1. QUY ĐỊNH BOX TRUYỆN SƯU TẦM :

    Đặt Title theo mẫu [Tên truyện] [dấu cách] - [dấu cách] [Tác giả] [Số chương]
    ----•Nội dung cần:
    - Hình minh họa (bìa truyện, hình ảnh,etc,...)
    - Nguồn
    - Tác giả
    - Tên editor +beta
    - Thể loại
    - Số chương
    Đặc biệt chọn canh giữa cho đoạn giới thiệu
    ---- Quy định :
    1. Chỉ đăng những truyện đã có ebook và đã được public trên các trang web khác
    2 . Chỉ nên post truyện đã hoàn đã có eBook.
    3. Trình bày topic truyện khoa học, bôi đen số chương để dễ nhìn
    4 . Cần có trách nhiệm post đến hết truyện. Nếu không thể tiếp tục post liên hệ Ad và Mod

Bảo bối may mắn ngủ nhầm giường - Hắc Khiết Minh (12 chương)

Thảo luận trong 'Hiện Đại'

  • ^^! Nếu bạn không gửi link bài viết trên Facebook được, hãy sử dụng link trong khung này để chia sẻ bài viết :
    1. piipp

      piipp Well-Known Member

      Bài viết:
      1,619
      Được thích:
      565
      Chương 2.2:

      Chương này chúng ta được thấy biệt tài của Hawke. tay phá hết nhà chị Ninh Ninh :)

      _ Casa Lina?

      Hawke nghe tiếng cứng đờ, nhanh chóng ngồi dậy, sắc mặt tái nhợt trừng .

      _ Quả rất xinh đẹp.

      Ninh Ninh mỉm cười. Hawke há mồm muốn , lại biết nên cái gì, đành phải tiếp tục im lặng.

      _ Đúng rồi, phải dùng từ nào để miêu tả trong poster ?

      Ninh Ninh cười lớn, hơi hơi nhướng mày.

      _ Tuyệt thế mỹ nhân.

      Hawke sắc mặt càng trắng nhưng vẫn cố kiên định.

      _ nhận lầm rồi, tôi phải!

      phải? đâu có người poster là , giấu đầu lòi đuôi. Ninh Ninh liếc mắt cái, rồi mới nhìn poster lát, chậm rãi cầm cái gương để sẵn bàn, đưa đến soi mặt . Nhìn thấy gương mặt xinh đẹp của mình trong gương, hoảng sợ, lui về sau đạp phải đống tạp chí suýt chút té ngã.

      _ phải sao?

      Ninh Ninh tươi cười mở miệng.

      _ !

      Hawke cuống quít lấy tay sờ mặt mình, quả nhiên có phấn mặt, làm cho nhịn được mắng câu thô tục:

      _ Shit!

      Hawke tức giận trừng , lấy tay áo lau hết phấn mặt.

      _ làm cái gì quỷ đây?

      _ Tôi muốn xác nhận chút.

      Ninh Ninh nhún vai, đem gương đặt lại bàn trà, thong thả vào phòng. Rồi như sựt nhớ cái gì, ngoái đầu nhìn lại mỉm cười, chỉ vào đống lộn xộn .

      _ dọn dẹp lại !

      _ Sao?

      biết vì sao, Hawke đột nhiên cảm thấy nụ cười của có ý tốt, nhảy qua khỏi đống tạp chí lộn xộn, xông lên trước chặn cho thể đóng cửa.

      _ !

      _ Như thế nào?

      Nhìn vẻ tức giận của Hawke, Ninh Ninh ngoài cười nhưng trong cười chiêm ngưỡng khuôn mặt nanh.

      _ Tôi? Sao? Thế nào?

      _ Côi! Tôi!

      há mồm mở miệng, nhìn vẻ khiêu khích của , đấm vào cửa cái, mắng câu.

      _ Shit!

      nhíu mày, chút để ý .

      _ Từ ngữ dùng để chửi người của ngươi cần phải cải tiến. (Di Di: sợ chị Ninh Ninh này thiệt :))

      Hawke á khẩu trả lời được trừng . Ninh Ninh khẽ hừ tiếng, cũng đóng cửa, trực tiếp xoay người vào trong phòng, đến máy tính tiền ngồi xuống. Mắt thấy Ninh Ninh mở máy tính, lấy ra hồ sơ, chút cũng nghĩ để ý đến , Hawke khỏi nôn nóng đứng lên, nhưng kiên quyết quay đầu lại, hoàn toàn xem tồn tại. Sau lúc lâu, Hawke cuối cùng chịu nổi đứng lên.

      _ rốt cuộc muốn như thế nào?

      giống nghe, tiếp tục nhìn màn hình làm việc, tiếng. để ý khiến Hawke càng hêm tức giận, đưa tay tắt nguồn máy tính của . Ninh Ninh cứng đờ, nhìn màn hình đen thui, rồi mới lấy tay mở nguồn điện, tiếp tục làm việc, cũng nhìn cái nào. tắt. mở. tắt. mở. Tay vừa đến nữa, bị lấy bút đâm vào xương ngón tay, bị đau rút tay về, tay kia cam tâm lại chỉ về phía trước nắm chặt tay .

      _ Buông tay!

      _ !

      _ Buông tay!

      _ !

      Cũng biết vì sao, hai người cứ như trẻ con lên ba cãi cọ. Có lầm hay , đây là nhà nha! bàn tay đấu lại hai bàn tay của , Ninh Ninh tức giận lấy chân đá phát, Hawke vì né tránh lui xuống. Bởi vì bàn tay vẫn nắm tay , kết quả kéo theo đứng lên. Cũng bởi vì trọng tâm của mất , chới với té xuống, Hawke nhất thời cũng mất phản ứng.

      _ Cái tên ngu ngốc này!

      _ Cẩn thận!

      Hawke giật mình, sợ ngã xuống, kéo về phía mình, ôm chặt lấy rồi chuẩn bị tinh thần đón trận đau nhức khác. Nhưng lần này lại đau.

      (Di Di: may quá )

      (Minh: may đến thế đâu = =!)

      Hawke sửng sốt, rồi mới phát mình ngã vào giường. Hawke ôm Ninh Ninh, nhìn trần nhà, nhàng thở ra, ai ngờ đúng lúc này, đột nhiên nghe được tiếng động lạ.

      _ thể nào? thể nào?

      Ý nghĩ trong đầu mới xuất , giây sau, giường lại phát ra tiếng đổ rầm. Giường… sập. Bụi bay tứ tung, xung quanh im lặng, chỉ có tiếng máy tính trong đêm tối vang nho .

      _ Tôi nghĩ… giường của vốn rất tốt mà.

      Hawke nhíu mày mở miệng.

      _ Nó vốn……

      Ninh Ninh ngồi dậy, hí mắt trừng , nghiến răng nghiến lợi. Hawke cười khổ, lẩm bẩm.

      _ có lỗi.

      _ ….

      Ninh Ninh tức giận liên tiếp mắng ra từ ngữ bất nhã, tiếng , Pháp Văn, Đức, thậm chí ngay cả Tây Ban Nha cũng đều lấy ra. Hawke nhịn được mở miệng.

      _ Con nên biết những chữ này.

      Kết quả câu này đổi lấy việc nắm áo, thêm kích động càng dùng nhiều tiếng nước khác mà mắng. cảm thấy thú vị, thứ nhất là hiểu được tiếng nước ngoài như thế, thứ hai là nghe đều hiểu hết. Có lẽ nên cảm tạ hồi cha bắt học hành. (Di Di: lí luận kiểu bình thường :))

      Nhìn trần nhà, bất đắc dĩ cười, cam chịu nghe mắng. Ai ngờ như là mở miệng là sao dừng lại, càng mắng càng kích động. Đúng lúc này, mùi khét truyền đến, tò mò ngẩng đầu tìm kiếm phát ra từ đâu. như bất mãn, xoay mặt trở về, chỉ vào mũi tiếp tục chửi ầm lên.

      _ có lỗi, tôi…

      _ Ngươi câm miệng! Ngươi có biết đố đạc trong nhà ta, đều là do ta tự tay cố gắng làm việc kiếm tiền mua về, cho dù chúng nó tốt, cũng là ta…

      chỉ mũi của mình, quát.

      _ Là tôi tự tay mua.

      _ phải…

      Hawke vừa định mở miệng bị chặn lại. hổn hển mắng

      _ là đại thiếu gia, hiểu được ý nghĩa của việc tự mình kiếm tiềnsao? Ngươi có tự mình kiếm cơm ăn chưa? Ngươi có biết ngày cần bao nhiều tiền sinh hoạt ? chiếc giường giá bao nhiêu ? Ngươi có ta tốn biết bao công sức mơi tìm được phòng này ? Ngươi có biết ta làm biết bao lâu mới đủ tiền mua những thứ này ? Kết quả ngươi vừa xuất mọi thứ đều hư hỏng.

      _ Chúng nó vốn hỏng rồ.

      Hawke nhịn được dùng tốc độ nhanh nhất mở miệng biện hộ.

      _ biết cái gì?

      túm lấy áo , nổi trận lôi đình .

      _ Cho dù chúng nó có xấu xí cũng là của tôi! Của tôi! Ta thích phá hư sao? quản được sao? Huống chi nếu phá hư, chúng nó đều còn có thể dùng được! Những công tử như , ngoài ăn ngủ chơi bời, còn có thể làm cái gì…

      Ninh Ninh có ý muốn ngừng, xem Hawke giống như phế vật, lại cho chuyện. Tình huống lại càng ngày càng nghiêm trọng, Hawke nhíu mày, duỗi tay ra, kéo lật xuống, cúi đầu hôn. (Di Di: ố yeah, kiss kìa. Đúng là đàn ông luôn có cách khiến phụ nữ im miệng :))

      Ninh Ninh trừng lớn mắt, giãy dụa, lại bị xoay người ngăn chận. liền tìm được cơ hội muốn cắn , lại như là sớm đoán được, buông ra nhếch miệng cười.

      _ phải ta muốn ngắt lời

      Hawke dương dương tự đắc khóe miệng, vẻ mặt vô tội chỉ chỉ máy tính màn hình.

      _ Tôi nghĩ màn hình của bị cháy rồi.

      Ninh Ninh sửng sốt, nhanh chóng ngẩng đầu nhìn lại. tức giận đẩy cái, dùng tốc độ nhanh nhất nhảy xuống giường, vọt tới màn hình toát ra khói đen, giật lấy dây điện. Rồi mới chạy đến phòng khách, lấy bình chữa cháy phun lên màn hình.

      Sau trận hỗn loạn. Để bình chữa lửa xuống, Âu Dương Ninh Ninh nhìn công cụ dùng để kiếm tiền ăn cơm, đều bị tuyết trắng sở bao trùm, chỉ cảm thấy trong đầu mảng mông lung. Thấy như người mất hồ, Hawke tưởng mở miệng an ủi , lại biết nên cái gì.

      _ ra ngoài!

      mờ mịt nhìn máy tính, màn hình, máy in cùng bàn phím, giọng mỏng manh, cũng quay đầu lại mở miệng.

      _ Tôi!

      Đứng ở bên giường Hawke vạn phần bất an.

      _ ra ngoài.

      nghe , quả quyết đuổi .

      _ có lỗi!

      _ ra ngoài!

      tiếp tục lặp lại ba chữ kia, lạnh giọng . Biết mình gì cũng uổng công, cũng hiểu được nên chờ hết giận, nhìn bóng dáng uể oải, xoay người ra ngoài. Tiếng chuông di động vang lên. Ninh Ninh lấy điện thoại từ túi quần ra, mờ mịt lên tiếng trả lời

      _ Sao? Em… có cách nào…… Em biết…… Nhưng máy tính của em vừa cháy rồi…

      Hawke đến phòng khách, liếc mắt nhìn poster tường, Casa Lina mắt lạnh nhìn , khóe miệng nhếch lên nụ cười, phảng phất như chế giễu ngu ngốc của . Chết tiệt, nếu phải vì tấm poster này, cũng – Quên , giờ mượn rồi. Thấy ở trong phòng nghe điện thoại, sửa lại sô pha cùng bàn tam chân. Rất nhanh sau đó, lại nghe tiếng khóc nức nở. ngẩng đầu lên, nhìn vào phòng, chỉ thấy ngổi quỵ xuống đất, đầu vùi vào bình chữa lửa, tế hai vai gầy hơi hơi run rẩy. Cổ họng căng thẳng, lại là trận áy náy. Đáng chết, biết chính mình vừa mới suy nghĩ cái gì, bất quá chỉ là poster mà thôi, trước kia chẳng phải là Casa Lina hay sao?

      thanh đứt quãng của tiếng khóc nức nở truyền đến, đứng ở tại chỗ do dự hồi lâu, mới lấy hộp khăn giấy ở phòng khách, đến người ngồi xổm xuống.

      _ Này!

      chạm vào cánh tay của .

      _ Tránh ra!

      _ Này!

      lấy khăn giấy đưa cho .

      _ Tránh ra!

      _ Ít nhất đưa bình chữa lửa cho tôi.

      , ngược lại ngồi xuống, khuyên nhủ.

      _ như vậy khóc, hít vào nhiều khí độc.

      vẫn vùi đầu khóc. kiên nhẫn chờ. Sau lúc lâu, mới buông bình chữa lửa ra, để nó ra ngoài, lại thấy gương mặt tràn đầy nước mắt, mắt lại đỏ hoe. Theo thói quen vươn tay, ôm lấy an ủi. kháng nghị, vùi đầu tiếp tục khóc. vỗ lưng của , thấp giọng .

      _ có lỗi, tôi phải cố ý.

      vẫn có phản ứng, vẫn là khóc.

      _ Chờ trời sáng, tôi mua lại cho .

      Lần này có điểm phản ứng, tuy rằng vẫn là khóc, lại mở miệng, chính là bởi vì mặt chôn ở trong lòng , chữ cũng nghe được.

      _ Cái gì? (Di Di: chị phản ứng nhanh thiệt :))

      _ ngẩng đầu, hai mắt sáng lên như thỏ .

      _ Máy tính mới.

      _ Ừ!

      _ Còn có màn hình?

      _ Ừ.

      Hawke gật đầu. hỏi lại.

      _ Máy in? Bàn phím?

      _ Ừ.

      _ Còn giường?

      được voi lại muốn đòi tiên, thanh khàn khàn .

      _ Ừ, toàn bộ.

      _ Toàn bộ?

      _ Ừ, toàn bộ.

      Ninh Ninh nhìn , rồi mới rút khăn, lau lau nước mũi cùng nước mắt. Hawke có điểm sửng sốt, chỉ thấy cầm lấy di động, nhấn vài số.

      _ Trần tỉ sao? Là em, Ninh Ninh. Máy tính của em ngày mai có, cho nên dự án cuối tuần vẫn có thể giao cho chị. Hả, tiếng em khàn khàn sao? Nha, có, có thể là mới ăn cay. Hảo, thành vấn đề, chị ngày mai đem nhân vật gửi mail cho em. Cứ như vậy,bye!

      Tiếng khàn khàn là vì ăn cay? này cũng quá quá kiên cường? khóc khóc, dối ngay cả mắt cũng chớp cái nào, nếu phải mũi vẫn hồng toàn bộ, khóe mắt còn vương vài giọt long lanh, hoài nghi vừa mới đóng kịch.

      _ rốt cuộc là làm cái gì?

      hít hít cái mũi, nhìn cái.

      _ Vẽ.
      Last edited: 10/9/14
      xatieuman thích bài này.

    2. piipp

      piipp Well-Known Member

      Bài viết:
      1,619
      Được thích:
      565
      Chương 3:

      _ Vẽ?

      Hawke mới phát poster kia là hình vẽ, phải là ảnh chụp. Theo Ninh Ninh qua mấy con phố, qua đường lớn, lại rồi mấy cái phố, mùi hôi nồng nặc dâng lên, Hawke phát dẫn khu đầy người dưới chân cầu vượt. Nơi đây có rất nhiều cửa hàng , đông đúc chật ních người, hơn nữa mười người có đến tám người là nam, khí lý tràn ngập mùi hôi. Hawke tưởng đánh mất Ninh Ninh, may mắn cao hơn so với người khác. Cuối cùng thấy tiến vào trong cửa hàng, vất vả đến được cửa hàng kia kêu trả tiền, rồi đưa hai túi đồ cho cầm, tiếp tục về phía trước, rất nhanh lại tiến vào cửa hàng khác. hồi, đồ tay cũng càng ngày càng cao, cuối cùng Hawke đem ví tiền đưa cho luôn, chấp nhận làm công nhân khuân vác.

      _ ơi, mua đĩa ?

      chàng trai chừng mười tám tuổi kéo tay lại.

      _ Đĩa gì?

      đỡ lấy cái thùng suýt từ tay đổ xuống, có chút mờ mịt hỏi.

      _ Cái gì vậy?

      _ Rất đẹp! mảnh nha!

      _ cần!

      Chàng trai kia còn chưa xong, Ninh Ninh biết từ đâu lại chui ra, mặt chút thay đổi kéo liền phía trước .

      _ đừng có dừng lại, hôm nay tôi phải rất nhiều nơi.

      _ Đĩa lúc nãy phim gì thế?

      Hawke tò mò hỏi.

      _ Phim XXX.

      Ninh Ninh vẫn tiếp tục , chỉ chỉ vào tiệm DVD trước mặt.

      _ Bên trong đó bán nửa là phim này.

      _ xem qua?

      _ Ừ!

      (Minh: con Đài dạo này thẳng như thế sao?)

      (Di Di: bộ chỉ con trai mới được xem thể loại ấy à = =!)

      (Minh: Di Di BT)

      dự đoán được câu trả lời thẳng như ruột ngựa của Ninh Ninh, Hawke trừng mắt nhìn , kinh ngạc bật cười. Trời ạ, này là sảng khoái.

      Nửa giờ sau, hai người ra khỏi khu cầu vượt, đến nơi trưng bày giường.

      _ Cái này sao?

      _ Khá đắt!

      _ Còn cái này?

      _ Rất đắt!

      _ Cái này?

      _ Cực kì đắt!

      Liên tục hết mấy cửa hàng, Ninh Ninh mỗi lần vào cửa liền trực tiếp hỏi giá trước, căn bản cần xem giường, mặc cho người bán hàng đến toạc môi, chỉ cần vừa thấy giá tiền, lập tức quay đầu bước , chút cơ hội cũng cho.

      Tuy rằng Hawke cảm thấy mấy loại giường này đắt. Nhưng lần này im lặng nửa lời, ngoan ngoãn theo từ cửa hàng này đến cửa hàng khác, từ trưa đến chiều, nhà nhà lên đèn nhưng vẫn chưa tìm được vừa cái giường vừa lòng. Ngay khi, Hawke nghĩ đến chuyện Ninh Ninh về sửa lại cái giường kia đột nhiên dừng lại nhìn vào bên trong cửa hàng. Hawke theo tầm mắt của nhìn lại, khỏi nhíu mày. Giường lớn trắng như tuyết, có nhiều họa tiết, như làn mây trắng mềm mại, thuần khiết, làm cho người ta vừa thấy muốn nằm xuống ngủ ba ngày ba đêm. Mới nghĩ như vậy, Âu Dương Ninh Ninh vào cửa hàng, tới bên chiếc giường được trưng bày, sờ sờ mặt giường mềm mại.

      _ Giường quả rất êm

      Hawke tò mò đuổi kịp, đặt mông ngồi vào giường.

      _ Này, đừng ngồi lên giường của người ta.

      nhíu mày, muốn đứng lên, nhưng lại giấu được vẻ cũng muốn ngồi thử.

      _ Có gì được? Giường làm ra là để người ta ngồi, người ta nằm.

      Miệng bất giác lộ ra nụ cười mê hoặc.

      _ Chúng ta mua cái này !

      _ Hai vị rất có mắt nhìn đồ…

      nhân viên thấy khách quý tới cửa liền mỉm cười ra chào đón. Sau khi nhìn thấy vị khách ngoại quốc đẹp trai tuấn, trong lúc nhất thời thiếu chút nữa quên chính mình nên cái gì.

      _ À, giường này của chúng tôi là do thợ thủ công làm ra, có hệ thống thông khí đặc biệt, cạnh giường kết cấu rất độc đáo, bề mặt giường là tơ tằm cùng với lông dê, cho nên đặc biệt mềm mại thoải mái, hai vị có thể thử nằm nhìn xem.

      Nằm? Ninh Ninh sửng sốt, còn có tới kịp phản ứng, Hawke vừa nghe nằm liền nằm xuống. Ngoắc tay vẫy Ninh Ninh cái.

      _ Đến đây! Giường rất êm.

      Ninh Ninh chậm rãi ngồi xuống bên giường, chần chờ chút, rồi mới nằm xuống. Giường này quả rất ên. híp lại mắt, nhàng thở ra, chỉ cảm thấy muốn ngủ. lại chợt nhớ đến bảng giá, hình như là 1980 Đài tệ (~1.387.000 VND), tuy rằng rất đắt, nhưng cảm thấy giường này nằm lên thoải mái……

      _ Giảm giá còn lại bao nhiêu?

      _ 17.800 (~12.470.000 VND)

      nhân viên tươi cười .

      _ Ừ!

      Ninh Ninh gật gù, mí mắt hình như hoàn toàn muốn khép lại.

      _ thấy sao? Quyết định mua giường này ha!

      Thấy sắp ngủ, Hawke,mỉm cười nhìn .

      _ Ừ!…… Tốt…… Tùy !

      Ninh Ninh lại ngáp cái, mí mắt hoàn toàn khép lại.

      _ Ok, tôi lấy cái này!

      Hawke mỉm cười, lấy ra thẻ tín dụng đưa cho nhân viên. Ngay khi nhân viên vui vẻ cầm thẻ tính dụng tính tiền, Ninh Ninh phút chốc mở ra mắt, hỏi lại nhân viên.

      _ lúc nãy bao nhiêu tiền?

      _ 17.800 Đài tệ.

      Hawke đem hai tay gối lên sau đầu, thỏa mãn lần nữa nằm xuống, giúp nhân viên trả lời. Ai, tốt, lâu được ngủ giường.

      _ Cái gì?

      Ninh Ninh kêu sợ hãi ra tiếng, lập tức nhảy dựng lên, vọt tới giường cúi người nhìn. Đáng chết! nhìn thiếu số 0! (Di Di: :)) sợ thiệt thiếu gì thiếu thiếu cả số 0 :))

      _ Chúng tôi mua.

      Ninh Ninh nhanh chóng rút về thẻ tín dụng trong tay nhân viên, nhảy xuống giường liền ra ngoài. Làm gì vậy? Hawke bị hành động của làm hoảng sợ, nắm lấy eo kéo về giường.

      _ đâu vậy?

      _ Về nhà.

      _ Làm sao vậy?

      nhếch môi, lời, chỉ nhìn nhân viên ở bên lo lắng biết chính mình làm sai cái gì. Hawke hiểu ý, mỉm cười, nhìn nhân viên .

      _ Xin lỗi, có thể cho chúng tôi bàn bạc lại chút?

      _ Được ạ!

      Thấy Hawke cười với mình, nhân viên nhất thời đỏ mặt tim đập thình thịch, xoay người rời khi, suýt chút đụng vào bàn trà.

      _ Người rồi! Cuối cùng là sao?

      Thấy nhân viên xa, Ninh Ninh mới hạ giọng cắn răng .

      _ Có lầm hay ? Giường thế này mà đến 19.800? Giảm giá còn 17.800. Giết tôi còn có vẻ mau hơn!

      Hawke buồn cười nhìn , cũng học theo cố ý đè thấp lượng.

      _ Người trả tiền là tôi, phải .

      _ phải là vấn đề này. Mà là…

      _ thích giường này sao?

      kéo nằm ngồi lại giường, nhếch miệng cười.

      _ xem giường nằm rất êm, vận động mạnh cũng phát ra thanh.

      (Minh: đọc tới đây, cái đầu BT của Di Di có suy nghĩ chuyện gì ?)

      (Di Di: có, suy nghĩ, vận động mạnh là làm những chuyện gì :))

      _ Vấn đề phải cái này. Mà là nó rất đắt. Nằm cái giường giá 19.800 đài tệ, chỉ có người thần kinh hoặc kẻ có tiền.

      _ người có tiền sao giống như tiền là loại bệnh vậy?

      Hawke tiến đến bên tai, cười giọng .

      _ Người có tiền phải, người có tiền mà tiêu xài hoang phí mới đúng.

      Trừng liếc mắt cái, xích người ra chút, nghĩ nằm sát mình đến vậy.

      _ có biết con người trải qua 1/3 cuộc sống là ở giường ?

      ngừng chút, cười

      _ nghĩ lại xem, nếu thời gian chúng ta phần lớn đều nằm giường…

      Hawke lơ đễnh, chính là mỉm cười, hít sâu cái, chậm rãi .

      _ Mua cái giường tốt chút coi như là đầu tư cho công việc.

      Ninh Ninh nhíu mày, sai. làm việc vất vả, nhiều khi cũng nên đối xử tốt với mình chút nhưng mua cái giường này quả là rất phí. Tuy rằng có người trả tiền cho nhưng cũng là người tốt nha! muốn lợi dụng người khác.

      Trộm nhìn Ninh Ninh cái, thấy nhíu mày trầm mặc, Hawke biết có chút phân vân, tiếp tục .

      _ Bằng như vậy, chúng ta làm thương lượng !

      _ Thương lượng?

      _ Tôi ghét phải ngủ giường xếp trong kho lắm rồi nhưng tôi vẫn còn muốn ở đây vài ngày. Dù sao tôi cũng sáng làm chiều ngủ, lại sáng làm tối ngủ. Chúng ta mua cái giường này về. Tối tôi nằm ngủ, làm việc, sáng tôi , lại ngủ. Coi như cho tôi thuê giường !

      _ ngủ được vào khách sạn mà ngủ. Đồ thần kinh!

      _ Tôi thể.

      _ cười khổ.

      _ Vì sao?

      _ Bởi vì…

      xong dừng chút, mới thừa nhận .

      _ Là Casa Lina.

      Liếc mắt nhìn , Ninh Ninh nhíu mày. Nếu có lẽ cũng quên chuyện này.

      _ sợ có người nhận ra là Casa Lina?

      _ Ừm!

      Ninh Ninh nhìn , lại là trận trầm mặc, rồi mới mới .

      _ Tôi quen cùng người khác ở chung giường.

      _ Chỉ có vài ngày mà thôi, huống chi công việc của cần dùng đến giường.

      _ Tôi thích khi làm việc có người bên cạnh.

      nhìn trần nhà, lẩm bẩm.

      _ Nhà có hai phòng. Đem giường đặt ở phòng, phòng kia để làm việc.

      _ Ý của tôi là… tôi thích trong nhà có người.

      _ Tôi ngủ rất say yên tâm.

      phải ngủ say, là mà ngủ như chết. Nghĩ đến cảnh cùng Lưu Manh ngủ, Ninh Ninh nhếch môi mỉm cười. thực ra, cho ở nhờ vài ngày đổi được nguyên cái giường 17.800 Đài tệ quả rất hời. Thấy , Hawke biết ở lo lắng, lại .

      _ Tôi cam đoan làm ồn đến .

      tiếp tục trầm mặc.

      _ Giống như Lưu Manh.

      lại bổ sung.

      _ Chỉ là ngủ thôi?

      _ Chỉ là ngủ!

      kéo kéo khóe miệng giỡn.

      _ nếu tin, đem tôi trói lại cũng được.

      _ Thôi khỏi!

      _ Cho nên ý của là?

      nhịn được ngáp cái.

      _ Thế nào?

      thúc giục. Quên , lười suy nghĩ.

      _ Tùy ! Dù sao cũng là tiền của .

      _ Ninh Ninh?

      cùng thân lắm sao? Dám kêu tên như thế? Ninh Ninh có chút khó chịu mở miệng.

      _ Như thế nào?

      _ đưa thẻ tín dụng tôi mới trả tiền được.

      mỉm cười, ý bảo buông thẻ tín dụng trong tay ra. Mười bảy vạn nha…… trừng , rồi mới cam lòng đưa thẻ tín nhiệm cho , nhìn gọi nhân viên đến tính tiền, thở dài, xoay người ôm gối đầu. Tuy rằng miệng đồng ý rồi nhưng vẫn là cảm thấy đau lòng. 17.000 Đài tệ nha! là tiếc muốn đứt ruột. Ai…. nhắm mắt lại, khuôn mặt vô ý thức dụi dụi vào gối mềm mại, dưới đáy lòng lại thở dài. Cầm thẻ tín dụng đưa cho nhân viên, Hawke vừa quay đầu lại, lại phát Ninh Ninh vẻ mặt mệt mỏi, tựa hồ ngủ.

      _ Ninh Ninh?

      _ Sao?

      thào lên tiếng trả lời. Hawke khóe miệng nhếch lên, sáng giờ chưa ngủ, bây giờ muốn ngủ là điều hiển nhiên. Muốn cho nghỉ ngơi chút, nỡ kêu , chính mình cũng lần nữa nằm xuống, tay chống đỡ khuôn mặt tuấn tú, nghiêng người xem . này là giường trưng bày cũng dám ngủ. Bình thường mặt lúc nào cũng rất lạnh lùng, nghĩ tới ngủ lại có vẻ đáng như trẻ con… này, dáng vẻ ngọt ngào nhưng tính tình lại quá lạnh lùng. ách xì cái, mắt cũng muốn nhắm lại.

      _ à!

      nhân viên cầm hóa đơn cùng thẻ tín dụng tới thấy hai vị khách nằm ngủ giường. ngây người chút, biết nên làm cái gì, đành phải quay lại tìm chủ cửa hàng.

      _ Tôi mở tiệm chục năm nay, cho tới bây giờ mới thấy chuyện này.

      Ông chủ cười khẽ, khoát tay áo.

      _ Đừng đánh thức họ. Xem ra họ mệt mỏi lắm mới có thể ngủ như vậy. Để họ ngủ coi như là quảng cáo. Trong cửa hàng hơi lạnh, lấy mềnh đem ra cho họ, đừng làm khách bị lạnh.

      _ Làm quảng cáo?

      nhân viên nhìn hai vị khách ngủ giường. Nữ xinh đẹp, nam tuấn tú, hai người nằm bên cạnh nhau ngủ khiến người ta cảm thấy thoải mái. Nhún vai, xoay người lấy mềnh. giường vì lạnh mà nép sát vào lòng của chàng trai kia. Hình ảnh này muốn bao nhiêu lãng lạn liền có bấy nhiêu. Đắp mềnh ngang người hai người, mới xoay người, liền thấy ngoài tủ kính có vài vị khách tò mò, còn có đôi nam nữ muốn vào cửa hàng. hai mắt sáng ngời, nhìn đôi tình nhân quảng cái cười cái rồi ra cửa nghênh đón hai vị khách mới. Xem ra, hôm nay bán buôn rất tốt.



      _ Trời ạ, muốn đào đất mà trốn xuống!

      _ tệ đến vậy đâu?

      Ninh Ninh quay đầu nhìn thấy vẻ mặt tươi cười của Hawke, mới phát mình đem suy nghĩ trong lòng ra hết.

      _ Chỉ là ngủ quên giường thôi!

      trừng , muốn đá cái nhưng cuối cùng lại quay đầu tiếp tục về phía trước.

      _ Ông chủ còn tặng chúng ta bộ mềnh gối.

      bước nhanh hơn, vẫn ở ngay phía sau. Ỷ chân dài hơn suốt ngày đuổi kịp . Ninh Ninh tức giận bỏ chạy. Hawke thấy thế, cũng chạy theo, rất nhanh đuổi được , nắm tay kéo lại.

      _ Này!

      _ Đáng ghét! Đau! Buông tay ra!

      Phát mình kéo làm tay đau, vội vàng buông tay, lại thừa dịp dùng tay kia đánh vào bụng rồi xoay người tiếp tục chạy.

      _ Shit!

      mắng tiếng, nhịn đau chạy đuổi theo .

      _ Ninh Ninh!

      Sợ lại bỏ chạy, đem ép chặt tường, hai tay kiềm chặt hai tay bé của vội vàng mở miệng.

      _ Tôi phải cố ý. Nghe tôi giải thích! OK?

      Ninh Ninh giãy dụa nữa nhưng vẫn tức giận.

      _ Buông!

      _ Đáng chết!

      thầm rủa tiếng, giải thích.

      _ Vừa nãy trong cửa hàng, ngủ quên…

      _ Sao gọi tôi dậy?

      _ Tôi thấy mệt mà ngủ quên, muốn cho ngủ nhiều chút.

      Hawke cười khổ.

      _ Ai biết được chính tôi cũng ngủ quên. Tôi thừa nhận tôi có tỉnh lại nhưng giường kia thoải mái, ngủ rất ngon…

      vẻ mặt vô tội nhìn .

      _ Tôi nghĩ dù sao chúng ta cũng ngủ hai tiếng, ngủ chút nữa chắc cũng sao…

      nheo lại mắt.

      _ Cho nên thèm gọi tôi dậy để người khác nhìn.

      _ Tôi cũng có ở giường.

      nhếch miệng nhắc nhở .

      _ Ông chủ giảm giá cho chúng ta còn 15.800

      trừng , trận trầm mặc.

      _ 15.800?

      vẫn là trừng , tiếp tục trầm mặc.

      _ Tôi nghĩ nghe thấy rất vui.

      tiếp tục trừng , rồi mới mặt chút thay đổi .

      _ thấy tôi có thể làm diễn viên ?

      ngẩn ngơ, còn kịp phản ứng, Ninh Ninh bật cười.

      Thình thịch!

      _ Tôi nãy giờ giỡn thôi!

      cười .

      Thình thịch!

      chỉ ngây ngốc nhìn rồi mới phát thình thịch kỳ quái kia chính là tiếng tim mình đập. (Di Di: yeah, thần cupid bắn tên vào :”> chúc mừng ah~)

      _ ngốc!

      Thấy Hawke có phản ứng, ánh mắt kỳ lạ vẫn chăm chú nhìn , mặt Ninh Ninh thoáng chốc ửng hồng. vẫn chăm chú nhìn , như là có nghe chuyện. Ninh Ninh bị nhìn khiến mặt đỏ ửng lên tim đập ngừng. Cảm giác được thân thể ép lấy mình, cả người nóng lên, được tự nhiên .

      _ Này!

      hề báo động trước, cúi người hôn . Ninh Ninh trừng lớn mắt, lần thứ hai, lần thứ hai chỉ chưa đầy hai mươi bốn tiếng. Người này quá đáng! Tuy rằng, phát hôn mình nhưng có cách nào ghét . , cảm giác này lại khá dễ chịu.

      _ Shit!

      Hawke đau kêu tiếng, lùi ra, trừng mắt nhìn .

      _ đá chân tôi?

      _ được sao?

      Ninh Ninh chút áy náy cũng .

      _ đối với người muốn hôn đều như vậy sao?

      _ Tôi đối với người cưỡng hôn tôi đều như thế!

      Ninh Ninh hừ tiếng, quay đầu bước nhưng khuôn mặt nhắn tự dưng đỏ hơn. thực tế, nếu muốn đá người đàn ông đá ngay vào nơi ta yếu ớt nhất cho biết mùi. Nhưng đối với Hawke chỉ là đá chân. Chuyện này tuyệt đối để biết.

    3. piipp

      piipp Well-Known Member

      Bài viết:
      1,619
      Được thích:
      565
      Chương 4.1:

      Trời về chiều, chạy hai vòng vận động ở công viên trở về, Hawke từ từ bước lên lầu hai. Lưu Manh vừa thấy đến, liền đến bên chân dụi dụi, đến tủ lạnh, cầm theo tô cơm của Lưu Manh, rồi ngồi xổm xuống đổ thức ăn ra tô cho nó. Sau đó, mới tới phòng tắm tắm rửa. Từ phòng tắm ra, phát cửa phòng chính đóng, tò mò vào xem. Ninh Ninh nằm giường mềm mại ngủ say. Lưu Manh ăn no, gặp cửa mở, liền theo vào phòng, nhanh chóng túm lấy nó. (Di Di: Di Di thích bé mèo quá ah~ kute thấy sợ luôn :”>)

      _ Ninh Ninh ngủ, ngươi mà đánh thức ấy, ta cho ngươi nếm mùi.

      Hawke cảnh cáo. Mèo vẻ mặt vô tội chớp chớp mắt nhìn . Ninh Ninh giường nhúc nhích, giật mình. Rồi lại thấy dựa đầu vào gối ngủ tiếp. nhàng thở ra, cười mình tự nhiên khẩn trương. Nhìn ngủ say, nhíu mày. Sao lại khác như thế? khi ngủ, giống thiên thần, lúc tỉnh lại, tính tình có thể đem so sánh với tiểu ác ma. Tính tình tốt, nhưng là tiểu ác ma biết giữ lời hứa. quả cho ngủ cùng giường dù đối với nụ hôn ngoài ý muốn vẫn rất khó chịu. Nhưng vẫn giữ đúng lời hứa. Tuy rằng bắt mỗi này phải đổ rác, chăm sóc mèo, mua đồ ăn, đóng tiền điện, đóng tiền nước, đóng tiền điện thoại,…

      Nếu này muốn lợi dụng , đem giải thưởng mạng cho ai kiếm được Casa Lina uy hiếp . Nếu giơ cái tay bị thương của , nhắc nhở từng làm chuyện gì. Cho nên mỗi ngày ngoan ngoãn chiều theo , đơn giản là ban ngày chủ này buồn ngủ, thích ngủ giữa chừng lại bị cái ý nghĩ phải đổ rác, cho mèo ăn, đóng tiền này nọ mà thức giấc. từng thử giữa trưa gọi dậy vì muốn bệnh viện tái khám. phải gọi đến tiếng mới chịu tỉnh, mắng trận rồi cả ngày đều xụ mặt.

      Tối hôm đó, điệu nhạc mắng người vang suốt đêm, dường như nguyên đêm ngủ được. Từ đó về sau, dám chưa đến giờ đánh thức dậy, đem cả thời gian tái khám trễ lại chút. Cảm tạ thượng đế, đất nước này buổi tối cũng có phòng khám bệnh. Sau đó còn phát , Ninh Ninh khi ngủ dậy, huyết áp rất thấp. Cho dù là trước khi ngủ ăn rồi nhưng khi ngủ dậy cũng phải có thức ăn do Khấu ca làm cho ăn may ra vẻ mặt tươi hơn chút. thực thích ăn, chỉ cần có đồ ăn ngon, hết thảy đều vui vẻ.

      (Minh: cái này giống Di Di ghê ;))

      (Di Di: Di chém Minh à ><)

      Mấy ngày hôm trước, dẫn tái khám lần cuối. Bác sĩ tay phục hồi như cũ, thở phào cảm thấy tội mình giảm chút. Nhưng vì thành thói quen, ngày ngày vẫn giúp đổ rác, chăm sóc mèo. Mỗi ngày buổi sáng, ăn sáng trở về rồi mới gọi rời giường, lên giường ngủ, qua công viên vận động dạo, trở về sau khi giúp Khấu ca mở tiệm ngồi chuyện với khách. Buổi chiều, chạy bộ hai vòng ở công viên xong trở về tắm rửa, xuống giúp lấy bữa tối rồi mới kêu rời giường. Hai người cùng nhau ăn cơm, có đôi khi đem cơm lên, có đôi khi xuống lầu ăn. Sau khi phụ đóng cửa hàng rồi mới lên lầu ngủ, ngồi ở máy tính làm việc tới sáng.

      biết mơ thấy cái gì, ngủ thở dài, khóe miệng lại hơi hơi cong lên. Đưa tay chạm vào má , sửng sốt, mới phát chính mình biết từ khi nào ngồi xuống bên giường, biết phải nhanh rút tay về, tránh làm thức giấc nhưng bàn tay ở mặt lại luyến tiếc da thịt mềm mại muốn rời. lại khẽ thở dài, mặt dụi dụi vào tay , giống như con mèo . Ông trời……Đôi môi đỏ mọng của khẽ hé ra. ngẩn người. Bỗng tiếng kêu của Lưu Manh làm giật mình.

      _ Meo meo!

      _ Này! Đừng kêu…

      rút tay về, che lấy miệng Lưu Manh, nhanh chóng ôm nó ra khỏi phòng. Đóng cửa lại, bỏ Lưu Manh ra, đôi mắt lại nhìn chằm chằm vào tấm poster Casa Lina tường. có dạng con nào chưa thấy qua, còn tưởng rằng từ lúc làm người mẫu thấy qua hết tất cả dạng con đời. Ai lại biết được tại chỉ nhìn mà lại khiến tim đập ngừng. Kì lạ là, là người duy nhất dám ăn to lớn trước mặt , bắt làm cái này cái kia. Hoàn toàn đem biến thành nam osin. Dịu dàng? có. Xinh đẹp? gặp qua xinh đẹp hơn. Vậy mà lại cứ có ý muốn, tháo bỏ hết quần áo của , cùng dây dưa giường lớn mềm mại kia. Chẳng lẽ có khuynh hướng tự ngược? (Di Di: tự sướng có :”> ngược nỗi gì = =!)

      Nhếch khóe môi, tự cười mình. Có lẽ là do đôi chân thon dài tuyệt đẹp của . Di động vang lên tiếng, đột nhiên kéo hồi thần trí của , bắt máy.

      _ Tôi đây!

      Nghe được đối phương liên tiếp ngừng, nhíu mày

      _ Lộ Khắc, chức vụ là gì quên rồi sao?

      _ Đúng, chính là quản lí.

      cầm lấy tô của Lưu Manh cầm đến vòi nước, rửa sạch

      _ Quản lí! Chính là quản lí! Tôi hàng tháng bỏ ra số tiền lớn thuê phải là có nguyên nhân. Tôi biết tôi là giám đốc nhưng có tôi ở đó, có thể tự quyết định mọi chuyện mà.

      Nghe Lộ Khắc cứ ngừng, Hawke thở dài.

      _ Đúng! muốn bán cứ bán. Cho dù làm công ty sụp đổ cũng được. Tôi làm gì sao?

      Đưa tô nước mới xuống sàn cho Lưu Manh, trả lời.

      _ Cho mèo uống nước! (Di Di: tỉnh hơn cả ruồi = =!)

      _ Cái gì? Cho mèo uống nước!

      Tiếng hét từ trong điện thoại tràn ra. Sau đó là tràng tiếng mắng người, Hawke nhíu mày. Tắt điện thoại. Di động lần nữa vang lên. lại nhấn nút tắt. Di động lại vang lên. lại ấn nút tắt. Di động lại vang, lúc này đối phương im lặng, mới vỗ vỗ đầu Lưu Manh, mỉm cười .

      _ Tôi muốn nhắc nhở bây giờ tôi nghỉ ngơi.

      _ Tới khi nào sao? biết.

      Đối phương lại im lặng.

      _ Đúng rồi! Buổi sáng tôi có gửi mail cho , nhận được chưa?

      Hawke dùng cổ cầm điện thoại, lấy rác ở phòng khách cùng phòng bếp, theo lời dạy của Ninh Ninh ngồi phân loại rác

      _ Đúng! Khấu ca muốn kết hôn. , tôi phải giỡn, ngươi giúp ta chuẩn bị tốt. Thời gian? Chủ nhật. Lộ khắc, có số loại hàng tôi chưa từng nghe qua. Nếu lúc đó tôi thấy hàng chuyển đến, có thể chuẩn bị lên đường.

      Di động lại lần nữa truyền đến trận rít gào, Hawke ấn nút tắt điện thoại.

      ………………………….

      Giáo đường núi. Sau giáo đường là khoảng trời trong mây trắng. Chú rể cùng dâu, thoạt nhìn giống nam nữ chính trong phim thần tượng. Hôn lễ này lãng mạn. giống như nơi bị thiếu gia nhà giàu phá hủy. Ninh Ninh biết hôn lễ này do Hawke chuẩn bị, chẳng thấy làm gì cả mà hôn lễ vẫn rất hoành tráng. Đúng là người có tiền có khác. Nhìn Bạch Vân mặc áo cưới trắng như tuyết, Âu Dương Ninh Ninh liếc Hawke đứng bên cạnh cái. nhận ra chiếc áo cưới kia, vẽ qua, toàn thế giới chỉ có . Đó là áo cưới do nhà thiết kế nổi tiếng vì hâm mộ Casa Lina thiết kế dành tặng riêng.

      _ Sao biết dáng người của Bạch Vân?

      giọng hỏi, biết nhất định đem áo cưới kia sửa lại size.

      _ Khấu ca.

      tiến đến bên tai giọng .

      _ xem họ có giống giai nhân và quái vật ?

      nhịn đượccười khẽ, lại liếc mắt nhìn , nhìn hướng về phía Bạch Vân cùng Khấu Thiên Ngang. Tuy rằng miệng đùa nhưng biết cười vui vẻ chúc phúc cho hạnh phúc của trai. Được rồi, thừa nhận, có lẽ chàng này phải là đại thiếu gia được cưng chìu sinh hư. Nhiều ngày như vậy, nhận ra công tử con nhà giàu này có tiền nhưng kiêu ngạo, tính tình lại tốt, còn biết nghe lời phân loại rác, biết nên cho vào loại người nào. Bối cảnh trưởng thành của khiến gặp ít đàn ông. Nhưng đa số đàn ông đều bị người xung quanh làm hư, bằng rất kiêu ngạo, rất tham lam, rất tự đại, rất ngu xuẩn. Đương nhiên, thể thế giới này có đàn ông tốt nhưng giống như vẫn thường nghe. Đàn ông tốt chắc sắp chết còn chưa sinh còn lại là gay, gần kết hôn hay là cưới vợ. Nhìn xem Khấu ca cũng là người đàn ông tốt có vợ. Cho nên…… Lại liếc người đàn ông bên cạnh, nhăn mặt… chàng này thiệt là biết nên xếp vào loại người nào.

      Phía trước cha sứ sau khi chúc phúc, Bạch Vân cùng Khấu Thiên Ngang trao đổi nhẫn cưới.

      Nhưng có thể chưa hiểu hết , chừng người đàn ông này ở Las Vegas có rất nhiều tình nhân, vừa có tiền vừa có tài thế này. Đàn ông có tiền sinh hư, đây là định luật. Huống chi, chỉ có tiền mà còn đẹp trai hơn người. Nếu bên ngoài có tình nhân đó mới là vấn đề. Cho dù là như vậy, kia cũng là chuyện của . Bẩm lẩm hồi, Ninh Ninh mới ngớ ra rốt cuộc mình suy nghĩ cái gì. Được rồi, là em trai của Khấu ca, Bạch Vân là bạn của , Khấu ca lại cưới Bạch Vân, miễn cưỡng mà cũng chính là bạn của . Hoặc là…… Khách trọ?

      Phía trước, Khấu ca cúi đầu hôn Bạch Vân, hai người cười đến hạnh phúc. Ninh Ninh lòng chợt căng thẳng, hiểu được cái gì gọi là tình . có kết thúc hạnh phúc sao? từ đó đến giờ chưa biết được. Cho tới giờ… Bàn tay nắm lấy tay , giật mình cúi xuống, tay nắm tay . biết vì lí do gì rút tay lại, để mặc cho nắm. hi vọng, công chúa cùng hoàng tử ngày nào cũng vui vẻ hạnh phúc……

    4. piipp

      piipp Well-Known Member

      Bài viết:
      1,619
      Được thích:
      565
      Chương 4.2:

      _ Này! Ninh Ninh chờ chút!

      Vừa muốn rời khỏi phòng tiệc, Ninh Ninh bị người gọi lại, quay đầu, thấy bạn trung học của Bạch Vân, trực giác kêu bỏ của chạy lấy người, đáng tiếc kia chân cũng rất dài, biết mình chạy lại , cho nên đành phải chấp nhận. (Di Di: nữ chính có những suy nghĩ rất đặc biệt :)

      _ Chuyện gì?

      _ Em trai của Khấu Thiên Ngang uống say. Tôi nhớ ở trong tiệm Bạch Vân café, phiền đưa ấy về giúp.

      trừng mắt nhìn xinh đẹp trước mặt, rất muốn được. Chợt phát ra Hawke, biết khi nào chạy đến phía trước, bắt lấy Microphone bắt đầu cất giọng oanh vàng như vịt.

      _ Tên này… ngu ngốc!

      chết đứng tại chỗ ba giây, mới quyết định tiến lên, bắt lấy kéo xuống trước khi làm trò cười cho thiên hạ.

      _ Hi, ngọt ngào!

      vừa thấy đến liền mỉm cười, hai tay ôm lấy vào lòng.

      _ Tôi phải ngọt ngào!

      nghiên người tránh , kéo lấy tay ra ngoài.

      _ Này, ngọt ngào, em muốn dẫn đâu?

      bước loạn choạng, môi ngừng nở ra nụ cười. dám tin lại uống say đến vậy. Ninh Ninh kéo tới cửa, nhíu mày hỏi xinh đẹp kia.

      _ ấy rốt cuộc uống bao nhiêu rồi?

      _ chai!

      xinh đẹp mỉm cười.

      _ chai mà say đến thế sao?

      Ông trời ơi, người đàn ông này bắt đầu cởi quần áo.

      _ Cao lương!

      mở miệng bổ sung, ý cười càng sâu. Ninh Ninh mở miệng mắng chuỗi thô tục, phải bởi vì mỉm cười, là vì ói.

      Về tới nhà, Hawke liền lăn lên giường ngủ.

      _ Con heo này!

      Trừng mắt nhìn người đàn ông ngủ giường, định cho như thế ngủ đến sáng , nhưng nghĩ đến mùi ói lưu lại trong phòng đến sáng mai, bực mình, giúp cởi bỏ quần áo. Đáng ghét, cứ coi như là mèo tiểu tiện hay là mèo ói . Chợt phát bụng vết sẹo, liền kéo áo xuống, sắc mặt trắng bệt.

      _ ta sao lại bị thương thế này?

      biết nhìn vết thương của bao lâu, đến khi Lưu Manh chạm tay cái, mới lấy lại tinh thần, tiếp tục thoát quần áo. Vết thương cũ. đem áo sơmi cho vào máy giặt, vết sẹo lớn thế này lần đầu mới thấy qua nên có chút hoảng sợ. cảm thấy bị vết thương thế này, sống được kì tích. Khó trách ngày đó ở bệnh viện, có chết cũng cho y tá cởi áo của , còn thấy kì lạ, ràng bình thường ở tiệm cà phê liếc mắt đưa tình với biết bao , làm sao có thể giữ áo như giữ trinh tiết. ra là bởi vì người có vết sẹo, nghĩ đến vết sẹo kia, liền run người. Người đàn ông tuấn lại có vết sẹo thế này. vẫn đứng ở cửa nhìn , nghi ngờ ông trời có lộn thế nào mà để người đàn ông đẹp đẽ như thế chịu vết sẹo khủng bố này. giường Hawke rùng mình cái, lên lấy chăn đắp cho , che vết sẹo xấu xí người nhưng biết nó vẫn còn nơi đó.

      Hai giờ khuya. Từ phòng Hawke phát ra tiếng kì lạ. Ninh Ninh ngừng bút, nhíu mày. Thanh lại im bặt hoài nghi là chính mình nghe nhầm thế là tiếp tục nhìn màn hình làm việc. thanh khác lại vang lên, trừng mắt nhìn màn hình hai giây, bắt đầu nghe được lời vô nghĩa từ , đứt quãng, bất an. liền buông bút, chạy đến bên phòng. phát gặp ác mộng, thân người co rúm, trán đầy mồ hôi.

      _ Tỉnh lại, Hawke!

      lấy tay lay dậy, cố đánh thức .

      _ !

      bị nhốt trong ác mộng, run rẩy.

      _ Hawke, tỉnh lại!

      vỗ mặt .

      _ Vì…… Cái gì…… Vì sao?

      đột nhiên trở nên hung ác, bắt lấy tay , đỏ mặt tía tai gào lên. Ninh Ninh hoảng sợ, nhưng vẫn tỉnh, cả người kịch liệt run lên, bờ môi thoát ra những tiếng tuyệt vọng.

      _ Vì cái gì…… Nếu cần tôi…… Vì sao lại sinh ra tôi?

      muốn lùi lại, lại nhanh tay bắt lại tiếp tục rống lên

      _ Tránh ra! Buông ! Đừng động vào tôi! Dù sao tôi là dư thừa! Tôi cám ơn các người đâu!

      có biện pháp, chịu buông tay, lại sợ ra càng nhiều làm cho nhịn được suy nghĩ tùm lum, liền tát cái. Hawke bị đánh đầu nghiêng hẳn sang bên nhưng lúc này mở mắt, hai mắt xanh lam, trống rỗng mà mờ mịt.

      _ Tỉnh rồi sao?

      _ Chuyện gì?

      _ gặp ác mộng.

      im lặng nhìn , lời. Đáng chết, phải bị đánh hóa ngu rồi chứ? Ninh Ninh chau mày, hỏi lại.

      _ biết tôi là ai ?

      có chút chần chờ vươn tay, chạm vào của mặt . muốn lùi lại nhưng vẻ mặt của lại khiến thể làm được.

      _ Ninh Ninh?

      _ Ừ!

      Khóe môi khẽ cong lên.

      _ rất giống thiên thần.

      _ Sao?

      hoài nghi đầu có vấn đề. vừa tát cái, lại bảo giống thiên thần. (Di Di: cười chết với cặp này :)) cười khẽ ra tiếng, tiếng cười lại vẫn như cũ khàn khàn.

      _ Nếu tỉnh rồi buông tay ra !

      mở miệng nhắc nhở. có trả lời, cũng có buông tay.

      _ Hawke?

      biết mình phải buông ra, nhưng làm được. Vẻ mặt của lại khiến nghĩ mình nhẫn tâm vứt bỏ . Ninh Ninh cổ họng căng thẳng, trong đầu tiếng thét lên bảo đừng động vào chuyện người khác nhưng nhìn vẻ mặt đáng thương của lại kiềm được lòng. dùng đôi mắt nhìn sâu vào , tội nghiệp ,lấp lánh nước. Đáng chết! thích thứ cưng làm nũng! cũng phải là thú cưng thậm chí cao cái đầu, nhưng vẻ mặt tại của , ràng giống như là thứ cưng bị đạp vào mông cái. (Di Di: so sánh kinh khủng thiệt :))

      Quên ! Đáng giận, sau này nhất định hối hận. Ninh Ninh thở dài bảo .

      _ Nằm nhích qua chút.

      nằm xích ra. Ninh Ninh ở bên người nằm xuống, thuận thế đem ôm vào lòng. (Di Di: nhanh thiệt :”>)

      _ Này!

      phát ra kháng nghị, giương mắt ninh mi.

      _ Làm ơn!

      thấp giọng mở miệng thỉnh cầu. nhếch môi lúc lâu, mới .

      _ dám làm gì xằng bậy, tôi thiến !

      _ thành vấn đề!

      Hawke đem mặt chôn ở gáy , cười. Cảm giác được đầu vai ẩm ướt, Ninh Ninh biết mình hối hận nhưng vẫn có cách nào đẩy ra. tiếng an ủi, làm cho cổ họng cứng ngắt, sau lúc lâu mới có biện pháp mở miệng.

      _ Cám ơn!

      trầm mặc hồi lâu, mới .

      _ có gì!

      Đồng hồ bàn phát ra tiếng kêu nho . nhìn nó, dám lần nữa vào giấc ngủ, chỉ có thể bắt buộc chính mình phải thức. Vẫn nghĩ là sớm quên đoạn trí nhớ kia, ngờ chúng nó lại xông ra. Có lẽ nên quá mức kinh ngạc, dù sao nếu dám thừa nhận, chúng nó cho tới bây giờ vẫn rời , chúng nó thủy chung đều ở nơi này, dây dưa , như vết sẹo ghê tởm người .

      _ Bà ấy cần đứa …… Bà ấy cần ngươi…… Bà ấy căn bản cần ngươi……

      Lời mỉa mai lượn lờ quanh tai, cố bắt chúng bay biến. Ninh Ninh phát ra tiếng rên khẽ, nghe thấy liền trợn mắt, phát mình siết chặt lấy , thả lỏng lực đạo, đôi mày thanh tú của mới bắt đầu giãn ra. Nhìn ngủ say, biết mình thiếu cái nhân tình, hiểu được cầu của thực quá đáng nhưng là thậm chí hỏi nguyên nhân, lại đồng ý cho ôm lấy. này tuy ăn chua ngoa nhưng lòng lại trắng như đậu hũ. Hô hấp của đều đều, đầu gối lên cánh tay , biết sáng mai tay hẳn cứng đờ nhưng vẫn muốn buông ra. Ngửi thấy người mùi xà phòng thơm ngát, chậm rãi trầm tĩnh lại. Cuối cùng cũng chìm vào giấc ngủ. Lưu Manh chui qua khe hở của cửa phòng, nhảy lên giường, tiến lại phía hai người. Há miệng ngáp cái, nằm dài giường rồi mới cùng chủ nhân cuộn tròn mình lại tiến vào mộng đẹp.

    5. piipp

      piipp Well-Known Member

      Bài viết:
      1,619
      Được thích:
      565
      Chương 5.1:

      Tỉnh lại, khuôn mặt tuấn tú ngủ đập vào mắt, Ninh Ninh trừng mắt nhìn, rồi mới nhớ tới chuyện xảy ra. thích đối với tình cảnh của người đàn ông này cảm thấy đau lòng, ý nghĩ kia rất phiền toái. thích cuộc sống tại, mỗi ngày ở nhà vẽ tranh minh họa kiếm tiền, đói bụng mua đồ ăn, mệt mỏi liền lên giường ngủ, tháng chỉ cần ra ngoài vài lần đến siêu thị mua nhu yếu phẩm, trừ phi có chuyện gì xảy ra, hoạt động của thậm chí vượt qua con số năm.

      thích cuộc sống đơn giản như vậy, muốn có điều gì thay đổi, nuôi con mèo là cực hạn đối với . người đàn ông? , tuyệt đối cần. Ánh mặt trời chiếu qua khe cửa, dừng ở gương mặt tuấn cùng mái tóc vàng ánh. Người đàn ông này tuấn mỹ làm cho người ta ghen tị. giống thiên thần, nếu thực thiên thần, thấy còn giống hơn, tóc vàng mắt xanh, chỉ có cánh mà thôi. Đôi cánh máu trắng, còn rớt xuống vài sợi mềm mại. Hình ảnh sống động lên trong mắt, tưởng tượng người có đôi cánh lớn máu trắng, tay còn cầm thức ăn ngon vừa vừa ăn, nhịn được cười lên tiếng.

      _ Tôi phải trả bao nhiêu tiền mới mua được suy nghĩ của lúc này!

      Nghe được tiếng khàn khàn, mới phát đôi mắt xanh lam của biết khi nào mở, ngẩn ra, che dấu ngượng ngùng .

      _ Bao nhiêu cũng đủ.

      mỉm cười.

      _ Bao nhiêu đủ?

      _ ngày.

      sửng sốt. mới ra thấy hối hận nhưng thể thu hồi, đành phải tiếp tục .

      _ Theo giúp tôi ngày.

      chỉ ngây ngốc nhìn .

      _ Thế nào? muốn biết sao?

      ngồi dậy, hờ hững .

      _ trả nổi sao?

      _ Đợi chút!

      lấy tay kéo lại.

      _ Tôi trả!

      thầm thở dài, mở miệng

      _ Vậy buông tay, rửa mặt đánh răng nhanh , hôm nay qua nửa.

      biết vì sao buông tay ra, lại nhìn ngây ngô cười đứng lên.

      _ Đồ ngốc!

      trừng mắt liếc cái.

      _ Đáng giận.

      Thầm mắng câu, xoay người, vội vàng vào trong phòng phòng tắm rửa mặt. bao lâu sau nghe được phòng tắm trong phòng khách cũng truyền đến tiếng nước.


      _ Đây là đâu?

      _ Vườn bách thú.

      _ Đây là đâu?

      _ Viện bảo tàng.

      _ Còn đây?

      _ Chợ đêm.

      Dù sao tiệm Bạch Vân cũng nghỉ ba ngày, ra mua đồ ăn nên thuận tiện dẫn xung quanh, dù sao cũng lâu dạo phố. chính là tộ nghiệp mà thôi. Đương nhiên chính là bởi vì như thế, tuyệt đối có nguyên nhân khác!

      _ Ông chủ thêm chén.

      Ngồi ở quán ăn vặt chợ đêm, Hawke giơ tay gọi lớn ông chủ. Ninh Ninh nhìn năm chén bàn, hiểu vì sao lại có thể ăn hết. Đặc biệt vừa mới ăn hai chén sườn chua ngọt, giỏ bánh ba, ba xâu cá viên, hai xâu đậu hũ,…

      _ Món này ngon lắm, ăn tiếp sao?

      nhìn , vẻ mặt hưng phấn.

      _ Ừ! Tôi ăn nổi, ăn !

      Nhìn cái chén ông chủ vừa đưa đến sạch trơn, phát muốn kêu chén, lập tức kéo tay xuống, ngăn cản .

      _ Đủ rồi! định cho chết sao?

      Kéo ra khỏi cửa hàng, vội vàng ra khỏi khu ăn uống, lại ngừng ở quán hiếu kì.

      _ Cái này là cái gì?

      _ Đậu chiên.

      Ông chủ liền tươi cười trả lời. nhìn muốn chảy nước miếng, buồn bực thở dài tiếng. Biết ăn cam lòng, đồng ý cho mua thêm vài món, mới bằng lòng ngoan ngoãn cùng rời . Nào là bánh chiên, kem, kẹo hồ lô.

      _ ăn nhiều thế sao mập?

      trước kia vẫn nghĩ người ngoại quốc dám nếm thử đồ ăn kì lạ, như là chao, cá viên chiên hay linh tinh gì đó nhưng hiển nhiên cũng để ý, ăn trước miếng, thử xem hương vị, rồi mới ăn ngấu nghiến.

      _ Tôi mỗi ngày đều tập thể dục.

      ăn viên kẹo hồ lô, cười vui vẻ.

      _ Tôi thích chợ đêm Đài Loan, còn có đồ ăn vặt.

      Ninh Ninh nhìn cái, biết người chung quanh đều nhịn được quay đầu nhìn , người đàn ông này là bộ dạng rất tuấn tú, cho dù là ở chợ đêm đông nghẹt người, cho dù là trang phục giản dị, chỉ là áo thun với quần bò của Khấu ca nhưng gương mặt vẫn rất hút nhìn. lại còn tươi cười thân thiện với mọi người, càng khiến người khác tò mò nhìn .

      _ chưa từng dạo phố?

      Xem vẻ mặt hưng phấn của , nhịn được mở miệng.

      _ có.

      _ có?

      sửng sốt, dừng lại nhìn .

      _ Đúng, có!

      Phát dừng lại, cũng dừng lại.

      _ Làm sao vậy?

      _ Sao lại chưa từng dạo phố?

      nhún vai, mỉm cười.

      _ Lúc cha quản rất nghiêm, lớn lên vì công việc, cho nên nghĩ tới.

      nhíu mày.

      _ cũng dạo phố mua này nọ?

      _ Này nọ?

      _ thứ muốn mua đó. Quần áo, đồng hồ, CD, báo chí,…

      mắt cũng chớp .

      _ Chad mua giúp.

      _ Chad?

      lại là ngẩn ngơ.

      _ Quản gia. Chúng tôi cần gì đều với Chad, Chad sai người mua về.

      giải thích.

      _ Vì sao?

      _ Vì an toàn.

      nhếch khóe môi, tự giễu .

      _ Nhà của tôi bất hạnh có nhiều tiền. (Di Di: bất hạnh o_O)

      Trầm mặc nhìn , Ninh Ninh tự giác lại nhíu mày.

      _ Có gì vui sao?

      mở miệng hỏi.

      _ Cái gì?

      _ Đổ rác.

      lại muốn cắn lưỡi chính mình nhưng xem ra lần này vẫn là chậm bước, đáng chết.

      _ Đuổi theo xe đổ rác.

      cười .

      Chợ đêm đông nghẹt người, bị kéo khắp nơi. Tuy rằng chân sớm đau nhức, Ninh Ninh lại đành lòng bắt ngừng lại. Dù sao người đàn ông này mình chưa từng dạo phố, còn có thể thế nào? Đặc biệt bao lâu lại phát chỉ dạo phố, nhiều chuyện khác cho tới bây giờ chưa làm qua. Như là ăn quán ven đường, như là mua quần áo, như là trả giá.. chơi rất vui vẻ, phải nhắc nhở cái này cần, cái kia cần thiết nhưng vẫn mua về. còn suy nghĩ có bệnh thích trả giá.

      _ được!

      _ Ninh Ninh!

      _ được.

      _ Ông chủ bán cho chúng ta với nửa giá.

      _ được.

      _ Tôi muốn mua cho cháu tôi!

      vẻ mặt đáng thương nhõng nhẽo với .

      _ No!

      nheo lại mắt, cảnh cáo .

      _ Nhìn của miệng tôi, tôi NO!

      lại bày ra vẻ mặt vô tội của chó con.

      Ninh Ninh cuối cùng thở dài, chấp nhận cho Hawke mua cả đống đồ. Sau khi hết chợ gom được nguyên thùng hàng. Cuối cùng Ninh Ninh cùng Hawke về bằng xe buýt. Chỗ ngồi kín chỉ còn hai chỗ. chỗ cho Ninh Ninh ngồi, chỗ còn lại để thùng đồ Hawke mua. Còn Hawke đứng dựa vào cột sắt.

      _ Tôi nghĩ người Mỹ thích chuột.

      _ Hai nhóc con ở nhà nghĩ con chuột phát ra màu xanh xanh đỏ đỏ này là chuột.

      cười .

      _ Chứ là gì?

      liếc mắt cái

      _ Kia phải con chuột mà là bảo bối thần kỳ.

      _ Cũng là chuột thôi!

      _ Nhưng mà chúng nó rất .

      đưa tay vỗ cái thùng, vẻ mặt cười tươi như trẻ con. Thấy đứng liền nhích người qua chút chừa chỗ cho ngồi. Có lẽ là bởi vì quá mệt mỏi, ngồi xuống bao lâu liền buồn ngủ. Thế là cái đầu màu vàng nhắm ngay vai mà dựa.

      _ Làm cái gì?

      Nhăn lại mi, vươn tay đưa đầu hướng bên kia thôi. dựa vào thùng đồ nằm yên lát xe chuyển hướng, lại ngã trở về. lại đẩy đầu qua kia, xe lại chuyển hướng, kết quả thiếu chút nữa bị chúi về phía trước, phản xạ bắt lấy tay , tỉnh lại.

      _ Ngồi vững nào!

      _ Sorry!

      lẩm bẩm nhích sát lại .. bao lâu, lại ngủ, lại đẩy đầu ra, tầm mắt lại chạm thấy soát vé phía trước. soát vé đồng ý mặt nhăn mày, vẻ mặt giống như đẩy như vậy quả rất xấu. Làm ơn! Người này đầu nặng phải chết, thời tiết lại nóng như vậy, cũng phải là người thân của , làm sao có thể cho dựa vào? Hừ! Hai tay ôm ngực nhìn cảnh ngoài cửa sổ, đầu của lại ngã trở về. Đáng giận…… thầm rủa câu, lại nhịn xuống đẩy đầu ra nữa. Hừ tiếng, Âu Dương Ninh Ninh nhìn cái đầu gác vai mình. Quên , coi như là làm việc tốt. Phong cảnh ngoài cửa sổ ngừng dịch chuyển, bất giác cũng dựa vào đầu, khép lại mắt. tóc vàng, có mùi hương dầu gội của . Hoa hồng nha, cũng dám dùng. Khóe miệng tự giác cong lên, dựa vào cái đầu màu vàng thơm mùi hoa hồng của côchậm rãi tiến vào mộng đẹp.

      Kết quả, hai người cùng ngủ say, tới trạm mới bị soát vé đánh thức. Đứng ở trạm chờ gọi cho taxi. Biết thế xe buýt taxi tốt hơn . Ai, là chuyện đời khó đoán.
      Last edited: 10/9/14

    6. ^^! Nếu bạn không gửi link bài viết trên Facebook được, hãy sử dụng link trong khung này để chia sẻ bài viết :