1. QUY ĐỊNH BOX TRUYỆN SƯU TẦM :

    Đặt Title theo mẫu [Tên truyện] [dấu cách] - [dấu cách] [Tác giả] [Số chương]
    ----•Nội dung cần:
    - Hình minh họa (bìa truyện, hình ảnh,etc,...)
    - Nguồn
    - Tác giả
    - Tên editor +beta
    - Thể loại
    - Số chương
    Đặc biệt chọn canh giữa cho đoạn giới thiệu
    ---- Quy định :
    1. Chỉ đăng những truyện đã có ebook và đã được public trên các trang web khác
    2 . Chỉ nên post truyện đã hoàn đã có eBook.
    3. Trình bày topic truyện khoa học, bôi đen số chương để dễ nhìn
    4 . Cần có trách nhiệm post đến hết truyện. Nếu không thể tiếp tục post liên hệ Ad và Mod

Bác sĩ thú y không đơn giản - Cẩm Trúc (46 Chương+2PN)

Thảo luận trong 'Hiện Đại'

  • ^^! Nếu bạn không gửi link bài viết trên Facebook được, hãy sử dụng link trong khung này để chia sẻ bài viết :
    1. banglangtrang123

      banglangtrang123 Well-Known Member Staff Member Super Moderator

      Bài viết:
      26,213
      Được thích:
      47,812
      Tên gốc: Thú Y Phi Thiển

      [​IMG]

      Tác giả : Cẩm Trúc

      Nguồn : Tàng thư viện

      Converter : nothing_nhh

      Tình trạng bản gốc : Hoàn

      Thể loại : Đô thị tình duyên hào môn thế gia

      Nhân vật chính: Thẩm Thiển ( bác sĩ thú y)

      Vưu Nhiên ( phi hành gia cầm thú)

      Phối hợp diễn: Cẩu cẩu

      Cái khác: Mất trí nhớ, quân văn cán bộ cao cấp, cẩu huyết

      Nguồn: https://sakuraky.wordpress.com/

      Giới thiệu

      Cuộc đời ấm áp của Vưu Nhiên trao toàn bộ cho ấy, sau này làm sao có thể lại mỉm cười với người khác?

      Tình chưa bao giờ phai nhạt, chỉ là em quên, còn vẫn nhớ…

      ————

      Mất trí nhớ đáng sợ, đáng sợ là, sau khi mất trí nhớ lại gặp phải con sói từng giam mình trong hang ổ.

      Thẩm Thiển trừng đôi mắt trong veo, “ Vưu, đường vào trái tim , như thế nào?”

      Vưu Nhiên mỉm cười, “ dẫn em .”

      Từ đầu tới cuối đều chấp nhất, cả đời chỉ cần mình . lạc đường, vậy từ từ dắt về.

      Giọng văn nhàng yên bình, tràn ngập cẩu huyết YY, lập tức mang theo cột thu lôi.

      -_-|||

      Đôi lời của editor: Theo Phong Vũ đây là câu chuyện khá được, nên hôm nay mở màn đào cái hố mới này giới thiệu đến các bạn. Về tiến độ 2 ngày 1 chap nhé. Hoan nghênh cặp đôi mới thú vị của chúng ta nào​
      tart_trung thích bài này.

    2. banglangtrang123

      banglangtrang123 Well-Known Member Staff Member Super Moderator

      Bài viết:
      26,213
      Được thích:
      47,812
      Chương 1


      Tác Giả: Cẩm Trúc

      Edit : Phong Vũ


      Beta : Iris



      Thẩm Thiển là bị mất trí nhớ. Những việc trước năm hai mươi tuổi đều quên hết sạch. chỉ nhớ lúc tỉnh lại giường bệnh, người phụ nữ trung niên nhào tới, ngừng gọi là “Thiển Thiển”.

      Người phụ nữ đó tự xưng là mẹ của Thẩm Thiển. Thẩm Thiển cho với người phụ nữ đó là bị mất trí nhớ, mẹ lại chỉ mỉm cười, nhìn có vẻ vì Thẩm Thiển mất trí nhớ mà hoảng hốt.

      Thẩm Thiển có ba, sau này ở trong trí nhớ của cũng chỉ có và mẹ sống nương tựa vào nhau. Hoàn cảnh gia đình của Thẩm Thiển cũng được tốt, Thẩm mẹ có việc làm ổn định, hơn nữa còn phải liên tục đóng viện phí nên gần như là khánh kiệt. Thẩm Thiển từ sau khi tỉnh lại, dưỡng bệnh được tháng liền lần nữa nhặt sách giáo khoa lên, làm học sinh cấp ba, hề tạp niệm nghiêm túc học năm. Có điều, Thẩm Thiển tuổi lớn, nhưng trong trí nhớ của chỉ còn lại năm, năm hai mươi tuổi.

      Thẩm Thiển cũng từng tò mò muốn biết vì sao mình bị mất trí nhớ, lúc đó Thẩm mẹ hơi gượng gạo xuống cầu thang, sơ ý bị té. Thẩm Thiển nghe vậy cũng thấy tin. Thẩm Thiển có hỏi về chuyện của mình trước kia, Thẩm mẹ cũng từ từ kể cho nghe mấy chuyện vụn vặt, nhưng trong nhà lại hề có tấm ảnh nào cho nhìn mà nhớ lại.

      Mấy năm đầu, Thẩm Thiển vẫn còn tò mò về bản thân mình trong quá khứ, chủ yếu là về chín cái lỗ tai sắp hàng ngay ngắn tai trái của , từ vành tai đến xương sụn, có vẻ là bấm cùng lúc, lại còn bấm lâu, nhưng bên tai phải lại chỉ có đúng cái lỗ tai nằm hiền lành ở vành tai. Dần dà, lòng hiếu kỳ của Thẩm Thiển cũng dần vơi, nghĩ, cái qua cứ để nó trôi qua, mất trí nhớ mất trí nhớ, chỉ cần sống tốt là được. Đúng vậy, sống cũng tệ lắm, thành tích cá nhân tốt vẫn thi đậu vào trường đại học hạng hai, chỉ là ngành học đó ít được chú ý nhất thôi.

      Thẩm Thiển tương lai bác sĩ thú y, chuyên chữa trị cho động vật. bé Tinh Tinh sống cùng trong con ngõ với Thẩm Thiển vẫn thường đúng là bi kịch, thể khám bệnh cho người ta thôi , lại còn lưu lạc đến mức phải khám bệnh cho động vật.

      Thẩm Thiển quả đúng là rất bi kịch, lúc đầu là muốn làm nông dân, đăng ký thi vào đại học nông nghiệp, nào ngờ thành tích thể đạt cầu nên chỉ có thể bị trường phân vào ngành thú y. Như thế cũng được , làm thú y làm thú y, sao lại còn để bị thầy giáo chuyên “phối giống” nhìn trúng, nhận làm đệ tử, ngày ngày nghiên cứu lai giống khác loài vậy cơ chứ.

      Qua mấy năm nghiêm túc vừa học tập vừa thực hành, Thẩm Thiển xem như là cũng có chút bản lĩnh. Vì thế vừa tốt nghiệm, liền xin vào bệnh viện thú y làm bác sĩ thú y chuyên khoa phụ sản, chuyên môn đỡ đẻ và bảo mẫu cho các con thú.

      ***www.sakuraky.wordpress.com***

      Năm Thẩm Thiển 25 tuổi, rốt cuộc cũng chịu nổi đơn mà nhận nuôi chú chó đực ba tháng tuổi. Lý Mỹ Lệ, đồng nghiệp kiêm bạn cùng phòng kiêm bạn đại học của Thẩm Thiển tinh mắt, nuôi giống nào nuôi lại nuôi con chó chăn cừu lai.[1]

      Nên biết tuy chó chăn cừu rất quý, nhưng giống lai của nó lại là loại thấp kém nhất, chỉ có thể lưu lạc thành thịt chó cho người ta ăn mà thôi. Thẩm Thiển lại nghĩ vậy, rất thích chú chó lai này, còn cưng chiều gọi nó là “Lông Xù”.

      Chắc là chó càng thấp cấp, càng biết lấy lòng chủ nên Lông Xù lúc nào cũng ngoan ngoãn lê lết, nằm rạp dưới chân Thẩm Thiển. Lúc làm nó nằm bò ra trước cửa bệnh viện, Thẩm Thiển tan ca nó theo cùng về nhà, chẳng khác nào như chân với tay, như hình với bóng.

      người chó chẳng khác nào là nhau”. Lý Mỹ Lệ năm trước cũng kết hôn, còn giống đực duy nhất ở bên cạnh Thẩm Thiển vẫn chỉ có chú “Lông Xù” kia. Lý Mỹ Lệ từng tình ý sâu xa hỏi câu: “Mình này Thiển Thiển, cậu có thể xem đàn ông như chó, nhưng cậu đừng mong chó có thể làm đàn ông nha, cậu vẫn nên tìm chàng nào đó mà lập gia đình .”

      Thẩm Thiển nhàng cười, 25 tuổi, ngay cả người bạn khác phái cũng có, mà có lúc này bi kịch lại càng bi kịch. Cao Trường Phong, ông xã của Lý Mỹ Lệ là bạn học lớp cấp ba mà Thẩm Thiển học lại, cũng có thể trong những người tồn tại trong trí nhớ của Thẩm Thiển lâu nhất. Quan hệ giữa hai người cũng tệ, ngay cả Lý Mỹ Lệ và Cao Trường Phong cũng là do Thẩm Thiển giới thiệu mới quen biết, hơn nữa còn tác hợp cho bọn họ nhau rồi kết hôn.

      Bình thường Lý Mỹ Lệ mà khuyên Thẩm Thiển tìm người để xem mắt, quen thêm nhiều bạn khác phái Cao Trường Phong cười hớ hớ : “Muốn đàn ông, cứ tìm đội bọn này.” Cao Trường Phong là đặc công, chuyên cầm súng ngăn chặn tội phạm nguy hiểm.

      Vừa đến đàn ông, Lông Xù ngồi ở bên cạnh Thẩm Thiển liền vui, bay thẳng tới Cao Trường Phong mà “Gâu Gâu” gào thét, cái thanh đó khỏi cũng biết là rất to. Tính chiếm hữu của chú chó này cũng phải là mạnh bình thường ha.

      “Được rồi, con chó này cứ xem cậu ấy như là mẹ nó đó.” Lý Mỹ Lệ vẻ mặt bất đắc dĩ.

      Thẩm Thiển lập tức chỉ vào Lý Mỹ Lệ, ra lệnh cho Lông Xù, “ kéo váy ấy .”

      “Gâu gâu…” Lông Xù phóng bốn chân lên khỏi mặt đất, chạy như bay về phía Lý Mỹ Lệ, Lý Mỹ Lệ sợ tới mức kéo váy chạy thẳng ra ngoài. Thẩm Thiển thấy thế liền cười ha ha.

      Thẩm Thiển làm việc ở bệnh viện House Pet hai năm, bệnh viện này có trụ sở chính đặt tại thành phố phó tỉnh bên cạnh ( đơn vị hành chính cấp địa khu của Trung Quốc), mà trụ sở chính lúc này lại tạm thời thiếu nhân lực nên muốn điều vài bác sĩ thú y qua đó.

      Thẩm Thiển và Lý Mỹ Lệ đều nằm trong danh sách. Lý Mỹ Lệ tất nhiên là rất vui, mà chủ yếu là vì đơn vị của Cao Trường Phong đóng ở ngay tại thành phố bên cạnh, tuy rằng Cao Trường Phong phải thường xuyên chạy án, nhưng ít ra thời gian gặp nhau cũng nhiều hơn trước kia. Còn Thẩm Thiển trong ký ức năm năm qua, dường như cho tới bây giờ vẫn chưa từng rời khỏi chỗ này. thành phố , kinh tế bình thường, con người bình thường, nhưng ấm no, nương tựa vào thành phố bên cạnh.

      Thẩm Thiển cũng muốn trải việc đời liền về nhà bàn bạc với mẹ, nào ngờ lại bị Thẩm mẹ kiên quyết phản đối. Trong nhận thức của Thẩm Thiển, Thẩm mẹ là người phụ nữ bình tĩnh kiên cường, bà phản đối như thế khiến Thẩm Thiển phải im lặng lâu mới bất ngờ hiểu ra.

      Chẳng lẽ ký ức của ở thành phố bên cạnh sao? Vẻ mất bình tình ăn sâu trong mắt Thẩm mẹ kia chính là bằng chứng: Đúng vậy, ký ức của Thẩm Thiển có liên quan đến thành phố bên cạnh.

      “Mẹ, mẹ chịu cho con biết còn tự tìm, vậy cũng được sao?”

      “Thiển Thiển, nơi đó thuộc về con.”

      Thẩm Thiển hơi giật mình, nhìn nét mặt bất đắc dĩ lại đau thương kia của Thẩm mẹ. chỉ nghe thấy Thẩm mẹ : “Thành phố bên cạnh là thành phố tuyến , đầu tiên, con thể sống được với đồng lương có thể kiếm được từ bằng cấp của mình; thứ hai, ký ức ở thành phố bên cạnh cần phải tìm lại.”

      Thẩm mẹ ràng chỉ ra ký ức của quả nhiên có phần ở thành phố bên cạnh. Thẩm Thiển trố mắt nhìn về phía Thẩm mẹ, Thẩm mẹ lại từ dưới cái vò ủ rượu lấy ra tấm ảnh ố vàng, đó là hình người đàn ông, đầu đội mũ lính chỉnh tề, quân hàm có lót lớp màu lam, phía khuôn có thể nhìn thấy ngôi sao vàng lớn. Người đó ngồi thẳng tắp ghế, cẩn thận tỉ mỉ nhìn về phía ống kính.

      Thẩm Thiển nghi hoặc nhìn Thẩm mẹ, Thẩm mẹ : “Đây là ba con, ông ấy ở ngay thành phố bên cạnh.”

      Thẩm Thiển biết vậy nên kinh ngạc, “Vậy vì sao…” Vì sao bọn họ phải ở đây?

      “Bởi vì ba con là quân nhân, mà quân nhân được phép phạm sai lầm.” Thẩm mẹ cười : “Con là do mẹ với ông ấy phong lưu đêm mà có.”

      Thẩm Thiển gần như sắp hít thở thông, nhìn Thẩm mẹ, người phụ nữ ấy nhất thời vứt bỏ lớp mặt nạ ngụy trang nhiều năm, im lặng rơi lệ. Thẩm Thiển biết trước khi hai mươi tuổi xảy ra chuyện gì, nhưng biết đó nhất định là chuyện dễ chịu gì, ít nhất là Thẩm mẹ khó chịu khiến cũng chịu nổi. yếu đuối ôm Thẩm mẹ, “Con tò mò về ký ức trước kia nữa.”

      Mà chuyện này cũng vì thế mà bị bỏ mặc nhiều ngày. Nhưng Thẩm Thiển thực muốn gặp người đó, rốt cuộc ông ấy là người thế nào mà có thể làm cho mẹ thầm chịu đựng, mình sinh hạ như vậy? Làm trái đạo lý và tự tôn? Chịu cả đời vất vả?

      Cho nên, để lại tờ giấy cho Thẩm mẹ, theo Lý Mỹ Lệ đến thành phố bên cạnh, gặp người đàn ông đó lần.

      Tờ giấy Thẩm Thiển để lại cho mẹ chỉ đơn giản có mấy chữ, “Con đến chỗ người cho con sinh mệnh kia chuyến. Mẹ, mẹ yên tâm, con tìm ký ức trước kia, vĩnh viễn .”

      Thẩm mẹ nhìn thấy tờ giấy này lại cảm thấy có số việc, dù thế nào cũng tránh được, sinh mệnh của Thẩm Thiển từ lâu ràng buộc với người nào đó ở thành phố bên cạnh cả đời.

      ***www.sakuraky.wordpress.com***

      “Mình này Thiển Thiển, cậu đến thành phố lớn còn mang theo con chó lai này làm gì hả!” Lý Mỹ Lệ ngồi ở ghế lái, nhìn người chó ngồi dưới ghế sau chơi đùa với nhau qua kính chiếu hậu mà muốn hộc máu.

      Thẩm Thiển lôi từ trong túi ra cây kẹo sữa, cho vào miệng Lông Xù, Lông Xù liền há cái mồm to như chậu máu nhai “rồm rộp”, biểu tình vừa hưởng thụ vừa lười biếng. Lý Mỹ Lệ cứ nhìn chú này là lại khó chịu, thấy cậu chàng cứ bày ra cái dáng vẻ hưởng thụ đáng đánh đòn ấy là lại trừng mắt thờ phì phò, “Con chó này, sớm muộn gì mình cũng bắt nó làm thịt.”

      Lông Xù hình như có thể nghe hiểu tiếng người nên bị lời này làm cho mắc nghẹn, cứ nôn khan lắc đầu mãi, lỗ tai cũng phất lên phất xuống, lắc đầu vài cái, cây kẹo sữa kia đột nhiên từ trong cổ họng nó bay vọt ra, dính thẳng lên tóc Lý Mỹ Lệ. Thẩm Thiển nghẹn họng nhìn trân trối, dám hé răng.

      Lý Mỹ Lệ hình như vẫn chưa phát ra, vẫn liến thoắng hồi: “Thiển Thiển, cậu muốn mua cũng nên mua con giống thuần ấy, như vậy sau này con nó phối ra cũng có thể bán được giá tốt.”

      “Nhưng mà chó giống phối khác loài có khả năng miễn dịch mạnh hơn mà cũng dễ nuôi hơn giống chó thuần chủng.”

      Lý Mỹ Lệ lắc đầu, cây kẹo dính tóc kia cũng theo cú lắc đầu ấy mà bay theo dính ra đằng sau ót, Lý Mỹ Lệ vẫn hề phát giác, tiếp tục , “Nhưng mà kiếm được tiền chẳng ai thèm.”

      Thẩm Thiển lời nào, giả bộ đáng thương nhìn Lý Mỹ Lệ. Lý Mỹ Lệ thấy bày ra cái bộ dạng đáng thương này liền thấy bó tay, lần nào Thẩm Thiểm giả vờ vô tội là lại hết cách đối phó. Lý Mỹ Lệ : “Đưa cậu đến ký túc xá bệnh viện thú y phân cho cậu xong mình về phòng mình thuê mà ngủ.”

      “Ừ…” Thẩm Thiển vẫn lo lắng nhìn Lý Mỹ Lệ, tưởng tượng đến phản ứng của Lý Mỹ Lệ lúc biết sau ót dính cây kẹo sữa mà Lông Xù ăn, chắc lúc đó ấy lái thẳng qua đâm chết người chó bọn mất.

      Vừa đến ký túc xá, Thẩm Thiển liền vội vàng kéo Lông Xù nhảy xuống xe, làm như có việc gì say goodbye Lý Mỹ Lệ.

      Ở dưới lầu ký túc xá, Thẩm Thiển nhìn khắp bốn phía xung quanh cũng tìm thấy chỗ cho Lông Xù có thể ở tạm. Thẩm Thiển chán nản gãi gãi đầu Lông Xù: “Lông Xù, phải làm sao với mày đây? Ký túc xá cho nuôi chó.”

      Lông Xù mở to đôi mắt đen lúng liếng nhìn Thẩm Thiển. Thẩm Thiển nhìn Lông Xù đáng thương lại vô tội như thế, đành phải mếu máo, dắt Lông Xù về chỗ cũ gọi điện thoại cho Lý Mỹ Lệ, đầu bên kia điện thoại là Lý Mỹ Lệ nghe máy, “Alo?”

      “Mỹ Lệ, nhờ cậu giúp việc.”

      “Sao?”

      “Cho cậu hai lựa chọn. Hoặc là tìm cho mình phòng trọ, hoặc là… Cậu giúp mình nuôi Lông Xù.”

      Thẩm Thiển ra cũng nỡ xa Lông Xù, biết rất là Lý Mỹ Lệ thích giống lai như Lông Xù, mà Lông Xù cũng thích Lý Mỹ Lệ giới thiệu bạn trai cho Thẩm Thiển. người chó cứ nhìn thấy nhau là ghét, Thẩm Thiển nhìn hai năm nay cũng quen.

      “Thẩm Thiển, cậu có muốn ăn đòn đấy hả?” Lý Mỹ Lệ lúc này rít gào vùng dậy, đối với biết xấu hổ như Thẩm Thiển, chỉ có thể lấy rít gào để tỏ kháng nghị.

      Thẩm Thiển hắc hắc cười. Lý Mỹ Lệ là người tốt bụng, hay mềm lòng, tuy tính tình có hơi cáu kỉnh, nhưng đối với bạn cùng phòng lúc nào cũng hữu cầu tất ứng (cứ xin là được), cho nên lập tức hạ giọng , “Được rồi, ngày mai mình tìm phòng cho cậu, cậu cứ để bạn đồng hành của cậu ở dưới lầu đêm trước .”

      Thẩm Thiển cúp điện thoại, bày ra tư thế thắng lợi với Lông Xù.

      Thẩm Thiển dắt Lông Xù xuống dưới cầu thang ký túc, vỗ vỗ đầu nó, dịu dàng dặn dò, “Ngoan ngoãn ở dưới này nhé, sáng mai lại theo chị làm ha.”

      Lông Xù lắc lắc đuôi, mở to đôi mắt đen lúng liếng xinh đẹp nhìn Thẩm Thiển, Thẩm Thiển rất hài lòng, xách hành lý lên lầu. Đây là lý do mà Thẩm Thiển thích Lông Xù, ngoan chết được.

      Thế nhưng hôm sau Thẩm Thiển xuống dưới lại phát Lông Xù của đâu mất. Thẩm Thiển nhất thời hoảng hốt, tìm khắp bốn phía, mãi đến khi vào công viên gần đó mới thấy Lông Xù nhà chơi cùng với chú chó Labrador lông vàng[2] vô cùng xinh đẹp, nhìn rất phong độ, cảnh tượng đó nhìn tương đối vui vẻ.

      Thẩm Thiển là bác sĩ thú y nên chỉ liếc mắt cái liền nhìn ra chú Labrador kia là chó thuần chủng, hơn nữa nhìn thân hình cùng màu lông của nó có thể là cực phẩm nha. Thẩm Thiển nghĩ, chủ nhân nó chắc hẳn là rất cưng con Labrador này, nhìn lông của nó mà xem, chải rất gọn gàng. Thẩm Thiển nhìn mà cũng muốn sờ vào đó.

      Lông Xù dường như cũng cảm nhận được ánh mắt của Thẩm Thiển, cuối cùng cũng từ trong rảnh rỗi đùa giỡn mà nhìn về hướng Thẩm Thiển, cái đuôi bỗng nhiên vẫy mạnh, phốc về phía Thẩm Thiển. Con Labrador cực phẩm cũng đuổi theo sau.

      Thẩm Thiển ngồi xổm xuống vuốt ve Lông Xù, con Labrador cực phẩm kia cũng dùng mũi húc húc, nịnh nọt nhìn về phía Thẩm Thiển. Thẩm Thiển lúc này mới phát con Labrador này là con cái, như vậy là nó nịnh nọt “mẹ chồng” sao? Lúc Thẩm Thiển vừa mới chuẩn bị đưa tay ra vuốt ve lại nhìn thấy cái vòng cổ lấp lánh cổ nó. Vừa thấy cái tên kia, Thẩm Thiển thiếu chút nữa là hộc máu. Thiển Thiển… Tên mụ của mà lại trùng với tên của nó.

      “Mau nhìn xem, đó phải là con Thiển Thiển nhà Vưu tư lệnh sao?” người qua đường qua bọn họ, chỉ vào con Labrador , lại tiện đà dùng ánh mắt cổ quái nhìn về phía Thẩm Thiển, cứ như lừa bán con chó này vậy.

      Sau khi người qua đường bỏ , Thẩm Thiển tới chỗ xe bán bữa sáng ở ngoài cửa mua ba cái bánh bao thịt, theo phía sau là hai chú chó to cao. Thẩm Thiển quay người lại, cho mỗi con cái, còn mình cái.

      Lông Xù nhà Thẩm Thiển vừa cạp được bánh bao liền nhai ngấu nghiến. Còn con Labrador tên Thiển Thiển kia chỉ ngửi ngửi cái rồi ngậm cái bánh bao đưa đến miệng Lông Xù. Lông Xù lại cạp miếng, vô cùng hưởng thụ, vô cùng bình tĩnh.

      Thẩm Thiển sửng sốt bỗng nhiên từ phía sau có chiếc Rolls-Royce Phantom chạy tới, đây là lần đầu tiên Thẩm Thiển nhìn thấy nó, nhưng bởi vậy mà quan tâm. Mà con Labrador Thiển Thiển ở đằng trước lại nhảy cẩng cả bốn chân chạy bon bon đến bên dưới chiếc xe rồi kêu lên hai tiếng. Bỗng nhiên, cửa xe mở ra, kéo con Thiển Thiển nhảy lên xe.

      Thẩm Thiển kinh ngạc bỗng nhiên nhìn thấy người đàn ông mặc áo sơmi trắng ngồi ở ghế sau, hàng lông mày khá thanh tú, dưới sống mũi tuấn là bờ môi hơi mỏng. Sắc mặt ta tái nhợt, ngay cả như vậy, Thẩm Thiển vẫn thể , vẻ ngoài của đúng là rất đẹp, ít nhất là người đàn ông đẹp nhất mà từng gặp. Cửa xe tự động đóng lại, chiếc Rolls-Royce Phantom cũng theo đó mà mất.

      Thẩm Thiển nhún nhún vai, cúi đầu nhìn Lông Xù, chỉ thấy cậu chàng vừa ăn cái bánh bao còn lại, vừa nhìn theo chiếc xe sang trọng càng lúc càng xa kia.

      [1] Đây là hình ảnh của em nó

      [2] Em ấy đây này

      Hết chương 1
      tart_trung thích bài này.

    3. banglangtrang123

      banglangtrang123 Well-Known Member Staff Member Super Moderator

      Bài viết:
      26,213
      Được thích:
      47,812
      Chương 2


      Tác Giả: Cẩm Trúc

      Edit : Phong Vũ


      Beta : Iris



      Thẩm Thiển hề biết trụ sở chính của cái bệnh viện thú y nơi làm việc lại lớn đến vậy. Báo hại ngày đầu tiên đến trình diện cùng Lý Mỹ Lệ, đứng ở ngay trước mặt bệnh viện phải hét to tiếng, giọng của tuy chói tai, chỉ tiếng thô nặng, nhưng bởi vì thuộc loại người hay bị ngạc nhiên nên “ tiếng kêu kinh hoàng” này của lại khiến Lý Mỹ Lệ ở bên cạnh sợ hết hồn, trực tiếp kích hoạt bom nguyên tử bùng nổ, Lý Mỹ Lệ cũng cất giọng hét lên, cái thanh đó vừa cao lại vừa bén khiến mấy người ở quanh đó cũng phải đưa mắt nhìn.

      Lý Mỹ Lệ nhất thời đỏ mặt, thúc tay Thẩm Thiển: “Thần kinh à, làm quái gì mà hét lớn vậy.”

      Thẩm Thiển kỳ muốn , rốt cuộc là giọng ai lớn? Ai có vẻ thần kinh hơn? Nhưng căn cứ vào uy quyền của Lý Mỹ Lệ, ráng nhịn dám . Hai người vào bệnh viện, dẫn đường cho hai bác sĩ thú y bọn họ là chị hơn ba mươi tuổi. Chị họ Giang, tên chỉ có độc nhất chữ Bình, mọi người thường gọi là Giang tỷ.

      Giang tỷ là người tốt bụng nhưng tính lại vô cùng thích bát quái. Mới làm ngày đầu tiên mà Thẩm Thiển và Lý Mỹ Lệ hoàn toàn cảm nhận được trình độ bát quái của Giang tỷ, đó quả thực là trình độ của kẻ dày công tôi luyện.

      cho hai đứa biết cái này nè, viện trưởng của chúng ta là phụ nữ, hơn bốn mươi tuổi rồi mà vẫn chưa kết hôn, vì sao hai đứa biết ?” Rảnh rỗi, Giang tỷ lại bắt đầu tám.

      Thẩm Thiển cùng Lý Mỹ Lệ đồng loạt lắc đầu, vẻ mặt nhìn là ngây thơ.

      “Viện trưởng có thân phận khác đó là mối tình đầu của vị quan lớn, cũng vì vị quan lớn đó mà viện trưởng thề cả đời lấy chồng.”

      “…”

      “Có người đồn vị quan lớn này còn có thể là có mang quân hàm, còn là cấp sư trưởng nữa.”

      Thẩm Thiển đối với người có mang quân hàm ít nhiều cũng có chút để ý, gương mặt người đàn ông đội mũ lính nét mặt nghiêm túc trong tấm ảnh đó vẫn còn nhớ rất . Nhất là cái cằm nhọn cùng với đôi môi mỏng ấy nhìn cứ có chút cảm giác thương cảm.

      “Ở thành phố này hình như có căn cứ hải quân mà.” Lý Mỹ Lệ thêm vào câu.

      “Cả căn cứ quân nữa.” Giang tỷ lại thêm câu.

      Thẩm Thiển biết gì nên chỉ có thể ngồi nghe. chỉ biết duy nhất tin đồn bát quái nào đó là trong thành phố này có đội phi công rất có tiềm chất, tất nhiên, “tiềm chất” ở đây phải chỉ là cần nắm chắc kỹ thuật bay mà trong đó còn bao hàm đủ các yếu tố, gia thế bối cảnh, gần như đều là con em cán bộ cao cấp, chiều cao đều 1m80, ngoại hình nghe so với ngôi sao còn bắt mắt hơn, mà quan trọng nhất là tất cả đều là quý tộc độc thân. Thẩm Thiển nhớ cái đội đó tên là…

      “Nhắc tới căn cứ quân phải nhắc đến tiểu đội Rồng bay.” Lý Mỹ Lệ cũng phụ họa theo. Thẩm Thiển cũng thầm tán thành, đúng đúng, cái đội đó tên là tiểu đội Rồng bay. Lúc ấy thấy kinh ngạc vô cùng, tự nhiên tưởng tượng nhóm phi công này quê mùa thế nào.

      “Ha ha, tiểu đội Rồng bay này đúng là đóng quân ở thành phố này, với thêm nhóm ở thành phố bên cạnh nữa, năm đó cả đội biểu diễn tivi làm biết bao nhiêu say mê.” Giang tỷ hơi cao giọng lên chút, rồi lại hạ thấp xuống, có chút luyến tiếc : “Đáng tiếc là có đội trưởng nên cả đội cũng giải tán.”

      Lý Mỹ Lệ chớp chớp mắt, “Ô, thế còn cái người đội trưởng đẹp trai nhất nhóm đó sao ạ?”

      “Em biết gì à?” Giọng Giang tỷ lập tức lại cao vút, “Người đội trưởng đó là con trai bảo bối của Vưu tư lệnh, ba năm trước cũng biết xảy ra chuyện gì mà phóng xe thẳng từ trong căn cứ ra đường cao tốc, kết quả là bị tai nạn xe cộ, thần kinh thị giác bị thương dẫn đến mù luôn rồi.”

      Lý Mỹ Lệ nghẹn họng nhìn trân trối: “Bất cẩn quá vậy. Đáng tiếc cho dòng giống.”

      cũng lạ, bác sĩ điều trị của ta có thể chữa lành mà ta lại chịu điều trị.”

      “Ủa?” Lý Mỹ Lệ lập tức kích động hẳn, “Vì sao ạ? Có thể trị mà còn trị?”

      Giang tỷ kéo ống tay áo Lý Mỹ Lệ, ý bảo đừng kích động, thao thao bất tuyệt : “Nghe người đội trưởng có bạn bảo bối, chết được gần năm mới biết.”

      Ly kỳ dữ vậy? Ngay cả Thẩm Thiển cũng bắt đầu bát quái. hơi nhích đến gần, định bụng bắt đầu nghe Giang tỷ phân tích tỉ mỉ. Nào ngờ Giang tỷ cả hồi lâu cũng phun thêm được nửa câu. Lý Mỹ Lệ nôn nóng: “Sao chị lại tiếp?”

      “Chị cũng chỉ biết đến đó thôi hà, đây đều là do nghe ông xã chị hết á.” Giang tỷ cười hớ hớ, “Ông xã chị là đầu bếp ngự dụng của căn cứ đó mà.”

      “Mà , năm đó xem bọn họ thao diễn tivi, người đội trưởng đó khí chất là rung động lòng người, lại còn có cái vẻ sừng sững bất động của quân nhân nữa, là thiếu niên có chất lượng tốt lại còn lạnh nhạt màng khói lửa nhân gian.”

      Thẩm Thiển cũng thích hợp chêm thêm câu: “ là chua xót, chị nên tham gia vào văn nghệ ?”

      Lý Mỹ Lệ cười ha ha. Giang tỷ che miệng cười trộm.

      **www.sakuraky.wordpress.com**

      Thẩm Thiển được phân đến tầng thứ nhất và tầng thứ hai của bệnh viện thú y, chịu trách nhiệm về phụ khoa kiêm nhi khoa. Nhớ ngày còn ở cái trấn ấy, cái bệnh viện kia chỉ có tầng mà bị giày vò đến thế nào chứ? Thẩm Thiển chịu trách nhiệm chính ở phần phụ khoa, đứng ở lầu tiếp đón biết bao nhiêu em cẩu lớn bụng.

      Làm được vài ngày cũng hơi chút thích ứng. Mắt thấy mùa hè thịt thịt cũng sắp tới, quần áo mặc người lại càng ngày càng ít . Thẩm Thiển thân hình có hơi đầy đặn, nhất là bộ ngực cup E luôn làm đau đầu kia, mỗi lần mua nội y là mỗi lần thấy phiền lòng, Bra đẹp quá , Bra mặc được quá quê. Đến hè, có khi muốn mặc váy hai dây sexy chút cũng chịu, ngực lớn quá nên Bra bình thường đều là kiểu đai liền cúp áo, muốn lộ vai cũng khó.

      Đến khi mùa hè thịt thịt đến, Thẩm Thiển cũng chỉ có thể mặc cái áo T-shirt cỡ lớn, hơi che cái chỗ đặc biệt “gợn sóng” nhất của mình.

      Bệnh viện thú y miễn là có người kiểm tra, bình thường đều chú trọng việc phải mặc cái gì mà áo blouse trắng. lúc ve cành bắt đầu cất tiếng kêu ra rả, mùa hè lại đến những ngày nóng chưa từng thấy. Ngày nào nhiệt độ cũng lên đến 38 độ mà điều hòa trong phòng khám của Thẩm Thiển lại bị hỏng. ngồi ở trong phòng khám dưới tầng , cầm vạt áo T-shirt trắng cỡ bự lên mà quạt phành phạch. vốn tưởng rằng lúc này chẳng có ma nào tới, nhất là lại vào 2 giờ chiều ngày hè nóng nhất này.

      Ai ngờ, Lông Xù ngồi ngoài cửa đột nhiên chạy vào, đến bên dùng cái mũi hẩy hẩy , có vẻ như là có chuyện gì đó. Thẩm Thiển vừa kéo vạt áo lên quạt, bụng có hơi hơi lộ ra cũng thèm để ý, nào ngờ ở ngoài cửa đột nhiên có người chạy vào. Thẩm Thiển hoảng hốt, vội vàng buông vạt áo, vội vàng đứng lên, đầu gối lại vô tình đập vào cạnh bàn bên cạnh, đau đến mức phải trợn mắt nghiến răng.

      Người đến là chú trung niên, vừa nhìn thấy Thẩm Thiển có hơi sửng sốt, có lẽ là bị thô lỗ của Thẩm Thiển hù dọa. Trong tay ông nắm cái dây xích chó mà bên kia đầu dây lại là con Labrador lông vàng.

      Thẩm Thiển nhìn vẫn chưa nhận ra chú chó đó, mà lại nhận ra cái vòng cổ đeo cổ nó ngay. Thiển Thiển, trùng với tên mụ của . Lông Xù gặp được tình nhân liền vô cùng ân cần, sán tới bên cạnh nó, cọ cọ. Thiển Thiển hình như cũng rất vui, rất hưởng thụ để cho nó cọ. Thẩm Thiển thầm mắng Lông Xù ở trong lòng, mày đúng là chỉ có được chút đó.

      là bác sĩ?” Chú trung niên hỏi.

      Thẩm Thiển lúc này mới đem ánh mắt chuyển hướng về chú ấy, gật gật đầu.

      lại khám cho nó , gần đây nó chịu ăn gì mà chỉ thích ngủ thôi.”

      Thẩm Thiển cẩn thận quan sát, làm số kiểm tra cho nó, rồi lại khỏi kinh ngạc: “Con chó này có bầu.”

      “Cái gì? Đứa nào cưỡng gian Thiển Thiển của thiếu gia nhà tôi?” Chú trung niên đột nhiên gào lên, vẻ mặt vô cùng phẫn nộ. Thẩm Thiển hoảng hốt, nghe lời này dù thế nào cũng thấy kỳ quặc sao ấy? Nên biết chó với chó giao… phối gọi là cưỡng gian, cái này nên gọi “Lai giống nguồn”.

      “Chú à, chú bình tĩnh chút.” Thẩm Thiển vốn định thêm mấy câu Lông Xù ở bên cạnh bỗng nhiên rống to lên từng tiếng với chú trung niên kia, cứ như là thị uy vậy. Thẩm Thiển bị phản ứng này của Lông Xù làm cho có chút mơ hồ, lạ quá ta.

      “A, nhất định là mày, Thiển Thiển của thiếu gia nhà tao chỉ tiếp xúc với mình mày. Lần trước ở công viên, chính là mày dụ Thiển Thiển của thiếu gia nhà tao bỏ chạy.” Chú trung niên chỉ vào Lông Xù, ngừng chỉ trích.

      Thẩm Thiển trố mắt lên nhìn chút. Chó của trưởng thành hơn năm, rất ít khi phát dục, ngay cả Thẩm Thiển cũng nghĩ Lông Xù của chỉ cần , ai ngờ lần này phát dục lại làm người ta vác bụng lớn như vậy?

      Chú trung niên đột nhiên chuyển ánh mắt về hướng Thẩm Thiển, “Con chó là của ai?”

      “Của cháu…” Thẩm Thiển cất giọng ràng mà hơi run run.

      Chú trung niên nhíu mày: “ theo tôi, việc này phải theo tôi về nhà mà với thiếu gia. Thiển Thiển là bảo bối của thiếu gia, lại là người giám hộ cho tên tội phạm cưỡng gian này, chắc là biết phải làm gì đúng .”

      Thẩm Thiển sợ hãi : “Đòi tiền xu cũng có.”

      Chú trung niên liếc xéo cái, dẫn đầu ra cửa. Thẩm Thiển đứng im ngây ngốc, cùng với Lông Xù nhà vô tội nhìn nhau cái. Chú trung niên kia bỗng nhiên xoay lại : “Còn ngây ra đó làm gì, mau lại đây.”

      Thẩm Thiển mấy máy môi, đành phải theo, tiện đà quay đầu trừng mắt nhìn Lông Xù… Nếu phải đền tiền, đem mày đến lò sát sinh cũng chẳng đáng bao nhiêu. Lúc qua cái hành lang dài dài kia, Thẩm Thiển nghĩ rất nhiều lời xin lỗi. Vào lúc ánh nắng càng lúc càng gắt, trong tầm mắt Thẩm Thiển bất ngờ xuất bóng dáng cao to, đứng ở cuối hành lang tầng , đầu hơi hơi ngước lên, hướng mặt về phía mặt trời, ánh mặt trời vàng rực chiếu thẳng vào mặt làm toát lên bình thản khó tả. Nắng gắt như vậy mà ta vẫn dám nhìn thẳng vào như thế? Thẩm Thiển ngẩn người. Đến lúc nhìn lướt qua sườn mặt tuấn kia của ta mới nhận ra người đàn ông này. Chẳng phải là chàng đẹp trai mặc áo sơmi trắng đó sao.

      “Thiếu gia…” Chú trung niên dắt Thiển Thiển đến bên ta.

      “Kiểm tra thế nào rồi?” Mỹ nam sơmi trắng hơi hơi cúi đầu. Thiển Thiển cọ vào chân ta, nhìn khá là ngoan.

      “Có bầu.” Chú trung niên nhàng ho khan cái, liếc xéo Thẩm Thiển, dùng ánh mắt dường như là bảo lo chuẩn bị.

      Mỹ nam sơmi trắng hơi hơi nhíu đôi mày xinh đẹp, rất đơn giản, coi như vô ý. Thẩm Thiển dũng cảm bước ra, cất giọng nhận lỗi : “Xin lỗi , là Lông Xù nhà tôi cưỡng gian Thiển Thiển nhà .”

      Thẩm Thiển cụp mắt lại nên phát ra gương mặt quá mức bình tĩnh của người đàn ông bình thản đó lên vẻ vô cùng kinh ngạc, thầm tự , “Thiển Thiển…”

      Thẩm Thiển theo phản xạ có điều kiện nâng mí mắt lên, nhìn về phía mỹ nam sơmi trắng trước mắt.

      Tác giả ra suy nghĩ của mình: = = trời ạ

      Hết chương 2
      tart_trung thích bài này.

    4. banglangtrang123

      banglangtrang123 Well-Known Member Staff Member Super Moderator

      Bài viết:
      26,213
      Được thích:
      47,812
      Chương 3


      Lúc Thẩm Thiển nhìn mỹ nam sơmi trắng kia, trong đôi con ngươi thâm thúy hề có chút ánh sáng, Thẩm Thiển thầm kinh ngạc. đưa mắt nhìn chú trung niên, muốn chứng thực suy đoán của mình. Chú trung niên kia chỉ hơi lắc lắc đầu với , lông mày cũng cau lại. Thẩm Thiển lập tức hiểu ra, ánh mắt thăm dò nhìn về phía mỹ nam trước mặt.

      Mỹ nam sơmi trắng vẫn chưa mở miệng, trong đôi mắt ràng có tiêu cự lại có chút thâm ý, hơi hơi vươn tay đến, mặt mày rạng rỡ, "Xin chào, tôi tên là Vưu Nhiên."

      Thẩm Thiển ngẩn người, nhìn chằm chằm bàn tay vươn đến, xương ngón tay dài , hình dáng tay rất đẹp. Thẩm Thiển vội vàng cuống quýt vươn tay bắt lấy tay , tự giới thiệu, "Xin chào, tôi tên là Thẩm Thiển."

      Bàn tay Vưu Nhiên nhất thời siết chặt, Thẩm Thiển bị đột nhiên siết chặt tay hơi kinh ngạc, theo phản xạ có điều kiện lại muốn rút ra. Vưu Nhiên lại buông ra trước, mỉm cười: "Tên rất dễ nghe."

      Thẩm Thiển cười ha ha, cụp mắt xuống, nhìn Thiển Thiển cọ dưới chân Vưu Nhiên, "À... Về chuyện Thiển Thiển nhà có bầu..." Thẩm Thiển vốn định , Lông Xù nhà cùng giống, chó con sinh ra cũng giá trị gì… Nào ngờ Vưu Nhiên lại tự chêm vào câu: "Vậy sau này tôi và Thiển Thiển nhờ vậy."

      "Hả?" Thẩm Thiển cứ tưởng nghe lầm, chớp chớp mắt, mũi môi gì cũng đều run lẩy bẩy, " vừa rồi cái gì vậy?"

      Vưu Nhiên chỉ cười , "Thiển Thiển lần đầu tiên mang thai mà mấy chuyện này tôi lại biết gì hết. Vừa khéo có đây nên tất nhiên phải nhờ chiếu cố rồi."

      Thẩm Thiển cũng cảm thấy việc này rất hợp lý. Hắng giọng ho khan tiếng, nuốt nuốt nước miếng, "Vậy..."

      "Mắt tôi có tật, Thiển Thiển là chó dẫn đường chuyên dụng của tôi, chắc biết chó dẫn đường đối với người mù mà quan trọng đến dường nào đúng ." Vưu Nhiên tiếp tục mỉm cười, rất thản nhiên, nhìn khá là bình tĩnh. Nhưng đối với Thẩm Thiển mà , lời này thể nghi ngờ là làm cho thể tiêu hóa.

      Chú trung niên ở bên cạnh vẻ mặt cũng ngớ cả ra. Ông khá hiểu thiếu gia Vưu Nhiên. Từ lúc bắt đầu mù, ông theo . Vưu Nhiên rất thích sạch , thích có người đụng vào , trừ số trường hợp cần thiết còn bình thường đều cố gắng tiếp xúc với ai. Còn hành vi vừa rồi, những là Vưu Nhiên chủ động, mà còn cả nụ cười rất ít khi nhìn thấy kia cũng đủ khiến chú trung niên nghẹn họng nhìn trân trối, bây giờ lại còn bày ra cái lý do miễn cưỡng như vậy, thể khiến ông đần ra.

      Thẩm Thiển khẽ cắn môi, nhất thời cũng biết trả lời như thế nào. Gương mặt Vưu Nhiên lại bình tĩnh, khóe môi nhếch lên hình cung đẹp, tuy rằng ánh mắt tiêu cự, nhưng dù sao cũng làm cho người ta có ảo giác là nhìn ...

      "Nhất định, nhất định." Thẩm Thiển gật gật đầu, nét mặt có chút xấu hổ, hiếm khi có cảm giác miễn cưỡng. Vưu Nhiên dường như cũng cảm nhận được, chỉ nhàng cười tiếp ứng, "Vậy Thẩm Thiển cho xin số điện thoại, để tiện sau này liên lạc."

      Thẩm Thiển sợ hãi rụt cổ, mím môi thầm, "Tôi có danh thiếp."

      Vưu Nhiên vươn tay ra, "Viết lên đây ."

      " có bút." Thẩm Thiển nhìn chằm chằm bàn tay ngón dài có chút gầy yếu đặc biệt thích hợp chơi đàn dương cầm trước mắt này mà ngây ngẩn.

      " sao, cứ vẽ ra dấu đó là tôi biết rồi." Vưu Nhiên mỉm cười đáp.

      Thẩm Thiển bực mình, khinh bỉ , sau đó lại ý thức được tuy rằng là người mù, nhưng bên cạnh còn có vệ sĩ. Thẩm Thiển nhịn được lén liếc nhìn chú trung niên bên cạnh cái, quả nhiên... Ông trợn mắt trừng trừng. Thẩm Thiển run run, đưa ngón trỏ lên, vẽ lên bàn tay Vưu Nhiên số di động của mình.

      " biết, lần sau lại liên lạc." Dứt lời, Vưu Nhiên bị Thiển Thiển dắt lên xe. Thẩm Thiển nhìn qua, lại có cảm giác như trời đổ sụp xuống, luôn cảm thấy bản thân đối với thiếu niên xinh đẹp luôn có loại kháng thể bẩm sinh, vậy mà khi ngón tay vừa chạm vào bàn tay , trái tim lại đập bình bịch ngừng.

      Dưới chân Thẩm Thiển, Lông Xù bắt đầu cọ , coi như là nhắc nhở còn có nó ở đấy được phép nghĩ đến người đàn ông khác. Thẩm Thiển theo tầm mắt nhìn về phía Lông Xù, thở phì phì chỉ vào nó : "Đều là tại mày, phát xuân cưỡng gian ai được lại cưỡng gian chó của mỹ nam làm gì hả? Làm hại lão nương cũng phát xuân theo."

      Lông Xù vẻ mặt vô tội ngẩng đầu, cặp mắt to ngập nước kia nhìn vô tội đáng thương.

      Thẩm Thiển giương nanh múa vuốt, thời tiết khô nóng lại càng làm cho giận dữ vỗ lên đầu mỹ nam cẩu. Lý Mỹ Lệ nhón chân từ trong toilet ra, khom người lẻn vào phòng Thẩm Thiển, kêu lên: "Thiển Thiển..."

      Thẩm Thiển vừa ngồi xuống, lúc này nhìn thấy Lý Mỹ Lệ lại có dự cảm chẳng lành, nheo mắt lại : "Có chuyện mau , có rắm mau phóng."

      "Bủm..." Lý Mỹ Lệ lúc này lại phóng ra cái rắm to.

      Thẩm Thiển nhíu chặt mày, " phóng là phóng à."

      "Cũng hết cách, mới từ trong toilet ra, bị tiêu chảy." Lý Mỹ Lệ có chút thẹn thùng, mới vừa vào được vài bước lại liên tục thả tiếp mấy cái rắm nữa. Thẩm Thiển chống trán : "Hay là lát nữa cậu lại đến . Cậu cứ thả tiếng liên hoàn thế này nghe chả khác nào nhạc chuông điện thoại đâu."

      Lý Mỹ Lệ lúc này cả người run rẩy đứng lên, Thẩm Thiển vô cùng sợ hãi, "A, cậu tính làm gì?"

      "Khí vận đan điền, cải vi chấn động." (Khí tụ đan điền, chuyển thành chấn động) Lý Mỹ Lệ hít sâu hơi. Mặt Thẩm Thiển đầy hắc tuyến, "Thua."

      Lý Mỹ Lệ trợn mắt liếc cái, "Ai bảo cậu ghét bỏ mình?" Sau đó lại phát mình mãi đùa mà quên mất chuyện chính, nhanh chóng lủi lại hỏi: "Chủ nhân chiếc Rolls-Royce Phantom lúc nãy là ai vậy?"

      "Hỏi làm gì?" Thẩm Thiển ngồi ghế của mình, tiện tay thả mấy cuốn sách về vắc-xin phòng bệnh trong tay xuống.

      "Muốn biết kẻ có tiền thôi, người có thể lái được loại xe này, phú cũng quý."

      "Phải ? Ờ mà chiếc xe đó đúng là tốt dã man." Thẩm Thiển thuận miệng : "Mình cũng biết là nhân vật số má thế nào, chỉ biết tên là Vưu Nhiên."

      "Bủm..." Lý Mỹ Lệ lại thả cái rắm lớn, rồi đứng lên, vô cùng kích động : "Gì, Vưu... Vưu Nhiên? Đội trưởng đội Phi Long?"

      Thẩm Thiển cũng theo đó mà mở to mắt, có chút tỉnh tỉnh mê mê.

      "Đồ chết tiệt, vậy mà cũng bảo cho mình đến gặp người tình trong mộng." Mặt Lý Mỹ Lệ vậy mà lại đỏ ửng, sau đó chạy tán loạn ra ngoài, chỉ kịp bỏ lại câu, "Mình toilet cái ."

      Thẩm Thiển lại dở khóc dở cười. Trong đầu lập tức lại nghĩ đến câu Lý Mỹ Lệ "Đội trưởng đội Phi Long"? Vưu Nhiên khí chất nhợt nhạt lại làm cho người ta có cảm giác nhìn thấu, thể trạng cũng to đến mức có cảm giác cao lớn vĩ đại, tuy rằng mắt nhìn thấy, nhưng dù sao vẫn làm cho người ta có cảm giác an toàn. Thẩm Thiển cứ nghĩ công tử nhà giàu, ai ngờ người đàn ông như vậy lại là người con trai làm cho biệt danh Báo hoang của Vưu tư lệnh vang danh lẫy lừng, chỉ nghĩ đến là kinh người trong truyền thuyết đó?

      Có lẽ phụ nữ đều là những con mèo tò mò. Mọi người đều biết, con trai Vưu tư lệnh ba năm trước bị tai nạn xe cộ bị thương ở mắt, bác sĩ điều trị có thể chữa khỏi nhưng lại cố tình muốn điều trị. Đó là câu đố mà ai có lời giải. Mà có câu đố ắt có người muốn giải đáp, Thẩm Thiển chính là trong số đó. người đàn ông tiền đồ rực rỡ như vậy, vì sao chữa hai mắt của mình? Có điều Thẩm Thiển cũng tự ti, có thể có khả năng biết được đáp án này. cũng nghĩ như vậy, nhưng qua chiều hôm đó Thẩm Thiển lại quên béng.

      Đến tối, Lý Mỹ Lệ dẫn Thẩm Thiển xem phòng. Thẩm Thiển cầu cao, chỉ cần có thể sinh hoạt cơ bản là được, ai ngờ giá phòng ở thành phố này lại cao dữ vậy, Thẩm Thiển nhẩm tính tiền thuê như vậy có thể thuê được phòng thế nào.

      Chỗ này là cái gác xép, ở trong khu dân cư ở khu vực cũ, từ đây đến chỗ làm phải chuyển ba lần xe bus, đến nơi cũng phải mất nửa tiếng. tàu điện ngầm cũng chẳng thể nhanh hơn được bao nhiêu.

      Lý Mỹ Lệ nhấn mạnh, với cái giá mà Thẩm Thiển đưa ra chỉ có thể tìm phòng ở trong phạm vi khu vực cũ, mà cũng chỉ có gác xép là có tỷ lệ lớn nhất. Thẩm Thiển lúc này mới cảm thấy áp lực cuộc sống lớn đến vậy. Tiền tích lũy trong hai năm làm, cũng chỉ đủ để thuê phòng năm, lại còn là ở cái khu ổ chuột thế này. Đúng như lời Thẩm mẹ , tiền lương có thể kiếm được từ bằng cấp và kinh nghiệm của mình mà sống ở thành thị thế nào cũng túng thiếu.

      biết vậy nên bất lực nhìn Lông Xù ngồi ngoan ngoãn dưới chân. đành ở ký túc vậy, có thể tiết kiệm được tiền. Nhưng con chó này phải làm sao? Lúc rối rắm điện thoại trong túi lại reo lên. cầm lấy di động nhấc máy, "Alo?"

      "Alo, là Thẩm Thiển đúng ?" Đầu bên kia điện thoại là chất giọng hơi thâm trầm. Thẩm Thiển nghe là nhận ra ngay, Vưu Nhiên?

      "À vâng, chào Vưu Nhiên."

      "Bây giờ có thời gian ?"

      "Ờm." Thẩm Thiển ngẩng đầu nhìn về phía Lý Mỹ Lệ, chỉ thấy Lý Mỹ Lệ híp nửa mắt nhìn thăm dò, đành phải uyển chuyển : "Ngại quá, tại tôi xem phòng."

      "Phòng?"

      "Ha ha, tìm phòng ở." Thẩm Thiển cười gượng vài cái.

      Đầu dây bên kia im lặng trong chốc lát, mới : "Tìm được chưa?"

      Thẩm Thiển trầm ngâm chút, "Chưa."

      "Vậy đến tiểu khu Giang Hạ ở khu Tân Hồ ."

      "Hở? Làm gì?" Thẩm Thiển có chút mơ hồ, biết gã này tính làm gì.

      " tới xem phòng ở chỗ này , cam đoan là thích." Đầu dây bên kia là chất giọng đàn ông thực dịu dàng, dịu dàng đến mức chọc cho lòng Thẩm Thiển cũng nóng sốt, vì thế đầu óc cũng tăng nhiệt, lại còn : "Uhm, tôi qua xem."

      Thẩm Thiển cúp máy, với tài xế Lý Mỹ Lệ: "Đến tiểu khu Giang Hạ ở khu Tân Hồ xem thử ."

      "Gì?" Lý Mỹ Lệ chớp chớp đôi mắt to, thể tin : "Cậu tới chỗ đó xem cái khỉ gì, ở đó là khu cao cấp chỉ cho người giàu cũng có địa vị ở, cho người ngoài thuê, nếu có thể thuê cũng là giá trời."

      Thẩm Thiển nghe Lý Mỹ Lệ như vậy lại dao động, nhất thời cũng biết có muốn hay , nhưng nếu vậy, nhìn chút cũng chả sao.

      " xem ." Thẩm Thiển lại .

      Lý Mỹ Lệ nhún vai, "Tùy thôi, coi như hóng gió cũng được." Ở trong nhận thức của Lý Mỹ Lệ, tiểu khu Giang Hạ là chỗ dám tưởng tượng đến.

      Thẩm Thiển tùy ý cười, cũng mang cái thái độ sao cả đó mà , mà đúng hơn là trong lòng mang may mắn đến đó xem rốt cuộc là như thế nào. Cái gã tên Vưu Nhiên kia muốn đến chỗ đó rốt cuộc là xuất phát từ mục đích gì? Cái bản tính tò mò của lại ùn ùn kéo tới.
      tart_trung thích bài này.

    5. banglangtrang123

      banglangtrang123 Well-Known Member Staff Member Super Moderator

      Bài viết:
      26,213
      Được thích:
      47,812
      Chương 4


      Tiểu khu Giang Hạ này nổi tiếng khắp cả thành phố, chỉ vì giá phòng đắt nhất mà còn có nguyên nhân đặc biệt chính là phải cứ có tiền là có thể mua được nhà trong tiểu khu này. có mạng lưới quan hệ nhất định cũng thể nào mà cạnh tranh mua được căn.

      Cửa tiểu khu có quy định ra vào rất chặt, ô tô muốn vào phải quẹt thẻ, người ra vào cũng có hạn chế nhất định. Ví như Thẩm Thiển và Lý Mỹ Lệ, xe của hai nàng vừa chạy đến cửa tiểu khu Giang Hạ, barrier chặn ngang cửa chính, thể dừng xe lại.

      Hai người chó vừa bước xuống, bảo vệ ở phòng thường trực từ bên trong ra, quan sát hai người từ xuống dưới vài lần, sau đó tập trung ánh mắt vào Thẩm Thiển, " là Thẩm Thiển?"

      "Ơ? Sao biết?" Thẩm Thiển có chút kinh ngạc.

      Bảo vệ cười thà, " đặc trưng rất lớn vừa nhìn là biết ngay."

      Thẩm Thiển nhất thời vẫn chưa hiểu đầu cua tai nheo nhưng Lý Mỹ Lệ mẫn cảm liền lập tức nhảy dựng lên, hai tay ôm ngực, xoay người từ từ quanh ta, "Ai phái tới?"

      "Ờ..." Bảo vệ liên tục lui ra sau, giọng ràng là có xu hướng dần đều, "Là Vưu, Vưu Nhiên ở trong khu chúng tôi."

      Lý Mỹ Lệ đột nhiên trừng to mắt, " ta thế nào?"

      Bảo vệ ho khan hai tiếng, lùi xa khỏi phạm vi bộ ngực của , hơi xấu hổ , " Vưu, Vưu Nhiên , trong vòng tiếng, nếu có bộ ngực rất... rất gì đó tới, đúng là Thẩm Thiển."

      "Gì đó?" Đốt ngón tay của Lý Mỹ Lệ bắt đầu kêu răng rắc, đối với Lý Mỹ Lệ vô cùng sùng bái mô hình chữ S duyên dáng mà , ngực to bằng người khác là điều vô cùng hổ thẹn.

      " Vưu, Vưu Nhiên bảo, bảo tôi chú ý, lát nữa trong khoảng chừng tiếng ngực lớn vô địch xuất , người đó chính là Thẩm Thiển." Bảo vệ bị khí thế ép người của Lý Mỹ Lệ đánh cho còn mảnh giáp, đành phải thú nhận toàn bộ.

      Lời này vừa ra, Lý Mỹ Lệ cùng Thẩm Thiển đều sững sờ. Cũng là Lý Mỹ Lệ lấy lại tinh thần trước nhất, kéo Thẩm Thiển qua bên, tay nắm chặt cánh tay Thẩm Thiển, tay chỉ vào ngực Thẩm Thiển, ánh mắt có mùi chất vấn, ", chỗ này bị sờ rồi đúng ?"

      "Đùa... đùa cái gì vậy." Thẩm Thiển nhíu mày phủ nhận.

      "Vậy Vưu Nhiên đại thiếu gia làm sao có thể biết cậu ngực bự vô địch? Mắt ta lại còn thấy đường nữa."

      Lời này vừa ra đến Thẩm Thiển cũng chẳng biết tại sao. Số lần cùng Vưu Nhiên chính thức gặp mặt tính gộp hết lại cũng chỉ có lần, hơn nữa tứ chi tiếp xúc cũng chỉ là tay bắt tay, làm sao ta lại biết ngực bự?

      " Thẩm Thiển." Bảo vệ ở phía sau lại gọi. Thẩm Thiển quay đầu qua nhìn. Bảo vệ tiếp tục : " Vưu, Vưu Nhiên vẫn ở bên trong chờ ."

      Thẩm Thiển gật đầu rồi với Lý Mỹ Lệ: "Việc này để sau từ từ phân tích, vào chào hỏi trước cái ."

      Lý Mỹ Lệ nửa tin nửa ngờ, tuy rằng biểu của Thẩm Thiển rất bình tĩnh, nhưng thể nghĩ đến chuyện gã mù làm sao có thể biết chuyện này? Thẩm Thiển trong lòng ra cũng rất bồn chồn, chẳng lẽ chỉ bắt tay mà biết ngực bự?

      Mang theo nghi vấn trong lòng, Thẩm Thiển cùng Lý Mỹ Lệ vào trong. Bảo vệ dẫn hai bộ vào tiểu khu Giang Hạ, bên đường chỉ có hồ sen phản chiếu ánh trăng mà còn có cả rặng liễu đu đưa. Ánh đèn đường sắc trắng mờ ảo rọi đường, làm cho người ta có cảm giác an nhàn buồn ngủ. Thẩm Thiển kềm được mà hít sâu hơi, cảm thấy khí ở nơi này thực trong lành.

      Tiểu khu Giang Hạ phải là khu dân cư bình thường, mà nó được tạo thành từ mấy căn biệt thự lớn liên kết lại với nhau. Mỗi căn lại chiếm diện tích lớn nhất định, hầu như ngang qua căn biệt thự nào cũng thấy có vườn hoa , bên trong trồng đủ loại hoa xinh đẹp rực rỡ, nhìn rất tao nhã. Chỗ này, còn gì để .

      Lúc này, ở dưới ngọn đèn đường ngay trước mặt Thẩm Thiển, có chàng áo sơmi trắng, quần dài vàng nhạt, dưới chân là đôi dép lê màu cà phê. dắt theo con chó đứng im lặng dưới ngọn đèn, sườn mặt tuấn thực bình thản, ánh mắt trống rỗng xa xăm, biết là nhìn đâu.

      " Vưu." Bảo vệ trước tiên gọi tiếng.

      Vưu Nhiên ở đằng trước hơi hơi nghiêng mặt, thực thần kỳ chuyển ánh mắt về hướng Thẩm Thiển, mỉm cười với . Thẩm Thiển khỏi kinh ngạc, thậm chí quên cả bước , may là Lý Mỹ Lệ liếc nhìn cái, mới theo lên.

      " đến rồi." Vưu Nhiên lại chuẩn xác đem ánh mắt tập trung vào Thẩm Thiển sai li.

      "Xin chào." Thẩm Thiển gật đầu, hơi mất tự nhiên.

      Vưu Nhiên chỉ nhàng cười. Bảo vệ hoàn thành nhiệm vụ, hoàn hảo rời khỏi sân. Ở dưới ngọn đèn chỉ còn lại ba người. Lý Mỹ Lệ lần đầu tiên nhìn thấy tình nhân trong mộng của nàng ở khoảng cách gần như thế. cảm thấy người đàn ông đứng trước mặt này màu da tái nhợt quá đáng, đây có đúng là chàng khuôn mặt hồng hào xinh đẹp cùng nụ cười mỉm ngại ngùng mà hút hồn năm đó thấy ở tivi vậy? Có điều, Lý Mỹ Lệ vẫn để ý thấy là cho dù lúc này ta nhìn hơi giống người bệnh, nhưng toàn thân ta vẫn toát lên cảm giác trong lành y chang như chàng thiếu niên đẹp rạng ngời năm đó TV.

      "Này, cho tôi hỏi, sao biết Thiển Thiển của chúng tôi ngực lớn? có quan hệ gì với Thiển Thiển nhà tôi?" Lý Mỹ Lệ say mê trong chốc lát liền đỉnh đạc hỏi vấn đề mình vốn tính hỏi.

      Thẩm Thiển vừa nghe liền đỏ mặt, liều mạng nhíu mày, lắc đầu với Lý Mỹ Lệ. Lý Mỹ Lệ dời ánh mắt, nhìn đến Thẩm Thiển ngượng ngùng lúng túng.

      "Ha ha, ngực to não bé ấy mà." Vưu Nhiên như thế.

      "Phốc..." Lý Mỹ Lệ nhịn được bật cười. Thẩm Thiển vốn thẹn thùng nhất thời xanh mặt, trợn mắt trừng trừng , vẻ mặt nhìn như nuốt phải ruồi vậy, muốn nhổ ra lại nhổ được, muốn nuốt xuống lại nuốt trôi, tóm lại, vô cùng rối rắm.

      Thiển Thiển ở dưới chân Vưu Nhiên lại cùng Lông Xù dưới chân Thẩm Thiển cọ cổ vào nhau rất tình cảm. Sợi xích cổ Lông Xù ngừng lắc lư, Thẩm Thiển kéo cái, thầm : "Lông Xù, muốn đau trứng cũng phải chờ đến lúc có ai chứ."

      lượng của Thẩm Thiển lớn, nhưng người khác vẫn có thể nghe thấy. Vưu Nhiên tiếp câu, "Thiển Thiển, muốn đau vú cũng phải chờ lúc có ai chứ."

      Bởi hai câu này của hai người mà Lý Mỹ Lệ đứng ở bên cạnh 囧.

      Vệ sĩ của Vưu Nhiên từ đằng sau đến, dắt Thẩm Thiển vào căn biệt thự. Lúc Thẩm Thiển vừa mới vào liền cảm thấy thực rộng lớn. Nhưng nhờ ánh đèn màu vàng kim rọi khắp đại sảnh mà lại có cảm giác rất ấm áp. Ở trung tâm phòng khách rộng lớn là bộ sô pha dài màu vàng nhạt, kê cùng với bàn trà thủy tinh kiểu dáng mới lạ, tự nhiên mà hào phóng, tam cấp còn có chiếc piano màu trắng khiến căn phòng càng có vẻ tao nhã. Thẩm Thiển ngồi ở sô pha, có chút dè dặt. Lý Mỹ Lệ ngược lại cười hì hì kề tai với Thẩm Thiển: "Cái phòng khách này còn lớn gấp ba nhà mới của mình, đúng là số mệnh mà."

      Thẩm Thiển trợn mắt liếc nàng cái, "Đây là hâm mộ mà được."

      Ngồi ở đối diện Vưu Nhiên lại cười : " thấy phòng này thế nào?"

      "Hả?" Thẩm Thiển hiểu ý của Vưu Nhiên cho lắm.

      Vưu Nhiên lại : "Phía bên phải phòng khách có phòng giải trí, bên trong có thiết bị tập thể dục, bên trái là phòng bếp. lầu có ba phòng ngủ, mỗi cái đều có toilet riêng. Lầu 3 là gác xép, nhưng đó chỉ để cái kính viễn vọng, dùng để ngắm sao trời thiên văn."

      Thẩm Thiển trợn mắt cứng lưỡi, ý của Vưu Nhiên lại hiểu được, muốn cho thuê chỗ này?

      "Vậy tiền thuê nhà..."

      " có thể ở đây miễn phí ba tháng." Vưu Nhiên đợi Thẩm Thiển hỏi lại liền thẳng: "Xem như là thù lao, Thiển Thiển nhà tôi có bầu, thời gian mang thai chắc cũng tầm ba tháng, ba tháng này vẫn phải làm phiền rồi."

      ra là thế. Thẩm Thiển lúc này mới hiểu được dụng ý của Vưu Nhiên. Nếu như thế, Thẩm Thiển lại có cảm giác mình vừa chiếm được tiện nghi rất lớn. Ở đây ba tháng, có đủ thời gian để tìm phòng, cần thiết phải vội vã như vậy.

      Thẩm Thiển thực biết xấu hổ dao động: "Tôi biết phải cảm ơn thế nào, Vưu."

      Vưu Nhiên mỉm cười, lấy từ trong túi ra hai cái chìa khóa đưa cho , "Mau dọn đến nhé, mấy ngày nay Thiển Thiển ăn nhiều nên tôi có hơi lo."

      " Vưu cần lo lắng, đây là phản ứng bình thường khi có bầu thôi."

      chuyện chưa được bao lâu, Thẩm Thiển liền muốn cáo từ. Vưu Nhiên mỉm cười gật đầu, ngồi ở sô pha, "Vậy về sau xin chăm sóc cho chúng tôi nhiều hơn."

      "Hở?" Thẩm Thiển nhất thời ý của lời này, bọn họ muốn chăm sóc cái gì?

      "Tôi thể xa Thiển Thiển nhà tôi được." cười chẳng khác nào thiên sứ, nhưng ở trong mắt Thẩm Thiển lại là Thiên Lôi vừa giáng cho búa. vừa thản nhiên lại vừa nghiêm túc với câu mà chẳng khác nào là tỏ tình với vậy, thể xa Thiển Thiển.

      Nhưng Thiển Thiển này lại phải là . Có điều những lời này lại chứa thông điệp khác, Thẩm Thiển phải chăm sóc cho Thiển Thiển, mà Vưu Nhiên thể rời xa Thiển Thiển, ngoằn ngoèo vậy chẳng phải là chỉ trong ba tháng sắp tới Thẩm Thiển ở đây là sống chung Vưu Nhiên?

      Thẩm Thiển lúc này mới ý thức được mình ham tiện nghi mà quên cân nhắc. Muốn đổi ý nhưng nhìn thấy gương mặt mỉm cười kia của Vưu Nhiên, lại phải nuốt xuống. Người ta có thể làm gì cơ chứ? Điều kiện ta tốt như vậy, muốn người nào chả được, cần gì phải để mắt đến ?

      Thẩm Thiển vừa nghĩ như vậy liền hít sâu hơi, cười hì hì đáp: "Tôi chăm sóc cho Thiển Thiển nhà tốt."

      "Cám ơn."

      Sau khi vệ sĩ của Vưu Nhiên tiễn bọn họ ra khỏi tiểu khu Giang Hạ, Lý Mỹ Lệ vẫn im lặng rốt cuộc cũng nhịn chịu nổi mà hỏi Thẩm Thiển: "Sao mình cứ có cảm giác có gì đó mờ ám vậy nhỉ?"

      Thẩm Thiển tùy ý quay mặt qua liếc nàng cái.

      Lý Mỹ Lệ nhíu mày trầm tư, "Vô hiến ân cần, phi gian tức đạo." ( có việc gì mà bợ đỡ gian cũng cướp) Qua lát, nàng lại cáu kính vò đầu, "Tình nhân trong mộng của mình cái gì cũng có, sao lại có thể để mắt đến ngực bự mà não ngắn này cơ chứ?"

      Thẩm Thiển thiếu chút nữa vấp ngã, có bạn bè tổn hại thế này, phụ nữ còn cần gì nữa?

      **www.sakuraky.wordpress.com**

      Thẩm Thiển sáng sớm hôm sau gọi điện thoại cho vệ sĩ của Vưu Nhiên, vốn chỉ muốn báo khi nào đến, ai ngờ đồ còn phải thu dọn quá nhiều, vệ sĩ nghe vậy liền cấp tốc chạy qua, im lặng đợi ở dưới lầu.

      "Oa lại đây mà xem này, có chiếc Rolls-Royce Phantom đậu dưới lầu kìa." Bạn cùng phòng qua cửa sổ nhìn xuống dưới. Thẩm Thiển co đầu rụt cổ xuống lầu, vô cùng mất tự nhiên nhìn bảo vệ, " cũng chuyên nghiệp quá rồi."

      “Sắp bị sa thải, ít nhất phải chuẩn bị mọi thứ cần thiết." Vệ sĩ nhận hành lý trong tay , đặt vào trong cốp, đóng lại, sau đó đưa lên xe.

      Thẩm Thiển vừa lên xe, vừa kỳ quái nhìn ta.

      "Có người lên ngựa lại có người bị xuống ngựa." Bảo tiêu cười hớ hớ đóng cửa xe lại, tự mình cũng lên xe, hai người ngồi chiếc xe tuyệt trần mà rời .

      Bạn cùng phòng của Thẩm Thiển nhìn theo bọn họ rời mà đưa mắt nhìn nhau, hẹn mà cùng gật đầu, tỏ vẻ mình hiểu. Hóa ra là ở bên người giàu có...
      tart_trung thích bài này.

    6. ^^! Nếu bạn không gửi link bài viết trên Facebook được, hãy sử dụng link trong khung này để chia sẻ bài viết :