1. Quy định post bài trong Khu Edit – Beta – Convert

    Đặt Title theo mẫu [Tên truyện] dấu cách - [Tên tác giả] (Update chương)

    Hình bìa truyện

    Tác giả

    Thể loại

    Số chương

    Nguồn convert (nếu có)

    Tên Editor & Beta

    Nick Facebook, Mail liên lạc

    Đặc biệt: 1 editor ko được mở quá 3 Topic

    Quy định cho editor

    Box Edit – Beta – Convert chỉ đăng những truyện edit, beta, convert của Cung; không đăng truyện sưu tầm của trang khác trong Box.

    Chủ topic chịu trách nhiệm hoàn thành topic, không drop, không ngưng edit quá 1 tuần. Trường hợp không theo tiếp được truyện thì phải báo với Ad hoặc Mod quản lí Box lý do không thể theo tiếp và để BQT tiếp nhận.

    Nếu drop không có lý do sẽ bị phạt theo quy định của cung: Link

    Mỗi topic nên đặt 1 lịch post theo tuần hoặc tháng để member dễ theo dõi. Nếu post 1 tuần 10c sẽ được tặng thêm 100 ruby (liên hệ với quản lý của box để được thưởng)

    Khi hoàn thành nên vào Topic báo danh để được thưởng điểm thêm. Điểm thưởng là gấp 2 lần số điểm được hưởng của cả bộ. Ví dụ:

    Bạn edit 1 bộ 100c nhận được 1000 ruby thì sẽ được thưởng 2000 ruby.

    Quy định Đối với Readers:

    Comt thân thiện, comt nhắc nhở truyện nhẹ nhàng

    Không comt với những lời lẽ quá khích, sử dụng ngôn từ đả kích editor, nhân vật, tác giả...

    Không comt gây war, hối truyện thiếu thiện cảm

    Nếu vi phạm lần đầu nhắc nhở. Lần sau -10ruby\lần

    Không comt thanks (trường hợp muốn thanks editor thì nhấn like để ủng hộ)

    Quản lý box Truyện Edit&Beta:

    lolemcalas, haruka, Hằng Lê, Ngân Nhi

Bạn Trai Dạy Vật Lý Của Tôi - Tiếu Giai Nhân (Updating~)

Thảo luận trong 'Hiện Đại Đang Edit'

  • ^^! Nếu bạn không gửi link bài viết trên Facebook được, hãy sử dụng link trong khung này để chia sẻ bài viết :
    1. Mạc Thanh Vy

      Mạc Thanh Vy Well-Known Member

      Bài viết:
      173
      Được thích:
      3,565
      Chúc các nàng Trung Thu vui vẻ nhaaaa :-*

      Chương 9: Còn phải tình nhân
      Edit: Thanh Vy


      9h sáng, Mạnh Vãn đúng giờ gõ cửa nhà Lục Triêu Thanh.

      Quán mì 10h hoạt động, nhưng ngày đầu tiên Lục Triêu Thanh “làm công” phải huấn luyện chút trước khi nhận chức, rửa bát đĩa cũng hề đơn giản.

      Bên trong truyền đến tiếng bước chân, cửa phòng mở ra, Lục Triêu Thanh mặc đồng phục quán mì xuất trước mặt Mạnh Vãn.

      Mạnh Vãn có chút giật mình: “Bây giờ mặc?”

      Lại là vấn đề có ý nghĩa, Lục Triêu Thanh để ý tới , ra đóng cửa.

      Mạnh Vãn liền thấy nhãn hiệu “Bà chủ Mạnh” to lớn sau lưng , nhìn Lục Triêu Thanh mặc như vậy quả có phong thái nhân viên phục vụ.

      cầm ô làm gì?” Mạnh Vãn nhìn ô xám trong tay .

      “Dự báo thời tiết hôm nay có mưa.” Lục Triêu Thanh liếc mắt nhìn trong tay trống trơn.

      Mạnh Vãn mở điện thoại ra đúng là dự báo chiều nay có mưa, để Lục Triêu Thanh đợi lúc, mở cửa lần nữa tìm ô, nhưng tìm vòng thấy, ánh mắt đảo qua bức ảnh chụp nhà ba người tường, Mạnh Vãn bỗng nhiên nhớ lại, lần trước mẹ tới, hình như thuận tay cầm ô của rồi.

      Lúc ngang qua siêu thị tiểu khu, Mạnh Vãn vào mua ô mới.

      Hai người sóng vai về phía đại học Z, trai xinh đẹp trẻ tuổi hấp dẫn ít ánh mắt, Mạnh Vãn sớm quen được người khác chú ý, liếc trộm Lục Triêu Thanh, liền thấy vẻ mặt thanh lãnh, biết có phải chán ghét công việc hôm nay hay .

      Mạnh Vãn đột nhiên cảm thấy mình hơi quá, ngày đó đánh cược chỉ là trò đùa, Lục Triêu Thanh còn đường đường là giáo sư, sinh viên tới quán mì lại nhiều, nhỡ bị sinh viên khoa vật lý trông thấy bộ dạng này của , rất mất mặt.

      “Hay là thôi , nhân viên ở quán mì đủ rồi, cần giúp nữa.” Mạnh Vãn ngăn trước mặt Lục Triêu Thanh, cười chân thành.

      Đôi mắt Mạnh Vãn cực kỳ xinh đẹp, trong veo lấp lánh, giống như đôi ngọc trai đen.

      Lần đầu tiên Lục Triêu Thanh chú ý tới đôi mắt này.

      “Vì sao?” hỏi.

      Mạnh Vãn hất cằm về đồng phục người : “Để cho sinh viên của thấy tốt.”

      Lục Triêu Thanh lơ đễnh: “Có chơi có chịu, bọn họ nghĩ như thế nào liên quan đến tôi.”

      kiên trì thực , Mạnh Vãn nhún vai, trước: “Là chính cầu, sau này bị người ta chê cười đừng trách tôi.”

      Lục Triêu Thanh tiếp tục về phía trước.

      Quán mì mở cửa rồi, bên trong chỉ có Trần Thủy Sinh, ta mặc tạp dề quét dọn vệ sinh, cúi đầu lau nhà bếp. Nghe thấy tiếng đẩy cửa, Trần Thủy Sinh ngẩng đầu lên, trông thấy Mạnh Vãn, trong mắt biểu kinh hỉ, ngay sau đó thấy người đàn ông cao lớn thẳng tắp vào sau lưng .

      Giáo sư Cao là khách quen ở quán mì, Lục Triêu Thanh phải, nhưng Trần Thủy Sinh lại nhớ kỹ.

      Mạnh Vãn thấy Trần Thủy Sinh nhìn chằm chằm Lục Triêu Thanh, cười giải thích: “Tôi đánh cược với giáo sư Lục, giáo sư Lục thua nên hai ngày này đến đây giúp đỡ rửa bát đĩa.” xong, Mạnh Vãn chính thức giới thiệu Trần Thủy Sinh với Lục Triêu Thanh, Trần Thủy Sinh làm mì rất ngon, ít làm nhiều, có thể gọi là tấm gương nhân viên của quán mì, Mạnh Vãn rất thưởng thức ta.

      Lục Triêu Thanh gật đầu với Trần Thủy Sinh.

      Trần Thủy Sinh cười thận trọng, cúi đầu làm việc.

      ra tối hôm qua trước khi đóng cửa vệ sinh qua, bây giờ chỉ cần dọn dẹp đơn giản là được, Mạnh Vãn vào phòng đổi đồng phục, giặt khăn lau, vừa lau bàn theo thứ tự vừa giảng giải những thứ cần chú ý khi rửa bát đĩa cho Lục Triêu Thanh. Rửa bát đĩa khá đơn giản, nhớ kỹ số từng bàn, thời điểm bưng khay cần chú ý đừng đụng vào người, lúc nào cũng lưu ý cầu đột xuất của khách là được.

      “Nhớ kỹ chưa?” Mạnh Vãn dọn xong ghế, quay đầu hỏi Lục Triêu Thanh.

      Lục Triêu Thanh có cảm giác bị khinh thường trí thông minh, ngầm thừa nhận.

      Mạnh Vãn tiếp tục lau bàn.

      Lúc này giống như nhân viên bình thường, người còn yếu ớt của tiểu thư nhà giàu.

      thể bắt Lục Triêu Thanh giúp lau bàn, đứng ở bên, yên lặng quan sát quán mì này, càng giống ông chủ giám sát trong quán hơn Mạnh Vãn.

      Hai em Từ Cường, Từ Duyệt, thu ngân Tiểu Diệp lục tục đến, nhìn thấy Lục Triêu Thanh ăn mặc đều giật mình.

      “Giáo sư Lục mặc cái gì cũng đẹp trai!” Tiểu Diệp hoạt bát nhất, cười hì hì trêu ghẹo Lục Triêu Thanh.

      Mặt Lục Triêu Thanh cảm xúc.

      Tiểu Diệp lè lưỡi với Mạnh Vãn.

      Đến 10h, khách tới quán bắt đầu nhiều hơn, vào hai ngày nghỉ, sinh viên đến ăn mì cũng nhiều hơn bình thường.

      Tiểu Diệp chuyên tâm làm sổ sách, Mạnh Vãn nhịn được luôn quan sát biểu của nhân viên phục vụ giáo sư Lục, ngoại trừ thái độ lãnh đạm, còn lại Lục Triêu Thanh thích ứng tệ lắm, nhưng Mạnh Vãn rất nhanh phát ra lúc Lục Triêu Thanh thu dọn bát đĩa lau bàn cau mày, có thể thấy được là người đàn ông cực kỳ thích sạch .

      “Mẹ, trai này đẹp trai.”

      bé theo mẹ tới quán ăn mì vừa ngồi vững vàng nhìn thấy soái ca lau bàn bên cạnh.

      Lục Triêu Thanh nhìn về phía bé.

      bé buộc tóc hai bên lại cười hắc hắc trốn vào trong ngực mẹ.

      Tận mắt thấy màn này, Mạnh Vãn bị bé kia trọc cười, còn Lục Triêu Thanh vẫn là biểu cảm nhàn nhạt kia.

      Bị Lục Triêu Thanh hấp dẫn chỉ có bé kia, hôm nay tới ăn mì đúng là có sinh viên khoa vật lý, mặc dù Mạnh Vãn thể xác nhận bạn học kia, nhưng dựa theo lượng khách đột nhiên tăng lên, mà khi mỗi sinh viên vào đều tìm kiếm hình dáng Lục Triêu Thanh trước tiên, còn có nữ sinh hưng phấn vụng trộm chụp ảnh, Mạnh Vãn liền đoán ra.

      “Giáo sư Lục, thầy làm thêm sao?” Có bàn toàn nam sinh khoa vật lý, lúc Lục Triêu Thanh bê đồ ăn tới bàn đó, nam sinh to gan đùa cợt hỏi.

      Lục Triêu Thanh buông xuống cái khay, nhìn chút, đọc ra chính xác tên họ lớp học của bạn học kia.

      Nụ cười cậu ta trong nháy mắt cứng ngắc lại.

      Mỗi tuần giáo sư Lục chỉ giảng bài hai tiết, nhiều sinh viên như vậy, giáo sư Lục vậy mà lại nhớ kỹ cậu ta? Sau này có thể làm khó dễ hay ?

      Lục Triêu Thanh rồi, ba nam sinh khác ngồi cùng bàn đều biểu thị đồng tình sâu sắc.

      Mạnh Vãn xem kịch cảm thấy đặc biệt thú vị.

      Nhưng lửa rất nhanh đốt lên người Mạnh Vãn.

      Sinh viên khoa vật lý tin tưởng vững chắc giáo sư Lục đến quán mì rửa bát là có nội tình, làm thêm kiếm tiền chắc chắn có khả năng, vì tiền chính là vì sắc, từng đôi mắt ngắm tới ngắm lui, gần như đồng thời đều khóa chặt người bà chủ xinh đẹp của quán mì nổi tiếng trong đại học Z này. Nam sinh học khoa học tự nhiên dám bắt chuyện với Mạnh Vãn nhiều, có thể đếm được đầu ngón tay, nhưng các nữ sinh hề lo lắng, lúc tính tiền vụng trộm hỏi Mạnh Vãn: “Giáo sư Lục của bọn em có phải muốn theo đuổi chị ạ?”

      “Sao có thể, là ấy đánh cược bị thua tôi!” Mạnh Vãn vội vàng giải thích.

      Các nữ sinh càng hưng phấn hơn: “Vậy khẳng định chị rất thân với giáo sư Lục của bọn em rồi, nếu sao lại đánh cược?”

      Tiểu Diệp xem náo nhiệt còn chê chuyện chưa đủ lớn, ha ha vạch trần: “Hai người họ ở đối diện nhau.”

      Cái này phải càng tô càng đen sao? Mạnh Vãn trừng mắt!

      Tiểu Diệp sợ bị trừng, các nữ sinh khoa vật lý đạt được tin tức, hài lòng rời .

      Mạnh Vãn nhức đầu, càng hối hận vì bắt Lục Triêu Thanh thực đánh cược.

      “Nhưng mà cũng phải lại, giáo sư Lục đẹp trai như vậy, nước chảy đá mòn, bà chủ động tâm sao?” Tiểu Diệp lại bát quái.

      Mạnh Vãn quét mắt nhìn phương hướng Lục Triêu Thanh, hề che giấu ghét bỏ: “ ta càng hứng thú bằng giáo sư Cao.”

      Tiểu Diệp lắc đầu: “Dựa vào nhan sắc của giáo sư Lục các khuyết điểm khác đều có thể xem .”

      Mạnh Vãn đuổi : “Làm như ai cũng như em, đương chỉ nhìn mặt vậy.”

      đến giờ cơm trưa, Mạnh Vãn cãi nhau với Tiểu Diệp nữa, lấy thẻ ăn chỗ sinh viên làm thêm Tiểu Trầm. Khẩu vị của nhân viên Mạnh Vãn đều biết, trước khi tìm Lục Triêu Thanh: “Tôi tới nhà ăn mua cơm, muốn ăn cái gì?”

      Lục Triêu Thanh muốn ăn mì, ngửi mùi mì tới tận trưa rất thèm.

      Nhưng mà nếu như nhân viên quán mì đều ăn đồ ở nhà ăn đại học Z, cũng thể khác biệt, giá bát mì còn đắt hơn suất cơm nhà ăn.

      “Gì cũng được.” thấp giọng .

      Mạnh Vãn mình ra khỏi quán.

      Thời điểm xếp hàng ở nhà ăn đại học Z, cơn mưa như đài dự báo đột nhiên tới, hạt mưa lốp bốp, rất nhanh dệt thành màn mưa. Trong phòng ăn khắp nơi đều là tiếng thở dài phàn nàn của các sinh viên mang ô, ở cửa phòng ăn cũng chật ních sinh viên, Mạnh Vãn tranh thủ thời gian lấy điện thoại nhắn tin cho Tiểu Diệp: Bảo Tiểu Trầm tới đón chị, chị có mang ô để trong quầy.

      Tiểu Diệp nhận được tin nhắn wechat, vừa muốn gọi sinh viên làm thêm Tiểu Trầm, ánh mắt lại rơi xuống người Lục Triêu Thanh, Tiểu Diệp cười.

      Sau năm phút.

      Mạnh Vãn ngồi trước bàn ăn ở nhà ăn đại học Z gần cổng trường, mặt bàn để hai túi giao thức ăn, cúi đầu kiểm tra điện thoại, đột nhiên ánh mắt liếc qua thấy đôi chân dài xuất . Mạnh Vãn nghi hoặc ngẩng đầu lên trông thấy khuôn mặt tuấn tú lạnh lùng của Lục Triêu Thanh.

      “Sao lại tới đây?” Mạnh Vãn giật mình hỏi.

      Lục Triêu Thanh giơ chiếc ô đọng đầy nước trong tay lên: “Em bảo tôi tới đón em.”

      Mạnh Vãn há mồm, ràng là Tiểu Diệp làm trò quỷ.

      Giải thích vô dụng, Mạnh Vãn cất điện thoại, mỗi tay xách túi giao thức ăn, gật đầu nhìn ra phía ngoài: “ thôi.”

      Hai người đều mặc đồng phục của quán mì, trong đám sinh viên cực kỳ nổi bật, trong tiếng ồn ào Mạnh Vãn nghe được có người kích động : “Mau nhìn kìa, là giáo sư Lục, lại còn tới đón người ta, còn phải tình nhân!”

      Mạnh Vãn cần nhìn lại cũng biết người hôm nay tới quán mì.

      Giọng kia thấp, Mạnh Vãn lúng túng nhìn về phía Lục Triêu Thanh.

      Lục Triêu Thanh đứng bậc thang bên ngoài, trong tay che ô, lúc Mạnh Vãn nhìn sang, Lục Triêu Thanh mới thu hồi tầm mắt.

      Mạnh Vãn đành phải giải thích: “Tôi bảo Tiểu Diệp, nhưng ấy lười mới bảo tới.”

      Lục Triêu Thanh gật đầu cái, đoạt lấy túi bên tay trái của : “ thôi.”

      Mạnh Vãn cúi đầu, chui vào trong ô xám lớn của .

      Lần đầu tiên Lục Triêu Thanh che ô cùng , lúc điều chỉnh ô, gương mặt trắng nõn của Mạnh Vãn thể tránh khỏi mà rơi vào trong mắt . Ngày mưa mát lạnh, mặt Mạnh Vãn hình như càng thêm trắng nõn mềm mại hơn bình thường, lộ ra hàng lông mày đen, bờ môi càng đỏ tươi. Gió thổi tới, thổi rối loạn tóc mái mỏng của .

      “Cẩn thận!”

      thất thần, Mạnh Vãn chỉ nhìn đường phía trước, có nam sinh đạp xe hùng hổ phi tới, ô trong tay nhất định đụng vào Lục Triêu Thanh, mà Lục Triêu Thanh lại có ý tứ tránh , Mạnh Vãn lập tức đổi túi đồ ăn sang tay trái, vội kéo lại cánh tay Lục Triêu Thanh về phía mình.

      Lục Triêu Thanh chạm vào chút, lúc sinh viên đạp xe phóng qua, hai chiếc ô đụng phải, vung ra giọt nước tung tóe lên mặt Mạnh Vãn. Mạnh Vãn vô thức nhắm chặt mắt lại, nhanh chóng dùng tay lau lần, khóe miệng dưới mu bàn tay lại nhếch lên, việc ngoài ý muốn này giống như lại làm vui vẻ.

      Trước khi thả tay xuống, Lục Triêu Thanh kịp thời kéo khoảng cách ra.

      chuyên tâm bộ, chỉ là trong đầu bị quỷ thần xui khiến luôn lặp lại động tác vừa rồi của Mạnh Vãn.

      Khoảnh khắc cười ngây ngô, hình như thuận mắt hơn lúc bình thường.
      Huỳnh Thượng Hỷ, xukem, levuong44 others thích bài này.

    2. Bờm xinh

      Bờm xinh Well-Known Member

      Bài viết:
      525
      Được thích:
      389
      Cảm ơn món quà của nàng

    3. Maii Vii

      Maii Vii Member

      Bài viết:
      15
      Được thích:
      34
      Vui chơi quên nhiệm vụ, cảm ơn nàng nhé hí hí ^_^^_^

    4. hthuqttn

      hthuqttn Well-Known Member

      Bài viết:
      374
      Được thích:
      357
      Ôi giời ơi ta bận làm giờ mới rảnh vào nhận qua của nàng đây, trung thu k đc chơi, huhuhu

    5. Huyen_bui-july1998

      Huyen_bui-july1998 Member

      Bài viết:
      39
      Được thích:
      34
      Chân thành cảm ơn món quà trung thu của chị !

    6. ^^! Nếu bạn không gửi link bài viết trên Facebook được, hãy sử dụng link trong khung này để chia sẻ bài viết :