1. QUY ĐỊNH BOX TRUYỆN SƯU TẦM :

    Đặt Title theo mẫu [Tên truyện] [dấu cách] - [dấu cách] [Tác giả] [Số chương]
    ----•Nội dung cần:
    - Hình minh họa (bìa truyện, hình ảnh,etc,...)
    - Nguồn
    - Tác giả
    - Tên editor +beta
    - Thể loại
    - Số chương
    Đặc biệt chọn canh giữa cho đoạn giới thiệu
    ---- Quy định :
    1. Chỉ đăng những truyện đã có ebook và đã được public trên các trang web khác
    2 . Chỉ nên post truyện đã hoàn đã có eBook.
    3. Trình bày topic truyện khoa học, bôi đen số chương để dễ nhìn
    4 . Cần có trách nhiệm post đến hết truyện. Nếu không thể tiếp tục post liên hệ Ad và Mod

Bút ký coi mắt của Boss - Ngụy Sương (35C & 1NT/35c+19NT)

Thảo luận trong 'Hiện Đại'

  • ^^! Nếu bạn không gửi link bài viết trên Facebook được, hãy sử dụng link trong khung này để chia sẻ bài viết :
    1. banglangtrang123

      banglangtrang123 Well-Known Member Staff Member Super Moderator

      Bài viết:
      26,213
      Được thích:
      47,812
      Bút Ký Coi Mắt Của Boss

      Tác giả: Nguỵ Sương

      Thể loại: đại, hài hước

      Tình trạng: End (35 chương + 19 ngoại truyện)

      Nữ chính: Quan Tiểu Bội

      Nam Chính: Dịch Phàm

      Người dịch: Mã Tộc

      Trang Chính: http://matoc.wordpress.com/


      __________________________________


      Cuộc sống chính là vở bi hài kịch, sau 23 năm vui vẻ, đột nhiên tôi phát , cuộc sống của tôi chỉ còn lại bi kịch.

      Mọi thứ bắt đầu từ buổi sáng ngày đầu tiên làm, tôi cùng với cái tên giáo chủ gào thét ‘chào hỏi nhau cách nhiệt tình’, sau đó cuộc sống của tôi đột nhiên thay đổi.

      Từ đó, nếu phải là ở bên cạnh cùng Boss coi mắt, cũng là hộ tống đến nơi coi mắt.

      Thượng đế, phật tổ, thánh Alla, xin hãy để cái người đàn ông muốn kết hôn đến điên cuồng này coi mắt thành công!

      __________________________________

      Đôi lời 8-))

      Nam chính: nhen, thù dai, thù vặt, lạm dụng chức quyền ức hiếp nhân viên, có thể là tiểu nhân… nhưng khi có chuyện xảy ra lại vô cùng… dịu dàng, ấm áp >_<… Sắc đẹp khỏi , đẹp rạng ngời, tiền bạc cũng khỏi bàn… nhiều vô cùng…

      Nữ chính: Tính cách bạn nì rất hay nhá, Mã thích, bị bạn nam chính ức hiếp ngoài mặt biểu gì, nhưng lại ngấm ngầm tìm cách đối phó, trả đũa… Bạn ý cũng hiền lành gì, nếu phải vì bạn nam chính nắm thóp còn khuya bạn ý mới nhẫn nhịn chịu đựng…

      Truyện này đến chương 35 là hết, đây là phần kể chuyện từ góc nhìn của Tiểu Bội. Sau từ chương 36-42 là phần ngoại truyện, là câu chuyện được kể dưới góc nhìn của Dịch Phàm. Từ chương 43-end lại quay về phần kể của Quan Tiểu Bội, về từ lúc họ chính thức quen nhau đến kết hôn.
      tart_trung thích bài này.

    2. banglangtrang123

      banglangtrang123 Well-Known Member Staff Member Super Moderator

      Bài viết:
      26,213
      Được thích:
      47,812
      Chương 01

      Dịch: Mã Tộc


      Thứ hai, ngày 20 tháng 08

      Thời tiết: Trong xanh

      ——— —————— ———


      Hôm nay là ngày đầu tiên tôi làm, thời tiết rất tốt, tâm tình của tôi cũng rất tốt.


      Trích lại lời trước đó của Tô chính là “Khi may mắn đạp phải phân chó rồi (1), bị miếng cái bánh cực lớn đè chết.” Tôi vượt qua bao khó khăn trùng trùng để thông qua buổi phỏng vấn của công ty AC danh tiếng, trở thành tân binh trong bộ phận pháp luật.

      ( (1) theo quan niệm của người Trung Quốc, đạp phải phân chó gặp được may mắn bất ngờ, ý của Tô là có may mắn nào tự nhiên xuất , chắc chắn kèm theo điềm xui nào đó.)


      Công ty có đồng phục cho nhân viên, chiếc áo sơ mi trắng, chiếc váy hình chữ A cùng với áo khoác, nhưng hoàn toàn cầu bắt buộc phải mặc. Nhưng tôi lại thích bộ đồng phục này, phần eo và ngực của chiếc áo sơ mi thiết kế rất đẹp, có thể lộ cái nên có, che đậy cái nên có, lại lộ hở hang hoặc cứng ngắc, mà chiếc váy cũng thể phần tính chất nghề nghiệp, tô điểm cho phần eo là cái nơ hình con bướm cùng màu, hình thức lại rất đẹp thể được chí khí tiến thủ cho nhóm tân binh này. Nghe bộ đồng phục này là do đích thân tổng giám đốc AC chọn lựa, trong tiềm thức tôi tự nhiên sản sinh hảo cảm đối với vị Boss nghe danh nhưng chưa thấy mặt này.


      Tôi đứng trước gương, nhìn vẻ mặt phấn chấn của bản thân, tự xin tràn đầy.


      Tô dựa vào tường lúc lâu, xoay người trở vào phòng, lúc ra cầm theo ly nước, mở lòng bàn tay ra có viên thuốc be bé.


      “Đây là cái gì?” Tôi hỏi.


      “Thuốc an thần. Uống .”


      “Em uống cái này làm gì? Em làm mà. Chị hai, như vậy em buồn ngủ.”


      Tô chỉ năm từ: “Lễ nô-en (noel) năm ngoái.”


      Lễ nô-en năm ngoái là câu chuyện rất kinh điển, lúc bắt đầu rất hỉ kịch (vui vẻ), khúc giữa rất bi kịch, kết cục rất thảm kịch. Cho nên tôi hiểu ý của Tô: Lúc mà tâm tình của tôi rất high, luôn có những hành động thể ngờ tới, dẫn đến loạt bi kịch.


      “Nhưng mà…” Tôi vẫn do dự như cũ, tôi muốn trong lúc Boss chuyện có biểu ngủ gật nha.


      “Yên tâm, thuốc an thần này làm cho em buồn ngủ, chỉ khiến em trấn tĩnh thôi.”


      Tôi yên tâm nuốt viên thuốc, vui vẻ ra khỏi cửa.


      đường làm đường thuận lợi, chưa đến tám giờ, tôi ra khỏi trạm tàu địa ngầm. Tuy thời gian hãy còn sớm, nhưng tôi vẫn quyết định chọn đường tắt đến toà cao ốc AC.


      Con đường đến công ty này quanh co uốn khúc, rất ít người , trước khi nhậm chức, cùng chung tổ với tôi trong khoản thời gian được huấn luyện tạm thời còn có Lạc Lạc, Peter cũng thường xuyên con đường này. Trích lại câu của Peter, đây chính là con đường “Thích hợp giết người phóng hoả, chuyện đương.” Tôi nghĩ tới câu của Peter nén được khẽ cười, ngẩng đầu quả nhiên nhìn thấy đường có đôi nam nữ.


      Người đàn ông đó độ khoảng 30 tuổi, bộ vest màu xám có thắt cà-vat, cúc áo gần ngực mở tung. Người phụ nữ kia mái tóc búi cao, mặc chiếc váy màu vàng nhạt, dựa vào chiếc xe màu đen bên cạnh, bị người đàn ông giam vào lòng.


      Tôi nhìn cái, liền quay đầu định dùng tốc độ nhanh nhất tránh . Đúng vậy, thời tiết trong xanh, làm cái việc em em chuyện đương, là phụ cái quang cảnh đẹp đẽ này.


      Nhưng mà, chính vào lúc này, chính vào lúc tôi lòng tốt bụng hy vọng chúc phúc cho đôi tình nhân, tôi nghe thấy thanh gào thét đáng sợ – -


      “Tại sao, tại sao em lại rời bỏ tôi! Tôi vì em, mới phấn đấu để có được như ngày hôm nay, nhưng mà… thằng đó rốt cuộc có chỗ nào tốt hơn tôi hả?”


      Tôi kinh ngạc quay lại nhìn, sau đó nhìn ngó khắp nơi xem có máy quay phim cùng khán giả vây quanh , kết quả thấy gì hết. Thế nên tôi trợn mắt há miệng nhìn đẹp trai mặc đồ vest kia, xác định 100%, là linh hồn của giáo chủ Tiểu Mã ca (2) gào thét xuyên rồi.

      ( (2) Giáo chủ Tiểu Mã ca gào thét. Là biệt danh mà các fan đặt cho Mã Cảnh Đào. thường được đảm nhận vai nam chính trong các bộ phim của Quỳnh Dao, trong phim thương xuất với hình ảnh gào thét, nên để lại ‘ấn tượng sâu đậm’ trong lòng khán giả. Muốn biết Mã Cảnh Đào cùng Quỳnh Dao là ai, cũng như gào thét của him, xin liên hệ google ca ca.)


      đẹp trai cực kỳ phối hợp với suy đoán của tôi.


      “Tại sao, tại sao! từng là lãng tử, như lục bình trôi lênh đênh cùng trời, nhưng, khi mà em xuất đoạt mất trái tim , vì em mà thay đổi tất cả, hết thảy đều giao cho em, nhưng em lại cần . Em đừng có , đừng rời xa !” ta dùng hết sức lực mà gầm rống, còn phối hợp thêm đôi tay bóp chặt bả vai người phụ nữ, sau đó dùng lực làm động tác hết sức kinh điển là lắc.


      Tôi lo lắng cho chiếc cổ bé yếu ớt của người phụ nữ đó.


      Sau đó, tôi thục nữ, ưu nhã, trợn mắt há miệng như bị sét đánh – – tông phải cột điện.


      Tôi ôm lấy đầu rên rỉ, lại cẩn thận đâm phải chiếc xe dừng bên đường, thanh báo chống trộm của chiếc xe đó kêu lên, thanh chói tai bất ngờ vang lên trong ngõ hẽm. Lý trí của người đàn ông giống như lấy lại được chút, xoay đầu lại trừng mắt nhìn tôi cách hung tợn.


      hai, vẫn còn phóng điện được sao? Tuy đầu tôi rất đau, nhưng tâm tình rất tốt. Cười thôi, cười thôi, nương tôi lại 囧 (3), cũng bằng .

      ( (3) 囧: Từ này có nghĩa nhất định, tuỳ trong từng trường hợp mà dịch. Chữ này được phổ biến rộng rãi ở mạng bên Trung Quốc, chữ này có hình dáng giống khuôn mặt người mày lệch xuống còn miệng há to, cho nên có thể là ngạc nhiên, bất ngờ, đứng hình, sốc, ngất xỉu… Cho nên Mã dịch từ này mà để nguyên chữ thấy hay hơn.)


      Vì thế, trong chớp mắt, như số mệnh, truyền thuyết, đến kỳ lạ tôi giơ tay lên, hướng ta chào hỏi: “Hi, Tiểu Mã ca, cứ tiếp tục, gào thét càng nhiều càng khoẻ mạnh!”



      Từ đó có thể thấy, viên thuốc kia của Tô căn bản có tác dụng.


      Người đàn ông cũng lên tiếng nữa, tháo mắt kiếng xuống. Người phụ nữ từ trong xe lấy ra tờ khăn giấy đưa cho ta, hai người lại tiến vào đoạn sướt mướt tiếp theo trong phim Quỳnh Dao.


      Trong thang máy tôi gặp được Lạc Lạc. Tôi kéo lấy ấy, kể cho ấy nghe toàn bộ quá trình sinh động của ‘tân binh ngày đầu tiên làm gặp phải Tiểu Mã ca gào thét’. Mãi đến khi buổi lễ chào đón nhân viên mới bắt đầu, khi mà phiên bản sinh động này được tôi kể đến lần thứ năm, Lạc Lạc cuối cùng cũng chịu hết nổi, ấy trừng mắt nhìn tôi : “Cậu bị tông đến ngu ngơ luôn rồi phải , đầu bị tróc da luôn rồi còn ở đó mà vui vẻ.”


      “Đương nhiên rồi, cậu thử nghĩ mà xem, giáo chủ gào thét sống sờ sờ, sống sờ sờ đó nha. Đời người có mấy lần có thể gặp.” Tôi bên kéo tóc che mấy vết bầm tím, bên khua tay múa chân diễn tả lại động tác của Tiểu Mã ca cho Lạc Lạc xem.



      Lúc này Peter đứng phía trước quay đầu lại nhắc nhở tôi: “Nè, đừng nữa, Boss sắp chuyện rồi.”


      người đàn ông đẹp trai nhã nhặn lịch từ trong tiếng vỗ tay đứng dậy bước lên bục.


      Trong chớp mắt, bi kịch của tôi tới rồi…
      Phương Lăng thích bài này.

    3. banglangtrang123

      banglangtrang123 Well-Known Member Staff Member Super Moderator

      Bài viết:
      26,213
      Được thích:
      47,812
      Chương 02

      Dịch: Mã Tộc



      Thứ ba, ngày 21 tháng 08

      Thời tiết: Sấm chớp ầm ầm

      ——— ————————-​



      “Quan Tiểu Bội, em thức dậy cho chị!” Tô ở bên cạnh giường kéo tấm mền của tôi, “Thời tiết hôm nay rất tốt, có gió thổi cũng có đổ mưa!”



      “Thế giới của em đổ mưa, mưa gió cùng lúc!” Chiếc mền người bị kéo ra, tôi thèm để ý đến loã lồ của mình, lộ ra bên ngoài là chiếc quần lót màu xanh có hình Hello Kitty mông, liều mạng dùng chiếc mền trùm kín đầu.



      “Tâm lý này của em là do stress mà tạo thành, trị liệu loại bệnh tình này chỉ có phương pháp…” Tô dùng sức kéo, tôi cảm thấy chiếc mền mỏng như có gió cuốn , bay vào trong tay chị ấy, “Mở to mắt mà đối diện !”



      Tô là người chị họ xa của tôi, sau khi du học trở về nước, tại thành phố F mua căn nhà 2 tầng nằm ở mặt tiền, tầng ở dùng để ở, tầng ở dươi là khu vực làm việc của ‘văn phòng làm việc Ngật Tâm”. Ngật Tâm là tên của Tô, mà cái được gọi là văn phòng làm việc, ra là phòng khám tâm lý. Công việc mỗi ngày của chị ấy rất đơn giản, xuống lầu chuyện với bệnh nhân, có việc làm người dẫn chương trình đài phát thanh, rồi lại lên mạng trả lời các thắc mắc khó giải, về cơ bản có thể coi là SOHO (1).

      ( (1) SOHO là dựa theo hứng thú cùng sở thích tự do của bản thân mà lựa chọn công việc, bị giới hạn bởi thời gian và địa điểm.)





      Công việc của chị ấy từng bị tôi chê cười cách vô tình. Có lần ở bên cạnh nhìn thấy chị ấy cứ ‘phải, đúng, ừm, được’ cùng với người khác hết tiếng đồng hồ, lại hoàn toàn chút xấu hổ lấy của người ta 500 đồng, tôi : “Tô à, chị có biết , quả chị đúng là người bạn tri kỷ, nhưng cũng chính là lão địa chủ vô cùng bất lương.”



      Lúc đó, Tô chỉ nở nụ cười hiền hậu, cười mà . Nhưng ở chung lâu rồi, tôi mới phát , Tô hoàn toàn có vẻ nhân từ như vẻ bề ngoài, tôi cuối cùng ý thức được nụ cười lúc đó của chị ấy, có loại nhẫn cùng tàn khốc ‘quân tử báo thù, mười năm muộn’.



      có mền, tôi vẫn chúi đầu xuống giường, nằm úp xuống trong yên lặng.



      Quả nhiên, liền nghe Tô : “Có biết tại sao lúc đầu chị lưu em lại ? Vì nha đầu em khi xúc động đặc biệt thể khống chế, phản ứng thất thường, rất dễ kích động biến thành bệnh loạn tinh thần… Chị luôn muốn tự tay bồi dưỡng cùng quan sát người bệnh tâm thần hoàn toàn thuộc về mình.”



      Tôi ngồi bật dậy: “Em có chỗ nào bất thường chứ, ai bất thường! Người bình thường đều chịu nổi đả kích này. ràng rất vô địch, rất doạ người, tại sao ngược lại lại biến em thành giống như người bệnh thần kinh chứ.”



      Tô cười khúc khích, tôi dường như vô tình rơi vào bẫy của chị ấy. Nhưng, hễ mà cứ nhớ lại ngày hôm qua, tôi liền cảm thấy, tôi vẫn là nên điên cho rồi.



      Người đàn ông có khuôn mặt đẹp trai nho nhã, người đàn ông mặc bộ vest màu xám thắt cà-vat, cúc áo gần ngực mở tung, tuy rằng khoé mắt hơi đỏ, nhưng nhìn giống từng khóc qua, mà là mệt mỏi do phải làm việc cả đêm.



      Sau khi tiếng vỗ tay hoan nghênh của cả hội trường kết thúc, ta nhàng mở miệng: “Xin chào mọi người, tôi là Dịch Phàm, tổng giám đốc AC…”



      thanh trầm thấp dịu dàng… Tiểu Mã ca gào thét xuyên trở lại mất rồi. Đây là suy nghĩ cuối cùng của tôi trước khi linh hồn tôi rời khỏi thân xác.



      “Ê, ê, Tiểu Bội, cậu làm sao vậy, từ lúc nãy liền mất hồn mất vía.” Lạc Lạc ở bên cạnh gọi hồn tôi quay về, “Lẽ nào tổng giám đốc đại nhân đẹp trai quá?”



      “Hả?!” Tôi lúc này mới lấy lại tinh thần, “Cậu vừa cái gì?”



      “Mình đợi chút là đến phần tự giới thiệu bản thân rồi, cần phải cố gắng để lại ấn tượng cho mọi người đó, nhất là với vị tổng giám đốc đẹp trai này.”



      Tự giới thiệu bản thân.



      Đúng rồi, mỗi năm vào buổi lễ chào đón chào nhân viên mới của AC, mỗi nhân viên mới đều phải tự giới thiệu về bản thân cách ngắn gọn, mục đích là để cho ông chủ nhớ đến mình, thuận tiện cho tương lai tranh thủ được cơ hội liền liều mạng giày vò bạn.



      Vì hai phút này, tôi từng đứng trước gương luyện tập hết lần này tới lần khác, từ ánh mắt, nụ cười đều làm đến hoàn mỹ vô khuyết, vì để tổng giám đốc trong khoảng thời gian ngắn ngủi thể nhớ tôi liền phải nhớ đến tôi. Nhưng mà bây giờ, tôi lại bắt đầu thống hận nổ lực như vậy của bản thân. Trong thấp thỏm tôi tự an ủi bản thân: Mình chẳng qua chỉ là người qua đường, tổng giám đốc nhập tâm vào trạng thái gào thét, nhớ đến mình đâu. Nhưng mông lại có nghe lời cứ dịch chuyển ra ngoài mấy lần, miệng bất giác thốt ra câu: “Mình, mình muốn vào nhà vệ sinh chuyến.”



      “Ơ, sắp đến phần tự giới thiệu bản thân rồi, nhà vệ sinh rất xa, trở về kịp đâu, cậu thể nhịn lát sao.”



      được, mình rất gấp, nhịn nổi.”



      “Tiểu Bội, cậu làm cái trò gì vậy! Sáng sớm hôm nay cậu bình thường rồi.” Lạc Lạc nhìn tôi với vẻ nghi hoặc.



      Lúc này, giám đốc của chúng tôi quay đầu giọng trách cứ: “Lúc lãnh đạo phát ngôn, xin đừng chụm đầu chuyện! Quan Tiểu Bội, có vấn đề gì sau buổi lễ giải quyết!”



      Tôi chỉ đành di chuyển lại chỗ ngồi. Nhưng cái trận tranh chấp xíu này, thu hút được chú ý của tổng giám đốc đại nhân, ta liếc nhìn cách thăm dò về phía này, mà đúng lúc tôi vừa ngồi xuống hướng mắt nhìn về phía trước, tìm nơi để dán ánh mắt mình vào.



      Ngay lập tức, tôi và tổng giám đốc bốn mắt chạm nhau.



      biết có phải là tôi bị ảo giác hay , tôi cảm thấy trong khí loé lên những tia chớp kỳ quái vang lên ‘xoẹt xoẹt’, sau đó mùi ozon bốc lên mãnh liệt.



      Tổng giám đốc làm như có việc gì di chuyển ánh mắt, tiếp tục diễn thuyết. Còn tôi, cần dùng đến giác quan thứ sáu của phụ nữ cũng biết được, ta chỉ nhận ra tôi, mà còn có ý định giết tôi để diệt khẩu nữa!



      Trong lúc tôi thống khổ tiếp nhận cơ hội phát ngôn. Tôi cực kỳ tình nguyện mà đứng dậy, bắt đầu nhả ra đống từ học thuộc. Những câu sớm thuộc nằm lòng từ miệng tuôn ra, có ánh mắt xinh đẹp nhướng lên cùng với động tác bổ trợ, tôi chỉ như cái máy phát ra tiếng . Hai phút dài đăng đẳng như chưa từng có, cuối cùng, tôi cũng xong những điều cần , chuẩn bị ngồi xuống.



      Lúc này, Dịch Phàm bục mỉm cười : “ ơi, phần giới thiệu của rất sinh động, nhưng có thể cho mọi người biết tên của ?”



      Tôi trầm mặc, tên tôi qua rồi, chỉ là… rất thôi.



      Đồng nghiệp xung quanh mỉm cười thân thiện. Mọi người đại khái cảm thấy ông chủ của mình ấm áp giống như gió xuân, dịu dàng như ánh mặt trời, nhưng, từ trong nụ cười kia tôi lại nhìn ra được lời nguyền rủa độc ác “Tôi làm cho chết rất thảm”.



      “Quan Tiểu Bội.” Tôi , nhân tiện coi như bản thân vừa ký xuống bản phán quyết tử hình.



      “Quan Tiểu Bội… Tiểu Bội. Rất tốt, chào mừng Quan gia nhập AC, trở thành thành viên trong đội ngũ này của chúng tôi, hy vọng cùng AC đều đạt được những thành tựu trong tương lai.” Dịch Phàm gật đầu mỉm cười.



      Trong nháy mắt, tôi dự đoán chính xác được tương lai giày vò lẫn nhau của chúng tôi.



      “Xem em chả có chút tiền đồ gì hết, chỉ có vài ánh mắt bị doạ thành như vậy rồi!” Tô .



      “Ánh mắt! Nếu chỉ là ánh mắt tốt rồi! Chị cho em nghe thử xem sau đó làm như vậy là có ý gì?!”



      Sau buổi lễ, tôi có cùng với Lạc Lạc, Peter và các nhân viên mới khác ở cùng nhau, giống như đoá hoa tổ quốc nhận được kiểm duyệt của chủ tịch, nhận được khích lệ cùng lời gửi gắm của tổng giám đốc, mà co đầu rụt cổ, nhanh chóng chúi đầu vào gian của tôi, vùi đầu vào chồng văn kiện. Nhiều năm kinh nghiệm xem tiểu thuyết võ hiệp với tôi rằng, khi bạn gặp phải kẻ địch lớn mạnh, biện pháp giải quyết tốt nhất phải là dùng tấm lòng bao la cảm hoá , lôi kéo , kéo xuống nước, mà cần phải tìm nơi bóng người để nấp, đây chính là câu tục ngữ ‘biến càng xa càng tốt’. Địch nhìn thấy trong lòng buồn bực, tự nhiên ý tưởng muốn giết người bay biến.



      Tôi chỉ là nguỵ trang dáng vẻ như xem tư liệu, còn lỗ tai lúc này lại lắng nghe động tĩnh xung quanh, có tiếng bước chân tiến lại gần, thân thể tôi theo bản năng liền có phản ứng. Cho nên, khi Elle trợ lý của tổng giám đốc tìm tôi, tôi vờ như nhặt cục gôm đến lần thứ ba, cúi xuống dưới gầm bàn.



      Quan, Dịch tổng mời đến văn phòng chuyến. A, sao chứ?”



      sao.” Tôi xoa xoa đầu từ gầm bàn chui ra, “Dịch tổng có là việc gì hay ?”



      Tôi cảm thấy phía sau lưng những cái lỗ tai ra-đa ngay lập tức dựng lên. Nhân viên mới cùng tổng giám đốc chính là giống như Nam cực và Bắc cực của trái đất, có giao điểm, bây giờ tổng giám đốc đột nhiên triệu kiến nhân viên mới, nhất định là có tình bên trong!



      Elle lắc đầu biểu thị biết.



      Đằng sau vang lên những tiếng thầm, như là khúc ca ai oán sung sướng nỗi khổ của người khác, đem tôi tiễn thẳng có đường về.



      ở văn phòng đợi em, em liền ngồi xuống sô-pha đối diện với .” Tôi ai oán .



      “Sau đó sao?” Tô hỏi.



      “Sau đó em cứ ngồi ở đó mãi thôi.”



      “Em xem, đây đều là do em tưởng tượng, thực chất hoàn toàn có làm gì hết, em lo lắng dư thừa rồi.” Nghe tôi thuật lại trong phẫn nộ, Tô an ủi tôi .



      “Lo lắng dư thừa? Lo lắng dư thừa?!” Tôi lại phát điên lên.



      Tô, chị rốt cuộc có hiểu được hay , em từ 09 giờ 30 sáng đến 05 giờ 30 chiều, ngồi sô-pha đối diện với bàn làm việc của , cùng mắt lớn trừng mắt bé, lời cũng , mặt đối mặt, suốt tám tiếng đồng hồ…
      Phương Lăng thích bài này.

    4. banglangtrang123

      banglangtrang123 Well-Known Member Staff Member Super Moderator

      Bài viết:
      26,213
      Được thích:
      47,812
      Chương 03

      Dịch: Mã Tộc



      Thứ sáu, ngày 24 tháng 08

      Thời tiết: Mưa gió bão bùng

      ——— ———————




      Trước khi nhậm chức, tôi từng lập kế hoạch chính xác cho nghiệp của tôi, bản kế hoạch đó cơ hồ chính xác đến từng giây, kim giây đồng hồ mỗi lần lắc lư ‘tích tắc’, đều đưa tôi đến ngưỡng cửa tương lai huy hoàng. Nhưng…



      Tôi chưa từng nghĩ đến nghiệp của mình lại bắt đầu như thế này.



      Đương nhiên, tôi từng nghĩ đến việc từ chức, nhưng Tô lạnh lùng quăng ra câu “Tiền phòng tháng trước em vẫn còn thiếu đó”, liền chặn đứt hoàn toàn ý niệm này của tôi. Xem , đây chính là khác biệt giữa ‘nhà’ và ‘sống bám víu vào người khác’. Khi mà mưa gió sắp đến, nhà có thể cản gió tránh mưa, còn ở nhà người khác, khi mà gặp phải mưa gió lại đem bạn đẩy ra bên ngoài, tự mà chạy lấy.



      Bây giờ quá trình làm việc của tôi rất đơn giản, buổi sáng ở dưới lầu quét thẻ, đến văn phòng làm việc của tổng giám đốc tự bản thân làm cái ‘ổ’ trong góc sô-pha, ngồi đến trưa, ăn trưa, sau đó lại ngồi đến chiều. Trong quá trình, nếu có người đến tìm tổng giám đốc, tôi liền tự giác di chuyển qua góc khác, mà cái hạng mục ăn cơm trưa này, chính thức hoạt động chỉ mới hai ngày nay thôi.



      Ngày đầu tiên, đến giờ ăn trưa, tổng giám đốc ra. Tôi có nhận được chỉ thị ràng, nên dám manh động, sau đó đến lúc đói chịu hết nổi chuẩn bị đánh bạo xuống lầu tìm đồ ăn, nhưng lại kinh ngạc phát tôi bị khoá ở trong này rồi! Sau trận vật lộn hết gõ cửa đập tường, tôi bỏ cuộc, ngoan ngoãn ngồi lên sô-pha ‘ lòng dạ’ chờ đợi tổng giám đốc trở về.



      Mãi cho đến khi thời gian nghỉ trưa kết thúc, mới trở lại, thẳng đến trước bàn làm việc xem văn kiện của .



      phụ kỳ vọng thanh ‘rột rột’ từ cái bụng của tôi vang lên, nhắc nhở tồn tại của tôi.



      “Chưa ăn trưa sao?”



      “Ừm.” Tôi gật đầu cách yếu ớt, chờ đợi ân xá của chuẩn bị tìm chút ‘cơm thừa canh cặn’.



      “Ồ, vậy đáng tiếc. Cơm trưa của AC đều là những món ăn ngon có tiếng, mà buổi trưa hôm nay có bữa tiệc chào đón nhân viên mới, đặc biệt còn chuẩn bị đồ ăn và nước uống cộng thêm đồ ăn nữa.”



      Cái bụng của tôi biết điều lại kêu réo lên.



      lại tiếp tục cúi đầu xem văn kiện, lên tiếng nữa, hoàn toàn có ý định thả cho tôi ăn cơm.



      Tôi ngu ngốc.



      Buổi sáng ngày thứ năm, tôi đúng giờ ngồi sô-pha của văn phòng tổng giám đốc.



      Tổng giám đốc đến bên cạnh tôi, cúi đầu nhìn tôi rồi : “ Quan hình như gầy rồi, người cũng có tinh thần như lần đầu tiên gặp.”



      Tôi nhìn thấy cặp mắt kiếng vô biên của loé lên tia lạnh lẽo đáng sợ, nụ cười thấp thoáng nơi khoé miệng, xác định vạn %, là cố ý!



      Lại đến giờ ăn trưa, tôi đem xúc xích, bánh quy, sữa chua tàng trữ khắp nơi người – – lôi hết ra, như khiêu khích bày ra bàn.



      Tổng giám đốc cười mà như cười nhìn tôi: “ Quan lợi hại nha, trống trơn biến ra đống đồ ăn, quả là giống như Đôremon.”



      Hứ, có chính sách, dưới có đối sách, tôi bị đói đúng ba ngày trời còn tiếp tục để bị chết đói ở trong căn phòng tồi tàn này của à, trừ khi não bị vô nước! (chỉ đầu óc có vấn đề)



      lại đến : “Bất quá, đồ của Quan có thể cất vô rồi, hôm nay tôi dẫn ăn cơm.”



      Chính vì như thế, tôi rất có chí khí, vui vẻ bám gót phía sau tổng giám đốc, leo lên xe của trong ánh mắt ngờ vực của đồng nghiệp trong công ty.



      Chiếc xe quẹo qua quẹo lại đến nhà hàng năm sao nổi tiếng nhất trong thành phố.



      Người gác cửa ân cần mở cửa xe, tiếp lấy chìa khoá, thay khách đỗ xe. Mà người phục vụ cũng cần hỏi lấy câu, liền trực tiếp dẫn đến cái bàn dành cho hai người: “Dịch tổng, chào , vị trí được đặt sẵn, hai người.”



      Tổng giám đốc ngồi xuống, tiếp lấy thực đơn, bắt đầu xem cách tỉ mỉ.



      “Hai phần bò bít-tết (beefsteak) đặc biệt, phần là bảy phần chín, phần là năm phần chín. Rượu vang đỏ.”



      “Vậy sa-lát (salad: rau trộn) với tráng miệng sao?”



      “Giống mọi khi.”



      “Được, xin chờ lát, có ngay.” Người phục vụ lấy lại thực đơn xoay người rời khỏi.



      Tôi có chút vui, tốt xấu gì cũng là mời tôi ăn bữa cơm, ít ra cũng phải hỏi ý kiến của tôi chút chứ, mặc dù tôi đối với chỗ này quen thuộc cho lắm, cũng đến nỗi hoàn toàn có chủ kiến. Nhưng sau đó tôi lại nghĩ, nhà hàng năm sao đó nha, vào uống ly trà cũng tốn kém rồi, càng huống hồ là ăn, cho nên tôi lại cảm thấy thoải mái.



      Có người đến rót rượu, trước tiên là ly kia của tổng giám đốc, sau đó là đến chiếc ly trước mặt tôi, tôi đưa tay nhấc ly, khi mà tôi chuẩn bị nhấm nháp ly rượu nho Pháp lần đầu tiên trong đời, liền nghe thấy tổng giám đốc : “A, Quan, ngại quá. Tôi là mời vị khách hàng ăn cơm, vẫn là mời đến bàn khác mà ăn. Tôi sơ ý, xin lỗi.” xong, búng ngón tay, gọi người phục vụ khác đến, dẫn tôi đến chiếc bàn bên cạnh. phục vụ trẻ đó trong lúc tôi cúi mặt đặt menu xuống, rời .



      Đồ chó chết! Đồ bị thịt!



      Trong lòng tôi tức điên lên lời thô tục. Cái tên nhãi này tuyệt đối là cố ý làm cho tôi nhục nhã mà! Nếu như phải tôi ngồi đối diện lâu như vậy, tại sao bây giờ mới ra chứ!



      Tôi trợn mắt nhìn trừng trừng, mà nâng ly rượu lên, hướng tôi làm động tác cạn ly, dáng vẻ nhàn nhã thưởng thức rượu.



      Tôi ném thực đơn dự định bỏ .



      người phục vụ đến ngăn tôi lại: “ ơi, cái bàn này là được đặt, nếu dùng nó, cũng phải chi trả 20% phí phục vụ.”



      Tôi vừa định : đòi cái tên mặt trắng (1) cười nham hiểm ở bàn bên cạnh kìa, rồi lập tức liền nghĩ đến: Phải rồi, dù sao cũng là trả tiền, ăn uổng phí, hôm nay nương ta ăn cho ngươi nghèo mạt luôn! Thế là tôi mở thực đơn ngó những món trong đó từ xuống dưới lượt.

      ( (1) Mặt trắng hay tiểu bạch kiểm: Ý chỉ những tên chỉ biết dựa vào bạn hoặc vợ nuôi, trợ cấp kinh tế. Ngoài ra, còn chỉ người đàn ông có vẻ ngoài vô cùng thanh tú tuấn mỹ. chung, đàn ông mà được gọi như vầy thường có ý tốt, có ý chê bai, châm biếm.)





      Hứ, ăn hết tôi bỏ bịch mang về! Sau đó, tôi cũng hướng ở cách bàn, mỉm cười cách đáng sợ.



      lâu sau, khách của tổng giám đốc đến, và cũng cùng lúc đó, người phục vụ bưng đến cho tôi món đầu tiên.



      Nhìn thấy cơm trắng, trứng chiên, tôi càng nhìn càng cảm thấy đây giống như món ‘cơm chiên Dương Châu’ trong truyền thuyết.



      “Xin hỏi… Có phải đem sai rồi ? Tôi hình như có gọi món này.” Tôi hỏi người phục vụ bên cạnh.



      “Đây là do người cùng đến với gọi giúp , ta bao tử của tốt, thích hợp ăn đồ dầu mỡ, đặc biệt dặn dò chúng tôi làm cho món ‘cơm chiên trứng Kim Ngọc Mãn Đường’.”



      Quả nhiên là cơm chiên Dương Châu.



      “Lấy cơm chiên để trêu chọc tôi à, tôi ăn! Đổi lại cho tôi, tôi cũng phải ăn… bít-tết!” Tôi cất cao giọng với thái độ cương quyết.



      Giọng của tôi thu hút những ánh mắt bất mãn của những người khác trong nhà hàng, người phục vụ đó vội vàng giải thích: “ ơi, cái món cơm chiên này tuy rằng truyền thống, nhưng cũng trải qua chế biến tài tình của siêu đầu bếp của nhà hàng chúng tôi, nguyên liệu dùng để chế biến đều ngon và tốt cho sức khoẻ, vả lại chỉ có 198 đồng, tuyệt đối là đáng tiền.”

      (1 đồng = 2.500VND, 198 đồng = 450.000VND, cái này là tỷ giá lâu rồi, giờ biết lên bao nhiêu, Mã lấy số chẵn cho dễ tính.)





      Cơm chiên Dương Châu 198 đồng… Tôi đứa trẻ lớn lên trong gia đình nghèo nàn ôm ấp cách nghĩ ‘uống ly trà cũng tốn kém’ bị khuất phục rồi, quyết định ngồi xuống tiếp nhận sắp đặt của vận mệnh. Tôi buồn bực bới đĩa cơm chiên, nghĩ: Cơm chiên có mắc chăng nữa, có thể có mùi vị của thịt bò sao?



      tiếng sau, tôi lại ngồi xe tổng giám đốc.



      Quan ăn có ngon miệng ?” hỏi tôi.



      “Đừng cơm chiên của nhà hàng năm sao, ngay cả nước lã cũng thấy ngon.” Tôi mỉa mai.



      “Ăn ngon tốt. Tôi cứ lo lắng Quan có tâm lý gánh trách nhiệm. Vì công ty chúng ta có quy định, chỉ có nhân viên quản lý của bộ phận giám đốc trở lên, do công việc phải ra ngoài ăn cơm, mới được hoàn trả chi phí ăn uống. Còn những nhân viên khác ra ngoài ăn cơm đều phải tự trả tiền. Giống như bữa cơm hôm nay của Quan vậy, tuy là do công ty trả, nhưng trừ vào trong tiền lương.” Tổng giám đốc điềm tĩnh hoàn thành chế độ phổ cập giáo dục cho nhân viên mới của công ty.



      … Cơm chiên Dương Châu 198 đồng… Tự trả…



      Tim tôi như bị bóp nghẹt.
      Phương Lăng thích bài này.

    5. banglangtrang123

      banglangtrang123 Well-Known Member Staff Member Super Moderator

      Bài viết:
      26,213
      Được thích:
      47,812
      Chương 04

      Dịch: Mã Tộc



      Thứ hai ngày 27 tháng 08

      Thời tiết: Nhiều mây

      - – – – – – – – – – – – – – – -




      “Tô, chị , như vậy là có thái độ gì đây!” Đến cuối tuần, tôi đem toàn bộ những hành vi ác độc của Dịch Phàm thêm mắm thêm muối kể qua lượt cho Tô nghe.



      đó hả…”



      Tôi vểnh tai lên chuẩn bị nghe cao kiến của Tô.



      “Muốn nghe ý kiến chuyên nghiệp của chị, mỗi tiếng là 500 đồng, đến nửa tiếng tính theo nửa tiếng, vượt quá nửa tiếng mà chưa đúng tiếng vẫn tính là tiếng. Dựa theo tình trạng của Boss em cũng phải hơn hai tiếng. Quan hệ của tụi mình tốt, nên giảm giá cho em 30% đó.”



      “Chị là cái đồ hám tiền, thôi dẹp !”



      Kết quả vẫn là thể hiểu được trạng thái tâm lý của tổng giám đốc, nhưng lại hiểu được ý định của bản thân. bắt đầu khiêu khích, còn dùng đến phương pháp bỉ ổi mà khai chiến, bổn tiểu thư hầu nhà ngươi tới cùng!



      Tô cũng có đến nỗi quá tuyệt tình tặng tôi câu “Địch chính là cái lò xo, em mạnh yếu.”



      Buổi sáng đầu tuần, dưới khích lệ của Tô, thu gom tốt tâm tình bị tàn phá, tôi lại hùng dũng khí thế bừng bừng ngồi trong phòng làm việc của tổng giám đốc.



      họp, nghe cấp dưới báo cáo, sau khi trải qua buổi sáng đầu tuần bận rộn, lại bắt đầu yên tĩnh xem báo cáo. Còn tôi, sau khi thám tính lượt các vấn đề nội bộ công ty xong, liền lấy điện thoại ra bắt đầu chơi trò ‘rắn ăn đậu’ (1).

      ( (1) Trò chơi ‘rắn ăn đậu’ tương tự như trò ‘Pac-man vậy đó. Thay vì ‘Pac-man’ hình tròn đổi lại thành ‘rắn’ hình dài thôi.

      Cách chơi như sau: Người chơi điều khiển rắn (Pac-Man) trong mê cung và ăn các chấm (hạt đậu). Nếu người chơi ăn hết các chấm (hạt đậu) rắn (Pac-Man) được đưa qua màn chơi mới. Ai muốn biết về trò ‘Pac-man’ liên hệ google ca hen.)





      “Damn!” Trải qua việc dụng quá độ tuần trước, điện thoại của tôi bị tổn hại nghiêm trọng, ngay khi tôi vừa khởi động, máy đứng luôn.



      Tổng giám đốc ngẩng đầu liếc nhìn tôi, chuyển cho tôi tờ giấy: “ Quan, nhờ gọi giúp tôi cuộc điện thoại.”



      Tôi nhận lấy trong hồ nghi, muốn hỏi gọi cho ai, cái gì, nhưng lại có thái độ như “ cần phải biết”, rồi lại tiếp tục bận rộn.



      Sau khi gọi được vài cuộc, tôi với : “Dịch tổng, có ai bắt máy.”



      “Gọi cho bằng được.”



      Tôi buồn chán gọi hết lần này đến lần khác, vẫn chả có ai thèm nghe điện thoại, khi mà tôi bắt đầu hoài nghi chủ nhân của số điện thoại này có phải hay chính là người phụ nữ áo vàng bỏ rơi vào ngày hôm đó, đột nhiên phát ngồi bên cửa sổ cười với tôi cách kỳ quái. Vì lưng quay về phía ánh sáng mặt trời, khuôn mặt trong bóng tối, còn điện thoại nhấp nháy trong tay , làm cho khuôn mặt ánh lên tầng xanh lè quỷ dị.



      Tôi bị tình cảnh trước mắt làm cho kinh sợ, lắp ba lắp bắp hỏi: “Đây… là số điện thoại của ?”



      “Tôi chính là muốn chứng minh chút, nhàm chán ra sao thôi.”



      Lúc này tôi mới ý thức được, chờ cho điện thoại kết nối vào trò chơi, ngón tay của tôi di chuyển nhanh chóng từ phím 2, 4, 8, 6. Toi rồi, điện thoại treo luôn rồi . Tôi nghĩ trong bi thương.



      Nhưng mà đến nhàm chán, vẫn là tổng giám đốc nhàm chán hơn tôi đó nha!



      Tôi lại co rúm lại trở về sô-pha, khoảng lúc sau, ý tưởng loé lên trong đầu tôi, Quan Tiểu Bội từng khí phách hào hùng, tinh thần phấn chấn nay quay trở lại – -



      Tôi tiến mấy bước về phía trước bàn của tổng giám đốc, chớp mắt quyến rũ nhìn , “Soạt” kéo chiếc áo sơ mi xuống chút, phơi bày chiếc bra (áo ngực) ren màu đen đầy gợi cảm và có cup 34B của tôi, ép phải nhìn vào. Sau đó, dưới mỹ sắc của tôi, phản công với khí thế mạnh mẽ, đánh bại được . Hứ, đàn ông đều phải bên ngoài mạnh mẽ nhưng bên trong lại yếu xìu như con hổ giấy sao.



      Khụ khụ, đương nhiên, đây chỉ là tự tôi tưởng tượng thôi.



      Đây là chiêu thứ 99 trong ‘100 chiêu khắc phục ông chủ nham hiểm của bạn’ mà tôi đọc được mạng. Khi mà bạn nhịn đến nỗi thể nào nhịn được nữa lúc đó hãy dùng tới chiêu này với ông chủ bạn, tình hình thông thường , nếu như Boss của bạn phải là dê xồm đói khát cực độ, ý thức được bản thân phải bức ép bạn đến bước đường này, tiếp sau đó xem xét lại hành vi của bản thân, giảm bớt lại mọi hành động.



      Tôi bắt đầu triển khai hành động… Sau đó bi ai phát , thực so với trong tưởng tưởng của tôi khác xa trời vực, tôi… mới là kẻ bên ngoài mạnh mẽ, bên trong yếu xìu như con hổ giấy. Tôi do dự lúc tới trước mặt , tay khoanh trước ngực.



      Tổng giám đốc ngẩng đầu lên nhìn tôi, đôi mắt có chút nghi hoặc, có lẽ chưa từng nghĩ đến, tôi dám cả gan chưa được gọi đến cái bàn, đến trước mặt . đánh giá tôi từ xuống dưới, ánh mắt rơi đến cổ áo hơi mở của tôi.



      muốn làm cái gì vậy?” hỏi.



      Tay tôi cứng ngắt trước ngực – – Tôi lại lê lết trở về sô-pha của tôi.



      Xem ra tôi chỉ có thể sử dụng chiêu thứ 100 thôi.



      Tác giả của bài đó có , khi mà 99 chiêu phía cách nào chế phục được Boss của bạn, bạn chỉ còn cách là chết thôi!



      Trong lúc tôi gặm nhắm nỗi tủi thân, tổng giám đốc bỗng cất tiếng.



      “Quan Tiểu Bội.” Lần này có gọi tôi là Quan nữa, “Tôi biết nghĩ cái gì, cũng biết dự dịnh làm cái gì, tôi khuyên câu, hãy dẹp ngay những cái ý tưởng buồn cười đó . đừng có mà với tôi những cái này đều là việc , việc riêng, giữa đồng phát sinh bất cứ việc gì cũng đều có thể diễn biến hành tai nạn công cộng. cũng đừng có mà hy vọng tôi đại nhân đại lượng, mắt nhắm mắt mở coi cái gì cũng đều chưa từng phát xảy ra. Nếu như tôi có thể, còn có thể để ngồi ở đây mấy ngày nay sao?!”



      “Mỗi người đều có giới hạn, tôi cũng ngoại lệ. Ở ngoài giới hạn, tôi có thể rất độ lượng khoáng đạt, nhưng ở trong giới hạn, là vùng đất chết chóc, kẻ nhìn thấy móc mắt, ai nghe được cắt tai. may, chạm phải giới hạn của tôi, tuy tôi thể giết để diệt khẩu, nhưng trước khi nắm được thóp của , trước khi chịu khuất phục hoàn toàn, tôi buông tha đâu..”



      “Tôi, tôi tuyệt đối lung tung! Buổi sáng thứ hai đó cái gì cũng có xảy ra! Tôi có thể dùng nhân cách để bảo đảm!”



      có cái gì xảy ra? Vậy sao lại đối với buổi sáng thứ hai hôm đó nhạy cảm như vậy? Ngoài ra, lúc tìm Lý Lạc chuyện, đừng với tôi rằng, buổi sáng thứ hai đó kể cho ấy nghe câu chuyện ‘giáo chủ gào thét’ dưới năm lần. Hơn nữa ấy chắc còn cố gắng suy đoán tại sao bị tôi nhốt trong phòng tổng giám đốc, rồi nhân tiện đem câu chuyện này cho toàn bộ người trong công ty biết. Bây giờ, chắc câu chuyện này lại có thêm nhân vật chính nữa rồi đó.”



      Tôi có hối hận cũng kịp nữa rồi. Hoạ từ miệng mà ra, hoạ từ miệng mà ra mà. Tô, chị khi đó tại sao lại trực tiếp đánh em ngất xỉu luôn cho rồi.



      Quan, tôi tin tưởng nhân cách của . Nhưng làm người nhất định phải có nhược điểm, rồi ngày, nằm mơ mà lộ ra, hoặc dưới tình trạng bị người ta uy hiếp cưỡng chế mà ra việc này. Cho nên tôi thể mạo hiểm.”



      Toàn thân tôi đổ mồ hôi.



      “Có nhớ tôn chỉ ( = mục đích) của công ty là gì ? ‘Gia nhập AC, chúng ta cùng hỗ trợ để cùng nhau đạt được những thành tựu’, Quan Tiểu Bội, trở thành thành viên tự hào của AC.” Tổng giám đốc da cười mà thịt cười (2) mà tổng kết, “Được rồi, thời kỳ giám thị kết thúc, bây giờ có thể trở về phòng làm việc của rồi.”

      ( (2) Da cười mà thịt cười: Nụ cười miễn cưỡng, giả tạo, tự nhiên, mang lại cho đối phương cảm giác thoải mái.)





      Tôi giống như là mộng du lướt đến trước cửa, phía sau truyền đến thanh của tổng giám đốc: “Còn nữa, tôi khuyên câu, đừng có cố gắng từ chức hoặc là có bất kỳ hành động nào rời khỏi công ty. việc mình bị nhốt ở văn phòng làm việc của tôi, toàn công ty đều biết hết rồi. Văn phòng của tổng giám đốc, luôn có số bí mật thương nghiệp. học về luật, tự nhiên biết tiết lộ bí mật của công ty cá nhân đó chịu ảnh hưởng như thế nào rồi.”



      , !” Tôi nổi giận rồi, “ thể làm như vậy được! thể bỏ mặc lợi ích của công ty mà màn tới, chỉ vì lợi ích riêng mà bán bí mật thương nghiệp!”



      “Tôi là tổng giám đốc, có phải là bí mật thương nghiệp hay , tôi phải là phải!” cười cách ưu nhã, “ có thể được rồi.”



      Vào giờ nghỉ trưa khi tôi trở về phòng làm việc. Lạc Lạc, Peter và còn có nhân viên mới, làm cử chỉ quan tâm, bao gồm luôn cả thái độ hóng hớt, ngay trước tiên vây lấy tôi. Tôi trong thanh nghị luận bàn tán xôn xao của mọi người, trấn tĩnh từ dưới bàn lấy ra thùng giấy, đổ hết mọi thứ ra, cắt cái lổ, giấu cái đầu vào trong đó.



      Đem tôi từ cái thùng giải cứu ra, chính là trợ lý giám đốc của bộ phận nhân , ta giám đốc nhân muốn gặp tôi.



      Giám đốc nhân ông chú trắng trẻo mập mạp, được gọi là lão Ngô, khuôn mặt ông hoà nhã thân thiện, chỉ có điều đôi mắt híp như cười, luôn khiến cho người ta có loại cảm giác nhìn thấu được. Sau khi ngồi trong phòng làm việc của lão Ngô, ông cứ híp mắt nhìn tôi cả buổi.



      Thường bị người khác nhìn như vậy, tôi tức giận, chỉ là căng thẳng mà thôi, nhưng sau khi ngồi trong trong phòng tổng giám đốc được tuần, có mười lão Ngô cầm kính viễn vọng quân quan sát tôi ở cự ly gần chăng nữa, tôi cũng chả có cảm giác gì.



      “Xin hỏi, giám đốc Ngô tìm tôi có việc gì ạ?” Tôi hỏi cách chán nản.



      Lão Ngô hé miệng nhưng gì, giống như là biết làm sao để ra. Ông thở dài tiếng, đẩy tờ giấy ra trước mặt tôi: “ Quan, mời xem cái này.”



      lá thư khiếu nại từ văn phòng tổng giám đốc.



      Nội dung là “Tổng giám đốc bị người ta quấy rối”!



      “Tôi là phụ nữ, tôi mới là người dễ bị người ta quấy rối mới đúng chứ.” Tôi giận sôi máu. Dịch Phàm ơi, Dịch Phàm! còn có thể vô sỉ hơn nữa !



      Lão Ngô thèm để ý mà cười: “ Quan cần phải tức giận, tôi tin tưởng nhân phẩm của Quan, việc này có thể chỉ là trò đùa.” Sau cùng, ông còn nhàng thêm câu: “Nhưng mà ở cái công ty này, phụ nữ muốn quấy rối tổng giám đốc, cũng nhiều lắm đó nha.”



      biết lão Ngô rốt cuộc nghĩ ra sao về lá thư khiếu nại khó xử này, ông chỉ mỉm cười với tôi mà thôi, coi như là cái nhắc nhở nhàng nhất , nhân tiện, ông lại đưa cho tôi xem tờ giấy điều động nhân .



      Quan, bây giờ chức vụ của là từ trợ lý pháp luật trở thành trợ lý đặc biệt của tổng giám đốc.”



      Bên cạnh tổng giám đốc luôn có tổng cộng bốn người trợ lý, ngay cả Hứa Khách có kinh nghiệm làm việc lâu nhất cũng chưa từng được dùng cái tên ‘đặc biệt’. Như vậy ‘trợ lý đặc biệt’ rốt cuộc là cái thứ gì đây?



      Lão Ngô hoàn toàn có cho tôi đáp án, chỉ cách thâm ý tràn đầy: “ trẻ, làm cho tốt, tiền đồ rộng mở trước mắt đó.”
      tocdothuhut thích bài này.

    6. ^^! Nếu bạn không gửi link bài viết trên Facebook được, hãy sử dụng link trong khung này để chia sẻ bài viết :