1. QUY ĐỊNH BOX TRUYỆN SƯU TẦM :

    Đặt Title theo mẫu [Tên truyện] [dấu cách] - [dấu cách] [Tác giả] [Số chương]
    ----•Nội dung cần:
    - Hình minh họa (bìa truyện, hình ảnh,etc,...)
    - Nguồn
    - Tác giả
    - Tên editor +beta
    - Thể loại
    - Số chương
    Đặc biệt chọn canh giữa cho đoạn giới thiệu
    ---- Quy định :
    1. Chỉ đăng những truyện đã có ebook và đã được public trên các trang web khác
    2 . Chỉ nên post truyện đã hoàn đã có eBook.
    3. Trình bày topic truyện khoa học, bôi đen số chương để dễ nhìn
    4 . Cần có trách nhiệm post đến hết truyện. Nếu không thể tiếp tục post liên hệ Ad và Mod

Bá Hoàng Dụ Lãnh Phi - U Nguyệt Như Yên (2 QUYỂN + 1PN)

Thảo luận trong 'Cổ Đại'

  • ^^! Nếu bạn không gửi link bài viết trên Facebook được, hãy sử dụng link trong khung này để chia sẻ bài viết :
    1. Nữ Lâm

      Nữ Lâm Well-Known Member

      Bài viết:
      23,871
      Được thích:
      22,184
      Q.1 - Chương 5: Liên Mặc


      Mặc kệ mình nghĩ như thế nào, hay mình muốn ra sao, nhưng xuyên qua rồi hồi sinh là , Tống Vãn Ca cũng chỉ có thể thở dài trấn an mình “Chuyện gì đến cũng đến rồi, nên nghĩ nhiều nữa”. Nếu ba mẹ hy vọng mình dũng cảm kiên cường sống sót, vậy mình nhất định phải dũng cảm kiên cường sống sót.

      Hai ngày qua, Tống Vãn Ca hiểu hơn về thế giới nàng xuyên qua này. Cũng may công chúa Khuynh Thành cũng tên là Vãn Ca, chỉ khác là họ Nguyệt phải họ Tống. Chỉ cần tên đổi chuyện gì cũng tốt, tránh cho khi người khác gọi nàng, nàng lại phản ứng chậm. Hơn nữa nàng thích tên của mình, đó là cái tên ba mẹ đặt cho nàng, do đó nàng hy vọng bị gọi bằng tên của người xa lạ.

      đến việc này cũng khéo, tính tình và khí chất của công chúa Khuynh Thành rất giống Tống Vãn Ca, đều là người trong sáng nhưng lạnh lùng xa cách. Trừ những người thân cận thích tiếp xúc vời người bên ngoài, chính là mỹ nhân lạnh lùng điển hình.

      Cũng bởi vì hai điều này, mọi người đều cho là công chúa của họ mê man ba ngày ba đêm nên nhất thời nhớ nhiều việc, hoàn toàn nghĩ đến công chúa của họ bị linh hồn từ thế giới khác chiếm cơ thể. Vậy nên cho dù nàng gì, hỏi gì cũng có ai nghi ngờ.

      Còn nơi nàng xuyên qua này có ba quốc gia khác nhau, trừ Tuyết Lân quốc là chỗ nàng ở, còn có Long Đằng quốc và Hổ Khiếu quốc. Trong ba nước này Tuyết Lân Quốc từ kinh tế, buôn bán cho đến quân đều là mạnh nhất.

      Nhưng mấy năm gần đây, thực lực của Tuyết Lân quốc dần suy yếu. Nguyên nhân chính là hoàng thượng của họ, cũng là phụ hoàng của thân thể này. Ông ta phong lưu thành tính, hàng đêm ca hát, quan tâm triều chính, suốt ngày nô đùa cùng chúng phi tần trong cung, triều đình hỗn loạn, tham quan ô lại hoành hành khắp nơi, khiến dân chúng vô cùng oán hận và bất mãn. Nhưng phụ hoàng của nàng tuyệt nhiên bỏ mặc chuyện này, lại dùng binh lính để áp chế những cuộc nổi dậy, còn giao cho các trọng thần trong triều toàn quyền xử lí, riêng mình vẫn đắm chìm trong hậu cung như trước.

      "Haiz, sinh vào thời loạn, chết chính là giải thoát! Cứ thế này mãi chỉ sợ có ngày mất nước!” Tống Vãn Ca lắc đầu thở dài, ánh mắt xa xăm. Hoàng thượng Tuyết Lân quốc này làm nàng nhớ đến Thương triều Trụ Vương, vẻ mặt khỏi lên nét lo lắng.

      chuẩn bị ra ngoài ngoài cửa chợt truyền đến tiếng người lớn.

      "Khởi bẩm công chúa, cầm sư Liên Mặc chờ triệu kiến ngoài phòng ạ!”

      Liên Mặc?

      Tống Vãn Ca sửng sốt, mới nhớ tới hoàng hậu đề cập với nàng về người này, là đệ nhất cầm sư ở Tuyết Lân quốc, về luật người nào có thể hơn. Hoàng hậu nghe vậy mới mời tới dạy cầm nghệ cho công chúa Khuynh Thành bảo bối của bà.

      Ngừng suy nghĩ, Tống Vãn Ca quyết định tự gặp cầm sư của nàng lần.

      Tống Vãn Ca tới đình viện, đập vào mắt nàng là hoa đào rơi đầy tuyết trắng, rực rỡ hút vào mắt nàng. Khi gió thổi đến, cánh hoa lập tức rơi xuống, như bướm lượn, nhàng xoay vòng, như bay như múa.

      Đưa mắt nhìn qua, khắp nơi đều là cánh hoa đào tung bay theo gió.

      Ba tháng mùa xuân là mùa hoa đào rực rỡ nhất. Tống Vãn Ca từ sau khi xuyên qua vẫn chưa từng bước ra khỏi điện của công chúa Khuynh Thành, cũng biết hoa viên trong đình viện này có nhiều hoa đào như vậy.

      Hương hoa ngọt ngào nồng nàn, thơm mát tràn ngập trong khí, làm say đắm lòng người.

      Dưới tàng cây đào là người đàn ông tuyệt mỹ, áo trắng như tuyết, trong tay ôm cây đàn phượng vĩ. Mái tóc đen như mực suông thả, chỉ tùy ý cài lại bằng cây trâm ngọc, lay động trong gian theo chiều gió.

      Tay áo tung bay, những lọn tóc uốn lượn, phong thái nhàng, như hoa sen nở trong bùn mà hôi tanh mùi bùn, phiêu dật như tiên, phảng phất như trăng, độc nhất trong trời đất.

      Áo bào của bám đầy những cánh hoa tuyết trắng, trong gian, vẫn còn từng cánh hoa từ từ rơi xuống, rơi mi mắt , chớp mắt, cánh hoa cũng lướt xuống áo bào, lần nữa rơi mặt đất.

      Hoa đào rực rỡ, hoa rơi như mưa, người lạc vào mưa hoa, như bức tranh tươi đẹp, đẹp sao tả xiết.

      Tống Vãn Ca nghĩ nên bắt chuyện như thế nào đột nhiên xoay người, nhoẻn miệng cười với nàng. Cười như xuân rộ, muôn hoa đều bừng nở, đẹp đến khó thở, hương thơm thấm vào người. Cười như có ánh trăng thần thánh, thanh nhã mà nhuận sắc, chạm vào lòng Tống Vãn Ca, làm tim nàng đập mạnh.

      "Huynh là sư phụ dạy cầm của ta sao?" Tống Vãn Ca giọng hỏi, kinh diễm nhìn đôi mắt màu lam của , cùng với da thịt trong suốt như thủy tinh.

      Đôi mắt của giống như được tiếp nhận linh khí trời đất, hấp thu tinh hoa vạn vật, như sắc ngọc trong suốt, trong trẻo mà sâu thẳm, như nước hồ trong vắt nhất thiên hạ, trong sáng như mặt nước tĩnh lặng, sáng ngời như trăng, nhiễm chút bụi trần, vầng trán như có ánh sáng mờ nhạt, tao nhã vô song, làm người ta thể dời mắt.

      Làn da trắng ngần mịn màng nhẵn nhụi. Làn da trong suốt bị ánh nắng ngày xuân chiếu sáng long lanh, mỏng manh, tựa như cơn gió cũng tan .

      "Công chúa sao lại hỏi như vậy? Ta dạy người cầm nghệ ba năm rồi. “ Liên Mặc hơi nghi hoặc , giọng êm tai dễ nghe, ràng, trong veo, ấm áp, dịu dàng, tựa như mang ánh sáng mùa xuân hòa vào lòng người nghe.

      "Ồ, từ lúc ta tỉnh lại, quên rất nhiều việc, cũng có thể là mất phần trí nhớ. “ Tống Vãn Ca thu hồi tầm mắt, thản nhiên .

      "Sao? Công chúa mất trí nhớ?" Liên Mặc bất ngờ, đôi mắt cấp tốc nhanh chóng lên nét đau đớn và hoang mang, làm cho trái tim Tống Vãn Ca hiểu sao thắt lại. "Công chúa, vậy người có phải nhớ ta rồi ?"

      "Ta rồi, ta mất phần trí nhớ, mà huynh lại nằm trong phần trí nhớ đó, xin lỗi. “ Tống Vãn Ca hơi nhíu mày, thích tâm tư của mình lại bị người đàn ông xa lạ trước mắt ảnh hưởng. Dứt lời lập tức xoay lưng, bước đến đình viện trước mặt.

      "Ha ha, đúng vậy, công chúa mất trí nhớ rồi. “ Liên Mặc ánh mắt ảm đạm, khóe miệng cười khổ. "Công chúa trước khi mất trí nhớ quên ta ở kiếp trước, bây giờ công chúa mất trí nhớ lại quên ta ở kiếp này. Bất kể kiếp trước hay kiếp này, ta dường như đầu là người công chúa lãng quên!"

      Liên Mặc giọng thầm, miệng cười đầy chua xót.

      "Hôm nay ta muốn học, vậy huynh gảy bài tùy ý cho ta nghe . “ Tống Vãn Ca ngồi xuống đối diện mới giương mắt nhìn .

      "Vâng, công chúa. “ Liên Mặc đáp tiếng, đem cây đàn phượng vĩ để ra trước mặt. Đôi mắt sâu thẳm liếc nhìn Tống Vãn Ca, hai tay thon dài trắng ngần lập tức lướt qua dây đàn bắt đầu gảy.

      Thoáng chốc, giai điệu uyển chuyển du dương, phảng phất như bóng trăng tràn mặt đất, khi êm dịu réo rắt, khi u oán thê lương, khi triền miên xót xa, khi mờ ảo thanh tịnh, tình mà gợi tình, ngọt ngào mê hoặc, dường như rơi vào tình nhân gian, lại phải chịu cảnh sinh ly tử biệt, như oán như , như khóc như kể, dư quấn quit, ngừng bên tai, làm người nghe phải rơi lệ.

      Đệm theo tiếng đàn bi thương đau khổ, Liên Mặc hát khẽ: "Nhớ hình bóng ai, đau từng khúc ruột, đời này chỉ mong làm chim liền cành, ngày gặp tim như lầm lạc! Nhớ hình bóng ai, đau tận tâm can, ngày thương nhớ như si, làm được uyên ương ta nguyện chết! Nhớ hình bóng ai, lệ rơi dài, mặc cho ly biệt ngàn dặm, đêm nay hòa cùng trăng sáng! Nhớ hình bóng ai, lại nhớ ai, tương tư cùng cực. Tương tư đêm, tình mấy ngày? Chân trời góc bể dài được thế chăng?”.

      "Được rồi, hôm nay đến đây thôi, huynh về trước . “

      khúc đàn này, trái tim Tống Vãn Ca lại có chút xao xuyến. Hờ hững bỏ lại câu, bước chân ngừng đến Khuynh Thành điện của mình.

      Nàng tự hỏi nàng quên chuyện quan trọng gì sao? Vì sao Liên Mặc làm cho nàng có cảm giác vừa quen thuộc lại vừa xa lạ? Vì sao ánh mắt, nét mặt bi thương của Liên Mặc làm nàng đau lòng, u buồn?

      ! Nàng muốn điều này, muốn nghĩ đến nhất!

      Nàng là Tống Vãn Ca, phải Nguyệt Vãn Ca!

      Nàng sớm thề: đời này quyết vô tâm, tuyệt tình rồi!

    2. Nữ Lâm

      Nữ Lâm Well-Known Member

      Bài viết:
      23,871
      Được thích:
      22,184
      Q.1 - Chương 6: Về


      Đêm hôm đó, Tống Vãn Ca mơ giấc mộng, giấc mộng rất đẹp mà cũng rất ưu thương.

      Trong mộng, nàng vào rừng hoa đào sặc sỡ kiều diễm. vùng tuyết trắng đập vào mắt, đẹp đến kinh tâm động phách, cũng đẹp đến đau đớn thấu tim.

      Khắp nơi đều là cánh hoa đào rơi, cánh hoa thơm mát tung bay trong gió, tràn ngập gian, nồng nàn say lòng người.

      Cánh hoa đào cuốn theo gió, dạo bước nơi đó giống như vào ảo ảnh hư vô mờ mịt. Trong ảo cảnh, nàng thấy được người đàn ông áo trắng như tuyết, và nữ tử áo hồng phấn thanh thoát. Chỉ tiếc là thấy dung nhan bọn họ, chỉ có thể cảm thấy được khí chất như tiên.

      Giấc mộng này xa xăm mà dài đằng đẳng, cảnh ngừng chuyển đổi, giống như kể lại quãng thời gian ngắn ngủi của người đàn ông và người phụ nữa kia khi còn sống. Trong giấc mộng, Tống Vãn Ca chứng kiến bọn họ sinh tử có nhau, tình cảm động trời đất, từ khi quen biết, đến khi hiểu nhau rồi nhau.

      Cảnh mộng dừng lại ở hình ảnh cuối cùng, nữ tử áo hồng phấn giờ đây là tân nương. Áo cưới đỏ thẫm, đầu đội mũ phượng, nến đỏ đài cao, màn đỏ thêu hoa, khắp nơi tràn đầy hoan hỉ và hạnh phúc.

      Nhưng, khi người đàn ông nét mặt đỏ hồng, mang theo hạnh phúc và vui sướng bước vào động phòng, vén khăn hỉ lên, thế giới của trong nháy mắt sụp đổ. Người mến nhất trong trời đất này vĩnh viễn rời khỏi , mang theo hạnh phúc, mang theo miềm vui sướng...

      Ánh mắt bi thương, tiếng khóc của đau đớn thấu tim. Nước mắt, tựa như nỗi đau đớn, tuyệt vọng nhất từ tận đáy tâm hồn mà tràn ra, bây giờ chỉ còn mình , chỉ mình

      Đến giờ phút này, mới biết được nữ tử mến vốn có bệnh tim bẩm sinh, nàng chịu nổi niềm hạnh phúc cùng vui sướng lớn đến thế, mình rời , mang theo hạnh phúc và thỏa mãn, vĩnh viễn rời .

      Người đàn ông ôm người phụ nữ khóc rất lâu, rất lâu, cuối cùng, hao phí hết tiên lực của mình, chuyển dời trái tim mình đến lồng ngực nữ tử. Nàng sống lại lần nữa, mà người đàn ông kia, hình tiên bị diệt, hồn phi phách tán.

      Lúc thần hồn tiêu tán, giọng của người đàn ông kia thâm tình, ôn nhu, phiêu đãng trong trung, : Ca nhi, ta nàng, đời đời kiếp kiếp, vĩnh viễn vĩnh viễn...

      : tha thứ ta đời này thể thực được lời hứa, thể chăm sóc nàng, cũng thể ở bên nàng mãi mãi. Nhưng trái tim ta ở trong cơ thể nàng đến hết đời, vị trí này ai có thể thay thế được.

      : Ca Nhi, nàng nhất định phải hạnh phúc, cho dù nàng chuyển thế, nàng quên ta, nàng cũng phải hạnh phúc, vĩnh viễn vĩnh viễn...

      ◎◎◎◎◎◎◎◎◎◎◎◎◎◎◎◎◎◎◎◎◎◎◎◎◎◎◎◎

      Tống Vãn Ca từ trong mộng tỉnh lại, mới phát giác mình rơi lệ đầy mặt từ lâu. Giấc mộng kia quá chân , chân đến nỗi làm trái tim nàng cảm giác bị đè nén đến nặng trĩu, giấc mộng kia cũng xa xăm, xa tựa như câu chuyện trong mộng trải qua mấy ngàn năm.

      Nàng biết vì sao mình lại có giấc mộng kỳ lạ như thế, cũng hiểu vì sao giấc mộng này làm nàng thấy hoảng sợ, trái tim vừa rối rắm lại vừa đau lòng. Bi thương và tuyệt vọng của người đàn ông kia chìm sâu vào lòng nàng, hiểu sao làm nàng đau đớn.

      Đến giờ ngọ, Tống Vãn Ca vẫn còn cảm thấy xúc động và bối rối. hiểu sao, nàng đột nhiên nhớ đến ca khúc có thể giảm bớt gánh nặng và u sầu trong lòng.

      Bước đến bàn trà cạnh bên, cúi người ngồi xuống, nàng suy nghĩ nhiều, chỉ là khi tay gãy đàn, thuận theo giai điệu mà hát khúc《 duyên phận ngàn năm 》.

      Giọt lệ buốt giá như sao băng rơi làm tan vỡ nỗi nhớ nhung của ai

      Kiếp luân hồi trước kia xóa khuôn mặt mờ nhạt trong giấc mơ

      Núi Côn Luân. giang hồ xa ngàn dặm, hoa tàn rồi hoa nở khắp nơi

      Than hồng trần, vận hồng nhan, thiên thượng nhân gian, tình như gió thoảng, tình như sương khói

      khúc tì ba vang vọng ngàn năm, duyên kiếp này tình kiếp sau, biển xanh bể dâu tồn tại ngàn năm

      Thanh kiếm năm xưa cắt mọi oán hận, gợi lại lời hứa của ai…

      Thời gian trôi nhanh, tình trắc trở nhớ lại những lời trách móc trước kia …

      Núi Côn Luân, đời mãi phiêu bạt trong giấc mộng chỉ vì nhớ thương chàng

      Tiếu hồng nhan, họa hồng nhan

      Mây cứ trôi, tình khó mà đoạn tuyệt

      Tình tương thông, nguyện làm đôi uyên ương nguyện làm thần tiên

      Duyên tình kiếp này, duyên tình kiếp sau khó mà chia lìa

      Núi Côn Luân, đời mãi phiêu bạt trong giấc mơ chỉ vì nhớ thương chàng

      Tiếu hồng nhan, họa hồng nhan

      Mây cứ trôi tình khó mà đoạn tuyệt

      Tình tương thông, nguyện làm uyên ương nguyện làm thần tiên

      Duyên tình kiếp này, duyên tình kiếp sau, xin đừng để quyến luyến thành ly biệt

      (Duyên phận ngàn năm – Tâm nhiên)

      Hết khúc hát, Tống Vãn Ca chợt ngẩng đầu, nhìn vào đôi mắt màu lam của Liên Mặc đứng đối diện, tinh khiết mà thông suốt, sâu như biển, lại thoáng vẻ u buồn và bi thương, khiến lòng nàng kiềm được mà khẽ đau.

      Hai người cứ lẳng lặng nhìn nhau như vậy, lâu, lâu…

      Mặc dù gần trong gang tấc, nhưng phảng phất như ngàn dặm…

      "Cầm nghệ và ca nghệ của công chúa tiến bộ rồi. “ Cuối cùng Liên Mặc mở miệng trước phá vỡ im lặng, khóe miệng gợi lên lúm đồng tiền tuyệt mỹ.

      "Cầm sư đến rồi à. “ Tống Vãn Ca hơi cúi đầu, tâm tình trước đó bị nàng nhanh chóng che dấu, nét mặt vẫn là vẻ lãnh đạm hờ hững.

      "Công chúa có thể cho ta biết khúc vừa rồi là khúc gì ? Khúc nhạc này rất mới lạ, có giai điệu rất đặc biệt, ca từ cũng rất êm tai. “

      "Thuận miệng hát thôi, có gì đặc biệt cả, tên là 《 duyên phận ngàn năm 》. “ Tống Vãn Ca chuyển tầm mắt sang nơi khác, thản nhiên .

      "Hay cho khúc《 duyên phận ngàn năm 》, ha ha!" Thân thể Liên Mặc run rẩy, nụ cười ở khóe miệng tràn đầy ưu thương.

      chờ nàng đâu chỉ là ngàn năm?

      suốt ba ngàn năm rồi!

      đợi nàng suốt ba ngàn năm nay!

      Ba ngàn năm độc, ba ngàn năm chờ đợi, ba ngàn năm tương tư, ba ngàn năm chẳng lẽ vẫn chưa đủ sao?

      Haiz! vô dụng, lấy danh nghĩa cầm sư, suốt ba năm, làm Ca nhi của nhớ lại chút nào chuyện kiếp trước mà còn để nàng quên hoàn toàn.

      có thể buông tha sao?

      Có lẽ thánh sư đúng, người tiên giới vốn nên nghịch thiên mà lưu luyến tình chốn phàm trần. Thất tình lục dục, nam hoan nữ ái chỉ mang lại niềm hạnh phúc nhất thời mà để lại nỗi đau đời.

      nên rời rồi. kỳ hạn cuối cùng thánh sư cho qua hơn tháng, chỉ sợ nghe lời, chịu trở về lần nữa, thánh sư cũng hạ phàm bắt về.

      nên cứ cố chấp giữ lại mối tình vô vọng này, nên buông tay, để Ca nhi có thể tìm được hạnh phúc, vui vẻ của riêng nàng.

      "Công chúa, hôm nay ta đến đây vốn để từ biệt nàng. Cầm nghệ của công chúa đạt đến đỉnh cao, ta cũng còn gì để dạy. “ Liên Mặc vừa vừa lấy từ cổ mình chiếc vòng khuyết ngọc, đưa đến trước mặt nàng, đây là vật chưa bao giờ rời khỏi người , “Công chúa, cái này tặng cho nàng, coi như là lưu lại chút kỉ niệm cuối cùng. “

      Tống Vãn Ca nghe vậy lập tức ngẩn người, trầm ngâm lời, lẳng lặng nhìn vòng khuyết bằng ngọc Liên Mặc giao cho nàng, lâu… đến khi Liên Mặc nghĩ nàng cự tuyệt , ưu thương chuẩn bị rút tay lại Tống Vãn Ca bỗng dưng đưa tay cầm lấy sau đó đeo lên cổ mình.

      "Cám ơn, vòng khuyết ngọc này ta rất thích. “

      "Vậy mong công chúa nhất định giữ kỹ, dù thế nào cũng đừng làm mất. “ Liên Mặc vừa lại cười, gương mặt là nụ cười tươi đẹp như hoa. nhìn Tống Vãn Ca chớp mắt, vầng trán lỗ ra vẻ xinh đẹp nhiếp hồn người, khóe môi nhu tình như có như .

      Chỉ là trong nụ cười tươi đó tràn ra niềm xót xa, thấm vào lòng Tống Vãn Ca, làm đôi mắt nàng cay cay.

      "Công chúa, ta... đây. “ Liên Mặc khẽ thở dài, đôi mắt ngập sương mù dường như có giọt nước mắt long lanh, làm người ta khỏi bị nỗi ưu thương của lây nhiễm mà ưu thương cùng .

      Trái tim Tống Vãn Ca thắt lại, chỉ muốn liều lĩnh bước lên ôm chặt , xoa dịu ưu thương của , xóa bỏ tuyệt vọng của … Nhưng nàng lại hết sức đè nén cảm xúc khó hiểu kia.

      "Lên đường thượng lộ bình an. “ Tống Vãn Ca trầm mặc lúc lâu, mới nhàng ra sáu chữ này, mặc dù biết muốn đâu.

      "Công chúa, bảo trọng!" Dứt lời, Liên Mặc xoay người rời . Chỉ có biết, mỗi bước chân của lúc này nặng nề miễn cưỡng bao nhiêu, trái tim bi thương, tuyệt vọng thế nào.

      Ca Nhi, đau lòng, tuyệt vọng, ta dùng nỗi nhớ và chờ đợi để lấp đầy...

      "Ha ha, xem ra trái tim mình vẫn chưa đủ cứng rắn rồi!” Nhìn bóng lưng dần dần khuất bóng của Liên Mặc, Tống Vãn Ca thầm, khóe mắt rơi xuống giọt lệ, xuôi theo gương mặt, chạm đến bờ môi.

      Tống Vãn Ca đưa lưỡi liếm , mặn mặn, đắng đắng, đó là mùi vị của ưu thương và đau lòng.

      "Tỷ tỷ, Trần nhi ghét tên cầm sư kia!" Nguyệt Vãn Trần đột nhiên biết ra từ nơi nào, nắm chặt váy Tống Vãn Ca, khuôn mặt nhìn nàng, thở phì phì .

      "Tại sao?" Tống Vãn Ca bật thốt hỏi, vội vàng lau nước mắt mặt, trong nháy mắt cười rạng rỡ. ôm thân thể nhắn của nó vào lòng, khó hiểu hỏi, “Trần nhi vì sao lại ghết huynh ấy?”

      "Bởi vì làm tỷ tỷ vui! Làm cho tỷ tỷ khóc! Tỷ tỷ vừa khóc, Trần nhi cũng muốn khóc, tỷ tỷ vui, Trần nhi cũng vui theo!" Hai tay Nguyệt Vãn Trần ôm cổ nàng, khuôn mặt lộ ra vẻ chuyên chú, đôi mắt to trong veo giăng đầy sương mù, bờ mi cong cong thấm đẫm nước mắt.

      "Trần nhi, tỷ tỷ có buồn. Giỏi nào, Trần nhi khóc. “ Tống Vãn Ca chôn mặt mình vào đôi vai của Trần nhi, cười, nhưng là cười ra nước mắt.

      Nàng những tưởng trái tim chính mình đủ lạnh, nàng những tưởng trái tim mình vì bất kỳ người đàn ông nào mà dao động. Nhưng hôm nay mới biết, ra nàng vẫn chưa được như thế.

      , đau lòng lần là đủ rồi, lòng của nàng từ kiếp trước chết, còn lại chỉ có vô tình và quyết tuyệt!

      ******************************************

      [1]Bí : Cái ấp vai (tấm choàng). Ngày xưa con về nhà chồng mặc áo có cái ấp vai bằng vàng hoa mĩ.

      [2]Tang điền thương hải:

      Tang: Cây dâu. Điền: ruộng. Thương: màu xanh. Hải: biển.

      Tang điền thương hải là tắt câu Hán văn: Tang điền biến vi thương hải, nghĩa là: ruộng dâu biến thành biển xanh.

      Ý : Cảnh đời luôn luôn biến đổi, có gì gọi là bền vững vĩnh viễn

      [3]Thấu triệt: thông suốt mọi thứ

    3. Nữ Lâm

      Nữ Lâm Well-Known Member

      Bài viết:
      23,871
      Được thích:
      22,184
      Q.1 - Chương 7: Nguy cơ


      Thời gian như nước chảy cứ thế mà trôi qua, trong nháy mắt qua ba tháng.

      Mỗi ngày Tống Vãn Ca trừ ra ngoài thỉnh an Hoàng hậu cơ bản hề bước chân ra khỏi cửa. Ngày nào cũng ở trong Khuynh Thành điện của mình, xem ít sách hoặc luyện chữ, hay vẽ tranh, gảy vài khúc đàn. Mặc cho làm gì, Trần nhi đều luôn kề cận nàng, hát hòa theo điệu nhạc của nàng, làm nũng với nàng, thỉnh thoảng lại vui đùa ầm ĩ, ngày qua ngày vẫn tiêu dao tự tại.

      Nhưng lo lắng sâu trong lòng Tống Vãn Ca càng ngày càng tăng. Nàng biết tất cả các mặt của Tuyết Lân Quốc xuống dốc, sức mạnh của đất nước còn mạnh như trước. Khắp nơi đều xảy ra đại nạn, phải lũ lụt là hạn hán, dịch châu chấu, trộm cướp hoành hành, quốc khố thâm hụt nghiêm trọng.

      Tống Vãn Ca cũng từng nhân cơ hội Hoàng đế đến thăm nàng, bóng gió khuyên răn cái người mà nàng gọi là Phụ hoàng vài lần, để ông ta chỉnh đốn triều cương, cần chính dân, nghiêm trị tham quan ô lại ức hiếp dân lành. Nhưng Hoàng đế nghe lại còn tỏ ra giận dữ răn dạy nàng, bảo gì mà nữ tử được tham gia triều chính, cần quan tâm, vân vân. Sau đó lại hằng đêm ca hát, cố chấp nghe ai, vùi mình vào tửu sắc.

      Từ đó, Tống Vãn Ca thêm lời nào. Vua nước sớm tỉnh ngộ, quốc gia bị diệt vong chỉ là vấn đề thời gian sớm hay muộn mà thôi.

      Sinh vào thời loạn, chết chính là giải thoát, Tống Vãn Ca ngờ lời tiên đoán của mình lại thành thực sớm như vậy.

      ◎◎◎◎◎◎◎◎◎◎◎◎◎◎◎◎◎◎◎◎◎◎◎◎◎◎◎◎

      Năm Thánh An thứ năm, hai mươi lăm tháng bảy lịch, là thọ thần bốn mươi lăm tuổi của Hoàng đế Tuyết Lân quốc Nguyện Lăng Thiên, trong ngoài hoàng cung đều đón mừng.

      Hoàng thượng cho người tổ chức tiệc trong cung, phô trương lãng phí, xa hoa vô độ. Văn võ bá quan dâng lễ vật lớn, tâng bốc nịnh bợ, a dua xu nịnh.

      Tiệc rượu mừng thọ kéo dài từ sáng sớm đến tối khuya vẫn chưa dứt. Trong đại điện, ca hát hào hứng, múa may bỡn cợt, hương tửu sắc ngào ngạt, quân thần say bí tỉ, cảnh sắc tươi đẹp.

      Tống Vãn Ca ngồi mình ở góc bàn yên tĩnh, từ đầu đến cuối đều thờ ơ lạnh nhạt, tựa như người khách vội vàng, bất kì chuyện gì nàng cũng để mắt hay quan tâm. Nếu phải phụ hoàng muốn nàng đến, nàng tham gia cái yến tiệc vô nghĩa này. Vẻ xấu xí dối trá của bá quan khiến nàng ghê tởm.

      "Tỷ tỷ, Trần nhi muốn ăn cái kia, cái kia nữa. “ Thanh trong vắt non nớt của Nguyệt Vãn Trần bỗng dưng vang bên tai, lúc này mới kéo Tống Vãn Ca khỏi dòng suy ngẫm hồi lâu.

      "Trần nhi, đệ phải ở chỗ phụ hoàng sao? Sao lại thoắt đến chỗ tỷ rồi?” Tống Vãn Ca vừa vừa gắp hai viên thịt và đùi gà quay, là những thứ Nguyệt Vãn Trần chỉ vào.

      "Chỗ phụ hoàng vui chút nào, Trần nhi muồn ngồi với tỷ tỷ thôi. “ Nguyệt Vãn Trần ăn viên thịt, khiến khuôn mặt phúng phính vô cùng đáng , “Tỷ tỷ, tỷ cũng ăn , ngon lắm đấy. “

      "Trần nhi ngoan. “ Tống Vãn Ca cười cười xoa đầu nó, sau đó nhấc góc khăn che mặt lên, mở miệng ăn viên thịt nó đưa đến bên miệng, “Ăn rất ngon, Trần nhi ăn nhiều vào. Để tỷ lấy thêm cho đệ. “

      "Tỷ tỷ, có phải tỷ vui ?” Sau k hi Nguyệt Vãn Trần ăn hết thịt viên và đùi gà, đột nhiên mở to đôi mắt trong suốt, nghiêm túc nhìn Tống Vãn Ca hỏi.

      "Vì sao Trần nhi thấy tỷ vui?” Tống Vãn Ca lấy khăn tay, lau vết bẩn miệng Nguyệt Vãn Trần, buồn cười hỏi.

      "Bởi vì Trần nhi phát gần đây tỷ tỷ thở dài càng ngày càng nhiều, cau mày kể ra cũng rất nhiều mà lại ít cười . Trước đây tỷ tỷ cũng rất ít cười nhưng vẫn thường xuyên cười với Trần nhi. Nhưng bây giờ, tỷ tỷ cười nhiều với Trần nhi nữa. “ Nguyệt Vãn Trần bò lên đùi Tống Vãn Ca ngồi, hai tay ôm cổ nàng, sau đó vùi khuôn mặt mình vào lòng nàng.

      "Trần nhi nghĩ nhiều rồi, tỷ tỷ đâu có vui. Có Trần nhi luôn ở bên cạnh tỷ, tỷ làm sao có thể vui đây?” Tống Vãn Ca mặc dù ngoài miệng vậy nhưng trong lòng lại thầm kinh ngạc trước hiểu chuyện của nó. Nó mới bao nhiêu tuồi mà có thể để ý đến tâm tình và vẻ mặt nàng rồi suy đoán như vậy?.

      "Trần nhi nếu thích nhìn tỷ tỷ cười, vậy sau này mỗi ngày tỷ tỷ đều cười với đệ, được ?”

      "Được, được, Trần nhi muốn tỷ tỷ ngày nào cũng vui vẻ, ngày nào cũng cười với Trần nhi. “ Nguyệt Vãn Trần giơ con búp bê sứ tinh xảo xinh đẹp lên, hưng phấn vỗ tay .

      "Tỷ tỷ cũng hy vọng Trần nhi ngày qua ngày đều vui vẻ, bình an vui vẻ suốt đời. “ Tống Vãn Ca cười rất thoải mái nhưng lòng lại càng nặng nề.

      Trong đại điện xa hoa hào nhoáng, hình trâm ảnh ngọc, ăn uống linh đình, nhưng tất cả cũng chỉ là hư ảo, bề ngoài thái bình bên trong lại biết cất chứa bao nhiêu mối nguy. Nàng quan tâm đến sống chết của ai nhưng nàng thể lo lắng cho Trần nhi.

      "Trần nhi, đệ muốn làm Hoàng thượng Tuyết Lân quốc ?" Tống Vãn Ca đột nhiên thu nét cười, ánh mắt nghiêm túc hỏi.

      "Tỷ tỷ, trước kia Trần nhi muốn. Nhưng bây giờ nghĩ lại, đệ nhất định phải lên làm Hoàng thượng Tuyết Lân quốc. “ Nguyệt Vãn Trần suy nghĩ lúc, mới chân thành trả lời.

      "Tại sao?" Tống Vãn Ca bật thốt hỏi, tâm trạng rất bất an. Tuyết Lân quốc ngày nay tích lũy tai họa từ lâu, che đậy điều ác, triều cương hỗn loạn. Đến lúc Trần nhi lên ngôi Hoàng đế chỉ sợ sớm thối nát, cái vỏ rỗng.

      "Tỷ tỷ, Trần nhi muốn cho tỷ làm Hoàng hậu, cho nên Trần nhi nhất định phải lên làm Hoàng thượng. “ Đôi mắt Nguyệt Vãn Trần lóe sáng, khi những lời này khuôn mặt vô cùng phấn khởi, “Hoàng thượng và Hòang hậu luôn ở bên nhau, còn có thể nhau, hôn môi, vì cái này, Trần nhi mặc cho cái gì cũng làm Hoàng thượng. Tỷ tỷ, tỷ đồng ý ?”.

      "Trần nhi, đệ... “ Tống Vãn Ca vừa mởi miệng lại khép lại, có chút cam chịu lại biết gì. Haiz, thằng bé này, sao vẫn cứ nhớ chuyện cho nàng làm Hoàng hậu vậy chứ?.

      "Tỷ tỷ, tỷ như thế được ?" Nguyệt Vãn Trần cong khóe miệng, ôm cổ Tống Vãn Ca bắt đầu làm nũng.

      "Được, Trần nhi cái gì cũng được cả. “ Tống Vãn Ca qua lớp khăn che mặt hôn lên trán nó, “Nếu Trần nhi muốn làm Hoàng thượng, vậy để tỷ tỷ giúp đệ, Hoàng thượng tiếp theo của Tuyết Lân quốc nhất định là Trần nhi. “

      Trong ánh mắt Tống Vãn Ca lóe lên tia sáng, giọng tuy nhưng tràn đầy quyết tâm.

      Vì ngôi vị hoàng đế của Trần nhi, và giang sơn xã tắc ngày sau của Trần nhi, nàng cũng nên bắt đầu chuẩn bị chút rồi.

    4. Nữ Lâm

      Nữ Lâm Well-Known Member

      Bài viết:
      23,871
      Được thích:
      22,184
      Q.1 - Chương 8: Mất nước


      Đêm khuya, Tống Vãn Ca ôm Nguyệt Vãn Trần còn say trong mộng đẹp bị thanh ồn ào làm tỉnh giấc. Bên ngoài biết xảy ra chuyện gì, tiếng la hét, tiếng kêu cứu, tiếng vó ngựa, có cả tiếng kim loại chạm vào nhau, từng tiếng từng tiếng truyền vào tai làm người ta phải hoảng sợ.

      Tống Vãn Ca nhanh chóng mặc quần áo, sau đó kéo chăn đắp kỹ cho Nguyệt Vãn Trần, chuẩn bị xem tình hình bên ngoài. Vừa bước xuống giường nghe thấy giọng trong veo non nớt của Nguyệt Vãn Trần vang lên phía sau, dường như mang theo ít sợ hãi.

      "Tỷ tỷ, tỷ muốn đâu? Đừng để Trần nhi lại mình. “

      "Trần nhi, ngoan, tỷ tỷ bỏ rơi đệ đâu. “ Tống Vãn Ca xoay người ôm nó vào lòng, giọng dịu dàng an ủi nó. “Nghe lời tỷ, đệ ngủ trước , tỷ ra bên ngoài xem có chuyện gì rồi lập tức về với đệ, ngoan nhé!”

      "Tỷ tỷ, vậy tỷ về nhanh chút, Trần nhi chờ tỷ. “ Nguyệt Vãn Trần dụi đôi mắt còn ngái ngủ, cho dù tách ra lát nó cũng muốn.

      "Ừ, Trần nhi ngoan lắm, tỷ tỷ về nhanh thôi. “ Còn , Hoàng hậu vẻ mặt vô cùng hoảng hốt đột nhiên xông vào. Mái tóc rối tung, trang phục cũng chỉnh tề, hoàn toàn có phong phạm đoan trang hiền thục mẫu nghi thường ngày.

      "Mẫu hậu, xảy ra chuyện gì vậy?" Tống Vãn Ca thấy dáng vẻ của bà, tinh thần khỏi kinh sợ.

      "Ca nhi, đại họa rồi, con mau dẫn Trần nhi nhân đêm khuya chạy trốn ! Nhanh, thời gian còn nhiều nữa! cần lấy cái gì cả, các con chỉ cần trốn , chạy càng xa càng tốt!” Hoàng hậu còn kịp rồi! “Cái gì cũng đừng lấy, các con chỉ cần trốn , thoát được càng xa càng tốt!" Hoàng hậu nhanh chóng giúp Nguyệt Vãn Trần mặc quần áo, sau đó ôm nó, ra hiệu cho Tống Vãn Ca theo bà.

      "Mẫu hậu, rốt cuộc xảy ra chuyện gì? Sao người kinh hoảng như vậy?” Tống Vãn Ca ngạc nhiên nhìn Hoàng hậu, đáy lòng dâng lên cảm giác bất an mạnh mẽ.

      "Ca Nhi, ba mươi vạn quân Long Đằng đêm khuya bất ngờ đột kích, giờ đến cửa thành rồi. Phụ hoàng con triệu tập cấm vệ quân trong cung, đến cửa thành liều chết trấn thủ. “ Hoàng hậu vừa vừa vội vàng , “Tất cả cấm vệ quân trong cung nhiều nhất chỉ năm vạn, làm sao cản được ba mươi vạn quân Long Đằng quốc? Tuyết Lân quốc chúng ta sợ là diệt vong rồi, sớm nghĩ đến ngày này nhưng ngờ là xảy ra nhanh như vậy. “ xong, Hoàng hậu nặng trĩu, cam chịu thở dài tiếng.

      Nghe vậy, Tống Vãn Ca lập tức ngẩn cả người.

      Mất nước?

      ! Tương lai Tuyết Lân quốc là của Trần nhi! Nàng vừa mới quyết tâm giúp Trần nhi đoạt thiên hạ, bình định đất nước, làm sao trong chốc lát đại quân nước láng giềng đến chân thành rồi?

      Nàng muốn làm công chúa mất nước! Nàng cũng cam lòng để Trần nhi thành Thái tử mất nước!

      Nhưng, nàng nên làm gì bây giờ? Nên làm gì bây giờ?

      "Trần nhi, đến đây tỷ tỷ ôm!" Tống Vãn Ca ôm lấy Nguyệt Vãn Trần từ trong lòng Hoàng hậu, áp sát vào người mình, lo sợ nó đột nhiên biến mất.

      "Tỷ tỷ, Trần nhi sợ!" Hai tay Nguyệt Vãn Trần cũng ôm chặt cổ Tống Vãn Ca, vùi đầu vào sâu trong ngực nàng. Mặc dù nó hiểu chuyện xảy ra nhưng nó có thể cảm nhận được sợ hãi, hỗn loạn và nghiêm trọng của tỷ tỷ và mẫu hậu.

      "Ca nhi, đừng sững sờ nữa! Cấm vệ quân của phụ hoàng con chống cự được bao lâu đâu, nếu nhanh trốn kịp nữa!” Hoàng hậu quát tiếng, kéo cánh tay Tống Vãn Ca chạy nhanh ra ngoài điện.

      Tống Vãn Ca biết vận số Tuyết Lân quốc hết, còn cách cứu vãn, do đó bảo vệ tính mạng lúc này là quan trọng nhất. Về phần ngôi vị Hoàng đế của Trần nhi, còn nhiều thời gian, sau này tính toán lại. Nghĩ vậy, bước chân càng nhanh hơn, chạy theo sát Hoàng hậu.

      Chạy ra khỏi Khuynh Thành điện, đập vào mắt Hoàng hậu và Tống Vãn Ca là tình cảnh hoảng loạn vô cùng. Cả hòang cung nhiều chỗ bùng lửa, khói đen ngút trời, tỳ nữ và thái giám kinh sợ, chạy loạn khắp nơi, tiếng kêu chói tai quanh quẩn trong thâm cung, hoàng cung Tuyết Lân quốc như chiến trường địa ngục.

      "Xảy ra chuyện gì rồi? Xảy ra chuyện gì rồi?" Hoàng hậu tiện tay túm lấy cung nữ xông ra ngoài, giọng run run hỏi.

      Cung nữ sửng sốt, ngẩng đầu thấy là hoàng hậu, cuống quít quỳ xuống hành lễ, giọng cũng run run trả lời: "Hoàng hậu nương nương, nghe người khác , quân địch công hãm cửa thành rồi, còn...còn giết chết Hoàng thượng…quân địch bao vây cả hoàng cung, đám lửa này là do bọn họ phóng…”.

      "Cái gì? Hoàng thượng chết rồi?" Hoàng hậu nghe vậy, thân thể lảo đảo, suýt nữa ngã quỵ.

      "Mẫu hậu, lúc này đừng nghĩ nhiều nữa, chúng ta nhanh !" Tống Vãn Ca tay ôm Nguyệt Vãn Trần, tay kia đỡ lấy hoàng hậu hư nhược, vừa vừa kéo bà ra cửa cung. Nàng dường như cảm nhận được hơi thở chết chóc lướt đến gần các nàng.

      Càng chạy về phía trước, bước chân càng khó khăn. Băng qua hậu cung, khi đến trước điện, các nàng bị biển lửa cản lại. Tống Vãn Ca tìm cách vượt qua tiếng ‘ầm’ vang lên, thanh xà ngang ầm ầm đổ sụp, nàng hoảng hốt lui ra sau.

      "Mẫu hậu, cung điện chốc nữa sụp đổ, chúng ta nếu qua nhanh được nữa. “ Tống Vãn Ca hít sâu hơi, quay đầu lại với Hoàng hậu hồi phục tinh thần.

      Hoàng hậu gật đầu, lướt mắt nhìn xung quanh, đúng lúc đó phát thùng nước khoảng sân trống giữa điện. Vì vậy nhanh chóng cởi áo khoác ngoài, thấm ướt nước sau đó khoác lên người Tống Vãn Ca.

      "Ca nhi, con trước , mẫu hậu theo sau. “ Hoàng hậu dứt lời vội đẩy Tống Vãn Ca cái.

      Tống Vãn Ca cũng nghĩ nhiều, ôm sát Nguyệt Vãn Trần vào lòng, chạy vội đến cửa điện. Chân trước vừa ra khỏi cửa điện chợt nhớ Hoàng hậu vẫn chưa ra.

      "Mẫu hậu! Mẫu hậu!" Tống Vãn Ca nhìn lửa cháy hừng hực hét lớn, lúc này mới phát , Hoàng hậu suy tính cùng Tuyết Lân quốc sống chết.

      "Tỷ tỷ, phụ hoàng và mẫu hậu rời khỏi chúng ta phải ?” Đôi mắt sáng của Nguyệt Vãn Trần dâng đầy nước mắt, chớp cái giọt nước lớn trào ra, nhưng nó vẫn hiểu chuyện, gắng chịu đựng chứ khóc.

      "Trần nhi ngoan, khóc, có phụ hoàng và mẫu hậu, Trần nhi còn có tỷ tỷ, tỷ tỷ vĩnh viễn rời khỏi Trần nhi!” Tống Vãn Ca chua xót, ôm chặt nó vào lòng. Sau này, chỉ còn hai người sống nương tựa vào nhau.

      "Tỷ tỷ... “ Nguyệt Vãn Trần cúi đầu kêu tiếng, thân thể kề sát Tống Vãn Ca, tìm kiếm hơi ấm và an tâm.

      "Trần nhi đừng sợ, tỷ tỷ mang đệ chạy trốn. “ Tống Vãn Ca xoa đầu nó, lập tức chạy theo hướng Hoàng hậu chỉ nàng.

      đến bức tường phía bắc cung điện, Tống Vãn Ca buông Nguyệt Vãn Trần trong lòng ra, đem đống cỏ dại ở góc tường dời qua bên. Quả nhiên như lời Hoàng hậu , ở đây có cái hang, vừa đủ để nàng bò qua.

      Tống Vãn Ca vui mừng cười, nghĩ thầm cuối cùng cũng có hi vọng chạy thoát rồi.

      "Trần nhi, đến đây, tỷ tỷ bò qua trước, đệ theo phía sau, biết ?” Tống Vãn Ca nhe giọng , thấy Nguyệt Vãn Trần gật đầu mới gập người bò dọc theo hang ra ngoài cung.

      Vất vả bò ra ngoài, chưa kịp lấy lại tinh thần, bị tiếng cười đùa ồn ào làm bất ngở, sửng người tại chỗ.

    5. Nữ Lâm

      Nữ Lâm Well-Known Member

      Bài viết:
      23,871
      Được thích:
      22,184
      Q.1 - Chương 9: Ác ma


      "Ha ha, hoàng thượng minh, trước đó cho người canh chừng ở các góc trong hoàng thành. Xem ra lần này lửa rất lớn, như vậy có người từ hoàng cung trốn ra được!”

      "Đại ca, con mẹ nó, vận may của chúng ta là quá tốt, ngờ bắt được đại mỹ nhân như vậy!"

      " nàng này, lão tử vừa nhìn là biết loại gà con rồi, thượng trước rồi tính sau!”

      "Đại ca, huynh mau làm nhanh chút, mấy người chúng ta thay phiên chơi đùa, ha ha ha!"

      "Các ngươi muốn làm gì?!" Tống Vãn Ca hét lớn, đôi mắt lạnh lùng liếc nhìn mười người đàn ông vây quanh mình, lời hạ lưu thô tục của bọn họ làm nàng thấy ghê tởm và hoảng sợ. Nhìn áo giáp người bọn chúng, rồi kiếm bên hông và thương dài trong tay là biết bọn chúng là binh lính Long Đằng quốc. Nàng nghĩ chờ nàng ngoài động chính là cục diện thế này, nàng nên làm cái gì bây giờ? Trơ mắt chờ chịu nhục sao?

      "Tiểu mỹ nhân, nàng đừng sợ, lão gia ta nhất định rất thương nàng!” Tên binh lính cười dâm đãng, đôi mắt lóe lên vẻ tà ác và tham lam, chớp mắt nhìn gương mặt khuynh quốc khuynh thành của Tống Vãn Ca, nuốt nước miếng ngừng.

      "Biến !" Tống Vãn Ca nổi giận hét lên, kinh tởm nhíu mày. Nheo mắt nhìn khoảng trống, chuẩn bị lao ra, sau đó bò dọc hang vào lại hoàng cung. Nàng thà mình bị chết cháy còn hơn bị đám cầm thú này vũ nhục.

      “Ôi, đúng là chanh chua mà! Được lắm, giỏi lắm, lão gia ta thích! Cái miệng này cũng tồi!” Tên lính đầu sỏ vẻ mặt dâm tà kia vọt đến trước mặt Tống Vãn Ca, dùng thân thể chặn đường lui của nàng. Vừa vừa duỗi tay ra xoa mặt Tống Vãn Ca, bị nàng nhanh tay cản lại.

      "Tên khốn khiếp, cút xa ta chút!" Tống Vãn Ca đẩy mạnh tay ra, kinh tởm phủi tay, thừa dịp bọn họ chưa kịp lấy lại tinh thần, thần tốc lách ra khỏi vòng vây.

      " , ngờ bản lĩnh của ngươi cũng linh hoạt như vậy! Có điều, ngươi muốn chạy dễ dàng như vậy đâu!” Tên đầu sỏ vọt lên, lần nữa chắn trước mặt Tống Vãn Ca. Trò cười, đại mỹ nhân như vậy có ngốc cũng bỏ qua. Cuộc sống quân ngũ của họ, thiếu ăn, thiếu mặc, cũng thiếu bạc, mà thiếu chính là phụ nữ.

      "Cút ngay, đừng để ta lần thứ tư!" giọng Tống Vãn Ca lạnh như băng, nhăn mày trừng . Còn nghĩ cách chạy trốn giọng non nớt của Nguyệt Vãn Trần bỗng nhiên từ cửa hang truyền đến.

      "Tỷ tỷ, hang tối ghê, Trần nhi bò lâu mới ra đến đây!”

      "A! Còn đứa bé phía sau, lớn lên chắc đáng lắm đây! Tiểu tử béo mập như vậy lão gia ta muốn lấy mạng nó!” Tên đầu sỏ dùng ánh mắt gian xảo nhìn chằm chằm Nguyệt Vãn Trần vừa bò ra từ cửa hang, ngoài miệng vậy nhưng nụ cười mặt lại vô cùng tàn nhẫn, hung ác.

      Nhìn thần sắc như vậy Tống Vãn Ca lập tức kinh hãi, chút nghĩ ngợi tiến lên ôm thân thể bé của Nguyệt Vãn Trần vào lòng. Trần nhi là người duy nhất đời này nàng qua tâm, bất luận kẻ nào cũng được làm hại nó.

      "Tỷ tỷ, bọn họ hung ác, Trần nhi sợ!" Nguyệt Vãn Trần chôn mặt vào lòng Tống Vãn Ca, dám nhìn những tên lính hung thần, tay cầm đại đao, thương dài này.

      "Trần nhi ngoan, đừng sợ, tỷ tỷ bảo vệ đệ!" Tống Vãn Ca giọng an ủi, vừa ôm Nguyệt Vãn Trần vừa lui lại đằng sau. Chưa kịp lui đến cửa hang bị tên đầu sỏ túm đến trước mặt .

      "Muốn chạy? có cửa đâu! Ít nhất cũng phải chờ lão gia ta sung sướng xong , ha ha ha!" Tên đầu sỏ cười dâm đãng, giành lấy Nguyệt Vãn Trần trong lòng Tống Vãn Ca, ném qua bên.

      "Tỷ tỷ!" Nguyệt Vãn Trần khóc lớn, hai cái tay bé liên tục xoa cái mông bị té đau của mình. “Trần nhi đau quá! Tay đau, cái mông cũng đau!"

      "Chết tiệt!" Tống Vãn Ca nghe vậy vô cùng đau lòng, cắn răng hung dữ mắng, sau đó lập tức nhấc chân, đá vào bộ phận dưới thân của tên đầu sỏ, lại bị né nhanh tránh , đá vào khỏang trống.

      "Chát!" tiếng giòn vang, tên đầu sỏ tát Tống Vãn Ca cái, miệng tức giận mắng ngừng.

      "Con đàn bà đê tiện! muốn sống nữa à, dám đá bảo bối của lão gia ta?! Gia ta bây giờ cho ngươi tàn phế!"

      Còn chưa dứt lời nghe thấy tiếng quần áo bị xé rách vang lên chói tai.

      Tống Vãn Ca cố nén đau đớn gương mặt, hai tay liều mạng giãy giụa phản kháng, vành mắt đỏ lên, mắng chửi ngừng.

      "Khốn kiếp! Cầm thú! Mau buông ta ra, buông ta ra!"

      Tên đầu sỏ coi như nghe thấy tiếng Tống Vãn Ca mắng chửi, ngẩng đầu nhìn tên lính khác bảo: “Các ngươi tránh xa chút, canh gác cho ta! Chờ ta sung sướng xong rồi đến lượt các ngươi!”

      "Đại ca, huynh nhanh chút!" Bọn lính thầm than phiền vài câu, lúc này mới lau nước miếng, miễn cưỡng dịch ra xa.

      “Đồ khốn, ngươi mau buông tỷ tỷ ta ra! Nếu ta cắn chết ngươi! Cắn chết ngươi!” Nguyệt Vãn Trần thấy có người ức hiếp tỷ tỷ mình hấp tấp từ mặt đất đứng lên, chạy lại, cắn mạnh lên đùi tên đầu sỏ.

      "Bà mẹ nó! Lão tử giết chết tên tiểu quỷ này!" Tên đầu sỏ đau đớn, nhăn mặt dữ tợn, đá Nguyệt Vãn Trần ra xa ba thước, sau đó rút đao bên hông ra vẻ sắp chặt xuống.

      " được!!" Tống Vãn Ca thấy thế hét tiếng, cuống quít túm chặt tay tên đầu sỏ, khóc : “Van xin ngươi, đừng giết nó, ta hầu hạ ngươi được ? Chỉ cần ngươi giết nó, ta lập tức hầu hạ ngươi!”.

      "Vậy được, ngươi cũng biết thức thời!" Tên đầu sỏ thu đao, xoay người dâm tà nhìn chằm chằm Tống Vãn Ca, to, "Đừng để lão tử phải làm, tự cởi quần áo mình ra, nhanh lên!" Vừa , cũng bắt đầu cởi áo giáo và áo trong của mình. Trong chốc lát, trần như nhộng.

      Tống Vãn Ca xấu hổ tức giận nhắm hai mắt lại, hai tay run rẩy tháo khuy áo của mình, khoé mắt xuống từng giọt từng giọt nước mắt. Đến khi chỉ còn áo lót và tiết khố, bên tai đột nhiên truyền đến tiếng kêu thảm thiết đau đớn thấu tim.

      Sau khắc, dường như có vài giọt chất lỏng văng lên mặt mình.

      Kinh ngạc mở mắt, thảm trạng ra trước mắt làm Tống Vãn Ca khỏi sợ hãi hét tiếng.

      Tên đầu sỏ chết, hơn nữa đầu còn bị chặt khỏi thân thể, máu tươi đỏ sẫm thấm cả người, chết nhắm mắt, trong đôi mắt kịp nhắm kia tràn đầy kinh hãi.

      "Tỷ tỷ!" Nguyệt Vãn Trần sợ hãi trốn vào lòng của Tống Vãn Ca, thanh sợ hãi kéo trở lại suy nghĩ của nàng.

      "Trần nhi, đệ sao chứ!" Tống Vãn Ca dằn xuống kinh hoảng trong lòng, vừa vỗ vỗ bụi đất người nó, vừa kỹ lưỡng kiểm tra dưới, xem nó có bị thương chỗ nào .

      "Có phải là Công chúa Khuynh Thành và Thái tử Tuyết Lân quốc nhỉ?!"

      Giọng lạnh như băng vờn quanh người, mang theo chút tình cảm hay độ ấm nào, thậm chí hề lên xuống, so với băng tuyết ngàn năm, đầm rét vạn năm càng lạnh hơn, giống như bị Tu La địa ngục bao trùm.

      Tống Vãn Ca theo tiềm thức rụt cổ lại, ngẩng đầu trông về phía giọng , đối diện đôi mắt tàn lạnh như băng, cứng rắn đến nỗi làm nàng rùng mình. lạnh, đáng sợ!

      Tống Vãn Ca dám nhìn thẳng vào đôi mắt , chỉ là đánh giá sơ vài lần, nàng biết người đàn ông này rất nguy hiểm. Nhưng thể thừa nhận, rất đẹp, ngũ quan cân đối, phảng phất như điêu khắc từ ngọc, mày kiếm rậm, hơi nghiêng lên , đôi mắt ngâm đen sâu thẳm, giống như sao sáng trời, mũi cao thẳng cùng đôi môi mỏng đỏ toát ra nét tôn quý của , còn có cả ngạo khí vây quanh.

      ngồi ngựa, từ cao nhìn thẳng vào mình. Áo giáp người ở bên ngoài phản chiếu ánh trăng lạnh lẽo hàn, roi dài trong tay vẫn còn máu. tựa như ác ma ra từ địa ngục, cả người tản mát ra khí tức lạnh như băng khiến người ta dám tới gần, chỉ muốn tránh ra xa.

      Tống Vãn Ca vừa nhìn biết, người đàn ông trước mắt này vô cùng tàn khốc vô tình, tàn khát máu, tâm cơ thâm trầm.

      "Đưa !" Khoé miệng người đàn ông đột nhiên nhếch lên nụ cười hiểm, quay đầu nhìn bọn họ chỉ quay sang thị vệ phía sau lạnh giọng phân phó. Dứt lời, roi dài trong tay vung lên, con ngựa lập tức chạy như điên theo hướng bảo.

      Tống Vãn Ca còn kịp biết chuyện gì xảy ra, chốc lát, nàng và Nguyệt Vãn Trần bị quẳng lên ngựa, biết bị mang phương nào.

    6. ^^! Nếu bạn không gửi link bài viết trên Facebook được, hãy sử dụng link trong khung này để chia sẻ bài viết :