1. QUY ĐỊNH BOX EBOOK SƯU TẦM

    Khi các bạn post link eBook sưu tầm nhớ chú ý nguồn edit và Link dẫn về chính chủ

    eBook phải tải File trực tiếp lên forum (có thể thêm file mediafire, dropbox ngay văn án)

    Không được kèm link có tính phí và bài viết, hay quảng cáo phản cảm, nếu có sẽ ban nick

    Cách tải ebook có quảng cáo

Bên Kia Đường Có Đứa Dở Hơi - Wendelin Van Draanen

Thảo luận trong 'Truyện Phương Tây'

  • ^^! Nếu bạn không gửi link bài viết trên Facebook được, hãy sử dụng link trong khung này để chia sẻ bài viết :
    1. CQH

      CQH ^^!

      Bài viết:
      192
      Được thích:
      41,953

      Cục ta Cục tác!
         Tôi sợ trứng. Sợ cả gà nữa. Bạn cứ ôm bụng hay nhe răng cười thoải mái , nhưng đúng là tôi sợ chứ chẳng đùa tí nào đâu.

      Căn nguyên mọi chuyện là từ hồi lớp sáu.

      Dính dáng tới mấy quả trứng.

      Và cả hai ông mãnh nhà Baker nữa.

      Hai ông ấy, ông tên Matt, ông tên Mike, nhưng , đến tận bây giờ tôi cũng chẳng phân biệt nổi ông nào là ông nào. Lúc nào hai ông ấy cũng dính với nhau như sam. Và mặc dù phải sinh đôi nhưng hai ông ấy giống nhau y xì, từ mặt mũi đến lời ăn tiếng . Cả hai đều học cùng lớp với Lynetta nên chắc chắn trong hai ông bị đúp.

      Mà cái "chắc" đó cũng là việc cực chẳng thôi chứ tôi nghĩ là chẳng có thầy nào tình nguyên hai năm liền dạy trong hai ông điên này, gì đến cả hai ông lúc.

      gì nhưng chính Matt và Mike mở mắt cho tôi biết là rắn ăn trứng. "Ăn trứng" ở đây là ăn sống và nguyên cả vỏ ấy.

      Nếu phải tại Lynetta tôi bị ba cái giống bò sát dẩm dớ ấy ám ảnh đến vậy. Lynetta chết mê chết mệt ông tên là Skyler Brown. Ông này sống cách nhà tôi khoảng ba dãy phố. Cứ hở ra là thể nào chị ấy cũng đến nhà ông này xem tập trống. Chậc, ba cái trò bum-bum-xoè đó liên quan gì tới tôi, đúng ? Vấn đề là, Skyler và hai ông của Juli thành lập ban nhạc và đặt tên là Tè Rồi Biến.

      Lúc mới nghe cái tên đó, mẹ cáu um cả lên. " hiểu nổi bố mẹ kiểu gì mà lại cho con cái mình chơi trong cái ban nhạc tên là Tè Rồi Biến cơ chứ? Nghe ghê hết cả người. ra thể thống gì cả!"

      " mục đích là thế mà mẹ", Lynetta lại còn cố giải thích. "Cần gì có nghĩa đâu. Đấy chỉ là cách chọc tức mấy ông bà già thôi".

      "Chị tôi là mấy ông bà già đó chứ gì, đúng ? Tôi đúng là bị chọc cho điên đây!"

      Lynetta nhún vai cái, ra điều là tuỳ mẹ muốn nghĩ thế nào nghĩ.

      " về phòng ngay! ngay", mẹ gắt lên.

      "Vì sao ạ?" Lynetta phản pháo. "Con có gì đâu?"

      "Con thừa biết là vì sao! Về ngay phòng rồi ngồi mà kiểm điểm lại bản thân cho mẹ!"

      Thế là Lynetta lại bị cấm túc. Sau vụ đó, chỉ cần Lynetta về muộn giờ ăn tối hai phút thôi là mẹ hạ lệnh cho tôi đến nhà Skyler để lôi cổ chị ấy về. Có thể như thế làm mất mặt Lynetta nhưng mà tôi cũng chẳng sung sướng gì cho cam. Hồi đấy tôi mới chỉ học tiểu học còn mấy ông Tè Rồi Biến ấy lên trung học rồi. Mấy ông ấy lớn đùng lớn đoàng, tóc tai rũ rượi, lại còn suốt ngày đánh trống thổi kèn điên loạn cả khu phố. Tôi trông đúng kiểu nhi đồng thối tai.

      Nhìn chung là tôi rất sợ phải xuống nhà Skyler gọi Lynetta về ăn tối. Sợ đến mức mà giọng tôi lúc gọi nghe cứ the thé như chuột kêu ấy.

      Lấy tên Tè Rồi Biến được dạo mấy ông ấy lại đổi tên ban nhạc thành Tè Bậy và Những Người Bạn. Đến lúc đó mấy ông ấy cũng quen với việc tôi đến để gọi Lynetta về nhà. Và thay vì lừ lừ nhìn tôi như hồi trước, mấy ông ấy bắt đầu giở cái giọng kiểu: "A, cu em đến rồi đó hả, vào cưng!", "Bé Brycie có ăn mứt nào?"

      Đấy, đầu cua tai nheo vì sao mà tôi lại chui vào ga-ra nhà Skyler Brown, bị mấy ông mãnh trung học quây và bắt xem trăn Nam Mỹ nuốt trứng là thế. Vì tôi từ chứng kiến con trăn này nuốt nguyên cả con chuột cống lúc lên phòng Matt và Mike rồi nên trò này của mấy ông Tè Bậy cũng phần nào mất tính bất ngờ. Thêm nữa, tôi biết thừa là mấy ông ấy muốn lấy trò này để hù tôi nên còn lâu tôi mới để mấy ông ấy hả hê sung sướng.

      Nhưng mà cũng chẳng dễ dàng gì vì thực là nhìn con trăn nuốt trứng rùng rợn hơn bạn tưởng nhiều. Con trăn banh cái mồm nó ra hết cỡ rồi ngoạp lấy quả trứng và ực! Nhìn được cả quả trứng trôi dần xuống trong cổ họng nó.

      Nhưng thế hết đâu. Sau khi xem màn xực ba quả trứng, Matt-hoặc-Mike quay ra hỏi tôi: "Thế giờ, đố cu Brycie nhé, làm sao mà con trăn nó tiêu hoá được hết ba quả trứng?".

      Tôi nhún vai và cố ghìm giọng cho khỏi the thé khi trả lời: " dạ dày nó tiết dịch vị?".

      Ông này lắc đầu rồi xì đểu: "Nó cần cái cây. Hoặc cái cẳng chân cũng được". Ông ấy nhe nhở nhìn tôi: "Hay cu có muốn hiến tặng chân cu ?".

      Tôi hơi lùi lại. Tôi có thể mường tượng ra cảnh con quái vật ấy cố gắng nuốt trọn cả cái chân của tôi để tiêu hoá hết đống trứng. "K-!".

      Ông ấy cười phá lên rồi chỉ vào con trăn trườn trườn quanh phòng. "Òi, tiếc thế! Nó lại bò chỗ khác rồi. Có khi nó thích cái đàn piano hơn ấy chứ!".

      Đàn piano á? Trăn triếc gì mà kinh thế? Làm sao mà chị tôi lại có thể ngồi chung phòng với mấy ông điên loạn này cơ chứ? Tôi nhìn bà chị mình và dù là chị ấy cố tỏ ra "Chị đây chả sợ gì" nhưng tôi biết thừa Lynetta sợ chết khiếp con trăn ấy.

      Con trăn quấn mình ba vòng dọc theo chân đàn piano rồi Matt-hoặc-Mike giơ tay lên và : "Suỵt! Suỵt! Trật tự! Xem đây này!"

      Con trăn dừng trườn và bắt đầu uốn éo. Và khi nó uốn éo tôi có thể nghe thấy tiếng quả trứng vỡ vụn trong bụng nó. "Eo ôi, kinh quá!", mấy bà con rú rít. "Uầy, bá đạo!", mấy ông con trai đắc ý tán thưởng. Mike và Matt nhìn nhau, mép xếch lên tận mang tai: " xong bữa tối!"

      Tôi cố tỏ ra bình thường về vụ con trăn, nhưng thực , tôi bắt đầu nằm mơ ác mộng, rằng con trăn gớm ghiếc ấy nuốt tá lả đủ thứ. Trứng. Chuột. Mèo.

      Và cả tôi nữa.

      Rồi cơn ác mộng ngoài đời đến .

      Vào buổi sáng, khoảng hai tuần sau màn trình diễn trăn rắn ở ga-ra nhà Skyler, Juli xuất trước cửa nhà tôi, và đoán xem con bé cầm cái gì sang? hộp trứng. Nó bô lô ba la về lễ Giáng sinh rồi bắt đầu gợi chuyện: "Này Bryce! Cậu có nhớ Abby, Bonnie, Clyde, Dexter ? Cả Eunice và Florence nữa?"

      Tôi nhìn nó trân trân. Tôi nhớ mang máng là tên mấy con tuần lộc của ông già Noel khác khác kia.

      "Nhớ ... mấy em gà của tớ ấy? Mấy em gà mà tớ ấp nở hồi hội chợ khoa học năm ngoái ấy?"

      "À à... Ừ... quên thế nào được!"

      "Tụi nó đẻ trứng đấy!" Con bé ấn hộp trứng vào tay tôi. "Đây này, cậu cầm lấy! Tớ tặng cậu và mọi người trong nhà".

      "Ô. Ừ, cảm ơn nhé", tôi ấp úng đáp và đóng cửa.

      Tôi từng cực kì thích trứng. Nhất là trứng bác ăn cùng với thịt muối hoặc xúc xích. Nhưng mà kể cả có vụ trăn nuốt trứng kia tôi cũng chẳng cần biết người ta làm gì với mấy quả trứng này vì đằng nào với tôi, chúng cũng chẳng ngon lành gì. Chỉ như rơm như rác thôi. Vì mấy quả trứng này là của mấy con gà nở ra từ mấy quả trứng được Juli Baker ấp nở hồi hội chợ khoa học năm lớp năm.

      Đúng kiểu Juli nhé. Nó hoàn toàn làm bá chủ cái hội chợ nhưng bạn phải hiểu cho tôi rằng là, công trình khoa học của nó chỉ đơn giản chỉ là ngắm trứng nở thành gà thôi. chứ, ấp trứng gà có cái gì để báo cáo báo mèo cơ chứ? chỉ cần có ánh sáng này, thùng đựng này, vụn báo rải ra này, thế thôi! Thế là xong công trình khoa học!

      Ấy thế mà con bé Juli bôi ra được cả bản báo cáo dày những đốt ngón tay, nó còn vẽ bảng biểu, sơ đồ nữa mới sợ chứ - đúng rồi đấy, tôi là biểu đồ cột, biểu đồ phần trăm, biểu đồ đường thẳng ấy - về hoạt động của trứng. Trứng ấy!

      Nó còn cố căn chỉnh được thời gian thế nào đó để trứng nở đúng vào đêm hội chợ. Người thường làm sao làm nổi mấy trò đó chứ? Về phần mình, công trình khoa học của tôi là quá trình phun trào của núi lửa, công trình mà tôi phải lao tâm khổ tứ biết bao lâu mới hoàn thành được. Ấy thế mà ai đến cũng chỉ nhăm nhăm xem gà của Juli chui ra từ quả trứng như thế nào. Tôi cũng bon chen ra chỗ nó để xem, và - hoàn thoàn khách quan nhé, tôi thấy chán phèo. Bọn gà chui ra khỏi trứng khoảng năm giây rồi nằm ì ra đó khoảng năm phút.

      Tôi còn nghe được Juli bô lô ba la với ban giám khảo nữa. Con bé có cái que chỉ - bạn có tin được ? phải là bút chì mà là cái que chỉ kéo ra thu vào được, rất là xịn ấy. Thế là nó hết kéo dài que chỉ ra tận lò ấp trứng rồi lại gõ gõ vào cái biểu đồ này hay cái sơ đồ nọ trong lúc kể lể chuyện nó phấn khích thế nào khi theo dõi mấy quả trứng thay đổi trong hai mươi mốt ngày. Chỉ thiếu nước con bé chui luôn vào bộ đồ con gà nữa thôi là khuếch trương vô đối luôn ấy chứ. Mà , tôi tin chắc là nếu nghĩ ra được trò đấy nó làm chứ chẳng đùa.

      Nhưng mà thôi - tôi kể xong rồi. Thế mới đúng kiểu Juli mà, đúng ? Có điều tự dưng năm sau, tôi lại đứng đây và ôm cái hộp toàn trứng gà nuôi. Và trong lúc tôi còn cố kìm nén nỗi bực dọc, khó chịu cứ trào lên mỗi khi nghĩ tới cái công trình khoa học ngu xuẩn được gắn ruy-băng xanh giải nhất của con bé đó, mẹ từ đâu bước ra và hỏi: "Ai đấy con? Con cầm cái gì thế? Trứng à?"

      Chỉ nhìn qua là tôi đoán được ngay mẹ cực kì háo hức muốn làm món trứng bác. "Vâng", tôi trề môi rồi đưa hộp trứng cho mẹ. "Nhưng mà con ăn ngũ cốc cơ".

      Mẹ mở nắp hộp, rồi đóng lại, cười tươi. "Tốt quá!", mẹ hớn hở. "Ai mang trứng sang thế con?"

      "Juli ạ. Nó nuôi ạ".

      "Nuôi là sao hả con?"

      "Dạ, là gà nhà nó đẻ ấy ạ".

      "Ồ", nụ cười môi mẹ lịm dần khi mẹ mở lại hộp trứng. " thế à? Mẹ còn chẳng biết là con bé nuôi... gà cơ đấy".

      "Mẹ có nhớ ? Mẹ với bố chả đứng cả tiếng đồng hồ xem chúng nó nở hồi hội chợ khoa học năm ngoái còn gì".

      "À, nhưng mà làm sao mà mình biết được là mấy quả trứng này... có... ở bên trong bây giờ?"

      Tôi nhún vai: "Con rồi đấy nhé, con ăn ngũ cốc".

      Cả nhà tôi đều ăn ngũ cốc nhưng ai cũng chỉ về trứng thôi. Bố nghĩ rằng mấy quả trứng chả có vấn đề gì cả - bố từng ăn trứng gà tươi nuôi ở nông trại hồi bố còn và bố bảo là trứng đấy ngon tuyệt cú. Nhưng mẹ thể dừng nổi ý nghĩ rằng có khi mẹ đập ra con gà chết chừng, và rồi chẳng mấy chốc cuộc bàn luận lan tới tận vai trò của gà trống - điều mà lý ra tôi và món Cherrios* của tôi chẳng dính dáng gì.

      *Cherrios: nhãn hiệu ngũ cốc ăn sáng của hãng thực phẩm General Mills của Mỹ, ra mắt năm 1941. Chữ "O" trong từ Cherrios được coi là cách chơi chữ hay vì hình dáng miếng ngũ cốc của nhãn hiệu này trông cũng giống chữ "O".

      Cuối cùng Lynetta lên tiếng: "Giả sử nhà họ có gà trống làm gì mà nhà mình lại biết được cơ chứ? Làm gì mà khu phố này biết cơ chứ?"

      Hừm, cả nhà tôi đều gật gù, cũng đúng. Nhưng rồi mẹ lại chêm vào: "Có khi nhà người ta khâu mỏ nó lại và cho nó gáy nữa sao? Kiểu như có người phẫu thuật thanh quản cho chó để nó sủa bé ấy?"

      "Gà trống mà bị khâu mỏ ấy hả?", bố thốt lên, giọng điệu đúng kiểu như vừa nghe được chuyện nực cười nhất trần đời. Rồi bố quay sang nhìn mẹ và nhận ra tốt nhất là bố nên đồng tình với ý kiến gà trống bị khâu mỏ của mẹ chứ đừng có dại mà xiên xỏ bông đùa lúc này. "E-hèm", bố hắng giọng, " chưa thấy có ai làm thế cả, nhưng cũng có khi nhà đó làm thế ".

      Lynetta nhún vai, với mẹ: "Thế mẹ chỉ cần hỏi nhà họ là xong. Mẹ gọi cho Baker rồi hỏi ấy ".

      "Ô", mẹ . "À ... nhưng mẹ thích tự dưng lại đem chuyện trứng triếc ra hỏi ấy. Nghe vô duyên lắm".

      "Sao chị hỏi Matt hay Mike ấy?" Tôi đánh tiếng với Lynetta.

      Chị ấy quạu mặt nhìn tôi rồi rít lên như còi: "Im ngay".

      "Cái gì? Em có làm cái gì đâu?"

      "Mày thấy là dạo này tao xuống đó chơi nữa hả, thằng hâm này?"

      "Lynetta!", mẹ quát lên. Như thể đây là lần đầu tiên mẹ nghe chị năng như thế với tôi ấy.

      "Ừ, đúng rồi. Đương nhiên là em con biết chứ. Mà mẹ cũng định hỏi con về chuyện ấy đây. Có chuyện gì con?"

      Lynetta đứng lên, cáu kỉnh xô cái ghế của mình vào bàn. "Cứ làm như là mẹ quan tâm lắm ấy", chị ấy cắn cảu, rồi tót mạch về phòng.

      "Ôi giời ôi", bố thở hắt ra.

      Mẹ cuống lên: " bình tĩnh nào", rồi vội chạy theo Lynetta.

      Khi mẹ rồi, bố quay sang hỏi: "Thế sao con trai hỏi Juli ấy?".

      "Bố ơi!".

      "Chỉ hỏi tí chứ có cái gì đâu, hả Bryce? Chả mất gì".

      "Nhưng mà thể nào nó cũng trả lời tràng giang đại hải đến nửa tiếng mất!"

      Bố nhìn tôi tầm phút rồi : " có thằng con trai nào sợ con cả!"

      "Con sợ nó... !"

      "Bố nghĩ là con có sợ".

      "Bố!"

      "Thôi nhé, nghiêm túc con trai. Bố muốn con hỏi. Chiến thắng nỗi sợ hãi bản thân rồi hỏi cho bố mẹ".

      "Xem là họ có gà trống hay ạ?".

      "Đúng rồi". Bố đứng dậy, vừa dọn bát, vừa : "Giờ bố phải làm còn con học . Tối nay bố muốn nghe con báo cáo tình hình".

      Hay. Quá hay. Vừa mới mở mắt ra thấy đời đen thủi lủi rồi. Nhưng rồi lúc ở trường, tôi kể với thằng Garrett về vụ này và nó chỉ nhún vai : “Nhà con bé ở đối diện bên kia đường với nhà mày đúng ?”.

      “Ừ, sao?”.

      mày chỉ cần qua nhà nó rồi nhìn qua hàng rào ấy”.

      “Mày bảo là do thám ấy hả?”.

      “Chính thế!”.

      “Nhưng… làm sao mà tao biết được con nào là con trống cơ chứ?”.

      “Trống … tao chả biết nữa… to hơn này. Mới lị có nhiều lông hơn này”.

      “Lông ấy hả? Mày bảo tao phải sang đấy và đếm lông à?”.

      , sao mày ngu thế? Mẹ tao bảo con trai thường thông minh, sáng dạ hơn”. Rồi nó rũ ra cười. “Cơ mà tao chắc là mày được thế”.

      “Xin cám ơn. Mày giúp tao hơi bị được đấy. Cảm động phát kinh lên được”.

      cho mày biết, con trống to hơn và có nhiều lông màu sáng hơn. Mày có biết mấy cái lông dài dài ở đằng đuôi ? Thường là chúng đỏ tươi hơn, hoặc đen hơn, đại loại vậy. Mà bọn gà trống có cái gì đỏ đỏ trông như cao su ở đỉnh đầu ấy. Còn cả ít ở cổ nữa. Tóm lại là mấy cái đỏ đỏ cao su ấy mọc ở quanh mặt con trống”.

      “Thế có nghĩa là giờ tao cần xem lông to với mớ cao su đỏ, đúng ?”.

      mày nghĩ mà xem, con gà nào mà chả có cái mớ cao su đỏ đấy. Chỉ có điều là to lắm thôi”.

      Mắt tôi đảo như rang lạc, nhìn chằm chằm vào thằng Garrett. Tí nữa tôi vọt miệng rằng: “Thôi bỏ , để tao hỏi luôn Juli cho rồi”, nhưng thằng này lại bồi thêm: “Thích tao cùng mày”.

      ấy hả?”

      chứ còn gì nữa”.

      Và thế đấy, bạn thân mến. Đó là căn nguyên vì sao vào hồi ba giờ rưỡi chiều hôm đó tôi phải đứng khom lưng trinh thám sân sau nhà Baker cùng thằng Garrett Anderson. Tôi cũng khoái trò rình rập, lén lút thế này đâu, nhưng chỉ bằng mỗi cách này, tôi mới có thứ mà báo cáo tình hình với bố tôi vào bữa tối.

      Bọn tôi đến nơi cũng nhanh. Chuông vừa reo cái là hai thằng té ra khỏi trường ngay vì theo như tôi tính toán, nếu rảo cẳng bọn tôi có thể điều tra rồi biến trước khi Juli về nhà. Bọn tôi thậm chí còn chẳng thèm bỏ cặp sách xuống, cứ thẳng dọc theo ngõ và bắt đầu trinh thám.

      Thực ra cũng cần phải kiễng chân nhòm vào sân vì gần như có thể thấy tất tần tật mọi thứ qua kẽ hở hàng rào. Nhưng tại thằng Garrett cứ vươn cổ lên nhòm nên tôi cũng làm theo, mặc dù tôi biết thừa là thằng Garrett có sống ở khu này đâu mà nó phải ngại – tôi đây này! Cái sân sau nhà con bé Juli đúng là bãi chiến trường. Phát choáng lên được ấy chứ. Bụi rậm khắp nơi, ở bên sân có cái chuồng gà làm từ tả pí lù dây rợ và ván gỗ, cái sân nào có trồng cỏ đâu, toàn là đất thịt.

      Thằng Garrett phát ra con chó nhà Baker nằm ngủ ở hiên sau nhà giữa hai cái ghế gập nhìn thể xập xệ hơn. Nó chỉ con chó rồi : “Này, mày có nghĩ là nó gây rắc rối gì ?”.

      “Bọn mình ở đây lâu la đến thế đâu! Mấy con gà dẩm dớ đó ở đâu nhỉ?”.

      “Có khi ở trong chuồng”, Garrett đáp, rồi nhặt hòn đá ném vào đống ván gỗ và dây thép.

      Đầu tiên bọn tôi nghe thấy tràng đập cánh phạch phạch rồi con le te chạy ra. Nó chạy tới gần chỗ bọn tôi đứng nhưng vẫn có thể nhìn thấy nó có lông vũ và có cái gì đó trông như cao su màu đo đỏ.

      “Thế nào mày?”, tôi quay sang hỏi Garrett. “Con này có phải là trống ?”.

      Nó nhún vai. “Tao trông nó đúng là gà”.

      “Sao mày biết?”.

      Nó lại nhún vai. “Biết là biết chứ sao!”.

      Bọn tôi đứng xem nó bới đất chừng phút, rồi tôi lại quay sang hỏi: “Thế mái như thế nào hả mày?”

      “Mái ấy hả?”.

      “Ừ. Có trống này, có gà con này, phải có mái chứ. Thế mái trông như thế nào?”.

      “Là trong mấy con kia kìa”, nó vừa vừa chỉ vào sân nhà Baker.

      “Thế con gà như thế nào?”.

      Thằng này quay sang nhìn tôi như thể tôi là thằng điên. “Mày lảm nhảm cái gì đấy?”.

      “Con gà ấy! Con gà nó như thế nào?”.

      Garrett lùi lại rồi : “Bryce này, mày bị đơ rồi. Để tao cho mày xem thế nào là con gà này!”. Rồi nó ngồi thụp xuống, nhặt lấy hòn đá khác, và đúng lúc nó chuẩn bị ném cái cửa kéo ở hiên sau nhà mở ra. Juli bước ra ngoài sân.

      Bọn tôi đờ cả người. Và trong lúc dòm con bé qua hàng rào, tôi : “Nó về nhà từ lúc nào thế nhỉ?”.

      Garrett làu bàu: “ lúc mày đơ đơ vì gà qué chứ còn gì”. Rồi nó thào: “Nhưng mà này, có trò hay đấy. Nó cầm giỏ đúng ? Có khi nó ra ngoài để lấy trứng”.

      Trước hết là con bé phải ôm ấp cái đống lông bù xù nằm ngáy ngoài hiên . Nó quỳ xuống, gí mũi vào con chó, rồi gãi, rồi vỗ, rồi ôm, rồi cưng nựng chán chê xong mới tha cho con chó tội nghiệp quay lại ngủ tiếp. Rồi nó lại phải dừng lại và kêu cục cục để dụ con gà bị Garrett dọa lúc nãy. Xong rồi nó bắt đầu hát. Chính thế, nó hát. Lấy hết sức bình sinh, nó rống lên: “Đón ánh nắng khi ngày mưa giông. Đón ánh nắng ấm khi trời lạnh. Bạn hiền ơi, tôi đoán bạn hỏi. Rằng tại sao tôi đời đến thế? Chính nhờ những nàng công chúa bé bỏng. Những nàng xinh xẻo của tôi ơi… ”. Con bé nhòm vào trong chuồng và bắt đầu kêu cục cục: “Chào em Flo! Chào em Bonnie! Ra ngoài chơi nào!”

      Cái chuồng gà đủ to để con bé vào. Trông nó giống như cái nhà xí thu ấy, đến mức ngay cả con chó nhà con bé cũng chẳng chui vào được. Nhưng mà thế có làm Juli Baker chùn bước ? . Con bé chống tay, quỳ xuống và bắt đầu bò vào bên trong. Mấy con gà ra, quang quác và vỗ cánh ầm ĩ. Chẳng mấy mà cái sân đầy nhóc gà và chúng tôi chỉ dán mắt vào mỗi đôi giày dính đầy phân gà của Juli.

      Nhưng thế hết đâu. Con bé lại véo von trong chuồng gà: “Tôi chẳng cần vận may hay danh tiếng. Tôi có tất cả ở đây, em ơi, ai cũng thấy. Bạn hiền ơi, tôi đoán bạn hỏi. Rằng tại sao tôi đời đến thế? Chính nhờ những nàng công chúa bé bỏng. Những nàng xinh xẻo của tôi ơi… ”.

      Lúc này tôi chẳng để tâm lắm tới ba cái chuyện kiẻm tra lông lá hay thứ giống cao su màu đo đỏ của lũ gà. Tôi chỉ chăm chăm nhìn vào phần đế giày của Juli Baker và băn khoăn tự hỏi sao đời này lại có người như nó, thích chui vào chuồng gà để giày bị dính choe choét phân gà.

      Thằng Garrett kéo tôi về với thực tại. “Tất cả đều là gà thôi”, nó kết luận chắc nịch. “Mày cứ nhìn mà xem”.

      Tôi săm soi đôi giày của Juli nữa mà bắt đầu quay lại săm soi lũ gà. Việc đầu tiên mà tôi làm chính là đếm -hai-ba-bốn-năm-sáu. Đủ hết. đấy, làm gì có ai lại nhớ chuyện con bé ấp nở được sau quả trứng? Đấy là kỷ lục của mọi thời đại ở trường – tất cả trừ ai trong hạt này đều nghe về chuyện đó.

      Nhưng thực tình là tôi biết phải làm thế nào để hỏi lại thằng Garrett điều mà nó vừa . đấy, tất cả đều là lũ gà, nhưng như thế nghĩa là gì chứ? Tôi muốn lại nị thằng này là đơ nhưng quả tình là tôi vẫn chẳng hiểu gì cả. Cuối cùng tôi đành hỏi nó: “Mày có trống hả?”

      Truẩn cần trỉnh”.

      “Sao mày biết?”

      Nó nhún vai. “Trống phải khệnh”.

      “Chính thế. Mà mày nhìn xem – chẳng có con nào có lông dài cả. Mà cũng chẳng có nhiều cái đo đỏ ấy”. Nó gật gù. “Chuẩn luôn. Tất cả chúng nó đều là gà”.



      *



      Tối đó bố hỏi ngay tình hình. “Thế nào con trai, hoàn thành nhiệm vụ chứ hả?”, bố vừa hỏi vừa ngoáy dĩa vào đĩa mì fettuccine* đầy ú.

      *Fettuccine (trong tiếng Ý có nghĩa là “cái nơ ”): loại mì Ý, sợi dẹt và dày.

      Tôi cũng tấn công đĩa mì của mình và nhe răng cười với bố. “Dạ”, tôi ngồi thẳng lưng để trả lời. “Tất cả đều là gà ạ”.

      Cái dĩa của bố bỗng đứng khựng lại. “Và… ?”

      Tôi biết ngay là có vấn đề nhưng thể biết là cái gì. Tôi cố nhe răng và hỏi lại: “Và gì ạ?”

      Bố đặt dĩa xuống rồi nhìn tôi chằm chằm. “Con bé nó thế à? Tất cả đều là gà?”

      “Ơ, cũng hẳn ạ”.

      “Thế chính xác là nó thế nào?”

      “Ờ… nó chẳng chính xác cái gì đâu ạ”.

      “Tức là sao?”

      “Tức là con tới đó và tự xem xét ạ”. Tôi cố để nghe cho giống như tôi hoàn thành nhiệm vụ, nhưng bố chẳng thèm tin.

      “Con hỏi nó à?”

      “Con cần ấy chứ. Thằng Garrett biết rất nhiều về gà, nên bọn con tới nhà Juli và tự tìm hiểu thôi”.

      Lúc đó, Lynetta vừa quay lại bàn ăn sau khi tráng rửa sạch chỗ sốt Romano khỏi mấy cọng mì trong đĩa của mình. Vừa với lọ muối, chị ấy vừa nhăn mặt nhìn tôi: “Mày đúng là gà”.

      “Lynetta!”, mẹ quát. “Ăn nhàng với em chứ con”.

      Lynetta ngừng rắc muối. “Mẹ ơi, nó rình trộm. Mẹ có biết đấy? Nó tới nhà người ta và nhòm qua hàng rào ấy. Hay là mẹ cũng thấy thế là vấn đề gì?”

      Mẹ quay sang tôi. “Bryce, có đúng thế ?”

      Ai cũng nhìn tôi chằm chằm, và tôi thấy là tôi cần phải giữ thể diện. “Thế có làm sao chứ ạ? Bố bảo con tìm hiểu về gà nhà nó, và con còn gì!”

      Cục ta cục tác!”. Lynetta thào.

      Bố vẫn chưa thèm nhấc dĩa lên ăn tiếp. “Và con tìm hiểu được”, bố , cứ như thể đếm từng chữ , “rằng là tất cả đều là… gà”.

      “Vâng ạ”.

      Bố thở dài, rồi đưa miếng mì lên miệng, và trệu trạo nhai, chậm ơi là chậm.

      Tôi có cảm giác như mình bị chìm nghỉm nhưng lại chẳng thể hiểu nổi vì sao. Và thế là tôi cố gắng chơi bài an toàn: “Cả nhà cứ tự nhiên mà ăn trứng, nhưng con động tới đâu, nên đừng có bảo con ăn”.

      Mẹ cứ hết nhìn bố rồi lại nhìn tôi lúc ăn salad, và tôi có thể thấy là mẹ đợi xem bố xử lý vụ trinh thám nhà hàng xóm láng giềng của tôi như thế nào. Nhưng vì bố chẳng gì cả nên mẹ đành hắng giọng và : “Vì sao con ăn?”

      “Vì có… có… Con chả biết thế nào cho nó đỡ thô bỉ nữa”.

      “Cứ xem nào”, bố giật giọng.

      , bố mẹ biết , toàn là phân phiếc ấy”.

      “Èo, kinh thế!”. Lynetta kêu lên rồi quăng luôn cái dĩa xuống.

      “Ý con là phân gà ấy hả?”

      “Vâng. Sân sau nhà nó còn chả có cả cỏ nữa cơ. Toàn là đất điếc các thứ với lại, đấy..., phân gà. Mấy con gà toàn giẫm vào, xong còn mổ với bới móc trong đống đấy, với cả…”.

      “Gớm quá mất!”, Lynetta rú lên.

      mà!”

      Lynetta đứng bật dậy và hỏi: “Mẹ nghĩ là nghe xong cái thứ đó mà con vẫn còn ăn được chắc?”, và rồi lao thẳng ra khỏi phòng ăn.

      “Lynetta! Con phải ăn cái gì chứ”, mẹ gọi với theo chị ấy.

      , con ăn đâu!”, chị gào lại; rồi giây sau, chị ấy thò đầu vào phòng ăn và liếng thoắng: “Và mẹ cũng đừng có mơ là con ăn bất kỳ quả trứng nào trong cái đống trứng đây. Mẹ nghe về khuẩn salmonella* chưa đấy?”

      *Salmonella: loại vi khuẩn có thể sống trong đường ruột của người và động vật, và thường là nguyên nhân gây bệnh tiêu chảy.

      Lúc Lynetta rồi, mẹ quay ra hỏi bố: “Salmonella? bảo, mấy quả trứng này có bị nhiễm khuẩn salmonella ?”

      cần biết, Patsy. chỉ cần biết con trai mình là thằng chết nhát”.

      “Thằng chết nhát á? Thôi mà Rick. Bryce đâu có thế. Nó là đứa giỏi…”.

      “Giỏi sợ con ”.

      “Con với bố là con sợ nó. Tại con bé nó cứ làm phiền con đấy chứ!”

      “Thế vì sao lại thế?”

      “Bố biết thừa còn gì! Nó cũng làm phiền bố còn gì. Việc gì nó chả quá tả!”

      “Bryce, bố là con phải vượt qua nỗi sợ hãi của bản thân, thế nhưng tất cả những gì con làm là đầu hàng. Nếu con thích con bé nhé. Thích đâm ra ngại. Nhưng như thế này đúng là quá xấu hổ. Ừ nhiều , ừ nó nhiệt tình thái quá trong mọi chuyện. Nhưng như thế sao? Con cứ vào đường hoàng, rồi ra. Thà con cứ đứng trước mặt nó mà khóc rống lên còn đỡ”.

      Ríck…”, mẹ . “ bình tĩnh lại xem nào. Con nó cũng tìm được câu trả lời cho mấy thứ bảo nó hỏi còn gì”.

      “Nó có tìm được cái gì đâu!”

      “Sao lại thế?”

      “Nó với tất cả đều là gà! đương nhiên, là gà là con gì? hỏi nó có bao nhiêu con mái, bao nhiêu con trống cơ mà!”

      Tí nữa tôi nghe não kêu đánh “tách”, và , tôi thấy mình đúng là thằng đần. Chẳng trách mà bố cáu tiết lên với tôi. Tôi đúng là thằng ngu ! Tất cả đều là gà… chả thế là gì chứ! Thằng Garrett cứ ra vẻ nó là chuyên gia về gà qué, thế mà nó chả biết cái quái gì sất! Sao tôi lại nghe nó cơ chứ?

      Nhưng giờ muộn rồi. Bố nghĩ tôi là thằng chết nhát, và để tôi có thể hết nhát, bố quyết định là tôi mang hộp trứng sang nhà Baker và với nhà đấy rằng nhà tôi ăn trứng, hoặc là nhà tôi bị dị ứng trứng, hoặc là bất cứ lý do nào.

      Thế là mẹ xen vào: “ dạy con cái kiểu gì thế? Toàn là dối cả. Nếu mà con nó đem trả lại trứng cho người ta cứ có phải hơn ?”

      “Cái gì? là em sợ khuẩn salmonella ấy hả?”

      “Mình em chắc? Thế sợ à?”

      “Patsy, đấy phải là vấn đề. Vấn đề là, muốn có thằng con chết nhát!”

      “Thế dạy nó dối ư?”

      “Thế cứ vứt hết . Nhưng bố cho con biết, từ giờ trở con phải được sợ con bé ghê gớm ấy nữa, nghe chưa?”

      ạ”.

      “Rồi, thế được”.

      Tôi thoát nạn được khoảng tám ngày. Sau đấy con bé lại đến, đúng bảy giờ sáng, nhưng trông nó hớn hở phấn khích quá đỗi, mà tôi chưa đủ tỉnh táo để xử lý phần tử quá khích như thế. Kết quả là con bé ấy ấn được vào tay tôi hộp trúng nữa, và tôi phải vứt cái hộp đó vào thùng rác trước khi bố xuống ăn sáng.

      Việc này cứ tiếp diễn như vậy trong hai năm. Hai năm! Đến mức, nó trở thành phần trong lịch trình buổi sáng của tôi. Tôi phải canh chừng Juli để còn kịp mở cửa trước khi nó có cơ hội gõ cửa hay bấm chuông, rồi sau đó tôi vứt trứng vào thùng rác trước khi bố xuống nhà.

      Thế rồi cũng đến cái ngày tôi bị lật tẩy. Thực ra có dạo Juli mấy khi sang đưa trứng. Đấy là hồi cái cây tiêu huyền bị chặt. Nhưng tự nhiên và buổi sáng, con bé lại mang trứng sang nhà tôi. Như mọi lần, tôi nhận trứng và đem vứt. Nhưng cái thùng rác đầy hự nên tài nào nhét thêm cái hộp vào. Tôi đành để cái hộp lên chốc thùng rác và đem ra ngoài đổ.

      Đoán xem ai đứng như trời trồng ở hiên nhà tôi?

      Con bé Trứng Gà.

      Tí nữa tôi làm tung tóe hết cả rác ra hiên nhà. “Sao… cậu vẫn ở đây là gì thế?”, tôi lắp bắp hỏi nó.

      “Tớ… tớ . Tớ chỉ … nghĩ thôi”.

      “Về cái gì?”, tôi cuống quýt. Tôi cần làm cho con bé bị phân tán. Làm nó chú ý vào cái thùng rác trước khi nó kịp nhìn thấy thứ mà tôi để ở chốc thùng.

      Con bé quay ngượng nghịu. Juli Baker mà biết ngượng ấy hả? Tôi nghĩ là thể nào ấy chứ.

      Sao cũng được. Đây chính là cơ hội vàng để tôi vớ lấy tờ tạp chí mềm oặt phủ lên hộp trứng nằm hớ hênh. Rồi tôi cố gắng phi nhanh tới thùng rác trong sân nhưng con bé đứng chắn trước mặt tôi. Thề luôn. Nó nhảy xổ ra và dang rộng hai tay như thể đứng chắn khung thành vậy.

      “Sao thế hả Bryce?”, con bé hỏi. “Trứng bị vỡ à?”

      Quá tuyệt. Sao tôi nghĩ ra cái lý do đó từ trước nhỉ? “Ừ”, tôi với nó. “Tớ rất rất xin lỗi cậu”. Nhưng thực ra tôi nhủ thầm trong đầu rằng: “Chúa ơi, con xin Chúa đấy. Cho con ra chỗ thùng rác mà”.

      Chắc chắn Chúa ngủ nên con bé Juli, rất nhanh gọn, lôi được hộp trứng quý báu của nó ra khỏi đống rác, và đương nhiên nó có thể thấy ngay là trứng hề bị vỡ. Thậm chí còn chẳng có vết nứt nữa ấy chứ.

      Nó đứng chết lặng với hộp trứng tay trong khi tôi đổ chỗ rác còn lại. “Sao cậu lại vứt trứng ?”, con bé hỏi nhưng giọng nó nghe chẳng giống giọng Juli Baker tẹo nào. Bé xíu. Và run rẩy.

      Và thế là tôi rằng nhà tôi sợ bị ngộ độc khuẩn salmonella vì sân vườn nhà nó là đống lộn xộn, và rằng cả nhà tôi chỉ cố gắng để làm tổn thương nó. Tôi điều đó với nó như thể nhà tôi là kẻ làm đúng còn nó mới là người làm sai, nhưng quả tình tôi thấy mình đúng là thằng khốn nạn. thằng gà thộn khốn nạn.

      Rồi con bé với tôi rằng, có mấy người hàng xóm mua trứng của nó. Mua đấy nhé. Và trong khi tôi còn choáng váng với mẩu tin khó lường đó nó nhẩm tính vèo vèo trong đầu. “Cậu có biết là tôi lỗ những trăm đô-la khi cho nhà cậu trứng ?”. Rồi nó chạy vọt qua phố, giàn giụa nước mắt.

      Tôi cứ cố tự nhủ rằng tôi, đâu có xin xỏ gì nó mấy quả trứng đâu – tôi đâu có là nhà tôi muốn hay cần hay thích thú gì mấy quả trứng đâu – nhưng thực là tôi chưa bao giờ thấy Juli khóc cả. Kể cả khi nó bị gãy tay trong giờ thể dục, kể cả khi nó bị trêu chọc ở trường hay bị hai ông bỏ bom. Ngay cả khi cây tiêu huyền bị chặt. Tôi chắc chắn là lúc đó nó có khóc, nhưng tôi nhìn thấy tận mắt. Trong mắt tôi, Juli Baker là đứa cứng rắn đến mức bao giờ biết khóc.

      Tôi xuống phòng để soạn sách vở học mà lòng cảm tưởng như mình đúng là thằng khốn nạn nhất trần đời vừa rơi xuống trái đất. Suốt hai năm trời, tôi lén lút vứt trứng, giấu diếm con bé, giấu diếm cả bố nữa – mà tôi làm như thế để làm gì chứ? Tại sao tôi lại thể đứng lên và rằng: “, tớ muốn, cần, thích trứng đâu… Cậu đem mà cho cái con trăn ấy”. cái gì cũng được!

      là tôi sợ làm tổn thương con bé nhỉ?

      Hay đúng hơn là tôi sợ ?

    2. CQH

      CQH ^^!

      Bài viết:
      192
      Được thích:
      41,953

      Những nàng xinh xẻo
         Kể từ khi cây tiêu huyền bị chặt, mọi thứ đối với tớ dường như cũng theo đó mà đổ vỡ hết thảy. Champ chết. Và rồi tớ phát ra chuyện mấy quả trứng. Champ đúng là già rồi nên nó ra cũng là lẽ thường tình. Và mặc dù giờ vẫn rất nhớ nó nhưng tớ thấy đối diện với việc Champ chết còn dễ dàng hơn gấp nhiều lần khi đối diện với về mấy quả trứng. Đến giờ tớ vẫn thể tin nổi chuyện đó.

      Người ta thường cứ băn khoăn chuyện trứng có trước hay gà có trước. Với nhà tớ trứng có trước, nhưng con chó còn có trước cả trứng và gà. tối nọ hồi tớ khoảng sáu tuổi, bố làm về và chở theo con chó trưởng thành ở thùng xe. Chắc ai đó đâm vào nó ở giữa ngã tư và bố phải dừng lại để xem nó bị thương có nặng . Rồi bố nhận ra là con vật tội nghiệp ấy gầy như cái giẻ vắt vai và có bất cứ vật làm dấu hay tên tuổi gì. “Đói khát và hoàn toàn mất phương hướng”, bố với mẹ. “Em có hình dung nổi có người nào lại nỡ bỏ rơi chú chó đáng như thế cơ chứ?”

      Cả nhà tớ xúm lại ở ngoài thềm và tớ thể kìm nổi. con chó! con chó nhắng nhít và quấn quýt rời! Giờ tớ biết là Champ phải thuộc hàng đẹp mã, nhưng khi bạn sáu tuổi con chó nào cũng thế - dù bẩn thỉu, nhếch nhác thế nào – đều là con chó đẹp lung linh và cực đáng ôm ấp.

      Hai ông tớ cũng khoái con chó ra trò nhưng từ cái cách mẹ cau mày lại như bị cấu ấy, tớ biết ngay mẹ nghĩ gì? Bỏ rơi con chó này ư? Tớ biết ngay mà. Tớ có thể thấy mồn luôn. Nhưng mẹ điều đó ra bẫng: “Nhà mình có chỗ cho con chó này đâu”.

      “Trina à”, bố , “đây phải là chuyện của nhà tôi, của nhà . Đây là vấn đề thuộc về lòng trắc ”.

      định với em là cho nó… làm thú nuôi trong nhà đấy chứ?”

      định thế”.

      “À, thế định thế nào?”

      cho nó ăn bữa tử tế, tắm rửa cho nó… rồi có lẽ là đăng quảng cáo tìm nhà nhận nuôi nó”.

      Mẹ nheo nheo mắt nhìn bố. “ có cái kiểu có lẽ ở đây đâu nhé”.

      Hai ông tớ léo nhéo: “Nhà mình nuôi nó ạ?”

      “Đúng thế”.

      “Nhưng mà mẹ ơi-iiii”, miệng hai ông ấy ngoạc ra.

      “Miễn bình luận thêm gì nữa”, mẹ chốt hạ. “Nó được tắm, được ăn và được đăng quảng cáo báo”.

      Bố khoác vai Matt và Mike. “Thôi các con, nhất định ngày nào đấy nhà mình nuôi chó”.

      Mặc dù lúc đó vào trong nhà nhưng mẹ vẫn vọng lại: “Đợi đến khi nào hai đứa học được cách ăn ở gọn gàng !”.

      Đến cuối tuần con chó được đặt tên là Champ. Đến cuối tuần sau nó được chuyển từ vườn sau nhà vào tới khu vực bếp. Và lâu sau đó, nó được chuyển hẳn vào nhà. Có vẻ như chẳng ai thèm con chó trưởng thành có tiếng sủa rộn ràng, bắng nhắng. Chẳng ai ngoại trừ bốn năm thành viên nhà Baker.

      Rồi mẹ bắt đầu ngửi thấy mùi lạ. mùi bí cứ thoang thoảng đâu đó trong nhà. Ai cũng gật đầu đồng tình là có ngửi thấy mùi nhưng khi mẹ quả quyết là mùi tỏa ra từ Champ ai cũng lắc đầu phản đối. Mẹ bắt chúng tớ tắm rửa cho nó suốt ngày làm sao là mùi của nó được chứ. Chúng tớ đứa nào đứa nấy gí mũi vào hít ngửi Champ và nó thơm phưng phức luôn.

      Cá nhân tớ ngờ rằng chính Matt với Mike mới là người tắm rửa sạch nhưng tớ thèm vào mà lại gần để ngửi hai ông ấy. Và vì cả nhà chia thành hai phe xem ai là thủ phạm nên mùi lạ được đặt bí danh là “Kỳ Hương”. Bữa ăn nào cũng chỉ xoay quanh vụ “Kỳ Hương” thôi. Trong khi hai tớ hứng chí vô cùng với vụ kỳ án này mẹ lại chẳng thấy có gì là hay ho cả.

      Rồi ngày mẹ phá được án. Và có lẽ là mẹ đập nứt sọ Champ luôn chừng nếu bố về giải cứu kịp thời và xua nó ra ngoài sân.

      Mẹ gào ầm lên. “Em với là nó rồi còn gì. Kỳ Hương của cái con tè rồi biến ấy chứ của ai? thấy chưa? thấy chưa? Nó vừa mới lại phun vòi rồng vào góc bàn kia kìa!”

      Bố vớ lấy cuộn giấy vệ sinh rồi chạy vội ra chỗ Champ vừa đứng, và hỏi: “Đâu? Ở đâu nào?”

      Cả ba giọt chảy dọc theo chân bàn. “Đó”, mẹ vừa vừa run run chỉ vào đống nước. “Ở đó chứ ở đâu!”

      Bố lau chỗ nước tiểu, rồi kiểm tra cả thảm và : “Có xíu xíu thôi mà em”.

      “Vâng, chính thế!”, mẹ hùng dũng chống tay vào hông. “Chính thế nên em tài nào mà phát ra. Từ giờ trở , cho con chó ở ngoài. nghe chưa? Nó được phép bén mảng vào nhà nữa!”

      “Thế ga-ra sao ạ?”. Tớ rón rén hỏi. “Nó ngủ trong đó được ạ?”

      “Để rồi nó lại phun vòi vào hết thảy mọi thứ ngoài đó ấy hả? được!”

      Mike với Matt nhìn nhau, mép xếch tận mang tai. “Tè Rồi Biến! Tên này đặt cho ban nhạc mình quá chuẩn!”

      “Ố-dề! Quá đỉnh!”

      “Ban?”, mẹ hỏi lại. “Từ từ , ban gì hả mấy đứa?”. Nhưng hai ông ấy bay vèo về phòng, bàn tán loạn xạ về lô-gô cho ban nhạc.

      Bố với tớ mất cả ngày để hít ngửi và thu dọn tang chứng. Bố trước, xịt dung dịch ammoniac; tớ theo sau xịt Lysol*. Trước đó cả bố và tớ cố lôi cả hai ông tớ xuống làm cùng nhưng thay vì làm, hai ông ấy quay ra chiến nhau bằng bình xịt. Kết quả là cả hai bị tống lên phòng và nhốt lại. Nhưng dĩ nhiên, có hề gì với hai ông ấy đâu.

      Và thế là Champ phải ra ngoài ở, và có lẽ nó là vật nuôi duy nhất của nhà tớ nếu có hội chợ khoa học năm tớ học lớp năm.

      Ai cũng có ý tưởng hay tuyệt cứ nhưng tớ chẳng nghĩ ra được cái gì cả. Rồi giáo của bọn tớ, Bruveck, kéo tớ ra và rằng người bạn của nuôi gà, nên có thể xin giúp tớ quả trứng được thụ tinh để tớ làm công trình khoa học.

      “Nhưng mà em chẳng biết gì về ấp trứng cả”, tớ với thế.

      cười và choàng vai tớ. “Em cần phải là chuyên gia về mọi thứ ngay, Juli à. Mục địch ở đây là học được điều gì đó mới mẻ”.

      “Nhưng lỡ mà nó chết sao ạ?”

      nó chết thôi. Nếu em lo về điểm số em cứ viết công trình của em khoa học và em vẫn được điểm A cơ mà”.

      Điểm A ấy hả? Gây ra cái chết cho con gà – đấy mới là chuyện mà tớ lo kia. Tự dưng tớ lại thấy làm mô hình núi lửa hay tự chế ra cao su tổng hợp hay minh họa các ứng dụng khoa học của tỉ số truyền động có khi lại hay hơn hẳn ấy chứ.

      Nhưng đạn lên nòng, và Brubeck muốn thêm gì nhiều. lôi cuốn Cẩm Nang Nuôi Gà Cho Người Chuyên từ giá xuống, lèo: “Em đọc phần ấp nhân tạo và tối nay tự lắp đặt nhé. Mai mang trứng đến cho em.

      “Nhưng mà…”.

      việc gì phải lo lắng thế, Juli à”, sốt sắng. “Trường mình làm công trình này suốt ấy mà, năm nào cũng là trong những công trình tốt nhất ở hội  chợ”.

      Tớ vẫn tiếp tục ngừng ngập “Nhưng…” mất tiêu, chắc là tiếp tục chấm dứt cuộc chiến do dự về công trình khoa học của tên học sinh khác.

      Tối đó, tớ thấy lo lắng hơn bao giờ hết. Tớ đọc đọc lại chương viết về ấp trứng ít nhất là bốn lần, nhưng vẫn băn khoăn biết nên bắt đầu từ đâu. Tớ đào đâu ra bể nuôi cá cũ? Tớ đào đâu ra nhiệt kế lò ấp? Chẳng kẽ lại lấy cái máy làm đồ rán giòn ra dùng?

      Lại còn phải kiểm soát cả độ ẩm nữa chứ, nếu gà con gặp phải vô thiên lủng những thứ tồi tệ. Nếu khô quá mổ thủng được vỏ trứng để chui ra. Nếu ẩm quá chết vì bệnh viêm rốn. Mà có thứ bệnh tên là “viêm rốn gà con”?!

      Mẹ, hết sức thấu tình đạt lý, bảo tớ thẳng với Brubeck rằng tớ thể ấp trứng được. “Hay là con trồng đậu vậy?”, mẹ gợi ý.

      Bố khác. Bố hiểu rằng việc từ chối làm bài tập mà giáo viên giao là điều tưởng, và vì thé nên bố hứa giúp tớ. “Làm cái lò ấp trứng khó lắm đâu con . Bố con mình làm sao khi ăn tối xong”.

      hiểu sao mà bố biết đích xác mọi thứ trong ga-ra là trong những điều kỳ thú nhất vũ trụ này. Tuy nhiên bố bật mí cho tớ chuyện bố biết về lò ấp trứng như thế nào. Bố vừa khoan lỗ chừng hơn hai xăng-ti-mét rưỡi miếng kim loại cũ hiệu Plexiglas vừa toét miệng cười: “Bố cũng ấp nở con vịt hồi bố học trung học. Công trình cho hội chợ khoa học”.

      “Vịt ấy ạ?”.

      “Ừ, nhưng gia cầm nào cũng giống nhau hết ấy mà con. Chỉ cần giữ nhiệt độ ổn định và độ ẩm chuẩn, trở quả trứng vài lần ngày, và chỉ sau vài tuần là con tên bám đuôi tí hon”.

      Bố đưa tớ cái bóng đèn và đoạn dây kéo dài có mắc ổ cắm điện. “Giờ con căng cái dây này xuyên qua cái lỗ bố vừa mới đục. Còn bố tìm mấy cái nhiệt kế”.

      “Mấy cái cơ ạ? Mình cần nhiều hơn cơ ạ?”

      “Mình phải làm cái ẩm kế con à”.

      “Ẩm kế?”

      “Để kiểm tra độ ẩm trong lò ấp chứ. Chỉ là cái nhiệt kế gắn thêm bóng đèn có quấn vải màn ẩm thôi mà con”.

      Tớ nhoẻn cười. “Thế là gà con bị bệnh viêm rốn nữa đúng ạ?”

      Bố cũng nhoẻn miệng cười đáp. “Chính xác!”

      Đến chiều hôm sau tớ chỉ có mà có tới sau quả trứng gà được ấp ở 39 độ C. “Hầu hết là nở được đâu Juli ạ”. Brubeck với tớ. “Hy vọng may ra được quả. Trước giờ kỷ lục là được ba quả. Chủ yếu là chấm điểm phần báo cáo. Hãy thử làm nhà khoa học xem thế nào nhé. Chúc em may mắn”. Và luôn sau khi có thế.

      Báo cáo? Về cái gì chứ? Tớ phải trở trứng ba lần ngày và điều chỉnh nhiệt độ với độ ẩm, nhưng ngoài mấy việc đó ra còn gì phải làm nữa?

      Tối đó, bố ra ngoài ga-ra, mang theo cái ống bằng bìa cứng và cái đèn pin. Bố dán hai thứ vào với nhau sao cho ánh sáng rọi thẳng từ ống ra. “Giờ để bố chỉ cho con xem cách soi trứng nhé”, bố , rồi tắt đèn trong ga-ra.

      Tớ có thấy phần soi trứng trong quyển sách của Brubeck rồi nhưng chưa đọc qua. “Vì sao lại gọi thế ạ?”, tớ hỏi bố. “Mà làm thế để làm gì ạ?”

      “Trước kia người ta dùng nến để soi trứng chứ dùng đèn sợi đốt”. Bố để quả trứng lên cái ống. “Ánh đèn cho con nhìn xuyên qua được vỏ trứng và con thấy phôi thai phát triển như thế nào. Và nếu cần con có thể loại ra những thai nào yếu”.

      “Giết chúng ạ?”

      “Loại ra chứ. Bỏ những phôi phát triển bình thường ”.

      “Nhưng… chẳng phải thế có nghĩa là giết chúng còn gì ạ?”

      Bố nhìn tớ. “Nếu để lại quả trứng mà lý ả phải loại bỏ còn có thể đem lại hậu quả nghiêm trọng cho những quả trứng khỏe con à”.

      “Vì sao ạ? phải là trứng chỉ nở ra là xong thôi ạ?”

      Bố quay lại để soi đèn vào quả trứng. “Nó có thể nổ tung và lây vi khuẩn sang các quả trứng khác”.

      Nổ tung! Nào viêm rốn gà con, rồi trứng nổ, rồi loại bỏ, các công trình khoa học này đúng là tệ hại bậc nhất luôn! Rồi bố : “Nhìn này, Julianna. Con có thể thấy được phôi thai đấy”. Bố giữ cái đèn pin và quả trứng để tớ có thể nhìn .

      Tớ ghé mắt nhìn qua ống con bố hỏi: “Con có thấy cái chấm đen đen ? Ở giữa ấy? Mà có mấy đường mạch nối vào ấy?”

      “Có phải cái chấm trông như hạt đậu ạ?”

      “Chính nó đấy!”

      Đột nhiên cảm giác trở nên rất . Quả trứng này sống. Tớ háo hức soi hết chỗ trứng còn lại. Quả nào cũng có hạt đỗ bé tí teo ở bên trong! Chắc chắn là chúng phải sống. Chắc chắn là chúng phải nở được!

      “Bố ơi, con mang lò ấp vào trong nhà được ạ? Ở ngoài này buổi đem chắc lạnh lắm. Bố nhé!”

      “Bố cũng định bảo con thế. Con mở cửa . Để bố bê cái lò vào cho con”.

      Hai tuần sau, tớ hoàn toàn đắm đuối với mấy con gà. Tớ đánh dấu A, B, C, D, E và F lên từng quả trứng nhưng từ trước đó rất lâu, tất cả đám trứng đều được đặt tên cả rồi: Abby, Bonnie, Clyde, Dexter, Eunice và Florence. Hàng ngày tớ đều cân trứng, soi trứng và trở trứng. Tớ thậm chí còn nghĩ rằng, có khi nên cho mấy quả trứng nghe tiếng cục cục cục gà mẹ gọi gà con. Thế là tớ cũng cục cục cục được dạo. Nhưng quả tình là mệt chết được! Tớ quyết định chuyển sang ư ử theo nhạc để phục vụ đám trứng gà. Rồi tớ cứ tự nhiên ư ử miết như vậy từ lúc nào hay. Đơn giản thôi, bởi vì cứ ở bên đám trứng gà là tớ thấy vui khủng khiếp.

      Tớ nghiền ngẫm từ đầu chí cuối quyển Cẩm Nang Nuôi Gà Cho Người Chuyên những hai lần. Rồi tớ vẽ biểu đồ về các giai đoạn phát triển của phôi thai. Tớ làm tấm áp-phích hình con gà to là to. Tớ vẽ cả biểu đồ thay đổi nhiệt độ và độ ẩm của từng ngày và biểu đồ đường thẳng ghi lại quá trình giảm cân của từng quả trứng. Nhìn từ ngoài vào trông mấy quả trứng đó chán òm, nhưng tớ biết những gì xảy ra ở bên trong!

      Rồi hai ngày trước khi hội chợ khoa học bắt đầu, khi tớ soi Bonnie nhận ra điều khác lạ. Tớ gọi bố vào phòng và : “Bố ơi, bố nhìn xem! Có phải là quả tim đập ?!

      Bố nghiên cứu quả trứng hồi rồi mỉm cười: “Để bố gọi mẹ lên”.

      Thế là cả bố mẹ và tớ xúm vào và ngắm nhìn quả tim của Bonnie đập từng nhịp . Ngay cả mẹ cũng phải thốt lên rằng đó thực điều kỳ diệu.

      Clyde là nhóc đầu tiên phát tín hiệu. Và đương nhiên là nó chui ra ngoài trước khi tớ học. Cái mỏ bé xíu của nó chọc chọc qua lớp vỏ, khi tớ cố nín thở và chờ đợi nó ngừng lại, nghỉ lấy sức. Và nghỉ tiếp. Cuối cùng, cái mỏ của nó chọc lại thêm lần nữa, nhưng chỉ được nhát thôi là nó lại nghỉ. Làm sao tớ có thể để nó ở nhà mà học được cơ chứ? Nhỡ đâu nó cần tớ giúp sao? Nhìn chung đây chắc chắn là lý do chính đáng để nghỉ ở nhà, ít nhất là được lúc!

      Bố cố gắng thuyết phục tớ rằng trứng nở có khi phải mất cả ngày trời và sau khi tớ học về vẫn có ối thứ để xem, nhưng chẳng có lời nào của bố vào được đầu tớ cả. --! Tớ muốn xem chúng nó chào đời, Abby này, Bonnie này, Clyde này, Dexter này, Eunice này, và cả Florence nữa. Từng nhóc . “Con thể để lỡ cảnh trứng nở được!”, tớ với bố. “ giây nào đâu!”

      “Thế con mang tụi nó đến trường luôn ”, mẹ . “ Brubeck chắc chẳng ngại gì đâu. Dù sao cũng là ý tưởng của ấy mà ra cả”.

      ràng là đôi lúc có được bà mẹ thấu tình đạt lý vô cùng đáng giá. Tớ chuẩn bị cho hội chợ khoa học sớm, chính thế! Tớ đóng gói toàn bộ đồ đạc, áp-phích, biểu đồ, và leo lên xe mẹ tới trường.

      Đúng là Brubeck chả kêu ca gì. ấy bận tíu tít với mấy đứa học sinh khác nên tớ có đến gần cả ngày chỉ để ngắm trứng nở.

      Clyde và Bonnie là hai nhóc đầu tiên chui ra. Nhưng mới đầu thất vọng lắm ấy vì chúng chỉ nằm đó, mình mẩy ướt ướt và lông liếc dính bê dính bết. Trông chúng nó kiệt sức và rất xấu xí. Nhưng đến khi Abby và Dexter nở ra Bonnie và Clyde khô ráo và bông xù, láo liên quan sát.

      Hai quả cuối mãi chịu nở. Brubeck cố vảo tớ cứ để tự nhiên, và cuối cùng chúng nó cũng chịu nở. Đúng lúc hội chợ diễn ra vào tối hôm đó. Cả nhà tớ đến xem, Matt và Mike chỉ ngó nghiêng có hai phút rồi phi sang các bàn khác nhưng mẹ và bố ở lại cùng tớ suốt buổi. Mẹ thậm chí còn nhấc Bonnie lên và cưng nựng nó.

      Tối đó, sau khi hội chợ kết thúc và tớ thu dọn các thứ để về nhà, mẹ liền hỏi: “Thế giờ chỗ này về nhà Brubeck đúng ?”

      “Cái gì về nhà Brubeck cơ ạ?”, tớ hỏi lại mẹ.

      “Đám gà con ấy, Juli. Con định nuôi chúng nó đấy chứ hả?”

      , tớ chưa từng nghĩ tớ chuyện sau khi trứng nở ra sao. Tớ chỉ có tập trung vào mỗi việc làm thế nào để đám gà con chào đời. Nhưng mẹ đúng – giờ tất cả chúng nó đều ở đây cả rồi. Sau cục bông bé xíu đáng , mỗi nhóc tên, và tớ có thể dám chắc rằng, mỗi nhóc nết.

      “Con… con biết nữa”, tớ lắp bắp. “Con hỏi Brubeck”.

      Tớ chạy tìm Brubeck, nhưng trong lòng cầu khấn rằng đừng mong tớ trả lại đám gà con cho bạn . Sau rốt chính tớ là người ấp chúng cơ mà. Chính tớ đặt tên cho chúng cơ mà. Chính tớ cứu chúng bị bệnh viêm rốn nữa! Đám gà con này là của tớ!

      Tớ thở phào nhõm khi Brubeck là đám gà con đúng là của tớ. Khỏi mẹ kinh hãi thế nào. Nhưng rồi đấy, tất cả đều là của tớ. “Nuôi chúng vui vẻ nhé em”, Brubeck rồi sải bước luôn sang chỗ Heidi để giúp bạn ấy thu dọn phần trình bày về định luật Bernoulli*.

      *Định luật Bernoulli do nhà toán học Thụy Sĩ - Hà Lan Daniel Bernoulli (1700 – 1782) xây dựng. Định luật này có liên quan tới chuyển động thành dòng của chất lỏng và chất khí. Định luật này được ứng dụng trong công nghệ chế tạo máy bay.

      Mẹ im lặng trong suốt cả quãng đường về nhà, và tớ biết là mẹ chẳng thích thú gì đám gà con. “Mẹ cho con nuôi mẹ”. Tớ thào lúc bố dừng xe bên lề đường. “ mẹ”.

      Mẹ ôm lấy mặt. “Thế giờ con định nuôi gà ở đâu hả Juli? Ở đâu nào?”

      “Sân sau được ạ?”, tớ chẳng còn biết chỗ nào nữa.

      “Thế còn con Champ sao?”

      “Bọn nó hòa thuận thôi mà mẹ. Con dạy nó. Con hứa”.

      Bố chêm vào rất khẽ: “Bọn chúng nó khá là ngoan mà, Trina”.

      Nhưng rồi hai ông mãnh kia lại bơm lên: “Champ nó tè cho lũ gà ngộ độc chết luôn đấy, mẹ ơi”, và rồi hai ông ấy đột nhiên lăn ra cười. “Ồ-dê! Nhưng mà mẹ tài nào biết được đâu vì lũ gà vốn vàng khè rồi còn gì!” “Oài, Vốn Vàng Khè – tên quá hay”. “Nghe được đấy! Nhưng mà từ từ - có khi người ta nghe lại tưởng mình tự nhận là mấy thằng bụng vàng chết nhát* sao? “Ờ há – thôi quên !” “Ờ, mặc kệ gâu gâu xử đẹp mấy em chíp chíp đó ”.

      *Ở đây tác giả chơi chữ, trong tiếng , “yellow” nghĩa là màu vàng, chỉ màu lông gà con; “belly” là “cái bụng”; còn cụm từ “yellow-belly” có nghĩa là “tên hèn nhát”.

      Rồi hai ông tớ lại trợn tròn mắt nhìn nhau và tiếp tục mở máy. “Xử Đẹp Các Em Chíp Chíp! Chính thế! Quá được còn gì?”, “Chú bảo em mình là mấy thằng chuyên làm tan nát trái tim các em chíp chíp ấy hả? Hay là mấy thằng chuyên giết gà?”

      Bố quay lại phía sau, gắt lên: “Ra khỏi xe ngay, hai cái thằng này. Ra ngay. tìm tên tìm tuổi ở chỗ khác ngay cho bố nhờ”.

      Thế là hai ông ấy chui ra khỏi xe. Còn lại mỗi ba người chúng tớ ngồi lại cùng tiếng chiêm chiếp của đám gà con khe khẽ vang lên xua im lặng. Cuối cùng mẹ buông tiếng thở dài não nuột: “Nuôi gà cũng tốn kém lắm đúng ?”

      Bố gật đầu. “Chúng nó ăn côn trùng thôi mà Trina. Mới lại ăn thêm tí chút. Nhìn chung là tốn rất ít”.

      “Côn trùng ấy hả? ? Côn trùng kiểu gì?”

      sâu tai, sâu rau, sâu đá… có thể cả nhện nữa nếu mà chúng nó bắt được. nghĩ là chúng nó ăn cả sên nữa”.

      ?” Mẹ mỉm cười. “Nếu thế …”.

      “Ôi, con cảm ơn mẹ nhiều. Nhiều là nhiều”.

      Và đấy là lý do vì sao nhà tớ lại nuôi gà. Duy chỉ có điều mà ai trong nhà tớ ngờ tới, đó là đám gà chỉ bới đất tìm sâu mà chúng còn nhổ tan hoang cỏ trồng ở ngoài sân. Chỉ trong vòng sáu tháng thôi, sân vườn nhà tớ trống hoác.

      Cũng ai trong nhà tớ ngờ rằng thức ăn cho gà lại kéo chuột đến, rồi chuột đến kéo theo mèo đến. Lũ mèo hoang. Champ khá là tài ba trong việc cấm cản lũ mèo bén mảng vào vườn, nhưng chúng nó lại lởn vởn ở sân trước nhà hoặc sân bên hông nhà, chực chờ Champ khò khò là lẻn vào sục sạo tóm vài con chuột cho đỡ đói lòng.

      Rồi hai ông tớ bắt đầu đặt bẫy chuột. Lúc đầu tớ cứ nghĩ là hai ông ấy có ý giúp đỡ. Tớ chẳng nghi ngờ gì cả cho đến khi nghe thấy tiếng mẹ la thất thanh vọng ra từ phòng hai ông ấy. Hóa ra là hai ông ấy nuôi con trăn Nam Mỹ.

      ràng như thế là quá sức chịu đựng của mẹ. Tớ cứ nghĩ là mẹ tống hết bọn tớ ra khỏi nhà cơ. Tất tần tật. Nhưng rồi tớ có phát kỳ diệu chưa từng có – đám gà đẻ trứng! Những quả trứng màu trắng kem, sáng bóng và tuyệt đẹp. Đầu tiên tớ tìm thấy quả ở dưới Bonnie, rồi Clyde – ngay sau đó tớ đổi cho nó cái tên Clydette nữ tính hơn – và quả nữa ở ổ của Florence. Trứng cơ đấy!

      Tớ chạy như bay vào khoe mẹ, và sau khi liếc qua cách thờ ơ, mẹ đổ người xuống ghế. “Thôi thôi, cho mẹ xin”, mẹ rên rỉ. “ gà qué gì nữa!”

      “Mẹ ơi, phải là gà… trứng đấy mẹ!”

      Mẹ trông vẫn rất nhợt nhạt, thế là tớ bèn ngồi xuống ghế cạnh mẹ và : “Nhà mình có gà trống mà… ?”

      “Ô”. Má mẹ ửng dần lên. “ con?”

      bao giờ mẹ nghe thấy tiếng ò ó o chưa?”

      Mẹ bật cười. “Ôi tạ ơn giời đất”. Mẹ hơi thẳng người dậy và lấy quả trứng từ lòng bàn tay của tớ. “Trứng à? Thế theo con tụi nó đẻ được bao nhiêu?”

      “Con chịu”.

      Và hóa ra là đám gà mái nhà tớ đẻ được nhiều trứng hơn mức tiêu thụ của cả nhà. Đầu tiên cả nhà còn cố nhưng dần dà ai cũng phát ngán lên được. Hết luộc lại muối; hết muối lại chiên. Rồi mẹ bắt đầu ca thán rằng đống trứng miễn phí này rốt cuộc lại làm mẹ tốn thêm bao nhiêu tiền.

      Rồi hôm – lúc tớ nhặt trứng hàng xóm nhà tớ, Stueby nhoài người qua hàng rào và : “Nếu mà cháu còn cho mua trứng của cháu với”.

      ấy ạ?”, tớ ngạc nhiên.

      chứ sao. Có cái gì ngon bằng trứng gà nuôi đâu cháu? Hai đô-la tá có được cháu?”

      Hai đô-la tá! Tớ toe toét: “Đương nhiên là được ạ!”

      “Thế tốt rồi. Vậy khi nào mà cháu còn dư trứng cứ mang sang cho nhé. Helms với chuyện điện thoại với nhau hôm qua rồi, nhưng cứ hỏi cháu trước, để chắc chắn là cháu mang trứng sang cho trước ấy. Có được , Juli?”

      “Được chứ ạ, Stueby!”

      Vậy là nhờ có Stueby và Helms cách nhà tớ ba nhà mà vấn đề quá tải trứng của tớ được giải quyết êm thấm. Và lý ra tớ cũng đưa số tiền kiếm được cho mẹ, coi như là bồi dưỡng chi phí cho việc lũ gà tàn phá sân sau nhà, nhưng chỉ với câu “Vớ vẩn, Julianna. Tiền này là của con mà” thôi, tớ được toàn quyền sở hữu số tiền.

      Rồi hôm, khi tớ đưa trứng tới nhà Helms Loski lái xe ngang qua. ấy vẫy vẫy tớ và mỉm cười. Thế là tớ tự dưng thấy tội lỗi kinh khủng vì có vẻ như tớ tử tế lắm với hàng xóm nhà mình. ấy biết là Helms và Stueby mua trứng của tớ. Có lẽ ấy lại nghĩ là tớ hào phóng tặng mọi người trứng.

      Lẽ ra thi tớ hoàn toàn có thể chỉ đem tặng trứng thôi, có điều, chưa bao giờ tớ có nguồn thu nhập ổn định cả. Tiền tiêu vặt ở nhà tớ lúc trúng lúc trật. Thường là trật nhiều hơn. Và kiếm được tiền nhờ bán trứng khiến tớ thấy sướng ỉ, cảm giác mà tớ khó lòng cho phép hào phóng chen vào gây khó dễ.

      Nhưng càng nghĩ tớ càng thấy Loski xứng đáng được nhận ít trứng miễn phí. Lâu nay ấy vốn là hàng xóm tốt của nhà tớ. ấy cho nhà tớ vay đồ khi nhà tớ hết đột xuất. Thậm chí ấy còn ngại làm muộn để chở mẹ tớ vì xe nhà tớ chịu nổ máy. vài quả trứng lúc này lúc kia… ít nhất tớ nên làm thế.

      Mà như thế chẳng phải tớ cũng có cơ hội được chạm mặt Bryce hay sao? Và trong hơi lạnh của buổi sớm, đôi mắt Bryce xanh biếc hơn bao giờ hết. Cách mà cậu ấy nhìn tớ - nụ cười, rồi chút ửng đỏ ngượng ngập – đó quả phải là Bryce mà tớ vẫn thấy ở trường. Bryce ở trường trông lãnh đạm hơn nhiều lắm.

      Đến lần thứ ba, khi mang trứng sang nhà Loski, tớ nhận ra rằng Bryce đợi tớ. Đợi để mở cửa và : “Cảm ơn cậu nhé, Juli!, và sau đó : “Hẹn gặp cậu ở trường”.

      Cũng đáng đấy chứ. Kể cả khi Helms và Stueby có trả thêm tiền mua trứng tớ vẫn thấy rất đáng. Chính vì thế nên suốt thời gian còn lại của năm lớp sáu, rồi suốt năm lớp bảy và gần hết năm lớp tám, tớ đều mang trứng sang tặng nhà Loski. là những quả trứng đẹp nhất, sáng bóng nhất cho nhà Loski và đổi lại, tớ có những giây phút riêng tư cùng đôi mắt biếc lấp lánh nhất trần đời.

      Quá hời ấy chứ.

      Rồi người ta chặt mất cây tiêu huyền. Và hai tuần sau đấy, Champ chết. Dù có lẽ phần lớn thời gian nó chỉ dành để ngủ, và dù ai trong nhà biết được Champ thực bao nhiêu tuổi, nhưng cũng ai thấy ngạc nhiên khi tối, bố ra ngoài cho nó ăn và phát ra Champ chết. Nhà tớ chôn Champ ở sân sau và hai ông tớ dựng cho Champ cây thánh giá có ghi:



      ĐÂY LÀ NƠI AN NGHỈ CUỐI CÙNG CỦA KẺ TÈ RỒI BIẾN

      XIN.HÃY.AN.TÂM.TÈ.



      Tớ buồn và choáng váng mất thời gian. Trời mưa suốt và tớ đạp xe học để khỏi phải xe buýt. Khi về nhà tớ cũng chui luôn vào phòng, vùi đầu vào đọc truyện và cứ thế quên bẵng luôn chuyện nhặt trứng.

      Chính Stueby là người kéo tớ về với lịch trình thường ngày. gọi điện sang cho tớ, đọc báo và thấy rất tiếc về mọi chuyện xảy ra, nhưng dù gì cũng được thời gian rồi mà ấy thấy nhớ mấy quả trứng và lo là có khi đám gà mái của tớ đẻ trứng nữa. “Buồn bã có thể khiến gia cầm bị rụng lông, mà mình đâu muốn thế đúng cháu? Lông gà bay khắp nơi mà lại chẳng có trứng. bị dị ứng với lông gà cũng tự nuôi đàn rồi ấy chứ. Nhưng thôi, sao đâu cháu. Khi nào cháu thấy tiện mang trứng sang cho nhé. chỉ muốn hỏi thăm tình hình cháu thế nào thôi. cũng rất tiếc về chuyện cái cây. Cả chuyện con chó của cháu nữa. Mẹ cháu là nó mất”.

      Thế là tớ quay lại với công việc. Tớ nhặt hết chỗ trứng mà tớ bỏ bẵng trong suốt thời gian vừa rồi. Tóm lại là tớ quay lại với lịch trình nhặt trứng và dọn chuồng. Và đến sáng, khi thu được đủ trứng, tớ bắt đầu làm vài vòng quanh khu phố. Đầu tiên là mang trứng sang nhà Stueby, rồi đến nhà Helms, và cuối cùng là nhà Loski. Và lúc đứng trước cửa nhà Loski, tớ mới sực nhớ ra rằng tớ hề nhìn thấy Bryce trong thời gian dài kỷ lục. đúng là chúng tớ đều ở trường nhưng là tớ quá mải nghĩ tới những chuyện khác đến mức nhìn thấy cậu ấy.

      Tim tớ bắt đầu đập nhanh dần, và khi cánh cửa bật ra, khi đôi mắt xanh biếc của cậu ấy nhìn thẳng vào tớ, tớ chẳng còn biết gì nữa ngoài từ cụt lủn, “Này”.

      Cậu ấy cầm lấy hộp trứng và : “Cậu phải cho nhà tớ trứ… “.

      “Tớ biết mà”, tớ , rồi nhìn xuống.

      Chúng tớ cứ đứng như thế trong yên lặng lúc lâu ơi là lâu. Cuối cùng cậu ấy lên tiếng trước: “Thế cậu có định học bằng xe buýt lại ?”

      Tớ ngước lên nhìn cậu ấy rồi nhún vai. “Tớ chẳng biết nữa. Tớ xe buýt từ hồi… cậu biết rồi đấy”.

      “Giờ chỗ đó trông ngổn ngang nữa đâu. Họ dọn cũng sạch rồi mà. Chắc họ sắp xây móng rồi”.

      Đúng là tin tốt đến phát sốt!

      “Thôi”, cậu ấy , “tớ phải chuẩn bị để còn học đây. Hẹn gặp cậu ở trường nhé”. Rồi cậu ấy mỉm cười và đóng cửa.

      Chẳng biết tại sao nhưng tớ cứ đứng chết trân ở đó. Tớ thấy là lạ. Kỳ quặc sao ấy. Như thể tớ bị tách biệt ra khỏi mọi thứ xung quanh mình. Liệu tớ có bao giờ quay lại phố Collier nữa nhỉ? Thực ra tớ phải quay lại, vì chính mẹ cũng thế. Hay có phải tại tớ cứ trầm trọng hóa vấn đề lên?

      Bỗng nhiên cửa bật mở và Bryce ôm cái thùng rác đầy hự chạy vọt ra. “Juli”, cậu ấy thốt lên. “Cậu còn đứng ở đây làm gì thế?”

      Cậu ấy cũng làm tớ giật cả mình. Tớ cũng chẳng biết là mình đứng đó để làm gì. Và lúc đó tớ cũng thấy bối rối đến mức có lẽ phải chạy ngay về nhà luôn nếu như phải tớ thấy Bryce chật vật với đống rác.

      Tớ chạy tới và : “Để tớ giúp tay” vì trông cậu ấy như sắp làm tung tóe hết cả. Và tớ nhìn thấy góc của hộp trứng.

      Đấy phải là hộp trứng bất kỳ. Đấy là hộp trứng của tớ. Hộp trứng mà tớ vừa mới mang sang cho cậu ấy. Và tớ có thể nhìn thấy mấy quả trứng lấp ló sau những lỗ tròn màu xanh biếc.

      Tớ cứ hết nhìn Bryce rồi lại nhìn mấy quả trứng, rồi hỏi: “Sao thế? Cậu làm rơi trứng à?”

      “Ừa”, cậu ấy liến thoắng. “Ừa, cho tớ xin lỗi nhé!”

      Cậu ấy cố ngăn nhưng tớ kịp lôi hộp trứng ra khỏi đống rác: “Vỡ tất à?” Tớ mở hộp và há hốc miệng. Trứng vẫn còn nguyên vẹn. Cả sáu quả. “Sao cậu lại vứt ?”

      Cậu ấy vòng qua tớ để ra chỗ thùng rác, nhưng tớ vẫn theo. Để nghe câu trả lời.

      Cậu ấy rũ rũ rác vào thùng, rồi quay lại. Mặt đối mặt với tớ. “Cậu bao giờ nghe tới khuẩn salmonella chưa?”

      “Salmonella? Nhưng… “.

      “Mẹ tớ nghĩ là đáng phải liều thế”.

      Tớ vẫn theo cậu ấy tới thềm nhà. “Cậu là mẹ cậu ăn trứng vì… “.

      “Vì mẹ tớ sợ bị ngộ độc”.

      “Ngộ độc! Nhưng vì sao chứ?”

      “Vì cái sân sau nhà cậu trông như… cứ như là ngập trong phân ấy! Ý tớ là, cậu thử nhìn nhà cậu mà xem, Juli!”. Cậu ấy chỉ tay về phía nhà tớ rồi : “Cứ thử nhìn mà xem. Trông quá ư thê thảm!”

      hề!”, tớ gào lên, nhưng ở ngay đó, hiển ngay trước mắt, thể nào phủ nhận được. Cổ họng tớ nghẹn lại và bỗng nhiên tớ thấy sao mà khó cất nên lời. “Vậy là… cậu vẫn toàn vứt trứng ?”

      Cậu ấy nhún vai và nhìn xuống. “Juli à. Nhà tớ muốn làm cậu buồn”.

      muốn làm tớ buồn? Cậu có biết là Stueby và Helms mua trứng của tớ ?”

      “Cậu đừng có đùa”.

      hề! Các ấy trả tớ hai đô-la cho tá trứng cơ đấy!”

      thể nào”.

      “Chính thế đấy! Và tất cả chỗ trứng mà tớ đưa cho cậu, lý ra tớ có thể bán cho Stueby và Helms rồi!”

      “Ơ”, cậu ấy thốt lê và quay . Nhưng rồi cậu ấy nhìn tớ và hỏi: “Vậy , tại sao cậu lại cho nhà tớ?”

      Tớ cố gắng khóc nhưng sao mà khó thế. Tớ nấc lên: “Tớ chỉ muốn làm hàng xóm tốt…!”

      Bryce đặt thùng rác xuống, và làm điều khiến não tớ đông cứng lại. Cậu ấy nắm chặt lấy vai tớ và nhìn thẳng vào mắt tớ. “ Stueby cũng là hàng xóm của cậu, đúng ? Cả Helms nữa, đúng ? Vậy tại sao cậu lại muốn làm hàng xóm tốt với nhà tớ mà phải với các ấy?”

      Cậu ấy cố cái gì cơ chứ? Chẳng phải quá ràng rồi sao? Tình cảm của tớ dành cho cậu ấy? Và nếu như cậu ấy biết làm sao cậu ấy lại có thể tàn nhẫn đến như thế? Vứt trứng mà tớ tặng như thế, hết tuần này qua tuần khác, hết năm này qua năm khác?

      Tớ tài nào tìm được từ để . từ nào. Tớ chỉ đứng đó. Chết lặng. Trân trân nhìn vào mắt cậu ta. Vào đôi mắt xanh biếc trong veo, sáng bừng của cậu ta.

      “Tớ xin lỗi, Juli”, cậu ta lí nhí.

      Tớ lập cập về nhà, vừa xấu hổ vừa bối rối, trái tim tớ hoàn toàn tan nát.

    3. CQH

      CQH ^^!

      Bài viết:
      192
      Được thích:
      41,953

      Bám cho chắc vào, bạn!
         Chẳng phải đợi lâu để tôi nhận ra mình đổi những rắc rối cũ với Juli Baker để lấy cả mớ những rắc rối mới với Juli Baker. Tôi thậm chí còn cảm nhận được nộ khí của con bé cách đó cả cây số.

      Nhưng thực thà cứ bị nó nhằng nhẵng như lúc trước còn hơn là bịnó nổi điên như bây giờ. Vì sao á? Vì chính tôi làm hỏng bét mọi thứ. Đấy là lý do. Giờ tôi đúng như thằng thộn đáng ăn trứng vào mặt nhưng lại lôi chuyện cái sân vườn nhà người ta ra để giữ thể diện. Cái cách con bé lờ lớ lơ hoặc công khai lảng tránh đích thị là tiếng thét thẳng vào mặt tôi, nhắc nhở tôi là thằng khốn nạn. thằng gà thộn khốn nạn thích ra vành ra vẻ.

      hôm, lúc đường về nhà sau khi tụ bạ với Garrett, tôi nhìn thấy Juli vật lộn với bụi cây ngoài sân trước nhà con bé. Nó nhổ rễ, bẻ cành tới tấp loạn xạ. Cành cây bay tứ tung qua đầu nó, và từ phía bên này đường tôi vẫn có thể nghe thấy tiếng nó gầm gừ, gắt gỏng: “Có chịu đứt ra bảo? Đứt…ra…ngay… lằng…nhằng!”

      Tôi có thấy thích thú gì ấy hả? , hề luôn! Ừ đúng là sân vườn nhà nó bừa bãi, lộn xộn và đúng là lẽ ra phải có ai dọn dẹp đống lùm xùm đó từ lâu rồi, nhưng thôi nào – bố nó đâu? Cả Matt và Mike nữa? Sao lại là Juli chứ?

      Bởi vì chính tôi, chính tôi làm nó xấu hổ, chính tôi đẩy nó vào tình thế này. Đó là lý do. Tôi thấy tồi tệ vô đối luôn.

      Thế là tôi phải lén lút chui vào nhà và cố lờ , nhưng bàn tôi đây, cửa sổ phòng tôi đây, và thẳng từ đây ra phía bên kia đường là Juli, chiến đấu với bụi rậm. Đâu có dễ gì mà tập trung được. hề luôn. Tôi tài nào làm nổi bài tập về nhà.

      Sáng hôm sau tôi thu hết can đảm để chuyện với con bé, nhưng thậm chí vài tích tắc cơ hội tôi cũng chẳng có được. Nó để tôi lại gần. Dù chỉ là xăng-ti-mét.

      Thế rồi đường về nhà, tôi chợt nảy ra ý định. Lúc đầu tôi cũng hơi hoảng, nhưng dần dà càng nghĩ tôi càng thấy, ừ đúng, giúp con bé dọn dẹp sân vườn phần nào giúp tôi thấy bớt khốn nạn. Cứ cho là nó lên lớp tôi nhiều quá, và cứ cho là nó giở trò “mắt chớp chớp” hay trò gì sến sến đại loại thế. , tôi đến trước mặt nó và thẳng với nó rằng, tôi muốn làm thằng khốn nạn và tôi muốn xin lỗi bằng cách giúp nó cắt dọn đống bụi rậm. Chấm hết. Và nếu sau đó nó vẫn cứ muốn cáu giận với tôi xin mời, cứ việc. Lúc đấy đó là việc của nó. Chẳng can hệ gì tới tôi nữa.

      Vấn đề là, tôi tài nào có cơ hội để thực hóa ý định này. Đúng lúc tôi từ bến xe buýt về thấy ông ngoại giành mất vai “người tốt” của tôi rồi.

      Hượm . Đây là điều mà tôi tài nào hiểu ngay được. Ông làm vườn bao giờ. Hoặc ít nhất ông chưa bao giờ tỏ ý muốn giúp tôi. Ông suốt ngày chỉ quẩn quanh với đôi dép lê trong nhà – thế ông bới đâu ra được cái đôi ủng kia chứ? Lại còn quần bò và cả áo sơ mi nỉ kia nữa chứ - cái quái gì thế biết?

      Tôi nép vào sau hàng rào nhà hàng xóm và đứng nhìn hai người chừng mười hay mười lăm phút gì đó, và, nhé, càng nhìn tôi càng điên. Chỉ trong từng đấy thời gian thôi nhưng là ông chuyện với con bé còn nhiều hơn tất cả những gì ông với tôi trong suốt năm rưỡi sống với gia đình tôi. Mà ông có chuyện gì để với Juli Baker chứ?

      Tôi về nhà. Đúng hơn là trèo qua hai cái hàng rào và đá bay con chó ngu nhà hàng xóm. Nhưng đáng lắm chứ. Miễn sao tôi tránh được, khỏi phải nhìn cảnh hội hè đình đám ở cái sân phía bên kia đường.

      lần nữa tôi tài nào làm nổi bài tập. Càng nhìn tôi lại càng điên. Giờ tôi vẫn là thằng gà thộn khốn nạn còn Juli cười tung giời với ông ngoại của tôi. bao giờ tôi thấy ông mỉm cười chưa? Thực mỉm cười ấy? Chưa, chưa bao giờ! Nhưng giờ ông đứng đó, trông thó và cười ha hả.

      Bữa tối hôm đó, sau khi tắm rửa xong, ông lại tròng bộ quần áo thường ngày vẫn mặc và xỏ lại đôi dép lê, nhưng trông ông khác. Cứ như thể có ai đó cám dây điện vào ông và bật đèn lên vậy,

      “Chào cả nhà”, ông lúc ngồi vào bàn ăn. “Ồ, Patsy, món này trông ngon thế con!”

      “Bố à”, mẹ cười rạng rỡ, “ là chuyến công du sang bên kia đường làm bố khỏe hẳn ra ấy chứ”.

      “Công nhận”, bố . “Patsy với con là ông sang đó cả chiều. Nếu mà ông thích làm mấy thứ sửa sang nhà cửa sao ông vói bọn con ngay từ đầu?”

      Bố chỉ đùa thôi nhưng tôi cho là ông ngoại nghĩ thế. Ông tự xúc ít khoai tây nhồi phô mai rồi : “Con đưa ông muối, Bryce”.

      Ha, vậy là rồi nhé. Tình hình chiến giữa bố và ông ở mức “ban căng”. Nhưng tôi nghĩ nếu bố mà bỏ qua chủ đề đó luôn lúc đấy chắc còn lâu mới khai chiến.

      Thế nhưng bố chịu bỏ qua. Thay vào đó, bố lại : “Thế rốt cuộc con bé lại là người chịu động chân động tay làm à?”

      Ông rắc muối lên món khoai tây rất chậm rãi, rồi nhìn thẳng về phía tôi. Ớ-ầu, tôi nghĩ thầm. Ớ-ầu. Như điện xẹt qua, tôi biết ngay vụ mấy qủa trứng chưa phải là dĩ vãng. Hai năm lét lút vứt trứng, hai năm tránh né chuyện về Juli, về những quả trứng của nó, về lũ gà của nó, về những chuyến viếng thăm lúc sáng sớm của nó, và để là, gì chứ? Ông biết chuyện, tôi có thể nhận ra điều nay trong mắt ông. Chỉ cần ông lộ ra thôi là tôi bị bố quay chín ngay.

      Nhưng kỳ diệu thay. Ông dùng “nhãn hình” tra tấn tôi lát rồi quay sang bố và : “Con bé nó muốn làm, vậy thôi”.

      Mồ hôi chả thành sông hai bên thái dương tôi. Khi bố tiếp: “À lý ra là phải làm từ lâu rồi ấy chứ”, ông lại quay lại nhìn tôi và tôi hiểu – ông tôi qua truông vụ này dễ thế. Chúng tôi vừa đối thoại đấy thôi, chỉ có điều lần này chắc chắn là tôi thoát được.

      Sau khi rửa bát xong, tôi chui tọt vào phòng, nhưng ông cũng vào cùng ngay sau đó, đóng cửa và ngồi xuống giường. Ông làm tất cả những việc đó mà hề phát ra tiếng động nào. rít rít, cọt kẹt, sột soạt, cả tiếng thở… Tôi thề đấy, ông vào phòng tôi cứ như ma ấy.

      Và đương nhiên là tôi sợ muốn xụn cả gối, rớt cả bút chì và muốn tan luôn thành đống thạch Jell-O ấy chứ. Nhưng tôi cố tỏ ra lãnh đạm khí cất tiếng: “Ông ạ? Ông định thanh tra các phòng đấy ạ?”

      Ông mím môi lại và thèm nhìn mặt tôi.

      Thế là tôi tông tốc khai. “Ông ơi, ông nghe cháu . Cháu biết là cháu sai rồi. Lẽ ra cháu phải với bạn ấy nhưng cháu dám. Cháu cứ nghĩ là đến lúc bạn ấy cho nữa. Ý cháu là, làm sao mà gà cứ đẻ trứng mãi được. Mấy con gà ấy nở từ hồi cháu học lớp năm. Như vậy là ba năm rồi còn gì? Chẳng nhẽ chúng nó cứ đẻ mãi được thế? Mà ông cháu phải làm thế nào chứ? Chẳng lẽ với bạn ấy là mẹ cháu sợ ngộ độc khuẩn salmonella? Bố cháu lại bảo cháu với bạn ấy là cả nhà mình bị dị ứng trứng. Ai mà tin cho được? Thế cho nên là… cháu mới vứt trứng . Cháu hề biết là bạn ấy bán được trứng. Cháu chỉ nghĩ là đấy là trứng thừa ăn hết thôi”.

      Ông gật đầu nhưng chậm vô cùng.

      Tôi thở dài: “Cháu cảm ơn ông vì lúc nãy ông gì. Cũng may mà ông cứu cháu”.

      Ông vén tấm rèm ở cửa sổ rồi nhìn sang bên kia đường. “Tính cách con người ta được hình thành ngay từ hồi , con à. Lựa chọn của con bây giờ ảnh hưởng đến con trong suốt cuộc đời sau này”. Ông ngừng lại hồi lâu, rồi thả rèm xuống, và tiếp: “Ông muốn nhìn con bơi quá xa mà thể quay đầu lại”.

      rồi ạ”.

      Ông nhíu mày và : “Đừng rồi với ông, Bryce”. Rồi ông đứng lên và thêm: “Con cứ nghĩ về những gì ông vừa , và lần sau nếu con phải lựa chọn điều gì nhớ là phải làm điều đúng đắn. Như thế về lâu về dài con đỡ làm mọi người buồn”.

      Và, bùm, ông biến mất.

      Ngày hôm sau tôi qua nhà Garrett chơi bóng rổ và khi mẹ nó chở tôi về nhà lúc chiều, ông chẳng hề hay biết. Ông còn bận làm bác Joe Thợ Mộc* ở sân trước nhà Juli cơ mà.

      *Đây là tên nhân vật trong truyện cổ về nguồn gốc của ngày Giáng Sinh. Joe Thợ Mộc (Joe Carpenter) được coi là người cha nuôi rất tốt bụng của Chúa Giê-su, che chở cho hai mẹ con Maria và Giê-su.

      Tôi cố ngồi làm bài tập ở bàn ăn sáng trong bếp, nhưng mẹ lại làm về và bắt đầu buôn bán hết chuyện nọ tới chuyện kia, rồi Lynetta từ đâu ra và hai người lại bắt đầu nhặng xị về chuyện Lynetta tô son dặm phấn kiểu gì mà trông chị ấy như thể con gấu mèo bị chấn thương.

      Lynetta ấy mà. Tôi thề là chị ấy bao giờ khá lên được.

      Tôi đành cuốn gói lên phòng gánh nạn, và đương nhiên là phí công cả thôi. Hai người đó cưa kéo rú điên cuồng khắp phố, và xen lẫn tiếng cắt, tôi có thể nghe thấy tiếng búa đập bụp, bụp, bụp! Bụp, bụp, bụp! Tôi nhìn qua cửa sổ và thấy Juli mồm phun đinh còn tay nện búa thình thịch. hề đùa tí nào. Con bé ngậm cả đống đinh như hút thuốc lá, và tay nó quai búa cao quá đầu, đóng đinh vào gỗ mà cứ như thể cắm nến vào bánh ga-tô ấy.

      Đúng lúc đó, tôi cảm tưởng như bị con bé giáng búa tạ vào đầu, sọ vỡ toác ra như thằng Trứng Tròn Mập Mít*. Tôi rùng mình và thả rèm xuống, vứt bài tập ở đấy và xem ti-vi.

      *Tên tiếng gốc là Humpty Dumpty, trong những nhân vật nổi tiếng nhất trong các bài vè cho trẻ em ở các nước tiếng từ đầu thế kỷ XIX. Humpty Dumpty thường được mô tả giống quả trứng. Đây cũng là ngụ ý của tác giả để gợi lại chuyện Bryce và mấy quả trứng.

      Hai người họ lao động cả tuần liền. Và mỗi tối ông đều về nhà, gò má hồng hào, và luôn miệng khen tài nghệ nấu nướng của mẹ. Rồi thứ Bảy đến. Đương nhiên tôi bao giờ muốn ngồi ở nhà khi mà ông tôi lại lấm lem bụi đất và giúp đỡ Juli. Mẹ cố nài tôi cắt cỏ nhưng tôi thấy thế quá là nực cười. Tôi thủng thẳng cắt cỏ vườn nhà trong khi ngay bên kia đường, ông và Juli làm hẳn cuộc đại cách mạng sân vườn?

      Thế là tôi tự khóa mình ở trong phòng và gọi cho Garrett. Nó ở nhà, và đứa nào tôi gọi cũng đều bận rộn cả. Giờ có tài thánh cũng chẳng rủ được mẹ hay bố chở xem phim hay mua sắm gì vì thể nào bố mẹ chả bảo là tôi phải cắt cỏ kia mà.

      Tôi bị chết dí.

      Và cuối cùng việc duy nhất mà tôi có thể làm là ngồi chầu chẫu trước cửa sổ và nhìn Juli với ông tôi. Nghe dở hơi tả nổi, nhưng đấy đúng là những gì tôi làm.

      Tôi bị bắt quả tang. Ông chứ ai. Và đương nhiên, ông phải “tố cáo” tôi ngay với Juli. Tôi chưa  đủ khốn khổ sao hả trời? Tôi buông rèm và lao thẳng ra cửa sau nhà, phi qua hàng rào. Tôi phảo khỏi đây ngay lập tức.

      Tôi thề là tôi bộ tới hơn hai mươi cây số ngày hôm đó. Và tôi cũng chẳng hiểu nổi mình tức tối với ai – ông, Juli, hay chính bản thân tôi. Tôi tài nào hiểu nổi mình bị làm sao nữa. Nếu muốn làm lành với Juli tại sao tôi lại sang bên đó và giúp tay? Cái gì ngăn tôi lại chứ?

      Cuối cùng tôi tới nhà Garrett, và nhé, chưa bao giờ trong đời mà tôi thấy gặp được ai đó lại sung sướng đến thế. khổ não về cái gì ư? Cứ để đó cho Garrett. Thằng khỉ đúng là thiên tài trong khoản này. Nó khiến bạn vứt được hết đống suy nghĩ nặng nề ấy ngay. Hai thằng tôi lại ra ngoài sân, chơi bóng rổ, xem ti-vi, và bàn về vụ trượt nước khi nghỉ hè.

      Và khi tôi về nhà Juli đứng đó, phun nước ở ngoài sân.

      Con bé nhìn thấy tôi, chả sao cả, nhưng nó vẫy tay, cũng cười hay gì hết. Nó chỉ quay .

      Bình thường có lẽ tôi cũng vờ như chả nhìn thấy nó đâu, hoặc vẫy vẫy cái chiếu lệ rồi chui vào nhà. Nhưng là nó giận tôi đến cả thế kỷ rồi ấy chứ. Nó chẳng thèm với tôi dù chỉ lời từ buổi sáng hôm nó phát ra vụ mấy quả trứng. Nó triệt để chơi bài phớt ăng-lê với tôi trong tiết Toán mấy hôm trước khi tôi cười với nó và cố lời xin lỗi. Nó thèm cười lại, cũng thèm gật đầu, hay bất cứ gì hết. Nó chỉ quay và chẳng buồn ngoái lại.

      Tôi thậm chí đợi ngoài cửa lớp để với nó, bất cứ cái gì, về chuyện nó sửa sang lại sân vườn và tôi dằn vặt, khổ sở như thế nào, nhưng nó lại ra bằng cửa khác. Và cứ mỗi khi tôi đến gần là thể nào nó cũng tìm cách chuồn .

      Bây giờ con bé đứng đó, tưới sân vườn, càng khiến tôi thấy mình là thằng khốn nạn, và giờ tôi chán ngấy cái cảm giác đấy rồi. Tôi tới chỗ nó và : “Trông thực rất là đẹp đấy, Juli à. Cậu giỏi ”.

      “Cảm ơn”, con bé , buồn nhếch mép. “Chủ yếu là ông Chet làm thôi”.

      Chet? Tôi nghĩ thầm. Chet? Cái con bé này làm cái quái gì thế? Nó gọi ông ngoại tôi bằng tên ấy hả? “Này Juli”, tôi tiếp, cố gắng tiếp tục câu chuyện. “Tớ xin lỗi vì những gì tớ làm”.

      Con bé nhìn tôi trong tích tắc, rồi quay lại nhìn theo tia nước phun vào chỗ bùn đất. Cuối cùng nó cất lời: “Tỡ vẫn tài nào hiểu được, Bryce ạ. Vì sao cậu lại với tớ?”.

      “Tớ… tớ cũng biết nữa. Đúng là tớ dốt . Lẽ ra tớ nên mới đúng. Và lẽ ra tớ cũng nên gì về sân nhà cậu. Cái đó, cậu biết đấy, chỉ là lỡ lời thôi”.

      Cuối cùng tôi cũng thấy lòng nhõm hơn. Hơn rất nhiều ấy. Rồi Juli : “À, có lẽ như thế lại hay”. Nó bắt đầu giẫm vỡ mấy bong bóng nước dưới chân, và xử giống nó hơn. “Nhìn đẹp đúng ? Tớ học được rất nhiều từ ông Chet. Tuyệt cú luôn. Cậu sướng . Ông bà tớ mất cả rồi”.

      “À …” tôi ấp úng, nhưng chẳng biết phải gì.

      “Nhưng tớ cũng thấy thương thương ông. Chắc chắn là ông rất nhớ bà cậu”. Rồi con bé cười giòn tan và lắc lắc đầu: “Cậu có tin được ? Ông là tớ giống bà ngoại cậu”.

      “Cái gì cơ?”

      “Ừ, thế”, con bé lại cười. “Buồn cười đúng ? Nhưng tớ nghĩ là ông có ý tốt thôi”.

      Tôi nhìn Juli và cố hình dung trong đầu xem hồi học lớp tám bà tôi trông như thế nào. Tuyệt vọng vô đối. Ý tôi là, Juli tóc nâu, dài và bông, mũi đầu tàn nhang, còn bà tôi tóc vàng kia. Mà bà còn dùng phấn nữa. Phấn trắng toát luôn. Bà dặm phấn lên mặt này, lên cả tóc này, rồi lên cả dép và cả ngực nữa… Tóm lại là bà dặm phấn lên mọi thứ.

      Tôi tài nào hình dung nổi cảnh tượng Juli người ngợm phủ đầy phấn trắng phớ. Thuốc súng còn tin được chứ cái thứ bột thơm nức ấy đó hả? Quên khẩn trương!

      Tôi nghĩ lúc đó mắt tôi hẳn trố lồi ra cả tấc và nhìn chằm chằm như găm vào con bé, vì Juli phải cất lời: “Này, tớ gì đâu nhé. Là ông đấy. Tớ chỉ nghĩ là như thế cũng hay. Chỉ thế thôi”.

      “À ừ, sao cũng được. Vậy chúc may mắn với đám cỏ nhé. Cá là nó mọc nhanh thôi”. Rồi đến tôi cũng ngỡ ngàng với bản thân khi thốt ra câu này: “Cậu giỏi mà, thế nào cậu chả có cách làm chúng nảy mầm hết”. Tôi hề có ý mỉa mai hay gì cả. Tôi thực nghĩ thế và thế. Tôi bật cười, rồi con bé cũng bật cười, và thế là tôi về nhà. Sau khi khiến con bé mỉm cười trong lúc đứng tưới đám hạt gieo sớm nảy mầm.

      Mấy tuần nay tôi tài nào cười cho nổi. Nhưng giờ vụ trứng gà trứng vịt thực lui vào dĩ vãng. Tôi được giải thoát. Bình tâm. Và vui vẻ.

      Tôi phải mất mấy phút mới nhận ra mình là người duy nhất thấy thế khi ngồi vào bàn ăn. Lynetta lúc nào chả lẩm bà lẩm bẩm. Nhưng bố vừa vào bàn kêu ca tôi về vụ cắt cỏ ngoài sân.

      vấn đề”, tôi trả lời bố. “Mai con làm ạ”.

      Bố chả thèm gì, chỉ đánh mắt liếc tôi cái cáu kỉnh.

      Rồi mẹ hỏi ông: “Hôm nay bố mệt ạ?”

      Tôi còn chả nhận ra là ông ngồi im lìn như tảng đá.

      “Chứ gì”, bố bắt đầu châm ngòi. “Con bé đó chắc là bóc lột ông rồi?”

      Ông ngoại chỉnh ngay ngắn cái dĩa khăn ăn rồi : “Con bé đó tên là Juli, và con bé hề bóc lột tôi. đừng có ác khẩu như thế”.

      “Ác khẩu? Con á?”. Bố bật cười và “Ông lại thương xót cái con bé đấy chứ gì?”

      Đến chị Lynetta cũng phải ngừng ngay trò lẩm bẩm. Đây là khẩu chiến và ai cũng nhận ra. Mẹ đẩy đẩy chân bố, nhưng như thế chỉ là, mọi việc tệ hơn. “Kệ , Patsy! muốn biết là tại sao bố em lại có sức với tình để kết bạn với người dưng nước lã trong khi ông thèm chơi bóng với cháu trai mình!”

      À há! Tôi nghĩ. Nhưng rồi tôi nhớ ra – tôi nợ ông. món nợ rất lớn. Và chẳng kịp suy nghĩ gì, tôi : “Có sao đâu bố. Chỉ là vì Juli giống bà con thôi mà”.

      Cả nhà bỗng im bặt, nhìn tôi chằm chằm. Thế là tôi đành quay ra nhìn ông và : “Đúng thế mà… ông nhỉ?”

      Ông gật đầu, lại chỉnh chỉnh cái dĩa.

      “Giống bà René ấy hả?”. Bố hết nhìn mẹ rồi lại nhìn ông. “ thể nào!”

      Ông nhắm mắt lại và : “Chính cái tinh thần của con bé ấy làm tôi nhớ đến René”.

      “Tinh thần?”, bố thốt lên, cứ như thể bố nghe đứa nhóc lên ba dối.

      “Đúng thế, tinh thần của con bé”. Ông im lặng lúc rồi hỏi: “Thế có biết là vì sao mà nhà Baker lại sửa cái sân cho đến tận bây giờ ?”

      “Vì sao ạ? Đương nhiên là con biết. Nhà đó toàn lũ khố rách áo ôm, chứ còn sao nữa. Nhà cửa lụp xụp, xe cộ ọp ẹp, sân vườn bẩn thỉu”.

      “Họ phải là lũ khố rách áo ôm, Rick. Họ là những người lương thiện, thà, chăm chỉ…”.

      “…Và là cái giống hề có tí tự trọng nào khi sống như thế. Nhà này ở đối diện với nhà đó rới hơn sáo năm và chẳng có lý di nào bao biện cho việc nhà đó ăn ở như thế cả”.

      “Chẳng có lý do nào ư?” Ông hít hơi sâu và có vẻ như đắn đo cân nhắc. Rồi ông : “Tôi hỏi câu nhé, Rick. Nếu như chị em hay con cái bị tâm thần hay tàn tật làm thế nào?”

      Câu hỏi đột ngột như thể ông vừa “xì bom” trong nhà thờ vậy. Mặt bố cau lại như bị cấu, bố lắc đầu và cuối cùng bố : “Việc này liên quan gì cơ chứ?”.

      Ông nhìn bố lát rồi rất khẽ, ông : “Bố của Juli có cậu em trai bị chậm phát triển, và…”.

      Bố cười phá lên, ngắt lời ông. “Thế quá còn gì nữa?”

      … quá?”, ông hỏi lại. . Nhưng rành rọt.

      “Lại ư? vì sao mà cả cái nhà đó lại như thế…?” Bố nhăn nhở nhìn cả nhà. “Chắc chắn là di truyền rồi”.

      Cả nhà nhìn bố. Lynetta rơi nguyên hàm, và đây là lần đầu tiên chị ấy á khẩu. Mẹ gắt lên: “ Rick!”, nhưng bố chỉ cười, giọng run run: “Chỉ đùa thôi mà! Ý là, ràng là mấy người nhà đó có vấn đề. À, cho con xin lỗi. Con quên mất. Ông bảo con bé nhà đó giống bà René nhỉ?”

      Rick!”, mẹ gọi bố, và lần này mẹ cáu .

      “Thôi mà, Patsy. Bố em chỉ được cái kịch tính hóa mọi thứ. Cụ lôi chuyện họ hàng chậm phát triển ra chỉ để làm thấy mình xấu xa khi chỉ trích hàng xóm lắng giềng chứ có cái gì đâu. Đầy nhà có chuyện này chuyện kia nhưng người ta vẫn cắt dọn được sân vườn. Lý ra cái nhà đó phải có tí sĩ diện về nhà cửa chứ”.

      Má ông ngoại đỏ lựng cả lên nhưng giọng ông chắc nịch: “Đấy phải là nhà của họ, Rick. Lý ra chủ nhà phải lo mấy chuyện đó nhưng ta làm. Và vì bố của Juli phải chăm sóc em trai nên bao nhiêu tiền tiết kiệm đều đổ vào lo cho cậu ấy, và ràng là chi phí cho việc ấy hề rẻ gì”.

      Mẹ hỏi rất : “Con tưởng là có cơ sở nhà nước cơ mà?”

      “Bố biết , Patsy. Có lẽ là có cơ sở nhà nước nào ở gần ổn cả. Hoặc cũng có thể là nhà họ nghĩ cơ sở tư nhân tốt hơn”.

      “Thế nhưng”, bố , “vẫn cơ sở nhà nước đúng ? Và nếu nhà đó muốn chọn cơ sở nhà nước đấy là tự họ chọn thế. Nhà đó bị đột biến gien có phải lỗi nhà mình đâu? Con chẳng việc gì phải thấy có lỗi khi muốn…”.

      Ông đập bàn và khom lưng đứng dậy: “ liên quan gì đến đột biến gien cả, Rick! Đó là do bị ngạt khi mới sinh”. Giọng ông trầm xuống, nhưng như thế càng khiến từng lời của ông thêm trọng lượng. “Chú của Juli bị dây rốn quấn quanh cổ. Hai vòng. Phút trước cậu ấy còn là đứa bé khỏe mạnh hoàn hảo, giống như thằng Bryce con đấy, nhưng chỉ phút sau thôi, mọi khác”.

      Bỗng nhiên mẹ bị kích động. Chỉ trong tích tắc mẹ òa lên khóc nức nở, sụt sùi, và bố ra sức vỗ về, cố gắng làm mẹ bình tĩnh. Nhưng vô ích. Mẹ gần như đổ sụp tại chỗ.

      Lynetta vứt khăn ăn xuống và lẩm bẩm: “Cái nhà này đúng là như phường chèo”, rồi biến mất. Đến lượt mẹ lao ra khỏi phòng, úp mặt vào hai bàn tay mà nức lên từng hồi, còn bố chạy theo mẹ, quên quay lại ném cho ông cái nhìn cay nghiệt nhất mà tôi từng thấy.

      Thế là còn mỗi ông và tôi ngồi đó, với bàn đầy thức ăn nguội ngắt. “Chậc”, cuối cùng tôi đành lên tiếng, “cháu chả hiểu gì cả”.

      “Làm sao mà con hiểu được”, ông .

      “Tức là sao ạ?”

      Ông ngồi im như pho tượng lát rồi nhoài người về phía tôi và : “Thế theo con vì sao mẹ con lại phản ứng như thế sau khi nghe ông vậy?”

      “Cháu… cháu chịu”. Tôi nửa cười nửa mếu nhìn ông: “Vì mẹ là phụ nữ ạ?”

      Ông thoáng cười buồn. “ phải. Mẹ con như thế là vì mẹ con biết suýt chút nữa mẹ con cũng rơi vào hoàn cảnh của chú Baker”.

      Tôi ngẫm nghĩ lát rồi đành hỏi: “Thế cậu cháu cũng bị dây rốn quấn quanh cổ lúc sinh ra ạ?”

      Ông lắc đầu.

      “Ơ, thế …”.

      Ông nhoài người về gần tôi hơn và rất khẽ: “Con bị”.

      Cháu ấy ạ?”

      Ông gật đầu. “Hai vòng”.

      “Nhưng mà…”.

      “Ông bác sĩ đỡ con là người có kinh nghiệm, hơn nữa, may mà chỗ quấn quá chặt nên ông ấy gỡ được con ra. May là con bị làm sao nhưng nào có ai đoán trước được điều gì”.

      Nếu mà tôi được kể chuyện này từ vài năm trước hay thậm chí là vài tuần trước thôi, rằng tí nữa tôi bị treo cổ khi nhảy dù từ bụng mẹ ra ngoài, có khi tôi bông đùa vài ba câu, hoặc cáu kỉnh cà khịa: “Ừ, thế sao? bàn tới chuyện đó được à?”

      Nhưng sau tất cả những gi xảy ra tôi thực cảm thấy hoảng, và tôi tài nào ngừng được những câu hỏi dồn dập dâng lên trong đầu tôi như sóng thần. Tôi ở đâu nếu như mọi chuyện khác ? Mọi người trong nhà làm gì với tôi? Từ cái cách mà bố ràng bố chẳng thèm đoái hoài gì đến tôi cả. Bố tống tôi vào trại thương điên nào đó, ở bất kỳ chỗ nào, và quên tịt luôn tôi. Nhưng rồi tôi lại nghĩ: “ thể nào! Mình là con bố cơ mà. Bố bao giờ làm thế đâu…”. Đúng ?

      Tôi ngó quanh nhà. Nhìn tất cả những gì chúng tôi có -  nhà to, thảm trắng, đồ cổ, đồ mỹ nghệ và bao nhiêu thứ khác. Liệu nhà tôi có bán hết đống đồ đạc này chỉ để lo cho tôi hay ?

      Tôi nghi ngờ điều đó, và , vô cùng nghi ngờ. Chắc chắn lúc đó tôi nỗi ô nhục đáng xấu hổ. thứ cần phải quên . Bố mẹ lúc nào chả quan trọng hình thức. Đặc biệt là bố.

      Ông rất khẽ: “Con đừng nghĩ quá nhiều về những chuyện có thể xảy ra, Bryce à”. Và cứ như thể đọc được suy nghĩ của trong đầu tôi, ông tiếp: “Và cũng công bằng lắm nếu con cứ buộc tội bố con vì những chuyện mà bố con làm”.

      Tôi gật đầu và cố gắng bình tĩnh lại, nhưng là tôi giỏi việc này cho lắm. Rồi ông : “Nhân tiện, ông cũng muốn cảm ơn con về lời nhận xét đó”.

      “Cái gì ạ?”, tôi hỏi lại, nhưng cổ họng tôi như bị cái gì đó nghiến lấy, đau rát.

      “Về bà con ấy. Làm sao mà con biết được chuyện đó?”

      Tôi lắc đầu và : “Juli kể cho cháu nghe”.

      “Ồ, thế là con chuyện với con bé rồi hả?”

      “Dạ. Thực ra cháu xin lỗi bạn ấy”.

      “À…!”

      “Và cháu thấy khá hơn nhiều lắm, nhưng giờ … Giời ơi, cháu lại thấy mình là thằng khốn nạn rồi”.

      “Đừng nghĩ thế. Con xin lỗi. Đấy mới là điều quan trọng”. Ông đứng dậy cà : “Giờ ông muốn dạo. Con có muốn cùng ?”

      dạo ấy hả? Giờ tôi chỉ muốn lên phòng, khóa cửa lại và ở mình thôi.

      “Ông thấy như thế giúp đầu óc thanh thản nhiều lắm”, ông tiếp, và đấy là lúc tôi nhận ra đây chỉ đơn thuần là cuộc dạo – đây là lời mời cùng làm việc gì đó.

      Tôi đứng dậy và : “Vâng. Hai ông cháu mình ra ngoài ”.

      Hóa ra người cả ngày chỉ mỗi mấy câu kiểu “Đưa lọ muối cho ông” như ông lại là người chuyện đại tài. Hai ông cháu tôi bộ hết khu phố này sang khu phố khác và tôi nhận thấy rằng ông chỉ biết rất nhiều thứ mà còn cực vui tính. Kiểu tẩm ngẩm tầm ngầm và tỉnh quèo. Chính những điều ông , cộng thêm cái cách mà ông nữa. Nó thế nào nhỉ? Chẳng biết phải thế nào nữa. Tóm lại là, rất chi là chất ấy!

      Lúc quay lại khu phố nhà tôi, hai ông cháu qua ngôi nhà được xây dựng ở chỗ lúc trước là cây tiêu huyền. Ông dừng lại, ngước lên bầu trời đêm và : “Ắt hẳn đó phải rất tráng lệ”.

      Tôi cũng nguớc lên, và tối hôm đó là lần đầu tiên tôi nhận ra rằng mình có thể nhìn thấy sao trời. “Ông bao giờ nhìn thấy bạn ấy ngồi cây chưa ạ?”, tôi hỏi ông.

      “Có lần mẹ con chỉ cho ông thấy khi mẹ con lái xe qua. Lúc đó thấy con bé leo cao thế ông cũng thấy sợ, nhưng sau khi đọc bài báo ấy xong, ông hiểu vì sao con bé lại làm thế”. Ông lắc lắc đầu. “Cái cây bị chặt rồi nhưng con bé mãi có được ánh lửa từ cái cây. Con hiểu ý ông ?”

      May mà tôi phải trả lời. Ông chỉ cười rồi : “Con người… mỗi người vẻ. Kẻ nhờ nhờ, kẻ hào hoa, kẻ bóng bẩy…”. Ông quay sang tôi. “Nhưng có lúc nào đó con tìm thấy được ai đó lấp lánh sáng và khi đó chẳng gì có thể sánh nổi”.

      Khi về tới hiên nhà, ông choàng tay qua vai tôi và : “ dạo với con đúng là rất thích, Bryce à. Ông thấy vui lắm”.

      “Cháu cũng thế ạ”, tôi đáp lại, và hai ông cháu vào nhà.

      Ngay lập tức, chúng tôi biết là mình vào vùng chiến . Và dù có ai gào thét hay khóc lóc nhưng chỉ cần nhìn mặt bố mẹ thôi là tôi biết ngay vụ xung đột nghiêm trọng xảy ra khi ông và tôi ra ngoài.

      Ông thầm với tôi: “Giờ chắc ông lại phải sửa thêm cái hàng rào khác rồi”, rồi vào phòng ăn để chuyện với bố mẹ.

      Tôi chẳng thiết làm gì với bầu khí đó. Tôi lên thẳng phòng, đóng cửa và nhảy tót lên giường.

      Tôi nằm đó lúc lâu và nhớ lại thảm kịch xảy ra trong bữa tối. Và khi đầu óc loạn hết cả lên tôi bật dậy, nhìn ra ngoài cửa sổ. Có ánh đèn đâu đó trong nhà Baker và ánh đèn đường leo lét, nhưng màn đêm dường như quánh đặc lại. Như thể nó mịt mùng hơn mọi ngày và, chẳng biết nữa, u ám hơn chăng?

      Tôi nhoài người sát vào cửa sổ hơn và ngước lên bầu trời, nhưng tôi tài nào nhìn thấy sao nữa. Tôi băn khoăn tự hỏi có lúc nào Juli ngồi cây tiêu huyền vào buổi đêm. Giữa những ánh sao trời.

      Tôi lắc lắc đầu. Gì mà nhờ nhờ, gì mà hào nhoáng, gì mà lấp lánh? Thế làm sao chứ? Với tôi Juli Baker từ trước đến giờ vẫn chỉ là cát bụi mà thôi.

      Tôi bật đèn bàn và lục tìm tờ báo có bài viết về Juli mà tôi vứt vào trong ngăn kéo.

      Đúng như tôi nghĩ mà – bọn họ cứ làm như là Juli cố giải cứu núi Rushmore* bằng. Họ gọi con bé nào là “ tiếng can trường trong thời buổi đô thị đảo điên” rồi “ngọn lửa truyền nhiệt cho việc cần hạn chế phát triển quá đà của cộng đồng vốn yên bình và duyên dáng”.

      *Núi Rushmore – Khu tưởng niệm Quốc gia là tác phẩm điêu khắc đá hoa cương ở núi Rushmore thuộc bang South Dakota, Hoa Kỳ. Đây là tác phẩm của Gutzon Borglum (1867 – 1941) và sau này là con trai ông, Lincoln Borglum (1912 – 1986). Núi Rushmore thể chân dung bốn vị tổng thống kiệt xuất của Mỹ: George Washington, Thomas Jefferson, Theodore Roosevelt và Abraham Lincoln.

      Cho tôi xin. Có cái gì là sai nếu ông muốn chặt cái cây mọc đất nhà ông ấy để xây nhà? Đất của ông ấy, cây của ông ấy, đương nhiên là ông ấy có quyền. Hết chuyện. Đoạn báo vừa rồi đúng là nhảm nhí.

      Ngoại trừ. Ngoại trừ những chỗ mà họ trích lời của Juli. Có thể đơn giản chỉ là những dòng đối ngược với những gì bóng bẩy, thiên lệch của tay phóng viên, nhưng những gì mà Juli lại hề có kiểu khoe mẽ như tôi tưởng. Chẳng biết thế nào nữa. Nó kiểu sâu sắc ấy. Ngồi cái cây đó, với con bé, thực triết lý.

      Và kỳ lạ là tôi hoàn toàn hiểu được điều này. Con bé về cảm giác khi ở cây, và làm sao mà cảm giác đó lại tựa như vượt qua được giới hạn về gian. “Như được nâng lên khỏi mặt đất và được gió vuốt ve”, con bé , “giống như trái tim cháu được cái đẹp âu yếm”. Có đứa nào học trung học cơ sở mà lại ăn được như thế ? Chẳng có đứa nào bạn tôi làm được thế cả, chắc chắn!

      Con bé còn nữa cơ, gì mà có những điều có thể còn giá trị hơn gấp nhiều lần những thứ tạo nên nó, và vì sao mà con người ta lại cần có những điều có thể giúp họ vượt lên những cái thường nhật để hiểu được kỳ diệu của cuộc sống.

      Kết quả là tôi đọc và đọc lại và đọc lại những đoạn Juli . Vừa đọc vừa tự hỏi từ khi nào con bé bắt đầu nghĩ được như thế. đúng là Juli Baker thông minh , nhưng đây còn hơn cả việc toàn được điểm A đấy chứ.

      Nếu đọc bài báo này từ tháng trước, chừng tôi vứt luôn nó vào thùng rác, nhưng giờ chẳng hiểu sao nó lại trở nên có ý nghĩa với tôi. Rất nhiều ý nghĩa là đằng khác.

      Và nếu là tháng trước, tôi cũng chẳng thèm để ý tới bức ảnh chụp Juli đâu, nhưng giờ tôi lại cứ nhìn chằm chằm vào nó. phải là bức ảnh chụp toàn cảnh – bức đó toàn trang thiết bị cứu hộ khẩn cấp chứ chả thấy Juli ở đâu cả. Bức khác kia, bức ở nửa dưới trang báo. Chắc ai đó phải dùng ống kính siêu cự tầm xa chuyên dụng để chụp, vì có thể nhìn là con bé ở trong tán cây mà lại được chụp từ vai lên. Con bé nhìn nơi nào đó xa xăm, mái tóc tung bay trong gió như thể nó cầm lái con tàu căng buồm hướng về phía mặt trời.

      Tôi mất bao nhiêu năm để tránh mặt Juli Baker, đến mức chưa bao giờ tôi thực nhìn con bé, và giờ tự dưng tôi dừng được. Cảm giác kỳ lạ này bắt đầu lan dần khắp trong người tôi, và tôi thích thế. chút nào. nhé, nó khiến tôi sợ vãi cả linh hồn luôn.

      Tôi nhét tờ báo sâu xuống dưới gối và cố tự nhắc bản thân rằng Juli Baker là đứa phiền toái ra sao. Nhưng rồi đầu óc tôi lại vẩn vơ, và vèo cái tôi lại lôi cái tờ báo chết giẫm ấy lên đọc.

      Điên mất thôi! Tôi làm cái quái gì thế biết?

      Tôi bắt mình phải tắt đèn và leo lên giường. Có vẻ như tôi bị sa lầy mất rồi, bạn thân mến ạ, và chắc chắn là từ giờ, nếu muốn giữ lấy cái mạng tôi phải bám cho chặt.

    4. CQH

      CQH ^^!

      Bài viết:
      192
      Được thích:
      41,953

      Vũ trụ
      Tớ chưa bao giờ thấy xấu hổ về ngôi nhà tớ sống. Tớ chưa bao giờ nhìn ngôi nhà, hay thậm chí dãy phố phía nhà tớ mà rằng, “Ôi, giá mà nhà mình ở khu đô thị mới có phải tốt hơn ? Nhà cửa ở đấy mới hơn và tốt hơn ở đây nhiều!”. Đây là nơi tớ khôn lớn. Đây là gia đình tớ.

      Chuyện cái sân? Tớ biết chứ. Mẹ ca cẩm về nó đến cả tỉ lần rồi chứ ít. Nhưng đó chỉ là những lời kêu ca thoáng qua và đáng phải bận tâm lâu làm gì. Hoặc ít nhất là tớ nghĩ như thế. Nhưng lẽ ra tớ nên băn khoăn chuyện này từ lâu rồi mới phải. Rằng tại sao chỉ chăm chút cho bên trong còn cứ để mặc bên ngoài muốn ra sao ra? Trong nhà tớ sạch như li như lau. Trừ phòng của hai ông tớ ra. Mẹ thèm bước vào đó kể từ khi phát ra con trăn. Mẹ với hai ông ấy rằng, nếu hai ông ấy đủ khôn đủ lớn để nuôi con trăn vũng đủ lớn đủ khôn để tự dọn dẹp phòng ốc. Matt và Mike giản lược cách tài tình ý tứ đó thành đóng cửa phòng 24/7, và đương nhiên, gì chứ khoản này thể chê các ông ấy vào đâu được.

      chỉ có chuyện sân vườn, tớ cũng chưa bao giờ để ý tới chuyện tiền nong hay thiếu cái này cái kia. Tớ biết là nhà mình giàu có gì nhưng cũng chưa bao giờ tớ cảm thấy thiếu thốn hay thiệt thòi gì cả. là bất cứ thứ gì mà tớ cần đấy nhé.

      Matt và Mike xin xỏ đủ thứ nhưng dù mẹ có với hai ông ấy là “ được, nhà mình làm gì có tiền mua mấy thứ đó hả con?” tớ vẫn cứ hiểu là “ được, ai chứ hai đứa có quyền đòi hỏi” hoặc “ được, hai đứa cần gì cái đó?”. Chỉ đến khi nghe Bryce nhà tớ trông qua ư thê thảm tớ mới bắt đầu thực để ý.

      chỉ mỗi cái sân. Mà là cả cái xe tải của bố, xe của mẹ, rồi cái xe đạp phần gỉ còn nhiều hơn cả phần thép, và cả việc mỗi khi nhà tớ mua thứ gì mới đều như có vẻ đó là hàng mua ở chợ đồ cũ. Mà nhà tớ cũng chưa bao giờ đâu du lịch. Chưa bao giờ.

      Sao lại thế cơ chứ? Bố là người chăm chỉ nhất trần đời, và mẹ còn làm chân thư ký cho bên Dịch Vụ Việc Làm Tạm Thời bất cứ khi nào có thời gian. Vậy bố mẹ làm việc quần quật như thế để làm gì khi rốt cuộc chỉ có thể sống “thê thảm” như thế này?

      Nếu mà giờ tự dưng hỏi bố mẹ rằng nhà mình có nghèo đúng là quá vô duyên. Nhưng hết ngày này qua ngày khác, tớ biết rằng tớ phải hỏi. Chỉ là phải hỏi thôi. Và ngày nào tớ cũng đạp con xe gỉ sét đến trường, dắt nó qua và tự nhủ: “Tối nay. Nhất định tối nay mình hỏi bố mẹ”.

      Nhưng rồi tớ thể. Tớ chẳng biết phải hỏi như thế nào nữa.

      Rồi ngày tớ nảy ra cách. cách để với bố mẹ về chuyện này và biết đâu có thể giúp được bố mẹ phần nào. Vì tối đó, hai ông tớ làm thêm ở cửa hàng băng đĩa nhạc, và chẳng có ai gì trong bữa tối nên tớ hít cái sâu rồi lên tiếng: “Bố mẹ này, sửa cái sân trước chắc cũng chẳng khó lắm đâu nhỉ? Con nghĩ có khi con chỉ cần có đinh, búa với lại ít sơn nữa chắc chẳng vấn đề gì. À, mà hạt giống cỏ độ bao nhiêu tiền ạ? Chắc cũng chẳng đắt lắm đâu nhỉ? Con định trồng thảm cỏ với lại cả ít hoa nữa”.

      Bố mẹ ngừng ăn và nhìn tớ chằm chằm.

      “Con biết dùng cưa với búa mà – mình cứ coi như đấy là dự án cỡ ạ”.

      Mẹ thôi nhìn tớ nữa mà quay sang nhìn bố.

      Bố thở dài và : “Nhà mình phải lo sửa chữa cái sân đấy đâu, Julianna ạ”.

      phải ạ?”

      Bố lắc đầu và tiếp: “Chính ra phải là ông Finnegan kia”.

      “Ông Finnegan là ai ạ?”

      “Là chủ cái nhà này”.

      Tớ thể tin nối vào tai mình. “Cái gì cơ ạ?”

      Bố hắng giọng và : “Ông ấy là chủ nhà”.

      “Vậy ý bố bảo là nhà mình phải là chủ ngôi nhà này ạ?”

      Bố mẹ nhìn nhau và là 2 người có cuộc hội thoại riêng tư lời mà tớ tài nào can dự vào nổi. Cuối cùng bố : “Bố cứ nghĩ là con biết chuyện này rồi”.

      “Nhưng… nhưng con chẳng hiểu gì cả! Chủ nhà phải sửa sang, lo liệu các thứ phải ạ? Kiểu như sửa mái nhà khi bị dột rồi thông cống khi bị tắc ấy? Con toàn thấy bố làm thôi. Tại sao bố phải làm khi mà đấy là nghĩa vụ của ông chủ nhà?”

      “Vì…”, bố thở dài, “như thế dễ hơn là nhờ vả đến ông ta”.

      “Nhưng nếu như…”.

      “Và”, bố ngắt lời tớ, “như thế ông ấy có lý gì tăng giá thuê nhà được”.

      “Nhưng mà…”.

      Mẹ nhoài người về phía trước và cầm lấy tay tớ. “Cưng à, cho mẹ xin lỗi vì làm con sốc. Mẹ cứ nghĩ là con biết chuyện này rồi”.

      “Nhưng còn cái sân sao ạ? Tại sao nhà mình chỉ chăm chút mỗi bên trong nhà mà lại chửng ngó ngàng gì tới phía bên ngoài cơ chứ?”

      Bố nhíu mày và : “Khi nhà mình ký hợp động thuê nhà, ông ấy bảo đảm với bố mẹ là ông ấy sửa hàng rào, sửa sân trước sân sau và trồng cỏ ở sân trước nữa. Thế nhưng rồi ràng là ông ta chỉ hứa suông”. Bố lắc đầu. “Mà việc đó chắc chắn là cần phải đầu tư rồi, hàng rào có chuyện rẻ. Bố thể đổ đống tiền vào thứ phải tài sản của nhà mình. Hơn nữa, đây là chuyện nguyên tắc”.

      “Nhưng nhà mình sống ở đây”, tớ lí nhí, “mà trông nó lại quá ư thê thảm”.

      Bố nhìn tớ chăm chú. “Julianna, có chuyện gì đúng con?”

      ạ, chả có chuyện gì đâu mà bố”, tớ trả lời, nhưng là bố biết tớ dối.

      “Con rượu của bố”, bố khe khẽ , “ bố nghe xem nào”.

      Tớ biết bố gì nếu tớ kể chuyện này cho bố nghe, và chính vì thế mà đến giờ tớ vẫn thể mở miệng ra được. Thế là tớ hít sâu cái rồi bắt đầu kể: “Nhà Loski vứt trứng mà con mang sang vì sợ rầng họ có thể bị nhiễm khuẩn salmonella vì cái sân nhà mình trông quá ư nhếch nhác”.

      Bố đáp: “Ô hay, là vớ vẩn”, nhưng mẹ như hụt hơi: “Sao cơ?” Rồi mẹ bật khóc: “ Patsy thế à?”

      Tớ cụp mắt. “ ạ, đấy là Bryce ”.

      “Nhưng chắc chắn là cả nhà bên đó phải chuyện với nhau rồi! thằng nhóc làm sao lại tự nghĩ ra cái lý do như thế được…!”. Mẹ nhìn quanh, mắt ngân ngấn nước, tựa như con nai ngơ ngác vừa bị mũi tên bắn xuyên tim. Mẹ úp mặt vào tay và : “Em thể chịu được nữa! Robert à, mọi thứ phải thay đổi thôi. Phải thay đổi thôi!”

      “Trina, em biết là cố gắng hết mức có thể rồi. xin lỗi về chuyện cái sân, xin lỗi về tình cảnh nhà mình bây giờ. Đây cũng phải là bức tranh mà vẽ nên cho cuộc đời mình, nhưng đôi khi ta phải hy sinh vì những gì đúng đắn, em à”.

      Mẹ ngước mắt lên khỏi hai bàn tay và : “Như thế này đúng đắn gì với nhà mình cơ chứ. nhìn mà em, con mình bị cười chê chỉ vì mình chịu sửa cái sân nhà đấy thôi”.

      “Đấy phải là sân của nhà mình”.

      “Làm sao lại có thể thế được nhỉ? Robert, vẫn chưa tỉnh ra à? Nhà mình sống ở đây mười hai năn rồi. Thế còn tạm thời cái nỗi gì nữa? Nếu vợ chồng mình mà muốn có được nơi nào tử tế với cái sân riêng, nếu vợ chồng mình mà còn muốn nuôi con nuôi cái, cho chúng nó học đại học hay làm bất cứ thứ gì mà hứa hẹn với em mình phải chuyển chú ấy vào cơ sở chăm sóc của nhà nước thôi”.

      Bố buông tiếng thở dài nặng nhọc và thầm: “Vợ chồng mình đến chuyện này bao nhiêu lầm rồi mà em. Và cuối cùng lần nào em cũng nhất trí là nên để chú ấy ở Greenhaven cơ mà”.

      Lúc đó tớ rất muốn : “Từ từ ! Bố mẹ cái gì thế? Bố mẹ về ai thế?”. Nhưng cuộc đối thoại diễn ra như lửa đạn xẹt qua xẹt lại và tớ tài nào chen vào được. Và chẳng mấy mà bố mẹ bắt đầu cãi vã kịch liệt đến mức hai người gần như hoàn toàn quên mất rằng tớ vẫn còn ngồi đó.

      Lục lọi trong đầu, tự dưng tớ vụt nhớ ra. Mọi thứ đều sáng tỏ. Bố mẹ về em trai bố tớ. Chú tớ. Chú David.

      Với tớ chú David chỉ là cái tên. người nào đó mà tớ chỉ biết qua lời kể của bố mẹ chứ chưa từng gặp mặt. và mặc dù biết bố vẫn thường đến thăm chú ấy nhưng tớ chưa bao giờ biết chính xác là khi nào. Bố chưa bao giờ về chuyện đó.

      Bố cũng nghĩ là nhà tớ nên kể chuyện của chú David cho người khác nghe vì chú ấy bị thiểu năng. “Người ta thể nào cũng này nọ con ạ”, bố với tớ thế. “Họ mặc nhiên tự suy diễn là con cũng bị làm sao đó. Con cứ nghe bố, bố biết chuyện này mà”.

      Thế là nhà tớ gì về chuyện này. Ở nhà cũng mà với bạn bè càng . Giống như là chẳng có chú David nào ấy cho đến ngày hôm nay. Giờ ràng chú ấy là mắt xích quan trọng nhất, và từ trận cãi vã của bố mẹ, tớ có thể suy được ngay chú ấy chính là lý do vì sao mà nhà tớ thể mua được nhà; chú ấy chính là lý do vì sao nhà tớ có xe đẹp hay những thứ đồ đắt tiền. Chú ấy chính là lý do vì sao lúc nào cũng như có đám mây âu lo trĩu nặng lơ lửng đầu bố mẹ.

      Vì sao tự dưng tớ lại lôi chuyện cái sân ra là gì cơ chứ? Tớ chưa bao giờ thấy bố mẹ cãi nhau như thế. Chưa từng. tớ chỉ muốn kéo tay bố mẹ ra và : “Con xin mà, bố mẹ đừng cãi nhau nữa! Bố mẹ nhau cơ mà!”. Nhưng tớ chỉ ngồi đó, nước mắt chảy ròng ròng.

      Đột nhiên mẹ ngừng lại và khe khẽ : “Lẽ ra vợ chồng mình nên như thế này trước mặt con!”

      “Cho bố xin lỗi, Julianna”, bố rồi bước đến bên và nắm lấy tay tớ. “Nín con . Đây chẳng phải lỗi của ai cả. Rồi bố mẹ tìm được cách giải quyết. Bố hứa”.

      Mẹ cố gắng cười trong làn nước mắt: “Lúc nào chúng ta cũng có cách mà con, luôn luôn là thế”.

      Đêm hôm đó, bố mẹ, từng người , vào phòng tớ và chuyện với tớ. Bố kể vè chú David, rằng bố rất thương chú ấy và rằng bố hứa với ông bà là chăm sóc chú ấy. Mẹ với tớ rằng mẹ bố vô cùng vì bố mạnh mẽ và nhân hậu; rằng mơ ước và thực tế đâu phải lúc nào cũng giống nhau, và rằng con người phải luôn luôn trân trọng những điều hạnh phúc và may mắn mà mình có. Và mẹ làm tớ lại khóc suốt khi mẹ hôn chúc tớ ngủ ngon và thầm rằng trong vô số những điều hạnh phúc và may mắn của mẹ, tớ là điều đẹp đẽ và quý giá nhất.

      Tớ thấy thương bố vô cùng. Tớ thấy thương mẹ vô cùng. Nhưng hết, tớ thấy mình quá đỗi may mắn vì được làm con của bố mẹ.

      Và sáng hôm sau khi đạp côn ngựa sắt hoen gỉ tới trường, tớ tự hứa với lòng mình rằng khi về nhà tớ xử lí cái sân. Dù thuê hay làm chủ đây cũng là nhà tớ và tớ khiến cuộc sống ở đây tốt đẹp hơn.

      Hóa ra bao giờ cũng dễ hơn làm. Đầu tiên, tớ mất nguyên nửa tiếng đồng hồ chỉ để sục sạo trong ga-ra tìm búa, hộp đinh, cưa và vài cái kìm tỉa cây. Rồi tớ mất thêm nửa tiếng nữa chỉ đứng đực ra đó, ngẫm nghĩ xem nên bắt đầu từ đâu. Cái sân phủ đầy các bụi cỏ dại, nhưng còn mấy bụi cây viền xung quanh sân sao? Tớ có nên nhổ hết hay tỉa tót lại? Mà chúng nó cây bụi hay là cỏ dại mọc quá đà nữa biết? Rồi còn hàng rào nữa? Tớ nên nhổ luôn cho đỡ phiền hay là dựng lại cái mới? Có khi tớ nên bỏ toàn bộ phần phía trước rồi tận dụng chỗ gỗ ấy để sửa hai bên.

      Càng nhìn quanh, tớ càng thấy dường như mình quên mất cần phải làm gì. đấy, vì sao tớ phải quan tâm chứ? Đây chẳng phải là tài sản nhà tớ. Cái ông Finnegan gì gì đó mới là người phải sửa chữa đống lộn xộn này chứ?

      Nhưng rồi tớ lại nghĩ đến những lời mẹ đêm hôm trước. Chắc chắn rồi, tớ nghĩ thầm, mấy cái bụi cây với lại dăm ba ván gỗ ọp ẹp này sao có thể làm khó điều hành phúc và may mắn đẹp đẽ nhất, quý giá nhất của người được! Chắc chắn thể!

      Tâm tâm niệm niệm như vậy, tớ cầm cái kéo xén lên và xung trận.

      Nửa tiếng đồng hồ sau, tớ nắm vững được định lý thứ nhất, bụi cây bằng tổng rất nhiều cành; và định lý thứ hai, thể tích của bụi cây tăng theo cấp số mũ khi bị cắt và ném ra giữa sân. hài hước vô đối mà! biết tớ làm thế nào để xử lý hết đống lằng nhằng này nữa?

      Mẹ làm về và cố nài tớ tạm nghỉ nhưng tớ nào có nghe. ! Tớ tỉa được kha khá hai bụi cây, và rồi chẳng mấy đâu, mẹ thấy nơi này long lanh đến mức nào.

      “Cái tính cứng đầu cứng cổ này giống ai chứ có giống mẹ đâu”, mẹ nhưng rồi chỉ lát sau, mẹ quay lại đem theo cốc nước quả và nụ hôn vào má tớ. Thế là quá đủ rồi ấy chứ!

      Cuối cùng ngày đầu tiên của công cuộc cách mạng, thành quả tớ thu được là đống lộn xộn to đùng. Nhưng nếu như phải lộn tùng phèo mọi thứ lên để có được trật tự trong vũ trụ bé của riêng mình chắc chắn là tớ đúng hướng. Ít nhất tớ cố động viên bản thân như thế. Tớ lết về giường và ngủ say như chết vì mệt.

      Và đến chiều hôm sau – lúc tớ còn bận rộn với công cuộc cải tổ vũ trụ của bản thân bất chợt nghe thấy giọng trầm trầm lên tiếng: “Rất ra dáng cuộc cách mạng đấy, bé”.

      Người đàn ông đứng vỉa hè nhà tớ là ông của Bryce. Và… tớ chỉ biết có thế. Thực ra tớ mới nhìn thấy ông ra ngoài có mỗi lần. Còn lại tớ toàn thấy ông qua những ô cửa – có thể là cửa sổ phòng khách hoặc cửa sổ xe ô tô. Với tớ, ông chỉ là người đàn ông tóc sẫm luôn ở phía sao những tấm kính. Giờ tự dưng ông đứng đó, cứ như thể người từ trong ti-vi bước ra khỏi màn hình và chuyện với tớ vậy.

      “Ông biết là ông cháu mình nhìn thấy nhau rất nhiều lần rồi”, ông , “Cho ông xin lỗi vì mãi đến hơn năm mới qua đây để chào cháu. Ông là Chester Duncan, ông ngoại của Bryce. Còn cháu, chắc chắn là Julianna Baker rồi”.

      Ông chìa tay ra bắt, nên tớ đành cởi găng bảo hộ ra và nhìn bàn tay tớ, cách từ từ, lút dần và biến mất trong tay ông. “Cháu chào ông ạ”, vừa tớ vừa nghĩ thầm: “Mèng ơi, ông cụ to lớn hơn hẳn lúc nhìn qua cửa sổ phòng khách”.

      Rồi điều kỳ lạ nhất xảy ra.Ông rút từ túi quần ra đôi găng tay bảo hộ và cái xén cây rồi : “Cháu định tỉa hết chỗ cây này cho bằng nhau à?”

      “À… À , vâng ạ. Cháu định làm thế. Thực ra cháu cũng chưa là phải làm sao nữa. Hay là cháu cứ nhổ quách chúng nó nhỉ, ông thấy có được ạ?”

      Ông lắc đầu. “Mấy bụi này là cây trà của Úc. Tỉa xong đẹp lắm”. đến đây ông đeo găng vào và bắt đầu xén.

      Đầu tiên tớ chẳng biết gì với ông. Tự nhiên được ông giúp cứ kỳ cục sao ấy, nhưng cứ nhìn cách ông làm có vẻ như tớ cũng nên nghĩ gì nhiều. “Cách-cách-cách”, tiếng kéo xén của ông nghe vui tai, cứ như ông thực thích làm việc này ấy.

      Rồi nhớ lại chuyện Bryce chê bai cái sân nhà tớ, và tự nhiên tớ hiểu vì sao ông lại ở đây.

      “Sao thế cháu?”, ông hỏi khi ném chỗ cành ông xén vào đống cành giữa sân. “Ông tỉa thấp quá à?”

      “K- ạ”.

      “Thế sao lại nhìn ông như thế? Ông có ý làm cháu khó chịu gì đâu. Ông chỉ nghĩ là có thể cháu cần giúp tay”.

      “Thế cháu cần giúp đỡ gì cả đâu. Cháu tự làm được ạ”.

      Ông cụ bật cười và : “À, cái đó ông nghi ngờ”, rồi lại tiếp tục xén. “Cháu biết , Julianna, ông đọc bài báo viết về cháu, và ông cũng làm hàng xóm với cháu đến hơn năm nay rồi. Chẳng khó gì để nhận ra cháu là bé xuất sắc”.

      Cả tớ và ông cùng làm việc trong im lặng, nhưng chỉ được phút thôi. Rồi tớ thấy mình ném chỗ cành bị xén ngày hậm hực hơn. Và đầu tớ cứ như muốn nổ tung. Tở quả tình thể chịu đựng được nữa, bèn tuôn tràng: “Ông ở đây là vì ông thấy hối hận chuyện mấy quả trứng đúng ? Vậy cháu luôn cho ông biết, trứng nhà cháu hoàn toàn chả có vấn đề gì hết! Nhà cháu ăn trứng đó gần ba năm rồi và chẳng có ai bị ngộ độc hết! Cả Stueby và Helms cũng đều khỏe mạnh. Và nữa là, nếu nhà ông thích lẽ ra chỉ cần với cháu tiếng là xong!”

      Hai tay ông cụ buông thõng xuống rồi ông lắc đầu và hỏi lại: “Trứng? Ngộ độc? Ông chẳng hiểu cháu cái gì nữa Julianna ạ”.

      Tớ cáu điên lên, tớ thấy mình vừa bị tổn thương vừa bị bẽ bàng. Đến mức mà tớ còn là tớ nữa. “Cháu về mấy quả trứng mà cháu mang sang cho nhà ông từ hơn hai năm nay – trứng gà nhà cháu đẻ và lẽ ra cháu có thể đem bán! Trứng mà nhà ông vứt ấy! Ông có biết hả?” Tớ gào lên. Gào vào mặt người lớn. Cứ như thể tớ chưa bao giờ được gào lên vậy.

      Giọng ông trở nên trầm xuống. “Cho ông xin lỗi. Quả tình ông hề biết gì về mấy quả trứng cả. Thế cháu đưa trứng cho ai?”

      “Bryce!” Cổ họng tớ nghẹn tắc khi nhắc lại cái tên ấy lần nữa. “Bryce ạ”.

      Ông Duncan chậm rãi gật đầu và : “Vậy đó là lý do”, rồi quay lại việc tỉa cành.

      “Tức là sao ạ?”

      Ông thở dài. “Thằng bé vẫn cần phải cố gắng nhiều”.

      Tớ chỉ đứng đó, trân trối nhìn ông và thể mở lời dù từ ngữ dường như trực trào ra nơi đầu lưỡi.

      “Đúng là thằng bé rất đẹp trai, thể phủ nhận được điều này”, ông nhíu mày. Rồi ông xoẹt cái, đứt luôn cành cây. “Giống bố nó như tạc”.

      Tớ lắc đầu. “Vậy sao ông lại sang đây hả ông Duncan? Nếu phải vì ông nghĩ là cháu cần giúp đỡ mà cũng phải vì thấy có lỗi về mấy quả trứng ông sang đây làm gì ạ?”

      “Cháu muốn ông lý do thực ấy hả?”

      Tớ đáp mà chỉ nhìn thẳng vào mắt ông.

      Ông gật gật rồi : “Vì cháu rất giống bà nhà ta”.

      “Bà nhà ông ấy ạ?”

      “Đúng vậy”. Ông khẽ mỉm cười rồi tiếp: “René thể nào cũng leo lên cái cây đó cùng cháu. Bà ấy thể nào cũng ngồi đó suốt đêm”.

      Chỉ với hai câu ấy, kỳ lạ thay, cơn giận của tớ bay biến sạch, “ ấy ạ?”

      “Chắc như đinh đóng cột luôn”.

      “Bà…mất rồi ạ?”.

      Ông gật đầu. “Và ta nhớ bà ấy vô cùng”. Ông tung cành nữa vào đống cành cây bị xén rồi bật cười thành tiếng. “ đời này đâu có gì sánh được việc được cùng sống và cùng cười với nàng bướng bỉnh”.

      Chưa bao giờ tớ nghĩ là mình có thể bắt bạn với ông của Bryce. Thế nhưng đến giờ ăn tối tớ biết vô khối điều về ông, vợ của ông và những cuộc phiêu lưu họ trải qua cùng nhau. Đến mức cứ như tớ quen ông từ lâu lắm rồi. Mới lại, chính nhờ ông kể chuyện nên công việc trở nên nhàng hơn rất nhiều. Tối đó thành quả lao động rất hoành tráng. Tất cả bụi cây đều được tỉa gọn, và trừ đống cành bị xén to hự ở giữa sân ra mọi thứ trông đều khá khẩm hơn rất nhiều.

      Ngày hôm sau ông lại tới, và khi tớ mỉm cười : “Cháu chào ông Duncan”, ông cũng mỉm cười lại và đáp: “Cứ gọi ông là Chet là được rồi”. Ông nhìn cái búa tớ cầm rồi : “Hôm nay ta bắt đầu sửa hàng rào phải ?”

      Ông Chet dạy tớ cách chăng dây dọi đóng các cọc hàng rào, cách cầm búa ở cuối tay cầm thay vì cà giật cà giật lưỡi búa khi gõ, cách tính khoảng cách giữa các cọc rào, và cách dùng thước căn cho các miếng gỗ đứng vuông góc. Tớ với ông làm hàng rào mất mấy ngày liền, và có lúc nào hai ông cháu lại ngớt chuyện cả. chỉ mỗi chuyện về bà nhà ông thôi đâu, mà là đủ thứ chuyện trời dưới biển. Ông muốn nghe tớ kể về cây tiêu huyền và dường như ông hiểu chính xác những gì tớ muốn khi tớ về triết lý cái tổng thể còn quan trọng hơn hợp lại của các bộ phận. “Với con người cũng thế đấy, cháu ”, ông , “chỉ khác là đôi lúc với con người ta, cái tổng thể lại ít hơn hợp lại của các bộ phận”.

      Tớ thấy suy nghĩ này cực kỳ thú vị. Và ngày hôm sau, lúc ở trường tớ bắt đầu quan sát những người mà tớ biết từ hồi tiểu học cố gắng nhìn ra xem liệu họ có nhiều hơn hay ít hơn phép cộng gộp ấy. Và đúng như ông Chet . Rất rất nhiều người trong số đó rơi vào trường hợp số hai.

      Đứng đầu danh sách đương nhiên là Shelly Stalls. Nếu chỉ nhìn nó thôi có khi bạn nghĩ là nó có tất cả, nhưng kỳ thực, chả có cái gì dưới mớ tóc cao vồng lên như đỉnh Everest của nó. Rỗng tuếch. Và kể cả khi nó giống y như lỗ đen vũ trụ, oàm oạp hút người ta vào, chẳng mấy mà mọi người cũng nhận ra rằng làm bạn với nó chẳng khác gì dính vào đứa kiêu căng vô lối và tự sướng vô đối.

      Nhưng trong tất cả đám bạn học, người duy nhất mà tớ tài nào xếp loại được chính là Bryce. Trước đây tớ vẫn có thể chắc như đinh đóng cột rằng cậu ta tuyệt hơn – rất rất nhiều lần – phép cộng gộp đơn thuần ấy. Những gì mà cậu ta làm với trái tim tớ chỉ có thể gói gọn trong từ mà thôi. Phép màu. Thuần túy là phép màu tài nào lý giải nổi.

      Nhưng “ tài nào lý giải nổi” mới là cụm từ mà tớ muốn đến. Lúc nhìn cậu ta trong giờ Toán, tớ khỏi cảm thấy đau nhói trong lòng khi nghĩ tới chuyện cậu ta vứt hết số trứng mà tớ đem tặng. hiểu nổi cậu ta thuộc hạng người gì mà lại làm việc như thế?

      Rồi khi cậu ta quay ra nhìn tớ và mỉm cười, tim tớ lại chao đảo. Nhưng tớ thấy giận chính bản thân mình. Làm sao tớ lại vẫn còn có thể có những cảm giác như thế sau khi biết những gì mà cậu ta làm cơ chứ?

      Tớ tránh mặt Bryce cả ngày nhưng đến cuối buổi, trong tớ tựa hồ như có cơn lốc xoáy điên cuồng muốn xé tung ruột gan. Tớ nhảy lên xe và phóng như bay về nhà. Pê-đan bên phải va vào tấm chắn xích và cả cái xe bắt đầu tấu nhạc, lọc cọc và rít lên ken két. Cứ như thể nó sắp sụp xuống thành đống gỉ sắt luôn được ấy.

      Kể cả khi tớ phanh kít trước cửa nhà, cơn lốc xoáy ấy vẫn cứ cuồng loạn trong lòng. Thế là tớ trút hết sức lực trước đó dùng để nhấn pê-đan sang sơn quét. Tớ cáu kỉnh mở thùng sơn Navajo màu trắng mà bố mua cho tớ và bắt đầu quệt loạn xạ.

      Khoảng mười phút sau ông Chet đến. “Ôi trời”, ông bật cười, “cháu hôm nay bị dư năng lượng đúng ?”

      ạ”, tớ vừa vừa dùng mu bàn tay gạt gạt mấy sợi tóc lòa xòa trước mặt, “cháu chỉ bực thôi”.

      Ông lôi chổi quét sơn và lon cà phê rỗng ra. “Thế cháu bực ai?”

      “Chính cháu ấy!”

      “Ái chà, như thế khó đây. Cháu làm bài kiểm tra tốt à?”

      phải! Cháu…”, tớ quay sang nhìn ông rồi hỏi, “Ngày xưa vì sao mà ông lại thích bà ạ?”

      Ông đổ ít sơn vào lon cà phê và mỉm cười. “À, vậy là chuyện cậu chàng nào phải ?”

      “Cháu chẳng có cậu chàng nào ở đây cả!”

      Ông hơi ngần ngừ nhưng cũng chẳng buồn tranh cãi với tớ. Thay vào đó, ông : “Ta mến bà ấy cách rất tình cờ thôi”.

      “Tình cờ ấy ạ? Là sao ạ?”

      “Ông có ý định bà. Khi đó ông có đính ước với người khác rồi, nên đâu có thể đương lung tung gì nữa. Nhưng may là, ông kịp nhận ra mình mù quáng thế nào trước khi mọi chuyện quá muộn”.

      “Mù quáng ấy ạ?”

      “Ừ. Vợ chưa cưới của ông rất đẹp. ấy có đôi mắt nâu lộng lẫy nhất đời, làn da đẹp như men sứ vậy. Nhưng rồi… chậc, đại để là ông phát ra rằng ấy bằng nổi góc của René”. Ông nhúng cây chổi vào lon sơn và bắt đầu quét lên cọc. “Nhìn lại quá khứ khó. Khuyên bảo ai đó cũng khó. Chỉ có điều đáng buồn là, có mấy ai trong chúng ta lại bị đắm đuối bởi những thứ bề mặt đâu, mà ta lại chỉ nhận ra khi quá muộn mằn”.

      Hai ông cháu im lặng hồi lâu nhưng tớ vẫn có thể thấy ông Chet suy nghĩ. Nhìn trán ông nhăn lại, tớ biết chắc lý do chẳng liên quan gì đến những vấn đề của tớ cả. “Cháu… cháu xin lỗi vì gợi lại chuyện buồn”, tớ .

      “À , sao đâu cháu”. Ông lắc đầu và cố mỉm cười. “ phải ông nghĩ tới bà đâu. Ông nghĩ tới người khác kia. người bao giờ nhìn được phía dưới bề mặt kia có những gì. Mà thực ra đến nước này rồi chính ông cũng muốn người đó nhìn được gì thêm…”.

      Ông tới ai thế? Tớ rất muốn biết! Nhưng tớ cảm giác nếu gặng hỏi vô duyên nên tớ tiếp tục sơn trong im lặng. Cuối cùng, ông quay sang tớ và : “… Ngoài đôi mắt, nụ cười hay mái tóc của cậu chàng ra… phải nhìn vào những gì thực bên trong con người cậu ta”.

      Cách ông khiến tớ lạnh cả sống lưng. Cứ như thể ông biết tất cả. Và tự dưng tớ thấy hoài nghi. Phải chăng ông với tớ rằng cháu trai của ông là kẻ chẳng ra gì?

      Đến tận lúc ăn tối, tớ vẫn cảm thấy khó chịu nhưng ít ra cơn lốc xoáy cũng tan. Mẹ là bố phải làm muộn còn hai ông tớ chơi với bạn nên chỉ có hai mẹ con ở nhà. Mẹ bảo rằng bố mẹ chuyện với nhau về việc ông Chet sang giúp đỡ và cả hai bố mẹ đều thấy như thế quả thực hơi bất tiện. Mẹ , có khi nên tìm cách nào đó để gửi ông ít tiền gọi là.

      Tớ liền với mẹ rằng như thế có khi làm ông Chet cảm thấy bị xúc phạm, nhưng đến ngày hôm sau, ngờ mẹ làm thế , xúc phạm ông ngay tại trận. Ông Chet : “Chị đừng thế. Tôi tự nguyện sang bên này giúp con chị. Tôi làm vì tôi thấy vui thôi mà”, và ông chẳng thèm nghe thêm từ nào nữa.

      Rồi tuần cũng kết thúc. Trước khi làm vào sáng thứ Bảy, bố chất đầy thùng xe đống cành cây bị xén. Sau đấy ông Chet và tớ mất cả ngày đào hố và nhổ cỏ dại, rồi làm đất để chuẩn bị gieo hạt.

      Chính vào hôm đó, ông hỏi tớ: “Nhà cháu định chuyển đâu đấy chứ?”

      “Chuyển nhà ấy ạ? Sao ông lại hỏi thế ạ?”

      “À, tại hôm qua lúc ăn tối, mẹ Bryce đoán thế. ấy đoán là có khi nhà cháu sửa sang lại nhà cửa để chuẩn bị bán nhà”.

      Mặc dù ông Chet và tớ với nhau rất nhiều chuyện lúc làm việc nhưng nếu như ông hỏi về chuyện chuyển nhà có lẽ tớ chẳng bao giờ kể với ông chuyện ông Finnegan gì gì đó hay chuyện chú David hay vì sao mà cái sân lại lem nhem đến thế. Nhưng bởi vì ông hỏi nên tớ quyết định kể cho ông nghe tất cả. Và thực là tớ thấy nhõm hẳn. Đặc biệt là về chuyện chú David. Tựa hồ như thổi hơi mạnh lên đóa hoa bồ công và ngắm nhìn những hạt cây tí hon ấy lơ lửng trong trung và bay xa. Tớ thấy tự hào về bố mẹ, và khi ngắm nhìn cái sân trước, tớ thấy tự hào cả về bản thân nữa. Cứ đợi mà xem, đến khi tớ đụng đến cái sân sau! Rồi có khi tớ còn sơn lại cả nhà luôn ấy chứ! Tớ có thể làm được. Tớ có thể.

      Ông Chet trở nên khá trầm ngâm khi nghe tớ kể chuyện, và khi mẹ mang bánh mì kẹp cho hai ông cháu ăn trưa, chúng tớ cứ thế ngồi ăn bên hiên nhà mà ai với ai câu gì. Rồi chính ông phá vỡ bầu khí im lặng. Ông gật gật đầu hướng về phía bên kia đường và : “Ông hiểu nổi tại sao thằng bé lại sang đây và chào hỏi câu nhỉ?”

      “Ai cơ ạ?”, tớ hỏi, rồi nhìn sang bên kia đường theo hướng ông gật đầu. Tấm rèm ở phòng Bryce động đậy, và tớ kìm được ngỡ ngàng: “Bryce ấy ạ?”

      “Đây là lần thứ ba ông thấy nó ngó sang đây”.

      ạ?” Tim tớ đập rộn ràng như thể chú chim non lần đầu tập bay vậy.

      Ông nhíu mày và : “Thôi, có khi ông cháu mình làm nhanh nhanh để còn gieo hạt. Cố gắng tận dụng nắng ấm để hạt còn nhanh nảy mầm”.

      Cuối cùng cũng đến lúc được trồng cỏ. Tớ thấy phấn khích cực kỳ. Nhưng cửa sổ phòng Bryce cứ khiến tớ bị xao lãng liên tục. Liệu cậu ta có nhìn tớ ? Cả buổi chiều hôm đó, chốc chốc tớ lại ngó nghiêng kiểm tra. Nhiều đến mức xấu hổ luôn. Và tớ sợ là ông Chet cũng nhận ra bởi vì lúc mọi việc xong xuôi và hai ông cháu chúc tụng nhau, đại loại là cái sân nhất định rồi đẹp long lanh, ông : “Có lẽ giờ nó xử còn có phần hèn nhát, nhưng ông vẫn rất kỳ vọng vào thằng bé”.

      Hèn nhát ư? Tớ còn biết gì bây giờ? Tớ chỉ còn biết đứng đó, cầm vòi phun và xịt nước liên tục lên chỗ đất gieo hạt.

      Còn ông Chet vẫy tay lâu rồi băng qua đường về nhà.

      Vài phút sau tớ nhìn thấy phía bên kia đường Bryce bộ về nhà. Tớ đờ cả người vì ngạc nhiên. Suốt từ nãy đến giờ tớ cứ đinh ninh là cậu ta ở trong nhà và nhìn tớ, ai mà biết được hóa ra cậu ta lại ra ngoài loăng quăng cơ chứ? Tớ thấy tẽn tò kinh khủng.

      Tớ đành phải quay lưng lại phía cậu ta và cố gắng tập trung tưới sân. Đúng là ngốc chưa từng thấy mà! Ngốc xít miễn bình luận luôn! Và đúng lúc tớ tức đến xịt khói lỗ tai … “Trông thực rất là đẹp đấy, Juli à. Cậu giỏi ”.

      Là Bryce, đứng ngay đó trước cửa nhà tớ. Và tự dưng tớ hết muốn bực tức bản thân nữa. Tớ bực cậu ta. Cậu ta là cái thá gì mà dám đứng đấy ra cái điều bề mà khen với chả ngợi chứ? Gì mà “cậu giỏi ”? Cậu ta chả có cái quyền cóc khô gì để mở miệng ra bất cứ lời nào sau những gì mà cậu ra làm.

      Tớ định mắng cho Bryce trận té tát cậu ta ngay: “Này Juli, tớ xin lỗi vì những gì tớ làm. Tớ biết là… tớ sai rồi”.

      Tớ nhìn cậu ta, nhìn thẳng vào đôi mắt xanh biếc sáng ngời của cậu ta. Và tớ cố gắng làm như ông Chet – tớ cố nhìn ngoài đôi mắt ấy. Điều gì chứa sau đôi mắt ấy? Cậu ta nghĩ gì? Có thực là cậu ta thấy có lỗi ? Hay cậu ta chỉ giả vờ giả vịt?

      Nhưng giống y như nhìn vào mặt trời vậy. Tớ bị chói mắt.

      Tớ thể nhớ được là hai đứa tớ những chuyện gì sau đó, chỉ trừ mỗi việc là cậu ta cư xử rất thân thiện và còn làm tớ cười nữa. Và sau khi cậu ta rồi, sau khi tớ tắt vòi nước và vào trong nhà, tớ cảm thấy rất, rất kỳ lạ.

      Cả buổi tối hôm đó, tớ cứ chập chờn giữa cảm giác thất vọng và bứt rứt. Tệ nhất là chính tớ cũng biết được mình thất vọng hay bứt rứt vì cái gì. Đương nhiên là vì Bryce rồi, nhưng vì sao tớ lại thể chỉ cứ bực tức cậu ta thôi? Cậu ta đúng là… tên xấu xa mà. Hay là vui sướng? Vì sao tớ lại thể chỉ cứ vui thôi? Cậu ta qua nhà tớ cơ mà. Cậu ta đứng trước cửa nhà tớ nữa. Cậu ta còn toàn những điều hay ho. Và hai đứa còn cười với nhau nữa.

      Thế nhưng tớ lại bực cũng chẳng vui. Và sau rốt tớ cũng nhận ra cảm giác thất vọng mạnh hơn cảm giác bứt rứt. Tớ có cảm giác như có ai đó dõi theo mình. Tớ thấy ghê ghê nên thậm chi còn bật hẳn dậy và chạy kiểm tra tứ tung, cửa sổ, trong tủ rồi cả dưới gầm giường nữa. Nhưng cái cảm giác đó vẫn cứ thường trực.

      Phải đến gần nửa đêm tớ mới hiểu ra.

      Chính tớ. phải ai khác. dõi theo tớ.

    5. CQH

      CQH ^^!

      Bài viết:
      192
      Được thích:
      41,953

      Lù lù và nồng nặc
       Chủ Nhật, tôi tỉnh dậy mà cảm thấy giống như bị cúm. Giống như tôi vừa trải qua cơn mộng mị rối rắm, loạn xà ngầu, lý giải nổi.

      Và những gì tôi biết về kiểu mộng mị xoắn quẩy, loạn xà ngầu, lý giải nổi này là bạn phải tìm mọi cách để rũ chúng ra khỏi đầu. Cố mà quên . Giống nhu chúng chưa bao giờ xảy ra ấy.

      Tôi rũ sạch, đương nhiên, ra khỏi giường từ sớm vì tối hôm trước tôi có ăn được miếng nào tử tế đâu nên giờ đói meo! Nhưng vừa lao vào bếp, tôi liếc ngay thấy bố dang nằm còng queo ghế đệm ngoài phòng khách.

      Thế này là ổn rồi. Đây chính là dấu chứng tỏ chiến tranh vẫn tiếp diễn và tự dưng tôi thấy mình như tên xâm lược ngay trong chính lãnh thổ của mình.

      Bố trở mình rồi rên rên cái gì đó, sau đó co ro trong tấm chăn chiên bé tí, mỏng dính và phì phò thứ thanh chẳng mấy êm tai vào cái gối.

      Tôi tót vào bếp và đổ đầy hự bát toàn ngũ cốc. Đúng lúc tôi chuẩn bị đổ sữa vào mẹ từ đâu lướt tới và nhanh như cắt, nẫng luôn cái bát khỏi tay tôi. “Con phải đợi thôi, con trai”, mẹ . “Hôm nay cả nhà mình phải ăn sáng với nhau”.

      “Nhưng mà con đói lắm!”

      “Ai cũng thế thôi con. Giờ ra, nhanh lên! Mẹ làm bánh kếp, còn con tắm rửa . Nhanh!”

      Cứ làm như tắm là liệu pháp để chữa trị chết đói ấy!

      Nhưng tôi vẫn phải lê tới nhà tắm, và đường tới nhà tắm tôi phát ra phòng khách trống trơn. Cái chăn chiên được gấp ngay ngắn và xếp lại tay ghế, cái gối biến mất… cứ như thể vừa rồi chỉ toàn do tôi tưởng tượng ra vậy.

      Lúc ăn sáng, bố chẳng có vẻ gì là phải ngủ cả đêm ngoài ghế cả. hề có quầng thâm, cũng chẳng hề có sợi ria nào lởm chởm cằm cả. Bố đóng bộ quần soóc ten-nít và áo phông có cổ màu tím phớt, tóc tai được sấy chải chỉn chu như làm. Tôi thấy cái áo trông “ái ái” làm sao ấy nhưng mẹ lại : “Sáng nay trông phong độ lắm, Rick à”.

      Bố nhìn mẹ đầy nghi ngờ.

      Rôi fông bước vào và : “Patsy, nhà ta cứ thơm lừng cả lên ấy! Chào buổi sáng, Rick. Chào cháu, Bryce”. Ông còn nháy mắt với tôi khi ngồi xuống và trải khăn ăn lên đùi.

      “Lyn-et-ta!”, mẹ ngân dài giọng. “Xuống ăn sáng!”

      Bà chị tôi xuất trong cái váy ngắn cũn cỡn, xẻ chỗ nọ, khoét chỗ kia và qủa giày đế bục khủng bố cùng cặp mắt đích thị gấu mèo. Mẹ là hụt hơi nhưng vẫn cố hít sâu và : “Chào buổi sáng, con . Trông con … Chắc sáng nay con định đến nhà thờ với các bạn”.

      “Vầng”. Lynetta làu bàu rồi ngồi xuống.

      Mẹ bưng ra bánh kếp, trứng rán, bát khoai tây và hành tây rán vàng. Bố ngồi im như tượng được chừng phút rồi cuối cùng cũng rũ khăn ăn ra và nhét nó vào cổ áo.

      “Giờ ”, mẹ vừa vừa ngồi xuống, “mẹ nghĩ ra được giải pháp cho vấn đề của nhà ta”.

      “Bắt đầu rồi đấy…”, bố lầm bầm, nhưng mẹ lườm bố cái sắc lẻm khiến bố im bặt.

      “Giải pháp là…”, mẹ vừa xúc bánh kếp vừa , “… nhà mình mời nhà Baker sang ăn tối”.

      Bố kìm được: “Cái gì cơ?”; Lynetta hỏi: “Cả nhà ấy ạ?”; tôi chêm vào: “Mẹ có đùa đấy?”; còn ông vừa chất thêm miếng trứng nữa lên đĩa của mình vừa : “Patsy, đấy đúng là ý quá hay!”

      “Cảm ơn bố”, mẹ mỉm cười rồi quay sang với Lynetta và tôi, “đương nhiên là mẹ đùa, và đúng, có lý gì mà lại cấm Juli và hai cậu qua nhà mình cả”.

      Chị tôi bắt đầu tia lia: “Mẹ có biết là mẹ cái gì đấy?”

      Mẹ vuốt phẳng cái khăn ăn trái đùi. “Có lẽ bây giờ mẹ phải tìm hiểu xem thế nào”.

      Lynetta quay sang tôi và : “Mẹ mời thành viên chủ chốt của ban Nghèo Vãi Tè sang ăn tối – ôi ôi, mới sáng ra mà thấy đời lung linh vô đối!”

      Bố lắc đầu rồi : “Patsy, làm như thế để được cái gì? Ừ cứ cho là tối qua sai. Thế đây là giai đoạn trừng phạt leo thang đấy à?”

      “Đây là điều mà lý ra nhà mình phải làm từ lâu rồi”.

      “Patsy, thôi mà, cho xin. biết là em thấy áy náy về những gì em biết, nhưng bữa ăn tối gượng gạo chẳng giải quyết được gì cả!”

      Mẹ rưới sy-rô lên khắp phần bánh kếp của mẹ, đóng nút chai, liếm ngón tay rồi nhìn xoáy vào mắt bố. “Nhà mình mời nhà Baker sang ăn tối”.

      Chấm hết. Mẹ thêm gì nữa. từ nào.

      Bố hít hơi sâu, rồi thở dài và : “Em muốn thế nào cũng được, Patsy. Nhưng đừng có quên là cảnh báo trước rồi đấy”. Bố cắn miếng khoai tây, vừa trệu trạo nhai vừa : “Thế làm bữa thịt nướng ngoài trời hả?”

      , Rick. Ăn tối đàng hoàng. Giống như lúc nhà mình mời khách hàng của đến dùng bữa ấy”.

      Bố ngừng nhai. “Em trông đợi là bên nhà đó ăn vận tử tế sang đây sao?”

      Mẹ lừ mắt nhìn bố. “Em chỉ mong là cư xử cho ra dáng, đúng như những gì em vẫn nghĩ về thôi”.

      Bố quay lại với món khoai tây. ràng là an toàn hơn hẳn so với việc cãi nhau với mẹ.

      Lynetta rời bàn sau khi ăn hết được toàn bộ phần lòng trắng của quả trứng rán và gần hết cái bánh kếp. người lái, đương nhiên, nhưng nhìn cái cách mà chị ấy vừa ăn vừa khúc khích ràng là chị ấy vui.

      Ông ăn cực nhiều, dù bình thường ông ăn rất nhiều, nhưng tôi chẳng tài nào đoán nổi ông nghĩ gì. Trông ông lại lạnh lùng như pho tượng cẩm thạch. Về phần mình, tôi bắt đầu vẩn vơ suy nghĩ và có linh cảm rằng bữa tối hôm tới chỉ gượng gạo thôi đâu – khả năng cao là nó đống rắc rối. Những quả trứng như binh đoàn thây ma đội mồ sống dậy, lù lù và nồng nặc, lởn vởn lơ lửng đầu tôi.

      Chắc chắn là ông biết rồi, nhưng chẳng còn ai khác trong nhà biết nữa. Nhỡ nó lại bị bung bét ra trong bữa ăn sao? Tôi chắc chắn biến thành thằng mặt thộn khốn nạn bị quay chín giòn.

      Sau đấy, lúc đánh răng, tôi chợt nghĩ có khi nên hối lộ Juli. Kéo con bé về phe tôi để ai khơi ra cái chuyện trứng triếc ấy. Hay là tôi có thể làm thế nào đó ngầm phá hoại bữa tối. Làm cho nó thể xảy ra được. Sao lại chứ? – Tôi dừng lại và nhìn mình trong gương. Sao tôi lại có thể hèn nhát đến thế biết? Tôi nhổ bọt kem đánh răng và ra ngoài tìm mẹ.

      “Sao thế con trai?”, mẹ hỏi tôi khi lau vỉ nướng bánh. “Trông như lo lắng gì thế?”

      Tôi kiểm tra lại lần nữa để chắc chắn là bố hay Lynetta còn lởn vởn quanh đó, rồi thào: “Mẹ hứa là giữ bí mật nhé!”.

      Mẹ bật cười. “Mẹ chắc đâu”.

      Tôi đứng im, chờ đợi.

      “Có thể là chuyện gì bây giờ…”, mẹ hỏi, rồi nhìn tôi và ngừng lau. “Chuyện nghiêm túc rồi. Con trai, mẹ nghe xem nào?”

      lâu lắm rồi tôi còn tông tốc khai báo cách tự nguyện mọi chuyện với mẹ. Chỉ đơn giản là cần thiết nữa; tôi học được cách tự giải quyết các vấn đề. Hoặc ít nhất đấy là tôi nghĩ thế. Cho đến lúc này. Mẹ nắm lấy cánh tay tôi và : “Bryce, mẹ nghe. Chuyện gì thế con?”

      Tôi nhảy lên bệ bếp ngồi, rồi hít hơi sâu và : “Là về mấy quả trứng của Juli ạ”.

      “Về trứng… của con bé?”

      “Vâng. Mẹ có nhớ thảm kịch con gà–gà mái–khuẩn salmonella ?”

      “À, cái đó từ lâu rồi nhưng ừ, mẹ có nhớ…”.

      … chuyện mà mẹ biết chính là Juli chỉ mang trứng sang mỗi lần đó đâu. Mà là bạn ấy mang sang hàng tuần… hay đại loại thế”.

      “Con bé tuần nào cũng mang sang sao? Thế sao mẹ lại biết?”

      … tại con sợ bố mắng con vì với bạn ấy là nhà mình muốn lấy trứng, thế nên con chặn đứng việc này. Con canh xem lúc nào bạn ấy đến mở cửa, để bạn ấy kịp bấm chuông, sau đó con vứt trứng vào thùng rác trước khi mọi người biết là bạn ấy đến”.

      “Ôi trời ơi, Bryce!”

      … con cứ nghĩ là rồi nhà bạn ấy mang sang nữa. con gà đẻ được trứng trong bao lâu chứ?”

      “Nhưng giờ mẹ thấy là nhà bạn ấy mang sang nữa?”

      “Dạ. Tại vì tuần trước. Vì Juli bắt gặp con vứt hộp trứng của bạn ấy vào thùng rác ở ngoài sân”

      “Ôi ”.

      “Chính thế đấy ạ”.

      “Thế con gì với Juli?”

      Tôi cụp mắt xuống và lí nhí: “Con với bạn ấy là nhà mình sợ bị ngộ độc salmonella vì cái sân nhà bạn ấy quá bẩn. Bạn ấy khóc rồi chạy về nhà. Và sau đó con thấy bạn ấy sửa sang lại cái sân”.

      “Ôi, Bryce ơi là Bryce!”

      “Dạ, chuyện là thế đấy ạ”.

      Mẹ như chết lặng; rồi rất khẽ, mẹ cất tiếng: “Cảm ơn con với mẹ, Bryce à. Nó giúp mẹ hiểu ra nhiều điều lắm”. Mẹ lắc lắc đầu rồi tiếp: “Chắc là nhà người ta phải giận nhà mình lắm”, rồi mẹ lại lau vỉ nướng. “Như thế lại càng có lý do mời chú ấy sang nhà mình ăn tối”.

      Tôi thào: “Mẹ thề là giữ bí mật chuyện mấy quả trứng rồi đấy nhé! Ý con là, Juli kể cho ông rồi, nên ông biết, nhưng con biết chuyện này lộ ra ngoài, nhất là với bố”.

      Mẹ nhìn tôi lúc lâu, rồi : “ mẹ nghe xem con học được bài học nhớ đời chưa, con trai?”

      “Con biết lỗi rồi mà mẹ”.

      “Vậy được rồi”.

      Tôi thở phào tiếng. “Con cảm ơn mẹ”.

      “À mà Bryce này?”

      “Gì ạ?”

      “Mẹ rất vui vì con kể cho mẹ nghe chuyện này”. Mẹ hôn lên má tôi rồi mỉm cười và : “Giờ có phải là mẹ nghe con hứa hôm nay con cắt cỏ đúng ?”

      “Vâng”, tôi rồi ra ngoài sân cắt cỏ.

      Tối đó, mẹ thông báo là nhà Baker sang ăn tối lúc sáu giờ tối ngày thứ Sáu. Thực đơn gồm có cá hồi om, cơm cua kiểu Ý, và rau tươi trần. Và ai trong nhà hòng trốn được bữa tối hôm đó. Bố lầm bầm rằng nếu thực muốn tổ chức ăn uống lẽ ra cứ làm bữa tiệc nướng lại hay vì ít nhất là bố còn có việc mà làm, nhưng vừa nghe đến đó, mẹ nã bố ngay bằng đôi mắt hình đại bác nên bố đành im thít.

      Thế đấy. Nhà họ đến. Và chính điều này khiến việc nhìn thấy Juli ở trường lại càng thoải mái tợn. phải vì con bé ấy rối rít lên vì chuyện bữa tối hay khoa chân múa tay hay nháy mắt ra hiệu gì gì. hề, con bé lại tránh mặt tôi. Nó chào nếu hai đứa vô tình đụng mặt nhau nhưng thay vì luôn luôn ở trong tầm mắt tôi, kiểu như chỉ cần quay lại thôi là tôi có thể nhìn thấy con bé đứng đấy, , giờ tôi chẳng thấy nó đâu cả. Con bé chắc chắn là chui vào bằng cửa hậu và cố tình lòng vòng khắp các lối quanh trường. Chẳng biết nữa. Con bé cố tình tránh.

      Rồi tôi phát ra mình nhìn con bé lúc ngồi trong lớp. giáo giảng bài và mọi cặp mắt đều hướng lên … trừ tôi. Mắt tôi cứ mải vơ vẩn nhìn về phía Juli. Như thể rất là lạ ấy. phút trước tôi còn nghe giáo , và phút sau tôi chuyển kênh, quay sang nhìn Juli.

      Phải đến tận tiết Toán hôm thứ Tư tôi mới nhận ra. Lúc Juli thả tóc xuống hai bên vai và nghiêng nghiêng đầu, trông con bé giống hệt bức ảnh báo. chỉ đơn giản là giống đâu – góc nhìn có khác và cũng chẳng có gió thôi bay mái tóc – nhưng đúng là trông giống trong ảnh. Rất rất giống.

      Chính liên tưởng này khiến tôi thấy lạnh cả sống lưng. Và rồi tôi lại vơ vơ vẩn vẩn – biết con bé nghĩ gì nhỉ? Liệu có đúng là nó thấy hứng thú về mấy cái chuyện rễ chùm, rễ cọc gì ?

      Darla Tressler bắt quả tang tôi nhìn Juli, và tức ói máu mất, con bé đó nhìn tôi rồi cười đầy gian xảo. Nếu tôi mà nhanh tay làm cái gì đó thể nào chuyện này cũng bị phát tán còn nhanh hơn cả cháy rừng. Thế là tôi liếc nhìn nó và thào: “Cười cái gì? Có con ong bay tóc nó, hiểu chưa?”, rồi tôi hua hua ngón tay, giả bộ chỉ trỏ: “Đấy, nó bay kia kìa! Nhìn thấy chưa?”

      Trong lúc Darla mải nghển cổ theo hướng tay tôi chỉ để tìm con ong tôi cố gắng tập trung toàn bộ tinh thần vào bài học cho đến hết giờ. Với tôi ấy mà, bị quay bởi cái thể loại như Darla Tressler chỉ có tàn đời.

      Tối hôm đó, lúc ngồi làm bài tập, để chứng minh với bản thân rằng tôi nhìn nhầm, tôi lôi tờ báo đó ra khỏi thùng rác. Vừa lật giở tôi vừa tự nhủ rằng đó chẳng qua chỉ là bóp méo thực tế; chỉ là do tôi tưởng tượng ra mà thôi, chứ thực ra con bé đó trông chẳng hề giống như thế tẹo nào…

      Nhưng đúng là con bé đó . Bừng sáng tờ báo. Đứa con ngồi trong lớp Toán, cách tôi hai hàng và ghế.

      Lynetta từ đâu nhảy vào. “Cho tao mượn cái gọt bút chì”, chị ấy .

      Tôi gập mạnh quyển sổ lại để che tờ báo rồi gắt lên: “Chị biết gõ cửa à?. Và rồi, vì chị ấy tiến lại gần mà tờ báo vẫn thò ra ngoài nên tôi đành tống đại quyển sổ vào ba-lô.

      “Mày giấu diếm cái gì thế hả cu em?”

      “Chẳng có cái gì cả. Mà chị thôi ngay cái kiểu gọi như thế ! Và đừng có bao giờ tự ý chui vào phòng em nữa!”.

      “Đưa tao cái gọt bút chì tao ngay”, chị ấy vừa vừa chìa tay ra.

      Tôi bới trong ngăn kéo rồi quẳng cho Lynetta, và đương nhiên, chị ấy biến mất .

      Nhưng chỉ hai giây sau, mẹ lại gọi tôi xuống, và sau đó , đấy, tôi quên tịt mất là tờ báo vẫn còn kẹp trong quyển sổ.

      Cho đến tận tiết đầu tiên sáng hôm sau. Chết tiệt! Giờ tôi phải làm gì đây? Tôi thể đứng lên rồi vứt nó . Thằng Garrett ngồi ngay kia. Hơn nữa, Darla Tressler cũng học môn này, và tôi biết thừa – nó vẫn ngồi săm soi chuyện con ong. Nó mà biết được tôi bị châm cho chết luôn.

      Chợt Garrett nhoài người sang để xé tờ giấy như nó vẫn thường làm mười bốn lần trong ngày, chỉ có điều lần này tôi cứ như bị ma nhập, tôi đập mạnh vào tay nó.

      “Êu mày””, nó hỏi. “Mày bị làm sao thế?”

      “Tao xin lỗi”, tôi , kịp nhận ra là nó chỉ muốn xin ít giấy có dòng kẻ chứ phải là tờ báo.

      “Này”, nó tiếp. “Mày có biết là dạo này mày ngơ ngơ lắm ? Có đứa nào với mày thế chưa?”. Nó xé tờ giấy trong quyển sổ rồi nhìn thấy mép tờ báo thò ra. Nó nhìn tôi, và trước khi tôi kịp động thủ, nó lôi vèo tờ báo ra.

      Tôi nhào vào và giật tờ báo ra khỏi tay nó, nhưng quá muộn. Nó kịp nhìn thấy bức ảnh.

      để nó kịp câu gì, tôi gí sát mặt vào nó và : “Mày ngậm mồm, chưa? phải như mày nghĩ đâu”.

      “Uầy uầy, mày bình tĩnh cái nào. Tao nghĩ gì đâu…”. Nhưng tôi có thể cảm nhận được tiếng cách-cách-cách vang lên trong não nó. Rồi nó nhếch mép nhìn tôi và : “Chắc chắn là mày phải có lời giải thích tuyệt cú vì sao mày lại kè kè bên mình ảnh của Juli Baker”.

      Cái kiểu Garrett khiến tôi thấy ớn ớn. Giống như lởn vởn trong đầu nó là cái ý tưởng quay chín tôi trước cả lớp. Tôi nhoài người về phía nó và rít qua kẽ răng: “Ngậm mồm, chưa?”

      giáo gõ gõ thước kẻ để ổn định trật tự nhưng làm thế sao mà ngăn nổi thằng Garrett cười đểu tôi hoặc nhấp nhỉnh lông mày về phía quyển sổ của tôi. Sau giờ học, Darla cố gắng tỏ ra thản nhiên như có chuyện gì, nhưng là con bé giương ra-đa và hóng hớt tình hình. Nó săm soi tôi cả ngày luôn, chính vì thế mà có lấy cơ hội nào cho tôi thanh minh với Garrett.

      Mà giờ tôi định gì với nó cơ chứ? Rằng tờ báo ở trong quyển sổ chỉ vì tôi cố giấu chị tôi à? Biết đâu thế lại được.

      Hơn nữa, tôi cũng muốn dối về chuyện này. Tôi thực muốn kể cho Garrett nghe. Ý tôi là, nó là bạn tôi, và có quá nhiều chuyện xảy ra trong mấy tháng vừa rồi khiến tôi thấy nặng nề vô cùng. Tôi nghĩ rằng nếu chuyện với nó có khi nó giúp tôi trở lại bình thường. Giúp tôi khỏi nghĩ ngợi linh tinh. Nhìn chung Garrett rất đáng tin trong khoản này.

      Cũng may, trong giờ Nghiên cứu Xã hội, cả lớp tôi lại có tiết tự học trong thư viện để tìm tài liệu cho bài báo cáo về nhân vật lịch sử nổi tiếng. Darla và Juli đều học môn này nhưng cuối cùng tôi cũng lôi được Garrett vào góc thư viện mà bị hai đứa con phát . Lúc chỉ còn hai thằng với nhau, tôi bắt đầu kể với Garrett chuyện về mấy con gà.

      Nó lắc đầu nhìn tôi và : “Mày cái gì đấy?”

      “Mày có nhớ lúc tao với mày đến rồi nhòm qua hàng rào nhà con bé ?”

      “Hồi lớp sáu ấy hả?”

      “Ừ. Nhớ hồi đó mày lừa đảo tao vụ con gà mái trông như thế nào ?”

      Nó đảo đảo mắt. “ phải nữa đấy chứ…”.

      “Cái gì? Mày chả biết cái quái gì về gà với qué cả. Tao giao phó cả mạng sống của tao vào tay mày, thế mà mày dìm tao vào hố phân!”

      Rồi tôi kể cho nó nghe về bố, về mấy quả trứng và khuẩn salmonella, và cả việc tôi vứt trứng trong suốt gần hai năm.

      Nó chỉ nhún vai và : “Tao thấy cũng dễ hiểu thôi”.

      “Mày biết đâu, tao bị con bé bắt quả tang!”

      “Ai cơ?”

      “Juli!”

      “Uầy!”

      Thế rồi tôi kể cho nó nghe tôi những gì, và ngay sau đó con bé làm dũng sĩ diệt cỏ dại ở sân trước nhà nó ra sao.

      “Ừ, thế sao mày? Sân nhà nó lộn xộn đâu phải lỗi của mày đâu?”

      “Nhưng rồi tao phát ra đấy phải là nhà của nó. Nhà nó nghèo lắm vì bố nó phải nuôi ông em trai bị thiểu năng”.

      Garrett nhìn tôi, toe miệng cười hí hí: “Bị thiểu năng à? Hơi bị hay đấy”.

      Tôi tin nổi vào tai mình. “Cái gì?”

      đấy”, nó trả lời, miệng vẫn ngoác ra, “Juli ấy”.

      Tim tôi bỗng đập thình thịch và hai bàn tay từ từ siết lại. Lần đầu tiên kể từ khi học được cách lặn khỏi rắc rối, tôi muốn tẩn ai đấy trận.

      Nhưng giờ tôi ở trong thư viện. Và hơn nữa, trong thoáng chốc, tôi chợt nghĩ nếu tôi đánh Garrett vì những gì nó lật lọng và bô bô với cả trường là tôi thích Juli Baker, mà tôi đâu có thích Juli Baker!

      Và thế là tôi đành gượng cười, “À ừ”, rồi viện cớ để tránh nó.

      Lúc tan học, Garrett rủ tôi qua nhà nó chơi lúc nhưng tôi chẳng thấy hứng thú gì cả. Tôi vẫn còn muốn đập cho nó trận bầm dập.

      Tôi cố gắng tự nhủ mình phải kiềm chế, nhưng là trong thâm tâm tôi cáu thằng này đến phát điên. Nó vượt quá ranh giới. vượt quá xa.

      Và lý do khiến việc lờ chuyện này thực còn khó khăn hơn gấp vạn lần, chính là vì đứng ngay cạnh thằng bạn tôi, cũng ở phía bên kia ranh giới ấy, chính là bố tôi.

    6. ^^! Nếu bạn không gửi link bài viết trên Facebook được, hãy sử dụng link trong khung này để chia sẻ bài viết :