1. QUY ĐỊNH BOX TRUYỆN SƯU TẦM :

    Đặt Title theo mẫu [Tên truyện] [dấu cách] - [dấu cách] [Tác giả] [Số chương]
    ----•Nội dung cần:
    - Hình minh họa (bìa truyện, hình ảnh,etc,...)
    - Nguồn
    - Tác giả
    - Tên editor +beta
    - Thể loại
    - Số chương
    Đặc biệt chọn canh giữa cho đoạn giới thiệu
    ---- Quy định :
    1. Chỉ đăng những truyện đã có ebook và đã được public trên các trang web khác
    2 . Chỉ nên post truyện đã hoàn đã có eBook.
    3. Trình bày topic truyện khoa học, bôi đen số chương để dễ nhìn
    4 . Cần có trách nhiệm post đến hết truyện. Nếu không thể tiếp tục post liên hệ Ad và Mod

Băng nữ sủng phu - Mị Dạ Thủy Thảo ( 58c )

Thảo luận trong 'Hiện Đại'

  • ^^! Nếu bạn không gửi link bài viết trên Facebook được, hãy sử dụng link trong khung này để chia sẻ bài viết :
    1. thanh thanh

      thanh thanh Well-Known Member

      Bài viết:
      4,023
      Được thích:
      6,118
      Chương 29: Khảo nghiệm Ly Mộng Phong



      Mạnh Phi Vũ cùng Tử Uyên đến, người phục vụ mang theo kinh ngạc cùng thần sắc cổ quái mang hai người vào phòng.




      “Vị tiên sinh , tiểu thư này, các ngài muốn dạng phục vụ như thế nào ?”




      “Phong.” Mạnh Phi Vũ lạnh lùng phun ra chữ.




      “A, ngài tìm Phong? Ngài có hẹn trước ? Phong gặp khách lạ đâu.” Bồi bàn có chút kinh ngạc, Phong Hoa Tuyết Nguyệt là bốn người đứng đầu bảng, trong thế giới ngầm có địa vị , hơn nữa, tiếp khách đều là tự nguyện, khách nhân có hẹn trước thể gặp bọn họ. Hơn nữa, khách nhân của Ly Mộng, biết bọn họ tồn tại cũng rất ít, chỉ có nữ nhân có thân phận và địa vị, tiền tài quyền thế mới có thể biết bọn họ tồn tại.




      nghĩ tới nữ tử thân hơi thở lạnh như băng trước mắt này cũng biết đến họ.




      “Đưa cái này cho .” Mạnh Phi Vũ lấy ra cái card.




      Bồi bàn tiếp nhận, nhìn thoáng qua liền kinh ngạc lên tiếng.




      “A!”




      Dĩ nhiên là Long card, L card a, ở chỗ này công tác 1 năm , chưa từng gặp qua Long card, mặc dù nghe người khác nữ nhân rất lạnh từng đưa ra Long card, nhưng lại nghĩ rằng mình lại ở chỗ này nhìn thấy, như vậy, nữ nhân này nên là nữ nhân thần bí lạnh như băng mà đồng …kia …




      Bồi bàn nhìn Mạnh Phi Vũ có chút sững sờ.




      Ánh mắt Mạnh Phi Vũ lạnh như băng nhìn trôi qua… Bồi bàn giật mình cái .




      “Dạ, dạ, dạ, tôi liền là kêu Phong cho ngài, thỉnh ngài chờ.” Vừa xong, liền trả lại tấm card rồi chạy .




      Tại Ly Mộng, người có Long card được hưởng tất cả đãi ngộ, đây là thứ mà ai cũng biết, mà Long card chỉ có 12 cái, cho dù những người khác cầu như thế nào , cũng có tỷ lệ phát sinh cao thêm cái nào, mà trong đó bao gồm các nhân vật nổi tiếng của chính giới, trùm thương giới ,.v..v…




      Cho nên, người nào dám làm phật ý người có Long card.









      Chỉ chốc lát, cửa liền lại bị đẩy ra, nam nhân mặc bộ quần ảo mỏng đến.




      “Xin chào, là ngài chọn ta sao?” Nam nhân khách khí có lễ hỏi, khi thấy Mạnh Phi Vũ , hai mắt sáng rực lên , nhưng khi thấy Tử Uyên còn có chút nghi hoặc ?




      nam nữ này là muốn làm gì đây?




      phải muốn chơi 3P ? ) (Sunny: sặc, em này ngây thơ hay là giả ngốc thế ~~ MPV tỷ làm sao lại làm trò đó đc a ~ tỷ ấy ghen kinh hồn nhá :)) )




      “Lại đây.”




      Phong theo lời tới, mặc dù có địa vị , có thể có lựa chọn tiếp khách, nhưng là chỉ cần trở thành khách của , như vậy chính là thượng đế của , muốn đánh , muốn rút roi, muốn dùng sáp, chỉ cần uy hiếp đến sinh mệnh và an toàn của , cũng có thể chịu được!




      Phong ngồi ở bên phải Mạnh Phi Vũ , bên trái là Tử Uyên vẻ mặt phức tạp .




      Hôm nay, Phi Vũ dẫn ra ngoài, mặc dù có chút kinh ngạc, nhưng là cũng là vui mừng, chỉ là ngờ, Phi Vũ dĩ nhiên dẫn đến nơi này !




      Tại trường học, nghe qua địa phương như vậy , nơi này tương đương với kỹ viện của thế giới , chỉ là, nơi này giống như vậy , nam nữ đều có.




      Mà người tên Phong hẳn chính là ngưu lang, hoặc là nên gọi là nam kỹ




      Phi Vũ… Chẳng lẽ chán ghét mình làm bạn sao? Cho nên, mới tới nơi này, tìm nam nhân này? …




      Nhưng là, bất kể tâm tư Tử Uyên có phức tạp nhiều ra sao , cũng chỉ làể tlẳng lặng ngồi ở nơi này, có gì vẻ gì biểu bất mãn hoặc là bị thương ra ngoài.









      “Tiểu thư, ta có tài cán vì ngài làm những thứ phục vụ gì đây?” Phong cũng biết hai người kia nghĩ như thế nào, cho nên vẫn thành hỏi, miễn cho chính mình đắc tội với người thể đắc tội .




      Giữ Long card trong người, coi như là mười người như , cũng đắc tội nổi.




      Mạnh Phi Vũ vốn là muốn tìm nam nhân kích thích Tử Uyên phen , dù sao, nàng cũng là nhất thời cao hứng, lại nghĩ rằng khi thấy nam nhân tệ này , lại hoàn toàn còn hứng thú gì nữa rồi.




      Phong Hoa Tuyết Nguyệt – tên của bốn người này nàng từng nghe qua, Ly Mộng đại bộ đều phận thu vào những người có tố chất giống như bốn người này, Mạnh Phi Vũ thể nào biết công cụ kiếm tiền của mình được.




      Nhưng là, lúc này, Mạnh Phi Vũ nhìn nam nhân được đông đảo nữ nhân tiếc bỏ ra trăm vạn để giành giựt, lại có chút cảm giác nào.




      Mạnh Phi Vũ nhìn về phía Tử Uyên…




      Nàng tựa hồ thấy được Tử Uyên nhẫn kiên cường, tựa hồ thấy được đáy lòng bị thương…




      ra ngoài.” Mạnh Phi Vũ với Tử Uyên, Tử Uyên sửng sốt, thuận theo gật đầu, ra ngoài, đem gian ám muội để lại cho hai người.




      ra ngoài cửa , Tử Uyên đứng ở cạnh cửa, cũng xa.




      Phi Vũ chỉ là mời ra ngoài, có mời rời , cho nên, cũng chỉ là đứng ở nơi đó, lẳng lặng để lộ ra hơi thở đau thương …




      Mời rời , như vậy , Phi Vũ gặp mặt nam nhân kia làm cái gì đây?




      Ha ha, tự giễu cười cái ở trong lòng , như thế nào hỏi cái này dạng vấn đề ngốc ngếch này chứ, nam nữ, ở nơi như thế này, hơn nữa lại bảo ra ngoài, như vậy còn có thể làm cái gì đây? …




      “Phi Vũ… Phi Vũ… Ta khiến nàng phiền chán nhanh như vậy sao? Như vậy, nàng còn có thể muốn ta ? Tối nay, nàng dẫn ta tới nơi này, làm chuyện như vậy là vì sao? Là muốn khiến ta chủ động rời sao? Chẳng lẽ… Nàng muốn ta sao?” Tử Uyên ở ngoài cửa thào tự , suy đoán lung tung, càng nghĩ càng kinh khủng…

    2. thanh thanh

      thanh thanh Well-Known Member

      Bài viết:
      4,023
      Được thích:
      6,118
      Chương 30: Quán ăn đêm trò chơi cùng tình có liên quan

      Tiên sinh, có chuyện gì muốn cần ta hỗ trợ sao?” bồi bàn tới, hỏi Tử Uyên.




      Tử Uyên mặt chút thay đổi nhìn người kia liếc mắt, lắc đầu.




      Bồi bàn có chút cảm giác thú vị hướng .




      Chỉ chốc lát, lại tiểu thư tới nữa , hẳn là tới khách nhân nơi này .




      “Tiên sinh, ngài chiều nay cần người bồi sao?”Vừa , nữ nhân kia liền dán tại người Tử Uyên .




      Tử Uyên trợn mắt nhìn nữ nhân kia, bứt ra lui về phía sau, để nữ nhân nào ngoài Mạnh Phi Vũ đụng tới !




      “Tiên sinh, ngài đừng như vậy ma, ta…” Nữ nhân bám riết tha, lại muốn bắt đầu, mà lúc này cửa lại mở ra … Cách lúc Tử Uyên ra ước chừng qua khoảng 20 phút .




      Mạnh Phi Vũ từ bên trong ra, vừa lúc thấy được màn nữ nhân muốn ôm Tử Uyên , mà Tử Uyên bởi vì thấy Mạnh Phi Vũ, kinh ngạc có né tránh ma trảo của nữ nhân kia , nữ nhân kia rốt cục đem thân thể tựa vào cánh tay trái của Tử Uyên .




      “Các ngươi làm cái gì vậy!” Mạnh Phi Vũ lạnh lùng mở miệng, đứng phía sau là Phong vẻ mặt quái dị .




      “Ta có, là nàng bắt đầu, Phi Vũ, ta cái gì cũng có làm.” giống với hình tượng lãnh khốc vừa rồi , Tử Uyên vội vàng giải thích , muốn khiến cho Mạnh Phi Vũ hiểu lầm.




      Mạnh Phi Vũ nhíu mi, lạnh lùng nhìn nữ nhân kia.




      “Ngươi làm gì nam nhân của ta ?” Khẩu khí lạnh như băng khiến nữ nhân kia run lên.




      “Ha hả, ha hả, có gì, ta… Ta biết a, ta đây liền , đây.” Nữ nhân xong liền chạy trối chết, để lại ba người Tử Uyên bọn họ.




      “Ngươi có thể .” Mạnh Phi Vũ mở miệng lần nữa, Tử Uyên sửng sốt, có chút bị thương, nghĩ tới Mạnh Phi Vũ dĩ nhiên bảo mình




      xoay người nghĩ muốn rời khỏi… Mạnh Phi Vũ , nhất định nghe, cho dù là kêu chính mình tìm chết cũng có thể… Huống chi là rời … Rời … Cho dù là khiến vĩnh viễn rời cũng được… Chỉ là cước bộ rời cũng chính là cước bộ tìm cái chết…




      “Ta ngươi!” Mạnh Phi Vũ hướng lên phía trước bước, túm tay Tử Uyên, quay đầu hướng Phong phía sau .




      Phong sửng sốt, có chút xấu hổ cười cười, gật đầu rời .




      Mạnh Phi Vũ mang theo Tử Uyên lại vào phòng, đóng cửa lại.









      “Ta thích.” Mạnh Phi Vũ cùng Tử Uyên ngồi ở ghế sa lon, Mạnh Phi Vũ chăm chú nhìn Tử Uyên .




      Tử Uyên có chút , nàng thích cái gì?




      “Sau này, để cho người khác đụng tới !” Tựa hồ là ràng Tử Uyên nghi hoặc, Mạnh Phi Vũ cặn kẽ lần.




      Nghe xong Mạnh Phi Vũ lặp lại, Tử Uyên có chút bối rối, muốn để cho người khác đụng tới .




      “Phi Vũ, nàng giận sao? Ta sau này bao giờ vậy… nữa, ta nhất định cẩn thận, để bất luận kẻ nào đụng tới ta, nàng nên giận ta , được ?”




      có đối với hành vi của Mạnh Phi Vũ có nửa điểm chất vấn, có bởi vì vắng Mạnh Phi Vũ mà oán giận ghen ghét, Tử Uyên vội vàng giải thích , cam đoan … Ở trong lòng của , Mạnh Phi Vũ có nam nhân khác, chỉ có thể yên lặng đón nhận, sau đó lại yên lặng thương tâm, nhưng, chính mình lại chỉ có thể là thuộc về Mạnh Phi Vũ!




      Mạnh Phi Vũ, là tất cả của .




      Mạnh Phi Vũ nhìn vẻ lo lắng của Tử Uyên , từ ghế sa lon đứng lên, tới trước người Tử Uyên , ôm cổ Tử Uyên rồi ngồi người của .




      cho ta biết, suy nghĩ cái gì, lúc ta để ra ngoài.” Mạnh Phi Vũ thấp giọng hỏi , khẩu khí mất chút ít vẻ lạnh như băng.




      “… Phi Vũ, bất kể nàng làm cái gì, ta cũng ngăn cản, ta cũng tận lực cho chính mình trở thành gánh nặng của nàng, trở thành phiền toái của nàng, cho nên, Phi Vũ, nàng có thể nên vứt bỏ ta sao? Chẳng sợ nàng có nam nhân khác, nàng thích người khác, nhưng là thỉnh cho ta cơ hội, để ta ở bên cạnh nàng, ta có thể làm rất nhiều chuyện.”




      quan tâm ta ở cùng nam nhân khác?”




      “… rất đau! Nhưng là ta nghĩ ta có thể đón nhận, ta nàng, mà nàng là tất cả của ta , chỉ cần là nàng nguyện ý, ta cũng có thể đón nhận… Phi Vũ, cho nên, đừng đuổi ta , được ?” Tử Uyên ôm lấy lưng Phi Vũ , đầu để lên vai Phi Vũ …




      “Ta cần .” Mạnh Phi Vũ vuốt ve tóc Tử Uyên .




      Kỳ , sớm biết là đáp án như vậy , phải sao?




      Lúc nàng gặp Tử Uyên , kỳ , cũng bắt đầu tin tưởng lựa chọn của Tử Uyên .




      Có lẽ hoàn toàn là tình , nhưng là hai người có thể chung chỗ, cái cần chỉ có là nhau, cũng cần thấu hiểu và ngầm hiểu lẫn nhau… Đối với Mạnh Phi Vũ , nàng mực đều tin tưởng lựa chọn của mình là đúng, phải nam nhân ngang ngược, hơn nữa, nam nhân có công việc, có quyền thế , Mạnh Phi Vũ đều quan tâm, nàng thích cái loại cảm giác tranh luận khi hai người chuyện, nam nhân có thể thuận theo mình, làm nàng cảm giác được còn có cảm giác an toàn…




      Bò cạp kiêu ngạo, nam nhân cần chính là được nhận thức, khẳng định, mà phải muốn cùng nàng so đo ai mạnh ai yếu, ai đúng ai sai , nam nhân như vậy phối với nữ nhân nhu nhược là tốt rồi, phối đến người kiêu ngạo như bò cạp cũng chỉ thể bị đá thôi.




      Tử Uyên nghe Mạnh Phi Vũ , càng ôm Mạnh Phi Vũ chặt hơn nữa.




      cần là tốt rồi, nàng làm cái gì, cũng quản, chỉ cần nên đuổi




      Mạnh Phi Vũ tùy ý để cho Tử Uyên ôm như vậy , nàng cảm giác được, mình tựa hồ ở từ từ hòa tan…









      lúc lâu




      “Chúng ta có làm cái gì.” Mạnh Phi Vũ mở miệng câu như vậy .




      “…” Tử Uyên có chút hiểu.




      “Chúng ta trở về thôi.” có lặp lại hoặc là giải thích cái gì, Mạnh Phi Vũ đứng dậy chuẩn bị rời .




      Ý vừa rồi của nàng , nàng cùng Phong có làm cái gì, chỉ là ngồi lẳng lặng tại phòng ghế sa lon như vậy , vốn Phong là muốn, bất quá bị ánh mắt lạnh lùng của Mạnh Phi Vũ liền đông cứng nơi đó…




      Cho nên, lúc ra ngoài , sắc mặt Phong mới quái dị như vậy …









      Mạnh Phi Vũ mang theo Tử Uyên ra Ly Mộng, sau đó hướng về “Âu Á khách sạn” mà , nàng tra được, mục tiêu chiều nay của nàng là ở đây, mà lúc này, người kia cũng nên ra ngoài rồi .





    3. thanh thanh

      thanh thanh Well-Known Member

      Bài viết:
      4,023
      Được thích:
      6,118
      Chương 31: Ám sát và dục vọng ôn nhu



      Đối diên khách sạn Âu Á, chiếc xe thể thao màu bạc đỗ tại đó.


      Mạnh Phi Vũ ngồi ở trong xe, theo vị trí này nhìn ra, vừa vặn có thể nhìn thấy cửa lớn của khách sạn Âu Á.


      “Tử Uyên, từng giết người chưa?” Khẩu khí của Mạnh Phi Vũ giống như là hỏi ngươi ta ăn cơm xong chưa……


      “Chưa từng” Tử Uyên nhíu mày, biết Mạnh Phi Vũ vì sao hỏi cái dạng câu hỏi này.


      “Ta dạy cho .” Mạnh Phi Vũ lạnh lùng ra những lời này sau đó liền mở cửa xuống xe, Tử Uyên sửng sốt nhưng cũng xuống xe theo.


      Cái gì gọi là dạy giết người đây?


      ……


      Trong góc .


      Mạnh Phi Vũ ở phía trước, Tử Uyên ở phía sau Mạnh Phi Vũ, tay phải Mạnh Phi Vũ nắm chặt tay phải Tử Uyên, tay trái nắm súng, đồng thời cũng cầm tay trái Tử Uyên.


      tư thế cầm súng , hai người thu mình, Mạnh Phi Vũ ở trong lòng Tử Uyên, tay Mạnh Phi Vũ lạnh như băng bao lấy tay Tử Uyên ấm áp….. Đích nhắm ngay vào đám người ra.


      “Đây là súng , tương đương với ám khí, có thể giết người.”


      Mạnh Phi Vũ xong liền kéo cánh tay Tử Uyên, bắt đầu nhắm……


      Bởi vì có ống giảm thanh, súng cũng có phát ra nhiều thanh , nhưng là lực phản lại lại làm chấn động cả người dùng.


      Mạnh Phi Vũ buông tay, trở về trong xe, người kia hẳn phải chết thể nghi ngờ, nàng cũng cần lãng phí thời gian nhìn.


      Mà Tử Uyên nhìn về phía phương hướng ngắm kia, nơi đó có người bị đánh trúng liền ngã xuống, sau đó tay chân luống cuống giãy dụa như muốn người khác giúp cái gì đó, nhưng là cuối cùng hai tay người kia run rẩy rồi hạ xuống động đậy nữa……


      ra, đây chính là dạy giết người……


      Tử Uyên dời tầm mắt, xoay người, trở về trong xe.


      Xe thể thao màu bạc đẹp tuyệt trần lướt ……


      ……


      Hai người về nhà là sau nửa đêm, dọc theo đường , hai người đều chuyện.


      Về nhà, Tử Uyên vì Mạnh Phi Vũ chuẩn bị tốt nước tắm, chuẩn bị tốt quần áo tắm rửa, sau đó tới trước mặt Mạnh Phi Vũ.


      “Phi Vũ, nước chuẩn bị xong, nàng tắm rửa .”


      “……” Mạnh Phi Vũ liếc mắt nhìn Tử Uyên cái, lôi kéo Tử Uyên vào phòng tắm.


      ……


      Phòng tắm rất lớn, màu tím của những bức tường bao bọc gian, phía dưới là nơi rửa mặt hàng ngày, lên hai cái bậc thang là cái bể hình tròn…… Cũng đủ chứa được hai người……


      Mạnh Phi Vũ tay kéo cổ Tử Uyên xuống, hôn lên môi Tử Uyên…… Tay kia người Tử Uyên sờ loạn, lát sau , quần áo chướng mắt kia rơi xuống, sau đó là quần áo của nàng……


      Hai người hoàn toàn trần trụi, nụ hôn nóng rát cũng chấm dứt.


      Tiếng thở dốc càng ngày càng đậm……


      “Ôm ta, chúng ta cùng nhau tắm.” Mang theo tính cách mị hoặc, hề giống hơi thở lạnh như băng, Mạnh Phi Vũ lấy vẻ lạnh như băng ở bên ngoài che giấu lửa nhiệt tình ở bên trong lại bạo phát.


      Tử Uyên hữu lực ôm lấy Mạnh Phi Vũ, hướng bể đến.


      ……


      Hai người thân thể đều hòa vào trong nước, Mạnh Phi Vũ ôm thân thể Tử Uyên, cảm thụ Tử Uyên vuốt ve……


      Tay Tử Uyên ở thân thể Mạnh Phi Vũ di chuyển, bộ vị mẫn cảm của hai người cảm thụ được dụ hoặc của đối phương. (S:-* phụt máu* )


      Mạnh Phi Vũ quay đầu hôn lên môi Tử Uyên, chậm rãi cuốn lấy thân thể , ngồi lên thân thể Tử Uyên, còn Tử Uyên là bán dựa ngồi ở bên cạnh bể, nơi riêng tư của hai người chặt chẽ dán vào nhau, ở trong nước đều có cảm giác giống nhau…..


      Mạnh Phi Vũ dần dần cảm giác được Tử Uyên cứng lên…. Cảm thấy càng ngày càng nóng……


      Mạnh Phi Vũ sửa ngồi thành quỳ, tay cầm phân thân của Tử Uyên chậm rãi đưa vào trong thân thể của chính mình……


      ……


      lần tắm ,mất hơn hai giờ……


      Cuối cùng, lúc Tử Uyên ôm Mạnh Phi Vũ lên giường, bầu trời có dấu vết của hừng đông……


      Ôm nhau mà ngủ triền miên.


      ……


      Tháng 5 ngày 3, là ngày giả kỳ. ( S: Ngày gì nhỉ ta quên mất rồi =+= hình như là ngày họp mặt của hội bạn của Vũ đấy)


      Nhưng mà, hai người đều có ý nghĩ muốn ra ngoài, bởi vì bọn họ vẫn ngủ thẳng đến giữa trưa mới tỉnh lại.


      Tử Uyên tỉnh trước, hề động, vẫn còn cảm thụ cảm giác ôm nhau với Mạnh Phi Vũ.


      Từ khi cùng Mạnh Phi Vũ ở chung tới nay, đều tỉnh dậy rất sớm, sau đó nằm như vậy lẳng lặng cảm thụ cảm giác khó hiểu làm cho động tâm khi ôm nàng…..


      Mỗi lần, đều cảm giác thực hạnh phúc, thực hạnh phúc, đều cho chính mình, vô luận như thế nào, đều phải bắt lấy hạnh phúc như vậy…… muốn gắt gao ôm trụ hạnh phúc như vậy cho đến khi mình chết ……


      Có thể cùng Mạnh Phi Vũ gần nhau cả đời, là nguyện vọng duy nhất của đời ……


      Nghĩ nghĩ, lại trôi qua đoạn thời gian, Tử Uyên nhàng rời giường, tuy rằng biết chính mình mỗi lần đứng lên, Phi Vũ đứng lên, nhưng vẫn là tận lực làm cho chính mình nhàng, ảnh hưởng đến giấc ngủ của Mạnh Phi Vũ .


      Sau khi Tử Uyên xuống giường, đầu tiên là rửa mặt, sau đó vì Mạnh Phi Vũ chuẩn bị nước tắm, mỗi lần làm việc này đều lo lắng đến thời gian rời giường của Mạnh Phi Vũ, làm cho nước đạt độ ấm thích hợp, sau đó là kem đánh răng, khăn mặt……


      ra phòng tắm, Tử Uyên đến phòng bếp, bắt đầu nấu cơm……


      ……


      Mạnh Phi Vũ mở to mắt…… Làm sát thủ, nàng có trực giác rất nhạy bén, cho nên, mỗi lần bị Tử Uyên nhìn chăm chú như vậy, Mạnh Phi Vũ đều biết đến……


      Mà mỗi lần sau đó, tâm tình Mạnh Phi Vũ cũng là sung sướng.


      Đứng dậy, tùy ý phủ thêm áo ngủ, vào phòng tắm……


      Tử Uyên vì nàng làm tốt hết thảy, mà nàng chỉ cần hưởng thụ hết thảy là tốt rồi……


      ……

    4. thanh thanh

      thanh thanh Well-Known Member

      Bài viết:
      4,023
      Được thích:
      6,118
      Chương 32: Trường học gặp nhau



      “Chúng ta ra ngoài.” Sau khi dùng “bữa trưa sớm”, Mạnh Phi Vũ thản nhiên , là đề nghị, cũng là quyết định.




      “Ta thay quần áo.” Tử Uyên thực tự nhiên đứng dậy thay quần áo.




      Mà phía sau, Mạnh Phi Vũ gọi cuộc điện thoại, mười chữ “Ta là Mạnh Phi Vũ, chuẩn bị chiếc xe”.




      lâu sau, hai người liền ra ngoài.




      ……




      Mạnh Phi Vũ lái xe đến Độc thân công hạ câu lạc bộ, nơi đó sớm có người chờ ở ngoài cửa.




      “Mạnh tiểu thư, ngài muốn xe, ngài xem xe này vừa lòng ngài chưa?” nữ nhân tha thiết hỏi.




      “Được rồi, ngươi đem nó chạy đến khoảng phía sau .” Mạnh Phi Vũ gật gật đầu, lại phân phó câu, lái xe mất




      ……




      Phía sau Độc thân công hạ câu lạc bộ có khoảng rất lớn, hơn nữa ở bên phải còn có rất nhiều đạo cụ học lái xe, Mạnh Phi Vũ mang tài nguyên tới nơi này chính là muốn cho Tử Uyên học lái xe.




      Mạnh Phi Vũ phải thầy dạy tốt, nhưng là Tử Uyên tuyệt đối là học trò tốt, qua buổi chiều, chỉ với vài câu ít chữ của Mạnh Phi Vũ, Tử Uyên thế nhưng đạt được kỳ tích , mà kỹ năng lái xe của Tử Uyên cũng tính là đơn giản.




      Tuy rằng, ngẫu nhiên còn có chút quen, nhưng là Tử Uyên có thể tự mình lái xe ra, nào là khởi động xe, bẻ lái, chuyển xe, đạp phanh…… Tử Uyên đều có thể thao tác được.




      Trong lúc đó, khi Mạnh Phi Vũ nhìn thấy Tử Uyên có thể lái xe được, lại gọi cuộc điện thoại.




      “Ta là Mạnh Phi Vũ.” Câu này dường như là câu cửa miệng khi gọi điện của Mạnh Phi Vũ.




      “Tiểu thư, chào ngài, ngài có cái gì phân phó.” Nhận điện thoại là giọng nam rất cung kính.




      “Hộ chiếu, tư liệu buổi tối, ta truyền cho ngươi.”




      “Dạ được, ta an bài tốt.”




      “Được rồi.” Cúp điện thoại.




      thôi.” Mạnh Phi Vũ nhìn thời gian, gần hết buổi chiều, cần phải .




      “Được.”




      ……




      Sau đó, Mạnh Phi Vũ lại lái xe tới nhà sách, mua quy tắc giao thông cơ bản đưa cho Tử Uyên.




      ……




      Cứ như vậy, ba ngày nghỉ chấm dứt, Mạnh Phi Vũ quay về làm việc, mà Tử Uyên lại về trường học.




      ……




      Tử Uyên ở trong trường học vẫn là độc lập độc hành, dù là ăn cơm hay là học, đều ít cùng người khác cùng chỗ, cũng cùng người khác chuyện, thế nhưng, chuyện với người khác, có nghĩa là người khác tìm chuyện.




      Tan học giữa trưa là lúc chuẩn bị ăn cơm.




      “Bạn học Tử Uyên, chúng ta học cùng nhau hơn nửa tháng, thế nhưng câu đều với ta, chẳng lẽ là chán ghét ta sao?” Nữ sinh kia có khuôn mặt rất được, đứng ở trước mặt Tử Uyên yếu ớt với Tử Uyên.




      Tử Uyên nhìn thoáng qua nữ sinh này, sau đó di chuyển thân người qua.




      “Này, như thế nào có thể như vậy a, nữ sinh chủ động chuyện với , cũng để ý tới ta, nương ta trông cũng rất được mà.” Nữ sinh phục đuổi theo, xong lại kéo cánh tay Tử Uyên.




      Lần này Tử Uyên lắc mình cái liền né tránh, lạnh lùng nhìn tay của nữ sinh để ở chỗ nào, rốt cục mở miệng chuyện.




      nên động vào ta.” Lạnh lùng, lãnh khốc, thế nhưng làm cho người ta cảm giác được hơi thở của Mạnh Phi Vũ, xem ra là gần chu giả xích gần mặc giả hắc ( gần mực đen gần đèn sáng) , ở cùng Mạnh Phi Vũ thời gian quá dài, nên cũng phát triển theo hướng giống Mạnh Phi Vũ rồi.




      !” Nữ sinh tức giận chỉ vào Tử Uyên, biết cái gì cho phải.




      “Là ?” Phía sau, thanh có chút kinh ngạc nhưng vẫn làm cho người ta cảm thấy thanh nhã ở phía sau Tử Uyên vang lên.




      Tử Uyên quay đầu, nhìn về phía người tới…… Là ! Nam nhân hôm đó.


      nghĩ tới lại gặp ngươi ở chỗ này, ngươi còn nhớ ta ? Chúng ta ngày đó ở cửa nhà ăn gặp nhau, ta là Đông Phương Dật Văn.” Nếu là bình thường, Đông Phương Dật Văn tuyệt đối nhiệt tình như vậy, thế nhưng, gặp nam nhân ở cùng chỗ với nàng hôm đó, khiến còn có chút kích động.




      Tuy rằng biết bọn họ là quan hệ gì, nhưng là nghĩ nam nhân này hẳn là người thân thiết với nàng……




      Sau hôm đó, có điều tra về người này có quan hệ thế nào với Mạnh Phi Vũ, nhưng là vô luận điều tra như thế nào, tìm khắp nơi cũng thấy gì có liên quan, giống như là bị người khác phong tỏa thông tin, làm cho rất là buồn bực, cũng làm cho rầu rĩ vui.




      “Xin chào.” Tử Uyên khốc khốc hai chữ, muốn rời , thích nam nhân này, bởi vì tại đây thấy được trong mắt nam nhân này có ánh mắt ái mộ của đối với Mạnh Phi Vũ, kia làm cho cảm giác thập phần thoải mái.




      “Xin đợi chút, ta là khách của giáo sư Lý học viện này, có thể hỏi là ai được ? Ít nhất cũng cho ta biết cái tên chứ.” Đông Phương Dật Văn có chút bất đắc dĩ, phải loại người dai dẳng, ngược lại rất tiêu sái, có được buông tay là danh ngôn của , nhưng là, từ sau khi đụng phải nữ nhân kia, cũng ngờ chính mình có thể hạ thấp bản thân tới như thế……




      Tử Uyên nghe thấy vậy liền nhíu mày……




      “Ngươi muốn biết chuyện của Phi Vũ phải ?” hề loanh quanh vòng vo vấn đề, Tử Uyên trực tiếp hỏi, vốn là người thông minh, ý muốn của Đông Phương Dật Văn cũng phải là ràng.




      “Ách…… Có thể hỏi chút, cùng nàng là quan hệ gì ?” Quan hệ của bọn họ tựa hồ thực đồng nhất …… Đông Phương Dật Văn cũng phải quan sát qua sắc mặt hai người họ.




      “Ta rất nàng, còn về quan hệ của chúng ta ta thể , ngươi nếu hỏi về chuyện của nàng, cho phép của nàng, ta cũng .” Tử Uyên sở dĩ làm như vậy, phải bởi vì chính mình thích, mà là bởi vì tôn trọng Mạnh Phi Vũ, quan hệ của bọn họ cùng với chuyện của Mạnh Phi Vũ, đáp ứng của Mạnh Phi Vũ, tùy ý .




      Đông Phương Dật Văn có chút xấu hổ, ngờ Tử Uyên lại là người thẳng thắn như thế, thế nhưng, cũng gặp qua sóng gió, những việc như thế này đều có phương pháp ứng phó.




      “Tuy rằng ta rất để ý quan hệ của các ngươi là gì, nhưng là chỉ cần các ngươi chưa kết hôn, ta chính là còn có cơ hội, theo như lời , ta là rất thích nàng, hơn nữa, ta cũng bỏ cuộc đâu.” Thanh tao nhã, khí chất thành thục ổn trọng, Đông Phương Dật Văn biểu rất phong độ.




      “…… Tối hôm nay, khi ta tan học, nàng ở cửa đón ta.” sâu liếc mắt nhìn Đông Phương Dật Văn cái, Tử Uyên thản nhiên , sau đó xoay người rời .


      Tử Uyên ở trong mắt Đông Phương Dật Văn thấy được chân thành, Tử Uyên cũng biết nam nhân đứng trước mặt mình có bao nhiêu vĩ đại, có thể trở thành khách của giáo sư Lý là minh chứng tốt nhất, cho nên, Tử Uyên cũng biết, nam nhân này mang đến nhiều uy hiếp ình!




      Nhưng là, trong suy nghĩ của Tử Uyên, Mạnh Phi Vũ thủy chung cũng phải người của , đấy là còn chưa , Mạnh Phi Vũ cũng có lấy , cho dù cưới, cũng có quyền ngăn cản Mạnh Phi Vũ có nam nhân khác, tuy rằng, cũng biết quan niệm đại bất đồng, nhưng là nhận thức của Tử Uyên thủy chung bao giờ thay đổi.




      Cho nên, chỉ cần là Mạnh Phi Vũ vứt bỏ , như vậy,nếu Mạnh Phi Vũ có nhiều nam nhân, đều mỉm cười chấp nhận…… trong thế giới của , chỉ cần có Mạnh Phi Vũ cũng đủ rồi, mà trong thế giới của Mạnh Phi Vũ, chỉ cần có thể để lại cho góc , như vậy, cũng còn mong ước nào hơn……

    5. thanh thanh

      thanh thanh Well-Known Member

      Bài viết:
      4,023
      Được thích:
      6,118
      Chương 33: Ngây ngốc Tử Uyên



      Buổi chiều khi tan học, Tử Uyên ra từ cổng trường như mọi khi, liền thấy xe Mạnh Phi Vũ đậu phía đối diện, bên cạnh xe nàng còn có chiếc màu đen mang dòng SL722, tuy rằng phải loại mới nhất, nhưng là số lượng phát hành toàn cầu rất ít, được rất nhiều người thích, nghe tại thị trường là hơn năm trăm ngàn, từng được phong mĩ danh là “Vương tử xe đua”……




      Tử Uyên qua, Mạnh Phi Vũ cũng từ xe ra ngoài.




      “Cho .” Mạnh Phi Vũ xong liền đưa qua chiếc chìa khóa và tờ giấy .




      Tử Uyên tiếp nhận, hỏi là cái gì, nhìn thoáng qua liền thấy mấy chữ: “Bằng lái xe”.




      “Xe đó cho , lái về nhà .” Mạnh Phi Vũ chỉ vào chiếc xe thể thao có giá trị hơn ngàn vạn tệ.




      Tử Uyên nhìn về phía chiếc xe thể thao kia mà có chút kinh ngạc, phải bởi vì giá cả của nó, mà là bởi vì hành động của nàng. vừa mới học lái xe nàng cho xe, đúng là khó tin, nhưng mà, chính cũng rất tự tin vào bản than a.




      “Được.” – Mỉm cười, Tử Uyên thêm câu khách khí nào nữa, hướng về xe thể thao đến, ở khoảnh khắc mở cửa xe, rất nhiều người đều phát ra thanh hâm mộ cùng sợ hãi , xe kia thế giới chỉ có khoảng 500 chiếc, có tiền cũng chắc là có thể mua được a, có người thậm chí tìm hai năm cũng có tìm được nơi bán.




      Tử Uyên lên xe, thiết kế bên trong làm cho rất thích, mà ngay tại lúc vừa muốn khởi động xa, nhìn qua kính xe liền trông thấy có người ngăn cản trước xe của Mạnh Phi Vũ, là khách của giáo sư mà hôm nay gặp, Đông Phương Dật Văn.




      Tử Uyên nhìn nhìn, Mạnh Phi Vũ mở cửa xe bước xuống.




      Hơi hơi nở nụ cười, đạp mạnh chân ga, xe Tử Uyên nhanh chóng phi như bay ra ngoài…… còn phải chạy nhanh để về làm cơm chiều…… Cho dù, có lẽ người kia trở về…… (S: aaaaaa :-( sau lại dễ thương thế lày :-( )




      ……




      Mạnh Phi Vũ vừa muốn lái xe liền nhìn thấy có người đếnchặn xe, ra lại là vị bác sĩ ngày ấy. Chau mày, Mạnh Phi Vũ mở cửa xe, bước xuống.




      “Mạnh tiểu thư em khỏe chứ.” Là thanh nhã nhặn có lễ của Đông Phương Dật Văn, cuối cùng cũng gặp được nàng.




      Kỳ , ở trước lúc tan học, chờ ở trong này, nhưng là thấy rất nhiều xe, vẫn có nhìn thấy nàng, cho nên đành phải đợi cho đến lúc nàng vừa bước xuống xe.




      Mạnh Phi Vũ gì, chính là nhìn xe Tử Uyên phóng nhanh ra ngoài, hơn nữa lúc khởi động còn có chút lung túng, dọa mọi người nhảy dựng.




      Thế nhưng, Mạnh Phi Vũ cũng phải thực lo lắng, xe của Tử Uyên là do mình đưa, mà đồ đệ này rốt cuộc có trình độ gì, nàng cũng hiểu biết, Tử Uyên là đệ tử thông minh nhất mình từng gặp, còn những người thông minh khác, chính là các bạn tốt của nàng a, bọn các nàng đều là thiên tài mà.




      Nhìn xe Tử Uyên biến mất ở trong tầm mắt, Mạnh Phi Vũ chuyển mắt qua hướng Đông Phương Dật Văn, trong ánh mắt biểu lộ thản nhiên.




      “Có việc gì?”




      “…… Mạnh tiểu thư, tuy rằng thực mạo muội, thế nhưng ta muốn mời em cùng ăn bữa tối, biết em ……”




      có thời gian.” đợi Đông Phương Dật Văn xong, Mạnh Phi Vũ liền lạnh lùng cự tuyệt.




      Bữa tối? Thức ăn bên ngoài làm sao sánh được với tay nghề của Tử Uyên, căn bản chính là rác mà thôi, nàng cần phải làm tổn thương vị giác chính mình a, hơn nữa, nàng sở dĩ vội vã muốn Tử Uyên học lái xe như vậy, cũng là muốn cơm trưa về sau có thể cho về nhà làm…… nhiều ngày rồi nàng cũng ăn cơm trưa a…… Bởi vì rất khó ăn.




      “Vậy biết em khi nào có thời gian? Em nhất định cho tôi cơ hội được ? Tôi là thực thích em, tôi hy vọng em có thể cho chúng ta cơ hội tìm hiểu lẫn nhau.” Lời của Đông Phương Dật Văn càng ngày càng trắng trợn, còn cách nào nữa, đụng phải con người lạnh như băng như Mạnh Phi Vũ vậy, nếu lại năng uyển chuyển, chắc chắn chưa kịp hết bị đông chết.




      Ánh mắt Mạnh Phi Vũ quái dị nhìn Đông Phương Dật Văn.




      Lấy thang điểm của Mạnh Phi Vũ mà tính, Đông Phương Dật Văn có thể đạt tới 90 điểm, mà tiêu chuẩn này của nàng tuyệt đối là rất cao a, nhưng là, tại nàng có tâm tình đong đếm, vô luận là tâm lý hay là thân thể, tồn tại của Tử Uyên đều thỏa mãn nhu cầu của nàng.




      Cho nên, chỉ có thể Đông Phương Dật Văn xuất đúng lúc, nếu là trước đây, Mạnh Phi Vũ có lẽ đáp ứng lời mời như vậy của ……




      Mang theo điểm tiếc hận, Mạnh Phi Vũ lắc lắc đầu, có để ý biểu tình cứng ngắc của Đông Phương Dật Văn, lên thẳng xe, lạnh lùng thẳng……




      biết Tử Uyên làm món gì cho bữa tối đây?…… (S: :)) Ôi tội kia, đơ như con lươn rồi :))




      Mà Đông Phương Dật Văn bị bỏ lại tại chỗ có chút giống như là con gà trống thất bại, chịu đả kích nha. Từ đến lớn, đây lần đầu tiên bị người ta thèm để ý như vậy, vô luận như thế nào đều là tiêu điểm, là chưa bao giờ thảm hại như vậy…… làm thế nào mới có thể theo đuổi được nữ nhân lạnh như băng này đây?




      Đông Phương Dật Văn nhìn theo bóng chiếc xe bạc, tự nhủ……


      ……




      Tử Uyên làm tốt bữa tối, ngồi an vị ở tại ghế nhìn bàn đầy đồ ăn mà ngẩn người……




      có thèm ăn, miếng cũng muốn ăn, hơn nữa, nhìn về phía chỗ bát đũa kia, nhưng chỗ ngồi lại trống, vẻ mặt Tử Uyên liền tràn ngập vẻ đơn……




      Thời gian trôi qua từng giây từng giây…… Tuy rằng cũng chưa lâu, nhưng là Tử Uyên lại cảm giác như là thế kỷ vậy…… phải đợi nàng, chỉ là nghĩ tới khi nào là có thể đem bàn đồ ăn này quăng ……




      Bên cạnh nàng, chỉ cần nàng vui vẻ, chỉ cần nàng vứt bỏ …… Như vậy, vô luận nàng làm cái gì, đều là nguyện ý nhận.




      ……




      Lại qua 10 phút, Mạnh Phi Vũ mình đợi nàng 3 phút, 3 phút qua , mình có thể thu thập cái bàn…… sư là chờ thời gian, phải người……




      Mà ngay tại phía sau, thanh mở cửa vang lên……




      Tử Uyên đứng dậy, qua, trong mắt lên kinh hỉ, giúp Mạnh Phi Vũ chuẩn bị cởi giày, thuận tay cầm lấy áo da của nàng……




      đường về gặp người, nên trễ.” câu vô cùng đơn giản, đối với Mạnh Phi Vũ mà dễ, mà đối với Tử Uyên, lại làm cho có chút cảm động.

    6. ^^! Nếu bạn không gửi link bài viết trên Facebook được, hãy sử dụng link trong khung này để chia sẻ bài viết :