1. Tất cả những truyện có nguồn từ diễn đàn LQĐ thì ko cần xin phép

    Những truyện của bất kì wordpress, web hay forum khác phải được sự cho phép của chính chủ và post sau chính chủ 5 chương hoặc 5 ngày

    Không chấp nhận comt khiêu khích, đòi gỡ truyện hay dùng lời lẽ nặng nề trên forum CQH. Nếu có sẽ bị xóa và ban nick vĩnh viễn!

    Quản lý box Truyện đang edit: banglangtrang123

       
    Dismiss Notice

Bảo bối lên kế hoạch:Cha tới rồi mẹ đừng chạy - Quẫn Quẫn Hữu Yêu (DROP)

Thảo luận trong 'Truyện Đang Edit'

  • ^^! Nếu bạn không gửi link bài viết trên Facebook được, hãy sử dụng link trong khung này để chia sẻ bài viết :
    1. vulinh

      vulinh Well-Known Member

      Bài viết:
      20,019
      Được thích:
      24,217
      Tên gốc : Kế hoạch bảo bối, này mẹ ta muốn
      Tác giả : Quẫn Quẫn Hữu
      Thể loại : đại...
      Nguồn convert : Tangthuvien
      Editor : TrangMoon2207
      Lịch post : 1 tuần từ 1-2 chương ( khi nào mình rãnh có 1 tuần 2c)
      Giới thiệu

      【 Người giám hộ Cố Hành Thâm: 】
      “Buông tay!”
      “Có buông ra hay ko?”
      “Lại buông ra tôi liền cắn !”
      “Tôi cắn đấy!”
      cho biết, tôi vừa bị chó cắn qua đấy!”
      đợi tiểu quái thú hạ khẩu kịp cắn, mặt người dạ thú kia tóm chặt gáy hạ độc khẩu.

      Sáng sớm hôm sau.

      “Cố Hành Thâm, có biết đêm qua xảy ra chuyện gì ko?”
      “Ừ? Chuyện gì?”
      “Quả thực là chuyện phát rồ thiên lý khó dung mà!”.Tiểu quái thú bi phẫn thôi, vung nắm tay nhắn lên.
      “Em thừa dịp tôi uống say chiếm tiện nghi của tôi? Ừ, quả là chuyện phát rồ.”
      “…” người nào đó hộc máu bỏ mình.

      【 Người cũ Tần Nghiêu: 】

      “Bạn học Tần Tiểu Nghiêu à, bạn có biết? Trước khi gặp bạn, thế giới của tôi là hắc bạch phân minh…”
      “…” Tần Nghiêu có chút kích động nhìn .
      “Sau khi gặp được bạn, oaaa… Toàn đen…”
      “…”

      【 Bảo bối Cố Tiểu Niệm : 】
      Bảo bối kế hoạch A ---- mỹ nhân kế!

      “Mẹ, Tiểu Niệm rốt cục tìm được mẹ rồi, về sau Tiểu Niệm chính là ánh mắt cho mẹ.”
      “Ta tự mình là được rồi.”
      “Mẹ, mẹ lạnh ko? Tiểu Niệm giúp mẹ sưởi ấm nha!”
      “Ko cần.”
      “Mẹ, mẹ có sợ ko? Tiểu Niệm cùng mẹ ngủ nha!”
      “Ko cần.”
      “Mẹ, thân ái…”
      “…”
      “Con phụ trách đeo bám là tốt rồi, loại hình sắc dụ này cần công tác kỹ thuật cao, vẫn là giao cho cha !” Cố Hành Thâm phân phó.
      “Mẹ tại nhìn ko thấy, cha có bất luận ưu thế gì, tính ra Tiểu Niệm còn trắng mềm hơn cha nha …”

      Bảo bối kế hoạch B ---- khổ nhục kế!

      “Mẹ, Tiểu Niệm đau quá, Tiểu Niệm có phải hay sắp chết a, có phải hay còn được gặp lại mẹ?”
      “Làm sao có thể a! Tiểu Niệm ko chết, Tiểu Niệm chính là phát sốt mà thôi, cục cưng ngủ giấc tốt rồi.”
      “Tiểu Niệm sợ, mẹ có thể hay thân ái Tiểu Niệm, ôm ôm Tiểu Niệm, cùng Tiểu Niệm ngủ cùng chỗ?”
      “…”

      Bảo bối kế hoạch C ---- lạt mềm buộc chặt.

      "Con biết rồi, mẹ nhất định là chán ghét Tiểu Niệm! Tiểu Niệm về sau lại phiền mẹ, Tiểu Niệm là đứa ai muốn…huhu”
      “Mẹ có chán ghét Tiểu Niệm, chính là…”
      “Vậy vì sao mẹ ko thân ái Tiểu Niệm, ôm ôm Tiểu Niệm, cùng Tiểu Niệm ngủ cùng chỗ?”
      “…”

      Cố Hành Thâm: “Bảo bối, cha cùng con thương lượng chuyện này.”
      Cố Tiểu Niệm: “(O ~ O) Cha, chuyện gì?”
      Cố Hành Thâm: “À, cha cảm thấy, mấy lời kia có thể hay sửa chút.”
      Cố Tiểu Niệm: “o_O ? ? ?”
      Cố Hành Thâm: “Con có thể đổi thành, mẹ có thể nào thân ái Tiểu Niệm cùng cha, ôm ôm Tiểu Niệm cùng cha, cùng Tiểu Niệm còn có cha ngủ cùng chỗ!”
      Cố Tiểu Niệm: “→_→ cha, ngươi tưởng làm mà có hưởng sao?”:)))

      Vì đây là lần đầu tiên mình edit truyện, nếu có gì sai sót mong các bạn thông cảm ​

    2. tart_trung

      tart_trung Well-Known Member Staff Member Editor

      Bài viết:
      1,117
      Được thích:
      11,974
      001 Đêm sâu kinh động

      [​IMG]

      Thành phố A, đại học A.

      Đêm hôm khuya khoắt, phòng ngủ nữ sinh 303, tiếng chuông di động réo vang liên hồi .

      “Bán đứng tình của em, buộc em rời , cuối cùng biết được chân tướng em nước mắt rơi xuống, bán đứng tình của em, lương tâm liền mang nợ, càng trả giá nhiều cảm tình, càng thể quay trở lại…”

      “Bán đứng tình của em, buộc em rời , cuối cùng biết được chân tướng em nước mắt rơi xuống, bán đứng tình của em, lương tâm liền mang nợ, càng trả giá nhiều cảm tình, càng thể quay trở lại…”

      “Bán đứng tình của em, buộc em rời , cuối cùng biết được chân tướng em nước mắt rơi xuống, bán đứng tình của em, lương tâm liền mang nợ, càng trả giá nhiều cảm tình, càng thể quay trở lại…”

      “Bán đứng tình của em…” (0. 0 thực ko phải ta ko mún ghi típ, chỉ do hiệu quả quá… ) ( đây là lời tg nha)

      “Cung Tiểu Kiều! Tiếp điện thoại —— ”

      Thẳng đến năm cái gối đầu tập thể bay đến, Cung Tiểu Kiều mới mơ mơ màng màng tiếp gọi điện thoại.

      “Uy…”

      “Tiểu Kiều.”

      “Ân…” Cung Tiểu Kiều mơ mơ màng màng đáp.

      “Ta nhớ em .”

      “A…” Cung Tiểu Kiều cả kinh! Nàng nghe lầm ?

      “Muốn gặp em.”

      “A… ? !” A xong rồi đột nhiên bừng tỉnh, “Bây giờ? !”

      “Ân.”

      “Đại gia à, bây giờ là lúc nào chứ ! Xem nào… Ba giờ sáng ! Trời ơi đất hỡi có thể đừng ép buộc ta ko?” Cung Tiểu Kiều trong lòng bất an , Cố Hành Thâm kia có phải hay ko ăn sai thuốc a ? Lại còn nhớ nàng? !

      ” Trong vòng 10 phút nữa, em lại đây, hoặc là ta đón.”

      “Cố Hành Thâm! Xem như lợi hại!”

      Cung Tiểu Kiều nằm ở giường nhắm mắt lại, khí dồn đan điền ba mươi giây, rốt cục nhịn xuống xúc động muốn ngửa mặt lên trời rít gào, xoay người ngồi dậy, lưu loát mặc quần áo rời giường.

      Hỗn đản hỗn đản hỗn đản! Hơn nửa đêm tên kia mạc danh kỳ diệu gọi điện linh tinh làm nàng sợ tới mức tâm thần ko yên.

      “Uy!” Vừa ra đến trước cửa, bạn bè díp mắt thò đầu khỏi chăn gọi lại nàng.

      “Cửa sổ lầu bị hỏng chốt.”

      Cung Tiểu Kiều nghẹn nghẹn, “ biết.”



      Cửa sổ khu ký túc xá nữ đều có chốt phòng trộm , nhưng cửa sổ cuối cùng hành lang lầu chốt phòng trộm bị ai đó bẻ mất .

      Nghe là mỗ đêm khuya ra ngoài hẹn hò cùng với mỗ đêm khuya từ bên ngoài trở về hai nhóm nhân tài đất ‘lước’ đồng tâm hiệp lực, sức mạnh như thành đồng dỡ xuống .

      Trường học rất nhiều lần thay khóa mới, nhưng sau mỗi lần lắp mới, dù chốt có nặng đến đâu hôm sau cũng lập tức bị tặc bẻ mất , vì thế quản lý ký túc liền mắt nhắm mắt mở mà tiết kiệm tiền mua chốt mới.

      Cung Tiểu Kiều ôm đèn pin linh hoạt theo cửa sổ nhảy ra ngoài.

      Vừa thấy bóng đen nhanh như chớp xông tới, Cung Tiểu Kiều lập tức bị chặn đứng .

      Bác quản lý quá độc mà, nuôi chó mà chọn chó to như con bê thế làm gì biết!

      “Gâu gâu âuuu…”

      “Hư! Hư! Đại Hắc ngoan, ko được sủa, được sủa.” Cung Tiểu Kiều vội vàng lấy ra mấy khối thịt bò ném qua, bên hối lộ bên vuốt vuốt lông xù lão đại, “Ngoan a ngoan a, tỷ tỷ thích nhất ngươi , mua~ ”

      May mắn nàng có cẩu duyên, bình thường cùng cẩu này quan hệ ko sai, thời khắc mấu chốt quả nhiên có tác dụng .



      Cung Tiểu Kiều đường hùng hùng hổ hổ chạy tới nhà trọ.

      chuẩn bị tìm chìa khóa mở cửa, lại bị cái vật thể lảo đảo ko là gì túm lấy.

      “Ối, đau chết mất! Cái gì thế này…”

      Cung Tiểu Kiều cầm điện thoại chiếu qua, kia “vật thể lạ” đúng là kẻ hơn nửa đêm điên khùng ép buộc nàng tới Cố Hành Thâm.

      “Nguyên lai ko phải quỷ a…” Cung Tiểu Kiều thào đứng lên.

      “Uy! Cố Hành Thâm làm cái quỷ gì, nửa đêm ko ngủ đứng cửa làm gì hả?” Cung Tiểu Kiều tức giận đá ta cước.

      Nếu Cố Hành Thâm lúc này thanh tỉnh , cho nàng mười lá gan cũng ko dám chạm vào sợi tóc nào của , bất quá, bây giờ là con ma men thôi! Bây giờ chính là lúc nương ta có cừu báo cừu, có oán báo oán .

      muốn đá thêm mấy cước trút giận, Cố Hành Thâm đột nhiên mở to mắt, hai con ngươi trong trẻo ko có tia men say, Cung Tiểu Kiều hoảng sợ, vội vàng thu hồi chân hót, “Hắc hắc, tỉnh a… Thế nào ko vào ngủ! Trời lạnh như vậy cẩn thận bị cảm a!”

      “Ko mang chìa khóa.” Cố Hành Thâm thản nhiên , ko hề cảm giác phạm tội.

      “Ko mang chìa khóa? ! Vậy dám nhớ ta , muốn gặp ta! Hại ta nửa đêm nửa hôm mạo hiểm nguy cơ bị chó cắn trèo cửa sổ chạy tới!” Cung Tiểu Kiều nổi trận lôi đình.

      “Ngươi ko tỉnh táo, nghe lầm .”

      “Ta… Ta nghe lầm ?” Lại bị đùa giỡn , Cung Tiểu Kiều tức giận đến muốn đá tường.

      “Dìu ta đứng lên.” Cố Hành Thâm ấn ấn thái dương.

      Hỗn đản này được đúng là đương nhiên a!

      Cung Tiểu Kiều tức giận trừng mắt cái, “Chìa khóa trả , ta đây về!”

      Kết quả, vừa mới quay chợt nghe đến phía sau truyền đến tiếng rên rỉ thống khổ.

      Nam nhân kia chống cái chân dài mỏi mệt dựa vào tường, mày nhíu chặt, có vẻ như rất khó chịu…

      002 Tôi cắn đấy! cho tôi vừa bị chó cắn qua đấy !
      [​IMG]

      Cung Tiểu Kiều là con riêng, bởi vì vợ cả của cha tính tình ác liệt nhất quyết ko dung nàng, Cung lão gia tử xem nàng đáng thương liền đem cháu này nhận đến bên người nuôi dưỡng .
      Khi Cung Tiểu Kiều bị đưa nàng vừa tròn ba tuổi, lúc đó bề ngoài có thể dùng hình tượng này để hình dung: “Tròn vo” . Khi đó Cố Hành Thâm mười hai tuổi, tuy mới bắt đầu cao lên nhưng cỗ khí chất tuấn dật xuất chúng, làm đám sắc nữ từ già đến trẻ thích ko thôi.
      Có câu rằng: ba tuổi định chung thân, Cung Tiểu Kiều ba tuổi lúc đó trông mặt mà bắt hình dong .
      Bởi vì vừa đến hoàn cảnh lạ lẫm, Tiểu Kiều cả ngày ở trong phòng chỉ biết khóc rưng rức, cũng ko mở miệng chuyện với ai, lão gia tử nghe tiếng khóc mà thấy đau lòng ko thôi.
      Ở phụ cận Cung gia có biệt thự thoáng đãng rộng lớn, trước khi xuất ngoại, Cố Hành Thâm luôn ở tại nơi này.
      Cố gia cùng Cung gia quan hệ thân thiết, hai nhà gần nhau nên cũng thường xuyên thăm viếng.
      ngày, Cố Hành Thâm theo cha mẹ đến Cung gia chơi, lúc đó lão gia tử sứt đầu mẻ trán dỗ dành tiểu tổ tông trong lòng, ai ngờ Cung Tiểu Kiều vừa nhìn đến Cố Hành Thâm đột nhiên nín khóc, sau khi lom lom xem xét, liền huơ huơ đôi tay trẻ con ngắn ngủn béo múp, long trời lở đất ra câu đầu tiên kể từ khi tới nơi này, “Ca ca, ôm ~~~ “
      Thế là bắt đầu từ đó, Cung Tiểu Kiều giống như con chim non trụi lủi tròn vo, khắc bám dính ko rời, đến đâu liền theo tới đó, quả thực so với Cố Tiểu Nhu kia còn giống muội muội ruột hơn.

      Cấp ba năm đó, mối tình đầu Tần Nghiêu bỏ rơi nàng cùng Cố Tiểu Nhu du học ngoại quốc, mẹ ruột cũng bỏ lại nàng theo chúa Jesus.
      Trời đất quanh Cung Tiểu Kiều như sụp đổ.
      Ngày đó mưa rơi tầm tã, nàng nghiêng ngả lảo đảo té xỉu ở ngoài cửa lớn Cố gia.
      Mẹ đột nhiên từ trần, hơn nữa vì chạy tới sân bay cầu xin Tần Nghiêu mà bỏ lỡ kỳ thi vào trường cao đẳng, Cung Tiểu Kiều cảm thấy hết thảy đều mất ý nghĩa, nản lòng thoái chí, tự bế cửa tâm hồn đoạn thời gian rất dài sau đó.
      Trong khoảng thời gian này Cố Hành Thâm luôn luôn ở bên cạnh chăm sóc nàng.
      Vẻn vẹn nửa năm thời gian, Tiểu Kiều ko lời nào, hoàn toàn ngăn cách mọi thứ ở bên ngoài liên hệ, thậm chí còn có lần tự sát, vô luận Cố Hành Thâm dùng biện pháp gì đều ko có cách khiến nàng đứng lên.
      Cho đến có ngày, Cố Hành Thâm phát sốt, nằm giường hôn mê bất tỉnh. Cung Tiểu Kiều đột nhiên tỉnh lại, nức nở gọi điện thoại cấp cứu đem đưa đến bệnh viện, lúc ấy bệnh của Cố Hành Thâm chuyển biến xấu thành viêm phổi cấp.
      Cung Tiểu Kiều tấc cũng ko rời bên cạnh suốt tuần, tự trách ko thôi, nếu nàng có thể sớm phát ra chút, ko bệnh nghiêm trọng như vậy.
      Ngày đó, nàng đối với “Thực xin lỗi”, sau đó học lại cấp ba.
      Cuối cùng, ko thể tưởng tượng được lúc ấy, bằng chỉ số thông minh của nàng lại thi được vào đại học trọng điểm, đương nhiên, công lớn nhất chính là người phụ đạo nàng học bổ túc- Cố Hành Thâm.
      Thi đại học xong, bởi vì muốn ở luôn trong k ý túc xá đại học ở thành phố A thể về nhà, lão thái gia phải làm phiền Cố Hành Thâm chiếu cố cháu , Cố Hành Thâm liền trở thành người giám hộ của nàng.
      Lúc đầu ko đồng ý cho nàng trọ ở k ý túc, nàng tuyệt thực ba ngày kháng nghị, kháng nghị hữu hiệu, cách mạng thành công.
      Về sau Cố Hành Thâm ở phụ cận trường học thuê gian phòng ở tạm, tiện đường cho đến chỗ làm, đồng thời cũng tiện luôn cho tùy thời tùy chỗ ra lệnh ép buộc nàng.

      Tức chết ta , ràng bóp cổ liền xong xuôi mọi chuyện!
      Cung Tiểu Kiều trong lòng nghĩ như vậy, cuối cùng vẫn đem dìu vào trong phòng.
      Chờ đem nâng người vào giường sức cùng lực kiệt, chuẩn bị đứng dậy rót chén nước, lại bất ngờ ko đề phòng bị ôm eo ép trở về.
      Nàng hai tay dính vào trước ngực , ko thể động đậy, “Cố Hành Thâm, lại phát rượu điên cái quỷ gì hả!”
      Cố Hành Thâm nhắm mắt lại, có vẻ như ngủ, vẻ mặt nhu hòa, ko giống bình thường lạnh lùng ngạo mạn, môi mỏng hơi hơi mím lại , hàng mi đen mượt lưu lại cái bóng dài khuôn mặt, tuy rằng nàng ko muốn thừa nhận, nhưng này là…Nam sắc có thể thay cơm a!
      Bất quá so sánh với cái mặt ra vẻ vô tội kia, cái tay kia đặt ở vị trí… là đáng đánh đòn hơn!
      “Buông tay!”
      “Có buông ra hay ko?”
      “Lại ko buông tôi liền cắn đấy !”
      “Tôi cắn đấy!”
      cho tôi vừa bị chó cắn qua đấy !”
      Ko đợi Cung Tiểu Kiều hạ khẩu, Cố Hành Thâm ôm gáy nàng hạ độc khẩu.

    3. tart_trung

      tart_trung Well-Known Member Staff Member Editor

      Bài viết:
      1,117
      Được thích:
      11,974
      003 Em thừa dịp ta say chiếm tiện nghi của ta? Ân, quả phát rồ
      [​IMG]

      Sáng sớm ngày hôm sau.
      Cung Tiểu Kiều thâm cừu đại hận nhìn móng sói gắt gao ôm nàng hại nàng đêm ko xoay được người của Cố Hành Thâm.
      Làm sao bây giờ, rất muốn cấu vào mặt ta cái!
      ta còn dám ngủ thoải mái nữa chứ, đáng thương cho nàng đêm chưa ngủ, …được rồi, kỳ thực chính là tỉnh dậy tương đối sớm mà thôi.
      Lại đợi hơn nửa giờ nữa, Cố Hành Thâm lông mi run , tựa hồ là muốn tỉnh.
      Cung Tiểu Kiều lập tức dùng con ngươi phun lửa nhìn chằm chằm vào , chuẩn bị chờ ta vừa tỉnh liền trực tiếp trừng mắt giết chết tên kia .
      hơi giật giật, đầu thậm chí còn ở trước ngực nàng cọ cọ, cọ cọ, lại cọ cọ tiếp.
      Sau đó cuối cùng mới chịu tỉnh.
      Aaaa! Đáng chết, người này vừa tỉnh ngủ làm sao bộ dáng lại gợi cảm đến thế cơ chứ!
      “Cố Hành Thâm, có biết đêm qua xảy ra chuyện gì hay ko?” Cung Tiểu Kiều nỗ lực nghiêm mặt bánh bao.
      Cố Hành Thâm vuốt vuốt tóc, thần thanh khí sảng, có vẻ như ngủ rất ngon, lười nhác liếc nàng, “Ân? Chuyện gì?”
      “Quả thực là chuyện phát rồ thiên lý khó dung!” Cung Tiểu Kiều bi phẫn ko thôi vung móng vuốt .
      “Em thừa dịp ta uống say chiếm tiện nghi của ta? Ân, quả phát rồ.” Cố Hành Thâm ung dung .
      dám đổi trắng thay đen chẳng phân biệt được tốt xấu! ràng là …”
      “Ta cái gì?”
      …” Cung Tiểu Kiều muốn lại ko nên lời, trong đầu nhịn ko được nhớ lại chuyện tối hôm qua ta đối với mình…, càng nghĩ mặt càng đỏ rực, cuối cùng trước khi tự bốc cháy vội vàng đứng lên, hỏa tốc hướng bên ngoài chạy mất.
      “Tôi về trường đây !”
      Chạy ra khỏi cửa còn bỏ thêm câu, “Lần sau lại uống rượu liền mặc xác ở bên ngoài đó!”
      Tối hôm qua xảy ra chuyện gì, đương nhiên là biết.
      Từ nhìn nàng lớn lên, nha đầu kia luôn luôn đem bản thân mình trở thành ca ca, lúc giận dỗi thậm chí còn kêu thành thúc thúc, tối hôm qua có lẽ dọa nàng sợ chết khiếp mất thôi!
      Nhìn nàng càng ngày càng trở nên rực rỡ chói mắt thoát khỏi bóng ma cũ, bên người đám nam nhân ân cần đeo đuổi càng ngày càng đông, trong lòng ko hiểu sao cũng càng ngày càng phiền chán, chỉ cảm thấy phải làm chút gì chọc nàng mới có thể bình tĩnh trở lại.

      “Nè, tối hôm qua Cố Hành Thâm gọi bồ hả?”
      Cung Tiểu Kiều vừa về ký túc xá, bạn bè lập tức bu lại bao vây tứ phía tra bát quái.
      “Trừ bỏ ta còn có ai nữa chứ! Tên kia ra khỏi nhà quên mang chìa khóa, cư nhiên nửa đêm dám kêu ta qua mở cửa cho ”.
      Nghe vậy Tịnh Bình liền hạ móng giò sờ sờ đầu nàng, “Trẻ đáng thương, bị bóc lột thảm! Đúng rồi, con chó bự kia có làm khó bồ ko?”
      “Ko có, ta sớm cùng nó quan hệ rất tốt.”
      Con chó béo kia làm sao có thể làm khó nàng, chỉ có mỗ dạ thú Cố Hành Thâm khó xử nàng !
      “Vậy a, bất quá, này, bồ mãi cho đến sáng nay mới về, chẳng lẽ kia… ko có phát sinh chuyện gì sao?” Tịnh Bình con ngươi xanh lè lóe sáng.
      “Có thể phát sinh chuyện gì, hơn nửa đêm, ta lười chạy qua chạy lại, nên ở đó ngủ thôi.” Cung Tiểu Kiều bộ nghiêm trang chính khí trả lời.
      Bình Bình còn muốn ép hỏi, trưởng ban ký túc xá gõ cửa phòng, “Em đây rồi, Tiểu Kiều a, hội trưởng hội học sinh vừa tìm em, có vẻ gấp gáp lắm.”
      Sáu người ở phòng của Cung Tiểu Kiều đều thuộc khoa diễn viên sân khấu-truyền hình*, cho nên sinh viên nửa đêm xuất môn hoặc là trắng đêm ko về mấy loại tình này cũng là bình thường thôi.
      Bất quá Cung Tiểu Kiều ko thích bị người ta hiểu lầm gì đó, cho nên cũng đành qua loa như vậy.

      Cung Tiểu Kiều vội vàng mượn cơ hội chạy như bay ra ngoài.
      vào phòng làm việc của hội học sinh, hội trưởng hội học sinh Đoàn Chính Lâm vừa thấy nàng đỉnh đầu liền bốc khói đùng đùng quát, “Cung Tiểu Kiều! ! !”
      “Có mặt! Hội trưởng đại nhân, thế nào mới sớm tinh mơ gấp gáp như vậy!”
      ” Ta điên mất! Ta cho tuyên truyền quảng cáo tiết kiệm nước, cho ta leo cây suốt sáng giờ còn tinh mơ cái quỷ gì hả?” Đoàn Chính Lâm nổi trận lôi đình đem xấp tờ rơi tuyên truyền ném cho nàng.
      “Làm liền mà!” Cung Tiểu Kiều tự nhiên nháy nháy mắt.
      Phó hội trưởng tò mò tới, cầm lấy trong đó tờ, lẩm nhẩm đọc, “Sinh viên ký túc xá nam, để tiết kiệm nước, bạn nên cùng bạn mình tắm rửa. Sinh viên ký túc xá nữ, để tiết kiệm nước, bạn nên cùng bạn trai mình tắm rửa…”

      ~~~~~~~~~

      * : nguyên văn “hệ biểu diễn”, mình chuyển sang tên nghành ở Việt cho dễ hỉu.

      Hơhơ cái đoạn tờ rơi kia ta cười đau cả bụng mất…bó tay.cơm.canh.mắm tôm.

      004 Xá gì mặt mũi ra sao, tắt đèn chẳng phải người người như nhau ?

      [​IMG]

      Sau kiện cẩu huyết ” Tuyên truyền tiết kiệm nước” ở khoa nghệ thuật Trường Đại học A đám cán bộ dốc hết sức lực tuyên truyền bằng tờ rơi cùng người mẫu, thanh danh Cung Tiểu Kiều ngắn ngủn trong ngày truyền lưu rộng rãi thiên hạ đều hay.
      Cung Tiểu Kiều cũng để ý nhiều, dù sao sinh viên hệ sân khấu như nàng ko sợ nhất chính là nổi danh.
      Buổi tối, Cung Tiểu Kiều vừa tắm rửa xong muốn leo giường ngủ, người mặc áo ngủ mỏng manh mát mẻ, năm mỗ cùng phòng theo lệ săm soi nhìn nàng đường cong nhấp nhô tròn trịa, đồng loạt thở dài.
      Trưởng phòng Ôn Nhã đại tỷ bưng cằm, ko chút nào che giấu nhìn chằm chằm hai chỗ ngạo nhân kia, cảm thán “ ràng trưng ra mặt con nít, bộ dạng đặc sệt loli, vì sao ngực kia lại bự như vậy a…”
      Hủ nữ Hàn Nại ngẩng đầu từ cao trào trong tiểu thuyết , “Loại loli p bự đám trạch nam nhất, ko nghĩ tới trong thực còn tồn tại, còn vác xác tới bên cạnh ta, vung tay liền có thể chạm đến, bắt ta làm sao ko sờ…à, làm sao chịu nổi, chết mất, chết mất!”
      Nam nhân bà Doãn Hi Đệ bi phẫn nhìn mỗ bản thân mình bình nguyên ngực, “Ghen tị, hâm mộ, hận!”
      Tịnh Bình bởi vì cùng Cung Tiểu Kiều nhận thức thời gian sớm nhất, nhìn cũng nhìn nhiều rồi, sờ qua cũng sờ ít, cho nên có vẻ dửng dưng nhất.
      Cuối cùng, Diệp Mộng Kỳ thở dài, kết luận”Kỳ thực xá gì khuôn mặt ra sao, tắt đèn chẳng phải người người như nhau, nam nhân để ý nhất vẫn là nữ nhân bộ ngực a.”
      Đối với hành vi năm người kia nghị luận tập thể mà chủ đề lần nào cũng là bộ ngực bản thân, Cung Tiểu Kiều từng kháng nghị rất nhiều lần, nhưng đều vô hiệu.
      Kỳ thực phòng ngủ 303 các nàng ở khoa nghệ thuật đều rất có tiếng tăm, nàng cũng ko tính là cái gì.
      Ôn Nhã, người cũng như tên, ôn nhu tao nhã, mỹ nữ khí chất.
      Hàn Nại đam mê tiểu thuyết, hoạt bát hòa đồng, thích trò chơi điện tử cùng cosplay, như tinh linh bí , mỹ nữ đáng .
      Doãn Hi Đệ bình thường ăn mặc trang điểm tomboy, phi thường có cá tính, mỹ nữ suất khí .
      Tịnh Bình, khí thế cao ngạo, nữ vương tuyệt đối, mỹ nữ sắc sảo.
      Diệp Mộng Kỳ càng ko cần phải , hoa khôi của trường, tình nhân trong mộng của toàn bộ nam nhân, mỹ nữ hoàn hảo.
      Trong sáu người lấy ngực bự mà nổi danh, Cung Tiểu Kiều tỏ vẻ, nàng mới hẳn là nhân vật đáng bi phẫn nhất.

      “Tiểu Kiều! Bar Mị Sắc gần đây thiếu người, tới tìm ta hỗ trợ, bất quá ta dạo này bề bộn nhiều việc, bồ có ko?” Diệp Mộng Kỳ hỏi.
      “A… Mị Sắc a!” Cung Tiểu Kiều lập tức có chút động tâm.
      Mị Sắc là quán bar nổi tiếng nhất thành phố A thậm chí trong cả nước, cấp bậc rất cao. Nếu có thể ở bên đó biểu diễn, ko chỉ đối với rèn luyện bản thân mình có ích, còn có thể được giới săn sao chú ý, đương nhiên, nếu may mắn còn được đám công tử nhà giàu cùng kẻ có tiền coi trọng.
      Cung Tiểu Kiều từ liền đặc biệt thích đứng dưới ánh đèn sân khấu, cho nên bất luận điều gì trợ giúp kỹ thuật diễn của nàng nàng đều muốn thử qua.
      “Ngô, thế mấy đứa kia đâu?” Cung Tiểu Kiều có chút do dự hỏi.
      Vừa dứt lời đám người tất cả đều căm giận nhìn nàng, “ nương cho là người nào cũng giống hả, bình thường đều chăm chỉ như vậy, trước khi thi chả phải tụng niệm khỉ gì nữa !”
      Cung Tiểu Kiều đầu đầy hắc tuyến.
      Ra là sắp đến thi cuối kỳ, nàng quả ko chú ý tới.
      Nhưng mà lại, nàng rất chăm chỉ sao?
      Nàng chính là người mà khi tâm tình ko tốt liền thích đọc sách làm bài thi trút căm phẫn mà thôi a…

      Cung Tiểu Kiều ngủ ở giường trong cùng của phòng, còn Tịnh Bình ngủ ở giường bên cạnh. Sau khi mọi người tắt đèn ngủ, Tịnh Bình đẩy tay nàng,” Này, bồ muốn ?”
      “Cơ hội tốt mà, sao lại ko ?” Tối hôm qua ngủ ko đủ, giờ phút này nhu cầu cấp bách nhất của nàng chính là ngủ bù.
      ” Cố Hành Thâm nhà bồ cho phép bồ loại địa phương đó sao?”
      “Quản làm gì!” Nhắc tới Cố Hành Thâm nàng liền phiền lòng, phiền chán thiếu chút nữa lại ko nhịn được đứng lên làm bài thi.
      ra, nàng thành tích thời tốt như vậy, ra phân nửa muốn quy công lao cho Cố Hành Thâm dạ thú kia.

    4. tart_trung

      tart_trung Well-Known Member Staff Member Editor

      Bài viết:
      1,117
      Được thích:
      11,974
      005 ngươi nếu ko cứu ta, chủ nhật tới ta ngay tại cửa phòng ngủ mấy người treo cổ giữ gìn trong sạch a!
      [​IMG]

      Buổi tối ngày hôm sau.
      Khi Cung Tiểu Kiều băng qua rừng cây sau trường tới quán bar Mị Sắc liền phát trong bụi cỏ có vật thể kỳ quái.
      Nàng bình tĩnh bước tới, đá nó cước .
      Vật thể kia “Ối” tiếng xong nhảy dựng lên.
      “Đường Dự, thế nào lại là ngươi? Ngươi đem đại học A làm nhà ngươi phải ! Ko có việc gì liền lê lết nằm ở đây dọa người. Buổi tối om om thế này, ngươi lén lút tại đây làm chuyện gì biến thái hử?” Cung Tiểu Kiều hai tay chống nạnh, bộ muốn thay trời hành đạo, vẻ mặt lẫm liệt trừ gian diệt ác.
      Đường Dự hai mắt đẫm lệ rưng rưng ngẩng đầu lên, tóc còn dính mấy cọng cỏ khô, mặt mày tiều tụy.
      “Ngươi mắt gấu trúc này là chuyện gì xảy ra? Lại bị Tiểu Bình đánh ?”
      Đường Dự lệ rơi lộp độp, vẻ mặt như gặp được tri kỷ.
      Cung Tiểu Kiều qua, “Ngươi ko có chuyện gì đừng có chọc nàng! bao nhiêu lần cho ngươi Tiểu Bình nhà chúng ta thích người phải thân sĩ ôn nhu tao nhã, ko có việc gì gắng mà học tập Lãnh Thấu ấy, đừng có cả ngày ở trước mặt nàng nhảy lên nhảy xuống, phải thành thục phải ổn trọng biết ko? Biết nàng ko thích ngươi còn rêu rao đến trường học tìm nàng, càng càng đến, đến rồi còn ko tính, thế nào cũng phải vác theo cái xe phá gia chi tử kia, vác xe chạy đến còn chưa tính, biết bản thân mình bộ dạng trêu hoa ghẹo nguyệt còn đứng õng ẹo làm dáng, ngươi này ko phải là tìm đánh sao!”
      “Ta mà Trang B( giả dối) lập tức bị sét đánh chết a! ta mới ko cần cùng tên Lãnh Thấu kia giuộc đâu! Tiểu Kiều, ngươi cũng đừng nghĩ oan cho ta , ta lần này đến là có chuyện mà .” Đường Dự vẻ mặt cầu xin, “Mẹ ta bức ta tuần sau xem mắt.”
      “Ngô… sao?”
      “Mẹ ta cho ta hai lựa chọn, cuối tuần nếu ko mang bạn trở về, lập tức phải coi mắt. Sở dĩ ta đến để cầu xin Tiểu Bình mà .”
      Cung Tiểu Kiều hiểu đầu đuôi, thò tay sờ sờ đầu rối tung của , ” Đứa đáng thương, khó trách biến thành như vậy .”
      “Tiểu Kiều, làm sao bây giờ? Tiểu Bình nếu ko tiếp thụ ta, ta phải xem mắt đó . Tuyệt đối ko được, ta ko thể làm chuyện tình có lỗi với Tiểu Bình a ! ! !”
      “Haiz! Ta nên khen ngươi chung thủy hay là nên chê ngươi ngốc đây!” Cung Tiểu Kiều thở dài.
      “Tiểu Kiều!” Đường Dự đột nhiên nhảy lên, đem ánh mắt thiết tha nhìn nàng, vẻ mặt như con chó nhìn thấy khúc xương đầy thịt làm cho Cung Tiểu Kiều da gà rụng đầy đất.
      “Làm chi?” Cung Tiểu Kiều lui ra phía sau từng bước, cảnh giác nhìn .
      “Ngươi theo giúp ta gặp mẹ ta !”
      Cung Tiểu Kiều lập tức “loạt xoạt” tiếng chạy ra xa, “Đùa giỡn cái quỷ gì hả?”
      “Chính là giả bộ làm bạn của ta mà thôi, làm cho ta tránh thoát kiếp này! Ngươi có biết mẹ ta có bao nhiêu đáng sợ ko chứ! Bảo ta cuối tuần xem mắt, hôm sau liền bức ta kết hôn ! Ta còn trẻ, ta còn ko muốn chết! Đương nhiên, trừ phi là cùng Tiểu Bình cùng chết… Dục tiên dục tử , hắc hắc hắc…”
      Cung Tiểu Kiều quay đầu ko nhìn tới YY( tự sướng đó) biểu tình vô cùng đáng khinh, “Ngươi là tránh thoát kiếp , nhưng mà ta thực thảm a.”
      “Ngươi lại ko có bạn trai, cho ta mượn dùng chút quan hệ gì?” Đường Dự bộ vẻ mặt ‘ngươi hảo keo kiệt’.
      Cung Tiểu Kiều mặt đen thui, “ quan hệ cũng ko được! Ngươi muốn mượn liền có thể mượn sao?”
      Đường Dự vội vàng cầu xin, “Tiểu Kiều, ta nghĩ tới nghĩ lui chỉ có ngươi là thích hợp nhất, ngươi cùng Tiểu Bình quan hệ tốt như vậy, dù nàng biết chuyện này, ngươi chỉ cần giải thích, nàng nhất định tin tưởng ngươi. Nếu ta tìm nữ nhân khác , làm cho Tiểu Bình hiểu lầm , ta liền hoàn toàn ko còn hi vọng a.”
      “Ngươi suy nghĩ nhiều quá, đấy.” Tiểu Kiều thương hại liếc cái, Tịnh Bình mới ko thèm để ý mấy điều nhàm chán này đâu.
      “Tiểu Kiều muội muội, tại mạng của ta liền đặt tay ngươi, ngươi nếu ko cứu ta, chủ nhật tới ta ngay tại cửa phòng ngủ mấy người treo cổ giữ gìn trong sạch a!”
      “Vậy ngươi tại liền chết !” Cung Tiểu Kiều cước đá qua, “Bản lớn quá nha, còn học người ta lấy chết uy hiếp hả!”
      “Tiểu Kiều, Kiều tỷ, cầu xin ngươi !” Cung Tiểu Kiều vừa muốn bị kéo lấy ống quần.
      “Ngươi tại tốt nhất dẹp qua bên, chơi , tỷ tỷ rất vội đó! Ko rảnh quản ngươi chết sống nha!”
      “Ngươi muốn đâu, mang ta cùng nhau mà ——” Đường Dự ở phía sau giơ cổ họng gào với theo.

      006 Kia ko phải là tiểu hồ ly Cố lão đại nuôi trong nhà sao?
      [​IMG]

      Tại quán bar Mị Sắc.
      Nơi này quá lớn, hơn nữa ánh sáng mờ ảo, các loại đèn màu liên tục chớp nháy làm nàng choáng đầu hoa mắt, Cung Tiểu Kiều hỏi thăm đường hai ba waiter(bồi bàn) , hỏi thêm bốn năm người qua đường nữa, quẹo sáu bảy cái khúc cua, bị người qua kẻ lại đụng tám chín lần, cuối cùng mới rốt cục tìm được hậu trường, lại ko hay biết nhất cử nhất động của bản thân mình liền bị người hữu tâm xemtrong mắt.
      “Nga nha! Mấy cậu đoán ta vừa nhìn đến ai ? Kia ko phải là tiểu hồ ly Cố lão đại nuôi trong nhà sao?” Thẩm Khang Lạc trái ôm phải ấp, híp mắt nhìn về phía con dê béo lạc đường cách đó ko xa cố xâm nhập vào bầy sói.
      “Vừa mới vào cửa liền thấy được.” Thịnh Vũ cũng bày vẻ mặt có kịch hay. Ở loại địa phương này, nàng ăn mặc giống như học sinh trung cấp, mơ mơ màng màng loạn khắp nơi, còn làm ra động tĩnh lớn như vậy, có thể ko chọc người chú ý sao.
      “Muốn hay ko báo cho lão đại?” Thẩm Khang Lạc bộ sợ thiên hạ ko loạn.
      “A Thấu, cậu thấy thế nào?” Thịnh Vũ hỏi.
      Hai người đều nhìn về phía Lãnh Thấu.
      Lãnh Thấu đẩy đẩy mắt kính, “Trước tìm quản lí lại đây hỏi ràng nàng ở trong này làm cái gì.”
      Thẩm Khang Lạc lập tức búng tay cái tách gọi người phục vụ tới .
      Đáng thương tiểu waiter kinh sợ tới, “Thẩm tiên sinh, xin hỏi ngài có gì phân phó?”
      Cũng khó trách nàng cẩn thận như vậy, ba nhân vật ngồi ở nơi này người nào cũng là S cấp ‘cực kỳ nguy hiểm’. Tùy tiện chọc tới người nào cũng đừng hy vọng ở thành phố A này sống yên ổn .
      Vài vị kim chủ thường xuyên tới vui vẻ, Mị Sắc quả thực là hận ko thể đem bọn họ người người làm Bồ Tát mà cung phụng .
      gọi quản lí các ngươi lại đây.”
      “Vâng.”
      Ko đến nửa phút thời gian, quản lí liền nghiêng ngả chao đảo chạy lại đây, “Thẩm thiếu có gì phân phó sao? Ngài đối phục vụ của chúng ta có cái gì ko hài lòng sao?”
      “Vừa rồi tiểu hồ ly kia là nhân viên ở đây?” Thẩm Khang Lạc hỏi.
      “Tiểu hồ ly?” Quản lí khó hiểu.
      Thẩm Khang Lạc làm như có suy tư chút, sau đó thay đổi ngôn từ , “Con thỏ .”
      “Thỏ… Con thỏ?” Quản lí càng mộng .
      Thịnh Vũ trắng mắt liếc Thẩm Khang Lạc cái, “Vừa rồi mặc áo phông màu trắng, quần Jeans, mặt trẻ con, thoạt nhìn giống nữ sinh trung học.”
      “Nga…” Quản lí nghe thế mới bừng tỉnh đại ngộ, lau mồ hôi, vẻ mặt ân cần , “Quả là nhân viên của chúng tôi. Bất quá nàng hôm nay là ngày đầu tiên làm, lát nữa lên bục biểu diễn, các vị nếu thích, sau khi nàng biểu diễn xong, tôi liền gọi nàng lại đây bồi các vị vài chén.”
      Lãnh Thấu nhíu nhíu mày, “Nàng là người tiếp khách?”
      “Nàng là nhân viên sân khấu, ko phụ trách bồi rượu, bất quá nếu các vị nâng đỡ, tự nhiên là vinh hạnh của nàng.” Quản lí tận hết sức lực nịnh bợ hót.
      “Biểu diễn tiết mục gì?” Lãnh Thấu lại hỏi.
      “Múa cột.”
      “…”

      Quản lí vừa vừa rời , Thẩm Khang Lạc lập tức hưng phấn lấy điện thoại di động ra, “Ko được ko được, nhất định phải gọi đại ca quá bộ đến xem mới được!”
      “Alô, ca, đến Mị Sắc ko? Mấy huynh đệ đều ở đây cả.”
      “Chưa xong việc, các ngươi cứ vui vẻ .” Đầu bên kia, Cố Hành Thâm trả lời lạnh tanh.
      “Thực ko đến sao? Có tiết mục đặc biệt nha! đặc biệt đặc biệt nha!”
      Nhìn Thẩm Khang Lạc bộ dáng cười hề hề đắc ý, Lãnh Thấu cùng Thịnh Vũ đều quay đầu làm như ko quen biết.
      “Kkông có hứng thú.”
      “Tiểu hồ ly ở đây cũng đến?”
      “Gì?”
      Cố Hành Thâm tiếng “gì” là Thẩm Khang Lạc biết là câu xong con cá béo, “Đệ vừa nhìn thấy nàng , hôm nay làm nhân viên ở đây, nghe quản lý đêm nay chuẩn bị biểu diễn múa cột đặc sắc nha…”
      “…”
      chuyện điện thoại xong, Thẩm Khang Lạc tâm tình khoái trí tựa lưng vào ghế bắt chéo chân, xa xa liền nhìn thấy người hướng bên này tới, lại phải là Cố Hành Thâm.
      “A! Đường Dự, tạo hình mới của cậu hôm nay ko sai!”
      “Lượn .” Đường Dự ôm con mắt, giọng đối bên người phục vụ , “ mua chiếc kính râm lại đây.”
      xong ai oán xem xét Lãnh Thấu, “Lãnh Thấu, muội muội của cậu …rất khi dễ người!”
      “Bản thân mình cả ngày chạy tới ôm cột phải để người ta khi dễ làm gì?” Lãnh Thấu ko chút lưu tình nào đả kích.
      “Đêm nay mọi người đều tề tựu đủ ha, vừa khéo , Tiểu Kiều cũng ở trong này.” Thịnh Vũ đối Đường Dự .
      “Ta đương nhiên biết nàng ở trong này, ta đường theo nàng cùng tới.” Đường Dự bên nhận người phục vụ đưa kính râm vừa .
      “Cùng tới? Cậu ko có việc gì theo dõi tiểu hồ ly làm cái gì? Chẳng lẽ đuổi kịp A Thấu muội muội, chuyển chủ ý cưa cẩm tiểu hồ ly ?” Thẩm Khang Lạc làm ra vẻ kinh sợ hỏi.
      “Cậu quản ta thế nào.”
      “Ta mặc kệ cậu đó, chỉ sợ cậu đến lúc đó liền chết như thế nào cũng ko biết.”

      007 Tại sao phải mặc quần áo của , ta có mặc quần áo thây…
      [​IMG]

      “Lão đại, mau tới mau tới! Lập tức liền đến phiên tiểu hồ ly bây giờ a.”
      Thẩm Khang Lạc gặp Cố Hành Thâm đến vội vàng đất tiếp đón.
      bên waiter thấy Cố Hành Thâm đến biểu tình liền như thấy quỷ .
      CEO tập đoàn Cố thị, nhân vật này ở thành phố A xứng danh ma vương đứng đầu, hoành hành ngang ngược, hô gió gọi mưa, đến Mị Sắc làm việc lâu như vậy, đêm nay cuối cùng nàng mới thấy người sống .
      Bộ dạng đáng sợ quả nhiên cùng trong truyền thuyết giống nhau, hại nước hại dân nha!
      Cố Hành Thâm ngồi xuống, nhàng dựa vào đệm, đôi mắt phượng hơi hơi nheo lại, khóe mắt dài mảnh híp lại , ung dung liếc Thẩm Khang Lạc cái, “Biết là Tiểu Kiều, ko ngăn lại, còn gọi ta tới đây xem diễn. Ân, Thẩm Khang Lạc, ngươi tại lá gan càng ngày càng lớn!”
      Thẩm Khang Lạc cả người bị liếc đến run rẩy, rượu đỏ trong tay bị hắt ra ngoài đến hơn nửa ly, “Lão đại, công bằng, Thịnh Vũ cùng Lãnh Thấu cũng ở đây, còn có Đường Dự! Vì sao cố tình chỉ…”
      “Gì?”
      … Đều là đệ sai, lão đại đệ nhất định sửa…” Thẩm Khang Lạc như cha chết mẹ chết, u oán nhìn sang ba nam nhân khác.
      Dựa vào đâu! đám có cốt khí !

      Hiển nhiên có người thông tri, vị quản lí vừa rồi mới rời vội vàng hoả tốc chạy lại thỉnh an, “Cố tiên sinh…”
      Ko đợi quản lí bắt đầu chuẩn bị thao thao như nước sông dào dạt … vỗ mông ngựa, Cố Hành Thâm mặt chút thay đổi mở miệng, “Cung Tiểu Kiều, đưa nàng lại đây gặp ta.”
      Quản lí ngẩn người, tiếp theo gật đầu lia lịa, “Vâng vâng vâng! Phù Dung Các luôn luôn sẵn sàng phục vụ các vị, xin mời vào bên trong chờ lát, tôi lập tức kêu nàng qua.”
      “Đợi chút.”
      “Cố tiên sinh còn có điều gì phân phó?”
      được cho nàng ta là ai.”
      “Vâng vâng vâng.”
      Thịnh Vũ nghiêng đầu hướng Lãnh Thấu thúc cái “Việc này xong rồi.”
      Thẩm Khang Lạc lau mồ hôi, ko có việc gì, ko có việc gì, chỉ cần lửa đốt tới người mình là được.
      Đường Dự cảm thấy mĩ mãn ngồi nhấp nhấp nước trái cây.

      Tầng này có vẻ như có bất kì ai, cộp cộp cộp cộp thanh giày cao gót đánh lên mặt sàn vang dội, làm cho hành lang có chút trống trải.
      Cung Tiểu Kiều đến phòng tận cùng, xác nhận chút địa điểm, tiếp theo gõ cửa, đẩy cửa ra ….
      đôi mắt ướt nước hơi mơ màng đảo qua năm nam nhân ngồi ở phía trước, mỗi người thấy nàng liền biểu diễn phong cách khác nhau.
      Thẩm Khang Lạc trước hết là ngẩng đầu, sau đương trường phun ngụm rượu đỏ vọt ra ngoài.
      Đường Dự luống cuống tay chân điên cuồng rút khăn giấy ngăn chặn máu mũi ‘vỡ đê’ mà chảy.
      Lãnh Thấu ho tiếng xoay đầu lại, mặt cũng nổi lên mạt khả nghi đỏ ửng.
      Thịnh Vũ kinh ngạc đến há hốc mồm.
      Cố Hành Thâm con ngươi trong nháy mắt kinh diễm hóa thành đầy trời lửa giận, ko lời nào ngồi im tại chỗ, con ngươi thâm trầm đen như mực giống cái động sâu đáy.
      Cung Tiểu Kiều sửng sốt giây, lập tức từng bước từng bước lui ra phía cửa, khẽ khàng mở cửa, cuối cùng vội vã xoay người.
      Sau đó, chạy như điên ra khỏi phòng.
      Toàn bộ mấy hành động này từ đẩy cửa đến đóng cửa Cung Tiểu Kiều hành văn lưu loát bất quá mất vài giây thời gian mà thôi.
      Cung Tiểu Kiều chưa chạy được vài bước tiếng chuông di động liền vang lên, nàng thở hổn hển nhấn nút nghe, bên kia vừa “Này” tiếng, Cung Tiểu Kiều lập tức cúp máy.
      Sau đó di động lại bắt đầu vang, tiếp tục cắt đứt, lại vang, cứ như thế lặp lại.
      Cuối cùng đến cái tin nhắn.
      Cung Tiểu Kiều mở ra …
      “Được lắm.”
      Thường thường thời điểm Cố Hành Thâm cùng nàng hai chữ này chính là khi bị nàng khí đến mức tận cùng rồi, Cung Tiểu Kiều biết , nếu lúc này nghịch lân ta, tất chỉ có đường chết.
      Cung Tiểu Kiều phiền chán gãi gãi đầu tóc giả màu bạc, bộ thấy chết sờn xoay người trở về.
      Vừa đẩy cửa vào liền bị áo sơ mi trùm vào mặt, nàng ngửi hơi thở quen thuộc, liền biết là của Cố Hành Thâm .
      “Mặc vào.” Cố Hành Thâm cho dù lõa nửa thân , khí thế vẫn cường đại như trước.
      “Vì sao phải mặc áo của , ta có mặc quần áo thây…” Cung Tiểu Kiều tuy rằng bất mãn lảm nhảm, vẫn là dưới ánh mắt Cố Hành Thâm bắn tới như băng hỏa lưỡng trọng thiêu, làm cho nàng sợ hãi đem cái áo sơmi đầu lung lay mặc đến người.



    5. tart_trung

      tart_trung Well-Known Member Staff Member Editor

      Bài viết:
      1,117
      Được thích:
      11,974
      008 Ai chuẩn em mặc loại quần áo này ?
      [​IMG]

      Dù sao bị phát , Cung Tiểu Kiều cũng sợ nữa, điềm nghiêm tiến đến vị trí bên cạnh Cố Hành Thâm ngồi xuống.
      bên Đường Dự như trước ôm cái mũi, giống như nhìn đến mãnh thú hồng thủy liền lập tức dịch ra rất xa trốn tránh nàng, lại thường thường theo khe hở kẽ bàn tay cẩn thận hướng nàng bên kia nhìn lén.
      “Nguyên lai là mấy người cầm thú bang các , em còn nghĩ ai tai to mặt lớn như vậy, cư nhiên muốn người ta qua mình biểu diễn. Em , quản lí kia lập tức khóc rống, còn kém quỳ xuống cầu xin a!”
      xong Cung Tiểu Kiều cũng khôngg gì nữa, sớm biết là mấy người bọn , kể cả quản lí kia đem Trường Thành khóc đổ, nàng cũng thèm .
      “Ai chuẩn em mặc loại quần áo này ?” Cố Hành Thâm mắt lạnh nhìn nàng.
      che được ngực, dưới che được mông…
      Cung Tiểu Kiều vuốt vuốt lỗ tai con thỏ đầu, “Quản lí bảo em mặc a! Em cũng cảm thấy đáng mà .”
      Thèm vào! Nơi nào đáng ! Quả thực rất sẹc-xy mà ! Thẩm Khanh Lạc chính là ở trong lòng yên lặng thay mỗ quản lí kia bi ai, Cung Tiểu Kiều còn , “Quản lí khách nhân thích cos thỏ biểu diễn mà .”
      “Ai ?”
      “Đệ chưa .” Đường Dự lập tức phủi sạch quan hệ.
      Thịnh Vũ cùng Lãnh Thấu hẹn mà cùng nhìn về phía Thẩm Khanh Lạc.
      Cung Tiểu Kiều cũng nhìn về phía Thẩm Khanh Lạc, “A, ko thể tưởng được Thẩm Khanh Lạc là người như vậy a!”
      Đón ánh mắt Đại Boss như gió lạnh tháng chạp bắn tới, Thẩm Khanh Lạc run rẩy đến gì được.
      Mình chẳng qua chỉ mỗi câu “Con thỏ ” mà thôi a! Mình đây là trêu ai chọc ai nha…
      “Lão Đại, huynh tiếp tục giáo dục trẻ , chúng ta quấy rầy nữa.”
      Lãnh Thấu khụ tiếng đứng lên, liếc chung quanh cái, bốn người cùng nhau ra ngoài, Thẩm Khanh Lạc chạy là nhanh nhất.
      “Ai là trẻ a?” Cung Tiểu Kiều ko gì trợn mắt lườm Lãnh Thấu cái.
      ——-
      Trong hành lang.
      Thẩm Khanh Lạc chậc chậc cảm thán , “ biết tiểu hồ ly kia dáng người cũng được, nghĩ tới chuẩn như vậy a!”
      Đường Dự gật đầu tỏ vẻ đồng ý, sau đó sùng bái nhìn Thịnh Vũ, “Ko thể tưởng được thời khắc mấu chốt Tam ca lạnh nhạt như vậy a. Cả nhị ca đều mặt đỏ .”
      Lãnh Thấu quét Đường Dự liếc mắt cái, “Lão ngũ, trì độn cũng có hạn độ thôi chớ. Lâu như vậy ngươi cũng chưa phát lão Tam tính hướng?”
      Đường Dự hoảng sợ ôm ngực nhìn Thịnh Vũ, “Tam ca, huynh huynh huynh…”
      Thịnh Vũ nhàn nhạt lườm Đường Dự cái, “Ta đối với ngươi có hứng thú.”
      Đường Dự: “…”
      Thẩm Khanh Lạc đăm chiêu sờ sờ cằm, lập tức kinh ngạc vạn phần , “Tam ca, huynh chẳng lẽ là đối ta…”
      Thịnh Vũ: “Ta đối với ngươi cũng có hứng thú.”
      Thẩm Khanh Lạc: “Tam ca, huynh đây là ở gián tiếp cùng Nhị ca thổ lộ sao?”
      Lãnh Thấu: “Vì sao phải là Lão đại?”
      Thịnh Vũ: “…”
      ——-
      Ở bên trong phòng.
      Chỉ còn lại có Cung Tiểu Kiều cùng Cố Hành Thâm hai người, hơn nữa lúc này Cố Hành Thâm còn có mặc áo, Cung Tiểu Kiều cảm thấy khí có phần là lạ .
      “Uy, nếu có việc gì ta trở về làm việc đây.”
      Cung Tiểu Kiều vừa mới chuẩn bị đứng lên bị Cố Hành Thâm đè tay kéo lại, “Em còn dám ?”
      “Vì sao thể a? Ta vất vả mới đến kiếm được cơ hội biểu diễn ở đây mà!”
      được.”
      “Cố Hành Thâm có điểm đạo lí được hay ko hả? Ta làm thêm tiền sinh hoạt, tiền học phí từ đâu đến chứ!”
      “Em thiếu tiền vì sao cho ta biết?”
      “Ta cần tiền của Cung gia, chẳng lẽ lấy tiền của !”
      “Tóm lại là được.”
      “Cố Hành Thâm, có quan hệ quỷ gì với ta chứ! Cần quản nhiều thế sao! Cho dù có là chồng tương lai chăng nữa, cũng chẳng cần tới quản! Hơn nữa ta cũng thừa nhận!” Cung Tiểu Kiều phẫn nộ quát.
      “Vì sao thể thừa nhận?” Cố Hành Thâm thình lình bất ngờ nổi giận, chỉ chuyên chú nhìn nàng, ánh mắt vẫn kín như bưng.

      009 nhà trọ ngủ?
      [​IMG]

      Cung Tiểu Kiều bị nhìn chằm chằm trong lòng lộp bộp chút, “Ta… Ta…cả Liên tỷ tỷ cũng thừa nhận ta làm sao có thể nhận thức là tỷ phu! Tóm lại, trừ bỏ gia gia, ta muốn dính líu đến bất luận kẻ nào của Cung gia cả!”
      Cố Hành Thâm trong con ngươi có vẻ như có cái gì trầm xuống.
      “Chiếu theo như lời em, ta tại là tỷ phu của em, cũng phải người của Cung gia nhân, có thể nhấc lên quan hệ, hơn nữa là gia gia em nhờ vả ta, có quyền quản em thế nào. Cho nên, được.”
      suy luận cái gì mà loạn thất bát tao cả lên…” Biết hợp lẽ lại tìm ra lời để phản bác, Cung Tiểu Kiều nhịn được phát điên.
      Cố Hành Thâm thò tay đem tóc giả chướng mắt đầu nàng bỏ ra, thuận tiện rũ tóc của nàng xuống dưới, “Em muốn giảng đạo lý, ta liền giảng đạo lý với em. Em muốn làm thêm nơi nào chẳng được? Sao lại muốn đến những nơi như thế này? Có biết hay bé như em đến đây rất nguy hiểm? Nếu hôm nay cầu em đến đây tiếp khách phải là ta, mà là người có ý đồ xấu, em chuẩn bị làm sao bây giờ?”
      Cung Tiểu Kiều phục , “Người khác đều có thể đến, ta vì sao thể? Ta muốn nơi có thể biểu diễn chuyên nghiệp, tới nơi này, chẳng lẽ để cho ta khách sạn hay quán cà phê gì đó a?”
      “Em lúc trước muốn học theo chuyên ngành này ta đồng ý. Con con đứa, học vẽ tranh, học thiết kế, học lịch sử, triết học đều có thể. Giới giải trí đó thích hợp với em…”
      “Lại nữa…” Cung Tiểu Kiều phụng phịu ỉu xìu cúi đầu.
      Lịch sử, còn triết học nữa? Nhìn qua nàng nơi nào có tiềm chất triết học gia nha?
      Cố Hành Thâm mỗi lần đến vấn đề này đều cùng nàng giảng đạo lý, nàng cảm thấy bản thân mình cứ như là bị ba ba lên lớp con vậy.
      Từ Cung Tiểu Kiều chưa bao giờ được cảm thụ thế nào là tình thương của cha, nàng thường xuyên thầm đem tưởng tượng thành ba ba.
      biết Cố Hành Thâm biết điều này có thể phát điên hay
      “Thế nào? Chê ta dông dài, chê ta quản em?”
      Cố Hành Thâm vòng cánh tay khoát lên sofa phía sau nàng, nhìn qua tựa như ôm lấy nàng, còn hơi khuynh thân về phía trước, động tác thoạt nhìn có vẻ ái muội .
      Trong phòng hôn ám, khuôn mặt của tuấn mĩ mà diễm, đôi mắt tối đen sâu thẳm phản xạ những vệt sáng lấp lánh, như câu hồn nhiếp phách.
      Cung Tiểu Kiều ba hồn bảy vía bay gần hết, ngốc lăng lăng , “, có…”
      “Vậy làm ở đây nữa , nha?”
      “Nha.”
      Cố Hành Thâm vừa lòng vỗ vỗ đầu nàng, “ bé ngoan nữ.”
      Cung Tiểu Kiều cảm thấy mình giống như con mèo được chủ nhân trấn an, mà càng chết tiệt là nàng vĩnh viễn cũng cách nào cự tuyệt loại nhu dụ hoặc trấn an này.
      Hồi cũng là như vậy, chỉ cần Cố Hành Thâm câu “Tiểu Kiều ngoan, bé ngoan…” Vô luận nàng bị bao nhiêu ủy khuất đều nhịn xuống khóc.
      Nếu Cố Hành Thâm lớn hơn mấy tuổi, nàng hoài nghi có phải hay là ba ba ruột của mình.
      ——-
      Cung Tiểu Kiều mới vừa ra quán bar bị cơn gió lạnh nghênh diện thổi trúng cái co rúm lại lui về phía sau từng bước, lui về sau lại tiến ngay trong lòng Cố Hành Thâm.
      “Hưm, lạnh quá…”
      Lúc nãy còn hoàn hảo , lúc này trời thế nào lại vừa mưa vừa gió lạnh căm căm như vậy , bên trong bar mở điều hòa, tất cả mọi người ăn mặc cứ như mùa hè, nàng cư nhiên điểm cũng chưa cảm giác được là trời lại lạnh đến vậy.
      Cung Tiểu Kiều đông lạnh tới mức răng gõ vào nhau lộp cộp, trái lại Cố Hành Thâm kia chỉ mặc mỗi kiện áo sơmi màu đen đơn bạc, mà lông mày cũng nhăn cái, là thể chất biến thái mà.
      “Lạnh ?” Cố Hành Thâm ôm nàng vào trong xe, sau đó mở máy sưởi.
      ” Mùa đông đáng chết sao lại lạnh vậy chứ .” Cung Tiểu Kiều uể oải chán nản oán giận, trời lạnh nàng liền muốn ngủ đông.
      “Trễ như vậy ký túc xá khóa cửa mất rồi nhỉ.” Cố Hành Thâm lái xe, chút để ý hỏi.
      “Ân.”
      nhà trọ ngủ?”
      , ta có thể trèo cửa sổ.”
      phải có chó dữ sao?”
      bậy, Đại Hắc đáng nhất .”
      “…”

      010 Bởi vì là đồ biến thái mà !
      [​IMG]

      Khi xe sắp chạy đến cổng trường Tiểu Kiều nhận được điện thoại của Tịnh Bình.
      “Tiểu Kiều, bồ tan tầm chưa đó?”
      “Ân, đường trở về.”
      “Vậy a, thế đừng có trở về nữa. Ban giám thị đêm nay canh cửa sổ bắt người đó!”
      “…”
      Cuối cùng, Cung Tiểu Kiều vẫn là trở về nhà trọ.
      ———-
      “Cố Hành Thâm, ta đói bụng, làm cho ta bát mỳ !”
      Cố Hành Thâm tay nghề cực tốt, bất quá dễ dàng xuống bếp, có thể sai sử nấu cơm phỏng chừng cũng chỉ có Cung Tiểu Kiều da mặt dày kia.
      được lợi gì?”
      Cung Tiểu Kiều kéo ngăn tủ lục ra chồng giấy, ” Quy củ cũ, tùy tiện chọn.”
      Cố Hành Thâm khinh thường xuy tiếng, tiếp nhận đến tập giấy, “Phiếu mát xa , 10 phút. Phiếu giúp việc, ngày. Phiếu sai vặt, lần. Phiếu ca hát, bài…Từ lúc ba tuổi dùng đến bây giờ, sáng ý gì cả.”
      Cố Hành Thâm tựa tiếu phi tiếu ỷ ngồi sofa.
      Vì bữa ăn khuya, Cung Tiểu Kiều ân cần chân chó cọ qua, “Nơi nào sáng ý ? Vậy muốn làm gì, chính thêm vào a!”
      ?”
      “Ân! Ta từ trước tới nay dân chủ có được hay hả .” Cung Tiểu Kiều rộng rãi đem tập phiếu trống cùng bút máy đưa cho .
      cần thêm, đem mấy loại phiếu lần trước em bỏ ra bỏ vào lại là được rồi .” Cố Hành Thâm đập đập tập phiếu nhìn nàng.
      “Phiếu nào a?”
      ” Bảo bối Tiểu Kiều cho Thâm ca ca thân cái, bảo bối Tiểu Kiều cho Thâm ca ca ôm cái, bảo bối Tiểu Kiều cho…”
      “Ngừng ngừng ngừng!” Cung Tiểu Kiều thẹn quá thành giận trừng cái, “Kia… Đó là hồi còn chơi đùa có được hay !Trưởng thành đương nhiên thể lại ngây thơ như vậy a!”
      Bó tay a! Cố Hành Thâm niệm nàng toàn thân nổi cả da gà!
      “Ta biết là vậy đấy.” Cố Hành Thâm có chút hưởng thụ nhìn nàng vẻ mặt đỏ bừng bộ dáng khốn quẫn.
      “Bởi vì là đồ biến thái mà!”
      Cung Tiểu Kiều phi thẳng vào phòng tắm đóng rầm cửa lại.
      Nhìn bóng dáng nàng, trong mắt Cố Hành Thâm lên tia đơn.
      ———–
      Sau khi Cung Tiểu Kiều tắm xong trở ra, nàng thấy Hành Thâm cuốn tay áo, mặc tạp dề màu hồng nhạt mà lần trước nàng mua ở siêu thị, đứng trong phòng bếp làm bữa ăn khuya.
      Cung Tiểu Kiều lập tức vui vẻ ra mặt, thùng thùng thùng chạy lại ngồi ngay ngắn ở bàn ăn, cắn đũa chờ Cố Hành Thâm cho ăn.
      Cố Hành Thâm đặt chén lớn, là lớn mì.
      “Đàn ông biết nấu ăn mị lực vô song a !” Cung Tiểu Kiều đem chén siêu lớn mì đến trước mặt mình, quên chân chó lấy lòng Cố Hành Thâm vài câu.”Vẫn là ở nhà hạnh phúc nhất a!”
      “Vậy trở lại đây ở.” Cố Hành Thâm cởi tạp dề đến bên cạnh nàng ngồi xuống.
      cần.” Cung Tiểu Kiều hoan hoan hỉ hỉ hút mì .
      “Vì sao?”
      vì sao.” Cung Tiểu Kiều biết bất luận lý do gì đều bị logic biến thái của ta bác bỏ, vì thế sử ngay vô chiêu thắng hữu chiêu.
      “Tiểu Kiều…”
      “Gì cơ?”
      “Em có phải hay rất chán ghét ta?”
      vùi đầu khổ ăn Cung Tiểu Kiều rốt cục ngẩng lên, “A? có a!”
      Cố Hành Thâm vẻ mặt có chút buồn bã, “Bốn năm trước em cùng bạn trai chia tay liền bắt đầu như vậy, có thể còn sớm hơn, từ lúc ta du học bắt đầu rồi, thái độ của em đối với ta càng ngày càng xa cách. Có phải vẫn trách ta khi đó ra nước ngoài bỏ lại em mình?”
      “Toát mồ hôi… Làm sao có thể như vậy! Ta cũng phải là trẻ con , nào có hiểu chuyện như vậy a! Ta trưởng thành, đương nhiên thể giống như trước cả ngày dính vào như vậy !” Cung Tiểu Kiều vội vàng xua tay giải thích.
      “Phải .”
      “Ân.”
      muốn rất ỷ lại vào , bởi vì, ngày nào đó bỏ lại ta mà .
      Tựa như ta từ liền chán ghét người nhà Cung gia, tựa như khi chín tuổi cùng Cung Hàn Niệm xuất ngoại du học, tựa như ngày nào đó cưới nàng, gia đình của chính mình, có nhiều nguyên nhân thể kháng cự như vậy…
      Chờ rồi, ta làm sao bây giờ?
      Trầm mặc lát, Cố Hành Thâm đột nhiên mở miệng, “Tiểu Kiều, ngươi có phải hay còn bỏ xuống được Tần Nghiêu?”
      Cung Tiểu Kiều cả người run lên, chiếc đũa tayđều cầm được.
      Cố Hành Thâm vội vàng khẩn trương vỗ vỗ lưng nàng, “Thả lỏng…”
      Tần Nghiêu, tên này giống như là cái bùa nguyền rủa, mỗi lần nhắc đến khiến cho nàng phản ứng kịch liệt.
      Cho dù bốn năm trước trị cho nàng, nhưng những di chứng lại như trước cách nào trừ .
      luôn luôn muốn hỏi, nàng phải là bởi vì Tiểu Nhu phản bội mà giận chó đánh mèo lên , cho nên mới càng ngày càng đối với mình xa cách, nhưng là, chung quy cũng thể hỏi ra miệng.
      Cố Hành Thâm thân thể đột nhiên cứng đờ, bởi vì Cung Tiểu Kiều chậm rãi vươn tay ôm lấy .
      còn nhớ bao lâu nàng chủ động thân thiết với mình như vậy.
      “Em…”
      “A… Cái kia…” Cung Tiểu Kiều đem đầu chôn trong ngực , “Tiểu Kiều cho Thâm ca ca ôm cái…”
      Cố Hành Thâm ngẩn ra, phảng phất phút chốc như ảo mộng trôi qua, vết thương trong lòng bị cái ôm ấm áp của nàng làm cho khép miệng.


      011 Lại sờ loạn liền ra ngoài chính mình ngủ
      [​IMG]

      Quá nửa đêm, ngoài trời bắt đầu có tuyết rơi.
      Gió đông bắc đập cửa sổ rầm rập rung động, cuồng phong nức nở trong phòng nghe qua giống như là quỷ đêm gào thét.
      Cung Tiểu Kiều tóc tai rối bù, mặc áo ngủ trắng tinh mềm mại, ôm theo gối đầu đường phi như bay tới ngoài cửa phòng ngủ của Cố Hành Thâm.
      Đẩy cửa ra, sau đó hai tay bắt đầu sờ soạng tiến đến, con ngươi tối đen u oán xem xét nam nhân nằm giường.
      Tuy rằng tiếng bước chân chính là rất , Cố Hành Thâm vẫn là bị đánh thức .
      thực tế, căn bản cũng ngủ được, lúc trước cái lô hương ấm áp kia ôm mình cái, thể tưởng được chỉ là cái ôm ấp nhưng lại đem đến cho bản thân mình ảnh hưởng lớn đến vậy. Là vì lâu lắm tìm nữ nhân sao?
      Cố Hành Thâm nhu nhu mái tóc có chút hỗn độn, xoay người lại. Chăn liền từ vai rơi xuống dưới, lộ ra mảng da thịt màu mật ong khoẻ mạnh, lan tràn đến tận phần bụng được che giấu trong chăn.
      Ngày thường đôi mắt lãnh khốc giờ phút này có vẻ mê man hề phòng bị, nhìn đến bóng người màu trắng cạnh cửa, Cố Hành Thâm đầu tiên là giật mình cái, tiếp theo khóe miệng hơi có chút run rẩy, mi mày có vẻ như còn có vài phần thần sắc bất đắc dĩ.
      Cung Tiểu Kiều sờ sờ gối đầu trong lòng, dè dặt cẩn trọng giương mắt nhìn , muốn cái gì đó, nhưng lại có vẻ nên lời, “Cố Hành Thâm, ta ngủ được. Ta kể chuyện xưa cho nghe có được hay ?”
      Cố Hành Thâm lại lần nữa nằm xuống ngủ, tại tâm tình của tốt lắm, rất tốt, đặc biệt là muốn nhìn thấy nàng, “Đừng nháo.”
      nghe xong ngủ tiếp có được hay ?”
      “…” Ngủ được là nàng, vì sao muốn nghe cái quỷ chuyện xưa gì chứ?
      Cung Tiểu Kiều trái lại tự biên tự diễn bắt đầu , “Có chiếc bánh mì đường, đột nhiên đói bụng, liền đem bản thân mình ăn mất.”
      Cố Hành Thâm: “…”
      Cung Tiểu Kiều: “Có ngày con thỏ bất hạnh rơi vào cái rương, kết quả khi ra ngoài liền biến thành con vịt, có biết vì sao ?”
      Cố Hành Thâm: “…”
      Cung Tiểu Kiều: “Bởi vì trong rương là máy biến thế a .”
      Cố Hành Thâm đen nửa bên mặt: “…”
      Cung Tiểu Kiều: “Ngô, ta lại chuyện xưa kiếm khách nha! Nhắc mới nhớ, Cố Hành Thâm, ta cảm thấy kiếm khách này với rất giống nhau! Thành đô hoang phế, cuồng phong rào rạt, tà dương như máu, vị kiếm khách kia đón gió mà đứng, kiếm của chàng rất lạnh, ánh mắt chàng rất lạnh, tâm chàng cũng lạnh băng, bởi vì, chàng bị chết lạnh!”
      Cố Hành Thâm cả khuôn mặt đều đen: “…”
      Cung Tiểu Kiều chớp chớp ánh mắt hỏi , “Cố Hành Thâm, có cảm thấy rất lạnh hay ?”
      Cố Hành Thâm mặt hoàn toàn đen thui: “Em rốt cuộc muốn gì hả?”
      Cung Tiểu Kiều hai tay tạo thành chữ thập, “Rất lạnh nha, ta cũng thể cùng với ngủ?”
      Cố Hành Thâm còn lời nào để .
      thể.”
      Cùng nhau ngủ? Nghe thấy ba chữ này còn có điểm kìm chế được , huống chi là ‘thực tiễn’.
      “Nga ~ rất quá đáng, uống say lướt khướt liền ôm người ta tha, tỉnh liền trở mặt…” Cung Tiểu Kiều ánh mắt chờ mong nhất thời ảm đạm xuống, cúi đầu, đáng thương hề hề ôm cái gối bự lảm nhảm nhích từng bước ra bên ngoài.
      Nhích đến gần cửa thấy động tĩnh gì lại quay đầu lại dùng ánh mắt như thú cưng bị vứt bỏ long lanh nhìn , khuôn mặt nhắn ai oán, thanh nhũn ra nước, “Cố Hành Thâm… Thâm ca ca… lạnh…”
      Cố Hành Thâm chỉ đành bất đắc dĩ mà nhu nhu thái dương, “Lại đây.”
      Cung Tiểu Kiều lập tức ném gối đầu chạy chối chết phốc cái nhảy lên giường, hồi liền tiến vào trong ổ chăn, tha cánh tay lại làm gối đầu, chút khách khí từ xuống dưới đem sờ soạng lượt.
      “Này…” Cố Hành Thâm bị sờ đến nhíu mày lại.
      biết là thả cho nha đầu kia tiến vào chẳng khác nào dẫn sói vào nhà mà.
      mặc quần áo.” Cố Hành Thâm mặt chút thay đổi nhìn nàng.
      “Ta biết, ta để ý đâu.” Cung Tiểu Kiều vô liêm sỉ trả lời, đôi tay bé lạnh lẽo chút khách khí sờ sờ ngực , giống như con mèo mềm mại xương tiến vào trong lòng sưởi ấm trái tim .
      “Lại sờ loạn liền ra ngoài tự mình ngủ.”
      “Nha…”
      “Còn sờ.”
      “Keo kiệt.”



    6. ^^! Nếu bạn không gửi link bài viết trên Facebook được, hãy sử dụng link trong khung này để chia sẻ bài viết :