1. Quy định post bài trong Khu Edit – Beta – Convert

    Đặt Title theo mẫu [Tên truyện] dấu cách - [Tên tác giả] (Update chương)

    Hình bìa truyện

    Tác giả

    Thể loại

    Số chương

    Nguồn convert (nếu có)

    Tên Editor & Beta

    Nick Facebook, Mail liên lạc

    Đặc biệt: 1 editor ko được mở quá 3 Topic

    Quy định cho editor

    Box Edit – Beta – Convert chỉ đăng những truyện edit, beta, convert của Cung; không đăng truyện sưu tầm của trang khác trong Box.

    Chủ topic chịu trách nhiệm hoàn thành topic, không drop, không ngưng edit quá 1 tuần. Trường hợp không theo tiếp được truyện thì phải báo với Ad hoặc Mod quản lí Box lý do không thể theo tiếp và để BQT tiếp nhận.

    Nếu drop không có lý do sẽ bị phạt theo quy định của cung: Link

    Mỗi topic nên đặt 1 lịch post theo tuần hoặc tháng để member dễ theo dõi. Nếu post 1 tuần 10c sẽ được tặng thêm 100 ruby (liên hệ với quản lý của box để được thưởng)

    Khi hoàn thành nên vào Topic báo danh để được thưởng điểm thêm. Điểm thưởng là gấp 2 lần số điểm được hưởng của cả bộ. Ví dụ:

    Bạn edit 1 bộ 100c nhận được 1000 ruby thì sẽ được thưởng 2000 ruby.

    Quy định Đối với Readers:

    Comt thân thiện, comt nhắc nhở truyện nhẹ nhàng

    Không comt với những lời lẽ quá khích, sử dụng ngôn từ đả kích editor, nhân vật, tác giả...

    Không comt gây war, hối truyện thiếu thiện cảm

    Nếu vi phạm lần đầu nhắc nhở. Lần sau -10ruby\lần

    Không comt thanks (trường hợp muốn thanks editor thì nhấn like để ủng hộ)

    Quản lý box Truyện Edit&Beta:

    lolemcalas, haruka, Hằng Lê, Ngân Nhi

Bạn gái 60% - Mễ Lộ Lộ

Thảo luận trong 'Sắc Nữ Hoàn'

  • ^^! Nếu bạn không gửi link bài viết trên Facebook được, hãy sử dụng link trong khung này để chia sẻ bài viết :
    1. CQH

      CQH ^^!

      Bài viết:
      192
      Được thích:
      41,954

      Chương 2:

      Edit: Quảng Hằng

      Tặng Văn Văn


      Vận xui xẻo bắt đầu từ đây.

      Lâm Gia Gia luôn nghĩ nên tìm cách trốn như thế nào, trấn Đông Phương như vậy, còn có thể chạy trốn đâu?

      Cho dù cố ý tìm cách tránh chạm mặt đến mức thấp nhất, nhưng oan gia ngõ hẹp, đến chỗ nào đều cũng gặp người quen.

      tại bị vây trong tình cảnh tiến thối lưỡng nan, trừng mắt nhìn bóng dáng của Trình Dư Chân, phát cùng với bạn tốt, đồng học ở chung rất hòa hợp.

      Hơn nữa còn có ít những trong trấn, học sinh nữ như là hoa gặp bướm, gắt gao dính sát bên người của , thậm chí còn ân cần giúp rót nước, chia thức ăn.

      Là sao? Là sao? Tay chân bị khiếm khuyết sao? Cần nhiều con giúp sai vặt, mang thức ăn đến như vậy sao?

      Lâm Gia Gia rầu rĩ ngồi ở ghế, hai mắt gần như phun lửa.

      Trời sinh nhân duyên của với các cùng tốt là , chỉ cần xuất nơi đám đông, buổi họp mặt nào đó, lâu sau trở thành tiêu điểm chú ý.

      ràng biết, nhưng thấy được hoan nghênh như thế, vẫn là nổi trận lôi đình.

      nổi giận cái gì?

      Cắn cắn môi cánh hoa, trí nhớ của khỏi lại nhớ tới năm năm trước.

      cùng kỳ cũng có duyên phận gì chém đứt, thuần túy chính là trúng tuyển, đón xe lên Đài Bắc để học Đại học, vừa mới gia nhập vào môi trường mới mẻ gặp học trưởng Trình Dư Chân này.

      biết vì sao, hai người bọn họ càng càng gần, đối với chiếu cố đặc biệt của soái ca học trưởng, trái tim đơn thuần của cũng dần dần trầm luân.

      Sau lại là chủ động mở miệng, cầu cùng kết giao, ngoài ý muốn của , lại hề do dự, cười đáp ứng.

      Sau đó, chìm đắm trong tình ngọt ngào.

      Bất đắc dĩ tình có đôi khi chính là loại biểu giả dối, làm mờ cả hai mắt, nên quên Trình Dư Chân cũng phải là người đàn ông bình thường.

      Vẻ bề ngoài của , điều kiện bối cảnh vô cùng xuất sắc, càng đừng đến cá tính hài hước khôi hài của , từ đứa bé ba tuổi đến cụ già tám mươi, đều bị thu hút.

      Cho nên khoảng thời gian ấy thường xuyên nghe nhắc nhiều nhất chính là hai câu : đóa hoa tươi cắm ở bãi phân trâu, cóc mà đòi ăn thịt thiên nga.

      Đúng! Lâm Gia Gia làm việc cũng cầu tiến tới, cho nên phân hể tô thành tường, cũng là cái thể cùng sớm tối bên nhau, ếch còn bằng con cóc.

      Lời đồn đãi vừa mới bắt đầu bay đầy trời, có thể làm như mọi người đều ghen tị , nhưng thời gian càng lâu, oanh oanh yến yến bên người ngược lại có tăng giảm.

      Cuối cùng, bắt kẻ thông dâm tại giường......

      “Cái chén giấy đó có cừu oán với cậu sao?” Thường Tiểu Nhạc miệng nhồi đầy thức ăn, bưng ly nước uống cùng dĩa thịt heo nướng thơm ngào ngạt, ngồi xuống ở bên cạnh .

      Cái chén bị xoắn vặn, vô cùng thê thảm.

       “ có.” Nhưng người đàn ông cách mười bước phía trước cùng có cừu hận rất sâu.

      Thường Tiểu Nhạc ngừng nhấm nuốt, hai mắt nhìn theo ánh mắt của Gia Gia, phát bạn tốt mình nhìn chằm chằm bóng dáng người nào đó, lập tức quay đầu quan sát sắc mặt của .

       “Vậy có lẽ người người đàn ông đứng phía trước có cừu oán với cậu.”

      đến cá tính của bạn tốt này, trừ phi lửa cháy đến tận mông, hoặc là trời sập xuống, mới có thể làm cho lo âu như thế, mà tại tựa như con quay dừng được, hai tay hai chân biết xảy ra chuyện gì, biết xuất của Trình Dư Chân gây cho nhiều rung động.

       “ có......” Lâm Gia Gia kéo dài cuối, gần như là đánh khai.

      thể giới thiệu với mọi người thân phận của Trình Dư Chân, càng thể lớn tiếng tuyên bố với mọi người, chính là bạn trai trước mà bắt gian tại giường.

      ! nhất định thể để cho mọi người biết quan hệ của bọn họ trong lúc đó, bởi vì từ lúc bắt đầu rời khỏi bên cạnh khắc đó, quyết định muốn cùng bảo trì khoảng cách.

      Nguyên nhân phải do , mà đơn giản là vì Trình Dư Chân là người đàn ông nguy hiểm!

      Thường Tiểu Nhạc chớp chớp hàng lông mi đen dài, khóe miệng hơi nhếch lên.

       “Cậu cười cái gì?” Lâm Gia Gia tức giận nhìn bạn tốt, cảm giác cười bản thân mình ngây thơ, biết tại sao, nụ cười của , căn bản là cùng Trình Dư Chân khác nhau.

      Thường Tiểu Nhạc nhún nhún vai, thèm bình luận, nhấc ly cocktail lên nhấp ngụm, hương rượu cay nồng hòa hợp với nước trái cây ngọt ngào, lập tức nheo lại hai tròng mắt.

      lại liếc mắt Lâm Gia Gia nhìn cái, lo lắng có nên phá cá tánh ương nghạnh của bạn tốt mình hay , nhưng nếu phá cá tính ương bướng này của trước thời hạn, về sau nhìn thấy trò hay nữa làm sao bây giờ?

      Nội tâm tiểu ác ma cùng tiểu thiên sứ giao chiến, sau đó vẫn luôn là tiểu ác ma tà ác lấy được toàn thắng, quyết định im lặng xem diễn là tốt rồi.

       “Này, cho cậu uống.” Thường Tiểu Nhạc tiếp tục truy vấn, cười có hảo ý, đưa thức uống trong tay đưa tận tay của bạn tốt.

      Lâm Gia Gia cũng nghĩ nhiều, ngửa đầu uống cạn.

      Ngọt ngào, hương vị giống như nước ép cà chua có ga, làm cho còn thèm thuồng liếm liếm cánh môi.

       “Đây là cái gì? Uống ngon.”

      “Nước trái cây.” Thường Tiểu Nhạc cười híp cả hai mắt. Đối với , nồng độ của loại rượu này quả tựa như nước trái cây.“Còn muốn uống ? Tớ pha thêm ly có hương chanh…......” Pha thêm rượu.

       “Được.” Lâm Gia Gia nghi ngờ gì về bạn tốt nên gật đầu, đưa cái ly lại cho bạn mình.

      Thường Tiểu Nhạc cười tà ác đứng lên, về hướng quầy bar, chút nghĩ ngợi, dùng Whiskey, nước chanh cùng cam tươi, lấy mỗi thứ đúng phân lượng pha chế.

      Khi Lâm Gia Gia cùng Thường Tiểu Nhạc cùng nhau uống cocktail, cách đó xa có ánh mắt nóng cháy nhìn chằm chằm các .

      Thường Tiểu Nhạc tuy rằng phải đạo diễn các tình tiết cẩu huyết, nhưng tốt xấu cũng viết mấy bản ngôn tình tiểu thuyết, đối với tình của nam và nữ coi như có nghiên cứu, thực rất vui vẻ dành đất cho nam nhân vật chính phát huy thế công.

      Dù sao phụ nữ say, người đàn ông cũng cơ hội!

      Ở khoảng nửa giờ sau, Lâm Gia Gia uống xong ba ly rượu pha của Thường Tiểu Nhạc, độ cao của cồn ly sau cao hơn ly trước, đầu bắt đầu choáng váng.

      Cồn nhanh chóng lên men ở trong cơ thể của , đầu tiên là làm cho khuôn mặt nhắn của phiếm hồng, tiếp theo hai tròng mắt trở nên sương mù, nhếch môi lên, giống đứa bé ngơ ngác cười ha hả.

      Tất cả đều nằm trong mong muốn của Thường Tiểu Nhạc.
      JupiterGalileo thích bài này.

    2. CQH

      CQH ^^!

      Bài viết:
      192
      Được thích:
      41,954

      Edit: Quảng Hằng

      Beta: Lạc Lạc

      Tửu lượng Lâm Gia Gia tuy rằng tốt, nhưng can đảm sau khi uống rượu lại , hơn nữa khi nhìn đến Trình Dư Chân, thân bị vây hãm trong nhuyễn ngọc ôn hương, giống như lửa giận dâng lên, muốn dập tắt lửa, cứ bưng ly, lại ly uống cạn.

      Liều mình uống rượu kết quả đó là say đến mức trước mắt đầy sao, hoa mắt nhìn tất cả đám oanh oanh yến yến bên cạnh , người đều hóa thành hai người.

      Tất cả những có mặt ở đây đều là ý ở trong lời, chỉ là Trình Dư Chân vừa mới đến trấn đủ để cho các say mê mơ mộng, có ai còn muốn lãng phí thời gian uống rượu?

      Có đấy, có đứa ngốc Lâm Gia Gia này.

      đem rượu pha làm nước lã, uống ngừng , muốn mượn cớ tiêu trừ tức giận, bất đắc dĩ mượn rượu giải sầu, sầu càng sầu, quỳnh tương ngọc dịch giống như loại độc dược, ngược lại làm cho càng thêm bối rối yên.

      Vì thế, say đến gần như hồ đồ, gần như đứng vững, tựa vào lan can mới có thể đứng tạm.

      Người khởi xướng là Thường Tiểu Nhạc lại giống quỷ chết đói đầu thai, há miệng ăn hải sản nướng, ánh mắt đều mở lên, làm sao có thời giờ quan tâm đến bạn uống rượu đứng vững kia chứ?! Dù sao nhất định có người quan tâm cơ mà.

      Trong chốc lát, Trình Dư Chân rời khỏi đám con quấn quýt lấy mình, vươn bàn tay to chụp tới, để cho say như chết tiến sát vào trong ngực của .

      Gương mặt tuấn tú của để sát vào , ngửi được muì rượu nồng nặc, xem ra thực uống ít.

       “Em uống say.”

      động tác nho như vậy lập tức hấp dẫn ánh mắt mọi người, ngay cả Thường Tiểu Nhạc ăn bất diệc nhạc hồ cũng lôi kéo bạn tốt cùng trường ở bên cạnh xem kịch vui.

      Cơ hội tới, nam nhân vật chính, lên sàn a!

      “Liên quan gì đến !” Lâm Gia Gia chút cũng cảm kích, vươn hai tay, muốn đẩy ra.

      Cử chỉ này đưa tới trận hừ bất mãn của đám hoa bướm bên, hận thể xông lên đẩy ra, sau đó lại mắng biết tốt xấu, dám đem người đàn ông cực phẩm đẩy ra bên ngoài như vậy!

      Trình Dư Chân suy suyễn, cánh tay mạnh mẽ mà hữu lực ôm chặt , muốn đừng chui loạn lộn xộn nữa.

      “Tại sao lại liên quan đến ?” tức giận, ngược lại lộ ra nụ cười tươi tà ác,“Cho dù chúng ta chia tay, nhưng em từng là bạn trước của , chăm sóc em là đương nhiên.”

      Tiếng của lớn , vừa vặn làm cho tất cả mọi người ở đây đều nghe thấy.

      Thường Tiểu Nhạc thiếu chút nữa bị khối thịt nghẹn chết, may mắn có người tri kỷ ở bên đưa cho ly nước ấm, lập tức hớp nhanh mấy hớp.

      Bạn trai trước cùng bạn trước?! Oaaaaaa!!!!...... Tin tức lớn chấn động Đông Phương trấn!

      ...... ......” Khuôn mặt nhắn của Lâm Gia Gia hồng toàn bộ, cồn lên men ở trong cơ thể của , tác quái, dạ dày ngừng đảo lộn, ngay cả đều được.

      cần cảm thấy ngượng ngùng với , cho dù năm đó hiểu tại sao em lại bỏ , nhưng tận đáy lòng của , vẫn cảm thấy mình có nghĩa vụ chăm sóc cho em.” Cái miệng của nhếch lên độ cong thập phần kỳ diệu, giống như miễn cưỡng cười vui.

      Cho dù say, vẫn có thể nghe thấy đám hoa bướm bên cạnh cảm thấy đáng giá cùng đau lòng than .

      Đau lòng cái con khỉ! ta là con quỷ phong lưu vô địch, tại sao lại giả vờ làm khổ chủ?

      “Sở dĩ tôi bỏ , là vì …...... Nôn......” Trong cơn giận dữ, nhịn được phun ra, hai chân cũng gần như đứng nổi.

      Trình Dư Chân lại duỗi đôi tay cường tráng ra, vòng lại rắn kết chắc đem ôm vào lòng, sau đó lớn tiếng doạ người,“ ngại quá, tôi đưa Gia Gia về nhà trước. Các bạn cứ ở lại vui vẻ, lần khác đến lượt tôi làm chủ, mời mọi người đến nhà mới của tôi liên hoan.”

      Đoàn người thất chủy bát thiệt vội vàng hưởng ứng sao, sao, dù sao cho thấy là bạn trai trước của , và biểu ra săn sóc ân cần, mọi người có mắt cũng biết đối với tình cũ chưa xong.

      Ai, Lâm Gia Gia rốt cuộc đời trước từng đốt bao nhiêu nén hương? Loại con trai cực phẩm thế này, đôi mắt lại bị mờ, chỉ động tình đối với .

       “ buông tôi ra!” Vòng eo của bị đại chưởng kiềm chế, bả vai cũng bị ngũ trảo bắt lấy, thể thuận lợi đào thoát.

      Trình Dư Chân dùng bạc môi chuyển tới bên tai của , tiếng mị hoặc lại trầm thấp, nửa uy hiếp nửa là lừa gạt :“Gia Gia, ngoan chút, bằng lát nữa làm ra chuyện gì, ngay cả cũng dám đảm bảo đâu, nếu đem trường hợp biến thành bế tắc hơn nữa, em cũng đừng trách .”

       “......” Lâm Gia Gia còn muốn thêm gì nữa, nhưng ánh mắt mọi người đều dừng ở người bọn họ, tình thế so với người bất lợi hơn, đành phải ngậm miệng lại, bo bo giữ mình.

      từng rơi vào tay vô số lần, luôn luôn có biện pháp đem hình tượng tà ác khiến cho thần thánh thể xâm phạm, làm cho những người bên ngoài biết luôn nghĩ rằng thuần khiết lại hề có mưu tính gì.

      Sai sai sai! hoàn toàn chính là ngụy quân tử.

      Đáng tiếc thượng đế cho gương mặt thánh thiện, tất cả mọi người dù thấy phạm tội nhưng vẫn bị gương mặt tươi cười ngây thơ vô hại của che giấu, cảnh thái bình giả tạo.

      Cho dù có thể làm bộ vô tội, nhưng thương tổn của đối với vẫn luôn khắc cốt minh tâm như vậy, đối với tất cả những gì liên quan đến , có thể lựa chọn quên , chẳng qua thể tha thứ.

      Nhưng người ở giang hồ, thân bất do kỷ, muốn sống cuộc sống bình thản,giống như nước chảy bèo trôi, chỉ có thể trách cuộc sống của kém may mắn mà thôi.

      nay Lâm Gia Gia vẫn khốn khổ ngã vào trong lòng của , sau đó dưới ánh nhìn chăm chú của mọi người theo rời .

      Lâm Gia Gia tuy rằng uống rượu, nhưng vẫn chưa say đến mức ngu muội.

       “Đây...... Đây phải nhà của tôi......”

      Làm ơn ! là uống rượu, cũng có đần độn, đúng ? Nhà ở nơi nào, còn nhận được phương hướng.

      trễ thế này, em lại ói thành như vậy, về nhà, là muốn Mẹ Lâm làm nô tài của em sao?” Trình Dư Chân dám đem kéo vào trong phòng, sau đó đóng cửa sắt lại.

      “Tôi...... Tự tôi có thể.” trừng mắt liếc nhìn ,“ cần nhiều chuyện!”

      muốn về hướng cửa, nhưng còn chưa tới huyền quan, dạ dày của lại đảo lộn, hai tay nhanh chóng bịt cái miệng nhắn lại.

      vừa nhìn thấy động tác của , phản ứng cực nhanh ôm lấy , vọt vào phòng tắm lầu , để cho ngồi xổm trước bồn cầu.

      “Nôn......” lập tức phun ra.

      Trình Dư Chân rời khỏi phòng tắm hẹp, sau đó vào phòng bếp, pha ly trà đậm.

      Tuy rằng chuyển vào bao lâu, nhưng nơi này mọi thứ đều sửa sang lại tốt lắm.

      Lâm Gia Gia súc miệng, ra khỏi phòng tắm, có vẻ có chút chật vật.

      Hừm! Chờ ngày mai khôi phục thanh tỉnh, nhất định phải tìm Thường Tiểu Nhạc tính toán sổ sách, dám lừa gạt đây là nước trái cây, kỳ là cocktail pha rượu với nồng độ mạnh, hại uống mấy chén, kết quả uống rượu, tại là khó chịu.
      JupiterGalileo thích bài này.

    3. CQH

      CQH ^^!

      Bài viết:
      192
      Được thích:
      41,954

      Edit: Quảng Hằng

      Beta: Lạc Lạc

      “Này.” đem trà đậm đưa tới trước mặt của , nhìn chằm chằm, nhất định bắt uống xong.

      thè lưỡi, ngửa đầu uống hơi cạn sạch, trà nồng chua xót làm cho miệng của chát ngắt, dạ dày cũng thoải mái ít.

      Ngước mắt lên, vừa vặn cùng bốn mắt giao tiếp.

      “Nhìn cái gì?” tức giận trừng mắt nhìn , chỉ cần nghĩ lại ban nãy ở trước mặt mọi người tuyên bố những lời này, trong khoảng thời gian ngắn, càng tức giận lớn hơn.“ đùa bỡn cuộc sống người khác như vậy, rất vui vẻ sao?”

       “Đùa bỡn?” Trình Dư Chân cau mày, vì sao lại như vậy.

      “Tôi và ràng có quan hệ gì, tại sao lại đem chuyện cũ của tôi và trước kia tuyên bố với tất cả mọi người?”

      Làm ơn! còn muốn chừa chút thanh danh để cho người ta tìm hiểu được chưa?

      cứ quấy rối như vậy, nếu là dọa những người ái mộ của chạy mất, làm sao bây giờ? muốn cùng sao?

      Trình Dư Chân cuối cùng hiểu, lơ đễnh :“ Quan hệ trước kia phải là quan hệ sao? Chẳng lẽ em cho rằng những chuyện qua, đem tất cả những chuyện nhau của chúng ta điều gạt bỏ sang bên sao?”

      Tuy rằng vẻ mặt của chưa biến, nhưng thập phần khó chịu.

      Từ sau khi cùng gặp mặt ở Đông Phương trấn, ngừng bày ra bộ dáng muốn cùng có quan hệ gì, thậm chí tránh né như rắn rết, làm sao cũng đồng ý tới gần.

      Là như thế nào? Thân thể Trình Dư Chân là rắn hay là hôi thối, làm cho Lâm Gia Gia tiểu thư khinh thường tiếp cận ?

      “Trước kia là chuyện trước kia, chung quanh đống người thể đủ làm quên chuyện trước kia sao?” tức giận trừng mắt nhìn , đem bất mãn trong lòng phát tiết ra.

       “ nhớ người nào đó ở lâu trước kia từng qua, nếu để ý người, vội vã muốn công khai quan hệ lẫn nhau, chỉ học theo ai đó thôi.” Vẻ mặt thong thả, thoải mái, hai tay giao nhau ôm trước ngực, bộ dáng biết hối cải.

       “......” Lâm Gia Gia ngừng hít vào, thở ra, hồi lâu mới tiếp tục mở miệng,“Trình tiên sinh, chẳng lẽ biết có số việc là ‘Chuyện qua thể quay đầu.”? Chuyện của chúng ta qua lâu rồi, hoàn toàn nên nhắc đến nữa?”

       “ Lâm tiểu thư, vậy em có hiểu hay , có số việc là ‘Chuyện tại vẫn tiến hành?” năng ngọt xớt đáp lại.

      giống như lúc trước, bị chọc tức đến dậm chân,“Tôi mới muốn cùng phát sinh ‘Chuyện tại vẫn tiến hành’ gì đó!”

       “Đáng tiếc, có số việc phải em cần, xảy ra.” Trình Dư Chân luận .

      Năm năm trước, hiểu tại sao lại bỏ , đương nhiên có thể sao cả nhún nhún vai, nhưng năm năm sau, lão thiên gia an bài cùng với lại chạm mặt lần nữa, như vậy tất cả liền thuận theo tự nhiên.

      Vốn dĩ định thuê thuê gian nhà ở trấn, sau đó hưởng thụ vài năm cuộc sống trở về quê hương, khi mệt mỏi rời .

      Bất quá vận mệnh thực kỳ diệu, thúc đẩy những chuyện vướng bận quấy phá trong tâm bấy lâu nay.

      Chỉ cần gặp gỡ , bất cứ kế hoạch gì cũng điều biến đổi nhanh chóng, dùng tiền trước kia kiếm được, mua căn nhà cách nhà xa, tạm thời đánh mất ý tưởng rời khỏi Đông Phương trấn.

      Vốn tưởng rằng là vì chột dạ mới muốn tránh , nhưng trải qua mấy ngày nay ở chung,trong đôi mắt , thấy ràng vẻ oán hận.

      Giống như năm đó phải đá , mà là phụ bạc .

      phụ bạc ?

      Nếu nguyên nhân là như vậy, như vậy có quyền lợi tìm để hỏi ràng.

      Năm đó cành cỏ như , lựa chọn buông tha cho cả tòa rừng rậm, lại hiểu vì sao bị ngọn cỏ ném sang bên, trong cuộc sống nhân sinh của từ trước đến nay, ghi lại dấu vết lần đầu tiên bị người bỏ rơi.

      Mất mặt nhất là, thế nhưng ngay cả lí do cũng biết.

      là đủ rồi!” biết là cồn quấy phá hay là nhân tố tâm lý, yết hầu Lâm Gia Gia ứa lên vị chua sót; “ đừng bao giờ lấy cuộc sống của người khác ra làm trò chơi của , tôi lười cùng đùa lắm rồi.”

      xoay người, về hướng cửa.

      Trình Dư Chân bắt lấy tay cổ tay , cứng rắn đem kéo trở về trong lòng mình, đôi tay mạnh mẽ đem giam cầm vào trong ngực.

      tuy rằng diện mạo nhã nhặn tuấn tú, nhưng lúc này đôi mắt lộ ra tia lạnh lẽo, lộ ra biểu tình tựa tiếu phi tiếu, càng làm cho rùng mình cái.

       “Ai đem cuộc sống của em trở thành trò chơi?” Khuôn mặt của chậm rãi tới gần , hơi thở ấm áp phun ở khuôn mặt đỏ hồng toàn bộ của .“Lâm Gia Gia tiểu thư, nghiêm khắc mà , là em bội tình bạc nghĩa với , chính em mới đem cuộc sống của trở thành trò chơi, phải sao?”

       “Tôi bội tình bạc nghĩa?” Trời ạ, tận thế sắp đến sao, cho nên mọi người có thể tùy tiện lật ngược phải trái sao?

       “ phải sao?” cau mày, thấp giọng hỏi lại.

      “Đương nhiên phải!” vội vàng biện hộ.

      “Vậy chứng tỏ tất cả những chuyện này đều là hiểu lầm?” mắt cũng chớp nhìn , ý đồ dụ dỗ.

      Cái này, Lâm Gia Gia lắc đầu cũng phải, gật đầu cũng phải, toàn thân cứng ngắc giống như khúc gỗ, đơn giản là lại gắt gao ôm lấy .

      Trái tim của hiểu sao lại tăng tốc, thân mình bởi vì vòng tay của mà dần dần tăng nhiệt độ.

      Là do cồn quấy phá, tuyệt đối phải hiệu ứng của Trình Dư Chân...... Tuyệt đối phải! Trong tâm của cao vút hô to, lại giống như là chú chuột bị chim ưng vồ lấy.

      Ô ô...... muốn chạy trốn.

      Mặc kệ tiếp tục giãy dụa như thế nào, nhếch lên tà tứ tươi cười, sau đó há mồm, cắn cánh môi của .
       
      JupiterGalileo thích bài này.

    4. CQH

      CQH ^^!

      Bài viết:
      192
      Được thích:
      41,954

      Chương 3.1

      Edit: Quảng Hằng
      Beta: Hàn Lạc & Khuyên



      Sau đó hôn .

      Và sau đó sao?

      Sau đó Trình Dư Chân gian trá, mạnh mẽ đem đầu lưỡi tiến quân thần tốc vào miệng của , đảo qua lần sau đó dùng sức đẩy ra, toàn thân đều là mồ hôi, tiếp theo liền đem nhét vào phòng tắm, còn ném lại câu, “Muốn chịu trách nhiệm trước tiên, em phải tắm rửa toàn thân sạch thơm tho, mới có tư cách làm cống phẩm.”




      Cống phẩm? Cống phẩm cái con khỉ!

      khí bị phá, Lâm Gia Gia sau nụ hôn sâu mới phát bản thân lại trở thành chú khỉ làm trò hề, nhưng bị đẩy mạnh vào phòng tắm, đem khăn tắm cùng áo khoác quăng vào, bắt buộc đêm nay phải ở lại nhà .

      Trải qua phen ép buộc, bị bụng hờn dỗi, tuy nhiên dưới tác dụng của cồn, cuối cùng vẫn phải ở lại nhà , đầu vừa chạm vào chiếc gối mềm mại, ngủ say sưa.

      Thế nhưng, ngủ ngon.

      Trong mộng Trình Dư Chân vẫn hôn thực chân . Dán sát vào môi của , sau đó dùng đầu lưỡi tách mở hàm răng của ra, giống chú rắn trơn trượt, tiến vào miệng của .

      Trong mộng vẫn có mị lực kinh người như cũ, tóc đen kềm chế được dừng ở bên tai, ánh mắt sắc bén quan sát .

      Bàn tay to mạnh mẽ của bắt lấy cổ tay của , nặng nề đè lên chiếc giường êm dịu, thân mình ái muội quấn quýt cùng .

      ưm tiếng, giãy dụa, cuối cùng vẫn thần phục dưới nụ hôn sâu của .

      Đầu lưỡi của ngừng chơi đùa cùng đầu lưỡi của , chậm rãi trao đổi nước bọt của nhau.

      Đích thân trải qua cảnh chân bình thường này, người cảm nhận được chân , còn cảm nhận được độ ấm từ bàn tay thám hiểm của truyền đến.

      khẽ rên tiếng, rốt cục hé miệng, cùng đầu lưỡi dây dưa.

      theo bản năng mút lấy đầu lưỡi của , khẽ hôn bạc môi của , cảm giác giống như thưởng thức mật ngọt của nước cam lộ.

      Động tác của tiến hành theo chất lượng *, giống như gặp lại người lâu ngày xa cách, khi ôm nhau, liền hung hăng quấn lấy nhau, bao giờ nguyện ý buông tay ra nữa. [Khuyên: * chả hiểu cái từ chất lương phải hiểu ntn?]

      có thể cảm nhận được đầu lưỡi của mỗi lần chui vào, đều rót vào vô cùng nhiệt tình, đầy ngập dục niệm, gần như muốn ngụm cắn nuốt .

      Mãi đến khi miệng mũi của đều tràn ngập hơi thở của , mới buông cánh môi của , sau đó dời xuống, như là muốn trừng phạt , nhàng cắn cắn.

      “Em luôn luôn là biết kiềm chế!” Thanh của chậm rãi quanh quẩn.

      Là mộng? Hay là là ?

      muốn mở hai mắt, mí mắt lại thập phần nặng nề, mà thanh chân của , lại kích động tiến nội tâm của .

      Môi lưỡi của lướt qua chiếc cằm xinh xắn của , chuyển xuống chiếc gáy trắng nần của , mút lấy da thịt trắng noãn.

      Bạc môi vừa rời khỏi, da thịt trắng noãn xuất vài vết hôn đỏ thẫm, bàn tay to thô ráp rời khỏi lòng bàn tay mềm mại của , lướt qua mái tóc dài, sau đó tấn công vào lớp áp trắng rộng thùng thình, vỗ về da thịt nõn nà.

      giọng ưm, vẫn như cũ cảm giác mình ở trong mộng, nhưng thân thể nam nhân lại ấm áp như thế, tựa hồ rong chơi dưới ánh mặt trời ấm áp, thà rằng ngủ say, cũng nguyện tỉnh lại.

      Ngón tay đùa bỡn mềm mại, nhàng lướt xuống chậm rãi biến ảo.




      Mỹ nhân ngủ mê, tự giác khép hai chân lại, dục vọng nơi nào đó trong cơ thể dần dần thức tỉnh, dẫn đường dòng nước ấm áp chảy ra.

      Động tác của thập phần thuần thục, cũng thô lỗ, từng chút, từng chút xâm phạm thân thể của , đòi lấy thứ cần.

      trằn trọc khó ngủ, mơ hồ cảm giác được hai chân mình tựa hồ bị tách ra, bàn tay to lớn của dịu dàng trườn vào giữa hai chân .

      Môi đỏ mọng khẽ mở, tiếng khinh ngâm vụn thành tiếng, muốn tỉnh lại, nhưng đầu óc hỗn độn làm cho lại trầm luân vào trong kích thích nồng nhiệt lâu chưa từng có.

      Thân thể của liều lĩnh phiêu lưu, cảm giác nóng ấm lan tỏa khắp toàn thân của , gian ngừng khuếch tán, trong lúc nửa mơ nửa tỉnh, cảm giác có nam nhân quấn quanh thân thể của .

      tuyệt cảm thấy sợ hãi, bởi vì hô hấp dần dần dồn dập, ngửi được mùi hương thân thể nam nhân phát ra.

      Hương vị này xa lạ lại quen thuộc, phủ đầy bụi ở tận sâu trong tâm khảm của , tựa hồ theo quán tính, đem mang về thời gian ngày xưa. 

      Thân thể phản ứng cũng xuất phát từ bản năng, cảm quan kích thích dẫn dắt hưởng thụ.
      JupiterGalileo thích bài này.

    5. CQH

      CQH ^^!

      Bài viết:
      192
      Được thích:
      41,954

      Chương 3.2

      #00ff00;']Edit: Quảng Hằng
      Beta: Hàn Lạc & Khuyên

      chiếc giường mềm mại, thân hình nam nữ chặt chẽ dây dưa, giống như tìm lại được nửa của bản thân mất lâu.

      Đầu ngón tay du ngoạn lúc nhanh lúc chậm, đem khoái ý rót vào bên trong trái tim, làm cho nhiệt độ cơ thể của lên cao.

      Trong phòng tràn ngập hương vị tình dục khó có thể thành lời.

      Độ ấm thân thể ngừng tăng lên, cảm giác sướng khoái dâng trào khắp toàn thân cao thấp, hai tay tự nhiên bám lấy thân thể mạnh mẽ bên .

      Hai chân bởi vì tê dại dần dần khuếch tán mở ra, ưỡn cong người, hai chân cuốn lấy phần eo của .

      Cuối cùng, ngón tay ma quái đầy mê hoặc của làm cho thân thể của đạt đến cao trào.

      Lâm Gia Gia thấy giấc mộng xuân ẩm ướt.

      thế nhưng ở trong mộng đạt tới cao trào.

      Hơn nữa nam nhân vật chính trong mộng, mơ hồ cảm giác là Trình Dư Chân.

      Khi mở hai mắt vào lúc hừng đông, phát cảnh trong mơ này thập phần rất , còn làm cho hai chân của ẩm ướt, rin rít khó chịu, ngay cả quần lót của cũng đều ẩm ướt.

      Loại giấc mộng ẩm ướt ủy mị thế này làm cảm thấy tội lỗi.

      ràng thực chán ghét Trình Dư Chân, vì sao ở trong mộng còn có thể đón ý hùa theo khiêu khích của , sau đó dưới của trêu chọc đạt tới cao trào?

      muốn tìm khối đậu hũ, đem hình ảnh đầy sắc tình này đánh văng ra khỏi đầu.

      Lâm Gia Gia vội vàng mặc xong quần áo, ôm chặt tâm tính đà điểu, muốn vụng trộm rời .

      Nhưng mới ra khỏi phòng, liền ngửi thấy hương cà phê.

      hít sâu hơi, mặc kệ như thế nào, vẫn là phải tránh khỏi Trình Dư Chân, giống như kẻ trộm, rón ra rón rén rời khỏi căn phòng của .

      Từ lầu hai xuống lầu , xoay người khom lưng, lặng lẽ về hướng cửa chính.

      lời từ giã luôn luôn là tác phong làm việc của em sao?” Trình Dư Chân thân áo sơmi đen, cùng quần jean, bởi vì có hai nút phía cài, lộ ra bộ ngực khêu gợi.

      Lâm Gia Gia thẳng lưng, sắc mặt trắng xanh, nếu bị bắt gặp, đành phải xoay người, phải làm như chưa từng xảy ra chuyện gì.

      “Tôi nào có từ giã chứ? tại phải chào hỏi sao?” chu cái miệng nhắn, ngước mắt lên, vừa vặn thấy cơ ngực rắn chắc của .

      Trời ạ! cổ là khuôn mặt tuy rằng tuấn mỹ nhã nhặn, nhưng dưới cổ của vườn xuân sắc làm cho nữ nhân có cơn xúc động, muốn xông đến xé rách áo sơmi của .

      “Em đói bụng ?”

      nuốt xuống ngụm nước miếng, nơi nào đó của thân thể là “Đói”, đôi mắt tự giác làm càn đánh giá thân hình của .

      “Theo thấy, em thực rất đói bụng.” thấp giọng nở nụ cười, “ tuyệt để ý nếu được làm bữa sáng của em.”

      đơn thuần trực tiếp giống như lúc trước vậy, làm cho tâm tình của tốt.

      “Phi phi phi.” phục hồi tinh thần lại, mới phát thói hư tật xấu của lại trỗi dậy, lấy đùa bỡn làm vui. “Ai muốn ăn bạn trai trước quá thời hạn như chứ!”

      Quá thời hạn? Hai tròng mắt Trình Dư Chân híp lại, bất quá vẫn nở nụ cười đáng giận như cũ.

      “Bạn trai trước này như là để càng lâu hương càng thuần, chỉ sợ em chỉ cần nếm qua liền nghiện.”

      Khuôn mặt nhắn của đỏ hồng, lại nghĩ tới giấc mộng xuân tối hôm qua, yết hầu khẩn trương lăn lộn chút, bắt buộc bản thân đừng nhìn vào bờ ngực cường tráng kia nữa.

      thích dát vàng lên mặt mình quá nhỉ, cho dù tôi có nam nhân lâu như vậy, cũng hề có chút mơ màng nào đối với !” Câu cuối cùng chính là gạt người, bởi vì tối hôm qua gần như đích thân trải qua cảnh này.

      Tươi cười của càng lúc càng sáng rực rỡ, nhìn từ xuống dưới, “ ra từ lúc chia tay đến giờ, em kết giao với bạn trai khác?”

      A! Tại sao lại tự tạo bẫy cho mình?

      Lâm Gia Gia sửng sốt trong chốc lát, thở phì phì nghiến chặt quai hàm.

      “Liên, liên quan gì đến ? Cho dù có nam nhân, tôi cũng chết.”

      “Đúng vậy, chết!” Hai tay Trình Dư Chân cắm vào trong túi quần, lơ đễnh về hướng , “ Chỉ là trải qua nhiều năm, thiếu làm dịu của , em có vẻ có những ao ước vừa lòng, hơn nữa dễ dàng nổi giận.”

      !” Tên ngông cuồng!

      ngại trở thành người trị liệu thể xác và tinh thần cho em, giải tỏa mọi bất mãn cùng dục vọng thể bài tiết trong cơ thể em.” Ngữ khí của nhàng thập phần đáng đánh đòn, cố ý tới gần .

      Thần sắc của kinh hoảng, nhát gan, lại mâu thuẫn muốn biểu ra vẻ mặt sợ hãi chút nào.

      “Tôi mới cần trị liệu của , từ khi chia tay cùng , thể xác và tinh thần của tôi tốt vô cùng.” nâng cằm lên, tư thái cao ngạo nhìn .

      Bất đắc dĩ trong đôi mắt của , giống như có loại ma lực, ngừng hút lấy vào bên trong. Sau đó, lại nghĩ đến giấc mộng xuân đêm qua.

      Môi của hôn lên cánh môi của , đầu ngón tay lướt qua da thịt mịn màng của , phút chốc châm lên ngọn lửa.

      Khi phục hồi tinh thần lại, môi của che lại cái miệng lải nhải của , tuấn nhan chiếm cứ hoàn toàn trong đôi mắt của . Giống như tối hôm qua, chiếm lấy đôi môi đỏ mọng của , đầu lưỡi tiến quân thần tốc, ngừng xâm nhập bên trong khoang miệng của .
      JupiterGalileo thích bài này.

    6. ^^! Nếu bạn không gửi link bài viết trên Facebook được, hãy sử dụng link trong khung này để chia sẻ bài viết :