1. Quy định post bài trong Khu Edit – Beta – Convert

    Đặt Title theo mẫu [Tên truyện] dấu cách - [Tên tác giả] (Update chương)

    Hình bìa truyện

    Tác giả

    Thể loại

    Số chương

    Nguồn convert (nếu có)

    Tên Editor & Beta

    Nick Facebook, Mail liên lạc

    Đặc biệt: 1 editor ko được mở quá 3 Topic

    Quy định cho editor

    Box Edit – Beta – Convert chỉ đăng những truyện edit, beta, convert của Cung; không đăng truyện sưu tầm của trang khác trong Box.

    Chủ topic chịu trách nhiệm hoàn thành topic, không drop, không ngưng edit quá 1 tuần. Trường hợp không theo tiếp được truyện thì phải báo với Ad hoặc Mod quản lí Box lý do không thể theo tiếp và để BQT tiếp nhận.

    Nếu drop không có lý do sẽ bị phạt theo quy định của cung: Link

    Mỗi topic nên đặt 1 lịch post theo tuần hoặc tháng để member dễ theo dõi. Nếu post 1 tuần 10c sẽ được tặng thêm 100 ruby (liên hệ với quản lý của box để được thưởng)

    Khi hoàn thành nên vào Topic báo danh để được thưởng điểm thêm. Điểm thưởng là gấp 2 lần số điểm được hưởng của cả bộ. Ví dụ:

    Bạn edit 1 bộ 100c nhận được 1000 ruby thì sẽ được thưởng 2000 ruby.

    Quy định Đối với Readers:

    Comt thân thiện, comt nhắc nhở truyện nhẹ nhàng

    Không comt với những lời lẽ quá khích, sử dụng ngôn từ đả kích editor, nhân vật, tác giả...

    Không comt gây war, hối truyện thiếu thiện cảm

    Nếu vi phạm lần đầu nhắc nhở. Lần sau -10ruby\lần

    Không comt thanks (trường hợp muốn thanks editor thì nhấn like để ủng hộ)

    Quản lý box Truyện Edit&Beta:

    lolemcalas, haruka, Hằng Lê, Ngân Nhi

Bình An Trọng Sinh - Dư Phương (Full)

Thảo luận trong 'Hiện Đại Hoàn'

  • ^^! Nếu bạn không gửi link bài viết trên Facebook được, hãy sử dụng link trong khung này để chia sẻ bài viết :
    1. CQH

      CQH ^^!

      Bài viết:
      192
      Được thích:
      41,954
      Chương 165: Tốc độ của tin đồn
      Vĩnh viễn đừng bao giờ hoài nghi tốc độ lan truyền của tin đồn, đặc biệt là ở nơi có nhiều nữ nhân viên chuyên tụ họp với nhau trong thời gian nghỉ trưa để thảo luận đủ các loại đề tài trong Tổng Công Ty.

      Bình An cảm giác lúc mình vừa bước chân vào Phương Thị khí lập tức trở nên rất quái dị, mặc dù ai cũng đều làm việc của người đó, nhưng ánh mắt lại đặt hết người Bình An, những ánh mắt kia, tò mò có, thăm dò có, mà dường như thương hại cũng có.

      Đáy mắt xẹt qua ý cười vui vẻ.

      Dưới cái nhìn chăm chú của mọi người, Bình An thong dong vào thang máy, lúc cửa thang máy khép lại, rốt cuộc nhịn được mà cười toét miệng. ra biết tại sao những người đó lại dùng ánh mắt quái dị như thế để nhìn chứ, đơn giản là vì xì căng đan giữa Lê Thiên Thần và Đỗ Hiểu Mị cặp kè với nhau bị phát . Con bé đáng thương từng đau khổ theo đuổi Lê Thiên Thần giờ rốt cuộc thất bại hoàn toàn, tin này chắc chắc khiến rất nhiều người thầm cảm thấy dễ chịu trong lòng. nàng Phương Bình An này điều kiện quá ưu việt vốn dễ khiến cho người ta đố kỵ rồi, nếu như muốn gì được đó nữa chẳng phải là quá công bằng đấy sao? Bây giờ rốt cuộc xuất người đàn ông cự tuyệt được những điều kiện của , những phụ nữ ghen tỵ với nhất định cảm thấy trời cao cuối cùng cũng biết công bằng lần.

      ra lúc trước phía bên Thành phố S cũng truyền ra tin đồn về Lê Thiên Thần và Đỗ Hiểu Mị, chẳng qua những lúc ở nơi công cộng Lê Thiên Thần luôn giữ khoảng cách với Đỗ Hiểu Mị và công khai thừa nhận quan hệ của bọn họ nên rất nhiều người cũng chỉ đoán già đoán non mà thôi. Bây giờ diễn đàn của công ty xuất hình ảnh thân mật giữa và Đỗ Hiểu Mị, vậy còn cần giải thích gì nữa sao?

      A, đúng vậy, ảnh chụp là do nặc danh đăng lên diễn đàn. Mặc dù làm vậy chẳng phải quang minh chính đại gì, nhưng đối phó với tiểu nhân cần gì dùng phương pháp của quân tử?

      Lúc cửa thang máy mở ra lần nữa, Bình An thu lại nụ cười mặt, ngước mắt lên nhìn thấy Hồng Dịch Vũ đứng đợi.

      Hồng.” Bình An hé miệng cười, nhàng kêu tiếng.

      Hồng Dịch Vũ thấy cũng tỏ vẻ kinh ngạc, khẽ mỉm cười gật đầu chào , “Bình An, em đến rồi à, Chủ Tịch đợi em đấy.”

      Nghe được giọng có chút xa cách của Hồng Dịch Vũ, bất đắc dĩ trong lòng Bình An càng trầm trọng hơn. Từ nửa tháng trước, từ lúc Hồng Mẫn Nhi chỉ hát bài mà thành danh ở Hongkong, trở thành thế hệ ca sĩ thần tượng mới, nổi danh ở cả Hongkong và Đài Loan, Hồng Dịch Vũ còn tỏ ra thân thiết như trước kia nữa.

      Cũng khó trách , bởi chính là người gián tiếp đưa Hồng Mẫn Nhi Hongkong thế mà lại tiết lộ bất kỳ tin tức nào cho Hồng Dịch Vũ, cho đến khi Hồng Mẫn Nhi đột nhiên nổi tiếng khắp nơi, mới biết em mình dối để bước chân vào giới giải trí. Làm người thương em , làm sao có thể tức giận cho được.

      Hồng, còn giận em hả?” Bình An phải là loại người cái gì cũng chôn trong lòng mà chịu ra. Nếu Hồng Dịch Vũ tức giận, vậy cứ ra , trách cứ cũng được, kiểu gì cũng chẳng sao, muốn tình bạn giữa bọn họ bị ảnh hưởng.

      có.” Hồng Dịch Vũ cười thế.

      Bình An than , “Sao lại có, chuyện Mẫn Nhi vào giới giải trí em là người biết sớm nhất, thế mà lại với , phải là người chí cốt, đúng ?”

      Hồng Dịch Vũ nhìn sâu vào mắt Bình An, cười khổ, “Giới giải trí thể tùy tiện mà bước vào, Mẫn Nhi tính tình đơn thuần, sợ nó bị lừa.”

      “Mẫn Nhi đâu còn là đứa trẻ. xem, hình tượng sân khấu của ấy trong sáng, đâu có khoe khoang gợi cảm giống những ca sỹ khác đâu, mà phóng khoáng và chững chạc. Rất nhiều người thích ấy đấy. ra nên nhìn giới giải trí theo góc độ khác đấy ạ.” Bình An .

      “Ngôi sao nào lúc mới ra mà có chung hình tượng như thế?” Hồng Dịch Vũ vẫn thể hiểu được việc em gạt để Hongkong phát triển tài năng.

      nên có lòng tin đối với Mẫn Nhi chứ.” Bình An , “Nếu như ngay cả Hai mà cũng ủng hộ ấy, ấy thương tâm biết chừng nào? Đúng vậy, ngành công nghiệp giải trí rất phức tạp, nhưng nếu có người luôn thường xuyên bên cạnh để nhắc nhở hướng dẫn, Mẫn Nhi lầm đường lạc lối, đúng . phải ai trong ngành giải trí cũng có thể “gần bùn mà chẳng hôi tanh mùi bùn” vậy đâu, Hồng à.”

      Vẻ mặt Hồng Dịch Vũ dịu xuống, dường như hơi dãn ra, Bình An tiếp, “ cũng tức giận Mẫn Nhi lâu rồi, ngay cả ấy gọi điện thoại cũng nhận. Giờ ván đóng thuyền như thế, thay vì tiếp tục phản đối, còn bằng tiếp nhận , về sau còn có thể nhắc nhở ấy.”

      “Em đúng là lưỡi xương, cái gì cũng được.” Hồng Dịch Vũ lắc đầu cười khẽ, ràng là mềm lòng.

      Bình An mệt mỏi cười , “Tại em cũng muốn hai em kéo dài giận dỗi.”

      “Nhanh tìm Chủ Tịch . còn có chuyện phải làm.” Hồng Dịch Vũ cười.

      “Bái bai!” Bình An phất phất tay chào .

      “Đúng rồi!” Bước chân Hồng Dịch Vũ sắp vào thang máy dừng lại, quay đầu nhìn Bình An hơi do dự, “Vậy... Em có nghe chuyện của Lê Thiên Thần và Đỗ Hiểu Mị chưa?”

      Ánh mắt sáng ngời của Bình An lấp lánh rạng rỡ, “Bọn họ là hữu duyên thiên lý năng tương ngộ à nha, em chúc phúc cho bọn họ.”

      Hồng Dịch Vũ cười khẽ, sao lại quên thế nhỉ, bây giờ người trong lòng Bình An là Nghiêm Túc, Lê Thiên Thần và Đỗ Hiểu Mị thành đôi có quan hệ gì tới đâu?

      “Hẹn gặp lại.” vào thang máy, tâm trạng nhõm hẳn .

      Bình An gõ cánh cửa gỗ dày của văn phòng Phương Hữu Lợi, “Ba à.”

      Phương Hữu Lợi ngồi trước bàn làm việc, nhíu mày nhìn chớp mắt màn hình vi tính, ngay cả Bình An vào lúc nào cũng phát giác.

      “Ba à, nhìn cái gì vậy?” Bình An tới sau lưng Phương Hữu Lợi cười hỏi, mắt nhìn về phía màn hình vi tính. ra là bài viết diễn đàn công ty, ảnh của Lê Thiên Thần và Đỗ Hiểu Mị ôm hôn nhau ngoài đường phố, bên dưới có rất nhiều lời bình luận.

      “A, Bình An tới rồi à.” Phương Hữu Lợi sực tỉnh, quay đầu nhìn hóa ra là Bình An, muốn đóng máy tính cũng kịp nữa rồi.

      Bình An ôm bả vai Phương Hữu Lợi, khom người nhìn tấm hình trong máy vi tính, “Chụp cũng tệ nha, trai tài sắc, đúng là đôi trời sinh.”

      Phương Hữu Lợi cau mày nhìn , trầm giọng hỏi, “Con lòng đấy chứ?”

      “Sao lại ạ. Hai người nhau cùng đồng lòng hợp tác, khiến người khác hâm mộ vô cùng nha.” Bình An cười .

      “Con tức giận à?” Phương Hữu Lợi đứng lên, nghiêm túc nhìn Bình An. Ông nhớ lúc trước Bình An cực kỳ thích Lê Thiên Thần, giờ nhìn thấy Lê Thiên Thần cặp kè với khác mà chẳng chút để ý sao?

      Bình An buồn bực , “Tại sao phải quan tâm? Thiên Thần tìm được người ấy thích, con vui còn kịp ấy.”

      Phương Hữu Lợi hừ tiếng, “Đó là bởi vì tại con chỉ nghĩ đến Nghiêm Túc!”

      “Ba, Nghiêm Túc có cái gì tốt đâu?” Bình An quyết định nhân cơ hội này mà thảo luận với ông chút về vấn đề tình cảm của cùng Nghiêm Túc.

      đến giờ rồi, chúng ta tới chỗ bà ngoại thôi.” Phương Hữu Lợi vẫn chịu cùng Bình An thảo luận như cũ.

      Bình An cắn răng, đêm nay còn dài mà, tin bàn luận được với ba.

      Phương Hữu Lợi trước sau gì cũng thể nào chấp nhận việc Bình An qua lại với Nghiêm Túc, cho nên hoàn toàn muốn thảo luận đề tài này. Tự ông cũng biết, nếu như chuyện thẳng thắn với con , ông nhất định mềm lòng. Từ Bình An còn đến giờ, ông chưa bao giờ từ chối bất cứ cầu nào của , đến lúc đó nếu Bình An nước mắt lưng tròng nhìn ông, ông sợ cái gì mình cũng đồng ý.

      Hai cha con ai cũng có tâm riêng, xuống đến dưới lầu, chú Đinh tài xế đứng chờ hai người.

      Sau khi lên xe, Bình An hỏi như bâng quơ, “Ba, nghe thành tích của Thiên Thần ở chi nhánh công ty cũng tốt, ba định khi nào triệu hồi ấy về Tổng Công ty vậy?”

      “Sau hãy !” Nhìn thấy ảnh chụp thân mật của Lê Thiên Thần và Đỗ Hiểu Mị, , phải ông cảm thấy thất vọng. Đỗ Hiểu Mị là phụ nữ rất có dã tâm, hồi trước Hongkong quang minh chính đại muốn dụ hoặc ông. ngờ mới Thành phố S bao lâu mà Lê Thiên Thần cặp kè với ta rồi. biết nên là Đỗ Hiểu Mị rất hấp dẫn với cánh đàn ông hay là nên định lực của Lê Thiên Thần chưa đủ.

      May mà phát sớm, Bình An thích ta cũng đúng, đàn ông mà định lực đủ thể phó thác cả đời.

      Bình An mừng thầm trong bụng, “Ba, ba , Thiên Thần thuận lợi đấu thầu được mảnh đất chính phủ đem bán đấu giá bên Thành phố S kia có phải là ba bỏ trước với chú Đoàn ?”

      Phương Hữu Lợi cười nhạt, “ lâu Ba có liên lạc gì với Đoàn Quan Quần, thành tựu lần này của Lê Thiên Thần chả đáng là bao, tôi luyện chân chính vẫn còn ở phía sau.”

      Mặc dù ông ở Thành phố G nhưng có nghĩa là ông biết chuyện gì diễn ra bên Thành phố S. Tóm lại làm sao Lê Thiên Thần có thể đấu thầu thành công chỉ có bản thân ông mới biết được. Mặc dù ông là người làm ăn, kinh doanh phải có mánh lới của kinh doanh, nhưng đến tác phong làm việc ông vẫn là thích quan minh chính đại hơn.

      Khóe miệng Bình An khẽ nâng lên, có thể cảm nhận ràng ba thất vọng với Lê Thiên Thần, như vậy là đủ rồi. thể tiêm ngay liều thuốc mạnh được, muốn để ba từ từ thấy bộ mặt của hai người kia.

      Đến nhà Viên lão phu nhân, Bình An vui mừng ôm lão phu nhân hôn chụt chụt vài cái.

      Viên lão phu nhân vừa mới quay về hồi tuần trước. Từ sau lần xuất phát thăm Quế Lâm cùng Nghiêm lão phu nhân và nhóm bạn lúc trước, vài bô lão trong nhóm cảm thấy vô cùng hứng thú với non sông đất nước nên liên tiếp thăm rất nhiều địa phương. Nếu huyết áp của Nghiêm lão tiên sinh đột nhiên tăng cao sợ là các cụ còn chưa cảm thấy thỏa mãn.

      “Èo, hôn trét nước miếng đầy mặt bà rồi.” Viên lão phu nhân quở trách nhìn Bình An, “ rửa tay nhanh , chuẩn bị ăn cơm.”

      “Mẹ, mấy hôm trước công việc túi bụi, hôm nay mới đến thăm mẹ được, con áy náy quá.” Phương Hữu Lợi với Viên lão phu nhân.

      sao sao, công việc của con quan trọng hơn.” Viên lão phu nhân khoát tay .

      Bình An đến toilet rửa tay xong, lôi kéo cánh tay Viên lão phu nhân về phía bàn ăn, “Con đói bụng lắm rồi, chúng ta nhanh ăn cơm thôi.”

      vừa ăn cơm vừa ngừng với Viên lão phu nhân tình hình của công ty mình, khuôn mặt nhắn tỏa sáng, thần sắc rạng rỡ, ánh mắt sáng ngời lung linh, tràn đầy ý chí chiến đấu cùng hy vọng đối với tương lai.

      Phương Hữu Lợi cùng Viên lão phu nhân nhìn nhau, trong lòng cùng có cảm khái “con nhà ta lớn rồi”, ngờ cục cưng xíu ban đầu của mình giờ cũng tự mở công ty.

      Vui mừng rất nhiều, nhưng cũng có chút sầu não, nếu mẹ con bé có thể thấy được, chắc hẳn cũng cao hứng.

      “Đừng mải chuyện thế, ăn cơm .” Viên lão phu nhân gắp cho Bình An con tôm bự, “Lần sau nhớ mang bạn trai cháu cùng đến nhé, lâu bà thấy Nghiêm Túc rồi.”

      Phương Hữu Lợi ăn canh, nghe xong lời này của Viên lão phu nhân bỗng nhiên bị sặc chút.

      Bình An vội vàng cầm khăn đưa qua, “Ba, ba sao chứ.”

      sao sao.” Phương Hữu Lợi lắc đầu, nhìn sang Viên lão phu nhân, “Mẹ, mẹ... biết chuyện giữa Bình An và Nghiêm Túc à?”

      “Biết chứ sao , Bình An có gọi điện thoại cho mẹ. Thằng nhóc Nghiêm Túc này cũng tệ đâu, rất xứng đôi với Bình An của chúng ta.” Viên lão phu nhân cười .
      Last edited by a moderator: 23/4/16

    2. CQH

      CQH ^^!

      Bài viết:
      192
      Được thích:
      41,954
      Chương 166: Nhượng bộ bước
      Phương Hữu Lợi hiểu mẹ vợ mình, bà luôn giữ hình tượng kiểm sát trưởng chí công vô tư. Ông luôn nghĩ kiểm sát trưởng là người lúc nào cũng đặt cầu về hành vi và đạo đức đối với người khác cao hơn rất nhiều so với người bình thường, bởi vậy nên khi nghe lão phu nhân Nghiêm Túc tệ, ông có cảm giác mình bị nội thương trầm trọng.

      “Mẹ, mẹ cũng đồng ý cho Bình An qua lại cùng Nghiêm Túc à?” Phương Hữu Lợi cau mày hỏi.

      Viên lão phu nhân biết con rể phản đối chuyện tình cảm giữa Bình An và Nghiêm Túc, hôm nay gọi ông đến ăn cơm cũng là vì muốn khuyên ông chút, “Môn đăng hộ đối có gì là tốt? Hơn nữa, bất kể nhìn từ góc độ nào, Nghiêm Túc đều là rồng trong biển người, là người có thể bảo vệ Bình An thay con, con còn so đo cái gì?”

      Phương Hữu Lợi mấp máy môi, giọng , “ thể phủ nhận Nghiêm Túc là nhân tài thể khinh thường, nhưng... Nghiêm Túc là người đứng đầu Nghiêm Thị, là đối thủ của Phương Thị, cậu ta có tình với Bình An hay còn cần phải đánh giá thêm.”

      “Có bắt con phải lập tức gả Bình An cho thằng bé đâu mà con lo, chúng nó chỉ quan hệ tình cảm thôi mà. Con có thể từ từ quan sát, bằng ánh mắt của con chẳng lẽ nhìn ra được Nghiêm Túc lòng hay giả ý sao?” Viên lão phu nhân cười .

      “Mẹ...” Phương Hữu Lợi bất đắc dĩ thở dài, chẳng lẽ chỉ có mỗi mình ông phản đối việc Bình An qua lại với Nghiêm Túc thôi sao?

      Viên lão phu nhân trừng mắt liếc ông cái, “Cho dù Nghiêm Túc là người đứng đầu Nghiêm Thị sao chứ? Chẳng lẽ con con bây giờ vẫn rất ngây thơ ngu ngốc đấy à? Sao con cứ nghĩ là Bình An bị lừa gạt nhỉ, chừng sau này con con bắt nạt người khác có ấy.”

      Bình An nãy giờ vẫn im lặng ăn cơm, nghe vậy khóe mắt co rút mấy cái, giọng cự nự, “Cháu bà đáng thiện lương xinh đẹp như thế sao có thể bắt nạt người khác chứ?”

      “Hữu Lợi, con thể lúc nào cũng xem Bình An như đứa trẻ chưa trưởng thành mà đối đãi được. Con bé có con đường nó phải tự , có mồ hôi và nước mắt phải tự đổ. Đứa trẻ nào cũng cần phải có lần thất bại mới có thể trưởng thành, con có thể bảo vệ con bé cả đời ư? Tương lai con cũng già, bằng cứ để cho con bé tự lựa chọn cuộc sống của riêng mình, lựa chọn tình của mình. Làm cha mẹ, những gì có thể làm cho con cái cũng chỉ là hướng dẫn chúng lúc ban sơ, và an ủi chúng sau khi chúng té ngã.” Viên lão phu nhân ngữ trọng tình thâm khuyên nhủ.

      Mặt Phương Hữu Lợi lộ vẻ do dự, dường như bị thuyết phục. “Nhưng trước kia Nghiêm Túc xì căng đan ít, bạn cũng thay đổi liên tục, trông có vẻ rất lăng nhăng.”

      “Con hư nghĩ lại quý hơn vàng*! Con bây giờ cũng có ít bạn , nhưng hồi ở cùng với Lệ Hoa, con có làm chuyện gì có lỗi với nó sao?” Viên lão phu nhân cười hỏi.

      (*) Nguyên văn: Lãng tử hồi đầu kim bất hoán.

      “Làm sao có thể!” Phương Hữu Lợi chút nghĩ ngợi trả lời.

      giờ cũng vậy thôi. Con phải tin Bình An, tin con mình chứ. Nếu con bé tin Nghiêm Túc rồi, chúng ta cũng phải tin tưởng con bé mới đúng.” Viên lão phu nhân .

      Phương Hữu Lợi nhìn sâu vào Bình An, nhíu lông mày trầm tư. Chẳng lẽ vì ông có thành kiến nên đối xử với Nghiêm Túc quá mức hà khắc sao? Ông nhớ tới việc Lê Thiên Thần mới Thành phố S lâu có tin đồn dính dấp với Đỗ Hiểu Mị. Cho tới nay, trước mặt ông, biểu của Lê Thiên Thần đều vô cùng ôn hòa khiêm tốn, mặc dù tỏ vẻ quá xum xoe lấy lòng với Bình An nhưng cũng có phát sinh bất kỳ quan hệ mập mờ nào với những phụ nữ khác. Ông vẫn rất coi trọng cậu thanh niên này, cho rằng ta là người thích hợp nhất với Bình An. nghĩ rằng tới cuối cùng ta vẫn làm cho ông thất vọng.

      Cho nên, người có bạn có nghĩa là dễ dàng thay lòng đổi dạ, người từng có rất nhiều bạn cũng phải là lăng nhăng.

      “Ba, từ khi quen biết con, Nghiêm Túc hề truyền ra bất kỳ tai tiếng nào nữa.” Bình An giọng . ra cũng thể chắc chắn liệu Nghiêm Túc có thể toàn tâm toàn ý với hay . Sau khi trọng sinh hiểu được chuyện, đời này có bất cứ cái gì là vĩnh hằng cả, phải chỉ dựa vào Nghiêm Túc mới có thể sống được, cuộc sống của có tình cũng vẫn có thể rực rỡ như cũ. Chẳng qua tại rất thích Nghiêm Túc, mà Nghiêm Túc cũng nên bọn họ mới qua lại với nhau, nhưng chưa bao giờ nghĩ đến biển cạn non mòn cả.

      Chuyện sau này ai mà biết được, tại cứ hưởng thụ và thuận theo tự nhiên mới là tốt nhất.

      “Được rồi, ăn cơm .” Phương Hữu Lợi cầm đũa lên lần nữa, cười đầy chiều với Bình An.

      Đây có phải là... ngầm cho phép qua lại với Nghiêm Túc ? Bình An cùng Viên lão phu nhân trao đổi ánh mắt, trong lòng mừng thầm, đúng là chỉ có bà ngoại mới có thể thuyết phục được ba.

      “Ăn cơm ăn cơm!” Bình An gắp cho hai vị trưởng bối hai con tôm bự.

      “Hừ, mặc dù ba phản đối, nhưng có nghĩa là đồng ý đâu nhé.” Phương Hữu Lợi cố ý nghiêm mặt .

      “Phải quan sát theo dõi chứ, cũng thể để Nghiêm Túc dễ dàng mà ôm mỹ nhân về nhà như vậy được.” Viên lão phu nhân cười .

      Trong lòng Phương Hữu Lợi vẫn còn chút bất an, nhưng còn phản đối mãnh liệt như trước nữa.

      Tối đó sau khi về nhà, Bình An nhắn tin cho Nghiêm Túc, ba phản đối quan hệ của bọn họ nữa. Nghiêm Túc lập tức gọi điện thoại tới, hai người hơn nửa ngày mới cúp máy.

      Bình An hôm nay tâm trạng tốt, giờ chờ xem sau khi Lê Thiên Thần và Đỗ Hiểu Mị thấy ảnh chụp diễn đàn có phản ứng gì.

      Ngày thứ hai, đến chi nhánh công ty Nhã Hòa Hongkong gặp mặt Delise.

      Thường Delise hoàn toàn làm việc tại Hongkong, hiếm lắm mới đến Thành phố G. Sản phẩm của Nhã Hòa mặc dù nổi danh quốc tế, nhưng tại thị trường Thành phố G vẫn chưa được khai thác hoàn toàn. Lần này vừa may Delise tới Thành phố G họp nên Bình An có cơ hội gặp mặt.

      Bởi có hẹn trước, đợi lâu được thư ký dẫn tới văn phòng của Delise. Đây là chi nhánh công ty Nhã Hòa ở Thành phố G, được trang hoàng rất đại và ấm áp khiến người ta vừa vào liền có cảm giác thân mật.

      Cũng giống như văn phòng của Duy An, ở đây sử dụng cách bố trí văn phòng theo gian mở, trong văn phòng của Delise liếc mắt là có thể thấy được tình hình làm việc bên ngoài của toàn bộ nhân viên.

      “Lúc trước có nghe Nghiêm Túc chuẩn bị thành lập công ty, còn tưởng phải chuẩn bị rất lâu, ngờ chuẩn bị tốt hết rồi. Duy An còn chưa có sản phẩm để giới thiệu ra thị trường mà khiến ít người trong nghề cảm thấy có áp lực cạnh tranh rồi đó.” Bởi vì Delise có quan hệ với Nghiêm Túc nên xem Bình An là bạn bè.

      Hôm nay Bình An mặc áo sơ mi lam nhạt, quần dài đen ôm lấy vóc người thon dài cao gầy của , thể khí chất điềm tĩnh bình thản, khiêm tốn cười, “Duy An giống như đứa bé mới chập chững bước chân ra ngoài xã hội, còn cần rất nhiều tôi luyện, càng cần hơn nữa là chỉ dẫn của những người trước mới có thể phát triển được.”

      Delise tự nhiên đan hai tay vào nhau, nghiêng đầu nhìn Bình An, “Đừng Duy An

      mà ngay cả cũng chỉ là đứa trẻ.”

      “Con người ta bất kể tuổi tác và tầng lớp cũng đều hy vọng thành công.” Bình An khẽ mỉm cười, ung dung .

      “Rất nhiều phụ nữ đều cho rằng tìm được người đàn ông ưu tú để kết hôn chính là thành tựu lớn nhất.” Delise cười .

      Bình An gật đầu, “Tôi cảm thấy, tìm được người đàn ông ưu tú để kết hôn, lại có phần nghiệp tốt, mới là mục tiêu lớn nhất của người phụ nữ.”

      Delise cười khẽ, “Bình An, biết , lần đầu tiên nhìn thấy , tôi kinh hãi đến lắp bắp nên lời. Nghiêm Túc chưa từng nhờ tôi giúp chuyện gì, càng bao giờ đặc biệt giới thiệu bất cứ trẻ nào cho tôi biết. Mặc dù ấy nhờ tôi giúp , nhưng ấy vẫn có ý tứ đó. Tôi cho là tôi nhìn thấy thành thục khêu gợi, ngờ là... Có thể làm cho Nghiêm Túc hồi tâm hóa ra lại là còn trẻ như vậy, làm cho tôi cảm thấy thể tin được.

      “Tôi cũng từng nghĩ việc muốn thành lập công ty mỹ phẩm chỉ là chơi cho vui mà thôi, dù sao có Phương Thị và Nghiêm Thị làm chỗ dựa, hoàn toàn cần cố gắng bỏ công bỏ sức làm gì. Nhưng bây giờ tôi còn nghĩ vậy nữa.” Delise chăm chú nhìn Bình An, , lần đầu tiên nhìn thấy Bình An, cũng chẳng coi trọng có xuất thân bất phàm này mấy. Sau vì chú ý đến việc thành lập của Duy An nên mới phát , ra bất kể tuyển dụng hay đàm phán hợp tác gì, Phương Hữu Lợi và Nghiêm Túc cũng hỗ trợ gì nhiều, mà hoàn toàn chỉ dựa vào ấy tự thân cố gắng.

      thể phủ nhận bởi vì có quan hệ của Phương Hữu Lợi và Nghiêm Túc nên có được rất nhiều thuận lợi, nhưng được nuông chiều từ bé có thể làm được tới trình độ này là rất tốt.

      Bình An sớm quen với việc người khác hiểu lầm, cười cười , “Dựa vào chính mình có cảm giác đạt được thành tựu.”

      Delise gật đầu, nhìn thẳng vào mắt Bình An, “Nhưng, biết , phụ nữ mà muốn có được thành công ngang ngửa đàn ông, phải trả giá và hy sinh nhiều hơn nhiều so với đàn ông đấy.”

      Sao biết chuyện đó được? Nhưng tin tưởng, có mất tất có được, “Tôi biết chứ, tôi vẫn hiểu ràng mục tiêu của mình ở nơi nào.”

      “Tốt!” Delise cười cười, “ chút xem, tại muốn thảo luận với tôi cái gì?”

      “Quyền đại lý sản phẩm Nhã Hòa tại Trung Quốc.” Bình An nhìn Delise, giọng bình tĩnh.

      Delise nhíu mày, thời gian Nhã Hòa tiến vào thị trường Trung Quốc còn chưa lâu, tại còn thương lượng để chọn công ty đại diện, cả hai công ty Australia Secret và Tư Tư đều thương nghị với , nhưng mà cảm giác vẫn còn thiếu thiếu cái gì đó nên chưa đáp ứng hợp tác.

      “Duy An liệu có năng lực này sao?” Delise giọng hỏi, giọng cũng có ý xem thường Bình An.

      “Tôi làm cho Duy An có năng lực này.” Bình An tự tin trả lời.

      Delise yên lặng nhìn Bình An lát, “Ba ngày sau, tôi cho câu trả lời thuyết phục.”

      Bình An vui mừng trong lòng, ít ra phải là cự tuyệt ngay, hy vọng có cơ hội, “Được, cám ơn .”

      Ra khỏi Nhã Hòa, Bình An lập tức quay về Duy An. Kỷ Túy Ý và Tống Tiếu Tiếu vội vàng sửa sang lại tư liệu, vừa thấy vào lập tức ngoắc ngoắc kêu Bình An qua.

      soạn gì đó?” Bình An về phía bàn làm việc của họ.

      “Chị Á Lệ kêu chúng tớ tìm tư liệu của các nữ minh tinh, xem có ai phù hợp với hình tượng PSD .” Kỷ Túy Ý .

      Bình An nghi hoặc nhìn bàn làm việc bày đầy các loại tạp chí, “ phải bàn bạc với đại diện của Từ Mạn ư? Sao lại đột nhiên thay đổi chủ ý vậy?”

      “Nghe AM2 cũng đàm phán với Từ Mạn, chị Á Lệ cũng chỉ muốn ngừa ngộ nhỡ.” Tống Tiếu Tiếu .

      “Ai ở AM2 đàm phán cùng Từ Mạn?” Bình An cầm lên quyển tạp chí đăng bài phỏng vấn Từ Mạn.

      Kỷ Túy Ý bĩu môi, “Còn ai ngoài con công kiêu ngạo Cao Tinh kia!”

      A, đúng rồi, Cao Tinh ăn máng khác, qua làm Quản lý nhãn hiệu cao cấp ở AM2. ngờ bọn họ bắt đầu bước vào cạnh tranh nhanh như vậy.

      “Chị Á Lệ trong công ty chứ?” Bình An hỏi.

      “Mới ra ngoài, tới công ty quảng cáo bàn chuyện quảng cáo rồi.” Tống Tiếu Tiếu .

      Bình An nhíu mày suy nghĩ lát, “Đem mấy thứ này vào văn phòng tớ, chúng mình cùng nhau chọn . Đâu cứ gì phải chọn Từ Mạn mới được.”
      Last edited by a moderator: 23/4/16

    3. CQH

      CQH ^^!

      Bài viết:
      192
      Được thích:
      41,954
      Chương 167: Tôi muốn đàm phán trực tiếp với
      Lê Thiên Thần nhìn chằm chằm màn hình máy vi tính, ánh sáng màn hình yếu ớt lúc sáng lúc tối chiếu lên khuôn mặt tuấn tú càng khiến gương mặt nổi bật vẻ tối tăm thâm trầm, đôi môi mím chặt cho thấy cố hết sức để đè nén nỗi tức giận.

      Hôm nay mới đến công ty cảm thấy ngay khí giữa các đồng nghiệp có chút quái dị, đặc biệt là những ánh mắt nhìn về . Mặc dù là Tổng Giám Đốc Công ty chi nhánh, nhưng ra có rất nhiều người trong lòng phục chút nào, đều lén sau lưng là dựa vào đàn bà mới có được địa vị hôm nay, cũng chẳng tỏ ra tôn trọng gì cho lắm. Hôm nay, tia mắt của những người đó khi nhìn càng có vẻ hả hê.

      Nếu lúc Phó Tổng Giám Đốc tới báo cáo công tác với mà trong lời có gai có khi còn biết hóa ra trở thành nam nhân vật chính trong bản tin hành lang của Tổng công ty.

      Tên Phó Tổng Giám Đốc này bởi vì ghen ghét Lê Thiên Thần đoạt vị trí Tổng Giám Đốc của ta nên kéo bè kết phái trong công ty, xúi giục rất nhiều người có thái độ bất mãn với Lê Thiên Thần. Lúc Lê Thiên Thần mới đến, rất nhiều công việc thể triển khai được cũng bởi vì ta.

      Dĩ nhiên, phần lớn cũng bởi vì bọn họ nghe con Chủ Tịch thích Lê Thiên Thần.

      Phương Hữu Lợi và Bình An khẳng định cũng nhìn thấy tấm hình này, họ nghĩ thế nào?

      Nghĩ đến việc Phương Hữu Lợi vì vậy mà đâm ra thất vọng với , Lê Thiên Thần phẫn nộ đập mạnh tay lên mặt bàn.

      Đúng lúc này, Đỗ Hiểu Mị đẩy cửa bước vào, nhìn thấy dáng vẻ nổi giận đùng đùng của nhếch môi cười , “Sao vậy, mới sáng sớm mà phát hỏa đến vậy rồi, ai chọc tức giận thế?”

      Lê Thiên Thần khẽ híp mắt suy tư nhìn Đỗ Hiểu Mị, ánh mắt lộ ra tia hoài nghi.

      “Rốt cuộc có chuyện gì thế?” Đỗ Hiểu Mị đặt ly cà phê tay xuống trước mặt , chuyển mắt nhìn vào màn hình vi tính thấy ảnh chụp ả ta cùng Lê Thiên Thần ôm hôn.

      Ả cười lạnh ra tiếng, “Hèn gì, em sao hôm nay làm lại có cảm giác kỳ quái thế, ra là vì vậy.” Từ trước đến giờ ả luôn khinh thường thèm túm năm tụm ba tám chuyện với những nữ đồng nghiệp khác, nên tại biết ảnh chụp của ả và Lê Thiên Thần bị đăng diễn đàn công ty.

      “Em cảm thấy là ai làm?” Lê Thiên Thần trầm giọng hỏi.

      “Sao em biết được, nhất định là kẻ nào đó thấy vừa mắt.” Đỗ Hiểu Mị chưa bao giờ muốn giấu giếm quan hệ giữa ả và Lê Thiên Thần nên lúc này có thái độ mặc kệ.

      Lê Thiên Thần nhìn thẳng vào ả, “Em có biết là rất có khả năng Phương Hữu Lợi cũng nhìn thấy những tấm hình này hay ?”

      Đỗ Hiểu Mị cười lạnh tiếng, “Thấy sao chứ? lo là lo Phương Bình An cũng thấy được chứ gì?”

      “Nếu Phương Hữu Lợi cho là chúng ta làm ảnh hưởng đến công việc có lợi đối với việc quay về Tổng Công ty của chúng ta trong tương lai.” Lê Thiên Thần quay đầu, sắc mặt trầm xuống, nếu Bình An thấy được ảnh và Đỗ Hiểu Mị ở chung chỗ... nghĩ gì?

      chẳng còn lưu luyến tí nào đối với sao?

      Nhớ lại vẻ mặt cười ngọt ngào của đối với Nghiêm Túc, trong lòng Lê Thiên Thần đau xót.

      Đỗ Hiểu Mị là người hiểu Lê Thiên Thần nhất, người đàn ông này mặc dù dây dưa với ả, cùng ả lên giường, nhưng trong đầu vẫn nhớ Phương Bình An như cũ. vừa muốn làm rể hiền của Phương Hữu Lợi, lại cần hỗ trợ của ả, cho nên mặt vẫn giả bộ là kẻ quân tử ở trước mặt Phương Hữu Lợi, mặt vẫn dịu dàng âu yếm ả, biểu quân tử, làm làm chuyện tiểu nhân.

      muốn về Thành phố G như vậy, rốt cuộc là vì Phương Bình An hay là vì cái gì khác, hẳn trong lòng ràng nhất.” Ả cố nén chịu nỗi thất vọng trong lòng, ả vốn cao ngạo nên muốn thừa nhận ả thế mà thắng được Phương Bình An để chiếm được trái tim của Lê Thiên Thần.

      “Em đừng có lúc nào cũng lôi Bình An vào, ấy bây giờ cùng chỗ với Nghiêm Túc. vì tiền đồ mà suy nghĩ đấy.” Lê Thiên Thần khó chịu .

      Đỗ Hiểu Mị hừ lạnh tiếng, mắt lại nhìn màn hình lần nữa, chân mày cau lại, “Cung cách chụp hình kiểu này rất giống thám tử tư...”

      Lê Thiên Thần nhìn ả, “Em cảm thấy là do ai làm?”

      Đỗ Hiểu Mị quay đầu lại liếc nhìn , cười lạnh hỏi: “Chẳng phải nghi là em đó sao? Cần gì phải hỏi em.”

      biết phải do em làm.” Lê Thiên Thần nhàn nhạt , cho dù hoài nghi ả nhưng đương nhiên thừa nhận vào lúc này.

      “Bất kể là ai giở trò sau lưng, tại chúng ta cũng có thời gian đâu mà thăm dò, cái bây giờ phải làm là lấy được thông số chỉ tiêu!” Đỗ Hiểu Mị nhắc nhở .

      Ả cần gì phải tức giận kẻ nào đăng những tấm hình này lên diễn đàn, dù sao nữa từ lâu ả muốn cho Phương Bình An biết, Lê Thiên Thần là của ả!

      đúng! Nếu như quả có người theo dõi bọn họ, chắc chỉ nhằm vào quan hệ giữa hai người bọn họ , lần trước ả cùng Đoàn Quan Quần gặp mặt... còn có chuyện kia nữa, liệu có thể cũng bị phát luôn hay ?

      Xem ra nên cẩn thận chút mới được!

      ••••••

      Ngày thứ ba sau khi những tấm ảnh thân mật giữa Lê Thiên Thần và Đỗ Hiểu Mị bị đăng lên diễn đàn công ty, Bình An vẫn nhận được điện thoại của Lê Thiên Thần.

      Còn tưởng rằng hết hy vọng, ai ngờ còn có thể mặt dày mà gọi điện thoại cho .

      , đây là hiểu lầm.

      Bình An chỉ cười, chúc mừng và Đỗ Hiểu Mị người có tình thành thân thuộc, chúc bọn họ răng long đầu bạc, sông cạn đá mòn.

      Cuối cùng, Lê Thiên Thần đành thất vọng cúp điện thoại.

      tại, gần như tất cả đều biết Lê Thiên Thần và Đỗ Hiểu Mị là đôi, có tạp chí còn đăng lại tấm hình diễn đàn của bọn họ, nội dung đại khái là thế này: đại tiểu thư Phương Bình An của tập đoàn Phương Thị có trăng quên đèn chuyển tình cảm sang Tổng tài của Nghiêm Thị, mộng đẹp làm rể hiền của Lê Thiên Thần bị vỡ tan nên quay sang trợ lý hấp dẫn...

      Mặc kệ kiểu gì cũng đều tốt cả, người nào để ý chuyện ai truyền ra những tấm hình kia, cũng chẳng còn ai ghép Phương Bình An và Lê Thiên Thần thành đôi nữa, chuyện này đối với Bình An mà mới là đạt được mục đích.

      tại, chuyện làm phiền lòng chính là cuối cùng nên chọn ai làm người phát ngôn cho kem dưỡng ẩm của PSD đây.

      Hàn Á Lệ còn chưa muốn buông tha ý niệm chọn Từ Mạn làm người phát ngôn, dĩ nhiên Cao Tinh cũng đàm phán hợp tác cùng Từ Mạn, nhưng thái độ của Từ Mạn vẫn mập mờ tóm lại ấy muốn làm người phát ngôn của bên nào.

      “... Ngôi sao đúng là ngôi sao nhỉ, tính tình quái dị.” Kỷ Túy Ý bĩu môi, chẳng còn hảo cảm với Từ Mạn như lúc đầu.

      Vốn dĩ và Tống Tiếu Tiếu đều rất ủng hộ Từ Mạn, hễ bộ phim nào có ấy đóng đều muốn xem cho bằng được.

      Tống Tiếu Tiếu chống tay lên cằm, nghi hoặc , “Sao tớ có cảm giác Từ Mạn làm như vậy là tầm thường đâu, ấy giống như cũng hăm hở hợp tác với Tư Tư cho lắm, chứ nếu sớm đặt ra điều kiện rồi.”

      “Rốt cuộc ấy muốn gì nhỉ?” Kỷ Túy Ý kiên nhẫn hỏi, Từ Mạn này cứ làm như phim truyền hình kéo dài lê thê, muốn làm cứ trực tiếp ra điều kiện , cần gì phải giả vờ thần thần bí bí như vậy.

      ấy muốn gì ấy à, biết rất nhanh thôi.” Bình An chỉ chỉ ngoài cửa, Hàn Á Lệ vừa ra ngoài gặp mặt quản lý của Từ Mạn trở lại.

      “Chị Á Lệ, thế nào rồi?” Kỷ Túy Ý đứng lên về phía Hàn Á Lệ.

      Hàn Á Lệ vỗ vỗ vai , suy tư nhìn nhìn Bình An.

      Bình An cười hỏi chị, “Thảo luận thế nào rồi?”

      “Từ Mạn muốn tự mình đàm phán với em.” Hàn Á Lệ nhíu mày . Chị cảm thấy rất kỳ quái, hai bên bàn chuyện hợp tác lâu như vậy rồi mà tới bây giờ Từ Mạn đều ra mặt, lần này lại đưa ra cầu tự mình đàm phán trực tiếp với Bình An biết là có toan tính gì.

      ta muốn cái gì ấy nhỉ, chẳng lẽ kết quả cũng giống đàm phán với chị sao?” Kỷ Túy Ý buồn bực .

      “Sợ là có ý tốt ấy chứ,” Tống Tiếu Tiếu nhìn Bình An, “Trước đây Từ Mạn cũng là người phát ngôn cho Nghiêm Thị, nghe lúc đó ấy ân cần hiến dâng với Nghiêm Túc vô cùng. Bình An, chừng là muốn nhằm vào cậu đấy.”

      Bình An cười cười, “Tớ cũng muốn biết tóm lại ấy muốn gì.” Nhìn về phía Hàn Á Lệ, “ ấy muốn gặp em lúc nào?”

      “Gần đây ấy tham gia hoạt động dày đặc ở Thành phố G, tối nay mới có thể dành ra chút thời gian.” Hàn Á Lệ nghiến răng nghiến lợi mà trả lời, mất hết kiên nhẫn đối với những trò đùa bỡn kiểu ngôi sao của Từ Mạn.

      “Vậy tối nay , hẹn gặp ở Khách sạn Bạch Vân nhé.” Bình An .

      “Chúng tớ nữa.” Tống Tiếu Tiếu và Kỷ Túy Ý đồng thời mở miệng, các cũng rất muốn gặp chút cái Từ Mạn mới làm diễn viên bao lâu giở thói kiêu căng ngôi sao này, lúc cần thiết, các châm chọc mấy câu.

      Bình An , “Chờ chút, sợ lúc đó lại làm ấy hiểu lầm chúng ta vô cùng trân trọng ấy hay.”

      Kỷ Túy Ý suy nghĩ chút, cũng đúng, cần gì phải nhiều người như vậy, tránh cho ta nghĩ rằng bọn họ cố ý đến tiếp kiến ta như nữ hoàng.

      Bảy giờ tối, Bình An mặc bộ thường phục cùng Hàn Á Lệ tới địa điểm hẹn trước, Từ Mạn và người đại diện còn chưa tới.

      trễ hơn 10 phút rồi, ta tính ra oai phủ đầu đấy à?” Hàn Á Lệ sầm mặt, cầm điện thoại di động lên.

      Bình An ung dung tự tại uống trà, “Ngôi sao lớn có vẻ khó phục vụ nhỉ.”

      Hàn Á Lệ , “Tuy rằng hình tượng của ta có vẻ thích hợp, nhưng hễ hợp tác cũng nên có chút thành ý chứ. Với kiểu thái độ này của ta, chị cảm thấy thích hợp với công ty chúng ta đâu.”

      Từ Mạn mặc bộ váy dài chấm gót gợi cảm, cằm kiêu căng hất cao mang khí thế của kẻ hạc trong bầy gà. Trong nhà hàng có người nhận ra , bàn tán nho với nhau.

      Cũng may nơi này là khách sạn cao cấp 5 sao, có thể tới nơi đây dùng cơm đều là những người có thân phận và rèn luyện tốt, đối với xuất của Từ Mạn cũng chỉ là nghị luận mấy câu rồi thôi.
      Last edited by a moderator: 23/4/16

    4. CQH

      CQH ^^!

      Bài viết:
      192
      Được thích:
      41,954
      Chương 168: Ngạo mạn
      Bước chân Từ Mạn thong dong tao nhã như thảm đỏ, cằm nâng lên đón nhận ánh nhìn chăm chú của những người khác trong phòng ăn, tầm mắt phiêu đãng dừng lại mặt Bình An, tia ghen tỵ xẹt qua trong đó.

      Từ, chị Lucy.” Chị Lucy là người đại diện của Từ Mạn, cũng là đại diện nổi tiếng trong giới giải trí, dưới trướng chị có rất nhiều nghệ sĩ nổi danh.

      Phương, Hàn, xin lỗi, chúng tôi tới trễ.” Thanh của Từ Mạn hơi có vẻ trầm thấp mang theo điệu khêu gợi, chẳng qua lúc ta lời xin lỗi này giọng lại chứa bao nhiêu thành ý.

      sao, chúng tôi cũng chờ chưa lâu.” Bình An cười cười, mời hai người ngồi xuống.

      Lucy giải thích nguyên nhân khiến họ đến trễ, “... quen đường ở Thành phố G lắm nên nhầm mới kéo dài thời gian như vậy.”

      Từ Mạn nhàn nhạt mở miệng, “Lúc trước mỗi lần đến Thành phố G đều có Nghiêm Túc phái người tới đón chúng tôi, lần này tự chúng tôi lái xe nên lạc đường cũng phải thôi.”

      Bình An nhàng nhướn đôi mày thanh tú lên, cười , “Vậy lần sau hẳn Từ nên tìm tài xế ở Thành phố G rồi.”

      Lucy nở nụ cười tươi, “Đúng là phải tìm tài xế quen thuộc đường nước bước tại Thành phố G mới được. Dù sao sau này Từ Mạn phải thường xuyên lui tới nơi này để tham gia hoạt động tuyên truyền mà.”

      Mặc dù Hàn Á Lệ còn cảm tình với Từ Mạn nhưng cũng muốn đắc tội với người có chỗ đứng nhất định trong giới giải trí như chị Lucy, nên thể làm gì khác hơn là đè nén nỗi khó chịu trong lòng, cười với Từ Mạn, “Hay chúng ta chọn món ăn trước nhé?”

      Từ Mạn ngạo mạn gật gật đầu.

      Trong lúc dùng cơm, Bình An mở miệng chuyện cùng Từ Mạn nữa. Hàn Á Lệ thấy Bình An im lặng cũng bắt chước tuân theo lễ nghi bàn cơm mà cũng mở miệng thêm câu nào. Lucy vốn muốn thử thay đổi khí, bởi chị và Từ Mạn giống nhau, Từ Mạn cố ý muốn đối địch với Bình An, còn chị lại đứng phương diện lợi ích mà suy nghĩ. Tư Tư và Duy An đưa ra điều kiện hợp tác tương xứng nhau, chị muốn thử xem liệu có thể kích cho Duy An nâng cao điều kiện lên chút hay . Bởi vì bất kể nhìn từ phương diện nào, tiền đồ phát triển của Duy An có thực lực hơn Tư Tư rất nhiều.

      (Editor: Đoạn này sao lại thành Công ty Tư Tư rồi, mấy chương trước Cao Tinh sang AM2 mà, Tư Tư là Cty cũ. Chắc tác giả nhầm lẫn nhỉ, nhầm suốt tới cuối cùng luôn.)

      Đáng tiếc ai đáp lại lời chị, khí vẫn quỷ dị như cũ.

      Lucy khỏi cảm thấy bất mãn đối với biểu lần này của Từ Mạn, nghệ sĩ là người của công chúng, sao có thể cư xử tùy tiện theo cảm tính được?

      Mãi đến lúc dùng cơm xong, sau khi phục vụ dọn hết chén bát bàn, họ mới bắt đầu bàn chuyện hợp tác. Nhưng rồi cũng chỉ có Hàn Á Lệ và chị Lucy chuyện, Bình An chỉ mỉm cười lắng nghe, thỉnh thoảng bày tỏ vài ý kiến mà thôi.

      Từ Mạn trưng sắc mặt nghiêm nghị suốt cả buổi tối, mang vẻ địch ý khó hiểu đối với Bình An.

      “Hàn tiểu thư, chắc cũng hiểu lực ảnh hưởng tại của Từ Mạn. Nếu ấy làm người phát ngôn sản phẩm của quý vị, như vậy trong thời gian làm người phát ngôn, ấy thể dùng mỹ phẩm nhãn hiệu khác trong các trường hợp giao tế công khai được. Việc này đối với công ty của các vị mà tuyên truyền rất tốt. với các vị, tại chỉ có công ty quý vị là đàm phán mời Từ Mạn làm người phát ngôn, chúng tôi cũng hy vọng có thể lựa chọn bên ưu tú.” Lucy cười với Hàn Á Lệ.

      Hàn Á Lệ tứ lạng bạt thiên cân trả lời, “ Từ là ngôi sao điện ảnh và truyền hình nổi tiếng trong nước, khi trở thành người phát ngôn của sản phẩm danh tiếng nhất định nâng cao nổi tiếng của ấy hơn nữa.”

      Từ Mạn kiêu căng quét mắt nhìn Hàn Á Lệ, “Nếu phải vì đánh giá cao danh tiếng của tôi, sao các có thể tìm tôi làm người phát ngôn chứ?”

      “Như vậy, Từ có ý kiến gì đối với các điều kiện hợp tác của chúng tôi chăng?” Hàn Á Lệ khách sáo cười hỏi, ấn tượng với Từ Mạn rơi thẳng xuống vực.

      “Điều kiện chúng ta vẫn có thể bàn lại.” Lucy liếc mắt cảnh cáo Từ Mạn cái, đường với ta rồi, đừng nhanh miệng mà gây thù hằn với Phương Bình An làm gì, bọn họ đắc tội nổi người đứng sau đâu.

      tại giá trị bản thân tôi trăm triệu, hơn nữa lại thường xuyên tham gia hoạt động khắp nơi, thời gian rất chặt chẽ. Hy vọng quý công ty có thể cho tôi tự do sắp xếp thời gian.” Từ Mạn hoàn toàn mặc kệ cảnh cáo của Lucy, ngạo mạn mà khiêu khích nhìn Bình An.

      Duy An đề nghị phí phát ngôn cho Từ Mạn là ba chục triệu, đây là phí phát ngôn cho nữ minh tinh tên tuổi rồi.

      Về phần Từ Mạn giá trị ta giờ là mấy trăm triệu, hình như đó là giá quay cho cả series phim truyền hình cộng lại, hơn nữa cũng có ai chứng thực con số đó cả, chẳng qua là được truyền thông lăng xê lên mà thôi.

      Bình An mỉm cười nhìn Từ Mạn, nàng này hoàn toàn có thành ý hợp tác với các , với tính tình như vậy, cho dù có nhận lời làm người phát ngôn của PSD chăng nữa cũng sợ là thể vì công ty bọn mà phát huy hết khả năng để có lực thu hút tốt.

      Lucy vừa nghe Từ Mạn như vậy liền lập tức bổ sung, “Về phương diện phí phát ngôn chúng ta có thể thương lượng tiếp.”

      Mặt Hàn Á Lệ tỏ ra lạnh lùng, “Dường như Từ vô cùng tự tin với chính mình nhỉ.”

      Từ Mạn cũng thèm liếc mắt nhìn Hàn Á Lệ lấy cái, ta chỉ chằm chằm nhìn vào Bình An, cảm thấy vô cũng phẫn nộ đối với thái độ thản nhiên thong dong cười của . Con xấu xí này dựa vào cái gì mà dám dùng cái ánh mắt xem kịch vui này mà nhìn ? Ỷ mình có ba và bạn trai làm chỗ dựa nên mới có tiền mở công ty con con thôi chứ ngon lành gì, chút bản lãnh cũng có, chính là loại thiên kim đại tiểu thư mà ghét nhất, “Đương nhiên tôi có lòng tin vào bản thân rồi, chỉ biết Phương có lòng tin vào chính mình thôi. Duy An vừa mới thành lập, nếu có tuyên truyền và danh tiếng đầy đủ chỉ sợ cũng duy trì được bao lâu.”

      “Đa tạ Từ quan tâm.” Bình An cười gật đầu, thái độ tốt nhất để cư xử với kẻ địch phải là đối chọi gay gắt, mà là giữ vững nét tươi cười, làm cho đối phương vĩnh viễn biết mình suy nghĩ gì.

      Từ Mạn khẽ hừ tiếng, nghiến răng mỉa mai, “Bất quá Phương chắc cũng cần phải lo lắng chuyện công ty chống đỡ nổi đâu nhỉ, chẳng phải còn có ba để dựa dẫm vào đó sao? A, chừng mở công ty cũng cần dựa vào ba , mà là dụ dỗ đàn ông xài tiền như rác làm dùm cho đấy thôi.”

      Hàn Á Lệ căm tức nhìn Từ Mạn, thấp giọng cảnh cáo, “ Từ, xin tôn trọng người khác chút.”

      “Chẳng lẽ tôi sai à?” Từ Mạn cao giọng trả lời.

      Thanh của ta lập tức rước lấy ít cái nhìn chăm chú của mọi người, Lucy căng thẳng trong lòng, đá chân ta cái dưới gầm bàn.

      Bình An nhìn Từ Mạn, chân mày vốn hơi giãn ra giờ nhướn lên chút, vẻ mặt bình tĩnh, “Xem ra Từ rất quan tâm đến Duy An, xin yên tâm, chúng tôi để thất vọng.”

      Từ Mạn nghĩ đến việc Nghiêm Túc từng vì con xấu xí miệng còn hôi sữa này mà làm như hề thấy ta tồn tại, ngực liền bị nỗi tức giận làm cho khó chịu đến cực điểm, gương mặt xinh đẹp cũng biến thành dữ tợn, “ bớt đắc ý , cho là Nghiêm Túc coi trọng cái thứ xấu xí như đấy à?”

      “Vậy chắc phải tự đến hỏi ấy, tại sao ảnh hậu xinh đẹp động lòng người như ấy cần, lại theo đuổi kẻ quái dị như tôi, chẳng lẽ là...” Bình An hơi ngừng lại, hài lòng nhìn sắc mặc Từ Mạn nhanh chóng trở nên vặn vẹo, “Chẳng lẽ là ấy có hứng thú đối với các bà , mà thích trẻ tuổi đáng kiểu Lolita hơn chăng?”

      Hàn Á Lệ thiếu chút nữa nhịn được mà phì cười ra tiếng, Bình An này, tài nghệ giết người gươm đao là vừa độc lại vừa tuyệt luân.

      Từ Mạn giận đến hai má giật bần bật, thanh phát run, “ tôi là bà ?”

      Bình An nhún vai, như vậy à?

      Lucy muốn ôm trán thở dài, chị cười gượng với Bình An, “ Phương, bằng chúng ta quay lại chuyện công việc thôi.”

      “Các người đừng mơ tưởng tôi làm người phát ngôn cho Duy An.” Từ Mạn cự tuyệt thẳng thừng, đứng phắt lên kêu Lucy, “Chúng ta , còn phải gặp Cao Tinh nữa đấy.”

      Bình An cười cười, “Lần này hợp tác thành công cũng cần lo đâu chị Lucy, chúng ta còn có cơ hội hợp tác lần sau.”

      có cơ hội hợp tác lần sau với Từ Mạn, mà là với Lucy. cách khác, Duy An còn có khả năng hợp tác cùng ngôi sao khác dưới trướng Lucy. Điều này làm cho Lucy khá yên tâm, chị cười đưa tay ra bắt tay với Bình An, “ có lỗi quá, tôi cũng mong chúng ta có thể có cơ hội hợp tác sau này.”

      Từ Mạn xoay người ngay, Lucy giận tái mặt, gật đầu chào Bình An và Hàn Á Lệ rồi mới theo sau.

      Hàn Á Lệ nhìn bóng lưng ngạo mạn của Từ Mạn, lắc đầu với Bình An, “Giới giải trí thiên biến vạn hóa , có thể trong đêm liền trở nên nổi tiếng rồi cũng có ngày lập tức mất giá trị thôi. Từ Mạn quá ngạo mạn, đắc tội với ít người có địa vị, chỉ dựa vào thích của người hâm mộ đủ.”

      ta chỉ ở trước mặt chúng ta mới lộ ra sắc mặt này, chứ ở trước mặt người khác chưa chắc đâu, vẫn là siêu sao thập phần thân thiện đấy.” Bình An cười .

      “Hồi đầu chị cho là ta cố ý ra vẻ nhằm nâng cao giá trị bản thân nên mới chịu ký hợp đồng cùng Duy An, ngờ hóa ra ta coi em là tình địch. Nếu biết sớm chị để cho em ra tay, a, đúng, phải mời Nghiêm Túc ra tay, nhất định là mọi êm xuôi.” Vẻ mặt Hàn Á Lệ ra vẻ trịnh trọng vô cùng, nhưng lời lại ràng trêu ghẹo Bình An.

      Bình An giận dỗi liếc mắt nhìn chị, “Vậy bây giờ chị có muốn nhờ Nghiêm Túc ‘thỉnh’ Từ Mạn về đây ?”

      Hàn Á Lệ nghiêm túc , “Vậy cần, miễn cho cõng rắn cắn gà nhà, đến lúc đó có khi em lại trách ngược chị ấy chứ.”

      “Tuyệt đối trách chị!” Bình An khẽ cười .

      “Cũng trễ rồi, mình về thôi.” Hàn Á Lệ đùa nữa, nếu người phát ngôn là Từ Mạn, vậy phải nhanh chóng tìm cho ra người phát ngôn khác.

      Hai người sóng vai ra khỏi khách sạn, nhìn trời đêm lấp lánh ngàn ánh sao, Bình An khẽ hỏi Hàn Á Lệ, “Chị thấy Hồng Mẫn Nhi thế nào?”

      Hàn Á Lệ hơi ngẩn ra, “Hồng Mẫn Nhi, ngôi sao mới nổi gần đây ấy hả? Vừa ra mắt nên hình tượng vẫn rất tốt, tạm thời chưa có truyền ra tin tức tiêu cực nào, em muốn ấy làm người phát ngôn của PSD à?”

      “Em chỉ cung cấp thí sinh, người quyết định vẫn là chị.” Bình An .

      “Để chị về nghiên cứu chút.” Hàn Á Lệ gật đầu.

      Tạm biệt Hàn Á Lệ, Bình An lái xe đến nhà Nghiêm Túc. Kể từ khi Phương Hữu Lợi ngầm thừa nhận quan hệ của hai người, họ còn chưa có gặp mặt nhau.

      lấy chìa khóa từ trong túi ra, cái này do Nghiêm Túc đưa cho sau khi đến nơi này lần trước. cần cũng biết điều này đại biểu cho ý gì.

      Phòng khách còn mở đèn sáng trưng, giai điệu dương cầm nhàng êm ái như nước nhưng lại có ai thưởng thức. thả túi xách lên bàn, quay sang thấy thư phòng có ánh đèn xuyên qua khe cửa lọt ra ngoài.

      Cửa khóa, Bình An nhàng đẩy ra, sao cũng chẳng có ai thế này? Máy điều hòa vẫn còn mở mà.

      Ủa kỳ vậy? Tưởng rằng Nghiêm Túc đâu đó trong thư phòng, tò mò vào, “Nghiêm Túc?”

      Đột nhiên lưng có gì đó áp vào ấm, còn chưa kịp phản ứng bị kéo vào vòng ôm ấm áp, “ đây.” Thanh trầm thấp mang ý cười vang lên bên tai , nụ hôn êm ái theo thanh rơi vào .

      Bình An xoay người lại trong vòng tay , đôi tay khoác lên vai , tươi cười như hoa, “Tưởng tối nay có xã giao gì chứ, hóa ra là ở nhà à.”

      Nghiêm Túc cúi đầu, môi ấm áp dán lên môi , đầu lưỡi nhàng mô phỏng hình dáng môi , thanh khàn khàn gợi cảm, “Nếu có ở nhà, sao gặp được em như lúc này chứ.”
      Last edited by a moderator: 23/4/16

    5. CQH

      CQH ^^!

      Bài viết:
      192
      Được thích:
      41,954
      Chương 169: Có khả năng bị cua đồng ăn thịt
      Mùi vị người rất đặc biệt, hơi thở ấm áp, Bình An tham luyến chui sát vào lòng , đôi tay ôm siết chặt.

      Nghiêm Túc ôm lên giống như ôm đứa bé, tới ghế salon góc kia của thư phòng ngồi xuống rồi đặt ngồi đùi , tay tùy ý đặt eo còn tay khác tự nhiên tiến vào bên trong quần áo của , ngón tay thô ráp nhàng vuốt ve tấm lưng trơn mềm của , khóe mắt khẽ nâng lên hàm chứa nụ cười dịu dàng mơ hồ, ánh mắt như phát sáng cộng với mấy phần lười biếng mị hoặc, thanh trầm thấp mà kéo dài, “ phải ăn cơm cùng Từ Mạn à, sao về nhanh vậy?”

      Hôm nay có nhắn tin với gặp và thảo luận với Từ Mạn việc làm người phát ngôn, cho nên khước từ cuộc hẹn của bọn họ.

      “Cơm nước xong rồi nên mới tới tìm .” Ngón tay Bình An đâm đâm vào bắp đùi , nghĩ tới việc đến giờ mà Từ Mạn vẫn còn nhìn như hổ đói rình mồi, như vậy rất có khả năng còn có những người phụ nữ khác luôn thèm thuồng người đàn ông này, trong lòng lúc này biết là tự hào hay là ghen nữa, nhưng cứ cảm thấy tất cả đều là tại , ai bảo đào hoa thế làm gì.

      “Xem ra buổi thảo luận được vui vẻ ha.” Nghiêm Túc bắt được tay của , từ bắp đùi trở lên đến bụng dưới đều chứa những điểm mấu chốt của đàn ông, nên khinh thường mà khiêu khích thế được.

      Bình An híp mắt cười hì hì, “Cũng hẳn là vui, chẳng qua em cảm giác hình như Từ Mạn vẫn còn nhớ thương , kiểu tình cũ khó quên ấy mà.”

      Nghiêm Túc ngửi ngửi người mấy cái, “ ngửi thấy mùi dấm chua phải.”

      “Người mới chua ấy.” Bình An nhéo nhéo hai bên má , “Đây mới là người đầu tiên thôi đó, về sau biết còn phải đối phó với bao nhiêu người tình cũ của nữa đây. đúng là trăng hoa quá chừng.”

      “Nếu em để cho gặp được sớm chút, cần gì phải chấp nhận những phụ nữ kia?” Nghiêm Túc cười nửa đùa nửa . ra cũng có nhiều phụ nữ như báo chí đồn thổi, phóng viên lúc nào cũng khoái đưa tin giật gân, cứ hễ đứng cùng với phụ nữ nào y như rằng họ có thể bịa ra đống tin đồn lâm ly bi thiết.

      Có đôi khi là do nhu cầu sinh lý, có lúc chỉ là tham dự các loại lễ tiệc, chưa từng dụng tâm tại sao lại gọi là trăng hoa?

      Bình An cắn cằm cái, “Em mặc kệ , về sau hễ tình nhân cũ nào của tìm tới cửa em hạ thủ lưu tình đâu đó.”

      Bàn tay đặt eo từ từ chui vào vạt áo , đầu ngón tay vẽ vài vòng vùng bụng bằng phẳng rồi chậm rãi vuốt ve hướng lên ...

      “Đừng có lộn xộn, nam nữ thụ thụ bất thân đó nha.” Bình An đè lại bàn tay yên phận của , cười lên khanh khách vì sợ nhột.

      Nghiêm Túc nghe vậy, môi dán vào vành tai cười khẽ, “Nam nữ thụ thụ bất thân hử?”

      “Đương nhiên rồi, khi còn bé mẹ dặn phải tránh xa người xấu.” Bình An ngã dựa trong lòng , tay chân luống cuống muốn kéo ma trảo chọc nhột người ra.

      “Người xấu?” Nghiêm Túc giữ chặt hông , đè xuống ghế sa lon, đầu gối tách hai chân ra, “Bảo bối, hôm nay để em thêm kiến thức cái gì gọi là người xấu.”

      xong, tay bắt lấy hai cổ tay của cố định đỉnh đầu, tay khác gãi vào vùng nhạy cảm eo.

      Bình An thét chói tai ra tiếng, “Đồ quỷ! Nhột quá...”

      uốn éo người muốn thoát khỏi kiềm chế của Nghiêm Túc, nhưng bất đắc dĩ sức lực bằng người, bị chọc ghẹo đến chảy cả nước mắt, quần áo người cũng nhăn nhúm y như cải muối.

      Cho đến khi thở hết nổi cầu xin tha thứ, Nghiêm Túc mới thả ra, nhưng vẫn nằm đè người như trước, liếm nước mắt vì cười mà ứa ra khóe mắt , “Còn thụ thụ bất thân nữa ?”

      , em ngày nào cũng cho thân.” Gương mặt Bình An ửng hồng, thở hổn hển cho khí vào phổi.

      “Còn tránh xa người xấu?” Thanh của Nghiêm Túc khàn khàn mê người, trong mắt mang theo ý cười chiều.

      Bình An oa tiếng, ôm chặt lấy cổ , “ tốt nhất, xấu chút nào.”

      Nghiêm Túc hài lòng nở nụ cười. Lúc muốn đứng dậy, vừa hạ mắt xuống nhìn hô hấp của trong nháy mắt ngừng lại, tầm mắt giao nhau ở trước ngực . Vì mới vặn vẹo giãy giụa nên nút áo trước ngực bị bung ra, lộ ra áo lót lụa viền ren đen, khéo léo xinh đẹp gợi cảm đều rơi vào trong mắt .

      Cảm thấy thân thể đột nhiên biến hóa, mặt Bình An càng đỏ hơn, giọng léo nhéo, “Em muốn đứng dậy, nặng quá.”

      Ánh mắt từ từ tối xuống, như hồ nước sâu thẳm trầm tĩnh đột nhiên nổi lên hai luồng chảy xiết, hô hấp dần dần trở nặng nề. Trong lòng Bình An căng thẳng, tim đập thình thịch, cảm giác được Nghiêm Túc bỗng trở nên nguy hiểm giống thường ngày.

      “Nghiêm Túc...” giọng kêu tên .

      cúi đầu, nuốt lời vào trong miệng, đầu lưỡi linh hoạt trượt vào trong miệng thơm mùi đàn hương của tỉ mỉ nhấm nháp hương vị ngọt ngào, lúc bắt đầu chỉ là chiếc hôn dịu dàng phớt, đến cuối cùng là vội vàng cường ngạnh.

      Bình An tránh đôi môi , từ từ buông lỏng tay chống đỡ trước ngực , đáp lại nụ hôn của .

      Như cảm giác được buông xuôi, Nghiêm Túc cho đó là ngầm cho phép, ngón tay còn nghe theo điều khiển của lý trí cởi bỏ nút áo người ra, kéo quần áo xuống.

      Bình An kêu lên tiếng hoảng hốt, muốn bảo vệ cảnh sắc trước ngực.

      Mắt Nghiêm Túc rừng rực, đưa tay lôi khuôn ngực mềm mại ra khỏi nội y bao bọc, đầu ngón tay thô ráp nhàng trêu chọc đỉnh hồng nhạt phía .

      Dòng điện tê dại lan từ điểm hồng nhạt tràn đến tứ chi xương cốt, Bình An cắn môi rên rỉ tiếng.

      ngẩng đầu hạ xuống hôn môi , ngón tay hơi tăng thêm lực, vuốt ve xoa nắn hai luồng trắng nõn đẫy đà thành đủ loại hình dáng khác nhau. Theo tiếng thở hổn hển kiều của , nụ hôn ẩm ướt nóng cháy của tỉ mỉ hôn lên xương quai xanh trắng nõn mềm mại, bị da thịt mềm nhẵn của hấp dẫn đến cầm giữ được nên càng dùng sức mút ra nhiều dấu ấn đỏ hồng.

      “Đau...” Màu mắt Bình An lúc này mị như tơ, phần da thịt trơn bóng lộ ra phiếm màu hồng nhạt quyến rũ.

      bảy tám tháng qua hề chạm đến phụ nữ, lúc này muốn mạnh mẽ tiến vào trong thân thể , cảm thụ vẻ đẹp ngọt ngào của .

      Nhưng muốn dùng phương thức tốt nhất để thương , để trở thành người phụ nữ của .

      Thân thể nóng hổi căng cứng, nơi nào đó kích động chọc vào giữa hai chân . Bình An cảm thấy bụng có cảm giác trống rỗng giải thích được, ham muốn chôn sâu bị Nghiêm Túc khiêu khích dẫn lộ ra ngoài.

      “Bình An...” cắn vành tai , há miệng thở gấp, tay dao động vuốt ve người điểm nào chỗ đó dường như đều bốc hỏa.

      ôm thắt lưng của , còn có thể ra lời.

      Ngón tay linh hoạt của dễ dàng tháo chiếc thắt lưng màu trắng của . Khi còn chưa kịp ngăn cản, tay chui vào vùng mẫn cảm của , véo lấy hoa tâm, chọc cho run rẩy hồi.

      Lúc này Nghiêm Túc cũng chịu đựng căng thẳng đến cực điểm rồi, muốn cởi bỏ những quần áo trói buộc người mình điện thoại di động trong túi của Bình An đột nhiên vang lên giọng Phương Hữu Lợi “Bình An, nghe điện thoại. Bình An, nghe điện thoại...”

      囧... Đây là tiếng chuông đặc biệt Bình An cài riêng cho Phương Hữu Lợi, thu giọng của Phương Hữu Lợi lại mà thành.

      Nghiêm Túc nhìn vẻ mặt quẫn bách của trong ngực, cười khổ tiếng, rút ngón tay từ trong cơ thể ra, “Mau nghe điện thoại .”

      Bình An vội vàng ngồi dậy, lôi điện thoại di động trong túi ra nhấn phím nghe. Bởi giọng lúc này hơi khàn khàn mờ ám nên dám nhiều với Phương Hữu Lợi sợ bị nghe ra manh mối gì, chỉ liên tục vâng dạ, mấy phút sau mới thở phào nhõm cúp máy.

      Để di động xuống xong, mới đột nhiên phát tình huống người mình lúc này là thế nào, móc gài sau lưng áo lót bị Nghiêm Túc mở ra, dây áo lùng nhùng vắt hai cánh tay , quần cũng bị cởi ra lộ quần lót màu da, còn... còn ướt át khoảnh bởi mới vừa đạt cao triều...

      cúi đầu dám nhìn Nghiêm Túc, đưa mắt nhìn quanh tìm y phục của mình.

      Nghiêm Túc ôm lấy hông , muốn cài nút áo lót dùm .

      Nhưng Bình An lại cho là còn muốn tiếp tục, vội vàng nhảy ra khỏi vòng ôm của , “Ba... ba em gọi em về nhà, ... thể cái kia nữa.”

      cái kia là cái gì hả?” Nghiêm Túc nén cười ghẹo .

      biết rồi còn hỏi.” Bình An cắn môi trừng , ràng là khơi mào mà giờ cứ làm như chẳng có chuyện gì xảy ra, quần áo người cũng hoàn hảo, chỉ có mới bị hỗn độn đống.

      Nghiêm Túc nhịn được bật cười, Bình An của đáng .

      chỉ muốn giúp em mặc cho xong quần áo thôi.” Sau khi cười vài tiếng, thấy thở phì phì tức giận liền nhịn cười.

      Bình An đoạt lấy quần áo tay , nhanh chóng xỏ vào, “Quỷ sứ, sói háo sắc!”

      Nghiêm Túc cười to, “Sói háo sắc đương nhiêu thích cừu non em rồi”.

      Hai người lần nữa ăn mặc chỉnh tề. Cuối cùng Nghiêm Túc cũng bình ổn được nỗi kích động thân thể, lái xe đưa Bình An về nhà. Vốn định mời vào nhà ngồi chút, nhưng cân nhắc chuyện hai người bọn họ tối nay thiếu chút nữa lau súng cướp cò, Bình An sợ bị Phương Hữu Lợi phát giác ra nên chào tạm biệt Nghiêm Túc ngay tại cổng, nhanh như chớp xoay người chạy vào trong.

      Nghiêm Túc lắc đầu khẽ cười tiếng, mới quay xe chạy ra đường.

      Bình An nhìn xuyên qua rèm cửa đến khi xe biến mất trong màn đêm mới nhếch khóe miệng cười tủm tỉm mà vào phòng khách. Nhưng khi thấy trễ thế này mà Phương Hữu Lợi còn ngồi ở phòng khách xem ti vi hơi sửng sốt chút.

      Phương Hữu Lợi nghe được tiếng cửa mở sắc mặt căng thẳng mới hơi dịu lại, nhưng khi thấy nụ cười ngọt ngào còn kịp thu hồi mặt con lòng ông bỗng phát chua. Bình An khi còn bé thích dính ông nhất, nhưng bây giờ thời gian ngồi cùng ông càng ngày càng ít hẳn .

      “Ba, ba còn chưa ngủ à?” Bình An theo bản năng sửa sang lại vạt áo chút, tươi cười ngọt ngào ngồi vào bên cạnh Phương Hữu Lợi.

      đâu mà trễ thế này mới về?” Mặc dù trong lòng buồn bực, nhưng giọng của Phương Hữu Lợi vẫn ôn hòa như cũ, thương nhìn con bảo bối ông nâng niu trong tay.

      Bình An trả lời, “Tối nay con hẹn Từ Mạn thảo luận chuyện làm người phát ngôn, nhưng rồi thành công. Ngày mai phải tiếp tục thương lượng tìm ngôi sao khác làm người phát ngôn”.

      “Từ Mạn?” Phương Hữu Lợi nghĩ kỹ lát, dường như trong trường hợp nào đấy từng gặp người phụ nữ này rồi phải, “Sao vậy, do điều kiện phù hợp, hay là giá trị bản thân đối phương quá cao?”

      “Điều kiện chúng con đưa ra phù hợp với cầu của ngôi sao lớn, đành hợp tác lần sau vậy.” Bình An định kể lể cái gì với Phương Hữu Lợi về thái độ của Từ Mạn cả. Con người ta khi bước chân vào thương trường khó tránh khỏi việc phải gặp đủ các loại nhân phẩm cùng nhiều vấn đề nan giải, cũng muốn dưỡng thành thói quen cứ hễ gặp phải chuyện gì cũng kể khổ với người khác để xin giúp đỡ.

      Phương Hữu Lợi là người khôn khéo, lăn lộn thương trường lâu như vậy loại người nào mà từng gặp qua chứ? Bình An vừa như thế, ông đại khái cũng đoán được xảy ra chuyện gì.

      Ông sờ sờ đỉnh đầu Bình An, “Ngôi sao có hình tượng tốt cũng hiếm, cứ tìm chút là được.”

      Bình An cười tủm tỉm gật đầu, lại khiến cho dấu hôn đỏ hồng cổ mơ hồ lộ ra.

      Phương Hữu Lợi nhìn thấy, ánh mắt trở nên mãnh liệt, đáy mắt thoáng qua tia giận dữ, nỗi tức giận như gào thét trong lòng. Bảo bối ông che chở hai mươi năm thế mà lại để cho Nghiêm Túc dễ dàng chiếm tiện nghi như vậy, là... là...

      Vị phụ thân đại nhân con như mạng này bị chọc giận đến mức nghiến răng nghiến lợi rồi, nhưng lại thể biểu ra ở trước mặt con .

      Sắp bị nội thương!

      Bình An ràng cảm thấy quanh thân Phương Hữu Lợi đột nhiên dâng lên lửa giận lạ thường, đại khái cũng biết là những vết hôn cổ kia gây ra chuyện, cười hi hi vài tiếng, “Ba, khuya lắm rồi, ngủ sớm chút nha ba, con về phòng trước đây, ngủ ngon.”

      Phương Hữu Lợi còn chưa kịp hỏi ràng, Bình An thình thịch chạy lên lầu mất rồi.

      Nhìn bóng con biến nhanh như chớp sau cánh cửa phòng, Phương Hữu Lợi lặng lẽ suy tính trong lòng, liệu có nên quy định cấm cửa cái gì đó , còn phải đề ra mấy cầu với Nghiêm Túc nữa...

      Bình An biết tâm tư lúc này của người cha đáng kính của . Sau khi về phòng, lấy quần áo để thay rồi vào phòng tắm. Đứng trước gương, nhìn thấy dấu vết Nghiêm Túc để lại người mình, đưa tay che kín mặt rên rỉ tiếng. Ai mà ngờ tối nay chẳng khác gì chưa từng nếm trải đời, dễ dàng mềm nhũn trong lòng Nghiêm Túc. quá mất mặt thôi.

      Nhưng tuy như thế, trong lòng vẫn cảm thấy vui mừng vô cùng. Nằm trong lòng Nghiêm Túc, cảm giác mình được tôn trọng và thương. khiến cho cảm thấy, được ở cùng việc hạnh phúc đến thế nào.

      Chỉ mong cái hạnh phúc này có thể kéo dài.

      Ngày hôm sau, sáng sớm Bình An đến công ty để họp, chủ yếu là thảo luận việc chọn người phát ngôn, khai trương quầy trưng bày chuyên doanh sản phẩm sao cho khoa học, khi nào tiến hành quảng cáo rộng rãi.

      “Chị xem qua tư liệu về Hồng Mẫn Nhi rồi. Mặc dù còn khá trẻ nhưng hình tượng thẳng thắn trong sáng, quan hệ với mọi người cũng khá, chọn ấy làm người phát ngôn PSD cũng rất thích hợp.” Hàn Á Lệ .

      “Hơn nữa phí phát ngôn cao như Từ Mạn, chúng ta có thể tiết kiệm tài chính dùng vào việc khác.” Quản lý Phát triển Thị trường gật đầu đồng ý.

      Bình An , “Hồng Mẫn Nhi còn chưa đảm trách việc đại diện nhãn hiệu mỹ phẩm khác lần nào, điều này đối với chúng ta mà là khá thuận lợi. Cứ quyết định như vậy , hôm nay liên lạc ngay với người đại diện của Hồng Mẫn Nhi.”

      vấn đề.” Hàn Á Lệ gật đầu.

      “Quầy chuyên doanh cũng trang hoàng xong, hôm nay bắt đầu có sản phẩm trưng bày lên. Buổi họp báo chuẩn bị thế nào rồi?” Bình An hỏi.

      “Chúng ta cần bàn chút chi tiết...”

      Buổi họp này mãi đến gần trưa mới kết thúc, mọi công việc tiếp theo đều được sắp xếp chi tiết, tại chỉ còn thiếu việc liên hệ cùng Hồng Mẫn Nhi.

      Bình An vừa ra khỏi phòng họp, Tống Tiếu Tiếu và Kỷ Túy Ý đón ngay cửa, “Mới vừa nhận được tin từ Tư Tư, ngày họp báo bên đó cũng cùng ngày với chúng ta, đến lúc đó cạnh tranh với chúng ta đây.”

      “Địa điểm bên họ là ở đâu?” Hàn Á Lệ cau mày hỏi.

      “Ở quảng trường Hồng Giai.” Kỷ Túy Ý trả lời.

      “Ngay sát vách Trung Hoa Thịnh Thế à!” Có người kêu lên, đây đúng là khiêu chiến công khai nha.

      Bình An cười nhạt, “ sao, ai có phương pháp của người nấy.”*

      (*) Nguyên văn: 各有各庙,各施各法, Beta-er tạm dịch: Phật nào Chùa nấy, Phật pháp khác nhau – đại loại là mỗi người đều có phương pháp riêng. Bạn nào giúp mình thành ngữ gần giống trong tiếng Việt với, định dùng “vỏ quýt dày có móng tay nhọn” nhưng sát lắm.
      Last edited by a moderator: 23/4/16

    6. ^^! Nếu bạn không gửi link bài viết trên Facebook được, hãy sử dụng link trong khung này để chia sẻ bài viết :