1. QUY ĐỊNH BOX TRUYỆN SƯU TẦM :

    Đặt Title theo mẫu [Tên truyện] [dấu cách] - [dấu cách] [Tác giả] [Số chương]
    ----•Nội dung cần:
    - Hình minh họa (bìa truyện, hình ảnh,etc,...)
    - Nguồn
    - Tác giả
    - Tên editor +beta
    - Thể loại
    - Số chương
    Đặc biệt chọn canh giữa cho đoạn giới thiệu
    ---- Quy định :
    1. Chỉ đăng những truyện đã có ebook và đã được public trên các trang web khác
    2 . Chỉ nên post truyện đã hoàn đã có eBook.
    3. Trình bày topic truyện khoa học, bôi đen số chương để dễ nhìn
    4 . Cần có trách nhiệm post đến hết truyện. Nếu không thể tiếp tục post liên hệ Ad và Mod

Băng nữ sủng phu - Mị Dạ Thủy Thảo ( 58c )

Thảo luận trong 'Hiện Đại'

  • ^^! Nếu bạn không gửi link bài viết trên Facebook được, hãy sử dụng link trong khung này để chia sẻ bài viết :
    1. thanh thanh

      thanh thanh Well-Known Member

      Bài viết:
      4,023
      Được thích:
      6,118
      Chương 39: Tin tức làm cho người ta kinh ngạc



      Bình thản cùng kích tình là có thể cùng nhau dung nhập vào cuộc sống.


      Cuộc sống của Mạnh Phi Vũ cùng Tử Uyên chính là như vậy, hai người cùng chỗ thường rất ít, nhưng là, hai người lại đồng thời tản ra kích tình giống nhau, khí thương càng ngày càng quay xung quanh hai người, thế nhưng, có thể là ông trời còn cảm thấy hai người bọn họ ngẫu nhiên kích tình còn chưa đủ kích thích, cho nên, lại cho bọn họ kinh hỉ lớn hơn nữa.


      Vào ngày, giữa tháng sáu, Mạnh Phi Vũ cùng Tử Uyên ở cùng chỗ vào ngày thứ hai……


      Sáng sớm, Tử Uyên cảm giác được trận khó chịu, biết vì sao, nhiều ngày đến đều có cảm giác như vậy, hơn nữa còn giống như càng ngày càng nghiêm trọng.


      Tử Uyên là người luyện võ, đối thân thể của chính mình luôn luôn đều thực hiểu biết, từ đến lớn, bởi vì luyện võ nên rất ít khi bị bệnh, biết lần này là làm sao vậy, nhưng mà, muốn mang phiền toái cho Mạnh Phí Vũ, cho nên, ra.


      Nhưng là liên tục mấy ngày đầu, người thông minh như Mạnh Phi Vũ lại làm sao có thể phát ra.


      “Làm sao vậy?” Vào ngày, ở Tử Uyên lần thứ năm sáng sớm tỏ thái độ khó chịu, Mạnh Phi Vũ rốt cục lạnh lùng , hơn nữa là dị thường lãnh, nàng có chút tức giận!


      Nàng là thích phiền toái, nhưng là nàng cũng cho rằng người hay bị bệnh là phiền toái a, nhưng là, Tử Uyên ngu ngốc thế nhưng vẫn , xem ra, nàng hẳn là nên từ từ dạy dỗ , cái gì là nên , cái gì là nên .


      “Ta có việc gì, ta làm điểm tâm, nàng tắm rửa trước .” Tử Uyên cười có chút miễn cưỡng, nhưng là vẫn là hết sức làm cho chính mình cười tự nhiên chút, hy vọng để Mạnh Phi Vũ phát .


      “…… Lại đây.” Nhìn Tử Uyên, Mạnh Phi Vũ lạnh lùng .


      Tử Uyên bị ngữ khí lạnh như băng của Mạnh Phi Vũ làm cho hoảng sợ, thế này mới cảm giác được Mạnh Phi Vũ thay đổi, nàng tựa hồ tức giận…… Sao lại như vậy? Là phát bị bệnh sao?


      Tử Uyên vừa nghĩ vừa nghe lời hướng Mạnh Phi Vũ rồi qua.


      Mạnh Phi Vũ nhìn chằm chằm Tử Uyên lúc, sau đó lại dùng tay sờ đầu Tử Uyên…… tựa hồ có vấn đề gì , bộ dạng cũng giống như là bị bệnh, như vậy, là làm sao vậy?


      Mạnh Phi Vũ mặt chút thay đổi suy đoán vấn đề của Tử Uyên


      “Phi Vũ……” Tử Uyên mang theo ít đắn đo.


      Mạnh Phi Vũ nhìn về phía , bởi vì biết thân thể rốt cuộc có cái vấn đề gì, cho nên, mặt hơi hơi nhăn, điều này làm cho Tử Uyên nghĩ là Mạnh Phi Vũ là giận .


      “Phi Vũ, ta phải cố ý bị bệnh, ta cũng biết là mình bị làm sao, nhưng mà, có vấn đề gì, có cái gì phiền toái, nàng cần tức giận được ?” Thanh Tử Uyên có chút kinh hoảng cùng ủy khuất, phải cố ý làm cho chính mình bị bệnh, mặt khác cái này tựa hồ cũng phải bị bệnh!


      Nghĩ đến đây, Tử Uyên đột nhiên nghĩ tới ý nghĩ đáng sợ, kinh ngốc nhìn Mạnh Phi Vũ!


      “Làm sao vậy?” Nhìn đến sắc mặt chưa từng có của Tử Uyên, Mạnh Phi Vũ mặt nhăn càng nhiều hơn chút, Tử Uyên đây là làm sao vậy?


      “Phi…… Phi Vũ, nếu, ta là nếu, nếu chúng ta có con nàng nghĩ sao?” Tử Uyên thực gian nan mới đem câu hỏi này xong, có chút sợ hãi lại có chút chờ mong nhìn Mạnh Phi Vũ.


      Mà Mạnh Phi Vũ lại bị vấn đề này này của hỏi có chút phản ứng kịp, bọn họ vừa mới nãy phải đến bệnh của sao, như thế nào tại liền nhắc tới vấn đề có con.


      “Ta tạm thời muốn có con.” Mạnh Phi Vũ cau mày .


      Nàng tuy rằng 29 tuổi, vừa vặn là thời kỳ sinh con đẻ cái, nhưng là nàng cũng có tính muốn đứa con, nàng nghĩ rằng vài năm nữa có mới tốt , cho nên, nàng vẫn thường xuyên dùng thuốc tránh thai.


      …… muốn!” Tử Uyên nghe xong đáp án của Mạnh Phi Vũ, mặt nháy mắt liền biến trắng bệch, cả đầu đều là thanh lạnh như bang và hai chữ MUỐN của Mạnh Phi Vũ……


      Nàng muốn, nàng muốn có, kia nên làm cái gì bây giờ? Tay nhàng đặt ở dưới bụng của .


      Có lẽ, ở trong này, muốn có sinh mệnh bé lớn dần…… (S: ôi mẹ ơi hahahah :))) lâu edit cảnh này nên ta có hơi sốc chút :))


      Tuy rằng đây chỉ là phán đoán của , nhưng là xem vấn đề, phải lựa chọn đối mặt.


      phải người của thế giới này, thân thể khác biệt so với người của thế giới này, nhất là, nam nhân nơi này thể mang thai, mà lại có thể!


      Ở chỗ của , việc mang thai sinh con đều là nam nhân làm, nam nhân cũng cần làm chuyện gì, chỉ cần cùng nữ nhân sinh hoạt vợ chồng còn có khả năng mang thai, nhưng là, cho phép của thê chủ, nam tử cũng là thể mang thai, cho nên, bọn họ sau khi trải qua chuyện phòng the uống chén thuốc tránh thai, chính là, ở nơi này, lại xem điều đó….


      Như vậy, phản ứng dị thường của tại rất có khả năng là mang thai…… Mà Phi Vũ lại nàng nghĩ muốn đứa …… muốn?…… Như vậy, nên làm cái gì bây giờ, đứa trong bụng của lại nên làm cái gì bây giờ?


      rốt cuộc làm sao vậy?” Ngữ điệu lạnh như băng chứa tức giận, Mạnh Phi Vũ vốn là bởi vì Tử Uyên giấu diếm mà có chút tức giận, tại lại đối Tử Uyên khác thường có chút bất mãn, trực giác Mạnh Phi Vũ cho nàng, có việc gì đó nàng biết xảy ra.


      “Ta…… Ta……” Tử Uyên nhìn mặt càng nhăn càng sâu của Mạnh Phi Vũ, biết nên cái gì cho tốt, muốn cho Phi Vũ, có lẽ mang thai…… Mà rồi, Phi Vũ là có lẽ muốn xóa sạch đứa này …… Hoặc là, Phi Vũ ràng muốn nữa, bởi vì thế nhưng phạm vào sai lầm như vậy!


      mình mang thai! Đây là biểu của loại làm trái ý thê chủ, là bị trừng phạt. (S: ơi :-( ai dám phạt chứ, cứ lo, haha, nhưng mà em thích :))))


      !” chịu nổi Tử Uyên ấp a ấp úng, Mạnh Phi Vũ càng thêm lạnh như băng.


      Tử Uyên thân thể chấn động, có chút đau thương nhìn Mạnh Phi Vũ, sau lát, thản nhiên nở nụ cười……


      có cái gì thể , của hết thảy đều là Mạnh Phi Vũ, nếu nàng cần , nhưng lại nguyện ý để đem đứa sinh ra, như vậy tìm chỗ, hảo hảo đem đứa nuôi lớn, mấy ngày trước đây Nhạc lão sư cũng qua, lấy trình độ của chắc là diễn tấu có vấn đề gì, có thể nuôi chính mình cùng cục cưng của mình.


      Nhưng là, nếu Mạnh Phi Vũ muốn sinh đứa , kia cũng nghe lời đem đứa này xoá sạch, tuy rằng cũng đau lòng, nhưng là Phi Vũ ở trong lòng vĩnh viễn đều là thể thay thế, qua vĩnh viễn nghe lời Mạnh Phi Vũ…..


      “Phi Vũ, ta cũng xác định, nhưng là có lẽ là ta mang thai.” Thản nhiên, Tử Uyên ngữ khí thản nhiên, biểu tình tuy rằng cũng có chút khẩn trương cùng bất an, nhưng là so sánh với lúc nãy, Tử Uyên muốn bình tĩnh rất nhiều.


      xong liền đứng ở nơi đó, cũng nhìn Mạnh Phi Vũ, như là tội nhân chờ phán xét.


      Mà Mạnh Phi Vũ lâu nên lời! Chính là dùng ánh mắt kinh ngạc thể tin nổi nhìn Tử Uyên!


      vừa mới gì đó? có lẽ mang thai ? Mang thai…… Mang thai…… Này, làm sao có thể!


      Mạnh Phi Vũ luôn luôn là bình tĩnh, cho dù là lúc lấy mạng người khác, nàng đều là bình tĩnh đến dọa người, nhưng là, lúc này đây, Mạnh Phi Vũ là bị dọa! (PP: có phải mình chị bị dọa đâu, e còn sốc hơn đây này T^T *lật đật uống thuốc trợ tim*)


      Nàng tuy rằng biết Tử Uyên phải người của thế giới này, màTử Uyên đến từ nơi rất khác so với nơi này, nhưng là nàng còn thể tưởng tượng được, Tử Uyên mang thai, hơn nữa, càng nghĩ đến là, Tử Uyên lại mang thai đứa của nàng!


      “……”

    2. thanh thanh

      thanh thanh Well-Known Member

      Bài viết:
      4,023
      Được thích:
      6,118
      Chương 40: Nam nhân của ta mang thai



      “Tử Uyên, mang thai ?” Mạnh Phi Vũ biểu tình lạnh như băng tựa nhưng lại có vết rách, tựa hồ có thể nghe được thanh gì đó vỡ tan.


      “Ta xác định, nhưng là ta biết ta có bị bệnh, hơn nữa dấu hiệu của ta cũng rất giống khi mang thai.”


      “…… Đợi chút!” Mạnh Phi Vũ xong bấm dãy số gọi cuộc điện thoại..


      ……


      “Phi Vũ à? Bạn có chuyện gì tìm ta sao?” Dường như người nào nhận được điện thoại của Mạnh Phi Vũ đều biết Mạnh Phi Vũ là có việc mới tìm các nàng.


      “Bác sĩ, ta cần bác sĩ khoa sản.” có vô nghĩa, Mạnh Phi Vũ trực tiếp vào chủ đề.


      “Bạn mang thai ?” Thanh trong điện thoại mang theo thản nhiên kinh ngạc, nhưng vẫn là có vẻ có chút bình tĩnh.


      phải!” Mạnh Phi Vũ nhìn nhìn Tử Uyên, sau đó .


      “Bạn của bạn mang thai ?” Xử nữ Mặc Sĩ Tĩnh có đặc điểm rất lớn là phải là người trong sạch, nhưng đồng thời nàng còn có đặc điểm rất lớn khác, đó là dong dài, nàng vốn là người rất bình tĩnh, thực tế nàng đối với việc cũng rất dong dài, làm cho người ta chịu nổi.


      “Cũng hẳn như vậy” Mạnh Phi Vũ lại nhìn nhìn Tử Uyên, sau đó .


      Mạnh Phi Vũ nghĩ rằng, nàng cùng Tử Uyên hẳn là phải quan hệ bạn bè .


      phải bạn bạn? Vậy đó là ai? Có thể làm Mạnh Phi Vũ gọi điện thoại tìm người hẳn là phải người bình thường a.” Mặc Sĩ Tĩnh là bác sĩ, đối rất nhiều chuyện đều có giải thích độc đáo, nhưng là đối với hành vi như vậy của Mạnh Phi Vũ, nàng nghĩ chỉ có là nàng nghĩ như vậy, chỉ cần là người quen biết Mạnh Phi Vũ liền đều nghĩ như vậy.


      “…… Hẳn là nam nhân của ta.” Mạnh Phi Vũ lại nhìn về phía Tử Uyên, sau đó hồi đáp.


      “……” Mặc Sĩ Tĩnh gì, bởi vì nàng hoài nghi chính mình nghe lầm, bằng chính là hiểu lầm.


      Mặc Sĩ Tĩnh là con độc nhất của gia tộc Mặc Sĩ, mà gia tộc Mặc Sĩ còn lại là đứng đầu về y học, có được rất nhiều bệnh viện thế giới, nhưng là, Mặc Sĩ Tĩnh có thể cam đoan, lấy kỹ thuật tại , nam nhân là thể mang thai, tuy rằng, tương lai có thể có khả năng này, nhưng là tại là có khả năng !


      “……” Mặc Sĩ Tĩnh lời nào, Mạnh Phi Vũ cũng chuyện, hai người cầm điện thoại đều biết giây trầm mặc.


      “Phi Vũ, bạn lại lần nữa cho ta, là ai mang thai ?” Biết cùng Mạnh Phi Vũ giằng co nữa, cuối cùng thỏa hiệp vẫn là chính mình, cho nên, Mặc Sĩ Tĩnh trước mở miệng lại hỏi lần.


      “Ta là, nam nhân của ta mang thai.” Lần này Mạnh Phi Vũ có nhìn về phía Tử Uyên, mà là sâu hít hơi, gằn từng tiếng đối với điện thoại .


      “Nam nhân của bạn mang thai? Nam nhân của bạn mang thai? Bạn chờ chút…… Phi Vũ, thể cho bạn, hôm nay phải ngày 1/4, cho nên, mời bạn cần đùa giỡn với ta như vậy nha.” Nhìn chút ngày lịch, Mặc Sĩ Tĩnh thực còn đối với điện thoại .


      “…… Chuẩn bị chút, ta bây giờ mang người qua.” Mạnh Phi Vũ có tiếp tục giải thích, mà là câu công đạo xong liền trực tiếp cúp điện thoại!


      Đây mới là tính cách cya3 Mạnh Phi Vũ.


      Mà Mặc Sĩ Tĩnh bị gác điện thoại có lát trầm mặc, sau đó liên tục gọi hơn chục cú điện thoại…… Vô luận như thế nào, trước tiên cứ đem người tới ……


      ……


      “Theo ta .” Mạnh Phi Vũ đối với Tử Uyên câu, sau đó hai người ra cửa, đường chạy như bay, tới bệnh viện của Mặc Sĩ Tĩnh.


      ……


      “Chuẩn bị tốt chưa?” Mạnh Phi Vũ nhìn Mặc Sĩ Tĩnh hỏi, mà Mặc Sĩ Tĩnh còn lại là gắt gao nhìn chằm chằm Tử Uyên.


      “Bạn định cho làm kiểm tra sao? Phi Vũ, bạn hẳn là biết, nam nhân là thể mang thai, bạn là phải bị mắc chứng ảo tưởng chứ, ta là bác sĩ, bạn muốn hay để cho ta xem.” Thu hồi ánh mắt, Mặc Sĩ Tĩnh có chút lo lắng nhìn Mạnh Phi Vũ.


      “Cho kiểm tra!” Mạnh Phi Vũ thanh bắt đầu rớt xuống mấy độ!


      “……” Mặc Sĩ Tĩnh lần này có nhiều lời, mang theo Mạnh Phi Vũ cùng Tử Uyên đến phòng kiểm tra. (S: Ai cũng sợ Vũ cả :))


      ……


      “Ta cần!” Tử Uyên thanh kiên trì cự tuyệt.


      “Vì sao?” Mạnh Phi Vũ thanh lạnh như băng hỏi.


      “…… Ta cần nữ nhân nhìn ta.” Mang theo ngượng ngùng quật cường trả lời.


      Mạnh Phi Vũ liền hiểu , Mặc Sĩ Tĩnh ngạc nhiên!


      “Đổi bác sĩ.” Mạnh Phi Vũ với Mặc Sĩ Tĩnh.


      “……” (S: hahahaha dễ thương quá à:))))


      ……


      20 phút sau, nam bác sĩ đến đây, hoàn hảo tại có rất nhiều nam nhân lựa chọn khoa phụ sản.


      loạt kiểm tra qua ……


      “Kỳ tích a, là kỳ tích a……” Nam bác sĩ thể tin thốt ra thanh kinh ngạc.


      mang thai sao?” Mặc Sĩ Tĩnh cũng là biểu tình thể tin được.


      , lấy trạng thái mang thai của nữ giới đối chiếu, vị tiên sinh này muốn mang thai tháng, hơn nữa, các phương diện đều thực bình thường, điều này sao có thể đâu, viện trưởng, này quả thực chính là kỳ tích a……” Nam bác sĩ càng càng kích động.


      “Ta biết, ngươi có thể ra ngoài, nhưng là phải nhớ kỹ, chuyện này cho phép ngươi với ai, bằng …… Ngươi mắc tội biết hậu quả xử phạt của tập đoàn Mặc Sĩ.” Mặc Sĩ Tĩnh thanh thản nhiên, nhưng là uy hiếp ý cũng rất ràng, cái nam bác sĩ kia bỗng nhiên cảm giác trận gió lạnh thổi tới, vừa mới kích động đều bị đông lại.


      “Được được được, ta biết, ta ra.”


      ……


      Theo sau, Mặc Sĩ Tĩnh mang theo Mạnh Phi Vũ lại tới văn phòng của nàng.


      “Phi Vũ, bạn định làm gì?” Mặc Sĩ Tĩnh rất là tò mò, Phi Vũ rốt cuộc làm thế nào, nàng tuy rằng biết Tử Uyên khác biệt, nhưng là khác biệt như vậy biết Mạnh Phi Vũ suy nghĩ như thế nào.


      Mạnh Phi Vũ nhìn về phía Tử Uyên, mà Tử Uyên cũng là vẻ mặt khẩn trương nhìn Mạnh Phi Vũ, như là phạm nhân chờ tuyên án.


      “Về nhà.” có trả lời câu hỏi của Mặc Sĩ Tĩnh, Mạnh Phi Vũ kéo qua Tử Uyên, hai chữ bước ra ngoài.


      Lưu lại Mặc Sĩ Tĩnh với mặt cười quỷ dị.


      Mặc Sĩ Tĩnh hiểu biết bạn tốt nên có thể cam đoan , Mạnh Phi Vũ đối Tử Uyên là thực khác biệt, đứa kia…… Nàng chờ mong tiểu sinh mệnh được sinh ra……

    3. thanh thanh

      thanh thanh Well-Known Member

      Bài viết:
      4,023
      Được thích:
      6,118
      Chương 41: cho phép xóa sạch con của chúng ta



      Hai người về tới nhà.


      Mạnh Phi Vũ ngồi ở sô pha, mà Tử Uyên có chút lo lắng đứng ở bên, dám ngồi xuống.


      “Ngồi xuống.” Mạnh Phi Vũ nhìn bộ dáng của Tử Uyên giống như là con dâu bị khinh bỉ, có chút bất đắc dĩ thản nhiên .


      Tử Uyên sợ nàng, Mạnh Phi Vũ là biết đến, nhưng là miệt mài suy nghĩ chút, Mạnh Phi Vũ kỳ cũng có đối Tử Uyên làm cái gì.


      Tử Uyên theo lời ngồi xuống, bất quá là ngồi ở nơi cách Mạnh Phi Vũ xa nhất, sau đó cúi đầu, biết suy nghĩ cái gì.


      Mạnh Phi Vũ mắt hơi hơi nâng lên, để lộ ra tia hơi thở nguy hiểm……


      Nàng thích, thực thích, Tử Uyên cách nàng xa như vậy, Tử Uyên hết thảy đều phải là của nàng!


      “Lại đây, ngồi ở đây!” Lại lần nữa mở miệng, Mạnh Phi Vũ biểu tình làm cho Tử Uyên có chút sợ hãi, biết Mạnh Phi Vũ là tức giận, là vì đứa sao? Bởi vì có trải qua cho phép của nàng, liền mang thai đứa …… Nhưng là, là quên……


      Tử Uyên nhàng đứng dậy, rồi qua, ngồi ở bên người Mạnh Phi Vũ, dám ngẩng đầu.


      ……


      “Suy nghĩ cái gì?” tay nâng lên cằm Tử Uyên, Mạnh Phi Vũ lạnh lùng hỏi.


      “…… Thực xin lỗi.” Tử Uyên biết nên cái gì, nhưng đây nhất định là sai, cho nên, trước hết phải thực xin lỗi.


      Mạnh Phi Vũ nhíu mày.


      làm sai cái gì?” Ngữ khí lạnh như băng có lay động, làm cho người ta biết nàng suy nghĩ cái gì.


      “Ta có trải qua cho phép của nàng liền mang thai con của nàng, ta phải cố ý, ta chỉ là nhất thời quên có uống thuốc, ta biết nàng muốn đứa này, ta chính mình xử lý !” xong câu cuối cùng, Tử Uyên như là hạ quyết định gì đó, cắn răng cái ,vẻ mặt kiên quyết nhìn Mạnh Phi Vũ.


      “Xử lý?” Mạnh Phi Vũ lặp lại hai chữ này, sau đó, nhìn Tử Uyên kiên quyết, ánh mắt càng ngày càng lạnh!


      muốn xử lý con của chúng ta như thế nào?”


      Mạnh Phi Vũ dùng tầm mắt nguy hiểm nhìn chăm chú vào Tử Uyên, chẳng qua Tử Uyên bởi vì thương tâm có ngẩng đầu, cho nên có nhìn đến.


      “Ta…… Ta xoá sạch, để cho đứa này ảnh hưởng đến nàng.” Tử Uyên có chút gian nan khi ra những lời này, là người cha, là người cha sinh đẻ nuôi dưỡng đứa , luyến tiếc tiểu sinh mệnh trong bụng, nhưng là……


      Đứa , phải ba ba cần ngươi, phải……


      “Xoá sạch? muốn vứt bỏ con của chúng ta?” Thanh càng ngày càng lạnh, Tử Uyên rốt cục phát chỗ thích hợp, ngẩng đầu nhìn về phía Mạnh Phi Vũ……


      “Phi Vũ, nàng còn tức giận sao? Ta về sau chú ý, nếu muốn…. nếu muốn ta ……”




      cho phép!” Thanh Mạnh Phi Vũ lạnh như băng , trong giọng mang theo tức giận, cắt ngang lời hối hận của Tử Uyên.


      Tử Uyên kinh ngạc nhìn Mạnh Phi Vũ, biết lời của nàng rốt cuộc có ý gì…..


      “Ta cho phép xoá sạch con của chúng ta.”


      “…… Phi Vũ, nnàng là muốn ta sinh hạ đứa này sao?” ánh mắt của Tử Uyên trong phút chốc liền lộ ra kinh hỉ, tựa hồ toàn bộ phòng đều bị chiếu sáng!


      Mà Mạnh Phi Vũ vẫn quan sát Tử Uyên bị ánh mắt của hấp dẫn v.


      Mạnh Phi Vũ cúi người, ôm lấy Tử Uyên, cho cái hôn sâu.


      “Phi Vũ, Phi Vũ, cho ta biết, ý của nàng là để cho ta sinh đứa này sao? Phi Vũ.” Mang theo bức thiết cầu xin, Tử Uyên trong thanh tràn đầy kỳ vọng.


      Mà thanh như vậy nghe vào trong lòng Mạnh Phi Vũ lại cảm giác được có chút lòng chua xót.


      Lần đầu tiên, Mạnh Phi Vũ bởi vì ý thức của người như Tử Uyên mà cảm thấy chua xót cùng đau lòng.


      “Sinh ra .” Thản nhiên, Mạnh Phi Vũ ôm lấy Tử Uyên, nam nhân này đáng giá để cho chính mình .


      ……


      Mặc dù có Mạnh Phi Vũ đáp ứng, nhưng là đối với chuyện chính mình mang thai, Tử Uyên vẫn là cảm giác được thực áy náy, thực có lỗi, cho nên, vẫn cẩn thận làm việc như cũ.


      Đối với điểm này Mạnh Phi Vũ cũng là nhận ra, nhưng mà, nàng cũng thêm cái gì, đối với thái độ Tử Uyên như vậy, Mạnh Phi Vũ chỉ là yên lặng chú ý nhiều chút thân thể Tử Uyên.


      Tử Uyên mang thai chỉ có tháng, thân thể trừ bỏ ít nho khoẻ bên ngoài, cũng có bệnh trạng khác, cho nên, vẫn là mỗi ngày cứ theo lẽ thường đến trường, thế nhưng, Mạnh Phi Vũ đều săn sóc rất chu đáo, mỗi ngày đón , làm cho Tử Uyên mỗi ngày đều cảm giác được chính mình thực hạnh phúc.


      Như vậy ngày qua ngày hơn nửa tháng, thời gian cũng tới tháng 7.


      ……


      Vào ngày, Mạnh Phi Vũ lại ở bên ngoài cổng trường chờ Tử Uyên, sau đó nghe được có tiếng bước chân hướng xe của nàng tới gần, làm sát thủ, Mạnh Phi Vũ cảm giác cùng thính giác đều là sâu sắc làm cho người ta sợ hãi.


      Mạnh Phi Vũ nhìn lại, nam nhân quen thuộc đứng ở nơi đó.


      Mạnh Phi Vũ xuống xe, mà là mở cửa kính xe ra.


      “Mạnh tiểu thư, cao hứng lại nhìn thấy .” Đông Phương Dật Văn cười ôn hòa, nhưng là trong mắt mặt nhưng cũng để lộ ra tia nóng bỏng.


      Trong thời gian ngắn này sở dĩ chưa có tới tìm nàng, là vì bệnh viện nước ngoài mời làm chỉ đạo, hơn nữa viện trưởng của bệnh viện kia là bạn tốt của , cho nên, có cách nào cự tuyệt.


      hôm nay sáng sớm vừa xuống máy bay, liền khẩn cấp tới trường học, tuy rằng có tiết của , nhưng là như cũ ở trường học ngây người ngày, liền vì có thể ở phía sau nhìn thấy nàng, nhìn thấy nữ nhân làm cho mong nhớ hai tháng này.


      ……


      Mạnh Phi Vũ nhìn Đông Phương Dật Văn, nàng gặp nam nhân này là lần thứ tư, Mạnh Phi Vũ biết nam nhân này đối nàng có hứng thú, nhưng là nàng lại đối nam nhân này có chút hứng thú, thế nhưng, nam nhân này tựa hồ hiểu chính mình bị trầm mặc cự tuyệt, mà nhiều lần xuất lặp lặp lại trước mặt mình.


      Mạnh Phi Vũ nghĩ, nam nhân này nhất định là chờ ở nơi này là vì thấy nàng, bằng làm sao có thể khéo như vậy.


      Nghĩ xong, Mạnh Phi Vũ nhàng nhíu mày.


      “Mạnh tiểu thư, tựa hồ có phải thích nhìn thấy ta ?” Đông Phương Dật Văn nhìn thấy bộ dạng này của Mạnh Phi Vũ, cũng là có chút thương tâm, nhưng mà, phải người dễ dàng bỏ cuộc.


      “Đúng” Mạnh Phi Vũ thực thành thực cho đáp án, điều này làm cho Đông Phương Dật Văn kinh ngạc cười cười.


      Nữ nhân này đúng là thành thực a, nhưng là, biết vì sao chính là thích nàng như vậy.


      “Kỳ , ta cũng muốn làm cho chán ghét, nhưng là, ta rất muốn nhìn thấy , thể cho ta cơ hội sao?” Mang theo ngữ khí tự giễu, Đông Phương Dật Văn có cách nào với Mạnh Phi Vũ, nữ nhân này tựa hồ cứng mềm ăn, lạnh như băng mà lại rất thuần thục.


      “Phiền!” Mạnh Phi Vũ lạnh lùng phun ra chữ, sau đó ra cửa xe, túm lấy Tử Uyên bên nhìn hồi, sau đó lên xe, nghênh ngang mà , lưu lại Đông Phương Dật Văn mặt mất mát.


      ……


      “Về sau, gặp được tình huống như vậy, được lời nào đứng ở bên!” Thanh thực nghiêm túc lạnh như băng, sau khi về nhà, Mạnh Phi Vũ đối với Tử Uyên !


      Tử Uyên có chút mờ mịt, lại làm sai sao?


      “Phi Vũ, ta đây phải làm cái gì?” biết nên làm như thế nào, cho nên mới hỏi ra miệng, trong tư tưởng của Tử Uyên, khi thê chủ của mình cùng nam nhân khác chuyện, chính mình là thể xen mồm.


      “Muốn làm cái gì làm cái đó!” Mạnh Phi Vũ kỳ cũng biết nên để cho Tử Uyên làm cái gì, nhưng là chỉ khi nàng nghĩ đến cái biểu tình nhẫn nhục chịu đựng này của Tử Uyên, nàng liền nhịn được muốn tức giận.


      “Ta… Phi Vũ, nàng thích sao? Nếu nàng thích cần băn khoăn đến ta, hơn nữa, ta mang thai, qua đoạn thời gian này có thể hầu hạ nàng, nàng nếu tìm nam nhân khác, ta để ý !” Tử Uyên trầm trầm xong, ngữ khí bình tĩnh nhìn ra đến rốt cuộc suy nghĩ cái gì.


      Mà nghe được những lời này của Tử Uyên, Mạnh Phi Vũ lại cực kỳ khó chịu nhìn Tử Uyên!


      Nam nhân chết tiệt này!

    4. thanh thanh

      thanh thanh Well-Known Member

      Bài viết:
      4,023
      Được thích:
      6,118
      Chương 42: Chương Nhạc tới chơi

      …… Ngoan đem đứa sinh ra, cần phải suy nghĩ linh tinh”. Đây xem như là Mạnh Phi Vũ ra lời an ủi .


      “Ta biết.” Tử Uyên gật gật đầu, cố gắng đem cục cưng sinh ra tốt, đối với chuyện tình của Mạnh Phi Vũ, quản nhiều, người có tri thức và hiểu lễ nghĩa, là nam nhân tốt, muốn học tập giống phụ thân của , muốn khoan dung rộng lượng, muốn ôn nhu ngoan ngoãn, dựa vào Mạnh Phi Vũ làm hy vọng cho bản thân.


      Aiz, nhận thức của Mạnh Phi Vũ cùng Tử Uyên vẫn là khác biệt nhau, biết phải bao lâu về sau mới có thể có chung cách nghĩ đây?


      ………


      lát sau .


      Mạnh Phi Vũ nhìn Tử Uyên vẫn như cũ là bộ dáng bị giáo huấn, có chút bất đắc dĩ.


      Nàng nhàng ôm lấy Tử Uyên, cho cái hôn khẽ.


      “…… Phi Vũ, nàng muốn sao? Ta, ta có thể.” Tử Uyên có chút ngượng ngùng hỏi ra như vậy, phải vài ngày Phi Vũ có chạm qua , mà Phi Vũ chủ động, cũng là ngượng ngùng dám .


      Mạnh Phi Vũ kinh ngạc nhìn Tử Uyên, nghĩ tới ra như vậy, Tử Uyên ở giường luôn luôn là ngượng ngùng, trừ bỏ lúc làm, bình thường là gì.


      Bất quá, rất khó khăn mới ra được, nàng làm sao lại có thể cự tuyệt đây……


      ……


      Cuối tháng 7 , Tử Uyên mang thai hơn hai tháng, vừa vặn là thời điểm được nghỉ hè, cho nên, Tử Uyên cái gì cũng làm mà ngoan ngoãn ở nhà nghỉ ngơi.


      Mà thời điểm hai người cùng nhau xem Tivi, lâu sau điện thoại của Tử Uyên liền vang lên.


      Tử Uyên nhìn Mạnh Phi Vũ liếc mắt cái, sau đó tiếp điện thoại.


      “Ta là Tử Uyên.” Khẩu khí cùng người nào đó giống nhau. (S: :)) còn giống ai được nữa đây)


      “Ta là Chương Nhạc, trò tại có thời gian ? Ta có việc muốn cùng trò bàn luận chút.” Nghe được là Chương Nhạc, Tử Uyên cũng kinh ngạc, nhưng số điện thoại này trừ Mạnh Phi Vũ biết, người bên ngoài cũng chỉ cho giáo sư của là Chương Nhạc.


      “…… Thầy chờ chút.” Tử Uyên trước vừa hạ điện thoại, sau đó nhìn về phía Mạnh Phi Vũ.


      “Phi Vũ, thầy của ta muốn tìm ta chuyện, ta có thể ra ngoài ?” Trừ bỏ đến trường, chưa từng có mình ra ngoài, cho nên, đột nhiên có người tìm , cũng biết nên làm cái gì bây giờ.


      Mạnh Phi Vũ có chút lo lắng, nàng ngại Tử Uyên ra ngoài, nhưng là Tử Uyên tại có bầu, nàng tất nhiên là yên tâm.


      “Anhcó thể cho tới nơi này” Đây là đáp án cuối cùng của Mạnh Phi Vũ .


      “Ah, được…… Nhạc lão sư, ta có tiện ra ngoài, thầy đến nhà của ta nhé, đến đây .” cũng biết mình mang thai, tuy rằng có bệnh trạng ràng, nhưng vẫn là tốt nhất cần đến chỗ đông người .


      “…… Nhà trò còn có trưởng bối ở phải ? Ta đến có gì tiện hay ?” Chương Nhạc có chút nghi ngờ, nghĩ, nhà Tử Uyên nhất định phải gia đình bình thường , cho nên, mạo muội tới chơi như vậy chắc hẳn là quá lễ phép.


      .”


      “Vậy được rồi, trò cho ta biết địa chỉ .”


      “……” Tử Uyên địa chỉ, sau đó, buông điện thoại rồi thay đổi bộ quần áo, chờ Chương Nhạc.


      ……


      Ước chừng giờ sau, tiếng chuông cửa vang lên.


      Tử Uyên nhìn cửa, Mạnh Phi Vũ cũng đứng lên.


      “Mời vào.” Lúc này Tử Uyên thoạt nhìn so với lúc ở trong trường học trông hiền hoà hơn.


      Chương Nhạc đến, đầu tiên đưa mắt nhìn đến chính là Mạnh Phi Vũ đứng ở trước sô pha.


      Nữ nhân rất lạnh a!


      “Xin chào, ta là lão sư của Tử Uyên là Chương Nhạc, mạo muội tới chơi khiến mọi người thêm phiền toái, xin hỏi là?” Đầu tiên là tiếng chào hỏi, Chương Nhạc lịch hướng Mạnh Phi Vũ giới thiệu.


      “Xin chào, ta là Mạnh Phi Vũ, là bạn của Tử Uyên.” Mạnh Phi Vũ thanh tuy rằng vẫn lành lạnh như cũ, nhưng được xem như rất khách khí.


      “A, Xin chào .” Chương Nhạc thanh mang theo chút kinh ngạc.


      Chương Nhạc trừ bỏ nhạc bên ngoài, đối những chuyện khác thực quan tâm, cho nên, thời điểm có yến hội, , nhưng truyền thuyết về bạn của Tử Uyên vẫn biết đến, nghĩ tới nàng người con như vậy, làm cho người ta kinh ngạc , hơn nữa xem ra bọn họ là sống chung rồi.


      “Các ngươi chuyện .” Mạnh Phi Vũ có ý tứ muốn nghe bọn họ chuyện , cho nên, có tiếp tục khách sáo, chính là thản nhiên quay đầu lấy quyển sách đứng ở bên đọc .


      phải Mạnh Phi Vũ muốn tránh chỗ khác, mà là nhà Mạnh Phi Vũ chỉ có phòng tắm là được ngăn cách, còn lại những nơi khác là hoàn toàn thông nhau.


      “Mời ngồi.” Tử Uyên đối với Chương Nhạc có chút xấu hổ ,sau đó rót ly trà mời Chương Nhạc.


      “Uh, cám ơn.”


      cn62 khách khí.” Tử Uyên ngồi xuống ở bên.


      “Tử Uyên, ta tới tìm trò là có việc cũng muốn hỏi chút ý kiến của trò, năm nay thời điểm vào tháng 9, buổi diễn tấu đàn cổ do các danh sư đàn cổ thế giới đến biểu diễn, ta lo lắng nghĩ cho trò chút, biết trò có thể tham gia hay , cái này đối với trò mà tuyệt đối là cơ hội tốt có thể thành danh”. Chương Nhạc là có chút hưng phấn, buổi diễn như vậy rất hiếm có, mà có thể giới thiệu Tử Uyên với những người kia, liền càng làm cho cảm thấy hưng phấn.


      Chương Nhạc cho rằng, Tử Uyên là thiên tài cực kỳ hiếm có trong giới đàn cổ.


      “Thực xin lỗi, ta thể tham gia.” Tử Uyên từ chối chút lo lắng.


      Tháng 9 là lúc mang thai 4 tháng, thực có khả năng tham gia.


      “Vì sao?” Vốn Chương Nhạc là cho rằng Tử Uyên nhất định đáp ứng, nghĩ tới đáp án dĩ nhiên là từ chối, cơ hội như vậy là ngàn năm có là có muốn mà thể cầu a.


      “Ta có việc riêng.” Tử Uyên thản nhiên .


      “Nhưng là, cơ hội như vậy rất khó, hơn nữa, cũng đáng tiếc cho cầm nghệ của trò, trò chẳng lẽ muốn ọi người đều biết đến trò sao?” Chương Nhạc muốn đểTử Uyên buông tha cho cơ hội tốt như vậy, cho nên, tiếp tục khuyên bảo.


      “Thực xin lỗi, ta thể tham gia.” Đối với Chương Nhạc, Tử Uyên vẫn là có chút tôn kính, bằng cũng đem số điện thoại cho , lại càng kiên nhẫn cùng chuyện như vậy.


      “Tử Uyên, trò tốt nhất nên suy nghĩ cho kỹ, đây là cơ hội thành danh tốt nhất , hơn nữa……” tới đây, Chương Nhạc nhìn về phía Mạnh Phi Vũ vẫn mực yên lặng ra tiếng “…… Hơn nữa, ta nghĩ, Mạnh tiểu thư cũng hy vọng bạn trai của nàng là nghệ sĩ cổ cầm tuyệt nhất thế giới .” Tuy rằng, khuyên bảo như vậy có chút vô duyên, nhưng mà, Chương Nhạc cũng là , hy vọng Tử Uyên có thể nắm chắc được cơ hội này, có thể cam đoan, Tử Uyên nhất định nổi danh.


      Mạnh Phi Vũ nghe được Chương Nhạc cùng nàng chuyện, ngẩng đầu lên nhìn về phía Chương Nhạc.


      chắc chắn .” Mạnh Phi Vũ lạnh lùng phun ra câu này, khiến Chương Nhạc có chút xấu hổ.


      “Vì sao vậy? Đây là cơ hội cực tốt a, cái việc riêng đó thể sắp xếp lại chút sao?” Tuy rằng nghe được lời của Mạnh Phi Vũ, nhưng Chương Nhạc vẫn chưa từ bỏ ý định .

    5. thanh thanh

      thanh thanh Well-Known Member

      Bài viết:
      4,023
      Được thích:
      6,118
      Chương 43: Nam tử học nghệ chỉ vì người

      Vì sao vậy? Đây thực cơ hội tốt lắm a, là cái việc riêng gì đó thể sắp xếp lại chút sao?”


      !” Mạnh Phi Vũ lạnh lùng lập lại câu này lần nữa.


      “…… Tử Uyên,thực rất khó có được cơ hội như thế này, trò sao? cần bởi vì ít việc riêng tư mà chậm trễ nghiệp phát triển a.” Đối với thái độ lạnh lùng cự tuyệt của Mạnh Phi Vũ , Chương Nhạc có chút ngạc nhiên, cho rằng Tử Uyên sở dĩ là vì Mạnh Phi Vũ, cho nên lại dùng lời thấm thía đối với Tử Uyên.


      Ngụ ý là hy vọng, Tử Uyên cần nhi nữ tình trường, cần bởi vì nữ nhân mà buông tha cho thời cơ tốt để phát triển nghiệp.


      Nghe được lời của Chương Nhạc ,Mạnh Phi Vũ chỉ là cười lạnh lùng .


      “Ta cho phép, .” Lạnh lùng, Mạnh Phi Vũ đem vấn đề chuyển hướng tới bản thân mình.


      Chương Nhạc bởi vì câu này của nàng mà cảm thấy Mạnh Phi Vũ càng ngày càng nguy hiểm.


      Ý tứ trong lời của nữ nhân này là cái gì?


      Hai người nhìn nhau, nội lực phía sau Chương Nhạc, ánh mắt tất nhiên là sáng ngời hữu thần, mà Mạnh Phi Vũ tuy rằng có nghiên cứu luyện tập nội lực, nhưng thân lạnh lùng sát khí cũng làm cho Chương Nhạc có chút kinh hãi!


      Nữ nhân này tuyệt đối phải người thường!


      “…… Quên , nếu như vậy, ta cũng cưỡng cầu, bất quá, Tử Uyên ta hy vọng trò có thể thận trọng suy nghĩ chút, ta cũng quấy rầy nữa.” xong, Chương Nhạc đứng lên, hướng ngoài cửa mà , lãnh khí nơi này bắt đầu nâng lên, nếu chịu nổi.


      “Lão sư thong thả.” Tử Uyên câu xem như khách khí.


      ……..


      “Muốn sao?” Sau khi Chương Nhạc rồi, Mạnh Phi Vũ làm như tùy ý hỏi câu.


      “…… Mẫu thân từng , nam tử học nghệ, chỉ vì người, cho nên, ngay từ lần đầu tiên ta bắt đầu học cầm, liền cho bản thân mình, cầm tốt nhất, khúc tốt nhất , đều là vì người nào đó trong tương lai.” Tử Uyên còn gằn từng tiếng , sau đó ràng sáng tỏ đem những lời này khắc ở trong lòng của Mạnh Phi Vũ!


      Mạnh Phi Vũ nhìn Tử Uyên cái loại thâm tình này , ánh mắt hối hận , để lộ ra nụ cười thản nhiên.


      Núi băng cũng có thể hòa tan, cũng phải là có khả năng, chỉ là phương pháp của ngươi như thế nào mới có thể làm cho tảng bang trong lòng của nàng tan ra mà thôi.


      ………..


      Cuộc sống của Mạnh Phi Vũ cùng Tử Uyên xem như rất bình thường, nhưng là, có lẽ là ông trời xem hai người sống quá mức hạnh phúc , cho nên, phái ít người nên đến, cho bọn họ chút phiền toái .


      Đầu tháng 9, Tử Uyên xin trường học tạm nghỉ, an tâm đứng ở trong nhà.


      Nam nhân mang thai cùng nữ nhân là có chút bất đồng, nữ nhân bình thường là 10 tháng sinh sản, mà nam nhân là thời kỳ mang thai lại chỉ có 6 tháng! Cho nên, sắp được 4 tháng bụng của Tử Uyên rất là lớn.


      mỗi ngày chính là ở nhà nghỉ ngơi, cái gì Mạnh Phi Vũ cũng cho làm, hơn nữa, chỉ cần là Mạnh Phi Vũ ở nhà, nàng nhìn chằm chằm bụng Tử Uyên rồi ngẩn người, làm cho người ta tìm thấy chút hơi thở lạnh băng nào.


      Đôi khi, Mạnh Phi Vũ còn có thể ghé vào bụng của Tử Uyên, sau đó chậm rãi lộ ra nụ cười ôn nhu , thời điểm này đối với Tử Uyên mà là thời điểm hạnh phúc nhất, nhìn thấy nụ cười của Mạnh Phi Vũ, cảm thấy thỏa mãn.


      Nhưng là, ngày hôm nay, Mạnh Phi Vũ phải ra ngoài công tác lại gặp phiền toái.


      Từ trong nhà xuất phát, Mạnh Phi Vũ lái xe viện tư pháp, nhưng là khi nàng đến ngã tư thứ nhất , liền lập tức phát đằng sau có hai chiếc xe theo dõi nàng!


      Nhấn mạnh chân ga, xe của Mạnh Phi Vũ mạnh mẽ tăng tốc, ở trong những đoàn xe xen kẽ vượt lên , xe đằng sau cũng tăng tốc theo sát phía sau, nhưng mà, vẫn là thua Mạnh Phi Vũ rất nhiều.


      Nhìn 2 cái xe ngu ngốc bị đá ở phía sau, Mạnh Phi Vũ cười lạnh lùng , kỹ thuật như vậy còn muốn theo dõi nàng, biết tự lượng sức mình!


      ……..


      Đến viện tư pháp, xe đằng sau còn thấy bóng dáng, Mạnh Phi Vũ cũng để ý ở trong lòng, nàng là quan toà, lại xuất than từ danh gia, sống đời nhiều năm, kẻ thù nhiều vô số kể, nhưng là ai có thể tạo ra uy hiếp đối với nàng, cho nên, nàng rất kiêu ngạo đem những người này để ở trong mắt.


      Mạnh Phi Vũ đến văn phòng liền cầm lấy văn kiện lên nhìn ……


      Mà lúc này, Tử Uyên lại gặp phải chuyện nguy hiểm thể tưởng được!


      Mạnh Phi Vũ rồi, Tử Uyên ở trong nhà xem bộ sách “nuôi con” , cái này đều là do Mạnh Phi Vũ mua về, nhưng Mạnh Phi Vũ ít khi xem , mua cho xem là chủ yếu.


      Nhớ lần, Mạnh Phi Vũ ghé vào bụng của “Đứa sinh, phải chiếu cố”!


      Tử Uyên ôn nhu cười, sau khi mang thai , cười như vậy càng ngày càng nhiều.


      tuy biết rằng Mạnh Phi Vũ rất lạnh lùng, nhưng cũng cùng rất chờ mong tiểu sinh mệnh này được sinh ra.


      “Cục cưng, ba ba nhất định đem con bình an sinh ra.” Đúng vậy, nhất định phải bình an, nam tử bọn họ ở nơi đó sinh sản rất là nguy hiểm, có rất nhiều hồng nhan bạc mệnh nam tử chính là bởi vì khó sinh mà chết, nhưng là, đây là số mệnh bọn họ , bọn họ nguyện ý dùng sinh mệnh của chính mình đổi lấy đời tiếp theo kéo dài liên tục.


      Mà ngay tại lúc này, đột nhiên có tiếng đập cửa vang lên.


      Tử Uyên có chút nghi hoặc, căn nhà này trừ bỏ ngày ấy Chương Nhạc đến, hầu như là có người khách nào khác tới.


      là ai đây?


      “Trong nhà có người ? Ta là bảo vệ bảo an, có số việc muốn tìm ngài.” người nam nhân đứng ở ngoài cửa, thoạt nhìn có vẻ hung ác.


      Tử Uyên nhíu mày, mặc dù ở nhà, nhưng là cũng thể mở được cửa, bởi vì cái dạng này của căn bản là thể gặp người khác được, Mạnh Phi Vũ qua, nơi này có nam tử mang thai, nếu bị người khác biết được, có rất nhiều phiền toái.


      Cho nên, Tử Uyên chính là im lặng, để ý đến người bên ngoài , nghĩ là, có lẽ người bên ngoài nếu biết trong nhà có người tự động rời .


      Nhưng là, cái người gõ cửa kia chỉ , ngược lại bắt đầu phá cửa!


      Bọn họ muốn làm cái gì!


      Tử Uyên cả kinh, cầm lấy điện thoại di động liền gọi cho Mạnh Phi Vũ.


      Nhưng là điện thoại lại chậm chạp có ai tiếp, mà phía sau, tên người lạ mở cửa vào được, hơn nữa, phải chỉ người, mà là nhóm người.


      Tử Uyên rất nhanh đến hướng tủ quần áo, phủ thêm cái áo gió màu đen mà Mạnh Phi Vũ cố ý vì chuẩn bị, thể để cho người khác nhìn thấy mang thai !


      “Các ngươi muốn làm cái gì?” Tử Uyên bình tĩnh nhìn vào người nam nhân lãnh ở phía trước, đằng sau là 8,9 đại nam nhân khác người nào người nấy thân thể cao lớn, tất cả là thân hắc y, ràng phải người tốt.


      “Lão đại, chúng ta tra ra được chính là người này .” người nam nhân chỉ vào Tử Uyên rồi với nam nhân đứng ở phía trước .


      “Ân, mày chính là bạn trai của Mạnh Phi Vũ ?” Ngữ khí của nam nhân này có chút lãnh, làm cho người nghe thực thoải mái.


      “Các ngươi rốt cuộc muốn làm cái gì?” Tử Uyên cau mày, tự cho chính mình phải bình tĩnh, điện thoại trong tay cũng liên tục gọi cho Mạnh Phi Vũ ……

    6. ^^! Nếu bạn không gửi link bài viết trên Facebook được, hãy sử dụng link trong khung này để chia sẻ bài viết :