1. Quy định post bài trong Khu Edit – Beta – Convert

    Đặt Title theo mẫu [Tên truyện] dấu cách - [Tên tác giả] (Update chương)

    Hình bìa truyện

    Tác giả

    Thể loại

    Số chương

    Nguồn convert (nếu có)

    Tên Editor & Beta

    Nick Facebook, Mail liên lạc

    Đặc biệt: 1 editor ko được mở quá 3 Topic

    Quy định cho editor

    Box Edit – Beta – Convert chỉ đăng những truyện edit, beta, convert của Cung; không đăng truyện sưu tầm của trang khác trong Box.

    Chủ topic chịu trách nhiệm hoàn thành topic, không drop, không ngưng edit quá 1 tuần. Trường hợp không theo tiếp được truyện thì phải báo với Ad hoặc Mod quản lí Box lý do không thể theo tiếp và để BQT tiếp nhận.

    Nếu drop không có lý do sẽ bị phạt theo quy định của cung: Link

    Mỗi topic nên đặt 1 lịch post theo tuần hoặc tháng để member dễ theo dõi. Nếu post 1 tuần 10c sẽ được tặng thêm 100 ruby (liên hệ với quản lý của box để được thưởng)

    Khi hoàn thành nên vào Topic báo danh để được thưởng điểm thêm. Điểm thưởng là gấp 2 lần số điểm được hưởng của cả bộ. Ví dụ:

    Bạn edit 1 bộ 100c nhận được 1000 ruby thì sẽ được thưởng 2000 ruby.

    Quy định Đối với Readers:

    Comt thân thiện, comt nhắc nhở truyện nhẹ nhàng

    Không comt với những lời lẽ quá khích, sử dụng ngôn từ đả kích editor, nhân vật, tác giả...

    Không comt gây war, hối truyện thiếu thiện cảm

    Nếu vi phạm lần đầu nhắc nhở. Lần sau -10ruby\lần

    Không comt thanks (trường hợp muốn thanks editor thì nhấn like để ủng hộ)

    Quản lý box Truyện Edit&Beta:

    lolemcalas, haruka, Hằng Lê, Ngân Nhi

Bình An Trọng Sinh - Dư Phương (Full)

Thảo luận trong 'Hiện Đại Hoàn'

  • ^^! Nếu bạn không gửi link bài viết trên Facebook được, hãy sử dụng link trong khung này để chia sẻ bài viết :
    1. CQH

      CQH ^^!

      Bài viết:
      192
      Được thích:
      41,920

      Chương 105: Quả nhiên vẫn là ta

      Editor: Py Siêu Nhân

      <span>Beta: Khánh Linh
      Cái gì mà nam nhi rơi lệ, chẳng qua chỉ là chưa tới đúng mức thương tâm mà thôi.
      ta từ sống trong gia cảnh túng quẫn, cha mẹ đều là nông dân trong núi, mẹ ta qua đời khi ta học cấp 2, nhờ ba ta nuôi hơn mười con heo, cày cấy vài mẫu đất mới kiếm đủ tiền cho ta học, học lên đến đại học.
      Thi đậu đại học tại thành phố lớn, cha là người hưng phấn nhất, ta cũng tràn đầy lòng tin, thề nhất định phải phấn đấu tốt để tương lai có thể báo đáp công ơn sinh thành dưỡng dục của cha, muốn cha có được những ngày tháng sống an vui.
      Thế nhưng bắt đầu từ lúc nào, ta lạc bước mà quên mất ước nguyện ban đầu, chỉ muốn tài trí hơn người, muốn bị người khác khinh thường, muốn bị người khác biết ta xuất thân từ gia đình bần cùng như vậy, muốn bị phủ nhận… ta cũng muốn hưởng thụ cảm giác hư vinh ăn ngồi trước kia.
      Học đại học mấy năm, ta rốt cuộc làm cái gì? Nếu để cho cha biết ông đau lòng thế nào?
      Đàm Tuyền vừa nghĩ tới việc mình bị đuổi học, tim quặn đau lúc, ta phải ăn thế nào với cha đây?
      ta loạng choạng đứng lên, mắt hơi sưng đỏ, đưa tay lau nước mắt mặt, thẫn thờ trong trường giống như du hồn mất sinh mệnh.
      đường gặp ít bạn học toàn nhìn ta bằng cặp mắt xem thường.
      ta làm như thấy, bởi chẳng còn tâm tình đâu mà so đo những điều này. Nếu như có hối hận, ta ước gì nảy sinh lòng tham mà nhận số tiền kia của Trưởng phòng Lưu…. ta cũng có kết cục thế này.
      Cùng lúc đó, trong ký túc xá, Bình An cau mày nghe đoạn ghi đối thoại giữa Đàm Tuyền và Trưởng phòng Lưu, mắt lộ vẻ nghi ngờ.
      Trong ký túc xá lúc này chỉ có Tống Tiếu Tiếu ngồi gõ chữ, đoạn ghi cứ lặp lặp lại, giọng của Đàm Tuyền như loại thanh ma quái dần dần làm trong đầu nảy sinh ý nghĩ giết người, cuối cùng nhịn được nữa bèn quay đầu lại trừng mắt nhìn Bình An, “Phương Bình An, đừng với tớ đột nhiên hôm nay cậu mới phát mình Đàm Tuyền, nên mới lưu luyến mãi thôi với giọng của ta đến thế nhé.”
      Bình An ấn nút PAUSE, đuôi lông mày hếch lên, buồn bực , “Tớ chỉ cảm thấy hơi kỳ quái.”
      “Kỳ quái cái gì?” Tống Tiếu Tiếu hỏi.
      “Trừ tớ ra, có phải còn có ai đó muốn chỉnh chết Đàm Tuyền ?” Bình An hỏi.
      Tống Tiếu Tiếu tức giận hỏi, “Cậu hỏi vớ vẩn đấy à. Bây giờ toàn trường ai mà muốn bóp chết ta đâu.”
      Bình An lắc lắc đầu, “Tớ đoạn ghi này nè.”
      “Ý của cậu là đoạn ghi này phải do cậu tung ra?” Tống Tiếu Tiếu giờ mới hiểu Bình An thấy cái gì kỳ quái, ngay cả giờ cũng cảm thấy kinh ngạc rồi. vẫn tưởng đoạn ghi và video đều là do Bình An cho người tung lên BBS, , phải là toàn trường cũng đều nghĩ như thế.
      Chẳng lẽ đúng?
      Bình An xoa trán, cũng biết rằng ai trong trường cũng cho là là kẻ chủ mưu đứng sau việc tung lên đoạn ghi và video. ra cũng có phái người theo dõi Đàm Tuyền mới ghi được đoạn video kia, lợi dụng quan hệ để gặp được Cục trưởng Cục Điện lực nhằm tra cứu số lượng điện , còn về phần xuất của đoạn ghi kia là hoàn toàn nằm ngoài định liệu của , “Trước đây tớ cũng biết có đoạn ghi này.”
      “Vậy là ai nhỉ?” Tống Tiếu Tiếu sửng sốt, nếu phải là Bình An, vậy còn có ai? “Có phải Khâu Thiếu Triết ?”
      “Tớ cũng hỏi ấy, phải.” Bình An .
      “Tin tốt đây.” Ngoài cửa truyền đến giọng của Kỷ Túy Ý và Vi Úy Úy, hai người này siêu thị mua đồ ăn vặt vừa về tới.
      “Tin gì tốt?” Trao đổi bị cắt ngang, hai người đồng loạt nhìn về hai bạn cùng phòng từ cửa vào, nụ cười mặt Kỷ Túy Ý đặc biệt khoái trá.
      “Đàm Tuyền bị đuổi rồi.” Kỷ Túy Ý cười ha hả .
      Bình An cười , “ chẳng phải ta bị đuổi ra khỏi Hội Sinh Viên hôm kia rồi sao?” Ngay ngày kế tiếp sau hôm đoạn ghi và video được tung ra ngoài, Thầy Tiếu liền tuyên bố khai trừ Đàm Tuyền khỏi Hội Sinh Viên. Tin này có gì mới đâu.
      “Đuổi khỏi Hội Sinh Viên làm gì, bây giờ nhà trường muốn đuổi học ta luôn kìa.” Hội Sinh Viên cũng chỉ là đoàn thể, có ở đó hay cũng quan trọng, đối với Đàm Tuyền mà chỉ coi như mất phần vinh quang mà thôi, sao gọi là trừng phạt được.
      Thường Phòng Giáo vụ Đại Học ít khi nào đuổi học sinh viên, mặc dù lần này Đàm Tuyền có lỗi, nhưng phần nhiều là vì cấu kết với Trưởng phòng Lưu làm bậy làm cho lãnh đạo nhà trường bị mang tiếng xấu mà thôi. khi bị đuổi học, tương lai của Đàm Tuyền nhất định bị hủy tất cả.
      “Thông báo còn chưa đưa ra, tớ nghe Bí thư Chi đoàn .” Vi Úy Úy .
      Bình An khẽ chau mày lại, đáy mắt chợt lóe lên chút ánh sáng khác thường, đứng lên, “Tớ ra ngoài chút.” xong liền vội vàng rời khỏi phòng.
      Kỷ Túy Ý hỏi Tống Tiếu Tiếu, “Bình An làm gì mà gấp vậy?”
      “Đoạn ghi kia của Đàm Tuyền phải do cậu ấy phát tán, cậu ấy rất buồn bực, biết là ai thầm giúp cậu ấy.” Tống Tiếu Tiếu .
      phải Bình An sao?” Vi Úy Úy cũng kinh ngạc, “Tớ còn tưởng rằng tất cả đều do cậu ấy làm đấy.”
      Kỷ Túy Ý , “Mặc kệ là ai, kẻ thù của kẻ thù chính là bằng hữu.”
      Bình An ra khỏi ký túc xá liền lập tức gọi điện thoại cho Hồng Dịch Vũ, hẹn gặp ở quán café dưới lầu Tập đoàn Phương Thị, có điều muốn hỏi .
      Lúc này cũng vừa vặn gần giữa trưa, là thời gian nghỉ ngơi.
      đường lấy xe, đột nhiên nhìn thấy hình dáng quen thuộc ngẩn ngẩn ngơ ngơ mục đích , Bình An nhíu mày, dường như nghĩ đến cái gì liền chuyển hướng về phía bóng người kia.
      “Đàm Tuyền.” Khi còn cách 10 bước, Bình An khẽ mở miệng gọi.
      Người nọ quay đầu lại, đó đúng là Đàm Tuyền chìm trong nỗi tuyệt vọng. Vừa thấy Bình An, miệng ta chỉ giật giật mà còn tức giận vốn có, ta bây giờ mất khí lực để đấu tiếp với Bình An rồi.
      muốn gì đây? Đến để chê cười tôi sao?” ta cười lạnh nhìn Bình An, ta đến nước vậy rồi, còn chưa xả hận đủ ư?
      Bình An nhìn đến bộ dạng sa sút tinh thần này của ta, nhàng nhếch môi cười, “ hận tôi tung video lên BBS sao?”
      Ánh mắt Đàm Tuyền khẽ động, nhưng chỉ thoáng lửa rồi biến mất, cười tự giễu, “Hận làm gì được? Tôi bây giờ sao còn đấu với được? Phương Bình An, ác độc.”
      “Chuyện lừa gạt bạn học mà cũng dám làm, còn càm ràm là người khác ác độc à? Cho dù phải tôi sớm muộn gì cũng có ngày bị đẩy ra làm bung xung chịu tiếng xấu thay người khác.” Ngày nào vấn đề tiền điện còn chưa được điều tra sinh viên cũng từ bỏ ý định, sớm muộn gì cũng quậy tưng lên, đến lúc đó nhà trường muốn tránh ảnh hưởng thể nào cũng đẩy kẻ chết thay ra ngoài.
      chỉ trước bước, trước khi nhà trường làm vậy mà thôi.
      Đàm Tuyền cũng tự biết là mình bị lợi dụng, nhưng ta có thể làm gì được đây? Chỉ có thể đổ thừa tại ta sinh ra ở nông thôn, hiểu biết được hết về xã hội quyền thế, chuyện này đối với ta là bài học đắt giá.
      Nếu như ngay từ đầu ta giống như Ông Hiền Bân hay những người khác, có thái độ bình thường đối với Phương Bình An chứ ôm tâm lý ghen tỵ về gia thế của , có lẽ mọi việc đến nỗi cứu vãn được như bây giờ.
      tại ta chẳng còn cảm thấy bất công hay oán hận gì, ta còn hơi sức đâu mà suy nghĩ về những thứ này.
      Trong ta giờ chỉ còn lại tuyệt vọng, tất cả những cảm tính vốn có như nhìn Bình An thấy gai mắt hay cam lòng gì gì cũng trở nên quan trọng.
      “Phương Bình An, rốt cuộc còn muốn thế nào nữa? Vẫn chịu buông tha cho tôi sao? Có phải muốn tôi chết trước mặt , mới cảm thấy thoải mái trong lòng?” Nếu như phải sợ cha già rồi có ai chăm sóc, ta muốn chết ngay.
      Bình An mỉa mai nhìn ta, “ chỉ có thể nghĩ đến cái chết thôi sao?”
      Đàm Tuyền kiên nhẫn xoay người muốn tránh ra chỗ khác, cái ta muốn thấy bây giờ nhất chính là chế nhạo.
      “Nếu như còn muốn ở lại trường học, tôi có thể giúp .” Khi ta xoay người được mấy bước, Bình An đột nhiên mở miệng .
      cái gì?” Đàm Tuyền quay phắt đầu lại, mắt thẳng tắp nhìn chằm chằm Bình An, ta nghe lầm hay sai?
      Bình An cúi đầu nhìn móng tay mình, giọng có vẻ chẳng quan tâm, “Tôi có thể giúp năn nỉ trường học, cũng đừng băn khoăn liệu tôi có thể làm được hay , nếu tôi ra những lời này dĩ nhiên chắc chắn.”
      “Tại sao?” Đàm Tuyền há miệng thở dốc, thử vài lần mới hỏi ra lời, giọng khàn đặc.
      “Dĩ nhiên cái gì mà có nguyên nhân của nó.” Bình An cười nhạt, nhưng ý cười có trong mắt, “Hot topic đó là do tung lên, đúng ?”
      Đàm Tuyền cắn chặt răng lại. Đúng vậy, hôm đó ta hẹn gặp Trịnh Yến Phân ở quán café, vừa hay nhìn thấy Bình An và vị Lý tiểu thư kia chuyện, ta ngồi ngay sát vách, thân mình được cây cối trang trí cao nửa người trong quán che chắn nên bọn họ phát ra ta.
      Chuyện ta chính là người đăng bài, ta tin Phương Bình An cũng biết, chẳng qua chỉ hỏi cho có vậy thôi. ta cũng phải đầu đất, lập tức hỏi lại, “ cũng biết rồi còn hỏi làm chi?”
      Nụ cười Bình An hơi lạnh, “Tôi chỉ muốn biết, thời gian vừa qua làm đủ mọi cách để hủy hoại hình ảnh của tôi, là ai sai làm?”
      Những thủ đoạn này làm cho có cảm giác quen thuộc bởi chúng cực kỳ giống thủ đoạn của Đỗ Hiểu Mị, ra tay trực tiếp ngay mặt mà chỉ đứng sau lưng giật giây người khác hủy hoại , phải là thói quen và kỹ xảo của Đỗ Hiểu Mị sao?
      Đàm Tuyền nghe vậy, thần sắc mặt hơi đổi, ánh mắt hơi lóe lên, “Tôi biết gì.”
      Bình An nhìn thấy phản ứng này của ta càng khẳng định ngờ vực trong lòng mình là đúng. rồi đấy thôi, Đỗ Hiệu Mị chỉ ước vọng cao sang nhìn thấp hèn, chỉ thích khoe khoang sắc đẹp bản thân đối với những kẻ có quyền có thế, làm sao có thể thân thiết với oắt con nghèo như Đàm Tuyền được, nhất định là vì muốn lợi dụng ta làm việc cho ả nên mới có thể thân cận với ta như thế. (Py: tội nghiệp – vừa bị lợi dụng – lại còn suýt mất tiền đồ ây ây )
      “Có hiểu tôi , hay là cảm thấy nếu cứ tiếp tục giấu diếm dùm ta, ta nhìn thằng ngốc như với cặp mắt khác xưa. Cứ đặt tay lên ngực tự hỏi , có gì để được ta chú ý? Chỉ vì chút si tâm vọng tưởng mà phá hủy tiền đồ của mình, có đáng giá ?” Bình An cười lạnh, khinh miệt nhìn Đàm Tuyền, đối với loại người biết tự lượng sức mình như ta chỉ cảm thấy vô cùng thương hại.
      Sắc mặt Đàm Tuyền tái dại hẳn , nếu so sánh tiền đồ cùng tình cảm trong lòng, bên nào nặng bên nào lập tức có kết quả ngay.
      muốn tôi phải làm sao ?” ta khàn giọng hỏi.
      “Đỗ Hiểu Mị hứa hẹn với điều gì?” Khóe miệng Bình An cong lên, tuy rằng Đàm Tuyền thiếu giáo dục, nhưng nếu có thể lợi dụng ta để phản đòn Đỗ Hiểu Mị, đương nhiên bỏ qua cơ hội này.
      Đỗ Hiểu Mị đúng là còn chưa từ bỏ ý định nhỉ, đến Thành phố S rồi mà vẫn quên phải phá hủy hình tượng của .
      ấy... hứa sau này cho tôi cùng làm việc với ấy.” Đàm Tuyền cúi đầu, mình rốt cuộc bị ma làm hay sao vậy, sao hoàn toàn nghĩ tới việc Đỗ Hiểu Mị cũng làm việc ở Phương Thị, ta giúp ta đối phó Phương Bình An làm sao có cơ hội bước chân vào Phương Thị?
      Bình An cười cười, “Chuyện bị đuổi học ta biết chưa?”
      Đàm Tuyền lắc đầu, “Chuyện xảy ra gần đây nhất ấy còn chưa biết.”
      “Rất tốt, vậy cũng cần với ta cái gì.” Bình An nở nụ cười, mặc dù bây giờ chưa nghĩ ra phải đối phó với Đỗ Hiểu Mị thế nào, bất quá người như Đàm Tuyền cũng phải có chỗ nào để lợi dụng.
      có điều tra sơ qua ta, biết gia cảnh nhà ta, biết hiếu thắng và trái tim thích hư vinh của ta làm cho ta có tâm niệm “ thể thành công” rất cao, chỉ cần cho ta lợi lộc gì đó là ta có thể tùy ý để người ta sử dụng. Có thể lợi dụng, nhưng thể quá tin.

      Các bạn nhớ click vào các dòng quảng cáo  để ủng hộ bọn mình nhé ^^

    2. CQH

      CQH ^^!

      Bài viết:
      192
      Được thích:
      41,920

      Chương 106: cần làm Thánh mẫu thiện lương

      Editor: Ishtar

      <span>Beta: Khánh Linh
      Kêu Đàm Tuyền trước tiên nên bình tĩnh chớ nóng vội, cứ về ký túc xá chờ tin tức của xong, Bình An liền lái xe tới quán café hẹn với Hồng Dịch Vũ. Vừa vào cửa thấy thẳng người ngồi ngay ngắn ở vị trí gần cửa sổ.
      “Đại ca.” Bình An tới, cười với nụ cười sáng lạn.
      Hồng Dịch Vũ đứng lên, kéo ghế ra cho Bình An, “Chắc chưa ăn cơm phải ? Muốn gọi đồ ăn trước ?”
      Bình An cười , “Dạ, cũng đói rồi.”
      Quán café có bán phần ăn trưa, Bình An gọi phần sandwich cho bữa trưa, Hồng Dịch Vũ cũng gọi giống vậy.
      dường như chẳng hề kinh ngạc khi em tìm hôm nay nhỉ.” Thấy Hồng Dịch Vũ vẫn giữ vẻ mặt bình tĩnh ung dung như cũ, Bình An nghi là đoán được mục đích đến đây.
      “Tại sao phải kinh ngạc?” Hồng Dịch Vũ nghiêm túc hỏi, làm việc bên cạnh Phương Hữu Lợi, Bình An tìm bất cứ lúc nào đều là chuyện rất bình thường.
      Bình An nhìn chằm chằm lúc, quyết định lòng vòng, “Hồng đại ca, ba em biết chuyện xảy ra ở trường của em rồi hả?”
      “Tỷ như?” Hồng Dịch Vũ nhàng nghiêng đầu, mỉm cười hỏi.
      “Tỷ như... bữa đó sao và ba lại xuất tại trường học của em, vì sao ba em lại đột nhiên cấp tiền tài trợ cho việc xây dựng tòa nhà nghiên cứu. Còn nữa, Hồng đại ca, biết Đàm Tuyền chứ?” Bình An chăm chú nhìn chớp mắt, bỏ qua bất kỳ vẻ biến hóa nào mặt .
      Hồng Dịch Vũ vẫn giữ vẻ mặt bình tĩnh trong như gương như trước, trả lời bằng giọng nhàng, “Chủ Tịch quan tâm đến các hoạt động công ích, chẳng lẽ điều này cũng có vấn đề?”
      Bình An ha ha cười khan hai tiếng, “Hồng đại ca, đoạn ghi kia rốt cuộc có phải là thuê người thu lại hay ?”
      “Cái này có quan trọng ?” Hồng Dịch Vũ nhíu mày hỏi.
      Có quan trọng ư? ra cũng quan trọng lắm, cũng chỉ muốn xác nhận chút mà thôi. Kỳ hiểu đáp án trong lòng rồi, cái “hot topic” đó hầu như truyền đến cả làng đại học đều biết, những người muốn lấy lòng ba đương nhiên tiết lộ cho ông biết, sẵn tiện thăm dò tin tức luôn. Ba í khi nào để cho chịu uất ức, chắc chắn thờ ơ bỏ qua.
      Nếu biết Đàm Tuyền bôi nhọ hình tượng của sao ba lại làm gì chứ? Nhưng biết có tra ra được là Đàm Tuyền cũng bị người ta lợi dụng .
      “Em cũng chỉ hỏi chút vậy thôi.” Bình An cúi đầu ăn bữa trưa, rồi như thuận miệng hỏi, “Hồng đại ca, trong lúc người ta ghi có phát chỗ nào khác thường hay ?”
      “Khác thường chỗ nào?” Hồng Dịch Vũ ngẩn ra, lập tức ngồi thẳng lên hỏi.
      Bình An cười tủm tỉm liếc cái, quả nhiên là do Hồng Dịch Vũ làm.
      Hồng Dịch Vũ bật cười nhìn , “Em dai như đỉa ấy, nhất định phải dò xét cho ra mới hài lòng à.”
      ra là em tò mò.” Bình An cười , “Bài viết đó là do Đàm Tuyền đăng, nhưng liệu có ai đó sai khiến ?”
      “Còn có ai có thể sai khiến? điều tra rồi, cậu ta cũng liên hệ mật thiết với người nào cả.” Hồng Dịch Vũ hơi kinh ngạc, tại sao Bình An lại hỏi như vậy. Đàm Tuyền chỉ là sinh viên, xuất thân cũng phi thường đơn giản, ban đầu cũng có nghĩ đến việc có thể là người nào đó đối địch với Phương Hữu Lợi thương trường lợi dụng cậu ta cố ý bôi nhọ quan hệ giữa hai cha con họ. Nhưng sau khi điều tra phát cũng có cái gì dị thường, cho nên cũng đa nghi nữa.
      Đỗ Hiểu Mị là học tỷ của Đàm Tuyền, cho dù hai người qua lại thân thiết cũng là chuyện thường, cho nên dĩ nhiên là Hồng Dịch Vũ sinh nghi.
      Bây giờ còn chưa phải là thời điểm dồn toàn lực để đối phó với Đỗ Hiểu Mị. Nếu muốn lợi dụng sức mạnh của ba để đối phó với ta ra rất dễ dàng, nhưng lý do đủ thuyết phục. tại, việc quan trọng nhất của chính là xây dựng hình tượng bên ngoài. Nếu muốn bước chân vào Hội Đồng Quản Trị của Tập đoàn Phương thị, nhất định phải khiến cho tất cả thành viên hội đồng phải nhìn nhận . Bởi là con của Phương Hữu Lợi, nhất cử nhất động đều cực kỳ quan trọng, muốn bị người khác cho rằng mình cố tình gây , bởi vì ghen tỵ Đỗ Hiểu Mị nên mới chèn ép ta.
      “Vậy à? Vậy cũng có thể là do em đa tâm.” Bình An cười cười, ngừng chút lại , “Đúng rồi, Hồng đại ca, em muốn xin giúp chuyện.”
      “Chuyện gì?” Hồng Dịch Vũ hỏi.
      “Chuyện Đàm Tuyền bị đuổi học, có thể giúp em với nhà trường tiếng . ra cho biên bản phạt cảnh cáo là được rồi.” Tuy rằng bỏ qua cho Đàm Tuyền, nhưng có nghĩa là thánh mẫu để có thể hoàn toàn tha thứ tất cả những việc mà ta từng làm. Chỉ cần ta bị nhà trường cho biên bản cảnh cáo, sau này có rất nhiều chuyện ta nhất định phải cố kỵ, ít nhất dám đối nghịch với nữa.
      Hồng Dịch Vũ cười khẽ lắc đầu, “Em đứa bé thiện lương.”
      Bình An nghịch ngợm cười, “Đúng vậy, đúng vậy, em vốn là dịu dàng thiện lương, người gặp người thích.”
      “Thiện lương có đôi khi là con dao hai lưỡi, đôi lúc thiện lương là tốt, nhưng thiện lương đối với kẻ địch chỉ tàn nhẫn với chính mình, mà có lúc còn liên lụy người thân.”
      Nghe lời này, trái tim của Bình An co rút đau đớn kịch liệt, đương nhiên biết thánh mẫu thiện lương cũng như ngu ngốc giống như lưỡi dao sắc bén đến thế nào, chẳng những thương tổn chính mình mà còn thương tổn người quan trọng nhất.
      là người từng chết lần, sao có thể tiếp tục ngây thơ thiện lương cách buồn cười như vậy? thiện lương của bây giờ đều có mục đích.
      “Em biết, em biết, cho nên, Hồng đại ca cứ với nhà trường dùm em tiếng .” Bình An chắp tay lại, cười híp mắt thỉnh cầu.
      Dường như Phương Hữu Lợi cũng chỉ muốn cho Đàm Tuyền bài học , chứ nghĩ đuổi cùng giết tận đối với sinh viên. Chuyện đuổi học Đàm Tuyền chẳng qua cũng chỉ là thái độ của nhà trường muốn công bằng cho Phương Hữu Lợi xem mà thôi. Hồng Dịch Vũ đồng ý.
      “Vậy em về trước đây.” Bình An đứng lên. Hôm nay muốn đến chỉ để xác định về đoạn ghi kia của Đàm Tuyền, giờ biết đúng là do Hồng Dịch Vũ kêu người ta làm, trong lòng cũng coi như là thở phào nhõm. phải người xa lạ nào đó nấp sau lưng giật dây làm chuyện này là tốt rồi, lúc đó ai mà biết đối phương có mục đích gì đâu.
      “Cũng đến dưới lầu công ty rồi, lên chào Chủ Tịch sao?” Hồng Dịch Vũ cười hỏi.
      Bởi muốn gặp phải Lê Thiên Thần và Đỗ Hiểu Mị, trước kia Bình An cũng có chút kháng cự việc đến công ty. Lâu ngày thành thói quen, nếu có gì chuyện gì đặc biệt gấp cũng thích lên lắm, “Ba có biết em tới đây ?”
      “Lúc em gọi điện thoại cho đúng lúc chúng ta họp, Chủ Tịch biết là em tìm mới để cho xuống gặp em.” Vì ông lo lắng liệu có phải Bình An có chuyện gì cần hỗ trợ hay nên mới để cho rời khỏi hội nghị quan trọng như vậy.
      “Vậy thôi. Buổi chiều em có lớp, thuận tiện buổi tối ăn cơm cùng ba.” Bình An cười .
      Sóng vai cùng Hồng Dịch Vũ vào Cao ốc Phương thị lập tức thu hút ít tầm mắt.
      Việc Bình An theo đuổi Lê Thiên Thần toàn bộ nhân viên cả Tập đoàn Phương thị đều quá ràng. Mặc dù mấy tháng gần đây hề thấy đến đây tìm Lê Thiên Thần, thế nhưng vài người biết vẫn cho rằng chọn Lê Thiên Thần làm Phò mã từ sớm. Nay thấy cùng Hồng Dịch Vũ sóng vai xuất , trai tài sắc như thế, chung mà còn cười cười rất thân mật, người ta sao có thể sinh lòng nghi ngờ đây?
      Chẳng lẽ Lê Thiên Thần mới Thành phố S bao lâu Hồng Dịch Vũ thừa cơ chen vào thành công, vui vẻ bắt được trái tim công chúa làm tù binh, trở thành ứng cử viên thứ hai cho chứ phò mã?
      tới năm phút đồng hồ, từ quầy tiếp tân ở đại sảnh lan đến phòng văn thư lầu hai rồi chạy đến phòng thư ký lầu 15... tất cả dưới đều bàn tán xôn xao.
      Dĩ nhiên, thường hiệp hội bà tám của nhân viên tiến hành nội dung thảo luận cái gì, người trong cuộc đều hề hay biết, cho nên Bình An rất ung dung tự tại cùng Hồng Dịch Vũ tới văn phòng Phương Hữu Lợi.
      Hồng Dịch Vũ đến phòng thư ký trong chốc lát, khi trở lại với Bình An, “Chủ Tịch họp xong ra ngoài ăn cơm rồi, em ngồi đây chờ chút.”
      Bình An , “ làm việc , tự em ở đây chờ ba em được rồi.”
      “Vậy em ngồi chờ lát.” Hồng Dịch Vũ gật gật đầu, còn phải sửa sang lại nội dung hội nghị, buổi chiều có thể còn phải tiếp tục họp.
      Bình An quá quen thuộc văn phòng của Phương Hữu Lợi, bên trong ngoại trừ phòng nghỉ ngơi ra còn có phòng họp . tới phòng nghỉ, mở tủ lạnh lấy thạch hoa quả ăn vặt đặc biệt chuẩn bị vì , ngồi ghế salon vừa xem tạp chí vừa ăn.
      Ăn xong thạch hoa quả, lật mấy cuốn tạp chí, cảm thấy hơi mệt mỏi nên tính cứ dựa vào ghế salon ngủ lúc, ai ngờ nhắm mắt lại liền ngủ say.
      Hồng Dịch Vũ gõ cửa lâu cũng thấy đáp lại nên tưởng rằng Bình An có ở bên trong, lúc mở cửa vào thấy gập hai đầu gối lại, hai tay ôm tạp chí nằm ghế sa lon, ngủ trông vô cùng ngọt ngào như thiên sứ. Đầu quả tim như có cái gì mềm mại phất qua chút nhưng rất nhanh liền bị xem bỏ qua, vừa định quay đầu lại với Phương Hữu Lợi tiếng nhưng kịp.
      Phương Hữu Lợi và người vóc cao lớn tuấn tú mặc âu phục xám bạc cùng nhau tiến vào. Người đàn ông mày kiếm mắt sáng, thông minh đẹp trai lãng tử này phải ai khác mà chính là Nghiêm Túc, sáng nay tới họp với Phương Hữu Lợi.
      Hai người cùng đồng thời nhìn thấy Bình An ngủ say ghế salon, mặt thoáng qua tia kinh ngạc. Hồng Dịch Vũ lại chú ý tới việc, người đàn ông kia vốn có ánh mắt lạnh lùng sắc bén, mày kiếm nhíu lại lạnh lùng, nhưng chỉ trong nháy mắt khi thấy Bình An ánh mắt lập tức nhu hòa rất nhiều, gương mặt tuấn mỹ dường như có nụ cười dịu dàng.
      Người đàn ông này đối với Bình An... Lông mày Hồng Dịch Vũ cau chặt lại.
      Phương Hữu Lợi tới, khom lưng muốn ôm lấy Bình An.
      Bình An cảm thấy có người chạm vào liền lập tức bừng tỉnh, đôi mắt nhập nhèm vì buồn ngủ vừa mở ra gặp ngay gương mặt ôn hòa của Phương Hữu Lợi, buông lỏng cảm giác cảnh giác trong lòng, cười ngọt ngào, “Ba.”
      “Sao mệt mà vào trong ngủ?” Phương Hữu Lợi cười hỏi.
      Lúc này Bình An mới phát bên cạnh cửa còn có Nghiêm Túc, khuôn mặt lập tức phừng đỏ lên, đầu óc cũng thanh tỉnh rất nhiều, đứng lên đầy bối rối, “Con biết ba có khách.”
      Phương Hữu Lợi cười xoa xoa đầu , khẽ , “ vào phòng nghỉ ngủ chút , ba với Nghiêm tổng tài còn có việc cần bàn.”
      “Chủ Tịch Phương, tôi sang phòng họp chờ ngài.” Nghiêm Túc khách khí mỉm cười đầy ý, đuôi mắt xếch lên chút nào che giấu ý cười của .
      “Trợ lý Hồng, đưa Nghiêm Tổng tài sang phòng họp trước .” Phương Hữu Lợi với Hồng Dịch Vũ.
      Nghiêm Túc nhìn thoáng qua Bình An cái rồi sang phòng họp , nháy mắt lúc nhìn thấy , cảm giác nôn nóng nhiều ngày trong lòng liền lập tức bình tĩnh lại.
      chưa từng trải qua cảm giác nhớ nhung như vậy... Hóa ra cảm giác này là thế đó.
      Chờ sau khi Nghiêm Túc vào phòng họp, Bình An mới giọng nũng nịu, “Ba còn chưa họp xong à?” Sao lại quay về cùng với Nghiêm Túc, phải họp xong rồi sao?
      “Thảo luận xong rồi, nhưng sau khi cơm nước xong, phát có chút chi tiết chưa ràng nên mới cùng Nghiêm Túc quay lại thảo luận.” Phương Hữu Lợi cười .
      “Vậy ba nhanh họp .” Bình An vỗ vỗ gò má của mình, “Con đến phòng nghỉ chờ ba, tối nay ăn cơm với ba nhé.”
      Phương Hữu Lợi nở nụ cười, “Tốt.”...

      Các bạn nhớ click vào các dòng quảng cáo  để ủng hộ bọn mình nhé ^^

    3. CQH

      CQH ^^!

      Bài viết:
      192
      Được thích:
      41,920

      Chương 107 : vui
      Editor: Ishtar
      Beta: Khánh Linh


      đến được phòng nghỉ Bình An chẳng còn buồn ngủ nữa, nhìn đồng hồ thấy mới hai giờ rưỡi, còn tới mấy tiếng nữa mới tới giờ cơm tối, nghĩ nghĩ chút, hay là ra ngoài dạo dạo tốt hơn nhỉ.

      Đến toilet rửa mặt chút, trong gương phản chiếu nụ cười rực rỡ như trời tháng sáu, thần thái có vẻ rất phấn khởi.

      Ra khỏi phòng nghỉ, tới cái bàn làm việc to đùng để tìm xem có giấy ghi chú hay , ánh mắt vô tình lại bị mô hình Phượng Hoàng Thành mặt bàn hấp dẫn.

      Đây chính là khu Phượng Hoàng Thành mà kiếp trước từng ở, căn nhà tân hôn của và Lê Thiên Thần ở chỗ này. vươn đầu ngón tay khẽ run ra như muốn sờ nó, trong lòng đột nhiên có cảm xúc sâu sắc. ra, cần nghĩ lại cuộc sống trước đây giữa và Lê Thiên Thần làm gì, cơn ác mộng qua, vào vế xe đổ lần nữa, có khả năng chung sống với Lê Thiên Thần tại nơi này.

      Bỏ qua bên cảm xúc oán hận của mình, khách quan mà , cũng cảm thấy rất hứng thú đối với Phượng Hoàng Thành. Nơi đó trong tương lai nhất định là khu dân cư năm sao cao cấp và phồn hoa nhất Thành phố G, các khu đất xung quanh ăn theo Phượng Hoàng Thành mà giá trị tăng gấp mấy lần. Nếu như muốn chân chính thay đổi bản thân, thể nào chỉ dựa vào cửa hàng độc quyền mà thôi.

      Trước khi chưa thể xác định được mình có thể trở thành thành viên HĐQT của Tập đoàn Phương thị hay , cũng nên tự chuẩn bị nhiều chút mới phải.

      Nhưng tóm lại là phải làm sao đây? nên suy nghĩ kỹ càng chút chứ nhỉ, chắc nên lợi dụng trí nhớ kiếp trước mà giành tương lai chắc chắn cho mình đúng .

      ngơ ngẩn suy nghĩ đến thất thần, ngay cả cửa phòng họp được mở ra mà cũng hề phát .

      “Bình An, nhìn gì đó?” Hồng Dịch Vũ mở cửa đầu tiên, thấy Bình An ngẩn người buồn cười mở miệng hỏi.

      Phương Hữu Lợi và Nghiêm Túc người trước người sau ra, nghe được câu hỏi của Hồng Dịch Vũ bèn ngẩng đầu nhìn sang.

      Bình An lấy lại tinh thần, nhe răng cười với Hồng Dịch Vũ, “Mô hình này rất đẹp mắt.”

      Nghiêm Túc nhìn sóng mắt ngập nước, nụ cười sáng ngời của , đôi mắt tối xuống mấy phần, khóe miệng mím đường mỏng.

      “Chúng ta muốn đến công trường xem chút, muốn cùng ?” Phương Hữu Lợi cười hỏi, dường như con rất hứng thú với kế hoạch Phượng Hoàng Thành phải. Ông cũng thấy có điều gì đúng, sở dĩ ông tham gia vào công trình này phần lớn cũng là vì .

      Mặc dù tuổi con lớn lắm, nhưng có đôi khi có số phân tích thị trường rất có lý.

      công trường Phượng Hoàng Thành ạ?” Mắt Bình An sáng lên, háo hức.

      Phương Hữu Lợi cười gật đầu, “Nhưng mà nơi đó là công trường, vật liệu xây dựng nhiều, đường cũng dễ lắm đâu.”

      “Con là Chiến Binh Bất khả chiến bại, chẳng lẽ lại sợ con đường công trường hay sao?” Bình An ôm cánh tay Phương Hữu Lợi, cười hì hì .

      Nghiêm Túc mỉm cười nhìn , giọng có ý cười chậm rãi như trước giờ vẫn thế, “ thích dạo phố mà lại thích công trường, em chẳng giống ai.”

      Bình An liếc cái, cúi đầu mà lời nào.

      Hồng Dịch Vũ biết Nghiêm Túc và Bình An có biết nhau từ trước, nhưng biết họ quen nhau tới mức độ nào, bây giờ nhìn bọn họ tương tác qua lại tiếng động với nhau trông như tình cảm mập mờ tràn ngập.

      Hình như bọn họ… quen thân?

      Đến công trường, xe vừa ngừng hẳn thấy Trợ lý Đường Sâm của Nghiêm Túc và hai ba người đàn ông trung niên đội nón an toàn tới. Bình An biết mấy người này là những kiến trúc sư cực kỳ nổi tiếng trong nước.

      im lặng theo sau lưng Phương Hữu Lợi, những người khác còn tưởng rằng là thư ký, mặc dù tuổi có hơi non.

      Các khu vực thuộc về công trình kiến trúc Phượng Hoàng Thành được hàng rào tôn vây lại, xung quanh được bao bọc bởi khoảnh lớn đất ruộng, đồng có mấy người nông dân chân trồng trọt, cách đó xa là thôn xóm nông thôn.

      “Có chuyện gì vậy?” Nghiêm Túc thấy vẻ mặt các kiến trúc sư có chút thích hợp, giọng hỏi Đường Sâm.

      Đường Sâm thấp giọng trả lời, “Mới vừa rồi chủ nhiệm thôn tới tìm chúng ta, chúng ta xây công trình nơi này ảnh hưởng đến ruộng đất bọn họ trồng trọt, sợ bùn đất bên chúng ta đổ qua bên họ. khuyên họ về trước , lát nữa tôi đến gặp chủ nhiệm thôn bọn họ chuyện.”

      Nghiêm Túc nhìn tình hình xung quanh cái, “Có vài thôn dân tư tưởng có vẻ ngoan cố, khó mà cho họ hiểu được. Quản lý La bên Tổ hạng mục gặp họ , ta tương đối có kinh nghiệm.”

      “Có vấn đề gì phải ?” Phương Hữu Lợi giọng hỏi.

      Nghiêm Túc cười , “Chỉ là vấn đề , Chủ Tịch Phương, chúng ta vào xem bên trong chút .”

      Ánh mắt Bình An vẫn đặt khu đất ngoài Phượng Hoàng Thành. nhớ , chỗ này tương lai trung tâm thương mại cực lớn, khu đất này nếu có thể mua chắc chắn bị lỗ vốn, nhưng phải sau khi Phượng Hoàng Thành được bán ra rộng rãi các khu đất xung quanh mới “nước lên thuyền lên”...

      Có lẽ, có thể nhân cơ hội này mà tính toán.

      nghĩ gì đó?” Hồng Dịch Vũ đứng bên cạnh , thấy vẻ mặt cổ quái tò mò hỏi tiếng.

      Bình An quay đầu lại, cười lắc đầu, “ có gì.”

      Nghiêm Túc nhíu mày nhìn bọn họ cái rồi sóng vai cùng Phương Hữu Lợi vào công trường.

      Khu công trình đầu tiên bắt đầu đổ móng, những nơi khác vẫn còn đầy cỏ. Nghiêm Túc và Phương Hữu Lợi cùng mấy kiến trúc sư thảo luận số vấn đề chi tiết, Hồng Dịch Vũ cũng cùng Đường Sâm nhìn bản vẽ thiết kế, khoa tay múa chân biết gì.

      Bình An ngắm nhìn chung quanh, chân từ từ bước , trong đầu cố gắng hồi tưởng xung quanh đây là tòa nhà nào, cũng sẵn đó ngẫm nghĩ xem cái gì có thể làm cho thu lợi.

      Nhưng cho dù nhìn thế nào vẫn thấy mảnh đất mới thấy ngoài kia là đáng giá để mua lại nhất. tại chỗ này vẫn được xem là địa phương hẻo lánh vùng ngoại ô, nếu như muốn mua đất, có thể lấy tiền hoa hồng được chia từ cổ phần Phương thị mà mẹ để lại cho là đủ tiền mua ngay. Nhưng khoản tiền đó… trước hai mươi hai tuổi được quyền tự mình sử dụng nếu có bà ngoại và ba đồng ký tên.

      Nếu như với ba muốn mua đất... Hai người đồng ý chứ?

      Cho dù thế nào cũng phải thử chút.

      Bình An vừa vừa suy nghĩ, nhất thời chú ý dưới chân nên dẫm lên khối đất phủ cỏ hơi nhô cao, cả người lao về phía trước. kêu khẽ tiếng, vội vàng đưa tay che mặt, cùng lúc bên hông đột nhiên kéo căng, cả người bị lôi trở về, rơi vào trong lồng ngực dày rộng cường tráng.

      Bên tai truyền tới tiếng cười trầm thấp vui vẻ giống như là rượu ủ lâu năm nồng nồng đậm, chậm rãi thấm vào lòng , “ đường cũng cẩn thận vậy à? Lỡ ngã cái hủy mất khuôn mặt xinh đẹp này làm sao đây?”

      Nghiêm Túc? Bình An vội vàng mở hai tay bụm mặt ra, trợn tròn đôi mắt to đen nhánh, “Sao lại ở đây?”

      “Ba em với kiến trúc sư ra phía sau xem tình hình nền móng thế nào, cũng quan sát xung quanh.” Đáng lý ra nên cùng với Phương Hữu Lợi, theo , giai đoạn đầu của công trình rất quan trọng, từ lúc Phượng Hoàng Thành chính thức khởi công tới nay, hầu như cứ cách hai ngày là lại tới xem xét tiến độ công trình lần.

      Phương Hữu Lợi cũng muốn xem hiệu quả của công trình giai đoạn đầu rồi mới có lòng tin tiếp tục hợp tác với trong các hạng mục sau.

      Bình An vẫn chưa biết rốt cuộc Phương Hữu Lợi và Nghiêm Túc hợp tác trong những hạng mục nào, khỏi hơi tò mò, “Ba tôi hợp tác với hết toàn bộ công trình Phượng Hoàng Thành hả?”

      “Phượng Hoàng Thành tổng cộng có ba giai đoạn, Nghiêm thị bên độc lập đầu tư hai giai đoạn, Chủ Tịch Phương hợp tác với bên giai đoạn đầu tiên. Với lại việc đầu tư lắp đặt thiết bị cho công trình trong hai giai đoạn sau đều là hạng mục độc lập của Phương thị.” Đây có thể là thông tin tương đối cơ mật, nhưng cũng dấu .

      Xem ra Nghiêm thị vẫn chiếm đa phần, chung ba chưa yên tâm xuất toàn lực đầu tư vào đây, nhưng như thế cũng đủ rồi. Phượng Hoàng Thành nhất định nâng Phương thị lên tầm cao mới.

      Đột nhiên cảm thấy hình như có chỗ nào đó đúng phải, cúi đầu xem xét, mặt tức ửng đỏ lên, “Ôm đủ chưa, sao còn buông tôi ra?”

      Nghiêm Túc hạ mắt xuống mỉm cười nhìn , đuôi mắt xếch lên, trong mắt như được che phủ bởi tầng men say mê ly, vừa hấp dẫn vừa gợi cảm, thanh trầm ấm chậm rãi, “Em còn chưa cám ơn kìa, nếu nhanh tay lẹ mắt ôm lấy em em té xuống rồi.”

      vậy mà biết xấu hổ, theo phía sau tôi bao lâu rồi mà đánh tiếng sao.” Bình An đấm vài cái, cự lại.

      cũng định lên tiếng gọi em, nhưng thấy em suy nghĩ cái gì nhập tâm quá, sợ hù dọa em nên mới mở miệng. Nhưng đúng là nghĩ tới em chưa bị dọa tự té ngã rồi.” Nghiêm Túc xiết chặt tay lại, càng muốn buông ra, thân thể của mềm mại tinh tế hơn so với tưởng tượng, giống như chỉ cần nhàng dùng sức chút là có thể bẻ gãy hông vậy.

      “Giờ tôi rất tốt rồi, cũng nên buông tôi ra chứ?” Mùi gỗ đàn hương thoang thoảng đặc trưng người quanh quẩn trong hơi thở của , bởi vì cảm nhận được nhiệt độ người mà đầu quả tim khẽ run rẩy, thầm nghĩ phải tránh xa xa chút.

      Nghiêm Túc nhìn chằm chằm vào gương mặt trắng nõn mềm mại của , bỗng nhiên thở dài, đưa tay nâng cằm của lên, “Bình An, thấy em cười rạng rỡ với đàn ông khác như vậy, rất mất hứng.”

      Bình An tươi cười tiếng, “ mất hứng lên quan gì tới tôi? Trước kia trái ôm phải ấp có lo lắng người phụ nữ của mình mất hứng ?”

      “Đó là trước kia...” Nghiêm Túc nhàng thở dài, nếu biết trước được rằng gặp phải Phương Bình An, trước kia cho dù có đặt nghiêng nước nghiêng thành ở trước mặt, cũng có hứng thú, “Bình An, chúng ta đừng nhắc chuyện trước kia nữa, được ?”

      buông tôi ra .” Giọng của mang theo thỉnh cầu, tim Bình An cũng mềm nhũn ra.

      Nghiêm Túc nghe lời buông ra, vừa bất đắc dĩ vừa chiều , “Bình An, em ghét như vậy à?”

      Cho tới bây giờ chưa từng nghĩ mình mà ghen tuông đến thốt ra lời như thế, ra người nào tin đây?

      Bình An mấp máy môi, lui về phía sau hai bước, “Bây giờ tôi căn bản muốn chuyện tình cảm, đây phải là vấn đề ghét hay ghét.”

      biết rồi.” Nghiêm Túc khẽ mỉm cười, bây giờ muốn vấn đề tình cảm sao? Vậy nghĩa là với Hồng Dịch Vũ và Lê Thiên Thần cũng có cảm giác động lòng rồi.

      Bất kể như thế nào, đối với dung túng đến độ này rồi, lại buông tay nữa đâu.

      Lúc này, Hồng Dịch Vũ ra ngoài tìm Bình An, thấy và Nghiêm Túc đứng chung chỗ ngẩn ra, giọng hơi nâng cao lên, “Bình An, Chủ Tịch tìm em.”

      Ánh mắt khách khí phòng bị quét sang Nghiêm Túc cái đánh giá.

      Nghiêm Túc thoải mái cười tiếng, cúi sát lại gần bên tai Bình An, “Bình An, từ ngày đó trở , hề chạm qua phụ nữ nào khác. chưa em biết nhỉ, trước kia chấp nhận là bởi vì chưa gặp được em.”

      Hai người đều hiểu, “ngày đó” trong lời của chính là ngày mà muốn trở thành bạn của mình.

      Mắt Bình An hơi đổi, quả tim trong nháy mắt căng phồng đến hơi phát đau.

      “Được rồi, cần về thôi.” Nghiêm Túc thẳng người dậy, cười dịu dàng tuấn lãng.

      Hồng Dịch Vũ nghe ta và Bình An gì, trong bụng cảm thấy có chút hài lòng, nhưng có lập trường gì để mà cảm thấy mất hứng đây? Đột nhiên hiểu ra mình là lạ ở chỗ nào, mồ hôi lạnh từ trán chảy xuống.

      Bình An trợn mắt liếc Nghiêm Túc cái, sải mạnh chân về phía đám người Phương Hữu Lợi vừa xuất bên kia...

      Các bạn nhớ click vào các dòng quảng cáo  để ủng hộ bọn mình nhé ^^

    4. CQH

      CQH ^^!

      Bài viết:
      192
      Được thích:
      41,920
      Chương 108: cả người
      Editor: Ishtar
      Beta: Khánh Linh


      Buổi tối, Phương Hữu Lợi làm chủ, mời Nghiêm Túc cùng ăn cơm. Bình An vốn định tự mình xuống bếp nấu cơm cho Phương Hữu Lợi ăn, thể làm gì khác hơn là để lần sau. Cả nhóm tới Đào Nhiên Cư tương đối nổi danh ở Thành phố G về các món ăn Quảng Đông đặc sắc.
      Vài ngày sau chính là lúc tranh cử Hội Sinh viên nhiệm kỳ mới, hề ngoài ý muốn, Bình An trở thành Hội trưởng Hội Sinh viên.
      Nhìn Phương Bình An đứng đài phát biểu với tư cách Hội trưởng, Đàm Tuyền đứng ở góc ai chú ý cười khổ mình, hình ảnh này đáng lẽ nên thuộc về ta.
      Nhưng ta bây giờ có thể bị đuổi học mà chỉ bị phạt cảnh cáo là cũng cảm thấy may mắn lắm rồi, những thứ hư danh này, ta có tư cách quan tâm.
      cho cùng, ta còn muốn cảm tạ Phương Bình An, mặc dù câu cám ơn kia nên lời, nhưng ta rất ràng, từ nay về sau, còn nguồn lực nào mà đối nghịch với nữa.
      Bình An đơn giản về ý nghĩa tồn tại của của Hội Sinh viên, xong, toàn bộ sinh viên trong lòng đều mênh mông rộng mở, tất cả đều cho rằng Hội Sinh viên nên hoạt động vì sinh viên, suy tính cho sinh viên, là đoàn thể đảm bảo cho quyền lợi sinh viên, mà người có thể chân chính làm được điều này chỉ có , Phương Bình An. “... Cám ơn mọi người ủng hộ tôi. Nhưng tôi cảm thấy, có người thích hợp với vị trí Hội trưởng này hơn tôi. Tôi có vẻ thích hợp làm người nhàn tản hơn.”
      Bởi vì câu sau cùng này của mà sinh viên toàn trường ồ lên tiếng kêu kinh ngạc, tiếp đến là tiếng thảo luận lớn lớn .
      “Phương Bình An, chính là thí sinh thích hợp nhất, còn có ai thích hợp hơn ?” Có người lớn tiếng hỏi.
      “Cho tới nay, những điều tôi làm vì sinh viên vì mọi người ra rất ít, người thực làm việc vì mọi người chỉ có bạn học Ông Hiền Bân, bất kể là năng lực lãnh đạo hay là những mặt khác, ấy thích hợp hơn tôi nhiều trong cương vị Hội trưởng Hội Sinh viên.” Phương Bình An mỉm cười lạnh nhạt, đứng đài đối mặt với sinh viên toàn trường nhưng biểu giống như lưng chừng núi, có cảm giác như mây bay nước chảy thong dong tự tại.
      Ông Hiền Bân đứng dưới đài, mặt có gì khác ngoài nỗi kinh ngạc tột độ. Phương Bình An và Đàm Tuyền tranh đấu lợi hại đến thế, phải vì để có được ngày hôm nay sao? Sao có thể dễ dàng chắp tay nhường vinh dự đạt được vào tay cho người khác?
      Đứng phía sau Bình An, Thầy Tiếu nhăn mày lại, hạ thấp giọng, “Phương Bình An, em muốn làm gì thế?”
      Bình An khẽ cong đuôi mắt, gương mặt tràn ngập nụ cười rực rỡ, cất tiếng , “Em tin rằng Ông Hội trưởng... nhất định dẫn dắt Hội Sinh viên con đường mới, vì sinh viên toàn trường mà cung cấp những trợ giúp lớn nhất và hữu hiệu nhất.”
      “Vậy... Vậy còn ? Vẫn tiếp tục làm Tổ trưởng Tổ ngoại giao chứ?” Có người hỏi.
      Bình An nhướn chân mày, vốn dĩ tự nguyện gia nhập vào Hội Sinh viên, tranh đấu với Đàm Tuyền đều chỉ là nhất thời. Bản thân có rất nhiều việc muốn hoàn thành, có khả năng vùi mình trong Hội Sinh viên lãng phí thời gian. rèn luyện năng lực bản thân gì gì đó cũng chỉ là cho những thiếu niên thiếu nữ ngây thơ mới bước chân vào đại học kia nghe thôi, … làm gì còn có lòng nhiệt huyết như thế nữa?
      “Tổ trưởng Tổ ngoại giao chọn bạn Tạ Mộc Trụ rồi đó thôi.” Bình An trợn mắt lên, tân Tổ trưởng chọn được rồi, chính là Tạ Mộc Trụ, sau khi từ chức Hội trưởng đúng là cả người.
      “A.” Rất nhiều người thất vọng sợ hãi than dài, đây là muốn thối lui khỏi Hội Sinh viên đó mà.
      Thầy Tiếu bất đắc dĩ nhìn bóng dáng Bình An, trong lòng có cảm giác nên lời. ra ông cũng ràng, nếu như Phương Bình An làm Hội trưởng Hội Sinh viên, rất nhiều chuyện cũng xử lý được tốt như vậy, dù sao thân phận như vậy, nhà trường có muốn chèn ép cũng có khả năng, đặc biệt là sau khi trải qua chuyện điện phí vừa rồi…
      Nếu có thể rút lui khỏi Hội Sinh viên, lãnh đạo nhà trường chắc thở phào nhõm rồi.
      Có lẽ bản thân Phương Bình An cũng hiểu đạo lý này.
      Trong góc, ánh mắt Đàm Tuyền vô cùng phức tạp. Lúc này, ta mới hiểu , Phương Bình An chưa bao giờ muốn tranh cùng ta cái gì, chính ta buộc phải đối nghịch với mình, chính ta đánh mất tất cả vinh dự thuộc về mình. ta là ngu như heo.
      Cứ như vậy, trong cùng ngày, Bình An mới vừa tranh cử thành công liền rút lui khỏi Hội Sinh viên, cuối cùng có thể đặt toàn bộ tâm tư vào chuyện riêng của mình rồi.
      Vừa trở về túc xá phút trước phút sau Kỷ Túy Ý và Tống Tiếu Tiếu cũng từ buổi đại hội tranh cử trở về. Hai vừa thấy Bình An thoải mái nhàn nhã rửa táo liền lập tức nhào tới.
      Kỷ Túy Ý lắc lắc lỗ tai Bình An, “, túm cái váy lại là nghĩ gì? Coi toàn trường là khỉ để đùa bỡn à?”
      Bình An vội vàng cầu xin tha thứ, “Tớ nào dám coi các cậu là khỉ để đùa bỡn đâu, ra nha, tớ vốn muốn làm cái gì hội trưởng, ai mà thèm. Tại thuần túy ưa bộ dạng đắc ý của Đàm Tuyền nên mới thể hạ chiến thư thôi. Giờ rời khỏi Hội Sinh viên rồi, dĩ nhiên tớ điên sao mà tự mệt chết mình.”
      Tống Tiếu Tiếu nhìn chằm chằm, “Vậy cậu còn xin xỏ nhà trường dùm Đàm Tuyền làm quái gì, cứ trực tiếp để cho bị đuổi học có hơn ?”
      Đó là bởi vì... còn muốn lợi dụng Đàm Tuyền để đối phó Đỗ Hiểu Mị, cho nên mới tình nguyện xin tha dùm ta. Thế nhưng nguyên nhân này cũng có ý định với các bạn. Chuyện oán hận Đỗ Hiểu Mị và Lê Thiên Thần chỉ là chuyện của cá nhân , chỉ có thể do mình báo thù, những người khác thể thay cởi ra những thù hận tích lũy hai kiếp trong lòng.
      Nhìn sắc mặt Bình An đột nhiên tối xầm xuống, Tống Tiếu Tiếu sửng sốt chút, nhưng khi chăm chú nhìn lại vẫn là gương mặt tươi cười rực rỡ. hề nhìn lầm, trong nháy mắt mới vừa rồi, hình như nhìn thấy đáy mắt Bình An thoáng qua tia thâm trầm thù hận cùng bi thương.
      “Ai nha, loại người như Đàm Tuyền ấy hả, chẳng qua chủ yếu là vì sinh trưởng ở nông thôn chất phác nên hiểu được đạo lý đối nhân xử thế ở thành phố lớn thôi, chỉ cần cho ta nhận khẳng định chẳng tiếp tục giả vờ thanh cao nữa đâu.” tại đạp đổ cái hư vinh giả dối của ta rồi, Đàm Tuyền bây giờ ngoại trừ tự ti ra chỉ còn tràn ngập sợ hãi đối với tương lai. ta chỉ có thể nắm chặt người có thể cung cấp tia hi vọng cho tương lai mới có thể tiếp tục sinh tồn.
      Vậy bây giờ liền cho ta tia hy vọng này, để cho ta thể nào tiếp tục ra vẻ thanh cao và kiêu ngạo, chỉ có thể tự ti mà nghe phân phó.
      “Cậu nha, sao tâm địa hiền lành quá vậy. Đàm Tuyền là kẻ địch, mà hễ là kẻ địch thể nhân nhượng, thiện lương quá cũng tốt đâu.” Kỷ Túy Ý tức giận , mặc dù cảm thấy đuổi học Đàm Tuyền cũng có hơi ác, nhưng bây giờ chẳng bị trừng phạt gì cả làm lòng cũng thấy bất bình.
      thiện lương ư? Bình An cụp mắt, che giấu tính toán trong lòng, cười híp mắt , “Để cho ta nhìn người khác thành tựu chính là trừng phạt tàn nhẫn nhất đối với ta.”
      “Thôi bỏ, thôi bỏ, đàng nào ván cũng đóng thuyền rồi. Vậy tiếp theo cậu định làm gì?” Kỷ Túy Ý hỏi.
      Mấy ngày nay đều vội vàng chuyện trường học nên có thời gian bận tâm tình huống kinh doanh của cửa hàng độc quyền, tiếp theo đương nhiên là khai triển chi tiết kế hoạch của rồi.
      “Tớ cũng nên tập trung làm tốt việc của tớ, tỷ như mở thêm mấy cái cửa hàng độc quyền nữa, hoặc là mở ra cửa hàng bán linh tinh gì khác chẳng hạn...” Bình An bằng giọng đùa đùa cợt cợt, nhưng ánh mắt lại rất nghiêm túc.
      Kỷ Túy Ý buồn bực , “Này, túm lại cậu nghĩ gì đấy hả, tính tự tay gây dựng nghiệp đấy à?” vẫn cho là Bình An mở cửa hàng độc quyền chẳng qua chỉ là muốn rèn luyện mình chút nên rất nghiêm túc làm cho tốt. Nhưng mà nhìn tư thế tại của ấy bèn kinh sợ nghĩ thầm: sợ là chỉ đơn giản muốn mở cửa hàng độc quyền như vậy mà thôi.
      Bình An cười cười, “Tớ chỉ muốn biết, đến tột cùng tớ có thể tới đâu.”
      muốn bởi vì mình là công chúa của Tập đoàn Phương thị, muốn chỉ dựa vào ba... Tự bản thân có thể làm được đến đâu? vĩnh viễn quên được, trong năm ở trong bệnh viện tâm thần kiếp trước, hầu như mỗi ngày Đỗ Hiểu Mị đều đến châm chọc khiêu khích , nếu phải là con của Phương Hữu Lợi còn tồn tại cõi đời này từ khuya rồi, trừ thân thế bên ngoài ra hoàn toàn có gì, chỉ là con sâu gạo vô dụng đáng xấu hổ, chết cũng là đồ vô dụng, cho dù thả ra ngoài cũng cách nào tự sinh tồn trong xã hội này, ngoại trừ phụ thuộc vào Phương Hữu Lợi và Lê Thiên Thần cái gì cũng biết...
      Những lời như vậy tra tấn suốt năm, cho tới tại, nửa đêm tỉnh lại từ trong mộng đều là vì những lời mắng ác độc này của Đỗ Hiểu Mị. Ác mộng kiếp trước cho tới bây giờ chưa từng biến mất.
      “Cậu còn muốn xa thế nào nữa, tương lai của cậu rộng mở hơn bất kỳ người nào khác rồi mà.” Tống Tiếu Tiếu cầm quả táo rửa sạch cắn cái, “Thôi kệ , đây cũng coi như chấm dứt cho giai đoạn, tối nay nhất định phải ra ngoài ăn mừng.”
      “Tốt, ngày mai thứ bảy cần lên lớp, chi bằng tối nay chúng ta ra ngoài ăn cơm hát Karaoke ?” Kỷ Túy Ý đề nghị.
      “Vậy gọi tất cả mọi người cùng , đông vui hao.” Tống Tiếu Tiếu gật đầu đồng ý, bởi vì dính dáng tới cửa hàng độc quyền của Bình An nên bọn các và mấy nhóc con Lâm Tĩnh cũng thân quen.
      Bình An cười hơ hớ tỏ vẻ đồng ý, cũng muốn thoải mái chút, rồi lại tập trung tinh thần vào công việc.
      Sau khi tiết học buổi chiều kết thúc, Bình An chuyến đến cửa hàng trước, trong cửa hàng chỉ có Bạch Hàm và Chiêm Mộng Ny.
      phải lên lớp sao?” Bình An hỏi Bạch Hàm, học muội này xin nghỉ các việc làm thêm khác, bây giờ đặt toàn bộ tâm tư ở LENKA.
      “Buổi chiều em có lớp.” Bạch Hàm cười , vẻ mặt có chút thẫn thờ.
      Bình An ngồi xuống cạnh người , nhìn gấp tờ quảng cáo, “Sao thế?”
      Bạch Hàm cười cười, , “ có gì ạ, chả là ba mẹ em tới thăm em, em rất đau đầu.”
      “Gặp được ba mẹ phải rất vui chứ?” Bình An bật cười, nhà gia đình Bạch Hàm ở Hồ Bắc, dễ lúc nào mà về nhà chuyến được.
      “Vui gì được, các ngài xuống đây chẳng qua chỉ để bắt em xem mắt.” Nghĩ đến hành vi của cha mẹ mình, Bạch Hàm muốn ngửa mặt lên trời than dài.
      Bình An phốc tiếng bật cười, “Em mới tí tuổi mà bắt xem mắt á?”
      Bạch Hàm đen mặt, “Em còn chưa tròn hai mươi tuổi nữa, biết các ngài ấy nghĩ cái gì, làm như nếu em xem mắt cả đời ai thèm lấy bằng.”
      “Cha mẹ em làm cái gì?” Bình An thuận miệng hỏi, còn chưa biết gia đình Bạch Hàm làm cái gì.
      “Buôn bán thôi.” Bạch Hàm thích chuyện trong nhà mình lắm.
      Bình An cũng hỏi nhiều, “Tối nay mọi người cùng nhau chơi, em có rảnh ?”
      “Tối nay em phải theo cha mẹ ăn cơm.” Bạch Hàm cắn răng thốt ra, rất muốn ra ngoài vui vẻ với mọi người, chắng muốn gặp cha mẹ chút nào.
      “Ừ, vậy được rồi, ăn cơm với cha mẹ quan trọng hơn.” Bình An cười , vừa đứng lên tới máy tính bên cạnh, xuất file xem tình hình lợi nhuận trong thời gian vừa qua.
      Thấy con số thống kê, Bình An mặt mày hớn hở, xem ra bao lâu nữa có thể thu hồi vốn đầu tư được rồi.

      Các bạn nhớ click vào các dòng quảng cáo  để ủng hộ bọn mình nhé ^^

    5. CQH

      CQH ^^!

      Bài viết:
      192
      Được thích:
      41,920

      Chương 109: Vô tình gặp gỡ tại Maison Branche
      Editor: Ishtar
      Beta: Khánh Linh


      Buổi tối, lúc sáu chuẩn bị lên đường ăn đại tiệc đường gặp được Khâu Thiếu Triết và người bạn của , chính là nam sinh lần trước lẫn vào chơi đùa trong Hội Sinh viên, hình như tên là Thiệu Đạt Văn.

      Biết các muốn ăn cơm, Khâu Thiếu Triết đương nhiên bỏ qua cơ hội tốt như vậy, Bình An còn chưa có cảm tạ , nằng nặc đòi mời luôn nữa.

      Kỷ Túy Ý là đồ đàn ông lớn già đầu rồi mà còn biết xấu hổ bắt con mời ăn cơm, cho dù muốn cũng phải do mời.

      Khâu Thiếu Triết đáp ứng ngay tắp lự.

      Các liền chọn nhà hàng Tây nổi danh nhất Thành phố G, tính chặt đẹp Khâu Thiếu Triết phen. Khâu Thiếu Triết sớm có thói quen xài tiền như nước, dĩ nhiên chẳng để ý các chọn ăn cơm chỗ nào.

      Maison Branche là nhà hàng nổi danh về phong cảnh tuyệt đẹp, còn có hương vị và tiêu chuẩn tuyệt đối chính thống, dĩ nhiên, giá tiền cũng cao tương đương, chỉ bữa ăn thôi mà có khi sinh hoạt phí cả tháng của sinh viên bình thường cũng thể trả nổi.

      Xe Bình An chở được nhiều người như vậy, Diệp Hiểu Vân và Lâm Tĩnh chung xe Khâu Thiếu Triết, suốt đoạn đường cũng xem như là làm quen với nhau, đặc biệt khi biết Khâu Thiếu Triết từng giúp Bình An xả giận bằng cách tung bài lên BBS gây khó dễ cho Đàm Tuyền, Lâm Tĩnh càng xem Khâu Thiếu Triết như người nhà.

      Ngừng xe, bọn họ vào nhà hàng, nhân viên phục vụ cạnh cửa thay bọn họ mở ra cửa kiếng dầy, dù là ngọn đèn hay vách tường, tất cả đều có vẻ xa hoa lãng mạn, ở nơi này cảm giác như mình lập tức cũng cao quý lên vài phần.

      Lâm Tĩnh và Diệp Hiểu Vân chưa bao giờ tới nhà hàng Tây cao cấp như vậy, bước chân cũng trở nên thận trọng.

      “Bữa nay Khâu Thiếu Triết chắc chắn mất máu nhiều nha.” Tống Tiếu Tiếu kè tai Kỷ Túy Ý , thanh được ép tới mức thấp nhất.

      Kỷ Túy Ý , “Tớ thấy giới thiệu về nhà hàng này ở tạp chí, cũng ngờ … hào nhoáng đến thế.” Phải chi biết trước rằng nơi này trang hoàng giống cung đình thế, chọn đến đây ăn cơm.

      Cũng chỉ có Bình An và Khâu Thiếu Triết là phải tới Maison Branche lần đầu tiên, cho nên kinh ngạc lắm đối với xa hoa của nơi này. Dưới hướng dẫn của phục vụ, bọn họ chọn chỗ gần cửa sổ có thể thưởng thức cảnh sắc đường phố bên ngoài, ngồi xuống.

      Vi Úy Úy thầm bên tai Bình An, “Bình An, nơi này thịt mắc ? Trọng lượng có lớn ? Tớ sợ đủ ăn...”

      Bình An nhịn cười, cố ý khoa trương , “ khối thịt bò bít tết T-born cũng phải mấy trăm tệ, cậu cảm thấy thế nào?”

      Vi Úy Úy thở hốc vì kinh ngạc, sờ sờ cánh tay của mình, “Má ơi, còn đắt hơn thịt tớ.”

      “Cứ an tâm mà ăn, lấy thịt của cậu ra trả tiền đâu.” Bình An sờ sờ đầu cậu ấy, dịu dàng an ủi.

      Tống Tiếu Tiếu và Kỷ Túy Ý nhịn được bật cười lên, nhưng rồi nhanh chóng che miệng lại. Ở nơi cao cấp thế này phải vô cùng bận tâm về hình tượng đó nha, đặc biệt mấy người ngồi đây toàn kẻ giàu cũng quý, các muốn bị xem thường.

      Vi Úy Úy trầm mặc cúi đầu uống nước.

      Bọn họ tám người ngồi xung quanh cái bàn chữ nhận lớn, Bình An ngồi đối diện Khâu Thiếu Triết, nhìn thấy Bình An và các bạn giọng chuyện, nhịn được tò mò, “Các chuyện gì buồn cười thế, cho bọn nghe với?”

      Bình An , “ nghĩ sao vậy, chuyện con chỉ có con mới có thể nghe.”

      “Học tỷ các em đối xử với ác độc ghê thấy chưa.” Khâu Thiếu Triết quay đầu sang oán trách cùng bọn Lâm Tĩnh. Khi ở xe, mua chuộc xong các , hy vọng các có thể giúp theo đuổi Bình An.

      Lâm Tĩnh cười , “Học trưởng, phải ra sức chứ.” Khâu Thiếu Triết chuyển tới học Đại học năm 3 cho nên là là học trưởng của các .

      Bình An biết Khâu Thiếu Triết vẫn chưa hết hy vọng đối với mình, ra cũng có chút bất đắc dĩ. Oắt con này ra chẳng phải là động lòng gì với đâu, chẳng qua chỉ vì lòng hiếu thắng quá cao, cứ nghĩ cái gì lấy được vĩnh viễn đều là thứ tốt nhất, chắc là chưa từng bị nào cự tuyệt thôi.

      Đối với theo đuổi của Khâu Thiếu Triết, ra mà cảm thấy buồn cười nhiều hơn nên cũng có để ở trong lòng.

      “Được rồi, nhanh gọi đồ ăn .” cười , nhấn chuông gọi phục vụ tới. Nơi này bếp trưởng là người Pháp rất nổi tiếng, rất nhiều người đến đây là vì ông.

      bàn bày salad ức vịt xông khói, salad cá hồi xông khói. Bình An thích salad cá hồi, vị xông khói nồng đậm rất hợp với nước sốt chanh bơ, quả là cực phẩm.

      Lúc này những bàn khác cũng có người dùng cơm, tướng ăn lịch , động tác tao nhã, cũng chỉ có bàn của bọn Bình An là muốn thoải mái bao nhiêu cứ thoải mái bấy nhiêu, mặc dù có lớn tiếng cười , nhưng dù có giọng vẫn liên tiếp gặp phải những cái liếc mắt của những người xung quanh.

      ra lúc ăn cơm nên buông lỏng tâm tình, những người cau mày ghé mắt kia cũng chỉ là do nhìn thấy các cậu thanh niên bên này mặc toàn quần jean áo thun bình thường đến thể bình thường hơn, cho rằng bọn họ là thứ có tiền mà bày đặt làm sang, ánh mắt có tia xem thường. Nếu đổi lại, toàn thân bọn họ mà mặc hàng hiệu nổi tiếng có cười cười kiểu này chắc chắn cũng bị cho là thô lỗ, mà chỉ là tùy hứng mà thôi.

      Đây chính là mỗi người đều có cách nhìn khác nhau, Bình An biết lòng người vô chừng nên cũng mặc kệ.

      Cuối cùng lúc món tráng miệng được dọn lên bọn họ cũng ăn đến no thở nổi.

      Qua bữa cơm này, Khâu Thiếu Triết triệt để hiểu được rằng hễ con mồm mép lợi hại tuyệt đối nên khiêu chiến, suốt tiếng qua, bị cái tên là Kỷ Túy Ý kia cho câu cũng phản bác được, bị nội thương rất nặng.

      Tống Tiếu Tiếu ngồi ở ngoài cùng lại đột nhiên phát ra cái gì, quay đầu với Bình An, “Tớ nhìn lầm chứ, đó là Ôn học trưởng đúng ?”

      Cách bọn họ xa, ngồi tại cái bàn sát vách tường đúng là Ôn Triệu Dung mặc âu phục đen, dưới ánh đèn mờ mờ, Ôn Triệu Dung nhìn cao lớn đẹp trai, dường như càng chín chắn chững chạc hơn so với lần trước gặp mặt, mặt mày cũng thâm trầm hơn. Nghĩ đến hoàn cảnh khó khăn mà Ôn Triệu Dung phải đối mặt, Bình An khổ sở lúc trong lòng.

      “Có nên qua chào ấy ?” Kỷ Túy Ý hỏi Bình An.

      Từ góc độ bọn họ nhìn sang cũng chỉ có thể thấy Ôn Triệu Dung, nhìn thấy được bên cạnh còn có ai, nếu cứ tùy tiện qua chào hỏi hình như cũng phải phép.

      , chỉ là vô tình gặp chứ có cố ý tìm ấy đâu, trước đây chẳng phải cậu còn than phiền sao lâu rồi thấy Ôn học trưởng sao?” Vi Úy Úy đẩy Bình An chút, các đều cảm thấy Bình An cùng Ôn Triệu Dung rất thích hợp ở chung chỗ cho nên có chút ý tứ muốn tác hợp hai người.

      Vậy chào hỏi , Bình An nghĩ thầm.

      Khâu Thiếu Triết phát giác tầm mắt của các bèn quay đầu nhìn sang, khi thấy gương mặt tuấn của Ôn Triệu Dung liền bĩu môi, “Nhị thiếu gia của Ôn gia đây mà.”

      Kỷ Túy Ý nhìn về phía , “ cũng biết Ôn học trưởng à?”

      “Có nghe qua, lúc trước cũng có gặp mặt hai lần trong tiệc rượu, cũng quen lắm.” Khâu Thiếu Triết .

      Ôn Triệu Dung trước kia cũng có tham gia ba cái tiệc tùng vũ hội của giới thượng lưu, làm Nhị thiếu gia của Ôn gia số giao tế là bắt buộc, chẳng hạn cần phải dự tiệc rượu để làm quen với vài con cháu phú gia hoặc chính trị gia. Xã hội này vốn cần đến các loại quan hệ ngầm như vậy.

      Nhưng ăn chơi trác táng nên đương nhiên quá thân thiết với bọn Khâu Thiếu Triết.

      “Tớ sang chào học trưởng đây.” Bình An cười đứng lên, về hướng Ôn Triệu Dung.

      Trong lòng Khâu Thiếu Triết hơi vui, Kỷ Túy Ý nhìn trong mắt chỉ cảm thấy buồn cười, “Khâu học trưởng, vẻ mặt y như ghen vậy, nhanh chóng thu lại , chẳng thích hợp với chút nào.”

      “Xàm, chỉ được cái đẹp trai chứ có gì tốt đâu. Ôn gia gần đây rối loạn ì xèo rồi.” Khâu Thiếu Triết hầm hừ .

      Thiệu Đạt Văn bên cạnh cũng góp lời, “Đúng vậy đó, nghe sau khi đại thiếu gia Ôn gia mất tích, công ty Ôn gia người trấn giữ, gần như sắp phá sản rồi.”

      phải chứ?” Kỷ Túy Ý nhíu mày nhìn sang bên kia, Bình An tới trước mặt Ôn Triệu Dung. Về tình huống trong nhà Ôn Triệu Dung, các cũng biết, Bình An cũng chưa từng cho các nghe.

      Mặt Ôn Triệu Dung chút thay đổi nhìn ngồi đối diện nãy giờ được lời nào, trong lòng cảm giác vô cùng bất lực, tiếng mẹ khen ngợi bé kia truyền đến bên tai, dường như sắp hết tất cả kiên nhẫn mà đứng lên rời .

      Lơ đãng đưa mắt nhìn quanh lại thấy bóng dáng quen thuộc, cười tủm tỉm về phía .

      “Bình An?” kinh ngạc kêu ra tiếng, mặt chậm rãi triển khai các nếp nhăn khi cười, hoàn toàn chẳng giống chút nào với bộ mặt lãnh đạm vừa trước đó. đối diện vừa nhìn thấy nụ cười trong sáng này của ánh mắt có chút hoảng hốt.

      “Học trưởng, lâu gặp, mới vừa ở bên kia nhìn thấy nên tới đây chào hỏi.” Bình An cười đến gần, thời điểm thấy ăn cơm cùng ai, mặt lộ ra vẻ kinh ngạc.

      “Bạch Hàm?” Ngồi ở đối diện Ôn Triệu Dung đúng là Bạch Hàm.

      Bạch Hàm ngờ là gặp phải Bình An, cười vô cùng miễn cưỡng, đứng lên, “Học tỷ.”

      Bình An rất nhanh thu hồi vẻ mặt kinh ngạc, nhìn về phía vị phu nhân ngồi cạnh ấy. Đó là phụ nữ dưới bốn mươi lăm tuổi, làn da trắng nõn, vóc người được bảo dưỡng rất tốt, khí chất đoan trang thoải mái, nét mặt Bạch Hàm vó vài phần tương tự với bà.

      “Đây là mẹ em. Mẹ, đây là học tỷ của con.” Bạch Hàm vội vàng giới thiệu.

      “Cháu chào bác.” Bình An cười gật đầu chào, xem ra cái gọi là buôn bán của cha mẹ Bạch Hàm chả chút nào.

      Bạch phu nhân rất khách khí gật đầu với Bình An cái, “Xin chào, nhờ cháu chiếu cố tiểu Hàm của chúng tôi ở trường.”

      “Bác khách sáo rồi.” Bình An cười , đè xuống tò mò trong lòng nhìn Ôn Triệu Dung, ngượng ngùng , “Xin lỗi, học trưởng, quấy rầy các người.”

      Ôn Triệu Dung ngồi bên cạnh vị phu nhân mặc bộ váy âu phục vàng nhạt, bà cũng nhận ra Bình An là ai, chỉ biết ngồi cùng với đám thanh niên có quy củ đằng kia, trong lòng chẳng hảo cảm là bao, thái độ cũng rất lạnh lùng.

      “Có phiền gì đâu. Em cùng ai? Ăn cơm chưa?” Ôn Triệu Dung lại rất vui khi thấy Bình An, thanh nốt dịu dàng giải thích được, nỗi khó chịu cả buổi tối cũng tiêu tan mất.

      Ôn phu nhân trầm mặt giọng quát, “Triệu Dung, mau ngồi xuống, thấy bác Bạch và tiểu Hàm đều ngồi ở đây sao?”

      Ôn Triệu Dung hiểu rất mẹ mình. Bà thích khinh thường người khác, lại hiểu là phải tôn trọng con mình. Việc Hai rời nhà trốn liên quan rất lớn tới cách chuyện lạnh nhạt thường xuyên của mẹ.

      đứng lên, với Bạch Hàm, “ xin lỗi, trước mắt tôi định đính hôn hoặc qua lại cùng ai cả.”

      Bạch Hàm cùng Bạch phu nhân đều ngạc nhiên nhìn .

      Ôn Triệu Dung gật đầu chào Bình An. muốn để nhìn thấy như vậy, người mà phải cần đến kết hôn mới có thể cứu vãn nghiệp nhà mình… ngay cả cũng khinh thường, huống chi là người khác.

      “Học trưởng...” Bình An còn chưa kịp phản ứng, bóng dáng của Ôn Triệu Dung biến mất ngoài cửa phòng ăn.

      Sắc mặt Ôn phu nhân lúc xanh lúc trắng, “Bạch phu nhân, tiểu Hàm, nó... nó đùa đấy thôi, các người đừng để ý.”

      Thần sắc mặt Bạch phu nhân cũng tốt lắm, với Bạch Hàm, “Chúng ta về trước .”

      “Dạ.” Bạch Hàm liếc nhìn Bình An cái, cúi đầu rời cùng Bạch phu nhân.

      Bình An nhìn theo Ôn phu nhân thịnh nộ rời , sau đó mới trở về bàn của mình.

    6. ^^! Nếu bạn không gửi link bài viết trên Facebook được, hãy sử dụng link trong khung này để chia sẻ bài viết :