1. QUY ĐỊNH BOX TRUYỆN SƯU TẦM :

    Đặt Title theo mẫu [Tên truyện] [dấu cách] - [dấu cách] [Tác giả] [Số chương]
    ----•Nội dung cần:
    - Hình minh họa (bìa truyện, hình ảnh,etc,...)
    - Nguồn
    - Tác giả
    - Tên editor +beta
    - Thể loại
    - Số chương
    Đặc biệt chọn canh giữa cho đoạn giới thiệu
    ---- Quy định :
    1. Chỉ đăng những truyện đã có ebook và đã được public trên các trang web khác
    2 . Chỉ nên post truyện đã hoàn đã có eBook.
    3. Trình bày topic truyện khoa học, bôi đen số chương để dễ nhìn
    4 . Cần có trách nhiệm post đến hết truyện. Nếu không thể tiếp tục post liên hệ Ad và Mod

Bá Hoàng Dụ Lãnh Phi - U Nguyệt Như Yên (2 QUYỂN + 1PN)

Thảo luận trong 'Cổ Đại'

  • ^^! Nếu bạn không gửi link bài viết trên Facebook được, hãy sử dụng link trong khung này để chia sẻ bài viết :
    1. Nữ Lâm

      Nữ Lâm Well-Known Member

      Bài viết:
      23,871
      Được thích:
      22,184
      Q.1 - Chương 40: Chuyển biến (1)


      Sáng sớm, vòng ánh sáng mặt trời, tràn ra đỏ rực khuôn mặt tươi cười, từ từ dâng lên từ phương đông. Ánh vàng rực rỡ sáng ngời, xuyên qua những đám mây nhạt trôi, sương mù dày bị xua tan, ấm áp tan ra tan ra trải đều khắp mặt đất. khí rất tươi mát, phảng phất có thể ngửi được mùi thơm nhàn nhạt của hoa cỏ.

      Đây là buổi sáng sớm rất mỹ lệ và yên tĩnh, xinh đẹp đến nỗi làm cho tâm tình người ta khoái trá tinh thần tốt đẹp, yên tĩnh đến nỗi làm cho trái tim người ta cũng tự chủ được an tĩnh bình thản.

      Tống Vãn Ca ‘ưm’ tiếng, theo thói quen muốn duỗi lưng, nhưng lại cảm thấy mình giống như bị vật gì vững vàng giam cầm. Mở đôi mắt buồn ngủ có chút mông lung ra, chỉ thấy khuôn mặt của bạo quân ác ma kia phóng đại ở trước mắt mình, khỏi ngây ngẩn cả người, hồi lâu cũng đây là tình trạng gì.

      Á? Nàng từ lúc nào lại nằm trong lòng bạo quân ác ma? Hơn nữa, đây lại là lần đầu tiên nàng mở mắt thấy được bạo quân ác ma này nằm ở bên người mình. Nàng thị tẩm cũng có vài lần, nhưng mỗi lần tỉnh lại, cũng vào triều từ sớm rồi. Bây giờ chứng kiến nằm bên cạnh, đúng là làm cho nàng có chút kinh hãi, lại có chút khó có thể thích ứng.

      Bạo quân này hôm nay sao lại vào triều sớm? Hay là tối hôm qua xảy ra chuyện gì?

      Tống Vãn Ca vuốt vuốt đầu có chút đau xót, đối với tất cả chuyện phát sinh tối hôm qua, nàng sớm nhớ lắm, chỉ loáng thoáng có chút ấn tượng dường như. Nàng nhớ kỹ ác ma này tối hôm qua mặt rồng giận dữ, sau đó kéo mình trở về tẩm cung của , sau đó lại rít gào thét hỏi với nàng... Sau đó nữa, thần trí nàng hình như bắt đầu trở nên dường như, trước mắt dường như xuất người đàn ông rất dịu dàng rất thâm tình, ta ôm chặt nàng, đối với nàng dịu dàng ra lời , say đắm và thương tiếc trong mắt ta vốn rất chân thành, còn có nhu tình cùng sủng nịch trán, đầy đến nỗi dường như muốn tràn ra, làm cho nàng nhịn được run sợ, nhưng cũng hiểu sao lại đau lòng.

      Người đàn ông dịu dàng đến cực điểm kia rốt cuộc là ai đây? Tại sao vừa cảm giác tỉnh lại, nàng hình như quên rất nhiều chuyện?

      Tống Vãn Ca nhíu chặt đôi chân mày tú lệ, ngưng mắt nhìn về bạo quân ác ma trước mắt, tâm tư lại trở nên phức tạp hơn. Ác ma kia ngủ say, diện mạo khi ngủ của giờ phút này yên lặng và ôn hòa, giống như bạch mã hoàng tử trong truyện cổ tích, nho nhã tuấn dật, tao nhã nhu hòa. Ánh nắng mặt trời cứ như vậy, chiếu vào từ bên ngoài cửa sổ được chạm trổ tinh xảo, xoay tròn gương mặt tuấn tú tỳ vết của , toát ra, lông mi dài như cánh bướm nhàng bay về phía trước, mí mắt im lặng nằm, khóe miệng có chút giương lên, cười đến hạnh phúc ngọt ngào, trái tim an bình thỏa mãn, xinh đẹp tựa như thiên sứ.

      Thiên sứ?

      Tống Vãn Ca nghĩ đến từ này, khỏi thầm cười lạnh giễu cợt tiếng, nàng lại cảm thấy bạo quân ác ma trước mắt này như thiên sứ nữa chứ, đầu óc nàng khẳng định là bị cháy hỏng rồi, mới có thể sinh ra loại ảo giác này.

      Nhưng nàng thừa nhận cũng được, diện mạo của bạo quân ác ma trước mắt rất tuấn tú, giống như thần tiên tiên giới vậy. Đôi mày kiếm nghiêng nghiêng kia, đôi con ngươi sắc bén thâm u, chiếc mũi cao thẳng, môi mỏng óng ánh trơn bóng như vậy, có chỗ nào mà phải là kiệt tác hoàn mỹ nhất của trời cao. Nhất là khí phách và quý khí của , ở thân thể, toàn vẹn tự nhiên, làm cho người ta tự chủ được muốn thần phục .

      Người đàn ông như vậy, là nên hoàn mỹ. Chỉ tiếc, có trái tim. Bề ngoài như thiên sứ, nhưng trong lòng lại như ác ma Tu La. Vừa nghĩ đến tà ác lạnh lùng hàn của , điên cuồng cùng tàn bạo của , cùng với lãnh khốc khát máu của , nàng như ở trong hầm băng, cả người cũng cảm thấy ý lạnh thấm vào tận xương tủy.

      "Ta và ngươi rốt cuộc có thâm cừu đại hận gì đây?"

      Tống Vãn Ca nỉ non tự hỏi câu, nhìn gương mặt tinh xảo hoàn mỹ giống như tinh điêu tế mài[1] của , bàn tay mềm kìm lòng được duỗi tới phía trước, rồi lại bỗng nhiên dừng ở giữa trung, biết là do nên xoa hai gò má tuấn tú của hay sao. Chỉ chốc lát, khóe miệng nở ra nụ cười lạnh tự giễu, cuối cùng rụt tay trở về.

      Kỳ nàng cũng có thể đoán được, Long Ngự Tà hành hạ nhục nhã nàng như thế, nhất định là đối với chủ nhân của thân hình này, cũng chính là Công chúa Khuynh Thành Nguyệt Vãn Ca có thâm cừu đại hận đội trời chung gì đó, hoặc là cụ thể chút, hẳn là có cừu oán với phụ hoàng của Nguyệt Vãn Ca. Cho nên, mới có thể trong đêm diệt Tuyết Lân quốc, giết phụ hoàng của Nguyệt Vãn Ca, đốt thủ đô của Tuyết Lân quốc, sau đó bắt nàng và Trần nhi làm tù binh.

      Tống Vãn Ca biết, giết Nguyệt Vãn Ca, cũng phải bởi vì có tấm lòng lương thiện, mà là muốn giữ lại Nguyệt Vãn Ca để chậm rãi hành hạ cùng ngược đãi. đem tất cả cừu hận gia tăng đặt ở người Nguyệt Vãn Ca, con của hoàng đế Tuyết Lân quốc, giết phụ hoàng của Nguyệt Vãn Ca lại còn ngại giết nàng, là vì còn muốn điên cuồng trả thù nàng, để phát tiết cừu hận mãnh liệt thâm trầm trong lòng , chỉ là biết cuộc trả thù tàn khốc và ngoan tuyệt này rốt cuộc khi nào mới kết thúc.

      Tống Vãn Ca chưa từng có lúc nào oán hận ông trời như giờ! Nàng vô tội, dựa vào cái gì muốn cho nàng xuyên qua người Công chúa Khuynh Thành này, thay thế nàng ấy nhận tất cả hành hạ cùng nhục nhã thuộc về mình? Nàng bất quá chỉ là người ngoài mà thôi, ân oán khúc mắc giữa bọn họ đâu có quan hệ gì với nàng?

      Nếu như có thể lựa chọn, nàng tình nguyện chết cũng muốn xuyên qua sống lại, lại càng nguyện sống lại người Công chúa Khuynh Thành mất nước này. Nhưng, tất cả cũng chỉ là nếu như, nàng căn bản thể lựa chọn, cũng được lựa chọn. Mà bây giờ, nàng cũng còn là độc mình, cũng còn... đúng rồi có thắc mắc, nàng có nút thắt và trói buộc, đó là Trần nhi của nàng.

      Vì Trần nhi, nàng thể tạm nhân nhượng bạo quân ác ma này để bảo toàn, thậm chí là trằn trọc hầu hạ dưới thân , dù là trong lòng oán hận cùng chán ghét càng dày càng thâm, nàng cũng thể có chút phản kháng. Nhưng, nàng cam lòng, mệnh của nàng là do nàng quyết định chứ phải do trời, vận mệnh của nàng từ trước đến giờ đều do chính nàng định đoạt. Nàng có được linh hồn của thế kỷ 21, há có thể bị tên đế vương cổ đại nhốt ở thâm cung hậu viện cả đời?!

      Long Ngự Tà, mặc kệ ngươi và phụ hoàng của Nguyệt Vãn Ca có thâm cừu đại hận gì, nhưng tất cả trả thù của ngươi đều do ta đến thừa nhận, tổn thương ngươi gây ra cho ta căn bản cách nào vãn hồi. Chỉ cần ta chết, cuối cùng có ngày, tất cả hành hạ cùng nhục nhã này, ta đều đòi lại từng cái !

      Tống Vãn Ca mắt lạnh liếc Long Ngự Tà, đáy lòng thầm thề.

      hồi lâu, Tống Vãn Ca mới giấu tất cả suy nghĩ, chuẩn bị xoay người rời giường. Nhưng bàn tay to của Long Ngự Tà chặt chẽ ôm nàng lại, chân cũng liều chết đặt thân thể của nàng, tựa như quỷ đè người, làm cho nàng di chuyển được chút nào.

      Ác ma đáng chết này!

      Tống Vãn Ca nhíu chặt mày, chán ghét chửi thầm tiếng. Ngay cả ngủ thiếp cũng quên giữ lấy và giam cầm nàng! đúng là làm cho người ta tức giận!

      Quơ quơ nắm tay trước mặt , Tống Vãn Ca lãnh hé ra mặt cười trừng mắt nhìn , hận thể hung hăng đánh trận, đánh đến mặt mũi bầm dập, diện mạo đều bị biến đổi, ngay cả cha mẹ cũng nhận ra. Bất quá suy nghĩ dù đẹp cỡ nào, cũng chỉ là nghĩ, nàng còn chưa có can đảm mình đấu với bạo quân ác ma này, vậy phải muốn chết sao.

      Tống Vãn Ca buồn giận bĩu môi, lập tức cẩn thận đem bàn tay to ôm hông của mình từng chút từng chút lấy ra. Thở phào nhõm, sau đó muốn đem bắp đùi để ở người mình lấy ra , tiếng của bạo quân ác ma khiến nàng chán ghét đến cực điểm bỗng dưng vang lên bên tai nàng.

      "Ca Nhi, sao mà mới sáng sớm hé ra gương mặt xấu? Có phải tối hôm qua ngủ ngon ?"

      Lời còn chưa dứt, Long Ngự Tà mở hai mắt ra, trong mắt trong suốt ràng, cũng có nửa điểm nhập nhèm mông lung, hoàn toàn giống với dáng vẻ vừa mới tỉnh ngủ.

      "Ngài giả bộ ngủ?" Tống Vãn Ca bật thốt lên hỏi, sắc mặt tương đối tốt. Vừa nghĩ đến động tác cùng với lầm bầm lầu bầu của mình bị hiểu trong lòng, nhưng lại nhắm mắt xem kịch vui giả bộ biết, nàng lập tức có bụng hỏa.

      Bạo quân này quả nhiên chính là ác ma biến thành!

      "Trẫm vốn là ngủ, đâu có giả bộ!" Long Ngự Tà chớp chớp mắt phượng tuấn tú, khóe miệng giương thành ý cười sâu. "Hơn nữa, cũng đâu có ai quy định, người nhắm mắt nhất định là phải ngủ thiếp .”

      "Ngài... “ Tống Vãn Ca nhất thời gì, chỉ có thể tức giận trừng mắt nhìn .

      "Ca Nhi, đừng hé ra mặt lạnh như vậy, trẫm thích nhìn thấy dáng vẻ này của nàng.” Long Ngự Tà vừa , bàn tay to duỗi cái, đem Tống Vãn Ca chặt chẽ ôm vào lòng, lập tức xoay người, đem nàng đè dưới thân mình, cúi đầu bám vào bên tai nàng đùa với vành tai trắng nõn trong suốt của nàng chút, tiếng gợi cảm trầm thấp mị hoặc mà mập mờ, "Ca Nhi, tối hôm qua nàng rất nhiệt tình, rất quyến rũ, hơn nữa hấp dẫn động lòng người nên lời, trẫm rất thích.”

      "Ngài... biết ngài cái gì!" Tống Vãn Ca tức giận loạn, giọng điệu mặc dù lạnh, nhưng hai gò má vẫn là rất chịu thua kém đỏ lên. Nàng mặc dù nhớ tối hôm qua rốt cuộc xảy ra chuyện gì, cũng ràng ý của ác ma này, nhưng nhìn thân thể trần như nhộng của hai người lúc này, nghĩ cũng biết nàng tối hôm qua nhất định là lại bị ác ma này ăn sạch rồi.

      Khó trách từ khi nàng tỉnh lại cảm giác cả người bủn rủn đau đớn, giống như rời rạc, cũng biết tối hôm qua chà đạp mình thế nào. Ác ma này, chỉ cần bị kéo lên giường rồi, đừng hy vọng bỏ qua cho mình, lần nào cũng khiến cho toàn thân nàng mềm nhũn vô lực. Dục vọng của sao lại cường đại như thế? hoài nghi bị tinh trùng tẩy não rồi!

      "Ca Nhi, dáng vẻ mây đỏ bay đầy trời của nàng xinh đẹp, lại làm cho Trẫm tự kìm hãm được rồi.”

      Long Ngự Tà chặt chẽ dừng ở hai gò má đầy đặn kiều diễm như hoa đào của Tống Vãn Ca, con ngươi trong nháy mắt u lại u, đáy mắt tự giác nổi lên tình dục, cả người cũng bắt đầu trở nên khô nóng. Nhưng liều mạng nhẫn, vốn là đem dục vọng la hét trong cơ thể mạnh mẽ đè ép xuống.

      Cũng phải muốn nàng lần nữa, trời biết có bao nhiêu quyến luyến thân thể thơm mát mềm mại của Ca Nhi, nhưng thể để mình tham hoan quá độ, hề khống chế, sợ Ca Nhi chịu được dục vọng mãnh liệt nóng cháy của mình. Thở hổn hển dừng lại cách hai gò má tuyệt mỹ mê người của Ca Nhi trong gang tấc, nhìn dáng vẻ uể oải vô lực của nàng, chắc là tối hôm qua mệt chết nàng rồi.

      Cũng khó trách, tối hôm qua, quyến rũ dưới thân này nhiệt tình như lửa, mị hoặc vô cùng, giống như hóa thân thành tinh câu hồn phách người ta, đúng là chủ động quấn quít lấy muốn lần lại lần, thiếu chút nữa đem tinh lực toàn thân của tiêu hết. Theo như đủ loại phản ứng của Ca Nhi mà thấy, biết đó là bởi vì nàng trúng xuân dược, nếu , nàng tuyệt đối nhiệt tình chủ động lớn mật như vậy.

      Nghĩ đến xuân dược, Long Ngự Tà cảm thấy chuyện này dường như đơn giản như vậy. Buổi tiệc tối qua, Ca Nhi trừ uống qua ly rượu do Vũ phi kính, cũng ăn qua bất cứ đồ vật gì. Cho nên, nếu Ca Nhi bị người ta hạ xuân dược, vậy người hạ xuân dược cũng chỉ có thể là Vũ phi.

      Nhưng Long Ngự Tà tin Vũ phi kia dù có lá gan lớn đấy mấy, cũng có dũng khí làm trò hạ dược trước mặt . Hơn nữa, lui vạn bước để , nếu nàng ta muốn hạ dược, vậy nên hạ độc dược mới phải, hoàn toàn có khả năng hạ xuân dược, vậy chẳng phải là đem Ca Nhi trực tiếp tống lên long sàn của sao?

      Xem ra, nên truyền thái y đến vì Ca Nhi kiểm tra phen rồi.

      ~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~

      [1]Tinh điêu tế mài: điêu khắc tinh tế mài dũa tinh vi

    2. Nữ Lâm

      Nữ Lâm Well-Known Member

      Bài viết:
      23,871
      Được thích:
      22,184
      Q.1 - Chương 41: Chuyển biến (2)


      Vân tấn hoa nhan kim bộ diêu, phù dung trướng noãn độ xuân tiêu.

      Xuân tiêu khổ đoản nhật cao khởi, tòng thử quân vương bất tảo triêu.[1]

      Đáy lòng Long Ngự Tà yên lặng nhớ kỹ mấy câu thơ này, giờ phút này lại sâu cảm nhận được tâm tình của Đường minh hoàng ngày ngày đối mặt với mỹ nhân ân ái, muốn quản tới nữa rồi. Hôm nay cùng Ca Nhi nghỉ ngơi nhiều trong chốc lát, từ lúc đăng cơ tới nay thế nhưng đây lại là lần đầu tiên vào triều sớm, phỏng chừng đám văn võ đại thần kia đều kinh ngạc rớt cằm hết rồi.

      Vốn sớm nên rời giường rửa mặt, nhưng lại nghiện hương vị ngọt ngào mềm mại thân thể Ca Nhi, cho dù nàng mệt mỏi quá độ thực chất thể làm được cử động gì, nhưng tiện nghi ở mặt ngoài vẫn chiếm được nhiều. khi chiếm được tiện nghi lại chiếm từ sáng sớm đến canh ba giờ Thìn (7-9h sáng), mặt trời cũng lên cao rồi, mà Long Ngự Tà còn lằng nhằng, vẫn đặt người Tống Vãn Ca, sờ sờ, hôn , hoàn toàn có ý muốn rời giường.

      "Hoàng thượng, hôm nay ngài cần vào triều sớm sao?" Tống Vãn Ca nghẹn đầy bụng hỏa, tận lực cho chính mình bộc phát, nhưng giọng điệu hết sức bất thiện.

      Ác ma này, bản thân muốn rời giường, cũng đừng lôi kéo nàng theo chứ. Cả người nàng đều sắp rời rạc ra rồi, còn quên ăn đậu hũ chiếm tiện nghi của nàng. Từ khi tỉnh lại đến bây giờ, cũng ở người nàng cọ sát triền miền canh giờ rồi, vẫn còn muốn cút ngay. Tuy chỉ là ôm lấy nàng hôn môi vuốt ve, cũng có làm gì khác, nhưng có biết rất nặng hay , cũng sắp đè chết nàng rồi.

      "Trẫm vốn là thiên tử, tự có trời cao ban phúc, ngày vào triều, hôm nay cũng sập xuống.” Khóe miệng Long Ngự Tà khẽ nhếch, lộ ra nụ cười tươi xấu xa. đương nhiên biết ý nghĩ trong lòng Tống Vãn Ca, nhưng chính là muốn đè nặng nàng, cũng chỉ thích đè nặng nàng, sau này còn có ý định đè nàng cả đời nữa kìa. "Ca Nhi, biết vì sao hôm nay trẫm vào triều sớm ?"

      "Tại sao?" Tống Vãn Ca cau mày, tương đối phối hợp hỏi câu. Đáy lòng tức giận , ngươi vào triều sớm đâu có liên quan gì tới ta?! Suy nghĩ của ngươi ta chút hứng thú, cút ngay khỏi tầm mắt của ta sớm chút mới quan trọng hơn!

      Long Ngự Tà buồn cười nhìn chằm chằm Tống Vãn Ca, trong mắt phượng chợt lóe sáng, sau hồi lâu mới cúi đầu tiến đến bên tai nàng, môi mỏng gợi cảm khẽ mở, phun ra chính là lời mập mờ mị hoặc đến cực điểm, khí nóng được phun ra hây hẩy ở cổ Tống Vãn Ca, làm cho nàng nhịn được cả người run rẩy.

      "Bởi vì mùi hương dịu dàng của Ca Nhi rất đẹp rất ngọt, làm cho Trẫm nhất thời khó kìm lòng nổi. Tối hôm qua Trẫm tham luyến quá độ, vong tình vong hình, cho nên sáng nay ngủ quên. Ca Nhi, nàng cũng biết nàng có bao nhiêu động lòng người, khiến Trẫm muốn ngừng mà thể đấy!"

      Tống Vãn Ca nghe vậy, mặt cười hé ra lập tức đen lại, sắc mặt trầm lạnh như băng, muốn bao nhiêu khó coi có bấy nhiêu khó coi.

      "Ta thấy ngài đơn giản chỉ là ác ma, mà là sắc ma chính cống!!" Mỗi chữ mỗi câu của Tống Vãn Ca, đều nghiến răng nghiến lợi . Quả thực sắp tức chết nàng rồi! Lời ghê tởm như vậy mà cũng có thể ra miệng! Phỏng chừng cũng chỉ có mới có thể ra miệng!

      "Buông ta ra! Ngài dậy nổi giường cứ tiếp tục nằm mình, ta phải về cung!" Tống Vãn Ca vốn là giận đến hồ đồ rồi, cũng trông nom chính mình có phải phạm thượng, đại nghịch bất đạo hay , dù sao nàng cũng là rống to hét to trước mặt bạo quân ác ma này, muốn mặt rồng giận dữ cứ mặt rồng giận dữ , nàng chịu.

      "Ca Nhi, nàng khẳng định mình nàng có thể quay về Tuyết Dục cung của nàng sao?" Hai tay Long Ngự Tà chống đỡ ở hai bên sườn của Tống Vãn Ca, từ cao nhìn xuống nàng, mày kiếm nhíu lại, cười đến rất mập mờ.

      "Ai cần ngươi lo!" Tống Vãn Ca rối loạn tức giận tàn nhẫn trừng mắt cái, giọng điệu cũng trở nên ác liệt. "Mau cút ra! Ta muốn đứng lên!" Nàng khắc cũng muốn ở thêm với , hơn nữa còn nằm long sàn của . Mặc dù long sàn của trừ mình ra, có bất kỳ người phụ nữ nào khác nằm qua, nhưng nàng vẫn như cũ cảm thấy kinh tởm chán ghét đến cực điểm.

      "Ca Nhi, nàng muốn đứng lên sao?" Long Ngự Tà khẽ cười tiếng, lập tức xoay người nằm sang bên, tà mị bĩu môi , "Tốt thôi, chỉ cần nàng đừng ngã là được. “

      "Hừ!" Tống Vãn Ca thở hổn hển hừ lạnh tiếng, nhìn cũng chẳng muốn liếc cái, xoay người rời giường, nhưng lúc lâu cũng tìm được quần áo của mình. Giương mắt nhìn chung quanh, cuối cùng mặt đất phát quần áo sớm bị xé thành mảnh mặt đất, cơn tức khỏi từ từ nhắm thẳng bên ngoài mà phát ra, "Ngươi là dã thú sao?" Cởi quần áo cũng phải xé?!

      "Ca Nhi, đừng tức giận như vậy. phải chỉ là bộ quần áo thôi sao, trẫm sai người đem đến cho nàng bộ là được. Nếu bộ đủ, đưa mười bộ trăm bộ cũng có thể, chỉ cần Ca Nhi chê ít.”

      Long Ngự Tà phát từ sau khi mình thừa nhận trước mắt này, tâm tình của là tốt như bình thường, cho dù là nhìn thấy dáng vẻ nàng giương nanh múa vuốt giận thể át, cũng thấy vui vẻ hạnh phúc, ngọt ngào thỏa mãn. càng ngày càng cảm thấy Ca Nhi của đáng cùng tốt đẹp rồi, chỉ cần nàng phản bội mình, tình nguyện thương nàng nàng cả đời.

      "Quần áo đó, ngươi cứ thưởng cho tam cung Lục Viện của ngươi ! Ta đây hiếm lạ!" Tống Vãn Ca hung ác tức giận xong, tiện tay xé màn giường che lại người mình. Vừa định đứng dậy mang hài thêu vào, lại chỉ cảm thấy hai chân trận mềm nhũn, căn bản đứng dậy nổi, lung lay lắc lắc hai cái, rồi thẳng tắp té xuống mặt đất.

      Long Ngự Tà buồn cười lắc đầu, bàn tay to nhanh chóng vươn ra, trong nháy mắt đem Tống Vãn Ca ôm vào lòng lại.

      "Ha ha, Ca Nhi xuống giường được mới là bình thường. Nếu bị Trẫm thương cả đêm, mà Ca Nhi còn có thể hành động tự nhiên, vậy chẳng phải là Trẫm rất vô năng?"

      Ngón trỏ của Long Ngự Tà nâng cằm Tống Vãn Ca lên, nét mặt tươi cười tà ác mập mờ, bất quá trán lại tràn đầy tràn đầy nhu tình cùng sủng nịch, cả người dưới cũng ít luồng tà khí và hàn ngày thường, ngược lại lộ ra ấm áp nhè của ánh mặt trời.

      "Ngươi... Ngươi sao chứ?" Tống Vãn Ca cau mày, vẻ mặt nghi hoặc. Nàng chung quy cảm thấy bạo quân ác ma này hôm nay có chút thích hợp, tính tình dường như đặc biệt rất tốt, tươi cười mặt cũng đặc biệt nhiều, ánh mắt xảy ra biến hoá so với vốn dĩ, ít tà nịnh, nhiều dịu dàng hơn, ít băng hàn, nhiều trìu mến hơn.

      có việc gì lại ân cần, phải gian cũng là trộm.

      Chuyển biến của Long Ngự Tà làm cho Tống Vãn Ca nghĩ tới những lời này, đáy lòng phòng bị khỏi càng sâu, cả người cũng đề phòng hơn. Loại ác ma tà ác lại phúc hắc hiểm như , nàng cho rằng lại đột nhiên tìm thấy lương tâm, bởi vì căn bản là có trái tim.

      "Ca Nhi, nàng có phải có gì muốn hay ?" Long Ngự Tà nhìn dáng vẻ đề phòng của nàng, chỉ cảm thấy buồn cười, nghĩ rằng hành hạ nhục nhã của mình trước đây hù doạ nàng rồi. "Ca Nhi, sau này đâu. Sau này Trẫm tổn thương nàng nữa, chỉ biết thương nàng, tin tưởng Trẫm.”

      Nghe xong, miệng nhắn của Tống Vãn Ca khỏi mở thành hình chữ O, đôi mắt long lanh cũng mở to. Nàng phải nằm mơ chứ, cũng sinh ra ảo giác hoặc là nghe nhầm chứ?

      Ác ma vô tâm vô tình này lại còn tổn thương nàng nữa, thương nàng, còn bảo nàng tin ? Buồn cười, rất buồn cười rồi, nàng kiếp trước kiếp này cũng chưa từng nghe qua chuyện gì buồn cười hơn. Bảo nàng tin lời , nàng tình nguyện tin tưởng trời sập xuống.

      "Ca Nhi, đừng dùng loại này ánh mắt nghi vấn này nhìn ta.” Ta đau lòng, dưới đáy lòng Long Ngự Tà bồi thêm câu. "Ta dùng hành động để chứng minh những gì hôm nay ta !" Chỉ cần nàng phản bội ta, chỉ cần nàng cũng ta, như vậy, cho dù khuynh hết mọi thứ, ta cũng nàng, đến khi ta chết, mới thôi!

      Mặt Tống Vãn Ca chút thay đổi nhìn vẻ mặt nghiêm túc của Long Ngự Tà, đáy lòng thầm cười lạnh, nàng vốn tin , vĩnh viễn cũng tin. Nếu con cọp và sư tử đột nhiên với ngươi, nó ăn thịt, sau này sửa thành ăn cỏ, ngươi có tin ? Chỉ sợ kẻ ngu cũng tin tưởng nổi!

      Ác ma này hôm nay chừng là đầu óc nóng sốt, nếu với nàng những lời hư tình giả ý này. Cũng có thể đây là mưu hay mánh khoé mới nghĩ ra, muốn đùa mình, tưởng rằng chỉ cần đối tốt với mình chút, mình quên những tổn thương đối với mình trước kia, mà cảm kích rơi nước mắt với .

      Hừ! Nằm mơ !

      Tổn thương sớm tạo thành, hơn nữa xâm nhập xương cốt, dung nhập vào máu, cho dù có thể quên được sạch , nàng cũng quên, cả đời cũng quên!

      "Người đâu!" Long Ngự Tà hôn lên đôi môi hồng của Tống Vãn Ca chút, quay đầu hô lớn.

      Trong chốc lát, hai mươi thái giám và cung nữ lập tức ngay ngắn nối đuôi nhau vào

      "Hoàng thượng, dụng cụ rửa mặt và quần áo chúng nô tài sớm chuẩn bị tốt rồi, lập tức hầu hạ Hoàng thượng và nương nương dậy.” Tiểu Đức tử thái giám thân cận của Long Ngự Tà đến trước long sàn, cách màn che cung kính .

      " cần, để đồ xuống, các ngươi đều lui ra .”

      ~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~

      [1]Tóc mây mặt hoa bước đung đưa

      Phù dung màn ấm độ (đo) đêm xuân

      Đêm xuân khổ ngắn nhật (mặt trời) lên cao

      Về sau quân vương [lên] triều sớm

    3. Nữ Lâm

      Nữ Lâm Well-Known Member

      Bài viết:
      23,871
      Được thích:
      22,184
      Q.1 - Chương 42: Thai độc (1)


      Ngoài cung, trời cao mây nhạt, gió thu trong sáng, ánh vàng rực rỡ sáng ngời giống như vẩy vàng mặt đất, ấm áp chiếu rọi vạn vật thế gian, thấm vào tâm tư của người, làm vui lòng người.

      Mà trong Long Ngự cung, đèn cung điện mờ mịt, màn trướng tung bay, hào khí mập mờ kiều diễm liên tục bay lên, hồi lâu chưa xong.

      Hai người Long Ngự Tà và Tống Vãn Ca bởi vì chuyện mặc quần áo mà giằng co, hai người mắt to trừng mắt , mắt long lanh đấu với mắt lạnh lẽo, người mắt hạnh trợn tròn thở hổn hển, người khóe miệng giương lên vẻ mặt tà tứ mập mờ cười xấu xa.

      "Đưa quần áo cho ta! Tự ta có tay có chân, cần ngươi tốt bụng!" Tống Vãn Ca cắn răng trừng mắt nhìn bạo quân ác ma trước mắt, đôi chân mày nhíu lại chặt, vừa xấu hổ vừa giận, hai gò má sớm tức giận đến đỏ bừng.

      "Trẫm lặp lại lần nữa, là để cho Trẫm mặc hai là mặc.” Long Ngự Tà nhìn Tống Vãn Ca phẫn nộ, khóe mắt và đuôi chân mày tràn đầy ý cười xấu xa, cái yếm màu hồng thêu hoa mẫu đơn trong tay bị cầm lúc lúc , vẻ mặt mang dáng vẻ tà ác ti bỉ 'xem nàng có thể làm gì được ta'. "Ca Nhi, kỳ nàng mặc quần áo đẹp hơn, càng mê người hơn, cũng càng đúng ý Trẫm, dù sao mặc cũng phải cởi ra, dứt khoát mặc . Ca Nhi, nàng đúng ?"

      "Đúng cái đầu quỷ của ngươi!" Hai mắt Tống Vãn Ca bốc hỏa, giận thể át, thiếu chút nữa đưa đấm qua. Khóe miệng mạnh mẽ co quắp rồi hạ xuống, lập tức hít sâu hơi, nén xuống phẫn nộ đầy trong bụng, tức giận lớn tiếng phản bác lại, "Nếu mặc vào lại muốn cởi ra, vậy ngươi còn mặc quần áo để làm gì? Sao ngươi mặc gì mà lâm triều ?"

      Nghe vậy, Long Ngự Tà cười ‘khúc khích’ tiếng.

      "Ca Nhi, lời này của nàng rất khôi hài, nàng từng thấy qua hoàng đế khỏa thân vào triều sớm chưa?" Long Ngự Tà chớp chớp mắt phượng, buồn cười lắc đầu. hồi lâu, mới thu hồi vẻ mặt cười đùa, đứng đắn , "Được rồi, trẫm náo loạn với nàng nữa. Nghe lời, đến đây, mau mặc quần áo vào.”

      Vừa , đem cái yếm đưa tới trước mặt Tống Vãn Ca, nghiêng rồi hạ mày, ý bảo nàng phối hợp chút. còn có chuyện muốn xử lý, cũng thể mực ở giường mắt to trừng mắt với này nữa.

      Tống Vãn Ca thấy vẫn quyết tâm mặc quần áo cho mình, khỏi bĩu môi, cũng nhăn nhó tiếp, đàng hoàng duỗi hai tay mặc cho mặc cái yếm vào cho mình. Thầm nghĩ: bạo quân ác ma này tình nguyện hầu hạ mình, chẳng lẽ mình còn sợ bị hầu hạ sao? Nhìn dáng vẻ lưu loát được tự nhiên của , nghĩ cũng biết nhất định là chưa từng mặc quần áo cho người phụ nữ nào, xem ra chính mình còn có đặc ân, được ác ma điên cuồng bá đạo này hầu hạ.

      Đáy lòng mặc dù nghĩ vậy, nhưng Tống Vãn Ca vẫn là đem toàn bộ mười tám đời tổ tông của ra ân cần hỏi thăm lần, hơn nữa cũng càng thêm xác định đầu óc ác ma này hôm nay bị cháy hỏng rồi, thần trí có chút bất bình thường. Nếu , ông trời cũng hạ mưa đỏ, mặt trời cũng ra từ phía tây. (ta thấy câu này kỳ kỳ sao ý =.= đáng lẽ phải là nếu trời hạ mưa đỏ, mặt trời mọc từ phía tây mới đúng, nhưng trong bản convert là "bất hội" = " ")

      "Ca Nhi, miếng ngọc cổ nàng đặc biệt, ai tặng cho nàng vậy?" Bàn tay to của Long Ngự Tà xoa xoa xương quai xanh hoàn mỹ trắng nõn của Tống Vãn Ca, qua lại dao động vòng, lập tức cầm lên miếng ngọc nàng đeo cổ, cẩn thận quan sát phen.

      Miếng ngọc này vốn là từ loại lam ngọc tinh chế điêu luyện mà thành, toàn thân trắng như tuyết, trong suốt sáng long lanh, chút tỳ vết. Sờ trong tay, cảm giác trơn bóng, tinh tế nõn nà, tinh tế mềm nhẵn, ấm áp vô cùng. Ánh sáng lưu chuyển, giống như phải vật của trần gian.

      Nhìn kỹ, mặt trước của miếng ngọc này khắc đoá sen trắng nở rộ, công phu điêu khắc tuyệt thế, trông rất sống động, ngửi kỹ hơi, dường như cũng có thể ngửi thấy được mùi hương lạnh nhàn nhạt tươi đẹp. Mà mặt sau lại khắc bốn chữ, ‘Mạc mất đừng quên’. ( hiểu được, nhưng tớ nghĩ nôm na như kiểu "đừng bao giờ quên", chả biết đúng ko =.:)

      "Ca Nhi, miếng ngọc tinh xảo như vậy, đây là lần đầu trẫm nhìn thấy đấy.” Long Ngự Tà vừa , vừa híp mắt nhìn về phía Tống Vãn Ca, thấy nàng vẫn trầm mặc , hình như có chút ngây người, đáy lòng có cơn hờn dỗi dâng lên, sắc mặt trong nháy mắt trở nên có chút khó coi. "Ca Nhi, trẫm thấy nàng vẫn luôn mang theo bên người, chưa từng gỡ xuống, nó đối với nàng rất quan trọng sao?"

      Cảm thấy khí dường như thích hợp, Tống Vãn Ca mạnh mẽ lấy lại tinh thần, đem miếng ngọc trong tay Long Ngự Tà giành lại, lập tức để vào trong áo dán ở cổ. Trong động tác êm ái mang theo cẩn thận tràn đầy, nhưng ở trong mắt Long Ngự Tà, chỉ cảm thấy hết sức chói mắt, hờn dỗi ở đáy lòng khỏi càng đậm càng nặng, nhưng nét mặt vẫn biểu lộ biến hóa.

      "Miếng ngọc này là mẫu hậu của ta để lại.” Tống Vãn Ca tự hỏi hai giây đồng hồ, mặt đổi sắc dối. Nàng cũng dám , ác ma bạo quân này muốn chiếm hữu nàng rất mãnh liệt đáng sợ, nếu biết miếng ngọc cổ nàng vốn là của người đàn ông khác đưa cho nàng, chỉ sợ biết làm ra chuyện tàn nhẫn ác liệt gì nữa.

      "Vậy sao.” Long Ngự Tà từ chối cho ý kiến nhíu mày lại, cho dù là mẫu hậu của mình để lại, cũng đâu cần xem như bảo bối thế chứ? "Ca Nhi, trẫm rất thích miếng ngọc này, có thể tặng nó cho Trẫm ?"

      " thể!" Bàn tay mềm của Tống Vãn Ca cuống quít cầm miếng ngọc cổ, gần như là từ trong tiềm thức bật thốt lên cự tuyệt.

      Dứt lời, nàng khỏi chấn động, dường như ngay cả chính mình cũng ngờ lại có thể cự tuyệt trực tiếp dứt khoát như thế, nhưng nàng quả thực là tự chủ được ra lời cự tuyệt rồi. Nàng chỉ biết miếng ngọc này là của Liên Mặc đưa cho nàng, nàng cũng cực kỳ cực kỳ thích, nhưng lại dường như cảm thấy miếng ngọc này dường như hết sức quan trọng với nàng, bất luận kẻ nào cũng thể cướp nó .

      Nghĩ đến Liên Mặc, lòng của nàng lại dường như đau, cả lồng ngực nổi lên cảm giác nhớ nhung, loại tư tưởng này là cầm lòng nổi, hoàn toàn bị nàng khống chế. Điều này làm cho nàng có chút ảo não, nhưng cũng bất đắc dĩ. Lòng của nàng phải đau đớn nếu muốn nhớ, nàng cũng thể tránh được.

      Nhưng, Liên Mặc rốt cuộc đâu vậy? Người đàn ông dịu dàng, phiêu dật như tiên đó, vì sao cả người tỏa ra khí tức đều là đơn tĩnh mịch, ưu thương tuyệt vọng, đứt ruột gan người như vậy?

      "Hoàng thượng, miếng ngọc này là di vật của mẫu hậu ta để lại, ý nghĩa rất đặc biệt, xin thứ lỗi cho ta thể tặng nó cho ngài.” Tống Vãn Ca giấu suy nghĩ phức tạp hiểu được, thản nhiên . Giờ phút này, tâm tình của nàng cực kỳ áp lực, cực kỳ tốt, đáy lòng hiểu sao khó chịu, nhưng cụ thể vì sao khổ sở, nàng cũng .

      Có lẽ, là bởi vì... Liên Mặc...

      Ánh mắt Tống Vãn Ca ảm đạm rồi hạ xuống, khóe miệng nở ra nụ cười vừa giống khổ sở vừa như tự giễu. Nàng cảm thấy mình rất vô dụng, kiếp trước bị phản bội sâu như vậy cũng thể làm cho nàng hoàn toàn hết hy vọng. Nàng vẫn bắt buộc chính mình tuyệt ái tuyệt tình, cũng vẫn tưởng rằng mình làm được tốt lắm, nhưng tại sao vừa nghĩ đến Liên Mặc, lòng của nàng lại thể khống chế mà đau đớn vì , ưu thương vì đây?

      Nàng chán ghét loại cảm giác mà trái tim hoàn toàn thể khống chế được này, càng chán ghét cảm tình của mình bị người đàn ông khác khơi mào. Bị thương qua lần, nàng sợ, nàng quyết cho phép chính mình bị cảm tình gây thương tích lần nữa.

      "Ha ha, Ca Nhi, trẫm đùa với nàng thôi, cần khẩn trương như vậy đâu.” Long Ngự Tà giống như thèm để ý cười khẽ tiếng, mắt phượng mị rồi lại mị, che đậy ánh sáng thâm sâu phức tạp trong mắt, tiện tay cầm áo lót và tiết khố (quần) lên mặc vào cho nàng. "Nếu là di vật mẫu hậu nàng để lại cho nàng, vậy Ca Nhi cứ giữ .”

      "Tạ ơn Hoàng thượng.” Tống Vãn Ca thấy hề kiên trì muốn lấy của mình, khỏi thở dài hơi. Nàng còn tưởng rằng với tính bá đạo mãnh liệt của bạo quân ác ma này, sau khi bị mình cự tuyệt, chắc chắn mạnh mẽ cướp lấy, lại nghĩ rằng dễ dàng quên như vậy.

      Xem ra, hôm nay đầu óc của ác ma này dường như bị phá hỏng !

      "Ca Nhi, thân thể nàng mệt mỏi, ở giường nằm nhiều chút , sau bữa tối, trẫm cho nàng quay về Tuyết Dục cung.” Long Ngự Tà đỡ Tống Vãn Ca nằm xuống, lại còn hôn môi nàng, lúc này mới xuống giường mặc quần áo của mình vào.

      Lần này Tống Vãn Ca cũng tiếp tục kiên trì lập tức hồi cung, mà là nghe lời Long Ngự Tà , trái lại nằm nghỉ ngơi long sàng. Dù sao nàng phản kháng cũng hiệu quả, tốt hơn hết là tiết kiệm sức lực. Hơn nữa, cả người nàng dưới đều bủn rủn lợi hại, uể oải vô lực, căn bản muốn di chuyển, cũng có sức để di chuyển.

      "Tiểu Đức tử, Tần thái y tới chưa?" Sau khi mặc chỉnh tề, Long Ngự Tà gọi thái giám thân cận của mình vào.

      "Bẩm Hoàng thượng, Tần thái y tới lâu rồi, chờ ở phòng ngoài.” Tiểu Đức tử thấp mi thuận mắt, cung kính trả lời.

      "Truyền!"

      "Nô tài tuân chỉ.” Tiểu Đức tử lên tiếng, vội vàng lui ra.

      bao lâu, Tần Phi Vũ thái y cấp cao nhất trong viện thái y mang theo hòm thuốc đến...

    4. Nữ Lâm

      Nữ Lâm Well-Known Member

      Bài viết:
      23,871
      Được thích:
      22,184
      Q.1 - Chương 43: Thai độc (2)


      "Vi thần khấu kiến Hoàng thượng, Ngô hoàng vạn tuế vạn tuế vạn vạn tuế!"

      Tần Phi Vũ buông hòm thuốc trong tay xuống, ưu nhã vô cùng cúi người hành lễ, kiêu ngạo siểm nịnh, tiến thoái hợp nghi thức, trong sáng tuấn dật, phong thái nho nhã, chính là công tử khoẻ đẹp trần thế.

      Dáng vẻ khoảng mười bảy, mười tám tuổi, mặc bộ quần áo nhà nho bằng tơ lụa màu xanh da trời, vóc người thon dài mà cao ngất, ngũ quan tuấn tú như điêu khắc, tóc dài mềm mại đen như mực, chỉ dùng sợi dây gấm màu trắng buộc lên cao, ánh sáng bảy màu của cung đình lưu luyến lướt qua mái tóc đen của , để lại tầng màu trong suốt như thuỷ tinh. Da rất trắng cũng rất tinh tế, lộ ra có chút ánh sáng, hai tròng mắt trong suốt như nước suối sáng ngời phát sáng sáng long lanh, ánh sáng lưu chuyển rực rỡ, ánh sáng nhàng toát ra lông mi đen dài của , hơi hơi loé hào quang.

      "Được rồi, Phi Vũ, phải trường hợp chính quy cần đa lễ.” Khoé miệng Long Ngự Tà nở ra nụ cười ấm áp, đứng dậy cúi xuống, đưa tay đỡ Tần Phi Vũ cúi người hành lễ lên. " với đệ bao nhiêu lần rồi, thi lễ cũng tuỳ trường hợp, chúng ta là em họ đấy.”

      "Hoàng thượng, ngài tuy là biểu huynh của thần, nhưng lễ nghĩa quân thần thể bỏ, vi thần cũng dám vượt qua quy củ.” Tần Phi Vũ có chút nhíu mày, làm như quá quen biết với Long Ngự Tà. Bất quá, miệng mặc dù vậy, nhưng đáy mắt lại lên vẻ làm trò nhè .

      "Phi Vũ, mới hơn tháng gặp, sao đệ lại càng trở nên cổ hũ vậy?" Long Ngự Tà buồn cười lắc đầu, vẻ mặt cũng vẻ trêu chọc, ý cười ra từ đuôi chân mày và khoé mắt, tâm tình dường như đặc biệt rất tốt.

      "Xì, huynh thôi .” Nhướng rồi hạ mày, Tần Phi Vũ cũng chẳng muốn giả vờ cổ hũ nữa. Nhún vai, lập tức thay đổi sắc mặt ba trăm sáu mươi độ, giấu nghiêm túc, khóe miệng giương lên, mặt trong nháy mắt treo đầy tươi cười sáng lạn như ánh mặt trời. "Tử Mạch, , sáng sớm triệu đệ đến đây cuối cùng là có chuyện gì?"

      Dứt lời, Tần Phi Vũ ngẩng đầu lên, khoanh tay trước ngực, khí định thần nhàn nhìn về phía Long Ngự Tà. ở trong phủ mình đóng cửa nghiên cứu sách y dược cổ điển hơn tháng, để ý đến chuyện bên ngoài, nghiên cứu cao hứng. Ai ngờ, sáng sớm hôm nay bị biểu huynh ác ma này của mình triệu gấp đến Long Ngự cung của huynh ấy, cũng biết rốt cuộc xảy ra chuyện gì.

      "Tốt lắm, ta cũng trêu chọc đệ nữa, có chuyện đứng đắn cho đệ làm đây.” Long Ngự Tà vỗ vỗ bả vai Tần Phi Vũ, lập tức giấu vẻ mặt làm trò cười, thần sắc trong nháy mắt trở nên có chút nghiêm túc. Bỗng nhiên ngừng chốc lát, mới tiếp, "Phi Vũ, đệ nhanh chóng giúp ta xem thân thể Ca Nhi có gì ổn, kiểm tra cẩn thận chút, được ứng phó cho có lệ.”

      "Ca Nhi?" thào lập lại lần, Tần Phi Vũ có chút nghi hoặc, đó là ai? Trước mắt, nữ tử có thể được biểu huynh gọi thân thiết như thế trừ hoàng phi Phong Linh Tuyết ra, tìm được người thứ hai. "Tử Mạch, nữ tử tên Ca Nhi này là ai? Sao đệ chưa từng nghe qua? Huynh với nàng ấy có quan hệ gì? Xem dáng vẻ của huynh, dường như rất khẩn trương với nàng ấy! đời này, có thể tìm ra nữ tử có thể khiến huynh khẩn trương cũng rất khó rồi. Nữ tử này xem ra đơn giản, nàng ấy rốt cuộc là ai?"

      "Hỏi nhiều như vậy làm gì?" Long Ngự Tà hừ rồi hừ, tức giận trừng mắt nhìn Tần Phi Vũ cái, bất quá cũng đơn giản giải thích mấy câu, "Ca Nhi là Luyến phi ta mới sắc phong lâu, thời gian tiến cung ngắn, mới tháng thôi. Đệ cũng có hơn tháng vào cung rồi, tất nhiên biết nàng ấy là ai.”

      xong, Long Ngự Tà tự ý kéo Tần Phi Vũ đến trước long sàn, cũng ấn ta ngồi xuống chiếc ghế mềm mại trước giường.

      "Tử Mạch, đệ huynh chừng nào mới có thể từ bỏ bản tính thô lỗ xúc phạm này của huynh chứ.” Tần Phi Vũ bĩu môi, bất mãn oán giận. "Đệ cũng đâu phải thể , thể ngồi, cần huynh níu níu kéo kéo như vậy sao, là.”

      "Được rồi, đệ tiếng chút, đừng ầm ỹ Ca Nhi nghỉ ngơi.” Long Ngự Tà vừa cũng đấm ta đấm , lập tức đưa tay kéo lại màn giường chút, động tác nhàng, nhìn vào bên trong, quả nhiên thấy kia sớm vì mệt mỏi quá mà ngủ say. Nhìn dung nhan vui sướng khi ngủ của nàng, khóe miệng Long Ngự Tà khỏi nở ra nụ cười tươi dịu dàng sủng nịch, nhu tình trong mắt đều ra.

      "Tử Mạch, hôm nay huynh ngã bệnh chứ?" Tần Phi Vũ xong, theo tính chất nghề nghiệp dò xét cái trán của ta, độ ấm rất bình thường. Kỳ điều Tần Phi Vũ chính thức muốn hỏi chính là, đầu óc huynh bị cháy hỏng rồi sao? Trời ạ, biểu huynh từ lúc nào lại có vẻ mặt dịu dàng chăm sóc thế này? Mặt trời hôm nay có phải mọc từ hướng tây rồi ? Xem ra, mùa xuân của biểu huynh ác ma của sắp tới rồi, xuân tình bắt đầu xuất rồi.

      Chỉ là biết, nữ tử tên Ca Nhi nằm sau tấm màn này cuối cùng là có chỗ đặc biệt gì, có thể làm cho biểu huynh ác ma của quan tâm nàng ấy như thế. Ha ha, giờ phút này đúng là có chút tò mò với nàng ấy, rất muốn nhìn tận mắt bộ mặt của nàng ấy.

      Trái tim tùy ý di chuyển, Tần Phi Vũ nghĩ vậy, lập tức nhướng người về phía trước, muốn ló đầu vào trong màn để nhìn trộm dung nhan kiều của giai nhân.

      "Đệ muốn làm gì?" Long Ngự Tà theo bản năng kéo người của Tần Phi Vũ lại, nghiêm mặt bực mình liếc mắt nhìn , vội vàng bỏ màn giường xuống. "Nữ tử của ta đệ cũng dám xem?"

      "Xì! Nữ tử của huynh đệ xem còn ít sao? Tần phi trong hậu cung của huynh có ai đệ chưa thấy?" Khoé miệng Tần Phi Vũ co quắp rồi hạ xuống, thú vị nhún vai. Đáy lòng lại thầm nghĩ: xem ra, nữ tử này đối với biểu huynh mà , tồn tại đặc biệt. Nếu , huynh ấy khẩn trương như vậy, ngay cả mình liếc mắt nhìn cái huynh ấy cũng muốn, đây chính là chuyện chưa từng có.

      Ha ha, bế quan nghiên cứu sách y cổ điển hơn tháng nay, dường như bỏ lỡ rất nhiều chuyện đây!

      "Ca Nhi khác biệt lớn với những nữ tử thích ghen tuông lại ái mộ hư vinh khác.” Long Ngự Tà nhíu mày trừng mắt nhìn Tần Phi Vũ cái, bất quá cũng dường như ý thức được mình vừa rồi dường như thực có chút hốt hoảng. Ho khan hai tiếng, che đậy xấu hổ, lập tức lấy ra tay của Tống Vãn Ca, đặt mép giường, , "Đệ ngây ngốc cái gì, nhanh chóng bắt mạch cho ta , nhanh lên chút.”

      "Biết rồi, biết rồi, thúc giục cái gì mà thúc giục.” Tần Phi Vũ hơi bất mãn nhíu nhíu mày, lập tức chuẩn bị xem mạch cho Tống Vãn Ca. Tùy ý liếc mắt cánh tay bé ở mép giường cái, con ngươi trong mắt khỏi dao động chút.

      Bàn tay trắng nõn đẹp, trắng ngần sáng long lanh, màu da trơn bóng, ngón tay và dài như hành xanh, là bàn tay mềm mại đẹp nhất gặp được từ lúc chào đời tới nay.

      Đáy lòng Tần Phi Vũ thầm than thở, nhịn được muốn vuốt ve lên.

      "Chờ chút!" Tiếng nặng nề của Long Ngự Tà đột ngột vang lên, dọa Tần Phi Vũ giật mình.

      "Sao vậy?" Tần Phi Vũ quay đầu nhìn về phía Long Ngự Tà, mặt mang theo nghi hoặc cùng bất mãn.

      "Khụ khụ, có gì. “ Long Ngự Tà vội ho tiếng, chèn cái khăn lụa cổ tay Tống Vãn Ca, có chút mất tự nhiên , "Được rồi, đệ có thể bắt đầu xem mạch rồi.”

      Hai mắt Tần Phi Vũ nhìn chằm chằm chiếc khăn lụa kia, khuôn mặt tuấn tú tối đen, trực tiếp gì. Biểu huynh ác ma này, hôm nay có phải uống nhầm thuốc rồi ? Trước kia cho dù xem mạch cho hoàng phi Phong Linh Tuyết huynh ấy thương nhất, cũng thấy huynh ấy như vậy. Còn dùng khăn lụa ngăn cách, có ý gì vậy? Thế nào, sợ chiếm tiện nghi nữ tử của mình sao? Hứ! Buồn bực chết rồi!

      Đáy lòng tuy có hờn dỗi đầy bụng, nhưng Tần Phi Vũ cũng qua loa chút nào, vươn bốn ngón tay đặt lên cổ tay Tống Vãn Ca, chăm chú cẩn thận xem mạch. Cẩn thận xem trong chốc lát, đột nhiên sắc mặt thay đổi, trở thành biểu tình ngưng trọng nghiêm túc, thấy vậy vẻ mặt Long Lgự Tà trở nên khẩn trương, nhưng cũng lập tức đặt câu hỏi, giống như sợ quấy rầy đến chẩn đoán của .

      Qua hồi lâu, Tần Phi Vũ mới buông tay Tống Vãn Ca ra, chỉ là đôi mày nhíu chặt vẫn chưa giãn ra.

      Long Ngự Tà nhìn Tần Phi Vũ chút, lập tức đem tay Tống Vãn Ca đặt vào trong màn lại, còn giúp nàng chỉnh tốt góc chăn, lúc này mới kéo Tần Phi Vũ vẻ mặt ngưng trọng đứng cách long sàn ra ngoài.

      Đợi hai người tiến vào buồng lò sưởi ở góc điện, Long Ngự Tà mới buông ra, cuống quít mở miệng hỏi: "Phi Vũ, thân thể Ca Nhi có phải có vấn đề gì hay ? Đệ kiểm tra ra cái gì, mau cho ta biết!"

      "Tử Mạch, vị nương này... “ Tần Phi Vũ vừa mới mở miệng, bị Long Ngự Tà tức giận lên tiếng cắt đứt.

      "Cái gì nương hay nương, đệ nên gọi Ca Nhi là biểu tẩu. “

      Nghe vậy, Tần Phi Vũ kinh ngạc sửng sốt lần nữa. có dũng khí thề, tất cả lần giật mình từ lúc chào đời tới nay cộng lại, cũng tuyệt đối nhiều như hôm nay. Nữ tử gọi là Ca Nhi này chính là người đầu tiên nhận được thừa nhận của biểu huynh ác ma của ! Phi tử có thể khiến cho biểu huynh ra lệnh mình gọi là biểu tẩu, nàng ấy là người đầu tiên. Nhân tiện ngay cả hoàng phi Phong Linh Tuyết kia, biểu huynh cũng chưa từng bảo mình gọi nàng ấy là biểu tẩu!

      Giờ phút này, Tần Phi Vũ là bụng nghi hoặc cùng khó hiểu. Bất quá, biết giờ phải lúc tò mò, sau này còn thời gian để hỏi.

      "Tử Mạch, biểu tẩu trúng xuân dược.” Tần Phi Vũ thu hồi nghi hoặc trong lòng, chần chờ trong chốc lát, mở miệng .

      "Cái này ta sớm biết.” Long Ngự Tà bĩu môi, có chút cho là đúng. Tối hôm qua, dáng vẻ của Ca Nhi kiều mị hấp dẫn, lại nhiệt tình vô cùng, cả đêm quấn quít lấy cầu vô độ, kẻ ngu cũng biết nàng trúng xuân dược.

      "Nhưng cái huynh biết chính là, xuân dược của biểu tẩu là từ khi mang thai trong bụng mẹ có, cách khác độc này vốn là bẩm sinh.” Tần Phi Vũ nhún vai, dừng lại, rồi tiếp, "Loại xuân dược này là cực phẩm trong xuân dược, tuy nguy hiểm đến tính mạng, nhưng độc tố thể trừ tận gốc. Cho dù người trúng độc và người khác phái giao hợp rồi, độc tố vẫn ở lại trường kỳ trong cơ thể, rồi lại di truyền tiếp cho đời sau. Đoán chắc là mẫu thân của biểu tẩu trong lúc mang thai tỷ ấy bị người ta hạ loại xuân dược này, cho nên sau khi sinh ra tỷ ấy, độc tố này cũng chuyển dời đến người biểu tẩu.”

      "Vậy làm sao bây giờ?" Long Ngự Tà vẻ mặt khẩn trương, trong trái tim lo lắng thôi. Quả đúng như suy đoán, Ca Nhi trúng xuân dược phải đơn giản như vậy. Chỉ là thế nào cũng ngờ, Ca Nhi lại bẩm sinh có chứa thai độc, còn là xuân dược hiếm thấy.

      "Tử Mạch, huynh cần khẩn trương như thế, loại xuân dược này đối với thân thể cũng hại gì, chỉ là... “ Tần Phi Vũ nhướng mày nhìn Long Ngự Tà cái, có chút ấp a ấp úng, biết kế tiếp nên như thế nào.

    5. Nữ Lâm

      Nữ Lâm Well-Known Member

      Bài viết:
      23,871
      Được thích:
      22,184
      Q.1 - Chương 44: Hôn trộm


      "Có gì cứ thẳng , đừng có dông dài.” Sắc mặt Long Ngự Tà trầm rồi trầm, đôi mày kiếm nhíu lại chặt. Tâm trạng thầm nghĩ: xuân dược này nguy hiểm đến tính mạng Ca Nhi chứ?

      Nghĩ đến đây, quanh thân Long Ngự Tà tụ tập đến sát khí và lãnh khí, nhiệt độ khí nhất thời giống như giảm xuống ít. , cho, cho phép, cho dù Diêm Vương tới, cũng đừng mơ tưởng cướp Ca Nhi. Ai dám cướp mạng của Ca Nhi, chắc chắn gặp thần giết thần, gặp quỷ giết quỷ!

      "À, kỳ cũng có gì quan trọng, chính là sau này cứ đến ngày mười lăm mỗi tháng, biểu huynh huynh nhiều lắm là vất vả chút thôi.” Tần Phi Vũ trực tiếp nhìn đến khí hàn lãnh liệt của Long Ngự Tà, mắt to mập mờ chớp chớp, khóe miệng nở ra tươi cười có chút có ý tốt.

      "Có ý gì? Đệ cụ thể chút.” Long Ngự Tà thấy dáng vẻ nhìn có chút hả hê của Tần Phi Vũ, toàn bộ cơ thể rút lại rút. Tên tiểu tử thúi này, sớm muộn gì cũng đánh ta trận, biết lớn . "Cái gì là mười lăm mỗi tháng, ta phải vất vả nhiều chút?"

      "Được, đệ trực tiếp với huynh , thai độc người biểu tẩu cứ đến ngày mười lăm mỗi tháng phát tác lần, ngoại trừ nam nữ giao hợp, căn bản có phương pháp khác hoá giải. Hơn nữa lúc xuân dược này phát tác, dược tính tương đối mạnh, nếu cùng người khác phái kết hợp, biểu tẩu vì dục hỏa đốt người chiếm được giải toả mà vứt bỏ mạng .”

      Tần Phi Vũ vừa vừa nhìn nét mặt biến hoá của Long Ngự Tà. Thấy sắc mặt càng đổi càng đen, mày chặt chẽ rối rắm cùng chỗ, bất giác có chút buồn cười. Biểu huynh ác ma này, trời sập xuống tới, cũng thấy có vẻ mặt này.

      "Được rồi, tử Mạch, huynh cũng đừng hé ra khuôn mặt thối này nữa. Có huynh ở đây, tính mạng biểu tẩu cần gì phải lo lắng nữa.” Tần Phi Vũ lơ đễnh nhún vai, cảm thấy biểu huynh này của có phải buồn lo vô cớ rồi hay ? Vòng vo hạ tròng mắt, lập tức đùa, "Tử Mạch, chẳng lẽ huynh muốn sủng hạnh biểu tẩu vào ngày mười lăm mỗi tháng? Vậy có muốn đệ, người biểu đệ này làm giúp huynh ?"

      "Đệ muốn chết sao?" Long Ngự Tà nghe vậy, khuôn mặt tuấn tú trong nháy mắt mây đen rậm rạp, hàn vô cùng, hai tròng mắt hung ác trừng về phía Tần Phi Vũ, tiếp theo nắm đấm sắc bén nhanh chóng vung tới ngực ta.

      "Ha, tử Mạch, xuống tay tàn nhẫn như vậy, huynh muốn mạng của đệ sao!" Tần Phi Vũ bị nắm đấm đột nhiên vung tới của doạ nhảy dựng, thân thể lập tức lách qua bên, vừa kịp tránh được nắm đấm của . "Chỉ đùa chút cũng được sao? là. “

      "Loại vui đùa này, ta hy vọng nghe thấy lần thứ hai!" Long Ngự Tà hừ lạnh tiếng, sắc mặt hết sức khó coi như trước. Nếu là người đàn ông khác đùa như vậy, sớm hái đầu người đó xuống rồi.

      "Đươc được được, sau này đệ đùa như vậy nữa.” Tần Phi Vũ yếu ớt đổ mồ hôi lạnh, bĩu môi , tâm trạng càng thêm khẳng định người biểu tẩu chưa từng gặp mặt này ở trong lòng biểu huynh có địa vị giống những người khác.

      Ha ha, phải tìm cơ hội len lén coi trộm diện mạo của biểu tẩu này rồi. muốn xem, nàng ấy rốt cuộc tuyệt sắc như thế nào, có thể làm cho biểu huynh của chỉ vì câu đùa mà vung lên nắm đấm.

      "Oh, được rồi, còn chút chuyện đệ quên cho huynh," Tần Phi Vũ giống như nghĩ tới cái gì, dừng lại, rồi tiếp, "Loại xuân dược này bên trong chứa chút thuốc tạo ảo giác, cho nên mỗi lần độc phát, người trúng độc thần trí có chút minh bạch. Lúc này, tất cả hành động của tỷ ấy đều là từ tiềm thức, cách khác, tất cả đều là phát ra từ nội tâm. Tâm lý tỷ ấy vốn nghĩ như thế nào, tỷ ấy làm như thế ấy. Hơn nữa những lời lúc này đều là , có nửa câu dối trá. Bất quá, sang đến ngày thứ hai tỉnh táo lại, tỷ ấy đa phần nhớ kỹ chuyện xảy ra buổi tối hôm trước.”

      "Phi Vũ, tất cả những điều đệ đều là chứ?" Long Ngự Tà lôi kéo cánh tay Tần Phi Vũ, vội vàng hỏi. Con ngươi đen sáng lên óng ánh, ánh sáng trong đáy mắt rồi , rạng rỡ sáng chói, rực rỡ vô cùng, khóe miệng tự giác vẽ ra hình cung hoàn mỹ, trán tràn đầy ý cười sâu.

      "Đương nhiên là , đệ lừa huynh làm gì?" Mặt Tần Phi Vũ mang nghi hoặc nhìn Long Ngự Tà vẻ mặt tươi cười, sao đột nhiên lại trở nên hưng phấn sung sướng như vậy? "Tử Mạch, huynh làm sao vậy? Nhớ ra chuyện gì à? Sao đột nhiên lại vui vẻ vậy?"

      "Đệ đừng quan tâm, ta vui hay đó là chuyện của ta.” Long Ngự Tà nghiêng mắt liếc cái, muốn cho biết nguyên nhân hưng phấn. thầm cười ngây ngô sau hồi lâu, bỗng nhiên lại nhíu mày hỏi, "Phi Vũ, đệ Ca Nhi mười lăm mỗi tháng đều phát tác, vậy vì sao lần đầu tiên ta sủng hạnh Ca Nhi, nàng vẫn là... Tấm thân xử nữ?"

      " nhảm, bị phá thân trước, tình dục trong cơ thể biểu tẩu bị khơi mào, xuân dược tự nhiên phát tác.” Tần Phi Vũ liếc mắt nhìn ta, khẽ cười .

      "Oh, ra là vậy.” Long Ngự Tà hiểu gật đầu, lập tức đẩy đẩy Tần Phi Vũ, bĩu môi , "Tốt lắm, trong cung hết chuyện của đệ rồi, đệ có thể quay về trong phủ của đệ tiếp tục nghiên cứu sách cổ y dược rồi.”

      "Nè! Huynh qua cầu rút ván vậy hả! Lợi dụng xong hết rồi là đuổi đệ ra ngoài?" Tần Phi Vũ nhíu mày, vẻ mặt bất mãn la hét. "Tử Mạch, trước kia đệ chỉ biết tính huynh ác liệt, nhưng bây giờ mới phát , trình độ ác liệt của huynh vượt xa tưởng tượng của đệ. Đệ mặc kệ, hôm nay đệ , ít nhất cũng phải ăn của huynh bữa cơm chứ? Bằng , đệ thiệt thòi lớn!"

      Nhưng quan trọng nhất là, còn chưa thấy mặt biểu tẩu. Đương nhiên rồi, những lời này chỉ dám dưới đáy lòng. Nếu ra, biểu huynh này của lại nóng nảy với .

      "Ha ha!" Con ngươi đen của Long Ngự Tà nhìn chằm chằm Tần Phi Vũ, đột nhiên hiểm cười hai tiếng, đến khi thấy đáy lòng ta sợ hãi, thầm sợ run cả người, mới nhíu mày kiếm , "Phi Vũ, đệ phải ? Đúng lúc, hôm nay ta lâm triều, tấu chương trong ngự thư phòng sợ rằng xếp thành núi, đệ giúp ta chia sẻ nửa . Bữa trưa đệ muốn ăn bao nhiêu ăn bấy nhiêu, chỉ cần đệ ăn nổi thôi.”

      Dứt lời, Long Ngự Tà trực tiếp kéo Tần Phi Vũ về phía ngự thư phòng, thèm nghe oán hận và phản kháng của .

      Đợi hai người bọn họ xa, bóng đen nhanh chóng vụt vào trong Long Ngự cung.

      Người đó lẳng lặng đứng trước long sàn, khi tháo chiếc mặt nạ bằng bạc ra, gương mặt tuấn tú vô cùng lập tức lộ ra bỏ sót chút nào, khóe miệng còn giương thành nụ cười yếu ớt tà tứ thâm sâu, đúng là Tiêu Dao Hầu Hàn Kỳ Hiên.

      Vén màn giường lên, Hàn Kỳ Hiên cúi người ngồi xổm trước giường Tống Vãn Ca, hai tròng mắt chớp nhìn dung nhan khi ngủ tuyệt mỹ đến cực điểm của nàng, mái tóc đen dài bóng loáng mềm mại như tơ lụa tuỳ ý rơi rớt, môi đỏ mọng có chút mở ra, tản ra hơi thở mê người, khiến người ta muốn nếm, lông mi dài đen đậm yên tĩnh thoải mái buông xuống, giống như hai cây quạt hương bồ[1] to, hạ xuống gương mặt hai cái bóng mờ nhàn nhạt.

      Dường như mơ thấy cái gì tốt, chân mày của Tống Vãn Ca chặt chẽ nhăn lại với nhau, mặt có bất an sâu. Dáng vẻ này làm cho chân mày của Hàn Kỳ Hiên cũng tự giác nhướng lên, ngón tay dài trắng nõn tự chủ được xoa gương mặt nàng, từ mũi hướng lên , dừng lại ở trán của nàng, khẽ vuốt qua lại, muốn vuốt lên đôi mày nhíu chặt cùng chỗ của nàng.

      Qua hồi lâu, chân mày của Tống Vãn Ca mới giãn ra, dường như rất hưởng thụ vuốt ve từ bàn tay to của Hàn Kỳ Hiên, bên môi lại tràn ra tiếng thở thấp, môi đỏ mọng giương lên, lộ ra lúm đồng tiền tuyệt mỹ làm say lòng người, dáng vẻ ngủ say kiều mị động lòng người.

      Bộ dáng kiều mị mê người này, cùng với màu hồng bóng của môi cánh hoa, dưới chiếu xạ của đèn cung đình toát ra sáng bóng mê người, thấy vậy trong lòng Hàn Kỳ Hiên rung mạnh lên, tự chủ được cúi đầu, đôi môi gợi cảm mỏng manh chậm rãi tới gần môi cánh hoa kiều diễm ướt át mê người kia.

      Trằn trọc triền miên hồi lâu, Hàn Kỳ Hiên mới thở hổn hển buông Tống Vãn Ca ra, lồng ngực kịch liệt phập phồng, khuôn mặt tuấn tú tràn đầy lưu luyến chưa muốn dừng.

      "Vật , nàng đúng là mê người, bản hầu dường như đối với nàng càng ngày càng tha rồi đây!"

      Hàn Kỳ Kiên thào tự câu, ngón tay hơi thô ráp lần nữa xoa môi cánh hoa của Tống Vãn Ca, vuốt ve qua lại, trong mắt loé ra ánh sáng thâm sâu u ám, khuôn mặt phong lưu tuấn tú ra chút cười tà khiến người ta đoán ra.

      "Ha ha, mười lăm tháng sau, bản hầu rất chờ mong! Mị thái của Ca Nhi, bản hầu muốn giữ lấy cho riêng mình!"

      Đôi mắt hoa đào đẹp của Hàn Kỳ Hiên mị rồi mị, khóe miệng nở ra nụ cười tươi thâm sâu khó lường. Cúi đầu hôn đôi môi hồng của Tống Vãn Ca lần nữa, lập tức đứng dậy buông màn xuống, thân hình thoát , nhanh chóng biến mất thấy nữa.

      ~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~

      [1]Quạt hương bồ: quạt làm từ cây hương bồ

    6. ^^! Nếu bạn không gửi link bài viết trên Facebook được, hãy sử dụng link trong khung này để chia sẻ bài viết :