1. Quy định post bài trong Khu Edit – Beta – Convert

    Đặt Title theo mẫu [Tên truyện] dấu cách - [Tên tác giả] (Update chương)

    Hình bìa truyện

    Tác giả

    Thể loại

    Số chương

    Nguồn convert (nếu có)

    Tên Editor & Beta

    Nick Facebook, Mail liên lạc

    Đặc biệt: 1 editor ko được mở quá 3 Topic

    Quy định cho editor

    Box Edit – Beta – Convert chỉ đăng những truyện edit, beta, convert của Cung; không đăng truyện sưu tầm của trang khác trong Box.

    Chủ topic chịu trách nhiệm hoàn thành topic, không drop, không ngưng edit quá 1 tuần. Trường hợp không theo tiếp được truyện thì phải báo với Ad hoặc Mod quản lí Box lý do không thể theo tiếp và để BQT tiếp nhận.

    Nếu drop không có lý do sẽ bị phạt theo quy định của cung: Link

    Mỗi topic nên đặt 1 lịch post theo tuần hoặc tháng để member dễ theo dõi. Nếu post 1 tuần 10c sẽ được tặng thêm 100 ruby (liên hệ với quản lý của box để được thưởng)

    Khi hoàn thành nên vào Topic báo danh để được thưởng điểm thêm. Điểm thưởng là gấp 2 lần số điểm được hưởng của cả bộ. Ví dụ:

    Bạn edit 1 bộ 100c nhận được 1000 ruby thì sẽ được thưởng 2000 ruby.

    Quy định Đối với Readers:

    Comt thân thiện, comt nhắc nhở truyện nhẹ nhàng

    Không comt với những lời lẽ quá khích, sử dụng ngôn từ đả kích editor, nhân vật, tác giả...

    Không comt gây war, hối truyện thiếu thiện cảm

    Nếu vi phạm lần đầu nhắc nhở. Lần sau -10ruby\lần

    Không comt thanks (trường hợp muốn thanks editor thì nhấn like để ủng hộ)

    Quản lý box Truyện Edit&Beta:

    lolemcalas, haruka, Hằng Lê, Ngân Nhi

Bình An Trọng Sinh - Dư Phương (Full)

Thảo luận trong 'Hiện Đại Hoàn'

  • ^^! Nếu bạn không gửi link bài viết trên Facebook được, hãy sử dụng link trong khung này để chia sẻ bài viết :
    1. CQH

      CQH ^^!

      Bài viết:
      192
      Được thích:
      41,920
      Chương 272: Vô lên Tam Bảo Điện
      Edit: Khánh Linh



      Bình An nghi hoặc ngẩng đầu lên, “Khi sao lại tìm cậu?”

      tại em cực phẩm của Nghiêm Túc chứ ai, chẳng biết nghe từ đâu mà biết được Úy Úy là bạn học của cậu, nên cứ gây khó dễ cho cậu ấy khắp nơi trong công ty. Úy Úy sắp bị nó phiền chết rồi nên mới tìm tớ để xả.” Kỷ Túy Ý tức giận , chẳng có chút cảm tình nào với Nghiêm Hân.

      Bình An nhăn mày, “Úy Úy tìm cậu ra là muốn cậu đến với mình chứ gì. Cậu ấy hy vọng mình làm gì đây?”

      Kỷ Túy Ý , “Tớ thấy cậu ấy cũng chỉ oán trách đôi câu cho đỡ bực thôi chứ ra có biện pháp đối phó với Nghiêm Hân rồi. Nhưng Bình An à, tớ thấy cậu phải cẩn thận với con bé Nghiêm Hân này đấy, sao tớ cứ cảm giác nó biến thái thế nào!”

      “Có thể ta bị bệnh “ trai” thôi.” Bình An nhức đầu day day thái dương, “Dù sao mình với ta vạch thẳng mặt rồi, chẳng còn giả vờ lời hay tiếng đẹp với nhau nữa đâu.”

      “Bệnh ‘ trai’ á?” Kỷ Túy Ý xì tiếng, “Cái vụ em trai thường là vì người đó đối xử quá tốt với em , còn Nghiêm Túc có bao giờ hòa nhã với Nghiêm Hân đâu, nó kiểu này quá kỳ luôn!”

      Bình An nghĩ nghĩ rồi chậm rãi gật đầu, “Tớ cũng thấy kỳ. Tình cảm của Nghiêm Hân với Nghiêm Túc đúng là giải thích được! Đừng tới ở chung, ngay cả cơ hội gặp mặt cũng nhiều. Tâm tư của nàng này thâm sâu hơn mẹ ta nhiều.”

      “Nếu mà cậu cũng làm việc tại Nghiêm Thị tớ nghĩ ta có khi còn muốn xé xác cậu ra chừng.” Kỷ Túy Ý .

      “Đừng phóng đại vậy chứ.” Bình An cười khẽ.

      Kỷ Túy Ý bĩu môi, “ ra tớ lo là nếu Nghiêm Hân phát ra việc Úy Úy từng thích Nghiêm Túc chừng làm ra chuyện gì kịch liệt hơn. Chính cậu cũng nên cẩn thận chút.”

      “Yên tâm, tớ cẩn thận.” Bình An cho Kỷ Túy Ý ánh mắt ‘đừng lo’.

      Ăn với Kỷ Túy Ý xong, Bình An lái xe về nhà. Sau khi đưa xe vào gara, lúc vòng ra cửa chính thấy có hai dáng người trông quen mắt đứng trước cửa nhà mình.

      Hình như là Ôn Nguyệt Nga và Nghiêm Hân...

      Hai người này tới đây làm gì? Bình An nhàng che bụng, ánh mắt cảnh giác.

      “Con bé này rốt cuộc có nhà ? Chết đâu rồi, sao lâu vậy mà ra mở cửa.” Ôn Nguyệt Nga càu nhàu oán trách.

      “Vậy về thôi, thăm nó làm gì, tốt lành gì đâu mà thăm.” Nghiêm Hân kêu lên.

      Ôn Nguyệt Nga quát tiếng, “Con biết cái gì!”

      Nghiêm Hân vừa định cãi lại đuôi mắt liếc thấy bóng dáng quen thuộc. ta lập tức quay đầu lại, phát Bình An nhìn bọn họ mặt cũng chẳng có nụ cười nào, chỉ kéo kéo Ôn Nguyệt Nga vẫn còn nhấn chuông cửa, bực tức bĩu môi ý chỉ về phía sau.

      Ôn Nguyệt Nga quay đầu lại, thấy Bình An đứng ở phía sau mình lập tức bày ra nụ cười gượng, “Bình An về rồi đấy à, chúng tôi chờ nãy giờ.”

      Người đàn bà này cười trông giả dối quá! Bình An thầm nghĩ.

      đăng Tam Bảo Điện, hôm nay hai mẹ con nhà này đột nhiên lại xuất ở đây chắc chắn là có chuyện gì tốt rồi.

      “Hai người có chuyện gì ?” Bình An có ý muốn mời họ vào nhà ngồi.

      ra, Ôn Nguyệt Nga vô cùng ghét Bình An, nhưng vì mục đích của mình, bà ta thể giả vờ dịu dàng thân thiết, “Tôi nghe mang thai nên ghé thăm chút, sẵn mang cho ít tổ yến.”

      Bình An nghe Ôn Nguyệt Nga vậy mà cảm thấy đầu mình có khả năng tiêu hóa. Bà ta sai hay mình nghe lầm? Từ lần gặp đầu tiên, Ôn Nguyệt Nga chẳng cho sắc mặt hòa nhã, hôm nay lại còn lấy tổ yến đến thăm ?

      Mặt trời mọc đằng Tây à?

      Nghiêm Hân thấy vẻ thờ ơ của Bình An trong lòng tức giận. ta vốn tình nguyện tới nơi này, giờ còn bị Phương Bình An nhìn như nhìn trò cười cơn tức trong bụng càng nhịn càng khó chịu.

      “Tôi cảm ơn ý tốt của hai người quan tâm tới chúng tôi, nhưng mà tổ yến này quý giá lắm, tôi thể nhận đâu.” Bình An uyển chuyển khách sáo từ chối gói tổ yến Ôn Nguyệt Nga muốn nhét vào tay mình.

      Ôn Nguyệt Nga cố gắng duy trì nụ cười, “ gì vậy, người nhà còn so đo cái gì quý giá quý giá.”

      Đầu Bình An đầy vạch đen. Ba chữ ‘người nhà’ này dùng với hai mẹ con ta nghe sao mà sợ nổi da gà vậy?

      “Mẹ, ta thích nhận hay kệ ta, cần gì phải năn nỉ.” Nghiêm Hân trừng mắt nhìn Bình An đến muốn phun ra lửa.

      Ôn Nguyệt Nga quét mắt liếc Nghiêm Hân cái, “ biết tôn ti trật tự, ăn với chị dâu sao lễ phép gì hết vậy?”

      Nghiêm Hân mở to mắt, thể tưởng tượng nổi nhìn Ôn Nguyệt Nga, hoài nghi biết mẹ mình hôm nay trúng tà hay sao.

      Bình An nhíu mày, tóm lại Ôn Nguyệt Nga muốn gì?

      “Vả lại, chúng tôi còn chưa thăm qua nhà mới của và Nghiêm Túc, mời chúng tôi vào ngồi chút sao?” Ôn Nguyệt Nga cười hỏi Bình An.

      là... muốn mời họ vào nhà! Nhưng người ta cũng đứng ngay trước cửa rồi còn từ chối được chỗ nào, Bình An cười nhạt , “Để tôi mở cửa.”

      Ôn Nguyệt Nga kéo Nghiêm Hân có vẻ vô cùng bất đắc dĩ theo sau Bình An vào nhà, quét mắt lượt đánh giá cách bài trí phòng khách. Hừ, đúng là Tổng tài Công ty có khác, chỗ ở dù tráng lệ nhưng trang hoàng lại rất tinh xảo.

      Nghiêm Hân thấy ảnh cưới chụp Nghiêm Túc và Bình An ôm nhau ghen tức cắn chặt khớp hàm, đáy mắt lộ ra ánh ghen tỵ điên cuồng.

      Bình An bưng hai ly trà từ bếp ra vừa kịp nhìn thấy ánh mắt ghen tị của Nghiêm Hân, hơi cười cười, “Mời uống trà.”

      Ôn Nguyệt Nga bưng trà hớp ngụm, cười huyên thuyên, “Bình An à, ra tôi ăn chua ngoa nhưng lòng dạ đậu hũ, trước kia đối với như thế ra là... vô tâm thôi, cũng đừng để trong lòng. Cha chồng cũng với tôi, chúng ta là người nhà đừng nên cắn đắng với nhau.”

      Bình An mỉm cười , chỉ nhàng gật đầu.

      “Hôm nay ba chồng cũng định đến thăm , giờ mang thai cháu trai đầu của Nghiêm gia mà, dù sau này nó mang họ Nghiêm.” Ôn Nguyệt Nga thất vọng thở dài tiếng, “Đừng trách ba chồng , giờ ấy cũng có nghiêm khắc với chút, chờ ảnh hết giận rồi như thế đâu.”

      “Ba làm sao vậy?” Bình An tò mò hỏi, lại làm gì chọc ông ta mất hứng nhỉ?

      Nghiêm Hân mỉa mai cười tiếng, “Nếu vì ba làm ra chuyện như vậy, ba tôi tức giận sao? Ông ta tự mất mặt cũng được , còn liên lụy Nghiêm gia chúng tôi mất mặt theo.”

      Đôi mắt Bình An trở nên lạnh lẽo, sắc bén nhìn thẳng vào Nghiêm Hân, “Ba tôi làm chuyện gì khiến Nghiêm gia mất mặt?”

      “Con nít đừng lung tung.” Ôn Nguyệt Nga vỗ mu bàn tay Nghiêm Hân, cười cười với Bình An, “ ra cũng phải vì dạng quan hệ này, chủ yếu là vì thân phận của Trình Vận...”

      “Thân phận của chị Vận sao? Phiền đến ai?” ra Bình An muốn , chính bản thân Nghiêm Lôi Hải đàng hoàng mà còn bày đặt người khác, sao ông ta cảm thấy việc ông ta vứt bỏ vợ con còn mất mặt gấp mấy lần?

      Nhưng dù gì Nghiêm Lôi Hải cũng là ba chồng của , nhịn được.

      “Đúng là cha nào con nấy, hoàn toàn xứng với tôi.” Nghiêm Hân hầm hừ.

      Bình An hờ hững nhìn ta, như cười như hỏi, “Tôi xứng ai xứng? sao?”

      Hai má Nghiêm Hân ửng đỏ, dường như đúng là muốn chỉ có chính ta mới xứng đôi với Nghiêm Túc. Nhưng dưới ánh mắt dị thường tàn nhẫn của Ôn Nguyệt Nga, ta đành phẫn nộ ngậm miệng.

      ra nếu có thể, nên khuyên cha kín đáo chút ba chồng tức giận như vậy, thế nào cha cũng là người có tiếng tăm...” Ôn Nguyệt Nga dường như rất chấp nhất đối với chuyện tình Phương Hữu Lợi và Trình Vận, biết Bình An vui nhưng cứ cố nhắc tới.

      Bình An cười lạnh, “Ba tôi làm việc quang minh lỗi lạc, vứt bỏ thê tử cũng chẳng gây chuyện gì gièm pha, ai muốn tức giận cứ tức giận .”

      “Chẳng qua tôi tốt bụng khuyên tiếng thôi, giận tôi cái gì.” Ôn Nguyệt Nga tức giận, “Trình Vận là chị họ của Nghiêm Túc, chẳng lẽ sau này kêu nó là mẹ?”

      “Đó là chuyện của Phương gia chúng tôi, đâu có liên quan gì tới các người. Còn nữa, chị Vận còn chút quan hệ nào với Trình gia.” Bình An cao giọng . Trình Bính Khôn từ bỏ quan hệ cha con với Trình Vận, Trình Vận bây giờ hoàn toàn thể coi là chị họ của Nghiêm Túc.

      ...” Ôn Nguyệt Nga giận tái mặt, “Tôi cũng chỉ đảm đương vai trò thuyết khách, muốn nghe thôi.”

      Bình An khẽ mỉm cười, hạ lệnh đuổi khách, “ ngại, tôi đột nhiên cảm thấy hơi nhức đầu, muốn nằm chút.”

      Ôn Nguyệt Nga đứng lên, cười , “Vậy chúng tôi cũng ở lâu, nên nghỉ , có rảnh tôi trở lại thăm .” xong, dắt Nghiêm Hân chạy ra cửa.

      Hai mẹ con rời khỏi Phượng Hoàng Thành, Nghiêm Hân nhịn được nữa mà chửi tục, “**, hôm nay mẹ sao vậy, sao lại tự tìm tới cửa mà rước lấy nhục. Phương Bình An có coi chúng ta ra gì đâu? Mẹ thấy thái độ của nó rồi đó.”

      “Con biết cái gì, ta càng đối với chúng ta tốt, chúng ta càng phải tốt với ta.” Khóe môi Ôn Nguyệt Nga lên nụ cười gian trá, “Gần đây thấy ba con cứ hay chạy đến chỗ lão già kia, mẹ liền hỏi dò, hình như là lão già kia muốn để lại toàn bộ cổ phần của lão cho Nghiêm Túc đó.”

      Sắc mặt Nghiêm Hân biến đổi, “Sao ông nội lại có thể làm vậy, cái gì cũng chỉ để cho Nghiêm Túc hết. Ba đồng ý chứ?”

      “Ba con còn chưa đồng ý. Nhưng sau khi biết Bình An mang thai ổng rất vui, giống như định dùng số cổ phần đó làm cho thằng chó kia thay đổi ý định, nếu đứa bé đầu tiên mang họ Phương lập tức để lại tất cả cổ phần cho đứa bé. Con xem, Phương Bình An có đồng ý được sao?” Ôn Nguyệt Nga oán hận phun ra. Bà ta theo người đàn ông này hơn nửa đời người thế mà cuối cùng vẫn chẳng lấy được gì. Cục tức này bà ta là nuốt trôi, cho nên bà ta muốn tự mình tranh thủ.

      “Vậy sao mẹ còn tới tìm Phương Bình An, con vừa thấy mặt nó là mắc ói.” Nghiêm Hân ghê tởm kêu lên.

      Ôn Nguyệt Nga quét mắt nhìn con , “Con biết gì. Nếu ba con biết Phương Bình An đuổi chúng ta ra ngoài, hoặc là thẳng vào mặt chúng ta rằng ổng còn biết xấu hổ hơn cả Phương Hữu Lợi, con thấy liệu ba con còn để lại cổ phiếu cho ta ?”

      Nghiêm Hân nghe vậy liền vui vẻ, “Mẹ muốn cho ba càng ghét nó hơn?”

      “Chẳng lẽ con cho rằng mẹ có thể đối xử tốt với con đ. kia sao?” Ôn Nguyệt Nga hừ tiếng, “Còn nữa, con có chuyện gì vậy, Nghiêm Túc cưới con đàn bà nào có liên quan gì tới con. Vẻ mặt của con như thế là sao, cứ như người đàn ông của mình bị cướp vậy.”

      Nghiêm Hân hơi nhếch môi, lời nào.

      Ôn Nguyệt Nga hoảng hốt, đột nhiên đạp thắng dừng ngay xe lại, ánh mắt bén nhọn nhìn chằm chằm vào Nghiêm Hân, “Con Nghiêm Túc hả?”

      “Con thích ấy!” Thích ngay từ lần đầu tiên nhìn thấy Nghiêm Túc. Mặc dù khi đó ta thích Vu Tố Hà, nhưng Nghiêm Túc làm cho ta cảm thấy những đứa con trai khác đều trở nên kém cỏi. Sau khi lớn lên, mặc dù bọn họ có ở chung nhà, nhưng khi ta nghe ngóng được tất cả những chuyện liên quan tới Nghiêm Túc càng mê muội đối với .

      Nghiêm Túc là người đàn ông hoàn mỹ nhất, chỉ có mới xứng với ta.

      Ôn Nguyệt Nga la lên, “Con điên rồi, nó là trai con!”

      ấy cùng cha khác mẹ với con sao? Hả mẹ!” Nghiêm Hân cười châm chọc nhìn Ôn Nguyệt Nga.

    2. CQH

      CQH ^^!

      Bài viết:
      192
      Được thích:
      41,920
      Chương 273: Cút
      Edit: Khánh Linh


      Chắc hẳn Ôn Nguyệt Nga hoàn toàn ngờ là con vậy nên hoảng sợ quay đầu lại nhìn ta, giọng cũng trở nên bén nhọn, “Con cái gì? Con biết vậy nghĩa là gì ?”

      Nghiêm Hân cười lạnh tiếng, “Nghiêm Lôi Hải có phải là cha ruột của con , phải mẹ là người biết nhất sao?”

      Ôn Nguyệt Nga dừng ngay lại ven đường, kinh ngạc nhìn chằm chằm Nghiêm Hân, “Con lại lần nữa xem.”

      “Lúc con ở Mỹ, có người đàn ông tới tìm con, là cha ruột của con. Con tin.” Nghiêm Hân nhìn thẳng vào mắt Ôn Nguyệt Nga, gằn từng tiếng, “Nhưng sau đó con lại lén lấy tóc của ba làm DNA. Chúng tôi hoàn toàn phải cha con.”

      “Con ... đến tìm con?” Ôn Nguyệt Nga run rẩy hỏi.

      “Ông ta ông ta tên Diêu Huy, trước là tài xế của ông ngoại. Mẹ, chắc mẹ cũng có chút ấn tượng chứ.” Nghiêm Hân cười hỏi.

      Sắc mặt Ôn Nguyệt Nga lúc trắng lúc xanh, hoảng loạn hỏi, “ tìm con làm gì, với con những gì?”

      Nghiêm Hân bật cười , “Mẹ sợ gì chứ, sợ con với ba là ba bị đội nón xanh (bị cắm sừng), nuôi con dùm người khác vài chục năm? Con đâu có ngu như vậy. Nếu để cho ba biết, con chẳng lập tức trắng tay à. Con cần làm con của tài xế đâu.”

      “Vậy rốt cuộc tìm con cái gì?” Sắc mặt Ôn Nguyệt Nga khó coi. Bà ta ràng bảo người kia vĩnh viễn đừng xuất trong thế giới của mẹ con bà ta, thế mà lại tìm đến con .

      Mặt Nghiêm Hân thay đổi, “ gì, chỉ muốn gặp con lần trước khi chết mà thôi.”

      Ôn Nguyệt Nga sửng sốt, “ chết?”

      “Ung thư gan giai đoạn cuối, trước khi con về nước cũng chết rồi. Mẹ yên tâm, ông ta làm gì có lỗi với mẹ đâu, chỉ muốn thấy mặt con mà thôi. Hồi mới đầu cũng với con ông ta là ai, chẳng qua sau đó ở bệnh viện con vô tình biết được mình có cùng nhóm máu với ông ta, thử chút mới biết.” Nghiêm Hân tựa như chuyện về người ngoài cuộc, chút nét thương tâm cũng có.

      Ôn Nguyệt Nga thở phào nhõm nơi đáy lòng, bởi cho là người đàn ông kia muốn uy hiếp bà ta làm cái gì đó. chết là tốt nhất, chẳng còn rắc rối gì, “Con phải nhớ, con chỉ có thể là con của Nghiêm Lôi Hải, nếu để cho ba con biết được con phải là con của ổng, con đừng mơ có được bất cứ thứ gì của Nghiêm gia.”

      Nghiêm Hân hừ lạnh, “Con biết chuyện này hơn mẹ. Chẳng qua có Nghiêm Túc ở đây, chúng ta có khả năng lấy được tất cả những thứ muốn lấy từ Nghiêm gia.”

      “Con biết Nghiêm Túc hận chúng ta mà con còn đối với Nghiêm Túc...” Ôn Nguyệt Nga chỉ tiếc mãi mà Nghiêm Hân cứ như nước đổ lá khoai.

      “Con thích ấy. ấy mà thích con chẳng phải chúng ta càng đứng vững gót chân tại Nghiêm gia sao?” Nghiêm Hân kêu lên.

      Ôn Nguyệt Nga tức giận đến muốn lay con mạnh cho tỉnh, “Lúc đó ba con sao? Tụi con là em!”

      “Nếu xảy ra... Vậy cứ với ba rằng con và Nghiêm Túc có liên hệ máu mủ .” Đáy mắt Nghiêm Hân lộ ra kiên định cùng khăng khăng mực.

      Bốp! Ôn Nguyệt Nga thể nhịn được vung qua cái tát, bàn tay run rẩy, “Mày... Mày muốn mẹ tức chết có phải ? Đừng Nghiêm Túc đối với mày ngay cả tình cảm em cũng có, nó cũng kết hôn. Mày thấy nó đối xử thế nào với Phương Bình An hay sao? Làm sao còn có thể thích mày? Mày đừng nằm mơ giữa ban ngày, đừng đến lúc đó...”

      “Chính mẹ cũng giật chồng người khác, chẳng lẽ con làm được sao?” Nghiêm Hân bụm má, lớn tiếng hỏi.

      Ôn Nguyệt Nga giận đến toàn thân phát run, “Mày đúng là điên rồi!”

      “Chuyện của con cần mẹ quan tâm!” Nghiêm Hân mở cửa xe, thở phì phì tức giận tới ven đường chặn tắc xi.

      “Tiểu Hân, mày trở lại đây!” Ôn Nguyệt Nga kêu to, mở cửa xe đuổi theo, kéo tay Nghiêm Hân, “Mày còn muốn làm việc tùy hứng tới khi nào? Mẹ con chúng ta vốn khó sống, mày còn muốn thế nào nữa, muốn chọc mẹ tức chết mới vừa lòng hay sao?”

      Nghiêm Hân hất tay Ôn Nguyệt Nga ra, “Con theo đuổi cái con thích có gì là sai? Hồi đầu mẹ chẳng thế với con là gì. Mẹ mẹ cướp chồng của Vu Tố Hà là vì tình chân chính, mẹ và ba lòng nhau. Chẳng lẽ tình của con con cũng thể tự mình tranh thủ hay sao?”

      Ôn Nguyệt Nga cũng biết phải đáp lời thế nào, mắng con biết liêm sỉ giật chồng người khác sao? Vậy chính bà ta sao? Bà ta hoàn toàn có lập trường gì để mắng con , khuyên con thể loạn luân mà trai cùng cha khác mẹ của mình. Nghiêm Túc cùng con bà ta hoàn toàn có liên hệ máu mủ, sao kêu là em ruột được?

      “Chuyện này giống vậy!” Ôn Nguyệt Nga xuôi xị, “Nghiêm Túc và ba con giống nhau. Nếu con dám đến trêu chọc Phương Bình An, nó bỏ qua cho con đâu.” Ôn Nguyệt Nga đấu đá với Nghiêm Túc nhiều lần nên biết mình và con đều phải là đối thủ của nó. Bà ta muốn giành giật công ty với Nghiêm Túc, chỉ muốn lấy được tài sản trong tay Nghiêm Lôi Hải để nửa đời sau có cái bảo đảm mà thôi.

      Cho nên, bà ta nhất định phải ngăn cản Nghiêm Hân trêu chọc kẻ ma quỷ như Nghiêm Túc.

      thử làm sao biết được?” Nghiêm Hân lạnh lùng cười, vẫy chiếc tắc xi, lên xe rời .

      Ôn Nguyệt Nga vừa vội vừa tức nhìn Nghiêm Hân mất, bất đắc dĩ quay về trong xe mình.

      Nghiêm Hân lên tắc xi thẳng về công ty, xông lên văn phòng của Nghiêm Túc.

      “Có chuyện gì ?” Nghiêm Túc giao công việc cho Đường Sâm cửa phòng làm việc đột nhiên bị tông mở. Thư ký vẻ mặt khó xử đứng sau lưng Nghiêm Hân, kịp ngăn cản.

      Nghiêm Túc lạnh mặt xuống, ánh mắt sắc bén nhìn Nghiêm Hân.

      “Em có việc cần với .” Nghiêm Hân nhìn Nghiêm Túc .

      “Có gì ngay .” Nghiêm Túc nhàn nhạt.

      Nghiêm Hân kêu lên, “Em muốn chuyện riêng với !”

      Đường Sâm thức thời đứng lên, gật đầu cái với Nghiêm Túc, lui ra khỏi văn phòng, thuận tay đóng cửa lại.

      “Chuyện gì?” Nghiêm Túc nhíu lại mày kiếm, mất kiên nhẫn hỏi.

      Nghiêm Hân chậm rãi tới, ngừng lại trước bàn làm việc của Nghiêm Túc, mắt đưa tình nhìn , “, ghét em lắm hả, hận mẹ em phá hư gia đình của phải ?”

      Đây là diễn tuồng gì thế? Nghiêm Túc nhíu mày nhìn ta, “Có chuyện gì thẳng, đừng quanh co lòng vòng.”

      “Nếu em phải là con của mẹ, ghét em đúng ?” Đôi mắt Nghiêm Hân rưng rưng vô cùng đáng thương, khiến người ta thương tiếc.

      Đáy mắt Nghiêm Túc lên tia ghét bỏ, “ là con ai chẳng liên quan gì đến tôi.”

      “Nhưng... Nhưng...” Nghiêm Hân xiết chặt tay, “Em rất thích . Em biết mẹ em có lỗi với và Dì Tố Hà. Em thay mẹ em xin lỗi nhé. đừng ghét em nữa, có được ?”

      Nghiêm Túc hiểu hôm nay Nghiêm Hân lên cơn thần kinh gì mà đột nhiên chạy đến trước mặt bày ra dáng vẻ này, nhưng quá hai mẹ con ả là hạng người gì, chút cũng xúc động, “ xong chưa? xong xin mời ra ngoài.”

      “Em là em của mà...” Nghiêm Hân rơi nước mắt giàn giụa.

      sao? Tôi cảnh cáo , đừng giấm giúi giở trò sau lưng nữa. với mẹ là loại người nào chúng tôi đều rất ràng, đừng ra vẻ như chưa từng có chuyện gì xảy ra. là con của Nghiêm Lôi Hải, nhưng phải là em của tôi. Tôi chưa bao giờ thừa nhận điều này cả. Dẹp nước mắt , đừng làm người ta buồn nôn.” Nghiêm Túc chút nể nang.

      Lòng Nghiêm Hân đau nhức, còn lựa lời nữa, “Trong lòng chỉ có Phương Bình An là quan trọng nhất sao?”

      Nghiêm Túc cười lạnh, nghĩ trả lời câu hỏi biết tự lượng sức này của Nghiêm Hân.

      “Phương Bình An kia là đồ lẳng lơ. Trước kia thầm mến Lê Thiên Thần, sau đó trong trường học lại mập mờ với Ôn Triệu Dung, giờ mồi chài được rồi còn cặp kè với Hồng Dịch Vũ ở Tập đoàn Phương Thị. sợ bị cắm sừng sao? chừng về sau có khi còn nuôi con giùm người khác!” Nghiêm Hân hận Phương Bình An muốn chết, muốn dùng tất cả những lời ác độc để công kích .

      Trong nháy mắt, sắc mặt Nghiêm Túc biến đổi, tròng mắt như kết tụ lớp băng lạnh lẽo, ánh mắt như lưỡi kiếm sắc bén bắn thẳng vào mặt Nghiêm Hân. Nghiêm Hân đột nhiên cảm thấy có luồng sát ý khiếp người ập xuống nghiêng trời lệch đất.

      Nhịp tim ta khỏi tăng tốc, sợ hãi lui về sau bước.

      Nghiêm Túc đột nhiên vươn tay, lướt qua bàn làm việc chộp vào cổ Nghiêm Hân, mỗi chữ mỗi câu giống như được tạc bằng băng, “Đừng tưởng họ Nghiêm tôi dám làm gì . Tôi lại lần thứ hai, dám nửa câu nhục mạ vợ tôi lần nữa, tôi quăng từ này xuống dưới. Nhớ kỹ đó!”

      giết !

      Nghiêm Hân cảm thấy nỗi sợ hãi chưa từng có tràn ngập toàn thân. ta rất tin chỉ cần ta Phương Bình An tốt thêm câu nào nữa, Nghiêm Túc ra tay giết ta!

      “Em... Em biết rồi. xin lỗi, em cũng chỉ nghe thế thôi.” Nghiêm Hân run giọng xin lỗi.

      Nghiêm Túc mạnh tay quăng ta ra ngoài, cho ta ánh mắt rét lạnh, “Đừng tưởng rằng cho vào công ty là có thể được voi đòi tiên. Cút ra ngoài cho tôi!”

      Vốn lúc nãy Nghiêm Hân chỉ làm bộ rơi lệ, nhưng lúc này hoảng sợ đến mặt mũi đầy nước mắt, sắc mặt trắng bệch. ta chưa từng thấy Nghiêm Túc đáng sợ như vậy, tâm lý mãi bình tĩnh lại được.

      ta ngờ Nghiêm Túc lại coi trọng Phương Bình An như vậy, trân trọng còn hơn cả tưởng tượng của ta!

      Nghiêm Hân gần như chạy trối chết khỏi văn phòng Nghiêm Túc. ta dám ở lại lâu thêm giây, chỉ muốn tìm chỗ vắng lặng mà ổn định lại tâm trạng.

      Đường Sâm cau mày nhìn bóng Nghiêm Hân biến mất trong thang máy, rồi cười hì hì vào văn phòng, “ Hai ác độc bắt nạt em kế đáng thương hả? Khóc lóc thê lương lắm.”

      Nghiêm Túc hừ lạnh tiếng, “ biết điều.”

      “Nghe em này mua chuộc gần hết Bộ phận Tiêu thụ rồi, thủ đoạn tạo mạng lưới chân rết so với mẹ ta chỉ có hơn chứ kém. Đúng là con nhà tông ha.” Đường Sâm cười ha hả.

      “Nếu cậu thưởng thức ta như vậy, có muốn tôi làm mai dùm cậu ?” Nghiêm Túc liếc xéo Đường Sâm cái, lạnh giọng hỏi.

      Đường Sâm vội vàng lắc đầu, “Cậu tha cho tớ, tớ còn muốn sống thêm vài năm. Tớ là lo dùm cậu à nha. Ở Bộ phận Tiêu thụ Nghiêm Hân đối với ai cũng tốt, chỉ trừ người.”

      “Ai?” Nghiêm Túc hỏi.

      “Bạn học của phu nhân nhà cậu, mới vừa lên chức quản lý tiêu thụ. Tên gì nhỉ, Vi... à, Vi Úy Úy.” Đường Sâm hí mắt cười .

      Nghiêm Túc hơi ngẩn ra, tên này nghe quen quen. Sau khi nhíu mày suy nghĩ chút, cuối cùng cũng nhớ ra là người nào, bèn cười lắc lắc đầu. Biết là người nào rồi nên cũng chẳng cần để trong lòng.

    3. CQH

      CQH ^^!

      Bài viết:
      192
      Được thích:
      41,920
      Chương 274: Vì tôi ông
      Edit: Khánh Linh


      Ôn Nguyệt Nga lái xe về đến nhà liền liên tục gọi điện thoại cho Nghiêm Hân nhưng ta nhận điện thoại, bà ta cũng đành bất lực. Đến buổi tối, Nghiêm Hân mặt mũi trắng bệch mới trở lại, vừa thấy được Ôn Nguyệt Nga liền ôm lấy bà ta khóc lớn.

      “Sao vậy? Sao vậy?” Ôn Nguyệt Nga lo lắng hỏi, giọng rất đau lòng.

      Nhưng Nghiêm Hân chẳng gì, chỉ khóc lớn lúc, sau đó với Ôn Nguyệt Nga rằng sau này chuyện gì cũng nghe lời bà ta rồi xin phép về phòng.

      Ôn Nguyệt Nga hỏi được ta xem xảy ra chuyện gì nhưng bà ta đoán chắc là có liên quan đến Nghiêm Túc, trong thâm tâm khỏi giận dữ.

      Chốc lát sau, Nghiêm Lôi Hải cũng về tới. Ông ta vừa vào cửa liền nhìn thấy sắc mặt Ôn Nguyệt Nga được tốt nghi ngờ hỏi nguyên nhân vì sao. Ôn Nguyệt Nga gượng cười sao, kêu ông ta tắm rửa trước .

      Nghiêm Lôi Hải nghi ngờ gì, vào phòng tắm tắm. Lúc ra, thấy Ôn Nguyệt Nga lặng lẽ rơi lệ vội vàng tới ôm , “Sao vậy? Xảy ra chuyện gì thế?”

      Ôn Nguyệt Nga lau nước mắt, cười , “ có gì có gì , chỉ là hạt cát vào mắt.”

      “Khóc đến thế mà còn là hạt cát vào mắt. mau, ai làm bà uất ức, tôi nhất định ra mặt thay bà.” Nghiêm Lôi Hải .

      “Tôi có sao đâu mà.” Ôn Nguyệt Nga cưỡng ép nở nụ cười.

      “Có phải Phương Bình An ? Hôm nay bà tìm nó mà.” Nghiêm Lôi Hải lớn tiếng hỏi.

      Ôn Nguyệt Nga cúi đầu do dự hồi lâu rồi mới gật gật đầu. Sau đó, dưới cầu liên tục của Nghiêm Lôi Hải, bà ta vờ bất đắt dĩ ra chuyện phát sinh hôm nay.

      “Nó đuổi hai mẹ con bà ra ngoài?” Nghe Ôn Nguyệt Nga kể xong, Nghiêm Lôi Hải tức giận rống lên tiếng dữ dội, thiếu chút nữa nhảy dựng lên, “Bà có là tôi bảo bà sang ?”

      rồi, đầy đủ.” Ôn Nguyệt Nga gật đầu.

      “Thế mà nó còn dám làm như vậy?” Nghiêm Lôi Hải trợn ngược mắt vì giận dữ. Phương Bình An biết Ôn Nguyệt Nga thay ông ta qua đó thăm nó thế mà vẫn đuổi bà ấy ra ngoài! Đây chẳng phải là tát ông ta cái nảy lửa hay sao?

      Ôn Nguyệt Nga cúi đầu bằng giọng tự trách, “Đều tại tôi tốt, tôi làm người ta ghét.”

      Nghiêm Lôi Hải tức giận tới lui, “Nó cái gì? Bà có lý do bà đến đó ?”

      “Đương nhiên tôi có chứ, thậm chí còn xin lỗi con bé. Lúc đầu nó còn khách sáo mời chúng tôi vào nhà uống trà, tôi chỉ chút về chuyện của Phương Hữu Lợi. Con bé nó ... ...” Ôn Nguyệt Nga cắn cắn môi, ra.

      “Nó còn cái gì?” Nghiêm Lôi Hải cao giọng hỏi.

      “Con bé nó chúng ta có tư cách xen vào chuyện nhà họ Phương, còn ... còn ông còn bằng Phương Hữu Lợi, chẳng là người tốt lành gì. Rồi cứ thế mà đuổi chúng tôi ra ngoài.” Ôn Nguyệt Nga thêm mắm dặm muối kể lể cuộc đối thoại giữa hai mẹ con bà ta và Bình An.

      Làm cho Nghiêm Lôi Hải mặt tím bầm vì giận dữ.

      “Cái con Phương Bình An này quá càn rỡ, dám tôi như vậy! là buồn cười! Tức chết tôi rồi. Đúng là... đúng là đồ biết điều.” Nghiêm Lôi Hải giận dữ rống tướng lên. Nếu tại Bình An đứng ở trước mặt ông ta, ông ta nhất định chửi ầm lên rồi.

      Đáy mắt Ôn Nguyệt Nga thoáng qua nụ cười độc, đứng lên tới cạnh Nghiêm Lôi Hải dịu dàng vỗ về khuôn ngực phập phồng kịch liệt của ông ta, dịu dàng , “Ông đừng nóng giận, đáng. Phương Bình An chẳng qua là dựa hơi vào Nghiêm Túc mới coi thường chúng ta đấy thôi. Vì Nghiêm Túc, ông nhịn chút .”

      Lời này Nghiêm Lôi Hải chẳng thích nghe chút nào, “Nghiêm Túc? Tôi là ba của nó mà còn phải kiêng kỵ chính con trai của mình, bị con dâu cỡi lên đầu như vậy cũng phải im hơi lặng tiếng hay sao?”

      “Chứ làm gì được bây giờ? Bây giờ Nghiêm Túc có nghe lời ông đâu? Nếu nó tôn kính ông là cha, lúc trước sao lại cướp lấy vị trí Tổng tài của ông chứ. Ông ít đến công ty nên biết đó thôi, bây giờ cả công ty đều nghe theo nó, đâu phải riêng gì đám nhân viên kỳ cựu thôi đâu. Có ai còn nhớ tới ông.” Ôn Nguyệt Nga thầm đem mâu thuẫn kéo dài đến Tập đoàn Nghiêm Thị.

      Tập đoàn Nghiêm Thị bây giờ vốn là do hai công ty Nghiêm – Vu sát nhập lại, trong công ty có phần ba là nhân viên kỳ cựu của Vu gia. Bọn họ đương nhiên là đứng về phía Nghiêm Túc rồi, làm gì có chuyện giúp đỡ kẻ vong ân phụ nghĩa như Nghiêm Lôi Hải? Nhưng những lời khích bác ly gián này của Ôn Nguyệt Nga vẫn nổi lên tác dụng đối với Nghiêm Lôi Hải, bởi vì trong thâm tâm ông ta, Vu gia giờ hoàn toàn thuộc về Nghiêm gia.

      “Hừ, nó ỷ nó là cổ đông lớn nhất của công ty giờ nên mới dám coi ai ra gì như vậy.” Nghiêm Lôi Hải tức khí mắng mỏ Nghiêm Túc. cần Ôn Nguyệt Nga , ông ta cũng cảm thấy con trai hề tôn trọng ông ta.

      “Uổng công ông chu toàn, còn nghĩ để lại cổ phần cho cháu nội trai tương lai, nhưng người ta có biết ơn ông đâu, vậy mà còn ...” Ôn Nguyệt Nga muốn lại thôi.

      Nghiêm Lôi Hải quát lên, “Còn cái gì?”

      Ôn Nguyệt Nga ra vẻ đành lòng, “Tôi ý định của ông cho Bình An nghe, thế mà con bé lại cho dù con của nó sau này mang họ Phương ông cũng nhất định để lại hết di sản cho chúng, mà cho dù cho... nó cũng chẳng thèm.”

      “Cái gì?” Mắt Nghiêm Lôi Hải muốn bốc lửa, “Nó vậy chứ?”

      “Chẳng lẽ tôi còn lừa ông à?” Ôn Nguyệt Nga ấm ức nhìn ông ta, “Tôi ở cạnh ông bao năm rồi, ông còn hiểu tôi sao? Lôi Hải, đôi khi tính khí tôi được tốt lắm, nhưng tôi ông, chứ nếu năm đó sao lại... Kỳ có đôi khi tôi ngẫm lại trước kia, trong lòng cũng hối hận. Khi đó nếu tôi đưa Tiểu Hân đến hoạt động kia tốt rồi, ông với Vu Tố Hà ly hôn, cũng mất địa vị trong công ty như tại...”

      Nhớ tới Vu Tố Hà, Nghiêm Lôi Hải lập tức im bặt.

      Ôn Nguyệt Nga tự mắng thầm trong đầu, biết ngay chỉ cần nhắc tới Vu Tố Hà người đàn ông này có tức đến đâu cũng đều tiêu mất mà. Ông ta vẫn cảm thấy áy náy đối với Vu Tố Hà.

      Sợ nhất chính là người đàn ông của mình vẫn có áy náy đối với tình nhân cũ!

      “Chuyện trước kia cần nhắc lại, nếu bọn nó thèm đồ của tôi cũng cần theo bợ đít chúng nó. Ngủ !” Nghiêm Lôi Hải .

      Ôn Nguyệt Nga vui vẻ trong lòng, nhưng mặt cứ bình tĩnh như , “Ừ.”

      ×××××××××××××××

      Nghiêm Túc tan việc về đến nhà, Bình An chuẩn bị sẵn bàn thức ăn.

      “Hôm nay ở nhà làm những gì?” Nghiêm Túc buông chìa khóa xe và áo vest, hôn cái lên mặt Bình An.

      Bình An cười, “Hồi trưa ra ngoài ăn cơm với Tiểu Ý. A, đúng rồi, mẹ con Nghiêm Hân chiều nay có tới chuyến.”

      Nghiêm Túc nhướng mày, “Hai mẹ con ta tới?”

      “Có tới, còn mang theo ít tổ yến thuốc bổ, là cha kêu họ tới.” Bình An .

      gì khác sao?” Nghiêm Túc ngồi xuống bàn cơm, chẳng có chút cảm tình nào đối với hai mẹ con này, ngược lại cảm thấy bọn họ nhất định là đến với ý định tốt.

      Bình An đơn giản thuật lại cuộc chuyện với Ôn Nguyệt Nga cho Nghiêm Túc nghe, “... Em tức lên nên cũng trả lời lại mấy câu, biết đây là ý của ba hay là Ôn Nguyệt Nga tự ra như vậy. Em cứ cảm thấy bà ta đột nhiên tới tìm chúng ta như vậy phải là chuyện tốt gì đâu.”

      “Em giờ mang thai, càng phải cẩn thận với họ hơn. Hai người đàn bà này tâm địa đều ác độc như nhau.” Nghiêm Túc dặn dò Bình An phải tránh xa họ ra.

      “Làm gì ghê vậy?” Bình An nở nụ cười, “ yên tâm, em cẩn thận.”

      “Hôm nay Nghiêm Hân còn chạy tới văn phòng .” Nghiêm Túc bất mãn kể cho Bình An nghe Nghiêm Hân gì khi đến văn phòng , “Con bé có vẻ ghét em lắm, em đừng quá thoáng với nó đó.”

      Bình An chống tay vào cằm, như cười như nhìn Nghiêm Túc. Ông chồng nhà mặc dù gần bằng tuổi cha chú của số , thế nhưng dường như sức hấp dẫn chẳng giảm bớt chút nào dù kết hôn rồi.

      nhìn kỹ mặt mày của Nghiêm Túc, rồi lại hồi tưởng diện mạo của Nghiêm Hân, đúng là hai em nhà họ nét mặt chẳng giống nhau tẹo nào.

      Nghiêm Túc nhéo nhéo hai má , “Tiểu Hồ Ly, nghĩ gì thế?”

      Bình An cười , “Nghiêm Hân giống như có triệu chứng ‘ trai’ với đó nha.”

      tầm bậy tầm bạ.” Nghiêm Túc buồn cười nắm chóp mũi của , “Nó còn có dã tâm hơn cả Ôn Nguyệt Nga, lời nó cũng thể tin.”

      “Em đấy!” Bình An kéo tay xuống, hồi tưởng tình huống lần đầu tiên nhìn thấy Nghiêm Hân cùng với vẻ đối địch khó hiểu của ta với mình trong khi lại cố ý thân cận lấy lòng Nghiêm Túc... đấy phải là các hành động mà em nên có, “ ta với em ruột chứ?”

      Nghiêm Túc ngẩn ra. Nghiêm Hân và đến tột cùng có liên hệ huyết thống hay tra xét tường tận, thậm chí là khinh thường việc tìm hiểu. Nghiêm Lôi Hải phản bội mẹ , bất kể Nghiêm Hân có phải là em cùng cha khác mẹ với hay đối với hoàn toàn có ảnh hưởng nào.

      Nhưng nếu phải sao? Mẹ con Ôn Nguyệt Nga muốn làm gì?

      nghĩ đến vấn đề này.” Nghiêm Túc với Bình An, “Nếu Nghiêm Hân phải là con ba , vậy nó là con ai, chẳng lẽ Nghiêm Lôi Hải biết sao?”

      Bình An cười, “ ra em chỉ đoán vậy thôi, nhất định là .”

      , em thế làm cũng thấy đúng là Nghiêm Hân có vấn đề.” Hôm nay ánh mắt Nghiêm Hân nhìn hoàn toàn giống như em , mà ngược lại giống như... ghen với Bình An. Như vậy rất có vấn đề.

      “Chuyện này giao cho em , dù sao em cũng nhàn rỗi có việc gì làm, để kêu Tiểu Phúc thăm dò chút biết ngay ấy mà.” Bình An . ra trong thâm tâm, cũng muốn đối phó với Nghiêm Hân. Tuy rằng biết Vi Úy Úy bị Nghiêm Hân bắt nạt, nhưng biết Nghiêm Hân chĩa mũi dùi vào Vi Úy Úy vì có quan hệ với , trong lòng Bình An vẫn khá khó chịu.

      Bất kể có kết quả gì, coi như là cảnh cáo Nghiêm Hân chút, đừng tưởng rằng Phương Bình An dễ bắt nạt.

      “Em có thai, việc này cần vội.” Nghiêm Túc lại chịu đồng ý, cảm thấy bây giờ Bình An chỉ cần an tâm dưỡng thai thôi.

      “Em cũng đâu cần chạy tới chạy lui bên ngoài gì đâu, chỉ tốn công gọi cú điện thoại mà thôi.” Bình An .

      Nghiêm Túc cười cười bất đắc dĩ, “Em đùa chút được, đừng quá. Đối phó với hai người đó cần tốn nhiều hơi sức đâu.”

      “Biết rồi.” Bình An gật mạnh đầu, “Ăn cơm !”

      Chẳng qua, họ đánh giá thấp năng lực đổi trắng thay đen của Ôn Nguyệt Nga trước mặt Nghiêm Lôi Hải. Giữa trưa hôm sau, Nghiêm Túc nhận được điện thoại của luật sư, báo rằng sáng nay Nghiêm Lôi Hải đến Sở Luật sư lập bản di chúc để lại tất cả tài sản mang tên ông ta cho hai mẹ con Ôn Nguyệt Nga, bao gồm 20% cổ phần Tập đoàn Nghiêm Thị.

      Hai mươi phần trăm cổ phần tuyệt đối phải là ít, đủ để chiếm được vị trí rất quan trọng trong HĐQT Tập đoàn Nghiêm Thị.

      Nghe được tin này, mặt Nghiêm Túc chút thay đổi, cũng gì cả.

    4. CQH

      CQH ^^!

      Bài viết:
      192
      Được thích:
      41,920
      Chương 275: Bất mãn
      Edit: Khánh Linh


      Với quyết định này của Nghiêm Lôi Hải, cao hứng nhất đương nhiên là hai mẹ con Ôn Nguyệt Nga. Chỉ cần chiếm được số cổ phần đó của Nghiêm Lôi Hải, hai mẹ con bà ta có được chỗ đứng trong công ty, ngay cả Nghiêm Túc cũng dám làm gì hai người.

      Trong lòng bọn họ tự nhiên cũng lén lút hy vọng có thể mau chóng lấy được di sản của Nghiêm Lôi Hải sớm.

      Lúc Nghiêm lão gia và Nghiêm lão phu nhân nhận được tin tức này liền lập tức gọi điện thoại cho Nghiêm Lôi Hải, bảo ông ta về nhà chuyện.

      Hai ông bà cụ biết Nghiêm Lôi Hải có tình cảm đối với mẹ con Ôn Nguyệt Nga, nhưng nghĩ tới chuyện ông ta để lại tất cả tài sản cho bọn họ. Còn Nghiêm Túc sao? Chẳng lẽ phải là con của ông ta?

      “Tôi muốn biết quyết định này của được suy nghĩ kỹ càng chưa, hay là nhất thời xúc động?” Nghiêm lão gia lạnh lùng nhìn Nghiêm Lôi Hải, sẵng giọng hỏi ông ta về chuyện di sản.

      Nghiêm Lôi Hải biết trước rằng di chúc của ông ta làm bao nhiêu người bất mãn, ông ta , “Chuyện này con suy nghĩ rất lâu chứ phải nhất thời xúc động. Dù sao Nghiêm Túc chẳng coi tài sản của con ra gì, con để lại cho vợ và con có gì đúng?”

      có nghĩ đến hậu quả của việc này ?” Nghiêm lão phu nhân hỏi.

      “Mẹ, nào có hậu quả gì? phải con muốn cho Nghiêm Túc, chẳng qua vì nó cần. Mẹ có nghe Phương Bình An kia gì đó thôi, đúng là chẳng coi ai ra gì. Nếu nó biết tôn kính người cha chồng này như vậy.” Vừa nhắc tới Phương Bình An, Nghiêm Lôi Hải lập tức nổi giận.

      Nghiêm lão phu nhân cau mày, “Bình An có tri thức hiểu lễ nghĩa, sao lại chọc cho tức giận?”

      “Hôm qua con bảo Nguyệt Nga thay con đến thăm nó, còn cầm theo ít thuốc bổ cho nó. Nó chẳng những đuổi bà ấy ra, còn nhục mạ cha chồng là con. Con dâu như vậy con có cũng được.” Nghiêm Lôi Hải tức thở phì phì.

      Nghiêm lão phu nhân và Nghiêm lão gia trao đổi ánh mắt với nhau, “Ôn Nguyệt Nga tới chỗ Bình An? những gì? Nếu gì đó khiến Bình An tức giận, Bình An chắc chắn đuổi người. Huống chi cũng tự tai nghe được Bình An vậy, sao có thể tin vào Ôn Nguyệt Nga hoàn toàn. Ôn Nguyệt Nga là ai chúng tôi đều , lời của ta đáng tin.”

      Nghiêm Lôi Hải thấy hai ông bà cụ tin liền đem tất cả những gì Ôn Nguyệt Nga với ông ta ra kể lại với ông bà, muốn cho họ thấy Phương Bình An là hạng người gì.

      “Hồ đồ!” Ông cụ hừ tiếng, “ ràng Ôn Nguyệt Nga cố ý khích bác ly gián, thế mà cũng tin. Đời rồi bị hủy trong tay người đàn bà này.”

      Nghiêm Lôi Hải bạnh cổ, vẫn cảm thấy trong lòng thoải mái như trước.

      “Để tôi hỏi Bình An, xem con bé và Ôn Nguyệt Nga có giống nhau .” Nghiêm lão phu nhân liếc mắt nhìn Nghiêm Lôi Hải, cảm thấy vô cùng thất vọng với thằng con trai hồ đồ này.

      Vừa xong, Nghiêm lão phu nhân bấm điện thoại. Điện thoại reo hai tiếng rồi truyền tới giọng thanh thúy của Bình An.

      “Bình An, con ở nhà hả?” Nghiêm lão phu nhân cười hỏi.

      “Bà nội, sao hay vậy, con chuẩn bị qua bà nè.” Bình An nhàng .

      Nghiêm Lôi Hải nghe tiếng Bình An truyền qua điện thoại hands-free, sắc mặt tối sầm tối xì.

      Nghiêm lão phu nhân và Bình An hỏi thăm đôi câu rồi liền chuyển đề tài tới chuyện hôm qua Ôn Nguyệt Nga đến tìm , “Bà nghe Ôn Nguyệt Nga đến tìm con hả, thái độ bà ấy thế nào? với con cái gì thế?”

      Bình An nghe Nghiêm lão phu nhân đột nhiên hỏi chuyện hôm qua lập tức hồ nghi, chuyện này sao bà nội biết được? Nhiều khả năng xoay chuyển trong đầu, Bình An thử dò xét, “Sao bà nội lại đột nhiên hỏi chuyện này. Bà ấy chỉ tới thăm con mà thôi.”

      Nghiêm Lôi Hải nhịn được hừ tiếng. Thấy chưa, ông ta mà, Phương Bình An kia đúng là biết mặt mà biết lòng, chắc chắn ở nơi mà họ nhìn thấy liền lộ ra bộ mặt .

      Nghiêm lão gia lạnh lùng nhìn ông ta.

      Chắc chắn Ôn Nguyệt Nga nhăng cuội gì đó trước mặt Nghiêm Lôi Hải nên mới dẫn đến việc hôm nay Nghiêm Lôi Hải đột nhiên lập di chúc như thế... Ông bà nội chắc chắn ngồi yên mặc kệ. như thế, Nghiêm Lôi Hải hẳn là ngồi cạnh điện thoại đây.

      Bình An nghĩ nghĩ, rồi đơn giản kể lại lượt ngày hôm qua chuyện với Ôn Nguyệt Nga thế nào, “... Bà nội, con cũng có hơi xúc động. Vốn dĩ con rất mừng khi thấy Ôn Nguyệt Nga đại diện ba đến thăm tụi con, nhưng mà hài lòng...”

      Nghiêm lão phu nhân , “Con có sai, bà ta chính là cố ý những lời đó để chọc giận con đấy. Trừ những cái này, bà ấy còn ?”

      “Dạ . Con thác là thoải mái, muốn nghỉ. Thế là hai người liền rời .” Bình An , cũng muốn cho Nghiêm Lôi Hải biết Ôn Nguyệt Nga là người thế nào, đừng luôn để cho mình chẳng hay biết gì.

      “Tốt, bà biết rồi, cứ vậy . Tối nay con với Nghiêm Túc nhớ lại đây ăn cơm.” Nghiêm lão phu nhân cười dặn.

      Bình An “dạ” tiếng xong cúp máy.

      “Sao? Bình An giống như Ôn Nguyệt Nga đúng ?” Nghiêm lão phu nhân nhìn Nghiêm Lôi Hải.

      “Chẳng lẽ Phương Bình An ?” Thâm tâm Nghiêm Lôi Hải tuy dãn ra nhưng vẫn chịu nhận thua.

      Nghiêm lão gia thất vọng lắc lắc đầu, phất tay đuổi Nghiêm Lôi Hải , “ muốn quyết định thế nào tùy . Về , đừng ở đây chướng mắt.”

      Bình An buông điện thoại, cầm lấy chìa khóa xe ra cửa.

      thẳng đến chỗ Nghiêm lão phu nhân ngay bởi có việc cảm thấy rất kỳ quặc. Sao Nghiêm Lôi Hải lại vội vã lập di chúc như vậy? Chiếu theo ý tứ trong lời Ôn Nguyệt Nga hôm qua, dường như Nghiêm Lôi Hải muốn để lại tài sản cho cháu nội trai của Nghiêm gia mà, sao đột nhiên lại hạ quyết định này? Hôm qua Ôn Nguyệt Nga trở về chắc chắn gì đó.

      Đối với tài sản của Nghiêm Lôi Hải, cần, chẳng qua thấy nếu để cho mẹ con Ôn Nguyệt Nga có cổ phần của Nghiêm Thị tương lai rắc rối ít.

      số rắc rối hoàn toàn có thể tránh được nếu đặt mình vào trong tình huống mà suy xét kỹ càng. Thông qua việc với Đỗ Hiểu Mị và Liên Kiến Ba, biết mọi việc đều cần có đề phòng chuẩn bị từ trước mới an toàn.

      Bình An lái xe đến nhà Phúc Vị Chỉ. Thằng bé này càng ngày càng bận rộn, cha mẹ cậu ta ở Mỹ ra lệnh cưỡng chế cầu cậu quay về kế thừa bệnh viện thẩm mỹ, nhưng Tiểu Phúc tình nguyện ở lại Trung Quốc “ lý tưởng” (cha mẹ cậu gọi thế) chứ muốn trở về bên đó.

      Văn phòng thám tử tư của Phúc Vị Chỉ kỳ càng làm càng lớn, còn mời thêm được hai trợ lý.

      Bình An muốn nhờ Tiểu Phúc điều tra chút cuộc sống trước kia của Ôn Nguyệt Nga. Về phần Nghiêm Hân có là em ruột của Nghiêm Túc hay , chỉ cần tìm được cơ hội xét nghiệm DNA ràng ngay.

      ra Bình An cũng hơi do dự khi nhờ Phúc Vị Chỉ điều tra Ôn Nguyệt Nga, bởi dù sao Tiểu Phúc và Ôn Nguyệt Nga cũng có quan hệ thân thích. Nhưng trừ Tiểu Phúc ra, tin được vào những người khác.

      Phúc Vị Chỉ nghe xong Bình An muốn nhờ cậu ta giúp việc gì trợn trắng mắt, “Sao hay trêu vào loại phụ nữ rắc rối này thế nhỉ, trước kia là Đỗ Hiểu Mị, giờ lại là Ôn Nguyệt Nga. Thể chất bị gì thế?”

      Bình An trừng mắt nhìn cậu, “Cậu nghĩ tôi muốn ấy hả. Ôn Nguyệt Nga là vợ của ba chồng tôi, nếu bữa đó có Nghiêm Túc với ông bà nội tôi còn phải kính trà cho bà ta, gọi bà ta tiếng ‘mẹ’ nữa đấy.”

      Nếu bảo gọi Ôn Nguyệt Nga tiếng ‘mẹ’, chắc chắn gọi ra miệng được.

      Phúc Vị Chỉ nhìn cười hả hê.

      “Cậu cười cái gì mà cười, cậu còn là họ hàng với bà ta kìa.” Bình An chọc chọc cánh tay Phúc Vị Chỉ, tức giận .

      “Cho xin , tôi với bà ấy mà họ hàng gì. OK, giao chuyện này cho tôi.” Phúc Vị Chỉ vẫy vẫy tay đồng ý, “Bất quá nếu muốn xét nghiệm DNA của Nghiêm Hân, phải cẩn thận chút đó. Tôi thấy con bé này vừa đâu.”

      Bình An đứng lên, “Tôi biết chứ. Yên tâm, tôi đề phòng.”

      Sau khi rời khỏi chỗ Phúc Vị Chỉ, Bình An tới Tập đoàn Nghiêm Thị. muốn tới tìm Nghiêm Túc, chờ tan việc xong cùng đến nhà Nghiêm lão phu nhân ăn cơm.

      Kể từ sau khi lấy Nghiêm Túc, còn chưa tới công ty của lần nào.

      Đại đa số người trong công ty đều biết Bình An, nhìn thấy Bình An tới đều lễ phép gật đầu chào hỏi, “Chào Nghiêm phu nhân.”

      Bình An cũng khách khí gật đầu chào lại họ.

      tao nhã vào thang máy, ấn nút tầng lầu văn phòng Nghiêm Túc.

      Rất nhanh, tin Bình An đến công ty liền truyền tới tai Nghiêm Hân. Kể từ sau khi số người trong công ty thu được tin Nghiêm Lôi Hải để lại hết cổ phần cho hai mẹ con Ôn Nguyệt Nga, vài người liền thay đổi thái độ trước đó, có chiều hướng muốn lấy lòng hai vị cổ đông tương lai này.

      Đinh! Cửa thang máy mở ra, Bình An vọc điện thoại di động ngẩng đầu lên nhìn, đúng lúc nhìn thấy Nghiêm Hân đứng trước cửa thang máy dùng cặp mắt lạnh lùng nhìn .

      “Có muốn vào ?” Bình An thản nhiên hỏi.

      Nghiêm Hân nghêng ngang vào, “ tới đây làm gì?”

      Bình An buồn cười, “Tôi tới đây hình như cần xin phép phải.”

      Nghiêm Hân quay đầu lại trừng mắt với Bình An, miệng nhếch lên nụ cười lạnh, “Nghe thấy ba để lại cổ phần cho chúng tôi nên lo lắng chứ gì? Hừ, đừng làm bộ thanh cao, ra con người cũng thế thôi. lừa được người khác chứ lừa được tôi đâu. là hạng người gì trong lòng tự biết .”

      Bình An mỉm cười gật đầu, “Cũng vậy, là loại người nào chính cũng ràng.”

      “Nghiêm Túc phải là người chung thủy, sớm muộn gì cũng bị vứt bỏ.” Nghiêm Hân oán hận rít lên.

      “Có sao đâu! Tình nhân thế giới này gặp rồi chia tay là chuyện thường tình, còn tốt hơn so với người ngay cả cơ hội qua lại cũng có.” Bình An nhún vai, cười tủm tỉm .

      Nghiêm Hân bị nụ cười mặt Bình An đâm vào tim phát đau, “Chúng ta chờ xem.”

      Cửa thang máy lại mở ra lần nữa, Nghiêm Hân bước ra ngoài.

      Bình An nhìn bóng lưng ta, hơi hơi nheo mắt lại. phải càng thêm cẩn thận với nàng Nghiêm Hân này, ai biết được liệu ta làm ra chuyện điên cuồng gì .

      Tới văn phòng của Nghiêm Túc biết Nghiêm Túc họp với các quản lý trong công ty, Bình An đành phải ngồi ở ghế sofa vừa xem tạp chí vừa chờ . Chỉ mới được lát, cửa văn phòng đột nhiên oành tiếng mở toang ra, Nghiêm Lôi Hải mang vẻ mặt giận dữ đứng ngoài cửa.

      “Ba, ba tìm Nghiêm Túc à?” Bình An vội vàng đứng lên hỏi.

      Sau khi bị Nghiêm lão gia đuổi về, Nghiêm Lôi Hải liền muốn tìm Nghiêm Túc chuyện, ngờ lại gặp Phương Bình An ở chỗ này, “Sao lại ở đây?”

      Bình An mỉm cười, “Dạ đến tìm Nghiêm Túc để lát nữa qua bà nội ăn cơm.”

      Nghiêm Lôi Hải liếc cái rồi xoay người rời .

      “Ba,” Bình An giọng gọi lại Nghiêm Lôi Hải, cười , “Cám ơn ba đưa tới tổ yến. Cám ơn.”

      Nghiêm Lôi Hải ngẩn ra, rồi cứng ngắc gật gật đầu, “Ừ.”

    5. CQH

      CQH ^^!

      Bài viết:
      192
      Được thích:
      41,920
      Chương 276: Tôi vì chính tôi
      Edit: Khánh Linh


      Sau khi chuyện với hai ông bà cụ, giờ lại nghe Bình An lời này, trong lòng Nghiêm Lôi Hải phải là hoài nghi rốt cuộc Ôn Nguyệt Nga là người thế nào? ra trong thâm tâm ông ta rất ràng, chẳng qua vì nghĩ năm xưa bà ta vì mình mà từ bỏ mọi thứ nên ông ta cách nào lòng dạ sắt đá với bà ta được thôi.

      Khi đó, ông ta vẫn còn là Tổng tài Tập đoàn Nghiêm Thị, Vu Tố Hà là Phó Tổng tài. Ông ta vừa có vợ hiền lại có con trai thông minh lanh lợi, tất cả nhìn bề ngoài đều rất tốt đẹp thỏa mãn. Nhưng trái tim ông ta lại cảm thấy đơn.

      Vu Tố Hà rất tốt, tốt đến nỗi làm cho ông ta cảm thấy mình theo kịp, trong lòng bắt đầu nảy sinh tự ti. Dù ông ta là Tổng tài, nhưng chuyện lớn gì trong công ty đều do Vu Tố Hà xử lý, bất kể là nhân viên kỳ cựu của Vu thị trước kia hay là nhân viên của Nghiêm Thị dường như đều cảm thấy lời của Vu Tố Hà tốt hơn, chuẩn xác hơn lời của ông ta.

      Về đến nhà, ngay cả con trai cũng chỉ thích quấn quanh Vu Tố Hà...

      Dần dần, ông ta thích về nhà nữa, ngày nào cũng ở trong công ty đến gần nửa đêm mới về. Khi nào quen biết Ôn Nguyệt Nga? Hình như là tình cờ trong tiệc rượu, khi Ôn Nguyệt Nga bất cẩn đụng phải ông ta. Dáng vẻ mềm mại dịu dàng của bà ta lập tức khiến ông ta rung động.

      khôn khéo có khả năng như Vu Tố Hà, Ôn Nguyệt Nga giống như phụ nữ có chủ kiến, mọi việc chỉ biết nghe theo ông ta. Ông ta cái gì là cái đó, giống như ông ta là ông trời của bà. Bà ta ràng là tiểu thư Ôn gia, dễ dàng lấy được người chồng có gia thế tốt, nhưng bà ta tình nguyện đứng sau lưng ông ta, làm tình nhân danh phận.

      Ở trước mặt Ôn Nguyệt Nga, ông ta mới cảm giác mình là người đàn ông.

      Nhưng ông ta chưa bao giờ nghĩ tới chuyện ly hôn với Vu Tố Hà. Vu Tố Hà là phụ nữ tốt khó mà tìm được, cưới được bà là chuyện may mắn nhất đời này của ông ta. Nhưng ông ta lại thể rời được Ôn Nguyệt Nga. Trong thâm tâm, ông ta hy vọng có thể cứ như vậy cả đời, cần ly hôn, Ôn Nguyệt Nga cũng rời khỏi ông ta.

      Nhưng đời có bao giờ vĩnh viễn như mình mong muốn?

      Ông ta biết lần đó Ôn Nguyệt Nga mang theo con xuất là vô tình hay cố ý, nhưng Vu Tố Hà rốt cuộc chia tay ông ta. Ông ta hề cảm giác được mình thở phào nhõm, mà ngược lại cảm thấy dường như đánh mất thứ gì đó quan trọng nhất trong cuộc đời, vĩnh viễn thể vãn hồi.

      Sau khi kết hôn với Ôn Nguyệt Nga, ông ta mới thấy có số việc như ông ta tưởng. Ôn Nguyệt Nga mặc dù làm cho người ta cảm thấy cao quý tao nhã như Vu Tố Hà, nhưng bà ta cũng có dã tâm, hoàn toàn dịu dàng hiền lành như trong tưởng tượng của ông ta.

      Cho dù có chút hối hận, nhưng vì con , ông ta cũng chỉ có thể giữ y như vậy.

      “Ba, sao ba lại tới công ty?” Trong lúc Nghiêm Lôi Hải đắm chìm trong hồi ức, ông ta bất tri bất giác xuống dưới lầu, vừa vặn gặp được Nghiêm Hân chuẩn bị về văn phòng.

      “A, Tiểu Hân, ba đến ngó qua lúc, giờ về đây.” Nghiêm Lôi Hải lấy lại tinh thần, cười với Nghiêm Hân.

      Nghiêm Hân tiến lên thân thiết khoác tay ông ta, “Hiếm khi nào ba đến công ty, hay là uống ly trà với con nhé?”

      Cưỡng lại con làm nũng, Nghiêm Lôi Hải cười đồng ý.

      Hai cha con tới nhà ăn công ty, gọi mỗi người ly nước trái cây. Mấy năm qua các chỉ tiêu sức khỏe của Nghiêm Lôi Hải đều đạt tiêu chuẩn, nên kiêng cà phê kiêng rượu.

      phải trong thời gian nghỉ nên trong phòng ăn nhiều người. Nghiêm Lôi Hải cùng Nghiêm Hân hàn huyên ít chuyện linh tinh, “Tiểu Hân, làm trong công ty được ?”

      “Dạ rất tốt ba à. Đồng nghiệp đều quan hệ tốt, công việc phải khó giải quyết lắm.” Nghiêm Hân cười tủm tỉm, giọng đầy tự tin.

      Nghiêm Lôi Hải gật đầu, “Vậy tốt, về sau con nhất định thành cánh tay mặt của con.”

      Sắc mặt Nghiêm Hân hơi biến đổi, chán nản cúi đầu.

      “Sao vậy?” Nghiêm Lôi Hải hỏi.

      “Chị dâu thích con, cũng cho con làm việc cạnh đâu.” Nghiêm Hân uất ức .

      Nghiêm Lôi Hải hừ tiếng, “Chuyện của công ty khi nào đến phiên ta ra oai. con muốn ai hỗ trợ mình mắc mớ gì tới Phương Bình An.”

      “Ba, ba đâu phải biết là bây giờ bất cứ chuyện gì cũng nghe lời chị dâu.” Nghiêm Hân oán than.

      “Con yên tâm, chỉ cần con có thể giúp được con ba nhất định để cho nó bạc đãi con.” Nghiêm Lôi Hải là hình ảnh điển hình của người cha lúc nào cũng sợ con bị bắt nạt.

      Nghiêm Hân cười đến ngọt, “Cám ơn ba.”

      Hai cha con lại thêm lát nữa, khoảng chừng nửa tiếng sau, Nghiêm Lôi Hải phải về trước. Nghiêm Hân tự mình đưa ông ta đến sảnh dưới lầu.

      Hai người hề phát giác Vi Úy Úy ngồi cách bọn họ xa, luôn chăm chú lắng nghe cuộc trò chuyện giữa bọn họ.

      Vi Úy Úy nhìn theo bóng hai cha con, khóe miệng lướt qua nụ cười lạnh lùng trào phúng, rồi quay đầu lại nhìn nhìn hai cái ly bọn họ mới vừa sử dụng. Nhân lúc người phục vụ chú ý, dùng khăn giấy bọc hai ống hút lại, bỏ vào trong túi xách tay.

      Nghiêm Lôi Hải rời khỏi văn phòng của Nghiêm Túc bao lâu, Nghiêm Túc trở lại. Nhìn thấy Bình An ngồi ghế sa lon đọc sách, ánh mắt trở nên nhu hòa, “Đến đây lúc nào?”

      Bình An nghe được thanh của Nghiêm Túc ngẩng đầu lên khỏi tờ tạp chí cười nhìn , “Vừa mới tới lâu, lát nữa cùng qua nhà bà nội ăn cơm. cứ lo việc của , em ngồi đây đọc sách được rồi.”

      Nghiêm Túc tới ngồi xuống cạnh , ôm lấy rồi cúi đầu hôn đôi môi như cánh hoa của lúc lâu mới thả ra, trầm giọng , “ còn cuộc họp nữa, em ở đây chờ nhé.”

      !” Gương mặt Bình An ửng đỏ, thấp giọng trả lời.

      Lòng Nghiêm Túc xúc động, cúi đầu hôn lên má cái, “Ngoan lắm!”

      Bình An lại tiếp tục ngồi tại văn phòng đọc sách mình, lúc đọc đến nhập thần di động vang lên. nhìn màn hình, là Vi Úy Úy gọi tới.

      “Úy Úy?” Bình An khẽ chớp mắt, ấn nhận điện thoại.

      “Cậu ở đâu? Tớ có thứ này muốn giao cho cậu.” Giọng cố ý lãnh đạm của Vi Úy Úy truyền tới.

      “Mình trong công ty cậu nè, hay là mình đến nhà ăn công ty chờ cậu nhé?” Bình An hỏi.

      Vi Úy Úy , “Đừng đến nhà ăn công ty, đến Starbucks đối diện công ty .”

      Bình An đáp tiếng ‘được’ rồi cầm túi xách lên ra ngoài. Hôm qua có gọi điện thoại cho Vi Úy Úy, quan tâm hỏi thăm cuộc sống trong công ty của ấy thế nào. Vi Úy Úy hỏi có phải nghe được tiếng gió gì , biết chuyện Nghiêm Hân toàn gây khó dễ trong công ty cho ấy à?

      Trước câu hỏi thẳng tuột của Vi Úy Úy, Bình An chỉ có cười khổ, bởi vì mà làm liên lụy tới ấy.

      Vi Úy Úy lại , mặc dù phần nguyên nhân mà Nghiêm Hân nhằm vào ấy là bởi vì quan hệ bạn học của các , nhưng hành vi của ta lại giống như em bình thường. ấy nhìn ra tình cảm quái dị của Nghiêm Hân đối với Nghiêm Túc.

      Chuyện này liên quan đến thể diện Nghiêm gia nên Bình An khó mà quá nhiều.

      “Tớ biết cậu và Tiểu Ý nghĩ gì. Các cậu cho là tớ vẫn còn chưa hết hy vọng đối với Nghiêm Túc. Các cậu yên tâm, tớ cũng ngu xuẩn như vậy. tại tớ chỉ muốn phát triển nghiệp của mình. Nghiêm Hân liên tục gây khó khăn cho tớ như vậy cũng ảnh hưởng rất lớn tới công việc của tớ. Nếu cậu muốn... Tớ có thể giúp cậu.” Đây là câu cuối cùng của Vi Úy Úy.

      Bình An ừ đại tiếng, cứ như vậy mà cúp máy.

      biết hôm nay Vi Úy Úy muốn lấy cái gì cho .

      Bình An vào Starbucks, vừa liếc mắt là thấy Vi Úy Úy ngồi trong góc. cười tới, “Úy Úy.”

      Vi Úy Úy liếc nhìn rồi đem hai cái ống hút được đựng trong túi nilon trong suốt đưa cho Bình An, “Đây là của Nghiêm Hân và Nghiêm Lôi Hải, có thể chứng minh đến tột cùng Nghiêm Hân có đúng là em của Nghiêm Túc hay .”

      Bình An ngạc nhiên nhìn ấy, “Sao cậu lấy được thế?”

      “Tớ chỉ vô tình lấy được thôi.” Vi Úy Úy thấp giọng, “Tớ phải là giúp cậu, mà tớ chỉ tự giúp chính mình. Nếu để cho Nghiêm Hân trở thành Đại Cổ Đông của công ty, tớ cũng ở lâu tại Nghiêm Thị được.”

      “Nhưng mà sao cậu lại chắc chắn như vậy...” Bình An nghĩ, chẳng lẽ biểu của Nghiêm Hân đến mức ngay cả người ngoài đều có thể nhìn ra được tình cảm của ta đối với Nghiêm Túc sao?

      Vi Úy Úy thản nhiên, “Đừng quên, tớ cũng từng thích Nghiêm Túc. Ánh mắt của Nghiêm Hân như vậy gạt được người khác chứ lừa được tớ.”

      Bình An gì.

      “Tớ về trước đây, muốn xét nghiệm hay tự cậu quyết định!” Vi Úy Úy đứng lên, rời khỏi Starbucks.

      Bình An nhìn nhìn ống hút trong tay, nghiệm nhất định phải nghiệm rồi...

      Chẳng qua ngờ lại dễ dàng lấy được như vậy.

      nhíu mày cười khẽ, quyết định trước tiên đưa ống hút lấy được đến bệnh viện thôi. Dĩ nhiên phải chọn đại cái bệnh viện là được, tìm Hà Tư Lâm, vừa tin tưởng được lại vừa đảm bảo an toàn.

      Hà Tư Lâm hỏi Bình An xem đây là muốn xét nghiệm DNA của ai, chỉ bảo hai ngày nữa tới lấy kết quả.

      Khi Bình An lần nữa quay lại văn phòng của Nghiêm Túc họp xong, tìm được nên muốn gọi điện thoại cho .

      đâu thế?” Nghiêm Túc thấy trở lại, cười buông điện thoại xuống.

      “Em hơi buồn nên ra ngoài dạo chút.” Bình An cười , “ được chưa? đến giờ tan sở rồi.”

      Nghiêm Túc dắt tay , nhéo nhéo vào lòng bàn tay, “Được rồi, giờ thôi.”

      Sau khi lên xe, Nghiêm Túc mới , “Tối mai có bữa tiệc, hai của Ôn Triệu Dung trở lại, Ôn gia đặc biệt mở bữa tiệc cho ta. Em muốn cùng đến tham gia ?”

      Ôn Triệu Mẫn trở lại? Bình An khá kinh ngạc, “ ta giờ mới quay về là có ý gì đây?”

      “Nghe ta muốn lần nữa làm Tổng Giám Đốc của Xây dựng Kỳ Phong.” Nghiêm Túc .

      “Vậy Ôn Triệu Dung làm sao đây?” Bình An cau mày, trong lòng cảm thấy công bằng dùm Ôn Triệu Dung. Tại thời điểm công ty nhà họ gian nan nhất, Ôn Triệu Mẫn biến mất thấy đâu, thế là tất cả trách nhiệm đều rơi vai Ôn Triệu Dung. Giờ ta trở lại, muốn tiếng nào mà cướp tất cả thành tựu của Ôn Triệu Dung sao?

      “Đây chỉ là suy đoán của người ngoài cuộc, chưa được chứng thực. Tối mai mới biết được.” Nghiêm Túc .

      “Em và cùng tham gia bữa tiệc !” muốn nhìn chút xem Ôn Triệu Mẫn kia rốt cuộc là loại người nào!

      Nghiêm Túc cười được.

      “Đúng rồi, Ôn Triệu Mẫn quay về, những người khác trong Ôn gia có phản ứng thế nào?” Bình An lại hỏi.

      chỉ biết hai ngày trước Ôn Nguyệt Nga cố ý đến gặp Ôn Triệu Mẫn. Nếu đoán sai, tin tức Ôn Triệu Mẫn muốn trở lại Xây dựng Kỳ Phong cũng là do bà ta truyền ra. Bà ta cố gắng gây xích mích tình cảm em bọn họ.” Nhắc tới Ôn Nguyệt Nga, giọng Nghiêm Túc tràn đầy chán ghét.

      Bình An bừng hiểu ra, “Ôn Nguyệt Nga muốn tranh thủ ngư ông đắc lợi thay Hai của bà ta.” (Ôn Quốc Hoa)

      “Tài sản của ba về sau để lại cho bà ta nên tại địa vị của bà ta tại Ôn gia khác trước. Nhưng bà ta muốn lợi dụng thế lực của Nghiêm Thị để giúp Hai bà ta ư, dễ vậy đâu.”

      Ôn Nguyệt Nga rất nóng vội!

      “Ôn Triệu Dung hẳn phải có biện pháp.” Bình An lẩm bẩm. tin Ôn Triệu Dung, còn là thiếu niên trẻ con non nớt như xưa nữa.

    6. ^^! Nếu bạn không gửi link bài viết trên Facebook được, hãy sử dụng link trong khung này để chia sẻ bài viết :