1. Quy định post bài trong Khu Edit – Beta – Convert

    Đặt Title theo mẫu [Tên truyện] dấu cách - [Tên tác giả] (Update chương)

    Hình bìa truyện

    Tác giả

    Thể loại

    Số chương

    Nguồn convert (nếu có)

    Tên Editor & Beta

    Nick Facebook, Mail liên lạc

    Đặc biệt: 1 editor ko được mở quá 3 Topic

    Quy định cho editor

    Box Edit – Beta – Convert chỉ đăng những truyện edit, beta, convert của Cung; không đăng truyện sưu tầm của trang khác trong Box.

    Chủ topic chịu trách nhiệm hoàn thành topic, không drop, không ngưng edit quá 1 tuần. Trường hợp không theo tiếp được truyện thì phải báo với Ad hoặc Mod quản lí Box lý do không thể theo tiếp và để BQT tiếp nhận.

    Nếu drop không có lý do sẽ bị phạt theo quy định của cung: Link

    Mỗi topic nên đặt 1 lịch post theo tuần hoặc tháng để member dễ theo dõi. Nếu post 1 tuần 10c sẽ được tặng thêm 100 ruby (liên hệ với quản lý của box để được thưởng)

    Khi hoàn thành nên vào Topic báo danh để được thưởng điểm thêm. Điểm thưởng là gấp 2 lần số điểm được hưởng của cả bộ. Ví dụ:

    Bạn edit 1 bộ 100c nhận được 1000 ruby thì sẽ được thưởng 2000 ruby.

    Quy định Đối với Readers:

    Comt thân thiện, comt nhắc nhở truyện nhẹ nhàng

    Không comt với những lời lẽ quá khích, sử dụng ngôn từ đả kích editor, nhân vật, tác giả...

    Không comt gây war, hối truyện thiếu thiện cảm

    Nếu vi phạm lần đầu nhắc nhở. Lần sau -10ruby\lần

    Không comt thanks (trường hợp muốn thanks editor thì nhấn like để ủng hộ)

    Quản lý box Truyện Edit&Beta:

    lolemcalas, haruka, Hằng Lê, Ngân Nhi

Bác Sĩ Cầm Thú - Miêu Diệc Hữu Tú (Hoàn)

Thảo luận trong 'Hiện Đại Hoàn'

  • ^^! Nếu bạn không gửi link bài viết trên Facebook được, hãy sử dụng link trong khung này để chia sẻ bài viết :
    1. CQH

      CQH ^^!

      Bài viết:
      192
      Được thích:
      41,920
      CHƯƠNG 55
      Edit: Tiểu Lộc Hàm
      Niếp Duy Bình chuyển sang nhiều mây chuẩn bị nổi giông bão.
      Na Na biết gì túm góc áo còn đắm chìm trong suy nghĩ của mình, nhịn được lo lắng hỏi:“Ca giải phẫu của em...... Ngay cả cũng nắm chắc sao?”
      Niếp Duy Bình đen mặt, ngữ khí trở nên tốt:“ có!”
      Na Na hạ mắt, khổ sở cùng lo âu làm cho mặt nhăn mày nhíu, vẻ mặt ưu sầu kết hợp với gương mặt nộn nộn thập phần hợp.
      Niếp Duy Bình trong lòng thở dài, áp chế ghen tuông nồng đậm cuồn cuộn dâng lên, lạnh đạm hỏi:“Em phải còn mới tin tưởng sao?”
      Na Na trong lòng cả kinh vội vàng lắc đầu giải thích:“Em phải tin ......Tình huống của em em rất ràng, vì em hiểu nên mới có thể nhịn được lo lắng! Em phải tin tưởng , em chỉ là có điểm sợ hãi, nếu, nếu...... em qua khỏi em nên làm cái gì bây giờ?”
      Na Na mở to đôi mắt ngập nước nhìn chằm chằm, trong mắt tràn đầy vẻ khẩn cầu chờ đợi làm cho Niếp Duy Bình trong lòng mềm nhũn, tự giác vươn tay xoa xoa đầu an ủi .
      Na Na phản xạ có điều kiện tránh , động tác tránh né theo bản năng làm cho tay Niếp Duy Bình vươn ra giữa khí.
      Niếp Duy Bình nghiến răng nghiến lợi trừng mắt nhìn , Na Na xấu hổ cười cười, dưới ánh mắt càng ngày càng hung ác của đành ngượng ngùng dịch đầu lại gần tay Niếp Duy Bình để cho sờ.
      Niếp Duy Bình hừ lạnh tiếng, chút nào ôn nhu vò vò mấy cái làm tóc rối tung mà vẫn chưa hết giận.
      Hai người lại trầm mặc, Na Na bắt lấy bàn tay giày vò tóc mình lúng ta lúng túng hỏi:“Em phải làm chuyện gì sao? Ngày mai em hẹn trước, trước làm kiểm tra tổng thể cho em?”
      đến chuyện chính, Niếp Duy Bình thu lại cảm xúc, cau mày thản nhiên :“Cái đinh ở đầu dù sao cũng thuộc loại dị vật, thời gian lâu gây ra số di chứng, đến lúc đó khả năng càng phiền toái...... Hơn nữa thân thể trai em cũng thích hợp để lâu hơn nữa, thời gian càng kéo dài thể chất càng ngày càng kém!”
      Đó cũng là điều Na Na vẫn lo lắng, bằng cũng gấp gáp tìm cách trị liệu như vậy.
      ngày mai phải Lâm Hải làm thủ tục!”
      “Liên lạc với phòng điều hành tiếp đón, đến lúc đó tự nhiên có người sắp xếp cho trai em!”
      Na Na vội vàng hỏi:“Còn em? Em phải làm cái gì?”
      “Em?” Niếp Duy Bình nhíu mi nhìn cái, bình thản :“Em phải làm việc rất quan trọng......”
      Na Na vểnh tai vẻ mặt ngưng trọng lắng nghe.
      “Em phải làm chính là đừng làm cho phân tâm!”
      Na Na sửng sốt:“Là sao?”
      Niếp Duy Bình ánh mắt trợn tròn, trừng mắt nhìn gằn từng chữ:“Như...... Giữ, khoảng, cách, cùng, toàn, bộ, giống, đực!”
      Na Na:“......”
      Na Na đỏ mặt gãi gãi đầu, ngập ngừng chuyển đề tài:“Sắc trời còn sớm ......”
      “Ừ, sắc trời còn sớm em mau tắm rồi ngủ !”
      Na Na:“......”
      Niếp Duy Bình bình tĩnh đẩy kính mắt :“Nếu muốn ngủ, có thể tiếp tục bàn chi tiết giải phẫu với em!”
      Na Na:“......”
      Niếp Duy Bình trong lời ý tứ ám chỉ rất ràng, Na Na sắc mặt càng đỏ dùng sức lắc lắc đầu, lắp bắp :“ ...... được! Em còn phải trở về, tiểu Viễn ở mình em lo lắng......”
      phải có Ngụy Triết trông sao!” Niếp Duy Bình bàn tay to vung lên kiên nhẫn :“Em rốt cuộc còn muốn nghiên cứu việc giải phẫu của trai ?”
      Đây căn bản chính là hai chuyện khác nhau cơ mà......
      Na Na có chút biết gì, hóa ra người sĩ diện cũng có lúc da mặt dày đến như vậy......
      Na Na dở khóc dở cười cự tuyệt:“Cám ơn bác sĩ Niếp, nhưng mà em phải rồi! Tiểu Viễn còn chờ em trở về, quá muộn nó lại làm ầm ĩ !”
      Niếp Duy Bình vẻ mặt tình nguyện, nghĩ nghĩ chút rồi miễn cưỡng gật đầu:“Vậy được rồi, đưa em về......”
      Na Na há mồm ra tiếng, ánh mắt Niếp Duy Bình hung thần ác sát làm cho lời sắp ra đến miệng đành phải nuốt vào, bộ dáng như em dám thử xem.
      Na Na rụt cổ cốt khí đồng ý .
      Đường cũng xa, đứng ở cửa sổ có thể nhìn thấy bảng hiệu bệnh viện Trung tâm cấp cứu to màu đỏ, Niếp Duy Bình cũng lái xe bộ dạng tản bộ sau khi ăn xong tản bộ .
      Cuối mùa xuân gió đêm ấm áp thực thích ý, vườn hoa xanh hoá vừa chớm nở hương thơm gió bay tới làm cho người ta cảm thấy thể xác và tinh thần thư sướng.
      Niếp Duy Bình ở phía trước, Na Na giống như dâu bước chân hơn nửa bước.
      Con đường này xe cũng nhiều, đường cũng giống khu phố trung tâm, có rất nhiều người sau khi ăn xong ra tản bộ, được lúc Niếp Duy Bình liền cảm thấy có gì thích hợp.
      Người qua đều là song song tại sao bọn họ lại là trước sau bước chứ?
      Niếp Duy Bình mắt lạnh hướng bên cạnh xem xét, phát trước sau tản bộ đều là người chó!
      Vô thức bước Niếp Duy Bình cảm thấy khó chịu liền quay đầu lạnh lùng hỏi:“Tại sao lại cứ đằng sau như thế?”
      Na Na sắc mặt nhất quýnh, vội bước nhanh đuổi kịp đằng trước.
      Niếp Duy Bình vừa lòng vểnh khóe miệng hai mắt nhìn thẳng, tay trái thò ra nắm lấy bàn tay trơn mềm tay bé của , chặt chẽ nắm trong lòng bàn tay mà nhéo nhéo.
      Na Na cả kinh cước bộ hỗn loạn, khẩn trương đến thiếu chút nữa chân trái dậm lên chân phải.
      Niếp Duy Bình tay mắt lanh lẹ dùng chút lực, thuận lý thành chương tạo cảnh cẩu huyết đem người kéo vào trong lòng.
      Na Na:“......”
      Na Na được tự nhiên tránh né, bên tai truyền đến tiếng trầm thấp:“ đường cẩn thận!”
      Niếp Duy Bình cảm thấy vui sướng mỹ mãn khi được ôm người giống như những đôi tình nhân trẻ đường thể tình cảm.
      tới vài bước đến bệnh viện, Na Na mắt thấy còn có ý buông tay mình ra liền giọng nhắc nhở:“Em đến nơi rồi, cần ......”
      Niếp Duy Bình để ý , nắm chặt bàn tay cước bộ càng ngừng bước tới bệnh viện.
      Na Na nhược nhược mở miệng:“....Bị người thấy ảnh hưởng tốt......”
      Bệnh viện chuyện bát quái lưu truyền tốc độ như thế nào Na Na được chứng kiến qua, tuy rằng là buổi tối chưa chắc có người quen gặp phải bọn họ nhưng có lời đồn gì tốt lắm.
      Niếp Duy Bình hừ tiếng, ngữ khí nguy hiểm hỏi:“ thể gặp người sao?”
      Na Na ngừng lắc đầu:“Em là sợ bị hiểu lầm, ảnh hưởng ......”
      Niếp Duy Bình khinh thường cười lạnh, thản nhiên trào phúng :“Em cứ giấu đầu hở đuôi như vậy mới khiến người khác hiểu lầm! Chúng ta cũng phải đương vụng trộm, là quan hệ quang minh chính đại có gì dám để cho người khác biết!”
      Na Na dám hé răng, yên lặng ở trong lòng mà mắng:“Quan hệ quang minh chính đại”, bọn họ có quan hệ cái rắm! Lúc trước hoài nghi có dụng tâm kín đáo bảo đừng bao giờ xuất trước mặt nữa, lúc này lại đúng lý hợp tình ra như vậy...... Dù là Na Na mang thù so đo cũng nhịn được thầm oán hận phen.
      Niếp Duy Bình đem người đưa đến dưới lầu ký túc xá còn chịu buông tay, nghênh ngang kéo lên lầu.
      Cầu thang tối om, hai bên đều đặt túi rác cùng các loại đồ linh tinh toát ra mùi hôi thối khiến người ta khó chịu.
      Niếp Duy Bình sắc mặt nháy mắt khó coi đến cực điểm, lên tiếng hướng thẳng lên .
      Cũng may tầng này có đèn, hành lang hề tối như vậy nhưng cũng tốt hơn là bao nhiêu, thùng rác ở cầu thang đầy đến mức tràn cả ra, mặt đất bẩn thỉu, còn quần áo sau khi giặt giũ phơi bên làm nước xuống đầu.
      Niếp Duy Bình hối hận đến cực điểm, đau lòng đồng thời hận thể đánh chết bản thân!
      “Đến......” Na Na hơi giãy dụa, đứng ở cửa phòng ký túc xá nên buông tay chứ!
      Niếp Duy Bình ánh mắt nặng nề nhìn cái, sắc mặt vui buồn, nâng tay mở cửa phòng.
      Na Na mặt muốn tái , ngừng cúi đầu như muốn lẩn trốn!
      Cửa vừa mở ra, Mao Đan nhất thời kinh ngạc hô lên:“Niếp Niếp Niếp...... bác sĩ Niếp?”
      Niếp Duy Bình mày vừa nhướn.
      Mao Đan vội cười như hoa nở, thẹn thùng vô hạn hắng giọng nũng nịu hỏi:“Bác sĩ Niếp, muộn như vậy ..... có chuyện gì sao?”
      Niếp Duy Bình bất động thanh sắc nhéo nhéo bả vai Na Na.
      Na Na khóc ra nước mắt, rốt cuộc có cách nào giả bộ như tồn tại, nhu nhược vươn tay vẫy vẫy cười gượng :“ ấy là đưa tớ......”
      Mao Đan thế này mới kinh ngạc phát Niếp Duy Bình trong lòng ôm người, tròng mắt đều nhanh trừng lớn.
      Niếp Duy Bình im lặng nhìn thoáng trong phòng, mỉm cười nghiêng đầu, miệng ái muội tiến gần đến bên tai hồng hồng của hơi thở ấm nóng phả ra theo câu hỏi:“Làm sao vậy, còn giới thiệu bạn cùng phòng của em cho biết?”
      Na Na cười xấu hổ giới thiệu:“Đây là Mao Đan, hộ lý khoa phụ sản...... Mao Đan, bác sĩ Niếp cậu có biết cần tớ nhiều lời chứ?”
      Mao Đan hung hăng trừng mắt nhìn cái, xoay mặt lại cười tủm tỉm vươn tay:“Bác sĩ Niếp xin chào, em là Mao Đan*!” (* nguyên văn là “毛丹-Máo dān”)
      “...... Miêu Đản**?” Niếp Duy Bình chậm rãi thốt ra, híp mắt cười cười:“ thú vị!” (**Nguyên văn “猫蛋- Māo dàn” theo bác gúc gồ có nghĩa là mèo trứng, còn bợn chịu chết nên giữ nguyên của bản convert)
      Mao Đan:“......”
      Mao Đan nhất thời lung lay trong gió, nghiêm mặt giải thích:“, là ‘Mao’ trong từ ‘tóc’,‘Đan’ trong ‘Đan khấu’***!” ( nguyên văn 是'毛发'的'毛','丹蔻'的'丹 - Shì'máofǎ'de'máo','dān kòu'de'dān)
      Niếp Duy Bình hào hoa phong nhã vươn tay ra để bắt tay, miệng khẽ cười lộ ra hàm răng trắng đều đặn.
      “Xin chào, Na Na nhà tôi nhờ chăm sóc!”
      Mao Đan:“......”
      Na Na:“......”
      út ~ về rồi ~”
      Bạn Na Viễn nằm giường giường nghe Ngụy Triết kể truyện cho bé, nghe thấy tiếng động liền ngồi dậy cố sức bò xuống giường, vọi đôi dép lê chạy tới.
      Na Na nhàng thở ra, vừa định nhân cơ hội mở miệng điều hòa khí quỷ dị này tiểu tử kia mắt thấy Niếp Duy Bình, nhất thời như tiểu vũ trụ phát nổ, ánh mắt căm ghét nhìn , bàn tay giơ lên cao, lớn tiếng :“Chú thối! chuyện giữ lời! Đưa kẹo trả cháu ~”
      Na Na:“......”
      Niếp Duy Bình co rút khóe miệng, trấn định hỏi:“Chú giữ lời lúc nào?”


      p/s:Trân trọng cảm ơn bạn tiểu Ly làm mấy pic ảnh đáng iu thế này cho bs Niếp nhé! Bợn thích lắm luôn!!!!
      Chương này có mấy từ nghĩa tên mà bạn hiểu lên để chú thích, bạn nào hiểu giúp mình nhé.Vì hôm nay có mấy cái pic mới lên ăn mừng bằng 2 chương truyện nhé.Bạn chưa làm kịp lên chắc tối mới đăng được.
      Tôm Thỏ, huyetsacthiensuThiênMinh thích bài này.

    2. CQH

      CQH ^^!

      Bài viết:
      192
      Được thích:
      41,920
      CHƯƠNG 56
      Edit: Tiểu Lộc Hàm
      Niếp Duy Bình có bộ dạng bối rối làm cho bạn Na Viễn cảm thấy được coi trọng!
      Thịt viên hùng hổ đến trước nhất , lớn tiếng hô lên:“Đại lừa đảo! Chú ăn kẹo của cháu vĩnh viễn đuổi và cháu ~ nhưng chú vẫn là cần và cháu!”
      Vốn khí thế tràn đầy nhưng đến câu cuối cùng giọng trong trẻo lại bao hàm bao nhiêu ủy khuất, dần dần trở nên nghẹn ngào.
      Niếp Duy Bình nghe thấy trong lòng liền đau xót, lại nhìn quanh bốn phía u ẩm ướt này, là người miệng hùng hồn...... Thế nhưng chữ cũng nên lời!
      Tiểu tử kia ánh mắt trừng to, nước mắt dần dần tràn ngập, thuận theo đứng chắn trước mặt út, bộ ngực ưỡn lên, giang hai cánh tay mập mạp bộ dạng che chắn làm cho người ta vừa đau lòng vừa buồn cười.
      Niếp Duy Bình cổ họng nghèn nghẹn, ngồi xổm xuống. Tầm mắt nhìn thẳng vào thân mình bé trước mặt, chậm rãi vươn tay, dùng giọng điệu chân thành nhất :“Thực xin lỗi, chú chưa từng cần hai người...... Chú, chú tại chính là tới đón hai người trở về ! Chúng ta về nhà được ?”
      Niếp Duy Bình lời xin lỗi, hỏi đứa trẻ năm tuổi về nhà được ......
      Na Na cũng biết vì cái gì mà cúi đầu nước mắt liền rơi xuống.
      Đứa nước mắt lưng tròng ánh mắt hung ác nhìn , khuôn mặt nhắn đầy vẻ nghiêm túc, ngẩng đầu suy nghĩ hồi lâu rồi quay đầu nhìn út đôi mắt đỏ hồng liền xoay mặt lại :“Chú khi dễ út, cháu biết chú làm cho út thương tâm ...... Chú cam đoan về sau ngoan ngoãn bao giờ bắt nạt út nữa cháu đồng ý theo chú về nhà!”
      Bắt đầu từ khi nào mà ngay cả tiểu Viễn cũng đều đem nhà của bác sĩ Niếp trở thành nhà?
      Thậm chí hề nửa đêm bừng tỉnh khóc gào đòi ba ba......
      Na Na kinh ngạc nhìn Niếp Duy Bình, là , người bá đạo lại lòng dạ hẹp hòi nhưng lại dùng tâm tư của mình bao dung cho tiểu Viễn tùy hứng hồ nháo, cho bé gia đình ấm áp để dựa vào.
      Niếp Duy Bình trịnh trọng gật đầu:“Chú cam đoan!”
      Bạn Na Viễn trừng mắt nhìn, giống như viên đạn pháo vọt vào trong lòng , cánh tay trắng gắt gao ôm cổ , khuôn mặt nhắn cọ cọ vô hạn ủy khuất quyệt miệng, thanh nghẹn ngào mắng:“Chú xấu xa! Đại lừa đảo! Cháu ghét nhất là chú ! Ô ô ô...... Chú về sau còn có thể đuổi chúng ta sao?”
      Niếp Duy Bình gắt gao ôm thân mình nho mềm mại của bé, sờ sờ cái đầu xù vai giọng lại kiên định :“ , bao giờ có nữa ...... Đó cũng là nhà của cháu, về sau nếu chú làm cho hai người tức giận hai người liền đuổi chú ra ngoài!”
      Tiểu tử kia nhất thời nín khóc mỉm cười, làm nũng hôn mặt , mắt to ánh lệ, nháy mắt nước mắt liền chảy xuống thanh mang theo ủy khuất nghẹn ngào cùng khổ sở giọng :“Chú ~ cháu muốn cùng chú về nhà...... Cháu muốn ngủ cùng dì ấy, cháu muốn ôm chú ngủ ~”
      Niếp Duy Bình ôm bé đứng lên, cánh tay là cái mông ngồi, cảm giác nằng nặng đó làm cho an tâm. tay kia lau nước mắt cho bé, giọng kiên quyết:“Được, chúng ta trở về nhà!”
      Na Na đột nhiên cả kinh, nhất thời nóng nảy lắc đầu phản đối:“ được! Nghe lời...... Tiểu Viễn ngoan, chúng ta trước tiên ở đây hai ngày, rất nhanh tìm được căn phòng xinh đẹp rồi mang cháu tới ở!”
      Niếp Duy Bình ánh mắt lạnh lùng mím môi gì.
      Mao Đan nhìn tình huống phức tạp này mà cái này cũng hiểu.
      Trước đó thời gian Na Na đột nhiên chuyển ra, vậy chính là ở cùng với Niếp Duy Bình sau đó lại u ám xám xịt quay lại ký túc xá, sợ là hai người này náo loạn thoải mái cái gì đó!
      Mao Đan nhất thời bất mãn, ngón tay chút khách khí hung hăng đánh Na Na, tức giận mắng:“Cậu ở đâu tìm được chỗ ở tiện nghi lại xinh đẹp được chứ! Đứa quan trọng hơn, cậu còn lăng nhăng cái gì nữa!”
      Bác sĩ Niếp tính tình cao ngạo lạnh lùng như vậy, đóa hoa độc đỉnh Viễn Sơn, nay cực phẩm này lại cúi đầu nhận sai ...... Làm bộ làm tịch là muốn bị sét đánh a a a!
      Na Na thoáng do dự nhưng vẫn là dùng sức lắc đầu:“ được, thể lại làm phiền , bác sĩ Niếp......”
      Niếp Duy Bình chút dấu vết nghiêng người, ai chú ý liền dùng sức nhéo vào mông đứa trong lòng.
      Bạn Na Viễn nhất thời tâm linh tương thông, cái miệng nhắn méo xệch, mặt nhăn mày nhíu làm bộ dạng sắp khóc đến nơi khiến cho người khác đau lòng muốn chết!
      Na Na:“......”
      Na Na thở dài, trầm ngâm :“Như vậy , tiểu Viễn cháu trước cùng chú về đó ở, út ở đây chậm rãi tìm phòng ở được ?”
      Tiểu tử kia nóng nảy, nước mắt lã chã chực khóc nhìn :“ út ~ cần tiểu Viễn sao?”
      Na Na giọng dỗ:“ có, út thể thương cháu nha! Cháu xem, út ở đây ngay cả nơi tắm rửa đều có...... Tiểu Viễn trước hết cùng chú trở về, chờ thêm vài ngày tìm được phòng ở út đón cháu về?”
      Mặc kệ Na Na ôn tồn dỗ dành lừa gạt như thế nào nữa, bạn Na Viễn chính là nghe, nước mắt liên tục chảy ra, rốt cục oa tiếng gào khóc, cái đầu thương tâm muốn chết chôn ở hõm vai Niếp Duy Bình, bả vai còn run lên nhè .
      Na Na vội vàng tiến lên nhàng vỗ sau lưng bé, vừa khó xử vừa sốt ruột thở dài:“Cháu tại sao lại nghe lời như thế? Tốt lắm tốt lắm, đừng khóc! Ngoan nha tiểu Viễn, đừng khóc ...... đồng ý trở về cùng cháu là được rồi !”
      Tiểu tử kia kinh hỉ quay đầu, hai má trắng mềm mại đỏ bừng đáng làm gì có giọt nước mắt nào!
      Na Na:“......”
      Bạn Na Viễn mặt mày hớn hở vươn tay, bàn tay mập mạp túm chặt quần áo của , ánh mắt vui vẻ, cao hứng hoan hô:“ tốt quá ~ chúng ta ba người lại có thể ở cùng chỗ ~”
      Na Na dở khóc dở cười nhéo nhéo mặt bé, trừng mắt bộ dạng tức giận mắng:“Xú tiểu tử!”
      Niếp Duy Bình cảm thán về nhóc con trong lòng, nghĩ rằng rất là may mắn! Ôm thằng bé chặt hơn, nội tâm vui sướng đắc ý nhưng lại ra vẻ bình thản mở miệng:“Nếu đồng ý dọn dẹp chút chúng ta thôi!”
      Na Na nhìn cái, gật gật đầu :“ trước mang tiểu Viễn xuống lầu, em thu dọn chút lập tức xuống!”
      Niếp Duy Bình bất mãn liếc mắt nhìn trong phòng cái, biết là muốn cùng người nào đó đôi lời, hừ lạnh tiếng tạm biệt Mao Đan liền ôm thịt viên tròn líu ríu xuống lầu .
      Na Na áy náy xoay người thấp giọng giải thích:“Đan Đan, thực xin lỗi...... Tớ phải cố ý gạt cậu, tớ cũng biết vì sao lại cùng bác sĩ Niếp...... biến thành như bây giờ! Đan Đan, tớ với cậu là vì tớ biết mở miệng như thế nào......”
      Mao Đan hào phóng phất tay:“Cậu thôi , còn xin lỗi cái gì a! Cậu lại chả làm gì có lỗi với tớ!”
      “Nhưng là bác sĩ Niếp......”
      “Bác sĩ Niếp là đóa hoa nằm núi băng vạn dặm chỉ có thể từ xa xem thể lại gần hái!” Mao Đan hình như thở dài tiếc nuối, vỗ vỗ tay phiền muộn vô hạn :“Tớ kỳ sớm suy nghĩ cẩn thận ...... Nam thần cái gì chứ, phải người phàm như tớ có thể hy vọng xa vời được! Huống chi đóa sen trắng này độc...... Tuy rằng nhìn qua làm cho người ta động tâm, nhưng cùng người đó sinh đứa làm sao có thể đáng biết ngọt được đây, là làm khủng hoảng thần kinh mà, lãng phí cái vóc dáng trời cho đó!”
      Na Na trong lòng đồng tình, vẻ mặt đau khổ mà kịch liệt gật đầu.
      Mao Đan con ngươi chuyển động, lặng lẽ tiến gần lại đè thấp thanh hỏi:“Cậu cùng bác sĩ Niếp tằng tịu với nhau như vậy, trong phòng còn thừa ra người kia làm sao bây giờ?”
      Na Na lúc này mới sợ hãi cả kinh, nhớ tới Ngụy Triết bị bỏ quên!
      “Ai nha! Tớ sao lại có thể quên mất Ngụy Triết......”
      giọng chút!”
      Mao Đan vội che miệng lại, trừng mắt nhìn cái người ngu ngốc này, trong lòng lại vạn phần đồng tình với Ngụy Triết.
      Mao Đan vừa hâm mộ vừa ghen tị nhìn chằm chằm từ xuống dưới nửa ngày, khỏi cảm thán ông trời quả nhiên cưng người ngu ngốc, khó trách có câu cửa miệng “Người ngốc có phúc của người ngốc”! viên minh châu thông minh tỏa sáng như vậy lại xuân xanh vừa lúc, tại sao người đàn ông cũng có!
      Mao Đan càng nghĩ càng tức, căm giận véo cái nhưng vẫn là hảo tâm nhắc nhở :“Cùng người ta chuyện cho tốt, tớ sang tiểu Nặc phòng bên chơi lát!”
      Na Na còn ngơ ngốc gật đầu “A” tiếng, trong lòng nghĩ quả nên cùng Ngụy Triết vài câu, dù sao người ta vì tìm phòng giúp giúp mình mà chạy chạy lại cả ngày trời, tốt nhất là nên cùng giải thích mới đúng.
      Ngụy Triết ngồi ở bên giường, trong tay chút để ý cầm cuốn truyện của tiểu Viễn, nhìn thấy tiến vào miễn cưỡng kéo kéo khóe miệng, tươi cười thân thiết nhưng lại lộ ra vẻ đơn tiếc nuối.
      Na Na rất ngượng ngùng, thời điểm bị người ta đuổi ra khỏi nhà còn thề son sắt với Ngụy Triết ăn nhờ ở đậu, mới chưa qua vài ngày lại có tiền đồ ngoan ngoãn muốn trở về.
      chắc chắn rồi chứ?”
      Ngụy Triết thanh có chút chua sót, cúi đầu thở dài:“ cứ như vậy tha thứ cho ?”
      Na Na sửng sốt, nghĩ nghĩ chút rồi :“Tiểu Viễn thực thích bác sĩ Niếp, nơi này cũng quả là ủy khuất nó ......”
      Ngụy Triết cười khổ tiếng, khẽ thở dài:“Hóa ra tôi thua bởi đứa bé sao?”
      “A?” Na Na hiểu gì cả, đột nhiên cảm thấy có cái gì đó bị mình xem .
      Ngụy Triết nhắm mắt hít sâu hơi, ôn nhu nhìn :“Na Na, em chút cũng cảm giác được gì sao, tôi thích em lâu ......”
      Na Na thể tin trừng lớn mắt, lắp bắp mở miệng:“Ngụy, Ngụy Triết...... Đừng giỡn......”
      Ngụy Triết ánh mắt ôn nhu như nước nhưng rất nghiêm túc.
      Na Na nhất thời trầm mặc .
      Ngụy Triết khẽ cười cười, giọng :“Tôi sợ làm em sợ cho nên muốn nước chảy đá mòn, từ từ tiếp cận em...... nghĩ tới nửa đường lại nhảy ra Niếp Duy Bình nẫng tay !”
      “Thực xin lỗi......”
      “Em cần phải xin lỗi!” Ngụy Triết bất đắc dĩ cười cười:“Từ khi chúng ta quen biết tới nay, lời em nhiều nhất với tôi là ‘Cám ơn ’,‘xin lỗi ’...... Cho dù em thích tôi cũng đừng khách sáo với tôi như thế!”
      Na Na há mồm lại phát lời muốn vẫn là “xin lỗi”, khỏi ngậm miệng lại.
      Ngụy Triết hiểu cười, trầm mặc lát, thản nhiên hỏi:“Em có thích Niếp Duy Bình ? Tôi nghĩ thông tính tình thối như vậy, em vì sao lại nguyện ý ủy khuất chính mình!”
      Tác giả ra suy nghĩ của mình: Lạp lạp lạp ~ đừng tưởng rằng người bị cậu mang trở về có thể đường làm quan rộng mở ! Cẩn thận nhanh quá té đau nha bác sĩ Niếp ~
      Phẫu thuật cho vợ nếu thể thành công, cậu chờ bị thịt viên xử !

      p/s:Chỉ còn 7 chương và 4 pn nữa là tạm biệt bác sĩ Niếp rồi hu hu
      Tôm Thỏhuyetsacthiensu thích bài này.

    3. CQH

      CQH ^^!

      Bài viết:
      192
      Được thích:
      41,920
      CHƯƠNG 57
      Edit: Tiểu Lộc Hàm
      Ngụy Triết hiểu cười, trầm mặc lát, thản nhiên hỏi:“Em có thích Niếp Duy Bình ? Tôi nghĩ thông tính tình thối như vậy, em vì sao lại nguyện ý ủy khuất chính mình!”
      Na Na nhàng :“Ngụy Triết, xin lỗi tôi thể đáp lại cảm tình của ...... là người rất tốt, dù thế nào tôi vẫn luôn coi là bạn! Về phần bác sĩ Niếp......”
      Na Na vừa nhớ tới , gương mặt liền nở nụ cười ôn nhu hạnh phúc, làm cho người ta cảm thấy khuôn mặt nhắn của loại mị lực khó .
      “Niếp Y Sinh kỳ nhìn qua giống người tốt như thế, biết ấy kỳ là...... Người dễ mềm lòng! Đừng nhìn ấy mỗi ngày đều lạnh như băng bất cận nhân tình, kỳ mỗi lần có bệnh nhân chết thân nhân khóc lóc cầu xin ông trời, ấy đều thương tâm khó chịu kém! Tôi trước kia hiểu ấy, tại có thể hiểu chút suy nghĩ của ấy, ấy chính là có chút...... Ách, thẹn thùng. Cho nên mới được tự nhiên như vậy, cố ý dùng lạnh lẽo để che dấu bản thân......”
      Ngụy Triết trong lòng tư vị buồn khổ ghen tỵ đều có, nhịn được trào phúng :“Em là tình nhân trong mắt hóa Tây Thi ! Tôi làm sao lại biết, tôi cùng tiểu tử đó cũng quen biết hơn hai mươi năm ...... Em có biết hay , tôi đưa ra phương án đối với thân nhân và bác sĩ đều tốt, nhưng người đầu tiên đứng ra phản đối lại là !”
      Na Na kinh ngạc nhìn :“Phương án gì cơ? Hóa ra hai người biết nhau lâu như vậy......”
      “Em lần trước cho tôi nảy ra suy nghĩ, kỳ tôi cũng rất chán ghét tình trạng chữa bệnh tại cho nên mất rất nhiều công sức nghĩ ra điều khoản chữa bệnh mới.” Ngụy Triết bất đắc dĩ thở dài,“Lúc ấy Niếp Duy Bình bác bỏ mọi thứ, chút mặt mũi cũng cho rồi mới nghênh ngang rời !”
      Na Na cùng Ngụy Triết tán gẫu chút, biết lòng muốn cải cách nhưng mà biết tình huống cụ thể cho nên cũng có nhiều lời.
      “Bác sĩ Niếp có lẽ có ý nghĩ của chính mình......”
      Ngụy Triết buồn cười nhìn , ánh mắt kia làm cho Na Na sắc mặt đỏ lên.
      thôi!” Ngụy Triết gõ lên trán :“Tôi chỉ là muốn cùng em chuyện chút, tôi cảm thấy nếu ngay cả tôi cũng chưa bản thân tôi quá đáng thương...... Em nghe chút rồi quên cần suy nghĩ cái gì! Tôi hy vọng vẫn thoải mái vui vẻ...... Na Na, tôi là người thực tế, tôi thích em, nguyện ý chăm sóc em, nhưng mà nếu tôi thể có được và được đáp lại có quá kéo dài đoạn tình cảm này nữa! Em cần phải cảm thấy nợ tôi cái gì, nhưng mà tôi hy vọng em có thể nhớ kỹ, nếu cảm thấy Niếp Duy Bình thích hợp, nếu khi đó tôi còn đợi em, em nhất định phải cho tôi cơ hội bắt đầu với em!”
      Na Na cảm động biết cái gì cho phải, hồi lâu sau mới thở dài :“Ngụy Triết, vì sao phải vậy......”
      Ngụy Triết đứng lên, xoa xoa tóc ra vẻ thoải mái :“Tốt lắm, tôi phải ! Em cũng nhanh lên dọn dẹp chút rồi xuống lầu , bằng Niếp Duy Bình lòng dạ hẹp hòi kia lại ghi hận tôi !”
      Na Na bật cười, trong lòng đột nhiên cảm thấy thương cảm, cúi đầu lặng im lặng.
      Ngụy Triết cái gì cũng , cười cười xoay người rời .
      Người đàn ông này hoàn toàn tương phản với bác sĩ Niếp, ôn nhu săn sóc như gió xuân, là mẫu tình nhân hoàn mỹ lý tưởng của .
      Vốn nên thích Ngụy Triết nhưng lại nghĩ rằng động tâm với bác sĩ Niếp.
      lớn lên ở gia đình hòa thuận mỹ mãn, mưa dầm thấm đất tất cả cảm nhận đều là ba che chở chăm lo cho mẹ. Lúc lớn hơn chút lại nhìn thấy trai cẩn thận sủng nịnh cưng chiều bảo hộ chị dâu. nghĩ chính mình cũng có thể tìm được người đàn ông như vậy, cần có có gia đình hiển hách ra sao, cũng cần quyền cao chức trọng, chỉ cần nguyện ý an trí cho , dụng tâm bảo hộ cả đời vô lo.
      từng, đó mới là tình tươi đẹp trong tưởng tượng của .
      có huyết thống nhưng lại rất thân mật lại có thể xây dựng gia đình ấm áp có gì có thể chia rẽ, bọn họ tin cậy lẫn nhau, cùng chăm sóc nuôi dạy kết tinh tình .
      Đến ngày kia mới biết được ảo tưởng tốt đẹp cũng chỉ là tình của người khác.
      Niếp Duy Bình lời ác độc, lòng dạ hẹp hòi, luôn trêu cợt mình, hiểu lãng mạn cũng thương hương tiếc ngọc.
      Nhưng ở thời điểm khó khăn nhất, liền đứng ở nơi đó cho dù trưng ra khuôn mặt thối, cho dù hung hăng mắng mỏ ngừng, Na Na cũng khống chế được tiến về phía .
      Kỳ , nào có cái gì là tình hoàn mỹ chứ?
      Tình tốt nhất kỳ vĩnh viễn chỉ đơn giản như vậy! có vĩnh viễn sánh cùng thiên địa cũng có thề non hẹn biển, chỉ là muốn ở cùng chỗ, hơn.
      Ngụy Triết dù có tốt đến mấy cũng phải là người muốn sống cùng đến hết đời.
      Có rất nhiều chuyện thể làm theo ước muốn của bản thân, Na Na sợ Niếp Duy Bình có kiên nhẫn chờ đợi vội vàng dọn chút đồ đạc vào cái túi rồi xuống lầu.
      Niếp Duy Bình sắc mặt cảm xúc, đặc biệt lúc vừa mới nhìn thấy Ngụy Triết xuống trước, liền vênh váo tự đắc muốn tới châm chọc khiêu khích, kết quả lại bị người ta mặn nhạt lơ !
      Niếp Duy Bình cảm thấy như đấm vào bịch bông nhất thời cảm thấy bị đè nén!
      Nhóc con dựa vào bả vai Niếp Duy Bình ngáp cái, dụi mắt than thở:“ út, cháu buồn ngủ”
      Na Na sờ sờ đầu bé:“Được rồi cháu cứ ngủ !”
      Niếp Duy Bình lại bước , mắt sắc nhìn đến túi trong tay , nhất thời như bị sét đánh kinh hoảng nhìn .
      Na Na cúi đầu, ngón tay nắm chặt cái túi lúng ta lúng túng :“Vừa rồi làm phiền , bác sĩ Niếp thực ngại quá......”
      “Thực xin lỗi, sai rồi!” Niếp Duy Bình ôm đứa , tiếng như thiên lôi oanh tạc khiến cả người đều ngây ngẩn đứng tại chỗ bất động, nhàng nhận sai:“ nghĩ tới đuổi hai người , lòng thực rất khó chịu! Em cũng biết ...... tính tình tốt lắm, sợ khống chế được ra càng nhiều lời tổn thương em cho nên mới ra ngoài để bình tĩnh hai ngày...... sai rồi, nên hoài nghi em! Em quay trở về ......”
      “Em quay về đáy thôi!” Na Na nghĩ nhiều buồn bực hỏi:“ tại sao còn ? Tiểu Viễn mở nổi mắt, chúng ta về trước , có cái gì sau!”
      Niếp Duy Bình nghe lời này biết hiểu ý mình lại nhìn nhìn cái túi kia đựng chả được bao nhiêu đồ, nhất thời cảm thấy bất an cứ cố chấp đứng ở nơi đó chịu , kiên trì :“, em trước hết nghe ! sai rồi, nếu em còn yên tâm...... Ngày mai liền sang tên căn nhà đó sang tên em! Về sau nhà đó chính là của em, chỉ có em mới có theerr đuổi bao giờ phải lo lắng đuổi em !”
      Na Na vội vàng xua tay:“Bác sĩ Niếp cái gì nha, đừng làm bậy, em nhận nhà của !”
      Lời này khác gì “Em nhận ”, Niếp Duy Bình vừa hối hận vừa sợ hoảng, giống như Lưu y tá trưởng tìm đứa khóc tang là vừa!
      Na Na vừa mới bị lời của Ngụy Triết làm cho tâm loạn như ma nên nhận thấy được nội tâm Niếp Duy Bình rối rắm, tinh thần ổn dịnh xoay người phía trước, mơ hồ :“ nhanh thôi, khuya ......”
      Niếp Duy Bình vừa áy náy lại lo lắng, thế nhưng nhất thời lại để ý được nhiều chuyện như thế, có cách chỉ có thể ngoan ngoãn ôm thịt viên ngủ phía sau, gió đêm thổi qua, đột nhiên cảm thấy thê lương vô cùng.
      Quả nhiên...... Vừa về đến nhà, Na Na đón đứa trong lòng ôm bé đến phòng ngủ của khách!
      Niếp Duy Bình theo giúp đỡ giở chăn, cởi giầy cho bé, ân cần này làm cho Na Na cảm thấy được tự nhiên.
      “Ách...... ngày mai còn phải làm, bác sĩ Niếp nghỉ sớm chút !”
      Niếp Duy Bình cẩn thận hỏi:“Vậy còn em?”
      Na Na còn nghĩ rằng muốn ám chỉ chuyện gì đó nữa, ngượng ngùng bối xoay người, sắc mặt ửng đỏ chỉnh lại chăn cho tiểu Viễn rồi ra vẻ bình tĩnh :“Em...... Cũng mệt mỏi, đêm nay trước hết cùng tiểu Viễn ngủ!”
      Xong rồi xong rồi, ngay cả nhìn cũng muốn nhìn mình !
      Niếp Duy Bình há mồm trong lòng tràn đầy oán niệm, buồn bã ỉu xìu xoay người mỗi bước đều cẩn thận trở lại phòng mình.
      Na Na thở dài nhõm hơi, nếu bác sĩ Niếp thực đưa ra...... cầu gì gì đó mà bọn họ đều làm qua, chỉ là rụt rè hoặc giả bộ rụt rè chút là tốt rồi?
      Na Na miên man suy nghĩ thông suốt, lại thấy Niếp Duy Bình có quay lại liền buồn bực ra khỏi phòng tắm rửa.
      Trở lại nơi quen thuộc, giường rộng rãi mềm mại, phòng thông gió sáng sủa, Na Na tự nhiên đêm ngủ ngon hơn nữa trong lòng phiền não được giải quyết liền cẩn thận ngủ quên.
      sắp đến bảy giờ, Na Na vội vàng đánh thức tiểu Viễn đưa cho bé quần áo để thay liền vội vàng chạy vào phòng vệ sinh rửa mặt.
      Điểm tâm có thể ăn ở ngoài.
      Na Na mặc quần áo ra khỏi phòng kinh ngạc phát bàn cơm dọn xong, đồ ăn trung tây kết hợp phong phú vô cùng!
      Trước bàn cơm bác sĩ Niếp mở đôi mắt hắc bạch phân minh, chỉ là sắc mặt nặng nề mà chờ mình.
      Na Na trong lòng nhất lộp bộp, được tự nhiên cười trừ:“Bác sĩ Niếp sớm a, thực xin lỗi em dậy trễ kịp làm điểm tâm......”
      sao cả!” Niếp Duy Bình hạ quyết tâm đập nồi dìm thuyền :“Về sau em cứ ngủ thêm chút, điểm tâm cứ để làm!”
      “...... A?” Na Na trợn tròn mắt.
      Niếp Duy Bình liếc nhìn cái, trầm giọng :“Cơm tối cũng do tôi làm hết!”
      Na Na nhíu nhíu mày:“Bác sĩ Niếp có phải...... Chưa tỉnh ngủ hay ?”
      Niếp Duy Bình khẽ cắn môi, bộ dạng giống như đứa trẻ hạ quyết tâm :“Việc nhà sau này cũng lo toàn bộ!”
      Na Na:“......”
      Niếp Duy Bình vừa thấy biểu tình hoài nghi của liền đẩy tờ giấy về phía trước, vội vàng :“Em tin? Đây là giấy cam đoan viết! được làm được! Em, em tha thứ cho ......”
      “Em tha thứ cho nha!” Na Na tiếp nhận giấy cam đoan, liếc mắt xem xét cái gương mặt liền trở nên vặn vẹo .
      Niếp Duy Bình thể tin mình có thể dễ dàng có được tha thứ như thế, hoài nghi hỏi lại:“ ?”
      Sau đó đột nhiên nhớ tới gì đó vội cuống quít bổ sung:“Em cảm thấy là người qua đường cho nên mới tha thứ cho chứ?”
      Na Na sửng sốt, nhớ tới lần trước cố lấy dũng khí thổ lộ, Niếp Duy Bình cũng câu này.
      Niếp Duy Bình sắc mặt trắng nhợt:“Quả là thế sao...... Là tốt, biết như vậy căn bản đáng để em tha thứ......”
      Na Na thở dài:“Bác sĩ Niếp, rốt cuộc là làm sao vậy?”
      Niếp Duy Bình mày nhíu lại, đột nhiên cảm thấy giống như có cái gì đó đúng......
      “Em...... ở lại nơi này với chứ?”
      Na Na ngạc nhiên mà gật đầu:“Đồ đạc em cũng mang tới đây ......”
      “Vì sao lại chỉ có ít như thế?” Niếp Duy Bình cảm thấy bi phẫn ủy khuất rống to:“Em phải là chỉ chuẩn bị ở hai ngày, tìm được phòng ở liền chuyển ?”
      Na Na cuối cùng cũng hiểu được nhất thời dở khóc dở cười, đành thở dài:“Bác sĩ Niếp suy nghĩ nhiều rồi! Tối hôm qua quá vội vàng, còn ôm tiểu Viễn, căn bản dọn đồ được, em chỉ lấy mấy thứ quan trọng mang theo...... đuổi chúng em , chúng em tạm thời cũng ......”
      Niếp Duy Bình cảnh giác trừng mắt nhìn :“Tạm thời?”
      “......” Na Na cứng họng, bất đắc dĩ :“Được rồi, đuổi chúng em , cho dù em muốn mang theo tiểu Viễn rời cũng chờ đồng ý!”
      Niếp Duy Bình biết nhất thời thở dài nhàng, ánh mắt thoáng nhìn thấy xem xét giấy cam đoan vắt óc suy nghĩ cả đêm mới viết ra, nhất thời mặt đen lại!
      Niếp Duy Bình thẹn quá thành giận vỗ bàn, đứng lên ý đồ đoạt lại để hủy thi diệt tích lại bị Na Na nhanh nhẹn né tránh.
      “Trả lại cho !”
      Na Na chạy nhét vội vào trong túi coi như bảo bối mà vỗ vỗ, cười hì hì :“ đưa! Đây vốn chính là viết cho em! Em nhất định giữ, gìn, , cẩn, thận!”
      Niếp Duy Bình tức giận đến thở phì phò nên lời, lỗ tai ửng đỏ, thỏ ngốc đứng đó dưới ánh nắng ban mai tươi cười, hết thảy đều tốt đẹp lại ấm áp như vậy liền làm cho cơn giận của tiêu tán.
      Niếp Duy Bình kiêu ngạo hừ tiếng, bưng cái cốc ngồi trở lại trước bàn, dường như có việc gì mở miệng :“Thời gian còn sớm nhanh ăn cơm !”

      p/s: Vội quá chưa kịp sửa lỗi mọi người thông cảm.Mấy ngày nữa truyện cũng chỉ có vào tối muộn như này thôi nhá. Bạn hơi bận tí
      Tôm Thỏhuyetsacthiensu thích bài này.

    4. CQH

      CQH ^^!

      Bài viết:
      192
      Được thích:
      41,920
      CHƯƠNG 58
      Edit: Tiểu Lộc Hàm
      Niếp Duy Bình buổi sáng cùng Na Na làm lập tức làm Lưu Mân chú ý.
      Niếp Duy Bình mua cóc cà phê mới đưa cho Na Na, vẻ mặt tràn đầy đắc ý khó kiềm chế.
      Na Na mỗi ngày thường uống cốc cà phê sớm tập thành thói quen, cần lấy cái cốc ngoan ngoãn rời .
      Lưu y tá trưởng liền qua, thăm dò xem xét gương mặt lạnh lùng của bác sĩ Niếp, nhất thời bật cười nhạo tiếng:“Đừng giả bộ, xem cái biểu tình này của cậu! Mắt trái viết ‘Dâm’, mắt phải viết ‘Đãng’! Cũng chỉ có Na Na mắt bị mù mới có thể coi trọng cậui!”
      Niếp Duy Bình vênh váo tự đắc nhìn ấy cái, nhanh chậm mở bệnh án ra.
      Lưu Mân quen nhìn vẻ mặt tự cho là mình rất cao giá của , lập tức nhướn mày châm chọc:“Cậu cũng đừng đắc ý quá! Cẩn thận con bé cước đá ! Lần này ăn chút đau khổ , cho cậu biết phụ nữ phải là dễ chọc nhá, lần sau dễ dàng để cho cậu dỗ dành trở lại như thế!”
      Niếp Duy Bình trong lỗ mũi hừ lạnh tiếng, chết vì sĩ mà mạnh miệng :“Đau khổ cái gì? Ai dỗ ấy? thừa hơi!”
      Lưu Mân “A” tiếng:“Vậy cậu là có năng lực!”
      “Cũng phải là như vậy!” Niếp Duy Bình dõng dạc :“Tôi chỉ đứng đây, ấy biết tôi rất tốt tự biết sai lầm của mình, liền ngoan ngoãn tự mình trở lại!”
      Lưu Mân mặc kệ , ôm lấy tư liệu khinh thường rời .
      Có Niếp Duy Bình cùng Niếp lão chủ nhiệm ra mặt, bệnh viện rất nhanh an bài phòng giải phẫu tốt, cũng phân phó với tất cả nhân viên.
      Na Na tự mình sắp xếp phòng chăn sóc đặc biệt, buổi sáng trại an dưỡng đưa người chuyển vào.
      Na Hác thần sắc bình tĩnh vô lo vô nghĩ nằm ở giường, tùy ý để hộ lý tiến hành các bước kiểm tra ban đầu cho , tuy rằng hôn mê bất tỉnh nhưng các chỉ số kiểm tra các triệu chứng bệnh tật cũng rất tốt.
      Niếp Duy Bình mở tập kiểm tra dày ra xem xét mười loại xét nghiệm kiểm tra thể thiếu, giao cho Na Na :“ tới phòng chụp chiếu xem chút, vào buổi chiều bọn họ có chi phí sắp xếp giường làm phẫu thuật lồng ngực. Phí giải phẫu em cần lo, muốn thay em xin giúp đỡ từ nơi từ thiện của bệnh viện, xin miễn phí giải phẫu!”
      Na Na gãi gãi đầu :“ cần dùng quỹ từ thiện, tiền bồi thường còn khá nhiều, hẳn là đủ......”
      “Sao chứ?” Niếp Duy Bình cười lạnh:“Đừng tự tin quá mức mà bị đánh cho bầm dập! Chi phí giải phẫu lên đến mấy chục vạn, sau này còn có trị liệu hồi phục, có thể còn có di chứng cũng chừng...... Trước đó ở Lâm Hải dùng quá nhiều tiền rồi bằng em cũng cần phải hỏi thăm phòng cho thuê giá rẻ chung quanh!”
      Na Na sắc mặt ửng đỏ, lúng ta lúng túng cúi đầu:“Nhưng là, bệnh viện vô duyên vô cớ mang quỹ từ thiện ra giúp em đâu!”
      Niếp Duy Bình thở dài, sờ sờ đầu , đem mũ hộ lý đầu lệch sang bên, bình thản :“Em cần lo lắng, nếu giúp em xin nhất định có thể miễn chi phí giải phẫu!”
      Lại ..... Đây là bệnh viện nợ em!
      Niếp Duy Bình ánh mắt phức tạp nhìn , cho dù có mặt mũi lớn như vậy nhưng bệnh viện cũng tôn trọng ý kiến của Niếp Phụ Phong.
      Na Na tâm sinh cảm động, hai mắt đẫm lệ lưng tròng nhìn :“Cám ơn bác sĩ Niếp......”
      Niếp Duy Bình thu tay lại nắm thành quyền đặt ở bên môi khụ tiếng, được tự nhiên quay , thần sắc lại tỏ vẻ thản nhiên :“Đừng vội lời cảm ơn! Tuy rằng có thể miễn chi phí giải phẫu nhưng mấy phí kiểm tra trước phẫu thuật dều phải tự xuất tiền túi...... Sau khi giải phẫu có thể thành công hay còn chắc, chờ trai em có việc gì hãy cảm ơn a!”
      Bởi vì có mặt Niếp Duy Bình nên kết quả kiểm tra rất nhanh có.
      Niếp Duy Bình so sánh phim chụp với năm trước phát tình huống xấu hơn rất nhiều, chỗ cắm sâu nhất của cái đinh đẫ lệch , thậm chí còn nhiều máu tụ hơn nữa.
      Giải phẫu thể chậm trễ, tình huống rất nguy hiểm, biết khi nào cái đinh chạm tới động mạch, khi mạch máu vỡ hoặc là tụ máu não, hậu quả khó lường.
      Niếp Duy Bình gọi điện thoại cùng Niếp Phụ Phong thảo luận lâu, dưới trợ giúp của Niếp Phụ Phong rất nhanh sắp xếp được phòng giải phẫu và đội ngũ tốt nhất.
      Đó là ca giải phẫu độ khó cao ít có khả năng thành công, có thể xảy ra chuyện ngoài ý muốn cũng ai có thể đoán trước được, Niếp Duy Bình đành phải mời hết các bác sĩ có thể để để phòng bất trắc.
      Ngày giải phẫu, Na Hác sớm bị đưa tới phòng giải phẫu để tiến hành chuẩn bị trước phẫu thuật, Na Na cả đêm ngủ hoàn thành mọi công việc rồi theo Niếp Duy Bình tới phòng giải phẫu.
      Niếp Duy Bình cau mày đuổi ra ngoài:“ được, em thể theo vào đó!”
      “Vì sao chứ?” Na Na nóng nảy:“Em có thể làm hộ lý chuẩn bị đồ hoặc là hộ lý lưu động cũng được...... Bác sĩ Niếp yên tâm em nhất định quấy nhiễu giải phẫu!”
      Niếp Duy Bình lạnh mặt:“ được! Em là thân nhân của bệnh nhân, dựa theo quy định phải ở bên ngoài!”
      “Việc này...... Em làm cái gì hết chỉ đứng ở góc quan sát là được rồi?” Na Na cầm lấy tay cầu xin:“Em là chờ được, em thể chỉ ngồi chờ ở bên ngoài như vậy..... Xin , bác sĩ Niếp Y Sinh! Làm ơn cho em vào, em phải ở bên cạnh trai em......”
      “Na Na, hãy nghe !” Niếp Duy Bình ngữ khí nhàng hơn, nắm lấy bả vai của nhìn thẳng vào mắt:“ cố gắng hết sức! Nhưng nếu em ở bên cạnh phân tâm, muốn em nhìn thấy trai mình máu chảy đầm đìa bị mở hộp sọ ra, nếu có xảy ra chuyện gì ngoài ý muốn em ở ảnh hưởng đến mọi người...... Cho nên việc em cần phải làm là ngoan ngoãn ở bên ngoài chờ , được ?”
      Na Na vẫn nhìn :“Nhưng mà......”
      “Nghe lời, ở bên ngoài chờ !” Niếp Duy Bình ôn nhu trấn an :“Em phải tin tưởng sao, vậy hãy ở bên ngoài ngoan ngoãn chờ tin tức tốt của !”
      Na Na cắn cắn môi, chậm rãi gật đầu:“Em, em ở ngay bên ngoài chờ......”
      Niếp Duy Bình mỉm cười, hôn trán rồi lập tức vào phòng rửa tay sát trùng.
      Niếp Phụ Phong cũng đến bệnh viện, cách gần năm lại mặc vào áo blue, Niếp Phụ Phong cảm thấy mình như chưa từng rời khỏi cương vị, khỏi tâm sinh cảm khái.
      Có ông ở đây lại còn có lãnh đạo viện đối với chuyện này lòng mang áy náy ít nhất có thể cam đoan tham dự giải phẫu và còn tẫn trách.
      Niếp Duy Bình mặt chút thay đổi đứng ở nơi rửa tay, xà phòng khử trùng theo kẽ tay chảy xuống, cảm giác đau xót sớm thói quen, nhiều lần tiến vào phòng giải phẫu như vậy nên sớm còn kích động lúc ban đầu, tâm tư cũng sớm bị vô số cảnh sinh ly tử biệt làm cho chai cứng, trước mọi trường hợp bệnh tình của bệnh nhân mất cảm xúc.
      Nhưng khắc này, khi nước chảy qua hai tay lại làm cho nôn nóng bất an, trong ánh mắt lợi hại toát ra bình tĩnh.
      Niếp Phụ Phong đội mũ giải phẫu đeo khẩu trang xong, từ gương liếc mắt nhìn cái, cười hỏi:“Chuẩn bị tốt chưa?”
      Đây là cau cửa miệng của Niếp Phụ Phong, làm giáo sư mỗi lần dẫn học trò vào phòng giải phẫu, Niếp Phụ Phong luôn hỏi bọn họ như thế, nhưng mà Niếp Duy Bình ở bệnh viện nước ngoài học tập, phải học dưới rèn dũa của ông cho nên đây vẫn là lần đầu tiên ông với con trai mình.
      Niếp Duy Bình hiển nhiên có tâm tình để ý, nhíu nhíu mày hỏi:“Ba rửa tay?”
      Niếp Phụ Phong cười lắc đầu:“Ta đến...... là muốn nhìn con trai mình hoàn thành ca giải phẫu vĩ đại!”
      Niếp Duy Bình mày mặt nhăn càng chặt, trầm mặc lát rồi giận dữ :“Con nghĩ như thế...... Ba, con muốn ba làm trợ thủ cho con, nếu khi con làm gì đúng ba liền đúng lúc tiếp nhận lấy!”
      Niếp Duy Bình ở bệnh viện chưa từng gọi ông là “Ba”, Niếp Phụ Phong biết đây là dùng thân phận người con thỉnh cầu.
      Niếp Phụ Phong vỗ vỗ vai , nhìn :“Con nếu quyết định giải phẫu, chứng minh con có ý tưởng tốt, ta làm ảnh hưởng đến phán đoán của con! Bác sĩ Niếp, cậu nên trước sau như coi tôi là đồng của cậu, ở trong phòng phẫu thuật, tôi phải ba cậu!”
      Niếp Duy Bình trầm mặc , ánh mắt ràng thể quyết tâm chùn.
      Niếp Phụ Phong sang sảng cười, vỗ vỗ bờ vai của , bàn tay dày rộng kiên cố như tăng thêm dũng khí cho .
      Niếp Phụ Phong cảm thấy ngày hôm qua, trước mặt vẫn là thằng nhóc con oán hận cha mẹ vì đơn lạnh lẽo, khi nào con trai của ông trưởng thành rồi, thế nhưng so với ông còn cao hơn nữa, khỏi cảm thán:“Con cần cố kỵ nhiều như thế......Y thuật của con cũng kém hơn ta, ta nhiều lắm là kinh nghiệm so với con nhiều hơn, thuần thục hơn ít! Ta tin tưởng cho dù có ta, con cũng thành công!”
      Niếp Phụ Phong ánh mắt híp lại, lạnh giọng hỏi:“Như vậy tại, bác sĩ Niếp cậu chuẩn bị tốt chưa?”
      .” Niếp Duy Bình thản nhiên , tháo khẩu trang xoay người bước ra bên ngoài.
      Niếp Phụ Phong ngạc nhiên, vội vàng hô:“Con tại đâu? Bác sĩ gây mê chuẩn bị xong ......”
      “Lập tức quay lại!”
      Niếp Duy Bình để ý tiêu độc xong, vội vàng xuyên qua phòng thay quần áo chạy ra ngoài, hành lang Na Na nhu thuận ngồi ở ghế cúi đầu, thần sắc mang theo lo lắng.
      “Bác sĩ Niếp?” Na Na nghe thấy động tĩnh vội ngẩng đầu, khỏi kinh ngạc bất an hỏi:“Làm sao vậy, có phải trai em......”
      , em có việc gì!” Niếp Duy Bình vội vàng trấn an :“Giải phẫu còn chưa có bắt đầu!”
      Na Na nhàng thở ra, nghi hoặc hỏi:“Vậy ra làm......”
      Niếp Duy Bình đỡ lấy , hai mắt nhìn chăm chú vào , trầm giọng :“Na na, muốn em đồng ý với !”
      Na Na trừng lớn hai mắt nhìn .
      Niếp Duy Bình nhấp mím môi, có vẻ khẩn trương lại bất an, trong mắt quyết tuyệt chợt lóe, nặng nề :“Em trước hết đáp ứng , giải phẫu mặc kệ thành công hay , em cũng được rời bỏ ! Mặc kệ em có thể tỉnh lại hay cũng được ảnh hưởng đến quan hệ của chúng ta!”
      Đây là vấn đề mà Niếp Duy Bình thể bỏ xuống được, thỏ ngốc quan tâm trai như thế nếu vạn nhất giải phẫu thất bại, chỉ có việc thể chấp nhận thống khổ như vậy mà ngay cả cũng áy náy thôi.
      luôn luôn lo lắng, lo lắng có biện pháp thành công, lo lắng thỏ ngốc nhìn ôn nhu mềm mại nhưng thực chất là người bướng bỉnh muôn đòi mạng, nếu lại chui vào trong mai rùa, đối với lại xa lạ......
      Cho nên mặc dù sáng sớm quyết định giúp nhưng cũng muốn trước khi phẫu thuật dỗ dành trước, vô luận như thế nào cũng muốn có được lời hứa hẹn từ !
      Na Na yên lặng nhìn , thần sắc bất an dần dần dịu , ôn nhu vuốt ve hai má :“Thực xin lỗi, bác sĩ Niếp em thể đáp ứng ......”
      Niếp Duy Bình sắc mặt cứng đờ, gắt gao mím đôi môi, biểu ra nội tâm sóng trào dữ dội.
      nhất định thành công, bác sĩ Niếp em cho tới bây giờ có hoài nghi qua điểm này, cũng muốn làm em thất vọng vì tin tưởng !” Na Na hai mắt trước nay chưa từng có kiên định như thế giống như ngọc đen ngâm trong nước, thấu triệt trong suốt.
      “Bác sĩ Niếp em tin tưởng làm cho em thất vọng! Cho nên em thể đáp ứng !”
      Niếp Duy Bình lắc lắc đầu, mặt lần đầu tiên toát ra vẻ mặt tinh thần suy sụp, thất bại thở dài:“Lòng ổn, ...... chuẩn bị tốt!”
      Na Na cười cười:“ là bác sĩ tốt nhất mà em từng biết, tận tâm tẫn trách...... Em lần đầu tiên theo bắt đầu hiểu, chỉ biết có trách nhiệm biết bao nhiêu! Cho nên trừ phi chuẩn bị tốt bằng tiến vào phòng giải phẫu !”
      Na Na thoáng có chút chần chờ, sau đó có lấy dũng khí kiễng mũi chân, nhàng hôn lên khóe môi của Niếp Duy Bình, kiên định :“Em biết chuẩn bị tốt !”
      Cảm xúc mềm mại như chuồn chuồn lướt nước lại khiến cho lòng Niếp Duy Bình nhộn nhạo gợn sóng.
      “Vào thôi!” Na Na lẳng lặng nhìn :“Em luôn ở đây chờ !”
      Niếp Duy Bình hít sâu hơi, cúi đầu hung hăng cắn cái, nghiến răng nghiến lợi :“Sau khi ra em hãy cảm tạ tốt!”
      Na Na dùng sức gật đầu:“Được!”
      “Tắm táp sạch nằm giường cảm tạ !”
      Na Na tươi cười cứng đờ:“...... Được......”
      Niếp Duy Bình vừa lòng vểnh khóe miệng, thở ra hơi xoay người kiên định rời .
      Niếp Duy Bình lần nữa tiêu độc, bình tĩnh vào phòng giải phẫu, căn phòng nho sớm đứng đầy người, mỗi người đều có vị trí và cương vị riêng mà chuẩn bị tốt, chờ bắt đầu.
      Niếp Phụ Phong ngồi bên cạnh người gây mê, xa xa hướng gật gật đầu.
      Ngay cả Niếp Duy An đều đến đây, theo chủ nhiệm ngoại khoa tiêu hóa đến hỗ trợ.
      Niếp Duy Bình chậm rãi hít sâu, bình tĩnh vươn tay, thanh mát lạnh, mang theo cảm xúc quyết tâm.
      “Khoan điện!”

      p/s:Làm xong tự tin tắt máy ngủ, lúc sau nhớ ra lại bật lên up cho mọi người. Khen Bạn . Khen bạn . bạn giữ lời hứa thế cơ mà
      Tôm Thỏhuyetsacthiensu thích bài này.

    5. CQH

      CQH ^^!

      Bài viết:
      192
      Được thích:
      41,920
      CHƯƠNG 59
      Edit:Tiểu Lộc Hàm
      Niếp Duy Bình cẩn thận chui mở xương sọ, đem xung quanh đinh sắt rửa sạch , tay nhanh chóng và ổn định, loại bỏ từng mảnh xương đều phải nín thở hồi lâu, chẳng được bao lâu sau cái trán đầy mồ hôi.
      Niếp Duy Bình dừng lại động tác, hộ lý bên cạnh vội vàng lau mồ hôi cho , sau đó chạy đến hệ thống ở gần cửa ấn vài cái, độ ấm bên trong dần giảm xuống.
      Niếp Duy Bình nhàng thở ra, tiếp nhận dao giải phẫu cùng nhíp, chậm rãi tách từng tổ chức xung quanh, cái đinh ở trong đầu thời gian quá dài, sớm cùng tổ chức chung quanh dính liền, mỗi lần bóc tách ra mạch máu, bác sĩ chung quanh so với Niếp Duy Bình còn khẩn trương nín thở, mắt cũng dám chớp.
      Thời gian trôi qua nhanh, các nhân viên tham dự giải phẫu đều ra vào liên túc, còn có người chờ kịp dẫn đầu ra ngoài ăn cơm trưa.
      Niếp Duy Bình hai chân tê mỏi, ngừng tay ngẩng đầu lên hoạt động cổ, khớp xương phát ra tiếng răng rắc làm cho Niếp Phụ Phong khỏi nhíu mày.
      “Bác sĩ Niếp, cậu làm giải phẫu gần mười mấy giờ, tôi phải nhắc nhở cậu nên nghỉ ngơi chút.”
      Niếp Duy Bình đầu cũng nâng, tiếp tục :“Dao số hai.”
      Niếp Duy Bình cẩn thận cắt bỏ số tế bào hoại tử xung quanh, sau đó ngẩng đầu thản nhiên trả lời:“Tôi sao.”
      Lại tiếp tục cúi xuống hết sức chăm chú, thời gian trôi quá mau, Niếp Duy Bình nhìn thấy gần hết cái đinh, còn lại là phần đầu nhọn sắc bén, quấn quanh là mấy mạch máu, vách mạch tiếp xúc thời gian dài với dị vật trở nên rất mỏng, thể chịu được chút va chạm.
      Niếp Duy An vẫn đứng ở bên cạnh nhìn chằm chằm giải phẫu, lúc này cũng phải do thiếu tự tin nhưng nhìn vẫn giơ cái nhíp mà nhúc nhích lâu, nhịn được hỏi:“Làm sao vậy?”
      Niếp Duy Bình lầm bầm lầu bầu:“Từ chỗ này tiến vào khẳng định tổn thương tổ chức não, có khả năng sau khi tỉnh lại mất năng lực về ngôn ngữ, nhưng từ góc độ này lại có khả năng làm tổn thương động mạch chủ...... nó cuốn lấy chặt có biện pháp tách ra.”
      Niếp Duy An nhíu mày, lo lắng hỏi:“Vậy phải làm sao bây giờ?”
      Niếp Duy Bình ngẩng đầu nhìn , trong ánh mắt tràn đầy mờ mịt, cẩn thận suy tư hồi lâu như hạ quyết tâm bình tĩnh :“Tôi muốn nghỉ chút!”
      Niếp Duy An kinh ngạc mở trừng mắt:“Nhưng...... Bệnh nhân hôn mê lâu như vậy, trái tim cực kỳ yếu ớt, căn bản chịu nổi......”
      Niếp Duy Bình lạnh giọng đánh gãy lời :“Vẫn phải làm...... Chỉ có thể để tim ngừng đập, máu lưu thông chậm lại, như vậy mới có thể giảm thiểu khả năng vỡ động mạch, bằng dù tôi có làm thế nào cũng thể cứu được cậu ấy!”
      Niếp Duy An bất an đem tầm mắt hướng về Niếp Phụ Phong, Niếp Phụ Phong lão thần ngồi ở chỗ đó, thấy vậy liền nhàng gật đầu.
      Niếp Duy An hít sâu hơi, quay sang :“Chủ nhiệm, tôi làm trợ thủ của ......”
      Chủ nhiệm ngoại khoa tim mạch bất đắc dĩ gật đầu, chỉ cảm thấy người tuổi trẻ này đều điên rồi.
      Giải phẫu mà tim ngừng đập toàn thế giới đều rất ít người tiến hành, mặc dù có tiền lệ thành công nhưng phiêu lưu quá lớn!
      Đặc biệt bệnh nhân trước mắt này, bị tai nạn xe cộ còn có nhiều chỗ bị thương, lúc trước tham dự cứu giúp còn có , vài lần thiếu chút nữa cứu nổi, sau này bởi vì Niếp Phụ Phong kiên trì nên mới ổn định lại bệnh tình, nhưng người cũng khó có thể tỉnh lại...... hơn năm hôn mê, trái tim tất nhiên có tổn thương khá nhiều, làm sao chịu nổi giải phẫu lớn như thế a!
      Nhưng tại có quyền lên tiếng, trong viện dễ hiểu là giải phẫu hoàn toàn giao cho Niếp Duy Bình, bọn họ chỉ là bị điều lại đây hỗ trợ, mọi chuyện đều nghe !
      Cái gọi là giải phẫu ngừng tim chính là làm giảm nhiệt độ cơ thể bệnh nhân khiến cho tim tạm ngừng đập, đồng thời ngừng lại máu tuần hoàn trong cơ thể, trong khoảng thời gian ngắn hoàn thành giải phẫu mục tiêu khôi phục nhịp tim cho bệnh nhân.
      Trong thực tế, trong những hoàn cảnh bình thường, giảm nhiệt độ cơ thể chỉ ở mức độ cho phép dể các mô tế bào khi tim đập bơm máu lại vẫn có thể hoạt động bình thường, bình thường cũng thường được ứng dụng trong trường hợp tại vị trí nguy hiểm của não bộ cắt động mạch bị phình, chặn máu lưu thông mạnh có thể giảm bớt khả năng động mạch phình bị vỡ, nhưng rất ít khi dùng trong giải phẫu vì dù sao cũng có mấy bác sĩ nguyện ý phiêu lưu mạo lớn như vậy.
      Niếp Duy Bình nghe khuyên bảo kiên trì phải làm, những người khác cũng chỉ có làm theo.
      Nhóm hộ lý mang tới chậu lại chậu túi chườm đá, đặt ở bàn phẫu thuật, nhiệt độ cơ thể rất nhanh giảm xuống, Niếp Duy Bình nhìn chằm chằm theo dõi huyết áp, trầm giọng :“Đóng tất cả các máy phụ trợ!”
      Niếp Duy An đem máy móc tắt , quên nhắc nhở :“Bác sĩ Niếp, phải chú ý thời gian, nhiều nhất chỉ có nửa giờ...... Chúng ta còn cần phải mười phút để tiếp máu!”
      “Được!”
      Niếp Duy Bình nhanh chậm cầm lấy cái nhíp, hai tay vững vàng nhanh chóng, gắt gao giữ lấy nơi quấn lấy đinh sắt từng chút gỡ ra.
      Sau đó tiếng đinh vang lên, cuối cùng cái đinh được lấy ra hoàn toàn.
      Mọi người nhàng thở ra, nhịn được cao hứng cười rộ lên.
      “Có thể chưa?”
      Niếp Duy Bình lắc lắc đầu:“Cho tôi hai phút......”
      Niếp Duy Bình chờ kịp hộ lý lấy cho nhíp hơi điện từ, trực tiếp vươn tay lấy xe cắt điện đốt bộ phận hoại tử xung quanh.
      “Có thể !”
      Niếp Duy An ấn dụng cụ, mọi người vội vàng đem túi chườm nước đá chuyển , huyết áp dần dần khôi phục.
      Niếp Phụ Phong nhìn hình ảnh trước mắt, lạnh lùng :“Bác sĩ Niếp, cậu giải phẫu mười lăm giờ liền, tôi đề nghị cậu nghỉ ngơi lát lại tiếp tục!”
      Niếp Duy Bình lần này trả lời cũng thèm, cứ đứng đó tay hoạt động ngừng.
      Bên ngoài phòng giải phẫu, Na Na cũng lo lắng thôi, bước cũng rời luôn canh giữ ở bên ngoài, ngay cả cơm cũng ăn.
      Ngụy Triết mang theo túi đựng đồ ăn tới, mở bình nước nhét vào tay , ôn thanh khuyên nhủ:“Cho dù ăn gì cũng nên uống chút nước !”
      Na Na biết có ý tốt nên miễn cưỡng uống mấy ngụm rồi đựt xuống.
      “Ngụy Triết xem...... tại là tình huống gì a?”
      Ngụy Triết thở dài:“Em yên tâm, bác sĩ tốt nhất toàn viện đều tập trung ở bên trong, ngay cả chú Niếp cũng ở đó, em còn lo lắng cái gì nữa! Giải phẫu nhất định thành công!”
      Na Na đương nhiên gật đầu:“Em biết nhất định thành công ...... Em chính là muốn biết tại là tiến hành đến bước nào!”
      Na Na quan tâm tiến độ giải phẫu, chỉ có lo lắng cho trai mà còn sốt ruột thay Niếp Duy Bình.
      Thời gian dài như vậy, tinh thần phải tập trung cao độ...... biết bác sĩ Niếp có thể chống đỡ được hay .
      Sắc trời đều tối rồi, đợi từ sáng sớm cho tới tối.
      Ngụy Triết biết khuyên cũng vô dụng nên khỏi thở dài đứng lên đặt túi đồ bên cạnh :“Em nên ăn chút , giải phẫu xong còn có rất nhiều việc em phải làm ...... xem tiểu Viễn chút, bé được Mao Đan đón hả?”
      Na Na yên lòng gật đầu:“Cám ơn Ngụy Triết......”
      Ngụy Triết an ủi vỗ vỗ vai rồi xoay người xuống lầu.
      Niếp Duy Bình sắc mặt xanh trắng, mồ hôi thấm ướp quần áo vô khuẩn nhưng vẫn cắn răng kiên trì như cũ, ngay cả công việc cuối cùng là khâu lại cũng muốn người khác động tay.
      “Kết thúc!”
      Niếp Duy Bình xong câu đó rốt cuộc kiên trì nổi liền lảo đảo hai bước ngồi xuống đất, kéo cái xô nhựa mặt đất lại ói liên tục.

      p/s: Chắc sắp hết nên tác giả làm chương này siêu ngắn. Vui~ing!!!
      Tôm Thỏhuyetsacthiensu thích bài này.

    6. ^^! Nếu bạn không gửi link bài viết trên Facebook được, hãy sử dụng link trong khung này để chia sẻ bài viết :