1. Quy định post bài trong Khu Edit – Beta – Convert

    Đặt Title theo mẫu [Tên truyện] dấu cách - [Tên tác giả] (Update chương)

    Hình bìa truyện

    Tác giả

    Thể loại

    Số chương

    Nguồn convert (nếu có)

    Tên Editor & Beta

    Nick Facebook, Mail liên lạc

    Đặc biệt: 1 editor ko được mở quá 3 Topic

    Quy định cho editor

    Box Edit – Beta – Convert chỉ đăng những truyện edit, beta, convert của Cung; không đăng truyện sưu tầm của trang khác trong Box.

    Chủ topic chịu trách nhiệm hoàn thành topic, không drop, không ngưng edit quá 1 tuần. Trường hợp không theo tiếp được truyện thì phải báo với Ad hoặc Mod quản lí Box lý do không thể theo tiếp và để BQT tiếp nhận.

    Nếu drop không có lý do sẽ bị phạt theo quy định của cung: Link

    Mỗi topic nên đặt 1 lịch post theo tuần hoặc tháng để member dễ theo dõi. Nếu post 1 tuần 10c sẽ được tặng thêm 100 ruby (liên hệ với quản lý của box để được thưởng)

    Khi hoàn thành nên vào Topic báo danh để được thưởng điểm thêm. Điểm thưởng là gấp 2 lần số điểm được hưởng của cả bộ. Ví dụ:

    Bạn edit 1 bộ 100c nhận được 1000 ruby thì sẽ được thưởng 2000 ruby.

    Quy định Đối với Readers:

    Comt thân thiện, comt nhắc nhở truyện nhẹ nhàng

    Không comt với những lời lẽ quá khích, sử dụng ngôn từ đả kích editor, nhân vật, tác giả...

    Không comt gây war, hối truyện thiếu thiện cảm

    Nếu vi phạm lần đầu nhắc nhở. Lần sau -10ruby\lần

    Không comt thanks (trường hợp muốn thanks editor thì nhấn like để ủng hộ)

    Quản lý box Truyện Edit&Beta:

    lolemcalas, haruka, Hằng Lê, Ngân Nhi

Bạn Trai Dạy Vật Lý Của Tôi - Tiếu Giai Nhân (Updating~)

Thảo luận trong 'Hiện Đại Đang Edit'

  • ^^! Nếu bạn không gửi link bài viết trên Facebook được, hãy sử dụng link trong khung này để chia sẻ bài viết :
    1. Mi An

      Mi An Member

      Bài viết:
      4
      Được thích:
      69
      Chương 16

      Edit: Mi An

      Buổi tối 9 giờ, trung tâm thành phố Giang Thành vẫn náo nhiệt như vậy.

      Mạnh Vãn phía trước, Lục Triều Thanh trước sau sau ba bước chân, có ý định đến cạnh .

      Tới gần cửa tiểu khu, người đường dần thưa thớt.

      Mạnh Vãn dừng bước chân, xoay người, nhìn chăm chằm Lục Triều Thanh cũng dừng bước, hỏi: “ có ý gì, chuẩn bị mỗi ngày đưa tôi về nhà?”

      biết vì cái gì, luật sư Ngô làm như vậy, Mạnh Vãn chỉ thấy phiền, đổi thành Lục Triều Thanh, càng phiền hơn. Luật sư Ngô là đàn ông bình thường, đư về nhà là do có chút thích , hy vọng cùng ở chung chỗ. Nhưng Lục Triều Thanh, ta căn bản thích , làm như vậy chỉ sợ là vì chứng minh cái gì mà điều hòa vật lý gì đó, quả thực điên rồi!

      Đối mặt với lửa giân của , Lục Triều Thanh chỉ dời ánh mắt xuống, nhìn về phía cái chân trắng nõn cùng cái quần ngắn cũn.

      Chú ý tới tầm mắt của , Mạnh Vãn khỏi mà cúi đầu, lại thấy bất cứ cái gì ổn.

      tan tầm muộn, con mình đêm an toàn.” Lục Triều Thanh giải thích.

      Mạnh Vãn bỗng nhiên hiểu ra Lục Triều Thanh vừa mới nhìn cái gì.

      Mạnh Vãn mặc quần đùi mát mẻ, đương nhiên cũng biết hai chân hấp dẫn ít người qua đường Giáp, nhưng, người máy như Lục Triều Thanh cũng chú ý đến chân ?

      hề dự liệu, Mạnh Vãn thế nhưng có điểm được tự nhiên.

      “ Trung tâm thành phố có cái gì nguy hiểm, lại tổng cộng có 15 phút bộ, chung quanh nhiều người, cần lo lắng.” Mạnh Vãn cứng rắn , xoay người lên phía trước, uy hiếp trừng mắt nhìn Lục Triều Thanh cái: “ Sau này có thể ăn mỳ sợi, nhưng được chờ tôi, càng được lại đưa tôi về, chúng ta chỉ là hàng xóm bình thường!”

      “ Tôi theo đuổi .” Lục Triều Thanh nhanh chậm lên.

      Mạnh Vãn cũng quay đầu lại: “ theo đuổi hay cũng vậy, hai ta là thể nào, nếu nhàn quá bằng làm thêm nhiều thí nghiệm vật lý .”

      mới tan tầm từ tiệm mỳ, tóc vẫn để đuôi ngựa, bởi vì nhanh, đuôi tóc lắc qua lắc lại, Lục Triêu Thanh nhìn tóc , trả lời: “ Tôi tại muốn hoàn thành thí nghiệm kết giao.” Đây là lần đầu tiên kết giao với người con khác, hơn nữa lại nguyện ý cùng thử phát triển mối quan hệ, cho nên kiên trì, thẳng đên thành công hoặc nếu thất bại phải có kết quả thất bại chính xác.

      Quả nhiên là thí nghiệm!

      Mạnh Vãn câu cũng muốn với ta.

      Bên cạnh có tiệm trái cây, Mạnh Vãn vào, Lục Triều Thanh tiếp tục theo.

      Nếu phải biết người máy mọt sách, chỉ bằng việc cuồng theo như vậy, Mạnh Vãn còn tưởng mình gặp nguy.

      Gần đó có mấy quả sầu riêng, Mạnh Vãn mua toàn bộ.

      Lục Triều Thanh nhíu mày, cực kỳ thích mùi sầu riêng.

      cảm thấy sầu riêng rất thối sao.” Lúc Mạnh Vãn tính tiền, Lục Triều Thanh đứng bên cạnh hỏi, hy vọng có thể đánh bay ý tưởng mua sầu riêng của .

      Ông chủ béo tiệm trái cây quyét mã vạch cho Mạnh Vãn, nghe vậy sâu kín mà liếc Lục Triều Thanh cái.

      Mạnh Vãn đột nhiên muốn cười, Lục Triều Thanh đúng là tên đại ngốc, đắc tội người khác khi nào cũng biết!

      “ Tôi thích ăn thối, ai cần lo.” vui vẻ mà thanh toán.

      “ Lê lần này tồi, cho cháu quả.” Mạnh Vãn là khách quen của tiệm trái cây, ông chủ béo vốn dĩ nhìn thuận mắt, nghe Mạnh Vãn trả lời xong, ông ta cười tủm tỉm từ quầy trái cây bên cạnh lấy quả lê vàng tươi, cho vào túi cho .

      “ Cảm ơn chú.” Mạnh Vãn tay xách theo sầu riêng tay xách theo lê .

      “ Tôi xách giúp .” Sầu riêng của Mạnh Vãn nặng sáu, bảy cân Lục Triều Thanh thấy xách tay đỏ gắt gao, chủ động đề nghị .

      cần.” Mạnh Vãn vẫn nhìn .

      Lục Triều Thanh liền ngậm miệng.

      Hai người trước sau chen vào thang máy.

      Thang máy có người người khác, sầu riêng nồng đâm “ hương khí” bay ra, có người ghét bỏ mà ra thang máy khác.

      Mạnh vãn có chút ngượng ngùng, nhưng chính là thích ăn a.

      tạm biệt cùng Lục Triều Thanh, Mạnh Vãn thẳng trở về nhà, trước bổ sầu riêng, ăn miếng sầu riêng, còn lại bỏ vào tủ lạnh, tắm rửa trước, Mạnh Vãn đem vỏ quả sầu riêng cho vào túi rác đem ra ngoài cửa, sau đó liền tắm rửa.

      Ngày hôm sau buổi sáng, Mạnh Vãn khó được ngày thức dậy sớm, phải làm bánh kem sầu riêng ngàn tầng, lại phát mỡ đều dùng hết rồi, Mạnh Vãn quyết định xuống siêu thị dưới lầu chuyến, kết quả mở cửa, phát túi rác tối qua để ở cửa thấy nữa.

      Mạnh Vãn ngắm cửa nhà đối diện, là Lục Triều Thanh thuận tay cầm ?

      Kệ , Mạnh Vãn bước vào thang máy.

      Chờ đến khi Mạnh Vãn xách theo túi đồ mua từ siêu thị ra, liền thấy Lục Triều Thanh từ quán bán bữa sáng bên cạnh ra, Mạnh Vãn giả bộ nhìn thấy, Lục Triều Thanh tựa hồ dự đoán được lại thức dậy sớm như vậy, hơi hơi kinh ngạc sau, nhanh bước chân đuổi kịp Mạnh Vãn, túi đồ của Mạnh Vãn nhiều lắm, nhìn sót thứ gì.

      phải làm bữa sáng?” Lục Triều Thanh ngoài ý muốn hỏi, theo như quan sát, Mạnh Vãn phần lớn đều dựa cơm hộp mà sống, cửa thường xuyên có vỏ hộp cơm, buổi sáng thường trông thấy.

      Mạnh Vãn gật đầu có lệ.

      Lục Triều Thanh trong lòng vừa động, xem ra trừ bỏ hấp cua, còn có thể làm bữa sáng.

      làm món gì?” Lục Triều Thanh lại hỏi, “ bữa sáng kiểu Tây?”

      Trong giọng toát ra vài phần chờ mong, Mạnh Vãn kỳ quái mà liếc cái, nghĩ đến ghét bỏ sầu riêng thối, Mạnh Vãn cười sán lạn: “ bánh kem sầu riêng, giáo sư Lục có muốn ăn miếng hay ?”

      Lục Triều Thanh tức khắc nhấp khóe môi, thishc ăn sầu riêng, bất quá, Lục Triều Thanh muốn nếm thử tài nghệ của Mạnh Vãn, nếu làm bánh kem sầu riêng ngon, lên làm bánh kem khác ngon xác suất rất lớn.

      “ Được, tôi hôm nay lên trường, làm xong gọi tôi.” Lục Triều Thanh tiếp nhận ý tốt của Mạnh Vãn.

      Mạnh Vãn nhướng mày: “ phải thích ăn sầu riêng sao?” ràng vừa thấy ta nhíu mày!

      Sáng sớm ánh nắng tươi đẹp, xuyên qua cành cây chiếu sáng khuôn mặt Mạnh Vãn, nhìn khuôn mặt trắng nõn và đôi mắt sáng ngời, Lục Triều Thanh đột nhiên đối với bánh kem sầu riêng làm có vài phần chờ mong.

      “ Tôi có thể nếm thử.” nghiêm túc mà .

      Kỳ Lục Triều Thanh chưa từng ăn qua sầu riêng, chỉ là ngửi mùi kia liền chịu nổi, bởi vì kháng cự mùi hương kia, cho nên Lục Triều Thanh xác định mình thuộc về người thích ăn sầu riêng.

      Ánh nắng rời rạc chiếu tới Mạnh Vãn, cũng chiếu tới Lục Triều Thanh bên cạnh , hôm nay mặc cái áo trắng ngắn tay, giáo sư vật lý trẻ tuổi thực sạch , biết có phải vì vừa rửa mặt hay , Mạnh Vãn vô tình ngẩng đầu nhìn, thế nhưng cảm thấy sáng nay ngũ quan Lục Triều Thanh phá lệ tuấn tú, lại đối ánh mắt nghiêm túc của , câu “ Tôi có thể nếm thử” kia thất giống như thêm nhiều hương vị khác.

      là muốn dùng bánh kem ám dụ , nguyện ý thử thích sao?

      Người máy cũng thay đổi?

      Mạnh Vãn yên lặng thu hồi ánh mắt, có điểm hối hận khi đùa cho ta bánh kem.

      Bởi vì hối hận, sau khi bánh kem làm xong, Mạnh Vãn liền làm bộ quên chuyện này.

      Lục Triều Thanh quên, sau khi tìm tòi cách làm bánh kem sầu riêng, Lục Triều Thanh gửi Wechat cho Mạnh Vãn:

      Bánh kem xong rồi sao?

      Mạnh Vãn mới đem bánh kem bỏ vào tủ lạnh lâu, sau khi làm lạnh vị của bánh kem càng ngon.

      dùng lý do đó trả lời lại Lục Triều Thanh.

      Lục Triều Thanh xem xong, tùy tay cài đồng hồ báo thức sau 2 tiếng, sau đó vào thư phòng.

      Mạnh Vãn muốn mang bánh kem đến tiệm mỳ chia sẻ cùng nhân viên, ướp lạnh sai biết lắm, lấy bánh kem ra, chuẩn bị đem bánh kem chia thành 6 phần, Lục Triều Thanh lại gửi tin tới nữa.

      Mạnh Vãn chưa thấy qua ai theo đuổi như vậy! Người khác theo đuổi đều là đưa các loại đồ vật, Lục Triều Thanh ngược lại, chăm chăm cùng đòi nợ!

      Cũng may Mạnh Vãn keo kiệt đến miếng bánh kem cũng cho, liền quán can tâm mà cắt thêm miếng, nhưng Mạnh Vãn vẫn chơi xấu, bánh kem của người khác đều điểm thêm miếng xoài cùng hai quả đào, của Lục Triều Thanh chỉ có trụi lủi bánh kem sầu riêng.

      Chia bánh kem xong, Mạnh Vãn tay xách theo túi bánh kem lớn, tay cầm bánh kem của Lục Triều Thanh ra cửa. vừa mới gõ cửa, Lục Triều Thanh liền ra.

      “ Này.” Mạnh Vãn mặt khong biểu cảm đưa bánh kem qua.

      “ Cảm ơn.” Lục Triều Thanh cố nén mùi sầu riêng, cầm bánh kem, đồng thời vô tình quét mắt nhìn hộp bánh kem trong tay Mạnh Vãn, nắp hộp bánh kem là trong suốt, bên trong bánh kem điểm miếng xoài, đào co thể thấy được ràng. Lục Triều Thanh thích ăn xoài, nhìn bánh kem của mình, nghi hoặc hỏi Mạnh Vãn: “ Tôi như thế nào lại có xoài?”

      Mạnh Vãn nghe xong muốn cho ta đấm.

      Có bánh kem miễn phí ăn là được rồi, ta còn biết xấu hổ cầu có xoài?

      “ Xoài đủ chia, cái kia, tôi làm.” Mạnh Vãn nghĩ nhìn ánh mắt khiếu nại của lục Triều Thanh, xách theo bánh kem vội vàng đến thang máy.

      Lục Triều Thanh nhìn chằm chằm hộp bánh kem tay, thẳng đến khi cửa thang máy đóng lại, mới xoay người vào nhà. Mùi hương bánh kem phi thường nồng, mèo ly hoa ngửi được mùi, từ trong ổ mèo chạy tới, xa xa mà nhìn Lục Triều Thanh.

      Lục Triều Thanh ngồi ở bàn ăn, cẩn thận quan sát bánh kem trước mặt, tuy rằng có xoài và đào điểm xuyết, nhưng thừa nhận, bánh kem Mạnh Vãn làm rất tinh xảo xinh đẹp. tặng kèm cái nĩa, Lục Triều Thanh nhíu nhíu mi, xúc miếng, lại nín thở mà đem bánh kem vào miệng.

      cỗ vị ngọt xa lạ lập tức tập kích đầu lưỡi vị giáo sư trẻ.

      Lục Triều Thanh khó có thể tin được mà nhìn bánh kem, sầu riêng, cư nhiên là loại hương vị này? Hay là do trù nghệ làm bánh kem xuất thần nhập hóa của Mạnh Vãn?

      lại xúc miếng, lại miếng rất nhanh liền đem miếng bánh kem bằng bàn tay ăn xong rồi.

      Mèo ly hoa biết đến dưới chân khi nào, kêu meo meo.

      Giấy gói bánh kem còn thừa ít vụn bánh, Lục Triều Thanh đem đến trước mặt con mèo, tiểu ly hoa vừa muốn liếm, Lục Triều Thanh bỗng thu tay về, dùng di động tra chút, phát mèo thích hợp ăn bánh kem. Lục Triều Thanh liền đem giấy bọc bánh kem bàn ném vào thùng rác, mang ra ngoài cửa vất.

      Mèo ly hoa:...


      Tiệm mỳ sợi, mỗi nhân viên đều được ăn miếng bánh kem sầu riêng tình của bà chủ Mạnh Vãn.

      Tiếu Diệp thỏa mãn mà cảm khái: “ Bà chủ của chúng ta xinh đẹp, có trù nghệ, lại có tiền, tương lai chồng bà chủ rất có phúc!”

      Từ Cường, Từ Duyệt cùng sinh viên làm thêm Tiểu Thấm đều cười, Trần Thủy Sinh yên lặng mà thu rác bàn.

      Mạnh Vãn vỗ bả vai Tiếu Diệp: “ Được rồi, cần vuốt mông ngựa, làm việc!”

      Mọi người từng người trở về vị trí, Mạnh Vãn vừa ngồi xong, Lục Triều Thanh gửi tin nhắn đến: Bánh kem hương vị tồi.

      Mạnh Vãn trả lời biểu cảm “ mỉm cười”, thông thường khi muốn tiếp chuyện với ai đều gửi icon này.

      Lần sau làm lại cho tôi phần.

      Mạnh Vãn: 100 phần.

      Mấy chục giây sau, màn hình đột nhiên lên bao lì xì, bao lì xì còn ghi chú: Hai phần bánh kem sầu riêng( thêm quả xoài).

      Mạnh Vãn nhìn di động ngẩn người.





      Cảm thấy mình rất giống Lục Triêu Thanh vì ngửi được mùi sầu riêng, có ai giống mình hông.
      Xin chào bạn nhé. cảm ơn vì ủng hộ mình:-*:-*:3

    2. Mengotinh_Ranluoi

      Mengotinh_Ranluoi Well-Known Member

      Bài viết:
      1,236
      Được thích:
      1,001
      Chúc bạn Edit ggsk, lấp hố tới cùng cho chị em

    3. hthuqttn

      hthuqttn Well-Known Member

      Bài viết:
      374
      Được thích:
      357
      Gsu Lục đáng mà Vãn Vãn ơi. Tks b @Mi An edit tiếp bộ này nhé, iu quá
      Ốc sên tìm chỗ trú mưa thích bài này.

    4. Mi An

      Mi An Member

      Bài viết:
      4
      Được thích:
      69
      mình cố gắng k drop bộ này.có thể chiều hoặc tối thêm chương nữa.mấy hôm nữa mình làm nên k có thời gian. edit tiếp cho mọi người sau nhé.iu

    5. Mi An

      Mi An Member

      Bài viết:
      4
      Được thích:
      69
      Chương 17

      Edit: Mi An

      Lục Triều Thanh bắt đầu mỗi ngày đều giúp Mạnh Vãn vất rác xuống dưới lầu, cũng bắt đầu mỗi ngày buổi tối đến tiệm mỳ đợi đưa Mạnh Vãn về nhà.

      Bất quá thẳng đến khi đại học Z khai giảng, cũng thể mỗi ngày đều tới, tháng nỗ lực chỉ có thành quả duy nhất, chính là sinh viên hệ vật lý đều biết giáo sư Lục trẻ tuổi theo đuổi bà chủ tiệm mỳ.

      Tân sinh viên báo danh, bà nội Lục trước tiên điện thoại cho Lục Triêu Thanh , bảo đến ga tàu cao tốc đón Chu Dương.

      Chu Dương kéo hai cái rương hành lý, hai em quan hệ quá thân thiết ra ga tàu cao tốc, cùng đón taxi.

      Lên xe Chu Dương thở hổn hển mấy hơi, nghỉ ngơi đủ rồi, cậu dựa lưng ghế hỏi thăm họ: “ theo đuổi chị Vãn Vãn sao?”

      Lục Triều Thanh nhấp môi.

      Chu Dương hiểu, vỗ vỗ bả vai họ, như em tốt : “ Xem biểu của với em, em cho cách thức theo đuổi.”

      Đối với hỗ trợ của người khác Lục Triêu Thanh có hứng thú.

      Chu Dương lải nhải: “ nam sinh theo đuổi nữ sinh là có kịch bản, nam nhân theo đuổi nữ nhân là kịch bản khác, thông thường nam nhân cao- phú- soái theo đuổi dễ dàng nhất, có chiều cao, có nhan sắc, kỳ cũng có tiền, nhưng lại biểu ra ngoài, chị Vãn Vãn khẳng định biết đúng ? xem , ra cửa còn phải bắt xe, biết có bao nhiêu mất mặt, quay đầu lại mua chiếc , ngày thường có rảnh còn có thể đưa chị Vãn Vãn du lịch, tốt.”

      Tốt nhất là họ có xe, cậu ngẫu nhiên có thể mượn xe , nghỉ hè thi bằng lái.

      Lục Triều Thanh có nhu cầu đối với xe, nhưng, nhớ lần trước xem mặt cùng Mạnh Vãn, trở về ngồi cùng xe của , Mạnh Vãn là xe BMW, Lục Triều Thanh cũng nghiên cứu quá, cũng hiểu ô tô.

      Buổi tối vẫn như cũ tiệm mỳ sợi.

      Mạnh Vãn cùng nhân viên tiệm mỳ đều thành thói quen, đối với Mạnh Vãn mà , Lục Triều Thanh hơn luật sư Ngô ưu điểm, đó chính là Lục Triều Thanh chỉ đưa về nhà, có ý đến gần , Mạnh Vãn hoàn toàn có thể xem như tồn tại.

      “Tôi định mua xe.” Tối nay Lục Triều Thanh lại mở miệng.

      Mạnh Vãn nhàn nhạt “ nga” tiếng.

      “ Xe của bao nhiêu tiền?” Nếu là do chính sức mình mua, Lục Triều Thanh quyết định mua chiếc so với BMW của Mạnh Vãn cao hơn chút.

      Mạnh Vãn tò mò nhìn cái: “ cũng muốn mua BMW?”

      Lục Triêu Thanh gật gật đầu.

      Mạnh Vãn cho rằng muốn tham khảo, liền ra giá của chiếc xe.

      Xe là lúc mở tiệm mỳ được hai năm chính mình mua, xe BMW xem như tương đối phù hợp, nhưng ba muốn đưa cho cái tốt hơn, nhưng Mạnh Vãn muốn cứ dựa vào cha mẹ, vì ba trợ giúp vốn để mở tiệm mỳ sợi.

      Lục Triều Thanh ghi nhớ, về nhà, tra tư liệu xe BMW, nhìn trúng cái màu đen, giá cả so với xe Mạnh Vãn hơn 20 vạn, cũng ở gần nơi ở của , nhưng Lục Triều Thanh có kinh nghiệm mua xe, thể nào tự mua, ra gõ cửa nhà đối diện.

      Mạnh Vãn vừa mới tắm rửa xong, còn chưa kịp sấy tóc, biết là Lục Triều Thanh, dùng khăn lông quấn tóc lên ra, đứng ở cửa hỏi : “ Làm cái gì?”

      người là váy ngủ, nhưng váy ngủ bảo thủ, cảnh xuân nên chắn đều chắn, chỉ lộ ra ảnh tuyết trắng cổ cùng hai vai, váy ngủ chỉ đến đầu gối, phía dưới là đôi chân trắng nõn tinh tế. đeo đôi dép hồng nhạt, càng tôn lên hai chân nhắn đáng , hai bên ngón tay cái cư nhiên cũng là màu hồng.

      Lục Triều Thanh tự chủ được mà nhìn từ đầu đến chân.

      thậm chí còn chẳng muốn che giấu ánh mắt.

      Mạnh Vãn vẫn luôn để ý lắm về ta, nhưng biểu của Lục Triều Thanh lúc này, bỗng nhiên ý thức được, ta cũng là đàn ông. Mạnh Vãn có chút được tự nhiên, dứt khoát gỡ khăn lông đầu xuống, bên lung tung lau tóc bên giục: “ Rốt cuộc có chuyện gì?”

      Có giọt nước văng tới, bắn lên mặt Lục Triều Thanh, Lục Triều Thanh lui ra sau bước, nhìn cúi xuống hỏi: “ Cuối tuần có rảnh ? Muốn nhờ mua xe cùng tôi.”

      Mạnh Vãn khó hiểu ngẩng đầu: “Vì cái gì tôi phải giúp ?”

      Lục triều Thanh ánh mắt thẳng thắn thành khẩn: “ Ngoài ra, tôi chỉ có giáo sư Cao là bạn bè, nhưng ta có xe, có kinh nghiệm mua xe.”

      Mạnh Vãn:....

      Lời này sao nghe có vẻ đáng thương như vậy?

      Bất quá mua xe đúng là phải tay đưa tiền tay lấy xe đơn giản như vậy, muốn mặc cả còn muốn tranh thủ các loại ưu đãi, lúc Mạnh Vãn mua xe, ba còn mang chạy qua vài cửa hàng đấy. Mạnh Vãn cảm thấy chính mình cũng k phải rành lắm, nhưng so với Lục Triều Thanh vẫn hơn .

      Đổi thành người khác theo đuổi , Mạnh Vãn khẳng định lười chuyện, nhưng trong lòng biết , Lục Triều Thanh khác bạn bè xin giúp đỡ.

      “ Giúp có thể, nhưng chỉ là hàng xóm giúp đỡ lẫn nhau, đừng hiểu lầm.” Mạnh Vãn ngữ khí tốt .

      Lục Triều Thanh nghi hoặc: “ Hiểu lầm cái gì?”

      Mạnh Vãn: “ có gì.”

      lùi về sau, đóng cửa lại.

      Mạnh Vãn còn nhớ lúc mua xe BMW có Wechat của người bán hàng, trước tiên trước mấy câu, thứ bảy Mạnh Vãn liền đón Lục Triều Thanh ra cửa.

      Lục Triều Thanh ngồi ở ghế phụ, dư quang là Mạnh Vãn mặc chiếc váy đỏ, hôm nay có trang điểm, thân váy đỏ, trang điểm cũng đậm hơn so với ngày thường. Lục Triều Thanh hiểu là vì cái gì, sau đó, đến cửa hàng 4S, Mạnh Vãn với người đàn ông mặc tây trang cười cười, hình như là bằng hữu, Lục Triều Thanh trong ngực liền thoải mái.

      Mạnh Vãn số lần cười với , đều bằng cười với người đàn ông kia.

      Có Mạnh Vãn là khách quen giới thiệu, người đàn ông bán xe cho Lục Triều Thanh giá cả rất hợp lý lại có thêm nhiều ưu đãi, cơ hồ là chiếu cố tốt nhất có thể.

      Mạnh Vãn rất động tâm, nhưng, Lục Triều Thanh mới là người mua xe.

      cảm thấy thế nào?” người đàn ông bán xe ra ngoài, cho bọn họ gian thương lượng.

      Luc Triều Thanh nhìn xe trưng bày cùng người đàn ông đứng cách xa, chuyện.

      Trầm mặc như vậy chẳng khác nào hài lòng, Mạnh Vãn tôn trọng quyết định của Lục Triều Thanh, thấp giọng : “ Nếu thích, chúng ta có thể đổi cửa hàng khác”.

      Lục Triêu Thanh lập tức đồng ý.

      Mạnh Vãn đành phải cùng người đàn ông khách sáo phen, sau đó cùng Lục Triều Thanh ra ngoài.

      đường, Mạnh Vãn bên lái xe bên hỏi Lục Triều Thanh:

      “ Điều kiện của bọn họ, cảm thấy chỗ nào tốt?”

      Lục Triều Thanh mắt nhìn phía trước: “ Dựa vào ta , ta hạ giá đến mức thấp nhất, vô duyên vô cớ, vì cái gì ta nghĩ kiếm thêm nhiều tiền lương? Tôi hoài nghi ta có ý đồ với .”

      Mạnh Vãn bị phỏng đoán của làm sợ ngây người!

      tận lực muốn để ý đến lời giải thích của vị giáo sư vật lý này.

      Lục Triều Thanh có chứng cứ chứng minh: “ Từ lúc gặp, ta nhìn ngực ba lần, chân năm lần, mặt số lần thể đếm.”

      Mạnh Vãn đỏ bừng mặt!

      Nhìn ngực , ta như thế nào nuốt vào mà lại ra?

      Trong xe tràn ngập cảm giác xấu hổ, nhiều lần muốn mở miệng nhưng lại biết cái gì.

      Xấu hổ qua , Mạnh Vãn đột nhiên mà nhận thấy, Lục Triều Thanh cư nhiên ăn dấm của người đàn ông đó!

      Người máy cũng biết ghen tị?

      Nghĩ đến lúc cùng người đàn ông đó chuyện phiếm, Lục Triều Thanh giống như người máy bảo vệ nhìn chằm chằm nhất cử nhất động của ta, cũng đem mỗi lần ta “ phi lễ” ghi vào hồ sơ, Mạnh Vãn cầm lòng được nhếch khóe môi. thể có đôi khi Lục Triều Thanh làm giận, nhưng ngẫu nhiên, hành vi nào đó của ta cũng khiến người ta cảm thấy ngốc đến đáng .

      Mạnh Vãn quyết định so đo cùng ta.

      Tới của hàng thứ hai, Mạnh Vãn thông minh tìm nhân viên nữ bán hàng

      Nhân viên nữ bán hàng rất giỏi giang, nhưng Mạnh Vãn cũng vừa, trai qua hơn hai giờ cò kè mặc cả, Mạnh Vãn rốt cuộc tranh thủ so với cửa hàng đầu tiên chỉ thiếu chút điều kiện.

      Thời điểm có hai người, Mạnh Vãn vơi Lục Triêu Thanh: “ Nếu như ở của hàng trước, được giảm ba nghìn tệ.”

      Lục Triêu Thanh cần, cảm thấy nữ nhân viên ở đây rất chuyên nghiệp: “ Ở đây .”

      Mạnh Vãn chớp chớp mắt, cố ý đùa : “ Tôi thấy Lý tiểu thư rất xinh đẹp, dáng người cũng đẹp, giáo sư Lục thà rằng dùng nhiều thêm ba nghìn cũng muốn mua ở đây, phải có ý đồ khác ?”

      Lục Triêu Thanh dự đoán được dự đoán như vậy, thấy Mạnh Vãn cười đến ái muội, nhíu nhíu mày: “ ấy xinh bằng , dáng người cũng đẹp như , tôi theo đuổi , vì cái gì phải có ý đồ với ấy?”

      Mạnh Vãn lại lần nữa còn lời nào để !

      Hơn nữa, nhìn khuôn mặt nghiêm túc của Lục Triêu Thanh, mặt cư nhiên lại bắt đầu nóng lên.

      quay mặt , cầm ly nước bàn uống, định phản bác lại cái gì để giảm bớt khí, lại sợ Lục Triều Thanh ra những lời kinh người.

      “ Nếu đồng ý vậy kí hợp đồng .” Bỏ ly nước xuống bàn, Mạnh Vãn hướng nữ nhân viên vẫy vẫy tay.

      Hôm nay chỉ là ký hợp đồng và dặt tiền cọc, xe tháng sau mới có thể lấy.

      ra khỏi cửa hàng, qua 12 giờ.

      Mạnh Vãn đói bụng, vừa lúc bên cạnh có quán lẩu rất có danh tiếng, Mạnh Vãn hỏi Lục Triều Thanh: “ Ăn lẩu chứ?”

      Lục Triều Thanh cũng đói bụng, đồng ý.

      Quán lẩu làm ăn rất tốt, Mạnh Vãn vào còn phải đợi nửa giờ, cũng may quán lẩu có bày sô pha, còn tặng kèm hạt dưa với nước trà.

      Mạnh Vãn hề có hình tượng mà dựa sô pha, ôm đĩa hạt dưa bên cắn bên oán giận: “ Mệt mỏi suốt buổi sáng, rất đói a.”

      Lục Triều Thanh quét mắt nhìn bụng của , sau đó đứng lên.

      “ Mạnh Vãn tưởng muốn toilet, tiếp tục tự mình ăn hạt dưa..

      Hạt dưa rất nhanh hết, Mạnh Vãn cúi đầu chơi di động, biết qua bao lâu, bàn kính trước mặt đột nhiên có người đặt phần KFC,cùng lúc đó, Lục Triều Thanh ngồi xuống cạnh .

      “ Ăn trước .” Lục Triều Thanh nhìn .

      cái chớp mắt kia, mặt cùng ngày thường có gì khác, đẹp trai lại mang theo vài phần ngốc nghếch, nhưng Mạnh Vãn ngửi được mùi cánh gà nướng mê người.

      Lục Triều Thanh tổng cộng mua 4 cánh gà, Mạnh Vãn chia cho 2 cái, mình 2 cái, ăn xong vẫn chưa thỏa mãn.

      vừa nhìn cánh gà của Lục Triều Thanh, Lục Triều Thanh liền đem 2 cánh gà còn nguyên đẩy đến trước mặt .

      Mạnh Vãn cười ngượng ngùng: “ đói sao?”

      Lục Triều Thanh: “ Vẫn tốt.”

      Mạnh Vãn liền khách khí cùng , cầm lên cánh gà ăn.

      ăn vui vẻ, Lục Triều Thanh nhìn ngón tay cùng môi hồng hồng của , cảm thấy đói, chỉ là có điểm khát.

      Lúc ăn lẩu, Lục Triều Thanh chú ý tới trong quán có rất nhiều đôi tình nhân.

      nhìn Mạnh Vãn mặc váy đỏ đối diện, nhịn được hỏi:

      “ Chúng ta tại, xem như là hẹn hò sao?”

      chủ động mời cùng ăn cơm.

      Mạnh Vãn vừa đem miếng thịt bò bỏ vào miệng, nghe được Lục Triều Thanh , suýt nữa sặc, nhanh nuốt thịt bò, trừng mắt nhìn Lục Triều Thanh: “ phải hẹn hò, là tôi giúp buổi sáng, mời cơm cảm ơn!”

      Lục Triều Thanh chỉ nghe được hai chữ “ mời cơm”.

      rốt cuộc đồng ý để trả tiền.





      tèn ten.
      Mình gõ sai chính tả có hơi nhiều m.n bỏ qua nhé.

    6. ^^! Nếu bạn không gửi link bài viết trên Facebook được, hãy sử dụng link trong khung này để chia sẻ bài viết :