1. QUY ĐỊNH BOX TRUYỆN SƯU TẦM :

    Đặt Title theo mẫu [Tên truyện] [dấu cách] - [dấu cách] [Tác giả] [Số chương]
    ----•Nội dung cần:
    - Hình minh họa (bìa truyện, hình ảnh,etc,...)
    - Nguồn
    - Tác giả
    - Tên editor +beta
    - Thể loại
    - Số chương
    Đặc biệt chọn canh giữa cho đoạn giới thiệu
    ---- Quy định :
    1. Chỉ đăng những truyện đã có ebook và đã được public trên các trang web khác
    2 . Chỉ nên post truyện đã hoàn đã có eBook.
    3. Trình bày topic truyện khoa học, bôi đen số chương để dễ nhìn
    4 . Cần có trách nhiệm post đến hết truyện. Nếu không thể tiếp tục post liên hệ Ad và Mod

Băng nữ sủng phu - Mị Dạ Thủy Thảo ( 58c )

Thảo luận trong 'Hiện Đại'

  • ^^! Nếu bạn không gửi link bài viết trên Facebook được, hãy sử dụng link trong khung này để chia sẻ bài viết :
    1. thanh thanh

      thanh thanh Well-Known Member

      Bài viết:
      4,023
      Được thích:
      6,118
      Chương 44: Nam nhân của ta ta tự mình cứu



      “Các ngươi muốn làm cái gì?”


      “Chúng ta muốn làm cái gì? Hừ, mày đợi lát nữa biết, người đâu lên, đem trói lại.” Thích Hướng Thiên ngoan với thủ hạ .


      Hừ, từ ngày ấy bị phương pháp lái xe giống như muốn sống của Mạnh Phi Vũ dọa chạy lui lại phía sau, liền muốn tìm thông tin tư liệu về Mạnh Phi Vũ, nhưng khả năng tìm được tư liệu là hữu hạn, trừ bỏ thân thế cao quý bên ngoài của Mạnh Phi Vũ mọi người đều biết đến, còn về thông tin cá nhân của Mạnh Phi Vũ là ít đến tìm được, đến ngay cả nơi ở của nàng cũng là phái người theo dõi gần hai tháng mới biết được đại khái.


      Nhưng là lại nghĩ rằng nữ nhân lạnh như băng thế lại có bạn trai, nhưng lại là sinh viên của học viện hoàng gia, qua, nếu chiếm được nữ nhân này người khác cũng đừng mong có được, cho nên nếu nữ nhân này còn hướng cúi đầu nhận lỗi, phá hủy hết thảy, bao gồm cả cái tên nam nhân này của nàng.


      Thích Hướng Thiên ánh mắt ngoan vẫn nhìn chăm chú vào Tử Uyên.


      Mà lúc này, hai tên thủ hạ của Thích Hướng Thiên cũng hướng về phía Tử Uyên đến.


      Tử Uyên lui từng bước về phía sau, tay trái đặt ở bụng, tay phải điện thoại còn liên lạc, vẫn có ai nghe!


      ……


      Kia hai người tới, muốn kéo đầu Tử Uyên , nhưng là bị Tử Uyên xoay người cái tránh thoát.


      Tuy rằng tiện hành động, nhưng võ công của Tử Uyên vẫn như cũ là thể khinh thường.


      Mà hai người kia vẫn buông tay ,tiếp tục tiến lên , hơn nữa khách khí mà động tay động chân, Tử Uyên tiếp tục trốn tránh cũng có đánh trả, biết nếu mình đánh trả chỉ làm càng nhiều người tiến lên, mà thời điểm này mang thai bốn tháng thân thể liền nguy hiểm.


      Nhưng là, dây dưa lâu, toàn bộ nhóm người có chút kiên nhẫn.


      Thích Hướng Thiên chậm rãi từ trong lòng lấy ra khẩu súng!


      “Ngươi nếu ngoan ngoãn cho chúng ta mang , ta liền nổ súng.” Thanh ngoan hơn lãnh khốc, họng súng thẳng chỉ vào Tử Uyên.


      Tử Uyên thân thể có chút cứng ngắc, đối với cái loại vũ khí này cũng xa lạ, Mạnh Phi Vũ từng ở trước mặt dùng nó giết chết người.


      Tử Uyên lui ra phía sau, bàn tay kéo áo gió chút, tay kia chậm rãi đưa xuống, vừa nãy lúc mới đánh nhau, Tử Uyên vội vàng đem điện thoại giấu vào áo gió, mà cũng ngay tại lúc này, Tử Uyên điện thoại truyền đến thanh của Mạnh Phi Vũ.


      “Tử Uyên, làm sao vậy?” thanh lạnh như băng mang theo chút nghi hoặc của Mạnh Phi Vũ, nàng vừa mới toilet, lúc trở về mới nhìn đến điện thoại thấy Tử Uyên gọi cho nàng, nàng liền tiếp máy nhưng có nghe được thanh gì .


      Tử Uyên nghe được tiếng của Mạnh Phi Vũ, mà cách Tử Uyên xa hai nam nhân kia cũng nghe được tiếng qua điện thoại của nàng!


      “Lão đại, gọi điện thoại.” xong, người kia định tiến lên, nhưng bị Tử Uyên dùng quyền đánh sang bên.


      “Phi Vũ, có người xông vào…… AAA!” Tử Uyên rất nhanh cầm lấy điện thoại câu, sau đó chính là kêu rên , cánh tay trái của cầm lấy điện thoại liền bị trúng viên đạn, điện thoại bị văng ra xa!


      được cử động, nếu lại động đến nó tao liền trực tiếp giết mày!” Thích Hướng Thiên uy hiếp, họng súng thẳng chỉ vào đầu Tử Uyên.


      Tử Uyên sợ chết, sợ, nhưng trong bụng là có đứa của Mạnh Phi Vũ, thể làm cho đứa này bị thương tổn gì, mà vai trái bỏng rát đau đớn làm cho Tử Uyên hiểu được,vũ khí này rất nguy hiểm.


      “Đem điện thoại lấy lại đây.” Thích Hướng Thiên hướng người bên cạnh mình .


      “Vâng!” tiểu đệ nhặt điện thoại lên, giao cho Thích Hướng Thiên.


      Mà lúc này nghe được câu của Tử Uyên “Có người xông vào” Mạnh Phi Vũ phi thân hướng bãi đỗ xe chạy tới!


      “Mạnh Phi Vũ?” Thích Hướng Thiên nhìn đến điện thoại còn chưa có cắt , liền thử câu vào điện thoại .


      “Ngươi là ai?” Thanh của Mạnh Phi Vũ so với thường ngày càng thêm lạnh như băng theo đầu bên kia điện thoại truyền đến.


      “Em , em nhớ ta sao? Em cho ta ấn tượng rất là rất sâu sắc a, em muốn sống này.” thanh giống như trước là trầm, nhưng là khó nghe ra bên trong chứa hàm xúc ý tứ muốn đùa cợt.


      “Thích Hướng Thiên!” Mạnh Phi Vũ mắt lạnh híp lại, lạnh lùng phun ra ba chữ.


      “Emthế nào lại biết tên của ta, là làm cho ta cảm thấy kinh ngạc, vô nghĩa với em nữa, tại tiểu tình nhân của em ở trong tay của ta,em là muốn sống hay là muốn chết?” Thích Hướng Thiên có chút kinh ngạc, nghĩ tới đối phương thế nào lại biết tên của , nghĩ đến ấn tượng Mạnh Phi Vũ cho chính là khi ở viện tư pháp ngang qua nhau mà thôi.


      “Nếu chết, ta cho ngươi chôn cùng!”Thanh của Thích Hướng Thiên là trầm mà lạnh như băng, nhưng trong lúc này thanh của Mạnh Phi Vũ lại càng thêm lãnh khốc vô tình!


      Bình tĩnh, khi gặp phải thời điểm nguy hiểm , bình tĩnh của Bò Cạp phát huy vô cùng nhuần nhuyễn, cho dù, ở trong lòng của nàng , rất để ý đến người kia.


      “Ha ha ha, khẩu khí rất cuồng vọng, hổ là nữ nhân ta xem trọng, nhưng mà, em à, emkhông cần quá cuồng vọng, em nghĩ rằng ta dám giết sao?”Tuy như thế này, nhưng biết được thân phận của Mạnh Phi Vũ, Thích Hướng Thiên quả đúng là có chút sợ hãi, Tử Uyên ở trong tay , đây là con tin, nhưng nếu giết , như vậy, Mạnh Phi Vũ khi đứng lên trả thù, nếu tính khả năng của nàng ở lực lượng chính giới, có phiền toái .


      Bất quá, trong lời của Mạnh Phi Vũ cũng chứng minh được nàng đối với Tử Uyên rất là coi trọng, Thích Hướng Thiên ánh mắt ngoan nhìn Tử Uyên, muốn nhìn chút, nam nhân này rốt cuộc có cái mị lực gì, có thể cho nữ nhân như Mạnh Phi Vũ để ý như thế!


      Nam nhân này diện mạo quả ra sai, dáng người cũng thực…… Ah? đúng, như thế nào có chút cảm giác kỳ quái?


      Này nam nhân vì sao lại mặc áo gió?


      Cẩn thận xem lại, nam nhân này bụng hình như có chút lồi ra…… Thích Hướng Thiên nhíu mày, nam nhân này dáng người cũng quá được , tuổi còn như vậy mà lại có cái bụng to như thế! (S: bụng bia -:))


      “Ngươi muốn cái gì?” Mạnh Phi Vũ nghĩ muốn cùng Thích Hướng Thiên chuyện vô nghĩa, cho nên, trực tiếp hỏi, mà lúc này xe của Mạnh Phi Vũ đường về nhà.


      Bởi vì, có cảm giác được di chuyển, mà Tử Uyên lại là xen vào, cho nên, Mạnh Phi Vũ phán đoán người như cũ là ở trong nhà.


      “Ta muốn cái gì? Ta muốn đương nhiên chính là em, ta tại ở nhà của em, em trở về đây chúng ta cùng bàn luận .” Thích Hướng Thiên luôn luôn cuồng ngạo, huống chi tại lại có con tin ở trong tay, vốn là tính đem người đưa đến địa bàn của sau đó uy hiếp Mạnh Phi Vũ, nhưng nếu Mạnh Phi Vũ tại biết, như vậy ở trong này cũng là có thể.


      Ý tưởng của Thích Hướng Thiên là nữ nhân nho như nàng cho dù có giỏi bao nhiêu, cũng có khả năng tại đây làm ra được tình huống gì!


      Nhưng cũng tại khinh thường nữ nhân như vậy, làm cho phạm vào sai lầm thể bù lại!


      “Ngươi chờ đó!” Mạnh Phi Vũ lạnh lùng câu, liền cắt đứt điện thoại, sau đó đạp chân ga mạnh mẽ, xe cũng tách cái liền bay ra ngoài!


      Tử Uyên, trăm ngàn lần đừng có việc gì xảy ra!


      …….


      Thích Hướng Thiên nhìn điện thoại bị cắt đứt liên lạc, ánh mắt càng thêm thâm trầm.


      Mạnh Phi Vũ nữ nhân này có cá tính như thế, tựa hồ so với còn muốn cuồng ngạo hơn, so với còn lạnh hơn, nhưng ra muốn xem, đối mặt tình huống như vậy, nàng còn cuồng ngạo như thế nào,có thể lạnh đến mức nào.


      Mạnh Phi Vũ lái xe chạy đến dưới lầu, nhưng là nàng cũng vội vã lên, mà là cầm điện thoại lên gọi, điện thoại vừa thông:


      “Mẹ nó, Phi Vũ, ngươi có chuyện gì cũng nhanh lên, đừng có chậm trễ công việc của ta.”Đầu điện thoại kia thanh mắng như hỏa bạo, nhưng lại có vẻ khàn khàn gợi cảm, làm cho người ta hoài nghi công việc trong miệng của nàng rốt cuộc là làm cái chuyện gì!


      “Thiên Bang bắt nam nhân của ta, ta muốn làm cho người của bọn chúng thấy được mặt trời của ngày mai.” Mạnh Phi Vũ hai câu lạnh như băng liền kiêu giết,ở đầu kia điện thoại nhiệt tình liền tăng vọt.


      “shit, tmd (chửi thề) Thiên Bang, sớm bắt người trễ bắt người giờ lại tới trói người, ta sớm xem bọn chúng vừa mắt, nếu phải vì duy trì cân bằng của hắc đạo, ta sớm diệt gọn bọn chúng, bạn chờ ta, ta lần này nhất định san bằng hang ổ của chúng nó, nam nhân của bạn làm sao thế? Ta cũng thuận tiện cứu ra luôn!” Hỏa Viêm tính tình nóng nảy mắng liên tiếp , sau đó chợt nghe thanh mặc quần áo xoàn xoạt từ đầu bên kia điện thoại.


      cần, nam nhân của ta ta tự mình cứu ra!” Lạnh lùng câu, Mạnh Phi Vũ quẳng điện thoại, lên!


      là nam nhân của nàng, nàng nhất định tự mình cứu ra !

    2. thanh thanh

      thanh thanh Well-Known Member

      Bài viết:
      4,023
      Được thích:
      6,118
      Chương 45: Bình tĩnh cứu người



      Mạnh Phi Vũ đứng ở ngoài cửa nhà mình, sờ sờ bên eo phải, ánh mắt lạnh lùng, mở cửa ra rồi vào.


      được nhúc nhích!” khẩu súng chĩa vào đầu của Mạnh Phi Vũ.


      Mạnh Phi Vũ dừng lại, đứng ở cửa tìm kiếm thân ảnh Tử Uyên.


      Tử Uyên đứng dựa vào cửa sổ, còn có tên nam nhân đứng bên cạnh, họng súng chỉ thằng vào đầu, mà Tử Uyên khoác cái áo gió, cánh tay trái chầm chậm chảy máu!


      bị thương! Trong phút chốc, người Mạnh Phi Vũ liền tản mát ra sát khí nồng đậm, nhưng lập tức liền biến mất, nàng thể đả thảo kinh xà, lúc này chỉ có thể bình tĩnh nàng mới có thể ở trong phút chốc xoay chuyển tình thế, bình tĩnh là tố chất căn bản nhất của sát thủ.


      Chỉ cần cho nàng cơ hội nàng bắt lấy ngay lập tức! chiêu toàn thắng!


      cảm thấy thế nào?” Mạnh Phi Vũ đối với Tử Uyên lạnh lùng hỏi.


      “Ta sao.” Tử Uyên thấy Mạnh Phi Vũ trở về vừa mừng vừa sợ, cùng lúc cũng hy vọng bời vì mà Mạnh Phi Vũ bị gì ngoài ý muốn, nhưng là về phương diện khác, ở trong lòng , cũng cho chính mình, phải tin tưởng Mạnh Phi Vũ.


      Cho nên, tuy rằng cánh tay trái của rất đau, hơn nữa, hình như bụng cũng hơi đau, nhưng là vẫn như cũ thản nhiên cười, cho Mạnh Phi Vũ biết có chuyện gì.


      Chính là cũng cảm giác được chính mình thực vô dụng, nghĩ được làm cho Mạnh Phi Vũ lâm vào hoàn cảnh nguy hiểm đến thế này, tuy rằng, cũng là bởi vì tại có bầu ,nhưng là, vẫn là thể tha thứ cho chính mình.




      Nghe được câu trả lời của Tử Uyên, Mạnh Phi Vũ đem tầm mắt chuyển hướng về phía người duy nhất ngồi ở trong phòng – Thích Hướng Thiên, sau đó tính toán tình huống xảy ra, trong phòng tổng cộng là 10 người, trừ mình và Tử Uyên, còn có 8 người, có 2 người đứng ở bên cạnh nàng và Tử Uyên, bốn người đứng ở đằng sau Thích Hướng Thiên, người đứng ở cửa cách đó xa.


      , ngươi muốn cái gì?” khí chất của Mạnh Phi Vũ chính là lạnh lùng làm cho người ta phải lùi bước, mà lúc này, lại càng kiêu căng khí phách hơn, làm cho người khác có cảm giác thể quản chế được.


      Thích Hướng Thiên ánh mắt ngoan nhiễm tầng tức giận, nghĩ được là tới lúc này tại tình cảnh này mà nàng còn có thể cuồng ngạo như thế!


      “Em , hãy chú ý thái độ của em .”


      “Ngươi muốn cái gì?” để ý đến cảnh cáo của Thích Hướng Thiên, Mạnh Phi Vũ lạnh lùng lại hỏi lần nữa.


      “Ta muốn em, ta muốn em ngoan ngoãn nghe lời của ta!” Thích Hướng Thiên đứng lên đến bên người Mạnh Phi Vũ, giơ tay lên kéo Mạnh Phi Vũ qua!


      Mà ngay tại thời điểm này, Mạnh Phi Vũ nhìn về phía Tử Uyên, quang mang trong mắt lên khác thường, mà hình như Tử Uyên cũng hiểu được cái gì, hai người cùng nhau hành động.


      Đầu tiên Tử Uyên vung tay cái rất mạnh thừa dịp người bên cạnh có phản ứng kịp giữ chặt tay của rồi cướp lấy vũ khí, , ngay lập tức dùng súng chỉ lại vào .


      Mà bên này Mạnh Phi Vũ ngay lập tức dùng khửu tay đánh vào mặt của Thích Hướng Thiên, thừa dịp lúc Thích Hướng Thiên né tránh, tay liền nắm lấy cổ tay cầm súng , ném sung của , sau đó rút súng của mình chỉa vào đầu của Thích Hướng Thiên.


      Hai người cùng làm , thời gian cơ hồ giống nhau, động tác cũng giống nhau sạch lưu loát, làm cho bọn người ăn cơm hắc đạo kịp phản ứng, đến lúc bọn họ phản ứng kịp thời Mạnh Phi Vũ cùng Tử Uyên cầm mỗi người 1 khẩu súng, mỗi người khống chế người.


      “Ngươi!” Thích Hướng Thiên hiểu bật thốt lên kinh hãi, nghĩ tới nữ nhân như Mạnh Phi Vũ thế nhưng lại có thân thủ lợi hại đến thế, lại càng ngờ, trong người của nàng lại có súng!


      “Câm miệng.” Mạnh Phi Vũ kéo Thích Hướng Thiên lùi về phía sau, thẳng đến lúc lưng dán lên tường.


      “Bảo bọn chúng bỏ súng xuống, sau đó cút ra ngoài!” Mạnh Phi Vũ lạnh lùng , họng súng hướng đến gần đầu của Thích Hướng Thiên.


      Nơi này là nhà của nàng, nàng nghĩ giết người ở trong này, miễn làm cho ô uế nơi ở của nàng, nhưng những người này cũng đừng mong được sống.


      “Ngươi!… Được, các ngươi đều ra ngoài.” Thích Hướng Thiên quát, thế nào lại lần nữa rơi vào trong tay của nữ nhân này, hơn nữa là làm ột nữ nhân lấy súng chỉ vào đầu của , là làm cho thể tiếp thụ được.


      Bọn đàn em nhìn lão đại bị người khác lấy mất vũ khí , đành phải buông súng của mình xuống rồi vội vàng chạy ra ngoài.


      Bất quá, sở dĩ tốc độ nhanh như vậy, là vì bọn chúng cũng cho rằng nếu nhanh Mạnh Phi Vũ giết người.


      “Linh linh linh……” Mà ngay tại phía sau điện thoại của Thích Hướng Thiên vang lên.


      “Ngươi nghe .” Mạnh Phi Vũ lui về phía sau mấy bước, đến bên cạnh người Tử Uyên, rồi với Thích Hướng Thiên, tên đàn em vừa mới bắt Tử Uyên cũng bị đuổi ra ngoài.


      “Có chuyện gì?” Nhìn thấy là đàn em gọi thông báo, Thích Hướng Thiên trực tiếp hỏi khách khí.


      “Lão đại, tốt, Hỏa đem người tới, chúng ta ở bên này chết rất nhiều em, ngài mau trở lại a…… Phanh, phanh, phanh.” thanh tràn ngập vội vàng , thỉnh thoảng còn truyền đến vài tiếng súng vang, giống như bắn nhau!


      Thích Hướng Thiên sợ hãi, nhìn về phía Mạnh Phi Vũ.


      “Cút!” Mạnh Phi Vũ cũng có làm Thích Hướng Thiên khó xử, mà là lạnh lùng chữ.


      lLửa giận của Thích Hướng Thiên bị Mạnh Phi Vũ châm lên hoàn toàn, nhưng là tại bị quản chế, hơn nữa lại xảy ra vấn đề lớn, cho nên, Thích Hướng Thiên chỉ hung hăng liếc mắt trừng Mạnh Phi Vũ cùng Tử Uyên cái, sau đó mặt xám xịt rời .


      Thích Hướng Thiên rồi, Mạnh Phi Vũ lập tức đến bên người Tử Uyên, mà Tử Uyên cũng vì rốt cục thoát khỏi nguy hiểm mà thở phào, tay che bụng ngồi ở sô pha, bụng của đau quá!


      “Làm sao vậy?” Mạnh Phi Vũ nhìn thấy Tử Uyên ôm bụng cau mày, bộ dạng lãnh khốc khi nãy biến mất, gương mặt lạnh băng cũng phãi nhiễm tầng sắc lo lắng.


      “Bụng ta…… Đau quá!” Thanh có chút khí lực, hô hấp của Tử Uyên bắt đầu có chút khó nhọc !


      đợi chút, ta lập tức gọi điện thoại đưa đến bệnh viện!”


      Dứt lời, Mạnh Phi Vũ ngay lập tức điện thoại cho Mặc Sĩ Tĩnh, sau đó liền giúp đỡ Tử Uyên xuống lầu, đường chạy như bay tới bệnh viện!


      Tử Uyên nằm phía sau sắc mặt trắng bệch, toàn bộ gương mặt tuấn tú nhăn nhúm lại thành đoàn.


      “Tử Uyên, phải kiên trì , có nghe được ta cái gì ?” tâm trạng của Mạnh Phi Vũ càng ngày càng kích động, nàng gắt gao sờ đầu của Tử Uyên , ở bên tai .


      trận bối rối qua , Tử Uyên bị đưa vào phòng giải phẫu, Mạnh Phi Vũ im lặng ngồi chờ ở bên ngoài, bên cạnh thân thể của nàng là Mặc Sĩ Tĩnh cũng im lặng.


      lâu sau, Mạnh Phi Vũ sắc mặt càng ngày càng lạnh như băng, tựa hồ muốn đem toàn bộ khí đông lại!


      Mặc Sĩ Tĩnh nhàng thở dài tiếng, cầm bàn tay lạnh như băng của Mạnh Phi Vũ .


      có việc gì.”


      Mạnh Phi Vũ nhìn về phía Mặc Sĩ Tĩnh, gì.


      có việc gì.” Mặc Sĩ Tĩnh cường điệu lặp lại lần nữa.


      “…… mang thai con của ta!” Mạnh Phi Vũ lạnh lùng phun ra vài chữ này, như là với Mặc Sĩ Tĩnh, mà cũng là với chính mình.


      cùng đứa đều có việc gì.” Biết Mạnh Phi Vũ lo lắng, Mặc Sĩ Tĩnh thanh càng thêm ôn nhu chút.


      Mạnh Phi Vũ ngẩng đầu nhìn hướng phòng giải phẫu, nơi đó đèn đỏ vẫn sáng như trước……

    3. thanh thanh

      thanh thanh Well-Known Member

      Bài viết:
      4,023
      Được thích:
      6,118
      Chương 46: phần của giây vượt qua đêm



      Cửa phòng giải phẫu đột nhiên mở ra, đèn đỏ cũng tắt, sau đó từ trong ra nam bác sĩ mặc áo màu trắng, đây cũng là bác sĩ trước đây kiểm tra cho Tử Uyên.


      Mạnh Phi Vũ đứng lên rồi qua,lạnh lùng nhìn nam nhân kia.


      “Giải phẫu xong, bệnh nhân tạm thời có nguy hiểm đến tánh mạng ,nhưng là bởi vì có thai lại bị thươg mất máu quá nhiều, cho nên, tạm thời hôn mê, hơn nữa ban đêm khả năng phát sốt, nhất định phải xử lý tốt, bằng sinh mệnh bị nguy hiểm.” Bác sĩ rất nhanh đem tình trạng bệnh tình của Tử Uyên luôn 1 hơi, sau đó rất nhanh rời như là chạy trốn.


      Mạnh Phi Vũ mặt lạnh như băng nheo mắt nhìn theo Tử Uyên bị y tá đẩy ra sau, sắc mặt của tái nhợt, mặt có chút máu.


      theo y tá vào phòng bệnh đặc biệt, Mạnh Phi Vũ nhàng ngồi ở bên cạnh giường Tử Uyên, Mặc Sĩ Tĩnh nhìn thấy Mạnh Phi Vũ như vậy,mỉm cười chúc phúc, mang theo người còn lại rồi ra ngoài, đem gian này lưu lại cho hai người nhau.


      “Tử Uyên.” Ngữ điệu bình thường lạnh như băng nhưng mang theo ôn nhu mê hoặc.


      Nhưng là người giường chỉ là gắt gao nhắm mắt , có đáp lại.


      Mạnh Phi Vũ nắm lấy tay Tử Uyên , biểu khó thấy của nữ tử ôn nhu, lớp bang mặt dần biến mất.


      Uyên, mau tỉnh lại, nhất định phải tỉnh lại,nếu muốn bình an vượt qua nguy hiểm, phải cùng với con của chúng ta khỏe mạnh an khang đứng ở trước mặt của ta……


      Nếu mất , ta biết đến khi nào mới có thể tìm được người nam nhân đáng như , ôn nhu của , ngượng ngùng của , mềm mại của , tất cả mọi thứ của đều vì ta mà tồn tại,thời điểm vào cuộc đời của ta, ta chỉ biết, là lễ vật trời đem tặng cho ta.


      là của ta, vĩnh viễn đều là của ta, cho nên, mau tỉnh lại, mau khỏe mạnh đứng ở trước mặt của ta, ta cho phép bất luận kẻ nào đem người của ta mang , cho dù là thần chết cũng được!


      Có nghe hay , Uyên, cho phép của ta, cho phép lấy phương thức gì rời ta, đáp ứng với ta, vĩnh viễn đều nghe lời của ta.


      …… Mạnh Phi Vũ ở trong lòng gằn từng tiếng kể ra, mà trong phòng bệnh chỉ có thể nghe được tiếng hít thở bất đồng của hai người ……


      ……….


      Ban đêm rất nhanh tới, bác sĩ cùng y tá đều ở trong phòng bệnh chờ, mỗi người đều là nhân viên cao cấp nhất của bệnh viện, hơn nữa, cũng đều là người mà Mặc Sĩ Tĩnh tin tưởng , dù sao chuyện Tử Uyên mang thai là thể để cho người khác biết đến, cho nên, về việc cấp cứu Tử Uyên cho đến lúc chăm sóc, đều là Mặc Sĩ Tĩnh tự mình chọn người đến làm.


      Tử Uyên vô ý thức nằm ở giường, sắc mặt tái nhợt chậm rãi trở nên hồng nhuận, thân thể cũng bắt đầu chậm rãi tang nhiệt độ, thể ức chế toát ra mồ hôi.


      Bác sĩ cùng y tá đều ở bên xử lý, mà Mạnh Phi Vũ còn lại là gắt gao cầm tay của Tử Uyên , ở trong lòng cho chính mình cũng cho Tử Uyên, nhất định có việc gì !


      Đối với Mạnh Phi Vũ mà , nàng chưa từng có cảm thấy đêm lại dài như thế này, phần của giây tựa hồ đều giống như qua thế kỷ.


      Tử Uyên đầu tiên là nóng lên, sau đó là đổ mồ hôi lạnh, sau lại là tay cũng bắt đầu vô ý thức giãy dụa, miệng cũng bắt đầu nỉ non lầm bầm vài tiếng nghe .


      Mạnh Phi Vũ cẩn thận nghe , hình như là “Thực xin lỗi” , “Phi Vũ” ,“Đứa ” Lời linh tinh, điều này làm cho Mạnh Phi Vũ thiếu chút nữa phát điên…… Nam nhân ngốc này đến bây giờ còn cùng nàng xin lỗi.


      “Mau, bệnh nhân hô hấp rất mỏng manh.” Bác sĩ sốt ruột đối với y tá hô lớn.


      Mạnh Phi Vũ cả kinh, làm sao có thể hô hấp mỏng manh, sau khi giải phẫu xong liền đưa tới đây, làm sao có thể có chuyện gì hơn cả việc phát sốt nữa? Mạnh Phi Vũ nghĩ, hung hăng cầm lấy tay Tử Uyên.


      “Bác sĩ, muốn chuẩn bị điện áp sao?” y tá hỏi.


      được,tình huống bệnh nhân thế nào biết sao, căn bản là chịu nổi điện áp !” Bác sĩ hung hăng mắng y tá câu, bệnh nhân này mang thai, dùng điện áp, ngay lập tức thành xác hai mạng a!


      “……” Bác sĩ cùng y tá lại tập trung vào công việc.


      “Tử Uyên, nghe được tiếng của ta ? Ta cho , nhất định phải tỉnh lại, phải sống, phải an toàn hoàn hảo việc gì đứng ở rước mặt của ta! cách khác, ta, Mạnh Phi Vũ cho dù là lên trời hay xuống biển, cho dù là thiên đường hay địa ngục, ta cũng muốn đem cướp về, có nghe hay , Tử Uyên, nhất định phải hảo hảo sống lại, bằng , ta nhất định bỏ qua cho , có nghe hay !”


      Mạnh Phi Vũ bên tai gằn từng tiếng rành mạch , bên người bác sĩ cùng y tá đều bị thái độ kiên quyết như vậy, ngữ khí chấp nhất như vậy của Mạnh Phi Vũ dọa sợ đến ngây người, nhất là trong đó có y tá trẻ tuổi cảm động đến mức bật khóc.


      “Còn thất thần làm cái gì?” Mạnh Phi Vũ từ bên tai Tử Uyên ngẩng đầu lên nhìn đàn y tá cùng bác sĩ ngơ ngác, lạnh lùng , còn khí phách , nhu tình như vừa rồi , bây giờ cả người đều là hơi thở lạnh như băng!


      Mọi người chấn động, lại lập tức bắt đầu công việc của mình.


      Mạnh Phi Vũ lẳng lặng đứng lên, ở bên chờ đợi……


      Rốt cục, đêm nhẫn nhịn chờ đợi cũng qua,tình huống của Tử Uyên cũng dần dần ổn định lại, nhưng là biết vì sao vẫn như cũ là hôn mê bất tỉnh.


      “Vì sao?” Mạnh Phi Vũ dùng lạnh ngữ khí lạnh như băng hỏi bác sĩ chủ trị của Tử Uyên.


      “Này, Mạnh tiểu thư, ngài trước hết đừng có gấp, có thể là bởi vì bệnh nhân mất máu quá nhiều nên lấy phương thức hôn mê thức tiến hành bảo hộ mình, ngài chờ chút, tối hôm nay hẳn là tỉnh lại.” Bác sĩ bị dọa sợ toát ra mồ hôi lạnh, nữ nhân này xinh đẹp là xinh đẹp, nhưng là đáng sợ, tưởng tượng được nam nhân giường kia như thế nào lại chịu được khi ở cùng chỗ với nữ nhân này !


      ?”


      , vượt qua đêm qua,tình huống của bệnh nhân cơ bản ổn định lại, trừ bỏ vết thương cần dưỡng, còn lại cũng có cái gì trở ngại, ngài yên tâm, có việc gì.”


      “Ân.” Thản nhiên đáp ứng tiếng, Mạnh Phi Vũ buông tha cho bác sĩ, trở về đến bên giường, tiếp tục nhìn cái vẻ mặt tái nhợt nằm ở giường vẫn nhúc nhích của Tử Uyên.


      Cúi người, nhàng vừa hôn môi có chút khô nứt của Tử Uyên, sau đó xoay người ra phòng bệnh.


      ……..


      Ra khỏi phòng bệnh, Mạnh Phi Vũ liền đụng phải Mặc Sĩ Tĩnh tới.


      “Giúp ta chiếu cố .” Mạnh Phi Vũ đối với Mặc Sĩ Tĩnh tình , sau đó ở được đáp ứng của Mặc Sĩ Tĩnh, ra khỏi bệnh viện. Nàng có chuyện phải làm!


      “Ta là Mạnh Phi Vũ.” Ngồi ở trong xe, Mạnh Phi Vũ gọi cuộc điện thoại!


      “Ta nghĩ bạn thế nào cũng gọi cho ta, thế nào, nam nhân của bạn có khỏe ? Có cái gì an bài sao?” Điện thoại kia đầu truyền đến thanh của Hỏa Viêm, tự tin mà nóng bỏng, thuộc loại hương vị của hỏa tính.


      tốt lắm, tốt thể tốt hơn, Thiên Bang thế nào ?” Híp lại mắt, Mạnh Phi Vũ lạnh lùng đáp, nhất là nghĩ tới Tử Uyên nằm ở giường, ngữ khí liền lạnh hơn.


      “Ha ha, xem ra tình huống tốt lắm a, có thể cho khối băng như bạn nhanh chóng bốc hỏa, Thiên Bang này là thảm , ta biết tính tình của bạn, cho nên,người Thiên Bang ta chỉ là tiêu diệt bên ngoài ít đàn em, người chủ yếu đều giữ lại cho bạn đâý.” Tuy rằng ngữ khí của Mạnh Phi Vũ có chút áp lực, nhưng Hỏa Viêm biết tính tình của bạn tốt ,biết là Mạnh Phi Vũ trong cơn giận dữ.


      “Được, ta xử lý.”


      “Có cần ta phái vài người theo giúp bạn hay ?”


      “Hừ, bạn từng nghe qua sát thủ giết người cần phải có người giúp sao?” Mạnh Phi Vũ xong liền vứt điện thoại, biểu tình lạnh lùng như là Diêm Vương vậy.

    4. Billy Nguyễn

      Billy Nguyễn Active Member

      Bài viết:
      209
      Được thích:
      91
      Chị thiệt là bá đạo, a Tử Uyên mà k tỉnh lại ...

    5. thanh thanh

      thanh thanh Well-Known Member

      Bài viết:
      4,023
      Được thích:
      6,118
      Chương 47: mình báo thù Thiên Bang

      Mạnh Phi Vũ lái xe trực tiếp về nhà, sau đó đến giá sách trước mặt, nhàng chạm vào quyển sách trong đó…… Sau đó, giá sách từ giữa tách sang hai bên, ngay lập tức xuất cánh cửa, Mạnh Phi Vũ liền đẩy cửa bước vào.

      Trong phòng tối om, nhưng căn phòng này đối với Mạnh Phi Vũ mà lại chút cản trở, nàng bước nhanh đến cái vách tường trước mặt ấn xuống cái công tắc ,“Bá”, sau đó, bên trong trở nên sáng rực!

      loạt súng ống vũ khí liền ra,đây quả thực giống như là kho vũ khí loại !

      Mạnh Phi Vũ lạnh lùng nhìn vòng, cầm lấy cái túi du lịch bên cạnh , đến cầm lấy loại súng tự động, sau đó là súng lục, sau đó là đạn dược, cuối cùng Mạnh Phi Vũ lại lấy ít lựu đạn cùng đạn khói!

      Cuối cùng, tất cả được chuẩn bị đầy đủ trong chiếc túi du lịch loại !

      Mạnh Phi Vũ lại lạnh lùng nhìn liếc mắt cái, tắt đèn rời !

      ……

      Buổi tối!

      Mạnh Phi Vũ đường chạy như bay tới tổng bộ của Thiên Bang , sửa sang lại chút súng ống đạn dược, liền cầm theo cái tuí rồi vào!

      Từ đến lớn, chuyện của Mạnh Phi Vũ, nàng thích người khác nhúng tay vào, bất kể là đồng nghiệp cùng công tác của nàng, chỉ cần là quyết định của nàng, nàng vì ý kiến của người khác mà thay đổi, nàng , cuộc sống của mình , chính bản thân mình phải vượt qua mới biết được cái gì mới là tốt cho chính mình nhất.

      Cho nên, nàng trở thành quan toà trẻ tuổi nhất nước, cũng thành sát thủ nổi danh nhất và giàu có nhất!

      ……

      “Ngươi là ai?” Mấy tên đàn em trẻ tuổi giữ cửa của Thiên Bang hỏi , phía sau đúng là phi thường u ám, thủ vệ cũng là rất đông.

      Mạnh Phi Vũ gì, tới, mỗi người phát, trực tiếp bắn trúng mi tâm ( giữa mắt) !

      Hai tên đàn em ngay cả cơ hội hô lên còn phải gặp Diêm Vương.

      Theo sau, chính là giết từng người , Mạnh Phi Vũ hầu như có gặp bất kỳ trở ngại gì, ngay lập tức đứng ở trước mặt lão đại của Thiên Bang – Thích Hướng Thiên!

      Thích Hướng Thiên kinh ngạc nhìn Mạnh Phi Vũ. Nàng bây giờ trông giống như tử thần, có chút kinh ngạc, căn bản là biết Mạnh Phi Vũ là vào bằng cách nào, những người ở ngoài cửa đâu?

      “Đều chết hết!” Tựa hồ là biết nghi vấn của Thích Hướng Thiên, Mạnh Phi Vũ lạnh lùng đáp!

      “Làm sao có thể, ngươi đừng bậy!” Thích Hướng Thiên kinh ngạc từ ghế đứng lên, điều này sao có thể, tuy rằng Thiên Bang vừa mới bị tổn thất nặng, nhưng là dưới toàn bộ Thiên Bang tổng bộ những người còn lại cũng phải hơn 100 a, chết, vừa mới còn nhìn thấy đám người, làm sao có thể nhanh như vậy chết, mà căn bản là có nghe thấy tiếng súng.

      “Ta giết!” Mạnh Phi Vũ giơ lên cánh tay cầm khẩu súng Colt mang theo ống giảm thanh .

      “Ngươi! Ngươi là ai?” Nhìn đến biểu tình lạnh như băng của Mạnh Phi Vũ, Thích Hướng Thiên rốt cục bắt đầu cảm thấy tất cả đều là , này nữ nhân tuyệt đối là nữa nhân đáng sợ, nghĩ tới trường hợp ngày ấy truy đuổi ở đường cái, nữ nhân này rang sợ chết! Giờ khắc này, Thích Hướng Thiên đột nhiên có cảm giác, cảm giác đáng sợ, hình như chọc tới người nên chọc, hơn nữa cũng thể trêu vào.

      “Ta gọi là Mạnh Phi Vũ, nhưng ta còn có cái tên khác – Mộng!” xong, Mạnh Phi Vũ bóp cò súng!

      Sau đó, tiêu sái xoay người rời , phía sau là Thích Hướng Thiên chết nhắm mắt , hai mắt mở to!

      ……

      Cuối cùng, Mạnh Phi Vũ đến phòng theo dõi, lấy băng ghi hình, sau đó thả mồi lửa……Rồi nghênh ngang mà !

      Mà Thiên Bang bị đại hỏa hoạn, trở thành quá khứ, vĩnh viễn biến mất.

    6. ^^! Nếu bạn không gửi link bài viết trên Facebook được, hãy sử dụng link trong khung này để chia sẻ bài viết :