1. QUY ĐỊNH BOX TRUYỆN SƯU TẦM :

    Đặt Title theo mẫu [Tên truyện] [dấu cách] - [dấu cách] [Tác giả] [Số chương]
    ----•Nội dung cần:
    - Hình minh họa (bìa truyện, hình ảnh,etc,...)
    - Nguồn
    - Tác giả
    - Tên editor +beta
    - Thể loại
    - Số chương
    Đặc biệt chọn canh giữa cho đoạn giới thiệu
    ---- Quy định :
    1. Chỉ đăng những truyện đã có ebook và đã được public trên các trang web khác
    2 . Chỉ nên post truyện đã hoàn đã có eBook.
    3. Trình bày topic truyện khoa học, bôi đen số chương để dễ nhìn
    4 . Cần có trách nhiệm post đến hết truyện. Nếu không thể tiếp tục post liên hệ Ad và Mod

Bước tiếp theo, thiên đường - Vân Diệp Du ( 43C + 2NT)

Thảo luận trong 'Hiện Đại'

  • ^^! Nếu bạn không gửi link bài viết trên Facebook được, hãy sử dụng link trong khung này để chia sẻ bài viết :
    1. vulinh

      vulinh Well-Known Member

      Bài viết:
      20,019
      Được thích:
      24,217
      Chương 34: ra đó là


      Lộ Nghiên cảm thấy rất buồn bực, bất an, hoảng hốt, phảng phất còn có đố kỵ vây quanh. Mỗi cảm xúc đều giống như sợi dây vừa vừa dài, chúng tụ tập kết rễ ở chỗ leo lên, quấn thành đám dây thô cứng trong lòng, nhất là những khi mình, chúng như đám hải tảo quấn chặt lấy chịu rời. Lộ Nghiên phải là người hay kể lể nên thể ra, dùng chính trình độ kiềm chế của mình để đấu tranh với chính mình, chịu bộc phát tâm tình ra, cũng vô cớ bộc phát, vì thế mọi thứ cứ dần dần trào dâng trong lòng .



      Lộ Nghiên nhìn lượt quanh căn phòng, bày biện ngăn nắp, hạt bụi, có gì để dọn dẹp, tới mỗi gian phòng đều tiện tay bật đèn, sau đó tới sô pha ngồi đọc tiểu thuyết.

      Lộ Nghiên có quyển tập văn Trương Ái Linh, mua ở chùa nào đó. Lộ Nghiên chọn sách về chất lượng hay tính chất, chỉ thấy có thể đọc mua, sách là niềm an ủi của mỗi khi rảnh rỗi. thích tìm hiểu văn hóa, càng nghiên cứu văn học, vì thế những cuốn sách có thể thỏa mãn thói quen đọc sách là được rồi. Đương nhiên những cuốn sách ấy phải có nội dung thích, còn những cuốn thích sống chết cũng đọc nổi.

      Tuy cuốn sách này nằm trong đống sách từ lâu, nhưng đây là lần đầu tiên Lộ Nghiên đọc. Lộ Nghiên cũng quên mất mình đọc trang đầu tiên khi nào, chỉ nhớ trước lúc ngủ có xem qua vài lần, sau đó càng thêm thích. Về cơ bản có thể hiểu được thời đại của tác giả, nhưng lại muốn vứt bỏ yếu tố thời đại để đọc tiếp câu chuyện của nam nữ chính dưới ngòi bút Trương Ái Linh. Có thể việc đọc như vậy có chút hạn hẹp, nhưng Lộ Nghiên chỉ muốn theo dõi bản thân câu chuyện chứ phải trải nghiệm bộ mặt của xã hội.

      Lúc đọc sách, thường cảm thấy u buồn, biết vì chính bản thân u buồn, hay do cuốn sách mang lại. Câu chuyện của Trương Ái Linh mang theo hơi thở thời đại – bi thương và bất lực, những người phụ nữ trong câu chuyện cũng thoát được bối cảnh đó, nhưng câu chuyện lại chưa hẳn dừng ở bi kịch. Có lẽ tất cả là do yếu tố thời đại, cũng có thể chính ngòi bút sắc bén của tác giả tạo nên. Những người phụ nữ sống trong thời đại này dường như đều vượt qua được hai điểm này: bi thương và bất lực, mà chính Lộ Nghiên cũng vậy. Lộ Nghiên đọc ba lần cuốn “Khuynh thành chi luyến”, rất thích vì cuốn truyện ấy chất chứa đau thương nhưng trong đau thương lại có niềm hạnh phúc. Trong truyện, sau khi hai người trải qua bao biến động, Phạm Liễu Nguyên hỏi Bạch Lưu Tô: “ bảo này, chúng ta khi nào kết hôn đây?”. trang sách Bạch Lưu Tô rơi nước mắt bên ngoài Lộ Nghiên cũng cảm động đến đỏ mắt. Bất kể có phải “lật đổ” tòa thành để đổi lấy cuộc hôn nhân cuối cùng họ cũng vẫn ở bên nhau. Đôi khi Lộ Nghiên cố chấp theo dõi cả quá trình nhưng cuối cùng lại chỉ để tâm đến kết cục của câu chuyện.

      Gần đây Trần Mặc Đông về nhà sớm hơn, dường như phải tiếp khách nữa, nhưng Lộ Nghiên biết công ty của có chút rắc rối. Lộ Nghiên hơi nghi hoặc việc Trần Mặc Đông về nhà sớm có phải do hậu quả của chuyện lần trước , nghĩ đến đây trong lòng cảm thấy hơi áy náy. Thế giới phồn hoa bên ngoài chắc chắn đầy cám dỗ với đàn ông, Trần Mặc Đông lại là người đàn ông thành đạt, bất kể lấy thân phận là đàn ông hay thân phận của ông chủ, nếu vì mà từ bỏ loại “hưởng thụ” này điều đó thực khiến ít nhiều có chút bất an. Dù sao cũng là chồng , đương nhiên có quyền lợi này. Đương nhiên, ngoài bất an áy náy trong lòng, còn có chút vui mừng vì được quan tâm.

      “Chưa nấu cơm sao?” Trần Mặc Đông liếc nhìn bát yến mạch bàn, sau đó nghiêng đầu về phía Lộ Nghiên, hơi nheo mắt lại.

      vẫn chưa ăn?” Lộ Nghiên nhìn đồng hồ để trốn tránh ánh mắt của Trần Mặc Đông, vừa nãy đọc truyện đến đau lòng, rơi cả nước mắt, tự cũng thấy mình ra làm sao cả.

      muốn ăn gì để em nấu.” Lúc này đồng hồ vừa chỉ ở con số tám.

      “Đọc sách mà cũng đến mức khóc, em…” Trần Mặc Đông tiện tay lật quyển sách của Lộ Nghiên.

      “Ai cần lo.” Lộ Nghiên ngắt lời , giật lấy quyển sách của mình. Nhưng sau đó có chút hối hận, làm như vậy quả thực rất ấu trĩ, hơn nữa những gì Trần Mặc Đông chưa chắc là những lời hay, mà Lộ Nghiên nghi ngờ câu tiếp theo của muốn về chuyện khác vì rất ít khi can thiệp nếp sống của .

      muốn hỏi em chưa ăn cơm đúng , nếu vậy chúng ta cùng ra ngoài ăn thôi.” Quả nhiên đúng như Lộ Nghiên đoán.

      Hai người cạnh nhau. Đúng thời điểm nhộn nhịp của buổi tối, thỉnh thoảng có vài chiếc xe đạp chạy qua. Lộ Nghiên chú tâm đường, trong đầu mải nghĩ xem nên ăn gì, hai quán ăn trước Trần Mặc Đông đề nghị đều bị tìm lý do vào.

      “Em đường thể nhìn xe chút sao?” Trần Mặc Đông kéo Lộ Nghiên sát lại mình, sau đó nắm lấy tay . Lộ Nghiên đợi mấy chiếc xe đạp qua, muốn rút tay, nhưng Trần Mặc Đông lại kéo , hai người giống như hai đứa trẻ vui đùa cùng nhau. giận dỗi, Lộ Nghiên trừng mắt lườm Trần Mặc Đông, nhưng sau đó lại đung đưa lắc lư cánh tay Trần Mặc Đông ba cái.

      “Em ngoan ngoãn chút được sao?” Giọng như cố nhịn cười.

      “Em giúp quay trở lại thời nhi đồng mà.”

      “Quán này sao?” Trần Mặc Đông hất cằm chỉ nhà hàng Tứ Xuyên.

      Lộ Nghiên nhìn chiếc biển hiệu đỏ rực bèn kéo Trần Mặc Đông , sau đó học , hất hất hàm chỉ hướng cửa hàng McDonald.

      Lộ Nghiên thành công trong việc “mời” Trần Mặc Đông đến cửa hàng McDonald. Trước lúc ra khỏi nhà, Trần Mặc Đông thay bộ quần áo thoải mái, quần jeans và áo T-shirt khiến như trẻ ra mấy tuổi. cơ thể người đàn ông này vẻ thanh nhã, để ngồi trong cửa hàng ăn nhanh thế này dường như hợp, lúc này hai chữ “khí chất” cứ luẩn quẩn trong đầu Lộ Nghiên.

      qua giờ ăn tối nhưng cửa hàng vẫn rất đông đúc. Trong cửa hàng có đám học sinh vẫn mặc đồng phục, mấy người ngồi ăn, mấy người xếp hàng mua đồ ăn, Lộ Nghiên nhanh chóng xếp hàng sau . Đến lượt Lộ Nghiên, báo đồ ăn của mình, rồi lại nghĩ tới vị đại thần Trần Mặc Đông. Nghĩ tới nghĩ lui, chọn suất gà rán, chiếc bánh ngọt, còn đồ uống, đầu tiên chọn Coca, nhưng sau đó đổi thành café, cuối cùng lại chọn cam nóng. Sau cùng, gọi thêm hai ly kem.

      Về chỗ ngồi, Lộ Nghiên phát Trần Mặc Đông nhìn trang quảng cáo khuyến mại của cửa hàng McDonald, nhất thời thấy hụt hẫng.

      “Có khuyến mại mà bảo em.”

      “Nhân viên cửa hàng vừa mới đưa cho .”

      ta cũng để ý quá đấy.” Lộ Nghiên uống ngụm Coca lớn.

      “Sao lại gọi hai ly kem?”

      “Mỗi người ly.”

      khi nào em thấy ăn thứ này chưa?”

      ăn em có thể ăn hộ .”

      Hai người lặng lẽ ăn đồ của mình. Trần Mặc Đông ăn được hai miếng ăn nữa, ngay cả bánh ngọt cũng động đến, chỉ lặng lẽ uống nước ngọt.

      “Lớn như vậy mà vẫn thích ăn thứ đồ này.” Trần Mặc Đông mở miệng.

      “Lúc trước chẳng phải em có thể ăn ở những nơi thích, cần cùng em, giờ đến nơi lại ăn, đúng là lãng phí.”

      Tay Lộ Nghiên cầm hamburger, cố gắng ăn để dính ra ngoài miệng. Hai người cũng được coi là đôi vợ chồng ở bên nhau lâu dài, nhưng Lộ Nghiên vẫn muốn bày ra vẻ xấu xí trước mặt Trần Mặc Đông, tuy rằng trước đây điều đó từng xảy ra dưới lần. đám nữ sinh ngồi ở chiếc bàn chếch với vị trí của Lộ Nghiên chút, thi thoảng mấy bé liếc mắt về hướng hai người ngồi, có điều ánh mắt chúng dừng người Lộ Nghiên. đứng dậy qua chiếc bàn của họ, rồi quay đầu làm như vô tình liếc nhìn Trần Mặc Đông, sau đó chạy về phía đám nữ sinh. Cả đám nữ sinh lại đồng loạt nhìn về phía hai người, miệng vừa cười vừa gì đó.

      Trần Mặc Đông cầm khăn giấy đưa cho Lộ Nghiên lau miệng, Lộ Nghiên hơi tránh, sau đó cắn mu bàn tay .

      “Bị nhìn cũng phạm pháp sao?” Trần Mặc Đông rất phối hợp, giơ cả cánh tay lên. Lộ Nghiên vốn chỉ ngậm da thịt , nhưng Trần Mặc Đông lại giơ cả cánh tay lên khiến chịu được, nghe thấy câu này, cắn mạnh vào da thịt .

      “Có phải rất thỏa mãn tính hư vinh của mình ?”

      “Chẳng phải em bảo tới đây sao, lẽ nào cũng thỏa mãn tính hư vinh của em?”

      Lộ Nghiên phồng mồm tức giận, giận và giận cả chính mình, nhưng đột nhiên cảm thấy những lời này rất quen thuộc. Trần Mặc Đông để ý nữa, lấy khăn giấy lau miệng cho , rồi lại lấy miếng khăn giấy khác lau nước bọt của Lộ Nghiên cánh tay, sau đó mới mở túi bánh ngọt ra ăn.

      Sau bữa ăn, hai người dạo đến vườn hoa giữa phố, người trước người sau. Cùng tình cảnh, cùng địa điểm, chỉ là thời gian khác nhau. Mấy tháng trước, trong lúc dạo ở đây, Trần Mặc Đông và Lộ Nghiên gặp Chung Lật Văn – bạn học hồi cấp ba của Lộ Nghiên. Hai vợ chồng ấy nắm tay nhau ngược hướng Lộ Nghiên. Chung Lật Văn nhận ra Lộ Nghiên, ríu rít đứng bên đường chuyện với Lộ Nghiên. Lộ Nghiên nghe Chung Lật Văn kể lể cuộc sống hạnh phúc, tuy ngưỡng mộ nhưng cũng thực lòng mừng cho ấy. Từ đó, Chung Lật Văn thường liên lạc với Lộ Nghiên để cùng dạo phố hoặc xem phim. Lộ Nghiên rỗi rãi như Chung Lật Văn, sau khi kết hôn ấy trở thành người vợ toàn tâm lo việc nhà, còn Lộ Nghiên lại như vậy. Vì thế hơn nửa số lần ấy hẹn, Lộ Nghiên đều phải từ chối. tuần trước, Chung Lật Văn lại gọi điện thoại bảo Lộ Nghiên ra ngoài tán gẫu, giọng còn vui tươi như trước kia, Lộ Nghiên nỡ từ chối. Lúc gặp, Lộ Nghiên thực kinh ngạc, khuôn mặt Chung Lật Văn tiều tụy, kể lể chuyện chồng quay trở lại với người vợ trước. Lộ Nghiên thấy vậy có chút bực mình, nhưng điều tức giận hơn chính là tên đàn ông đó khốn nạn người vợ trước của ta lại còn hồ đồ cùng ta.

      “Đàn ông luôn nghĩ đến tình đầu của họ, mình thực hiểu nổi.” Lúc câu này, Chung Lật Văn rất bình tĩnh, nở nụ cười chua xót, giọng gần như bất lực, mơ màng, tựa như chấp nhận thực tế.

      “Xin lỗi để cậu phải nghe mình kể lể. Nhưng mình còn người bạn nào nữa, nếu ra mình vĩnh viễn vượt qua được chuyện này, giờ tâm tình nhiều rồi. Lộ Nghiên, cảm ơn cậu.” Lúc sắp , Chung Lật Văn như vậy với Lộ Nghiên, Lộ Nghiên hơi áy náy, người có khả năng lắng nghe, nhưng lại biết an ủi người khác. Lúc này cảm thấy có chút hối hận vì bực mình lúc nãy mà an ủi ấy lấy vài câu.



      Lộ Nghiên nằm giường, mở quyển sách úp kín khuôn mặt, coi như chuyện vừa rồi chỉ là vô tình gặp phải. Hôn nhân của Chung Lật Văn chạy theo ồn ào đầy rẫy trong thời đại này, nó tựa như bản giới thiệu kinh nghiệm cho chính Lộ Nghiên.

      Nếu phải Trần Mặc Đông cầm quyển sách lên khiến mắt Lộ Nghiên cảm nhận được ánh sáng nghĩ mình ngủ rồi. Trần Mặc Đông vừa về nhà chui vào thư phòng, Lộ Nghiên cũng quấy rầy , như thể mỗi người đều bận việc riêng của mình. Lúc này Trần Mặc Đông xong việc, tắm xong, người tỏa ra mùi hương giống với mùi cơ thể Lộ Nghiên. Lộ Nghiên vẫn nghĩ mùi hương cơ thể giống nhau có thể khiến tình cảm thêm gắn bó, mãnh liệt.

      Trần Mặc Đông nằm lên người Lộ Nghiên, mặt đối mặt, hai gò má kề sát vào nhau, hơi thở gần gũi, nếu Trần Mặc Đông mở mắt cảnh tượng này gần giống như cảnh trong trận đấu đo xem sức ai mạnh hơn.

      “Trần Mặc Đông, nếu chúng ta quen nhau sớm hơn năm năm thế nào nhỉ?”

      Trần Mặc Đông mở mắt nhưng trả lời .

      Năm năm trước, vẫn là sinh viên đại học, Trần Mặc Đông cũng vừa bắt đầu làm. Nếu thời gian đó họ biết nhau, chắc họ trở thành bạn bè, hoặc có lẽ cũng chẳng thể thành bạn bè mà chỉ là mối quan hệ quen biết đơn thuần. Trần Mặc Đông chắc chắn thích tiểu nha đầu, mà Lộ Nghiên cũng thích người bước vào vòng xoáy xã hội, có lẽ ánh mắt cũng chỉ dừng lại ở đám thanh niên trẻ tuổi trong trường học, chỉ là biết Thẩm Nham có trong đám ấy mà .

      “Em cảm thấy thế nào?” Trần Mặc Đông hỏi .

      “Em thấy giả thiết này rất ngu ngốc, chúng ta vẫn nên sống tốt cuộc sống tại. Tốt nhất là nên có điều gì thay đổi nữa.” Nếu có thể, Lộ Nghiên hi vọng mọi thứ thay đổi.

      còn hỗn độn trong lòng, Lộ Nghiên cảm thấy mọi thứ lúc này đều rất yên ổn. Khi ý thức được Trần Mặc Đông vốn là khắc tinh của những tâm tình đó, Lộ Nghiên cảm thấy mối tơ vò trong lòng mình được mở ra. ra Trần Mặc Đông từ lâu, chỉ là tình đến từ thứ tình thân sau hôn nhân, mà còn là thứ tình của nam nữ buổi ban sơ nhất, có thể là khi vừa mới gặp, cũng có thể nó bắt đầu ở thời điểm nào đó. Nhận thức được điều này, trong lòng Lộ Nghiên vui, sợ mình vì tình trở nên hèn mọn, nhạy cảm.
      tart_trunglazybee thích bài này.

    2. vulinh

      vulinh Well-Known Member

      Bài viết:
      20,019
      Được thích:
      24,217
      Chương 35: Tựa như bình thường

      năm mới lại sắp đến, kế hoạch có thai trong năm của Lộ Nghiên đạt được. Trần Mặc Đông vẫn duy trì lặng lẽ như trước, có lẽ chọn cách suy nghĩ “chuyện này vội cũng được”. Lộ Nghiên thường bất giác sờ lên bụng mình, như thể vừa lắng nghe vừa lặng lẽ chuyện.

      Đêm giao thừa, hai nhà cùng ra ngoài ăn cơm. Vị trí chỗ ngồi hôm đó có chút kì lạ, Trần Mặc Đông và Lộ Nghiên ngồi cạnh nhau, bên phải Lộ Nghiên là mẹ chồng, bên trái Trần Mặc Đông là mẹ vợ. Hai bậc trưởng bối hai bên tuy bị ngăn cách hai người ở giữa nhưng vẫn vui vẻ chuyện sôi nổi. Sau đó, Trần Mặc Đông và Tôn Uyển Bình đổi chỗ ngồi, Tôn Uyển Bình nắm lấy tay Lộ Nghiên, chuyện với Nguyễn Minh Ngữ, đa số trong đó đều là khen ngợi Lộ Nghiên.

      “Nghiên Nghiên sinh cho chúng ta đứa cháu nữa là hoàn hảo.” Câu vừa bật ra, tất cả mọi người đột nhiên đều im lặng vì câu ràng ấy.

      Lộ Nghiên thấy trong nháy mắt cả người mình cứng đờ, sau đó cả cơ thể như bị đâm xuyên nhưng thể nào đứng dậy được. Lộ Nghiên mỉm cười, để ý vẻ mặt của Trần Mặc Đông lúc này, cầm cốc nước bên cạnh, uống ngụm to.

      khí ngưng trệ lúc, sau đó hai vị trưởng bối hai bên lại bắt đầu tán gẫu với nhau.

      Cả bữa cơm ăn rồi ngừng, ngừng rồi ăn, cười cười, khí nho nhã lịch có chút sôi nổi. Đa số thời gian Lộ Nghiên cúi đầu chăm chú ăn , còn Trần Mặc Đông chỉ ăn vài miếng, thi thoảng trả lời mấy câu hỏi của hai bà mẹ.

      Sau khi đưa Nguyễn Minh Ngữ về, Lộ Nghiên vội vàng bắt xe đến khu giải trí, còn Trần Mặc Đông từ nhà thẳng đến địa điểm hẹn. Lộ Nghiên cảm thấy đám người như Trần Mặc Đông khoe mẽ vô cùng, ràng bình thường vẫn luôn gặp nhau, nhưng sang năm mới lại thích vui chơi, đóng góp cho phát triển nền công nghiệp giải trí của Bắc Kinh.

      Ngày hôm đó, Lộ Nghiên mua sắm cùng mẹ. Hai người từ hàng quần áo đến gian thực phẩm, khu đồ gia dụng, mỗi cửa hàng đều dừng lại xem. Lộ Nghiên vô cùng bội phục mẹ mình có tinh thần mua sắm như những trẻ. may lúc về bị tắc đường, Lộ Nghiên đành gọi điện báo cho Trần Mặc Đông là mình tới muộn chút. thấy may vì hồi đầu đồng ý để Trần Mặc Đông mua xe cho mình, nếu giờ chắc cũng chìm trong biển xe tắc nghẽn.

      “Nghiên Nghiên, con và Trần Mặc Đông chưa định có con sao?” Xuống khỏi xe bus, đoạn là về tới nhà, Lộ Nghiên và Nguyễn Minh Ngữ song song bước , Lộ Nghiên vất vả xách bộ đồ ăn bà Nguyễn mới mua.

      “…”

      “Mẹ mặc kệ chuyện riêng của hai đứa, nhưng con thể đơn phương muốn sinh con, dù sao Mặc Đông cũng lớn tuổi rồi, hơn nữa bên nhà mẹ chồng con hình như mong ngóng lắm.”

      “Con biết.”

      “Mẹ chồng con làm khó con chuyện này chứ?”

      ạ.”



      Sau khi báo số phòng, Lộ Nghiên được người phục vụ dẫn tới trước cửa gian phòng. Lúc sắp rời , ta còn hơi khom lưng chúc chơi vui vẻ, có thể thấy phí phục vụ ở đây cũng phải loại vừa. Bài trí ở đây rất xa hoa, lộng lẫy, nhưng lại khiến Lộ Nghiên thấy đẹp mà chỉ khiến thấy rối mắt và đau đầu. Tuy hiệu quả cách rất tốt nhưng thanh từ mấy gian phòng vẫn lọt vào tai. Cầm điện thoại nhìn thời gian, thấy hai cuộc gọi nhỡ của Lỗ Mạn, Lộ Nghiên nhấn nút khóa máy, sau đó khẽ đẩy cửa.

      Bản tình ca kinh điển “Mối tình Hiroshima” vang lên bên tai, đúng đoạn hợp xướng hai người, giọng hát của đôi nam nữ rất hay, tiếng hát cũng dịu dàng uyển chuyển. Lộ Nghiên thấy ánh sáng từ hai chiếc micro, vị trí của hai người hát quá gần. Lộ Nghiên bước vào, cả căn phòng bỗng chốc chỉ còn tiếng nhạc, cũng có thể Lộ Nghiên chọn thời khắc khá ngại ngùng để bước vào. chào hỏi mọi người như bình thường, những người khác nhanh chóng khôi phục khí náo nhiệt, mọi người cùng hướng về phía Lộ Nghiên, bắt uống rượu. Trần Mặc Đông cũng bỏ micro, tìm chỗ ngồi cho Lộ Nghiên. Lộ Nghiên mỉm cười, ngồi bên cạnh , nghe Lưu Uyên Thư hát đoạn sau cùng. Có lẽ sợ để ấy hát mình đơn, người con trai nhận micro cùng hát với ấy. Mọi người gào thét vỗ tay, tình hình có chút lộn xộn, Lộ Nghiên cũng để ý đến người con trai kia rốt cuộc là ai.

      Lỗ Mạn cầm ly nước trái cây ngồi xuống bên phải Lộ Nghiên. Lộ Nghiên cầm cốc nước uống ngụm to.

      “Lẽ nào mẹ chúng ta mua nước cho em sao?” Lỗ Mạn trêu chọc.

      “Nhà em nghèo, đành chịu thôi. Bụng chị to mà vẫn đến tham gia náo nhiệt sao? sợ làm hỏng tai của bảo bối à?” Lộ Nghiên sờ sờ chiếc bụng hơi nhô ra của Lỗ Mạn, “Sao vẫn thế? Chẳng phải bốn tháng rồi sao?” Sau đó kề sát tai vào bụng Lỗ Mạn, xung quanh rất ồn ào nên Lộ Nghiên nghe thấy gì. Nhưng Lộ Nghiên biết dù xung quanh tiếng động gì cũng nghe thấy gì, Lộ Nghiên cảm thấy hành động của mình có chút ngu ngốc.

      “Cảm ơn em, thứ chị mang thai là người, nhanh như vậy đâu.”

      “Đến muộn rồi, hoặc là uống rượu, hoặc là hát .” Lộ Nghiên sớm quen với họ. Tuy họ biết điềm đạm, nhưng thỉnh thoảng cũng trêu chọc . Lộ Nghiên cũng hiểu người mà họ muốn trêu chọc chính là Trần Mặc Đông.

      “Đông Tử, lần này cậu được bao che cho vợ đâu đấy. Tửu lượng của mấy người em ở đây liều mạng với cậu.”

      Đón nhận trận cười, Trần Mặc Đông vỗ vỗ đầu Lộ Nghiên, sau đó phất tay ám chỉ “Mọi người thoải mái”. Lộ Nghiên kéo tay xuống, nhéo mu bàn tay . Lúc này đôi má lúm đồng tiền của Trần Mặc Đông hằn sâu, ánh mắt sáng lên, giấu nổi ánh cười trong mắt.

      “Tôi biết hát, vẫn nên uống rượu thôi.” Lộ Nghiên uống chén rượu .

      trận ồn ào nổi lên, mọi người cùng nhau trêu chọc. Ánh mắt Lộ Nghiên lướt qua vòng, phát tất cả đều là người quen, nhưng có người nhớ tên, ánh mắt vô tình dừng người Lưu Uyên Thư. Tuy ánh sáng trong căn phòng yếu ớt nhưng khoảng cách hai người quá xa, vừa đủ để nhìn thấy biểu của đối phương. Hai người nhìn nhau mỉm cười, sau đó ánh mắt đều chuyển nơi khác, như thể nếu nhìn thêm giây để lộ ra điều gì. Lúc này Lộ Nghiên mới biết ra Lưu Uyên Thư cũng nhớ .

      Lộ Nghiên nhìn Trần Mặc Đông, chiến đấu với đĩa khoai chiên trước mặt, thanh bên tai lượn lờ, lời ca thanh – tục đều có, quen thuộc cũng có, mà bài chưa từng nghe qua cũng có, từng bài xẹt qua tai , nhưng tất cả chúng đều có chung đặc điểm: giọng hát hay. ràng mấy người này hát hay như hai người vừa nãy. Lộ Nghiên càng nghe càng buồn cười, định nhét miếng khoai đầy nước sốt cà chua vào miệng nhưng bị người khác ngăn lại.

      “Nhưng em vẫn chưa rửa tay mà.” Lộ Nghiên thực biết từ khi nào Trần Mặc Đông lại có thói quen “đoạt đồ ăn nơi miệng hổ” thế này.

      Từ lúc ngồi xuống, Lộ Nghiên cũng quá để ý Trần Mặc Đông, lúc đầu chuyện với Lỗ Mạn vài câu, sau đó lại bị mời rượu, để giảm bớt vị cay của rượu trong miệng mà ngừng ăn đồ ăn vặt cho đến khi chỉ nhìn thấy đáy đĩa; vừa nãy, cũng bon chen vài câu với người khác. Trong suốt thời gian này, Trần Mặc Đông hề mở miệng, Lộ Nghiên cũng mặc kệ .

      “Nhiều dầu mỡ quá, em đừng ăn nữa.” Trần Mặc Đông vừa vừa lấy tờ giấy ăn lau đầu ngón tay cho Lộ Nghiên. Lộ Nghiên nhìn đĩa khoai chiên chỉ còn lại mấy miếng, trong lòng vô cùng chán nản, có cảm giác mình chưa hoàn thành nhiệm vụ.

      cũng có thể hát thể loại này đấy, em thực ngờ.”

      cũng từng có tuổi trẻ mà.”

      “Bài hát này đúng là có chút trẻ trung.” Lộ Nghiên nghiêng đầu nhìn khuôn mặt Trần Mặc Đông, thấy có chút xa lạ, cúi đầu, nhoài người về phía trước, tiếp tục ăn nốt mấy miếng khoai còn lại đĩa.

      Điện thoại của Lộ Nghiên rung bàn, lúc này vừa vặn có người hát ca khúc trữ tình, tiếng rung này rất hợp hoàn cảnh. Lộ Nghiên nhanh chóng nghe máy, đứng dậy bước , nhưng đập phải góc bàn, cơn đau tê dại khiến suýt chút đứng vững, tiện tay chống lên bàn, lúc này mới phát cánh tay Trần Mặc Đông ở giữa trung. Lộ Nghiên bóp bóp chân, với mình sao. Lúc quay người ra cửa nghe điện thoại, Trần Mặc Đông cũng rút tay về.

      Hát xong, mấy người lấy lý do Lộ Nghiên chưa ăn gì, đoàn sáu bảy người cùng ăn đêm.

      Lỗ Mạn vốn muốn cùng mọi người vui vẻ, nhưng Cố Dịch Hiên lấy lý do “Phụ nữ có thai cần nghỉ ngơi” để thoái thác, mấy người nữa cũng có lý do rời , trong đó bao gồm cả Lưu Uyên Thư. Trước lúc rời , Lưu Uyên Thư chào tạm biệt Trần Mặc Đông và Lộ Nghiên với khuôn mặt hồng hồng, nụ cười nơi khóe miệng, ánh mắt long lanh, có vẻ như uống khá nhiều.

      “Lần sau có cơ hội cùng nhau uống trà nhé.” Lưu Uyên Thư đứng trước mặt Trần Mặc Đông và Lộ Nghiên, ta giày cao gót nên cao hơn Lộ Nghiên, đứng đến chóp mũi Trần Mặc Đông. Lộ Nghiên cảm thấy chiều cao ấy rất thích hợp làm tình nhân, đôi cả ngày hôm nay buồn thiu như vậy quả thực vô cùng hợp nhau, cũng có thể thấy cảm giác của quả thực rất linh nghiệm.

      “Có thời gian đến nhà tôi chơi.”

      Lộ Nghiên mỉm cười tạm biệt ta, mãi đến khi ta rồi mới thu hồi ánh mắt. Lộ Nghiên lắc đầu thấy mình uống hơi sau, ngẩng đầu phát Trần Mặc Đông nhìn mình, cũng có thể vẫn luôn nhìn , vẻ mặt bình thản như chiến sĩ chính nghĩa. Lộ Nghiên xoa xoa hai gò má như thỉnh thoảng Trần Mặc Đông vẫn hay làm. trước đến bãi đỗ xe.

      Thực Lộ Nghiên hơi đói, nhưng thể để ý hình tượng thùy mị nết na trong mắt người khác, vì thế chỉ gọi mì, tuy thể ăn nhiều nhưng cũng có thể no, sau đó uống cốc nước hoa quả, kết quả cuối cùng lại làm no cứng.

      “Cái này ăn rất ngon, chị có muốn nếm thử ?” Tiêu Mông chỉ chiếc bát vằn thắn bên cạnh, bề mặt bánh trong suốt nhìn thấy cả nhân thịt mềm, nhìn rất khéo léo. Tuy đành lòng ăn nhưng sau khi cảm ơn Tiêu Mông, Lộ Nghiên vẫn nhận lấy. Nhân bánh vằn thắn có hương vị thịt đậm đà, hòa cùng nước canh thanh mát đầu lưỡi, quả thực rất ngon. Lúc này Lộ Nghiên mới nở nụ cười chân thực đầu tiên trong buổi tối.

      Để biểu thị cảm ơn, Lộ Nghiên chủ động nhiệt tình tán chuyện với Tiêu Mông. nhận thấy tuy biết Tiêu Mông lâu như vậy nhưng giờ mới phát con người Tiêu Mông giống với hình tượng cẩn thận dè dặt khi làm việc. Ngược lại, ấy có chút cố chấp, cứng cỏi, phong cách chuyện với Lộ Nghiên tương phản ấy. Tuy nhiên thấy khi ấy chuyện với Chương Lộ Viễn lại mất chút cứng rắn, giọng cũng uyển chuyển dịu dàng. Xem ra mọi vật thế giới này đều có tương sinh tương khắc, có điều nào ngoại lệ.

      đường về, Lộ Nghiên cảm thấy buồn ngủ, mở radio tìm kênh nào đó có tiếng người để nghe, cho dù là quỉ gào thét cũng được, chỉ cần có tiếng động để hòa nhịp với cõi lòng .

      May mắn có kênh mà giọng của nữ dẫn chương trình rất mềm mại, du dương trong bóng đêm, mà lại hề khiến người ta có cảm giác buồn ngủ. Tiếng nhạc tình ca phát ra, là bài “Bỗng nhiên” của Mạc Văn Úy. Đúng là duyên phận, trong mấy tiếng đồng hồ mà được nghe lại bài hát của cùng ca sĩ.

      “Bài hát “Bỗng nhiên” của Mạc Văn Úy có câu thế này: “ muốn con đường sau này, hồi ức đáng trân trọng có em”. Hãy nghĩ đến khuôn mặt lên trong đầu bạn lúc này, bạn hiểu ra: Bạn người ấy. Hi vọng mỗi người đều có thể tìm được người mình . Chúng ta hãy để giọng khàn khàn du dương của Mạc Văn Úy kết thúc chương trình ngày hôm nay. Ngày mai có khởi đầu tốt, những khán giả nghe đài thân thương của tôi, ngủ ngon nhé.” Tuy giọng của nữ phát thanh viên ngừng, nhưng bài hát vẫn vang lên trong ô tô.

      “Đưa em sang nhà mẹ , đồ hôm nay em mua vẫn để bên đó.” Giọng của Lộ Nghiên đột ngột cao lên, lấn át tiếng hát.

      “Em nhìn xem mấy giờ rồi.” Trần Mặc Đông quay đầu nhìn, giọng điệu bình thản, nhưng mày nhíu lại như cố nén cơn giận trong lòng.

      “À, đúng vậy, xem ra em uống nhiều quá rồi, đầu óc vẫn chưa tỉnh, ha ha.” Lộ Nghiên vừa mới vội vàng tìm đề tài chuyển hướng suy nghĩ trong lòng, thậm chí cũng để ý đến chuyện thời gian.

      thấy tối nay em vô cùng tỉnh táo.”

      Lộ Nghiên trừng mắt nhìn , dựa đầu vào ghế nghe nhạc, đến khi radio chuyển thành tạp xèo xèo lúc mới đưa tay tắt.

      Tuy phải ngồi trong nhà ngồi xe, nhưng tối nay chân Lộ Nghiên vẫn bị lạnh làm cho tê cóng. Mùa đông dường như quá khó khăn với Lộ Nghiên. Ngồi bên bồn tắm, Lộ Nghiên điều chỉnh nhiệt độ nước ấm, dội thẳng nước ấm vào hai chân, giao thoa giữa lạnh và nóng khiến chân có cảm giác tê tê, cảm giác vừa dễ chịu vừa rất khó chịu.

      Tắm xong Lộ Nghiên mới phát mình chưa cầm quần áo mới để thay, đành tiện tay quấn khăn tắm lên người. Trần Mặc Đông nằm giường, nhắm mắt, lặng lẽ như thiên sứ. Có lẽ vừa tắm xong lúc, mái tóc vẫn còn ẩm. Lộ Nghiên cầm máy sấy ra ngoài phòng.

      “Em như vậy bị cảm đấy.”

      “Em tưởng ngủ rồi.”

      Lúc Lộ Nghiên quay đầu, Trần Mặc Đông ngồi dậy. Lộ Nghiên cầm máy sấy tóc quay về chỗ cũ, thổi khô từng đám tóc. Trần Mặc Đông như vừa gì đó, nhưng bị tiếng ồn của máy sấy tóc cản trở, Lộ Nghiên nghe , có điều theo tính cách của Trần Mặc Đông, nhắc lại lần nữa.

      Từ trong gương, Lộ Nghiên thấy Trần Mặc Đông bước đến. còn cho rằng giúp sấy tóc, nhưng kết quả chỉ tắt máy sấy, sau đó nhấc chân Lộ Nghiên đặt lên đùi mình, ánh mắt nhìn chằm chằm vào vết thương đầu gối trái của Lộ Nghiên. Phần đùi gối bị đập vào bàn khi nãy to như đồng xu, nổi màu xanh đen, ở giữa màu tím, nhìn thấy mà đau lòng, nhưng nhìn kỹ lại thấy nó giống đóa hoa nở.

      “Chân bị đập mạnh quá, phải bôi thuốc thôi.” Trần Mặc Đông nhàng xoa xung quanh vết thương, định đứng dậy lấy thuốc nhưng lại bị Lộ Nghiên ngăn cản.

      cần.”

      “…” Trần Mặc Đông kiên trì định , nhưng Lộ Nghiên cũng kiên trì giữ lấy .

      “Vết thương của em lẽ nào em biết? Hơn nữa em phải mới bị thương lần, chỉ là trước đây em biết mà thôi. đấy, chỉ cần để ý nó, mấy ngày nữa nó khỏi thôi.” Lộ Nghiên bình tĩnh , ánh mắt chăm chăm nhìn chiếc cúc áo sơ mi của Trần Mặc Đông, tuy thường nhìn thấy nó nhưng mỗi lần nhìn đều bị nó thu hút.

      Lộ Nghiên xong, chỉnh sửa lại chiếc khăn tắm sắp rơi. Trần Mặc Đông vẫn đứng dậy lấy thuốc.

      Trần Mặc Đông bôi thuốc tan máu lên chân Lộ Nghiên, nhất thời cơn mát mẻ xuyên qua cơ thể Lộ Nghiên.

      “Em với làm sao có thể biết?”

      “Đều là do em cẩn thận, hơn nữa vết thương như vậy, cần thiết.”

      “Đúng, thấy tất cả đều là do em tự chuốc lấy.”

      có thể đồng cảm chút được ?” Lộ Nghiên lấy chân bị thương đá Trần Mặc Đông cái, góc đá hơi rộng nên khăn tắm để lộ ra màn cảnh xuân. Đôi mắt Trần Mặc Đông nhuốm màu dục vọng, đôi tay nhàng mơn trớn cơ thể Lộ Nghiên.

      Lộ Nghiên yếu ớt cầu cứu nhưng Trần Mặc Đông lại trước sau làm ngơ, tạo ra từng đợt rung động cơ thể Lộ Nghiên. Nước mắt chảy ra từ khóe mắt Lộ Nghiên, Trần Mặc Động dịu dàng nhiều nhưng lại rất nhanh gia tăng sức mạnh. Cuối cùng Lộ Nghiên biết mình ngủ thiếp hay ngất , nhưng dường như Trần Mặc Đông kiên định muốn để ngủ.

      “Em mệt.”

      “Em nghĩ nhiều như vậy mệt mới lạ.”

      Trong lúc tranh đấu giữa giấc ngủ và Trần Mặc Đông, Lộ Nghiên mơ hồ nghe thấy câu này, nhưng cuối cùng giấc ngủ vẫn chiến thắng, Lộ Nghiên hoàn toàn chìm vào giấc mộng.

      Lúc Lộ Nghiên tỉnh lại, tay của rất lạnh, vội vàng chui tay vào trong chắn.

      “Em biết Uyên Thư?”

      từng gặp qua. ấy đến đây, hôm ấy có nhà, hình như lấy thứ đồ gì đó, sau đó em quên với . Chuyện này xảy ra rất lâu rồi.”

      Hai người cùng im lặng rất lâu. Khi Lộ Nghiên lấy đủ dũng cảm để số chuyện điện thoại Trần Mặc Đông bỗng vang lên. Tối qua sau cơn náo loạn, hai người đổi vị trí nằm, Lộ Nghiên giúp Trần Mặc Đông lấy điện thoại, vô tình nhìn thấy tên hiển thị điện thoại.

      “Là … Việc này để tới xử lý… Đợi nhân viên kỹ thuật bên Đức tới tốt hơn nhiều… Tài chính phải là vấn đề… Yên tâm , xử lý, em nghỉ ngơi mấy ngày …”

      “Phiền phức vẫn chưa được giải quyết sao?” Lộ Nghiên hỏi Trần Mặc Đông.

      “Ừ, em cần bận tâm những chuyện này.”

      “Em chỉ cố gắng quan tâm theo đúng trách nhiệm của người vợ. Nếu cần, lần sau em hỏi.”

      Lộ Nghiên cảm nhận được cả người Trần Mặc Đông cứng đờ lại, sau đó thấy dậy khỏi giường.

      muốn giải quyết chút chuyện, em có thể tự về nhà mẹ lấy đồ, hoặc đợi về rồi cùng .”

      “Em tự lấy.”

      Tiếp theo là tiếng rửa mặt, đóng cửa. Lộ Nghiên nhắm mắt lắng nghe những thay này nhưng bất luận thế nào cũng thể ngủ tiếp.







      Bonus bài hát mà bạn Đông và Lưu Uyên Thư cùng hát karaoke:

      Có vẻ như bài hát này về cuộc tình đêm, về và hận – Thứ tình vượt qua ranh giới đạo đức, kết cục vẫn là chia tay; và: càng khó, nhưng hận lại càng khó hơn…

      Mối tình Hiroshima

      Ca sĩ: Mạc Văn Úy – Trương Hồng Lượng

      (Trương Hồng Lượng)

      Đáng lẽ em nên sớm cự tuyệt , nên để mặc theo đuổi

      Để hi vọng, để khắc sâu tên em

      (Mạc Văn Úy)

      Thời gian thể quay trở lại, mà gian càng dễ tan biến

      Hai mươi tư giờ là hồi ức đẹp khó quên trong đời em

      (Trương Hồng Lượng)

      Vượt qua ranh giới đạo đức, chúng ta bước vào vùng cấm của tình

      Hưởng thụ ảo giác của hạnh phúc, hiểu sai ý nghĩa của niềm vui

      (Mạc Văn Úy)

      Là ai quá dũng cảm, rằng thích ly biệt

      Là ai chỉ cần hôm nay, cần ngày mai

      Ai giương to mắt nhìn tình chảy qua kẽ tay, rồi lời tạm biệt

      (Trương Hồng Lượng) đãkhông đủ thời gian để em nhiều

      (Mạc Văn Úy) Đáng lẽ chúng ta nên sớm dừng cuộc chơi ái tình phong lưu

      (Hợp ca) Nguyện bị (em) vứt bỏ, coi như hiểu (em) để mà chia tay

      muốn kết thúc tình có lời giải đáp

      (Trương Hồng Lượng) đủ thời gian để hận em

      (Mạc Văn Úy) Cuối cùng mới hiểu ra hận cũng rất khó

      (Hợp ca) Trước khi mất – hận, muốn dùng đôi tay phủ ấm khuôn mặt (em)

      Để chứng minh em () từng lòng (em)

      từng (em), từng (em), từng (em), từng (em)…
      lazybee thích bài này.

    3. vulinh

      vulinh Well-Known Member

      Bài viết:
      20,019
      Được thích:
      24,217
      Chương 36: Gió xuân – lá thu (1)


      Nhân lúc nghỉ trưa, Lộ Nghiên tới bộ phận ẩm thực kiểm tra thực phẩm tuyên truyền chính cho hoạt động sắp tới, nhưng ngờ lại thấy Trần Mặc Đông và Lưu Uyên Thư ở đây.

      Trần Mặc Đông và Lưu Uyên Thư cùng vào nhà hàng, nhưng cảnh tượng đáng cười là Lộ Nghiên lại từ nhà hàng ra. Lộ Nghiên mỉm cười chào, chuyện vài câu, rồi lấy cớ có việc, qua hai người.





      Hết giờ làm, Lộ Nghiên bảo Tô Hiểu Lộ dạo phố cùng. Hai người ngồi ăn lẩu, nước lẩu đỏ dầu ớt cuồn cuộn sôi trong nồi khiến người khác phải chảy nước miếng. Hai người gọi hai chai bia và rất nhiều thịt – rau, ăn uống ngấu nghiến, rất sảng khoái. Sau đó cả hai cùng đến khu mua sắm gần đó.

      Lộ Nghiên từng thích bộ phim về việc nữ chính cách nào kìm chế được sở thích mua sắm. Lộ Nghiên tin thế giới chỉ cần người con nhìn thấy bộ quần áo đẹp đều kìm chế được xúc động, chỉ là thực tế tàn khốc, vấn đề tài chính hạn hẹp, đôi khi chúng ta thể nào gánh vác được những khoản chi tiêu lớn. Có điều tại những điều này đối với Lộ Nghiên còn là vấn đề nữa, Trần Mặc Đông đối xử với rất tốt.

      Hai giờ sau, hai người mệt mỏi, ngồi phịch trong khu nghỉ ngơi, ngay cả sức lực mua nước cũng còn.

      “Cậu điên hay sao mà mua nhiều đồ thế này?” Thực ra Tô Hiểu Lộ cũng mua ít, nhưng so với Lộ Nghiên vẫn còn kém xa.

      “Đây là của mẹ, đây là của bố, đây là của em trai, còn cái này là…” Lộ Nghiên ngần ngừ dừng lại, ra những điều này mới phát vẫn chưa mua sắm được gì cho chính bản thân.

      Vốn dĩ Lộ Nghiên còn muốn bảo Tô Hiểu Lộ xem phim, nhưng Tô Hiểu Lộ lại nhẫn tâm thẳng thừng từ chối.

      “Cậu hôm nay cứ thế nào ấy, cậu thất tình đến hoa mắt chóng mặt rồi!” Lúc sắp , Tô Hiểu Lộ vỗ vai Lộ Nghiên làm động tác thương xót. Lộ Nghiên tiễn bằng cái lườm dữ dội, sau đó quay người tiếp tục chọn đồ vật cho mình.



      Lộ Nghiên mỉm cười dịu dàng, địa chỉ cho nhân viên để ngày mai họ chuyển tới. Sau đó dạo vòng quanh khu mua sắm, kết quả lại nhìn thấy chiếc đèn, rất hứng thú, đọc địa chỉ nhà mình để họ chuyển tới. Cuối cùng rời khỏi trung tâm mua sắm với tâm trạng thoả mãn.

      Lộ Nghiên về tới nhà gần mười giờ, cả căn nhà tối đen, ngay cả sức lực bật đèn cũng còn, chỉ muốn nhanh chóng tắm xong rồi ngủ. Đột nhiên thấy bên ngoài ban công có đốm sáng đỏ, sợ đến giật mình, ngay cả cảm giác buồn ngủ cũng biến mất. Nhưng sau khi bật đèn, nhận ra đó là Trần Mặc Đông.

      làm gì mà giả ma giả quỉ thế, muộn thế này cũng bật đèn.”

      “Điện thoại của em dùng để trang trí sao? Về muộn như vậy mà cũng gọi điện.”

      “Em tưởng hôm nay về muộn nên với .”

      xong, Lộ Nghiên vào nhà tắm. yên lặng lúc này thực khiến cả người được thả lỏng.



      Duyên phận giữa Lộ Nghiên và Lưu Uyên Thư đột nhiên trở nên sâu nặng hơn. Hai tuần sau, hai người lại gặp nhau ở lối rẽ qua đường. tránh được mấy câu chào hỏi, nhưng Lộ Nghiên cũng ghét Lưu Uyên Thư. cảm thấy trưởng thành như ấy khiến người khác ghét là chuyện dễ.

      “Gần đây bận ?” Lộ Nghiên vốn muốn kết thúc cuộc chào hỏi, nhưng lại bị Lưu Uyên Thư khơi mào.

      “Cũng bình thường.”

      “Công ty của chúng tôi gần đây hợp tác với Grand Capital, tôi đoán chúng ta thường xuyên gặp mặt.”

      Lộ Nghiên thực biết nên trả lời thế nào, chỉ có thể mỉm cười.

      “Đây là danh thiếp của tôi.” Lưu Uyên Thư lấy chiếc danh thiếp từ trong cuốn sổ ghi chép đưa cho Lộ Nghiên.

      Lộ Nghiên vô tình liếc quá, nhìn thấy bên trong bìa cuốn sổ ghi chép là bức phác họa chân dung màu đen, còn có cả tên ấy đó.

      rất thích ấy sao?” Lộ Nghiên biết vì sao mình lại muốn hỏi câu này.

      “Đúng, tôi lưu giữ tất cả những thứ gì liên quan đến ấy.”

      “Nghe Trần Mặc Đông cũng rất thích đến “Duyệt Các” , hương vị món ăn ở đó thực rất ngon. Tôi nhớ lần đầu đến đó là lúc vừa mới học cấp ba, lúc ấy cũng rất thích. Hôm nào đó tôi mời ăn.”

      “Thực ra tôi cũng thích lắm.” Lộ Nghiên nở nụ cười tươi rói.

      Lúc tạm biệt, Lộ Nghiên nhìn thấy Trần Mặc Đông cầm điện thoại đứng ở góc rẽ đường. để ý quá nhiều, nhanh chóng bước .

      Lộ Nghiên mơ hồ nhớ lần đầu Trần Mặc Đông dẫn tới “Duyệt Các”, từng mình có người bạn rất thích nơi này, nhưng Lộ Nghiên biết người bạn tới có phải là Lưu Uyên Thư .

      Sắp hết giờ làm, Lộ Nghiên nhận được điện thoại của Lỗ Mạn Cố Dịch Hiên công tác, bắt đến “phục vụ”, Lộ Nghiên đồng ý tới nhà Lỗ Mạn. Lần này nhắn cho Trần Mặc Đông tin nhắn, nhưng hề nhận được tin nhắn trả lời.

      Buổi tối, khi Lộ Nghiên và Lỗ Mạn ngồi trong phòng khách nhà Lỗ Mạn, Lỗ Mạn sống chết muốn Lộ Nghiên ngủ cùng. Thực ra trước đây hai người từng ngủ chung, nhưng giờ tình thế khác, bụng Lỗ Mạn khá to, Lộ Nghiên sợ mình mơ ngủ làm tổn hại ấy, vì Trần Mặc Đông thường oán trách Lộ Nghiên ngủ ngoan ngoãn. Nhưng cuối cùng Lộ Nghiên vẫn lay chuyển được Lỗ Mạn.

      “Điện thoại của em là vật trang trí à? Mỗi lần cần tìm em, gọi hai ba lần bắt được em.”

      Đối với chuyện này, Lộ Nghiên cũng bất lực, nhớ tới lời của Trần Mặc Đông, càng thêm phần áy náy. Buổi sáng, sau hôm Lộ Nghiên và Tô Hiểu Lộ mua sắm, Lộ Nghiên vừa nạp điện thoại, mở máy lên, phát có bốn cuộc gọi nhỡ. Thời gian là khi và Hiểu Lộ ăn cơm, hai người ngồi tán gẫu, xung quanh ồn ào nên nghe thấy.

      “Hôm nay sao tâm tình suy sụp thế?”

      có gì, chỉ buồn ngủ thôi.”

      “Chị làm phiền kế hoạch tạo người của em và Trần Mặc Đông đấy chứ?”

      phiền mà.”

      “Sao vậy, vẫn chưa thành công à?”

      “Ừm.”

      “Bao lâu rồi?”

      “Rất lâu rồi.”

      “Vậy bệnh viện kiểm tra xem thế nào, chị cùng em.”

      Lộ Nghiên ngẩng đầu nhìn Lỗ Mạn, Lỗ Mạn vẻ tự nhiên, có lẽ cũng tự cảm thấy điều mình rất khó nghe.

      “Tiểu Nghiên, chị có ý đó.”

      sao, em hiểu mà. như vậy vấn đề thực đúng là ở em.”

      Lộ Nghiên do dự rất lâu vẫn mở miệng hỏi chuyện liên quan đến Lưu Uyên Thư. Nhưng sau này, lại rất nhanh phát được đáp án của mình.

      “Ngủ thôi. Mệt quá.”

      Lộ Nghiên ngủ yên, làm thế nào cũng thể ngủ sâu, có lẽ vì sợ đụng chạm đến bụng của Lỗ Mạn.





      Có lẽ cả hai đều quen với nếp sống lãnh đạm. Với chuyện con cái, cả hai vẫn thể bình thường, đương nhiên bao gồm cả chuyện sinh hoạt vợ chồng. Trần Mặc Đông dường như chịu khó làm chuyện ấy hơn, nhưng hề dịu dàng như trước. Lộ Nghiên đương nhiên cũng nể nang, chẳng qua dám cắn cằm Trần Mặc Đông mà chiến đấu bả vai và cổ . Thỉnh thoảng hai người cũng tán thưởng chiến tích của người kia, sau đó lại bôi thuốc cho nhau. Lộ Nghiên nghĩ cả hai người đều điên rồi.

      ngày thứ bảy, Trần Nhiễm Mộng hẹn Lộ Nghiên mua vải, Lộ Nghiên có việc nên hai người hẹn tới chủ nhật. Mối quan hệ giữa Lộ Nghiên và Trần Nhiễm Mộng bớt xa cách so với trước kia, đương nhiên vẫn chưa đến mức thân thiết. lần, Trần Nhiễm Mộng có việc nên nhờ Lộ Nghiên chăm sóc Hàn Lạc Ảnh, Lộ Nghiên rất thích trẻ con nên vui vẻ đồng ý. Mấy lần như vậy, mối quan hệ giữa hai người thoải mái hơn nhiều. Thỉnh thoảng Trần Nhiễm Mộng cũng gọi Lộ Nghiên cùng dạo phố. Thậm chí hành động “báo thù” của Trần Nhiễm Mộng như Lộ Nghiên và Trần Mặc Đông từng dự đoán lại hề xuất .

      Lộ Nghiên phát tính cách hai người quả thực có rất nhiều điểm tương đồng. Đôi khi nhìn thấy cách cư xử của Trần Nhiễm Mộng với Hàn Minh Khải, cảm thấy như nhìn vào chính mình, chẳng qua tính cách của Trần Mặc Đông và Hàn Minh Khải khác xa nhau. Cùng việc, Hàn Minh Khải có thể bị Trần Nhiễm Mộng làm cho tan tác thê thảm, nhưng Trần Mặc Đông vẫn sừng sững bất động như núi Thái Sơn.





      Lộ Nghiên sắp đặt thời gian hẹn với bác sĩ đến khám, nghĩ nghĩ lại, cuối cùng với ai, tự mình khám. Trải qua loạt các thủ tục kiểm tra phức tạp rườm rà, bác sĩ bản thân Lộ Nghiên có vấn đề gì, nhưng thể chất rất lạnh, tỷ lệ thụ thai thấp, cần thời gian điều trị dài. Bác sĩ dặn thể vội vàng, thể chất như vậy phải dần dần điều trị mới được. Lộ Nghiên cẩn thận ghi nhớ chế độ ăn, đợi bốc thuốc Trung y xong, cầm túi thuốc đắng về nhà.

      Về tới nhà, Lộ Nghiên ngờ Trần Mặc Đông ở nhà. Sáng nay lúc Lộ Nghiên ra khỏi nhà, Trần Mặc Đông phải làm thêm.

      Lúc bước vào, Lộ Nghiên phát Trần Mặc Đông ăn mì, nhìn có vẻ ngon, vẻ mặt Trần Mặc Đông dường như rất khó nuốt. Lộ Nghiên cầm đũa của thử miếng, quả nhiên như vậy.

      “Đừng ăn nữa, để em nấu cho , em cũng chưa ăn.” Đối với người ngay cả chai dầu cũng đánh đổ như Trần Mặc Đông việc nấu chín bát mì đủ khiến người khác bội phục.

      “Em bệnh rồi.” Trần Mặc Đông chỉ gói thuốc.

      có, chỉ là thuốc bổ cho sức khỏe thôi.”

      “Đúng là chịu khó, uống được loại thuốc đắng thế này.”

      Lộ Nghiên thèm để ý , thay quần áo rồi chuẩn bị hầu hạ “ông chủ” ăn cơm.





      Sau lần gặp mặt đó, Lộ Nghiên gặp lại Lưu Uyên Thư. Nhưng có lần, nhìn thấy Lưu Uyên Thư che miệng bước nhanh vào nhà vệ sinh. Lộ Nghiên vốn muốn quan tâm chút, nhưng nghĩ tình huống này phải bệnh dạ dày cũng là mang thai, quan tâm lúc này có thể khiến cả hai ngại ngùng, cuối cùng Lộ Nghiên dừng bước. ngờ vừa quay đầu thấy Tiêu Mông định vào nhà vệ sinh, Lộ Nghiên tự giễu: người đáng như thế, sao lại có ai quan tâm? Sau đó thầm mắng mình nhiều chuyện.

      Hình như những người bên cạnh đều mang thai. Lỗ Mạn mang thai hơn bảy tháng, Trần Nhiễm Mộng và Hàn Minh Khải cũng có ý định sinh đứa thứ hai, giờ Lưu Uyên Thư cũng có vẻ như có thai. Cả thế giới như cố tình nhắc nhở Lộ Nghiên: đến lượt phải phát huy vai trò. Nhưng Lộ Nghiên vẫn hoang mang biết có cần thiết phải mang thai , có thể quá dư thừa rồi.
      tart_trunglazybee thích bài này.

    4. vulinh

      vulinh Well-Known Member

      Bài viết:
      20,019
      Được thích:
      24,217
      Chương 37: Gió xuân – lá thu (2)


      Trước đây Lộ Nghiên vẫn luôn nghĩ rằng sinh lão bệnh tử rất xa xôi, nhưng đến khi bố bị bệnh, mới cảm nhận được mọi thứ dường như quá gần trong gang tấc, dấy lên trong lòng sợ hãi đối với bốn chữ này.

      Trần Chí Bang đột nhiên bị bệnh. Lộ Nghiên và Trần Mặc Đông nửa đêm nhận được điện thoại thông báo bèn vội vã chạy tới bệnh viện. Lộ Nghiên nhận ra tuy Trần Mặc Đông vẫn giữ vẻ mặt bình thản nhưng trong lòng lại rất lo lắng. Quan hệ giữa và Trần Chí Bang vẫn luôn ở trong tình trạng gần xa, hai cha con tuy rằng có mâu thuẫn nhưng cả hai đều dễ biểu quan tâm, dần dần khiến mối quan hệ tình thân dần trở nên lãnh đạm.

      Đến bệnh viện, Trần Chí Bang nằm trong phòng phẫu thuật, cả nhà đứng trước cửa phòng phẫu thuật. Trần Nhiễm Mộng và Tôn Uyển Bình hai tay ôm ngực, mắt đỏ ngầu. Vì là nửa đêm nên cả hành lang yên lặng, ánh sáng trắng trong gian có chút lạnh lẽo sợ hãi. Lộ Nghiên nhớ tới ngày bố Lộ phẫu thuật. tại và những ký ức trong đầu khiến Lộ Nghiên có cảm giác khó chịu nên lời.

      Trần Mặc Đông và Hàn Minh Khải đứng ở cuối hành lang, đốm sáng điếu thuốc của Trần Mặc Đông chưa hề tắt; Lộ Nghiên đứng cách Trần Nhiễm Mộng xa. Nửa đêm gió hơi lạnh, Lộ Nghiên ôm lấy mình, lúc ra ngoài quá vội nên kịp mặc thêm áo khoác. Liếc nhìn Trần Mặc Đông đứng đằng xa, cũng kịp mặc thêm áo, nhưng lúc này có lẽ chẳng để ý đến điều gì được.

      Ánh sáng mặt trời vừa lên cuộc phẫu thuật cũng kết thúc, Trần Chí Bang được chuyển đến phòng bệnh nhưng vẫn chưa tỉnh. Tôn Uyển Bình xoa bóp tay và mặt cho Trần Chí Bang, giục những người còn lại về nhà.

      “Bọn con đều phải làm, mẹ ở đây được rồi, hết giờ lại đến.”

      Mấy người đều chịu, nhưng sau đó Tôn Uyển Bình nghiêm mặt cầu mọi người mới rời , ngoại trừ Trần Mặc Đông vẫn cương quyết ở lại.

      Lộ Nghiên thay quần áo xong mới làm, chạy ngược xuôi cả buổi ngay cả bữa sáng cũng nghĩ đến. Nhớ tới Trần Mặc Đông, Lộ Nghiên muốn gọi điện cho . Từ lúc đến bệnh viện, hai người vẫn chưa với nhau câu nào. Lộ Nghiên nghĩ có lẽ nên an ủi , cho dù chưa từng biểu chút yếu đuối trước mặt . Lộ Nghiên bấm từng con số, nhưng cuối cùng vẫn nhấn nút gọi, chuyển sang gọi điện cho Nguyễn Minh Ngữ thông báo tình. Nguyễn Minh Ngữ bình tĩnh dặn dò Lộ Nghiên phải chăm sóc mình cẩn thận, đợi bệnh tình ổn định, bà cùng bố Lộ đến bệnh viện.

      Những người ở nơi làm việc gặp Lộ Nghiên đều thần sắc tốt, Lộ Nghiên chỉ khẽ nhếch đôi môi, cảm thấy lúc này ngay cả nụ cười cũng là loại tôn trọng.

      Nhớ lần đầu gặp Trần Chí Bang, Lộ Nghiên mặc áo lông ngắn màu trắng, đội mũ len màu kem. Vì lần đó bị Trần Mặc Đông cưỡng ép bắt gặp nên ăn mặc cẩn thận. Huống hồ hai người lại ăn cơm trước kẻng, Lộ Nghiên mang theo tâm trạng thấp thỏm, chột dạ. Ngày đó, Trần Chí Bang biểu nhiệt tình như Tôn Uyển Bình, rất ít , chỉ hỏi thăm tình hình sức khỏe của bố mẹ Lộ Nghiên. Lúc ăn cơm, ông cũng nhìn Lộ Nghiên rất ít, chỉ “Con béo chút mới ưa nhìn, ăn nhiều .” Lộ Nghiên gật đầu mỉm cười ngốc nghếch, Trần Chí Bang cũng bật cười theo. Lần thứ hai gặp mặt là đợt cuối năm hai gia đình cùng ăn cơm. Khi ấy Lộ Nghiên dụng tâm trang điểm, ăn cơm xong, tiễn bố mẹ chồng lên xe, Trần Chí Bang mỉm cười : “Lúc nãy mới gặp ta thực nhận ra con, xinh đẹp lên rất nhiều, nhưng đáng bằng lần trước.” Tôn Uyển Bình véo ông cái, ông cũng chỉ mỉm cười, rồi ngồi vào xe. Sau khi kết hôn, tuy thường về nhà bố mẹ chồng nhưng Lộ Nghiên tiếp xúc nhiều với bố chồng, thỉnh thoảng chuyện vài câu, chủ đề chính thường là đứa cháu ngoại đáng của ông.

      Giữa trưa, trí óc Lộ Nghiên hỗn loạn, lúc làm việc luôn nghĩ tới những khuôn mặt của nhà chồng. Nghỉ trưa, Lộ Nghiên gọi điện cho Trần Mặc Đông nhưng có người nhận, gọi điện cho Tôn Uyển Bình hỏi tình hình, bà Trần Chí Bang tỉnh lại.

      Lộ Nghiên nằm bò bàn nghỉ ngơi, hiểu sao lại cứ thế thiếp . Lúc tỉnh lại, mũi khô rát, đầu đau, quay đầu nhìn cánh cửa sổ mở. Sáng nay vì vội, tóc vẫn còn ướt chạy ra ngoài, nên giờ dường như trong tình trạng cảm cúm.

      Lúc Lộ Nghiên tới bệnh viện, phòng bệnh chỉ có Tôn Uyển Bình và Trần Chí Bang. Tôn Uyển Bình ngồi bên giường chuyện với ông, vẻ mặt hai người đều rất bình thản, chỉ là mặt Trần Chí Bang có chút cứng nhắc, sắc mặt cũng nhợt nhạt hơn. Lộ Nghiên bước vào chào hỏi, Trần Chí Bang định gì đó nhưng lại thôi. Sau này Lộ Nghiên mới biết trong khoảng thời gian ngắn, Trần Chí Bang thể năng lưu loát.

      Hơi muộn, Trần Mặc Đông và Trần Nhiễm Mộng mới lần lượt tới, người giúp việc trong nhà cũng mang cơm tới. Trần Chí Bang cố gắng uống vài ngụm cháo loãng. Tôn Uyển Bình dỗ dành Trần Chí Bang như dỗ trẻ , cuối cùng ông lại ăn thêm hai miếng. Mấy đứa con đứng trong phòng bệnh, lòng sốt sắng, âu sầu nhưng chẳng thể giúp được gì.

      Tôn Uyển Bình chịu để họ ở lại qua đêm, bốn người lại về nhà riêng. đường, Trần Mặc Đông mệt mỏi dựa vào ghế xe, tay bóp trán. Lộ Nghiên cũng có tâm trạng giống , tay đặt bụng. Cả ngày nay vẫn chưa ăn gì, lúc này dạ dày gào thét dữ dội, ngay cả cơn cảm cúm lúc này cũng thích hợp, chúng khiến còn sức lực để chống đỡ.

      Về đến nhà hơn chín giờ, Lộ Nghiên hỏi Trần Mặc Đông có muốn ăn cơm , Trần Mặc Đông lúc trước ăn ít. Lộ Nghiên cũng lười nấu cơm, chỉ uống cốc sữa, sau đó uống thuốc.

      Có lẽ vì quá mệt mỏi, Trần Mặc Đông làm việc nữa, mà cùng nằm giường nghỉ ngơi với Lộ Nghiên. Cơ thể của Lộ Nghiên càng lúc càng thoải mái, nằm quay lưng về phía Trần Mặc Đông, trán lấm tấm mồ hôi, cả người co lại.

      “Sao vậy?” Trần Mặc Đông nhoài qua người Lộ Nghiên.

      “Em quên ăn cơm nên dạ dày hơi đau, sao đâu.”

      “Uống thuốc chưa?”

      “Uống rồi.”

      Trần Mặc Đông đặt Lộ Nghiên nằm thoải mái, sau đó đặt tay lên bụng , lòng bàn tay rất ấm áp.

      Lúc Lộ Nghiên cho rằng Trần Mặc Đông ngủ lại nghe thấy giọng .

      “Những lúc thế này, đừng để phân tâm lo lắng cho em.” Giọng rất mệt mỏi.

      Lộ Nghiên cảm thấy giọng của Trần Mặc Đông như vang vọng từ xa tới, vừa như mây, lại vừa như những đám mây đọng mưa, thổi mãi tan. Lộ Nghiên trả lời. Muốn trả lời thế nào đây, chẳng lẽ : “Em tự chăm sóc mình”, như vậy chính là thừa nhận là gánh nặng của .

      Mấy ngày sau đó, Lộ Nghiên vừa đối phó với chứng cảm cúm, vừa kiên trì đến bệnh viện thăm Trần Chí Bang. phải làm gì, chỉ muốn mỗi ngày xuất chút, như vậy có thể khiến người khác cảm thấy hơi giả dối, nhưng mỗi lần Lộ Nghiên đều rất thành tâm thăm bố chồng.

      Trần Chí Bang vẫn nằm giường bệnh, dường như nhất thời ông vẫn chưa chấp nhận được tình trạng tại của mình, tâm tình ông bất ổn khiến sức khỏe ổn định. Trần Mặc Đông cũng tiều tụy và hốc hác theo. Buổi tối ở nhà, Lộ Nghiên nghĩ cách chuyện với , hi vọng Trần Mặc Đông đừng đè nén mọi chuyện trong lòng. có thể nhận ra tại Trần Mặc Đông rất mệt mỏi, muốn thả lỏng chút, nhưng mỗi lần Trần Mặc Đông đều : “ cần lo lắng, sao”, hoặc “Em ngủ trước ”… Lộ Nghiên cho rằng Trần Mặc Đông đủ mạnh mẽ, nhưng đến ngày Lộ Nghiên mới phát Trần Mặc Đông cũng chỉ là người bình thường mà thôi.

      Cuối tuần, Lộ Nghiên và Trần Mặc Đông đến bệnh viện. Hai người đến đúng lúc Trần Chí Bang ăn sáng. Ông vẫn chịu ăn nhiều, Tôn Uyển Bình dỗ dành mãi ông cũng ăn chưa được nửa bát. Tôn Uyển Bình còn phải giấu vẻ bi thương trong bình tĩnh như trước kia nữa, giờ bà còn được vài câu trêu đùa. Tuy Trần Chí Bang cười nhưng vẻ mặt cũng biểu nhiều sắc thái hơn trước. Lộ Nghiên có thể nhận ra tình cảm đằm thắm của hai người.

      “Già rồi mà vẫn trẻ con!” Tôn Uyển Bình lườm Trần Chí Bang, lau miệng giúp ông, quay người dọn dẹp chiếc tủ cạnh đầu giường.

      Lộ Nghiên chuyện với Trần Chí Bang. Người tới thăm rất nhiều, người này vừa người khác tới. Sếp trực tiếp của Lộ Nghiên tới phòng bệnh nhìn thấy Lộ Nghiên có chút kinh ngạc, nhưng vẫn nhớ mục đích quan trọng đến đây, chuyện phiếm vui vẻ cùng Trần Chí Bang, sau đó vài câu với Trần Mặc Đông. Lúc ra về, Tôn Uyển Bình bảo Lộ Nghiên tiễn.

      Lúc Lộ Nghiên quay về thấy Lưu Uyên Thư trong phòng bệnh. Lưu Uyên Thư ngồi bên cạnh giường, chuyện với Tôn Uyển Bình, thỉnh thoảng có với Trần Chí Bang vài câu, nhìn hơi giống độc thoại.

      “Bác Trần, bác mau khỏe nhé, nếu sau này còn ai cổ vũ cháu nữa.”

      Sau khi chào hỏi đơn giản với ta, Lộ Nghiên bước vào nhà vệ sinh rửa chiếc khăn vừa dùng cho bữa ăn khi nãy. nhìn thấy Trần Mặc Đông, biết là có dũng khí, hay thấy cần phải gặp.

      Nhận điện thoại của Nguyễn Minh Ngữ, Lộ Nghiên xuống lầu đón. Lộ Nghiên ra khỏi thang máy, bước về phía bãi đỗ xe. Bãi đỗ xe cách tòa nhà bệnh viện vườn hoa . Lộ Nghiên bước qua vườn hoa, nhìn thấy hai bóng dáng ngồi chiếc ghế dưới mấy cây tùng bách, nhất thời dừng lại, ép mình nhắm chặt mắt, nuốt nước bọt. Trần Mặc Đông lúc này dường như rất xa lạ, như đứa trẻ bất lực; tay Lưu Uyên Thư nắm lấy tay đầu gối, còn cánh tay kia đặt sau lưng , nhàng vỗ về, giống như an ủi đứa trẻ, tựa như cảnh tượng Tôn Uyển Bình và Trần Chí Bang khi nãy.

      Tuy Lộ Nghiên nhìn thấy vẻ mặt của Trần Mặc Đông, nhưng chẳng lẽ thể hình dung ra cảnh tượng đứa trẻ lạc đường tìm được đường quay về? ra phải Trần Mặc Đông đủ mạnh mẽ, chỉ là người đối diện với hợp mà thôi. ra cũng chỉ là người bình thường mà thôi. Lộ Nghiên tiếp tục bước , đón mẹ ở bãi đỗ xe, rồi dẫn họ theo hướng khác về phòng bệnh.

      Buổi tối, Lộ Nghiên về nhà mẹ đẻ. Sau khi ăn xong, Lộ Nghiên gọi điện hỏi thăm tình hình bên nhà chồng, rồi ngồi sô pha xem TV cùng Nguyễn Minh Ngữ. Tám giờ, TV chiếu phim “Gia tộc khoa trương”, dường như tất cả những đau thương thế giới này đều bắt những nhân vật trong phim phải trải qua. Lộ Nghiên dựa vào người Nguyễn Minh Ngữ, tựa đầu vào vai mẹ , lúc này mới có cảm giác ấm áp vững chắc, ai có thể tước đoạt mất của .

      “Bố chồng con bị ốm khiến Mặc Đông mệt mỏi, người cũng gầy nhiều.”

      “Mẹ, mẹ thấy bố có mẹ ?”

      “Gì mà với ? Con và Mặc Đông sao vậy?”

      sao ạ. Con cảm thấy bố mẹ chồng con rất thương nhau.”

      cũng là do dần dần ở bên nhau mà ra, kết hôn lâu rồi con hiểu.”

      “Mẹ, sau này con thường xuyên ở bên cạnh bố mẹ.”

      “Vậy con mặc kệ gia đình mình sao?” Nguyễn Minh Ngữ lại : “ cần lo lắng đến sức khỏe của chúng ta, người già rồi đều có ngày đó. Hơn nữa, thi thoảng con về đây là đủ rồi, cẩn thận Mặc Đông lại có ý kiến với bố mẹ đấy.”

      ấy như vậy đâu.” Lộ Nghiên rất thành thực.

      “Mẹ biết, Mặc Đông là đứa con rể tốt.”



      Trần Chí Bang dần hồi phục. Lộ Nghiên chạy tới chạy lui bốn nơi: công ty, bệnh viện, nhà riêng và nhà mẹ đẻ. Cuộc sống của và Trần Mặc Đông vẫn bình thường, ổn định. Mỗi lần từ nhà mẹ đẻ về, Lộ Nghiên mang rất nhiều đồ ăn cho Trần Mặc Đông, Tôn Uyển Bình và Trần Chí Bang.

      Tuy vào đầu xuân nhưng thời tiết lại giống như vừa bắt đầu vào thu, nhiệt độ thấp, gió hiu hiu thổi, mà vì cơn cảm cúm vẫn chưa khỏi, Lộ Nghiên vẫn mặc áo lông ngắn màu trắng. Cây cối trong hoa viên bệnh viện mới nhú vài búp chồi xanh, nhưng nhìn từ xa vẫn nhận được sắc xanh mới chớm, màu nâu vàng vẫn lấn át màu xanh, khiến người ta khó phân biệt được thời gian.

      tháng sau, Trần Chí Bang ngồi xe lăn xuất viện, giọng vẫn chưa được ràng nhưng người trong nhà đều có thể nghe hiểu được. Trần Chí Bang rất ít, ông cũng chấp nhận , nhưng cũng chỉ trước mặt Hàn Lạc Ảnh mới để lộ ra nụ cười chân . Lộ Nghiên nghĩ nếu Hàn Lạc Ảnh phải là cháu ngoại, mà là cháu nội hoặc cháu trai nội, có lẽ ông vui vẻ hơn chút.


      tart_trunglazybee thích bài này.

    5. vulinh

      vulinh Well-Known Member

      Bài viết:
      20,019
      Được thích:
      24,217
      Chương 38: Tạm thời xa cách (1)



      Gần đây Grand Capital có thay đổi trong đội hình nhân viên, đồng thời chuẩn bị tuyển dụng lớp nhân viên mới, nguyên nhân vì Trần Mặc Đông chuẩn bị mở thêm chi nhánh tại thành phố Z. Ngành du lịch của thành phố Z rất phát triển, những trụ sở như Grand Capital ít, nhưng thành phố Z khai phá địa điểm du lịch mới, rất gần với Grand Capital 2, do đó đây được coi là cơ hội thương mại tuyệt vời.

      Ba ngày sau khi biết việc này, Lộ Nghiên nộp đơn cho Chương Trung Văn. Vốn dĩ mỗi bộ phần đều phải có người thuyên chuyển, mà Lộ Nghiên vừa từ bỏ chức vụ trợ lý, tuy kinh nghiệm còn ít, nhưng công việc vào guồng, dù chuyển sang bên kia cũng tốt hơn những nhân viên mới rất nhiều.

      Lộ Nghiên biết người quyết định chuyện này vẫn là Trần Mặc Đông. chưa từng có ý định giấu vì giấu cũng nổi. Tuy vấn đề trong mối quan hệ của hai người hoàn toàn ràng, nhưng trải qua mấy chuyện trước đó, mọi người đều có thể đoán ra. thời gian trước, tin đồn giữa Trần Mặc Đông và Lưu Uyên Thư rất nhiều, Lộ Nghiên ở trong nhà vệ sinh cũng nghe thấy. Mỗi khi nghe thấy đề tài này, Lộ Nghiên nhét tai nghe để nghe nhạc, người khác cũng muốn nghe. Tuy nhiên, có lần khiến có chút xấu hổ.

      Lộ Nghiên vẫn phản ứng với mọi chuyện như ngày thường, khi cảm thấy bên ngoài yên ắng mới ra, ngờ lúc rửa tay có xuất . Nhìn thấy Lộ Nghiên, bỗng mất tự nhiên. Vẻ mặt viết hai chữ “thông cảm”. Có thể đoán ra ấy cũng nghe thấy những lời vừa nãy, nhưng đáng tiếc Lộ Nghiên lại nghe thấy. Cuối cùng Lộ Nghiên thản nhiên bước ra ngoài, còn kia lại sượng mặt đứng yên tại chỗ.

      Khi nhìn thấy lá đơn của Lộ Nghiên, Chương Trung Văn chỉ làm theo qui trình từng bước quyết định, Lộ Nghiên gật đầu.

      Hai ngày sau, Lộ Nghiên nhận được điện thoại của Tiêu Mông gọi đến phòng làm việc của Trần Mặc Đông.

      Lộ Nghiên đứng trước mặt Trần Mặc Đông. cúi đầu nhìn tờ đơn của Lộ Nghiên, hai hàng lông mày nhíu chặt, ngón tay gõ nhịp bàn. Đó thường là cách biểu tâm trạng bất đồng của .

      “Em muốn thành phố Z? lý do xem nào.”

      “Ngành du lịch của thành phố Z rất phát triển, đó là điều kiện rất tốt cho phát triển thương mại. Với người như em, em cảm thấy môi trường mới có cơ hội thăng chức hơn. Mà phong cảnh ở đó cũng rất đẹp, khí dễ chịu, em rất muốn được đến đó làm việc và sinh sống.”

      “Đúng là nhiều lý do.”

      “Đó là những gì em nghĩ lòng.”

      “Vậy em từng xem xét đến suy nghĩ của người trong gia đình chưa?”

      “Bố mẹ vẫn luôn ủng hộ em, tự em có thể làm chủ.”

      “Lộ Nghiên, giỏi lắm.”

      “Đúng, em vẫn luôn giỏi mà. Nếu có việc gì khác, em làm việc đây.”

      Lộ Nghiên ra khỏi phòng làm việc của Trần Mặc Đông. Đến phòng trà, nhìn thấy cốc nước lạnh, ngửa cổ uống hết, lúc này mới cảm thấy thoải mái. nhớ tới lời bác sĩ khuyên nên kiêng những đồ lạnh. Có điều lúc này cảm thấy mọi thứ quá muộn.

      Lộ Nghiên vẫn chưa hiểu suy nghĩ của Trần Mặc Đông nên chưa định với bố mẹ chuyện này. hôm, Lộ Nghiên ăn tối ở nhà mẹ đẻ, Nguyễn Minh Ngữ nhắc đến Trần Mặc Đông, Lộ Nghiên chỉ rất bận, vẫn tăng ca làm việc, nhưng Lộ Nghiên biết Trần Mặc Đông ở nhà, điện thoại vẫn còn mấy cuộc gọi lỡ từ máy cố định nhà . Sau khi xóa lịch sử gọi , lại tiếp tục ngồi chuyện với mẹ.

      biết từ khi nào, Lộ Nghiên và Trần Mặc Đông lại có những việc trái ngược nhau như vậy. Trước kia Trần Mặc Đông thường phải tiếp khách rất muộn, về tới nhà Lộ Nghiên ngủ. Sau chuyện sau rượu lần trước, thời gian Trần Mặc Đông về nhà muộn rất ít, nhưng đa số thời gian lại ở trong phòng làm việc riêng.



      Trần Mặc Đông ngồi sô pha hút thuốc, TV chiếu vở kịch cường điệu nào đó, ràng Trần Mặc Đông hề xem, khói thuốc ít nhưng lại có rất nhiều mẩu thuốc lá.

      Lộ Nghiên về đến nhà bèn mở cửa sổ, sau đó cầm quần áo vào nhà tắm. Mãi đến lúc thấy choáng váng đầu, mới bước ra. Trong thời gian ấy, Trần Mặc Đông tắm ở phòng bên, nằm giường. Lộ Nghiên tắt đèn bên đầu giường, nằm xuống ngủ.

      Trong lúc mơ màng, Lộ Nghiên cảm thấy hơi ấm bên cạnh. giả vờ ngủ nhưng trốn được Trần Mặc Đông. Trần Mặc Đông vẫn luôn là người có dục vọng khống chế, đối với những thứ muốn, nhất định chúng phải nằm trong tầm kiểm soát của .

      Lộ Nghiên rớt nước mắt, khi cơn đau giảm bớt, hung hăng cắn vai trái Trần Mặc Đông cho đến khi cảm thấy trong miệng có vị mặn tanh. Trần Mặc Đông gầm gừ tiếng, rồi cũng ngừng động tác. Hai người vẫn luôn so đọ nhau như vậy.

      Lộ Nghiên cảm thấy cả người nhức nhối, nước mắt rơi ngừng, mắt nhắm chặt nhưng đầu óc lại rất tỉnh táo. Sau đó, mở mắt, đợi đến khi ngoài cửa sổ chuyển dần từ bóng đen sang sáng dần, lúc này mới mơ màng thiếp , dường như có người lau nước mắt cho , thầm bên tai : “Xin lỗi”, cuối cùng chìm vào giấc ngủ.

      Mấy ngày sau, Lộ Nghiên nhận được lệnh của bộ phận nhân điều tháng sau tới thành phố Z. Thời gian còn lại chưa đến tuần nên Lộ Nghiên xin nghỉ phép.

      Lộ Nghiên về nhà mẹ đẻ ở mấy ngày. Về việc thuyên chuyển công tác, Lộ Nghiên chỉ giải thích là mình chuyển thời gian ngắn, nhưng bố mẹ vẫn cảm thấy như vậy ảnh hưởng đến tình cảm của và Trần Mặc Đông. Lộ Nghiên khuyên nhủ bố mẹ mấy lần nhưng được, cuối cùng cũng đành mặc lo lắng của hai người.

      Trước lúc , tới nhà bố mẹ chồng giải thích tình. Dường như Trần Mặc Đông qua với Tôn Uyển Bình nên bà nhiều, chỉ tỏ vẻ có chút vui. Lộ Nghiên biết mình đúng nhưng thể giải thích nổi. Lộ Nghiên biết bà vẫn hi vọng có thể sinh đứa con, nhưng bụng của lại nghe lời. may mắn vì có thể gặp được người mẹ chồng như vậy, chưa hề tức giận với , lúc nào cũng hiền lành nhã nhặn, coi như con . Dù bà luôn hi vọng có thể được ôm cháu nội, nhưng rất ít khi ra mặt đốc thúc , thỉnh thoảng bà mới ngầm ám chỉ đôi ba câu, chẳng hạn như: “Đàn ông có con cái mới ổn định tâm lý…”. Lộ Nghiên thừa nhận đạo lý này hiểu, nhưng mọi chuyện lại phải do quyết định được.

      Sau hơn hai tháng chữa trị, sức khỏe của Trần Chí Bang cũng phục hồi hơn nhiều, mỗi ngày ông đều chống gậy dạo ở bãi cỏ trước nhà khoảng ba mươi phút. Thỉnh thoảng Lộ Nghiên thấy Tôn Uyển Bình dạo, chuyện cùng ông.

      “Bố, con phải tới thành phố Z làm việc thời gian, con thường xuyên gọi điện về cho bố.” Lộ Nghiên chầm chậm bước bên cạnh Trần Chí Bang vì ông thích người khác đỡ hay dìu ông. Đúng là ông già đáng .

      , xong việc mau về nhé.” Phát của Trần Chí Bang vẫn chưa hoàn toàn ràng, nhưng mọi người đều có thể hiểu.



      Vừa đúng thứ sáu, Trần Mặc Đông ở nhà. Sau khi dọn dẹp qua loa, Lộ Nghiên tiếp tục làm con thỏ vải để tặng quà cho Hàn Lạc Ảnh – con Trần Nhiễm Mộng. này hoàn toàn thừa hưởng tính cách nghịch ngợm gây của Trần Nhiễm Mộng, nhưng bé lại rất thích dính lấy người khác, đặc biệt là Trần Mặc Đông. Mỗi lần bé trèo lên người Trần Mặc Đông, ai có thể dứt được bé ra. Trần Mặc Đông cũng để mặc bé, dù tay bé dính đầy nước bọt đưa tới môi Trần Mặc Đông nhưng cũng né tránh.

      Con thỏ mới chỉ có mắt vì khi Lộ Nghiên khâu mắt, hạt châu dùng làm mắt rơi mặt đất, cuối cùng rơi vào khe giữa hai sô pha, phải tốn bao nhiêu sức mới di chuyển được sô pha, nhưng ngờ lại có điều “ngạc nhiên” chờ đợi .

      bức ảnh ra, người bức ảnh trẻ hơn nhiều so với bây giờ, phía sau bức ảnh ghi lại thời gian là năm năm trước.

      Chín người con trai con đứng ở góc phố phồn hoa với nụ cười tươi rói. Trần Mặc Đông đứng ở hàng đầu ngoài cùng bên trái, bên phải là Lưu Uyên Thư, mười ngón tay đan vào nhau. Nhưng đáng chú ý nhất là bụng Lưu Uyên Thư hơi nhô lên, vẻ ngọt ngào của hai người khiến người khác ghen tị. Hàng đầu còn có đôi nam nữ khác, người con nhàng ôm lấy cánh tay của người con trai, mà người con trai này lại là người Lộ Nghiên rất quen thuộc, người con bên cạnh dường như trẻ hơn họ mấy tuổi, đẹp vô cùng, như ngọn lửa bất phàm giữa nhân gian. Đứng ở hàng sau là ba nam, hai nữ, trong đó có Lỗ Mạn và Cố Dịch Hiên. Có điều ngày ấy, Cố Dịch Hiên có bạn nhưng phải là Lỗ Mạn. Cố Dịch Hiên và Lỗ Mạn chia nhau đứng ở hai đầu. bức ảnh, nụ cười của Lỗ Mạn có chút cứng nhắc, đó phải là biểu mà Lộ Nghiên biết về Lỗ Mạn.

      Lộ Nghiên biết Lỗ Mạn từng du học Mỹ hai năm. Mọi chuyện dường như cũng quá khó đoán. Có lẽ vì thế nên lúc trước Lỗ Mạn bảo rời xa Trần Mặc Đông, và có lẽ Lỗ Mạn cũng biết chuyện hai người mang thai chính là vấn đề ở Lộ Nghiên. ra cảm giác là kẻ ngốc nghếch rất khó chịu. Lộ Nghiên biết vì sao bức ảnh lại rơi ở đây. có tâm tư suy nghĩ về những vấn đề này, bước vào phòng làm việc riêng của Trần Mặc Đông, đặt bức ảnh ở giữa bàn làm việc.

      Lúc Lộ Nghiên đến nhà Lỗ Mạn, hai vợ chồng Lỗ Mạn chuẩn bị ăn cơm nên Lộ Nghiên ăn chực bữa. bàn ăn, hai vợ chồng vẫn tranh cãi ngừng, nhưng Cố Dịch Hiên ngừng gắp thức ăn cho Lỗ Mạn. Tất cả những thứ Cố Dịch Hiên gắp đều là những đồ Lỗ Mạn thích ăn. Thấy tình cảnh như vậy, tất cả những lời định trước đó, Lộ Nghiên cũng mở miệng hỏi nữa.

      Lúc Lộ Nghiên , Lỗ Mạn rời khỏi Cố Dịch Hiên.

      “Có gì muốn với chị ?”

      “Lúc đầu có, nhưng giờ cần nữa.” Lộ Nghiên cúi đầu, muốn che giấu đôi mắt đỏ của mình.

      Hai người tạm biệt, Lộ Nghiên chầm chậm bước , loáng thoáng nghe thấy giọng : “Chuyện qua rồi đừng nghĩ nữa.” Giọng rất , Lộ Nghiên đó là lời Lỗ Mạn hay do chính tự với mình.

      Sau đó Lộ Nghiên về nhà mẹ đẻ. nghĩ khi Trần Mặc Đông nhìn thấy bức ảnh đó, có thể cần thời gian hồi tưởng nên mình cần biết thức thời, để cho chút gian riêng.

      Nằm trong căn phòng dùng chung với Lộ Hi trước đây, bỗng có cảm giác thời gian như trôi qua rất nhanh. Khi còn , hai người cùng ở chung căn phòng này, mỗi người giường. Lớn lên chút, phòng làm việc của bố Lộ được sửa thành phòng riêng cho Lộ Nghiên. Bây giờ lấy chồng, các phòng lại được sắp xếp như cũ.

      Lộ Nghiên thức trắng đến gần sáng. Chiếc gối dưới má ẩm ướt khiến người ta có cảm giác khó chịu. Lộ Nghiên ngồi dậy lau nước mắt, nhìn chiếc đồng hồ chỉ năm giờ, mặc quần áo, để lại cho mẹ lời nhắn, rồi khẽ khàng mở cửa ra ngoài.

      Xe của Trần Mặc Đông đỗ dưới nhà nhưng thấy người đâu, Lộ Nghiên đoán ngủ trong xe. về con đường phía nam, bắt chiếc taxi. Suốt mười tiếng tiếp theo, giam mình trong rạp chiếu phim tối như mực, xem hết bộ phim này đến bộ phim khác, chính mình cũng biết xem hết bao nhiêu bộ phim, mãi đến gần bốn giờ chiều mới rời khỏi rạp chiếu phim.

      Về nhà, Lộ Nghiên ngờ lại nhìn thấy Trần Mặc Đông, vẫn cư xử như trước: bước vào nhà, thay quần áo, nấu cơm, chỉ là thời gian làm mọi chuyện sớm hơn ngày thường tiếng đồng hồ.

      Bữa cơm gồm có thịt băm xào đậu, thịt rang tiêu, canh chua cay và cơm. Tay nghề của Lộ Nghiên giỏi, tuy sau khi kết hôn học nấu ăn thời gian, nhưng cuối cùng chỉ có thể làm mấy món thế này. Bữa cơm rất yên lặng, nhưng quả thực bình thường hai người ăn cơm cũng đều như vậy.

      Sau khi ăn xong, hai người cùng ngồi sô pha xem TV. Gần chín giờ, Lộ Nghiên đứng dậy ngủ, mơ hồ cảm thấy hình như mình quên gì đó, bỗng dưng nhớ ra mình quên uống thuốc.

      “Những thuốc trung y này chữa gì vậy?” Lộ Nghiên bước vào bếp, nhìn thấy Trần Mặc Đông nhấc túi thuốc từ nước nóng ra, đưa cho Lộ Nghiên.

      “Chỉ là loại thuốc bổ dưỡng bình thường thôi.”

      “Bác sĩ thế nào?” Lộ Nghiên hiểu Trần Mặc Đông ám chỉ chuyện mang thai. Mọi chuyện của chưa hề có việc nào giấu được .

      gì cả. Uống xong thang thuốc này, em uống nữa, đắng lắm.”

      Trần Mặc Đông tới gần Lộ Nghiên, Lộ Nghiên bỗng quay người, bỏ lại câu “Thuận theo tự nhiên” cho Trần Mặc Đông, rồi về phòng ngủ.

      Ngày hôm sau, lúc làm, Lộ Nghiên nghe thông báo về cơ hội làm việc tại thành phố Z, trong lòng cảm thấy rất hỗn độn. Trần Mặc Đông hề có bất cứ giải thích nào về chuyện bức ảnh, Lộ Nghiên cũng gì, tựa như mọi chuyện đều rất yên bình.

      Cuối cùng Lộ Nghiên cũng làm xong con thỏ , toàn thân màu trắng, hai mắt đỏ chót và hai tai hồng phấn, nhìn vô cùng đáng . Lộ Nghiên nhét nó vào chiếc hộp , thắt nơ bướm để chiếc hộp ra dáng quà tặng. Lộ Nghiên quyết định sau khi quay về đây, rỗi rãi làm con cho mình, hoặc coi như món quà gặp mặt với người bạn nhà Lỗ Mạn.

      Chiều tối trước ngày xuất phát thành phố Z, Lộ Nghiên về nhà kiểm tra lại mọi thứ. Lúc bước ra từ phòng làm việc của Trần Mặc Đông lại đụng phải chính định vào, Lộ Nghiên quá chuyên tâm nên để ý thấy Trần Mặc Đông về đến nhà.

      Lộ Nghiên chỉ giải thích là vào tưới nước cho cây hoa, tuy nhiên tay lại hề có bất kì dụng cụ tưới nước nào. Trần Mặc Đông hỏi nhiều, sau khi cất đống tài liệu cũng quay người ra phòng khách xem TV.

      Lộ Nghiên vào phòng ngủ thu dọn quần áo cần thiết. Quần áo của nhiều, bình thường làm đều mặc đồng phục, mà rất nhiều quần áo của vẫn ở nhà mẹ đẻ. Tuy nhìn nhiều, nhưng xếp lại vẫn chật kín va li.

      “Em mang cả những bộ phù hợp với thời tiết mùa này sao? Có phải chuẩn bị ở đó lâu dài ?” Lộ Nghiên quay đầu nhìn nơi phát ra giọng ấy, biết Trần Mặc Đông đứng trước cửa phòng ngủ từ khi nào.

      “Đây gọi là chuẩn bị cẩn thận đấy.”

      Sau khi thu dọn xong, Lộ Nghiên đổi tấm ga trải giường của ba căn phòng lại như cũ. Sau khi đổi xong, cả căn phòng dường như cũng u ám chút, nhưng lại rất hợp với phong cách trang trí của ngôi nhà. dỡ những vật dụng thủ công ở trong phòng khách mình từng làm trước đây xuống. Mọi thứ quay trở lại diện mạo trước đây, vừa mắt hơn nhiều. Thậm chí chiếc gối đệm sô pha, Lộ Nghiên mang được theo, nên xếp chúng vào căn phòng mình từng ngủ trước đây.

      Lúc ngắm lại toàn bộ mọi thứ, Lộ Nghiên mới phát căn nhà rộng ra rất nhiều. Trần Mặc Đông lúc nãy ở phòng sách, vừa mới bước ra, thấy việc như vậy, nhìn thẳng vào Lộ Nghiên.

      “Em làm cái gì thế này?” Giọng của Trần Mặc Đông mang theo tức giận. Lộ Nghiên chưa từng thấy tức giận như vậy. Thỉnh thoảng có chuyện vui, chỉ lặng lẽ gì. Lộ Nghiên đoán lúc này ở vùng ranh giới tức giận. Lúc bước đến gần, Lộ Nghiên ngửi thấy mùi thuốc lá rất nặng, bất giác lùi bước.

      “Đúng là như thế này hợp với căn nhà hơn.” Lộ Nghiên quan sát lại căn nhà mà mình ở hơn năm qua.

      “Nhìn vẻ mặt của em . Em thực thích căn nhà này đến vậy sao?”

      “Ừm. Rất lâu trước đây em bắt đầu thích.” Lúc Lộ Nghiên thành trả lời cũng chính là lúc cảm thấy mọi việc được đẩy lên đến cực điểm.

      “Sao, định trở lại nữa?” Giọng của Trần Mặc Đông quay trở lại điệu bình thường.

      “Em nghĩ rất vui vẻ, em chấp nhận lời xin lỗi của đêm trước.” Cơn đau đêm đó tuy khiến Lộ Nghiên cảm nhận được mệt mỏi kiệt sức, nhưng ngày hôm sau khi tỉnh lại, nghĩ tới lời xin lỗi của Trần Mặc Đông, Lộ Nghiên khỏi cười buồn. Câu “Xin lỗi” ấy rốt cuộc là vì chuyện đêm đó, hay vì cuộc hôn nhân của hai người? Mà tâm tư Lộ Nghiên lại nghiêng về vế sau hơn. Tuy hai người chưa hề ràng, nhưng dường như Lộ Nghiên thể tìm nổi lý do để bác bỏ suy nghĩ của chính mình.

      Lộ Nghiên hiểu phản ứng của Trần Mặc Đông lúc này, dường như rất kinh ngạc, nhẫn, và nhiều nhất chính là giận dữ.

      tiễn em.”

      cần, em bắt xe.”

      Trần Mặc Đông cầm chìa khóa xe và hành lý của Lộ Nghiên bước ra ngoài, Lộ Nghiên đành theo.

      xe, Trần Mặc Đông chỉ đơn giản hỏi Lộ Nghiên về tình hình của bố mẹ vợ và thời gian ở thành phố Z, Lộ Nghiên lần lượt trả lời từng câu hỏi của . Vốn dĩ lộ trình xa, nhưng giờ tan tầm tắc đường, nên Lộ Nghiên cảm thấy bức bối, bèn mở cửa xe, cánh tay tì lên khung cửa xe, nhìn dòng xe chậm rãi phía trước.

      Mấy lần Trần Mặc Đông bảo bỏ tay xuống, nhưng Lộ Nghiên chỉ tốc độ xe chậm, nguy hiểm. Cuối cùng, Trần Mặc Đông thẳng thắn kéo người Lộ Nghiên lại, đóng cửa xe.

      “Sao lại học cách tôn trọng suy nghĩ của người khác như vậy?”

      thấy việc mình làm là đúng mà.”

      “Tự phụ.”

      “Nếu tôn trọng em, em cảm thấy ngày mai mình còn có thể rời khỏi Bắc Kinh sao?”

      “Đúng vậy. Cảm ơn đại ơn đại đức của . Nếu cần em dùng hành động thực tế để đền đáp .”

      Cả người Lộ Nghiên nhào về phía trước vì xe của Trần Mặc Đông đột ngột đâm vào đuôi xe phía trước.

      “Lộ Nghiên, em cảm thấy có ý nghĩa sao? phát khả năng phân tán tư tưởng của em đúng là ở mức bình thường.” Trần Mặc Đông ra vẻ như có chuyện gì, nhìn sang phía Lộ Nghiên, giọng điệu châm chọc nhưng vẻ mặt lại nghiêm túc đến đáng sợ.

      Sau đó mọi chuyện được giải quyết như thế nào, Lộ Nghiên cũng biết, vì khi hai bên đương và cảnh sát giao thông chuyện, vẫn ngồi trong xe, thậm chí cả chuyện mình về tới nhà cũng biết.

      Vốn dĩ định khi tạm biệt với Trần Mặc Đông rằng: Nếu đề nghị ly hôn, đồng ý. Nhưng cuối cùng vẫn ra.

      Ngày hôm sau, Lộ Hi tiễn Lộ Nghiên lên máy bay. Lộ Nghiên Trần Mặc Đông bận nên có thời gian, bố mẹ phải hoài nghi nhưng cũng truy hỏi. Hôm qua, khi Lộ Nghiên Lộ Hi tiễn , Trần Mặc Đông cũng hề có đến tiễn . Sắp đến giờ đăng ký làm thủ tục, Lộ Nghiên chào tạm biệt Lộ Hi.

      “Lộ Nghiên, em vẫn cho rằng đời này ai có thể làm tổn thương chị!”

      “Phải, em biết rồi sao? Đừng cả ngày huênh hoang như ông cụ non nữa. Chăm sóc bố mẹ cho tốt nhé.”

      Lúc Lộ Nghiên quay người, Lộ Hi vẫn đứng im. Lộ Nghiên vẫy tay mỉm cười với cậu, sau đó quay người bước .
      tart_trunglazybee thích bài này.

    6. ^^! Nếu bạn không gửi link bài viết trên Facebook được, hãy sử dụng link trong khung này để chia sẻ bài viết :