1. Quy định post bài trong Khu Edit – Beta – Convert

    Đặt Title theo mẫu [Tên truyện] dấu cách - [Tên tác giả] (Update chương)

    Hình bìa truyện

    Tác giả

    Thể loại

    Số chương

    Nguồn convert (nếu có)

    Tên Editor & Beta

    Nick Facebook, Mail liên lạc

    Đặc biệt: 1 editor ko được mở quá 3 Topic

    Quy định cho editor

    Box Edit – Beta – Convert chỉ đăng những truyện edit, beta, convert của Cung; không đăng truyện sưu tầm của trang khác trong Box.

    Chủ topic chịu trách nhiệm hoàn thành topic, không drop, không ngưng edit quá 1 tuần. Trường hợp không theo tiếp được truyện thì phải báo với Ad hoặc Mod quản lí Box lý do không thể theo tiếp và để BQT tiếp nhận.

    Nếu drop không có lý do sẽ bị phạt theo quy định của cung: Link

    Mỗi topic nên đặt 1 lịch post theo tuần hoặc tháng để member dễ theo dõi. Nếu post 1 tuần 10c sẽ được tặng thêm 100 ruby (liên hệ với quản lý của box để được thưởng)

    Khi hoàn thành nên vào Topic báo danh để được thưởng điểm thêm. Điểm thưởng là gấp 2 lần số điểm được hưởng của cả bộ. Ví dụ:

    Bạn edit 1 bộ 100c nhận được 1000 ruby thì sẽ được thưởng 2000 ruby.

    Quy định Đối với Readers:

    Comt thân thiện, comt nhắc nhở truyện nhẹ nhàng

    Không comt với những lời lẽ quá khích, sử dụng ngôn từ đả kích editor, nhân vật, tác giả...

    Không comt gây war, hối truyện thiếu thiện cảm

    Nếu vi phạm lần đầu nhắc nhở. Lần sau -10ruby\lần

    Không comt thanks (trường hợp muốn thanks editor thì nhấn like để ủng hộ)

    Quản lý box Truyện Edit&Beta:

    lolemcalas, haruka, Hằng Lê, Ngân Nhi

Bình An Trọng Sinh - Dư Phương (Full)

Thảo luận trong 'Hiện Đại Hoàn'

  • ^^! Nếu bạn không gửi link bài viết trên Facebook được, hãy sử dụng link trong khung này để chia sẻ bài viết :
    1. CQH

      CQH ^^!

      Bài viết:
      192
      Được thích:
      41,920
      Chương 135: Phủi sạch
      Edit: Khánh Linh




      Đến tột cùng, con người ta có thể hận bao nhiêu sâu? Bình An biết. từng sâu sắc người đàn ông, nhưng lại bị thương tổn đến thương tích đầy mình, cái câu “ bao nhiêu hận bấy nhiêu” còn thích hợp để dùng cho nữa, tình và hận thù của đối với Lê Thiên Thần còn cách nào mà để ngang hàng.
      Có thể trọng sinh và thay đổi số mạng, vô cùng cảm kích trời cao. Mặc dù oán hận ngập trời đối với Đỗ Hiểu Mị và Lê Thiên Thần, nhưng vẫn chưa hề muốn trả thù bọn họ đến cùng đường. Hóa ra vẫn còn thiện lương quá.

      Hôm nay, tuy rằng dám khẳng định về nguyên nhân khiến cho ba chết ở kiếp trước, nhưng rất khẳng định là thể liên quan tới Đỗ Hiểu Mị và Lê Thiên Thần. Nỗi hận của đối với bọn họ thể dùng ngôn ngữ mà diễn đạt được nữa rồi.

      Bình An lau nước mắt mặt, hít thở hơi sâu, đem kết quả cất vào trong túi, yên lặng tỉnh táo thề độc trong lòng: nếu như hủy diệt được đôi nam nữ chó chết Đỗ Hiểu Mị và Lê Thiên Thần kia, cả đời này cũng có tư cách được hưởng hạnh phúc.

      còn ý tưởng ngây thơ là chỉ muốn đuổi bọn họ ra khỏi công ty đơn giản như vậy nữa.

      Sau khi tỉnh táo lại, Bình An mới nổ máy xe về hướng công ty Phương thị.

      đường , nhận được hai cú điện thoại, cái là Nghiêm Túc gọi cho , hẹn tối nay cùng giúp tham dự dạ tiệc từ thiện.

      “Đêm nay tôi muốn .” Thanh Bình An hơi trầm xuống, tại tâm tình của quá phức tạp, vừa vui vẻ vì trái tim của ba có vấn đề, vừa phẫn hận các hành động tàn nhẫn của Đỗ Hiểu Mị và Lê Thiên Thần kiếp trước.

      chưa bao giờ nghĩ tới việc bọn họ xuống tay hạ độc ba, nếu như khi đó phải vừa vặn xuất tại quán bar, nếu Đỗ Hiểu Mị thành công trong việc hãm hại , có phải bọn họ hại chết luôn cả chăng?

      ra suy đoán này của Bình An cũng xa là bao nhiêu. Ban đầu, từ trong nhà ra ngoài, Đỗ Hiểu Mị đúng lúc ở dưới lầu, thấy lái xe ra liền theo phía sau . Sau khi Bình An vào quán bar, ả lập tức gọi điện thoại cho những phóng viên được ả mua chuộc, rồi tự mình cầm ly cocktail có bỏ sẵn viên thuốc vào quầy rượu, sau đó là những chuyện xảy ra. Mà nếu như lúc đó Bình An ra ngoài Đỗ Hiểu Mị cũng chọn phương thức khác để đối phó với và Phương Hữu Lợi. Đưa Bình An uống xong ly rượu bị bỏ thuốc, sau đó mở động cơ xe ra động tay động chân, làm cho Bình An tử vong ngoài ý muốn, Phương Hữu Lợi chịu nổi cú sốc mà phát bệnh tim.

      Bất kể dùng phương thức nào, kết quả đều giống nhau.

      cho cùng, đều bởi vì Bình An biết nhìn người, Phương Hữu Lợi cũng quá tin tưởng người bên cạnh ông, cho là người thân của mình chắc phản bội mình. Có lẽ tình cảm của ông đối với Đỗ Hiểu Mị sâu sắc lắm, nhưng vì Bình An nên ông tin tưởng hoàn toàn mà nghi ngờ gì đối với Lê Thiên Thần, nên mới có thể bị họ thừa nước đục thả câu mà hề phòng bị, càng ngờ rằng con rể do ông tự tay chọn lựa bồi dưỡng lại xuống tay ngoan độc đến thế với ông.

      Dĩ nhiên, tất cả những chuyện này đều là chuyện của kiếp trước. Kiếp này, dưới ảnh hưởng của Bình An, Phương Hữu Lợi dung túng thân nhân của mình thế nữa, nếu cách chức cha con Phương Hữu Kiệt.

      Nghe được giọng như mất hết hơi sức của Bình An, chân mày Nghiêm Túc cau lại, thanh trầm ấm tràn đầy lo lắng xuyên qua làn sóng điện truyền đến, “Sao vậy, có phải xảy ra chuyện gì hay ?”

      Bình An lấy lại tinh thần, xoa xoa giữa mày. Bây giờ mà ngồi đây hối hận ngu dốt của kiếp trước cũng làm được gì, quan trọng nhất là tại và tương lai. cố gắng hết sức để cho cảm xúc của mình lộ ra qua giọng , khẽ khàng với Nghiêm Túc, “Tôi sao đâu. Rất xin lỗi, hôm nay có cách nào làm bạn của được.”

      người khôn khéo như Nghiêm Túc sao lại nghe ra thanh khác thường của được chứ, nhưng nếu muốn , cũng tiện hỏi nhiều, “Được rồi, vậy để lần sau.”

      Bình An hàm hồ đáp tiếng, liền cúp điện thoại.

      Nghiêm Túc cau mày nhìn chằm chằm lâu vào điện thoại di động, sau đó mới thở hơi bất đắc dĩ, cũng rốt cuộc xảy ra chuyện gì mà nghe giọng như được vui vẻ. chỉ thích nhìn thấy nghịch ngợm linh động hoạt bát, làm cho người ta cảm giác được năng lượng cuộc sống con người .

      Đột nhiên rất nhớ nhung nụ cười sáng ngời như ánh mặt trời của , nhưng đối mặt với hành động trốn tránh khắp nơi của , trái tim của Nghiêm Túc lần đầu tiên nảy sinh cảm giác thất bại, Bình An này… khiến cho thể bỏ được rồi. Bây giờ còn có thể chịu đựng nổi kích động muốn đưa vào mà ấp ủ nâng niu trong vòng tay của mình, nhưng biết còn có thể nhẫn nhịn được bao lâu nữa. Đối xử kiên nhẫn cẩn thận từng li từng tí với phụ nữ đến như vậy, là lần đầu tiên làm.

      triển khai hành động chính vì muốn hù dọa . Aiz, thể sử dụng thủ đoạn mà theo đuổi nhóc kia được, vẫn phải cố gắng hết sức mà xuất bên cạnh cho nhiều vào, từ từ chậm rãi để cho lòng , có thế mới có thể tiến hành bước kế tiếp được.

      Bình An lái xe đến công ty, cầm báo cáo vào tới khu tiếp tân trong đại sảnh đột nhiên cảm thấy ánh mắt mọi người nhìn hình như có chút quỷ dị. cười cười gật gật đầu chào các , thẳng đến đứng trước thang máy dành riêng. Có vài nhân viên bước ra từ thang máy bên cạnh, khi thấy Bình An cũng đều cười đến vô cùng mập mờ.

      xảy ra chuyện gì à? Bình An buồn bực nghĩ, bất quá tại tâm tình của được tốt lắm, nên cẩn thận suy nghĩ nhiều như vậy.

      Cửa thang máy đinh tiếng rồi mở ra. Bình An bước ra, mấy thư ký trong phòng thư ký nhìn thấy cũng cười phất phất tay, “Phương tiểu thư, hôm nay chắc tâm tình tốt lắm nhỉ, tiểu biệt thắng tân hôn mà.”

      Bây giờ là thời gian nghỉ trưa, vài thư ký cao cấp ngày thường tương đối nghiêm chỉnh gom lại cùng nhau, chuẩn bị xuống nhà ăn ăn cơm, thấy Bình An tất cả ánh mắt đều sáng lên, lửa bà tám nhiều chuyện đều thiêu đốt hừng hực trong mắt các .

      Riêng Bình An nghe được lời các cau mày nghi ngờ, thế là ý gì? Bộ thoạt nhìn bây giờ giống như tốt tính lắm sao?

      “Thư ký Cao à, các chị đừng nhìn tôi cười đến nổi da gà như vậy chứ, rốt cuộc xảy ra chuyện gì vậy?” Bình An lập tức đến phòng làm việc của Phương Hữu Lợi mà vào phòng thư ký, chuyện cùng mấy thư ký cấp cao này.

      biết ngay ấy mà.” Thư ký Cao cười thần bí, cũng chịu tiết lộ ý tứ gì.

      Bình An càng cảm thấy hoang mang, câu lấp lửng kiểu này, lại thần bí như thế, chả nghĩ ra là chuyện gì hết.

      Dứt khoát thèm suy nghĩ nữa, Bình An hỏi bọn họ, “Tại sao thấy Hồng đại ca vậy? ở trong văn phòng của ba tôi à?”

      Thư ký tên Chanh của Bộ phận Nhân dưới lầu vừa nghe Bình An hỏi đến Hồng Dịch Vũ lập tức , “Phương tiểu thư quan tâm Hồng trợ lý như vậy bộ sợ người ghen sao?”

      Bình An cười yếu ớt hỏi, “Tôi ở đâu mà có tới hai người trong lòng lận vậy?”

      “Chẳng lẽ Phương tiểu thư nhớ nhung trợ lý Lê chút nào à. A, đúng, tại phải gọi là Tổng Giám Đốc Lê rồi.” Chanh cười .

      Ánh mắt Bình An trầm xuống, sực nhớ rằng còn rất nhiều người cho đến bây giờ vẫn nghĩ là chết mê chết mệt Lê Thiên Thần, rất nhiều người trong công ty còn dám ngang nhiên đắc tội với , bởi sợ rằng ra mặt thay cho . Chẳng qua những người bên chi nhánh công ty tại Thành phố S lắm về tình cuồng nhiệt trước kia của đối với Lê Thiên Thần nên mới dám gây khó khăn cho , nhưng mà họ vẫn tới Tổng Công Ty bên này để hỏi thăm thái độ của .

      Xem ra, đến lúc phải tỏ thái độ rồi.

      “Ngàn vạn lần xin đừng hiểu lầm. Tôi đến nay còn độc thân, nếu người khác mà cho là trong lòng tôi có đối tượng rồi dám theo đuổi tôi nữa, tôi bỏ qua cho các chị đâu đó nha.” Bình An nửa nửa đùa vậy.

      Mấy thư ký nghe thế đều ngẩn người ra. Các có thể leo lên đến chức thư ký cấp cao, hơn nữa đều hòa đồng thuận buồm xuôi gió với nhau, ràng ngoại trừ năng lực của bản thân ra điểm quan trọng nhất chính là hiểu được việc “nhìn mặt đoán ý”; nếu hiểu ý tứ trong câu này của Bình An, các chắc chắc cũng có khả năng ngồi vào vị trí hôm nay.

      ra chuyện Bình An theo đuổi Lê Thiên Thần, là những thư ký bên người của các cấp lãnh đạo, thường ra vào phòng thư ký tầng thượng của Phương Hữu Lợi, các ràng nhất. Hơn nửa năm gần đây, các cũng nhận thấy được lãnh đạm mà Bình An dành cho Lê Thiên Thần, nhưng chỉ vì trước đây tình cảm của Bình An quá nồng nhiệt mãnh liệt, thế nên các ấy tin lắm rằng có thể lập tức chết tâm với Lê Thiên Thần, cho nên mới tìm cơ hội thử dò xét.

      Hôm nay xem ra Lê Thiên Thần quả thuộc về quá khứ rồi, vậy có phải đó là đại biểu cho việc các rốt cuộc có thể ra tay đối với vị Tổng Giám Đốc chi nhánh công ty tuổi trẻ tài cao này hay ?

      Nhưng mà, có vòng hào quang của Phương Bình An, liệu Lê Thiên Thần vẫn còn có thể thuận buồm xuôi gió sao? Đột nhiên, vị trí thí sinh làm chồng tốt nhất của Lê Thiên Thần trong suy nghĩ của các thư ký tại đây liền giảm xuống rất nhiều. Các làm thư ký cần phải tai nghe tám hướng, đương nhiên là có nghe đến chuyện Lê Thiên Thần vấp phải trắc trở khắp nơi tại Thành phố S, xem ra người giữ vị trí thứ bảng trong danh sách Vương Lão Ngũ Kim Cương của công ty sắp sửa được thăng hạng rồi.

      “Chúng tôi hiểu lầm cũng sao, chỉ cần người trong lòng của Phương tiểu thư hiểu lầm là được rồi.” Các loại ý tưởng thiên biến vạn hóa ở trong đầu cũng chỉ là chuyện trong nháy mắt, Thư ký Cao từ trong cơn khiếp sợ khôi phục lại như cũ rất nhanh, cười tủm tỉm vậy với Bình An, trong lời để lộ ý sau này gán ghép Bình An và Lê Thiên Thần vào chỗ nữa.

      “Vậy nếu có người nào khác hiểu lầm, chắc phải phiền các chị giải thích dùm tôi quá, đặc biệt là bên phía Thành phố S, tôi cũng muốn phá hư tình cảm của người khác đâu.” Bình An trợn trợn mắt, vẻ mặt vô cùng dí dỏm đáng , ngữ điệu có vẻ lòng vô cùng.

      thành vấn đề, chúng tôi nhất định thay Phương tiểu thư làm sáng tỏ chuyện này.” Thư ký Cao gật đầu bảo đảm, nghĩ thầm, ra là Lê Thiên Thần có mới nới cũ rồi, chẳng trách cái ả Đỗ Hiểu Mị kia mới vào công ty bao lâu mà leo lên tới bộ phận PR, tiếp đó lại cùng tới Thành phố S. Từ đó suy ra, việc Lê Thiên Thần Thành phố S chưa chắc là sơn son thếp vàng, mà là bị Chủ Tịch lưu đày, muốn trừng phạt ta đó thôi.

      Có phải nên thông báo cho người phía dưới để họ làm theo ý ông chủ nhỉ, khiến cho Lê Thiên Thần phải chịu nhiều nhiều hành hạ chút?

      Bình An nhìn các trong nháy mắt đổi thành đủ loại vẻ mặt, trong lòng cực kỳ hài lòng về hiệu quả này. Đừng nhìn mấy nàng trợ lý cao cấp này bày ra dáng vẻ cao quý đoan trang băng thanh ngọc khiết mà lầm nha, ra các nàng này đều thích tám chuyện bí mật mà các moi được với các nhân viên hành chính đồng nghiệp dưới lầu, tán dóc bốc đồng đủ mọi loại tin tức trong công ty. Chuyện hề thích Lê Thiên Thần nữa chỉ cần thông qua các nàng này nhắn dùm xuống dưới, đến hai ngày, mọi người trong công ty ràng.

      Thời cơ là thích hợp, ngay từ đầu vốn dĩ định phủi sạch quan hệ với Lê Thiên Thần, nhưng lúc đó làm cho người ta cảm thấy quá đột ngột. Người khác chắc chắn tin tưởng mà ngược lại còn có thể cho là cố ý hấp dẫn chú ý của Lê Thiên Thần. Bây giờ hơn nửa năm, lãnh đạm với Lê Thiên Thần lâu như vậy, lại từng để cho các hiểu lầm là có mới nới cũ mà thích Hồng Dịch Vũ, Lê Thiên Thần lại cùng Đỗ Hiểu Mị song song sánh vai đến Thành phố S, tin chắc rằng còn người nào hoài nghi rằng còn thương gì Lê Thiên Thần nữa.

      Tâm trạng Bình An cuối cùng cũng khá hơn chút, sau khi thêm vài câu với các , chào tạm biệt xong liền về phía văn phòng của Phương Hữu Lợi.

      Thư ký Cao thấy gõ rồi mở cửa ra mới sực nhớ là quên cho Bình An chuyện rất quan trọng, nhưng giờ kịp nữa rồi.

      Khi Bình An nhìn thấy bóng dáng mạnh mẽ rắn rỏi nhưng tuấn tú ngồi ghế salon da của Ý cuối cùng cũng hiểu tại sao những nhân viên kia khi thấy ánh mắt lại tràn ngập ý cười mập mờ như vậy.

      Lê Thiên Thần •••••••



      Vẫn câu, Ủng hộ nha các nàng.

    2. CQH

      CQH ^^!

      Bài viết:
      192
      Được thích:
      41,920
      Chương 136: Khác biệt
      Tại sao Lê Thiên Thần lại ở chỗ này? Bình An kinh ngạc nhìn người đàn ông ngồi ở ghế sa lon đối diện bàn làm việc nghiêng tai lắng nghe Phương Hữu Lợi chuyện. Hôm nay mới hiểu được về các kiếp trước bị bỏ qua, đột nhiên nhìn thấy Lê Thiên Thần, tâm tình lập tức bị đả kích , nếu như phải còn có tia lý trí, cũng biết mình làm ra chuyện gì.

      Phương Hữu Lợi thấy con tới, cười vui vẻ cùng Lê Thiên Thần liền dừng lại, cười kéo Bình An ngồi vào bên cạnh ông.

      “Bình An.” Lê Thiên Thần có chút kích động đứng lên, đáy mắt tràn đầy vui sướng.

      “Sao lại ở chỗ này?” Bình An ngồi xuống bên cạnh Phương Hữu Lợi, thái độ hoàn toàn trái ngược với thiết tha của Lê Thiên Thần, đưa mắt lãnh đạm nhìn ta.

      “Nghe Chú Phương vào bệnh viện, lo quá nên muốn tự mình tới xem chút, may là chỉ là sợ bóng sợ gió thôi.” Lê Thiên Thần dường như hề nhận thấy được lạnh lùng của Bình An, nụ cười vẫn dịu dàng như nước.

      “Chi nhánh công ty rảnh rỗi vậy à, Tổng Giám Đốc như mà còn có thời gian khắp nơi?” Bình An nhàn nhạt quét mắt nhìn ta cái, hỏi có chút châm chọc.

      Lê Thiên Thần ngẩn ra, ta ngờ Bình An chuyện cách chua ngoa như vậy, “ cũng có chút công chuyện phải làm ở đây.”

      Bình An cười cười, tại sao Lê Thiên Thần lại đột nhiên đến Thành phố G là người ràng nhất, nhất định là ở Thành phố S gặp phải vấn đề khó khăn gì đó cách nào giải quyết được nên mới muốn đến tìm giúp tay, chẳng qua là lấy cớ tới thăm ba mà thôi.

      từng, ngây thơ ngu ngốc của tạo nên thành công cho Lê Thiên Thần, con người ta chỉ có thể ngu xuẩn lần, để cho Lê Thiên Thần có cơ hội lợi dụng lần thứ hai.

      “Ba à, sáng nay con đến lấy báo cáo kiểm tra sức khỏe. Bác sỹ Trần thân thể của ba rất tốt, nhưng mà ba phải chú ý vận động nhiều, thể uống rượu, hút thuốc lá ít chút.” Bình An muốn thêm gì với Lê Thiên Thần, trực tiếp coi ta như vật trong suốt, quay sang với Phương Hữu Lợi.

      Phương Hữu Lợi cười , “Ba với con rồi, thân thể của ba rất khỏe mạnh, mà con còn chưa tin.”

      Bình An le lưỡi, tựa đầu vào vai Phương Hữu Lợi, “Con quan tâm ba mà.”

      “Thiên Thần, con cũng thấy đó, thân thể của chú rất tốt, cần phải lo lắng.” Phương Hữu Lợi nhìn về phía Lê Thiên Thần, ôn hòa .

      “Tại con quá khẩn trương, gọi điện thoại hỏi ràng trước mà chạy về. Chủ Tịch, con lập tức trở về Thành phố S ngay.” Lê Thiên Thần cúi đầu, ra vẻ nghiêm túc nhận sai.

      Phương Hữu Lợi , “Con tự mình về chuyến cũng tốt, bản kế hoạch con đưa cho chú lần trước, chú định tìm thời gian để bàn cặn kẽ với con đây.”

      “Vâng.” Lê Thiên Thần mừng thầm, nhưng mặt vẫn bình tĩnh như nước.

      Bình An xì mũi coi thường thái độ này của , thành công nhất của Lê Thiên Thần ở Thành phố S cũng chỉ có hai công trình lớn, trong đó còn phải thông qua giúp đỡ của mới thuận lợi hoàn thành, tại đến Thành phố S giúp khơi thông các quan hệ, tin còn có thể bước lên mây giống như kiếp trước.

      “Ba, Hồng đâu ạ?” Bình An còn muốn tìm Hồng Dịch Vũ hỏi chuyện.

      “Ba để cậu ấy xử lý chuyện Thành phố J bên kia rồi, con tìm cậu ấy có chuyện gì sao?” Phương Hữu Lợi hỏi.

      Bình An , “Dạ, có chút việc muốn hỏi ấy.”

      “Lát nữa cậu ấy về.” Phương Hữu Lợi . “Đúng rồi, tối nay nếu rảnh, con theo ba tham gia dạ tiệc từ thiện . Dạ tiệc này do bác Hứa tổ chức, đa số người trong giới doanh nghiệp tham gia, con làm quen thêm nhiều bạn mới cũng tốt.”

      “Dạ, tối nay con chuẩn bị chút.” Rốt cuộc ba để cho từ từ dung nhập vào vòng quay của giới thương nghiệp rồi sao? Bình An mừng rỡ nghĩ, nhất thời quên mất hồi sáng Nghiêm Túc cũng mời tham gia dạ tiệc từ thiện, hoàn toàn nghĩ rằng có thể là cùng buổi dạ hội.

      Lê Thiên Thần nghe được lời này của Phương Hữu Lợi trong lòng thầm lấy làm kinh hãi. ta theo bên cạnh Phương Hữu Lợi nhiều năm như vậy nên rất ràng mức độ bảo vệ của Phương Hữu Lợi đối với Bình An. Bình An gần như là lớn lên trong Tháp ngà, Phương Hữu Lợi chưa bao giờ hy vọng con của mình tiếp xúc với hắc ám phương diện làm ăn, chớ chi là giới thiệu nhân sĩ giới thương nghiệp cho Bình An biết.

      ta mới rời khỏi Thành phố G nửa năm, sao Phương Hữu Lợi lại thay đổi lớn như vậy, mà ngay cả Bình An vốn trước đây chẳng hề quan tâm hứng thú gì tới chuyện công ty giờ hình như cũng bắt đầu thay đổi, dường như bắt đầu tiếp xúc với chuyện kinh doanh rồi.

      Trong lòng Lê Thiên Thần cảm thấy giật mình kinh hoảng, tóm lại ta bỏ sót cái gì?

      Nhưng cũng ai chú ý đến thần sắc biến hóa của Lê Thiên Thần bởi Hồng Dịch Vũ trở lại với sắc mặt nặng nề. Vừa vào cửa thấy Lê Thiên Thần cũng ở đấy, đáy mắt thoáng qua kinh ngạc, ánh mắt nhanh chóng rơi vào mặt Bình An, thấy vẻ mặt tự nhiên khác gì thường ngày trong lòng mới buông lỏng cách lạ thường.

      Vẻ biến hóa mặt Hồng Dịch Vũ trừ Lê Thiên Thần đặc biệt chăm chú quan sát cũng có ai nhận thấy được.

      Phương Hữu Lợi thấy vẻ mặt nghiêm trọng của Hồng Dịch Vũ chân mày cũng nhíu lại, “Có phải có vấn đề gì ?”

      “Nền móng công trình khu biệt thự mới đầu tư bên kia xảy ra vấn đề, có mấy công nhân bị thương vào bệnh viện, tình huống cụ thể vẫn chưa ràng lắm, kinh động lãnh đạo Thành phố J.” Hồng Dịch Vũ giọng .

      Phương Hữu Lợi đứng lên, “Ở thôn Hoa Mỹ Tân?” Đó là công trình chính yếu của Phương Thị ở Thành phố J năm nay, tuyệt đối thể để xảy ra vấn đề gì.

      Hồng Dịch Vũ gật đầu cái.

      , lập tức đến Thành phố J ngay.” Phương Hữu Lợi lập tức đứng lên.

      “Ba, con cũng .” Bình An vội vàng . Phòng địa ốc của chi nhánh Thành phố J mới vừa khai trương, vốn dĩ Phương Thị trở thành công ty khai thác địa ốc lớn nhất tại Thành phố J, nhưng chỉ vì ngay trong giai đoạn đầu công trình thôn Hoa Mỹ Tân xuất vấn đề về chất lượng mà thể đạt được ý nguyện. Kiếp trước, nguyên nhân cụ thể của chuyện này bị ém nhẹm, cần suy nghĩ cũng biết nhất định là vấn đề này liên quan tới Phương Hữu Kiệt, may là đời này có Phương Hữu Kiệt giở trò quỷ, chừng có thể thay đổi kết cục vui của kiếp trước.

      Phương Hữu Lợi vừa mặc áo khoác vừa với Bình An, “Dạ tiệc từ thiện tối nay thể vắng mặt, con cùng Thiên Thần tham gia thay ba, Thành phố J bên kia con cần lo lắng.”

      Hồng Dịch Vũ nhanh chóng chuẩn bị tư liệu cần dùng, cũng thông báo với dàn kỹ sư nhiều kinh nghiệm và Đổng Tư Tiệp bộ phận PR cùng đến Thành phố J.

      Lê Thiên Thần ra cũng biết động tĩnh gần đây của Tổng Công Ty từ trước, nhưng vẫn làm ra vẻ biết chuyện gì, mặt lộ vẻ lo lắng hỏi, “ xảy ra chuyện gì vậy?”

      “Công trình bên Thành phố J xảy ra chút vấn đề, tối nay con cùng Bình An đến tham gia dạ tiệc từ thiện nhé.” Phương Hữu Lợi dặn dò.

      “Dạ, Chú Phương.” Lê Thiên Thần gật đầu đáp ứng, đáy mắt thoáng qua nụ cười. Lần này ta tới Thành phố G trong thời gian cấp bách, sợ có thời gian thân cận với Bình An, có cơ hội này, ta cầu cũng được.

      Ông Hứa là nhân sĩ nổi tiếng trong nước, là giáo sư tiến sĩ của thành phố B, có rất nhiều các nhân tài tinh xuất sắc của các công ty trong nước đều là học sinh của ông. Sau khi Ông Hứa về hưu, tất cả tinh lực đều dồn vào việc làm từ thiện, lần này đến Thành phố G tổ chức dạ tiệc từ thiện đa số các ông chủ nổi tiếng trong giới thương nghiệp cũng ủng hộ mãnh liệt.

      Bình An biết tầm quan trọng của buổi dạ tiệc này, nhưng chẳng muốn xuất trước mặt mọi người cùng Lê Thiên Thần chút nào.

      “Ba...” muốn làm cho Phương Hữu Lợi thay đổi chủ ý, coi như thể đến Thành phố J cũng đừng để cho cùng Lê Thiên Thần chứ.

      “Cứ quyết định thế nhé, ngoan.” Phương Hữu Lợi cười sờ sờ đầu Bình An, cùng Hồng Dịch Vũ xoay người ra ngoài.

      Bình An dậm chân, trong lòng vô cùng buồn bực.

      Lê Thiên Thần cho là vì thể Thành phố J nên vui, cười khuyên , “Chú Phương để cho em theo cũng vì muốn em bôn ba cực khổ. Hơn nữa, Thành phố J phải chơi mà là công trình có vấn đề. Chi bằng em ở lại đây tham gia dạ tiệc còn hay hơn là lặn lội công trường đó.”

      “Tôi biết phải chơi.” Bình An ngồi trở lại ghế sa lon, tức tối uống ngụm nước ấm.

      “Vậy sao em còn vui?” Lê Thiên Thần ngồi vào bên cạnh , đưa tay muốn sờ tóc của .

      Bình An đứng dậy né sang bên cạnh tránh tay ta, ngồi vào ghế sa lon đối diện, “Tôi mất hứng phải bởi vì tôi thể Thành phố J.”

      Lê Thiên Thần có chút xấu hổ thu tay lại, khẽ nheo cặp mắt lại nghi hoặc nhìn Bình An. “Bình An, giờ hình như em rất quan tâm đến chuyện của công ty phải.”

      “Có vấn đề gì sao?” Bình An nhàn nhạt hỏi.

      “Trước giờ em đâu có hỏi đến chuyện công ty, sao giờ lại để ý như vậy? phải em là ghét nhất giao thiệp với người làm ăn kinh doanh sao?” Lê Thiên Thần thử thăm dò, lòng riêng ta hề hy vọng Bình An tiếp xúc chuyện công ty chút nào, tốt nhất vẫn cứ lệ thuộc vào ta giống như trước đây.

      Lần này đến Thành phố S ta mới cảm nhận được điều, nếu như có Phương Hữu Lợi và hào quang của Bình An ra ta cũng còn gì...

      “Trước kia là trước kia, chẳng ai lớn lên mà thay đổi cả, huống chi đây là công ty của ba tôi, nếu cái gì tôi cũng hỏi đến coi sao được?” Bình An như cười như nhìn ta, muốn xem xem lúc nào ta mới tiến vào vấn đề chính.

      Mắt Lê Thiên Thần chợt lóe, giống như đùa, “Chẳng lẽ về sau em định thừa kế Phương Thị, trở thành nữ doanh nhân thành đạt à?”

      Bình An cười , “Nữ doanh nhân thành đạt tôi dám nghĩ, nhưng chắc chắn làm sâu gạo cơm đến há mồm.”

      “Đây chẳng phải là chí hướng trước kia của em đó sao?” Lê Thiên Thần cười thế nhưng trong lòng vô cùng lo lắng. ta phát mình càng ngày càng hiểu Bình An, bắt đầu từ khi nào thay đổi và trở nên xa lạ như vậy, những lệ thuộc vào ta nữa mà thậm chí còn kháng cự mỗi khi ta đến gần. Nếu như Bình An cần ta, cũng thích ta nữa, Phương Hữu Lợi còn có thể coi ta như con rể tương lai để chỉ dẫn dìu dắt hay sao?

      Trong lòng Lê Thiên Thần đâm ra hốt hoảng, ta muốn đột nhiên lại trở về hai bàn tay trắng. Bình An là của ta, chỉ có thể là của ta.

      Bình An hờ hững quét mắt nhìn ta cái, “ rất hiểu tôi rồi.”

      Lê Thiên Thần ngẩn ra, mở miệng còn muốn điều gì.

      Bình An để ly thủy tinh xuống đứng lên, “Hình như còn có việc phải làm đúng ? làm việc của , công việc quan trọng hơn, tối nay tự tôi tham gia dạ tiệc từ thiện được rồi.”

      “Chuyện của phải đợi chú Phương trở lại mới có thể bàn được, chắc sợ là phải đợi lần sau rồi. Hay là để đưa em đến trung tâm thẩm mỹ chuẩn bị chút nhé.” Lê Thiên Thần cũng đứng lên theo. ta chỉ có thể ở đây hai ngày, tại ta nghĩ phải làm sao thừa dịp hai ngày này mà xóa cảm giác xa lạ giữa Bình An và ta.

      Nhất định là bởi vì ta có ở bên cạnh quá lâu cho nên mới lãnh đạm với ta đấy thôi.

      Vì Phương Hữu Lợi dặn nên Bình An tiện cự tuyệt ta quá mức, “Tự tôi lái xe là được rồi.”

      Lê Thiên Thần nhìn khẽ mỉm cười, “Vậy tối nay đến đón em cùng đến Đại Hoa Viên nhé?”

      Dạ tiệc từ thiện tối nay được cử hành ở đại sảnh VIP của Đại Hoa Viên.

      “Tùy .” Bình An mà cũng quay đầu lại, ra.
      Last edited by a moderator: 23/4/16

    3. CQH

      CQH ^^!

      Bài viết:
      192
      Được thích:
      41,920
      Chương 137: Lãnh đạm
      Edit: Quảng Hằng
      Beta: Khánh Linh





      lâu rồi Bình An gặp Trình Vận, định nhân lúc đến làm Spa ở dưới lầu của AOMI có thể gặp chị ấy chút, nào ngờ Trình Vận vừa mới công tác nên vẫn thể gặp mặt được.

      Mặc dù hơi thất vọng nhưng Bình An vẫn chuẩn bị kỹ càng cho buổi tiệc tối nay, bởi đây là lần đầu tiên đại diện cho ba và Phương Thị tham gia trường hợp quan trọng, đối với có ý nghĩa rất to lớn.

      Nhân viên trang điểm quấn tóc của Bình An theo kiểu đơn giản, lộ ra chiếc cổ tinh tế trắng nõn của , kiểu tóc vừa gọn gàng vừa thoáng mà cũng làm cho có vẻ người lớn, người mặc bộ lễ phục Chanel màu đen hở lưng mới nhất, thân áo được thiết kế giản lược, gấu váy so le rất đặc sắc, nhìn tao nhã nhưng kém phần quyến rũ, thích hợp với các trẻ tham yến hội.

      Lê Thiên Thần đến đón Bình An lúc hơn 6 giờ chút, nhìn thấy nét tao nhã lại kém phần khêu gợi này của Bình An đáy mắt lên vẻ kinh ngạc. Bình thường Bình An chỉ xinh xắn như trẻ con, hiếm khi ăn mặc có gu quyến rũ như thế này, Lê Thiên Thần thấy sao động lòng cho được?

      “Bình An, đêm nay em xinh đẹp.” ta si ngốc nhìn Bình An rồi đột nhiên tiến lên phía trước muốn cúi đầu hôn môi .

      Bình An lùi mạnh về phía sau tránh nụ hôn của ta, sắc mặt lập tức lạnh xuống, thái độ kháng cự rất ràng, “Cám ơn, chúng ta có thể được chưa?”

      Lê Thiên Thần ngạc nhiên lẫn phẫn nộ nhìn , âu yếm được nên trong mắt ta khó nén được nỗi thất vọng, nhưng vì nhìn sắc mặt của Bình An như vậy nên ta muốn làm gì thêm để chọc cho mất hứng, mở cửa xe trước ra, “Mời em.”

      Bình An cũng thèm nhìn ta, mở cửa xe sau ra ngồi vào ghế, xem Lê Thiên Thần là tài xế để sai khiến, “Lái xe .”

      (Beta-er: chỗ này giải thích chút, theo phép lịch , nếu 2 người, thường khi người lái xe là người lớn, người ngang hàng hoặc bạn bè hoặc muốn tôn trọng người ta người ngồi chung xe phải ngồi bên ghế phụ lái; còn nếu ngồi vào ghế sau ra vẻ người chủ, người kẻ trước, chung là xem người lái xe là kẻ thấp kém hơn.)

      Từ trước tới nay chưa từng tỏ ra lãnh đạm đến thế với ta, tay Lê Thiên Thần đặt ở cửa xe cứng lại, ánh mắt thể tin nổi nhìn mặt của Bình An bên trong xe, chẳng lẽ còn chút cảm giác nào với hay sao? lẽ quên nhanh như vậy sao?

      “Sao lái xe ?” Ánh mắt Bình An thản nhiên, trong mắt hề có vẻ lưu luyến cùng ái mộ mà Lê Thiên Thần quen thấy.

      Trong lòng Lê Thiên Thần giận dữ, tức giận vì Bình An thế mà lại dùng cái giọng đó để với ta, xem ta là tài xế để sai bảo đấy à? Nhưng giận giận, ta vẫn gì, mặt giữ nụ cười ngồi vào ghế tài xế, khởi động xe, nhàng chạy ra đường, lướt dưới những ngọn đèn mờ ảo đường phố.

      “Cảnh đêm ở thành phố G rất đẹp, trước kia biết, sau khi đến thành phố S mới cảm thấy nhớ vô cùng tất cả những thứ nơi đây.” Lê Thiên Thần quay đầu nhìn Bình An, chỉ nhàng ấm áp, ngữ điệu ái muội thế.

      Bình An làm lơ những lời này, căn bản chẳng muốn quan tâm đến ta.

      Lê Thiên Thần dường như cũng thèm để ý đến vẻ lãnh đạm của Bình An chút nào, cứ tiếp tục nhàng , “Bình An, nửa năm qua... em sống có vui ? Ha ha, đến cũng buồn cười, trước kia hiểu là em quan trọng đến dường nào với . Sau khi đến thành phố S có em ở bên cạnh mới thấy chuyện đó khó chịu đến bực nào. Bình An, em từng hứa với , chờ làm xong công ty chi nhánh cho thêm cơ hội, em còn nhớ ?

      “Bình An, … trước kia biết quý trọng em, là bởi ngu xuẩn, tự cho mình là đúng, em, rất .”

      Lê Thiên Thần tiếp tục , “ biết, em rất thất vọng đối với , nhưng em có thể cho thêm cơ hội nữa để cho chứng minh tấm lòng của đối với em được . tuyệt đối để cho em thương tâm nữa.”

      Nghe phong cách tỏ tình ủy mị kiểu Quỳnh Dao này, trong lòng Bình An ớn lạnh từng cơn, chẳng lẽ người này nghĩ rằng chỉ bằng mấy câu nổi da gà đó của ta cảm động rồi quay lại thương nhung nhớ ta lần nữa đấy à?

      Lê Thiên Thần đợi lâu cũng thấy Bình An phản ứng, nhịn được quay đầu nhìn , ai ngờ mặt hề có vẻ vui sướng và cảm động như ta dự kiến mà chỉ lạnh lùng liếc mắt nhìn , “Nghiêm túc lái xe .”

      người đàn ông tại thời điểm thất ý mà ra ba chữ em có phải là bạn đâu, mà chẳng qua là vì mất cảm giác an toàn nên mới vội vã muốn dùng đến ba chữ này để níu kéo lại. ta chỉ nhất là ta thôi.

      Bình An hoàn toàn cần câu này của Lê Thiên Thần. Kiếp trước, cho đến khi chết ta cũng chưa từng câu này lần nào với , giờ mới thốt được câu này đáng tiếc, còn tình đối với Lê Thiên Thần nữa rồi, cho nên mặc kệ gì, rơi vào tai cũng chỉ là lời vô nghĩa mà thôi.

      “Bình An...” Lê Thiên Thần chưa từ bỏ ý định, “Rốt cuộc em muốn phải làm gì? Em , chỉ cần em ra, đáp ứng em.”

      “Tôi muốn chết, cũng sao?” Bình An cười ngọt ngào, nhìn ra là hay đùa.

      Lê Thiên Thần bị dọa đến hoảng sợ, xe lệch sang bên đụng phải chiếc xe bên cạnh, may mắn đánh thẳng tay lái và thắng gấp đúng lúc nên mới gây ra đại họa, tài xế ở phía sau cũng vì thiếu chút nữa phát sinh tai nạn xe mà chửi ầm lên.

      Bình An cũng bị phản ứng kịch liệt này của ta làm nhảy dựng, “ làm gì vậy, muốn tìm chết à.”

      “Bình An, em đùa đúng ?” Lê Thiên Thần quay đầu lại nhìn Bình An, sắc mặt hơi trắng bệch.

      thấy sao?” Bình An hừ , khóe miệng cười , mắt tràn ngập mỉa mai.

      Lê Thiên Thần cười gượng vài tiếng, “Em là càng ngày càng thích đùa.”

      Bình An cười cười, chuyển ánh mắt ra ngoài cửa sổ.

      Trong lòng Lê Thiên Thần cách nào bình tĩnh lại được, đúng, đúng, ta nhìn sai rồi, ánh mắt mới vừa rồi của Bình An... là , phải là đùa, muốn ta chết.

      Nhưng từng ta đến vậy, làm gì có chuyện muốn ta chết được chứ. Nhất định là đùa, trong lòng ra vẫn còn có ta.

      Tự an ủi mình như vậy, Lê Thiên Thần lái xe đưa Bình An tới Đại Hoa Viên.

      Đại sảnh khách quý của Đại Hoa Viên tràn đầy ánh sáng đủ màu sắc, ánh đèn rực rỡ, hào quang vàng sáng ngời làm toàn bộ đại sảnh phát ra thứ ánh sáng xa hoa lộng lẫy, đứng ở bên ngoài đại sảnh là những tiếp tân dáng người hoàn hảo, hướng dẫn từng vị khách đến vị trí được sắp đặt trước.

      Bình An chìa thiệp mời cầm trong tay, nhân viên cười ngọt ngào, “Phương tiểu thư, mời sang bên này.”

      Bên trong đại sảnh tổng cộng có mười lăm bàn, tuy là vị trí ngồi có sắp xếp dựa theo thân phận, nhưng có thể ngồi ở hai bàn chính cùng đều là những người hết sức quan trọng của thành phố G.

      vào đại sảnh, Bình An cảm thấy ít ánh mắt dừng người . Đêm nay vừa có vẻ cao nhã sang trọng, lại là trẻ tuổi nhất nơi này, bên cạnh là Lê Thiên Thần cũng tuấn tú cao to, trong mắt người khác đương nhiên là trai tài sắc. Lê Thiên Thần lại là trợ thủ đắc lực của Phương Hữu Lợi trước đây, người khác cho dù biết thân phận của Bình An nhưng bởi có Lê Thiên Thần xuất cùng với đương nhiên cũng đoán được.

      Buổi tiệc từ thiện tối nay, trong mắt số người, xem ra chỉ là từ thiện.

      Phương Hữu Lợi để cho con thay ông tham dự trường hợp quan trọng như vậy, khác hẳn với thái độ bảo hộ con như đóa hoa trong nhà kính trước đây, mà con lại mình đến dự cùng với trợ lý, xem ra Phương Bình An này cũng đáng để đến làm thân lắm, chừng còn có thể moi được chút tin tức bất ngờ nào đó.

      Đây là ý tưởng cùng lúc xuất ở trong lòng ít người.

      Bình An biết ý tưởng trong lòng những người khác lúc này là gì, nhưng cũng ngu, đây là lần đầu tiên mình tham dự trường hợp quan trọng, chỉ đại diện cho ba mà còn cho cả Phương Thị nữa. Tuy rằng trong lòng có hơi hồi hộp nhưng mặt có biểu gì, vẫn thoải mái như trước, bước chân cũng nhanh chậm theo tiếp tân về phía bàn cùng.

      Cho đến lúc này, trong lòng Lê Thiên Thần vô cùng sung sướng. ta quang minh chính đại cùng Bình An tham dự lễ tiệc long trọng như vậy, tất nhiên có rất nhiều người càng tin tưởng vào mối quan hệ giữa ta và Bình An. Như vậy rất tốt. ta có thể lợi dụng hiểu lầm của người khác mà chậm rãi làm cho Bình An quen với tồn tại của ta lần nữa.

      Khi tiếp tân đưa hai người Bình An đến bàn tiệc bên trái, bình tĩnh của Bình An thiếu chút nữa tan rã.

      Ông trời ạ, Nghiêm Túc cũng ở chỗ này?

      Sấm chớp đùng đùng nổi lên, Bình An mới chợt nhớ tới lời mời của Nghiêm Túc trước đó.

      quên béng chuyện Nghiêm Túc mời làm bạn tham dự dạ tiệc từ thiện, chỉ lo buồn bực về việc mình phải tham gia cùng Lê Thiên Thần mà quên mất lời mời của Nghiêm Túc.

      “Phương tiểu thư, xin mời.” tiếp tân kéo ra chiếc ghế dựa bên cạnh Nghiêm Túc, ý bảo Bình An ngồi xuống.

      Hãy biến thành đá , Bình An thầm nghĩ, còn đỡ hơn là phải giải thích cùng Nghiêm Túc nha.

      khẽ cắn môi dưới, chột dạ nhìn về phía Nghiêm Túc, chỉ thấy đôi mắt hoa đào của hơi híp lại, khóe miệng như như ý cười, đáy mắt lại lộ ra tia lãnh ý lành lạnh, ngón tay tao nhã thon dài nhàng gõ mặt bàn, thanh rất , nhưng nghe vào trong tai Bình An lại tựa như sấm sét.

      Bình An chưa từng thấy Nghiêm Túc có thể khiến cho người ta cảm thấy sợ hãi như vậy, gần như muốn lập tức xoay người né ra.

      “Bình An, sao ngồi xuống?” Lê Thiên Thần nhìn thấy ánh mắt của Nghiêm Túc nhìn Bình An, trong lòng khó chịu trận, lập tức liền tiến sát vào bên người Bình An, cúi đầu hỏi bên tai vô cùng thân thiết.

      Đáy mắt của Nghiêm Túc lên chút tàn khốc, dùng ánh mắt sắc bén lạnh như băng nhìn về phía Lê Thiên Thần.

      Rất nhanh, cong môi cười, khuôn mặt đẹp trai vì nụ cười này càng làm cho người ta động lòng thôi, “Chắc phải Phương tiểu thư thích tôi ngồi chỗ này cho nên mới muốn ngồi cùng chứ?”

      Bình An thấy ánh mắt đắc ý của ra vẻ như sợ , trong lòng buồn bực, ngẩng cao cằm, tao nhã ngồi xuống vị trí bên cạnh Nghiêm Túc, “Nào dám ghét bỏ Nghiêm tổng tài chứ.” Khóe mắt lại nhịn được ngắm nhìn tóc vàng mắt xanh, dáng người nóng bỏng ngồi bên cạnh , hiểu sao lại cảm thấy vô cùng bực bội.

      Nghiêm Túc cười khẽ, thấp giọng lạnh lùng , “ chê là được.”

      Quen biết Nghiêm Túc lâu như vậy, trước giờ vẫn dịu dàng săn sóc , chưa bao giờ lãnh đạm lạnh lùng như thế, trong lòng Bình An hơi uất ức, có phải cố ý cho leo cây đâu, hơn nữa cũng đâu có thiếu bạn , còn dám giận à?

      Nghiêm Túc lạnh lùng câu như thế xong liền quay đầu chuyện với bên cạnh, thái độ thân thiết ôn hòa, xem Bình An cứ như là khí vậy.

      Bình An khinh thường gầm gừ trong lòng, đúng là dê già đánh chết cái nết chừa, còn thủ thân vì , xạo tới trời luôn. Cười, cười, cười gì chứ, nghĩ rằng có bộ mặt đẹp trai là có thể tùy tiện phóng điện sao? thấy xung quanh ai cũng đều bị câu hồn, ước gì lập tức nhảy phốc lên nuốt sao?

      Trừng mắt nhìn khuôn mặt tuấn tú như ngọc kia của Nghiêm Túc, Bình An càng lúc càng bốc hỏa, đồ xấu xa, bao giờ tin mấy câu hứa hẹn ma quỷ của nữa đâu.

      hoàn toàn quên luôn chột dạ ban đầu vì mình cho người ta leo cây trước.

      Lúc này, tiệc tối sắp bắt đầu, Hứa lão đức cao vọng trọng đứng bục phát biểu.

      “Các vị khách quý, đêm nay, chúng tôi tổ chức dạ tiệc từ thiện “Tình vĩnh cửu” để tuyên truyền giúp đỡ người nghèo, phát huy truyền thống đạo đức tốt đẹp sẻ chia với những người gặp khó khăn, phát huy mạnh mẽ nghiệp từ thiện của những người bạn, em sống chung cùng xã hội… Nhờ vào tấm lòng của mọi người, nên mới có buổi tiệc hôm nay, mong mọi người ủng hộ và tham dự...”

    4. CQH

      CQH ^^!

      Bài viết:
      192
      Được thích:
      41,920
      Chương 138: Ghen
      Edit: Quảng Hằng
      Beta: Khánh Linh




      Lúc thanh của Hứa lão vang lên, tất cả mọi người có mặt đều an tĩnh lại, Nghiêm Túc cũng thu lại nụ cười, sắc mặt lạnh lùng nhìn về hướng bục.

      Mặc dù Bình An trong lòng thoải mái, nhưng rất ràng mục đích tối nay tới đây là gì, lại càng tình nguyện thừa nhận là mình có để ý Nghiêm Túc nên quyết định coi như trong suốt, tập trung lực chú ý quan sát xem tối nay có những nhân vật nào tham gia buổi dạ hội này, người nào nên đến chào hỏi, ngó lơ những ánh mắt mà Nghiêm Túc thỉnh thoảng lại quăng về hướng .

      Nghiêm Túc thấy thần sắc mặt như thường, chả quan tâm chút nào chuyện và người phụ nữ khác trò chuyện thân mật, trong lòng hoàn toàn nhiều như tưởng. Nghĩ đến điểm này, Nghiêm Túc càng cảm thấy Lê Thiên Thần ngồi bên cạnh đặc biệt chướng mắt, gương mặt tuấn tú lại trầm thêm vài phần.

      Cũng là đàn ông, cũng đều động lòng với bên cạnh mình, Lê Thiên Thần sao lại nhìn ra chú ý quá mức của Nghiêm Túc đối với Bình An cơ chứ. Từ lần đầu tiên thấy Nghiêm Túc và Bình An đứng chung với nhau là ta nhìn ra, người đàn ông cao cao tại thượng như chỉ tồn tại trong truyền thuyết này là uy hiếp lớn nhất của ta.

      tự tin vững chắc trước kia rằng Bình An trừ ta ra động lòng với bất kỳ ai vào lúc này bất tri bất giác biến mất, ta bắt đầu cảm thấy nguy cơ đến gần, đặc biệt là khí lẫn thái độ tối nay giữa Bình An và Nghiêm Túc, mặc dù hai người chuyện với nhau nhiều nhưng ta có thể cảm thấy giữa bọn họ có khí mập mờ thầm chuyển động.

      thể để cho Bình An quá gần gũi với Nghiêm Túc được! Lê Thiên Thần nghĩ thầm, Nghiêm Túc quá mạnh mẽ, mình phải là đối thủ của ta.

      Lê Thiên Thần bình thường cũng rất tự phụ, tạo cho người khác có cảm giác là ta rất thoải mái tự tin, nhưng khi đứng chung chỗ cùng Nghiêm Túc khác biệt lập tức ra rất ràng. Khí chất tự tin của Lê Thiên Thần chỉ sau khi được Phương Hữu Lợi dìu dắt bồi dưỡng đủ kiểu mới có được, còn bình tĩnh thong dong của Nghiêm Túc là khí thế của người đứng đầu, là bẩm sinh. Lê Thiên Thần tựa như loại ngọc thạch thứ phẩm trải qua gia công, tuy được gọt giũa bóng bẩy đấy nhưng tinh khiết, còn Nghiêm Túc lại là mỹ ngọc thượng đẳng, tự nhiên mà phát ra ánh sáng rực rỡ cao quý.

      Cũng bởi vì chênh lệch giữa hai người quá ràng, Lê Thiên Thần mới gấp gáp muốn ổn định quan hệ giữa ta và Bình An.

      “Bình An, em có nhìn trúng cái gì hay ?” Lê Thiên Thần nghiêng đến gần Bình An, đuôi mắt quan sát thấy sắc mặt của Nghiêm Túc càng thêm trầm, nụ cười mặt ta càng thêm dịu dàng.

      sàn diễn có người mẫu trình diễn vật phẩm đấu giá từ thiện: chén gốm màu thời Hậu Thanh, kêu giá đến hai triệu.

      Bình An lắc đầu cái, dạ hội vừa mới bắt đầu, chỉ cần im lặng ngắm nhìn là được rồi.

      Lê Thiên Thần ân cần đưa nước trái cây cho , “Vậy ăn chút gì trước , vừa ăn vừa xem biểu diễn.”

      Tối nay có ít minh tinh ca sĩ trợ giúp việc tạo khí, khán giả có thể vừa thưởng thức món ăn ngon, vừa xem tiết mục biểu diễn.

      “Ừ.” Bình An lơ đãng đáp lời, chú ý bị bóng dáng ngồi cách hai ba bàn hấp dẫn.

      Ôn Triệu Dung đó đúng ? cũng là thanh niên tuổi trẻ tài cao của công ty danh tiếng của Thành phố G nên việc xuất tại nơi này có gì là kỳ quái cả, nhưng biết vì sao mà khi Bình An nhìn đến nụ cười công thức hóa mặt trong lòng có chút sầu não.

      chuyện với người bên cạnh, Ôn Triệu Dung dường như nhận thấy được tầm mắt của Bình An nên đưa mắt nhìn về hướng này, mặt hơi ngẩn ra lúc rồi mới nhìn Bình An gật đầu cười cười.

      Bình An toét miệng cười với , giơ ly nước trái cây trong tay lên có ý chào.

      Thấy chủ động chào hỏi cùng Ôn Triệu Dung, Nghiêm Túc nghiến răng, đáy mắt khoác lên tầng hàn băng.

      Bình An quay đầu lại vừa đúng lúc nhìn thẳng vào đôi mắt đào hoa tối tăm nóng rực nhìn chằm chằm như muốn ăn sống nuốt tươi , cho dù có ngu ngơ đến mức nào cũng biết lúc này Nghiêm Túc tức giận, nên chọc vào .

      giận đấy à? Bình An cúi đầu xuống, dám nhìn thẳng vào ánh mắt ép người quá mức đó của Nghiêm Túc.

      Vừa đúng lúc này Lê Thiên Thần gắp thức ăn giúp , vì muốn che giấu tâm tình trong lòng nên cười cám ơn ta.

      Đây là lần đầu tiên trong hôm nay có vẻ mặt ôn hòa với Lê Thiên Thần nên khiến ta cao hứng như mở cờ trong bụng.

      Bình An cúi đầu ăn đại hai ba miếng, mãi cho đến khi ánh mắt của Nghiêm Túc lần nữa quay lại nhìn Thiên hậu biểu diễn sân khấu mới thở phào, ngồi thẳng người lên, chuẩn bị xem vòng bán đấu giá kế tiếp.

      “Ngọc Như Ý này tệ, Chú Phương thích sưu tập bạch ngọc, chắc thích cái Bạch Ngọc Như Ý này.” sân khấu, khi nữ ca sĩ nổi tiếng nay cầm viên ngọc to qua lại trình diễn cho mọi người xem, Lê Thiên Thần cúi đầu khẽ bên tai Bình An.

      Phương Hữu Lợi thích sưu tập bạch ngọc là bởi vì khi Viên Lệ Hoa còn sống thích đồ trang sức bạch ngọc nhất.

      Bình An lấy giá năm triệu mua được khối Ngọc Như Ý kia.

      Hứa lão cố ý tới tận bàn để cảm tạ Bình An nhiệt tâm hỗ trợ cho việc từ thiện, lầm tưởng Lê Thiên Thần là bạn trai của Bình An nên cười ha hả , “Phương tiểu thư và Lê tiên sinh đôi trai tài sắc, đều là người có phúc khí, tương lai nghiệp rộng mở giới hạn, là mừng thay cho Phương Chủ Tịch.”

      Bình An nhíu mày, muốn giải thích và Lê Thiên Thần phải là dạng quan hệ nam nữ kiểu đó, Nghiêm Túc nãy giờ vẫn im lặng ngồi cạnh bên lạnh lùng mở miệng, “Hứa lão học được thuật xem tướng lúc nào thế, hay là cũng giúp tôi xem thử xem khi nào mới có thể kết hôn sinh con đây?”

      “Nghiêm tổng tài trêu lão già như tôi rồi, cậu muốn cưới vợ sinh con lúc nào mà chẳng được, còn sợ có cơ hội sao?” Hứa lão cười ha ha vậy.

      Lập tức, tiêu điểm đặt vào Bình An liền bị Nghiêm Túc làm mờ nhạt .

      theo Hứa lão, người phụ trách buổi đấu giá từ thiện hôm nay cũng hỏi Bình An vì sao đêm nay Phương Hữu Lợi đến tham gia, Bình An thoải mái trả lời, “Chi nhánh công ty vừa lúc có hội nghị khẩn cấp cần có mặt nên ba tôi thể tới tham gia ở đây, ba tôi cũng cảm thấy đáng tiếc.”

      “Phương tiểu thư có thể tham dự dạ tiệc từ thiện của chúng tôi, chúng tôi cũng cảm thấy hết sức vinh dự, sau này Phương tiểu thư cũng phát triển vào mảng thương nghiệp sao?” Ai cũng có lòng hóng chuyện bên lề cả, tối nay có rất nhiều người muốn hỏi về vấn đề này, người thừa kế tương lai của Phương thị vĩnh viễn là đề tài nóng bỏng.

      Bình An mỉm cười, “Tôi đương nhiên hy vọng có thể giống như ba tôi, cũng có nghiệp riêng.” Đáp án mặc dù ràng nhưng tiết lộ đủ thông tin.

      Người hỏi dường như thấy đáp án như vậy chưa đủ còn muốn tiếp tục hỏi nữa, đáng tiếc Hứa lão muốn cảm tạ vị khách kế tiếp, ta thể làm gì khác hơn là nén nhịn gật đầu chào Bình An, theo Hứa lão rời khỏi bàn này.

      Sắc mặt Lê Thiên Thần trở nên hơi khó coi, ta đột nhiên cảm thấy thứ mà ta vốn nghĩ là lấy được dễ như trở bàn tay dần dần mất .

      Bình An hơi đâu mà để ý xem sắc mặt của ta thế nào, ngồi xuống, mới vừa chỉnh xong làn váy muốn để tay lên tay phải bị bàn tay lớn nắm lấy.

      Cảm giác thô ráp và nóng rực truyền từ bàn tay lan tràn đến tận đầu trái tim , cố giãy tay chút, bàn tay kia lại càng cầm tay chặt hơn.

      Khốn kiếp! trừng mắt nhìn Nghiêm Túc chuyện trò vui vẻ với khách ngồi cùng bàn, mũi chân nhịn được đá vào bắp chân cái.

      Khóe miệng của Nghiêm Túc khẽ cong, mỉm cười liếc cái, trong mắt hoàn toàn mang ý cảnh cáo.

      Bàn của họ tổng cộng có tám người, trừ và Lê Thiên Thần, Nghiêm Túc và bạn , còn có bốn vị lãnh đạo trong thành phố. Lúc này, Nghiêm Túc cùng bàn luận với họ về việc xây dựng xã hội hài hòa, các lý tưởng của cuộc sống.

      ai biết động tác dưới gầm bàn của .

      giãy thoát được tay của , lại thấy vừa nắm tay buông vừa dùng tiếng Pháp đùa cùng bạn , tâm chia đôi ba chỗ, Bình An tức đỏ mắt.

      Nghiêm Túc thấy dáng vẻ này của lòng mền nhũn, nhưng cơn tức vì bị cho leo cây chiều nay vẫn chưa hoàn toàn tiêu tan, nên chỉ dùng ngón cái nhàng vuốt ve mu bàn tay .

      Bình An muốn kéo tay qua hung hăng cắn cái, nhưng trong trường hợp như thế này, làm sao có thể làm cử chỉ thiếu lễ độ vậy được, nghĩ nghĩ chút liền quyết định kiếm cớ thoát khỏi bàn tay ma quái này, “Xin lỗi, tôi muốn...”

      Lời còn chưa hết, toàn bộ đèn trong đại sảnh tối xuống, chỉ còn sân khấu được chiếu sáng bằng ánh sáng xanh.

      Dạ tiệc đến hồi cuối, cũng là đến tiết mục đinh cuối cùng, Bình An đành phải lần nữa ngồi xuống, mặc cho Nghiêm Túc tiếp tục nắm tay .

      Khi nhà thiết kế trang sức cấp quốc tế nâng trong tay món trang sức do tự ta thiết kế xuất sân khấu toàn trường yên lặng như tờ.

      Người chủ trì giới thiệu, đó là vòng cổ kim cương màu xanh da trời, được thiết kế theo dáng hoa bồ công tượng trưng cho “Tình vĩnh cữu”, qua hơn ngàn giờ thủ công tỉ mỉ cắt gọt, trăm viên kim cương thiên nhiên tuyệt đẹp được khảm vào sợi dây bạch kim uốn lượn uyển chuyển, tạo nên vẻ đẹp hoàn mỹ như đám mây bồng bềnh bầu trời xanh thẳm.

      ai mà thích kim cương, trong dạ tiệc này, có bất kỳ người nào có thể chống đỡ được lực hấp dẫn của chiếc vòng cổ kim cương độc nhất vô nhị toàn thế giới này.

      Bình An đương nhiên cũng bị hấp dẫn, mặc dù cũng quá mê muội những thứ xa xỉ phẩm này.

      Giờ phút này, dạ tiệc từ thiện đến lúc sôi động nhất, điều này cũng tượng trưng cho việc chiếc vòng cổ kim cương “Tình vĩnh cửu” được đẩy giá đến tận trời.

      “Năm triệu.”

      “Tám triệu.”

      “Hai mươi triệu.”

      Khi có người thét lên con số 20 triệu toàn sảnh yên lặng như tờ, ai còn dám đẩy thêm giá nữa rồi.

      “Ba mươi triệu.” Nghiêm Túc vẫn buông tay Bình An ra, vẻ mặt tự nhiên hô lên cái giá trời, toàn đại sảnh ồ lên xôn xao.

      Bình An cũng trợn tròn mắt nhìn , người đàn ông này có tiền nhưng có chỗ tiêu à?

      Hứa lão tự mình tới đây đa tạ Nghiêm Túc, tiệc từ thiện tối nay vô cùng thành công và viên mãn.

      Nghiêm Túc cúi đầu gì đó với bạn hấp dẫn nóng bỏng khiến ấy che miệng cười ngừng, ánh mắt còn thậm thụt liếc nhìn mặt Bình An.

      Ngực Bình An nghẹn lại, càng dùng sức muốn giãy thoát khỏi tay Nghiêm Túc.

      Có người ngồi cùng bàn cười hỏi Nghiêm Túc, “Nghiêm tổng tài bỏ ra số tiền lớn đến thế mua vòng cổ kim cương chắc là vì muốn chiếm được tiếng cười của mỹ nhân phải ?” Ánh mắt mập mờ nhìn hấp dẫn bên cạnh .

      Nghiêm Túc cười ha hả, “Dĩ nhiên là muốn tặng cho bạn .” xong, rất tự nhiên buông lỏng tay Bình An ra.

      Độ ấm nơi tay biến mất, trái tim Bình An dội lên nỗi mất mát, trong lòng có cảm giác chua chát, đột nhiên cảm thấy phải ra ngoài để hít thở khí trời.

      “Xin lỗi, tôi ra ngoài chút.” cười tiếng cùng tân khách ngồi chung bàn, đứng lên.

      với em.” Lê Thiên Thần lập tức .

      “Tôi muốn mình ra ngoài hóng mát chút.” Bình An giọng cự tuyệt ta cùng.

      Bình An ra khỏi đại sảnh, tới vườn hoa lộ thiên để hít thở khí trời, những vì sao lấp lánh giăng đầy trời, đáng tiếc, lại chẳng có chút tâm tình nào để thưởng thức chúng cả.



      Là lá la, còm còm còm, cáo cáo cáo, phây phây phây (hiểu ?)

      hiểu? E hèm, gợi ý tiếp theo, theo thứ tự, 40, 200, 60 nhé. có ngay chương mới. Sau 9g đêm tính nghe, thôi bị đại BOSS quăng bom là khỏi làm tiếp dài dài luôn á.

    5. CQH

      CQH ^^!

      Bài viết:
      192
      Được thích:
      41,920
      Chương 139: được đền bù mong muốn
      Edit: Quảng Hằng
      Beta: Khánh Linh
      Như hứa nhé.

      phải là mới lớn mới nếm thử tình lần đầu, nhưng hôm nay khi phải hứng chịu thái độ lãnh đạm của Nghiêm Túc đối với mình trong lòng khó chịu, nhìn thấy cười với khác bụng lại rất ghen tuông, bởi thế, rất ràng rằng mình động tâm với Nghiêm Túc.

      còn chưa đuổi được Lê Thiên Thần và Đỗ Hiểu Mị ra khỏi Phương Thị, còn chưa trở nên mạnh mẽ, vẫn chưa có năng lực bảo hộ ba và Phương Thị, cũng vẫn chưa làm được thành tích gì để cho ban giám đốc tán thành và cảm thấy tương lai có đủ năng lực để quản lý công ty… còn rất nhiều việc vẫn chưa làm được, sao có thể lại bị cuốn vào vòng xoáy tình lần nữa chứ?

      Đầu óc lúc này thể dùng để đương, mà là muốn học để mình trở nên càng mạnh mẽ hơn, muốn giống như kiếp trước, chỉ có thể làm con sâu gạo dựa vào người khác để sinh tồn.

      Nhưng khi nhìn thấy Nghiêm Túc cùng người khác, lại rất khó chịu, khó chịu vô cùng.

      Bình An thở phì phì tung nắm đấm lên trung, tưởng tượng là đánh vào gương mặt đẹp trai quyến rũ bất phàm kia của Nghiêm Túc. Đồ xấu xa phong lưu thành tánh!

      Đột nhiên sau lưng truyền đến tiếng cười khẽ trầm thấp, thanh ấm áp khêu gợi vang lên ở bên tai , “Ngay cả khí cũng đắc tội với em sao? Hay muốn luyện võ vậy?”

      Lời này vừa mới xong, Bình An bị kéo vào trong lồng ngực dày rộng rắn chắc, vội vàng quay đầu trừng người mới tới, “Mắc mớ gì đến , buông!”

      Người mới tới đương nhiên là Nghiêm Túc cũng mang tâm tình vô cùng khó chịu, khuôn mặt tuấn tú của tuy rằng còn mang theo ý cười, nhưng đôi mắt lại tối tăm lạnh lẽo, từ trong đôi mắt tối đen toát ra hai luồng lửa giận.

      “Em nghĩ rằng còn có thể buông em ra sao?” Giọng Nghiêm Túc lạnh lẽo, càng dùng sức ôm chặt hơn, ánh mắt kia giống như muốn nuốt chửng .

      Tim Bình An đập dồn dập, thế này mới thấy Nghiêm Túc giống như ngày thường, chính là con báo chuyên săn mồi bị chọc giận, chuẩn bị bộc phát sức mạnh chứa lâu để xuống tay với con mồi của mình, lại bất hạnh chính là con mồi chống cự nổi .

      muốn gì đấy?” cảnh giác quan sát , cố nén nỗi hồi hộp sợ hãi trong lòng.

      Nghiêm Túc cười khẽ, tay vòng thắt lưng của , tay dịu dàng nâng cằm của lên, thanh khàn đặc mang theo hơi thở nguy hiểm, “Bình An, cái mà em gọi là có việc thể giúp tham dự tiệc từ thiện tối nay là vì Lê Thiên Thần, hửm?”

      Lê Thiên Thần cái đầu ấy, có thể vì ta mà cho Nghiêm Túc leo cây ư, nghĩ là nghĩ vậy nhưng nhớ đến cái tên đứng bên cạnh cũng có bạn cùng đấy thôi, ghen tức hừ hừ, “ phải cũng rất hưởng thụ sao?”

      “Em còn quan tâm à?” Nghiêm Túc cười lạnh hỏi.

      “Lý do là gì cũng liên quan đến .” Bình An quật cường kêu lên.

      Ánh mắt Nghiêm Túc lạnh lùng, ngón tay nâng cằm bắt đầu dùng sức bóp lại, nhanh chóng cúi đầu hôn đè lên đôi môi đỏ mọng mềm mại của , nụ hôn mang theo ý định trừng phạt ngang ngược mút lấy cánh môi của , cho chút gian nào để có thể giãy dụa hay thở dốc.

      Khi đôi môi nóng rực ẩm ướt mềm mại của Nghiêm Túc áp lên môi , đầu Bình An nháy mắt trống rỗng, chẳng còn cảm giác gì đối với tất cả mọi chuyện chung quanh, như chỉ còn nghe thấy tiếng tim đập của và của , chỉ ngửi thấy hương vị nam tính tràn ngập người , chỉ cảm nhận được phẫn nộ của ...

      Đôi môi nóng rực của dấu cuồng bạo tức giận gắt gao ép hôn , hôn đến khi môi phát đau, đầu lưỡi ướt của thô bạo liếm mút cánh môi của , càng hôn càng sâu...

      Bình An hầu như thở nổi, ràng phải là ngây thơ chẳng biết gì, thế mà khi nhận nụ hôn của tim lại đập thình thịch và hoảng hốt như vậy.

      Vì nãy giờ vẫn nhón chân nên dần dần đứng vững, tránh khỏi nụ hôn tinh tế bức người của . Vì thở nổi, chỉ có thể đem hai tay để ở bờ vai của , lắc lắc đầu muốn né tránh.

      Nghiêm Túc nâng tay đè lại cái gáy của , cho lộn xộn. vốn chỉ muốn nho trừng phạt chút, nhưng vừa đụng tới đôi môi mềm mại của , liền khắc chế được dục vọng trong lòng, muốn càng nhiều hơn.

      Hương vị cảm giác của tuyệt như thế, lại ngọt ngào đến như thế…

      “Nghiêm Túc...” Bình An cuối cùng cũng bình tĩnh lại được, thừa lúc động tác của dần dần nhàng xuống, tìm được cơ hội để thở dốc. Nơi này là hoa viên của khách sạn, bất cứ lúc nào cũng có người qua lại, bọn họ cứ như vậy ở trong này... nhất định bị nhìn thấy. muốn mình trở thành đối tượng xì căng đan tiếp theo của .

      Nghiêm Túc sao mà chịu buông ra cho được, thừa dịp mở ra hàm răng, đầu lưỡi linh hoạt liền tiến quân thần tốc, quấn lấy phấn lưỡi của cùng triền miên, hô hấp dần dần trở nên hổn hển.

      Bình An bị hôn đến môi lưỡi đều đau, lại cảm giác được hạ thân nóng bỏng của Nghiêm Túc dán sát vào bụng nóng rực, trong lòng hốt hoảng, giãy dụa càng mạnh.

      “Đừng nhúc nhích.” Thanh của Nghiêm Túc khàn khàn gợi cảm, hơi thở hổn hển nóng rực phun ở mặt .

      “Nơi này là chỗ công cộng.” Bình An ửng hồng hai má, đôi môi vừa đỏ vừa sưng, mềm mại ướt át.

      Nghiêm Túc đè lại thắt lưng của , kéo vào vật sưng căng phồng của , cọ cọ, “Em nghĩ rằng còn để ý đây là đâu sao?”

      “Rốt cuộc muốn thế nào?” Bình An cắn cắn môi, vừa thẹn vừa giận kêu lên.

      “Có em vì Lê Thiên Thần nên mới cự tuyệt ?” Nghiêm Túc thấy cũng phải thực kháng cự trong lòng có chút vui sướng, nhưng vẫn rất để bụng chuyện tối nay đến dự tiệc cùng Lê Thiên Thần.

      Tâm tình Bình An lúc này phức tạp, kháng cự được nên động lòng với Nghiêm Túc, nhưng vì oán hận của kiếp trước nên tại có cách nào thản nhiên đón nhận đoạn tình cảm mới này. ra cũng ràng, nếu tiếp nhận Nghiêm Túc chuyện đối phó với Lê Thiên Thần và Đỗ Hiểu Mị dễ dàng rất nhiều, nhưng nếu làm thế dường như hơi công bằng đối với Nghiêm Túc...

      “Trả lời .” Nghiêm Túc nhìn thấy dáng vẻ do dự của , sắc mặt lại trầm xuống.

      Bình An thôi giãy dụa nữa, để mặc ôm vào ngực, thấp giọng , “Lúc gọi điện thoại cho em, em còn biết Lê Thiên Thần trở về tổng công ty...”

      “Vậy sao lại cùng tới tham gia tiệc tối?” Cảm giác được thuận theo và đón nhận, lại nghe giọng hờn dỗi giống như làm nũng, cơn tức trong lòng của Nghiêm Túc mất hơn phân nửa.

      Ôm ấp của rất ấm áp, hoàn toàn giống như của Lê Thiên Thần. Tuy rằng cảm giác của khi sống chung với Lê Thiên Thần kiếp trước trở nên mơ hồ, nhưng biết, Nghiêm Túc và Lê Thiên Thần giống nhau.

      Có lẽ, cần phải mình đối mặt, cứ để cho Nghiêm Túc giúp cũng có sao, chỉ cần có thể báo thù là được.

      “Khi đó tâm tình tốt nên muốn tham gia tiệc tối, nhưng chi nhánh công ty có chút chuyện, ba em thể đến đó, đành phải để em tham gia thay ông. Khéo làm sao Lê Thiên Thần cũng ở đó, ba em mới bảo em cùng ta.” Bình An tìm trong ngực vị trí thoải mái, ấm ức oán giận, “Em cũng đâu có muốn với ta, ngược lại á, bên người ràng có bạn gợi cảm như nữ thần, còn dám làm mặt lạnh với người ta...” Giọng đầy mùi dấm, ngón tay nhịn được dùng sức đâm đâm vào ngực Nghiêm Túc.

      Nghiêm Túc nghe được lời này của , cảm xúc lập tức trở nên tốt vô cùng, cầm lấy tay hôn cái, hỏi bằng giọng ái muội, “Cho nên, em ghen?”

      “Ghen sao? cũng phải thế sao, cũng tức chết kìa, nhìn thấy em đến cùng với Lê Thiên Thần, ngay cả chuyện với em cũng thèm.” Bình An trừng mắt liếc nhìn , khác gì nữ vương kiêu ngạo hất cao cằm.

      Nghiêm Túc ngượng ngùng thừa nhận lúc ấy trong lòng cũng ghen muốn chết, nghĩ rằng thích Lê Thiên Thần mới cự tuyệt lời mời của , cúi đầu hôn lên môi mấy cái, “Giữa trưa vì sao vui vậy?”

      Ánh mắt Bình An chợt lóe, cúi đầu, cảm xúc lập tức lại hạ xuống. ra còn hơi do dự, bây giờ thừa nhận mình động lòng với Nghiêm Túc, nhưng mà muốn ở bên cạnh hay là hai việc khác nhau.

      ở bên nhau, vậy tất cả ân oán trước kia của liên quan gì đến . Nhưng nếu lựa chọn ở bên , vậy kế hoạch trả thù Lê Thiên Thần và Đỗ Hiểu Mị của thể gạt được , rất khôn khéo và quá lợi hại, với tính cách của Nghiêm Túc, nếu biết việc hận Lê Thiên Thần và Đỗ Hiểu Mị, cho dù có nguyên nhân, cũng giúp đối phó bọn họ. Nhưng hận thù của , muốn tự mình kết thúc.

      A đúng rồi, nếu chọn ở bên , vậy Lê Thiên Thần ngây thơ cho rằng còn có cơ hội trở thành con rể của Phương gia, ba cũng lại tiếp tục thầm tạo cơ hội cho bọn họ, người khác cũng tiếp tục nghĩ lầm Phương Bình An có Lê Thiên Thần sống nổi.

      Quan trọng nhất là thái độ của những người bên thành phố S quan sát dè chừng và có chút kiêng kị đối với Lê Thiên Thần... tiếp tục nương tay mà bị Lê Thiên Thần kiềm chế khắp nơi.

      Tìm đại người đàn ông nào đó làm người của mình, người khác chắc chắn tin, nhưng nếu đối tượng là Nghiêm Túc... Ai hoài nghi? Ai dám hoài nghi?

      Đợi hoài thấy Bình An trả lời, trái tim Nghiêm Túc căng thẳng, nâng mặt lên nghiêm túc nhìn , “Rốt cuộc xảy ra chuyện gì vậy em?”

      Đáy lòng của Bình An có dòng nước ấm chảy xuôi qua, từ trong tim mà nhận định, Nghiêm Túc đối với vô cùng tốt, từ sau khi muốn theo đuổi hề có bất kỳ tin đồn gì với ai, đối với cũng thực bao dung chiều chuộng, người đàn ông như vậy... nếu bỏ qua, có lẽ tìm được người thứ hai.

      “Chỉ là đột nhiên em hiểu được , trong lòng rất khó chịu, hận mình quá ngu dốt mới có thể bị người khác lừa.” chỉ phân nửa , nhưng cảm xúc lại biểu lộ chân .

      hận Lê Thiên Thần và Đỗ Hiểu Mị kiếp trước hại chết ba, mà nếu phải do ngu xuẩn bọn họ làm gì có cơ hội nào để tiếp cận ba đâu? đến cùng đều là tại vô dụng...

      Nghiêm Túc lập tức nghĩ đến trước kia có lời đồn đại rằng mê luyến Lê Thiên Thần, nên nghĩ là Lê Thiên Thần trước đây làm chuyện gì đó có lỗi với , “Đừng buồn, về sau có ở bên cạnh em, còn ai dám khi dễ em?”

      Lê Thiên Thần biết quý trọng ngu xuẩn, nhưng may nhờ ngu xuẩn nên mới khiến cho Bình An hề còn mê luyến nữa, mới có cơ hội có được .

      “Người khác dám khi dễ em, nhưng phải khi dễ em sao?” Có số việc chỉ nên nhắc lướt qua thôi là đủ, thể hết ra, Nghiêm Túc là người rất khôn khéo và sâu sắc, nhiều quá ngược lại làm cho hoài nghi.

      cũng chỉ khi dễ em thôi.” Nghiêm Túc cúi đầu khẽ cười, hôn mặt cái.

      Bình An còn muốn kháng nghị nhưng cảm thấy cổ chợt lạnh, cúi đầu thấy Nghiêm Túc đeo chuỗi vòng cổ kim cương màu lam vào cổ .

      Đây là vòng cổ kim cương “Tình vĩnh cửu” mới mua đây mà?

      “Vòng cổ này phải là muốn tặng cho người sao?” Bình An nhớ tới câu tuyên ngôn ái muội mập mờ kia của , chu môi rầu rĩ vui hỏi.

      Nghiêm Túc nhìn vẻ mặt đáng sinh động của , lòng trở nên mềm mại hẳn, “ phải là tặng cho em sao?”

      “Ai muốn làm người chứ.” Khóe miệng Bình An cong lên, khóe mắt tràn ra ý cười ngọt ngào.

      “Nếu em muốn làm vợ của , cũng vô cùng nguyện ý.” Thanh của Nghiêm Túc ngâm nga ở bên tai .

      Bình An liếc xéo cái, “ vào thôi.”

      Cũng có tháo vòng cổ xuống trả lại cho Nghiêm Túc.
      Last edited by a moderator: 1/9/14
      Bebj91, Nguyên Nguyễn, Tồn Tồn6 others thích bài này.

    6. ^^! Nếu bạn không gửi link bài viết trên Facebook được, hãy sử dụng link trong khung này để chia sẻ bài viết :