thân thể cứng đờ vào tường, mãi lâu sau mới chậm rãi nhếch môi cười, mười phần lạnh nhạt, nhìn người cha nuôi ở trước mặt, lại nhớ khi còn bé Hi Hi luôn chạy theo phía sau gọi “châu chấu”, Lý Duệ Thần lạnh lùng nhìn người đàn ông còn trẻ trước mặt cái.

      Thanh lành lạnh, mang theo chút giễu cợt: “Hừ! Đúng vậy, con lớn rồi, Lý Lệ cũng lớn rồi, ngay cả nha đầu yếu ớt, bị chính cha mình nhẫn tâm vứt bỏ - Hi Hi cũng lớn rồi.!” xong còn liếc mắt nhìn chằm chằm Lý Lệ ngồi ghế salon với đôi mắt sưng đỏ, vẻ mặt vô cùng thích thú.

      Lý Lệ nhìn thấy, đè nén hồi hộp trong lòng, lặng lẽ rời tầm mắt, giờ phút này dám nhìn thẳng vào Lý Duệ Thần.

      Lý Thánh Đức nghe như vậy liền dừng lại, nhìn thấy mặt con nuôi mình có chút lạnh lẽo, trước kia nó phải như vậy. Khi đó, nó giống như tiểu thân sĩ, luôn lễ phép chào hỏi, miệng luôn nở nụ cười nhàn nhạt.

      Còn những biết bảo vệ em của mình, đến chỗ nào cũng dắt tay con bé, con bé hấp tấp ở phía sau nó ngừng gọi “châu chấu, châu chấu”.

      Nghĩ đến đứa con xinh đẹp động lòng người của mình, Lý Thánh Đức chỉ cảm thấy mắt bị ánh mặt trời chiếu vào đau nhói, nhưng mà, bây giờ ông quay lưng về phía ánh mặt trời, làm sao lại đau nhói được?

      Nhà họ Chu nghe Lý Duệ Thần xong tất cả đều giật mình, chỉ vì người đàn ông này thường ngày dịu dàng nay lại ra những lời khiến đáy lòng người ta đóng băng, còn vì lời kia, cái gì mà bị chính cha mình nhẫn tâm vứt bỏ, “Hi Hi” là ai?

      Lý Thánh Đức chậm rãi ngẩng đầu, lẳng lặng nhìn đứa bé có dáng dấp cao hơn mình, ánh mắt ảm đạm trong tích tắc, sau khắc đó lại xuất chút chờ mong, giọng ông run run hỏi: “Con biết? Có phải con tìm được Hi Hi rồi hay ? Con bé ở đâu? Con bé có khỏe ?”

      Lý Duệ Thần bật cười, cười châm chọc: “Cha nhớ mình vứt con mình ở đâu sao? Cho dù con nhiều năm sau đó vẫn mực tìm kiếm ích gì? Nhưng sao cha có thể độc ác như thế, con bé mới năm tuổi, làm sao cha lại nhẫn tâm bỏ con bé vào rừng sâu núi thẳm, cha nghĩ đến nó sợ sao, khi cha vứt bỏ con bé, cha nghe thấy tiếng khóc của nó sao? À! Hay là vì con bé là con ruột của cha, nên cha muốn bỏ là bỏ?” Lời lạnh lẽo đến đâu cũng làm tan biến được khổ sở trong lòng Lý Duệ Thần, ngược lại, vẻ mặt càng kiên quyết hơn.

      Hi Hi, biết, em đau lòng đến nhường nào, tuyệt vọng đến nhường nào, biết, nguyên nhân em thừa nhận .

      Lý Thánh Đức chịu nổi chất vấn của Lý Duệ Thần, ánh mắt mờ mịt, dám tiếp tục nhìn thẳng vào con trai của mình, trước kia, đứa bé này rất giỏi, bây giờ lại càng tầm thường? Thậm chí thằng bé chỉ liếc mắt cái cũng khiến ông cảm thấy áp lực.

      Lý Duệ Thần cúi đầu im lặng, cổ họng phát ra tiếng hừ lạnh, sau đó xoay người rời , muốn nhìn thấy tình cảm thân tình giữa “cha” và “em ”, bao giờ muốn nhìn thấy nữa.

      Nghiêm Hi chạy như bay về công ty, khi rời khỏi quán cà phê đó cũng hai giờ chiều rồi.

      Lần này chắc xong đời rồi, thế nào gần đây luôn trễ như vậy?

      “Đinh”

      Cửa thang máy từ từ mở ra, Nghiêm Hi cũng để ý, xông thẳng vào bên trong thang máy, khắc sau khi bước vào thang máy, bên tai lại truyền đến tiếng cười lành lạnh, “Tác phong của nhân viên chính thức là như vậy sao, trễ nửa giờ đồng hồ!”

      Giọng chậm rãi, nhanh cũng chậm, nhưng Nghiêm Hi lại cảm thấy sau lưng mình đổ mồ hôi lạnh, giọng này, phải là Lãnh Diễm chứ?

      Nhưng mà, từ khi nào giọng của Lãnh Diễm lại lạnh đến như vậy?

      Nghiêm Hi từ từ quay người, liếc mắt nhìn vẻ mặt nghiêm túc của Lãnh Diễm, bĩu môi, muốn viện cớ giải thích, lại bị Lãnh Diễm cắt ngang.

      Lãnh Diễm chỉ giống như người cấp lạnh lùng quét mắt nhìn Nghiêm Hi cái, lạnh lùng, xa cách, giống như đây là lần đầu tiên nhìn thấy Nghiêm Hi.

      Xoay người về phía quản lý của bộ phận lập kế hoạch vẫn khom lưng nịnh hót cười cười, lạnh lùng căn dặn: “Để cho ấy tới phòng làm việc của tôi.” xong lại nghiêm mặt, ánh mắt cũng lạnh như trước nữa, nhưng lại nhìn Nghiêm Hi lấy cái.

      Lãnh Diễm tức giận!

      Hơn nữa còn là rất, rất, rất tức giận.

      Đây là phản ứng đầu tiên của Nghiêm Hi, hơn nữa, chọc giận Lãnh đại thiếu gia chết toàn thây, mà có chọc giận sao? Nếu , có thể đứng trước thang máy chờ , chỉ vì muốn cố đến phòng làm việc của sao?

      Quản lý của bộ phận lập kế hoạch vì chuyện lần trước thích Nghiêm Hi, sớm muốn viện cớ để sa thải thức thời này, lần này tốt rồi, tới trễ lại bị bắt gặp, vậy mình có thể tiễn ta rồi.

      Nghĩ như vậy, quản lý Triệu rất vui vẻ, nhìn Nghiêm Hi rồi cười hả hê, còn dáng vẻ khúm núm nịnh bợ vừa rồi nữa.

      Mà!

      Ưỡn ngực, ngẩng cao đầu, kiêu ngạo giống như con chuột, sai, đúng là con chuột.

    5. Nữ Lâm

      Nữ Lâm Well-Known Member

      Bài viết:
      23,871
      Được thích:
      22,184
      Chương 34: Lãnh Diễm tức giận.
      Nghiêm Hi nhìn con chuột khiến ghê tởm ở trước mặt, bĩu môi, ánh mắt khinh thường, xoay người theo sau lưng Lãnh Diễm vào thang máy.

      Nhưng mà, Nghiêm Hi nghĩ tới, theo Lãnh Diễm vào thang máy là chuyện hiển nhiên, nhưng lại làm cho những đồng nghiệp ở sau lưng trừng mắt nhìn .

      Rồi sau đó, mấy người đồng nghiệp có quan hệ tốt với nhất thời lộ vẻ lo lắng, Nghiêm Hi à, người này là Tổng giám đốc đó nha, cậu lại dám theo vào chung thang máy với Tổng giám đốc, chúa phù hộ cho cậu!

      Trong tháng máy, Lãnh Diễm lạnh lùng nhìn vách tường thang máy, Nghiêm Hi đứng co rúm ở góc, mắt thỉnh thoảng lườm lườm vẻ mặt lạnh nhạt của Lãnh Diễm, trong lòng thầm nghĩ, mình chọc ta khi nào chứ?

      “Đinh” Cửa thang máy mở ra, Lãnh Diễm vẫn làm mặt lạnh thẳng vào phòng làm việc của mình, đầu tiên Nghiêm Hi sửng sốt chút, lại nghĩ chút, bây giờ Lãnh Diễm cũng dễ chọc vào, người đàn ông này giống như tắc kè hoa ấy, lúc thế này lúc thế khác có quy luật gì hết.

      Lãnh Diễm được hai bước liền phát kia theo mình nữa, dừng bước quay đầu nhìn lại, phát vẫn còn do dự tựa vào vách thang máy, lông mày nhướn cao.

      Nghiêm Hi nhìn thấy lông mày nhướn cao, ngượng ngùng cười cười tiếng, lúc này mới từ từ ra ngoài, theo sau lưng Lãnh Diễm vào phòng làm việc của tổng giám đốc.

      Trong phòng làm việc, Nghiêm Hi ngoan ngoãn cúi đầu im lặng, Lãnh Diễm vừa vào phòng liền cởi áo khoác ra, trán lấm tấm mồ hôi, cau mày nhìn mặt trời ngoài cửa sổ, thời tiết chết tiệt này.

      Quay đầu lại thấy Nghiêm Hi im lặng, cúi đầu, nhìn vẻ mặt, chỉ biết giờ phút này đôi mắt to tròn của nhìn chằm chằm sàn nhà, đếm những ô gạch cẩm thạch kia.

      Khụ khụ!

      Lãnh Diễm ho khan hai tiếng.

      “Em vừa đâu hả?” Giọng lành lạnh, có chút vui.

      “Lý Lệ hẹn em ra ngoài.” Nghiêm Hi ngoan ngoãn trả lời, bình thường, khi Lãnh Diễm tức giận dám láo, đôi mắt Lãnh Diễm độc lắm, khi tâm trạng tốt so đo với , nhưng bây giờ rất giận, xem ra thể dối rồi.

      Lông mày nhíu chặt từ từ dãn ra, nhưng Lãnh Diễm vẫn vui: “ có chuyện gì sao lại tìm em?”

      Nghiêm Hi rất lễ phép: “Em cũng biết, ta còn chưa vào chuyện chính thấy ta đâu nữa.”

      Lãnh Diễm tin nhìn : “Chưa ?”

      Nghiêm Hi dứt khoát gật đầu: “Chưa !”

      Lãnh Diễm hỏi lại: “ chưa ?”

      Nghiêm Hi lén lút liếc mắt xem thường, thở sâu hơi: “ chưa .” Hai người qua lại, giống như trả bài vậy.

      Lãnh Diễm vui, biết tại sao, lại làm mặt lạnh: “Sau đó sao?”

      Nghiêm Hi suy nghĩ chút, vẫn là : “A, em gọi ly Cứt Chồn, người nấu cà phê có ở đó, nên em tự nấu, đến khi trở lại, ta trốn đơn luôn rồi.” đến Lý Lệ trốn đơn, còn phụng phịu cái miệng rất đáng thương. Đường đường là thiếu phu nhân nhà giàu, ràng là chính ta muốn mời khách, kết quả hóa đơn còn, người lại chạy mất dép.

      Lãnh Diễm dám tin: “Trốn đơn!”

      Nghiêm Hi gật đầu mạnh, keo kiệt!

      Lãnh Diễm biết mình chưa hỏi đến trọng điểm, tiếp tục kiếu dài điệu: “Sau đó sao?”

      Nếu như lúc này Nghiêm Hi chú ý đến nét mặt của Lãnh Diễm, phát ra khi hỏi câu đó, vẻ mặt kia còn che giấu nguy hiểm.

      Nghiêm Hi đảo con ngươi vòng như hồi tưởng lại: “A, sau đó, em chỉ nghĩ, vợ của Chu Khải thiếu tiền, nên để cho ta đến trả, nên em gọi điện thoại cho ta.” Đến chỗ “gọi điện thoại”, cố ý , còn rất nhanh.

      Tròng mắt Lãnh Diễm hơi híp lại, gương mặt lạnh đột nhiên biến thành gió xuân ấm áp, cười híp mắt nhìn : “Tìm Chu Khải nha.”

      Nghiêm Hi cười cười trả lời: “Đúng vậy đó, vợ ta thiếu tiền, ta trả ai trả.” Dáng vẻ rất tự nhiên, giống như đây là điều đương nhiên, nhưng đáy lòng lại sợ muốn chết, thầm cầu nguyện, Lãnh Diễm ơi Lãnh Diễm, khi nào mới bình thường lại đây!

      hù chết em rồi~

      Lãnh Diễm lười biếng dựa lưng vào ghế, giọng trầm thấp, dịu dàng: “Này, phải là để ôn chuyện cũ chứ?”

      Nghiêm Hi tiếp tục giả ngốc cười ngây dại, “ có mà, em còn trịnh trọng cảnh cáo ta, nhắc ta phải trông nom vợ và em của mình, được để họ giống như chó điên suốt ngày chạy cắn người khác! Gâu Gâu!” xong còn cười lấy lòng Lãnh Diễm, giống như muốn : Em rất lợi hại, em rất kiêu ngạo, phải khen em chứ!

      Lãnh Diễm cười híp mắt gật đầu, giọng nhàng: “Hả?”

      tiếng “a” vang lên, mặt đột nhiên biến mất, Nghiêm Hi lập tức có cảm giác mình hôm nay nên ra cửa!

      Lãnh Diễm nghiêm mặt nhìn : “Em tưởng là gạt được sao, hai người ôm ôm ấp ấp giữa ban ngày, thoải mái nhỉ?”

      Nghiêm Hi nghe Lãnh Diễm vậy liền im lặng, thoải mái? Tại sao lái có thể như vậy với ?

      gì, chỉ mở to mắt nhìn , đầy uất ức.

      Lãnh Diễm nhìn thấy ánh mắt bi thương của , tức giận liền bị thiêu đốt mất nửa, đáy lòng bất đắc dĩ thở dài, đối với Nghiêm Hi, vĩnh viễn đều thua.

      Bước lên trước xin lỗi với ấy , nhưng thể diện của đàn ông để vào đâu, hay thôi , nhưng mà nhìn ánh mắt đau thương của ………

      Lãnh Diễm rất đau lòng, nhưng bước đến an ủi.

      được chín mươi chín bước, chỉ còn bước nữa là xong, bước bước nào cũng được, có thể hết trăm bước, nhưng với điều kiện, phải ngoan ngoãn đứng đó đợi .

      Bây giờ rất sợ Nghiêm Hi lui về sau bước, giống như bốn năm trước, lui về phía sau bước, cho Chu Khải cơ hội.

      Cho nên lần này, tuyệt đối cho phép mình dung túng Nghiêm Hi nữa, nhà đầu này được nuông chiều, được dung túng, ngày càng được voi đòi tiên.

      Cho nên, lần này, độc ác ra lệnh cho mình, cho phép mình bước lên trước nửa bước!

      Nghiêm Hi im lặng, trong mắt ngập nước, lóe sáng dưới ánh mặt trời, nhìn Lãnh Diễm đứng im tại chỗ cũng nhìn cái, trái tim Nghiêm Hi rất lo lắng.

      Chẳng lẽ, ở trong lòng Lãnh Diễm chính là như vậy sao?

      Thoải mái? Tại sao lại thoải mái, trong nháy mắt Chu Khải ôm , toàn thân nổi đầy da gà!

      Lãnh Diễm nhìn Nghiêm Hi, ràng là sắp khóc nhưng vẫn cố gắng kìm nén, tâm bị nhéo cái, hận thể tự đánh mình ba chùy, cuối cùng khẽ cắn răng, nhìn , đùi hơi dùng sức quay ghế da vào trong, đưa lưng về phía Nghiêm Hi.

      Nghiêm Hi nhìn ghế da quay vào trong, khó khăn há miệng, cuối cùng lại được câu nào, chóp mũi đỏ ửng, nước mắt tràn ra khóe mắt rồi chảy xuống.

      Nhìn cự tuyệt, Nghiêm Hi cẩn thận hít hít lỗ mũi, điều chỉnh lại giọng , cố gắng để phát ra khóc, bình tĩnh, ngữ điệu nhàng: “Nếu còn việc gì, em trước.”

      Lãnh Diễm nhìn phong cảnh ngoài cửa sổ sát đất, trái tim cũng rỉ máu.

      Giọng Nghiêm Hi bay vào trong tai , mặt Lãnh Diễm xanh mét, nhận ra giọng Nghiêm Hi run run, tâm Lãnh Diễm lại bị nhéo cái.

    6. ^^! Nếu bạn không gửi link bài viết trên Facebook được, hãy sử dụng link trong khung này để chia sẻ bài viết :