1. QUY ĐỊNH BOX TRUYỆN SƯU TẦM :

    Đặt Title theo mẫu [Tên truyện] [dấu cách] - [dấu cách] [Tác giả] [Số chương]
    ----•Nội dung cần:
    - Hình minh họa (bìa truyện, hình ảnh,etc,...)
    - Nguồn
    - Tác giả
    - Tên editor +beta
    - Thể loại
    - Số chương
    Đặc biệt chọn canh giữa cho đoạn giới thiệu
    ---- Quy định :
    1. Chỉ đăng những truyện đã có ebook và đã được public trên các trang web khác
    2 . Chỉ nên post truyện đã hoàn đã có eBook.
    3. Trình bày topic truyện khoa học, bôi đen số chương để dễ nhìn
    4 . Cần có trách nhiệm post đến hết truyện. Nếu không thể tiếp tục post liên hệ Ad và Mod

Bảo Bảo vô lương: Bà mẹ mập là của ta - Ngũ Ngũ (Full 254 chương Đã có eBook)

Thảo luận trong 'Cổ Đại'

  • ^^! Nếu bạn không gửi link bài viết trên Facebook được, hãy sử dụng link trong khung này để chia sẻ bài viết :
    1. wjuliet43

      wjuliet43 Well-Known Member

      Bài viết:
      7,847
      Được thích:
      14,128
      Chương 175: Đêm rất yên tĩnh.

      Thần Hoàng còn . “Cơ quan ở đó rất nặng, nhìn có vẻ như giống là nàng ta xây dựng, nếu động tĩnh lớn như vậy, hoàng cũng thể là ai biết. Nếu như ta đoán lầm đó là công trình lưu lại từ lâu, nàng ta chỉ gặp may mắn phát ra nơi đó”.

      Lần này, Dạ Vô Hàm cũng phủ nhận. “Ta và Dập Tuyên vừa ra từ chỗ đó”.

      Thần Hoàng cười khẽ, “Ta có thể nhìn ra”.

      Dạ Vô Hàm nghiêng đầu. “Ngươi đến chỗ nào?”.

      nhún vai, từ chối nghe ý kiến.

      “Nơi đó rất có thể là ổ của quỷ mặt tăng, mặc kệ là quỷ mặt tăng xen lẫn trong hoàng cung hay xen lẫn bên cạnh các đại thần tất cả mệnh lệnh đều phát ra từ nơi đó”.

      “Cho nên? Ngươi nghĩ như thế nào? Ngươi cũng đừng quên nếu như ép bọn họ rất có thể trong đêm tất cả các đại thần của Minh Tịch triều chết sạch, bao gồm cả phụ hoàng”. Thần Hoàng nhanh chậm . “Tin tưởng ta, bọn họ có bản lĩnh làm điều đó”.

      Làm sao Dạ Vô Hàm lại biết điều . Nhưng mà bị động quá lâu sớm muộn rồi bọn cũng bộc phát.

      “Ta có kế hoạch”. Dạ Vô Hàm .

      Thần Hoàng nhướn mày. “Kế hoạch? Có liên quan đến ta sao?”. cười lạnh. “Từ trước đến giờ đều là ngươi làm việc của ngươi, ta làm việc của ta, kế hoạch của ngươi cần cho ta biết đâu”.

      Dạ Vô Hàm nhắm hai mắt lại, bỗng nhiên nội lực tỏa ra, thoáng chốc, hai cánh tay Thần Hoàng tê rần. bất ngờ nhìn đôi tay rồi lại nhìn Dạ Vô Hàm.

      Lúc này, Dạ Vô Hàm từ từ mở mắt ra, xoay người, ưu nhã cười tiếng. “Vừa rồi nếu như ngươi cố ý đánh cuộc ngươi thua chắc rồi. Nhưng mà ta vẫn nên cảm ơn viên Hàn Ngọc hàn của ngươi”.

      Thần Hoàng lắc đầu bật cười. “Dạ Vô Hàm, người ngụy trang đâu chỉ mình ta”. lười biếng dựa vào giường. “ , kế hoạch của ngươi
      “Vương huynh”. Dạ Dập Tuyên nóng nảy chạy vào, thấy Phong Linh và bọn Huyền Phong đều lo lắng lại bên ngoài vội hỏi. “Vương huynh như thế nào?........”.

      Phi Ưng nhíu mày đáp. “Thái tử giúp Vương gia bức độc ở bên trong”.

      “Đáng chết”. Dạ Dập Tuyên nện quyền vào tường, gương mặt tự trách. “Nếu Vương huynh vì cứu ta cũng trúng chất độc chết tiệt đó”.

      “Tiểu Tuyên Tuyên, rốt cuộc xảy ra chuyện gì?”. Phong Linh nghiêm túc hỏi. “Các ngươi làm chuyện nguy hiểm gì?”.

      Dạ Dập Tuyên lắc đầu, “Xin lỗi, ta thể được”.

      Phong Linh cắn môi, nàng cũng ép hỏi nữa. Đây là hoàng cung, bọn họ là con trai hoàng đế, bọn họ làm gì và bọn họ nghĩ gì, phải là chuyện mà nàng có thể hiểu được. câu , theo lý tưởng của nàng, từ lâu nàng vì thiên hạ.

      “Dập Tuyên”, Quan Dư Tinh từ xa chạy lại, Hồng Ngọc dẫn theo Bảo Bảo tới bên này.

      “Dư Tinh”. Dạ Dập Tuyên nhanh chóng điều chỉnh tốt tâm tình, cười với nàng. “Nàng chờ lâu rồi sao?”.

      “Ừ”. Nàng uất ức nhìn . “Chàng đâu để mình ta ở đó”.

      Hồng Ngọc thèm để ý đến hai người mà chạy thẳng đến chỗ Phong Linh. “Tam Nương, tỷ làm sao vậy?”.

      “Tỷ sao rồi, nhưng mà Dạ Vô Hàm vẫn ở bên trong”. Nàng lo lắng nhìn vào cửa phòng. “ bị thương, hình như là trúng độc”.

      Hồng Ngọc nhíu mày. “Trúng độc trong hoàng cung? Điều này sao có thể?”.

      Bảo bảo nhíu mày, qua giật tay nương nó. “Nương, nương yên tâm, có Thần Hoàng thúc thúc ở đây, nhất định có chuyện gì”.

      Hình như con trai nàng rất sùng bái Thần Hoàng, điều này làm Phong Linh cảm thấy hơi kinh ngạc, nàng sờ sờ khuôn mặt nhắn của con. “Ừ, nương biết”.

      Đúng lúc này, cửa mở ra.

      Thần Hoàng vuốt ve mi tâm, yếu đuối dựa vào cạnh cửa. Mọi người vội vàng chạy tới. “Sao rồi?”.

      “Uhm….. Mệt quá, ta rất mệt……….”. Thần Hoàng ngã thẳng về phía Phong Linh, giống như là đỡ ngã xuống. Nhưng còn chưa kịp ngả vào Phong Linh bàn tay to chen vào, đỡ Phong Linh bảo hộ phía sau lưng.

      “Hàm Vương!”.

      “Vương huynh!”.

      Thấy Dạ Vô Hàm có việc gì đứng đó, tảng đá trong lòng mọi người rơi xuống. Tất cả đều vỗ ngực cái, vui vẻ cười.

      Thần Hoàng hừ lạnh tiếng. “Dạ Vô Hàm, đây chính là thái độ của ngươi đối với ân nhân cứu mạng đó hả?”.

      Dạ Vô Hàm để ý đến ngắn gọn. “Huyền Phong, thân phận của ngươi bại lộ, ngươi thể ở trong hoàng cung được nữa”.

      “Vương gia, như vậy là ngài muốn ta về? Ta phải làm thái giám nữa?”.

      “Ừ”.

      “Ông trời có mắt”. Huyền Phong kích động.

      Dạ Vô Hàm tay kéo Phong Linh, tay dắt Bảo Bảo. “Chúng ta phải lập tức rời khỏi đây”.

      “Vâng!”. Phi Ưng lập tức ra ngoài cung chuẩn bị.

      Thần Hoàng meo mắt nhìn dắt tay Phong Linh. rất muốn, rất muốn lên để đoạt lại bàn tay đó nhưng biết, sau đêm nay hoàng cung còn an toàn nữa.

      Phong Linh quay đầu lại muốn gì đó nhưng rồi lại nuốt xuống.

      Bảo Bảo buồn bã nhìn Thần Hoàng, lắc đầu cái theo Dạ Vô Hàm ra khỏi cửa ra vào.

      Trong sân đột nhiên yên tĩnh trở lại, ngay cả tiếng côn trung hay ếch cũng có.

      Thần Hoàng đứng ở đó, khóe miệng chau lên, ánh mắt chuyển động. xoay người, . “ ra ”.

      Trong bóng tối, bóng dáng yểu điệu ra.

      Vẻ đẹp của nàng như tinh linh buổi đêm, đẹp đến nỗi làm người ta nghẹt thở.

      “Huynh muốn gì với muội sao?”. Giọng Dạ Lạc Dao phập phồng, nghèn nghẹn ràng là vừa khóc.

      Thần Hoàng rũ mắt xuống. “Lạc Dao, ta nợ muội cái ân tình”.

      kiêu ngạo như vậy, chịu trói buộc như thế, nhưng lại ra câu như vậy thể nghi ngờ đó là thiên đại cam kết. Ngươi có thể cầu làm bất cứ điều gì, thậm chí bao gồm cả tính mạng của . Nhưng mà tuyệt đối bao gồm tình cảm của .

      Dạ Tàn Nguyệt, vĩnh viễn đều là chúa tể.

      “Nguyệt, muội trách huynh”. Nàng nở nụ cười rất đẹp, nhưng nụ cười đó lại làm người ta đau lòng.

      “Huynh còn chưa nhận được tình cảm của mình, sao cả, muội có thể chờ huynh thêm mười năm, hai mươi năm, muội đều có thể đợi!”. Nàng cười cúi đầu. “Từ ngày nhìn thấy huynh, muội biết cả đời này muội chạy thoát. Cho nên muội quan tâm huynh đối xử với muội như thế nào. Đây là số mệnh, muội chấp nhận!”.

      Thần Hoàng nhìn nàng ta. “Lạc Dao, khi mẫu hậu qua đời, là muội luôn bên cạnh ta, ta bao giờ quên. Nhưng……”.

      Dạ Lạc Dao ngăn lại, cười yếu ớt. “Muội muốn nghe huynh ‘nhưng’. Nguyệt, đừng, huynh đừng tàn nhẫn quá với muội được ?”.

      Thần Hoàng nhíu mày, cũng tiếp.

      “Đêm khuya rồi, muội về nghỉ ngơi”. Nàng từ từ xoay người, bóng dáng yếu đuối run rẩy làm người ta đau lòng, cung nữ tiến lên. “Công chúa………”.

      có việc gì”.

      Nàng cậy mạnh chống đỡ trở về, vừa vào cửa nhào vào giường, cắn môi, mặc cho nước mắt tràn mi.

      Bỗng chốc bóng đen xuất trong phòng.

      “Lạc Dao công chúa”.

      “Ai?”.

      Nàng bật đậy, vẻ mặt hoảng sợ dần chuyển thành ngạc nhiên khi nhìn thấy người tới…….
      Last edited by a moderator: 30/9/14
      mylien1961windlove_9693 thích bài này.

    2. banglangtrang123

      banglangtrang123 Well-Known Member Staff Member Super Moderator

      Bài viết:
      26,213
      Được thích:
      47,812
      Chương 176: nhận định chính là cả đời.

      Ban đêm, Dạ Vô Hàm trở về Vương phủ mà trực tiếp trở lại khách sạn.

      Hinh Nhi vẫn chờ ở cửa, Vấn Xuân và Sơ Hạ cũng đứng cùng với bé. Thấy Dạ Vô Hàm, Hinh Nhi vui mừng nhào qua. “Cha~”.

      Dạ Vô Hàm cười cười ôm lấy bé. “Hinh Nhi, con nhớ cha ?”.

      “Có”. Hinh Nhi gật đầu.

      Lúc Huyền Phong tới, ánh mắt hẹn mà gặp ánh mắt Vấn Xuân, Vấn Xuân quay mặt . Huyền Phong sờ mũi cái, tới trước mặt Sơ Hạ, lễ phép hỏi. “Có thể tìm cho ta gian phòng được ?”.

      “Được, theo ta”. Sơ Hạ đưa lên lầu.

      Vấn Xuân từ từ quay đầu lại, nàng ổn định trái tim nhảy thình thịch, . “Vương gia, hôm nay Triệu phu nhân tới đây”.

      Dạ Vô Hàm quay đầu lại, trong mắt toát ra tia khó lường.

      “Nàng ta đến đây gặp Hinh Nhi sao?”. Phong Linh nghi ngờ hỏi.

      Vấn Xuân lắc đầu, lấy ra phong thư. “Triệu phu nhân , cái này cần phải giao cho Vương gia”.

      Dạ Vô Hàm để Hinh Nhi xuống, mở ra xem, sau đó nhíu mày, môi hơi mấp máy. gọi Phi Ưng tới. “Ngươi về phủ chuyến”, ghé vào lỗ tai , giọng mấy câu. Phi Ưng gật đầu. Ra khỏi khách sạn.

      “Nàng ta cái gì vậy?”. Phong Linh tò mò hỏi.

      “Có lẽ là tâm hối cải, cũng có thể đó là mưu của người khác”. Ánh mắt Dạ Vô Hàm xa xăm. “Cảnh Vương thúc giỏi nhất là sử dụng kẻ địch ở bên cạnh kẻ địch của ”.

      Phong Linh nghe điều này mà như rơi vào trong sương mù, nàng cũng hỏi nhiều nữa mà với Vấn Xuân. “Ta đói bụng quá, ngươi chuẩn bị ít đồ ăn ”.

      “Ha ha, Tam Nương, ngài tham gia tiệc mừng của hoàng cung mà lại bụng rỗng trở về, điều này giống với tác phong của ngài đâu”.

      Phong Linh run người, chuyện xảy ra ở bữa tiệc của Thần Hoàng càng làm cho lòng nàng rối hơn, nàng khoát tay. “ cần chuẩn bị, ta muốn ăn”.

      Vấn Xuân

      ngẩn người, “Nô tỳ sai cái gì sao?”

      Ánh mắt Dạ Vô Hàm đạm xuống, “Nấu chút cháo rồi bưng lên.”

      “Vâng.”

      cũng theo nàng lên lầu, chỉ để lại mình Vấn Xuân rối rắm đứng đó. Bảo Bảo vừa ngồi xuống ghế, lành lạnh câu. “Nương lại gây họa.”

      “Gây họa trong hôn lễ của thái tử?” Vấn Xuân đồng tình lắc đầu cái. “Hẳn nào ngài ấy cảm thấy uất ức.”

      lúc sau, Huyền Phong xuống, thấy nàng “Cái đó… ta đói bụng, có gì ăn được ?”

      Vấn Xuân quay người đưa lưng về phía , “Đúng lúc ta nấu cho Tam Nương, ngươi chờ chút là được rồi.”

      “Ừ, cảm ơn.”

      cần khách khí.”

      Vấn Xuân chạy vào trong, Bảo Bảo lắc đầu, thế giới của người lớn là kỳ quặc.

      Trong phòng, Phong Linh nằm ngửa giường, hai mắt mở to. Nàng làm cho cục diện trở nên rối rắm như vậy, muốn giải quyết như thế nào? Bây giờ tất cả đều biết “thái tử phi” trước là nàng làm náo loạn hôn lễ của thái tử, sau này nàng ra ngoài gặp người kiểu gì?

      Nàng phiền não chui đầu vào gối, nàng chính là con đà điểu đó, thích mà trách ông trời .

      thể phủ nhận mặc dù đối với quá trình náo loạn nàng cực kỳ cảm thấy hối hận nhưng đối với kết quả, nàng…

      Cửa phòng bị đẩy ra, Dạ Vô Hàm tới. Nhìn dáng vẻ của nàng, sợ rằng nàng ngộp thở, ngồi xuống, giải cứu nàng khỏi cái gối.

      “Làm sao mà ngược đãi mình như thế hả? Làm sai việc gì à?”

      có!” Phong Linh vội vàng lắc đầu, sau đó nàng chớp mắt cái, xác định hỏi, “Nếu như ta , ta phá hư hôn lễ của người ta, khiến người ta thể cưới được, đó có phải là việc làm sai ?”

      Dạ Vô Hàm cười khẽ, ôm lấy khuôn mặt nàng. “Tam Nương, nàng quan tâm đến kết quả của chuyện đó thế sao?”

      “Ta…” Phong Linh sợ run lên, mờ mịt lắc đầu, “Ta biết.”

      “Ha ha, đáp án của nàng làm người ta rất đau đớn.” Dạ Vô Hàm vẫn cười ôn hòa như cũ. “Tam Nương, rốt cuộc lòng của nàng ở đâu? Ở bên trái hay bên phải? Nó có hướng về phía ta ?”

      ràng nàng nhìn thấy cười nhưng tại sao nàng lại cảm thấy rất đau thương?

      lúc sau, Phong Linh chui người vào trong góc giường, tròng mắt cụp xuống, “Nương ta, từ lúc ta còn rất bỏ ta và cha theo người đàn ông khác. Ta nhớ rằng ta đuổi theo bọn họ rất lâu, rất lâu. Nhưng nương ta chỉ quay đầu lại và rằng nàng rất nam nhân đó, nàng có thể vì ta mà vứt bỏ tất cả, kể cả ta.”

      Dạ Vô Hàm lẳng lặng lắng nghe, biết, đây mới là nàng chân nhất, mới là chính bản thân nàng mà nàng che giấu dưới vẻ cười cợt, mắng chửi người.

      “Ta biết cái gì là , cũng thể hiểu được tại sao nương lại tàn nhẫn như vậy. Sau khi nàng , cha ta bắt đầu uống rượu, đánh chửi ta, bài bạc, thậm chí ông bắt đầu dẫn những nữ nhân khác nhau về nhà. Ha ha, có phải đó là câu chuyện rất cũ ? Khi đó, ta thầm thề, cả đời ta chỉ chung thủy với nam nhân, chỉ thích , cùng đến già. nhận định là cả đời.” Nàng ngẩng đầu cười ngọt ngào với Dạ Vô Hàm. “Chỉ cần nhận định ta đổi tâm. Ta giống nương. Tuyệt đối .”

      Dạ Vô Hàm nhìn nàng, ánh mắt phức tạp khó tả, cuối cùng thở dài cái, ôm nàng vào trong ngực. “Đều qua rồi, tất cả mọi chuyện qua rồi.”

      “Đúng vậy, tất cả qua rồi.” Phong Linh cười tiếng, “Những việc đó đều là chuyện ngàn năm trước, ta còn lâu mới nhớ lâu như vậy, qua tối nay là quên thôi.”

      “Ừ.” ôm nàng chặt hơn. “Tam Nương, nàng có thể đồng ý với ta chuyện .”

      “Cái gì?”

      “Ta phải là cha nàng, cho nên đừng nghĩ ta yếu đuối như vậy, được ?”

      “Biết rồi.” Phong Linh đánh cái vào ngực . “Vừa bị thương ở chân, vừa trúng độc, ngươi còn là ngươi yếu.”

      bắt được tay của nàng, thương tiếc đặt trong lòng bàn tay. “bắt đầu từ bây giờ, mặc kệ có chuyện gì, vui hay buồn nàng đều phải cho ta biết! Ta cho phép nàng giấu trong lòng bất cứ chuyện gì, chút cũng được!”

      Phong Linh cười , “Này, vậy bá đạo quá, cho dù ngươi là Vương gia cũng thể độc tài như vậy được.”

      “Hết cách rồi.” Dạ Vô Hàm cười tiếng, khuôn mặt lộ vẻ bất đắc dĩ. “Đối với nàng ta thể kìm lòng được, ai bảo nàng là nữ nhân mà Dạ Vô Hàm ta ? Hết cách rồi, ta đành nhẫn nại chút thôi.”

      “A, bị ngươi thảm như vậy sao? Vậy ta cũng cần nữa.”

      “Có gan nàng thử lại lần nữa xem.”

      “Ha ha, , ta muốn…”

      “Phong Tam Nương, bổn vương muốn phạt nàng.” Bỗng nhiên Dạ Vô Hàm hôn nàng, nhàng lo lắng, sợ rằng lúc nào cũng có thể bỏ lỡ cho nên nụ hôn này hơi run rẩy.

      Có lẽ nàng biết, muốn hiểu kỹ về nàng.

      Phong Linh nhắm mắt lại, khắc kia, chân mày nàng giãn ra…

      Hay là nó giãn ra từ trước?
      Last edited: 11/12/14
      mylien1961windlove_9693 thích bài này.

    3. banglangtrang123

      banglangtrang123 Well-Known Member Staff Member Super Moderator

      Bài viết:
      26,213
      Được thích:
      47,812
      Chương 177: Ai dám gặp

      “Tam Nương, tỷ lấy đồ trang sức với muội ?”. Hồng Ngọc hỏi Phong Linh ngồi vẽ đồ dùng để lắp đặt.

      “Ặc, ta rất bận, nếu muội bảo Sơ Hạ với muội là được”.

      Hồng Ngọc buồn cười nhìn nàng, ngũ quan xinh xắn lộ ra chút giảo hoạt. “Này, có phải là tỷ sợ hay ?”.

      “Ta sợ cái gì?”. Phong Linh cười . “Võ công muội cao như vậy chẳng lẽ ta sợ đường có người đánh cướp chúng ta sao?”.

      Hồng Ngọc lại gần, với nàng. “Tỷ sợ gặp thái tử”.

      Phong Linh nhíu mày, “Mộc Hồng Ngọc, dạo này muội đọc nhiều tiểu thuyết quá nên sức tưởng tượng cũng phong phú lên nhiều. Nếu như theo lời muội ngay cả cửa lớn ta cũng dám bước ra rồi bởi vì đất ở bên ngoài đều là của nhà họ Dạ!”.

      Nàng nhún vai. “Thực ra tỷ vẫn cả ngày vùi mặt ở trong nhà hề ra ngoài”.

      “Đó là bởi vì………..”.

      Hồng Ngọc khoát tay. “Tỷ có hay ?”.

      Phong Linh sắp phát điên. “Bây giờ ta bắt đầu cảm nhận được tâm tình của tiểu Tuyên Tuyên rồi, muội đúng là có bản lĩnh làm người khác điên lên”. Nàng dọn đống đồ bàn. “Ta theo muội, bằng người làm tỷ tỷ như ta đây sợ người nào đó rồi”.

      Hất đầu, Phong Linh ra ngoài trước.

      Tiệm trang sức bóng người.

      Phong Linh cười. “Mộc Hồng Ngọc, muội thấy chưa, ta thản nhiên như thế, rộng lượng như thế mà muội còn ta………..”.

      Đúng lúc nàng xoay người vén rèm lên Thần Hoàng từ bên trong ra.

      Phong Linh giật mình, vẻ mặt giống như phải nuốt quả trứng đà điểu. “Tại sao ngươi….. ngươi cũng ở đây?”.

      Thần Hoàng lơ đễnh . “Chúng ta đặt đồ cùng ngày, đến lấy cùng ngày có gì kỳ quái”.

      Đúng là câu trả lời bắt bẻ được.

      Phong Linh hít sâu

      hơi, cười cười. “ có gì kỳ quái, có gì kỳ quái.”

      Hồng Ngọc tới, vỗ vai nàng. “Ta tin tưởng là tỷ sợ.” Nàng nháy mắt sau đó theo lão bản lấy đồ trang sức.

      Trong phòng chỉ còn lại Thần Hoàng và Phong Linh.

      Thần Hoàng loay hoay đống đồ trong tay, ngắm cẩn thận, chân mày cau lại sau đó bước về phía Phong Linh.

      “Ngươi làm gì thế hả? Muốn trả thù ta sao?” Phong Linh lui về phía sau bước. “ cho ngươi biết, giữa ban ngày ban mặt đừng nghĩ hành hung!”

      Thần Hoàng nghiêng mắt nhìn nàng như nhìn kẻ điên, cho phép nàng cự tuyệt, kéo tay nàng qua, cầm vòng tay đeo vào tay nàng.

      Phong Linh ngẩn người, cúi đầu xem vòng tay tay nàng, “Này, đây là ý gì?”

      “Có tỳ vết, thích, tặng nàng.” Thần Hoàng xong quay người rời , thái độ giống như là ghét bỏ làm Phong Linh tức giận, “Ngươi chảnh cái gì hả? Có tiền sao? Đồ tốt cho ta, ta mới … Hiếm…”

      Phong Linh áng chừng vòng tay, sau đó đánh giá cái vòng, giống như đắt tiền nhưng mà càng nhìn càng thấy quen mắt, giống như lần đầu tới đây, người làm trong quán đưa kiểu dáng cho nàng lựa chọn. Nàng nhớ lúc đó nàng và còn chọn giống nhau…

      “Này, tỷ nhìn gì thế?” Hồng Ngọc tới.

      “À, có gì.” Phong Linh thu lại vòng tay theo bản năng. giỡn vứt bỏ đồ đáng tiền này sao? Nàng phải là người đạt tới cảnh giới coi tiền bạc như cặn bã.

      Bên ngoài, có người nở nụ cười vui vẻ.

      “…”

      “Vương gia, đây là đồ người kia đưa cho thiếp.” Châu Châu đưa mẩu tin nhắn cũ, cúi đầu . “Châu Châu muốn phản bội Vương gia, lần trước… là dùng mạng của Hinh Nhi uy hiếp thiếp, cho nên…”

      Dạ Vô Hàm mở lá thư này ra, cười. “Cảnh Vương thúc đúng là dùng bất cứ thủ đoạn tồi tệ nào, ngay cả thông đồng với địch, phản quốc cũng nghĩ ra được.”

      Huyền Phong quét mắt vòng, cười nhạo . “Cảnh Vương này cũng hơi đần rồi, hơn nửa giang sơn đều do Vương gia bảo vệ, Hoàng thượng có thể tin được mẩu giấy này sao?”

      “Cho dù phụ hoàng tin những các đại thần tin kết quả cũng thế.” Dạ Vô Hàm tỉnh táo, giọng lạnh lùng. “ lần lượt làm những hành động nhìn tưởng như ngây thơ nhưng mục đích chính của chính là cái đó.”

      Thu mẩu giấy đó lại, nhìn người đứng đối diện, toàn thân run rẩy, “Tại sao ngươi lại cho bổn vương biết?”

      Châu Châu chậm rãi quỳ xuống, “Vương gia, có số việc, ra là ngài sớm biết từ lâu đúng ? Việc đến nước này, Châu Châu cũng nguyện chấp nhận tất cả trách phạt, chỉ cần… để cho thiếp được gặp Hinh Nhi lần cuối là tốt rồi.” Nàng ta ngước mắt lên, nước mắt tiếng động rơi xuống. “Coi như Vương gia làm ơn đồng ý cho tâm nguyện cuối cùng của ta.”

      Dạ Vô Hàm nhìn nàng chăm chú hồi lâu, lên tiếng, đứng phắt dậy, phất phất tay. Phi Ưng hiểu ý, đưa Châu Châu , “Xin mời.”

      “Đa tạ Vương gia! Đa tạ Vương gia!”

      Châu Châu ngừng dập đầu.

      Dạ Vô Hàm mang theo chứng cứ “tư thông với địch” vào cung, Huyền Phong cũng cùng. Trước khi phân phó Phi Ưng phải bảo vệ tốt cho Phong Linh.

      Trong khách điếm, tất cả mọi người đều loay hoay, khí thế ngất trời.

      Phong Linh mua được ngôi nhà trong thành, tất cả mọi người đều vội vàng giúp nàng dọn dẹp đến nhà mới. Mà khách điếm của Chu lão bản thành địa điểm làm việc vì hoạt động xem mắt “có gan hãy đến” được chuẩn bị.

      Lúc này, Phi Ưng trở lại, nhìn người mà mang đến, tất cả mọi người đều sửng sốt.

      Châu Châu tới, cười nhạt. “Ta đến gặp Hinh Nhi.”

      Hinh Nhi trốn sau lưng Vấn Xuân, mở to mắt sợ hãi nhìn nàng, Bảo Bảo tới, nhíu mày. “Chỉ xem chút?”

      “Ừ.” Châu Châu gật đầu cái, ánh mắt nhìn vào Hinh Nhi, “Hinh Nhi, qua với nương, để nương nhìn con.”

      Hinh Nhi lắc đầu, nụ cười Châu Châu cứng lại, nước mắt cầm được chảy xuống, “Hinh Nhi, trước kia là do nương đúng, nương biết sai rồi, nương muốn gặp con… Nương sắp , đến nơi rất xa, trở lại nữa, trước khi nương , con có thể ôm nương ?”

      Nàng ta vừa , tất cả mọi người đều hiểu.

      Phong Linh mím môi, cùng là người làm nương làm sao nàng lại hiểu được tâm tình của Châu Châu. Nàng thấy Hinh Nhi cái hiểu, cái , đứng đó chịu động nàng tới, dắt tay Hinh Nhi, “Hinh Nhi, con phải sợ, cùng a di.”

      Hinh Nhi chần chừ lúc nhưng vẫn gật đầu, “Vâng.”

      Phong Linh đưa Hinh Nhi đến trước mặt Châu Châu, nàng cảm khái than , “Cái sai lớn nhất của ngươi chính là làm tổn thương Hinh Nhi. Đừng quên, con bé là nữ nhi ruột thịt của ngươi.”

      “Nữ nhi…” Châu Châu cười tự giễu, vuốt khuôn mặt bé của Hinh Nhi. Mặc dù Hinh Nhi vẫn sợ nhưng lâu rồi nương dịu dàng như thế với bé, nên lá gan cũng lớn hơn. “Nương…”

      Châu Châu nhàng kéo Hinh Nhi vào ngực, giọng thầm, “Hinh Nhi của nương xinh đẹp, cũng may, con hề giống tên khốn kiếp đó.”.
      Last edited: 11/12/14
      mylien1961windlove_9693 thích bài này.

    4. banglangtrang123

      banglangtrang123 Well-Known Member Staff Member Super Moderator

      Bài viết:
      26,213
      Được thích:
      47,812
      Chương 178: Tình chú

      Khốn kiếp? Người nào?

      Việc đến nước này, những điều đó còn quan trọng nữa rồi.

      Phong Linh yên lặng nhìn hai mẹ con nhà này, nhưng ngay khi nàng muốn xoay người nghe thấy Phi Ưng hô tiếng. “Cẩn thận!”. Sau đó chợt nhào tới, đẩy Phong Linh ra, giơ chân đá văng Châu Châu.

      Phong Linh còn chưa chuyện gì xảy ra người nằm xuống đất. “Ai da”.

      “Nương!”.

      “Tam Nương!”.

      Bảo Bảo và đám người Hồng Ngọc vội vàng chạy tới đỡ nàng dậy. “Sao rồi? Có sao ?”.

      Phong Linh xoa đầu gối. “ có việc gì?”.

      Nàng hiểu xoay đầu lại. “Vừa rồi……”.

      Ngực đột nhiên cảm thấy đau như bị kim châm, nàng vuốt chỗ đó, cảm giác này lại biến mất trong nháy mắt.

      “Ha ha……..”. Châu Châu nhếch nhác bò dậy, chỉ tay vào nàng. “Phong Tam Nương, ông trời rất công bằng, ngươi có được quá nhiều nên nhất định ngươi phải mất nhiều hơn!”.

      Hinh Nhi sợ ngây người, bé hiểu, tại sao 1 giây trước nương còn dịu dàng với bé mà bây giờ nương đâu rồi?

      Phi Ưng nhấc tay Châu Châu lên, đầu ngón tay còn dính chút bột trắng, tức giận chất vấn. “Đây là cái gì?”.

      “Ha ha”. Châu Châu lảo đảo tới, cười quỷ dị. “Phong Tam Nương, ngươi là tinh hại người, ngươi biến mất rất nhiều người hạnh phúc”.

      “Ngươi ai là tinh hại người?”. Vấn Xuân kéo Hinh Nhi sợ hãi vào ngực.

      Hồng Ngọc mặt lạnh xuống, tiến lên. “ nhiều với loại nữ nhân đó làm gì?”. Nàng rút roi quấn bên hông quất vài cái.

      Cảm giác đau nhói ở ngực lại xuất .

      Phong Linh nhíu mày, nhìn Châu Châu. “Rốt cuộc ngươi làm gì?”.

      Châu Châu cười. “Sợ sao? Ngươi sợ ta hạ độc, độc chết ngươi? Ha ha, cần lo lắng, đây phải là độc dược”. Nàng ta vươn tay, nở nụ cười. “Chỉ cần ta còn sống, ngươi cũng có chuyện gì. Nhưng nếu như ta chết rồi ngươi chỉ có thể tạm biệt với Vương gia mà thôi”.

      Hồng Ngọc tiến lên kéo áo nàng ta. “Ngươi vậy có ý gì?”.

      “Ha ha, các ngươi nghe qua tình chú chưa?”.

      “Tình chú?”. Hồng Ngọc và Phi Ưng biến sắc. Những người khác mờ mịt hiểu gì cả.

      Vẻ mặt Hồng Ngọc nặng nề . “ giang hồ có độc chú môn rất thần bí, cách chế luyện rất thần bí đặc biệt, ly kỳ cổ quái, loại độc lợi hại nhất của họ là ‘tình chú’. Ngươi có thể gọi nó là độc cũng có thể gọi nó là chú. Đây là loại độc sống mái (đực cái), người bình thường dính vào có gì nguy hiểm nhưng khi thư độc và hùng độc cùng ở trong cơ thể của hai người khác nhau tạo thành ràng buộc lẫn nhau. Trong hai người, chỉ cần người chết người còn lại cũng sống được”.

      Vẻ mặt Phi Ưng căng thẳng, đáy mắt lộ ra vẻ khẩn trương. “Cái vừa rồi là tình chú?”.

      Châu Châu cười. “Đúng vậy”.

      Vì muốn báo đáp lại trợ giúp của người kia, nàng chỉ có thể làm như vậy. Ngay từ lúc nàng rời khỏi Triệu gia bị khát vọng hạnh phúc mãnh liệt ăn mòn tâm, vì thế từng bước nàng về phía vực sâu, cho đến bây giờ nàng còn đường lui nữa.

      Bảo Bảo nắm chặt tay, nó chỉ hận thể xông lên báo thù thay nương nó. Nhưng mà chỉ cần nghĩ đến sống chết của nương đều phải dựa vào cái nữ nhân này nó lại có sức.

      Phong Linh nhìn cả người mình từ xuống dưới hề thay đổi, nếu trong cơ thể này có độc mà còn phải nhìn người khác mới có thể bảo toàn tính mạng đánh chết nàng cũng tin.

      Phong Linh cười lắc đầu, đến gần Châu Châu. “Đại tỷ, ngươi ăn nhiều quá hay là đói đến hôn mê? Loại chuyện xưa này mà ngươi cũng được? Tình chú cái gì hả? Đây là Trái đất, ngươi hãy trở về Sao Hỏa ”.

      “Ngươi tin sao?”. Châu Châu mỉm cười, rút trong tay áo ra con dao.

      “Cẩn thận!”. Hồng Ngọc ngăn trước người Phong Linh.

      “Có muốn đánh cuộc ?”. Giọng Châu Châu vang lên. “ đao này đâm xuống hẳn là ta chết nghi ngờ, còn về phần ngươi? Ha ha……..”. Nàng ta cười, nụ cười làm mọi người rợn tóc gáy. Từ xưa đến nay, cứng rắn bị chặn, chỉ sợ liều mạng.

      Phong Linh căn bản tin. “Được, ta đánh cược với ngươi! Đánh cược mạng của ta!”.

      giỡn, nàng ta chính là cái đó sao, nàng có kiến thức đại, tin tưởng khoa học, tin cái này?!

      “Nương!”. Bảo Bảo nóng nảy, kéo nàng. “Nương, nương thể kích động được”.

      Phong Linh vung tay lên. “Con trai, có việc gì, nương con tin tà thuật”.

      “Tam Nương!”. Hồng Ngọc cũng gấp, kéo tay nàng. “Tỷ điên rồi sao, lấy mạng của mình để giỡn”.

      “Được, ta hỏi muội, chuyện có liên quan đến tình chú muội tận mắt thấy qua sao?”.

      Hồng Ngọc sợ run lên, lăc đầu. “Giang hồ đồn đại……….”.

      Phong Linh cắt đứt lời nàng. “Cái gì được truyền từ giang hồ đều là nghe sai đồn bậy, căn bản là chưa có ai tân mắt chứng kiến qua cả, tại sao lại có thể tin là ? Nữ nhân này vài ba lời làm chúng ta sợ, truyền tiếng tăm Phong Tam Nương ta ở giới thương nhân làm sao có thể đứng lên được?”.

      Quay đầu lại, nâng cằm lên. “Đồng chí Châu Châu, nếu hôm nay ngươi đâm xuống

      ta cũng khi dễ ngươi!”

      Châu Châu thấy Phong Linh điên lên, thậm chí nàng ta cũng để ý đến mạng của mình! Nàng nhìn chòng chọc Phong Linh, “Ngươi sợ?! Được.” Nàng cắn chặt răng, tay run rẩy, việc đến nước này, nàng cũng còn cách nào khác.

      “Phong Tam Nương, muốn chết chúng ta cùng nhau chết.”

      Nàng ta nhắm chặt mắt, đâm xuống—

      !” Hồng Ngọc và Phi Ưng tiến lên nhưng nhanh bằng bóng dáng xẹt qua.

      “Leng keng” tiếng, dao trong tay Châu Châu bị đá ra xa.

      “Nữ nhân điên này, rốt cuộc là nàng có đầu óc hay hả?! Dám lấy mạng của mình ra mà đùa giỡn à?”

      Thần Hoàng rống giận, gầm thét, bộ dáng hận thể rút gân lột da của nàng, làm mọi người sợ ngây người.

      Phong Linh bị mắng cũng ngẩn người đứng ở đó, đầu lưỡi như dính lại, thể lại .

      Là khí thế của quá mạnh hay do nàng tự giác thấy đuối lý?!

      Thần Hoàng nén tức giận trong ngực, đôi mắt nhìn thẳng vào Châu Châu, “Lôi nàng ta , trông coi cẩn thận, cho nàng ta thiếu sợi tóc!”

      “Vâng!”

      Thị vệ sau lưng tiến lên, đem Châu Châu . Nàng ta cười ha hả, ánh mắt thắng lợi nhìn về phía Phong Linh, “Phong Tam Nương, cảm giác khi biết mạng của mình nằm trong tay người khác như thế nào? Ha ha…”

      Phong Linh nhìn chằm chằm bóng lưng phách lối của Châu Châu, hận nghiến răng, nàng chạy đến trước mặt Thần Hoàng, : “Ai cho người xen vào việc người khác hả? Nàng ta gạt chúng ta! đời này làm gì có loại độc kỳ quái như thế?”

      Thần Hoàng meo mắt, ánh mắt tức giận khiến Phong Linh rùng mình.

      “Nếu là nàng tính sao?”

      Phong Linh giật mình đứng đó, sắc mặt nàng thay đổi. Nàng biết bộ dạng của Dạ Tàn Nguyệt khi chắc chắn tất cả trong tay, phải là cái người chỉ muốn náo loạn. Ngay cả cũng có bộ dạng này ý là…

      Phong Linh thận trọng hỏi. “Nàng ta ?”

      Thần Hoàng trừng mắt nhìn nàng. “Nàng thử xem.”

      “Oành.” Phong Linh chỉ cảm thấy trời đất xoay chuyển, đầu trống rỗng. Ông trời ơi, cho người ta sống nữa sao? êm đẹp thế này, nàng đâu có trêu chọc người nào đâu!

      Phong Linh vỗ ngực liên tục. “Xấu hổ , ngờ nữ nhân này lại độc ác như vậy! Nếu ngày nào đó nàng ta vui treo ngược đầu lên ta tìm ai lý lẽ đây?”

      Bảo Bảo lắc đầu cái, kéo ống tay áo Thần Hoàng. “Nhất định là thúc có biện pháp đúng ?”

      Chân mày Thần Hoàng chau lại, sau đó ngồi xổm xuống xoa cái đầu nhắn, “Yên tâm, tai họa do trời, nương con chết được.”

      sao? Thúc bảo đảm chứ?”

      “Ừ, ta bảo đảm.”

      Cuối cùng Bảo Bảo cũng thở phào nhõm, xoay người lại nhìn Phong Linh lẩm nhẩm N lý do và giả thiết Châu Châu tự sát thế nào. “Nương ngốc như vậy, có người chăm sóc được.”

      Thần Hoàng sợ run lên, lông mi rủ xuống, bàn tay lại đặt lên đầu Bảo Bảo, “Tiểu tử, con làm rất khá. Bây giờ đến lượt ta.”

      Bảo Bảo nhín vai. “Phải xem biểu của thúc sao .”

      Vấn Xuân và Sơ Hạ vội vàng an ủi Phong Linh, Hồng Ngọc nhíu mày, mình ra cửa.

      mình nàng ngồi ngoài cửa lớn, thân đỏ tươi làm nàng nổi bật. Nàng móc ra từ trong ngực khối ngọc bài tương tự như dây chuyền, loay hoay trong lòng bàn tay, ngón tay nhàng xẹt qua chữ “Tiếu” khắc mặt khối ngọc bài, trong mắt dần ướt át.

      “Này, làm sao ngươi lại ngồi đây thế?”

      đỉnh đầu đột nhiên có giọng vui.

      Hồng Ngọc quay mặt điều chỉnh tâm tình, ngẩng đầu nhìn , “Ta ngồi đâu là chuyện của ta, ngươi quản được à?”

      “Ai cho phép ngươi lớn mật vậy?” Dạ Dập Tuyên bĩu môi, “Cảnh báo ngươi, sau hôn lễ ngươi tốt nhất nên thu lại bản lĩnh, nếu chọc bổn vương mất hứng bổn vương dùng gia pháp hầu hạ ngươi!”

      Hồng Ngọc lắc đầu, nhìn như nhìn kẻ điên, đứng dậy. Ánh mắt nhìn Dạ Vô Hàm xuống ngựa, vẻ mặt nghiêm túc : “Hàm vương, Tam Nương xảy ra chuyện rồi.”

      Dạ Vô Hàm hơi chậm lại, sau đó hai lời chạy thẳng vào đại sảnh khách điếm.

      Dạ Dập Tuyên khẩn trương lay lay bả vai của nàng, vội hỏi. “Gặp chuyện may? Thế nào? Tam Nương sao rồi?”

      Hồng Ngọc đẩy tay ra, nghi ngờ ngó . “Hình như ngươi rất quan tâm Tam Nương.”

      Dạ Dập Tuyên như ý thức được cái gì, xoay người. “Nàng là nữ nhân mà Vương huynh thích, lại lạ tẩu tử của ta, đương nhiên là ta phải quan tâm rồi.”

      sao?” Hồng Ngọc nhếch mày, đôi mắt trong trẻo làm người ta dám nhìn thẳng.

      tin thôi, tự ta vào nhìn!” Dạ Dập Tuyên có vẻ nhếch nhác vào.

      Khóe miệng Hồng Ngọc nở nụ cười, xem ra kế hoạch báo thù trước kia dùng được rồi, suy nghĩ của người này thể ở người Quan Dư Tinh!

      “Tam Nương!” Dạ Vô Hàm bước nhanh vào. Phong Linh giống như thú mắc bẫy qua lại, vừa nhìn thấy , nàng uất ức nhào vào ngực . “Vô Hàm, ta sắp chết rồi…”

      “Ngươi cái gì?!” Dạ Vô Hàm kinh hãi, kéo nàng qua, vội hỏi. “Rốt cuộc là xảy ra chuyện gì?”

      Lúc này, Phi Ưng tiến lên, quỳ xuống đất, “Vương gia, thuộc hạ bảo vệ chu toàn, nguyện lấy cái chết tạ tội!”
      Last edited: 11/12/14
      mylien1961windlove_9693 thích bài này.

    5. vulinh

      vulinh Well-Known Member

      Bài viết:
      20,019
      Được thích:
      24,217
      Chương 179: Dạ Tàn Nguyệt, tại sao ngươi lại đối xử tốt với ta như vậy?

      Nghe Phi Ưng kể lại, khuôn mặt Dạ Vô Hàm nhăn lại, trong đáy mắt là cuồng nộ. xoay người muốn nhưng đến cửa lại gặp người.

      “Tam ca?”. Bảo Bảo bước mấy bước qua đó. “Tam ca, tại sao ngươi lại tới đây?”.

      Ánh mắt Trương Tam ôn hòa chỉ gật đầu với nó, quay đầu lại dáng vẻ lại lạnh lùng. “Hàm Vương, Cảnh Vương mời ngài đến phủ dự tiệc”.

      “Vương huynh!” Dạ Dập Tuyên cảnh giác nhắc nhở. “Vương huynh, lúc này ta mời huynh đến chắc chắn có chuyện tốt!”.

      Dạ Vô Hàm dần tỉnh táo lại, ngước mắt . “ cho Vương thúc biết, bổn vương nhất định đến phủ dự”.

      Trương Tam gật đầu xoay người rời .

      “Vương huynh, tại sao huynh lại đồng ý ?”.

      Dạ Vô Hàm xoay người lại, nhìn lướt qua Phong Linh. “Nước cờ này của là cao… nếu nhằm vào ta, ta có lý do đến!”.

      Phong Linh cắn môi. “Ngươi gặp nguy hiểm sao?”.

      hít sâu hơi, lắc đầu cười. “ biết”.

      *……………………….*

      Phong Linh còn hơi sức gục người xuống bàn, suy nghĩ chút những chuyện qua. Thần Hoàng đưa Châu Châu vào trong hoàng cung, Dạ Vô Hàm và Dạ Dập Tuyên tham gia hồng môn yến của Dạ Mặc Cảnh, kết quả chưa biết thế nào.

      Vấn Xuân và Sơ Hạ ngồi đó cũng than thở. Hồng Ngọc ôm cánh tay dựa vào tường, từ nãy đến giờ chân mày vẫn nhíu chặt, biết suy nghĩ cái gì.

      “Hồng Ngọc”. Phong Linh đột nhiên gọi nàng.

      “A, hả? Sao thế?”.

      “Cái chuyện nguyền rủa này có biện pháp khác à? Ví dụ như là thuốc giải, hoặc là tìm tiên đan gì đó…….. Ta tin, ta phải cùng nàng ta đồng sinh cộng tử cả đời”.

      Hồng Ngọc liếc mắt. “Tỷ nghĩ rằng đây là truyện thần thoại à? Còn tiên đan nữa, nếu có bảo bối đó tỷ lấy cho muội mấy viên ”. Nàng ngồi xuống đối diện, bất đắc dĩ . “Người trong độc môn này rất thần bí, trước giờ hề tiếp xúc với người ngoài cho nên có thuốc giải hay , muội cũng biết”.

      “Bộp”. Phong Linh đập đầu vào bàn, ảo não . “Chuyện cực phẩm như vậy làm sao ta lại gặp phải đây?”.

      Nhìn chằm chằm
      nàng, Hồng Ngọc rũ mắt: “Tỷ đừng lo lắng, nhất định có biện pháp, tỷ chết là được.”

      “Đúng vậy, ta cũng sống mấy ngàn năm rồi, làm sao có thể chết như vậy được?” Phong Linh tự giễu , để ý đến nét mặt như quyết định gì đó của Hồng Ngọc.

      Hồng Ngọc ra cửa, về phía tây, trong tay nắm chặt ngọc bài…

      Nhất thời, khí trong khách sạn trầm lắng, Phong Linh cũng mất hăng hái muốn lắp đặt đồ đạc nên nàng chỉ vùi trong phòng của nàng, khó lắm mới thấy nàng cầm đồ lên bắt đầu may vá.

      Cửa phòng đột nhiên bị đẩy ra, nàng sửng sốt chút, thấy người tới vội vàng nhảy xuống giường: “Như thế nào, như thế nào, nàng ta khai chưa?”

      Thần Hoàng tức giận nhìn nàng chằm chằm: “ phải là nàng sợ chết sao? Tại sao bây giờ lại quan tâm đến rồi hả?”

      “Ôi dào, sao ngươi hẹp hòi thế hả? Đến bây giờ mà còn so đo với ta?” Phong Linh chống hông. “Rốt cuộc là ngươi có hay ? ta tự hỏi.”

      Nàng sắp bị người bắt lại. Quay đầu lại thấy Thần Hoàng mím môi, trong mắt là vẻ tức giận: “Nàng ta dối.”

      câu cắt đứt tất cả hy vọng của Phong Linh.

      Bỗng nhiên nàng lại chạy lại cạnh cửa, hô lên: “Vấn Xuân, mua ít bánh ngọt trái cây về. Sơ Hạ, mua vài bộ quần áo xinh đẹp lại đây! Chọn toàn bộ những gì đắt tiền nhất, lo tốn tiền!”

      Thần Hoàng khinh bỉ nhìn nàng: “Phong Tam Nương, nàng có tiền đồ chút xem nào!”

      Phong Linh quay người lại : “ làm như thế, đột nhiên nàng ta tự sát sao? Nàng ta chết hay quan trọng nhưng mà tuổi thanh xuân của ta còn chưa tiêu xài đủ.”

      Thần Hoàng ngoái đầu nhìn lại, nhìn thấy giường có tấm vải khâu dở: “Có phải muốn đưa cái này cho nàng ta luôn ?”

      Phong Linh thu cái đó lại: “Ngươi cười nhạo ta hay lắm sao? Đúng rồi, bây giờ đâu phải là mạng của ngươi bị trói với mạng của nàng ta.”

      Thần Hoàng ôm chặt lấy nàng cho nàng cự tuyệt, khuôn mặt hoàn mỹ đối diện với mặt nàng, làm Phong Linh mãi mới giữ được thăng bằng.

      sai, người bị trói mạng với nàng ta là nàng nhưng nàng có biết , lòng của ta và mạng của ta bị trói theo nàng đấy! Nếu như nàng dám để mình xảy ra chuyện ta giết nàng, sau đó tự sát!”

      “Ngươi…” Phong Linh chớp mắt cái, đột nhiên ngực cảm thấy đau nhói, nàng nhíu mày, vỗ vào đó.

      “Sao? Đùa giỡn à? cho nàng biết, đùa cũng dùng được, ta được là làm được!”

      Phong Linh chỉ lắc đầu, tay vẫn vuốt vuốt, nơi đó cảm giác như bị kim châm. Nàng làm bộ đáng thương ngẩng đầu lên: “Chỗ này của ta đau, có phải là nữ nhân kia muốn tự sát hay ?”

      Đầu tiên là Thần Hoàng ngẩn ra, nhìn nàng giống như ngụy trang, lập tức vịn nàng: “Nữ nhân ngốc, nàng đau ở đâu? mau!”

      Phong Linh chỉ vào ngực, trán cũng đổ mồ hôi.

      Thần Hoàng hề nghĩ ngợi, đưa tay sờ về phía đó. Phong Linh giật mình, biết gì, giơ tay lên tát cái.

      “Bốp.” Tiếng đánh vang dội.

      “Sắc lang, ngươi sờ vào đâu thế?”

      Gương mặt tuấn tú của Thần Hoàng lên năm dấu tay, trừng mắt nhìn nàng, đôi mắt tỏ vẻ tức giận.

      Nàng nhìn lại tay của mình, rồi lại nhìn mặt của . Phong Linh lặng lẽ nuốt ngụm nước bọt, đúng lúc định bộc phát nàng đột nhiên ngã xuống đất: “Ai da, được rồi, ta muốn xỉu.”

      Thần Hoàng nhìn chằm chằm nữ nhân vô lại nằm mặt đất, nghiến răng ken két. lớn như vậy còn chưa từng bị ai đánh: “Phong Tam Nương, nàng được!”

      Phong Linh nhắm chặt mắt lại, lời nào, nàng nghĩ xong rồi, nếu như dùng tư hình nàng liều mạng! lúc sau, khí trong phòng bình thường lại, nàng còn chưa kịp mở mắt cả người bị bế lên, sau đó bị ném lên giường. Phong Linh đau đến nỗi nhe răng nhếch miệng, trong lòng sớm mắng 7200 lần.

      Đột nhiên ngực có dòng ấm áp, nàng ngẩn ra, chợt mở mắt. Thần Hoàng đè tay lên ngực nàng, dùng sức vừa phải.

      “Ngươi…” Phong Linh kinh hãi: “Đáng chết, lấy tay ra.”

      Thần Hoàng dùng tay kia đè người nàng lại, cúi người xuống, nheo mắt nhìn nàng: “Nàng dám động đậy ta cưỡng gian nàng!” Ánh mắt kinh khủng kia muốn , muốn làm vậy từ lâu rồi.

      Thần Hoàng nhìn sang chỗ khác: “Ta phái mấy chục người coi chừng nữ nhân kia, bây giờ nàng ta phải sống sót tốt, muốn chết cũng dễ dàng chết được! Cho nên ngươi yên tâm mà sống , cái mạng của ngươi chưa thể được.”

      “Dạ Tàn Nguyệt!” Phong Linh đột nhiên mở miệng.

      “Hả?”

      “Tại sao ngươi lại đối tốt với ta như vậy?” Ánh mắt nàng có chút mê ly. “Ngươi muốn làm cho ta có cảm giác thiếu ngươi, mắc nợ ngươi cả đời sao?”

      Thần Hoàng nâng mắt lên nhìn nàng: “Ta để cho nàng hô hấp, nàng có sống được ?”

      Phong Linh lắc đầu: “ nhảm, hô hấp chết, ai mà chịu cảnh đó được.”

      gật đầu: “Cho nên ta cũng có biện pháp đối tốt với nàng.”
      Last edited: 7/10/14
      mylien1961windlove_9693 thích bài này.

    6. ^^! Nếu bạn không gửi link bài viết trên Facebook được, hãy sử dụng link trong khung này để chia sẻ bài viết :