1. Quy định post bài trong Khu Edit – Beta – Convert

    Đặt Title theo mẫu [Tên truyện] dấu cách - [Tên tác giả] (Update chương)

    Hình bìa truyện

    Tác giả

    Thể loại

    Số chương

    Nguồn convert (nếu có)

    Tên Editor & Beta

    Nick Facebook, Mail liên lạc

    Đặc biệt: 1 editor ko được mở quá 3 Topic

    Quy định cho editor

    Box Edit – Beta – Convert chỉ đăng những truyện edit, beta, convert của Cung; không đăng truyện sưu tầm của trang khác trong Box.

    Chủ topic chịu trách nhiệm hoàn thành topic, không drop, không ngưng edit quá 1 tuần. Trường hợp không theo tiếp được truyện thì phải báo với Ad hoặc Mod quản lí Box lý do không thể theo tiếp và để BQT tiếp nhận.

    Nếu drop không có lý do sẽ bị phạt theo quy định của cung: Link

    Mỗi topic nên đặt 1 lịch post theo tuần hoặc tháng để member dễ theo dõi. Nếu post 1 tuần 10c sẽ được tặng thêm 100 ruby (liên hệ với quản lý của box để được thưởng)

    Khi hoàn thành nên vào Topic báo danh để được thưởng điểm thêm. Điểm thưởng là gấp 2 lần số điểm được hưởng của cả bộ. Ví dụ:

    Bạn edit 1 bộ 100c nhận được 1000 ruby thì sẽ được thưởng 2000 ruby.

    Quy định Đối với Readers:

    Comt thân thiện, comt nhắc nhở truyện nhẹ nhàng

    Không comt với những lời lẽ quá khích, sử dụng ngôn từ đả kích editor, nhân vật, tác giả...

    Không comt gây war, hối truyện thiếu thiện cảm

    Nếu vi phạm lần đầu nhắc nhở. Lần sau -10ruby\lần

    Không comt thanks (trường hợp muốn thanks editor thì nhấn like để ủng hộ)

    Quản lý box Truyện Edit&Beta:

    lolemcalas, haruka, Hằng Lê, Ngân Nhi

Bình An Trọng Sinh - Dư Phương (Full)

Thảo luận trong 'Hiện Đại Hoàn'

  • ^^! Nếu bạn không gửi link bài viết trên Facebook được, hãy sử dụng link trong khung này để chia sẻ bài viết :
    1. CQH

      CQH ^^!

      Bài viết:
      192
      Được thích:
      41,920
      Chương 210: Chấn động
      Edit: Khánh Linh
      Sau khi Bình An trở lại văn phòng mới nhớ tới vấn đề, tên Liên Kiến Ba này rảnh rang dữ vậy sao? Tới công ty nữa làm gì? Chưa hề nghe về thanh danh của trong xã hội thượng lưu là thế nào. Nếu như là người Thành phố G, có năng lực thu mua số lượng lớn cổ phần Phương thị như vậy, lại chơi bời bất cần đời và vô lễ như thế, nhất định là kẻ huyênh hoang kiêu căng lên giọng với người khác, thế tại sao lại chút tin tức nào của ?

      Với lại, tính tình tên Liên Kiến Ba này khá tương tự với Khâu Thiếu Triết, đều là loại công tử phong lưu quần là áo lượt, chỉ là Liên Kiến Ba có nhiều chất gian tà hơn so với Khâu Thiếu Triết, có cách nào đoan chắc được ta nghĩ cái gì. Xem ra Khâu Thiếu Triết còn tương đối chân hơn chút.

      Bình An nghĩ chắc là Liên Kiến Ba mới vừa trở thành cổ đông lớn nên hôm nay đến tìm Chủ Tịch để tìm hiểu về nghiệp vụ và kế hoạch đầu tư của công ty. Nghĩ vậy, bèn dẹp ra sau đầu nỗi bực mình vì gặp phải , chú tâm toàn bộ vào xử lý công việc.

      Năm nay, Tập đoàn Phương thị dự tính phát triển về mặt sản phẩm khoa học kỹ thuật, hai ngày nay Bình An gấp rút muốn gặp gỡ bàn thảo hợp tác song phương với đối tác, Tổng Tài của đối tác vì vậy cũng muốn sang thăm Phương thị, phải chuẩn bị chút.

      “... Về vấn đề sắp xếp hành trình cho đối tác Bộ phận Hành chính phụ trách, về phần nghi thức chào mừng và tiệc tối do Bộ phận PR phụ trách, mọi người phải lên dây cót tinh thần 120%. Carlos là khách hàng rất quan trọng của chúng ta, hợp tác được với công ty họ cũng là trọng điểm của công ty chúng ta năm nay, cho nên lần này chỉ có thể thành công, được qua loa đại khái!” Bình An nêu các phần công việc cho những ngày kế tiếp, đặc biệt dặn dò hai bộ phận chịu trách nhiệm chính.

      Đổng Tư Tiệp : “Khách sạn và nơi đãi tiệc đều được sắp xếp xong, xin Tổng Giám Đốc yên tâm.”

      Bình An gật đầu cười, “Trước tiên cứ vậy , tất cả mọi người lo việc của mình, có chuyện gì tìm tôi.”

      Sau khi chấm dứt cuộc họp ngắn, Bình An mới vừa trở lại văn phòng liền nhận được tin nhắn, Liên Kiến Ba đưa ra cầu muốn tham gia HĐQT, có tối thiểu nửa số thành viên bày tỏ đồng ý cho việc gia nhập này.

      Tên Liên Kiến Ba này đến tột cùng là muốn làm gì nhỉ? Trong lòng Bình An nảy sinh nỗi khiếp sợ, làm vậy là muốn trực tiếp tham dự vào việc ra quyết sách hằng ngày ở công ty sao?

      chần chừ gì mà lập tức tới văn phòng của Phương Hữu Lợi, vừa lúc Liên Kiến Ba cũng từ bên trong ra. Vừa thấy Bình An sắc mặt lo lắng tới, còn cười lớn cách khoái trá, “Phương tiểu thư, trưa nay cùng dùng cơm được ?”

      Bình An nở nụ cười lành lạnh, ngang qua Liên Kiến Ba vào văn phòng của Phương Hữu Lợi.

      Liên Kiến Ba sờ sờ cằm, nghĩ thầm, con bé Phương Bình An này làm kiêu nhỉ. Xưa nay chưa có phụ nữ nào mà cưa đổ được, thế mà con bé này chỉ lần làm mặt lạnh với . nhìn ra được, Phương Bình An thích lắm, nhưng càng như vậy, càng muốn theo đuổi đến bắt được vào tay mới thôi.

      “Liên tiên sinh?” Trợ lý đứng phía sau giọng kêu, nhìn cách nghi hoặc.

      thôi!” Liên Kiến Ba cười .

      Sau khi Bình An vào văn phòng liền ngồi xuống trước mặt Phương Hữu Lợi, “Ba à, cái tên Liên Kiến Ba đó rốt cuộc là người trời ơi nào vậy ba?”

      Phương Hữu Lợi thấy con nóng vội liền ra dấu bảo bình tĩnh, kêu Hồng Dịch Vũ rót cho ly nước ấm, xong mới giọng , “Người này xuất quá nhanh, lúc ba biết cổ phần của lão Ngô bị bọn họ mua được vào tay quá muộn. ta là chủ Công ty Xây Dựng Liên gia được thành lập bốn năm trước tại Thành phố S. Chỉ trong vòng hai năm qua lớn mạnh nhanh chóng tột bực, chuẩn bị cổ phần hóa ra đại chúng. Vì thấy chi nhánh công ty chúng ta ở Thành phố S phát triển tốt, ta mới nghĩ đến việc đầu tư vào. Chẳng qua ba ngờ ta còn muốn gia nhập Hội đồng quản trị.”

      Thành phố S? Bình An nhíu mày, bụng nhảy dựng, trùng hợp đến thế ư?

      ta sao lo cho công ty của ta , tham gia vào công ty chúng ta làm gì?” Bình An tức giận, nỗi băn khoăn trong lòng càng lúc càng lớn.

      Liên Kiến Ba và Lê Thiên Thần... liệu có mối quan hệ nào với nhau hay ? Lê Thiên Thần ở thành phố S hai năm, Liên Kiến Ba lại là ông chủ lớn ở Thành phố S, chắn chắn phải từng gặp mặt chứ? Lúc Liên Kiến Ba thu mua cổ phiếu Phương thị, chẳng lẽ Lê Thiên Thần biết tí ti nào?

      “Bình An, chúng ta là công ty TNHH, Liên Kiến Ba là cổ đông, chúng ta có lý do gì mà để cho ta tham gia vào HĐQT, càng có quyền cho phép ta nhúng tay vào công việc của công ty.” Phương Hữu Lợi hạ giọng. Tuy rằng ông cũng đầy hoài nghi đối với động cơ của Liên Kiến Ba, nhưng là người có quyền quyết định cao nhất trong công ty, ông biết có số việc chỉ có thể để ở trong lòng, dễ gì mà ra khỏi miệng.

      như vậy, ba cũng đồng ý cho ta vào HĐQT hả?” Bình An cau mày hỏi.

      “Chờ họp HĐQT rồi quyết định sau.” Phương Hữu Lợi .

      Bình An biết tại có phiền não thế nào cũng đều vô dụng, với sức của mình thể nào ngăn cản cả guồng máy vận hành và quyết sách của công ty, huống chi tay Liên Kiến Ba quả số lượng cổ phần Phương thị khá lớn, bây giờ có muốn làm gì cũng kịp rồi.

      Quá sơ suất... cho rằng tất cả mọi chuyện cũng theo luồng vận hành của kiếp trước, mà hoàn toàn nghĩ tới việc nếu thay đổi nhiều chuyện vốn là nên xảy ra như vậy cũng đồng nghĩa là mang lại nhiều biến số khác nữa.

      Cái tên Liên Kiến Ba chưa bao giờ xuất trong dự đoán của Bình An này rốt cuộc dẫn dắt đến tác dụng gì, ràng lắm. Thậm chí cũng biết kiếp trước người này có xuất sau lưng Phương Thị trong tình huống nào đó mà biết hay ... Đầu óc đột nhiên trở nên rối loạn.

      “Ba, con biết rồi. Con còn có việc, về văn phòng trước đây ạ.” Bình An cố gắng ổn định cảm xúc. thể tự mình loạn trận được! chừng cái tên Liên Kiến Ba này chỉ là người qua đường X nào đó mà thôi chứ hoàn toàn quan hệ gì với thảm kịch xảy ra trong kiếp trước của . Chỉ đừng để ý tới nữa, tất cả rồi phát triển theo hướng mà mong muốn.

      Mặc dù tự an ủi trong lòng như vậy, nhưng sau khi Bình An trở lại văn phòng vẫn kềm được mà cầm lấy túi xách, dặn Tạ Hồng Phương tiếng rồi rời khỏi công ty.

      tìm Phúc Vị Chỉ, kêu điều tra cái tên Liên Kiến Ba này, tốt nhất là moi ra bằng hết tổ tông mười tám đời của , dấu vết cũng thể bỏ qua.

      Phúc Vị Chỉ vốn còn ngủ, trạch nam (đàn ông chỉ ở nhà) tới buổi chiều là ra khỏi giường điển hình, bị Bình An đạp phát té lăn khỏi giường liền gầm gừ tức giận mà đánh răng rửa mặt, mắt nhắm mắt mở ngồi xuống đối diện , nghe căn dặn.

      “Trong tuần lễ, cậu tra ra cho tôi người này là loại người nào?” Bình An đẩy tờ giấy có ghi thông tin đơn giản về Liên Kiến Ba đến trước mặt Phúc Vị Chỉ.

      Phúc Vị Chỉ liếc cái, ngáp dài, “ nghe nè, sao nhiều kẻ địch thế nhỉ? Lần trước muốn tôi tra Tần Tố gì đó, lần này lại là Liên Kiến Ba này. là ai thế? Tình địch của à?”

      Bình An nhíu mày, “Tiểu Phúc, Cúc Hoa của cậu ngứa hả?”

      “Mẹ nó, tôi rồi, tôi phải pê đê. Tôi phụ nữ! Phụ nữ!” Phúc Vị Chỉ giương nanh múa vuốt la hét, thiếu chút nữa muốn nhào lên liều mạng còi với Bình An.

      “Ngoan! Nhanh chóng thăm dò cho ràng thâm cung bí sử của người này dùm chị , chị tin ngay cưng thích phụ nữ.” Bình An sờ sờ đầu Phúc Vị Chỉ, cười híp cả mắt cưng nựng.

      Phúc Vị Chỉ hừ tiếng, rút ra phong bì giấy dai từ dưới ghế sa lon, , “Tháng trước tôi về Mỹ chuyến, phát trong bệnh viện của ba tôi lịch sử bệnh nhân của người phụ nữ này.”

      Bình An ngớ người, mở phong bì giấy dai ra, vừa nhìn thấy nội dung tài liệu bên trong sắc mặt biến đổi rất khó coi, “Tần Tố... phẫu thuật chỉnh hình tại bệnh viện ba cậu à?”

      “Hai năm trước làm phẫu thuật chỉnh gương mặt phải, tháng trước hình như vừa đến làm kiểm tra.” Phúc Vị Chỉ nhún vai lấc ca lấc cấc trả lời. chỉ định về thăm cha mẹ, ai ngờ bị ba kéo đến bệnh viện hỗ trợ nên mới vô tình nhìn thấy người phụ nữ mà điều tra tới bệnh viện tái khám. Vì thế mới xem lịch sử bệnh của ta.

      “Có hình của người phụ nữ này trước khi chỉnh dung hay ?” Bình An hỏi.

      “Ở bên trong đó, tự nhìn .” Phúc Vị Chỉ .

      Bình An lật tới cuối cùng tập hồ sơ lý lịch sơ lược về bệnh nhân cuối cùng thấy được tấm hình của Tần Tố trước khi chỉnh hình. sầm mặt xuống, lạnh lùng nhìn chằm chằm vào tấm hình nho kia, tất cả hoài nghi trong lòng cuối cùng cũng tìm thấy lời giải đáp.

      Hèn gì lúc đó làm cách nào cũng tìm được người phụ nữ này...

      Hèn gì người phụ nữ này Đỗ Hiểu Mị gì nghe nấy...

      Hèn gì người phụ nữ này cam tâm tình nguyện làm thư ký ...

      Tần Tố... Tô Cầm... Cái ả từng vì hiểu lầm mà tạt axit sunfuric hóa ra nhanh chân chạy chỉnh dung. Khi đó, chắc chắn Đỗ Hiểu Mị che giấu ta, sau đó cùng rời khỏi Thành phố G với ả?

      Hừ, Đỗ Hiểu Mị quả nhiên ác độc, dám lợi dụng Tô Cầm kiểu này!

      Thấy biểu của Bình An, Phúc Vị Chỉ nghi hoặc hỏi, “Sao thế, biết ta à?”

      “Ừ, từng gặp. Tôi cầm tài liệu này về nhé.” Mặc dù có nỗi kích động muốn đưa cho ba nhìn những tài liệu này, để cho ba biết Đỗ Hiểu Mị làm những chuyện ghê gớm gì, bởi cho tới hôm nay, ba vẫn còn canh cánh trong lòng nỗi oán hận đối với Tô Cầm từng dội axit sunfuric vào người . Nếu để ba biết Đỗ Hiểu Mị bao che Tô Cầm, chắc chắn ba bỏ qua cho Đỗ Hiểu Mị.

      Nhưng lại muốn làm như vậy! Lý do rất đơn giản. Đỗ Hiểu Mị lợi dụng Tô Cầm làm cái gì, Lê Thiên Thần và Đỗ Hiểu Mị cấu kết làm những chuyện mờ ám gì ở Thành phố S, còn chưa có điều tra ràng, thể rút dây động rừng được...

      Chuyện Tô Cầm sợ nhất ra là việc và Khâu Thiếu Triết trả thù ta chứ đúng ?

      Đầu óc Bình An xoay chuyển lật lật lại vấn đề, đột nhiên thoáng qua kế hoạch khả thi. chậm rãi nở nụ cười, cất tài liệu vào phong bì, “Tốt lắm, tôi còn có chuyện phải về làm đây. Cậu giúp tôi điều tra cái tên Liên Kiến Ba này nhanh lên chút nha.”

      Phúc Vị Chỉ phất phất tay, “Biết rồi, biết rồi!”

      “Còn nữa, thù lao của cậu ngày mai tôi cộng chung lại rồi gửi đến tài khoản tiết kiệm của cậu nhé. Cám ơn.” Bình An cười .

      bớt khi dễ tôi chút là tốt rồi.” Phúc Vị Chỉ lầu bầu, “ với bọn Tiểu Ý đều chẳng tốt đẹp gì!”

      “Tôi thấy cậu ngứa da phải, cẩn thận kẻo Tiếu Tiếu với Tiểu Ý hành hạ cậu chết luôn.” Bình An cười ha ha.

      Phúc Vị Chỉ hừ hừ trong mũi trả lời. là đàn ông tốt đấu với phụ nữ đó, nên mới thèm so đo với bọn họ mà để mặc cho họ khi dễ , “Đúng rồi, họ của tôi sắp đính hôn, biết ?”

      Bình An bước bước xuống cầu thang, nghe Phúc Vị Chỉ vậy ngạc nhiên quay đầu lại, “Cậu là Ôn Triệu Dung hả?”

      “Dĩ nhiên, chứ cái ông họ cả kia của tôi tới giờ vẫn chẳng có chút tin tức nào.” Phúc Vị Chỉ .

      “Ôn học trưởng... đính hôn với ai?” Bình An ngần ngừ hỏi.

      “Con Bí thư Thị ủy, Trương Viện Viện.” Phúc Vị Chỉ nghĩ lúc rồi mới trả lời.

      Quả nhiên! Giống y kiếp trước! Vậy Bạch Hàm sao đây? Chắc là thương tâm lắm. Nhưng lần trước nghe ấy như thế hình như cũng quyết định buông xuống, cũng tính bước tới nữa.

      Haiz, biết ở kiếp trước trong sinh mệnh của Ôn Triệu Dung Bạch Hàm đóng vai trò gì đây?

    2. CQH

      CQH ^^!

      Bài viết:
      192
      Được thích:
      41,920
      Chương 211: là ý tưởng lớn gặp nhau sao?
      Edit: Yên Chi
      Beta: Khánh Linh




      Tuy biết được tin Ôn Triệu Dung sắp đính hôn từ Phúc Vị Chỉ, nhưng vì chưa nghe chính miệng người trong cuộc ra nên Bình An cũng có gọi điện thoại để hỏi thăm Ôn Triệu Dung, nhưng hai ngày sau lại nhận được điện thoại từ Bạch Hàm gọi cho .

      Để cho nghe chuyện đính hôn của Ôn Triệu Dung.

      Nghe giọng của ấy tuy có nỗi mất mát thương tâm nhưng cũng có vẻ quá cố chấp, “Học tỷ, em và Ôn Triệu Dung có duyên phận, em cưỡng cầu nữa.”

      “Bạch Hàm, ra ... Ôn học trưởng chưa chắc thích em, nhưng vì Ôn gia rất phức tạp, ấy làm vậy là vì muốn tốt cho em thôi.” Bình An nhớ tới những mâu thuẫn của Ôn gia, cảm thấy Bạch Hàm và Ôn Triệu Dung ở chung chỗ cũng tốt.

      Bạch Hàm cười, “Em biết chứ, ấy chỉ coi em như em mà thôi.”

      Bình An nghe thấy giọng mang vẻ tự giễu của cũng biết nên cái gì bây giờ. Hai người tán gẫu thêm vài câu rồi cúp máy.

      Qua hai ngày nữa, Bình An mới nhận được thiệp mời của Ôn Triệu Dung, vốn tưởng là đính hôn, nhưng thiệp nhận được lại là thiệp mời kết hôn, được cử hành vào cuối tháng mười.

      Đây lại là quỹ đạo số mệnh nữa thể cải biến, cũng thể làm gì ngoài việc cảm khái mà thôi.

      Nhưng rồi rất nhanh chuyện kết hôn của Ôn Triệu Dung cũng bị Bình An để qua bên, dù sao còn chưa tới ngày, chỉ cần nhớ để trống ngày đó là được. vốn tính đến thành phố S chuyến để tìm Tần Tố chuyện, nhưng bởi vì chuyện Kiến Ba muốn tham gia vào HĐQT nên hoàn toàn có khả năng rời khỏi công ty vì cần phải để ý cho cẩn thận.

      Đáng tiếc mình thể đại diện cho toàn bộ thành viên, nên việc Liên Kiến Ba tham gia HĐQT cho dù Bình An muốn cũng chỉ có thể chấp nhận thôi.

      còn phải gặp mặt Tổng Tài Carlos của Công Ty Khoa học Kỹ thuật IPH của Mỹ vài ngày tới, nên định toàn tâm toàn ý vào việc này, để ý tới chuyện HĐQT mở cuộc họp hoan nghên Liên Kiến Ba gì gì.

      Khi gặp gỡ với Carlos, Bình An kinh ngạc như gặp tuyết giữa mùa hè. Trước đó có xem qua tư liệu về người đàn ông này, cũng biết ta trẻ tuổi đẹp trai, nhưng đến khi thực gặp ngoài đời mới biết ta điển trai hơn nhiều so với trong hình, gương mặt trẻ con, mắt xanh trong vắt như bầu trời bao la. Ngay từ đầu khi nhìn thấy ta, trong đầu chỉ xuất hai chữ, thiên sứ.

      Đây là lần đầu tiên nhìn thấy người đàn ông còn xinh đẹp hơn cả phụ nữ.

      Nhưng mà mặc dù Carlos rất điển trai, tính tình lại được tốt lắm, mà là người đàn ông vô cùng nóng tính và thích bắt bẻ, hơn nữa lại rất thích sạch đến kinh dị. May là tìm hiểu trước nên mới để cho người đàn ông vừa bước xuống máy bay là mặt nhăn như bị này có cơ hội để bắt bẻ gì.

      Lần gặp gỡ này cũng phải để ký hợp đồng, mà là Carlos muốn khảo sát thực tế quy mô của Phương thị và tác phong nhân viên ở đây như thế nào. Sau khi Bình An và bộ sậu đón và đưa đoàn Carlos đến công ty xong Phương Hữu Lợi đích thân dẫn tham quan công ty.

      Sau khi hội đàm, hai bên cũng bày tỏ ý nguyện hợp tác song phương.

      Kế tiếp Carlos cũng có lịch sắp xếp khác nhưng thuộc phạm vi phụ trách của Phương thị, Bình An cùng với Bộ phận PR và Hành chính đều thở phào nhõm, mọi người quyết định ra ngoài buông lỏng chút.

      Vì Bình An còn có việc cần xử lý nên cùng với Đổng Tư Tiệp và mọi người ra ngoài chơi, mà là ở lại công ty làm thêm giờ.

      “Bình An, sao còn chưa về?” Ngoài cửa vang lên tiếng gõ cửa, Lê Thiên Thần đứng ngay cửa cười đến sáng lạn, ánh mắt nhu hòa nhìn Bình An

      “Còn vài văn bản chưa xử lý xong.” Bình An ngẩng đầu nhìn cái rồi lại cúi đầu nhìn văn kiện, nhàn nhạt .

      Lê Thiên Thần mặc áo sơ mi tím, áo vest đen vắt cánh tay. là người biết hưởng thụ, hơn nữa cũng biết cách lợi dụng ưu điểm của mình. thể phủ nhận rằng người đàn ông có dáng dấp rất tốt.

      có chuyện gì sao?” Thấy cứ tựa cửa mà , Bình An cau mày hỏi.

      “Trễ rồi, em còn chưa ăn cơm tối, hay là cùng ăn cơm ?” Lê Thiên Thần chậm rãi vào, ánh nhìn tràn đầy quan tâm.

      “Tôi đói bụng, về trước .” Bình An lạnh nhạt .

      Lê Thiên Thần đến ngồi đối diện với , “Công việc chả bao giờ làm hết cả, sức khỏe quan trọng hơn. Dạ dày của em vốn tốt, thể để đói bụng được.”

      Bình An ngẩng đầu hờ hững nhìn , rồi đột nhiên hỏi, “ ở thành phố S hai năm... có từng gặp Liên Kiến Ba ?

      “Dĩ nhiên có gặp qua, mặc dù coi là bạn, nhưng mặt mũi phải biết chứ.” Lê Thiên Thần cười .

      “Vậy sao? Vậy lúc ta muốn gia nhập Phương thị, cũng biết trước hay sao?” Bình An làm như thuận miệng hỏi, khóe miệng còn mang theo nụ cười vô tư.

      Lê Thiên Thần cười , “Làm gì có, ta với cũng có là bạn bè gì đâu, khi biết ta muốn trở thành cổ đông công ty chúng ta, còn cảm thấy tin đấy.”

      Nhìn biểu của giống như láo!

      Nhưng theo như hiểu biết của về Lê Thiên Thần, ta chuyện chưa bao giờ biết là hay là giả, vĩnh viễn cũng biết tóm lại độ chân có bao nhiêu phần trăm, Bình An chưa bao giờ dám tin tưởng lời của ta.

      “Vậy sao?” cười cười.

      “Giờ trễ rồi, cùng ăn cơm chứ?” Lê Thiên Thần cầu lần nữa.

      , tôi hẹn người khác, cũng sắp tới giờ hẹn rồi.” Bình An từ chối, hôm nay có hẹn với Trình Vận.

      Đáy mắt Lê Thiên Thần thoáng qua tia thất vọng, “Vậy về trước, ngày mai gặp.”

      “Gặp lại!”Bình An nhàn nhạt .

      Chờ Lê Thiên Thần rời lúc, Bình An mới thu dọn đồ đạc. Gần đây chuẩn bị kế hoạch mới, tạm thời còn chưa với ai mà muốn chuẩn bị tài liệu cho kỹ càng rồi mới trình bày trong hội nghị, nên mấy ngày nay bận tối mắt tối mũi, hôm nay khó khăn lắm mới dành được chút thời gian cùng ăn cơm với Trình Vận.

      Từ sau khi Hongkong về, Trình Vận vẫn chưa có cơ hội gặp Bình An, bạn tốt vừa thấy mặt như có nhiều chuyện hoài hết nên cứ ríu rít ngừng.

      “Đây, đây là chocolate mua cho cậu, chúng tớ mua ở Hongkong lần trước nhưng vẫn chưa có cơ hội tặng cho cậu.”

      Kỷ Túy Ý lấy từ trong giỏ ra hộp chocolate đưa cho Bình An.

      Bình An khách sáo đưa tay nhận lấy, “Cám ơn”

      “Cậu đoán thử xem ở Hongkong chúng tớ gặp ai?” Kỷ Túy Ý ôm Bình An , “Chúng tớ gặp ba cậu nhé, ba cậu nhìn thấy Lương Phàm lằng nhằng với Chị Vận ở đường bèn ra tay cứu giúp, sau đó còn đưa chị Vận về khách sạn.”

      Bình An có nghe ba đề cập đến việc gặp Trình Vận ở Hongkong, kinh ngạc quay sang nhìn Trình Vận.

      Trình Vận cười , “Sau khi về đây vẫn chưa có cám ơn ba của em đấy.”

      “Lương Phàm đó còn muốn làm gì chị nữa chứ?” Bình An cau mày hỏi, hơi lo lắng sợ Trình Vận gặp lại Lương Phàm mềm lòng, lại tha thứ cho ta.

      ta còn có thể làm gì chị chứ?”Trình Vận cười hỏi, ánh mắt thản nhiên.

      Bình An nghe vậy mới yên tâm.

      Sau khi dùng cơm xong với Trình Vận, Bình An về nhà. Viên lão phu nhân nghỉ, Phương Hữu Lợi ở thư phòng đọc sách, ánh đèn phát ra từ khe cửa. Bình An khe khẽ đẩy cánh cửa nặng bằng gỗ, “Ba còn chưa nghỉ sao?”

      Phương Hữu Lợi buông quyển sách cầm trong tay, “Con mới về à?”

      “Con có quấy rầy ba ?”Bình An cười vào.

      “Trễ như thế này mới về sao? Ở công ty làm thêm giờ hả con?” Phương Hữu Lợi đứng lên, ôm lấy bả vai con về phía ghế sa lon.

      phải, con cùng mấy người bên Chị Vận ăn cơm.” Bình An tựa đầu vào vai Phương Hữu Lợi, “Ba, nghe lúc ba ở Hongkong có gặp Chị Vận đúng , còn giúp chị ấy nữa.”

      Phương Hữu Lợi cười , “Chỉ là thuận tay thôi, ấy với con hả.”

      Bình An cười híp mắt nhìn cha mình, “Ba, ba thấy Chị Vận thế nào?”

      “Tốt vô cùng.” Phương Hữu Lợi gật đầu cái, Trình Vận là đẹp từ nội tâm.

      “Cha cũng cảm thấy tệ đúng , chỉ tiếc trước kia chị ấy biết nhìn người. Con cảm thấy tương lai chị Vận phải gặp được người đàn ông tốt biết thương chị ấy. Ba, ba quen biết nhiều người như vậy, giới thiệu cho chị ấy người đàn ông tốt !” Bình An hỏi bằng giọng lấy lòng.

      Phương Hữu Lợi hơi ngẩn ra, ngay sau đó cười khẽ tiếng, “Con còn muốn làm mai cho người khác nữa à?”

      “Làm gì! Chẳng qua là con hy vọng Chị Vận có được hạnh phúc thôi! Chị ấy bây giờ suốt ngày lấy công việc làm niềm vui, làm gì còn tơ tưởng việc tìm hiểu đàn ông tốt đâu. Cho nên nếu ba có biết người nào tốt, nhớ giới thiệu chút nha.” Bình An .

      “Được!” Phương Hữu Lợi cười gật đầu, trong đầu lên gương mặt mỹ lệ của Trình Vận, cả cá tính dịu dàng giống vợ trước của ông kia nữa.

      Thứ hai, trong đại hội cấp cao của công ty, Lê Thiên Thần trình bày kế hoạch cải tiến chung cư cũ, địa điểm chính là khu chung cư xung quanh đường Hào Tường. Bản dự án kế hoạch được chuẩn bị kỹ càng từ việc phá bỏ và chi phí xây dựng cải tạo lại được phát tới trước mặt mỗi thành viên.

      Mặt Bình An hơi tái , mắt thẳng tắp nhìn chằm chằm vào bản dự án ở trước mặt , đầu óc ong ong, Lê Thiên Thần cái gì cũng nghe lọt.

      Nửa tháng nay, bận rộn chính là vì cái ý tưởng cải tiến chung cư cũ như thế này, mà khu vực nhìn trúng cũng là các khu chung cư cũ quanh đường Hào Tường kia, chỉ còn thiếu bước cuối cùng mà thôi. Chỉ cần người bên Phòng Khai thác thống kê xong chi phí là có thể trình bản kế hoạch này lên các vị lãnh đạo.

      Tại sao Lê Thiên Thần lại có cùng ý tưởng giống ?

      , đúng, nhớ ra rồi, kiếp trước... Lê Thiên Thần quả từng đầu tư vào hạng mục cải tạo chung cư cũ, chẳng lẽ chính là khu vực đường Hào Tường này?

      Trong bụng Bình An nặng nề, cầm bản kế hoạch lên nghiêm túc xem xét.

      Càng xem trong lòng lại càng ngột ngạt, thể thừa nhận, bản kế hoạch này của Lê Thiên Thần so với bản kế hoạch của hoàn mỹ hơn nhiều, chắc chắn làm cho các thành viên Hội đồng quản trị hài lòng.

      So với bản kế hoạch của Lê Thiên Thần, Bình An có thể thấy thiếu sót của mình, về mặt kinh nghiệm, thể so bằng Lê Thiên Thần.

      Nhưng nếu cứ để cho Lê Thiên Thần thành công, về sau càng khó đối phó với .

      “Bình An, con cảm thấy thế nào?” Tất cả mọi người đọc bản kế hoạch của Lê Thiên Thần và trao đổi ý kiến với nhau.

      “Kế hoạch này... cũng khó mà quyết định ngay được, còn nhiều phương diện cần phải tìm hiểu thêm, dù sao cũng có rất nhiều người đồng ý việc cải tạo.” Bình An giọng .

      Lê Thiên Thần mỉm cười nhìn , “Phần lớn người ở đó đều đồng ý lấy cũ đổi mới, những trường hợp cá biệt, chúng ta đến tận nhà khuyên, chắc là họ cũng vui lòng.”

      “Địa điểm đường Hào Tường tốt vô cùng, giao thông dễ dàng, lại nằm cạnh khu kinh doanh, nếu như có thể xây dựng những tiểu khu chung cư tại đây nhất định bán được rất nhanh.” Lý Thiệu Hỉ .

      Liên Kiến Ba cười , “Tôi chưa quen thuộc Thành phố G, các vị quyết định là được rồi.”

      “Như vậy , Phó Tổng Lê và Phương Tổng tìm hiểu thêm cho cặn kẽ rồi trình lên tôi báo cáo chi tiết, sau đó ra quyết định.” Phương Hữu Lợi trầm ngâm lát mới lên tiếng.

      Bình An giọng đáp lời, “Được!”

      Lê Thiên Thần chân mày khóe mắt đều mang ý cười, “Dạ, Chủ Tịch.”

    3. CQH

      CQH ^^!

      Bài viết:
      192
      Được thích:
      41,920
      Chương 212: Tiết lộ bí mật
      Edit: Yên Chi
      Beta: Khánh Linh




      Thân thể Bình An gần như là cứng ngắc rời khỏi phòng họp.

      cần tỉnh táo để suy nghĩ kỹ càng xem kế tiếp nên làm cái gì. Trùng hợp chăng? Lê Thiên Thần có chung ý tưởng lớn giống về việc cải tiến chung cư sao? Đến tột cùng là nghĩ đến trước, hay là... sau khi biết được có dự tính này nên đem kế hoạch này trình bày trước bước?

      Đúng vậy, Phương thị đúng là có công trình đầu tư vào việc cải tiến chung cư cũ, nhưng chưa chắc là do chính Lê Thiên Thần nghĩ ra, nhưng việc có suy tính này hoàn toàn có ai biết mà.

      “Bình An.” Lê Thiên Thần đứng ở cửa văn phòng Bình An, mỉm cười nhìn .

      “Mời vào!” Bình An thu lại cảm xúc nơi đáy mắt, mặt đổi mời Lê Thiên Thần vào.

      Lê Thiên Thần khách sáo ngồi xuống ghế, mỉm cười nhìn Bình An, “ xin lỗi thương lượng trước với em tiếng về chuyện cải tiến chung cư cũ. Tại dạo này thấy em loay hoay rồi chả thấy em đâu, nghĩ dù sao vẫn còn chưa có chính thức quyết định nên mới thương lượng với em.”

      Bình An cười lạnh tiếng, “ ra có cần phải bàn thảo gì với tôi đâu, ngay cả kế hoạch chi tiết cũng viết xong, còn tìm tôi thảo luận cái gì?”

      “Vậy em thấy việc đầu tư này có thể làm ?”Lê Thiên Thần khiêm tốn hỏi.

      rất muốn thể được, nhưng vì lợi ích chung của công ty, thể ngây thơ tùy hứng như vậy, Bình An trả lời bằng giọng lạnh nhạt, “Hạng mục đầu tư này phải thể, nhưng bước vào thực cũng dễ dàng.”

      “Cho dù nhiều khó khăn cũng phải thử lần.”Lê Thiên Thần cười .

      Bình An nhìn lát, khẽ mỉm cười hỏi, “Tôi xem qua bản kế hoạch của , ngay cả dự toán chi phí tổng quát cho việc đầu tư cũng tính được, chắc là mất ít thời gian đây.”

      “Nếu muốn trình lên cho các thành viên HĐQT xem dĩ nhiên là càng chi tiết càng tốt chứ.” Dừng chút, Lê Thiên Thần còn , “Hay là xế chiều nay chúng ta sang dạo vòng bên đó ?”

      “Được!”Bình An cắn răng, gật đầu .

      Lê Thiên Thần nở nụ cười, “Vậy ra ngoài trước.”

      Chờ Lê Thiên Thần rồi, Bình An mới ngẫm nghĩ kỹ lại. Chuyện muốn đầu tư dự án lần này rất ít người người biết, trừ cũng chỉ có Thư ký Tạ và Lí Duệ Bân, Trưởng Phòng Khai thác. Mấy ngày trước lệnh cho Lí Duệ Bân khảo sát rồi sau đó viết báo cáo gửi lại cho , nhưng mãi đến hôm nay vẫn chưa có.

      Chẳng lẽ Lí Duệ Bân đem ý tưởng của cho Lê Thiên Thần? Nhưng cố ý bảo ta tạm thời đừng chuyện này ra ngoài mà.

      Nhưng bây giờ bất kể là ai cho Lê Thiên Thần hay đó là kế hoạch của ngay từ đầu, Bình An đều cảm thấy rất thất bại.

      cũng biết... Lê Thiên Thần đơn giản chỉ dựa vào người phụ nữ kia mà được như hôm nay, ta làm trợ lý cho ba mấy năm nên cũng phải chỉ được cái vỏ bề ngoài.

      Buổi chiều, Bình An, Lê Thiên Thần và Lí Duệ Bân Phòng Khai thác cùng đến khu vực đường Hào Tường dạo quanh vòng phát , bất kể là muốn xuất phát từ đây mua sắm hay dạo phố hoặc làm đều rất dễ dàng bởi nó chỉ cách đường vành đai tới 200m, trạm xe lửa và xe buýt đều ở gần đây. Nếu như cải tạo lại khu này thành tiểu khu chung cư nhất định hấp dẫn ít người có công ăn việc làm.

      Trong quá trình thị sát, cố ý quan sát giao tiếp giữa Lí Duệ Bân và Lê Thiên Thần, phát hai người này dường như rất ăn ý.

      “Đại bộ phận dân cư nơi này đều đồng ý lấy cũ thay mới, chỉ có số ít người muốn đổi, cũng muốn bán căn nhà họ ở cho chúng ta, cho nên hơi khó khăn chút, chắc phải tiếp tục khuyên giải họ thời gian mới được.” Lí Duệ Bân .

      Lê Thiên Thần nhìn Bình An, “Kể ra kinh tế thời gian qua tương đối kém, có thể là họ lo mua nổi nhà mới, điểm này chỉ có thể khuyên họ từ từ, cũng có vấn đề gì.”

      Bình An , “Mặc kệ nguyên nhân là gì, chỉ cần còn có người do dự chúng ta cũng thể tiến hành công trình, tránh đến lúc đó lại rước lấy phiền toái.”

      Lê Thiên Thần nhíu mày, cảm thấy tóm lại Bình An vẫn là đàn bà nên làm việc gì cũng sợ hãi rụt rè.

      “Công ty còn chưa có quyết định nên đầu tư hay , những công việc này cứ từ từ .” Lí Duệ Bân cười ha hả .

      Cái mà người đàn ông trung niên này am hiểu nhất chính là giả bộ hiền lành, ai cũng đắc tội, nhưng rốt cuộc là giúp người nào, trong lòng Bình An tại đặt dấu chấm hỏi.

      “Tổng Giám Đốc, em thấy thế nào?”Lê Thiên Thần cười cười nhìn Bình An.

      Bình An lãnh đạm , “Tất cả còn phải chờ HĐQT quyết định, hôm nay đến đây thôi. Cũng đến giờ tan sở rồi.”

      “Vậy cũng tốt, ngày mai gặp ở công ty.”Lê Thiên Thần cười .

      “Hẹn gặp lại.” Bình An nhìn thoáng qua hai người bọn họ cái rồi cùng thư ký của mình rời trước.

      tới cạnh xe mình, Bình An quay đầu lại hỏi thư ký Tạ, “Thư ký Tạ, có muốn cháu tiễn đoạn ?”

      Tạ Hồng Phương cười , “Tôi ở gần đây, vài bước là đến.”

      “Vậy cũng tốt, hẹn gặp lại.”Bình An cười cười .

      Bình An lái xe thẳng tới quán ăn “Nhà tôi”, người phụ nữ khoảng ba mươi tuổi thấy vào cửa liền lập tức cười tiến lên đón, “Phương tiểu thư, em đến rồi. Chị bảo nhân viên giữ lại phòng riêng cho các em, tiểu Thu mới vừa gọi điện thoại các em muốn tới ăn cơm.”

      “Cám ơn chị, chị Khổng.” Bình An cười .

      “Cám ơn cái gì, tối nay chị có nấu canh cho hai em bổ sung khí huyết đó. Hai đứa là con làm cả ngày chắc chắn là chú ý đến chuyện ăn uống rồi.” Chị Khổng cười ha hả , dẫn Bình An vào phòng.

      Chị Khổng và Bình An tán chuyện mấy câu, hỏi tình hình của Lỗ Thu Hinh ở công ty xong, bởi vì có khách đến nên thể làm gì hơn là chào hỏi khách.

      Bình An vừa uống trà vừa chờ Lỗ Thu Hinh, hơn 10 phút sau, nàng mới thở hổn hển chạy vào.

      “Cậu làm gì thế, bị cướp đuổi theo à!” Bình An cười hỏi.

      Lỗ Thu Hinh trừng cái, “Đồ vô lương tâm, thấy tớ phải vội vàng chạy tới gặp cậu à.”

      “Được rồi, ngồi xuống thở .” Bình An cười khẽ tiếng, rót cho ly trà, “Gấp cái gì đấy.”

      “Tớ nghe cái giọng cậu điện thoại cảm thấy hết sức khẩn cấp mà, rốt cuộc chuyện gì xảy ra thế? Tớ nghe Lê Thiên Thần đột nhiên nộp đề xuất kế hoạch gì đó hả?” Lỗ Thu Hinh hỏi.

      Bình An kinh ngạc nhìn , “Cậu biết?” Ngay sau đó nở nụ cười, “Ừ mà nếu cậu biết tớ cần gì phải đợi tới hôm nay mới biết chuyện. Lê Thiên Thần đúng là nộp đề xuất dự án cải tạo các chung cư cũ. Kế hoạch này bữa giờ tớ định thực , nhưng ta lại hoàn thành sớm hơn tớ bước.”

      “Hai người chắc là cùng ý tưởng, nhưng ta lại trình bản kế hoạch cho các vị thành viên trước cậu, nên bây giờ tất cả các cố gắng trước giờ của cậu giống như chỉ thêm gấm thêm hoa cho ta thôi?”Lỗ Thu Hinh cau mày hỏi.

      “Đây phải là trọng điểm. Lê Thiên Thần đúng là đơn giản chút nào, ngoài mặt như rất thân mật với cậu, nhưng ra lại hoài nghi cậu. ta nhất định nghĩ rằng cậu là bạn học của tớ nên đề phòng cậu từ trước.” Bình An nghiêm mặt , “Cậu có biết quan hệ giữa ta và Lí Duệ Bân bên Phòng Khai thác như thế nào ? Bọn họ có hay gặp riêng nhau ?”

      Lỗ Thu Hinh lắc đầu, “ ta chỉ để cho tớ sắp xếp lịch công tác ở công ty, những lúc khác tớ đều biết ta làm gì.”

      Xem ra Lê Thiên Thần đúng là vô cùng cẩn thận!

      “Cậu chú ý ngó nghiêng chút nhé, xem ta có lén lút liên lạc với Liên Kiến Ba kia hay . Tớ có cảm giác tay Liên Kiến Ba này đơn giản.” Bình An khẽ với Lỗ Thu Hinh.

      “Được, tớ chú ý.” Lỗ Thu Hinh .

      Trong hội nghị ngày hôm sau, Lê Thiên Thần lại lần nữa đề cập tới kế hoạch cải tạo những khu chung cư cũ. ta lấy ra thêm báo cáo điều tra chi tiết hơn, là kết quả của việc điều tra dân cư xung quanh.

      “Số người đồng ý lấy cũ thay mới là 80%, tôi cảm thấy hạng mục này chúng ta nên bỏ qua.”Lê Thiên Thần .

      “Nhưng chỉ cần có hộ dân muốn là cả hạng mục của chúng ta cách nào tiến hành được, cho nên khi chưa chắc chắn trăm phần trăm, tôi cảm thấy chúng ta thể quyết định qua loa.” Bình An cau mày .

      “Tôi thấy chúng ta phải nắm chặt cơ hội trước , đầu tiên là ký hợp đồng với những người đồng ý lấy cũ thay mới, sau đó thương lượng với những người muốn dời , cuối cùng rồi cũng thỏa hiệp cả thôi, chẳng qua những người đó đơn giản là muốn lấy được chỗ tốt ấy mà.” Lê Thiên Thần .

      Bình An lướt mắt lạnh lùng nhìn , “ có thể bảo đảm mọi người cuối cùng đều bị thuyết phục sao?”

      Lê Thiên Thần cười cười, “Quá thận trọng mất cơ hội.”

      “Tôi cảm thấy hạng mục này có thể đầu tư!” Lục Vân Đình bày tỏ ý kiến.

      “Tôi cũng nghĩ là có thể.” Lý Thiệu Hỉ gật đầu.

      Liên Kiến Ba cười ha hả , “Tôi tin tưởng phán đoán của hai vị tiền bối.”

      Bình An cắn răng, cuối cùng gì rồi cũng vẫn là đồng ý với việc đầu tư vào hạng mục này của Lê Thiên Thần. đồng ý phải vì có tâm ý muốn ‘ăn được phá cho hôi’, mà vì cảm thấy nên xâm nhập thực tế để tìm hiểu xem những hộ gia đình kia có phải là đồng ý rời hay , nếu đến lúc công trình bắt đầu mà người ta phản đối còn rắc rối hơn.

      khi công trình bắt đầu mà xảy ra rắc rối công ty tổn thất rất lớn.

      “Tổng Giám Đốc Phương, nghĩ thế nào?” Phương Hữu Lợi nhìn về phía Bình An.

      “Tôi cảm thấy nên suy nghĩ thêm chút, ít nhất phải mời đại diện những hộ gia đình đồng ý rời đến gặp gỡ thảo luận chút, tránh cho đến lúc đó họ lại quậy lớn chuyện.” Bình An .

      Thiên Thần cau mày, “Tổng Giám Đốc Phương, chiều hôm qua chúng ta cũng xem chung quanh, nơi đó hạng mục đầu tư rất tốt.”

      “Tôi hạng mục này tốt.” Bình An lạnh lùng , “Tôi chỉ cảm thấy nên khởi công lúc chưa chắc chắn mà thôi.”

      bằng Tổng Giám Đốc điều tra lượt , chỉ có như vậy, Tổng Giám Đốc mới có thể yên tâm.” Lê Thiên Thần cười .

      “Tổng Giám Đốc Phương, hi vọng có thể sớm điều tra ra kết quả.” Lục Vân Đình cho là Bình An cố ý làm khó Lê Thiên Thần, cho nên giọng có chút nghiêm nghị.

      Bình An làm Tổng Giám Đốc công ty, là thành viên HĐQT, còn là cổ đông lớn, nên chắc chắn hy vọng công ty có bất kỳ tổn thất gì, “Tôi nhất định điều tra.”

      Nào ngờ, lúc Bình An còn chưa điều tra thực tế có tin truyền ra rằng công ty đối thủ của Phương thị cũng có hứng thú với kế hoạch cải tiến chung cư cũ này, đồng thời cùng các hộ gia đình thương lượng, vậy còn chuẩn bị ký hợp đồng rồi.

      bao lâu sau, trong công ty liền có tin đồn có gián điệp kinh doanh gài vào, tiết lộ ra ngoài bí mật đầu tư của công ty.

      Nhưng hạng mục này trừ các lãnh đạo cấp cao, nhân viên bình thường ai biết được. Có người thậm chí còn hoài nghi Phương Bình An vì muốn đầu tư hạng mục này nên cố ý tiết lộ cho đối thủ biết, mục đích là vì muốn cho Lê Thiên Thần lập công, rồi nhân cơ hội này mà chèn ép Lê Thiên Thần.

      Bình An ngờ tới chuyện khi lại có người hoài nghi tư cách của , chẳng lẽ là có người cố ý hãm hại ?

    4. CQH

      CQH ^^!

      Bài viết:
      192
      Được thích:
      41,920
      Chương 213: Bị thua
      Edit: Yên Chi
      Beta: Khánh Linh




      Bởi vì công ty đối thủ nhúng tay vào khiến cho kế hoạch thu mua phải tính toán lại lần nữa, nên số thành viên HĐQT ủng hộ việc đầu tư vào hạng mục này vô cùng phẫn nộ, muốn Bình An phải điều tra cho ra xem ai bán đứng công ty.

      Nhưng làm sao mà điều tra được đây? Toàn bộ kế hoạch hạng mục này chỉ có thành viên cấp cao biết đến, Bình An tin chắc rằng bất kể là ai trong số họ cũng hy vọng công ty có lợi nhuận, bởi việc này liên quan tới tiền lãi cổ đông của bọn họ cơ mà.

      hoài nghi liệu có phải là Lê Thiên Thần ở phía sau tác động hay , thế nhưng kế hoạch này là đề xuất, sao lại làm như vậy được? Tiết lộ bí mật kinh doanh ra ngoài, ai là người có lợi nhất?

      Bình An biết nên bắt đầu điều tra từ đâu, giống như nhìn ai cũng có khả năng là kẻ tình nghi, rồi lại cảm thấy chẳng ai có thể làm vậy, khỏi cảm thấy quá khó giải quyết.

      Nhưng mà dù tin đồn hành lang là Bình An bán đứng công ty, tiết lộ hạng mục đầu tư cho đối thủ biết, nhưng HĐQT cũng chẳng mấy người tin, chứ nếu họ chẳng kêu Bình An điều tra việc này. Chỉ là Bình An lại điều tra ra được gì nên khiến cho người ta lo lắng.

      Trong cuộc họp cấp cao.

      “... Rốt cuộc là ai tiết lộ chuyện này ra ngoài? Tổng Giám Đốc Phương, còn chưa điều tra ra sao?” Giám đốc Chu cũng hết sức tin tưởng Bình An nên giọng điệu cũng nhàng.

      “Vẫn còn trong vòng điều tra, bởi vì số người biết được kế hoạch thu mua này cũng phải quá nhiều, tôi tin khó để điều tra ra là ai.” Bình An nhàng , mới chỉ có ngày, có tài thánh cũng truy ra nhanh như vậy.

      Giám đốc Chu hừ lạnh tiếng, “ là người tán thành lắm kế hoạch này, phải vì lòng tham của mình mà cố ý tung tin đồn đấy chứ?”

      Bình An giận tái mặt, “Giám đốc Chu, nếu ông hoài nghi tôi là người bán đứng công ty, ông cứ việc đưa ra chứng cứ, tôi cũng là thành viên Hội đồng quản trị, bán công ty tôi có ích lợi gì?”

      “Chẳng phải luôn muốn chèn ép Phó Tổng Lê nên vẫn phản đối hạng mục này đó sao?” Giám đốc Chu vặn hỏi.

      Bình An bình tĩnh nhìn Giám đốc Chu, “Tôi phản đối hạng mục này, cũng có chèn ép người nào, tôi chỉ hy vọng việc tiến hành đầu tư cẩn thận chút.”

      “Được rồi, lão Chu, Tổng Giám Đốc Phương chắc chắn bán công ty, ông đừng suy đoán tùy tiện như vậy. Tôi thấy nên giao việc điều tra người nào tiết lộ bí mật công ty cho Bộ phận Nhân phụ trách , còn Tổng Giám Đốc Phương và Phó Tổng Lê bắt tay vào việc thu mua, đừng để cho những công ty khác nhanh chân đến trước.”

      Phương Hữu Lợi nhìn Bình An và Lê Thiên Thần rồi gật đầu, “Hay là cứ tiến hành thu mua trước .”

      Bình An cắn răng, “Dạ!”

      Sau khi tan họp, Bình An cảm thấy trong lòng bức bối vô cùng, tại sao chuyện này ngược lại thành lỗi của ? Dù những người khác mở miệng, nhưng cảm thấy, bọn họ cảm thấy tầm nhìn của thiển cận, lề mề trong việc triển khai hạng mục này dẫn đến việc người khác có cơ hội để lợi dụng.

      Chuyện này chẳng lẽ là lỗi của sao?

      “Bình An, đến văn phòng ba chút.” Đúng lúc Bình An muốn vào thang máy nhận được điện thoại của Phương Hữu Lợi, khẽ thở dài, xoay người trở lại.

      Lê Thiên Thần vốn đứng sau lưng , nhíu mày theo bóng lưng Bình An, khóe miệng nhếch lên nụ cười xảo trá.
      Bình An muốn để cho Phương Hữu Lợi thấy phiền não nên vỗ vỗ vào gò má của mình, làm ra vẻ thần thái vui vẻ sáng láng gõ cửa văn phòng, “Chủ tịch, ngài tìm tôi ạ?”

      Phương Hữu Lợi ngồi ghế làm việc, vẻ mặt nghiêm túc, chỉ vào chiếc ghế trước mặt trầm giọng với Bình An, “Tới đây ngồi xuống .”

      “Ba!” Bình An kêu , khéo léo ngồi xuống đối diện Phương Hữu Lợi.

      “Chuyện tiết lộ bí mật lần này, con có ý kiến gì ?” Phương Hữu Lợi cau mày nhìn Bình An, ông biết chuyện lần này đối với người chưa có đủ kinh nghiệm như con nhất định là khó giải quyết. Cho dù là công hay tư, ông cũng phải chuyện với chút.

      Bình An cắn cắn môi, trong mắt lóe lên tia thất bại, “Là do con quá sơ ý.”

      Phương Hữu Lợi lắc đầu, “Con nghĩ người nào tiết lộ bí mật?”

      “Con biết, ai bán đứng công ty đây?” Trước mặt ba mình, Bình An nén được mà lộ ra vẻ phiền não và bất đắc dĩ của mình.

      “Để lộ tin tức ra bên ngoài chưa chắc là muốn bán đứng công ty. Bình An à, chẳng qua là con thiếu kinh nghiệm đấy thôi, còn rất nhiều phương diện ngầm con chưa hiểu thấu, nhưng chẳng lẽ những người khác trong HĐQT lại hiểu sao? Nếu để cho Bộ phận Nhân phụ trách điều tra chuyện này có nghĩa là bọn họ đều biết việc tiết lộ bí mật lần này phải là điểm chính, mà quan trọng nhất là thể để cho hạng mục này được thuận lợi đầu tư.” Phương Hữu Lợi chỉ ra điểm chính cho Bình An.

      Bình An đứng phắt dậy, “Là Lê Thiên Thần!” tức giận đến mắt cũng đỏ lên, “Nhất định là ta, ta khăng khăng mực đối với hạng mục này, lại sợ con ngăn cản, cho nên mới nghĩ ra thủ đoạn này để công ty mau chóng ra quyết định. Ba, hay là chúng ta bỏ hạng mục này ba.”

      Phương Hữu Lợi nghiêm nghị, “ gói đầu tư lớn như vậy chỉ mỗi mình con bỏ là bỏ được sao? Coi như con muốn thắng được Lê Thiên Thần cũng nên là phương pháp này. Con về suy nghĩ cho kỹ !”

      Đây là lần đầu tiên Phương Hữu Lợi bày ra sắc mặt này với con .

      Bình An hơi nhếch môi suy nghĩ, lát sau mới giọng , “Con hiểu rồi. Ba, con về suy nghĩ chút!”

      về văn phòng ngay mà là tới phòng cà phê lầu dưới. cần phải bình tĩnh suy nghĩ chút, trong chuyện này, rốt cuộc thiếu sót cái gì.

      HĐQT quyết định đầu tư vào hạng mục này rồi, việc này hoàn toàn thỏa mãn ý định của Lê Thiên Thần. Chẳng phải muốn có được kết quả như vậy sao? gần như có thể chắc chắn, Lê Thiên Thần chính là người giật dây sau màn của việc tiết lộ bí mật công ty cho đối thủ biết này, nhưng ta sợ hạng mục này bị đối phương đoạt lấy sao?

      Lê Thiên Thần... Tên này tóm lại có mưu gì mà chưa điều tra ra được đây?

      Nhưng tóm lại, do quá lệ thuộc vào trí nhớ của kiếp trước nên mới bỏ qua rất nhiều chi tiết. quá xem thường người đàn ông này! cho rằng có thể dựa vào trí nhớ của kiếp trước là có thể đánh bại được ta, nhưng hóa ra ta có rất nhiều thủ đoạn mà biết. Cho dù có trí nhớ của hai kiếp, nhưng nếu như mọi việc cẩn thận chút sợ rằng phải là đối thủ của ta.

      Lê Thiên Thần muốn lợi dụng hạng mục này để lần nữa đứng vững chân trong Phương Thị sao? nhất định để cho ta được như ý!

      Bình An tỉnh táo lại. Mặc dù tại cảm thấy rất thất bại, nhưng thể vì vậy mà chết dí gượng dậy nổi. thể cứ như vậy mà thua dưới tay Lê Thiên Thần. Bất kể như thế nào, tại mới là Tổng Giám Đốc, chứ phải ta!

      Hai ngày tiếp sau, Bình An toàn tâm vùi đầu vào điều tra chi tiết hạng mục này. cho người xâm nhập điều tra ý kiến của từng hộ gia đình lại lần nữa, phát có mười mấy hộ muốn dời , thậm chí đều có thái độ cực kỳ cứng rắn.

      Mặc dù Lê Thiên Thần mỗi ngày đều thương lượng với những chi tiết của dự án này, nhưng Bình An phát dường như có rất nhiều việc tự tiện tiến hành mà cho biết. cho người thầm theo dõi làm gì phát ra, nếu cùng ăn cơm với người ở các hộ gia đình muốn thu mua, cũng là tới hộp đêm với những quan chức phụ trách xây dựng, mà dường như rất hòa đồng vui vẻ với những người đó.

      Bình An chẳng muốn quan tâm tới cuộc sống ăn chơi đàng điếm của .

      Đồng thời với lúc Tập đoàn Phương thị tiến hành thu mua các căn hộ cũ, công ty đối thủ lại chỉ được cái thùng rỗng kêu to, thủ tục giấy tờ còn lo được đầy đủ, lại đủ chỉ tiêu, nên thể tiến hành đầu tư vào công trình mà cứ để cho nó lửng lơ đầu cuối.

      Bộ phận Nhân cuối cùng cũng tìm ra được ai là người tiết lộ bí mật cho công ty đối thủ. ra đó chỉ là nhân viên quèn trong Phòng Khai thác, do quan sát được động thái của công ty gần đây có vẻ rất quan tâm đến các căn hộ chung cư cũ nên liền bán tin tức này cho công ty đối thủ. Công ty kia biết được kế tiếp Phương thị muốn làm gì nên muốn trước bước tiến hành thu mua.

      Nhân viên này bị khai trừ, chuyện này cũng coi như cho qua, nhưng trong lòng Bình An hiểu rất ràng. Tên nhân viên quèn kia tuyệt đối phải là kẻ tiết lộ bí mật công ty mà chỉ là con tốt thí, nhưng rất tiếc lại có chứng cứ, chứ nếu nhất định đuổi Lê Thiên Thần ra khỏi công ty rồi.

      Vậy mà, hôm nay trong hội nghị cấp cao, bởi Lê Thiên Thần nghĩ ra được phương pháp khiến cho công ty đối thủ thể nào lấy được chỉ tiêu để cạnh tranh giành hạng mục này nên làm cho nhiều thành viên HĐQT phải trố mắt nhìn ta, còn cố ý muốn giao cho làm tổng phụ trách của hạng mục này.

      Nhưng do Bình An mới là Tổng giám đốc nên quyết định này vẫn còn chần chừ chưa quyết hẳn, nhưng thế cũng đủ khiến cho Bình An bị đả kích lần nữa. chưa bao giờ cảm thấy thất bại như lúc này, trong cơn sốc, gần như có cảm giác mình mất lòng tin.

      Cuối cùng hiểu, Lê Thiên Thần ăn chơi đàng điếm suốt ngày với những quan viên chính phủ là có mục đích cả.

      Lần này, các thành viên HĐQT ủng hộ Lê Thiên Thần còn có thêm Lục Vân Đình. Lý Thiệu Hỉ vốn luôn nhìn theo ý kiến của Lục Vân Đình mà quyết định, nên gần như là hơn phân nửa mọi người đều ủng hộ Lê Thiên Thần.

      Nhìn thái độ hài lòng đắc ý của Lê Thiên Thần, trong lòng Bình An muốn đá phát.

      Cuối cùng, vì chỉ tiêu và kiến trúc xây dựng vẫn chưa được Sở Xây dựng chính thức phê duyệt, nên vẫn chưa chính thức xác định ai là tổng phụ trách. Nhưng nhìn ý tứ của mọi người, chắc chắn là Lê Thiên Thần chứ chẳng ai khác.

      Bình An thấy nên tìm Lục Vân Đình chuyện, muốn xin ông suy nghĩ lại chút, nhưng Lục Vân Đình vốn rất thương lần này lại có thái độ hoàn toàn bất đồng.

      “Bình An, bác vẫn xem cháu như cháu , nhưng công việc là công việc, thể nể tình riêng mà quyết định việc công ty. Tuy cháu khá thông minh, mắt nhìn cũng rất tốt, nhưng dù sao cũng còn quá trẻ, lại thiếu kinh nghiệm về phương diện này. Lần này bác ủng hộ Lê Thiên Thần vì ta chỉ có quan hệ tốt mà còn hiểu được cách xử lý mọi chuyện thế nào, chứ phải là ủng hộ cháu.” Sau khi nghe ý kiến của Bình An, Lục Vân Đình trầm giọng phân tích phen cho thấy vấn đề.

      “Bác Lục cảm thấy Lê Thiên Thần tin được ?”Bình An hỏi gấp.

      Lục Vân Đình cười cười, “Sao cháu với Lê Thiên Thần cứ chỏi nhau chan chát vậy. Cháu đó, nên học từ đối thủ những gì mà mình thiếu hụt, chứ phải lúc nào cũng chỉ chăm chăm muốn đánh bại đối thủ. Cẩn thận kẻo cuối cùng đối phương thua, ngược lại người thua là mình.”

      Trừ , ai muốn tin Lê Thiên Thần là kẻ dã tâm bừng bừng, thủ đoạn ác độc!

      “Bình An, cháu nên cứ nghĩ rằng cháu là con của Phương Hữu Lợi nên đương nhiên có thể trụ trong công ty. Nếu như cháu có bản lĩnh thực cho dù có ngồi lên vị trí Tổng Giám Đốc này cũng có ai phục cháu.” Lục Vân Đình nhìn sâu vào mắt Bình An. ra ông rất coi trọng đứa cháu này, chẳng qua bây giờ còn trẻ, kinh nghiệm chưa đủ, ông hy vọng rèn luyện tốt để có thêm kinh nghiệm và quyết đoán.

      “Cháu cũng cho rằng vì cháu là con của ba có thể như vậy, cháu chỉ cảm thấy, ở hạng mục này Lê Thiên Thần có hơi nóng vội...” Bình An giải thích, cảm giác có điều gì đó được thỏa đáng lắm.

      Lục Vân Đình khoát tay, , “Con tự làm mình rối loạn rồi!”

      Bình An ngẩn ra, suy nghĩ trong chốc lát mới hiểu được ông muốn cái gì.

      Đúng vậy, lần này có cảm giác bị Lê Thiên Thần nắm mũi dẫn . Chẳng lẽ ta cố ý biểu vội vã, nhưng ra sớm lên kế hoạch kỹ lưỡng để cho những người trong Hội đồng quản trị nhìn?
      Huỳnh Thượng HỷPhong Vũ Yên thích bài này.

    5. CQH

      CQH ^^!

      Bài viết:
      192
      Được thích:
      41,920
      Chương 214: Tự kiểm điểm
      Edit: Yên Chi
      Beta: Khánh Linh




      Từ lúc ra khỏi Lục gia, Bình An vẫn cố gắng nén xuống nỗi chua xót trong lòng. Lần đầu tiên cảm thấy mình quá thất bại. Từ trước tới nay, vẫn chỉ lệ thuộc vào ký ức của kiếp trước và cho rằng chỉ cần như thế là cũng có thể đánh bại được Lê Thiên Thần và Đỗ Hiểu Mị, chưa bao giờ nghĩ tới việc hễ thay đổi đồng thời làm cho rất nhiều nhân tố cũng thay đổi theo.

      đánh giá Lê Thiên Thần quá thấp! vẫn thể nào nhìn thấu toàn bộ những thủ đoạn hèn hạ của Lê Thiên Thần bởi rất am hiểu phương cách ngụy trang, cho nên lần này mới bị đẩy vào vị trí bị động.

      đường lái xe đến nhà Nghiêm Túc, tâm trạng Bình An rất xấu.

      Nghiêm Túc vẫn chưa về, phòng khách tối thui. Bình An mở đèn, cởi giầy xong liền rúc vào góc ghế sa lon. cần tự kiểm điểm.

      lục lại trong trí nhớ tất cả những hành động và việc làm từ lúc được trọng sinh đến giờ phát , bởi vì quá coi trọng trí nhớ của kiếp trước mà cũng hề suy nghĩ thấu đáo xem Lê Thiên Thần và Đỗ Hiểu Mị rốt cuộc từng giở thủ đoạn gì. Kiếp trước bọn chúng có thể giấu ba mà làm nhiều chuyện xấu như vậy nhất định là dùng những cách thông thường, có khi đời này bọn chúng còn có nhiều loại quỷ kế mà người ta tưởng tượng được nữa chừng?

      Bình An nghĩ nghĩ lại, suy nghĩ lại trở nên mơ mơ hồ hồ, bao lâu ngủ thiếp .

      giấc mơ nhưng cũng giống như giấc mơ bởi nó có cảm giác rất chân , cứ như là trực tiếp chứng kiến vậy.

      nhìn thấy Lê Thiên Thần và Đỗ Hiểu Mị thân mật ngồi chung chỗ.

      “Cái con oắt thối tha kia giờ tin tưởng chúng ta như vậy, có phải đến lúc có thể thực được kế hoạch của chúng ta rồi hay ?” Lời này do Đỗ Hiểu Mị .

      Lê Thiên Thần khẽ cười, “Em sao cứ nóng vội hoài vậy?”

      “Hừ, bởi vì em muốn nhìn thấy với nó ở chung chỗ chứ sao. Dù sao kế hoạch của chúng ta cũng xê xích gì nhiều, nếu cứ kéo dài hoài sợ Phương Hữu Lợi nhìn ra manh mối. tại cả Phương thị đều nằm trong lòng bàn tay của em, chỉ còn thiếu bước cuối cùng nữa thôi.” Đỗ Hiểu Mị .

      Hai người bọn họ biết còn tiếp tục bàn luận chuyện gì nhưng Bình An nghe lắm, muốn tới phía trước nhưng hoàn toàn nhắc nổi chân.

      Rốt cuộc là kế hoạch gì? Bọn họ muốn làm gì với ba và Phương thị?

      Đột nhiên, ống kính chuyển cái, nhìn thấy Lê Thiên Thần và Đỗ Hiểu Mị chuyện với người đàn ông cao lớn, chỉ có thể mơ hồ đoán chừng người đàn ông đó khoảng hơn bốn mươi tuổi nhưng lại nhìn được vẻ mặt.

      “... Món tiền này có thể lấy ra rất nhanh, đừng nóng vội.” Lê Thiên Thần giọng với người đàn ông kia.

      “Chỉ cần Phương thị vào tay chúng tôi, chúng tôi làm gì cũng cần sợ bóng sợ gió nữa.” Đỗ Hiểu Mị .

      Người đàn ông kia cười , “Có hai người ở đây còn sợ thể lợi dụng Phương thị sao?”

      Kế tiếp bọn họ cái gì Bình An cũng nghe được nữa. cố gắng muốn xem cho mặt mũi hình dạng người kia nhưng có cố gắng bao nhiêu cũng thấy được gương mặt của ông ta, mà ba người bọn họ cái gì cũng nghe được.

      “Bình An?” nghe có người gọi Bình An.

      “Bình An, tỉnh lại !” Có người bế lên, vỗ vào mặt .

      Bình An chìm trong giấc mộng chợt giật mình, lập tức mở mắt ra, gương mặt đẹp trai của Nghiêm Túc sát gần trước mặt .

      “Em tỉnh rồi hả, sao chứ?” Nghiêm Túc ôm vào lòng, lau lớp mồ hôi rịn ra trán . Khi trở về liền thấy cuộn người nằm ghế sa lon, chân mày nhíu chặt, miệng ú ớ biết cái gì, hình như là nằm mơ.

      Bình An ngơ ngác nhìn Nghiêm Túc lúc rồi lại liếc nhìn chung quanh, xong mới thở ra hơi, “Em gặp ác mộng.”

      “Mơ thấy cái gì?” Nghiêm Túc đặt ngồi trở lại ghế sa lon, đứng lên rót cho ly nước, đút cho uống.

      “Em quên mất rồi.” Bình An cười ha ha, các tình tiết trong mơ cứ lộn xộn lung tung, cũng tìm ra được đầu mối nào, chỉ cảm thấy hình như đây là loại nhắc nhở gì đó.

      ra... chắc người khác cũng chỉ cho là suy nghĩ lung tung mà thôi.

      Nghiêm Túc cười sờ sờ đầu , “Dạo này có phải gặp chuyện gì phiền lòng hay ?”

      Bình An ấm ức bĩu môi, đột nhiên nhào vào trong ngực , ôm chặt chịu buông tay, vùi mặt trong lòng , “Tâm trạng của em tốt!”

      “Ngoan, cho biết xảy ra chuyện gì?” Nghiêm Túc vỗ lưng của , dịu dàng dụ dỗ.

      Bình An vừa xụ mặt vừa kể hết đầu đuôi gốc ngọn những chuyện xảy ra gần đây cho Nghiêm Túc nghe, “... Lê Thiên Thần mất dạy, nhất định là bán đứng tin mật của công ty, nhưng em lại có chứng cớ.”

      Nghiêm Túc bình tĩnh nghe Bình An vừa oán trách vừa uất ức xong mới cười an ủi , “ ra Lục Vân Đình sai, em có nhiều thủ đoạn như Lê Thiên Thần.”

      “Nhưng lúc ở Thành phố S, Lê Thiên Thần nhờ có Đỗ Hiểu Mị mới có thể thành công, còn giờ Đỗ Hiểu Mị ở cạnh rồi, còn có thể dựa vào người nào?” Bình An lầu bầu. biết rất có khả năng Lê Thiên Thần chỉ lợi dụng mỗi mình Đỗ Hiểu Mị, nhưng lại tin rằng lại có khả năng lợi dụng người khác.

      “Em sai rồi.” Nghiêm Túc giọng, “Có lẽ Lê Thiên Thần ở Thành phố S có cách nào để thuận buồm xuôi gió, nhưng em quên điều, ta công tác bao nhiêu năm ở Thành phố G? Hơn nữa, ta từng là trợ lý của ba em nên nhất định từng quen biết với rất nhiều người. Những nhân viên công quyền này đều rất thực tế, cho dù bây giờ ta còn là trợ lý của ba em, nhưng chỉ cần ta có tiền nhiều người khác nguyện ý làm việc cho ta. Việc tiết lộ tin tức cơ mật của công ty ra ngoài cho đối thủ biết kia ràng ta thực rất khéo, vừa có thể khơi thông các loại quan hệ, nắm chắc được kế hoạch thu mua, hơn nữa tin tức tiết lộ cũng ràng nhưng đủ cho Hội đồng quản trị gấp gáp.

      “Cũng thể phủ nhận, thủ đoạn này của ta là nhằm vào em. Bình An, tổng phụ trách công trình này cuối cùng là ai?” Nghiêm Túc hỏi.

      Bình An lặng yên nghe Nghiêm Túc phân tích mới phát mình bỏ sót chi tiết rất quan trọng. có suy nghĩ kỹ xem quan hệ của Lê Thiên Thần ở Thành phố G tốt đến thế nào, cũng nhớ rằng từng công tác nhiều năm tại Thành phố G, nên thể so bây giờ với lúc còn ở Thành phố S.

      “Còn chưa có quyết định cuối cùng, nhưng em nghĩ hơn phân nửa là Lê Thiên Thần.” Qua chuyện lần này, HĐQT có ít người rất thất vọng đối với .

      ngày đàng học sàng khôn, đừng nản chí.” Nghiêm Túc cầm tay khích lệ.

      Bình An ừ tiếng, ngồi thẳng lên, “Dù sao còn chưa có quyết định cuối cùng, em từ bỏ dễ dàng như vậy.”

      Nghiêm Túc cười, “Việc cải tạo lại chung cư cũ mặc dù là hạng mục tốt, nhưng còn phải xem thiết kế như thế nào, kết hợp với tình hình địa lý xung quanh nữa.”

      “Đúng rồi, em có xem qua bản kế hoạch mặt bằng của Lê Thiên Thần, cũng chỉ muốn cải tạo nơi đó thành dạng nhà phố thôi. Nơi này lại nằm ngay trung tâm thành phố nên tương lai giá cả nhất định thấp, có vài người vì muốn cân bằng tài chính mà tình nguyện ra ngoại ô mua nhà đấy.” Mắt Bình An sáng lên, trong đầu đột nhiên ra ý niệm mơ hồ.

      “Được rồi, bây giờ là thời gian nghỉ ngơi. Em đó, tắm rửa trước , sau đó mình ra ngoài ăn cơm.” Nghiêm Túc thấy mắt có quầng thâm khỏi đau lòng bởi biết gần đây nhất định thường hay thức đêm.

      Bình An tiếp tục dựa vào người chịu , “Đừng ăn ngoài, nấu cơm cho em ăn .”

      Nghiêm Túc hôn cái, “Vậy em tắm trước .”

      ôm em vào !” Bình An cười hì hì.

      Nghiêm Túc cưng chiều nhìn rồi ôm ngang eo lên, về hướng phòng tắm trong phòng ngủ.

      “Chờ ở đây, lấy quần áo thay cho em.” Vừa vào phòng tắm, Nghiêm Túc để Bình An xuống, đưa tay mở vòi xả nước ấm vào bồn tắm.

      Nhìn bóng lưng cao lớn rắn rỏi của , Bình An thấy trong lòng sao ngọt ngào ấm áp thế. may là ban đầu có bỏ qua ! đúng, mặc dù lớn tuổi hơn , nhưng chính bởi vậy mà có nhiều kinh nghiệm sống hơn, những trở ngại phải đương đầu trải qua rồi nên có thể chỉ bảo dẫn dắt cho .

      ở bên, cảm thấy hạnh phúc.

      Khi Nghiêm Túc cầm quần áo của Bình An vào thấy nhóc vẫn còn đứng sững sờ tại chỗ, kềm lòng được bèn đưa tay ngắt chóp mũi của bằng giọng mập mờ, “Có phải đợi ra sức thay em hay đây?”

      Bình An hoàn hồn, “Ra sức cái gì?”

      “Cởi quần áo!” Nghiêm Túc kề miệng gần tai , khàn khàn .

      cần!” Mặt Bình An đỏ lên, đánh cái, “Mau ra , em muốn tắm.”

      Nghiêm Túc cười ha ha, “ sao, nguyện ý ra sức mà.” Đặt quần áo cầm trong tay lên giá áo bên cạnh, vươn tay cởi áo khoác thay Bình An.

      Bình An hét to tiếng, đẩy mạnh ra ngoài cửa.

      Nghiêm Túc vốn chỉ muốn đùa giỡn chút với , ai biết vừa chạm đến người người như lập tức bùng lên ngọn lửa, tay đặt người kềm được mà tăng thêm sức, kéo dính sát vào cơ thể mình, hô hấp trở nên có chút gấp gáp.

      “Nghiêm Túc...” Bình An dĩ nhiên cũng cảm nhận được biến hóa của thân thể , mặt càng đỏ hơn, giọng càng thấp xuống.

      “Hay là cùng tắm !” Nghiêm Túc bên tai , nhàng hà hơi nóng vào lỗ tai, bàn tay thô ráp chui vào bên trong quần áo cầm lấy bên ngực mềm mại của .

      Bình An giật thót, dán mặt vào cổ , “ nấu cơm...”

      Tiếng cười của Nghiêm Túc trầm thấp, tay linh hoạt quen thuộc mở nút quần áo của , “Lát rồi nấu, giờ có chuyện quan trọng hơn phải làm.”

      “Quỷ sứ!” cắn môi của , lúng búng mắng.

      “Hả? Em thích à?” Nghiêm Túc hôn mạnh lên môi , lưỡi linh hoạt cạy hàm răng của ra, chui vào trong miệng mút lấy đầu lưỡi thơm mùi đàn hương của , bàn tay nắm bên ngực mềm mại của tăng thêm chút lực.

      Bình An ngừng hô ra, “Ưm...”

      Đôi môi nóng ấm của lướt dần xuống chiếc cổ mảnh khảnh trắng nõn của , mút ra những đóa hoa xinh đẹp, thanh khàn khàn trầm thấp, “Bảo bối, thích ?”

      “Ghét!” Bình An cắn cắn môi, nhịn được khẽ rên lên.

      Nghiêm Túc cười khẽ, dùng tay kéo quần xuống, lấy cứng rắn của mình cách quần lót cọ xát điểm mẫn cảm của , đùa vào tai mấy câu chọc cho mặt Bình An càng thêm đỏ.

      “Ướt rồi nè, xem ra em cũng rất nhớ à, bảo bối.” Nghiêm Túc chen ngón tay vào trong hành lang chật hẹp của , cảm nhận được thân thể có phản ứng.

      Bình An mặt ửng đỏ, phía dưới trống khó chịu, nhịn được khẽ rên ra tiếng.

      Nghiêm Túc cởi hết toàn bộ quần áo người họ, ôm đặt ngồi lên bàn rửa mặt bằng đá cẩm thạch trong nhà tắm, tay mở rộng hai chân của ra, cầm lấy dục vọng của mình từ từ tiến vào trong , rong ruổi phóng túng.

      Khóe mắt của Bình An liếc thấy trong gương hình ảnh nơi hai người kết hợp chặt chẽ với nhau ngoài cảm giác ngượng ngùng còn cảm giác từng đợt triều dâng mãnh liệt nhất từ trước đến nay tập kích liên tục đến nhấn chìm .
      Huỳnh Thượng HỷPhong Vũ Yên thích bài này.

    6. ^^! Nếu bạn không gửi link bài viết trên Facebook được, hãy sử dụng link trong khung này để chia sẻ bài viết :