1. Quy định post bài trong Khu Edit – Beta – Convert

    Đặt Title theo mẫu [Tên truyện] dấu cách - [Tên tác giả] (Update chương)

    Hình bìa truyện

    Tác giả

    Thể loại

    Số chương

    Nguồn convert (nếu có)

    Tên Editor & Beta

    Nick Facebook, Mail liên lạc

    Đặc biệt: 1 editor ko được mở quá 3 Topic

    Quy định cho editor

    Box Edit – Beta – Convert chỉ đăng những truyện edit, beta, convert của Cung; không đăng truyện sưu tầm của trang khác trong Box.

    Chủ topic chịu trách nhiệm hoàn thành topic, không drop, không ngưng edit quá 1 tuần. Trường hợp không theo tiếp được truyện thì phải báo với Ad hoặc Mod quản lí Box lý do không thể theo tiếp và để BQT tiếp nhận.

    Nếu drop không có lý do sẽ bị phạt theo quy định của cung: Link

    Mỗi topic nên đặt 1 lịch post theo tuần hoặc tháng để member dễ theo dõi. Nếu post 1 tuần 10c sẽ được tặng thêm 100 ruby (liên hệ với quản lý của box để được thưởng)

    Khi hoàn thành nên vào Topic báo danh để được thưởng điểm thêm. Điểm thưởng là gấp 2 lần số điểm được hưởng của cả bộ. Ví dụ:

    Bạn edit 1 bộ 100c nhận được 1000 ruby thì sẽ được thưởng 2000 ruby.

    Quy định Đối với Readers:

    Comt thân thiện, comt nhắc nhở truyện nhẹ nhàng

    Không comt với những lời lẽ quá khích, sử dụng ngôn từ đả kích editor, nhân vật, tác giả...

    Không comt gây war, hối truyện thiếu thiện cảm

    Nếu vi phạm lần đầu nhắc nhở. Lần sau -10ruby\lần

    Không comt thanks (trường hợp muốn thanks editor thì nhấn like để ủng hộ)

    Quản lý box Truyện Edit&Beta:

    lolemcalas, haruka, Hằng Lê, Ngân Nhi

Bình An Trọng Sinh - Dư Phương (Full)

Thảo luận trong 'Hiện Đại Hoàn'

  • ^^! Nếu bạn không gửi link bài viết trên Facebook được, hãy sử dụng link trong khung này để chia sẻ bài viết :
    1. CQH

      CQH ^^!

      Bài viết:
      192
      Được thích:
      41,954
      Chương 55: bắt đầu kế hoạch

      Edit: Quảng Hằng

      HAPPY NEW YEAR!!!


      Tại sao Công ty AOMI đột nhiên liền nguyện ý đại diện cho LENKA vậy?

      Lý do ra rất đơn giản, bởi vì vị nhân viên cấp cao của Công ty AOMI chính tai nghe Tập đoàn Nghiêm thị muốn tiến quân vào lĩnh vực mỹ phẩm này, mà cố ý muốn dùng mặt hàng chủ lực để làm nền tảng mà đó lại là LENKA, là sản phẩm mà công ty AOMI vẫn do dự quyết.

      Nếu như công ty LENKA biết Tập đoàn Nghiêm thị có ý định muốn hợp tác với bọn họ, vậy tìm công ty AOMI. Nhãn hiệu mà ngay cả Nghiêm Túc cũng cảm thấy có tiềm lực, bọn họ có lí do gì cự tuyệt, cho nên thứ hai Hội đồng quản trị mở xong, Công ty AOMI liền quyết định chính thức cùng LENKA ký hợp đồng, làm đại diện LENKA độc quyền tiêu thụ tại Trung Quốc.

      Bình An cảm giác ngày nghỉ đông này mình rất bận, cửa hàng mới của bắt đầu trùng tu, nhưng đối với việc tư vấn thẩm mỹ cũng rành lắm, cho nên Trình Vận muốn thừa dịp tại có thời gian nghỉ, mỗi ngày rút ra nửa ngày đến gian thẩm mỹ dưới lầu của Công ty AOMI để học tập các loại kiến thức cơ bản về chăm sóc da, cũng cần học quá cặn kẽ, chỉ cần biết đại khái là được rồi.

      Quyền đại lý LENKA ở trong nước là do Trình Vận phụ trách, Bình An lo lắng cửa hiệu của mình cách nào gia nhập liên minh LENKA, chỉ cần chuẩn bị tiền, cùng bản kế hoạch dự tính sẵn lúc trước sửa lại cho hoàn thiện, sau đó thừa dịp nghỉ đông này có thời gian, tới chỗ của Trình Vận học tập chút kiến thức bảo dưỡng da. Mình cũng thể mở ra cửa hiệu chuyên kinh doanh mỹ phẩm mà lại có chút kiến thức nào về dưỡng da được.

      Bình An cùng Trình Vận hẹn chiều nay hai giờ gặp mặt, sau đó trở về phòng rửa mặt, đổi bộ quần áo thoải mái mềm mại, lúc xuống lầu, dì Liên cho biết, ba mới vừa gọi điện thoại về nhà cho , hỏi trở lại chưa.

      Điện thoại di động của mang ở người, có hai cuộc gọi nhỡ đều là ba gọi.

      gọi lại, là Lê Thiên Thần nghe điện thoại.

      Quan hệ của và Lê Thiên Thần lúc này dường như trở nên rất cứng ngắc, Bình An làm sao cũng gọi ra câu Thiên Thần, "Tôi tìm ba tôi."

      "Đổng Trưởng mới vừa vào họp, tối nay có thể gặp khách hàng đặc biệt, có lẽ về sớm đâu." Lê Thiên Thần dịu dàng trả lời, vốn là còn chưa có tìm ra biện pháp gì khiến Bình An mình lần nữa, hôm nay lại cùng Đỗ Hiểu Mị xảy ra quan hệ, trong lòng ta rất bối rối, thái độ đối đãi với Bình An càng ngày càng cẩn thận.

      "A, biết rồi." Bình An nhàn nhạt đáp lời, ngắt điện thoại.

      Lê Thiên Thần khép lại nắp điện thoại di động, nhàng than tiếng, mắt đầy chán nản, ta có kinh nghiệm đuổi theo trẻ, đối với Bình An, ta biết nên làm sao bây giờ.

      có cho phép tự mình nghĩ quá nhiều, Lê Thiên Thần lần nữa vào phòng làm việc của Phương Hữu Lợi, bên trong công ty còn có gian phòng họp đặc biệt, Phương Hữu Lợi cùng Nghiêm Túc hai người ở bên trong thương lượng về hạng mục Phượng Hoàng thành.

      ta nghĩ tới Phương Hữu Lợi lại vẫn nguyện ý mạo hiểm, về sau cơ hội phải tiếp xúc với Nghiêm Túc còn rất nhiều.



      *********



      Ăn xong cơm tối xong, Bình An ở vườn hoa gần đó chạy vòng, về đến nhà, cầm phải máy vi tính xách tay ngồi vào ghế sa lon mềm mại rộng rãi, gõ bản kế hoạch của .

      bước đầu tiên là phải đem cửa hàng ở trường học kinh doanh thành công, muốn chứng minh mình, phải chỉ có thể dựa vào ba mới có thể sống, trước khi chính thức tiến vào Phương thị, nhất định phải gây ấn tượng tốt, nếu cho dù vào Phương thị, cũng chỉ là bình hoa, còn là bình hoa đủ tiêu chuẩn.

      Bất tri bất giác đến chín giờ, bên ngoài hạ xuống mưa phùn lất phất, sắp gần mùa xuân, khí trời cũng bắt đầu thay đổi trở nên ẩm ướt, Bình An vô cùng ghét trời mưa mùa đông, cái loại rét lạnh đó là rót vào trong xương.

      Thể chất của là sợ lạnh.

      Đem bản kế hoạch save lại, đóng laptop, đem nhiệt độ phòng khách chỉnh cao cao chút, đứng dậy vào phòng bếp pha bình trà nóng.

      Ba còn chưa trở lại, biết tối nay có thể lại uống rượu hay . Nghĩ đến sức khỏe thân thể của ba, tâm Bình An co rút đau đớn chút, mấy ngày nay phải tìm thời gian bồi ba đến bệnh viện làm cái kiểm tra toàn thân mới được, nhất định phải để ba khỏe mạnh, bởi vì mệt nhọc quá độ mà dẫn đến bệnh tim, hoàn toàn là có thể tránh khỏi.

      có cơ hội làm lại lần, làm sao còn có thể trơ mắt nhìn thân thể ba trở nên kém? Trừ việc phải chú ý thân thể của ba, còn phải giúp ông giảm bớt áp lực công việc.

      suy nghĩ, bên ngoài liền truyền đến tiếng mở cửa.

      để ly xuống ra, thấy Phương Hữu Lợi đổi dép.

      "Ba!" Bình An cười nghênh đón, nhận lấy Âu phục cánh tay Phương Hữu Lợi, ngửi thấy người ông có mùi rượu nhàn nhạt, cái miệng nhắn khỏi vểnh lên, "Ba, ba lại uống rượu."

      "Uống chút thôi." Phương Hữu Lợi cười , vuốt vuốt đỉnh đầu Bình An, "Mấy ngày nay có luồng khí lạnh, con đừng ra ngoài."

      "Ba tắm , con nấu chén cháo trắng cho ba." Bình An cười hì hì .

      Hôm nay dì Liên có ở đây, cơm tối đều là Bình An tự mình làm.

      "Con có thể nấu cháo sao?" Phương Hữu Lợi kinh ngạc hỏi.

      "Ba chớ xem thường con nha, lập tức biết ngay." Bình An cười .

      "Được." Phương Hữu Lợi cười gật đầu, lên lầu.

      làm sao biết nấu cháo? Vì lấy lòng Lê Thiên Thần, ban đầu học nấu nướng nửa năm, rửa tay nấu canh cho ta cũng rất nhiều năm, tài nấu nướng tính là đứng đầu, nhưng cũng tính là kém.

      Vo gạo bỏ vào nồi, chỉnh độ lửa vừa đủ, khi cháo vừa chin, đập trứng gà bỏ vào trong cháo, nấu thêm lát, mới thả chút muối, trong chốc lát, mùi thơm của cháo cùng trứng gà quyện chung vào nhau.

      Lúc Phương Hữu Lợi xuống, ngửi được mùi thơm, còn có chút kinh ngạc, " nghĩ tới con là có bản lãnh."

      Bình An múc thêm chén cháo nữa cho Phương Hữu Lợi, "Ba à, bản lãnh của con còn nhiều lắm, về sau ba biết."

      "Ba chờ." Phương Hữu Lợi uống hớp hoa cháo, cảm thấy kinh ngạc, nghĩ tới mùi vị đúng là tệ.

      "Đúng rồi, ba à, lần cuối ba đến bệnh viện kiểm tra thân thể là khi nào?" Bình An cũng tự múc chén, cười hỏi Phương Hữu Lợi.

      "Nửa năm trước, thân thể ba vô cùng cường tráng." Phương Hữu Lợi nhíu mày suy nghĩ chút, ông rất chú ý tập thể dục, cho nên đối với thân thể của mình rất tự tin.

      "Mấy ngày nữa chúng ta làm kiểm tra tổng quát toàn thân nhé?" Bình An giống như lơ đãng hỏi.

      Phương Hữu Lợi nhìn về phía Bình An, đáy mắt nhiều mấy phần lo lắng, "Bình An, thân thể của con sao chứ?"

      " sao ạ, chỉ là con nhớ cũng lâu rồi con cũng chưa có kiểm tra sức khỏe, ba với con có được hay ?" Bình An làm nũng hỏi.

      "Được, hai ngày nữa ba sắp xếp thời gian, chúng ta cùng ." Phương Hữu Lợi làm sao cự tuyệt Bình An, mặc kệ bận rộn bao nhiêu cũng nặn ra thời gian.

      Bình An ngọt ngào nở nụ cười. Phương Hữu Lợi tựa như nhớ tới cái gì, ngẩng đầu với Bình An, "Lễ mừng năm mới năm nay chúng ta về Thành phố J đón năm mới, bác trai con nhớ con.”

      "A, vâng ạ!" Trong lòng Bình An ngẩn ra, chần chờ chút mới gật đầu.

      Thành phố J là nhà cũ của ba, số lần cùng ba trở về cũng vượt qua năm lần, bác trai cùng bác trong ấn tượng...... Dường như dễ ở chung.

      nhớ kiếp trước cũng là năm nay trở về Thành phố J, còn giống như xảy ra chuyện vui.

      Là bác trai muốn ba đem họ Phương Húc điều đến Tổng Công Ty, muốn tương lai ba đem Phương thị giao cho họ xử lý, ba đồng ý, cùng bác trai tan rã trong vui......
      Last edited by a moderator: 1/9/14
      Thuy12497, Nguyên Nguyễn, Nga Nhi5 others thích bài này.

    2. CQH

      CQH ^^!

      Bài viết:
      192
      Được thích:
      41,954
      Chương 56: kiểm tra thân thể

      Edit: Quảng Hằng


      Chiều thứ hai, Bình An lại đến Công ty AOMI tìm Trình Vận.

      Trình Vận so với mấy ngày trước nhìn thấy dường như dịu dàng ít, hai mắt luôn nở nụ cười, làm cho người ta có cảm giác chính là chìm đắm ở trong bể tình.

      Nhìn thấy bộ dạng hạnh phúc này của Trình Vận, Bình An cũng tâm chúc phúc cho . Có lẽ tình mà Lương Phàm biểu đạt giống như nghĩ, tình có bình thản cũng có kịch liệt, có lẽ tình cảm của Lương Phàm đối với Trình Vận là thâm trầm kín kẽ, thể vì vậy cho là Lương Phàm xem ra đủ Trình Vận.

      Tình như người uống nước, lạnh ấm tự biết.

      theo Trình Vận tới thẩm mỹ viện dưới lầu, gian phòng này ở hội quán thẩm mỹ của Công ty AOMI cũng có tiếp đón khách hàng, mà là giới hạn trong thành viên của công ty học trang điểm, hoặc là chiêu đãi hội viên VIP đặc biệt của công ty. Nơi này có cả chuyên gia đứng đầu về thẩm mỹ, ít phu nhân có danh tiếng của Thành phố G cũng đến chỗ này để được các chuyên gia tư vấn, dĩ nhiên, số lượng tiêu dùng cũng là tương đối khả quan.

      Trong lớp học này có đủ mọi lĩnh vực từ trang điểm, thể hình, dưỡng tóc, tập dưỡng sinh, thể dục thẩm mỹ, sơn móng tay, thiết kế hình tượng cá nhân, thậm chí còn có kết hợp với sản xuất công nghiệp, bao gồm thời trang cùng đồ trang sức, muốn tham gia dạ vũ, cũng có thể tới chỗ này để các chuyên gia tư vấn từ y phục đến trang sức, chung tạo hình ảnh hoàn mỹ từ đầu đến chân.

      Hội quán thiết kế theo phong cách châu Âu, ánh đèn nhè , làm cho người ta loại cảm giác ấm áp yên tĩnh, tựa như từ đô thị ồn ào đột nhiên tới gian yên ắng dịu dàng, tách biệt khỏi huyên náo của đường phố bên ngoài, cảm giác thời gian cũng ngưng bước chân.

      Trình Vận giới thiệu chủ nhiệm hội quán cho Bình An, là dưới ba mươi tuổi, gọi là Hàn Á Lệ, thành thục, với mái tóc ngắn đơn giản, vóc người cao gầy, đôi mắt xếch hẹp dài, mũi cao thẳng, miệng hơi rộng, thoạt nhìn là người khôn khéo có khả năng, giống vẻ dịu dàng của Trình Vận, Hàn Á Lệ làm cho người ta có cảm giác là tương đối lãnh đạm và mạnh mẽ.

      "Alice, mình giao Bình An cho bạn, mấy ngày tới bạn dạy ấy chút kiến thức đơn giản về bảo dưỡng da nhé." Trình Vận cũng Bình An là công chúa của Tập đoàn Phương thị, chỉ giới thiệu là bạn của mình, muốn học chút kiến thức chăm sóc da về tự dưỡng tại nhà.

      Hàn Á Lệ gật đầu với Trình Vận, hai người bọn họ giao tình bí mật coi như tệ, "Được, thành vấn đề, chỉ là gần đây là mùa thịnh vượng, có thể có quá nhiều thời gian tiếp đón Phương tiểu thư."

      " sao, khi nào chị có thời gian em đều thành vấn đề." Bình An cười , có việc cầu người, làm sao còn dám cầu quá nhiều.

      "Tốt lắm, bắt đầu từ bốn giờ chiều, mỗi ngày hai giờ, Phương tiểu thư có vấn đề gì ?" Hàn Á Lệ khách sáo mà hỏi thăm.

      " thành vấn đề." Bình An cười .

      Trình Vận mỉm cười nhìn Bình An, đáy mắt thoáng qua tia tán thưởng, bé này gia cảnh giàu có, coi như cái gì cũng đều cần làm, cũng có thể sống cuộc sống như công chúa cả đời, khó được còn có nghị lực cùng quyết tâm như vậy. Quan trọng nhất, là Bình An kiêu căng ngang ngược chút nào, ngược lại rất bình thản đáng , mặt luôn mang theo nụ cười ngọt ngào, làm người ta nhịn được sinh lòng hảo cảm với .

      như thế...... Tương lai chắc chắn tầm thường.

      Hàn Á Lệ cười cười, "Vậy tốt."

      Trình Vận với Bình An, "Bình An, chị còn phải họp, em ở nơi này được ?"

      "Dạ được, chị Vận họp ạ." Bình An cười .

      Sau khi Trình Vận rời , Hàn Á Lệ liền mang theo Bình An tới phòng làm việc của , vốn còn tưởng rằng Phương Bình An này là học viên học trang điểm muốn đến đây để học, nhưng nghe ý của Trình Vận lại hiển nhiên phải, hơn nữa thái độ đối với Phương Bình An cũng khá khác biệt.

      Nghĩ đến thân phận của Trình Vận, Hàn Á Lệ liền phỏng đoán Phương Bình An chắc cũng là thiên kim của công ty, là đứa con riêng....

      Trình Vận là đứa con riêng, vào năm mười tuổi mới được nhận vào Trình gia, chuyện này phải là bí mật.

      Kế tiếp trong mấy ngày học bổ túc, thái độ của Hàn Á Lệ đối đãi với Bình An vẫn là lạnh nhạt, thích thân phận của Bình An, theo ý , con riêng đều là kết quả phá hoại gia đình của người khác. Trình Vận là ngoại lệ, lúc cùng mẹ đến Trình gia, Trình phu nhân bệnh qua đời.

      ràng thân phận của Bình An lắm, cho nên giữ vững thái độ khách sáo xa cách là tốt nhất.

      Bình An đối với thái độ của Hàn Á Lệ cũng để ý nhiều, mỗi ngày học hai giờ kiến thức chăm sóc da, bình thường nếu tới sớm, tới phòng làm việc của Trình Vận ngồi lát, xem chút tư liệu về LENKA, hoặc là cùng quản lý nhãn hiệu học tập kỷ xảo tiêu thụ.

      Những ngày sau này cũng coi như phong phú.

      Cứ như vậy qua tuần lễ, cách mùa xuân cũng chỉ còn dư lại nửa tháng, Phương Hữu Lợi trong lúc cấp bách cũng rút ra được ngày thời gian cùng Bình An cùng nhau đến bệnh viện làm kiểm tra thân thể.

      Phương gia đương nhiên là có mấy bác sĩ tư nhân, họ Hà, tên gọi Hà Tư Lâm, khoảng ba mươi tuổi, làm bác sĩ tư nhân của Phương gia hai năm. Cha của Hà Tư Lâm là Hà Nhất Giang, ban đầu cũng là bác sĩ của mẹ Bình An, cũng là viện trưởng bệnh viện tư nhân.

      Hà gia cùng Viên gia là thế giao, Hà Nhất Giang lớn hơn Viên Lệ Hoa sáu tuổi, cha mẹ hai nhà vốn có ý định trở thành thân gia, chỉ là sau này Viên Lệ Hoa lúc ở đại học gặp gỡ Phương Hữu Lợi, Hà Nhất Giang mới cưới người khác.

      Những việc này đều là chuyện qua.

      Hà Nhất Giang hôm nay cũng xem Bình An như con của mình, khúc mắc đối với Phương Hữu Lợi cũng tiêu trừ khi Viên Lệ Hoa bị bệnh qua đời, mặc dù phải bạn tốt, nhưng có thể chuyện trò vui vẻ rồi.

      “Hiếm khi thấy còn nhớ đến chuyện muốn kiểm tra thân thể, tôi còn tưởng cho là mình được làm bằng sắt chứ." Phương Hữu Lợi cùng Bình An tới phòng làm việc của Hà Nhất Giang, Hà Nhất Giang vốn còn còn tưởng rằng hai cha con bọn họ xảy ra chuyện gì, nghe là để làm kiểm tra thân thể, nhịn được nhạo báng Phương Hữu Lợi.

      Hà Nhất Giang mặc dù năm mươi tuổi, cũng là người vô cùng chú trọng dưỡng sinh, dáng dấp nho nhã lịch , có phong thái nho giả, trẻ hơn vài tuổi so với tuổi .

      Phương Hữu Lợi cười , "Thân thể tôi rất tốt, là Bình An muốn tới kiểm tra."

      Hà Nhất Giang, "Thân thể có khỏe hay , có thể mình bình thường thể cảm nhận được, vậy là con còn biết lo hơn cả .”

      Bình An từ trước đến giờ luôn kính vị trưởng bối này, ở trước mặt ông lúc nào đều giống như , "Bác Hà, bác đúng quá ạ, ba con vẫn cứ cho là thân thể của ông được làm bằng sắt đấy."

      "Bình An, ý con muốn hủy hoại hình tượng của ba sao." Phương Hữu Lợi cười .

      Hà Nhất Giang cười khẽ tiếng, hỏi Bình An, "Bình An, bây giờ nghỉ học đúng ? Sao bình thường thấy con đến nhà Bác Hà ăn cơm? Lâu rồi bác gặp con, có phải có bạn trai liền quên bác Hà rồi hay ?"

      Lời này ra có chút ý thăm dò, Hà Nhất Giang bởi vì tiếc nuối chuyện giữa mình cùng Viên Lệ Hoa, vẫn hi vọng con trai cùng Bình An có thể đền bù tiếc nuối trong lòng ông. Trước kia hình như mơ hồ phát giác Bình An có có người trong lòng, chỉ là chưa chắc chắn lắm.

      Phương Hữu Lợi thị biết chút tâm tư này của Hà Nhất Giang, chẳng qua là vẫn nỡ phá vỡ.

      Bình An vẫn còn chưa phát giác ra được, cho nên cười phủ nhận, "Là gần đây bận thi nên mới có thời gian, ở đâu ra bạn trai ạ."

      Nụ cười của Hà Nhất Giang sâu hơn, "Con tuổi còn , ngoan ngoãn học mới phải, mấy đứa hỉ mũi chưa sạch ở trường học đều đâu đáng tin."

      "Dạ, bác Hà!" Bình An dí dỏm chào theo kiểu quân nhân.

      Nhưng mà trong nội tâm của Phương Hữu Lợi lại có chút bất mãn, ông và người vợ của mình cũng nhau từ thuở còn đại học, ban đầu ông cũng là hỉ mũi chưa sạch.

      Bên ngoài phòng làm việc mặt vang lên tiếng gõ cửa, người đàn ông trẻ tuổi mặc áo blu trắng vào, đầu húi cua, ngũ quan xinh đẹp tuấn nhã, cùng Hà Nhất Giang có mấy phần tương tự, chính là Hà Tư Lâm.

      "Cha, chú Phương." Hà Tư Lâm vào, cùng hai trưởng bối chào hỏi, mới cười nhìn về phía Bình An, "Bình An, nghỉ đông rồi à."

      " Tư Lâm." Bình An ngọt ngào cười chào hỏi.

      Hà Tư Lâm dịu dàng nhìn cái, với Phương Hữu Lợi, "Chú Phương, tất cả sắp xếp xong xuôi, tại làm kiểm tra thôi."

      Phương Hữu Lợi đứng lên, với Hà Nhất Giang, "Vậy chúng tôi làm kiểm tra thân thể trước, buổi trưa cùng ăn cơm."

      Hà Nhất Giang bởi vì còn phải họp được, "Được, lát họp xong tìm các người."

      Làm xong kiểm tra, sắp mười giờ rưỡi rồi, báo cáo cụ thể phải ba ngày sau mới biết được. Chỉ biết là huyết áp của Phương Hữu Lợi có cao chút ít, điều này làm cho Bình An ngừng lầm bầm.

      "Ba, về sau cho ba uống rượu nữa, cũng cho thức đêm, huyết áp cũng hơi cao rồi." Gương mặt như hoa của Bình An, vô cùng nghiêm túc với Phương Hữu Lợi.

      Phương Hữu Lợi cũng cũng nghĩ tới huyết áp của mình áp hơi cao, ông vẫn cảm thấy thân thể của mình rất khỏe mạnh, năm cũng cảm hai lần, "Ba hứa với con, nhất định uống rượu nữa."

      Hà Tư Lâm ở bên nghe được cười ngừng, "Bình An, em cũng giống bà quản gia quá , cẩn thận nếu tương lai có ai dám cưới em."

      Bình An xem thường, " dám cưới mới phải, em còn khinh thường gả đấy."

      tại chỉ lo lắng thân thể của ba, cao huyết áp là dấu hiệu của tắc nghẽn cơ tim trước rồi, nếu như đề phòng từ đầu, tương lai ngộ nhỡ...... ! để cho chữ ngộ nhỡ này xảy ra.

      Phương Hữu Lợi cười vui vẻ, nhìn ra lo lắng nơi đáy mắt của Bình An, "Ai dám ghét bỏ con của bác chứ."

      Hà Tư Lâm vội vàng gật đầu, "Đúng, đúng......"

      Hà Nhất Giang cũng vừa họp xong, bốn người lên xe chạy tới nhà hàng gần bệnh viện để ăn cơm. Ngồi xong, Bình An cố gắng hồi tưởng thân thể tình trạng của ba ở kiếp trước, hình như cũng có dấu hiệu mấy lần, nhưng đều bị sơ sót.

      Nếu như phải có cơ hội làm lại, cũng biết mình quan tâm ba ít như vậy.

      " cho !" Đắm chìm tại trong suy nghĩ của chính mình Bình An có nhận thấy được khí cứng ngắc bàn cơm, cho đến khi bị tiếng quát chói tai của Hà Nhất Giang Nhất, mới phục hồi tinh thần lại.

      ra là Hà Tư Lâm sau khi nhận được điện thoại, thần sắc liền bắt đầu khẩn trương, tâm sớm biết bay đến đâu, cùng Phương Hữu Lợi tiếng xin lỗi, sau đó định cáo từ trước, Hà Nhất Giang bị tức đến liền nổi đóa tại chỗ.

      "Ba, con xem chút." Giọng của Hà Tư Lâm mang theo khẩn cầu.

      " xem cái gì? Lần nào người phụ nữ đó tìm con có chuyện gì tốt chứ, cho ! Hôm nay hiếm khi cùng cha con chú Phương ra ngoài ăn cơm, có phải con chỉ nghĩ đến người đàn bà đứng đắn đó hay ." Hà Nhất Giang hạ thấp giọng giận dữ hỏi.

      " ấy phải là người phụ nữ đứng đắn." Hà Tư Lâm lập tức phản bác.

      "Làm tình nhân của người ta còn có thể nghiêm chỉnh ở chỗ nào?" Hà Nhất Giang giận đến thiếu chút nữa rống lên, đối với con trai chấp mê như thế cảm thấy rất thất vọng.

      Hà Tư Lâm hai lời đứng lên, đối với Phương Hữu Lợi cùng Bình An tiếng xin lỗi liền xoay người mở cửa ra ngoài.

      "Mày...... Thằng nghịch tử này!" Hà Nhất Giang thở phì phò kêu lên.

      Bình An chạy vội theo Hà Tư Lâm, người mà luôn xem như trai của mình, chưa bao giờ gặp qua nổi tuyệt vọng thương tâm trong đáy mắt như thế này, vội vàng với Phương Hữu Lợi, "Ba, con ra ngoài xem thử."
      Last edited by a moderator: 1/9/14
      Nguyên Nguyễn, Thuy12497, Nga Nhi4 others thích bài này.

    3. CQH

      CQH ^^!

      Bài viết:
      192
      Được thích:
      41,954
      Chương 57: gặp phải đóa hoa trắng

      Edit: Quảng Hằng


      Bình An chưa bao giờ gặp qua Hà Tư Lâm luôn thanh nhã ôn nhu lại phát giận, hôm nay thế nhưng vì điện thoại mà chống đối Bác Hà, càng làm cho thêm giật mình, trong ấn tượng của , Tư Lâm là rất ôn hòa, cũng rất hiếu thuận, làm sao có thể làm Bác Hà giận đến thiếu chút nữa nhảy dựng?

      " Tư Lâm!" Đuổi theo đến ngoài cửa nhà hàng, lại thấy người người phụ nữ mảnh khảnh, sắc mặt có chút trắng bệch lôi kéo.

      Hà Tư Lâm nhìn thấy Bình An, gương mặt tuấn tú thoáng qua tia do dự, ngay sau đó dùng sức hất tay người phụ nữ kia ra, tới ôm bả vai Bình An, hướng về phía người phụ nữ kia , "Về sau em nên tới tìm tôi nữa, ấy là bạn của tôi, chúng tôi định ngày cưới rồi.”

      Người phụ nữ kia trợn tròn mắt, thể tưởng tượng nổi nhìn Bình An, lại nhìn về hướng Hà Tư Lâm, gương mặt vốn tái nhợt càng thêm trắng mấy phần.

      Bình An trừ giữ vững vẻ mặt mỉm cười, biết nên phản ứng ra sao, muốn phản bác, nhưng mà tay của Hà Tư Lâm đặt tại bả vai khẽ run, lại đành lòng ra khỏi miệng.

      nhịn được hồi tưởng chút trong trí nhớ về Hà gia vào năm nay xảy ra chuyện gì? Đây là bệnh chung của người trọng sinh, gặp phải chuyện gì cũng thích nhớ về đời trước chút, chừng là có thể tìm được nguyên nhân, tiếp theo tìm ra phương pháp giải quyết.

      Đáng tiếc ở kiếp trước, vào năm nay cũng cùng ba để làm kiểm tra sức khỏe, đương nhiên cũng gặp phải Hà Tư Lâm, hình như sau đó lúc thăm Bác Hà, cũng nhìn thấy Hà Tư Lâm, chỉ cảm thấy dường như Hà gia có đoạn thời gian rất vui vẻ.

      Chẳng lẽ là bởi vì Hà Tư Lâm? Mà Hà Tư Lâm là bởi vì người phụ nữ trước mắt này?

      "Tư Lâm, cái gì?" Người phụ nữ kia dáng dấp rất đẹp mắt, hai mắt to, chiếc mũi thanh tú khéo léo, cái miệng nho , da thịt trắng nõn mềm mại, rất trẻ tuổi, đại khái chỉ khoả ng hai mươi bốn hai mươi lăm tuổi, nhìn Hà Tư Lâm ôm Bình An, nước mắt liền ngừng rớt xuống, ngay cả rơi lệ bộ dạng cũng nhu nhược đáng thương, giống như hoa lê thấm đẫm nước mưa.

      "Em , về sau chúng ta đừng gặp nhau nữa." Hà Tư Lâm cúi đầu .

      "Em nghe lời của , đem nhà cửa cùng xe trả lại cho người kia rồi, giờ lại muốn bỏ rơi em!" Người phụ nữ nước mắt rơi như mưa, khóc đến ruột gan đứt từng khúc, "Tư Lâm, bỏ rơi em mà."

      "Tôi rất xin lỗi." Thanh của Hà Tư Lâm vô cùng đè nén, dắt tay Bình An tới chiếc xe đậu ở ven đường.

      "Tư Lâm!" Người phụ nữ kéo tay Hà Tư Lâm, "Em muốn nghe cái này!"

      Hà Tư Lâm có chút bối rối kéo tay của ta ra, mở cửa xe chui vào.

      Bình An nhíu mày, cũng muốn mở cửa xe, người phụ nữ kia đột nhiên kéo , còn là bộ dạng điềm đạm đáng , mà là như công chúa kiêu ngạo, hất cằm lên nhìn Bình An, gây hỏi, " thương ấy sao? muốn kết hôn cùng ấy sao?"

      Tốc độ thay đổi sắc mặt như thế này...... Bình An nhìn Hà Tư Lâm trong xe cái, là bởi vì thấy được, cho nên người phụ nữ này mới cần thiết giả bộ nhu nhược nữa ư?

      "Tối hôm qua ấy vẫn còn ở chỗ của tôi, lên giường với tôi, trong lòng ấy chỉ có tôi, chỉ thích tôi, cam tâm gả cho ấy?" Người phụ nữ kiêu căng hỏi, ta tin mình thua bởi con nhóc trẻ trung trước mắt này.

      Bình An cười cười, "Bất kể như thế nào, người ấy muốn kết hôn tại cũng phải ."

      Sắc mặt người phụ nữ lập tức trắng bệch, đáy mắt thoáng qua tia phẫn hận.

      Đối với loại phụ nữ trong ngoài đống nhất này, Bình An cũng lười nhiều lời, mở cửa xe ngồi xuống.

      Hà Tư Lâm do dự chút, mới nổ máy xe.

      "Bình An, xin lỗi." Hà Tư Lâm lái xe đến công viên gần đó mới dừng lại, áy náy mà với Bình An. "Xin lỗi em cái gì? Lấy em làm bia đỡ đạn à?" Bình An cười hỏi, giọng hết sức dí dỏm, " Tư Lâm, rất thích người phụ nữ kia sao?"

      "Ừ, ấy tên Tô Cầm, vốn làm việc ở Nghiêm thị, là..... Là tình nhân cấp của ấy, chỉ là bị bỏ rơi, có lần ấy nóng sốt ở đường gặp mưa, cẩn thận đụng vào ấy......" Hà Tư Lâm gục tay lái, thanh đè nén được thống khổ kể về quá trình và Tô Cầm quen biết.

      cần đối tượng để bày tỏ, mặc dù trông cậy vào Bình An có thể hiểu , nhưng tại rất cần có người nghe lời .

      Nhưng ra là câu chuyện rất đơn giản, cẩn thận đụng phải mỹ nữ, đưa ấy đến bệnh viện, phát thân thế ấy đáng thương cùng lý do thể làm tình nhân của người khác, vì vậy dần dần đối phương, chỉ là gặp phải người trong nhà phản đối.

      Sau đó lại phát ấy cùng cấp trước kia dẫu lìa ngó ý còn vươn tơ lòng, còn nhận nhà cửa cùng xe của người đó, liền cứng rắn quyết tâm muốn chia tay......

      giống như những tình tiết cẩu huyết trong tiểu thuyết a!

      Tình của mỗi người ai giống ai, thể Hà Tư Lâm người phụ nữ như vậy là sai, nhưng người phụ nữ tên Tô Cầm này quả xứng với , " Tư Lâm, nghĩ thực hiểu Tô Cầm sao? cảm thấy bộ dạng ấy nhu nhu nhược nhược vô cùng cần được bảo vệ, cho nên mới ấy sao?"

      Hà Tư Lâm than tiếng, " cũng biết......"

      Quả nhiên tình làm người ta mù quáng, bất kể là phụ nữ hay đàn ông!

      "Vì ta mà chống đối với người trong nhà, rất đáng, hôm nay dùng em để qua cầu, cũng chỉ là muốn chọc tức ấy chút, cũng phải muốn rời khỏi ấy. Tư Lâm, nếu như có ngày phát người con cũng phải là giống như nghĩ, và cẩn thận làm thương tổn người thân của mình, phải hối hận."

      Hà Tư Lâm kinh ngạc nhìn Bình An, dường như nghe ra đau đớn trong lời của , là nghe lầm sao?

      "Em cũng biết nên khuyên như thế nào, dù sao, em cảm thấy chỉ có người thân là quan trọng nhất, có số người mất chỉ là tiếc nuối, có số người lại thể mất được.” đến thế thôi, đến tột cùng Hà Tư Lâm có thể hiểu hay , đó lại là chuyện của .

      "Bình An, bao nhiêu tháng thấy, em lớn lên rất nhiều." Hà Tư Lâm như có điều suy nghĩ .

      " ngày gặp như cách ba năm, huống chi là mấy tháng, biến thành người khác cũng có thể." Bình An nửa đùa nửa .

      Hà Tư Lâm nở nụ cười, " đưa em về, chú Phương vẫn còn chờ em."

      Bình An cười gật đầu, mới vừa rồi Phương Hữu Lợi có nhắn tin cho , vẫn còn ở nhà hàng cùng Bác Hà ôn chuyện, bảo đem Hà Tư Lâm mang về.

      Mà lúc bọn họ lái xe đến ngoài cửa nhà hàng, Tô Cầm kinh ngạc đứng tại chỗ nhìn, thái độ thay đổi ngừng, có oán hận, cũng có đau đớn.

      "Tô Cầm!" chiếc xe hơi Honda màu trắng ngừng lại ở trước mặt ta, gương mặt xinh đẹp kiều mỵ của Đỗ Hiểu Mị xuất tại trong tầm mắt ta.

      Thấy là Đỗ Hiểu Mị, đối thủ mất còn của mình thuở còn đại học, Tô Cầm lập tức hất cằm lên, toàn thân tràn đầy lực chiến đấu, "Đỗ Hiểu Mị, là cậu à."

      " lâu gặp, nghĩ tới lần đầu tiên gặp mặt sau khi tốt nghiệp, lại là cảnh thấy cậu cùng con nhóc tranh người đàn ông." Đỗ Hiểu Mị cười duyên, giấu vẻ khi dễ trong mắt khi nhìn Tô Cầm.

      Mới vừa rồi, cảnh Tô Cầm cùng Hà Tư Lâm lôi lôi kéo kéo, đều rơi hết vào trong mắt của ta, vốn là định giả vở như nhìn thấy, chỉ là vừa nhìn thấy bên cạnh người đàn ông kia Phương Bình An, ta đương nhiên muốn qua cùng Tô Cầm chào hỏi.

      "Hừ, loại con trước sau bằng phẳng đó, là đối thủ của tôi sao?" Tô Cầm xì mũi coi thường, ta tin tưởng Hà Tư Lâm là tuyệt đối thể rời bỏ ta.

      "Đừng quá tự tin thế, tôi từng chứng kiến qua Phương Bình An lợi hại như thế nào, tổng tài các cũng quỳ gối ở dưới váy của ta, cảm thấy người đàn ông mới vừa rồi thua kém Nghiêm Túc sao?" Đỗ Hiểu Mị hài lòng nhìn vẻ bình tĩnh lạnh lẽo mặt Tô Cầm, hai người đấu lâu như vậy, lần đầu tiên ta có loại khoái cảm toàn thắng.

      "Còn nữa, mặc dù bé kia bằng phẳng có trước có sau, nhưng dáng dấp ngọt ngào hơn , tại thịnh hành thể loại hoa e ấp rồi, đàn ông bây giờ đều thích hoạt bát như ánh mặt trời thôi." Đỗ Hiểu Mị thêm dầu vào lửa, hoàn toàn đem Tô Cầm chọc giận.

      "Đỗ Hiểu Mị, cũng ghen tỵ với kia sao?" Tô Cầm lạnh lùng hỏi.

      "Tô Cầm, bây giờ là cậu đường mất thể diện, người bị ném bỏ cũng là cậu phải là tôi." Đỗ Hiểu Mị nhớ tới chuyện sau khi bị Phương Hữu Lợi cự tuyệt, lại bị Lê Thiên Thần nhục nhã, nộ hỏa công tâm, liền có tâm tình cười nhạo Tô Cầm, nhấn cần ga cái, dứt khoát lái xe rời .

      Tô Cầm nắm chặt quả đấm, mặc dù biết Đỗ Hiểu Mị là cố ý bỏ đá xuống giếng, nhưng lời của ta ngừng nhảy nhót trong lòng ta, chẳng lẽ Hà Tư Lâm thích ngọt ngào đáng kia?

      phải bộ dạng hơi xinh xắn chút sao? Nếu như có gương mặt đó, ai còn để ý ta?

      Vài ngày sau, Bình An trước khi đến tiệm học trang điểm có ghé qua bệnh viện để lấy kết quả kiểm tra sức khỏe, nhìn thấy Hà Tư Lâm khôi phục vẻ sáng rỡ, cùng Bác Hà cười giống như thường ngày, trong lòng cũng cảm thấy cao hứng, xem ra Hà Tư Lâm nghĩ thông suốt.

      Kết quả kiểm tra sức khỏe của ba coi như bình thường, trừ huyết áp tương đối cao, cũng có phát những vấn đề khác, Bình An lúc này mới tương đối an tâm, quyết định bắt đầu từ bây giờ phải tăng gấp bội chú ý sức khỏe của ba, tuyệt đối để huyết áp ảnh hưởng chức năng trái tim của ông. hỏi Bác Hà rồi, cao huyết áp là biểu của tắc nghẽn cơ tim, tuyệt đối phải chú ý mới đúng.

      Khi đem xe dừng ở bãi đậu xe, có chút nghi ngờ quay đầu lại, sao lại có cảm giác hôm nay có chút là lạ? Chẳng lẽ là ngày hôm qua ngủ ngon?

      Lắc đầu cái, Bình An nghĩ nhiều vào thang máy, hôm nay học cùng Hàn Á Lệ là kiến thức về tinh dầu, càng tiếp xúc vào nghề chăm sóc da như thế này, càng thấy được làm phụ nữ đúng là dễ mà.

      Chỉ là về phương diện dưỡng da mà thôi, tốn ít công sức và tiền bạc đủ để khiến rất nhiều người đàn ông nhìn qua e sợ rồi bỏ chạy.

      Mãi cho đến sáu giờ rưỡi, Bình An mới rời khỏi trung tâm.

      Sắc trời bên ngoài tối xuống, đèn đường phồn hoa lóe lên, điểm tô thêm cho thần bí của màn đêm.

      đến Starbucks mua ly cà phê Blue Mountain, từ từ trở về bãi đậu xe.

      "Phương tiểu thư, ?" Phía trước có người cao hứng kêu tiếng, Bình An ngẩng đầu nhìn qua, đôi mày thanh tú tự chủ chau lại.

      "Khâu tiên sinh." Nhàn nhạt lên tiếng chào, hề có ý định muốn thêm.

      Khâu Thiếu Triết nghĩ tới lại ở chỗ này nhìn thấy , vui vẻ về phía , ở cách Bình An tới hai thước, ánh mắt của ta đột nhiên rơi sau lưng vào Bình An, sắc mặt đột nhiên biến đổi, sải bước lên trước, kéo cánh tay Bình An, đem lấy cả người ôm vào trong lòng ngực của mình, "Cẩn thận!"

      "Phương tiểu thư!" Phía sau có người kêu tiếng, đáng tiếc Bình An vẫn thể quay đầu lại thấy ràng là ai, cũng bị Khâu Thiếu Triết kéo vào trong ngực ta.

      Bình An nghĩ tới này Khâu Thiếu Triết lại dám ở đường cái cợt nhã , muốn lớn tiếng quát ta, lại nghe được kêu đau tiếng, chung quanh cũng vang lên tiếng thét chói tai.

      Mùi vị A- xít sun-phu-rit gay mũi chui vào trong hơi thở, sau lưng của Khâu Thiếu Triết bị ăn mòn mảng lớn, ở sau lưng , người mặc áo che gió màu đen, mang mũ lưỡi trai, mặt mang khẩu trang bỏ chạy trối chết.

      Trong nháy mắt sắc mặt của Bình An trở nên trắng bệch.
      Last edited by a moderator: 1/9/14
      Thuy12497, Nga Nhi, Phong Vũ Yên4 others thích bài này.

    4. CQH

      CQH ^^!

      Bài viết:
      192
      Được thích:
      41,954
      58 dội a- xít sun-phu-rit

      Edit: Quảng Hằng


      Bình An đỡ Khâu Thiếu Triết, nhờ những người bên cạnh giúp tay gọi xe cứu thương cùng báo cảnh sát.

      " sao chứ?" hỏi Khâu Thiếu Triết, trong đầu ra mảnh trống , càng ngừng lóe ra cảnh tượng vừa rồi ta lôi vào trong ngực.

      ta lại là vì cứu ...... Gã đàn ông ở tương lai hại thân bại danh liệt thế nhưng lại cứu ?

      "Mẹ nó, là a- xít sun-phu-rit." Khâu Thiếu Triết đau đến xé răng nhếch miệng, còn tưởng rằng là dầu hoặc là những vật khác, muốn ở trước mặt làm hùng lần, đại gia nghĩ tới là a- xít sun-phu-rit.

      Bên cạnh có người cầm chai nước suối hỏi Bình An có muốn dùng nước rửa tạm hay Bình An lắc đầu cái, cám ơn với ấy.

      Nếu như dùng nước, đoán chừng Khâu Thiếu Triết càng chết nhanh hơn.

      " sao chứ?" Bình An lo lắng hỏi Khâu Thiếu Triết.

      " chết được, giúp tôi đem áo khoác cởi ra, đúng là xui xẻo, nhưng may là hôm nay mặc áo khoác tương đối dày, nếu ngay cả xương cốt cũng bị ăn mòn luôn rồi." Khâu Thiếu Triết kêu lên, nhàng duỗi thẳng sống lưng.

      Bình An giúp tay đem áo khoác của ta cởi ra, bên trong là cái áo lông cừu, bị ăn mòn thành lỗ lớn, bên trong là áo sơ mi trắng, cũng rách nát, có thể nhìn thấy da thịt bỏng đỏ bên trong.

      bao lâu, xe cứu thương cùng xe cảnh sát tới rồi.

      Khâu Thiếu Triết cùng Bình An cùng nhau bị đưa đến bệnh viện, bị cảnh sát lập hồ sơ lấy khẩu cung tại trường.

      Bọn Bình An đến bệnh viện nhân dân thành phố G, Khâu Thiếu Triết ở phòng chữa trị, cùng cảnh sát lấy khẩu cung, ra cũng lắm, chỉ biết là đường, lúc Khâu Thiếu Triết tới, đột nhiên ôm vào lòng, tiếp đó ta liền bị dội a- xít sun-phu-rit.

      A, đúng rồi, còn giống như mơ hồ nghe được có người kêu tiếng Phương tiểu thư.

      "Phương tiểu thư, xin hỏi gần đây có đắc tội với ai ?" Cảnh sát hỏi .

      Bình An hồi tưởng lại, dường như có thù hận với ai đến mức cần dùng a- xít sun-phu-rit. Đời này hận nhất chính là Lê Thiên Thần cùng Đỗ Hiểu Mị, nhưng bọn họ hoàn toàn biết gì về ý định trong lòng a.

      thể nào là Lê Thiên Thần, chẳng lẽ là Đỗ Hiểu Mị? ta sao? Rất có khả năng, Đỗ Hiểu Mị là người thông minh, lúc gót chân còn chưa có đứng vững, ta làm bất kỳ chuyện gì để cho mình thân bại danh liệt cho dù sau này có hãm hại , đó cũng là nhẫn rất nhiều năm, lúc nắm chắc phần thắng mới ra tay.

      "Tôi cũng biết đắc tội với ai." Bình An trả lời cảnh sát, ngay cả ba cũng biết đến trung tâm thẩm mỹ, Đỗ Hiểu Mị làm sao có thể biết? Tạm thời nên yên lặng theo dõi biến hóa , nếu quả như ta, tất tìm ra đầu mối.

      Cảnh sát có hỏi có nhìn thấy ràng bộ dạng của người dội a- xít sun-phu-rit hay , Bình An đem ấn tượng thoáng qua ban nãy ra. Viết xong khẩu cung, cảnh sát để Bình An ngồi vào bên nghỉ ngơi, còn hỏi có cần giúp thông báo người nhà hay . Bình An mới nhớ tới còn chưa cho ba biết, liền gọi điện thoại cho Phương Hữu Lợi.

      bao lâu sau, Phương Hữu Lợi cùng Lê Thiên Thần vội vã chạy đến, bọn họ vừa nghe Bình An thiếu chút nữa bị dội a- xít sun-phu-rit, trái tim như bị treo ngược giữa trung, lập tức để bỏ lại khách hang quan trọng chạy tới bệnh viện.

      "Ba" nhìn thấy Phương Hữu Lợi, Bình An mới mặc cho sợ hãi trong lòng lộ ra ở mặt, đáy mắt dâng lên nước mắt.

      "Bình An, con sao chứ? Có bị thương chỗ nào hay ?" Phương Hữu Lợi kéo cánh tay của Bình An, đem từ đầu quan sát lần, thấy có bất kỳ thương thế gì, trái tim như lơ lửng mũi dao mới nhàng rơi xuống đất.

      "Con sao, " Bình An ở trong ngực Phương Hữu Lợi khóc .

      " có việc gì là tốt, có việc gì là tốt." Phương Hữu Lợi vỗ bả vai của an ủi.

      Lê Thiên Thần đau lòng nhìn , với Phương Hữu Lợi, "Con hỏi cảnh sát bên kia có đầu mối gì ."

      Phương Hữu Lợi gật đầu, tại ông chỉ lo lắng cái người dội a- xít sun-phu-rit đó nếu như là nhằm vào Bình An, vậy khẳng định còn có động tác kế tiếp, ông thể để cho Bình An xảy ra chuyện gì

      Tiếp theo, cha mẹ của Khâu Thiếu Triết cũng tới, cha của Khâu Thiếu Triết Khâu Cẩm Thiêm là bộ trưởng Bộ Giáo Dục, bọn họ nghe con trai là vì cứu nên mới bị tạt a- xít sun-phu-rit, còn tưởng rằng Khâu Thiếu Triết lại cùng đàng hoàng nào đến bar gây chuyện, sau khi đến bệnh viện, biết là cứu con Phương Hữu Lợi, vẻ giận dữ mặt lập tức biến thành hòa ái dễ gần.

      Phương Hữu Lợi bày tỏ cảm tạ chân thành đối với Khâu Cẩm Thiêm, nếu như phải là Khâu Thiếu Triết đỡ giùm Bình An, chỉ sợ Bình An cũng phải hủy dung đơn giản như vậy, Khâu Cẩm Thiêm vui vẻ trả lời, "Đây là chuyện nên làm, người trẻ tuổi nên lấy giúp người làm niềm vui, bị hắt chút - xít sun-phu-rit coi là cái gì, có chuyện gì, có chuyện gì."

      Bình An nghe, là 囧, vị Khâu bộ trưởng này sao chuyện bị tạt axit giống như bị tạt nước mưa hay máu gà gì nhõm vậy, đó là a- xít sun-phu-rit a, cẩn thận bị hắt đến mặt, mù mắt , chỉ đến chuyện phải chỉnh dung, cũng chỉnh đến chết người a.

      Khâu phu nhân ở bên cạnh trợn hai mắt đều muốn lồi ra rồi.

      Phương Hữu Lợi cười , "Là do con trai của Khâu bộ trưởng thấy việc nghĩa hăng hái làm, là tấm gương cho tuổi trẻ Thành phố G."

      Chưa bao giờ cảm thấy tự hào vì con trai, Khâu Cẩm Thiêm thiếu chút nữa ngước mặt bốn mươi lăm độ ngửa mặt lên trời yên lặng ưu thương rồi, nghĩ tới con trai của ông trước giờ chỉ biết chọc ông phát điên, cũng có ngày có thể làm ra chuyện xuất sắc này, bình thường chỉ biết ăn chơi đàng điếm, hôm nay hiếm khi thấy việc nghĩa hăng hái làm rồi, còn cứu chính là thiên kim của Phương Hữu Lợi, nhưng mà ông vẫn bình tĩnh khiêm tốn, "Phương tiên sinh quá khen."

      "Bất kể như thế nào, vẫn vô cùng cảm tạ con trai cứu con tôi, Khâu bộ trưởng nếu có chuyện gì cần giúp tay, cứ mở miệng, Phương mỗ giúp được nhất định từ chối." Phương Hữu Lợi .

      Chờ phải là những lời này sao? Khâu Cẩm Thiêm hạnh phúc mà cười rồi, mặc dù đau lòng con trai bị hắt a- xít sun-phu-rit, nhưng có nguy hiểm tánh mạng, chỉ tổn thương ở sau lưng chút, "Phương tiên sinh lại chuyện này......"

      Vì vậy lại khách sáo, khách sáo, trong chốc lát, có ký giả nghe tin hỏi tới bệnh viện, bọn họ tiện tiếp tục nhiều lời, liền khách sáo cáo từ lẫn nhau.

      Khâu Thiếu Triết còn phải lưu lại bệnh viện để chữa trị, Khâu Cẩm Thiêm được bác sĩ bệnh viện mời đến phòng làm việc, tránh được ký giả phỏng vấn.

      Phương Hữu Lợi là mang theo Bình An lặng lẽ rời khỏi bệnh viện, bên cục cảnh sát còn cần thủ tục gì, cũng giao cho Lê Thiên Thần.

      Bình An vẫn có cơ hội tìm Khâu Thiếu Triết, cũng biết thương thế của như thế nào. Bất đắc dĩ tại thân phận cha mẹ Khâu Thiếu Triết đặc biệt, nếu lúc này tìm Khâu Thiếu Triết, ngày mai tin tức trang đầu khẳng định rất đặc sắc.

      Chỉ có thể ngày mai tìm cơ hội tới đây thăm.

      Sau khi về đến nhà, Phương Hữu Lợi bảo dì Liên nấu chén cháo tổ yến cho Bình An.

      "Bình An, gần đây con có ở bên ngoài kết bạn với ai hay ?" Khi hai cha con đến phòng khách, Phương Hữu Lợi đành lòng lúc này để cho Bình An hồi tưởng lại chuyện kinh hoàng mới vừa rồi, nhưng nếu như hỏi , làm sao tìm ra người sau lưng?

      Bình An lắc đầu cái, " có, con chỉ đến trung tâm thẩm mỹ làm SPA, những thời gian khác đều ở nhà."

      Giáo viên ở trung tâm cũng rất dễ thân cận, cũng cãi nhau hay làm mất lòng ai, nghĩ ra đến tột cùng lại có ai hận như vậy, đến mức phải tạt a- xít sun-phu-rit.

      Phương Hữu Lợi gật đầu, ông tin tưởng Bình An tùy tiện đắc tội người khác, hôm nay xem ra, chỉ có thể điều tra từ phương diện kinh doanh của ông

      "Ăn cháo , sau đó nghỉ ngơi sớm chút, đừng nghĩ gì hết, có việc nữa đâu, biết ?" Phương Hữu Lợi dịu dàng an ủi Bình An, hy vọng con bởi vì chuyện này lưu lại ám ảnh ở trong lòng.

      Bình An khéo léo gật gật đầu, ăn cháo tổ yến xong, trở về phòng.

      quyết định ngâm mình trong nước nóng, hảo hảo mà yên tĩnh chút, sau đó phân tích chút chuyện xảy ra.

      Nước nóng bao quanh thân thể có chút lạnh như băng của , chỉ cảm thấy trong đầu mảnh vẩn đục. Người kia rốt cuộc là ai? Tại sao lại hận như vậy? Nhìn cái bóng dáng kia, hoàn toàn cảm thấy xa lạ.

      càng hiểu là, tại sao Khâu Thiếu Triết phải cứu ...... cứ luôn nghĩ Khâu Thiếu Triết là cùng phe với Đỗ Hiểu Mị.

      Khi đó ở quán bar, nhớ là bị ta mang lên xe, ta thiếu chút nữa cưỡng hiếp , bên ngoài đều là ký giả ta phải là biết, nhưng ta vẫn có ý định buông ra, ràng chính là vì cố ý cho ký giả hội tụ vào, nếu như ta và Đỗ Hiểu Mị phải phe, tại sao lại đúng lúc như vậy, ta lại xuống tay với vào đúng dịp đó?

      nghĩ ra, cũng nghĩ thông. cảm thấy rất phiền não, kể từ bây giờ, ngược lại thiếu Khâu Thiếu Triết món nợ ân tình, còn là ân tình rất lớn

      dám tưởng tượng hậu quả nếu dòng axit kia hắt đến mặt mình......

      thể quên được đau đớn cùng tủi nhục ở kiếp trước, đối với bất kỳ người nào có khả năng phản bội , luôn tràn đầy cảnh giác cùng phòng bị, Khâu Thiếu Triết làm cho ứng phó kịp, bắt đầu hoài nghi có phải có số việc cũng phải giống như vẻ bề ngoài hay ?

      Bất kể lần này Khâu Thiếu Triết cứu là vì cái gì cũng được, có thể chút nghĩ ngợi giúp cản a- xít sun-phu-rit, có thể thấy được lòng của người đàn ông cũng có xấu xa như tưởng tượng trước đây.

      Có lẽ ta và Đỗ Hiểu Mị cũng phải phe, ta tại khẳng định còn biết Đỗ Hiểu Mị.

      có phải là nên dùng trí nhớ trước kia để tuyên bố ta là người xấu? chừng ta cũng là có nổi khổ tâm nên mới bị lợi dụng?

      Thôi, còn chưa phải lúc nên nghĩ quá nhiều, đợi ngày mai gặp Khâu Thiếu Triết lần nữa rồi hãy .

      đứng lên, cầm lấy khăn lông lau khô thân thể, mặc vào áo choàng tắm màu hồng mềm mại, đem đầu tóc thổi khô, sau đó đem mình bao vào trong chăn.

      Phương Hữu Lợi còn ở thư phòng chờ Lê Thiên Thần, khoảng gần mười giờ, Lê Thiên Thần mới trở về.

      "Chú Phương, Bình An sao rồi?" Lê Thiên Thần vừa vào cửa liền quan tâm Bình An.

      "Vừa ngủ yên rồi, bên phía cảnh sát thế nào?" Phương Hữu Lợi trầm giọng hỏi.

      "Là nhằm vào Bình An, con mới vừa gặp qua vị Khâu Thiếu Triết đó, ta cũng người kia là tới từ sau lưng Bình An." Lê Thiên Thần .

      "Bình An vẫn chỉ là , thể nào đắc tội với ai, chừng là phương diện làm ăn, có người muốn trả thù chú." Phương Hữu Lợi có chút ảo não.

      "Chú Phương kinh doanh luôn luôn quang minh chính đại, cũng đắc tội với người nào." Lê Thiên Thần , mặc dù ta cũng hoài nghi tới, nhưng tìm ra đối tượng khả nghi.

      "Biết người biết mặt nhưng biết lòng, ai là tiểu nhân chúng ta làm sao biết, con hãy cho người ta thầm điều tra xem, ai dám tổn thương con của chú, bất kể người đó bỏ ra bao nhiêu tiền, cũng phải bỏ ra gấp đôi giá cao trả đũa lại người kia " Con mắt sắc bén của Phương Hữu Lợi thoáng qua tia tàn nhẫn, khác hẳn với hình tượng ôn nhu nho nhã trước mặt con mình, lần đầu tiên ở nhà ông lộ ra ánh mắt bén nhọn như vậy.

      Chinh chiến thương trường nhiều năm, Phương Hữu Lợi làm sao có thể lịch nho nhã như bề ngoài thường ngày?

      "Chú Phương, con nhất định điều tra ràng." Lê Thiên Thần trả lời, dừng chút, thanh của xuống, "Chú Phương, con muốn xem Bình An chút, đánh thức ấy."

      Phương Hữu Lợi do dự chút, vẫn gật đầu.
      Đại thúc chương 60 lên sàn nhé, lần nào lên sàn cũng ấn tượng hết á, mình k biết các bạn nghĩ sao, chứ đại thúc lại gần Bình An mình đều thấy BA ko bao giờ bình tĩnh nổi, hí hí ^^ trích đoạn nè

      " còn tưởng rằng nhóc quái thú như em, cái gì cũng sợ chứ." Nghiêm Túc giọng cười .


      mới là quái thú, cả nhà đều là quái thú Bình An tức giận
      Last edited by a moderator: 1/9/14

    5. CQH

      CQH ^^!

      Bài viết:
      192
      Được thích:
      41,954
      Chương 59: Thêm bạn
      Lê Thiên Thần tới phòng Bình An, nhàng đẩy cửa ra, vừa nhìn vào liền thấy Bình An nằm ngủ nghiêng chiếc giường trắng, cái chăn bằng tơ tằm trắng đắp lên nửa gương mặt chỉ để lột ra cái trán trơn bóng cùng chiếc mũi thanh tú khéo léo. Giấc ngủ của dường như được yên ổn lắm bởi đôi mày thanh tú chau lại.

      rón rén đến gần ngồi xuống mép giường, ánh đèn nhu hòa đầu giường đọng trong mắt phản xạ ra tia sáng lấp lánh, cụp mắt xuống thâm tình lưu luyến ngắm nhìn .

      gầy ít, khuôn mặt vốn tròn trịa kiểu trẻ con sau lần ngã bệnh đó thấy tăm hơi, cằm nhọn ra, khuôn mặt chỉ còn cỡ bàn tay, ít mấy phần ngây thơ ngoan ngoãn, nhiều thêm mấy phần thành thục điền đạm. Nhưng cho dù thế nào, cái nhăn mày, nụ cười của cũng đều làm cho thấy quyến luyến.

      phải là hối hận! Lúc còn tìm đủ lý do để cho mình bị hấp dẫn, cho rằng mình thờ ơ với , nhưng hóa ra trong lúc vô tình chiếm cứ vị trí lớn nhất trong lòng .

      rất muốn giữ lại vẻ tốt đẹp của , nhưng đánh mất lòng rồi liệu còn có thể dùng được gì để giữ lại bên cạnh ?

      “Bình An...” sửa lại góc chăn cho , giọng nỉ non, “ hối hận rồi, em có thể cho thêm cơ hội . làm cho em thương tâm nữa đâu.”

      Người say giấc mộng hề cử động.

      Lê Thiên Thần thầm cười khổ, giờ khắc này, thành tâm dốc hết tất cả để đổi lại được động lòng lần nữa.

      “Hôm nay nghe thấy em suýt nữa gặp chuyện may, mới biết rằng sợ mất em biết chừng nào. Bình An, em.” Lê Thiên Thần cúi đầu, nhàng hôn lên trán , “Cả đời này buông em ra nữa đâu.”

      chăm chú nhìn sâu trong chốc lát rồi mới chậm rãi đứng dậy, chân rời khỏi phòng.

      Nệm lõm xuống giờ khôi phục bằng phẳng, tiếng đóng cửa rất truyền vào tai, Bình An từ từ mở mắt, bình tĩnh đau thương nơi đáy mắt tiếng động chảy xuôi.

      Đối với thâm tình này của Lê Thiên Thần, ngoài cảm thấy buồn cười còn có nỗi thương cảm khó hiểu.

      dùng tính mạng mình để khóc tang cho tình liều lĩnh trước kia, sau khi trải qua nỗi tuyệt vọng hoàn toàn, thể nào lại động lòng vì Lê Thiên Thần nữa.

      Lê Thiên Thần và kiếp này còn như trong kiếp trước. đời kiếp, khi người bạn phản bội bạn, bạn vẫn cam tâm tình nguyện trở lại bên ta sao?

      Bất quá như vậy cũng tốt, cứ để cho Lê Thiên Thần thể nghiệm chút nỗi uất ức và thống khổ mà từng phải chịu, phương pháp tốt nhất để trả thù người chẳng phải là khiến cho ta mình đó sao?

      Bởi vì lời tâm vừa rồi của Lê Thiên Thần, cảm xúc xao động bất an của đột nhiên bình tĩnh lại, chút thương cảm khó hiểu kia cũng biến mất. Bình An nhắm mắt lại, khóe miệng gợn lên nụ cười mỉa mai nhàn nhạt, rồi dần dần vào giấc mộng.

      Hôm sau, sáng sớm Bình An rời giường, rửa mặt chải đầu xong xuống lầu, phát Lê Thiên Thần ở trong phòng khách rồi.

      “Dì Liên ơi, ba con đâu?” Bình An làm như có việc gì gật đầu chào ta cái, sau đó mới hỏi Dì Liên chuẩn bị bữa sáng.

      “Ông chủ vẫn chưa xuống.” Dì Liên cười , “ chủ hôm nay dậy sớm quá nhỉ.”

      Bình An nhìn đồng hồ phát mới có bảy giờ, hèn gì ba còn chưa xuống tới. Lê Thiên Thần thế mà lại đến sớm.

      Lê Thiên Thần tới, sóng mắt như mặt hồ gợn lăn tăn lóe ra ánh sáng dịu dàng, thanh êm ái khôn tả, “Bình An, mấy ngày nay em nên ra khỏi nhà, chờ bên Cục Cảnh sát bắt được người rồi em hãy .”

      “Tôi muốn đến bệnh viện chuyến.” Bình An mỉm cười với ta, khẽ .

      Lê Thiên Thần nao nao, thế này mới nhận ra hình như rất lâu rồi Bình An còn cười với , đừng chi là chuyện ôn hòa với như vậy. Từ sau khi bị bệnh, thái độ của với y như con nhím xù lông, đến gần bước cũng được.

      Bởi vì nụ cười khẽ này của , tâm trạng hậm hực mấy ngày qua của lập tức trở nên sáng sủa, thanh càng dịu dàng, “Sao vậy? Cảm thấy thoải mái hả? Để với em.”

      “Hôm nay bận sao?” Cũng sắp bước sang năm mới rồi, sang năm Lê Thiên Thần phải đến công ty chi nhánh, hơn nữa tại còn phải họp tổng kết nghiệp vụ công ty, đáng lý ra ta phải rất bận mới đúng.

      yên tâm để em ra ngoài mình.” Lê Thiên Thần .

      Bình An cười , “Tôi việc gì, chỉ muốn thăm Khâu Thiếu Triết thôi. ấy cứu tôi mà tôi còn chưa cám ơn ấy.”

      Mắt Lê Thiên Thần thoáng qua tia tối sầm, “Em thể ra ngoài mình, gọi điện thoại cám ơn ta được rồi. Sau này bắt được hung thủ rồi chúng ta lại tự tới cửa cám ơn.”

      Chúng ta? ta khi nào có thể trở thành chúng ta? Khóe miệng Bình An hơi nhếch lên, cúi đầu húp cháo, khiến Lê Thiên Thần nhìn thấy được nụ cười giễu cợt của , “ thăm ấy tôi áy náy lắm, tôi chú Đinh theo tôi được rồi, cứ làm việc của .”

      “Đừng nữa, với em.” Lê Thiên Thần giọng kiên quyết, nếu ở cạnh , ta nhất định lo lắng hãi hùng cả ngày.

      Phương Hữu Lợi xuống cầu thang vào phòng ăn, thấy Lê Thiên Thần tới kinh ngạc, “Thiên Thần, sao hôm nay tới sớm vậy?”

      “Chú Phương, chào buổi sáng.” Lê Thiên Thần cười chào hỏi, “Bình An muốn đến bệnh viện cám ơn Khâu Thiếu Triết, con đưa ấy qua đó.”

      Phương Hữu Lợi nhíu nhíu mày, Bình An tự mình đến tiếng cám ơn với Khâu Thiếu Triết là phải, nhưng nghĩ tới bên ngoài còn nguy hiểm, ông lại có chút do dự.

      “Nếu thể đến bệnh viện, vậy để cho Thiên Thần cùng con , nếu ba tìm hai hộ vệ với con.” Phương Hữu Lợi .

      Bình An đành phải gật đầu đồng ý cho Lê Thiên Thần theo đến bệnh viện.

      Ăn xong bữa sáng, Lê Thiên Thần liền lái xe đưa Bình An tới bệnh viện nhân dân. Khâu Thiếu Triết nằm ở phòng bệnh hạng nhất, có người nhà đồng ý những người khác thể vào.

      May Lê Thiên Thần lợi dụng quan hệ, nhờ y ta bệnh viện vào tiếng với Khâu Thiếu Triết, được Khâu Thiếu Triết đồng ý, bảo vệ mới để cho họ vào tầng VIP.

      Khâu Thiếu Triết mặc áo khoác xanh bên ngoài bộ đồng phục bệnh nhân ngồi giường bệnh sang trọng xem ti vi, sắc mặt đỏ thắm, trông hoàn toàn giống như bệnh nhân mà giống như nghỉ dưỡng ở nơi này đúng hơn.

      Thấy Bình An xách giỏ trái cây tới, Khâu Thiếu Triết nhếch miệng nở nụ cười, “Khách sáo chi vậy?”

      Nhưng khi nhìn thấy Lê Thiên Thần theo sau lưng Bình An nụ cười nhạt xuống, “ Lê cũng tới à.”

      Bình An để giỏ trái cây xuống, áy náy cười cười với Khâu Thiếu Triết, “ sao chứ? Khâu, cám ơn cản giúp tôi.”

      Khâu Thiếu Triết ra cũng mới chỉ hai mươi hai tuổi, bình thường ăn mặc chững chạc chẳng qua là muốn ra vẻ đại ca trước mặt bạn bè. Hôm nay đầu tóc hơi rối, ngồi xếp bằng ở giường mỉm cười rạng rỡ với Bình An trông đẹp trai như ánh mặt trời, hoàn toàn khác xa hình tượng công tử phong lưu mà Bình An chán ghét trước đây.

      “Dầu gì chúng ta cũng cùng chung hoạn nạn, cũng có thể coi như là bạn bè sống chết có nhau rồi, còn gọi là Khâu nghe đau lòng lắm đó.” Khâu Thiếu Triết hờn dỗi kêu lên. làm đến thế rồi, sao còn có thể đối xử với lạnh nhạt như vậy.

      Bình An lắc đầu cười khẽ. luôn giữ lòng đề phòng và cảnh giác ở mức cao đối với tất cả những người có thể tổn thương ở kiếp trước, chưa từng nghĩ tới Khâu Thiếu Triết trở thành ân nhân cứu mạng của . Tối qua suy nghĩ lâu xem nên dùng thái độ gì để đối đãi với Khâu Thiếu Triết? Tiếp tục lãnh đạm với như trước đây là có khả năng rồi đấy, vậy thà rằng trở thành bạn bè còn hơn. cảm thấy bản chất của Khâu Thiếu Triết xấu, cho nên bất kể kiếp trước rốt cuộc là ta bị Đỗ Hiểu Mị lợi dụng hay lúc ấy chỉ là đúng dịp, đều muốn biến thành người phe mình.

      Trả thù Lê Thiên Thần và Đỗ Hiểu Mị, cũng cần có người có thể giúp .

      vươn tay, khóe miệng tràn ra nụ cười xán lạn tinh khiết, “Tôi tên là Phương Bình An, có thể gọi tôi là Bình An.”

      Khâu Thiếu Triết... quyết định tin tưởng người này lần, chàng trai này có lẽ có thể trở thành bạn tốt.

      “Khâu Thiếu Triết.” Khâu Thiếu Triết vươn tay, mặt mày hớn hở, thèm để vào mắt sắc mặt trầm của Lê Thiên Thần.

      “Lưng của ... sao chứ?” Thái độ của Bình An đối với Khâu Thiếu Triết trở thân thiết ôn hòa ít, còn khách sáo xa cách như lúc trước.

      “A, cũng tốt, chỉ tổn thương chút, mấy ngày nữa là có thể xuất viện.” Khâu Thiếu Triết cười . ra nếu biết người kia cầm trong tay là axit sunfuric, chưa chắc đỡ thay . Lúc ấy ra cũng nghĩ nhiều như vậy, mà theo bản năng liền kéo qua che chở, phần nhiều là do thói quen thương hương tiếc ngọc trước giờ của thôi. Nhưng bởi vì kiện này mà khiến ông già nhìn mình bằng cặp mắt khác, lại có thể trở thành bạn bè với Phương Bình An, cảm thấy chút đau đớn này đáng giá.

      muốn Phương Bình An từng chút từng chút bị cảm động, sau đó .

      “Vậy tốt.” Bình An thở phào nhõm, “ xin lỗi, tại tôi mà hại ra nông nỗi này.”

      Khâu Thiếu Triết khoát tay cười, “Tôi là đàn ông, chịu thương tích có gì đáng ngại, em là con mà bị hắt lên mặt coi như tiêu.”

      “Thiếu Triết, người tốt.” Bình An chân thành cảm tạ.

      Gương mặt tuấn tú của Khâu Thiếu Triết tự chủ đỏ lên, lớn như vậy rồi mà đây vẫn là lần đầu tiên có người tốt, “Ai muốn làm người tốt chứ, lúc ấy tôi cũng đâu muốn cứu em, cũng biết dây thần kinh nào bị chạm nữa.”

      Hành động theo bản năng càng có thể nhìn ra bản chất của người. Bình An nhìn khẽ mỉm cười, Lê Thiên Thần đứng cạnh nhìn thấy bụng dạ phát chua, ánh mắt nhìn Khâu Thiếu Triết sâu xa thêm mấy phần.

      Bị Bình An nhìn như thế có chút được tự nhiên, Khâu Thiếu Triết lại hỏi, “Tóm lại em đắc tội với ai vậy? Để tới nỗi xuống tay ác đến thế.”

      đến kẻ tạt axit, sắc mặt Bình An nặng nề, “Tôi còn muốn hỏi , tối qua có thấy dáng dấp bề ngoài của kẻ kia ? Tôi hình như biết người ta.”

      “Toàn thân cao thấp của người đó chỉ nhìn thấy được đôi mắt, tôi sao thấy được. À, bất quá theo dáng người hẳn là phụ nữ.” Khâu Thiếu Triết , “Gần đây em có giành đàn ông với người nào ?”

      “Nhảm.” Bình An tức giận trợn mắt nhìn ta, “Có phải người đó nhận lầm người ?”

      “Nhận lầm người mà còn có thể gọi em là Phương?” Khâu Thiếu Triết cười nhạo tiếng.

      Lê Thiên Thần nhíu chặt hai hàng lông mày. Phụ nữ? nghĩ ngay tới Đỗ Hiểu Mị, nhưng tối qua Đỗ Hiểu Mị vẫn ở lại công ty làm thêm giờ, chính mắt nhìn thấy, cho nên thể nào là ta.

      Vậy còn có ai?

      Bình An cũng cảm thấy vô cùng nghi hoặc, nghĩ ra gần đây mình đắc tội với ai.

      “Tôi với cảnh sát rồi, tin là rất nhanh bắt được hung thủ. Mấy ngày tới em đừng ra khỏi nhà là được.” Khâu Thiếu Triết thấy vẻ mặt Bình An lo lắng liền trấn an mấy câu.

      Bình An gật gật đầu đồng ý, lại hỏi thăm thêm về tình huống của người kia, nhưng tiếc là hôm qua Khâu Thiếu Triết cũng thấy lắm.

      bao lâu, giờ thăm bệnh hết.
      Last edited by a moderator: 23/4/16

    6. ^^! Nếu bạn không gửi link bài viết trên Facebook được, hãy sử dụng link trong khung này để chia sẻ bài viết :