1. Quy định post bài trong Khu Edit – Beta – Convert

    Đặt Title theo mẫu [Tên truyện] dấu cách - [Tên tác giả] (Update chương)

    Hình bìa truyện

    Tác giả

    Thể loại

    Số chương

    Nguồn convert (nếu có)

    Tên Editor & Beta

    Nick Facebook, Mail liên lạc

    Đặc biệt: 1 editor ko được mở quá 3 Topic

    Quy định cho editor

    Box Edit – Beta – Convert chỉ đăng những truyện edit, beta, convert của Cung; không đăng truyện sưu tầm của trang khác trong Box.

    Chủ topic chịu trách nhiệm hoàn thành topic, không drop, không ngưng edit quá 1 tuần. Trường hợp không theo tiếp được truyện thì phải báo với Ad hoặc Mod quản lí Box lý do không thể theo tiếp và để BQT tiếp nhận.

    Nếu drop không có lý do sẽ bị phạt theo quy định của cung: Link

    Mỗi topic nên đặt 1 lịch post theo tuần hoặc tháng để member dễ theo dõi. Nếu post 1 tuần 10c sẽ được tặng thêm 100 ruby (liên hệ với quản lý của box để được thưởng)

    Khi hoàn thành nên vào Topic báo danh để được thưởng điểm thêm. Điểm thưởng là gấp 2 lần số điểm được hưởng của cả bộ. Ví dụ:

    Bạn edit 1 bộ 100c nhận được 1000 ruby thì sẽ được thưởng 2000 ruby.

    Quy định Đối với Readers:

    Comt thân thiện, comt nhắc nhở truyện nhẹ nhàng

    Không comt với những lời lẽ quá khích, sử dụng ngôn từ đả kích editor, nhân vật, tác giả...

    Không comt gây war, hối truyện thiếu thiện cảm

    Nếu vi phạm lần đầu nhắc nhở. Lần sau -10ruby\lần

    Không comt thanks (trường hợp muốn thanks editor thì nhấn like để ủng hộ)

    Quản lý box Truyện Edit&Beta:

    lolemcalas, haruka, Hằng Lê, Ngân Nhi

Bình An Trọng Sinh - Dư Phương (Full)

Thảo luận trong 'Hiện Đại Hoàn'

  • ^^! Nếu bạn không gửi link bài viết trên Facebook được, hãy sử dụng link trong khung này để chia sẻ bài viết :
    1. CQH

      CQH ^^!

      Bài viết:
      192
      Được thích:
      41,925
      Chương 230: Rác rưởi
      Edit: Khánh Linh


      Đỗ Hiểu Mị mở cửa phòng, mặt mày tiều tụy đứng trước Lê Thiên Thần.

      “Thiên Thần...” Ả mở miệng kêu , ngẩng mặt lên, mắt rưng rưng điềm đạm đáng nhìn Lê Thiên Thần, muốn kiếm tìm tia thương mặt .

      Lê Thiên Thần đưa mắt lạnh lùng nhìn ả, mặt có chút ý thương tiếc nào. Nhìn dáng vẻ người chẳng ra người ngợm chẳng ra ngợm của Đỗ Hiểu Mị lúc này, trong lòng chỉ có cảm giác ghét bỏ chứ còn gì khác. vốn cũng chẳng có tình cảm sâu đậm gì với ả, nhìn trúng ả đơn giản chỉ vì ả có năng lực có thể giúp tay. Nhưng tại, ả bị Phương Bình An quật ngược trận đến ngay cả năng lực để xoay chuyển tình thế cũng ả có còn công dụng gì với nữa đâu?

      “Thu dọn đồ đạc , rồi rời khỏi Thành phố G!” Lê Thiên Thần thản nhiên buông ra câu.

      Đỗ Hiểu Mị sửng sốt, ý là gì, “Cái gì? Rời khỏi đây?”

      “Em giờ vậy rồi, ở lại chỗ này cũng có tác dụng gì, bằng đến chỗ khác phát triển có khi còn có tương lai hơn.” Lê Thiên Thần xoay người ra phòng khách, thanh vẫn lạnh lùng như cũ.

      Đỗ Hiểu Mị cảm thấy trong lòng lúc này như có lưỡi dao sắc nhọn đâm ngoáy mạnh, đau đớn đến nỗi ngay cả chút thanh ả cũng thể phát ra được, cảm giác ảo não vì thấy mình như loại rác rưởi đáng xấu hổ bị người ta vứt bỏ xông ra từ tận sâu trong đáy lòng.

      vậy là sao? Hết cần em rồi à? Cảm thấy em còn chút giá trị lợi dụng nào rồi hả?” Ả vọt tới trước mặt Lê Thiên Thần, mặt tái nhợt, hỏi bằng giọng đầy vẻ lên án.

      “Em cảm thấy em còn có tác dụng gì ?” Lê Thiên Thần mất kiên nhẫn, đổi giọng hỏi ngược lại.

      Đỗ Hiểu Mị vì quá phẫn nộ mà hít thở thông, cách năng cũng trở nên dồn dập, “... coi em là cái gì. Em là người phụ nữ của , giờ lại xem em như phế vật cần vứt bỏ như vậy sao? Em bị con oắt thối kia đẩy tới đường cùng thế này là vì ai? Giờ coi em là cái gì, hả?”

      “Chính bởi em ganh ghét Bình An nên mới tìm đủ mọi cách đối nghịch với ta. chỉ bảo em gây khó khăn nho khiến ta phân tâm thôi, thế mà em lại làm lớn chuyện ép ta phải đối phó mạnh tay với em, giờ em còn trách ai? Sao nghĩ lại rằng chẳng qua tài nghệ của em bằng người.” ra Lê Thiên Thần cũng tức Đỗ Hiểu Mị bất lực trong xử lý công việc, nếu cứ tiếp tục để ả ở lại Thành phố G người khác đánh giá thế nào?

      Ả giờ thân bại danh liệt, sao còn xứng đáng đứng cùng được nữa?

      Tương lai, nhất định đứng áp đảo đầu Phương Hữu Lợi, người phụ nữ của nhất định phải cao quý mỹ lệ, thân thế trong sạch, chứ loại đàn như Đỗ Hiểu Mị tuyệt đối thể xứng đôi với được.

      Đỗ Hiểu Mị đưa mắt thê thảm nhìn , “ tin vào mấy lời nhảm nhí đăng báo à, cảm thấy em dối lừa mà tằng tịu với đàn ông khác sao? Thiên Thần, em có làm mấy chuyện đó, em chỉ mình . đó.”

      Lê Thiên Thần hít sâu hơi, “ phải tin em, chẳng qua việc làm lần này của em khiến bên kia rất tức giận, cho nên trước tiên em cứ tạm rời khỏi nơi này , đừng chọc giận họ nữa.”

      “Em vẫn còn có thể giúp được mà.” Đỗ Hiểu Mị vội vã van nài.

      “Kêu em liên lạc với Tô Cầm, em làm thế nào rồi?” Lê Thiên Thần suy nghĩ cẩn thận lúc, rồi lại nhíu mắt nhìn Đỗ Hiểu Mị, lúc lâu sau mới giọng hỏi.

      ả này có lẽ còn tác dụng gì trong các trường hợp quang minh chính đại, nhưng về những phương diện khác... chừng vẫn còn có chút tác dụng.

      Đỗ Hiểu Mị cắn chặt răng, “ liên lạc rồi, muốn làm gì?”

      “Nghĩ cách đưa ta vào làm việc trong Phương thị.” Lê Thiên Thần .

      “Cái gì? muốn ta vào làm tại Phương thị? cũng biết là thân phận ta có vấn đề, sao còn để ta đến làm trong Phương thị? Phương Bình An và Phương Hữu Lợi nhất định nhìn ra được manh mối.” Đỗ Hiểu Mị thất kinh kêu lên, Lê Thiên Thần cảm thấy ả vô dụng nên muốn chuyển sang lợi dụng Tô Cầm chăng?

      cho ta tiếp cận Lục Vân Đình, cha con Phương Hữu Lợi nhận ra đâu.” Lê Thiên Thần đầy tự tin, dù phải là Tổng Giám Đốc nhưng nửa nhân trong công ty nằm trong tầm khống chế của . tin chẳng bao lâu nữa có thể khống chế cả Tập đoàn Phương thị.

      khiến cho Phương Bình An hối hận về lựa chọn lúc trước của mình!

      muốn ta tiếp cận Lục Vân Đình làm cái gì? Chẳng lẽ... chẳng lẽ các bắt đầu việc kia?” Đỗ Hiểu Mị khàn giọng hỏi.

      Lê Thiên Thần lạnh lùng nhìn ả, “ nên hỏi đừng hỏi, em chỉ cần làm theo lời là được. Em đừng quên tình cảnh tại của em là thế nào.”

      Đỗ Hiểu Mị cúi đầu, hai tay run nhè . Lần đầu tiên, ả cảm giác được... Lê Thiên Thần bạc bẽo đến thế nào. Ả bị Phương Bình An đánh cho rớt xuống mười tám tầng địa ngục, chẳng những chìa tay giúp đỡ mà còn tiện tay vứt bỏ ả, đến ngay cả câu an ủi cũng . Rốt cuộc coi ả là gì?

      Ả tức giận, ả căm hận... Nhưng ả có thể làm được cái gì bây giờ? Giờ ả chỉ còn hai bàn tay trắng.

      Hiếm khi nào có được ngày cuối tuần nhàn nhã, Bình An hẹn Trình Vận và các bạn đến Hội sở Golden Bay để thư giãn.

      Những người khác đều ở bên ngoài bơi lội vọc nước, Bình An và Trình Vận thay đổi quần áo xong ngồi trong nhà uống cà phê.

      “Chị còn nghĩ biết em làm gì để phản kích Đỗ Hiểu Mị, ngờ em ra tay rồi, vậy còn mạnh mẽ vang dội đến thế. Nhanh đến nỗi ta ngay cả thời gian để phòng bị cũng có.” Trình Vận cười .

      Bình An cười cười, hớp ngụm cà phê, “Em lười tiếp tục chơi trò mèo vờn chuột với ta. Sau khi ta rời khỏi Phương thị, em vốn nghĩ ta thu mình lại chút, ngờ ta còn làm vấn đề trầm trọng thêm. Em chẳng hơi sức đâu mà chơi với ta nữa.”

      “Nghe cách dường như em rất ghét ta phải.” Trình Vận hỏi.

      “Dạ, rất ghét...” Từ sau khi trọng sinh, nỗi hận của đối với Đỗ Hiểu Mị chưa từng gián đoạn. Chẳng qua học được cách để xuống thù hận mà thôi, chứ nếu , suốt đời này đều bị oán hận dẫn dắt mà thể sống cuộc sống mà mình mong muốn.

      Chỉ cần cùng người nhà sống hạnh phúc, đó mới là ý nghĩa lớn nhất của việc được trọng sinh.

      Trình Vận cũng gặp qua Đỗ Hiểu Mị vài lần, cũng chẳng cảm tình gì lắm với ngạo mạn như vậy, “ ta hình như là bạn của Phó Tổng Lê trong công ty em, em làm như vậy... Lê Thiên Thần gì à?”

      Đáy mắt Bình An thoáng qua tia sáng lạnh, “ gì được? Cho dù có chuyện của Đỗ Hiểu Mị, em với cũng chẳng ai ưa ai.”

      “Chị nghe trước kia quan hệ giữa em với Lê Thiên Thần cũng tốt lắm mà, sao để tới nông nỗi này vậy? Vì Đỗ Hiểu Mị hả?” Trình Vận cho là sở dĩ Đỗ Hiểu Mị căm ghét Bình An như vậy đều là vì liên quan đến Lê Thiên Thần.

      “Trước kia tại em ngu ngốc biết là người thế nào, sau đó có ngày em đột nhiên tỉnh ngộ. Còn về phần Đỗ Hiểu Mị... Hừ, ngay từ đầu, khi ta tiếp cận em động cơ đơn giản rồi. Sau khi mồi chài ba em được, ta đổ thừa là do em phá hoại nên căm ghét em. Khi ta đến Thành phố S xà nẹo chỗ với Lê Thiên Thần. Hai người đó đúng là nồi nào úp vung nấy, lập tức cấu kết với nhau để làm chuyện xấu.” Bình An hạ thấp giọng, lạnh lùng sơ lược.

      Việc này dù sao cũng liên quan đến ba, định ra, nhưng vì rất tín nhiệm Trình Vận nên nhịn được mà kể ra cho chị nghe.

      Đỗ Hiểu Mị... từng quyến rũ Phương Hữu Lợi sao?

      Mắt Trình Vận hơi lóe lên, biết Phương Hữu Lợi nghĩ thế nào nhỉ, Đỗ Hiểu Mị trẻ tuổi gợi cảm, xinh đẹp quyến rũ, có rất ít đàn ông chống đỡ được hấp dẫn như vậy.

      “... Đối phó Đỗ Hiểu Mị tuyệt đối thể nương tay, nếu ta chắc chắn từ bỏ ý đồ. Chị Vận? Chị Vận, chị nghĩ gì thế?” Bình An hơi xong phát Trình Vận hoàn toàn để tâm nghe mình gì.

      “Hả? Chị nghe, chị chỉ nghĩ liệu Đỗ Hiểu Mị có thể lại tiếp tục giở trò quỷ gì sau lưng nữa hay .” Trình Vận cười nhu hòa khiến người khác chút nào phát vẻ khác thường.

      ta chắc chẳng còn hơi sức gì đâu.” Bình An cười lạnh lùng.

      Buổi sáng, Tô Cầm gọi điện thoại cho , ra Đỗ Hiểu Mị lại muốn ta đến làm tại Phương thị. Nếu như đoán sai, đây là ý của Lê Thiên Thần đây.

      Lê Thiên Thần và đồng bọn hẳn muốn vứt bỏ con cờ Đỗ Hiểu Mị này, chuẩn bị lợi dụng gương mặt mới Tô Cầm đến quyến rũ Lục Vân Đình. đột nhiên tò mò, tóm lại bọn chúng muốn làm gì thế nhỉ?

      Nhưng chút nào lo lắng việc Lục Vân Đình bị mua chuộc, chỉ băn khoăn biết quân cờ bị vứt là Đỗ Hiểu Mị kia liệu có cam lòng bị vứt bỏ hay , hay cuối cùng muốn dùng biện pháp cực đoan ngọc đá đều tan đây?

      là chờ mong nha...

      “Thôi, cũng trễ rồi, mình gọi bọn Tiểu Ý lên rồi đến Quán Quê ăn thôi.” Trình Vận nhìn đồng hồ, từ đây tới Quán Quê cũng phải cả tiếng, vừa kịp giờ ăn cơm tối.

      “Dạ, thôi.” Bình An đứng lên, cùng Trình Vận ra khỏi phòng cà phê.

      “Ơ, Trình tiểu thư, cũng ở đây à.” Lúc hai người ra tới cửa gặp hai ba phụ nữ trang phục đẹp đẽ, người trong đó nhận ra Trình Vận nên nhiệt tình chào hỏi.

      “Vương phu nhân mạnh khỏe.” Trình Vận lập tức thay vào nụ cười lễ phép, chào hỏi đối phương.

      Ánh mắt Bình An rơi vào người phụ nữ đứng sau hết thảy. Trái đất tròn ghê, ở chỗ này rồi mà vẫn còn đụng phải Ôn Nguyệt Nga cùng với Vương phu nhân.

      Trình Vận giới thiệu Bình An với Vương phu nhân.

      Vương phu nhân vừa nghe Bình An là con của Phương Hữu Lợi kinh ngạc quay đầu lại nhìn sang Ôn Nguyệt Nga, “Ủa... đây là con dâu tương lai của bà đây mà!”

      chờ Ôn Nguyệt Nga có phản ứng gì, phụ nữ khác đứng bên cạnh cười , “Cái gì con dâu, Nghiêm Túc có phải con ruột của Nguyệt Nga đâu.”

      Bình An cười , trao đổi ánh mắt với Trình Vận.

      Ôn Nguyệt Nga lạnh lùng liếc xéo Bình An, “Nghiêm gia chúng tôi làm gì có phúc lớn như vậy mà có con dâu là Phương tiểu thư đâu.”

      Trình Vận là cháu của Nghiêm lão phu nhân nên đương nhiên biết Ôn Nguyệt Nga có địa vị gì ở Nghiêm gia, chị mỉm cười nhìn Ôn Nguyệt Nga, “Ôn tiểu thư dường như nhầm phải, hai ông bà lão nhà họ Nghiêm thích Bình An quá ấy chứ. Chẳng lẽ bà biết, hôn lễ của Bình An và em họ tôi đều do hai ông bà tự tay tổ chức mà.”

      Hôn lễ của Bình An và Nghiêm Túc chẳng có tí gì dính dáng đến Ôn Nguyệt Nga, bà ta làm gì có tư cách để đại diện cho Nghiêm gia.

      Ôn Nguyệt Nga nghẹn lời, trừng mắt nhìn Trình Vận.

      “Cho dù thế nào, tại tôi mới là phu nhân chính thức của Nghiêm Lôi Hải, tương lai muốn vào cửa người phải mời trà là tôi!” Ôn Nguyệt Nga lạnh giọng với Bình An.

      Bình An hơi mỉm cười, “Tôi đương nhiên kính trà mẹ của Nghiêm Túc.”

      ...” Ôn Nguyệt Nga nổi đóa, người khác có thể hiểu ý của Bình An nhưng bà ta rất hiểu. Sau này nếu Phương Bình An vào cửa và kính trà Vu Tố Hà, bà ta nhất định trở thành trò cười cho thiên hạ!

      Vương phu nhân cũng muốn tiếp tục đứng đây rồi đắc tội với Phương Bình An và Trình Vận, vội vàng lúng túng cười với Trình Vận, “Ha ha, bên ngoài này nóng quá, chúng tôi phải vào đây. Trình tiểu thư, các có việc nhanh thôi, chúng tôi quấy rầy nữa.”

      Trình Vận cười gật đầu, cùng Bình An ra.

      Ôn Nguyệt Nga nhìn bóng lưng Bình An mà tức đến nghiến răng nghiến lợi. Chẳng qua chỉ là con oắt hỉ mũi chưa sạch thôi mà, bà ta tin là mình áp chế được!
      Huỳnh Thượng HỷPhong Vũ Yên thích bài này.

    2. CQH

      CQH ^^!

      Bài viết:
      192
      Được thích:
      41,925
      Chương 231: Mạo hiểm đánh cuộc
      Edit: Khánh Linh


      Về vấn đề có muốn để Tô Cầm đến công ty làm việc hay , Bình An phải tự hỏi rất lâu.

      ra mục đích của việc Lê Thiên Thần muốn cho Tô Cầm đến phỏng vấn chức thư ký của Lục Vân Đình rất ràng: chuẩn bị mượn sức hoặc lợi dụng Lục Vân Đình. Trong số những thành viên HĐQT, uy tín của Lục Vân Đình chỉ đứng sau Phương Hữu Lợi, với lại Lý Thiệu Hỉ luôn xem ông là chủ soái, sai đâu đánh đó, nên nếu có thể lôi kéo được Lục Vân Đình chẳng khác nào mượn được sức của cả hai thành viên HĐQT này.

      Đúng là mưu kế rất hay!

      Bất quá, nếu Tô Cầm toạc với về kế hoạch được Lê Thiên Thần giao phó có nghĩa là ta tỏ thái độ của mình.

      Làm vậy là để phòng ngừa ngộ nhỡ, hay là muốn mạo hiểm đánh cuộc đây?

      Nếu như phải là Tô Cầm chắc cũng là người khác, đúng ? Nếu thế khó mà phòng bị. Thay vì để cho Lê Thiên Thần tìm lai lịch hoàn toàn xa lạ đến tiếp cận Lục Vân Đình thà rằng cứ mạo hiểm đánh cuộc phen mà tin tưởng Tô Cầm bị chúng lợi dụng lần nữa. Cho dù tương lai chuyện đó có xảy ra chăng nữa... Vậy chỉ cần vạch trần thân phận của ta ra hẳn là Lục Vân Đình cũng biết mình bị lợi dụng!

      Đúng vậy, cứ quyết định như thế! Khi Tô Cầm tới phỏng vấn, Lê Thiên Thần có động tác gì cũng giả vờ như biết, để cho Tô Cầm thuận lợi tiến vào công ty !

      Bình An gọi điện thoại cho Tô Cầm, bảo ta cứ làm theo sắp xếp của Lê Thiên Thần, nhưng hễ Lê Thiên Thần lên kế hoạch gì nhất định phải thông báo cặn kẽ với .

      Tô Cầm do dự lúc lâu rồi mới đáp ứng.

      Sau khi kết thúc điện thoại với Tô Cầm bao lâu, Lê Thiên Thần tới, “Tổng Giám Đốc, ở đây có phần văn bản cần ký tên.”

      Lê Thiên Thần giờ gọi thẳng tên Bình An nữa mà chỉ khách khí xa cách gọi tiếng Tổng Giám Đốc.

      Đây chính là điều mà Bình An mong muốn.

      “Cần nhiều vật liệu xây dựng như vậy ngay lập tức sao?” Bình An nhíu mày, nghi hoặc nhìn Lê Thiên Thần, “Có nên tính toán lại lần nữa hay ?”

      Nhiều vật liệu xây dựng như vậy chắc chắn thể nào dùng đến ngay lập tức hết được, với tình huống tại của Phương Thị, có thể giảm bớt được bất kỳ chi phí cần thiết nào là tốt nhất. Về mặt vật liệu xây dựng, trước tiên có thể ký kết hợp đồng, sau đó lúc nào cần kêu công ty vật liệu xây dựng đưa đến. Từ đó, nguồn tài chính của công ty cũng có thể vận dụng linh hoạt.

      “Vậy được, vì ban đầu lúc ký hợp đồng ký là thanh toán hết tiền hàng lần.” Lê Thiên Thần phân bua.

      “Lúc làm hợp đồng, phản đối khi thấy điều khoản kỳ lạ này à?” Bình An lạnh lùng nhìn , tin Lê Thiên Thần phạm vào loại sai lầm cấp thấp như vậy.

      “Lúc ấy cho là tài chính của công ty đầy đủ...” Lê Thiên Thần giải thích cách khó xử.

      Bình An giận tái mặt nhìn , còn cách nào khác đành phải ký tên lên văn bản. tại, công trình bắt đầu khởi công, họ còn thời gian để giải quyến vấn đề này lần nữa, kéo chậm tiến độ công trình, “Chất lượng vật liệu xây dựng nhất định phải kiểm tra ràng.”

      !” Ánh mắt Lê Thiên Thần chợt lóe lên tia sáng, khóe miệng bất giác lên ý cười.

      ××××××××××

      Hôm nay là Sinh nhật của Nghiêm lão phu nhân, Bình An và Nghiêm Túc chọn xong quà từ mấy hôm trước để chuẩn bị đưa tặng bà hôm nay. Vốn dĩ Nghiêm Túc định tổ chức tiệc rượu mừng cho bà cụ, nhưng vì bà lớn tuổi nên thích những loại xã giao ồn ào này nữa, chỉ muốn người trong nhà quây quần lại ăn bữa cơm vui vẻ, đó mới chính là quà sinh nhật tốt nhất dành tặng bà.

      Bởi vậy cho nên mọi người đương nhiên là tôn trọng ý kiến của bà.

      Sau khi tan sở, việc đầu tiên của Bình An là đến bãi đậu xe lấy xe, chuẩn bị đến chỗ Nghiêm lão phu nhân sớm chút để mừng thọ bà.

      Lúc tới bãi đậu xe, Bình An đột nhiên nhìn thấy chiếc xe hơi HONDA trông rất quen mắt đậu cạnh chiếc MINI COOPER của mình, lúc đến gần nhìn thấy bảng số xe mới nhớ đây là xe của Đỗ Hiểu Mị.

      A, rốt cuộc tìm tới cửa rồi! Đây mới chính là tính cách của Đỗ Hiểu Mị chứ.

      Đỗ Hiểu Mị bước từ xe xuống, dùng sức rất mạnh đóng sầm cửa xe, mặt tràn ngập lửa giận đến trước mặt Bình An, “Phương Bình An, chính tung tin cho đám phóng viên phải ? cũng ngoan độc nhỉ, lập tức xô tôi xuống ngay mười tám tầng địa ngục. Bây giờ vui vẻ đắc ý lắm phải ?”

      “Đúng là tôi rất vui vẻ.” Bình An gật gật đầu, hề che giấu chút nào vẻ khoái trá mặt mình.

      là đồ tiểu nhân hèn hạ!” Đỗ Hiểu Mị mắng to.

      Bình An cười lạnh tiếng, giễu cợt liếc xéo ả, “Bàn về hèn hạ vô sỉ sao tôi bằng được, gậy ông đập lưng ông thôi. Chẳng qua tôi cũng học được từ ấy mà, phóng viên có thể nhận tiền của cũng nhận của tôi được vậy.”

      “Tôi hối hận hồi đầu sao ác độc thêm chút nữa. Phương Bình An, sao chết luôn !” Gương mặt xinh đẹp của Đỗ Hiểu Mị dữ tợn đến đáng sợ, giống như muốn nhào lên liều mạng cùng Bình An.

      còn chưa chết sao tôi lại phải tìm cái chết? Đỗ Hiểu Mị, yên tâm, chết nhanh như vậy đâu. Tôi nhìn xem nhận hết mọi khinh bỉ như thế nào, xem muốn sống cũng được mà muốn chết cũng thể ra sao!” Đáy mắt Bình An tia căm hận. Chỉ cần vừa nhớ tới việc từng bị nhốt ở bệnh viện tâm thần suốt năm, liền hận sao thể đem tất cả nỗi thống khổ mà mình phải chịu đựng trả lại cho mụ đàn bà này.

      có cơ hội này!” Đỗ Hiểu Mị nghiến răng nghiến lợi rít lên.

      Bình An cười khẽ tiếng, “Có vẻ như quên kiện, việc mua chuộc người tiêu thụ nhằm lừa gạt tiền bồi thường từ Duy An tôi cho luật sư nộp đơn khởi tố rồi. chờ nhận công văn từ luật sư !”

      ...” Mặt Đỗ Hiểu Mị lập tức biến sắc, “Phương Bình An, ngờ còn ác độc hơn cả tôi.”

      “Tất cả đều do dạy tôi cả thôi.” Bình An lạnh giọng xong cũng thèm nhìn Đỗ Hiểu Mị nữa mà thẳng tới xe của mình, mở cửa xe, nhàng lái xe ra khỏi bãi đậu xe.

      Ánh mắt đầy độc của Đỗ Hiểu Mị nhìn chằm chằm rời vào hướng Bình An vừa rời , móng tay cắm sâu vào da thịt mà cũng thấy đau.

      Lúc Bình An tới nhà Nghiêm lão phu nhân, Nghiêm Túc và Vu Tố Hà ngồi trong phòng khách trò chuyện với hai ông bà lão. Nhìn thấy Bình An tới ai cũng đều vui mừng.

      “Bình An, mau vào đây. Con xem xem có thích áo long phượng này ? Nếu thích chúng ta có thể đổi.” Nghiêm lão phu nhân và Vu Tố Hà xem xét áo long phượng mà nhà thiết kế mới vừa đưa tới, chờ chính chủ Bình An cho ý kiến.

      “Con chẳng biết gì về áo long phượng, bà và mẹ thấy đẹp là được ạ.” Bình An cười ngồi xuống cạnh Nghiêm Túc, nhận lấy bản vẽ thiết kế từ tay Vu Tố Hà.

      Ngày cử hành hôn lễ được xác định, đúng vào ngày Lễ Giáng Sinh. Bởi vì áo cưới là mời nhà tạo mẫu nổi tiếng tại Paris thiết kế nên thời gian phải cố gắng sắp xếp dư dả mới có thể tránh được việc đến lúc đó lại quá gấp rút.

      Hôn lễ muốn tổ chức theo kiểu Trung – Tây kết hợp, đây là việc mà cả ba ông bà lão đều giữ vững ý kiến.

      “Trông rất đẹp rồi, có gì cần sửa nữa đâu ạ.” Bình An có chút kiến thức nào đối với áo long phượng, nhìn kiểu nào cũng chẳng thấy khác nhau gì lắm.

      “Vậy cứ theo ý kiến của bà . Cháu yên tâm, bà nội nhất định làm cho cháu trở thành dâu xinh đẹp nhất!” Nghiêm lão phu nhân cười híp cả mắt cam đoan.

      Bình An ngượng ngùng cúi đầu, “Cám ơn bà nội. Nhưng hôm nay nhân vật chính đâu phải là cháu, mà là bà nội đó nha. Bà nội, chúc bà sinh nhật vui vẻ. Chúc bà Phúc như Đông Hải, Thọ tựa Nam Sơn!”

      Nghiêm lão phu nhân cười tít cả mắt, “Tốt, tốt! Bà nội cho cháu bao lì xì.”

      “Năm nay có cháu dâu mừng sinh nhật với bà, hèn gì ngay cả đãi tiệc cũng muốn làm.” Nghiêm lão gia từ thư phòng bước ra, cười trêu bạn già của mình.

      “Hổng lẽ ông mất hứng.” Nghiêm lão phu nhân nguýt ông cụ cái, kéo tay Bình An qua, “Sang năm nếu có thêm thằng chắt nội dự sinh nhật bà nữa bà càng vui.”

      “Bà nội...” Bình An xấu hổ quẫn bách, nhìn sang Nghiêm Túc tìm giúp đỡ.

      Nghiêm Túc cười trông còn vui hơn cả Nghiêm lão phu nhân, “Bà nội, bà yên tâm, cháu cố gắng cho bà ôm chắt nội.”

      Bình An trừng mắt liếc cái dài sọc.

      Vu Tố Hà che miệng cười khẽ ra tiếng, “Mẹ, mẹ đừng nữa, Bình An đỏ mặt rồi kìa.”

      “Ăn cơm, ăn cơm !” Nghiêm lão phu nhân cười hô hào.

      Nghiêm Túc thừa dịp Vu Tố Hà kéo lão phu nhân về phía phòng ăn nhanh chóng hôn chụt cái lên môi Bình An, thầm bất mãn, “Mấy ngày nay em chẳng thèm gọi điện thoại cho .”

      Bình An vừa buồn cười vừa bất đắc dĩ, “Em có nhắn tin cho mà!”

      “Tối nay...”

      Leng keng!

      Lời chưa xong bị tiếng chuông cửa cắt đứt.

      Chắc đại khái đoán được là ai tới, sắc mặt Nghiêm Túc hơi tối xuống, “ mở cửa.”

      Người đến là Nghiêm Lôi Hải, nhưng có Ôn Nguyệt Nga cùng. Điều này khiến cho Bình An thở phào nhõm, cũng muốn vào ngày vui vẻ như hôm nay lại phải tranh đấu gay gắt với Ôn Nguyệt Nga.

      Ôn Nguyệt Nga đến ít ra là còn có chút lý trí, dù sao bà ta cũng được chào đón ở đây.

      “Mẹ, sinh nhật vui vẻ! Chúc mẹ thân thể an khang, sống lâu trăm tuổi.” Nghiêm Lôi Hải dâng quà tặng lên lão phu nhân, cười có chút mất tự nhiên.

      “Nếu đến đây, vậy ngồi xuống cùng ăn cơm !” Nghiêm lão phu nhân mở miệng nhàn nhạt câu. Kể từ sau khi Nghiêm Lôi Hải ly hôn với Vu Tố Hà, bà biểu lộ rệt thất vọng của mình với đứa con trai này, thân tình bớt rất nhiều.

      Nghiêm Lôi Hải nhìn Vu Tố Hà, gật đầu cái, “Chào.”

      Nếu như có Ôn Nguyệt Nga chen chân vào cuộc hôn nhân giữa Nghiêm Lôi Hải và Vu Tố Hà, hôm nay ngồi ở chỗ này đúng là người nhà hoàn hoàn mỹ mỹ. Đáng tiếc, tại cho dù Nghiêm Lôi Hải có mặt ở chỗ này nhưng vẫn có vẻ phù hợp chút nào.

      Thái độ của Nghiêm Túc đối với người cha này vô cùng lạnh lùng.

      “A, đúng rồi, hôn lễ của các con định vào ngày nào?” Nghiêm Lôi Hải hỏi Nghiêm Túc, muốn cố gắng cải thiện tình cảm giữa hai cha con.

      “Tháng Mười Hai.” Nghiêm Túc trả lời ngắn gọn.

      “Vậy... Người chủ hôn...” Nghiêm Lôi Hải có chút chờ mong, ông ta hy vọng mình có thể là người chủ hôn của con trai.

      “Người chủ hôn là ba!” Vu Tố Hà giọng . Mọi người quyết định để Nghiêm lão gia làm người chủ hôn.

      Nghiêm Lôi Hải có chút thất vọng, “Vậy à!”

      Ở đây, Bình An là con cháu, thấp cổ bé họng, cho nên giữ im lặng là lựa chọn tốt nhất. cũng cho rằng Nghiêm Lôi Hải chấp nhận việc trở thành con dâu nhà họ Nghiêm, chẳng qua là ông ta muốn đối nghịch với hai ông bà cụ mà thôi.

      “Nghiêm Túc và Bình An kết hôn, cũng là chủ nhà đàng trai.” Nghiêm lão phu nhân nhàn nhạt với Nghiêm Lôi Hải.

      “Dạ!” Nghiêm Lôi Hải xem ra có vẻ sợ cha của mình.

      Sau lúc im lặng, di động của Nghiêm Lôi Hải vang lên. Ông ta lấy điện thoại ra, liếc mắt nhìn, mặt lộ vẻ khó xử, “Con tiếp điện thoại.” xong, liền ra ngoài ban công.

      Nghiêm lão phu nhân lắc đầu, “Nhất định là Ôn Nguyệt Nga gọi.”

      “... dùng cơm, phải... phải, em đừng nghĩ nhiều. Cái gì? Chờ chút... Này, Nguyệt Nga?” Thanh cố ý đè thấp của Nghiêm Lôi Hải đứt quãng truyền tới tai mọi người.

      “Cha, mẹ, con có việc gấp bất ngờ...” Ông ta vội vàng từ ban công vào, vẻ mặt bất đắc dĩ với hai ông bà lão.

      “Vậy cứ về trước .” Nghiêm lão phu thản nhiên.

      Nghiêm Lôi Hải gật đầu, nhưng lúc xoay người mở cửa thấy Ôn Nguyệt Nga đứng ngay ngoài cửa rồi.
      Huỳnh Thượng HỷPhong Vũ Yên thích bài này.

    3. CQH

      CQH ^^!

      Bài viết:
      192
      Được thích:
      41,925
      Chương 232: Nghĩ tên cho chương rất tốn tế bào não (☺)
      Edit: Khánh Linh


      Thấy Ôn Nguyệt Nga hẳn phải chơi mạt chược với bạn giờ lại xuất ngay trước mặt nhanh như vậy, Nghiêm Lôi Hải giật mình nhìn bà ta, “Em... Sao em lại ở đây?”

      Ôn Nguyệt Nga mang bộ mặt sa sầm, trong mắt đều là vẻ lên án và uất ức đối với Nghiêm Lôi Hải, “Hôm nay hình như là sinh nhật của mẹ, sao lại tới đây mình mà điện cho em...”

      Bà ta vừa vừa vào, liếc mắt liền nhìn thấy Vu Tố Hà cùng Phương Bình An ngồi bên bàn cơm.

      Sắc mặt bà ta ngay lập tức thay đổi mấy màu liên tục, trong lòng thầm mắng, ra là có hai kẻ đê tiện kia ở chỗ này, hèn gì chẳng ai thông báo cho bà. Thế nhưng ngay cả Nghiêm Lôi Hải cũng thả tiếng gió cho bà biết, chẳng lẽ là vì Vu Tố Hà?

      Nghiêm lão phu nhân quét mắt nhìn Ôn Nguyệt Nga cái, mở miệng kêu bà ta cùng ngồi.

      “Mẹ, sinh nhật vui vẻ.” Mắt Ôn Nguyệt Nga như muốn khoét thủng mặt Vu Tố Hà, cố gắng kìm nén bực bội mà với Nghiêm lão phu nhân.

      Ôn Nguyệt Nga và Vu Tố Hà từng là tình địch, mà tình địch vĩnh viễn có khả năng trở thành bạn bè. Huống chi, đối mặt với phụ nữ ưu tú như Vu Tố Hà ghen ghét mà Ôn Nguyệt Nga dành cho bà chỉ có càng ngày càng tăng chứ hề giảm.

      Bà ta từng nghĩ rằng sau khi Vu Tố Hà ly hôn với Nghiêm Lôi Hải xong nhất định sống tốt, ai ngờ cuộc sống của bà lại thoải mái tự tại như vậy. nhiều năm trôi qua, chính bản thân bà ta cản lại được tàn phá của năm tháng, thế nhưng Vu Tố Hà trông như càng tăng thêm vài phần quyến rũ, thế bảo bà ta làm sao có thể chịu nổi đây?

      chẳng vừa bảo là có chuyện gì gấp đó sao? Sao nhanh làm ?” Nghiêm lão gia hỏi Nghiêm Lôi Hải.

      Nghiêm Lôi Hải xấu hổ cười khan mấy tiếng. Vừa rồi chẳng qua là ông ta muốn chạy ngăn cản Ôn Nguyệt Nga tới nơi này thôi, chẳng ngờ bà ta đứng ngay ngoài cửa rồi.

      “Có muốn ngồi xuống cùng ăn cơm ?” Vu Tố Hà giọng hỏi, bình tĩnh ôn hòa nhìn về phía Ôn Nguyệt Nga.

      Ôn Nguyệt Nga cảm giác bà ta ở chỗ này là hoàn toàn dư thừa, còn phải chịu đựng để cho Vu Tố Hà nhục nhã, nên nét mặt hầu như vặn vẹo đến xấu xí, “, tôi ăn no rồi, chỉ muốn tới đây tặng quà cho mẹ thôi. Con về trước đây, mọi người cứ tiếp tục từ từ dùng bữa.”

      Nghiêm Lôi Hải nghe Ôn Nguyệt Nga muốn rời khỏi đây trong lòng thầm thở phào nhõm, “Cha, mẹ, vậy tụi con về trước.”

      xong, khẩn cấp kéo Ôn Nguyệt Nga ra ngoài.

      “Nghiêm Lôi Hải, tôi rốt cuộc được coi là gì trong nhà họ Nghiêm các người, hả? Coi tôi là cái gì?” Ôn Nguyệt Nga nện mạnh giày cao gót, thở phì phì đằng trước Nghiêm Lôi Hải, thanh bén nhọn vì tức giận.

      Nghiêm Lôi Hải vội vàng kéo tay bà ta, “Em thôi!”

      Chưa rời khỏi cửa được mấy bước mà bà ta lập tức la to như vậy, nhỡ hai ông bà cụ nghe được làm thế nào? Hai ông bà lão thích bà ta từ trước, đừng để bọn họ càng ghét thêm chứ.

      “Tôi còn ngại chưa đủ lớn tiếng đây. Nghiêm Lôi Hải, họ Nghiêm các người khinh người quá đáng.” Ôn Nguyệt Nga tức giận đến hai mắt đều đỏ vằn lên.

      “Họ Nghiêm chúng tôi bạc đãi thế nào?” Nghiêm Lôi Hải vốn tốt tính nên được vài câu còn kiên nhẫn dỗ dành Ôn Nguyệt Nga nữa.

      Ôn Nguyệt Nga quay phắt đầu lại trừng mắt nhìn Nghiêm Lôi Hải, “Họ Nghiêm các người có coi tôi là con dâu nhà họ Nghiêm sao? Cha mẹ , con trai , có người nào coi trọng tôi . Ai cũng hướng về ta hết. Tôi khổ khổ cực cực liều mạng vì Nghiêm Thị. Kết quả sao? câu cảm kích cũng có! Con trai quay về liền đoạt lấy tất cả của tôi. dùm tôi câu nào ?” Bà ta bất tri bất giác xem Nghiêm Thị là đồ đạc của chính mình, hề nghĩ lại rằng Nghiêm Thị vốn thuộc về họ Ôn.

      Nghiêm Lôi Hải phải là kẻ ngu ngốc, nghe thấy Ôn Nguyệt Nga xem Nghiêm Thị là vật sở hữu của chính mình mặt lập tức tối sầm xuống, “Nghiêm Thị vốn chính là của họ Nghiêm, giao cho Nghiêm Túc có vấn đề gì?”

      Ôn Nguyệt Nga vừa nghe vậy tức đến muốn nứt phổi, “Phải, đều là của họ Nghiêm các người! Thế tôi được tính là cái gì? Ngay cả Vu Tố Hà kia còn có địa vị hơn so với tôi.”

      “Chuyện này liên quan gì đến Tố Hà? đừng có cố tình gây . Hôm nay cho chung cũng là vì muốn tốt cho . Dù sao cũng đâu muốn tới nơi này để bị khinh bỉ, đúng .” Nghiêm Lôi Hải .

      “Tố Hà! Tố Hà! Kêu thân thiết quá hén! Nếu luyến tiếc ta dứt khoát phục hôn với ta cho rồi.” Ôn Nguyệt Nga ghen ghét hét tướng lên.

      Nghiêm Lôi Hải nhớ đến khuôn mặt mỹ lệ trầm tĩnh của Vu Tố Hà, lòng phiếm đầy chua xót, nên lời là cảm giác gì.

      Ôn Nguyệt Nga thấy ông ta lập tức phản bác lửa giận trong lòng càng cháy lớn, hét lên tiếng, phẫn nộ về xe của mình, mặc kệ Nghiêm Lôi Hải mà phóng xe rời .

      Nghiêm Lôi Hải nhìn chiếc xe rít gào phóng mất, bất đắc dĩ thở dài tiếng.

      Tô Cầm rốt cuộc thuận lợi tiến vào Tập đoàn Phương Thị, trở thành thư ký cho Lục Vân Đình. Mặc dù bề ngoài nhìn như quá trình tuyển dụng cũng có vấn đề gì, nhưng trong thâm tâm Bình An biết rất là nếu như nhắm mắt mở mắt để mặc cho Lê Thiên Thần giở trò việc Tô Cầm vào Phương Thị làm việc suông sẻ như vậy.

      Bất quá tại ta mang tên Tô Cầm, mà tên là Tần Tố.

      Dạo gần đây, mâu thuẫn giữa Lê Thiên Thần và Bình An dường như kịch liệt leo thang, chẳng qua chuyện này chỉ có trong lòng hai người biết , những người khác cũng nhìn ra. Về việc xin tài chính cho công trình cải tạo chung cư cũ, mặc dù Bình An trực tiếp phụ trách nhưng dù sao cũng là Tổng Giám Đốc nên rất nhiều văn kiện đều phải thông qua ký tên. Vì để cho Lê Thiên Thần có thể nhân cơ hội mà giở trò ma quỷ, mỗi phần văn kiện đều được xem xét vô cùng nghiêm khắc. Điều này khiến cho Lê Thiên Thần cảm thấy vô cùng uất ức.

      ràng là Phương Bình An muốn làm khó dễ !

      Điều này khiến cho Lê Thiên Thần cực kỳ tức giận, hôm nay chỉ có thể hẹn Liên Kiến Ba ra gặp mặt tại chỗ cũ.

      thể để cho Phương Bình An tiếp tục nhúng tay vào công trình này của chúng ta nữa, nếu tất cả công sức mà chúng ta bỏ ra từ trước đến nay bị mất trắng.” Lê Thiên Thần khẽ với Liên Kiến Ba.

      Mặc dù hưởng bên trong quán bar vô cùng điếc tai nhưng vẫn ảnh hưởng đến việc trò chuyện của bọn chúng.

      Đây chính là hiệu quả mà bọn chúng muốn: chuyện chỉ có hai người bọn chúng là có thể nghe được ràng, người khác nghe được.

      “Phải nghĩ biện pháp điều ta chỗ khác, hoặc là khiến cho ta phải vội vàng làm chuyện gì khác, thể luôn đặt chú ý lên công trình này.” Liên Kiến Ba trầm giọng mở miệng.

      có biện pháp chứ?” Lê Thiên Thần hỏi.

      Mắt Liên Kiến Ba thoáng qua tia ác độc, “Hai cha con Phương Hữu Lợi đúng là vướng chân vướng tay, tốt nhất nên nghĩ biện pháp cách ly bọn họ!”

      “Phương Bình An vốn dĩ an tâm đối với chúng ta, sao có thể dễ dàng mà rời được. Mà cho dù có chắc chắn cũng phái người giám sát.” Lê Thiên Thần phân tích.

      “Cho dù có cho người giám sát sao? Chờ chúng ta làm xong việc rồi, ta cũng cứu kịp.” Liên Kiến Ba cười lành lạnh, “Trước khi chưa đẩy được ta khỏi Thành phố G, đừng có lại hành động thiếu suy nghĩ nữa đó. Để tôi đối phó với ta.”

      cẩn thận chút, có thể ta hoài nghi quan hệ của tôi với rồi.” Lê Thiên Thần .

      “Cứ để cho ta hoài nghi. Chậc chậc, Lê Thiên Thần, quen biết Phương Bình An cũng khá lâu rồi, sao cố câu được ta ngay từ đầu mà để cho thằng nhóc Nghiêm Túc kia hớt tay vậy?” Liên Kiến Ba biết việc Bình An từng thầm mến Lê Thiên Thần, chẳng qua chỉ cảm thấy Lê Thiên Thần gần quan lâu ngày mà chẳng được ban lộc đáng tiếc thôi. uổng cho bộ dạng lạnh lùng quyến rũ của ta, ở Thành phố S được phụ nữ chào đón đến thế mà ngay cả Phương Bình An cũng giải quyết được.

      Lê Thiên Thần vừa nghe đến chuyện này sắc mặt biến thành khó coi vô cùng. Đây là chuyện mà hối hận nhất đời này!

      cũng để ý Phương Bình An quá nhỉ.” Giọng Lê Thiên Thần dấm dẳng.

      “Đúng là cảm thấy rất hứng thú, biết giường ta có hăng hái giống , ha ha!” Liên Kiến Ba bật cười lớn, gương mặt vốn đẹp trai lúc này trông lại có chút bỉ ổi.

      Khóe miệng Lê Thiên Thần gợn lên chút cười lạnh, hạ mắt lời nào.

      Ngày hôm sau, Liên Kiến Ba thông báo trong cuộc họp HĐQT rằng tập đoàn Hongkong có kế hoạch tìm người hợp tác để thành lập công ty được đưa lên sàn chứng khoán chuyên về chuỗi siêu thị. Watsons Hongkong mở ít chi nhánh tại Đại lục, tuy giá cả khá đắt đỏ nhưng vẫn được giới trí thức hoan nghênh nhiệt liệt.

      Phương Thị tại muốn tìm kiếm các phương diện đầu tư khác, kế hoạch chuỗi siêu thị thế này là vô cùng thích hợp.

      Bình An rất muốn phản đối nhưng tìm được lý do. Cho dù muốn lấy lý do tài chính dồi dào để ngăn cản kế hoạch này, nhưng phần tài chính dành cho đầu tư hạng mục mới được để riêng ra ngay từ đầu năm, tới hôm nay còn chưa đụng tới, cơ bản là ảnh hưởng tới việc vận hành bình thường các công trình khác.

      Phương Hữu Lợi và Lục Vân Đình dường như cũng có hơi động lòng. Tập đoàn Hongkong này họ đều biết, là tập đoàn có uy tín hết sức bảo đảm.

      “Nếu mọi người yên tâm, chi bằng trước hết phái người đến Hongkong tìm hiểu thực tế , sau đó chúng ta quyết định lại.” Liên Kiến Ba .

      “Đúng, hẳn nên làm như vậy!” Thành viên HĐQT Chu gật đầu.

      Phương Hữu Lợi trầm ngâm lát, “Chuyện này mọi người thấy ai thích hợp để làm?”

      “Tôi thấy... Tổng Giám Đốc Phương là thích hợp nhất.” Liên Kiến Ba phóng nụ cười được cho là đẹp trai nhất về phía Bình An.

      Bình An thản nhiên liếc mắt nhìn , “Cám ơn thành viên Liên cất nhắc.”

      Vì sao Liên Kiến Ba muốn đề nghị phụ trách việc này? có mục đích gì? Trong đầu Bình An nhanh chóng tự hỏi, cảm giác như chuyện này có điều gì đó thích hợp lắm.

      “Hạng mục mới có quản lý hạng mục chịu trách nhiệm, chẳng qua nếu Tổng Giám Đốc có thể tự mình ra tay nhất định lập được công to!” Liên Kiến Ba khuyến khích.

      Lục Vân Đình cảm thấy Liên Kiến Ba có lý, so với người khác, ông tin Bình An hơn, “Bình An, cháu cảm thấy thế nào?”

      Bình An cũng muốn hạng mục quan trọng như vậy cuối cùng lại rơi vào tay Lê Thiên Thần nên đành nhịn cơn tức trong bụng, “Tôi sắp xếp thời gian để gặp gỡ người phụ trách bên phía Hongkong.”

      “Tốt quá, vậy cứ thế !” Phương Hữu Lợi gật gật đầu.

      Sau khi tan họp, Bình An cố ý chần chừ, chờ mọi người hết mới đưa ánh mắt trong trẻo nhưng lạnh lùng nhìn Liên Kiến Ba vẫn còn ngồi yên tại chỗ.

      “Hôm nay dường như Liên tiên sinh giống mọi hôm nhỉ.” lạnh giọng mở miệng.

      Liên Kiến Ba cười lưu manh, “Sao? Sao lại giống? Thấy hôm nay tôi đặc biệt đẹp trai hơn hả, chuẩn bị bỏ tình cũ bắt tình mới rồi sao?”

      Bình An nở nụ cười nhưng trong mắt chẳng có chút ý cười nào, sẵng giọng, “Bất kể muốn làm gì, tôi cũng để cho thực được.”

      à, hơn thua nhau làm gì? Cứ ngoan ngoãn ở nhà học cách làm thế nào để phục vụ đàn ông có tốt hơn . Phương tiểu thư à, tôi muốn nhìn thấy dáng vẻ của khi... nằm dưới người tôi đấy.” Liên Kiến Ba hoàn toàn để tâm chút nào vào lời cảnh cáo của Bình An, tiếp tục cười như kẻ tiểu nhân hèn hạ, ánh mắt dâm tà quét khắp thân thể Bình An.

      Đáy mắt Bình An thoáng mũi nhọn sáng lạnh như băng, đột nhiên cười phì ra tiếng, “Tôi cũng rất muốn thấy... dáng vẻ của lúc nằm xuống mà dậy nổi xem như thế nào.”

      làm thất vọng thôi, Phương tiểu thư.” Liên Kiến Ba tự tin cười .

      “Vậy cứ thử xem .” Bình An cầm lên tập văn kiện của mình, xoay người rời khỏi phòng họp.
      Huỳnh Thượng HỷPhong Vũ Yên thích bài này.

    4. CQH

      CQH ^^!

      Bài viết:
      192
      Được thích:
      41,925
      Chương 233:
      Edit: Khánh Linh

      Bình An mang sắc mặt hơi cau có trở lại văn phòng. Chỉ trong chốc lát, Tạ Hồng Phương ôm công văn tiến vào.

      “Tổng Giám Đốc, sao vậy?” Tạ Hồng Phương lo âu nhìn Bình An. Bà rất ít khi nhìn thấy Bình An để lộ cảm xúc ra ngoài, che giấu chút nào là mình tức giận như vậy.

      Bình An vô cùng tin tưởng Tạ Hồng Phương nên hề giấu diếm bà việc hoài nghi Lê Thiên Thần và Liên Kiến Ba, “Liên Kiến Ba đột nhiên đề nghị hợp tác với tập đoàn Hongkong. Tuy nhìn bề ngoài có gì, nhưng cháu cứ cảm thấy thích hợp thế nào ấy. Cháu nghi bọn họ cố ý muốn đẩy cháu rời khỏi công ty vài ngày.”

      vậy, sắp tới phải tự mình bay Hongkong à?” Tạ Hồng Phương hỏi.

      “Dạ, chắc nội trong hai ngày thôi. Trước hết ta phải bắt tay vào giải quyết đống văn bản chất đống này .” Bình An dần dần ổn định lửa giận trong lòng, bởi dù cho có tức giận đến thế nào cũng phải làm việc.

      “Tại Công ty còn có Chủ Tịch, cũng đừng quá lo lắng.” Tạ Hồng Phương an ủi.

      “Có số việc Chủ Tịch còn chưa biết...” tại, ba tuy còn tín nhiệm Lê Thiên Thần trăm phần trăm như trước kia, nhưng cũng biết tương lai phát sinh chuyện gì. Bởi vậy vẫn nên cẩn thận hơn.

      “Hay là lần này kêu trợ lý Diệp Hongkong với , còn tôi ở lại công ty. Nếu đám người Lê Thiên Thần có cái gì đó thích hợp tôi còn có thể kịp thời thông báo với .” Tạ Hồng Phương .

      Trợ lý Diệp là cánh tay mặt của Tạ Hồng Phương.

      Bình An suy tính chút rồi gật đầu, “Cũng tốt, Dì kêu trợ lý Diệp chuẩn bị chút .”

      Sau khi hết giờ làm, Bình An xuống tầng trệt công ty chờ Nghiêm Túc tới đón. Tối nay hai người hẹn nhau ăn tối.

      “Phương tiểu thư, chờ người à? biết tôi có vinh hạnh được mời ăn cơm đây?” Liên Kiến Ba và trợ lý của biết từ lúc nào đến sau lưng Bình An.

      Nghe thấy thanh của Liên Kiến Ba, tâm trạng vui vẻ của Bình An hạ xuống, giọng cực kỳ lãnh đạm, “Xin lỗi, tôi có hẹn.”

      lạnh lùng quá, xin đừng từ chối tôi hết lần này đến lần khác thế, như vậy khiến tôi thương tâm lắm.” Liên Kiến Ba khoa trương thể động tác như mình thương tâm muốn chết.

      Bình An nhàng nhíu mày, “Liên tiên sinh, hình như cũng có công ty riêng phải, sao đến đó tự mình quản lý mà cứ hứng thú đeo bám mãi tại Phương Thị vậy?”

      “Tôi đối với còn thấy hứng thú hơn.” Liên Kiến Ba cười , còn cố ý tiến sát đến cạnh Bình An, kề mặt lại gần mặt , “Sao thế, chẳng lẽ Phương tiểu thư cũng thấy hứng thú với tôi?”

      Bình An rất muốn lấy túi xách da trong tay nện thẳng lên mặt Liên Kiến Ba.

      “Bình An...” Xe của Nghiêm Túc xe dừng lại trước mặt bọn họ. mở cửa xe, bước xuống, thân thể cao lớn tuấn lập tức hấp dẫn ít ánh mắt.

      Cánh môi khêu gợi của Nghiêm Túc thấp thoáng nét cười, khóe mắt hơi xếch lên, thế nhưng trong mắt hề chứa chút ý cười nào mà lạnh lẽo nhìn tên đàn ông trêu cợt vị hôn thê của mình.

      So với khí thế cường đại của Nghiêm Túc, Liên Kiến Ba tỏ ra chỉ là kẻ nhà giàu mới nổi học đòi làm sang, hề có dáng vẻ vương giả mà là kẻ lưu manh ràng.

      “Nghiêm Túc, đến rồi.” Nhìn thấy người , lửa giận thiếu chút nữa bộc phát ra ngoài của Bình An dịu chút, tới khoác tay Nghiêm Túc.

      Liên Kiến Ba cười lạnh vài tiếng, “ ra là Nghiêm tổng tài, ngưỡng mộ lâu.”

      Nghiêm Túc nhíu mày, “ biết là ai nhỉ?”

      Khóe miệng Bình An cong lên. Nghiêm Túc làm gì mà biết người này chính là Liên Kiến Ba chứ. Lúc Liên Kiến Ba mới vừa tiến vào HĐQT của Phương Thị thái độ vô cùng huênh hoang, chỉ mỗi ngày đăng báo bố cáo mà còn tiếp nhận phỏng vấn từ đủ các loại đài truyền hình, ngoài ra còn tích cực tham gia các tiệc rượu lớn . Có đoạn thời gian, gần như người nào trong ngành cũng tò mò thảo luận về đại gia đột nhiên xuất ngang xương này. Liên Kiến Ba rất hưởng thụ cảm giác được mọi người chú mục như vậy nên cho là Nghiêm Túc nhất định biết là ai.

      Vốn chờ Nghiêm Túc cũng câu khách sáo “ngưỡng mộ lâu” với mình, Liên Kiến Ba nghe Nghiêm Túc hỏi câu như vậy sắc mặt hơi biến đổi, khóe miệng giật giật, “ biết tôi là ai?”

      “Nhân viên mới trong Công ty em à?” Nghiêm Túc cúi đầu hỏi Bình An.

      Bình An thản nhiên, “A, thành viên HĐQT mới của công ty em, Liên Kiến Ba.”

      Nghiêm Túc chỉ lãnh đạm gật đầu cái, “Ngại quá, Liên tiên sinh, chúng tôi trước.”

      Ánh mắt Liên Kiến Ba tối sầm xuống, có cảm giác như vừa bị khinh thường nhục nhã. Cái tên Nghiêm Túc này...

      Dắt Bình An lên xe xong, Nghiêm Túc cũng thèm liếc mắt nhìn Liên Kiến Ba cái mà liền khởi động xe rời . Bình An nhào qua hôn chụt cái mặt , “Cưng à, ghê gớm nha, Liên Kiến Ba kia tức đến tái mét cả mặt luôn.”

      Đối phó kiểu người nào cần dùng phương pháp riêng cho kiểu người đó, là Tổng Giám Đốc công ty nên thể xé rách mặt với Liên Kiến Ba được. Nhưng Nghiêm Túc khác. Trong công việc, Nghiêm Túc quả thực là nhân vật số . Liên Kiến Ba tự cho mình là người giỏi ai bằng, cho dù Nghiêm Túc nhìn thấy cũng phải tôn trọng . Ai ngờ, Nghiêm Túc người ta ngay cả việc nhận biết là ai cũng cảm thấy cần thiết. Đây chẳng phải là ngầm tát cho Liên Kiến Ba bạt tai đó sao? Xem rốt cuộc còn kiêu ngạo phách lối nữa .

      “Liên Kiến Ba này xem ra phải dễ đối phó đâu. Sao lại dây dưa em vậy?” Nghiêm Túc cau mày hỏi. Mới vừa rồi ở xe, thấy có người đàn ông tiếp cận Bình An. Mới đầu, còn tưởng rằng đó chỉ là nhân viên trong công ty, ngờ đó lại là Liên Kiến Ba. Chỉ qua mấy phút tiếp xúc, xác định được ngay rằng ánh mắt của tên này rất ác độc.

      Bình An bĩu môi, “Em nghi và Lê Thiên Thần cùng hội. Lý lịch của Liên Kiến Ba đến bây giờ em vẫn chưa tra ra được, Tiểu Phúc lại về Mỹ mất rồi.”

      “Cứ giao cho , về sau em đừng thường xuyên tiếp xúc với .” lo Liên Kiến Ba làm chuyện gì đó tổn thương đến Bình An.

      “Hai ngày nữa em phải sang Hongkong chuyến. Hôm nay Liên Kiến Ba đưa ra đề nghị muốn cùng hợp tác với tập đoàn Hongkong mở công ty tại Đại lục. Trước giờ chẳng nghe gì, đột nhiên hôm nay lại đề suất việc này, biết muốn giở trò quỷ gì đây!” Trước mặt Nghiêm Túc, Bình An quen thể đúng bản tính là , có đôi khi nhịn được mà than vãn kể lể về những phiền não của mình.

      Mặc dù còn giống như kiếp trước, đem cuộc sống của chính mình bám vào hoặc xoay quanh người khác, nhưng luôn tin rằng chẳng người đàn ông nào lại hy vọng vợ mình là phụ nữ cường ngạnh. Bởi thế, lúc nào nên mềm yếu mềm yếu, lúc nào cần mạnh mẽ kiên cường, nên lệ thuộc ỷ lại, nên độc lập độc lập. Đây mới là cách xử của phụ nữ thông minh.

      “Trước tiên cứ thu thập thông tin về đối tác Hongkong kia. Tên Liên Kiến Ba này nhìn giống như làm việc dùng đến não, nhưng thực tế chưa chắc vậy.” Nghiêm Túc đột nhiên có chút lo lắng về công việc của Bình An ở Phương Thị.

      Nhất định phải điều tra về nhân thân của tên Liên Kiến Ba này!

      “Dạ!” Bình An gật gật đầu, muốn chủ đề mất hứng này khi hai người hẹn hò nữa, “ đâu ăn cơm đây?”

      “Tối nay vi phu tự mình xuống bếp làm cơm cho nương tử!” Nghiêm Túc cười .

      “Vậy bây giờ...” Bình An ấm áp trong lòng. So với ra ngoài ăn cơm, thích ở nhà cùng Nghiêm Túc xuống bếp nấu cơm hơn.

      siêu thị.” Nghiêm Túc .

      Hai người đến siêu thị mua thức ăn xong liền về thẳng căn hộ. Lúc Nghiêm Túc ướp gia vị cho thịt bò bít tết Bình An ở ngay bên cạnh cắt rau dưa làm salad, vừa nhét vào miệng Nghiêm Túc quả cà chua bi.

      “Đúng rồi, mẹ cũng ly hôn nhiều năm, bà có nghĩ tới việc tái giá ?” Bình An chợt nhớ Vu Tố Hà tại độc thân, cảm thấy như vậy hẳn bà có hơi đơn. biết lúc bà ở nước ngoài có quen biết bạn nam giới ưu tú nào , liệu có phát triển lên dạng kia .

      Nghiêm Túc nhún vai, “Mấy năm trước cũng có hỏi mẹ, nhưng hình như mẹ thấy thích mấy.”

      phụ nữ như Vu Tố Hà hẳn cầu đối với tình rất đơn giản, nhưng thường thường thứ đơn giản mới là thứ khó đạt được nhất.

      “Mẹ còn trẻ như vậy... Nếu chỉ ở mình, liệu có quá đơn ?” Bình An băn khoăn.

      “Nếu em lo mẹ mình đơn sau khi kết hôn nhanh chóng sinh cháu nội cho mẹ ẵm bồng là được ngay ấy mà.” Nghiêm Túc cúi đầu hôn cái, cười .

      Bình An nguýt cái, nũng nịu mắng, “Em chuyện nghiêm túc, phải đùa đâu nhe.”

      cũng nghiêm túc mà.” Nghiêm Túc cười , “ ra cũng có người đối với mẹ rất tốt, chẳng qua mẹ mẹ quen được tự do tự tại, muốn lại chịu trói buộc nữa.”

      “Mẹ phụ nữ kỳ lạ, Ôn Nguyệt Nga hoàn toàn thể nào so sánh với mẹ được.” Bình An thở dài.

      Nghiêm Túc rửa tay, kéo Bình An ôm vào lòng, cúi đầu hôn lên môi , khàn khàn nỉ non, “Bà xã à, chú ý của em hình như quá dàn trải phải, em phải chú ý đến chúng ta nhiều hơn chứ...”

      Tay Bình An còn cầm sốt salad, vừa đáp lại nụ hôn của vừa phải cẩn thận để sốt salad đừng đổ ra ngoài, “Ưm... buông em ra .”

      Nghiêm Túc chưa thỏa mãn rời môi , lấy chai sốt salad trong tay bỏ vào ngăn kéo, ôm ra khỏi phòng bếp, “Chúng ta vận động trước khi ăn !”

      “A! Cái gì mà vận động trước khi ăn. Em cần đâu.” Bình An ngắt nhéo mặt của Nghiêm Túc, “Ghét!”

      Bình An bị Nghiêm Túc ôm bỏ lên giường lớn, còn chưa kịp kháng nghị gương mặt tuấn tú phóng đại ập xuống, môi truyền đến cảm giác ẩm ướt ấm áp mềm mại.

      Mấy ngày nay hai người dù có gặp mặt nhưng lâu rồi có ân ái. Nghiêm Túc ở thời điểm máu nóng dâng trào, thấy người lại thể thân thiết như vậy phải nghẹn rất lâu. Hôm nay khó khăn lắm hai người mới ở chung chỗ, nhất định thể bỏ qua cơ hội này.

      “Chờ chút, áo mưa...” Quần áo người Bình An chỉ cần hai ba cái bị Nghiêm Túc cởi sạch , lúc này thân thể nóng rực mềm nhũn, liên tục thở gấp, nhưng vẫn quên cửa ải trọng yếu nhất.

      “Dùng hết rồi!” Nghiêm Túc gắng nén lại dục vọng muốn bứt cương, ảo não hối hận sao chuẩn bị nhiều nhiều mấy hộp bao ngừa thai dự bị đặt ở trong nhà.

      Bình An thấy Nghiêm Túc tình nguyện chịu đựng cương đau chứ chịu tiến thêm bước trong lòng mềm nhũn, vươn tay lên ôm lấy vai , thanh mềm dịu thầm vào tai , “Vậy cẩn thận chút...”

      Nghiêm Túc vui mừng, hôn sâu lúc lâu, rồi đẩy hai chân thon mịn của ra, đẩy phân thân cương cứng vào hành lang ướt át khít khao của , sung sướng buông thả chính mình.

      Đến lúc hai người cảm giác được bụng đói gần mười giờ.

      “Đêm nay ở lại chỗ này .” Nghiêm Túc cười, cảm thấy vô cùng mỹ mãn, ánh mắt nhìn Bình An sáng ngời nóng rực.

      Bình An cảm thấy toàn thân lúc này đều vô cùng lười nhác, liếc xéo cái rồi mới ừ tiếng. Nghiêm Túc hài lòng vào phòng bếp chuẩn bị lại bữa ăn tối bị bỏ quên lâu.

      Qua hai ngày, Bình An mang theo trợ lý Diệp Hongkong. Trước khi , cố ý gọi điện thoại dặn dò Đàm Tuyền nếu như Lê Thiên Thần động thái gì bất thường phải lập tức báo ngay cho .

      Tạ Hồng Phương ở lại công ty.
      Huỳnh Thượng HỷPhong Vũ Yên thích bài này.

    5. CQH

      CQH ^^!

      Bài viết:
      192
      Được thích:
      41,925
      Chương 234: Nghi hoặc
      Edit: Khánh Linh


      Ngày kế tiếp sau khi Bình An Hongkong, Phương Hữu Lợi bay tới chi nhánh công ty tại nước ngoài để tự thân xử lý nghiệp vụ. Rất nhiều văn kiện thông thường trong công ty đều do Lê Thiên Thần xử lý, Bình An chỉ có thể thông qua Internet và điện thoại để hiểu biết việc xảy ra trong công ty.

      Bình An chỉ định Hongkong hai ba ngày, ai ngờ ngày hôm sau lại nhận được tin chi nhánh công ty tại Thành phố S có công trình xảy ra vấn đề, HĐQT muốn Bình An sau khi kết thúc chuyến Hongkong lập tức bay tới Thành phố S để giải quyết.

      Tạ Hồng Phương luôn giữ liên lạc với . tại công ty tạm thời có vấn đề gì, Lê Thiên Thần và Liên Kiến Ba cũng có gì bất thường. Đàm Tuyền cũng có nhắn tin cho rằng tất cả bình thường.

      Có lẽ là do suy nghĩ quá nhiều thôi. Bình An tự an ủi mình như vậy, nhưng hiểu vì sao mà trong lòng luôn cảm thấy bất an.

      Ngày thứ ba, Tạ Hồng Phương có liên lạc với Bình An. Bình An lại vội vàng bàn chuyện hợp tác với tập đoàn Hongkong nên chú ý lắm.

      Bình An vốn chẳng hứng thú gì mấy với hàng mục đầu tư mới này, nhưng sau khi đến Hongkong, tiếp xúc với công ty đối phương, mới phát ra họ giống như tưởng tượng, bởi trước đó cho là công ty này và Liên Kiến Ba thông đồng với nhau. Xem ra là buồn lo vô cớ.

      nghiêm chỉnh khảo sát công ty đối phương, thấy được bất kể là về tôn chỉ hoạt động của công ty hay là về phương cách quản lý nhân đều hài lòng, đặc biệt về mặt quản lý chuỗi siêu thị họ cũng có phương pháp riêng của mình. Rất đáng để các công ty tại Đại lục học tập.

      hẹn với Tổng Giám Đốc phía đối tác gặp nhau lần nữa tại Trung Quốc, họ cũng muốn xem xét chút xem thị trường tại Thành phố G như thế nào.

      Sau khi kết thúc hành trình tại Hongkong, Bình An liền bay thẳng đến Thành phố S. Giám đốc Bộ phận PR của Tổng Công Ty Đổng Tư Tiệp và kỹ sư Phòng Khai thác cũng bay đến đây trước, chuẩn bị cùng gặp nhau tại đây.

      Công trình đầu tư lớn tại Thành phố S tại tiến hành được nửa, nhưng lại đột nhiên bị Tòa Thị Chính buộc phải ngừng lại, là có bộ phận chưa có con số chỉ tiêu chi tiết và cần phải xin phép các cơ quan chức năng lần nữa, còn có khả năng phải phá bỏ toàn bộ công trình được xây dựng hoàn chỉnh. tại, Giám đốc Chi nhánh Công ty thương thảo với các ban ngành chính quyền, phía Tổng Công Ty cũng phải cử người đến xem qua chút.

      Hôm nay biết vì sao mà cả ngày tâm thần cũng yên! Ngồi máy bay, Bình An mệt mỏi dựa vào thành ghế, chắc hẳn là hai ngày qua quá mệt mỏi đây mà!

      Lúc đặt chân tới Thành phố S là chín giờ tối, Đổng Tư Tiệp cùng Giám đốc Trần của Chi nhánh Công ty cùng đến đón tại sân bay.

      Giám đốc Trần đầu tiên đưa Bình An và trợ lý Diệp ăn cơm, cơm nước xong mới đưa họ về khách sạn, là tối nay nên nghỉ ngơi cho tốt, sáng mai cho xe đến đón họ tới Công ty.

      Bình An cũng cảm thấy tinh thần mình lúc này phù hợp để thảo luận công việc nên đồng ý với sắp xếp này.

      Sau khi về khách sạn, Bình An gọi Đổng Tư Tiệp tới phòng mình.

      “Chị Đổng, trong công ty có vấn đề gì chứ?” Bình An cởi giày cao gót, chân trần mặt thảm mềm mại, rót hai chén trà Thiết Quan rồi đưa cho Đổng Tư Tiệp ly.

      “Công ty hoạt động bình thường. Em đó, đúng là người cuồng công việc mà.” Đổng Tư Tiệp cười giễu, cho là Bình An lo lắng sợ mình có ở trong công ty có chuyện gì đó được xử lý tốt.

      Bình An cười cười, cũng thanh minh cho mình. phải lo lắng việc công ty có vấn đề gì về hoạt động, bởi Phương Thị là công ty đưa ra thị trường, cho dù có Tổng Giám Đốc là trấn giữ thời gian tất cả công việc vẫn được tiến hành bình thường. lo là lo về Lê Thiên Thần và Liên Kiến Ba thôi.

      “Em đúng là người cuồng công việc . Bình thường cứ ước gì có thời gian nghỉ ngơi, lúc rời khỏi công ty lại cảm thấy yên lòng.” Bình An cười .

      Đổng Tư Tiệp và Bình An trao đổi vài câu nhàn thoại, uống hết trà rồi liền đứng lên, “Chắc em mệt rồi, chị quấy rầy em nữa. Tối nay ngủ sớm chút , mai còn phải nhức đầu đấy.”

      Bình An tìm hiểu qua internet về các vấn đề khó khăn của công trình tại Thành phố S, sáng mai phải đến công ty và công trường xem qua lượt, hy vọng trong vòng hai ngày nữa có thể hẹn gặp được Đoàn Quan Quần.

      đến Đoàn Quan Quần, chân mày Bình An bất giác cau lại. Kiếp trước, và ông ta miễn cưỡng xem như là có liên hệ qua lại, bởi vì Lê Thiên Thần mới đến tận đây xin ông ta chiếu cố nhiều hơn. nhớ rất là người đàn ông này cũng dễ chuyện chút nào. Tuy rằng thoạt nhìn ông ta có vẻ hòa khí, nhưng người nghe vĩnh viễn biết câu nào của ông ta là câu nào là giả.

      Hình tượng của Đoàn Quan Quần về mặt quan chức tốt vô cùng, làm việc công minh chính trực, có tiếng xấu tham ô, hòa thuận ân ái với vợ con. Đúng là đại biểu cho gia đình “5 tốt”. Nhưng mà Bình An đương nhiên tin Đoàn Quan Quần thanh liêm ôn hòa như hình tượng bên ngoài. cảm giác Đoàn Quan Quần chính là con sói đội lốt cừu, bất cứ lúc nào cũng có thể nhảy dựng lên mà cắn người ta cái trí mạng.

      Giao thiệp với người như vậy tinh thần phải tỉnh táo 120%!

      Bình An lắc lắc đầu, tạm thời buông xuống việc này, làm cho mình nghỉ ngơi tốt buổi tối, ngày mai mới có tinh lực để ứng phó với các loại vấn đề.

      Hôm sau, Giám đốc Trần cho xe tới đón nhóm Bình An từ sáng sớm.

      Đúng lúc Bình An và nhóm Đổng Tư Tiệp ăn xong bữa ăn sáng, vừa cùng nhau ra khỏi cửa khách sạn.

      Đầu tiên, họ đến Chi nhánh Công ty mở cuộc họp khẩn cấp. Lần này công trình đột nhiên bị kêu ngừng là từ ý kiến của Tòa Thị Chính. Hình như Bí thư Thị Ủy nhận được đơn tố giác gì đó là hạng mục này có số chỉ tiêu kiến trúc hoàn toàn chưa được phê duyệt, thế mà Tập đoàn Phương Thị cứ đục nước béo cò mà khởi động công trình chờ giấy phép.

      “... Vốn tưởng là số cơ quan ban ngành nào đó muốn thêm chút tiền trà nước, ai ngờ tiền ném ra xoa dịu quan hệ lại đem lại chút hiệu quả nào. Tôi nghe có người cố ý muốn gây khó dễ cho công ty chúng ta.” Quản lý phụ trách hạng mục này ủ rũ thông báo.

      “Liệu có thể vì bất cẩn đắc tội với ai đó ?” Giám đốc Trần nặng nề hỏi.

      Mọi người trong phòng họp nhìn nhau, chuyện này... Cho dù có phải tội với ai cũng thể có chút xì xào nào lộ ra như vậy chứ. Huống chi ai ngồi trong này đều hiểu biết lẫn nhau, chẳng ai là người tùy tiện đắc tội với người nên đắc tội cả.

      Bình An vẫn im lặng nghe mọi người nghị luận, trong lòng chỉ có suy nghĩ duy nhất. Đó chính là có người cố ý nhằm vào Tập đoàn Phương Thị! Hơn nữa, chức vụ của người này thấp. Nếu , với tài lực của Phương Thị chẳng quan viên nào mà nể tình.

      “Công trình ngừng mấy ngày, công ty tổn thất , nên lập tức giải quyết việc này. Nếu đường nước bước tại Thành phố S thông chỉ có thể tìm quan hệ cấp cao hơn thôi.”

      “Việc này... Tổng Giám Đốc Phương có phân tích gì ?” Giám đốc Trần hỏi Bình An.

      Bình An liếc nhìn mọi người, “Ban đầu, lúc xin giấy phép cho hạng mục công trình, thủ tục đều thực đầy đủ hết chứ?”

      “Lúc ấy chỉ tiêu được đưa xuống, chẳng qua... Có phần bởi vì kịp nên nghĩ là sau đó xin duyệt bổ sung.” Quản lý hạng mục ấp úng .

      Loại chuyện như vậy trước kia phải là chưa từng phát sinh qua, nhưng số cơ quan chức năng sau khi nhận tiền trà nước đều mở con mắt nhắm con mắt cho qua, làm gì có chuyện khăng khăng nhượng bộ như lần này.

      Bình An than trong lòng tiếng, “Người tiếng có trọng lượng nhất ở cả Thành phố S bây giờ chỉ có Đoàn Quan Quần. Giám đốc Đổng, chị hãy thử xem có thể hẹn gặp ông ấy được .”

      “Mới vừa thử liên lạc với thư ký của ông ta. Nhưng... hình như Bí thư Đoàn căn dặn là gặp bất cứ người nào của Phương Thị.” Sắc mặt Đổng Tư Tiệp khá nặng nề.

      như vậy có nghĩa là Đoàn Quan Quần cố ý! Đừng là công trình của Phương Thị bị kêu ngừng lần này cũng là ý tứ của ông ta nha?

      Đoàn Quan Quần chẳng những là bạn học của Phương Hữu Lợi, mà Phương Hữu Lợi còn từng giúp ông ta con đường làm quan, làm vậy là muốn trở mặt hay sao đây?

      “Tiếp tục liên hệ, mặc kệ là dùng phương pháp gì cũng phải gặp Đoàn Quan Quần cho bằng được. Những hướng tìm quan hệ giúp đỡ khác đều ngừng lại. Công trình chỉ bị kêu ngừng bộ phận thôi phải ? Vậy chỗ nào bị kêu ngừng cứ tiếp tục công việc.” Bình An lưu loát phân công.

      Mọi người nhìn nhau. Nếu Tổng Giám Đốc như vậy, bọn họ chỉ có thể chiếu theo đó mà làm.

      Bất quá có thể thông qua vẻ mặt bọn họ mà thấy được rằng họ tin cũng chẳng phục Tổng Giám Đốc trẻ tuổi mặt còn như búng ra sữa này lắm.

      Bình An lúc này hơi đâu mà để ý đến suy nghĩ của họ, chỉ kêu Giám đốc Trần đưa đến công trường. Đổng Tư Tiệp ở lại cùng Bộ phận PR của Chi nhánh Công ty tiếp tục suy nghĩ biện pháp để hẹn gặp Đoàn Quan Quần.

      tới công trường khảo sát mới biết, công trình hoàn thành được nửa, nếu tiếp tục bị tạm ngừng hoặc bị bỏ hoang tổn thất nặng nề đối với Phương Thị.

      Nhất định phải chuyện cho khéo với Đoàn Quan Quần mới được!

      Nhưng Đoàn Quan Quần lại giống như cố ý muốn tránh mặt Bình An, lúc họp, lúc lại đến chỗ khác khảo sát. Khi Bình An kiên nhẫn được nữa muốn tìm quan chức cấp cao hơn ra mặt Đoàn Quan Quần mới đồng ý gặp để chuyện.

      Cuộc hẹn được sắp xếp tại nhà hàng 5 sao, Đoàn Quan Quần mang theo thư ký của mình, còn Bình An chỉ cùng với Đổng Tư Tiệp.

      “Bí thư Đoàn, ngài khỏe chứ. rất xin lỗi, ngài bận trăm công ngàn việc thế này mà còn phải dành chút thời gian để gặp chúng tôi.” Bình An đợi cả nửa tiếng trong phòng đặt riêng nhà hàng Đoàn Quan Quần mới xuất .

      Bình An có vì Đoàn Quan Quần chịu gặp mặt mà cố ý giả lả để kéo quan hệ gần hơn, bởi ra với quan hệ của Đoàn Quan Quần và Phương Hữu Lợi, gọi ông ta tiếng Bác cũng là chuyện bình thường.

      Đoàn Quan Quần là người biết cách dưỡng sinh nên thể trạng có thể là được bảo dưỡng tốt vô cùng, thoạt nhìn trẻ hơn tuổi, hơn nữa còn đầy nét lôi cuốn của người đàn ông trung niên. Mặt ông ta mang theo nụ cười ôn hòa, vui vẻ với Bình An, “Đáng lý ra phải gặp cháu từ sớm, khổ nỗi là dạo này bận quá nên mới kéo đến tận bây giờ. Bình An à, bác gặp cháu nhiều năm rồi ha.”

      A, ra là vẫn còn nhớ ! Như vậy thái độ “bế quan tỏa cảng” mấy ngày trước đây quả nhiên là cố ý.

      Bình An cười cười, thức thời xem lời của ông ta thành lời khách sáo, “Bí thư Đoàn là người bận rộn, chân chạy bén đất, hôm nay có thể nhín chút thời gian đến gặp chúng tôi nên chúng tôi rất cảm kích.”

      Hai bên hàn huyên mấy câu, trái banh nỉ đánh tới đánh lui vẫn vào chủ đề chính. Cuối cùng, vẫn do Đoàn Quan Quần mở miệng nhắc đến trước, “Cháu à, bác biết hôm nay cháu tìm bác về việc gì. ra bác cũng rất khó xử...” xong, thở dài hơi ra vẻ rất bất đắc dĩ.

      Bình An nãy giờ vẫn chăm chú quan sát những biến hóa mặt Đoàn Quan Quần, giờ đột nhiên cảm thấy mặt mày ông ta khá quen thuộc... bất quá tại lại nhớ ra là giống ai.

      Nghe Đoàn Quan Quần vậy, Bình An cũng thở dài cái, tự tay rót cho ông ta ly rượu, “Chuyện này nếu dễ làm tôi cũng đâu dám làm phiền ngài. Bí thư Đoàn à, công ty chúng tôi trước giờ vẫn luôn tuân thủ pháp luật, lần này chỉ là sơ sẩy, ngài xem xem có thể dàn xếp chút được hay . khi công trình bị ngừng chỉ ảnh hưởng tới công ty chúng tôi thôi mà còn có lợi cho phát triển của xã hội nữa.”

      Đoàn Quan Quần cười như cười nhìn Bình An, giọng cũng rất khó xử, “Giờ nếu tạo trường hợp đặc biệt cho công ty các cháu, sau này các công ty khác cũng học theo làm sao. Như vậy tốt cho việc quản lý.”

      Trong thâm tâm, Bình An khá nghi hoặc. hiểu Đoàn Quan Quần muốn cái gì. Tiền chăng? Dường như giống lắm. Cố nhắn gây khó khăn cho Phương Thị? Có người nào đắc tội với ông ta đâu.

      Đổng Tư Tiệp cười , “Nghe nơi này gan ngỗng hấp cá muối nổi tiếng lắm. Ai cũng đói bụng rồi, hay là chúng ta ăn cơm trước cái . Bụng no rồi mới có sức bàn tiếp công việc chứ.”
      Huỳnh Thượng HỷPhong Vũ Yên thích bài này.

    6. ^^! Nếu bạn không gửi link bài viết trên Facebook được, hãy sử dụng link trong khung này để chia sẻ bài viết :