1. Quy định post bài trong Khu Edit – Beta – Convert

    Đặt Title theo mẫu [Tên truyện] dấu cách - [Tên tác giả] (Update chương)

    Hình bìa truyện

    Tác giả

    Thể loại

    Số chương

    Nguồn convert (nếu có)

    Tên Editor & Beta

    Nick Facebook, Mail liên lạc

    Đặc biệt: 1 editor ko được mở quá 3 Topic

    Quy định cho editor

    Box Edit – Beta – Convert chỉ đăng những truyện edit, beta, convert của Cung; không đăng truyện sưu tầm của trang khác trong Box.

    Chủ topic chịu trách nhiệm hoàn thành topic, không drop, không ngưng edit quá 1 tuần. Trường hợp không theo tiếp được truyện thì phải báo với Ad hoặc Mod quản lí Box lý do không thể theo tiếp và để BQT tiếp nhận.

    Nếu drop không có lý do sẽ bị phạt theo quy định của cung: Link

    Mỗi topic nên đặt 1 lịch post theo tuần hoặc tháng để member dễ theo dõi. Nếu post 1 tuần 10c sẽ được tặng thêm 100 ruby (liên hệ với quản lý của box để được thưởng)

    Khi hoàn thành nên vào Topic báo danh để được thưởng điểm thêm. Điểm thưởng là gấp 2 lần số điểm được hưởng của cả bộ. Ví dụ:

    Bạn edit 1 bộ 100c nhận được 1000 ruby thì sẽ được thưởng 2000 ruby.

    Quy định Đối với Readers:

    Comt thân thiện, comt nhắc nhở truyện nhẹ nhàng

    Không comt với những lời lẽ quá khích, sử dụng ngôn từ đả kích editor, nhân vật, tác giả...

    Không comt gây war, hối truyện thiếu thiện cảm

    Nếu vi phạm lần đầu nhắc nhở. Lần sau -10ruby\lần

    Không comt thanks (trường hợp muốn thanks editor thì nhấn like để ủng hộ)

    Quản lý box Truyện Edit&Beta:

    lolemcalas, haruka, Hằng Lê, Ngân Nhi

Bình An Trọng Sinh - Dư Phương (Full)

Thảo luận trong 'Hiện Đại Hoàn'

  • ^^! Nếu bạn không gửi link bài viết trên Facebook được, hãy sử dụng link trong khung này để chia sẻ bài viết :
    1. CQH

      CQH ^^!

      Bài viết:
      192
      Được thích:
      41,920
      Chương 120: Người phụ nữ thưởng thức
      Edit: Khánh Linh

      Nhận được thông báo của luật sư, đầu tiên Bình An gọi điện thoại đến ngân hàng kiểm tra xem mấy năm nay tổng cộng được chia bao nhiêu hoa hồng, bởi cho đến giờ còn biết mình rốt cuộc có bao nhiêu tài sản. Kết quả nhận được hóa ra lại quá lớn ngoài dự đoán của . biết mẹ để tài sản lại cho hết, nhưng ngờ nhiều đến thế...
      Toàn bộ số tiền 150 triệu này ở kiếp trước chẳng thèm để ý, số tiền đó là do Lê Thiên Thần đầu tư quản lý, với chỉ có ba bốn chục triệu gì đó thôi, làm sao mà có thể nghĩ là có nhiều như vậy.
      Trừ tài sản cố định ở ngân hàng kể , cổ phần Tập đoàn Phương thị mẹ để lại cho hàng năm cũng có cổ tức, còn có những khoản đầu tư khác nữa chỉ khi nào 22 tuổi mới được nhận, vậy tất cả cộng lại là khoản tiền lớn biết bao nhiêu? Kiếp trước rốt cuộc bị nhũn não hay sao mà nhất nhất tin tưởng bất cứ lời nào của Lê Thiên Thần vậy?
      Nếu mời người thay quản lý tài sản cũng đến nỗi chỉ còn lại ba bốn chục triệu như thế kia, tiên sư nhà Lê Thiên Thần, chết .
      Bình An càng nghĩ càng giận, càng cảm thấy kiếp trước mình là kẻ ngu xuẩn cùng cực đến thế nào, đến chết cũng biết được Lê Thiên Thần tóm lại là cầm bao nhiêu đó tiền của làm cái gì.
      Hít hơi sâu, Bình An buộc mình từ từ bình phục tâm tình. Chuyện giống vậy bao giờ xảy ra nữa, đời này, Lê Thiên Thần đừng mơ tưởng lấy được phân tiền nào của . tại, nên suy nghĩ kỹ xem nên sử dụng số tiền kia thế nào để cho mình càng tăng thêm sức mạnh.
      còn chưa biết việc mua bán đất nông nghiệp làm thế nào, có câu “biết người biết ta trăm trận trăm thắng”, trước hết phải hiểu cho ràng rồi mới có thể tiến hành hành động kế tiếp. Đúng rồi, đầu tiên là xem xét lại toàn bộ những tài sản này để quen thuộc có những khoản đầu tư nào, khoản nào có thể lấy ra đầu tư và chi tiêu, khoản nào là thể động đến, v.v. nhất định phải tự mình hiểu , sau đó tìm người ký thác có thể tin cậy để thay mặt đầu tư kinh doanh quản lý.
      Trong đầu lập tức xuất người có thể tuyển dụng được, ra kiếp trước vẫn có người để tin tưởng. Vốn dĩ phải mấy năm nữa mới biết đến , nhưng tại có thể tìm trước được rồi, lúc này bản thân chắc chắc là còn chưa trở thành người đại diện “bàn tay vàng” đâu nhỉ.
      Bình An nhìn điện thoại di động, còn có nửa giờ, 5g có hẹn với Lý luật sư, người quản lý di sản của mẹ . Lý luật sư giao tất cả tài liệu cho .
      Từ khu Đại Học đến nội thành mất gần 40 phút, sau khi Bình An đến phòng luật sư lấy tài liệu đến nhà Viên lão phu nhân ăn cơm tối, tiện đó thương lượng với lão phu nhân chút ý tưởng của .
      Viên Lệ Hoa để lại cho Bình An thừa kế 5% cổ phần Phương thị; các cửa hàng nằm đường vành đai thịnh vượng được ghi tên Bình An sổ danh bạ, tiền cho thuê hàng năm cũng đạt được con số rất khả quan; quỹ đầu tư cổ phiếu cố định; còn có ba tòa nhà trọ rộng 150m2. Mười năm, những thứ tài sản này tăng giá trị gấp mấy lần.
      “Những năm qua Lý luật sư thay con quản lý những tài sản này rất khá.” Xem xong tất cả tài liệu, Viên lão phu nhân nhàn nhạt thở dài.
      “Chú Lý là vì mẹ chứ có phải là vì con đâu.” Bình An cười , Lý Hoằng Sinh là bạn học của mẹ, mẹ là mối tình thắm thiết của chú ấy. Trước khi lâm chung, mẹ phó thác ông thay quản lý di sản, cũng hết sức tin tưởng ông.
      biết cậu ấy tìm người ký thác nào thay con quản lý những tài sản này trước giờ nhỉ? Hay là con cũng tìm người ký thác để đại diện xử lý thay con , mình con xử lý nổi đâu.” Viên lão phu nhân .
      “Con cũng có ý này. Nhưng người ký thác kia gần về hưu, chắc cách nào tiếp tục xử lý thay con được. Ý của Chú Lý là nên nhờ ba giới thiệu công ty đầu tư khác cho con.” Lý Hoằng Sinh vì nể tình mẹ nên giúp nhiều năm như vậy, giờ trưởng thành nên phiền toái người ta nữa.
      Viên lão phu nhân gật đầu, “Cũng tốt, Lý Hoằng Sinh làm cho mẹ con nhiều rồi.”
      “Mẹ con tin tưởng ông ấy, con cũng tin tưởng Chú Lý.” Bình An khẽ mỉm cười, cho dù là kiếp trước hay kiếp này, cha con Lý Hoằng Sinh đều là luật sư cố vấn của Tập đoàn Phương thị. còn chưa quen biết gì lắm với Lý Kiến Gia bởi chỉ mới gặp qua hai ba lần, chỉ biết ta và Lê Thiên Thần là bạn tốt...
      Cho dù thế nào, cũng nên tự tìm cho mình luật sư riêng đáng tin mới được.
      “Bà ngoại, con thấy bây giờ con cũng tiện làm phiền Chú Lý nữa, hay là bà giới thiệu cho con luật sư nào ở Đoàn Luật Sư , về sau nếu con có vấn đề gì hoặc là muốn ký hợp đồng gì cũng có thể gọi cho người đó cố vấn.” Viên lão phu nhân trước kia là Kiểm sát trưởng, rất quen thuộc với những luật sư hành nghề, nhờ bà giới thiệu dùm nhất định rất tốt.
      “Đúng là con phải có luật sư riêng của mình.” Viên lão phu nhân suy nghĩ chút, cảm thấy Lý Hoằng Sinh là luật sư cố vấn cho Phương thị, giờ lại kiêm thêm luật sư riêng cho Bình An cũng thích hợp chút nào.
      “Đúng vậy đúng vậy, bà ngoại, bà có thí sinh tốt nào giới thiệu cho con ?” Bình An chớp đôi mắt sáng trong nhìn Viên lão phu nhân.
      “Ngày mai bà hẹn người ta ra gặp con. Trước khi bà du lịch làm xong chuyện của con trước.” Viên lão phu nhân cười .
      Bình An vui mừng gật đầu như gà mổ thóc, “Cám ơn bà ngoại.”
      Ngày hôm sau, sau khi tan lớp, Bình An đến địa điểm hẹn trước. Người được Viên lão phu nhân giới thiệu cho chính là Đại Luật Sư của Công ty Luật Đông Phương, tên Quý Thanh, phụ nữ mạnh mẽ hơn 30 tuổi, từng là cấp dưới của Viên lão phu nhân, sau này mở riêng cho mình Công ty Luật, luôn luôn kính trọng và xem Viên lão phu nhân như ân sư của mình.
      Quý Thanh gặp mặt Bình An lần, đáp ứng làm luật sư riêng cho Bình An.
      Bình An cũng có hảo cảm với vị nữ cường nhân nổi danh trong nghiệp giới này. Quý Thanh dáng dấp đặc biệt xinh đẹp, nhưng có loại gợi cảm dễ nhìn, hơn nữa mặt có khí chất chính trực, ngôn ngữ chuyện cũng rất gọn gàng linh hoạt. Nghe bà ngoại , Quý Thanh có tới mấy phần phong cách của Viên Lệ Hoa năm xưa, chỉ riêng điểm này làm cho có thể tin tưởng chị Quý Thanh này.
      Quý Thanh cũng có nhiều hảo cảm với thiên kim nhà giàu cho lắm, hồi đầu còn tưởng Bình An cũng là cái loại tiểu thư ngang ngược bốc đồng đó, nhưng sau khi gặp mặt mới đổi cách nhìn, cũng bởi vì ấy là cháu của trưởng bối mình tôn kính nhất nên đối đãi thân tình với Bình An như em .
      “Về sau nếu có chuyện gì cần cố vấn liên quan đến vấn đề luật pháp, lúc nào cũng có thể gọi điện thoại cho tôi. Về phần mảnh đất nông nghiệp thuộc sở hữu tập thể đó, phần lớn quyền quyết định chắc ở trong tay Ủy ban thôn, chỉ cần chủ nhiệm thôn và thư ký thôn đáp ứng, họ tự triệu tập đại hội thôn dân để trưng cầu ý kiến, căn bản có vấn đề gì lớn nữa. Nhưng phải đề phòng trường hợp thôn dân phản đối khiếu nại, đến lúc đó có thể trở nên vô cùng phiền phức.” Quý Thanh có chút kinh ngạc khi nghe Bình An có ý tưởng muốn tự mình đầu tư mua đất nông nghiệp, nhưng vẫn cung cấp ý kiến chuyên môn của mình.
      Bình An gật đầu, “Dạ, em tìm chủ nhiệm thôn để thảo luận chi tiết.”
      Trong chuyện mua đất này, Viên lão phu nhân cũng phản đối, nhưng vẫn dặn dò, “Con phải làm việc cẩn thận, thể quá nóng vội đấy.”
      “Dạ, bà ngoại, con hiểu mà.” Bình An cười .
      Sau khi chia tay Quý Thanh tại quán trà rồi chở Viên lão phu nhân về nhà, Bình An mới lái xe trở về trường học.
      Lúc trở lại ký túc xá, chỉ có Vi Úy Úy lên mạng, Tống Tiếu Tiếu và Kỷ Túy Ý ra cửa hàng độc quyền LENKA. Sau khi bọn họ biết nỗi khổ tâm của Bạch Hàm, tuy là trong lòng hề trách cứ nhưng ngoài miệng dễ gì mà chịu buông tha, chắc lúc này đại khái là ra đó ngược đãi Bạch Hàm rồi.
      “Ủa, chỉ có cậu ở đây thôi à, ăn rồi hả?” Hè dần đến gần, lúc này mặc dù gần bảy giờ tối nhưng màn đêm vẫn còn chưa buông xuống, Bình An sau khi vào cửa ngồi xuống ghế, cười hỏi Vi Úy Úy.
      Vi Úy Úy cười cười nhàn nhạt với , “Ăn rồi.”
      Kể từ sau buổi sáng hôm đó, thái độ Vi Úy Úy với có vẻ giống như trước nữa. Hai ngày nay Bình An xoay như chong chóng vì chuyện của mình nên cũng để ý, hôm nay thấy ấy cố ý xa cách như thế trong lòng khó chịu đôi chút.
      “Úy Úy, hay là tụi mình cùng ra ngoài dạo chút , sẵn cũng tìm bọn Tiểu Ý luôn.” Bình An cất giỏ của mình xong với Vi Úy Úy như vậy.
      “Tớ...” Vi Úy Úy muốn cự tuyệt.
      “Tụi mình lâu có ra ngoài dạo rồi, hôm nay khí trời tốt lắm.” Bình An để cho từ chối.
      Vi Úy Úy tắt máy vi tính, “Được rồi, vậy ra ngoài dạo chuyến.”
      Bình An thầm thở hơi trong lòng, cùng ấy sóng vai ra khỏi ký túc xá, cùng lúc nhắn tin cho Kỷ Túy Ý hỏi các ở đâu.
      Kỷ Túy Ý nhắn trả lại rất nhanh, các vẫn còn ở cửa hàng độc quyền LENKA, lát Bạch Hàm muốn mời mọi người hát karaoke, kêu Bình An cũng mau mau chạy tới đây.
      “Chúng ta hát Karaoke , bọn Tiểu Ý đợi chúng ta đấy.” Bình An cười, với Vi Úy Úy.
      Vi Úy Úy vẫn tới, những bước chân từ từ chậm lại, vẻ mặt khổ sở nhìn Bình An, muốn gì đó lại thôi.
      Bình An quay đầu lại, mỉm cười nhìn , “Sao vậy?”
      “Bình An, cậu cảm thấy tớ rất buồn cười, rất đáng ghét à?” Mắt Vi Úy Úy hơi đỏ lên, nghĩ kiểu gì cũng thông, sao Bình An còn có thể đối xử với y như lúc ban đầu, phải Nghiêm Túc theo đuổi ấy sao? Mình mến hâm mộ Nghiêm Túc ràng như vậy, ấy cảm thấy ghen sao?
      “Cậu đáng ghét chỗ nào?” Bình An cười hỏi.
      “Tớ biết Nghiêm Túc theo đuổi cậu, vậy mà thể khống chế thích của tớ đối với ấy, phải làm cậu tức giận sao?” Vi Úy Úy hỏi.
      Bình An nở nụ cười, tới khoác tay Vi Úy Úy cùng nhau chầm chậm bước về phía trước, “Tớ từng xem qua đoạn văn, điều có thể phản ánh nhất về trình độ thưởng thức của phụ nữ phải là quần áo của ấy, phải sở thích riêng, cũng phải là chiếc xe lái, loại sách mà ấy đọc, trang trí trong nhà, mà là người đàn ông như thế nào. Cho dù thưởng thức của ấy các phương diện khác đều ưu nhã, nhưng nếu người đàn ông kém cỏi xem như mọi công sức đều đổ sông đổ biển. Nghiêm Túc là người đàn ông rất ưu tú, muốn thương ấy là quá dễ dàng. Úy Úy, cậu còn trẻ, nên chuyện có ảo tưởng về tình là bình thường, cũng bởi vì trẻ tuổi nên mới có thể dễ dàng động lòng. Thích Nghiêm Túc chẳng có gì là tốt cả, tương lai khi cậu chín chắn rồi phát đây là kỷ niệm đẹp vô cùng đáng để nhớ lại.”
      “Bình An, đừng có dùng cái giọng người chuyện với tớ, tớ trẻ, chẳng lẽ cậu trẻ sao?” Vi Úy Úy , thanh có chút nghẹn ngào.
      “Đúng vậy, tớ cũng trẻ tuổi như cậu, nhưng tớ từng .” Bình An vô cùng thản nhiên, “Úy Úy, tớ vì cậu thích Nghiêm Túc mà đưa ra lời bảo đảm với cậu là trong tương lai tớ có xảy ra quan hệ gì đó với ấy, nhưng tớ thích chỉ bởi vì vậy mà trở nên xa cách với cậu.”
      xong, nhìn thẳng vào mắt Vi Úy Úy, đúng vậy, đảm bảo với Úy Úy bất cứ cái gì, Nghiêm Túc là người cách nào nhìn thấu ngay được, cho dù có muốn tránh xa , chưa chắc buông tay với .
      Vi Úy Úy sững sờ nhìn Bình An, trước giờ vẫn cảm thấy Bình An là đứa bé chưa trưởng thành... Hôm nay nghe những lời này giống những lời mà nghĩ ấy ra.
      “Chúng ta cứ thuận theo tự nhiên , được ?” Bình An chân thành nhìn Vi Úy Úy, mối tình đầu luôn luôn tốt đẹp, hy vọng Vi Úy Úy chỉ là mê luyến nhất thời đối với Nghiêm Túc, ngày thanh tỉnh.

      Nhấn vào các dòng quảng cáo ủng hộ web chúng mình nhé!
      Gem8xgem, Tồn Tồn, Phong Vũ Yên3 others thích bài này.

    2. CQH

      CQH ^^!

      Bài viết:
      192
      Được thích:
      41,920
      Chương 121: nhúng tay vào chuyện nhà của người ngoài

      Bình An cũng biết những lời Vi Úy Úy nghe lọt vào lỗ tai được mấy phần trăm, nhưng thấy nét u buồn trong mắt ấy tiêu tán ít nên trong lòng vẫn cảm thấy vui mừng.

      Bọn Kỷ Túy Ý chờ tại KTV, lúc hai sóng vai vào phòng riêng, Kỷ Túy Ý và Tống Tiếu Tiếu cùng liếc mắt nhìn nhau kinh ngạc.

      Lâm Tĩnh và Diệp Hiểu Vân biết về khí đầy áp lực trong ký túc xá của họ gần đây nên khi vừa thấy Bình An liền lôi ngồi xuống cùng ca hát.

      Bạch Hàm gọi bia Budweiser cho Vi Úy Úy, “Bộ bữa giờ chị Vi bận lắm hả? thường thấy chị.”

      Vi Úy Úy cười, “ xong rồi.”

      Kỷ Túy Ý nhíu mày, cầm ly nước trái cây chậm rãi hút vào.

      Bình An và Lâm Tĩnh song ca bài “Xinh đẹp suốt đời”* của Trịnh Tú Văn, nhưng giọng hát đáng sợ của hai người khiến mọi người trong phòng cười bò lăn bò càng, Tống Tiếu Tiếu chẳng nể nang gì giễu cợt Bình An tới bến, “Cái giọng này của cậu sau này làm sao hát ru cho con được đây, bộ sợ con trai cậu gặp ác mộng à?”

      (*) Ai muốn nghe bài này, vào đây http://mp3.zing.vn/bai-hat/Xinh-Dep-Suot-Doi-Trinh-Tu-Van/ZWZC0UAD.html

      “Các cậu chả có chút tế bào nhạc nào hết, dốt biết cách thưởng thức có.” Bình An ném micro, ấm ức ngồi vào cạnh Tống Tiếu Tiếu, đưa tay nhéo cánh tay ấy, “Tối nay cho cậu gặp ác mộng.”

      Tống Tiếu Tiếu lo đùa giỡn với Bình An, để tâm nghe Vi Úy Úy đơn ca.

      Bọn họ ai cũng biết giọng ca của Vi Úy Úy rất êm tai.

      Kỷ Túy Ý kéo Bình An vào sát mình, thầm vào tai , “Cậu gì với Úy Úy rồi hả?”

      “Ừ, có mấy câu.” Bình An liếc Vi Úy Úy, “Chỉ hy vọng cậu ấy đừng lấn cấn trong lòng.”

      Tống Tiếu Tiếu bu lại, “Cậu ấy có lọt tai ? Trưa nay tớ với Tiểu Ý cũng với cậu ấy rất nhiều nhưng hình như cậu ấy chả chịu nghe lời nào vào cả.”

      “Có nghe được hay tớ cũng biết, nhưng chắc nghĩ luẩn quẩn nữa.” Giọng Bình An cũng chắc lắm.

      Kỷ Túy Ý và Tống Tiếu Tiếu cùng nhún vai, giờ chỉ có thể đứng nhìn để Úy Úy tự suy nghĩ mà thôi.

      Mấy ngày sau, Bình An lo tập trung nghiên cứu quy định pháp luật về đất nông nghiệp, tạm thời giao hết công việc của cửa hàng độc quyền LKA cho Bạch Hàm và Lâm Tĩnh xử lý. Dạo này kinh doanh của cửa hàng vào quỹ đạo, có thể bắt đầu thu hồi vốn rồi, giờ cái chính là phải nghĩ xem nên mở rộng thế nào nhưng còn chưa có thời gian.

      Cũng trong thời gian này, tin nội loạn tại Ôn thị cũng bị lộ ra ngoài nhưng mũi dùi dư luận lại chĩa thẳng vào Ôn Quốc Hoa, nên ngược lại có lợi cho phe Ôn Triệu Dung.

      Khi thấy được tin này, Bình An nhiều lần gọi điện cho Ôn Triệu Dung nhưng bắt máy. Hai ngày sau, mới gọi điện thoại lại cho .

      “Học trưởng, khỏe ?” Thấy tên hiển thị màn hình, Bình An lập tức nhận điện thoại.

      “Cũng may còn sống.” Tiếng cười sang sảng nhưng vẫn mang hưởng mệt mỏi của Ôn Triệu Dung truyền đến.

      Còn giỡn được, xem ra chưa quá mức nghiêm trọng, “Em xem tin tức, hình như là đứng ra chỉ trích hả, biết liệu Ôn thị có bị ảnh hưởng hay ...”

      Ôn Nguyệt Nga, mẹ kế của Nghiêm Túc, hôm qua đứng ra chỉ trích Ôn Triệu Dung trước giới truyền thông là mang lại lợi nhuận cho Ôn thị mà lại khiến cho nội bộ hỗn loạn, hoàn toàn có tư cách trở thành người đứng đầu Ôn thị, thế nhưng lại đề cập chữ nào tới tai tiếng của Ôn Triệu Tân.

      muốn giúp bác cả đồng thời cũng muốn ép Hai trở lại ấy mà.” Ôn Triệu Dung thản nhiên, cảm xúc càng ngày càng xuống thấp khi bị người thân bức bách thế này, “ cho là cố ý tìm người thiết kế bẫy rập cho Ôn Triệu Tân.”

      “Cho là Ôn Triệu Tân bị hãm hại đó cũng là vì phẩm chất ta có vấn đề, vốn là kẻ biết kiềm chế nên dù có ai gài bẫy rồi cũng để lộ mấy chuyện xấu xa thôi.” Bình An cảm thông Ôn Triệu Tân chút nào, thậm chí còn cảm thấy ai đó tìm phóng viên chụp mấy tấm hình kia là làm sai. cần người khác cố ý gài bẫy, chuyện xấu xa của Ôn Triệu Tân sớm muộn gì cũng bị phát .

      phải ai cũng nghĩ vậy.” Ôn Triệu Dung cười khẽ, “Chuyện qua rất nhanh thôi, cần lo thay đâu.”

      Bình An ừ tiếng, “Học trưởng, ra ... có đôi lúc sử dụng chút thủ đoạn thích hợp cũng sao đâu.”

      Ôn Triệu Dung trầm mặc chốc lát mới mở miệng với giọng thấp, “ biết, vậy nhé, bận chút.”

      Sau khi dừng máy, Bình An lần nữa lại tập trung chú ý vào màn hình vi tính, xem các tin tức được đăng tải về nội loạn tại Ôn thị, ngoại trừ các loại suy đoán về trường hợp nội loạn lần này có phóng viên còn liệt kê các quan hệ của Ôn gia ra, trong đó đương nhiên dính dáng tới Tập đoàn Nghiêm Thị.

      Ôn Nguyệt Nga đứng ra giúp Ôn Quốc Hoa, người bên ngoài đoán xem có phải Nghiêm Thị ra mặt hỗ trợ Ôn thị vượt qua cửa ải khó khăn lần này, lần nữa phân bổ lại chức vị cao nhất tại Ôn thị hay .

      Cũng có báo viết về quan hệ giữa Ôn Nguyệt Nga và Nghiêm Túc, người đứng đầu Nghiêm Thị nay, và cho rằng Nghiêm Thị nhúng tay và chuyện của Ôn gia.

      Tóm lại, tin tức về nội loạn tại Ôn gia bị đưa ra ánh sáng cũng kéo luôn Nghiêm Túc vào. Có phóng viên tới phỏng vấn nhưng thái độ của rất lấp lửng, chỉ câu: Nghiêm Thị nhúng tay vào chuyện nhà của người ngoài.

      Là người đứng đầu Nghiêm Thị, lời của Nghiêm Túc có thể đại diện cho cả tập đoàn, thế nên khi những lời này của được đăng thành tiêu đề trang bìa các tờ báo lớn làm cho Ôn Nguyệt Nga khó khăn.

      Ý của Nghiêm Túc là Nghiêm gia và Ôn gia phải là người nhà, cách khác, Ôn Nguyệt Nga cho đến giờ vẫn được thừa nhận, cũng chỉ là người ngoài mà thôi.

      Bình An đột nhiên tò mò về ân oán trước kia của nhà họ Nghiêm, định tìm hiểu chút tin tức về mối quan hệ giữa mẹ ruột Nghiêm Túc và Ôn Nguyệt Nga nhưng lại phát chẳng thể sưu tra được tin tức cỏn con nào. là kỳ lạ, người ngoài luôn vô cùng tò mò với các loại tin đồn về những nhà giàu có, chuyện bà chủ Nghiêm gia bị vứt bỏ động trời như vậy mà tìm khắp cũng thấy chút tư liệu nào.

      Càng cách nào dọ thám để biết được chuyện trong lòng lại càng sinh ra tò mò, nhưng nên tìm ai để hỏi thăm đây? Trừ người trong nhà bọn họ ra còn có ai có thể hiểu chuyện năm xưa đây?

      hỏi thăm vài người bạn trong giới thượng lưu nhưng cũng ai biết chuyện quá khứ, mà dù có nghe còn biết nhiều bằng . Xem ra trước đây chuyện ly hôn của Nghiêm gia được giấu giếm rất tốt. cũng định hỏi thăm Hồng Dịch Vũ, nhưng mười năm trước còn là sinh viên đại học, làm sao mà biết mấy chuyện bà tám thương trường cho được, cái gì cũng biết đúng hơn. Bình An thể thu lại lòng hiếu kỳ mà chuyên tâm suy nghĩ chuyện của mình.

      Ngoài việc muốn đầu tư mua đất, Bình An còn muốn mở rộng hơn nữa cửa hàng độc quyền của mình. Nhưng vì các cửa hàng độc quyền LKA mở ít chi nhánh cả nước nên có mở thêm mấy chỗ nữa cũng thế thôi, được thêm bao nhiêu lợi nhuận.

      nghĩ tới chuyện kinh doanh qua mạng, mạng www.taobao.com giờ bắt đầu phát triển, tới hai năm nữa việc mua hàng qua mạng càng thêm phổ biến, muốn bỏ lỡ điểm mấu chốt trong kinh doanh này. Nhưng nếu chỉ có sản phẩm của LKA thôi lại quá sức đơn điệu, các sản phẩm tương tự khác cũng ít người bán ở taobao nên giá tiền bị ép xuống rất thấp, cần phải có sản phẩm được đại chúng khen ngợi mà lại tương đối ít người bán nó internet...

      Về mặt này vẫn phải thỉnh giáo chị Trình Vận rồi. làm ngay, lập tức gọi điện cho Trình Vận định hẹn gặp chị ấy tối nay, nhưng điện thoại kết nối. Ngày mai Trình Vận lại muốn Hongkong, mặc dù hai chị em tâm gì nhiều nhưng trong lòng Bình An cũng ràng, nhất định chị ấy muốn thăm người .

      Đối với Lương Phàm, chị Trình Vận thỏa hiệp đến độ gần như hèn mọn.

      Thứ năm, Phương Hữu Kiệt và Phương Khiết Hoa đến Thành phố G, ngoài ra còn có Phương Húc và Lâm Miên Băng cùng . Ông họ và bà chị họ này ngoài miệng là tháp tùng ba mẹ mình tới đây nhưng ra chỉ muốn đến Thành phố G để chơi bời thôi.

      Phương Hữu Lợi sai tài xế công ty ra đón rồi chở họ về khách sạn mà đưa về nhà, tình cảm xa cách thể rất ràng.

      Buổi tối, Phương Hữu Lợi dẫn theo Bình An đãi bữa tiệc xem như là chào đón nhóm Phương Hữu Kiệt.

      Phương Hữu Kiệt vẫn ra vẻ Trưởng Họ như xưa nay, đối xử với Bình An rất lãnh đạm. Ông ta vốn có tư tưởng trọng nam khinh nữ, trước kia giữ vẻ mặt ôn hòa với Bình An chỉ vì nghĩ là con Phương Hữu Lợi, giờ biết Phương Hữu Lợi cố ý để lại công ty cho nên mỗi lần nhìn về phía mặt mày đều tỏ ra khó chịu.

      Còn Phương Khiết Hoa ngược lại càng cố lấy lòng Bình An hơn trước, vừa gặp kéo tay khen ngừng khiến Lâm Miên Băng đứng cạnh đố kị đến đỏ cả mắt.

      Bình An cũng chẳng quan tâm họ lãnh đạm hay nhiệt tình, im lặng ngồi cạnh Phương Hữu Lợi, chỉ mong thời gian qua nhanh để mấy “cực phẩm” này nhanh nhanh quay về Thành phố J.

      “Cần gì phải lãng phí tiền công ty vậy, trong nhà đâu phải là có chỗ cho bọn ở, nhớ nhà chú là biệt thự lớn lắm mà, sao phải ở khách sạn. Người ngoài thấy vậy nghĩ bọn tiêu xài hoang phí sao.” Phương Hữu Kiệt hàn huyên chưa được đôi ba câu sưng mặt lên giáo huấn Phương Hữu Lợi.

      Mắt Bình An thoáng nét mỉa mai, nếu để họ về ở trong nhà mới là phiền đó. trả lời thay Phương Hữu Lợi, “Bác à, nhà con thường có người ngoài vào ở, phòng cho khách cũng kịp dọn dẹp, nên ở khách sạn tương đối dễ hơn.”

      Phương Hữu Kiệt lườm , “Bác và cha con chuyện, con nít chen miệng cái gì?”

      Bị Phương Hữu Kiệt nể mặt nạt câu, Bình An cười cười nữa, khóe mắt thấy được vẻ mặt đắc ý của Lâm Miên Băng. nhìn về phía Phương Húc, ông họ này từ đầu đến giờ vẫn chưa với câu nào mà vẫn giữ bộ mặt sa sầm, chả biết là trưng sắc mặt như thế cho ai nhìn.

      “Bình An đúng, vả lại lần nào lên đây họp các lãnh đạo chi nhánh đều ở tại khách sạn này.” Phương Hữu Lợi thản nhiên .

      “Ở khách sạn là tốt rồi, thoải mái hơn chứ sao.” Phương Khiết Hoa cười. Bà phải đến Thành phố G để dự họp mà có mục đích khác nên mới muốn chọc cho Phương Hữu Lợi tức giận.

      “Hừ.” Phương Hữu Kiệt hừ tiếng, chợt nhìn về phía nhân viên phục vụ đứng ngoài cửa giận dữ hỏi, “Sao còn chưa dọn đồ ăn lên.”

      Phương Húc cau mày kéo ông ta, “Ba, còn chưa gọi thức ăn mà.”

      “Bác, bác gọi thức ăn .” Bình An đưa thực đơn cho ông ta, mặt vẫn giữ nụ cười rực rỡ.

      Phương Hữu Kiệt bị nụ cười rực rỡ như ánh mặt trời này đâm cho đau mắt.

      Lâm Miên Băng hưng phấn với Phương Hữu Lợi , “Bác Ba, lần này cháu tới Thành phố G là đặc biệt đến tìm bác đó. Lần trước bác đồng ý tìm cho cháu cửa hàng ở khu trung tâm thương mại lớn để làm ăn mà, đúng ? Cháu tới lần này cũng quyết tâm rồi, nếu trở nên nổi danh cháu chịu thua quay về.”

      Ba, đừng nghe con bé bậy, con nít ranh biết kinh doanh cái gì.” Phương Khiết Hoa trừng mắt con cái, cười giả lả với Phương Hữu Lợi.

      Phương Hữu Lợi cười cười thản nhiên, “Có mục tiêu là tốt.”

      vậy Bác Ba tìm cho cháu cửa hàng mặt tiền hả?” Lâm Miên Băng thiếu chút nữa nhảy dựng lên, thanh rất vui vẻ hưng phấn.
      Last edited by a moderator: 23/4/16

    3. CQH

      CQH ^^!

      Bài viết:
      192
      Được thích:
      41,920
      Chương 122: Cho làm con thừa tự

      Có câu “Kẻ biết xấu hổ là vô địch thiên hạ”, Bình An im lặng liếc Lâm Miên Băng, tư duy bà chị này quả nhiên là ai có thể địch nổi. Dù là trước kia ở Thành phố J hay là tại, ba chưa từng đáp ứng việc tìm cho ta cửa hàng, biết bà chị này giải nghĩa ý tứ trong lời của người khác theo kiểu gì vậy?

      Cửa hàng tại trung tâm thương mại lớn bộ muốn là dễ tìm đấy à? Hơn nữa, dựa theo phương thức tư duy của Lâm Miên Băng nhất định cho là hễ tìm cửa hàng đương nhiên đồng nghĩa với việc tặng cửa hàng đó cho ta. Trong các trung tâm thương mại lớn ở Thành phố G, giá cửa hàng bình thường dễ có tới cả triệu đồng, cho dù nhà có là mỏ bạc Kim Sơn nữa cũng chịu nổi ép buộc như thế.

      Phương Hữu Lợi uống ngụm trà, cười nhạt, “Công ty bác ở Thành phố G tạm thời còn chưa đầu tư trung tâm thương mại mới, còn những chỗ cho thuê kia kỳ hạn hợp đồng chưa kết thúc. Hay là vầy , nếu cháu nhìn trúng cửa hàng nào bác có thể tìm người đại diện thay cháu đàm phán tiền thuê mặt bằng.”

      Lâm Miên Băng vừa nghe lập tức nhụt chí, bĩu môi , “Sao lại còn phải trả tiền thuê chứ, nếu có lời sao?”

      Đầu Bình An chảy đầy vạch đen, bà chị này chẳng lẽ còn muốn tay bắt giặc đấy à? Hay vẫn thấy là ba phải trả thay tiền thuê cửa hàng cho ta mở tiệm là chuyện đương nhiên? “Việc kinh doanh lúc nào cũng có tính mạo hiểm, chẳng lẽ chị muốn cần bỏ vốn mà phát tài sao?”

      “Nếu Bác Ba có thể cho cháu cửa hàng vậy cháu cũng cần trả tiền thuê nha.” Lâm Miên Băng thèm nhìn Bình An cái, đôi mắt lóe ra ánh sáng mong đợi nhìn Phương Hữu Lợi.

      Phương Hữu Lợi chỉ cười ha ha mà trả lời ta.

      mớ đấy à, chẳng lẽ cửa hàng của Bác Ba con cần thu tiền sao?” Phương Khiết Hoa sắp bị con này làm cho tức chết, ra nó còn chưa hết hy vọng vào việc đến Thành phố G làm ăn, còn lừa bà là chỉ định tới đây để dạo phố và mua sắm. Bà nào có ngờ mới vừa gặp mặt Ba nó liền đòi hỏi nọ kia. mất mặt quá mà.

      “Bác Ba nhiều tiền thế, cho con cửa hàng có đáng gì.” Lâm Miên Băng kêu lên.

      “Chú Ba có tiền mắc mớ gì tới mày? Đừng nghĩ đó là chuyện đương nhiên.” Phương Húc khinh thường nhìn Lâm Miên Băng, hết chịu nổi em họ dù chuyện hay làm việc đều dùng đến não này.

      “Mình là người nhà mà, cần gì so đo nhiều vậy. Bác Ba có giống đâu, chẳng niệm tình thân chút nào.” Lâm Miên Băng gân cổ cãi lại.

      “Mày họ Lâm, còn đây họ Phương, vậy phải là mày muốn chiếm đồ người khác xài hả.” Phương Húc cười lạnh, “Muốn mở tiệm làm ăn tự tìm cách .”

      Lâm Miên Băng tức méo mặt, “Có phải tôi nhờ giúp đâu, quang quác cái gì.”

      “Cháu chuyện với họ bằng cái giọng đó đó hả?” Phương Hữu Kiệt dĩ nhiên cho phép người khác cưỡi đầu con trai ông ta rồi.

      “Bác Ba, bác đồng ý với cháu rồi đấy, tìm cho cháu cửa hàng để làm ăn nha.” Lâm Miên Băng rất sợ Phương Hữu Kiệt, dứt khoát chuyển chú ý sang Phương Hữu Lợi.

      Vẻ mặt Phương Hữu Lợi bình thản, nếu cẩn thận quan sát nhìn ra sâu trong mắt ông chứa vẻ bất đắc dĩ và thất vọng, “Bác nhờ người đại diện tìm.”

      Mặt Phương Khiết Hoa hết xanh lại trắng, giơ tay đánh mạnh xuống cánh tay Lâm Miên Băng, “Câm miệng, được đòi chuyện này nữa. Con có tin là mẹ lập tức đuổi con về Thành phố J hay .”

      Lâm Miên Băng ức đến đỏ mắt, cắn chặt môi lời nào.

      Phương Hữu Kiệt ghét bỏ nhìn Lâm Miên Băng, kêu nhân viên phục vụ ngoài cửa tiến vào, chỉ mấy món ăn có giá cả xa xỉ kêu các phải nhanh chóng mang lên, sau đó với Phương Hữu Lợi, “Con nít vẫn là con nít ấy mà, chú đừng để ý.”

      Bình An đột nhiên cảm thấy nỗi khó chịu khôn tả trong lòng. thất vọng với những kẻ thân thích này từ lâu, cũng luyện thành thói quen mặc kệ họ làm cái gì hay điều chi, nhưng khổ sở dùm ba. Chẳng lẽ khi họ còn ở chung dưới mái nhà cũng chưa từng bao giờ có quan hệ ấm áp tốt đẹp hay sao? Chẳng lẽ giữa người thân cũng tồn tại việc tính toán lợi ích sao?

      Ăn bữa cơm thế này tốt cho việc tiêu hóa. Lâm Miên Băng vốn còn ầm ỹ đòi ngắm cảnh đêm Thành phố G, nhưng tối nay Phương Khiết Hoa cảm thấy đủ xấu hổ rồi nên chẳng còn tâm tình đâu mà dạo phố nữa, kéo con về khách sạn nghỉ ngơi cho nhanh nhanh.

      Phương Hữu Kiệt có chuyện muốn bàn với Phương Hữu Lợi nên bảo phải về nhà mà bàn bạc. Phương Hữu Lợi tiện từ chối nên đành kêu Chú Đinh tới đón bọn họ cùng về nhà lớn.

      Biệt thự của cha con Bình An nằm ở khu đất lưng chừng núi đắt tiền nhất Thành phố G, những người sống nơi đây nếu phải giàu cũng có địa vị, hoàn cảnh xung quanh dĩ nhiên là thể so sánh với những nơi khác. Cha con Phương Hữu Kiệt khi thấy chỗ này trong mắt lập tức có những tia sáng chói mắt như pháo hoa phát tán loạn xạ.

      “Nơi này chắc toàn là người có tiền ở hả, cảnh đêm mà cũng đẹp.” Phương Húc hỏi cách ghen tỵ.

      Bình An lười chẳng muốn trả lời ta vấn đề này, xe lái vào ga-ra trong biệt thự Phương gia. xuống xe, theo sau Phương Hữu Lợi vào cửa chính.

      “Chúng ta vào thư phòng . Tiểu Húc, con tham quan xung quanh với Bình An , em tụi con cũng nên bồi dưỡng tình cảm chút.” Phương Hữu Kiệt vừa vào cửa liền giọng ra lệnh.

      Phương Hữu Lợi nhíu mày nhưng vẫn cùng ông ta vào thư phòng.

      Hai, có chuyện gì muốn bàn với tôi vậy?” Phương Hữu Lợi hỏi, ngồi xuống ghế salon nhìn Phương Hữu Kiệt ra vẻ người kẻ trước hạ cố đến thăm thư phòng của ông vậy.

      Phương Hữu Kiệt ngồi xuống đối diện Phương Hữu Lợi ghế salon bằng da của Ý, “ có lời muốn hỏi chú. Lúc ở Thành phố J chúng ta bình tĩnh nên ràng số chuyện, có phải chú lập di chúc muốn về sau giao hết công ty cho Bình An ?”

      Dạo này việc hợp tác Phượng Hoàng Thành khá bận khiến ông trút hết tâm trí vào đó nên giờ nghe Phương Hữu Kiệt nhắc tới Phương Hữu Lợi mới nhớ trước đây mình có về việc muốn lập di chúc, “Đúng vậy, quyết định của tôi là thế.”

      “Hữu Lợi, phải nghĩ là Bình An có tư cách thừa kế công ty, nhưng xưa nay chả có đạo lý nào là giao hết tài sản cho con cả. Dù chú có thương con đến thế nào cũng nên nghĩ chút đến tổ tông Phương gia chứ. Sau này chú trăm tuổi, chú còn mặt mũi nào mà gặp họ? Đem gia sản lớn như vậy cho người ngoài chẳng phải là hành vi khi tông diệt tổ đó sao?” Phương Hữu Kiệt những câu lời hay ý đẹp tình thâm, giọng đầy ý phiền não chỉ tiếc sao rèn sắt thành thép.

      Mặt Phương Hữu Lợi chút thay đổi, “ Hai, chuyện quyền thừa kế này tôi nghĩ là cần phải thảo luận gì thêm nữa.”

      “Như vầy , đưa Tiểu Húc cho chú làm con thừa tự để sau này chú cũng có con trai lo việc nhang khói. Hai em ta cũng cần tính toán chi li làm gì, đây làm Hai đâu thể trơ mắt nhìn chú đứt rễ đời sau.” Phương Hữu Kiệt tha thiết, ra vẻ ta đây toàn suy nghĩ cho Phương Hữu Lợi đó thôi.

      “Tiểu Húc là con trai thương nhất mà lại nguyện ý đem con thừa tự của cho tôi à?” Phương Hữu Lợi thấy buồn cười, vì muốn ngăn cản cho ông để lại công ty cho Bình An, ông của ông cái gì cũng nghĩ ra được.

      “Ai bảo chú là em trai chứ, nghĩ cho chú còn ai nghĩ cho chú đây. Người ta sinh con như hắt bát nước ra ngoài, tương lai Bình An cũng là con nhà người khác, chẳng lẽ lòng còn hướng về chú sao?” Phương Hữu Kiệt .

      Phương Hữu Lợi nhíu mày, “Ý tốt của Hai tôi nhận trong lòng, tôi có Bình An vậy là đủ rồi.”

      “Chú đừng vội từ chối, tối nay chú cứ nghĩ kỹ , dù gì có con trai tương đối vững tâm hơn.” Phương Hữu Kiệt cho là Phương Hữu Lợi khách sáo đó thôi, ông ta cũng tình nguyện cho chú ấy con trai mình để làm con thừa tự rồi, chẳng lẽ chú ấy còn muốn sao?

      Chẳng qua nếu đồng ý ngay ngượng đó mà.

      Lúc hai em Phương Hữu Lợi chuyện trong thư phòng Bình An cũng dẫn Phương Húc vòng ngoài vườn hoa. biết ông họ này thích , còn cũng lười phải tiếp đón long trọng, nhưng vì ai vào cửa cũng đều là khách nên lễ phép buộc phải tiếp đón ta đấy thôi.

      “Vườn hoa khá lớn, hồ bơi cũng khá đấy, ừ, ở đây tốt .” Phương Húc xem vòng rồi gật đầu , xem ra rất hài lòng với nơi này.

      Thái độ này của ta làm Bình An thấy khá kỳ, giống như ta vào đây ở vậy. Nhà có lớn hay , có xinh đẹp hay mắc gì tới ta đâu.

      “Bình An, đưa tao tham quan các phòng , sau này tao vào đây ở, biết có nên sửa chữa vài thứ hay .” Giọng điệu của Phương Húc cực giống Phương Hữu Kiệt, kiểu quen ra lệnh sai khiến người khác làm việc.

      “Vào đây ở?” Bình An nhìn Phương Húc khó hiểu, ta vậy là có ý gì?

      Phương Húc cắm hai tay trong túi quần, nghiêng đầu nhếch miệng cười tiếng, “A, chắc mày còn chưa biết ba tao chuyện gì với Chú Ba trong thư phòng rồi. Tao cho mày biết nhé, về sau tao ruột của mày, ba mày chính là ba tao, chủ nhân biệt thự này chừng là tao đấy.”

      Ánh mắt Bình An tối xuống, thanh chợt lạnh, “Ý là sao?”

      “Ba tao muốn cho tao làm con thừa tự của Chú Ba. Chú Ba có con trai rồi liệu còn đối xử với mày như trân bảo ?” Phương Húc đắc ý nhìn Bình An.

      Tên này gần ba mươi tuổi đầu rồi mà vẫn còn dám “ngây thơ” vậy sao? Bình An buồn cười lắc lắc đầu, “Bóp chết hy vọng , ba tôi đồng ý đâu.”

      “Mày đừng có chắc chắn thế, ai mà muốn có đứa con trai để sau này lo chuyện hương khói chứ. Con là bát nước hắt ra, dùng được cái đinh gì.” Dường như Phương Húc rất tự tin rằng Phương Hữu Lợi đồng ý.

      “Ờ, dùng được gì, chẳng qua tiếc là tôi là con ruột ba tôi, còn .” Bình An cũng muốn mang mặt nạ khách sáo lễ phép nữa, miệt thị nhìn Phương Húc, “Sao hai cha con các người suốt ngày toàn nhớ thương tài sản của ba tôi vậy? Chớ xem chúng tôi là kẻ ngu để đùa bỡn. Nếu sau này tất cả đều trong tay các người, với năng lực như thế của biết ngay công ty ra sao. Chưa tới chuyện chỉ học trường hạng ba, hai năm qua ở chi nhánh công ty làm được thành tích gì chưa? chẳng hiểu nổi, như thế mà sao lại có tư cách xem thường người khác được nhỉ.”

      “Mày... mày ngang ngược quá rồi, dám chuyện kiểu đó với tao, tao là Hai của mày đó.” Phương Húc thẹn quá hóa giận, đúng là trước giờ ở chi nhánh công ty lý tưởng thành tích gì, nhưng như vậy đâu phải là có năng lực, chẳng qua vì thấy chi nhánh công ty có chỗ cho thi thố tài năng đó thôi, nếu cho đến làm việc tại Tổng Công Ty nhất định là làm nên chuyện lớn.

      “Thôi cho xin , đừng lôi ba cái quan hệ thân nhân buồn cười này ra mà chuyện. Các người có khi nào xem ba tôi là người thân đâu, tôi thấy mấy người xem chúng tôi là máy rút tiền đúng hơn.” Bình An cười lành lạnh .

      “Hừ, chẳng qua là mày sợ sau này tao thừa kế công ty mà mày được gì hết nên cố ý chặn đánh tao chứ gì.” Phương Húc giận quá mà cười, “Tao cho mày biết, ngày nào đó tao thành Chủ Tịch công ty, tao nhất định để phần cơm cho mày ăn.”

      Bình An cười ngọt ngào, “ là từ tâm ghê , tôi lại khác à nha, ngày nào tôi thành người đứng đầu công ty nhất định đá loại sâu mọt như ra khỏi công ty.”

      Phương Húc bị chọc tức đến mặt mày trở nên dữ tợn, muốn đánh đấm ra ngoài.
      Last edited by a moderator: 23/4/16

    4. CQH

      CQH ^^!

      Bài viết:
      192
      Được thích:
      41,920
      Chương 123: Người nào gài bẫy người nào

      Thấy bộ dạng dữ tợn khống chế nổi của Phương Húc lúc này, Bình An cũng chả dại gì mà tiếp tục kích thích nữa, chỉ khinh miệt liếc mắt rồi xoay người vào phòng khách.

      Phương Húc đứng bên ngoài hung hăng đánh quyền vào khí rồi mới mang vẻ mặt trầm vào trong, nhìn chằm chằm vào Bình An ngồi ghế salon uống trà, , “Kẻ chỉ lo tư lợi như mày đúng là lần đầu tiên tao mới thấy. Chú Ba đổ công đổ sức sáng lập công ty cho mày thừa kế thế mà mày thấy áy náy, cũng biết là mày xứng đáng hả?”

      “Câu này tôi phải hỏi mới đúng.” Bình An lãnh đạm vặc lại.

      “Tao là đàn ông, thừa kế sản nghiệp trong nhà là chuyện tất nhiên.” Phương Húc .

      Bình An cười lạnh, “Đáng tiếc, phải là con trai ba tôi, cũng phải là em ruột của tôi, tới phiên làm ‘chuyện tất nhiên’ đó đâu.”

      “Mày chống mắt mà xem, chờ tao được nhận là con thừa tự danh nghĩa của Chú Ba rồi nhất định dạy dỗ mày tốt.” Phương Húc uy hiếp.

      Kiếp trước, bác trai cũng có đề cập tới việc muốn ghi tên Phương Húc là con thừa tự danh nghĩa nhưng ba đồng ý, Bình An cũng coi mấy lời dọa nạt này của chẳng có kilogram nào, “Tôi mong chờ được dạy dỗ đó nha.”

      Phương Húc bị thái độ bình tĩnh gợn sóng này của Bình An chọc cho tức giận đến nội thương, vẫn tin là mình sửa trị được con nhóc mồm mép ghê gớm nhưng thua mình rất nhiều tuổi này.

      “Mày đừng mạnh miệng thế, cũng đừng khẳng định là Chú Ba từ chối thế, chẳng lẽ mày khống chế được tư tưởng của Chú Ba hay sao?” Phương Húc gầm gừ.

      Bình An nhìn , trong lòng suy nghĩ, những chuyện kiếp trước tại xoay chuyển ít, liệu chuyện cho làm con thừa tự lần này có vì thay đổi mà xảy ra hiệu ứng dây chuyền hay ? , tuyệt đối thể để Phương Húc làm con thừa tự ghi trong sổ bộ được. phải sợ mất quyền thừa kế, mà là Phương Húc này hoàn toàn chẳng phải thứ tốt đẹp gì, tương lai cũng chỉ phá tan sản nghiệp chứ làm nên được công trạng gì, làm sao có thể để mảnh trời mà ba gian lao khổ nhọc tạo dựng nên lại bị hủy diệt trong tay kẻ thế này?

      Bởi quay mặt về hướng cầu thang lên lầu hai nên Bình An liếc thấy ngay cửa thư phòng Phương Hữu Lợi từ từ mở ra. Bánh răng trong đầu nhanh chóng xoay chuyển, đột nhiên biểu lộ vẻ mặt khiếp sợ nhìn Phương Húc, “Tôi thể khống chế tư tưởng của ba tôi, nhưng ba tôi để ăn hiếp tôi đâu.”

      “Tương lai công ty về tay tao, Chú Ba còn bảo vệ mày được sao? Tao nhất định để cho mày sống mạnh khỏe thoải mái đâu.” ra Phương Húc quát tháo như thế chỉ là để hù dọa Bình An chứ chưa chắc trong lòng nghĩ vậy.

      Phương Hữu Lợi và Phương Hữu Kiệt đứng ở cầu thang, nghe vào tai câu này của Phương Húc ràng sót chữ nào.

      Mắt Bình An thoáng qua ý cười nhàn nhạt nhưng nước mắt lại chảy xuống, đứng lên bỏ chạy về phía Phương Hữu Lợi, “Ba, họ sau này ấy là Chủ Tịch công ty, muốn đá con ra khỏi công ty, còn ấy ruột của con. Ba, có chuyện gì vậy ba?”

      Nhìn con rơi nước mắt, Phương Hữu Lợi giận đến trán nổi gân xanh cuồn cuộn. Con lớn vậy rồi nhưng cho tới giờ vẫn được ông nâng niu che chở trong lòng bàn tay, số lần con bé rơi nước mắt chưa đếm trọn mười ngón tay, hôm nay lại bị chính họ của nó bắt nạt đến nước mắt ngắn nước mắt dài như vậy, cũng làm cho con bé sợ tới mức toàn thân phát run.

      Mặt Phương Húc trắng bệch ra, hết nhìn Phương Hữu Lợi lại liếc sang nhìn sắc mặt tái xanh vì tức giận của Phương Hữu Kiệt trợn trừng mắt nhìn .

      Tình huống sao lại ra thế này? dời tầm mắt sang Bình An, con nhóc thối tha này, sao mới bị dọa đùa mấy câu mà khóc bù lu bù loa rồi vậy, hơn nữa, chính nó nó muốn đá ra mà...

      Mẹ nó, con nhóc thối tha này còn xảo quyệt hơn nhiều so nghĩ, còn tưởng nó là bình hoa ngu ngốc, ai ngờ lại bị nó gài bẫy mà giải thích được.

      “Mày thúi lắm, ràng lời này là mày .” Phương Húc càng nghĩ càng giận, lý trí bị lửa giận đốt sạch còn gì, cũng thèm để mắt tới Phương Hữu Kiệt ra sức nháy mắt ra hiệu mà lớn tiếng rống lên giận dữ với Bình An.

      “Ba.” Bình An hoảng sợ đến co rúm vai lại, ôm chặt lấy cánh tay Phương Hữu Lợi.

      Phương Hữu Kiệt bước nhanh xuống cầu thang, nhấc chân đá phát vào người Phương Húc, “Cái thằng trời đánh thánh đâm này, bảo mày vun đắp tình cảm với em mà mày phùng mang trợn mắt dọa con bé thế kia. Mày giỏi quá ha.”

      “Ba, con hề thế, nó ngậm máu phun người đó.” Phương Húc bị tống cho đạp liền lu loa kêu lên, vừa tránh né vừa kêu oan.

      “Vậy mày xem sao mày lại dọa cho Bình An khóc?” Phương Hữu Kiệt tức giận hỏi.

      Phương Húc trợn trắng mắt, “Ba, ba đừng bị nó lừa, nó ma lanh lắm đó. Con mới với nó là sau này có thể con vào đây ở nó làm như con sắp cướp đoạt cái gì của nó vậy, còn kêu con là sâu mọt. Nếu các ngài ra ngoài, biết nó còn muốn nhục nhã con đến thế nào.”

      Phương Hữu Kiệt đương nhiên là tin con trai mình, còn Bình An ông ta nhìn sao cũng vừa mắt, “Bình An, sao cháu lại Hai mình là sâu mọt?”

      “Cháu . họ được ghi vào sổ hộ khẩu, cháu chỉ thể nào mà thôi, ấy liền nổi giận với cháu.” Bình An lau khô nước mắt, bình tĩnh .

      Giả vờ uất ức trước mặt ba lần sao, nhưng tuyệt đối thể mềm yếu, nước mắt chỉ có thể là vũ khí.

      “Con bé thối tha kia, mày nhận phải ?” Phương Húc hét lớn.

      Bình An lạnh lùng nhìn , giọng cao thấp nhanh chậm, “ họ à, lời tôi tôi đương nhiên nhận, nhưng lời có nhận ? Bây giờ đứng ngay trước mặt ba tôi mà còn dám lấn lướt mắng mỏ tôi, nếu để làm Hai của tôi có phải còn muốn ra tay đánh tôi luôn hả?”

      “Bình An, tính cháu nóng nảy chút thôi chứ ra có gì, hai em cũng khó tránh khỏi có lúc cãi nhau ầm ĩ.” Phương Hữu Kiệt cười gượng khuyên nhủ.

      trai em nào gây gổ với nhau lại ra là đuổi em . Bình An trước giờ hiền lành, ai cũng thân thiết, nếu Phương Húc chuyện quá đáng con bé tuyệt đối gây trước.” Phương Hữu Lợi nghiêm mặt, giọng vẫn bình tĩnh, ánh mắt nhìn về phía Phương Húc lại rất lạnh lùng.

      Con ông mà lại bị cháu ông chỉ thẳng vào mặt uy hiếp như thế? Đó là còn chưa nhận nó làm con thừa tự đó, nếu nhận nó làm con trai rồi cho nó làm con thừa tự của mình chừng ngay chính ông cũng còn chỗ mà đứng nữa.

      “Chú Ba, cháu có...” Phương Húc hấp tấp giải thích, “Tại Bình An tin cháu Hai của em ấy nên cháu muốn bồi dưỡng tình cảm với em ấy mà.”

      Hai, chuyện cho làm con thừa tự này về sau đừng bao giờ nhắc lại nữa, chẳng có gì cần thiết cả.” Phương Hữu Lợi dắt Bình An xuống, lãnh đạm với Phương Hữu Kiệt.

      “Hữu Lợi.” Phương Hữu Kiệt cau mày.

      “Thời gian còn sớm, tôi kêu Chú Đinh tiễn và cháu về khách sạn.” Giọng Phương Hữu Lợi nhạt nhẽo.

      Phương Hữu Kiệt hừ tiếng, hét lên với Phương Húc, “Sao còn mau , ở đây để bêu xấu thêm sao?”

      Phương Húc oán hận trừng mắt Bình An cái rồi mới theo sau Phương Hữu Kiệt rời .

      “Ba...” Bình An đưa ánh mắt phức tạp nhìn về phía Phương Hữu Lợi.

      “Được rồi, ngủ sớm thôi.” Phương Hữu Lợi xoa xoa đầu , “Sau này bọn họ gì con cứ mặc kệ, ba chắc chắn đồng ý.”

      “Nếu con là con trai tốt biết bao.” Bình An nghẹn ngào .

      “Vậy ba con khéo léo đáng thế này à? Vậy được, Bình An của ba ai có thể thay thế.” Phương Hữu Lợi dịu dàng cười cười, “Đừng suy nghĩ lung tung, ba hoàn toàn thấy tiếc nuối đâu.”

      Bình An gật gật đầu, có người cha thương mình đến thế này, rất hạnh phúc.

      Ngày hôm sau, Bình An trở về trường học. Mặc dù Phương Khiết Hoa gọi điện rủ dạo phố cùng hai mẹ con bà nhưng Bình An lấy cớ phải lên lớp để uyển chuyển từ chối.

      muốn cùng với Lâm Miên Băng, sợ mình nhịn được mà ngừng ngược đãi ta đến chết.

      Nháy mắt tới thứ bảy, hơn mười giờ, Bình An lái xe đưa Viên lão phu nhân đến công ty du lịch. Mặc dù đây phải là lần đầu Viên lão phu nhân du lịch nhưng Bình An vẫn yên lòng, suốt dọc đường đều luôn miệng niệm niệm tụng tụng, nào là dặn dò lão phu nhân phải chú ý an toàn, nào là lo lắng bà có mang đủ lượng thuốc thường dùng hay , làm cho Viên lão phu nhân nghe mà dở khóc dở cười.

      “Bà Bình An nè, con mới hai mươi tuổi đầu thôi mà sao giống bà già tám mươi tuổi vậy, còn dài dòng hơn cả bà nữa. Được rồi, mấy chuyện con bà nhớ hết rồi, đừng tụng nữa, tụng hoài đầu bà muốn hôn mê luôn rồi nè.” Viên lão phu nhân ngăn cho Bình An tiếp.

      “Bà choáng váng hả? Có nặng lắm ?” Bình An vội vàng hỏi.

      Viên lão phu nhân phì cười, “Bà sao, con đừng tiếp tục lải nhải nữa là được.”

      Bình An mếu máo, “Tại con quan tâm bà mà.”

      “Biết con quan tâm bà rồi. Được rồi, đến rồi đó, sang bên chỗ xe đậu bên kia thôi.” Viên lão phu nhân cười , bà thấy Nghiêm lão phu nhân bên kia rồi.

      Bình An ngừng xe bên, cũng nhìn thấy Nghiêm lão phu nhân, còn có Nghiêm Túc đứng cạnh bà.

      Nhìn thấy Nghiêm Túc, liền bất giác nhớ tới tin tức nóng hổi được truyền gần đây, nghe Nghiêm Túc muốn lợi dụng Ôn thị nội loạn lần này mà nhổ sạch hoàn toàn tận gốc rễ thế lực còn sót lại của Ôn Nguyệt Nga ở Nghiêm Thị, biết là hay giả nhỉ.

      “Bình An cũng tới đấy à. lâu lâu rồi gặp con đó nhé, cũng biết đến thăm bà già này nữa.” Nghiêm lão phu nhân vừa nhìn thấy Bình An mặt mày lập tức tươi roi rói, hết sức mừng rỡ thân thiết ôm cánh tay Bình An.

      Viên lão phu nhân giận dỗi liếc Bình An cái, “Đừng tới chị, con bé này ngay cả tôi là bà ngoại cũng muốn quên mất luôn rồi.”

      Bình An quẫn bách, “Bà ngoại...”

      Nghiêm lão phu nhân lập tức hỏi, “Bình An, chắc phải con có bạn trai ở trường nên mới thường đến thăm bà ngoại như vậy chứ hả?” xong, khóe mắt lại liếc sang cháu trai mình, thấy đôi mắt hoa đào bắt sáng lung linh của Nghiêm Túc mang ý cười nhìn Bình An, Nghiêm lão phu nhân lo lắng Bình An có bạn trai nha.

      “Các cụ ông cụ bà, có thể lên xe rồi.” trẻ cầm lá cờ màu đỏ đứng cạnh xe buýt kêu tất cả lữ khách lên xe, chuẩn bị lên đường ra sân bay.

      “Ai cha, kêu lên xe rồi kìa.” Nghiêm lão phu nhân nghe hướng dẫn viên du lịch kêu gọi mọi người lên xe lập tức ném vấn đề đến tận sau ót, kéo cánh tay Viên lão phu nhân, “, chúng ta lên xe.”

      Nghiêm Túc cười nhắc hành lý của hai bà lão lên, “Bà nội, Viên lão phu nhân, con cầm lên xe dùm hai bà.”

      Bình An theo phía sau hai bà, khi đến cửa xe, thấy ngồi xe đều là các bô lão trạc tuổi Viên lão phu nhân, ai nấy đều tinh thần phấn chấn, Viên lão phu nhân rất nhanh hòa mình cùng họ, Bình An thấy vậy trong lòng cũng yên tâm chút.

      Cho đến khi xe buýt của công ty du lịch biến mất trong tầm mắt, Bình An mới tính quay về, vừa quay đầu thấy đôi mắt sáng lấp lánh của Nghiêm Túc nhìn thẳng vào , trong mắt tràn đầy hứng thú.

      “Nhìn cái gì mà nhìn?” Bình An trừng mắt liếc cái, lướt qua tới xe mình đậu bên cạnh.

      Nghiêm Túc theo, dùng tay đè lại cửa xe, cúi đầu nhìn Bình An, “Ở trường có bạn trai à?”

      “Mắc mớ gì tới ?” Bình An hừ tiếng, dùng sức kéo tay ra.

      “Chở đoạn .” Nghiêm Túc nhìn chớp mắt, giọng ấm áp.

      “Xe đâu?” Bình An hỏi.

      “Hôm nay tài xế đưa với bà tới, giờ tài xế rồi.” Nghiêm Túc cười .
      Last edited by a moderator: 23/4/16

    5. CQH

      CQH ^^!

      Bài viết:
      192
      Được thích:
      41,920
      Chương 124: Đau lòng
      Có đôi khi Bình An cảm thấy vô cùng bất đắc dĩ trước các biểu ngả ngớn của Nghiêm Túc, đường đường là người đứng đầu cả Nghiêm Thị thế mà cứ quấn quít bám chặt lấy như dây leo, lại còn trưng vẻ mặt làm nũng rất đáng nghi đòi chở đoạn đường. Được rồi, mặc dù bộ dạng đẹp trai chai mặt này nhìn rất quyến rũ nhưng với lại đáng sợ đến nổi da gà da vịt, mà cũng bởi vì quá khiếp sợ nên đầu óc đâm ra mờ mịt, chìa khóa xe bị Nghiêm Túc cướp , chỉ có thể ngồi vào ghế cạnh tài xế, phồng má trợn mắt vui.

      “Sao vậy? Ai làm em mất hứng hả?” Hai tay Nghiêm Túc thoải mái đặt tay lái, áo sơ mi màu cỏ úa mặc người làm có vẻ quý phái tao nhã, ống tay được xắn cách tùy tiện đến cùi chỏ càng tôn lên tính cách tùy hứng thong dong nhất quán của .

      “Trừ đại thiếu gia ra còn ai vào đây?” Bình An hung hăng trừng mắt nhìn , thế mà vẫn biết xấu hổ lại hỏi ai làm mất hứng.

      Nghiêm Túc nhếch môi cười, “Hóa ra là độc nhất vô nhị à, ừm, hay .”

      “Sao biết xấu hổ gì hết vậy?” Bình An tức giận hỏi.

      “Theo đuổi em nhất định phải trang bị da mặt dày mới được.” Nghiêm Túc hứng thú nhìn , mỉm cười trả lời.

      Bình An miễn dịch với kiểu này của , “Thôi , giữ câu này lại mà theo đuổi mấy nàng khác. Suốt ngày trêu hoa ghẹo nguyệt, ai thèm theo đuổi.” Hễ nhìn thấy Nghiêm Túc là nghĩ ngay đến phản ứng dị thường của Vi Úy Úy hôm đó, lòng Bình An khó tránh khỏi có mấy phần giận dỗi.

      “Em đừng oan cho vậy chứ, giờ giữ mình vô cùng trong sạch, vì em mà... thủ thân như ngọc đó.” Câu cuối cùng được mà chậm, thấm đẫm mập mờ.

      “Tôi có cần biểu ‘cảm động đến rơi nước mắt’ ?” Bình An xoay mặt, tỏ thái độ ‘ai còn lạ gì’.

      “Lấy thân báo đáp là được rồi, cầu của cao đâu.” Nghiêm Túc cười , thanh dễ nghe như đàn violon đầy những điệu huyền diệu quanh quẩn trong gian hẹp.

      Bình An quay đầu lại nghiêm nghị nhìn , “Nghiêm Túc, có phải thấy mỗi lần gặp có thể trêu ghẹo tôi như vậy vui lắm phải ?”

      Nghiêm Túc cau mày, “Bình An, vẫn rất lòng.”

      “Tôi cũng trả lời rất nghiêm túc rồi. Tôi muốn bàn về vấn đề tình cảm, làm mọi thêm phức tạp cho tôi.” Nếu người bình thường chẳng quan tâm làm chi, thậm chí con mắt cũng chẳng thèm liếc lấy cái, nhưng lại là Nghiêm Túc... Dù từng bị tổn thương nặng nề, vẫn còn cảm thấy vô cùng khiếp đảm và sợ hãi với tình , nhưng trong lòng vẫn có chút ham muốn hư vinh.

      Vờ như thấy Nghiêm Túc, làm được.

      cũng rồi đó thôi, cho em thời gian.” Nghiêm Túc giọng .

      Bình An im lặng, thêm gì nữa.

      Nghiêm Túc cũng nữa, sau khi được đoạn đường, mới mở miệng hỏi, “Cửa hàng độc quyền của em dạo này kinh doanh thế nào?”

      vào quỹ đạo, có thể tiếp tục được.” Nếu bàn về chuyện tình cảm, Bình An cư xử rất hòa khí với Nghiêm Túc.

      muốn tiếp tục mở rộng à?” Nghiêm Túc hỏi.

      Bình An cụp mắt suy nghĩ trong chốc lát, giọng , “Nghĩ cũng có nghĩ đó, nhưng mà còn chưa tìm được phương pháp.”

      “Có ý tưởng gì ?” Nghiêm Túc nghiêng đầu nhìn , chân tình hỏi.

      quay đầu nhìn . Lúc này, người đàn ông vương giả thương trường này hề thể khí thế bén nhọn của mà coi như người bạn để chuyện phiếm, nếu như có thể cho chút ý kiến với trợ giúp rất lớn, kiến thức kinh doanh của tuyệt đối thấp hơn nhiều, điểm này rất ràng.

      nghĩ tới chuyện mở thêm hai cửa hàng tại trung tâm thương mại lớn, nhưng cửa hàng độc quyền bán LKA ở Thành phố G cũng ít, còn có các sản phẩm tầm trung khác cũng lục tục được đẩy ra thị trường. Thời điểm thịnh vượng nhất qua rồi, giờ có mở thêm bao nhiêu cửa hàng độc quyền nữa cũng vậy thôi.” Bình An ngừng trong chốc lát, hỏi Nghiêm Túc, “ thấy tiêu thụ internet thế nào?”

      Xe mới vừa ngừng ở ngã tư đèn xanh đèn đỏ, Nghiêm Túc lặng lẽ nhìn Bình An, mày kiếm nhướn lên, “Bình An, cái quyết tâm ‘ thành công bỏ cuộc’ này của em từ đâu mà có vậy?”

      Bình An quay đầu cười , “Lúc trước rời nhà Mỹ, sau đó quay lại Nghiêm Thị kéo Ôn Nguyệt Nga cao ngạo kia xuống, thời điểm đó cảm xúc trong lòng là thế nào? cho phép Nghiêm Thị rơi vào tay người khác, tôi tất nhiên cũng giao Phương Thị cho người ngoài.”

      “Ba em sắp xếp mọi việc cho em, cần gì phải bắt mình sống cuộc sống mệt mỏi như vậy?” Khi Nghiêm Túc thấy khuôn mặt nhắn của toát ra ánh sáng kiên nghị biết tại sao đầu quả tim như bị ai đó mạnh tay quất roi. phải buộc mình giả bộ kiên cường đấy thôi.

      “Sắp xếp thế nào? Chọn cho tôi người chồng ở rể ư?” Bình An hỏi mỉa mai.

      “Chủ Tịch Phương vun trồng Lê Thiên Thần như con rể, phải vậy ?” Nếp nhăn giữa hai hàng lông mày của Nghiêm Túc sâu hơn.

      Bình An lạnh lùng cười cười, “Lê Thiên Thần? Nếu như có thể dẫm bẹp ta đất dù phải khổ cực đến đâu, dù phải trả giá bằng bao nhiêu cố gắng, tôi cũng tiếc.”

      Mắt Nghiêm Túc khẽ lóe, từ lời và vẻ mặt của có thể nhìn ra được Bình An hận Lê Thiên Thần, nỗi oán hận rất sâu. Tại sao? Chỉ nghe từng người đàn ông kia nhưng cho tới giờ chưa từng nghe ai giữa bọn họ xảy ra chuyện gì đáng để oán hận.

      Nhưng mặc kệ vì lý do gì, chỉ cần trong lòng Lê Thiên Thần là được.

      “Muốn đối phó với Lê Thiên Thần cũng khó, ba em đuổi việc ta là được mà.” Hai hàng lông mày nhíu chặt của Nghiêm Túc giãn ra, khóe miệng vẽ ra nét cười nhè .

      Bình An bĩu môi, trước mặt Nghiêm Túc, luôn rất tự nhiên thẳng ra toàn bộ những suy nghĩ trong lòng, đây là lần đầu tiên tỏ thái độ oán hận Lê Thiên Thần trước mặt người khác, “Đừng ba tôi mà , giờ tôi muốn đuổi việc trợ lý nhiều năm mà vô cùng tin tưởng, có đồng ý ?”

      “Lý do đâu?” Nghiêm Túc cười hỏi.

      lý do.” Bình An tức giận, “ là lãnh đạo công ty, chẳng lẽ biết là hình tượng có bao nhiêu quan trọng sao? Tôi kêu ba tôi tùy tiện đuổi việc trợ lý cao cấp phạm lỗi gì, năng lực làm việc được mọi người công nhận, người khác nghĩ sao về tôi, nghĩ sao về ba tôi?”

      “Cho nên, em muốn làm cho mình thành công trước để người khác phải rửa mắt nhìn em, sau này khi tiến vào Phương Thị bị người khác cho là đến làm bình hoa hả?” Nghiêm Túc lập tức hiểu được ý tưởng của .

      Bình An nhàng ừ tiếng coi như trả lời.

      Nghiêm Túc cười gật đầu, trong lòng vui vì những lời này của . tin, chưa từng những lời này với bất kỳ ai khác. Việc tình nguyện với có phải biểu thị cho việc tin tưởng , cũng mở lòng nhận hỗ trợ của ?

      “Em có nghĩ tới việc đăng ký mở công ty riêng chưa?” hỏi tới để nguyên nhân, vì cho dù xuất phát từ mục đích gì, nếu có thể giúp nhất định giúp vô điều kiện. Đương nhiên, việc có thể làm cũng chỉ là cho biết ý kiến và kinh nghiệm của , những việc khác chắc hẳn cũng chẳng cảm kích gì đâu.

      Nghe câu hỏi của Nghiêm Túc, Bình An ngẩn ra, “Mở công ty riêng?”

      “Đúng, mở công ty riêng rồi làm đại diện cho mấy nhãn hiệu mỹ phẩm nước ngoài, sau đó còn có thể mở cửa hàng độc quyền Internet. Tuy như vậy các nhãn hiệu phải có sức thuyết phục tương đối cao bởi tại đa số người mua qua Internet đều là thành phần trí thức, giá tiền chỉ đứng thứ hai, mà quan trọng nhất phải là uy tín và bảo đảm chất lượng.”

      Bình An trầm tư, đúng là chưa bao giờ nghĩ tới việc mở công ty riêng.

      “Muốn thành công cần phải lựa chọn được con ngựa tốt, ngồi lưng ngựa, nó chạy đồng thời cũng đưa em đến điểm cuối, so với những người còn lại phải tự mình cuốc bộ nhanh chóng dễ dàng hơn rất nhiều. Hệ thống Internet ZIBEN chính là con ngựa tốt lại nhanh, xem mọi người lợi dụng ưu thế này thế nào , mua bán qua Internet là xu thế tất yếu trong tương lai đó.” Nghiêm Túc tiếp.

      suy nghĩ nhanh trong đầu. Nếu như có công ty của riêng mình, nhất định tiến thêm bước dài đến gần thành công hơn.

      “Đây chỉ là đề nghị của riêng , khi về em có thể tự tìm tài liệu đọc thêm rồi tính toán chút.” Nghiêm Túc thấy cặp mắt của sáng lên như sao biết ngay bắt đầu hứng thú với đề nghị này của .

      Bình An cố nén nỗi kích động trong lòng, định sau khi về phải tra ngay tư liệu về đăng ký công ty, “Hồi trước cũng tự mở công ty hả?”

      Nghiêm Túc cười gật đầu, “Nếu nào có thực lực để đoạt lại đồ đạc của mình?”

      “Đúng.” Bình An gật gật đầu, trong đầu cân nhắc xem nếu sau này đăng ký công ty nên tiến hành mặt nào trước.

      “Việc đăng ký công ty cần phải gấp, nếu có cái gì hiểu cứ gọi điện cho bất cứ lúc nào.” Nghiêm Túc cười , xe lái vào bãi đỗ xe ngầm.

      Bình An còn muốn mở miệng cám ơn phát xe ngừng lại, nghi hoặc nhìn , “Đây là chỗ nào?”

      Nghiêm Túc cười, “ tới giờ cơm trưa rồi, em đói bụng à?”

      Hình như có đói . Bình An xuống xe, theo Nghiêm Túc vào thang máy, bước ra ở lầu ba. ra là đến ăn món Quảng Đông. Quán ăn Quảng Đông này được trang hoàng rất xa hoa, hành lang được phủ thảm mềm mại màu vàng, ánh đèn nhu hòa, vách tường là bức tranh phong cảnh Lĩnh Nam. Chỗ này Bình An mới tới ăn lần đầu.

      rất thích món Quảng Đông, nhưng sao trước kia lại phát nhà hàng Quảng Đông này nhỉ?

      “Chỗ này mới khai trương gần đây, hương vị cũng khá ngon.” Cũng biết có phải Nghiêm Túc đọc được suy nghĩ của mà ngay lúc nghi hoặc mở miệng trả lời .

      “Coi bộ đúng là tệ.” Bình An cười .

      Nghiêm Túc tươi cười, vừa muốn mở miệng gì với Bình An tầm mắt lại lạc vào bóng người mới từ phòng riêng trước mặt ra, vẻ tươi cười mặt từ từ mất , thay vào đó là biểu lạnh lùng khốc liệt.

      Bình An nhìn theo tầm mắt của thấy phía trước có ba người chậm rãi bước tới, đều là những gương mặt thường xuyên xuất báo chí gần đây: Ôn Nguyệt Nga, Ôn Quốc Hoa, và Ôn Triệu Tân.

      Ôn Nguyệt Nga năm nay 45 tuổi nhưng vì chăm sóc dưỡng da chu đáo nên trông khác phụ nữ ngoài 30 là mấy, dáng dấp xinh đẹp dịu dàng, cặp mắt trang điểm rất tinh xảo lại mơ hồ lộ ra vẻ sắc bén chẳng tương xứng chút nào với nụ cười ôn hòa mà bà bày ra mặt.

      Đây là phụ nữ rất có tâm kế đây, Bình An đánh giá bà như vậy.

      Trong lúc hai bên đánh giá lẫn nhau bọn họ đến trước mặt, trực tiếp đối diện nhau.

      Ôn Nguyệt Nga cũng phát ra Nghiêm Túc, ánh mắt của bà đầu tiên là hờ hững quét qua mặt Bình An sau đó mới quay vẻ mặt vui vẻ gì sang nhìn Nghiêm Túc, “ cũng tới ăn cơm à.”

      “A em họ, lâu gặp.” Ôn Triệu Tân nở nụ cười lấy lòng với Nghiêm Túc, ra vẻ thân thiết tới muốn bắt tay cùng Nghiêm Túc.

      Chân mày của Nghiêm Túc nhướn cao lên, lạnh lùng sắc bén quét mắt liếc Ôn Triệu Tân cái khiến cho đôi tay nhiệt tình của Ôn Triệu Tân cứng đờ giữa trung.

      Sắc mặt của Ôn Nguyệt Nga lúc trắng lúc xanh.

      lễ phép, sao có thể đối xử như thế với mẹ mình.” Vẻ mặt già nua của Ôn Quốc Hoa trầm xuống, lên giọng khiển trách Nghiêm Túc.
      Last edited by a moderator: 23/4/16

    6. ^^! Nếu bạn không gửi link bài viết trên Facebook được, hãy sử dụng link trong khung này để chia sẻ bài viết :