1. QUY ĐỊNH BOX TRUYỆN SƯU TẦM :

    Đặt Title theo mẫu [Tên truyện] [dấu cách] - [dấu cách] [Tác giả] [Số chương]
    ----•Nội dung cần:
    - Hình minh họa (bìa truyện, hình ảnh,etc,...)
    - Nguồn
    - Tác giả
    - Tên editor +beta
    - Thể loại
    - Số chương
    Đặc biệt chọn canh giữa cho đoạn giới thiệu
    ---- Quy định :
    1. Chỉ đăng những truyện đã có ebook và đã được public trên các trang web khác
    2 . Chỉ nên post truyện đã hoàn đã có eBook.
    3. Trình bày topic truyện khoa học, bôi đen số chương để dễ nhìn
    4 . Cần có trách nhiệm post đến hết truyện. Nếu không thể tiếp tục post liên hệ Ad và Mod

Bạn Gái Hám Tiền Của Tổng Giám Đốc - Liên Liên (16 chương)

Thảo luận trong 'Hiện Đại'

  • ^^! Nếu bạn không gửi link bài viết trên Facebook được, hãy sử dụng link trong khung này để chia sẻ bài viết :
    1. Nữ Lâm

      Nữ Lâm Well-Known Member

      Bài viết:
      23,871
      Được thích:
      22,184
      Chương 15

      vất vả mới đưa được người đàn ông vào nhà, Chân Đa Trân thở hồng hộc.


      "Bằng Trình, tới đây... Chúng ta uống thêm ly nữa..." Mạc Ưng Chí nằm sofa huyên náo, la hét với khí.


      " có tửu lượng đừng uống nhiều như vậy, quỷ say!" Chân Đa Trân ngồi co quắp ở bên oán trách.


      "Ba..." Mạc Siêu Luân vốn ngủ dụi mắt, chạy từ trong phòng đến."


      Sau khi lớp bổ túc tan học, cậu để vú Vương đưa về nhà, vì Annie ba ở bên ngoài uống say, ấy phải đón ba về.


      "Ngoan, ngủ trước ." Chân Đa Trân nháy mắt mấy cái với cậu.


      "Được." Thấy nụ cười của Chân Đa Trân rất xinh đẹp dễ thương, Mạc Siêu Luân tâm tình rất tốt chạy về phòng, ngoan ngoãn ngủ.


      Mà Mạc Ưng Chí nằm ghế sofa vẫn tiếp tục loạn.


      "Tiểu Trân, em! Tại sao em ..."


      "Ừ?" Chân Đa Trân trong nháy mắt cực kỳ kinh ngạc, thể tin những gì mình nghe được.


      Nhưng người đàn ông say rượu cứ co quắp mà ngủ như vậy, hoàn toàn biết lời của gây nên sóng to gió lớn.


      Bên trong phòng khách chỉ còn lại ngọn đèn, ánh đèn hề sáng.


      Chân Đa Trân chỉ yên lặng nhìn chằm chằm người say rượu.


      Lời của sao? Phải ?


      oOo


      "A, đau chết mất..."


      Mạc Ưng Chí nằm giường, ôm đầu oa oa kêu to.


      "Đừng gọi, ai kêu và Đới Bằng Trình uống rượu Whisky như uống nước? Hôm qua em muốn đưa lên lầu cũng phải mất rất nhiều sức lực... Cũng may là làm té xuống lầu." Chân Đa Trân ủ rũ, cầm bát canh giải rượu vú Vương nấu, phục vụ chàng say rượu.


      " muốn đọc tiếp... Đầu đau..." Mạc Ưng Chí suy yếu .


      "Đáng đời!" Chân Đa Trân dịu dàng cười tiếng, nhàng phục vụ uống canh, uống thuốc, rồi để nằm lại giường.


      May là đêm hôm qua có kéo lên lầu, bởi vì tối qua có luồng khí lạnh tràn về, nếu ngủ ở phòng khách nhất định cảm mạo.


      "Haiz..." Mạc Ưng Chí nặng nề thở dài.


      Tự chủ quá mạnh nên rất ít khi uống rượu say, cũng biết hôm qua tại sao lại như vậy, lại ở quán ba uống rượu với Đới Bằng Trình...


      Mạc Ưng Chí nằm giường kiểm điểm lại hành vi của mình, còn Chân Đa Trân ngồi bên chuẩn bị bài thi - Mỹ cần dùng vào tuần tới.


      Hai người mặc dù chuyện, nhưng trong khí tràn ngập khí gia đình hoà thuận.


      " có muốn ngủ thêm lát ? Thân thể thoải mái phải ăn, ngủ nhiều, điều dưỡng thân thể, ngày mai mới có thể làm." Chân Đa Trân vừa chuẩn bị bài thi, vừa hỏi ý kiến của .


      "Được." Nhìn gương mặt của người đẹp, Mạc Ưng Chí có cảm giác hạnh phúc chứa chan.


      thích chăm sóc như vậy...


      "Vậy mau nhắm mắt lại ngủ , đừng than thở nữa." Chân Đa Trân mỉm cười nhìn .


      "Được." Mặc dù như vậy, vẫn vui vẻ .


      "Em đếm tới mười, nếu còn ngủ, em phạt ." Chân Đa Trân vừa , vừa đặt ra bài khóa quan trọng, tính toán cho ra bài thi tốt.


      "Tiểu Trân, em có cảm thấy chúng ta như vậy... Rất giống trước kia ?" Người đàn ông nhắm mắt đột nhiên thốt ra những lời này.


      "Thân thể thoải mái còn ngủ, bị em phạt càng giống." Chân Đa Trân phản bác, khóe mắt mỉm cười.


      "Trước kia người phạt phải em." Là mẹ ! Mạc Ưng Chí đính chính.


      "Chúng ta có thể Thụy Sĩ tìm bác tới phạt ." Rất đơn giản mà!


      "Được." lập tức đồng ý.


      Ừ, như vậy cũng được? quả nhiên là uống đến choáng váng đầu óc rồi... Chân Đa Trân muốn gọi điện thoại hỏi Đỗ Phán Nhu, xem rốt cuộc ngày hôm qua uống bao nhiêu chai Whisky?


      "Nhớ đó... Chúng ta phải sắp xếp ngày nghỉ đến Thụy Sĩ thăm ba mẹ mới được..." sắp ngủ nhưng vẫn tự lẩm bẩm.


      A, ra là vui vì cái này?


      Chân Đa Trân hiểu, ra là chủ động nhắc nhở cùng đến Thụy Sĩ thăm ba mẹ ...


      vui vẻ như vậy...


      Chân Đa Trân nghĩ nghĩ, nghĩ tới tất cả hành động của trước đây, đột nhiên cảm thấy rất thú vị.


      Tại sao bọn họ chưa bao giờ chính thức chuyện đương?


      Có phải, cảm thấy bình thường, cần ; còn cho đây là trò chơi của người có tiền, cần ?


      Chân Đa Trân đưa mắt nhìn người đàn ông trước mặt, ánh mắt vô cùng dịu dàng, chuyên tâm.


      gay go, khoảng cách giữa tâm trí bọn họ còn cách xa thân thể...


      Cái này thể được!


      oOo


      " Chân Đa Trân! là đồ đàn bà vừa tiện vừa nghèo, dám tới quyến rũ trai tôi..."


      Tối chủ nhật, Mạc Kiều Kiều thừa dịp Chân Đa Trân về nhà lấy quần áo liền theo đuôi , đến trước khu nhà trọ cũ mới xuất , quát lớn.


      "Đồ thần kinh, đây phải địa bàn của Mạc gia, đồ quỷ nhà hét cái rắm ấy!" Chân Đa Trân nhíu mày. còn chưa vào nhà, người phụ nữ thần kinh này lại muốn phát điên ở trong hẻm này để hàng xóm nhìn chắc? Có dũng khí!


      "Tôi chỉ muốn ọi người biết là loại phụ nữ… oái!" Mạc Kiều Kiều đột nhiên bị chiếc giầy bay tới đánh trúng.


      Chân Đa Trân kinh ngạc quay đầu, ra là cao thủ võ thuật của các - Đỗ Phán Nhu.


      "Xin lỗi! Trượt tay." Hai còn chưa đánh bị người thứ ba về nhà đúng lúc can thiệp.


      Đỗ Phán Nhu trông rất vô tội tới bên cạnh Mạc Kiều Kiều nhặt giầy.


      "Tôi kiện tội cố ý gây thương tích cho người khác!" Mạc Kiều Kiều ngờ muốn tới dạy dỗ Chân Đa Trân, kết quả là xuất quân bất lợi, bị giầy đánh trúng.


      "Tôi kiện tội làm mất trật tự trị an! Ầm ĩ như vậy, đáng sợ!" Đỗ Phán Nhu nháy mắt mấy cái, hoa dung thất sắc.


      Ghê tởm, vẫn còn giả bộ!


      Mạc Kiều Kiều vươn tay, muốn cào lên khuôn mặt phía trước, xem ta có dám xen vào việc của người khác nữa ...


      "Tiểu Nhu, cẩn thận!" Phía sau lưng có giọng nam trầm thấp vang lên.


      "Kiều Kiều, dừng tay!" Thanh khiển trách lạnh lùng cũng đồng thời vang lên.


      Nhưng còn kịp nữa, mấy người căn bản còn kịp nhìn xem rốt cuộc chuyện gì xảy ra Đỗ Phán Nhu quật ngã Mạc Kiều Kiều xuống đất.


      Mạc Kiều Kiều thể tin được mình lại đụng phải phụ nữ hung dữ như vậy, ngồi dưới đất gào khóc.


      "Tiểu Nhu, cậu giỏi!" Vốn là đợi ở trong nhà trọ xem náo nhiệt, Cừu Ái Tĩnh và Hướng Duy Mỹ rối rít chạy ra ngoài cửa, dùng sức khích lệ chị em của các .


      "Tàm tạm. Lâu rồi luyện, động tác có chút chậm." Đỗ Phán Nhu mảnh mai che miệng, bộ dạng rất yếu ớt.


      "A..." Tại sao có thể như vậy?


      Lo lắng bạn đường đêm, Đới Bằng Trình theo phía sau hộ tống người đẹp về nhà thấy tình huống này, mặt xuất vô số vạch đen.

    2. Nữ Lâm

      Nữ Lâm Well-Known Member

      Bài viết:
      23,871
      Được thích:
      22,184
      Chương 16

      ra vợ tương lai của ta lại lợi hại như vậy? Khó trách ta vẫn cảm thấy là lạ...


      ra, người đích thực giả bộ yếu ớt chính là bạn mảnh mai của ta.


      "Tại sao tới rồi …" Chân Đa Trân cười nhàng tới bên cạnh Mạc Ưng Chí, làm nũng với .


      " thấy con đường này rất tối, sợ em gặp phải kẻ xấu..." ngờ kẻ xấu lại chính là em ... Mạc Ưng Chí che mặt, còn mặt mũi nào gặp Giang Đông phụ lão [1].


      [1] Giang Đông phụ lão: Năm 202 tr. CN, Tây Sở Bá vương Hạng Vũ sau khi thua trận ở Cai Hạ, dẫn hơn 800 quân sĩ phá vòng vây chạy về phía nam, chạy đến khi gặp sông Ô Giang ở Hòa Huyện, chỉ còn vẻn vẹn hơn 20 người. Hạng Vũ cảm thấy mình còn mặt mũi nào các vị Giang Đông phụ lão, nên tự vẫn ở Ô Giang.


      "Ưm, ở đây lâu như vậy, tới bây giờ em cũng chưa từng gặp." Ngay cả chó trong hẻm này cũng sợ Phán Nhu, kẻ xấu lại càng sợ, sớm chạy hết rồi.


      "!" Mạc Kiều Kiều tủi thân gọi.


      ta ngờ trai tới an ủi mình, ngược lại lại tới bên cạnh Chân Đa Trân, ta có cảm thấy mình bị bỏ rơi.


      "Em về nhà tỉnh lại cho ! Nếu lần sau còn nổi điên như vậy nữa, đem em đến khoa tâm thần, xem em rốt cuộc có bệnh hay !" Mạc Ưng Chí tức giận, thấp giọng cảnh cáo bên tai em .


      "Oa..." ngờ lại bị trai cảnh cáo như vậy, Mạc Kiều Kiều khóc lóc chạy .


      Đưa mắt nhìn bóng lưng em , Mạc Ưng Chí rất mệt mỏi.


      "Chúng ta vào trong chuyện phiếm , đám người ở ngoài cũng phải là cách." Giữ lấy cánh tay tráng kiệt, Đỗ Phán Như giọng đề nghị.


      "Cũng được." Tất cả mọi người đồng ý.


      Dù sao, gây gổ ầm ĩ cần thiết cho nhiều người nhìn, ngọt ngào cũng cần thiết kể ọi người nghe, phải sao?


      "Tiểu Trâăn, Kiều Kiều có phải rất hay quấy rầy em như vậy ?"


      Vừa bước vào phòng của Chân Đa Trân, Mạc Ưng Chí hỏi về tình huống mà dự đoán.


      " gần đây hả? có!" Chân Đa Trân vừa cởi áo cho vừa trả lời.


      " tin." Tính tình của em chẳng lẽ lại biết? Đừng nghĩ gạt .


      " có! ấy chủ yếu quấy rầy là vào trước đây thôi. Ấy giờ rất ít." Lấy áo người xuống, Chân Đa Trân đè lên người của người , vừa vuốt ve lồng ngực rắn chắc của , vừa cười khúc khích.


      Ưm, sờ tốt...


      "Tiểu Trân, đừng nghịch ngợm!" Mạc Ưng Chí muốn hỏi cho ràng chuyện của em , này lại hết lần này tới lần khác phóng hỏa người , khiến thể tập trung suy nghĩ.


      "Yên tâm ! Nếu trước đây ấy mắng em như vậy, em trúng kế..." Chân Đa Trân thổi khí bên tai .


      "Vậy bây giờ?" rất lo lắng.


      "Đó là bởi vì em biết em hay ..." thể làm gì khác hơn là tự lập, tự mình cố gắng, liều mạng kiếm tiền nuôi bản thân.


      Nhưng lời của Chân Đa Trân còn chưa kịp hết bị cắt đứt.


      " rất em! Từ chờ em lớn lên, muốn lấy em về nhà." Sợ người bị em mình hù dọa chạy mất, vội vàng tình ý của mình.


      Nếu , tại sao lại ở cùng với bé ba tuổi chứ?


      Bạn bè của luôn cười về chuyện này, được rồi?


      "Bây giờ em biết, cũng nghĩ như vậy nữa." Chân Đa Trân vươn bàn tay bé sờ xuống cậu bé của Mạc Ưng Chí, cọ xát qua lại.


      "Tiểu Trân, em học chiêu này ở đâu..." Mạc Ưng Chí chịu nổi, xoay người chặn lại.


      " thích ư?" Chân Đa Trân ánh mắt mê loạn, hai má đỏ hồng, đôi môi đỏ thắm hé mở, trong lúc vô tình để lộ tư thái gợi cảm mà mê hoặc.


      "Đương nhiên thích."


      "... Còn có thể tiếp tục em ?" Mặc dù ý loạn tình mê, nhưng vẫn nhớ phải hỏi chuyện rất quan trọng với mình.


      "Dĩ nhiên. tiếp tục em, em thiên trường địa cửu." Đáp án của khẳng định mà kiên trì.


      thở gấp gáp, hô hấp vang vọng bên tai , dán nửa thân dưới vào bụng , để cảm nhận được thứ to lớn của mà dâng trào, sưng phồng hành hạ .


      "Em cũng ." Chân Đa Trân hài lòng ôm cổ .


      "Vậy tốt quá." Đầu ngón tay xoa nắn hai đóa hoa của , để chúng nở rộ trong tay , đứng thẳng.


      Ôm chặt thắt lưng của người đẹp, cởi quần dài của , bỏ quần lót của , tuỳ ý trêu chọc vùng cấm địa.


      "A... Ưng Chí..." luồng khoái cảm đánh úp tới, Chân Đa Trân khỏi ngâm nga.


      " được quên những gì hôm nay em !" liên tục dặn dò.


      " ..."


      "Vậy tốt." cuối cùng cũng hài lòng, chậm rãi tiến vào hoa huyệt của , hưởng thụ khoái cảm được dũng đạo bao quanh.


      Chân Đa Trân nhàng cau mày, chịu đựng thuỷ triều tràn vào cơ thể.


      chặt chẽ đến nỗi khiến suýt nữa kìm được, gào thét tiếng, bắt đầu rong ruổi trong cơ thể .


      "A..." Chân Đa Trân nhịn được ham muốn sôi trào trong lòng, bất giác mở lớn hai chân, nâng cao cái mông, mong đợi tiến vào sâu hơn.


      " cảm thấy chúng ta sinh ra đúng là để dành cho nhau." đặt hai chân lên vai mình, lấy tiết tấu cực nhanh di chuyển trong cấm địa chật hẹp nóng bỏng, chỉ có thể ngửa đầu, để thân thể đến gần hơn, nắm chặt bờ vai của .


      "Ừ..." chỉ có thể phát ra thanh hò hét.


      "Em thích làm vậy với em sao?" nhàng hỏi bên tai , ngừng chạy nước rút.


      "Ừ..." liên tục ra vào khiến thấp giọng nức nở, hai tay nắm chặt bả vai , cố gắng kiềm chế từng cơn khoái cảm như thuỷ triều dâng trào trong cơ thể.


      lại dùng lực vào, tiến đến chỗ sâu nhất trong hoa huyệt.


      "Á..." Chân Đa Trân kêu lên tiếng, cảm giác như bị đánh bay.


      Mạc Ưng Chí Sờ dùng sức tiến lên, càng ngày càng nhanh, lần lại lần kích tình kết hợp, khiến cho phía dưới phía dưới ngây ngất đến phát điên.


      "A..." Cơ thể lại co rút lần nữa, dòng nước ấm xông ra, kìm được kích động, ôm chặt lấy cổ .


      gầm tiếng, bởi vì hoa kính co rút mà kích thích, thiếu chút nữa thả ra dục niệm.


      " cần... Như vậy là tốt..." Bởi vì ngừng luật động, khiến Chân Đa Trân khó chịu gào thét.


      sắp nổi điên...


      Mạc Ưng Chí hưởng thụ mà lắng nghe, tiếp tục tăng nhanh động tác phía dưới.


      chính là muốn nổi điên! chính là muốn biết, thân thể của bị khống chế!


      cho thoát khỏi nữa, hoàn toàn chiếm được !


      "Nhớ phải cả đời." Còn chưa lấy được đáp án, tuyệt đối buông thả dục vọng, cũng tuyệt đối buông ra.


      "Được..." Chân Đa Trân hít thở dồn dập, khóc sụt sùi.


      ở trong cơ thể mãnh liệt mà tạo ra khoái cảm tê dại, để cho cứ muốn chết như vậy...


      có dư lực phản kháng, chỉ có thể đáp ứng cầu của ; còn đạt được mục đích cuối cùng cũng hài lòng, tiến vào nơi sâu nhất của , đụng tới chỗ mẫn cảm nhất.


      "A..." Kích tình như thế khiến cho quên mình rên lên.


      Mạc Ưng Chí buông chống đỡ, buông thả dục niệm, điên cuồng kết hợp, cuối cùng cũng phun ra chất lỏng nóng ấm áp, hoà hợp cùng dòng nước ấm tuôn ra từ trong cơ thể .


      Trong triền miên, hai người cuối cùng cũng tìm được điểm cân bằng đẹp nhất trong cuộc sống.


      Bọn họ nhau, cả đời như vậy.


      Cũng còn ai ngăn cản họ nữa!


      Trước khi thiếp Chân Đa Trân tin, tin rằng trí nhớ in hằn khoảnh khắc thương này, đến thiên trường địa cửu...

      Lời tác giả.

      là gì?


      Liên Liên


      Đây là nick name gần đây của tôi mạng, viết nhiều tiểu thuyết ngôn tình như vậy, tôi cũng có chút suy tư về tình .


      Ở thời học sinh, bạn học cho là tôi viết nhiều tiểu thuyết ngôn tình như thế, nhất định cũng rất am hiểu tình , vì vậy khi xảy ra chuyện gì với bạn trai đều tới tìm tôi thảo luận.


      ra Liên Liên cũng hiểu tình , tôi chỉ viết những chuyện xảy ra về tình trong ảo tưởng ra, khiến người ta say mê, vui sướng, thậm trí điên cuồng, tâm trạng chuyển hóa thành văn chương, ra trước mắt mọi người.


      Tình trong ảo tưởng luôn có chút hoa mỹ, để viết ra cũng quá dễ dàng.


      ví dụ, tình cảm nên kết thúc, liền phải có người đau lòng... Nước mắt ướt gối mấy ngày, nhưng như vậy lại được...


      Bạn bè của tôi luôn , lần sau tìm tôi trao đổi chuyện đương nữa. *cười*


      " có cách nào tiếp tục , làm sao đây?" Bạn của tôi hỏi.


      "Vậy đừng chuyện, dù sao hai người các cậu ngây thơ như vậy, thương đều rất ngốc, ai nhường ai, vậy cái rắm!" Liên Liên sợ chết, đề nghị như thế.


      "Vậy mình phải với ấy cái gì?" Bạn của tôi hỏi nữa.


      " cần phải , tình cảm tới cuối cùng, cậu gì cũng đều giống chạy án, cần gì ?" Liên Liên to gan, cho nên phê chuẩn như vậy. Hì hì...


      "Vậy..."


      " cần , cần làm, tiếp tục cuộc sống của cậu... Đến ngày ta nhớ cậu, nhớ lại từng có những chuyện thú vị với cậu, thế là xong." Liên Liên vừa đọc truyện Conan, vừa giải thích.


      " ấy làm mình buồn! Mình ngay cả mắng ấy cũng được ư? Tại sao mình phải đối xử tốt với ấy như thế?" bạn khóc thút thít trước mặt Liên Liên, dường như nàng là kẻ bất hạnh nhất thế giới.


      " ta làm rất nhiều chuyện có lỗi với cậu à?" Liên Liên nhấn tắt truyện Conan màn hình, chú ý đến bạn.


      " ra ... Cũng có." Lỗ mũi hồng hồng.


      Vừa trung thực vừa chịu khó, rất cố gắng trong công việc, nhiều nhất cũng chỉ là vênh vang chút... Người ta chính trực hơn nàng nhiều.


      "Cậu rốt cuộc có thích người ta ?" Liên Liên hỏi.


      "Đương nhiên là có, nếu sao mình lại tốn thời gian thảo luận với cậu làm gì?" nàng bắt đầu muốn đánh người.


      "Vậy đúng rồi. được chúc người ta hạnh phúc . Cậu cứ giữ phong độ tốt, ông trời thưởng cho cậu người cậu hơn." Liên Liên phất tay cái như đuổi chó, kết luận xong, bạn ở bên cạnh nước mắt giàn dụa.


      Liên Liên nằm bên, nhìn nàng khóc, bản thân cũng nhức đầu...


      Liên Liên cảm thấy nếu muốn giữ vững phong độ rất khổ sở. Nếu chúng ta muốn làm nữ diễn viên trong chuyện tình ấy, ta phải có dũng khí thừa nhận thất bại, dũng cảm thừa nhận rằng mình thích hợp với ngùi đó.


      Chẳng lẽ tình là nhất định phải đến xé rách mặt, hai người cũng nản lòng thoái chí mới chịu thừa nhận hợp với nhau?


      Hai tâm hồn quá giống nhau cũng thích hợp chuyện đương.


      Nghe , hai người nhau phải bổ xung cho nhau, linh hồn quá kiêu ngạo cũng đơn, bởi vì họ nhượng bộ với tình .


      Cho dù hiểu, đó cũng là sau khi có vết thương mệt mỏi.


      đúng là làm cho người say, cũng là làm cho người ta mệt mỏi mà...


      Tình xinh đẹp rốt cuộc ở đâu? ra Kì Liên cũng biết. Hạnh phúc ở nơi nào? Liên Liên cũng hiểu.


      Chẳng qua là chúng ta nhớ được ban đầu... Thời điểm lúc biết người kia...


      Nếu trái tim tôi mà lạc nhịp, tôi vì bảo vệ lời hứa với mà cố gắng, nếu tôi thể hạnh phúc, tôi hi vọng nắm bắt được hạnh phúc của mình...


      từng vui vẻ, có ngày cũng trở thành ký ức, chỉ cần hạnh phúc, muốn tôi buông tay có sao?


      Tất cả chúng ta đều có thể lấy được tự do.


      Về tình ── tôi nghĩ như vậy. Điểm nho tâm đắc này chia xẻ cùng tất cả bạn bè.

    3. ^^! Nếu bạn không gửi link bài viết trên Facebook được, hãy sử dụng link trong khung này để chia sẻ bài viết :