1. Quy định post bài trong Khu Edit – Beta – Convert

    Đặt Title theo mẫu [Tên truyện] dấu cách - [Tên tác giả] (Update chương)

    Hình bìa truyện

    Tác giả

    Thể loại

    Số chương

    Nguồn convert (nếu có)

    Tên Editor & Beta

    Nick Facebook, Mail liên lạc

    Đặc biệt: 1 editor ko được mở quá 3 Topic

    Quy định cho editor

    Box Edit – Beta – Convert chỉ đăng những truyện edit, beta, convert của Cung; không đăng truyện sưu tầm của trang khác trong Box.

    Chủ topic chịu trách nhiệm hoàn thành topic, không drop, không ngưng edit quá 1 tuần. Trường hợp không theo tiếp được truyện thì phải báo với Ad hoặc Mod quản lí Box lý do không thể theo tiếp và để BQT tiếp nhận.

    Nếu drop không có lý do sẽ bị phạt theo quy định của cung: Link

    Mỗi topic nên đặt 1 lịch post theo tuần hoặc tháng để member dễ theo dõi. Nếu post 1 tuần 10c sẽ được tặng thêm 100 ruby (liên hệ với quản lý của box để được thưởng)

    Khi hoàn thành nên vào Topic báo danh để được thưởng điểm thêm. Điểm thưởng là gấp 2 lần số điểm được hưởng của cả bộ. Ví dụ:

    Bạn edit 1 bộ 100c nhận được 1000 ruby thì sẽ được thưởng 2000 ruby.

    Quy định Đối với Readers:

    Comt thân thiện, comt nhắc nhở truyện nhẹ nhàng

    Không comt với những lời lẽ quá khích, sử dụng ngôn từ đả kích editor, nhân vật, tác giả...

    Không comt gây war, hối truyện thiếu thiện cảm

    Nếu vi phạm lần đầu nhắc nhở. Lần sau -10ruby\lần

    Không comt thanks (trường hợp muốn thanks editor thì nhấn like để ủng hộ)

    Quản lý box Truyện Edit&Beta:

    lolemcalas, haruka, Hằng Lê, Ngân Nhi

Bạn Trai Dạy Vật Lý Của Tôi - Tiếu Giai Nhân (Updating~)

Thảo luận trong 'Hiện Đại Đang Edit'

  • ^^! Nếu bạn không gửi link bài viết trên Facebook được, hãy sử dụng link trong khung này để chia sẻ bài viết :
    1. Neko.U

      Neko.U New Member

      Bài viết:
      7
      Được thích:
      8
      Giờ là giáo sư Lục lại cảm thấy nhìn thuận mắt :v
      Tks nàng edit <3

    2. Mạc Thanh Vy

      Mạc Thanh Vy Well-Known Member

      Bài viết:
      173
      Được thích:
      3,565
      Chương 10: Chút mưu kế của giáo sư vật lý
      Edit: Thanh Vy


      Trời mưa xuống, thích hợp ăn bát mì nóng hổi nhất.

      Bữa tối Mạnh Vãn quyết định ăn tại quán mì, Lục Triêu Thanh thấy, ngồi xuống đối diện Mạnh Vãn cũng muốn ăn mì.

      Giữa trưa hai người bị sinh viên trêu chọc, lúc ấy bầu khí có hơi xấu hổ, nhưng mà biểu của Lục Triêu Thanh làm như lời đồn là gió thoảng bên tai, Mạnh Vãn cũng phải tính cách ngượng ngùng, tiếp tục coi Lục Triêu Thanh là hàng xóm nhà đối diện.

      Mì của hai người bê lên cùng lúc, trong mì của Mạnh Vãn có thịt bò, trứng luộc nước trà và rau, phối hợp chay mặn, Lục Triêu Thanh chỉ gọi bát mì thịt bò bình thường.

      Khẩu vị Lục Triêu Thanh khá thanh đạm, nước mì khá nhạt, mắt thấy Mạnh Vãn cho thêm thìa to đầy tương ớt vào mì, còn thêm cả dấm, màu nước chuyển thành đỏ, Lục Triêu Thanh nhìn cũng muốn thử xem.

      cho thêm chút tương ớt.

      Mạnh Vãn bắt đầu ăn, trong lúc Lục Triêu Thanh vô tình nhìn sang, trông thấy chóp mũi của toát ra lớp mồ hôi, bờ môi hồng hồng, hình ảnh rất đời thường, có tỉ mỉ trang điểm cũng cố ý sắp đặt, lại toát lên mấy phần diễm lệ.

      Ăn xong nửa, Mạnh Vãn ngẩng đầu, hỏi Lục Triêu Thanh: “Lát nữa trong quán khá nhàn, nếu có việc bận về sớm .”

      Lục Triêu Thanh có việc gì.

      Mạnh Vãn tò mò: “Bình thường ở nhà làm cái gì?” Ở trong mắt , Lục Triêu Thanh đơn độc mình giống như người máy vậy, chỉ khi gặp việc của giáo sư Cao mới biểu ra chút vị con người.

      Lục Triêu Thanh: “Đọc luận văn, viết luận văn.” Còn có ăn đồ ăn vặt.

      Mạnh Vãn trợn mắt há mồm: “ có hoạt động thư giãn sao?”

      Lục Triêu Thanh nghĩ nghĩ, đáp: “Gần đây suy nghĩ muốn nuôi mèo.”

      Mạnh Vãn hứng thú: “Chủng loại nào?”

      Lục Triêu Thanh: “Mèo Ly hoa.” so sánh qua các chủng loại mèo Ly hoa là loại tiến hóa tự nhiên, khỏe mạnh dễ sinh bệnh.

      Trong bạn bè của Mạnh Vãn cũng có người nuôi loại mèo này, rất đáng , nhưng mà lười dọn dẹp phân mèo, mấy lần định nuôi mèo rồi cuối cùng đều thất bại.

      “Mua về cho tôi xem chút ha.” Mạnh Vãn thuận miệng .

      Lục Triêu Thanh: “Được.”

      Hai người câu được câu trò chuyện, ăn xong liền làm việc.

      Khoảng 8h30 tối, luật sư Ngô lâu xuất đẩy ra cửa quán.

      Tiểu Diệp ngó nhìn Lục Triêu Thanh đứng cách đó xa đưa lưng về phía này lau bàn, cười rất nhiệt tình: “Luật sư Ngô đến ăn mì sao?”

      Luật sư Ngô nhìn Mạnh Vãn cười: “ ăn rồi, hôm nay trời mưa, tôi sợ người nào đó mang dù.” Trời mưa xuống, ta tin Mạnh Vãn còn đạp xe được.

      Tiểu Diệp chậc chậc hai tiếng.

      Luật sư Ngô đến đối diện Mạnh Vãn, giống như hỏi bạn bè thân thuộc: “Bây giờ tan làm, hay là chờ lát nữa?”

      Mạnh Vãn cầm ô của mình đặt dưới mặt bàn: “Tôi có mang theo.”

      Luật sư Ngô vẫn cười: “Vậy tôi đưa em về, dạo bước trong mưa cũng tệ.”

      Nhưng vào lúc này, Lục Triêu Thanh bê khay tới, thân hình cao lớn mạnh mẽ rắn rỏi, cũng hấp dẫn ánh mắt luật sư Ngô. ta chưa từng gặp Lục Triêu Thanh, dò xét dưới Lục Triêu Thanh lần, thấp giọng hỏi Mạnh Vãn: “Nhân viên mới à? Dáng dấp tệ.” ta phát , vẻ ngoài của nhân viên trong quán đều rất khá, nếu phải liên quan đến công việc, luật sư Ngô lo lắng Mạnh Vãn ở chung với nhân viên đẹp trai lâu ngày nảy sinh tình cảm.

      đợi Mạnh Vãn mở miệng, Tiểu Diệp giải thích trước: “Cái gì mà nhân viên mới chứ, kia là giáo sư vật lý trẻ tuổi nhất đại học Z, ở đối diện nhà bà chủ chúng tôi, lần trước thua cược bà chủ nên cuối tuần này phải đến quán rửa bát đĩa.”

      Ánh mắt luật sư Ngô khẽ biến, ý vị thâm trường nhìn về phía Mạnh Vãn.

      Mạnh Vãn giải thích gì, thời gian còn sớm, Từ Duyệt bắt đầu quét dọn vệ sinh, hai đầu bếp làm mì cũng nghỉ ngơi, Mạnh Vãn liền đứng lên vừa về phía phòng thay đồ vừa hỏi Lục Triêu Thanh: “Tôi về đây, về cùng ?” Dù sao buổi sáng cùng .

      Nụ cười của xán lạn, Lục Triêu Thanh quét mắt về phía luật sư Ngô bên kia, gật đầu.

      Mạnh Vãn rất nhanh ra, Lục Triêu Thanh cũng cầm ô của mình tới.

      Ô của Mạnh Vãn để trước quầy, tới lấy, Tiểu Diệp đột nhiên ôm lấy ô của , lấy lòng nhìn : “Bà chủ, em mang ô, chị cho em mượn ô nha, dù sao chị cũng có hai vị hộ hoa sứ giả rồi.”

      Mạnh Vãn nhíu mày lại.

      Tiểu Diệp thu hồi cười, tội nghiệp: “Bà chủ, em quên mang theo.”

      “Chúng ta che chung cái cũng được.” Luật sư Ngô lập tức nắm lấy cơ hội, ân cần .

      Tiểu Diệp thầm gấp lên, luật sư Ngô với giáo sư Lục đều đẹp trai, nhưng nhìn luật sư Ngô biết dỗ ngon ngọt chính là cao thủ tình trường, nào có thanh thuần như giáo sư Lục, Tiểu Diệp càng hi vọng bà chủ thành đôi với giáo sư Lục hơn. Quen biết từ , ở đối diện, sau khi tốt nghiệp lại ở trong ngoài trường đại học, quả thực là lương duyên trời cho!

      Tiểu Diệp len lén nháy mắt với Lục Triêu Thanh.

      Mặt Lục Triêu Thanh hướng ra cửa sổ thủy tinh bên ngoài, giống như hề quan tâm chút nào tới tình huống bên này.

      Tiểu Diệp rất tức giận, ngay lúc chuẩn bị trả lại ô cho bà chủ, Mạnh Vãn cười đồng ý đề nghị của luật sư Ngô, đoạn đường ngắn mà thôi, cũng thể để nhân viên của mình đội mưa về, huống hồ lúc này từ chối luật sư Ngô lần nữa quá ồn ào.

      thôi.”

      Luật sư Ngô trước ra khỏi quán mì, mở ô ra, cử chỉ nhã nhặn.

      Mạnh Vãn cúi đầu đến dưới ô của ta, Lục Triêu Thanh cũng ở bên cạnh mở ô ra.

      Sau đó biến thành luật sư Ngô và Mạnh Vãn ở phía trước, Lục Triêu Thanh sau mấy bước.

      Luật sư Ngô rất biết chuyện phiếm, tuyệt đối phải buồn tẻ, Mạnh Vãn nghe chăm chú, thỉnh thoảng còn nghiêng đầu cười. Đêm nay mưa khá lớn, đường xe đạp, xe điện, ô tô đều có, thời điểm phải rẽ, có chiếc xe từ đối diện phóng tới, luật sư Ngô tự nhiên dùng tay ôm lấy bả vai của Mạnh Vãn, kéo về phía mình: “Cẩn thận.”

      Mạnh Vãn thể khống chế dựa vào trong ngực ta.

      Đàn ông mặc đồ tây, thân hình thon dài, mặc váy ngắn đến đầu gối, như con chim non nép vào người, giống như đôi tình nhân dựa sát vào nhau trong ngày mưa.

      Lục Triêu Thanh khỏi cảm thấy chướng mắt.

      Mạnh Vãn tưởng luật sư Ngô nhanh buông tay ra nhưng luật sư Ngô có ý đó, vẫn nhàng ôm bả vai .

      Mạnh Vãn hơi giãy.

      Lúc này luật sư Ngô mới buông ra, cúi đầu nhìn : “ có lỗi.”

      Mạnh Vãn nhìn thẳng nụ cười khuôn mặt đẹp của ta: “Tôi rồi, chúng ta thích hợp, mặc kệ tới đón tôi bao nhiêu lần, tôi đều đồng ý, phía trước chính là tiểu khu rồi, về sớm chút .” xong, Mạnh Vãn quay đầu, thấy Lục Triêu Thanh ở phía sau, chạy chậm mấy bước chui vào dưới ô của Lục Triêu Thanh.

      Lục Triêu Thanh hỏi gì, kịp thời đưa ô nghiêng về phía Mạnh Vãn.

      Mạnh Vãn xấu hổ cười: “Làm phiền .”

      Lục Triêu Thanh nhìn luật sư Ngô đứng ở ven đường, ánh mắt phức tạp nhìn chằm chằm phải Mạnh Vãn, hỏi Mạnh Vãn: “Em gì với ta?”

      Mạnh Vãn tạm thời trả lời, đợi hai người được đoạn, xác định luật sư Ngô theo, mới thở dài: “ ấy theo đuổi tôi, tôi chúng tôi có khả năng, cứ như vậy thôi.”

      Lục Triêu Thanh quay đầu, thấy luật sư Ngô còn đứng tại chỗ, kỳ quái hỏi: “Em thích ta, vì sao còn đồng ý che cùng chiếc ô?”

      Mạnh Vãn: “Ô của tôi cho Tiểu Diệp rồi.”

      Lục Triêu Thanh: “Em có thể che cùng ô của tôi.”

      Mạnh Vãn u oán trừng mắt liếc cái: “Lúc ấy tại sao ?” Nếu như Lục Triêu Thanh chịu giải vây thay , cũng bỏ hàng xóm mà cùng ô với người theo đuổi mình.

      Lục Triêu Thanh thể hiểu được oán khí của : “Em hỏi tôi.”

      Mạnh Vãn muốn chuyện với nữa!

      quay đầu lại, vừa lúc bên cạnh chính là siêu thị của tiểu khu, Mạnh Vãn hề nghĩ ngợi níu lại cánh tay Lục Triêu Thanh kéo vào siêu thị. đến cửa, Mạnh Vãn lập tức vứt xuống Lục Triêu Thanh xông vào siêu thị, mua chiếc ô mới, sau khi ra ngoài tự mình che cái, có chút hờn dỗi mình phía trước.

      Lục Triêu Thanh càng hiểu được.

      Mạnh Vãn khá nhanh, nhưng bước chân Lục Triêu Thanh lớn, cho nên hai người vẫn là cùng nhau vào thang máy.

      Trong thang máy chỉ có hai người bọn họ, Mạnh Vãn cứng rắn cho biết: “Sáng mai cần tới quán mì nữa, miễn cho sinh viên suy đoán lung tung.”

      Nữ hàng xóm muốn gây ra tai tiếng với mình, cái này Lục Triêu Thanh có thể hiểu được: “Được.”

      Sáng ngày thứ hai, Mạnh Vãn mình tới quán mì, Tiểu Diệp hỏi sao giáo sư Lục đến, Mạnh Vãn ngậm miệng . Hôm nay vẫn có làn sóng lớn sinh viên tới nhìn giáo sư Lục rửa bát “ đương”, nhưng lại đợi được giáo sư Lục của bọn họ, các sinh viên đều hơi thất vọng.

      Thứ hai làm, nhìn giáo sư Cao hơi khô khan chất phác ra rất am hiểu thu thập tin tức, ngay lập tức nghe tai tiếng của Lục Triêu Thanh và Mạnh Vãn.

      Bây giờ giáo sư Cao trong giai đoạn tình cuồng nhiệt với chị họ Lưu, tình cảm lưu luyến dành cho Mạnh Vãn hề đả kích được giáo sư Cao, ta hứng phấn tìm Lục Triêu Thanh: “Cậu theo đuổi Mạnh Vãn à?”

      Lục Triêu Thanh ngẩng đầu lên từ máy tính, ánh mắt mờ mịt.

      Giáo sư Cao lặp lại bát quái ở quán mì lần nữa.

      Lục Triêu Thanh tiếp tục nhìn màn hình, chẳng muốn giải thích.

      Giáo sư Cao tựa bàn làm việc của , vẫn đập quyền vào vai Lục Triêu Thanh: “Lúc trước cậu tôi có phần thắng, có phải khi đó có chủ ý với Mạnh Vãn ?” So với luật sư Ngô, ta còn có ưu thế về trình độ trí thông minh, đổi thành Lục Triêu Thanh, Lục Triêu Thanh mới là người áp đảo được nhan sắc và trí thông minh của ta.

      “Tôi bận nhiều việc.” Lục Triêu Thanh nhíu mày .

      Giáo sư Cao ngó nhìn màn hình máy tính của , lập tức liền bị nghiên cứu đó hấp dẫn, bắt đầu thảo luận chủ đề học thuật với Lục Triêu Thanh.

      .

      Mạnh Vãn tức giận điểm hẹp hòi kia của Lục Triêu Thanh sớm tiêu tan, bất quá giờ làm việc của hai người khác biệt, Mạnh Vãn là ra muộn về muộn, Lục Triêu Thanh là ra sớm về sớm, cho nên dù hai người ở đối diện, nhưng có rất ít cơ hội chạm mặt.

      Ngày cuối tuần, Mạnh Vãn ngồi ở quán mì, đột nhiên nhận được tin wechat của Lục Triêu Thanh: Mèo của tôi đến rồi.

      Mắt Mạnh Vãn sáng lên: Chụp tấm ảnh được ?

      lát sau, ảnh gửi tới, chú mèo Ly hoa mới được hai tháng trốn dưới gầm giường của Lục Triêu Thanh, vẻ mặt cảnh giác.

      Mạnh Vãn: Sao lại chui vào gầm giường?

      Lục Triêu Thanh: Chắc là sợ người lạ.

      Mạnh Vãn lại nhìn ảnh mấy lần, muốn sờ mấy cái.

      Lục Triêu Thanh: Em muốn qua nhìn ?

      Lời mời bất ngờ từ người máy hàng xóm, Mạnh Vãn cười: Được, vậy giờ tôi qua.

      Lục Triêu Thanh: Thuận tiện mang giúp tôi phần mì thịt bò.

      Mạnh Vãn hơi ngơ ra, nhìn thời gian, 11h50.

      Người máy phải là cố ý chọn thời gian này mời tới sờ mèo, mục đích là muốn giúp giao thức ăn?

      Nhưng Mạnh Vãn lại cảm thấy người máy thể gian trá như vậy, bề ngoài giống.

      Mạnh Vãn gọi hai phần mì.

      Trong lúc đợi mì tới, Lục Triêu Thanh quỳ hai đầu gối sàn nhà, khom người xuống muốn dùng cây trêu mèo để dụ chú mèo mới mua ra. Nhưng mà mèo lại nhúc nhích nằm sâu bên trong, mắt hổ phách nhìn theo cây trêu kia, chính là hề có ý tứ muốn ra.

      Lục Triêu Thanh lựa chọn từ bỏ.

      Có lẽ, mua mèo giải buồn là quyết định sai lầm.

      Tác giả có lời muốn : Ha ha, hôm nay giáo sư Lục ngớ ngẩn!
      Last edited: 26/9/18

    3. Bờm xinh

      Bờm xinh Well-Known Member

      Bài viết:
      525
      Được thích:
      389
      Thank nàng nhiều lắm
      Mạc Thanh Vy thích bài này.

    4. hthuqttn

      hthuqttn Well-Known Member

      Bài viết:
      374
      Được thích:
      357
      Tế bào đương nảy mầm r, ăn mòn nơron thần kinh của gs Lục, hahaa

    5. Binbin1409

      Binbin1409 New Member

      Bài viết:
      7
      Được thích:
      9
      Ha Ha cười chết mất. Giáo sư Lục đáng quá

    6. ^^! Nếu bạn không gửi link bài viết trên Facebook được, hãy sử dụng link trong khung này để chia sẻ bài viết :