1. Quy định post bài trong Khu Edit – Beta – Convert

    Đặt Title theo mẫu [Tên truyện] dấu cách - [Tên tác giả] (Update chương)

    Hình bìa truyện

    Tác giả

    Thể loại

    Số chương

    Nguồn convert (nếu có)

    Tên Editor & Beta

    Nick Facebook, Mail liên lạc

    Đặc biệt: 1 editor ko được mở quá 3 Topic

    Quy định cho editor

    Box Edit – Beta – Convert chỉ đăng những truyện edit, beta, convert của Cung; không đăng truyện sưu tầm của trang khác trong Box.

    Chủ topic chịu trách nhiệm hoàn thành topic, không drop, không ngưng edit quá 1 tuần. Trường hợp không theo tiếp được truyện thì phải báo với Ad hoặc Mod quản lí Box lý do không thể theo tiếp và để BQT tiếp nhận.

    Nếu drop không có lý do sẽ bị phạt theo quy định của cung: Link

    Mỗi topic nên đặt 1 lịch post theo tuần hoặc tháng để member dễ theo dõi. Nếu post 1 tuần 10c sẽ được tặng thêm 100 ruby (liên hệ với quản lý của box để được thưởng)

    Khi hoàn thành nên vào Topic báo danh để được thưởng điểm thêm. Điểm thưởng là gấp 2 lần số điểm được hưởng của cả bộ. Ví dụ:

    Bạn edit 1 bộ 100c nhận được 1000 ruby thì sẽ được thưởng 2000 ruby.

    Quy định Đối với Readers:

    Comt thân thiện, comt nhắc nhở truyện nhẹ nhàng

    Không comt với những lời lẽ quá khích, sử dụng ngôn từ đả kích editor, nhân vật, tác giả...

    Không comt gây war, hối truyện thiếu thiện cảm

    Nếu vi phạm lần đầu nhắc nhở. Lần sau -10ruby\lần

    Không comt thanks (trường hợp muốn thanks editor thì nhấn like để ủng hộ)

    Quản lý box Truyện Edit&Beta:

    lolemcalas, haruka, Hằng Lê, Ngân Nhi

Bình An Trọng Sinh - Dư Phương (Full)

Thảo luận trong 'Hiện Đại Hoàn'

  • ^^! Nếu bạn không gửi link bài viết trên Facebook được, hãy sử dụng link trong khung này để chia sẻ bài viết :
    1. CQH

      CQH ^^!

      Bài viết:
      192
      Được thích:
      41,920
      Chương 60: Tha thứ
      Bình An chào tạm biệt Khâu Thiếu Triết.

      “Bình An, em cho tôi số điện thoại , nếu tôi làm sao tìm được em?” Khâu Thiếu Triết đưa điện thoại của mình cho Bình An. Vất vả lắm quan hệ với mới phát triển thêm được bước, sao lại có thể bỏ qua cho bất kỳ cơ hội nào bồi dưỡng tình cảm với .

      Lê Thiên Thần quay đầu lại lạnh lùng liếc nhìn , nụ cười cứng nhắc, “Cậu Khâu, nếu có chuyện gì Bình An tìm cậu.”

      “Bình An cũng có số điện thoại của tôi đâu.” Khâu Thiếu Triết cười tít mắt . nhìn ra chàng họ Lê này có khát vọng chiếm hữu Bình An rất lớn, vừa rồi lúc và Bình An chuyện, ánh mắt kia của Lê Thiên Thần hẳn lăng trì mấy vạn lần rồi.

      Càng ngày càng cảm thấy vết thương sau lưng rất đáng giá nha.

      Bình An cười nhận lấy điện thoại của Khâu Thiếu Triết, lưu số mình vào, “Chờ xuất viện, tôi mời ăn cơm.”

      “Tốt.” Khâu Thiếu Triết tặng cho Lê Thiên Thần ánh mắt đắc ý, cười he he gật đầu.

      Sắc mặt Lê Thiên Thần tối sầm, cùng Bình An rời khỏi bệnh viện.

      “Khâu Thiếu Triết này nhìn là biết có ý tốt gì, em nhất thiết phải đối xử tốt với ta như vậy. Nếu muốn báo ân, chú Phương tự nhiên bồi thường bọn họ.” Lê Thiên Thần vẫn còn tức ách trong bụng việc Khâu Thiếu Triết cố ý ra vẻ gần gũi với Bình An ngay trước mặt nên giọng có chút cứng rắn.

      Bình An buồn cười nhìn ta. Ghen , ghen , trong lòng chua xót . Đáng đời!

      Thiên Thần, Thiếu Triết cứu tôi, chẳng lẽ đó cũng là có ý tốt? Ai có ý xấu lại dám đứng ra cản axit sunfuric dùm người khác đây.”

      “Sao ta lại xuất ở đó đúng lúc vậy? Chẳng lẽ thể là ta tự biên tự diễn sao?” Lê Thiên Thần , vốn chỉ là lẫy, nhưng sau khi ra càng nghĩ càng cảm thấy rất có khả năng.

      phải nghĩ tới khả năng này, nhưng lúc gặp Khâu Thiếu Triết phản ứng của ta là kinh ngạc, hoàn toàn ngờ xuất ở đó, còn có vẻ mặt khiếp sợ khi bị tạt axit sunfuric lúc đó nữa, tin tưởng chuyện này liên quan gì đến ta.

      Thiên Thần, đầu óc tối tăm quá.” Bình An cười tủm tỉm .

      Lê Thiên Thần nhìn sang , trong lòng kìm nén đến sắp nội thương. muốn bảo về sau nên tùy tiện đưa số điện thoại cho đàn ông khác, bảo đừng cười rực rỡ với đàn ông khác như vậy, hy vọng chỉ thuộc về . Nhưng những lời này chỉ có thể gầm thét trong lòng mà thể thốt ra lời, bởi vất vả mới làm cho hòa nhã chuyện cùng mình, thể gì làm gì khiến cho quan hệ trở nên bế tắc nữa.

      “Hung thủ là ai sớm muộn gì cũng biết.” Cuối cùng ta chỉ có thể như vậy.

      Đưa Bình An về biệt thự nhà họ Phương xong, Lê Thiên Thần dặn dò cùng thể ra ngoài. Bình An hứa rồi mới lên xe về công ty.

      xảy ra chuyện như vậy, Bình An cũng tính đến Hội quán thẩm mỹ để học nữa. Dù sao cũng học được chút ít, sau này tự tìm thêm tài liệu nghiên cứu nữa cũng đủ để hù dọa những người phải dân chuyên nghiệp rồi.

      chưa kịp gọi báo cho Trình Vận tiếng Trình Vận gọi tới, là xem tin tức biết hôm qua xảy ra chuyện ở gần công ty, hỏi tại sao rồi?

      Bình An kể sơ lại chuyện xảy ra, cũng cho Trình Vận biết bây giờ sao, ở nhà nghỉ ngơi.

      Trình Vận yên tâm, dặn dò Bình An mấy ngày nay đều phải nghỉ ở nhà, đừng ra ngoài nữa.

      Ai cũng lo ra ngoài mình gặp nguy hiểm.

      Bình An cười đồng ý.

      Điện thoại mới vừa ngắt tới ba giây lại vang lên, thanh trầm ấm quyến rũ xuyên qua làn sóng điện truyền tới tai , “Bình An, em là, lần nào cũng làm người ta muốn thót tim.”

      Chẳng biết tại sao, thanh trầm thấp khêu gợi này giống như có thể truyền vào tận đáy lòng , Bình An bĩu môi, ngã người nằm xuống ghế sofa, “Đại Tổng tài Nghiêm, lần này trái tim của ngài lại bị tôi hù nữa sao?”

      Tiếng cười trầm thấp ấm áp vang lên, “Sợ ?”

      “Có chút.” Bình An thành thực trả lời.

      còn tưởng rằng nhóc quái thú như em cái gì cũng sợ chứ.” Nghiêm Túc cười khẽ.

      mới là quái thú, cả nhà đều là quái thú, Bình An tức giận hỏi, “Tổng tài Nghiêm, người bận rộn như mà cũng rảnh gọi điện thoại tới trêu chọc tôi à?”

      ràng quan tâm thăm hỏi em.” Nghiêm Túc rất vô tội. Ngày đó sau khi đưa về nhà, buổi tối có việc đến Forest, khi ôm người mẫu gợi cảm trong tay dù thân thể có phản ứng nhưng trong đầu lại toàn là hình ảnh của bé quái thú này.

      Làm cho cảm thấy rất buồn khổ.

      “Tôi cám ơn , được quan tâm thế này sức khỏe của tôi chắc chắc vô cùng tốt.” Bình An .

      “Nghe giọng em tràn đầy sức sống như vậy, xác định sức khỏe của em khẳng định vô cùng tốt.” Nghiêm Túc lại khẽ cười.

      Ngoài cửa vang lên tiếng gõ cửa, trợ lý Đường Sâm của vào, kinh hãi nổi da gà khi nhìn thấy nụ cười ngọt ngào mặt lúc này.

      Nghiêm Túc liếc ta cái, ý bảo ta chờ đó chút.

      bận à, Tổng tài Nghiêm?” Bình An hỏi, hình như nghe bên có tiếng gõ cửa.

      “Chiều nay đến tìm em.” Nghiêm Túc .

      Bình An còn chưa kịp từ chối ngắt điện thoại.

      Nghe tiếng tít tít, Bình An bất đắc dĩ cười cười, cũng để tâm lời của Nghiêm Túc, định quay về phòng chuông cửa vang lên.

      Dì Liên ra ngoài mua thức ăn, trong nhà chỉ có Bình An.

      Bình An cũng lập tức ra mở cửa mà nhìn qua TV theo dõi ngoài cửa, khi thấy đó là Hà Tư Lâm mặc vest đen mới buông phòng bị, mở cửa, “ Tư Lâm.”

      “Bình An.” Cằm Hà Tư Lâm đầy râu, nhìn vô cùng tiều tụy sa sút, ánh mắt nhìn Bình An đầy áy náy và lo lắng.

      sao thế? Mau vào .” Bình An vừa nhìn thấy dáng vẻ này của kinh ngạc, vội vàng mời Hà Tư Lâm vào nhà.

      Hà Tư Lâm ngồi xuống sofa, hai tay bất an xoa xoa vào nhau, nhìn Bình An ngập ngừng, “Bình An... có chuyện muốn với em...”

      Bình An rót cho ly trà nóng, ngồi xuống đối diện, “ Tư Lâm, hành hạ bản thân chi vậy? Rốt cuộc xảy ra chuyện gì?”

      Hà Tư Lâm uống ngụm trà, trầm mặc hồi lâu, trong mắt đầy vẻ bất định.

      Bình An khẽ nheo mắt lại. Chưa bao giờ Hà Tư Lâm lại tỏ vẻ mất tự nhiên và lo lắng thế này ở trước mặt , luôn thương như em ruột, sao đột nhiên lại có thái độ giống như làm gì có lỗi với thế này...

      đột nhiên chấn động, thể tưởng tượng nổi nhìn , “ Tư Lâm, biết chuyện em hôm qua suýt nữa bị tạt axit ?”

      Hà Tư Lâm nhìn bằng ánh mắt tối tăm, khó khăn khẽ gật đầu.

      Bình An đứng phắt dậy, “ biết đó là ai, đúng ?”

      “Là hại em, ấy phải cố ý.” Hà Tư Lâm vội vàng đứng lên khẩn cầu nhìn Bình An, “Bình An, có thể đừng truy cứu chuyện này nữa được .”

      thể nào.” Bình An cự tuyệt chút nghĩ ngợi, “ Tư Lâm, tên Tô Cầm làm đúng ? ấy cho là muốn kết hôn với em nên liền tạt axit em? lòng dạ ác độc như vậy, còn che chở ta làm gì?”

      “Nếu phải tại , ấy làm chuyện như vậy.” Hà Tư Lâm thống khổ kêu lên.

      “Shit.” Bình An bực mình mắng tiếng, “Hà Tư Lâm, biến thành tình thánh khi nào vậy? muốn kết hôn với khác ta tạt axit người ta, thế mà lại bảo đó là trách nhiệm của , đạo lý đó ở đâu ra vậy? Chẳng lẽ trừ ta ra suốt đời này được sống với ai khác sao?”

      “...”

      “Loại đàn bà làm được chuyện như vậy mà còn cho rằng đáng để cho thương tiếc sao? Nếu phải tâm lý ta có vấn đề chính là bản tính có vấn đề. xin xỏ dùm ta vì cảm thấy bởi ta nên mới làm điều sai hả? có nghĩ qua chưa, hôm qua nếu Khâu Thiếu Triết cản giúp em axit sunfuric đó tạt lên mặt em, em có thể mù, mặt em bị hủy hoại, đến lúc đó em sống bằng chết, chẳng lẽ câu xin lỗi của là có thể gánh thay ta mọi sai lầm?”

      Từ hôm qua tới giờ vẫn giữ thái độ vô cùng bình tĩnh với việc tạt axit, nhưng hôm nay nghe Hà Tư Lâm tới xin lỗi rốt cuộc bùng nổ.

      phải nhen chịu tha thứ cho ả Tô Cầm đó, mà chuyện này phải là câu xin lỗi là có thể xem như chưa từng có chuyện gì xảy ra. Đây là cố ý gây thương thích cho người khác, là phạm tội theo luật pháp.

      Mà điều khiến càng giận chính là Hà Tư Lâm mà vẫn coi như ruột lại đến năn nỉ xin xỏ vì Tô Cầm, điều này làm cảm thấy tổn thương và cũng rất thất vọng.

      Hà Tư Lâm nghe Bình An mà sắc mặt trở nên trắng bệch, khổ sở cúi đầu, dám tưởng tượng nếu trong chuyện này người bị hại là Bình An.

      “Tô Cầm cần phải bị trừng phạt vì chuyện mà ta làm. Tư Lâm, người hề sai, nhưng nên bao che lỗi của ta. Hôm nay tìm đến em, em rất thất vọng.” phải tới quan tâm , mà là muốn xin tha thứ cho người thiếu chút nữa hủy dung .

      “Bình An, xin lỗi...” Hà Tư Lâm ngập ngừng xin lỗi.

      có lỗi với em.” Bình An nhàn nhạt nhìn , “ muốn khuyên Tô Cầm tự thú, hay là tự em báo cảnh sát?”

      Hà Tư Lâm há miệng, thống khổ nhìn Bình An, nhưng khi thấy vẻ mặt kiên quyết của chỉ có thể thở dài, “Em đừng báo cảnh sát, với ấy.”

      Tư Lâm, nghe em khuyên câu, có số người bây giờ dứt bỏ được chẳng qua vì muốn dứt bỏ đó thôi. Nếu như quyết tâm khó như vậy.” nhận ra được rằng Hà Tư Lâm Tô Cầm, nhưng bọn họ hoàn toàn thích hợp với nhau, chỉ nỡ rời mà thôi.

      Hà Tư Lâm cười khổ gật đầu, rời khỏi Phương gia.

      Bình An cầm điện thoại do dự hồi lâu rồi vẫn gọi điện, cũng định với ba chuyện Hà Tư Lâm tìm . Vẫn nên để xem thử kế tiếp Hà Tư Lâm làm thế nào .

      Buổi chiều, Nghiêm Túc đến thăm , còn mang theo hộp chocolate to là để an ủi .

      Bình An nhớ tới ả Tô Cầm kia hình như làm việc tại Nghiêm Thị, còn là tình nhân của cấp ta, nên khỏi nhìn Nghiêm Túc cách hoài nghi.

      Nghiêm Túc uống cà phê, thấy vẻ mặt quái dị nhịn được cười hỏi, “Sao vậy?”

      ... có bao dưỡng tình nhân ?” Bình An gọn gàng dứt khoát hỏi khách sáo.

      “Hả?” Nghiêm Túc suýt tí nữa phun hớp cà phê ra ngoài, “Em có thể hỏi uyển chuyển chút được ? Đại tiểu thư à, chuyện bao dưỡng tình nhân rắc rối như vậy thích hợp với .”

      Hai má Bình An hơi đỏ lên, quẫn bách trừng mắt nhìn , “ biết nào tên Tô Cầm ?”

      biết.” Nghiêm Túc trả lời, “Sao vậy?”
      Last edited by a moderator: 23/4/16
      cucai_yunnie, Nga Nhi, Phong Vũ Yên3 others thích bài này.

    2. CQH

      CQH ^^!

      Bài viết:
      192
      Được thích:
      41,920
      Chương 61: Thăm

      Bình An tin tưởng lắm liếc nhìn Nghiêm Túc. Người đàn ông này vốn có kỷ lục về xì căng đan, nghe Tô Cầm từng là tình nhân của cấp ta, liền nghĩ ngay đến Nghiêm Túc.

      biết ta? ta là nhân viên của mà.” Bình An nghi ngờ hỏi.

      Nghiêm Túc ung dung nhìn , bật cười, “Nhân viên Nghiêm Thị hơn ngàn cũng có mấy trăm, làm sao có thể biết hết từng người được. Bình An, em quá coi trọng rồi phải.”

      Bình An chau đôi mày thanh tú, “Được rồi, biết thôi.”

      “Sao lại đột nhiên hỏi về người này, có phải có liên quan đến chuyện tạt axit lần này ?” Nghiêm Túc khẽ nheo lại đôi mắt hẹp dài, đáy mắt có tia tàn khốc thoáng lướt qua.

      Sức phán đoán của người này ghê thế biết! Bình An liếc , “Tôi chỉ hỏi bâng quơ thế thôi, có gì.”

      Nghiêm Túc rất hứng thú nhìn , “Như vậy, việc có đầu mối rồi sao?”

      “Bên cảnh sát còn chưa có tin tức gì.” Bình An trả lời, phải đề cao cảnh giác khi ứng phó với Nghiêm Túc này, nếu bất tri bất giác bị bẫy mà biết.

      Nghiêm Túc miễn cưỡng tựa lưng lên sofa, chân dài gác chéo lên, nhìn ra nghĩ gì qua ánh sáng chớp động trong đôi mắt đen, “Ngày nghỉ em đều ở nhà à?”

      “Ừ.” Bình An thản nhiên đáp lời.

      “Sao du lịch?” Nghiêm Túc hỏi.

      có chỗ nào đặc biệt muốn .” Bình An trả lời rất có nề nếp.

      “A, hôm qua em gặp chuyện may là ở gần Australia Secret đúng .” Nghiêm Túc đột nhiên lại hỏi đến kiện axit sunfuric.

      Đề tài chuyển đổi nhanh đến mức làm Bình An có chút mơ hồ, “Ừ, khi đó vừa từ cao ốc của Australia Secret ra.” Dừng chút, Bình An cau mày nhìn Nghiêm Túc, “Đại Tổng tài Nghiêm, rảnh lắm à? Sao lại có thời gian ngồi đây tán gẫu thế?”

      quả rất bận, năm giờ còn phải công tác Đài Loan chuyến, nhưng vì nghe được xảy ra chuyện nên tự dưng cảm thấy phải tới thăm chút mới có thể an lòng.

      “Bình An, em biết rốt cuộc ai tấn công em sao?” Nghiêm Túc thu hồi vẻ cợt nhả, nhìn chằm chằm vào Bình An chớp mắt.

      Bình An sửng sốt, mắt nhìn sang chỗ khác tránh ánh nhìn chăm chú của Nghiêm Túc, “ biết.”

      “Nếu vậy mấy ngày này ở nhà , đừng ra ngoài.” Nghiêm Túc nhíu mày, cảm thấy bé con này lòng.

      “Biết rồi, biết rồi, các người ai cũng thấy tôi nên trốn trong tủ sắt mới an toàn.” Bình An tức giận kêu lên.

      Nghiêm Túc từ từ nở nụ cười, “Thế nào? Mới ngày thôi mà chồn chân rồi hả?”

      có.” Bình An lắc lắc đầu, đột nhiên sực nhớ ba quyết định hợp tác đầu tư với Nghiêm Thị trong hạng mục Phượng Hoàng Thành, sóng mắt vốn ảm đạm nháy mắt sáng lên, “Nghiêm Túc, Phượng Hoàng Thành của khi nào khởi công thế?”

      “Em cũng có hứng thú với Phượng Hoàng Thành à?” Nghiêm Túc cười hỏi.

      “Ba tôi hợp tác với mà, tôi đương nhiên phải quan tâm rồi.” ra cái quan tâm hơn chính là Phượng Hoàng Thành rốt cuộc có còn là Phượng Hoàng Thành trong trí nhớ của hay , nếu có phát sinh thay đổi gì, đến lúc đó còn có tính toán khác.

      “Em quan tâm , hay là quan tâm ba em?” Nghiêm Túc hạ giọng, đôi mắt đen nhánh thăm thẳm như ánh sao sáng trong bầu trời đêm lấp lánh nhìn Bình An.

      Phòng khách to như thế chỉ có hai người bọn họ, thanh trầm thấp khêu gợi của trong gian rộng lớn này có vẻ đặc biệt ràng, bạn Bình An hơi mất tự nhiên, “Đương nhiên là quan tâm ba tôi, còn nhiều người khác quan tâm mà.”

      Nghiêm Túc lộ ra vẻ mặt thất vọng, “Đau lòng quá , vậy mà còn hấp tấp bỏ hết công hết việc để tới thăm em.”

      Bình An bĩu môi, “Tôi có bắt đến thăm tôi đâu.”

      Nghiêm Túc lắc đầu nở nụ cười trông khá bất đắc dĩ. Đúng vậy, giao tình giữa hai người cũng sâu, nhiều lắm cũng chỉ là cùng nhau ăn cơm mấy lần, trừ lần ở nhà Viên lão phu nhân ra những thời điểm khác đều là ăn cơm chung dưới tình huống quá tình nguyện. Nhóc con này vẫn rất cảnh giác với mình đây.

      Thiệt là, nhìn như bé ngây thơ đơn thuần, thế mà sao sức đề phòng lại nhiều như thế, nhìn mặt đáng tin vậy sao?

      định bày tỏ chút uất ức của mình, tiếng chuông cửa vang lên.

      Lúc này còn ai tới đây? Bình An nghi ngờ xem màn hình hiển thị. Là hai phụ nữ, là Đỗ Hiểu Mị, người khác rất quen mắt nhưng tạm thời Bình An nhớ ra được là ai.

      Mở cửa ra, Bình An nhìn thấy ngay bó hoa bách hợp to, còn có giỏ trái cây lớn, sau đó gương mặt thú vị từ phía sau bó hoa lộ ra.

      Phương, nghe bị hoảng sợ, chúng tôi đại diện cho đồng nghiệp công ty đến thăm .” Đứng trước mặt Bình An là phụ nữ ba lăm ba sáu tuổi, tóc ngắn ngang tai, trang điểm tinh xảo xinh đẹp, mặc bộ váy công sở màu lam đậm vừa người, dáng người vừa phải, nhìn ra được là phụ nữ rất hiểu đời.

      Thắc mắc của Bình An đối với người phụ nữ này sau khi nhìn diện mạo của ấy liền nhớ ngay ra là ai. ấy tên Đổng Tư Tiệp, là Quản lý Bộ phận PR của Tập đoàn Phương Thị, có chồng là nhân viên công vụ. Đổng Tư Tiệp này vô cùng giỏi về phương diện ngoại giao, cũng biết được cách lời hay, ứng phó rất thành thạo về mặt quan hệ xã hội của Tập đoàn Phương Thị.

      Nhưng ấn tượng của Bình An với ấy phải được thành lập qua vài lần gặp mặt tính là nhiều lắm, mà là vì sau đó Đỗ Hiểu Mị cố ý muốn trở thành Quản lý Bộ phận PR, bởi vì chính thiên vị nên luôn thay Đỗ Hiểu Mị tốt trước mặt ba. Khi đó, hoàn toàn nghĩ tới việc làm vậy tổn thương đến Đổng Tư Tiệp mà chỉ muốn giúp Đỗ Hiểu Mị lấy được thứ ta muốn chứ hề suy nghĩ đến hoàn cảnh và cảm thụ của người khác. Sau đó nữa, lúc Đổng Tư Tiệp biết sau lưng Đỗ Hiểu Mị có hỗ trợ của từng tới tìm .

      Cho đến bây giờ, vẫn còn nhớ như in lời ấy từng .

      Phương, Tập đoàn Phương Thị là công ty chứ phải là sân chơi của mình , phải thích người nào liền xem chức vị như món đồ chơi tặng cho người đó. ngây thơ của ngày nào đó làm bị thương tổn.

      “Và trước khi bị tổn thương, vĩnh viễn biết được mang đến cho người khác bao nhiêu thống khổ.”

      Khi đó, Đổng Tư Tiệp cần công việc này để nuôi gia đình, bởi chồng ấy công tác bị tai nạn xe cộ, con lại còn , gánh nặng trong nhà đều đổ hết lên vai ấy.

      hoàn toàn nghĩ tới việc làm cho Đổng Tư Tiệp rời khỏi Tập đoàn Phương Thị, nhưng sau đó biết Đỗ Hiểu Mị làm cái gì, thế mà lại khiến cho Đổng Tư Tiệp bị đuổi việc.

      Nhưng bất kể thế nào, người sai vẫn là ... Nếu phải ngay từ đầu thiên vị Đỗ Hiểu Mị, có lẽ cuộc sống của Đổng Tư Tiệp sau này đến nỗi gian nan thế.

      Kiếp trước quá mức ngu ngốc, luôn dựa theo thích của mình mà làm việc, chuyện làm sai còn rất nhiều, chẳng qua nhớ hết đó thôi, chỉ lúc nào gặp được mới có thể nhớ tới.

      Đối với Đổng Tư Tiệp, Bình An có nỗi áy náy muộn màng.

      “Sao thế Bình An, bị chúng tôi làm hoảng à? Hay là hoan nghênh chúng tôi?” Đổng Tư Tiệp thấy Bình An dùng vẻ mặt quái dị nhìn liền giỡn.

      Bình An lấy lại tinh thần, cười , “Quản lý Đổng, mời vào, ngại quá, để mọi người phải tốn kém.”

      phải là người sau khi làm sai chuyện gì rồi chỉ biết ngồi đó hối tiếc và than vãn. biết mình sai nên lần này nhất định cứu vãn và bồi thường, chứ phải sống trong hối hận dày vò.

      Đỗ Hiểu Mị theo sau Đổng Tư Tiệp, mỉm cười với Bình An. ta vốn định đến đây, lúc nghe Phương Bình An thiếu chút nữa bị tạt axit sunfuric trong lòng ta ra có loại khoái cảm trút được giận, bây giờ còn bắt ta tới tận nhà an ủi con nhóc thối tha này, ta còn hận thể tạt thêm axit lần nữa ấy chứ.

      Nhưng mà Đổng Tư Tiệp là cấp của ta, cấp muốn ta cùng lại đây chẳng lẽ ta có thể từ chối? Hừ, lâu đâu, ta nhất định thay thế Đổng Tư Tiệp này, trở thành quản lý Bộ phận PR.

      chiếm được người đàn ông ta muốn, vậy ta phải lấy được thế lực.

      Mới bước tới cửa phòng khách, hai người liền nhìn thấy Nghiêm Túc ngồi ghế salon với dáng vẻ vô cùng nhàn hạ thoải mái. mặt họ lộ ra vẻ kinh ngạc, nhưng rồi Đổng Tư Tiệp khôi phục rất nhanh, nở nụ cười xã giao đúng tiêu chuẩn, “Tổng tài Nghiêm cũng ở đây ư, là khéo quá.”

      Nghiêm Túc nhận ra đây là Quản lý Bộ phận PR của Phương Thị gặp qua mấy lần tại các bữa tiệc, “Chào Đổng.”

      Đổng Tư Tiệp bắt tay , nhìn Bình An cười mập mờ, “ Phương, xem ra chúng tôi thành khách mời mà đến rồi.”

      Bình An biết Đổng Tư Tiệp hiểu lầm, cười , “Làm gì có, đều là bạn mà.”

      Nghiêm Túc nhíu mày, cười cười chẳng đúng sai.

      Đổng Tư Tiệp lại cho là bé Bình An này e thẹn, chỉ mỉm cười liếc mắt nhìn hai người mà gì thêm. Đỗ Hiểu Mị bị nụ cười mặt Bình An đâm vào khiến chói mắt.

      Nghiêm Túc khách sáo hàn huyên vài câu cùng Đổng Tư Tiệp, nhìn đồng hồ tay, thời gian của cũng sắp hết, nếu sợ trễ giờ, liền khẽ với Bình An, “Bình An, còn có việc, trước nhé.”

      Bình An đưa ra cửa.

      Lúc Nghiêm Túc quay đầu xe rời đồng thời cũng gọi điện thoại cho trợ lý Đường Sâm, “Đường Sâm, thăm dò thử, công ty chúng ta có phải có nhân viên tên Tô Cầm ?”

      “Lão đại, cậu ở đâu đó? Chúng ta nên ra sân bay rồi.” Đường Sâm sốt ruột vì tìm mãi thấy Nghiêm Túc, nhận được điện thoại của lập tức oa oa kêu lên.

      “Tôi ra sân bay đây, cậu tới đó rồi gặp nhau , đừng quên chuyện tôi dặn đó.” Nghiêm Túc .

      “Ý cậu người tên Tô Cầm trước kia là thư ký của Quản lý Hà Bộ phận Hành chính đó hả, ah, còn là người tình của tay quản lý đó, nghe sau khi bị Hà phu nhân biết được còn tới nhà ta náo loạn trận, sau đó Tô Cầm bị điều đến Bộ phận Nhân .” Đường Sâm báo cho Nghiêm Túc tin tức mà biết được, “Lão đại, đừng là ngài để mắt Tô Cầm đó chứ? Dáng dấp ta trông như đóa hoa trắng mong manh, quả dễ khiến cho đàn ông kiêu căng phải động lòng mà.”

      “Đường Sâm.” Thanh Nghiêm Túc vang lên lạnh như băng, “Ngoài việc càng ngày càng nhiều chuyện ra, tôi thấy cậu cũng càng ngày càng ngứa da rồi.”

      Đường Sâm ông ổng kêu oan. đây là được mọi người thích đó nha, mỗi lần đến ăn cơm trong nhà ăn công ty đều có nữ đồng nghiệp ngồi tám chuyện với . làm vậy là vì ai, chẳng phải là vì để hiểu dân tình công ty hơn, để trợ giúp BOSS giải quyết các loại khó khăn sao????

      Nghiêm Túc để ý tới lời giải thích của Đường Sâm, chỉ thản nhiên , “ thăm dò xem Tô Cầm này gần đây làm gì.”

      “Vâng, BOSS.” Nhận thấy ông chủ vô cùng nghiêm túc, Đường Sâm dám đùa giỡn nữa, trong lòng lại càng tò mò về Tô Cầm này. này có năng lực gì mà lại làm cho Nghiêm Túc cũng chú ý tới ta.
      Last edited by a moderator: 23/4/16

    3. CQH

      CQH ^^!

      Bài viết:
      192
      Được thích:
      41,920
      Chương 62: lôi kéo

      Edit: Quảng Hằng


      Bình An kêu Đổng Tư Tiệp ngồi xuống, liếc khẽ qua Đỗ Hiểu Mị, có chút lãnh đạm.

      "Vị này cũng là đồng nghiệp bộ phận PR chúng tôi, Đỗ Hiểu Mị, hình như là bạn học của Phương tiểu thư đấy." Đổng Tư Tiệp cười với Bình An, cũng là bởi vì Đỗ Hiểu Mị là bạn học của Phương Bình An, mới có thể để cho ta cùng , vì muốn dễ dàng làm quen.

      Bình An cười nhạt, bộ dạng giống như là mới nhìn thấy Đỗ Hiểu Mị, "Vậy sao? Vậy là khéo a."

      Đỗ Hiểu Mị nhàng gật đầu, vẫn như cũ là mỉm cười vừa đúng, "Đúng vậy, quả rất khéo."

      Đổng Tư Tiệp thấy thái độ của Bình An đối với Đỗ Hiểu Mị cũng phải quá nhiệt tình, liền có tiếp tục về đề tài này, mà là quan tâm tới chuyện Bình An hôm qua gặp phải.

      " ra chỉ là sợ chút thôi, cám ơn mọi người quan tâm." Bình An gật đầu cười , đối mặt với nhân viên Tập đoàn Phương thị, duy trì loại tư thái đoan trang màng danh lợi, thể để cho người ta cảm thấy còn là đứa bé.

      "Phương tiểu thư, bất kể như thế nào, sau này vẫn phải cẩn thận hơn." Đổng Tư Tiệp ôn nhu .

      "Chị gọi em là Bình An , Phương tiểu thư nghe lạnh nhạt quá." Bình An cố ý muốn lôi kéo Đổng Tư Tiệp, đương nhiên phải làm cho quan hệ thân mật hơn.

      Đáy mắt Đổng Tư Tiệp thoáng qua tia mừng rỡ, lập tức cười , "Tốt lắm, Bình An, em nhất định phải để ý nha, cũng có thể gọi chị là chị Tư Tiệp."

      "Hay quá, tương lai có cái gì hiểu, em còn phải tìm chị Tư Tiệp hỏi đấy." Bình An nở nụ cười, tầm mắt nghiêng qua nhìn mặt Đỗ Hiểu Mị có chút trầm.

      "Đúng rồi, tối thứ Sáu tuần sau là tiệc mỗi năm lần, Bình An, năm nay em tham gia chứ." Đổng Tư Tiệp cười hỏi.

      Ánh mắt của Bình An lóe lên, nhớ vào năm nay, sau tiệc tất niên, Đỗ Hiểu Mị muốn lấy được bộ phận PR, nhưng bởi vì Đổng Tư Tiệp cũng có phạm phải lỗi gì, hai người tranh đấu gay gắt nửa năm, cộng thêm luôn thầm tốt giúp Đỗ Hiểu Mị, a, đúng rồi, lúc này Đỗ Hiểu Mị còn chưa có cùng ba chung với nhau, là khi Đỗ Hiểu Mị trở thành quản lý của bộ phận PR, thời gian cùng ba tiếp xúc nhiều, mới có cơ hội câu dẫn ba.

      Vô luận như thế nào cũng thể để cho Đỗ Hiểu Mị trở thành quản lý bộ phận PR"Đó là đương nhiên, em là bạn của ba em mà." Bình An trợn to mắt nhìn, cười .

      Lần này, phải giúp Đổng Tư Tiệp đem Đỗ Hiểu Mị đá ra khỏi Tập đoàn Phương thị.

      "Ai nha, chuyện này làm cho biết bao nhiêu nữ đồng nghiệp ở Phương thị thương tâm nha." Từ mới vừa tốt nghiệp đại học cho tới quyến rũ trưởng thành vẫn còn độc thân,, ai ôm hy vọng có được lòng ưu ái của Đổng Trưởng mời tham gia họp hằng năm? Chỉ tiếc bạn mà Đổng Trưởng dành riêng lại chính là con của mình, khiến ai cũng có cơ hội, Bình An cười như cười nhìn Đỗ Hiểu Mị cái, nếu như nhớ lầm, cũng vào năm nay nhận lời làm bạn của ba, bởi thân phận của là làm bạn của Lê Thiên Thần, cho nên mới khiến Đỗ Hiểu Mị có cơ hội có thể lợi dụng, cũng biết dùng phương pháp gì, khiến ba hết sức có cảm tình với ta.

      Đỗ Hiểu Mị chú ý tới vẻ khinh thường này trong đáy mắt Bình An, trong lòng lên tia tức giận.

      Con nhóc này là cười nhạo ta sao? Cười nhạo ta nhiều lần đến gần Phương Hữu Lợi nhưng có thành công, ngay cả Lê Thiên Thần cũng thèm ngoảnh lại nhìn ta, nếu phải là Phương Bình An từ trong cản trở, Phương Hữu Lợi làm sao có thể chạy thoát được lòng bàn tay của ta?

      "Em cũng hi vọng ba có bạn khác, chị biết đó, ba em nay thuộc loại đàn ông kim cương mười tốt đắt giá nhất, là vương lão ngũ (*) chạm tay có thể bỏng, bên cạnh cũng rất cần phải có người bạn để chia ấm lạnh mà." Bình An dí dỏm cười .

      (Ý chỉ đàn ông có 5 phẩm chất được quan tâm nhất, có tiền, có quyền, có xe, có nhà, có công việc ổn định lại còn độc thân)

      Đổng Tư Tiệp cảm giác mình thích thiên kim đại tiểu thư bình dị gần gũi này, trước kia tiếp xúc sâu, còn tưởng rằng dễ ở chung, hôm nay hàn huyên như vậy lát, mới biết ra là thiên kim công chúa là hiền hoà rất đáng .

      Lại biết hôm nay là Bình An cố ý muốn cùng quan hệ gần hơn.

      Đỗ Hiểu Mị vẫn mắt lạnh nhìn Bình An cùng Đổng Tư Tiệp chuyện họp mặt hằng năm, ta chỉ là nhàn nhạt cười lạnh, có phát biểu bất kỳ ý kiến gì, cho đến khi Bình An đột nhiên nhìn về phía ta, ra vẻ áy náy , "Bỏ quên Đỗ tiểu thư nhỉ, biết lần này bạn trai họp hằng năm của Đỗ tiểu thư là vị nào đây?"

      Tập đoàn Phương thị họp hằng năm, bình thường đều là cặp đôi tham dự, cũng là vì xúc tiến quan hệ giữa nam nữ, khiến nam nhân viên có cơ hội cùng nữ đồng nghiệp biểu lộ cõi lòng, cũng thể để nhân viên Tập đoàn Phương thị biến thành ế nam ế nữ a.

      "Cái này, vẫn còn trong vòng chọn lựa cẩn thận." Đỗ Hiểu Mị ta khi nào thiếu hụt bạn trai?

      Bình An cười , "Cũng đúng, Đỗ tiểu thư xinh đẹp như vậy, khẳng định rất nhiều người muốn làm bạn trai ."

      Đỗ Hiểu Mị giật giật khóe miệng, "Nếu như là Phương tiểu thư, nhất định có nhiều người thích mời em làm bạn hơn."

      "Vậy sao? Cám ơn." Bình An khách sáo cười.

      Đổng Tư Tiệp là người nhạy bén, phát giác giữa Bình An cùng Đỗ Hiểu Mị như có tia lửa, liền linh hoạt chuyển đề tài, sau đó nhìn đồng hồ, vô cùng tự nhiên cáo từ với Bình An.

      Bình An đưa đến cạnh cửa, Đỗ Hiểu Mị trước khi , quay đầu lại nhìn cái, ý vị .

      Buổi tối, khi Phương Hữu Lợi về nhà, Lê Thiên Thần cũng cùng theo thăm Bình An, dì Liên chuẩn bị cơm tối, Bình An ở trong phòng biết làm cái gì.

      Thấy phòng khách có hoa bó cùng giỏ trái cây, Phương Hữu Lợi liền hỏi Dì Liên, "Chị Liên, hôm nay khách tới nhà sao?"

      Trừ lúc Hà Tư Lâm tới, Dì Liên ra ngoài mua thức ăn cũng biết, Nghiêm Túc cùng Đổng Tư Tiệp bọn họ tới cửa bà có ở nhà, "Là Nghiêm tiên sinh còn có Đổng tiểu thư đến thăm Bình An."

      Lê Thiên Thần nhăn lại mi tâm, "Nghiêm Túc đến cùng Đổng tiểu thư?"

      Dì Liên cười , "Nghiêm tiên sinh tới lúc lâu, Đổng tiểu thư cùng Đỗ tiểu thư mới tới."

      Nghe được là nhân viên công ty tới thăm Bình An, Phương Hữu Lợi lộ ra nụ cười, cũng quá mức để ý có ai đến thăm Bình An, đây đều là mảnh tâm ý của mọi người, "Buổi chiều Bình An có ra ngoài ?"

      "Vẫn ở nhà trong ạ." Dì Liên xong, mang bát đũa ra ngoài.

      Lê Thiên Thần bởi vì quan hệ của Nghiêm Túc cùng Bình An dường như thân mật so với ta tưởng tượng, trong lòng càng nghĩ càng khó chịu, trước kia sao ta lại phát Bình An có nhiều người thích như vậy, chờ lúc ta muốn quý trọng, mới phát ra là được hoan nghênh đến như thế, "Chú Phương, Nghiêm Túc buổi sáng vẫn cùng chúng ta gặp mặt, cũng hề nghe ta muốn đến thăm Bình An, phải có mục đích gì chứ?"

      Phương Hữu Lợi ngược lại nghĩ nhiều như vậy, ông vẫn cảm thấy chỉ cần Bình An chơi với bạn xấu, chơi với những người dạy hư , chuyện bạn bè của , ông cũng can thiệp, mà Nghiêm Túc chỉ là bạn đồng hợp tác với ông, mà còn là nhân vật phong vân của Thành phố G, mặc dù có xì căng đan, nhưng đĩnh đạc nghiêm nghị. Lấy thân thế như vậy của Nghiêm Túc, đến nay vẫn còn độc thân, cho dù ta giữ mình trong sạch đến bực nào, phụ nữ cũng tự động dính lên, nếu ta đến bây giờ cũng đều đụng tới phụ nữ, đó mới là có vấn đề.

      Chỉ là cái này có liên quan gì đến Bình An, chỉ cần Bình An cùng Nghiêm Túc duy trì ở phạm vi bạn bình thường, làm cha như ông, đối với bọn họ lui tới là rất tán thành.

      Cho nên đối với sầu lo của Lê Thiên Thần, ông chỉ là cười , "Có thể có mục đích gì? Bà nội của ta là bạn đồng nghiệp cũ của bà ngoại Bình An, cậu ấy và Bình An cũng coi là bạn, có lui tới cũng bình thường."

      Viên lão phu nhân dường như cũng rất có cảm tình đối với mình...... Ánh mắt Lê Thiên Thần trầm xuống.

      "Ba, ba về rồi." Thanh của Bình An thanh thúy ở lầu truyền đến, mặc quần áo ở nhà San Hô nhung màu trắng gạo, thân nhàng khoan khoái mà thẳng bước xuống lầu.

      Mới vừa rửa mặt, tóc mới thổi khô nửa, gương mặt trắng nõn mềm mại thoảng ửng hồng, mắt sáng trong suốt, cực kỳ giống hắc bảo thạch được nước ngâm qua.

      Lê Thiên Thần nhìn , trong lòng rung động trận.

      Đôi mắt của Phương Hữu Lợi lên nụ cười cưng chiều, đưa tay vuốt vuốt tóc của , " Sao đem tóc làm khô hãy xuống, cẩn thận kẻo bị cảm."

      Bình An cười , "Trong nhà phải có lò sưởi sao ạ? Ba hôm nay bận ?"

      "Cuối năm là tương đối bận." Phương Hữu Lợi ôm con về phía phòng ăn, cũng kêu Lê Thiên Thần lại đây, "Hôm nay Đổng quản lý đến thăm con?"

      "Đúng ạ, là lòng của tất cả mọi nhân viên công ty, chị Tư Tiệp là người rất tốt đấy." Bình An cười nheo mắt, giống như lơ đãng khen ngợi Đổng Tư Tiệp.

      "Ừ, Đổng quản lý tính tình cởi mở, làm việc cũng nghiêm túc, con rất thích ấy sao?" Phương Hữu Lợi đối với năng lực làm việc của Đổng Tư Tiệp vẫn là cực kỳ khẳng định.

      "Thích ạ, bộ phận PR của công ty có ấy trấn giữ, ba nên an tâm hậu phương được rồi." Bình An cười .

      Lê Thiên Thần giúp Bình An kéo ghế ra, "Đổng quản lý quả rất tốt, còn suy nghĩ, nếu như có ấy cùng đến Thành phố S, chừng công tác khai triển công ty chi nhánh chuyện nhanh gấp rưỡi."

      Phương Hữu Lợi có chút kinh ngạc nhìn Lê Thiên Thần, "Chuyện như vậy sao có nghe con nhắc tới."

      "Con cũng chỉ là suy nghĩ chút mà thôi, dù sao bộ phận PR của Tổng Công Ty bên này cần quản lý Đổng." Lê Thiên Thần cười , bộ rất vẻ mặt sao cả, "Nghe Đỗ Hiểu Mị sau khi đến bộ phận PR, biểu cũng tương đối khá."

      Con mắt sắc bén sáng ngời của Bình An khẽ chìm, tại sao Lê Thiên Thần lại đột nhiên như vậy? Chẳng lẽ Đỗ Hiểu Mị bắt đầu ra tay?

      "Ừ." Phương Hữu Lợi chỉ là gật đầu cái, có phát biểu ý kiến gì khác.

      Bởi vì có Bình An ở đây, Lê Thiên Thần có mấy lời cũng tiện , cho nên cười cười, cúi đầu an tĩnh ăn cơm.

      Bình An lại có loại dự cảm tốt lắm, dường như có chút chuyện cũng phải theo quỹ đạo mà biết phát triển rồi.

      Điện thoại trong phòng khách vang lên. Dì Liên nhận điện thoại, là bên cục cảnh sát đánh tới.

      Lê Thiên Thần chủ động tới nhận điện thoại, nghe tới phút, sắc mặt liền trầm xuống, "Chúng tôi lập tức qua đó"

      "Xảy ra chuyện gì?" Phương Hữu Lợi nhíu mày hỏi.

      "Hung thủ dội a- xít sun-phu-rit mới vừa đến tự thú." Lê Thiên Thần trầm giọng .

      Bình An cười nhạt, Hà Tư Lâm cùng Tô Cầm ràng rồi.

      Phương Hữu Lợi trầm mặt đứng lên, "Có hung thủ là người nào ?"

      Lê Thiên Thần hít sâu hơi, thái độ rất quái dị, "Là..... Hà Tư Lâm."

      " thể nào" Bình An la thất thanh, tại sao có thể là Hà Tư Lâm? ràng là Tô Cầm " phải là Hà Tư Lâm, Khâu Thiếu Triết cũng , người kia là nữ."

      "Hà Tư Lâm tự thú, ta làm." Lê Thiên Thần thở dài , cũng tin tưởng là Hà Tư Lâm.

      Phương Hữu Lợi sắc mặt rất khó nhìn, "Đến cục cảnh sát."

      Mới vừa xong, điện thoại lại vang lên, Phương Hữu Lợi cầm lên, là Hà Nhất Giang đánh tới.

      "Lão Hà, đừng gì hết... Tôi tin là Tư Lâm làm, đến sở cảnh sát trước rồi hãy ." Phương Hữu Lợi nghe được Hà Nhất Giang bồi tội xin lỗi, cũng thêm cái gì.

      Chuyện này quá kỳ hoặc, phải làm ràng mới được.
      Last edited by a moderator: 1/9/14

    4. CQH

      CQH ^^!

      Bài viết:
      192
      Được thích:
      41,920
      Chương 63: Thành phố ngủ

      Edit: Quảng Hằng


      Đỗ Hiểu Mị bởi vì ban ngày bị giận đến nội thương, buổi tối ngủ được liền đến chỗ quán bar lân cận giải buồn, nhà của ta phải ở thành phố G, ở Thành phố G càng có người thân gì, có lúc cảm thấy tịch mịch đơn, cũng chỉ có thể tự mình đến nơi này, giải quyết buồn khổ trong lòng.

      Quán bar là điểm sáng đầy sức sống về đêm, thành phố ngủ, đến buổi tối tản mát ra loại hơi thở phồn hoa cùng mị lực, Đỗ Hiểu Mị gọi ly Margaret xanh, thân mình ngồi vào góc gần cửa sổ, nhìn ánh đèn xa hoa bên ngoài, thành thị náo nhiệt này cùng vẻ đơn lúc này của ta hợp nhau.

      tại ở nhà trọ thuê, chiếc xe đó là vẫn còn trả góp, mẹ lại cứ mãi thúc giục ta về nhà xem mắt, đối tượng hẹn hò phải tiểu nhân viên công vụ chính là giáo sư, chút tiền đồ cũng có, sao ta có thể cam tâm trở về như vậy? Tại sao có thể cam tâm sống cuộc sống bình bình đạm đạm tầm thường tuỳ theo tự nhiên có chí tiến thủ qua cả đời?

      ta muốn lái xe đẹp, ở căn hộ cao cấp, muốn cho mình trở thành người nổi danh trong giới xã hội thượng lưu, ta muốn cả đời phiền não vì củi gạo dầu muối, đó phải là cuộc sống ta muốn.

      Nếu như phải là Phương Bình An đáng chết ngăn trở, ta bây giờ chừng là người phụ nữ của Phương Hữu Lợi rồi, ta cảm thấy Phương Hữu Lợi đối với ta phải là có hứng thú, chỉ là bởi vì con của ông thích, cho nên ông mới xa cách .

      Tại sao lại có Phương Bình An tồn tại......

      Đỗ Hiểu Mị đem ly Margaret uống hơi cạn sạch, đuôi mắt hơi liếc đến bóng lưng mảnh khảnh quen thuộc ngồi trước mặt, đôi môi đỏ mọng hấp dẫn cong lên nụ cười châm chọc, ta gọi thêm ly rượu, đứng dậy từ từ tới bên cạnh người kia.

      "Tô Cầm, là trùng hợp, chúng ta lại gặp mặt." Lúc Đỗ Hiểu Mị bộ, tư thái thành thói quen phong tình vạn chủng, cộng thêm dáng người ta quyến rũ đầy đặn, mặt mày xinh xắn động lòng người, vừa đứng lên liền được người đàn ông trong quán bar chú ý ít.

      Đối với những ánh mắt trần trụi dục vọng của những người đó, ta thành thói quen, ngược lại chứng kiến tới bộ dáng lúc này của Tô Cầm ta kinh hãi, ở trong ấn tượng của ta, Tô Cầm vẫn luôn là nhu nhu nhược nhược, dáng vẻ tươi trẻ như hoa, tới chỗ nào cũng giữ vững bộ dáng lịch điềm tĩnh, chưa bao giờ như hôm nay, thoạt nhìn..... Nhếch nhác cùng để ý hình tượng.

      ta uống nhiều rượu, cặp mắt sương mù ngậm say, hai gò má đỏ tươi, dáng vẻ sầu tư như chứa đầy tâm này cùng bộ dáng mảnh mai bề ngoài của ta làm cho đàn ông nhìn cũng động lòng.

      Nghe được thanh của Đỗ Hiểu Mị, Tô Cầm chỉ là nhàn nhạt liếc ta cái, lại tiếp tục uống rượu.

      Đỗ Hiểu Mị ngồi xuống ở đối diện ta, " sao chứ?"

      "A, quan tâm tôi sao?" Hiển nhiên Tô Cầm vẫn chưa hoàn toàn say, nhận được ngồi đối diện mình là đối thủ mất còn - Đỗ Hiểu Mị.

      "Rất ràng, tôi chỉ muốn chào hỏi thôi." Đỗ Hiểu cười phá lên, ta mới rỗi rảnh quan tâm đối thủ của mình.

      " thấy được, tôi tại trở nên như thế này,, trong lòng sảng khoái lắm đúng ?" Tô Cầm cười lạnh tiếng, lại uống ngụm rượu.

      "Nếu như là vì đàn ông mới ra thân thể này, trừ nhìn có chút hả hê, tôi cũng xem thường ." Đỗ Hiểu cười quyến rũ .

      Có hai người đàn ông ăn mặc sang trọng tới muốn mời hai người bọn họ uống rượu với nhau, Tô Cầm tâm tình tốt, cũng để ý đến bọn họ.

      Đỗ Hiểu Mị đối với bọn họ cười cười, "Cám ơn, nhưng mà chúng em chuyện riêng của phụ nữ.”

      Hai người đàn ông này bị cự tuyệt cũng giận, chỉ là nhún vai cái, tìm kiếm mục tiêu kế tiếp.

      Những người đàn ông khác vốn là rục rịch chộn rộn thấy các có ý định tìm vui chú ý đến các nữa.

      "Hừ, hiểu cách ứng phó đám đàn ông vẫn giống như xưa nhỉ." Tô Cầm châm chọc .

      "Chẳng lẽ hiểu sao?" Đỗ Hiểu Mị trả lời lại cách mỉa mai, Tô Cầm mặc dù dáng dấp nhu nhược, nhưng rất có tâm cơ, chỉ có những người đàn ông ngu xuẩn kia mới tin tưởng ta là đóa hoa trắng thuần khiết.

      "Hừ, tôi cứ nghĩ là có thể hành động tùy ý ứng phó đàn ông, tôi cần gì phải rơi vào kết quả hôm nay, Đỗ Hiểu Mị, tôi thua rồi, tôi đủ lợi hại như ." Làm tình nhân của cấp cũng phải là ta muốn, là cấp theo đuổi ta trước, ở công tác đối với chăm sóc có thừa, bất tri bất giác liền động tình, sau lại bị bà xã biết, ta quyết định rời khỏi , ta bỏ ra hai năm thanh xuân, chẳng lẽ phải nên lấy được hồi báo sao? Cho nên nhận lấy nhà và xe của ta làm tiền chia tay, nghĩ tới sau lại gặp phải Hà Tư Lâm.

      Đỗ Hiểu Mị nhíu mày nhìn ta cái, "Bị đàn ông đá sao?" Suy nghĩ chút, "Là người đàn ông ngày đó cùng lôi kéo à?"

      "Nghe làm việc ở Phương thị?" Tô Cầm hỏi đằng, trả lời nẻo

      "Đúng sao?" Đỗ Hiểu Mị hỏi.

      "Ngày đó chung với Hà Tư Lâm, là con Đổng Trưởng các người?" Tô Cầm dùng sức nắm ly rượu, đốt ngón tay khẽ trắng bệch.

      Đỗ Hiểu Mị đem phản ứng của ta thu vào trong mắt, " sai, gọi là Phương Bình An."

      Tô Cầm cười đến thảm đạm, ta là bị quỷ mê tâm hồn, chỉ nghe họ Phương, lại thăm dò thân thế của cẩn thận, nếu như biết Phương Bình An là con của Đổng Trưởng Tập đoàn Phương thị, ta tuyệt đối thể nào làm ra chuyện như vậy.

      ta cho là mình chỉ là lợi dụng Hà Tư Lâm, đến cuối cùng nghe được muốn kết hôn, mới biết ra là ta , thậm chí còn mù quáng cho là chỉ cần phá hủy Phương Bình An này, trở lại bên cạnh chính mình.

      Tô Cầm thông minh đời, hồ đồ nhất thời, nghĩ tới lại phá hủy mình như vậy.

      Sauk hi xem tin tức phát mình chọc phải người nên dây vào vội vàng chạy cầu cứu với Hà Tư Lâm, mới biết hoàn toàn có ý muốn kết hôn, hôm nay chẳng những phá hủy tiền đồ của mình, còn mất người .

      Nếu như phải là thiên kim của Phương Đổng Trưởng, có lẽ ta còn có thể dùng tiền bạc giải quyết, nhưng Phương Bình An làm gì cần tiền của ta, mà bị tạt axit tổn thương lại còn là con trai của Bộ trưởng bộ giáo dục......

      ta lúc ấy nhất định là điên rồi mới có thể làm ra chuyện như vậy, ta đến bây giờ cũng biết tại sao mình lại dội a- xít sun-phu-rit

      Đỗ Hiểu Mị thấy sắc mặt quái dị, nhất thời suy nghĩ hiểu , liền hạ thấp giọng hỏi, "Tô Cầm, hôm qua Phương Bình An thiếu chút nữa bị dội cho a- xít sun-phu-rit, chuyện này có lien quan đến hay ?"

      Trong quán rượu, ánh đèn màu xanh mờ mịt chiếu vào mặt Tô Cầm trắng bệch, tăng thêm mấy phần khổ sở.

      " tuyệt." Đỗ Hiểu cười quyến rũ, " sợ tôi tố cáo sao?"

      "Nếu như tố giác tôi, tôi vô cùng cảm kích." Chính có đủ dũng khí vào bót cảnh sát tự thú, cho dù Hà Tư Lâm, cũng có biện pháp để cho mình ngồi tù.

      ta vốn ích kỷ

      Đỗ Hiểu Mị nhớ tới lúc ta ra ngoài có gọi điện thoại cho Lê Thiên Thần, ta mình ở bót cảnh sát, hình như là hung thủ tự thú.

      Nếu như người dội a- xít sun-phu-rit là Tô Cầm, vậy người tự thú là ai?

      Đỗ Hiểu Mị hồ nghi nhìn Tô Cầm, thử thăm dò hỏi, "Nghe hung thủ chộp được, phải là...... Có người gánh tội thay chứ?"

      Tô Cầm nằm ở mặt bàn khóc nức nở nghẹn ngào.

      Đỗ Hiểu Mị có chút suy nghĩ nhìn ta, đáy mắt thoáng qua tia sáng khác thường, "Tôi và dù sao cũng coi như đồng hương, mặc dù xem tôi vừa mắt tôi cũng vừa mắt với , chẳng qua tôi cũng muốn thấy ngồi tù, thôi, tới chỗ tôi tránh chút ."

      ******************

      Bót cảnh sát, phòng tạm giam.

      Bình An mắt lạnh lẽo nhìn Hà Tư Lâm ngồi ở đối diện mình, nhìn dáng vẻ của so với buổi sáng càng thêm sa sút tinh thần, làm gì còn ra dáng bác sĩ áo mũ chỉnh tề.

      "Hà Tư Lâm, rốt cuộc nghĩ sao vậy?" Thanh của Bình An rất lãnh đạm, ánh mắt nhìn Hà Tư Lâm tràn ngập thất vọng.

      "Bình An, nên rồi, là thực có lỗi với em." Hà Tư Lâm cúi đầu, khàn giọng .

      Lời giống vậy, Hà Tư Lâm mấy lần, từ khi bọn họ tới bót cảnh sát đến bây giờ có ba giờ rồi, bất kể là bác Hà hay là dì Hà tới hỏi , đều làm.

      Cuối cùng Bình An nhịn được tức giận, mới cầu xin đơn độc cùng chuyện.

      "Người kia là Tô Cầm" lạnh giọng , "Là ấy muốn gánh tội thay ấy, đúng ?"

      "Bình An, ấy có con với ......" Hà Tư Lâm thống khổ , "Là bởi vì hiểu lầm muốn cùng em kết hôn, quá mức thương tâm mà sanh non, thể tiếp tục nhìn chịu khổ."

      " muốn thay ta nhận tội là chuyện của , nhưng mà em lại tuyệt đối bỏ qua cho ta, em với ba em, người muốn hại em là Tô Cầm, đến lúc đó ta trở thành tội phạm truy nã, so với chuyện ta tự mình đến tự thú, tình cảnh càng bết bát hơn, có thể suy nghĩ kĩ ." muốn hung hăng đem Hà Tư Lâm kéo mặt đất hung ác đánh ta trận, người đàn ông đáng chết này rốt cuộc nghĩ như thế nào, vì phụ nữ để cho mình ngồi tù? Còn là người phụ nữ lòng dạ ác độc, ta rốt cuộc coi trọng ta cái gì.

      "Bình An, cầu xin em " Hà Tư Lâm kéo tay

      Bình An, "Chỉ lần này, về sau...... gặp lại ấy."

      Bình An mặt thay đổi nhìn chằm chằm Hà Tư Lâm. nhìn lúc lâu, mới gật đầu, "Được, em hứa với , nhưng cũng cần nhận tội rồi, chuyện này cứ định như vậy ."

      Cũng nhất định chọn lựa luật pháp mới có thể làm cho người nhận lấy trừng phạt. Bác Hà xem như con , muốn làm cho Hà gia từ đó mất nụ cười.

      Hà Tư Lâm nghe được Bình An đáp ứng bỏ qua cho Tô Cầm, trong lòng thở phào nhõm, dù muốn gì cũng hứa.

      Sau khi Bình An ra, kéo Phương Hữu Lợi đến bên chuyện, xin ông cùng tiếng Khâu gia, chuyện này cứ tính như vậy, bót cảnh sát bên này, cũng đem chuyện đè lại, nên náo loạn lớn nữa.

      Phương Hữu Lợi tin chuyện này là Hà Tư Lâm làm, nghe được Bình An như vậy, liền biết trong đó có kỳ hoặc, ông cũng hứa truy cứu nữa, cũng tự mình gọi điện thoại cho Khâu Cẩm Thiêm, Khâu Cẩm Thiêm bày tỏ tất cả đều do Phương Hữu Lợi làm chủ, bọn họ bên kia chắc là truy cứu nữa.

      Chuyện liền như vậy, tra cứu thêm nữa, Hà Tư Lâm cũng bình yên được thả ra từ trại tạm giam.

      Dĩ nhiên, ngoài mặt là gió êm sóng lặng, Phương Hữu Lợi sao có thể dễ dàng bỏ qua cho người thương tổn con của ông như vậy, dĩ nhiên là để cho người ta tiếp tục điều tra.

      Nghiêm Túc bên kia cũng tra ra ân oán của Tô Cầm cùng Hà Tư Lâm, gọi điện thoại cho Bình An, trực tiếp hỏi có phải Tô Cầm muốn hại hay .

      Bình An nhàng cười , " phải cũng điều tra ra rồi sao?"

      "Còn tức giận phải ?" Nghiêm Túc dịu dàng hỏi.

      "Nghiêm Túc, xem như tôi nợ ân tình, ta tổn thương Tư Lâm như vậy, nên sống thoải mái như thế." Bình An giọng .

      " thừa nhận món nợ ân tình này......" Nghiêm Túc , cho dù , cũng bỏ qua cho người muốn hại như vậy.
      Last edited by a moderator: 1/9/14

    5. CQH

      CQH ^^!

      Bài viết:
      192
      Được thích:
      41,920
      Chương 64: Dạ tiệc hằng năm

      Edit: Quảng Hằng


      Biết được Hà Tư Lâm được phóng thích ra ngoài, Tô Cầm vào ngày thứ hai tìm rồi, ta hạ quyết tâm, lần này nhất định phải cùng bắt đầu lần nữa, ngoan ngoãn mà sống qua ngày, ta thu hồi tâm tính ham thích hư vinh của mình, làm hiền thê lương mẫu bên .

      Nếu như có chuyện này của Bình An, theo quỹ đạo vốn có của số mạng, Hà Tư Lâm cùng Tô Cầm rời khỏi Thành phố G, kết hôn ở thành phố khác, Tô Cầm cũng cùng tình nhân trước kia cắt đứt, đem vợ chồng Hà Nhất Giang giận đến thiếu chút nữa bệnh cao huyết áp phát tác, Hà gia vì Tô Cầm mà mất ấm áp thường ngày.

      Dĩ nhiên, đây đều là trước kia. Hiệu ứng hồ điệp thể khinh thường.

      Lần này, Tô Cầm cũng tìm được Hà Tư Lâm, tình của mỗi người cũng có giới hạn, thể nào tiêu xài mãi hết, ở lúc Hà Tư Lâm quyết định gánh tội thay cho Tô Cầm, tình của đối với cũng đến ranh giới cuối cùng.

      Được người nhà đồng ý, đêm đó Hà Tư Lâm rồi rời khỏi Thành phố G, ra nước ngoài tu nghiệp thêm.

      Tô Cầm tìm mấy ngày, liền buông tay, bởi vì công ty đột nhiên lấy lý do hành động tác phong của đoan chính, ảnh hưởng hình tượng của công ty cách chức ta rồi.

      ta đương nhiên cũng chấp nhận lý do đột nhiên bị cách chức này, tìm tình nhân trước kia hỏi nguyên nhân, nhưng chỉ là suy đoán,, ta cũng có biện pháp.

      Rời khỏi công ty lớn như Nghiêm thị vậy, muốn tìm thêm công việc có đãi ngộ tương đối là thể nào, duy nhất có thể sánh ngang là Phương thị ta càng , rốt cuộc vẫn là chột dạ.

      Bây giờ sắp bước sang năm mới rồi, bình thường công ty nhận người nữa, Tô Cầm quyết định chờ sang năm mới tìm việc làm lần nữa, Đỗ Hiểu Mị lại cho biết, đừng mơ có thể sống yên ở Thành phố G nữa. Phương Đổng Trưởng tra được là muốn thương tổn Bình An, nếu phải tại chính là thời điểm bận nhất, Tô Cầm sớm bị xử lý rồi, hơn nữa Tô Cầm bị Nghiêm thị cách chức, khẳng định nhất định có lien quan đến chuyện này.

      Làm Tô Cầm sợ tới mức mất bình tĩnh, gia cảnh của ta bình thường, hoàn toàn cách nào đối nghịch cùng nhân vật như Phương Hữu Lợi hoặc Nghiêm Túc, Thành phố G ta thể ở ở nổi nữa, nhưng lại biết nên làm sao đây, vì muốn tỏ quyết tâm của mình với Hà Tư Lâm, ta đem phòng ốc cùng xe trả lại cho trước kia cấp , tại ta cái gì cũng có.

      Sau lại, vẫn là Đỗ Hiểu Mị đưa cho ta khoản tiền, để cho ta đến địa phương khác tránh thời gian.

      Và thế là, thiếu Đỗ Hiểu Mị món nợ ân tình, lại biết cái giá tương lai ta phải trả cho Đỗ Hiểu Mị, nhiều hơn tại biết bao nhiêu lần.

      Đây đều là chuyện sau này.

      Sau khi xảy ra kiện a- xít sun-phu-rit, Bình An tiếp tục đến trung tâm thẩm mỹ của Công ty AOMI nữa, mỗi ngày đều là ở trong nhà làm trạch nữ, biết Nghiêm Túc đuổi việc Tô Cầm, muốn mời Nghiêm Túc ăn cơm, bất đắc dĩ đại thiếu gia này gần đây phải ra nước ngoài họp, hoàn toàn có bao nhiêu thời gian ở lại Thành phố G.

      cũng tìm Khâu Thiếu Triết, cùng ta ăn cơm hết lần, cũng phát Khâu Thiếu Triết này ra ứng xử rất tốt, ta có chút khí chất bề ngoài của con cán bộ cao cấp, nhưng cảm thấy vẫn có thể đủ làm bạn cùng .

      Ngược lại kể từ khi Tô Cầm rời khỏi Nghiêm thị, vẫn tìm được ta.

      Bình An cũng biết Đỗ Hiểu Mị quen biết với Tô Cầm, và Đỗ Hiểu Mị thầm trợ giúp Tô Cầm, cũng người nào biết.

      Nháy mắt liền tới buổi họp mặt hàng năm của Phương thị.

      Lê Thiên Thần muốn mời Bình An làm bạn ta, đây cũng là ta lại lần nữa thử dò xét Bình An có nguyện ý tiếp nhận ta hay . Bình An trực tiếp cự tuyệt, chỉ là làm ra vẻ khó xử bởi ba cũng có bạn .

      Ý tứ ra rất ràng, vẫn là muốn làm bạn của ba.

      Lê Thiên Thần có chút thất vọng, nhưng đồng thời đáy lòng cũng lần nữa dấy lên hi vọng, ít nhất hề lời lạnh nhạt cự tuyệt .

      Vốn tưởng rằng Đỗ Hiểu Mị thừa cơ hội này đến gần Phương Hữu Lợi, nghĩ tới ta lại tiếp tục im hơi lặng tiếng.

      Thứ sáu, bảy giờ tối, dạ tiệc hằng năm của công ty cử hành ở đại sảnh lớn tại lầu năm của khách sạn cấp năm sao lớn nhất thành phố G.

      Trong đại sảnh khách sạn treo ngược đèn chùm kiểu cung đình thiết kế tinh xảo, đèn có chút tua rua tủa xuống, phối hợp với rèm che màu vàng nhạt mềm rũ bằng nhung thiên nga chiếu ra ánh sáng lấp lánh, sàn nhà phát ra ánh sáng loang loáng, có loại cảm giác hoa lệ đến ngẩn ngơ, hòa du dương ngừng tung bay ở trong đại sảnh, trung tràn ngập hương vị Whiskey cùng món điểm tâm ngọt nhàn nhạt, tất cả đều xinh đẹp thanh nhã như thế.

      Đỗ Hiểu Mị hôm nay mặc bộ sườn xám lưng trần màu đỏ của hoa hồng, tóc dài búi đơn giản, sườn xám được thiết kế theo kiểu Đông Tây kết hợp vừa tân tiến vừa quyến rũ, nổi bật nét đẹp Đông Phương, màu đỏ rực rỡ làm nổi bật dáng người xinh đẹp hấp dẫn của ta, khi ta vừa xuất liền đoạt ánh mắt của mọi người.

      Hôm nay ta có trở thành bạn của bất kỳ người đàn ông nào, mà là mình ra sân, so với những người phụ nữ mang bạn trai xuất càng làm chói mắt sáng rỡ.

      Đỗ Hiểu Mị hài lòng nhếch môi cười , đây mới là hiệu quả ta muốn.

      chiếm được người đàn ông ta muốn, ta dĩ nhiên uất ức chính mình tự chấp nhận loại đàn ông thứ đẳng, ta có lòng tin đối với mình, ở bất cứ trường hợp nào, ta đều có thể trở thành người được chú mục nhất.

      cũng có thể là công chúa cao cao tại thượng, hưởng thụ ánh mắt hâm mộ thần tượng của mọi người.

      cùng quản lý khách sạn chuyện, Đổng Tư Tiệp nhận thấy được khác thường trong tràng khí, ngẩng đầu nhìn qua, thấy Đỗ Hiểu Mị cầm ly cao cổ ưu nhã mỉm cười đáy mắt lên tia bất đắc dĩ.

      Đổng Tư Tiệp hôm nay chỉ mặc bộ lễ phục màu đen đoan trang hào phóng, cũng có cố ý ăn mặc quá nổi bật, tới bên cạnh Đỗ Hiểu Mị, cau mày giọng , "Hiểu Mị, sao bây giờ mới đến, bộ phận PR của chúng ta hôm nay phải chịu trách nhiệm toàn trường." ta cho là mình là nhân vật chính hôm nay sao? phải đối với Đỗ Hiểu Mị có ý kiến, mà là người trẻ tuổi này tuyệt nghiêm túc, phải lỗi ở năng lực làm việc, nhưng lại chỉ vì quá chú ý muốn làm nổi bật bản thân.

      Đỗ Hiểu Mị cười nhạt với Đổng Tư Tiệp, "Bộ phận PR của chúng ta phải là vì duy trì khí của trường sao?" khí bây giờ ở trong dự tính của ta, có gì đúng?

      Đổng Tư Tiệp lắc đầu với ta cái, quyết định sang năm sau, chuyện với bộ phận nhân chút, Đỗ Hiểu Mị thích hợp ở bộ phận PR, lãnh đạo nổi cấp dưới như vậy.

      bao lâu sau, Lê Thiên Thần cũng tới, cũng là người độc thân, Âu phục màu xám thẫm đem ta càng thêm cao lớn nổi bật lên, ánh đèn nhu hòa rơi vào khuôn mặt tuấn của ta, mặt mày thanh nhã, như ngọc.

      Đỗ Hiểu Mị nhìn ta, cũng nhớ tới bọn họ cả đêm triền miên, trái tim bình phục lại đau đớn.

      Lê Thiên Thần thấy ta, khách sáo gật đầu mỉm cười, cúi thấp giấu mí mắt, che kinh ngạc thiếu chút nữa toát ra, ta thể trêu chọc người phụ nữ nào ngoại trừ Bình An, cho dù người phụ nữ này có thể dễ dàng nâng lên dục vọng của ta.

      "Thiên Thần, sao lại mình?" Đỗ Hiểu Mị cũng để Lê Thiên Thần để mắt đến ta như vậy, ta ưu nhã tới trước mặt , khẽ nghẹo đầu, lộ ra chiếc cổ mảnh khảnh trắng nõn của ta.

      "Đỗ tiểu thư." Lê Thiên Thần xa cách khẽ gật đầu với ta, cũng trả lời vấn đề của ta, ngược lại chủ động chào hỏi cùng các đồng nghiệp.

      do dự có nên cùng Lê Thiên Thần tới chào hỏi đồng nghiệp hay , thấy thái độ này của ta, liền chủ động tới.

      "Trợ lí Lê, nghe sang năm sắp đến công ty chi nhánh nhậm chức tổng quản lý rồi, chúc mừng nhé." Lê Thiên Thần sang năm phải đến công ty chi nhánh ở thành phố J, công văn được phê duyệt, cũng có thí sinh tiếp nhận chức trợ lí của Đổng Trưởng thay ta.

      "Cám ơn." Lê Thiên Thần cười gật đầu theo bọn họ.

      "Ở công ty chi nhánh mấy năm, trở lại khẳng định chính là Tổng giám đốc rồi, Lê tiên sinh, tương lai có ranh giới a." Có người ghen tị .

      Mọi người lời tôi câu, có ai phát giác sắc mặt khó coi của Đỗ Hiểu Mị.

      ta lại hoàn toàn chưa nghe qua chuyện Lê Thiên Thần rời khỏi thành phố G, ta cứ thể chờ đợi muốn tránh thoát như vậy sao?

      "Cám ơn mọi người quan tâm, ra đến công ty chi nhánh cũng chỉ là cơ hội để rèn luyện, tương lai mọi người cũng có." Lê Thiên Thần cười .

      " đến công ty chi nhánh, vậy chẳng phải phải cùng Phương tiểu thư ngăn cách hai nơi sao?" Có nữ đồng nghiệp cười trêu ghẹo, công ty ai ai cũng đều đem Bình An cùng Lê Thiên Thần coi là đôi.

      "Em hiểu rồi, tình vốn là lâu dài, đâu chỉ là sớm sớm chiều chiều." vị đồng nghiệp khác phản bác.

      Lê Thiên Thần cười , ra trong lòng rất là khổ sở, đối với chuyện muốn rời khỏi Thành phố G, Bình An cũng có bất kỳ bày tỏ gì, tồn tại của ta bây giờ trong mắt của là có cũng được mà có cũng sao.

      cho đến bây giờ cũng hiểu , Bình An từng như vậy, tại sao có thể dễ dàng mà đem thành người xa lạ để đối đãi như vậy.

      "Đổng Trưởng cùng Phương tiểu thư tới rồi." biết người nào vui mừng kêu tiếng.

      Cửa ra vào đại sảnh trận xôn xao, Phương Hữu Lợi mặc Âu phục màu đen dắt Bình An xuất ở trong tầm mắt mọi người, cho dù qua bốn mươi tuổi, Phương Hữu Lợi lại vẫn cao lớn tuấn, khí chất càng thêm thành thục chững chạc, hấp dẫn ít ánh mắt phụ nữ chưa lập gia đình.

      Làm người ta kinh ngạc nhất, là Bình An mặc bộ tiểu lễ phục màu sâm banh lệch vai dài đến gối, ở trong mắt tất cả nhân viên Phương thị từng gặp qua Bình An, Bình An chính là chưa trưởng thành, chỉ có thể nuôi ở trong tháp ngà cách cẩn thận, làm sao giống như Bình An hôm nay, sáng ngời động lòng người như vậy.

      Đỗ Hiểu Mị quyến rũ hấp dẫn bọn họ quen mắt rồi, cho nên nhìn thấy diễm lệ tối nay của ta, cũng chỉ là cảm thán tiếng, nhưng Bình An khiến cho bọn họ hoàn toàn chấn kinh.

      Trong mắt Lê Thiên Thần cũng chỉ có Bình An mà thôi.

      "Mọi người buổi tối vui vẻ." Phương Hữu Lợi cười vào, nhân viên đối với Bình An kinh ngạc nhìn ở trong mắt ông, trong lòng đột nhiên cảm thấy hạnh phúc, tối nay lúc ông đến trung tâm thẩm mỹ đó Bình An, cũng bị trang phục như vậy của con làm kinh ngạc.

      sai, trang phục hôm nay của Bình An, là Trình Vận cùng Hàn Á Lệ tự mình chọn cho .

      Phương Hữu Lợi lên đài chuyện, đơn giản tổng kết năm qua, ngôn ngữ hài hước, chút dáng vẻ cấp cũng có, khiến nhân viên dưới đài sinh ra loại cảm giác thân thiết.

      Giống như thế, Bình An đứng ở dưới đài, nhìn dáng vẻ vẫn hăng say như thế của ba, trong lòng nhịn được cảm khái, nếu như phải là mình, ba sớm tái hôn, sao còn có thể độc thân mình.

      có nên giúp ba tìm người phụ nữ ? Nếu như bên cạnh ba có bầu bạn, cũng có thể ngăn chặn tận gốc người phụ nữ khác muốn đến gần.

      Tầm mắt Bình An lạnh lùng xẹt qua ở người Đỗ Hiểu Mị bên kia, mới vừa rồi, lúc ba thấy ta, đáy mắt có kinh ngạc lướt qua cực nhanh, mặc dù rất nhanh liền biến mất, nhưng Bình An vẫn cảm thấy tâm tình nặng nề. Ba vốn là bị bề ngoài của Đỗ Hiểu Mị hấp dẫn, mặc dù có ngăn trở, nhưng vẫn thể cãi lại số mạng vốn an bài.

      cố tình muốn cùng số mạng đấu lần.

      "Bình An, em hôm nay xinh đẹp." Truyền tới bên tai là thanh của Lê Thiên Thần.

      "Cám ơn." Mắt Bình An khẽ sáng lên, trong đầu đột nhiên có chủ ý.
      Last edited by a moderator: 1/9/14

    6. ^^! Nếu bạn không gửi link bài viết trên Facebook được, hãy sử dụng link trong khung này để chia sẻ bài viết :