1. Quy định post bài trong Khu Edit – Beta – Convert

    Đặt Title theo mẫu [Tên truyện] dấu cách - [Tên tác giả] (Update chương)

    Hình bìa truyện

    Tác giả

    Thể loại

    Số chương

    Nguồn convert (nếu có)

    Tên Editor & Beta

    Nick Facebook, Mail liên lạc

    Đặc biệt: 1 editor ko được mở quá 3 Topic

    Quy định cho editor

    Box Edit – Beta – Convert chỉ đăng những truyện edit, beta, convert của Cung; không đăng truyện sưu tầm của trang khác trong Box.

    Chủ topic chịu trách nhiệm hoàn thành topic, không drop, không ngưng edit quá 1 tuần. Trường hợp không theo tiếp được truyện thì phải báo với Ad hoặc Mod quản lí Box lý do không thể theo tiếp và để BQT tiếp nhận.

    Nếu drop không có lý do sẽ bị phạt theo quy định của cung: Link

    Mỗi topic nên đặt 1 lịch post theo tuần hoặc tháng để member dễ theo dõi. Nếu post 1 tuần 10c sẽ được tặng thêm 100 ruby (liên hệ với quản lý của box để được thưởng)

    Khi hoàn thành nên vào Topic báo danh để được thưởng điểm thêm. Điểm thưởng là gấp 2 lần số điểm được hưởng của cả bộ. Ví dụ:

    Bạn edit 1 bộ 100c nhận được 1000 ruby thì sẽ được thưởng 2000 ruby.

    Quy định Đối với Readers:

    Comt thân thiện, comt nhắc nhở truyện nhẹ nhàng

    Không comt với những lời lẽ quá khích, sử dụng ngôn từ đả kích editor, nhân vật, tác giả...

    Không comt gây war, hối truyện thiếu thiện cảm

    Nếu vi phạm lần đầu nhắc nhở. Lần sau -10ruby\lần

    Không comt thanks (trường hợp muốn thanks editor thì nhấn like để ủng hộ)

    Quản lý box Truyện Edit&Beta:

    lolemcalas, haruka, Hằng Lê, Ngân Nhi

Bảo bối tình nhân của kiến trúc sư - Hà Vũ

Thảo luận trong 'Sắc Nữ Hoàn'

  • ^^! Nếu bạn không gửi link bài viết trên Facebook được, hãy sử dụng link trong khung này để chia sẻ bài viết :
    1. CQH

      CQH ^^!

      Bài viết:
      192
      Được thích:
      41,954
      Chương 8
      #339966']Edit : Quảng Hằng
      #339966'] Beta : bear lonelj
      quốc vào mùa đông, khí hậu trở nên rất lạnh, sáng sớm ra cửa phát khắp nơi đều là sương trắng, phủ kín cả thành thị.
      Lạc Tiểu Hòa sớm mặc áo lông, quần dày, giày bó, lúc ra cửa còn mặc thêm quần áo lông hoặc áo khoác dầy, đeo thêm khăn quàng cổ, bao bọc giống như chú chim cánh cụt ngây ngốc.
      Người , bất kể nam nữ già trẻ giống như đều hề sợ lạnh, ở đường có thể nhìn thấy đàn ông mặc áo tay ngắn, với đôi chân trần, thậm chí những bà lão lớn tuổi chống gậy cũng ăn mặc mỏng manh hơn Lạc Tiểu Hòa, điều này làm xấu hổ.
      Nhìn lại người con trai bên cạnh chút, vẫn mặc áo khoác lông cuối mùa thu, trong lòng thầm sợ bị cười nhạo. Ai ngờ chỉ cười , ngược lại còn khẩn trương giúp mua thêm nhiều quần áo mùa đông, chỉ sợ bị lạnh. Lạc Tiểu Hòa từng hỏi tại sao vẫn ở lại quốc, cho biết, nơi này chỉ là nơi chôn rau cắt rốn mà sinh ra, đồng thời cũng là nơi cha mẹ quen biết quý mến nhau, phần là vì những tình cảm trân quý tốt đẹp, từng là những câu chuyện huyền thoại khi còn bé nghe nhiều nên thuộc.
      về những hồi ức với ngữ điệu hết sức bình thường, giống như chẳng qua kể lại câu chuyện bình thường. Nhưng Lạc Tiểu Hòa biết nội tâm thương cảm đến mức nào.
      Người ngoài cảm thấy lãnh đạm tuyệt tình, ra do trong lòng luôn cảnh giác đề phòng, tình cảm trở nên thu hẹp lại nên dễ dàng biểu lộ ý kiến của mình thôi.
      So sánh với người cùng cảnh ngộ là phụ tá Ron quốc thay Cổ Hách Tuyền xử lý vụ.
      Ron gặp Cổ Hách Tuyền vào thời điểm nghèo khổ vất vả nhất.
      Hai mươi sáu tuổi, Ron nổi danh rất sớm trong giới kiến trúc sư, lúc học đại học đạt ít giải thưởng về ngành kiến trúc, dần dần hăng hái, mắt cao hơn đỉnh, luôn chỉ biết thiết kế mà để ý đến những việc khác.
      Nhưng tài hoa vẫn có, ta vẫn đón nhận những giải thưởng, tiếp nhận mọi người thổi phồng. Ở đỉnh vinh quang chói lọi nhất, ta gặp Cổ Hách Tuyền.
      Người con trai Đông Phương lãnh khốc đó giống như mọi việc đều nhìn thấu, tràn đầy ý giễu cợt, có phần kiêu ngạo bẩm sinh, đôi mắt sắc bén luôn lộ ra vẻ lạnh lùng, vẻ mặt trầm hiểu hết thảy.
      Khi đó Ron cũng biết là ai, nhưng lúc bên cạnh Ron luôn có nhóm người tụ tập chen lấn nịnh bợ ăn mừng, ta lại thấy được nụ cười chế giễu của người con trai thần bí cách đó xa.
      Thế là Ron rất phẫn nộ, giận dữ tới, là muốn thỉnh giáo, ra là khiêu khích cùng khoe khoang.
      Ron liến thoắng ngừng từ lịch sử thế giới kiến trúc phát triển đến phong cách các đại kiến trúc sư khác, là miệng lưỡi lưu loát, kiến thức uyên bác, nhưng câu đầu tiên của đối phương chặn miệng ta lại.
      : "Tôi xem qua tác phẩm của . . . . . ." Dừng lại chút, nụ cười châm chọc mặt càng ràng hơn, vô cùng ràng thốt ra hai chữ, "Thối nát." Chưa bao giờ chịu loại ô nhục này, Ron bị lời của làm sợ ngây người, cứ thế kịp phản ứng gì, chỉ có thể trơ mắt nhìn đối phương khinh thường quay đầu nghênh ngang rời .
      Dĩ nhiên, Ron rất rộng rãi hề đem lời của đặt ở trong lòng, tiếp tục kiếp sống thiết kế kiến trúc của mình.
      Mọi người ai cũng có thời điểm thuận lợi, nhất là Thiết Kế Sư dựa vào linh cảm ăn cơm. Đến ngày nào đó, Ron đột nhiên phát mình mất tất cả linh cảm, trong óc như vũng nước, thậm chí ngay thời điểm này chúng bạn đều xa lánh, rất nhanh thể gượng dậy nổi.
      Bạn chia tay, bạn bè đối với Ron cảm thấy thất vọng, bên những người thầm cạnh tranh cảm thấy vui mừng, bên kia những nhà bình luận ác ý càng ra sức công kích, lưu tình chút nào, bỡn cợt mặt mũi Ron đáng giá đồng.
      Ron cảm thấy mình thế là hết rồi, mơ ước trở thành đại kiến trúc sư vẫy chào tạm biệt ta, ý chí ta bắt đầu sa sút, kéo dài hơi tàn, hàng đêm ở quầy rượu say sưa, dùng rượu mê hoặc bản thân.
      Cho đến ngày, ta gặp lại người con trai Đông Phương từng giễu cợt mình, nhưng cũng là lần duy nhất giễu cợt mình.
      Ron cho là đối xử với mình giống như lần trước, Trung Quốc phải có câu "Đánh chó mù đường" sao? tại là thời điểm tốt nhất.
      Vậy mà người con trai chẳng qua hời hợt câu: "Tôi cần người trợ thủ, có hứng thú ?"
      "Tại sao lại là tôi?" ta hiểu.
      "Cậu đủ thối nát, cho dù có sa sút hơn nữa bất quá cũng chỉ đến thế, dĩ nhiên, tớ ngại cậu thối nát thêm chút nữa." Lời của đối phương như cũ chút khách khí.
      Có lẽ xuất phát từ bụng đầy suy tính, có lẽ là muốn nhìn xem thử thằng nhóc nhiều lần làm nhục mình đến cùng là thần thánh phương nào. Tóm lại Ron dưới của xui khiến quỷ thần đáp ứng thành trợ thủ của .
      Khi ta biết được, nam nhân này chính là "Kevin" đại danh đỉnh đỉnh Ron quả khó có thể tin vào tai mình.
      Chỉ cần là người của giới kiến trúc, ai ai cũng biết Kevin là kỳ nhân truyền thuyết chỉ nghe danh thấy mặt.
      chỉ là thiên tài hiếm có trong giới kiến trúc mà còn là người trẻ tuổi nhất đoạt huy chương “Giải Thưởng Pritxker” từ khi thiết lập tới nay. Dù là nhà bình luận hà khắc nhất cũng dùng ngồi bút ca tụng lòng về tác phẩm của , bảo bản thiết kế của chỉ tràn đầy ý tưởng lớn đầy mạo hiểm, hơn nữa am hiểu vận dụng ánh sáng, xích độ và cảnh vật biến hóa cùng với quan hệ chuyển động cùng bất động trong thiết kế, sáng tạo ra phong cách riêng, tài nghệ điêu luyện tạo nên những khoảng gian tuyệt vời.
      "Giải thưởng Pritzker (Pritzker, giải thưởng Kiến trúc) là giải thưởng hàng năm được trao cho kiến trúc sư, cho biết ngành công nghiệp xây dựng, giải thưởng Nobel. Được khởi động vào năm 1979 bởi Jay Pritzker"
      Cùng lúc đó, dưới mỗi bản thiết kế của thường hay kí dấu hiệu "K&H", quan tâm đến háo hức điên cuồng thổi phồng của người bên ngoài.
      Dĩ nhiên, ở trong mắt người ngoài, Kevin chính là tách cà phê kì lạ, danh tiếng rất lớn, nhưng hành tung lại mơ hồ bất định, tác phẩm của nhiều, những mỗi tác phẩm đều là tinh phẩm làm người ta thán phục.
      Ở thời đại cần giới truyền thông lăng xê này, lại chấp nhận bất kỳ phỏng vấn nào, cũng xuất trước mặt nhiều người, nhất là khi đạt “Giải Thưởng Pritxker” người người mơ ước được nhận lần trong đời, cũng là do người khác thay mặt đến nhận.
      Khiêm tốn cách lạ lùng như thế, mặt bởi vì có đủ tiền, cần những thứ này đem về ích lợi cho mình; mặt khác có lẽ vì thích làm chuyện mình hứng thú.
      Nửa năm trước, từng có vị tù trưởng Arab bày tỏ, nguyện lấy gian khách sạn cao cấp sáu sao trứ danh của mình ở Dubai để đổi lấy"K&H" giúp mình thiết kế nóc nhà của khu nhà cao cấp dùng vàng bạc trang sức để trang trí.
      Chỉ tiếc, lời này vừa ra giống như đá chìm xuống biển, Boss hoàn toàn thèm đáp lại, chẳng qua kích động giới truyền thông nổi sóng, những mặt báo, tin tức TV truyền thông thay phiên lấy tin, kết quả duy nhất tăng cao thêm giá trị của "K&H" gấp mấy lần. Cuối cùng, tù trưởng kia tơi tả ra về, lần nữa chứng minh câu truyền thuyết của giới kiến trúc “Nhà cao cấp ngàn vàng dễ mua, K&H thiên giới khó cầu".
      Sau khi Ron gặp gỡ, hiểu gia thế càng phát người này là nhân vật hung ác.
      lãnh đạm tuyệt tình lại cứng rắn nham hiểm, hơn nữa làm việc cực kỳ lạnh lùng; trong tình cảm luôn máu lạnh, cao ngạo đến mức ngay cả khi có dịp phóng túng cũng màng để ý đến.
      Phải có tài sản vài chục tỷ đô la, bề ngoài cao lớn tuấn, dáng vẻ đường đường, biết có bao nhiêu thiếu nữ mơ mộng, tiểu thư con nhà giàu có, thậm chí giới có chức quyền, minh tinh, các quý phu nhân, nhưng bất kì ai cũng có được câu lòng của , hề biết thương hương tiếc ngọc.
      Vậy mà chân tướng bên trong lại là: Tim của dành riêng cho bé ngây thơ!
      Khụ! Điều này thực quá đối lập với vẻ bề ngoài của Boss lớn rồi.
      bé Đông Phương điềm đạm nho nhã, tính tình hướng nội, tựa hồ còn có chút sợ người lạ, thỉnh thoảng nghe được cùng Boss chuyện, giọng nhàng , mang theo mềm nhũn thẹn thùng, như bé chưa lớn, lại là người trong mộng của Boss.
      Ron bừng tỉnh hiểu ra, ra là Boss thích tính cách tiểu thư nhà giàu, thích tinh kiều diễm tuyệt sắc, cũng thích nữ cường nhân, loại thiếu nữ bé bỏng này!
      Ngẫm lại xem, có người đối với bạn mà , cho dù là tâm hay là thân thể, bạn là duy nhất trong lòng ta, đây là chuyện làm cho người khác mơ mộng đến mức nào chứ! Nhất là khi hướng dẫn bé của mình từ vỡ lòng đến thiếu nữ hồn nhiên, mỗi quá trình đều tỏa ra bản năng của người con trai? Huống chi Boss là loại con trai mạnh mẽ thế kia?
      Như qua, bé kia phải đạt được thứ duy nhất thuộc về mình sao?
      Ron vừa cảm thán tình gì là làm được, vừa ôm địa đồ dầy vào phòng làm việc Boss "K&H" nằm ở khu vực phồn hoa nhất Luân Đôn.
      Mặc áo len cao cổ màu xám đen và quần dài, Cổ Hách Tuyền đứng ở sau bàn làm việc khổng lồ, tay chống mặt bàn, tay cầm bút ở bản vẽ nhanh chóng miêu tả, hết sức chăm chú theo sát hai gã trợ thủ khác thảo luận chi tiết.
      "Chủ của công ty ‘Faey Neil’ và các đại biểu lập tức tới đây." Ron bẩm báo .
      Cổ Hách Tuyền ngẩng đầu nhìn ta cái, " phải tớ , món Case đó tớ có hứng thú."
      "Bọn họ chưa từ bỏ ý định." Ron bất đắc dĩ xoa xoa tay.
      Cổ Hách Tuyền nhíu mày, lại tiếp tục cúi đầu chú tâm vào công việc.
      Đúng lúc ấy, cửa phòng nghỉ ngơi mở ra, tiểu mỹ nhân mới vừa tỉnh ngủ đứng ở cửa tò mò liếc mắt.
      " tỉnh rồi?" Mới vừa rồi trong mắt chỉ có công việc điên cuồng, tại ràng ánh mắt sáng lên, lập tức bỏ lại mọi thứ, nghênh đón , bàn tay sờ sờ gương mặt hồng hồng, "Ngủ có ngon ?"
      Gần đây Lạc Tiểu Hòa được nghỉ đông, dường như ngày ngày đều theo Cổ Hách tuyền. bận công việc ngay ở bên cạnh đọc sách làm bài tập, lúc nghỉ ngơi, giúp xoa bóp bả vai cùng chân, ngoan ngoãn đến mức làm người người động lòng.
      Mới vừa rồi nằm vùi ghế sa lon đọc sách ngủ thiếp , Cổ Hách Tuyền sợ cảm lạnh, mới đem ôm vào phòng nghỉ ngơi chút.
      "Vâng . . . . ." Mới vừa tỉnh ngủ, đôi mắt tiểu giai nhân vẫn còn mơ màng, vẻ mặt còn nhuốm chút mông lung. Mái tóc dài xõa tung vai, người mặc váy đầm lông màu trắng dài ngang đầu gối mới mua, chân mang đôi ủng ngắn màu da dê, vô cùng xinh đẹp đáng .
      Đáng đến mức có người muốn ăn miếng!
      Nhìn thấy trong mắt Boss thoáng ánh sáng, đều là đàn ông, trợ thủ cùng các thuộc hạ bên cũng rất đồng cảm hiểu ý, vô cùng thức thời tự động dời ánh mắt, phải là thảo luận chi tiết bản vẽ cũng chăm chú xem hợp đồng, ai nấy đều làm ra vẻ vô cùng bận rộn.
      Cổ Hách Tuyền mới lười quan tâm người khác có nhìn hay , trực tiếp ôm vào trong ngực, cúi đầu dịu dàng hôn lên cái gáy trắng ngần, hỏi có đói bụng hay .
      Lạc Tiểu Hòa biết bận công việc, hiểu chuyện lắc đầu, cùng mấy câu, sau đó ngồi ghế sa lon vân ngựa vằn, ngoan ngoãn lật quyển sách vừa rồi chưa xem xong.
      Cổ Hách Tuyền nhìn , đáy mắt đều là ấm áp.
      đúng là ai cũng có khắc tinh mà! ai có thể nhìn thấy vẻ ôn hòa mềm mại mặt Boss, trừ khi đối mặt với . Ron len lén theo dõi, sau đó thầm than thở vạn lần.
      Lúc này, công ty "Faey Neil" hàng ba người được thư ký dẫn vào, mọi người lịch chào hỏi bắt tay nhau.
      Lạc Tiểu Hòa tò mò từ cuốn sách thò đầu ra, thấy trong ba người nam hai nữ đó có hai gương mặt hình như từng gặp, cẩn thận nhớ lại, là tiểu thư từng gặp ở công viên, người còn lại là Hannah.
      Hannah nhìn thấy Lạc Tiểu Hòa chợt nhíu mày, Karan bên cạnh cũng ngờ tới ở chỗ này, thoáng ngẩn người. Hai người mặc dù theo đuổi tâm tư của mình, nhưng dù sao cũng là người bãn lãnh từng trải thương trường rất nhanh nâng lên khuôn mặt tươi cười, nhìn lên tiếng chào tiếng.
      Lạc Tiểu Hòa thẹn thùng cười cười, bởi vì sợ quấy rầy bọn họ liền ôm sách như làn khói chạy ra ngoài.
      Nửa giờ sau, Cổ Hách Tuyền cùng Hannah vẫn ở bên trong thảo luận gì đó, những người khác rối rít ra khỏi phòng làm việc, "Ron, ông chủ của cậu là khó trị." Người đàn ông duy nhất tới lần này của công ty Faey Neil tên là Davy, thanh niên người vừa than thở vừa hỏi: "Tớ hiểu, tại sao hợp đồng kinh doanh ngon lành đưa tới cửa cũng muốn nhận nhỉ?”
      Bởi vì Nghệ Thuật Gia cùng Xí Nghiệp gia đều là những người cố chấp cuồng, mà Boss nhà là hai loại cộng lại, nên là cố chấp cuồng trong cố chấp cuồng, việc muốn làm, cho dù cầm súng chỉa vào đầu cũng có tác dụng.
      Dĩ nhiên những lời này Ron ra, chỉ nhún nhún vai, ý bảo thư ký bưng trà đãi khách.
      "Cám ơn." Karan cười hỏi, "Ron, tớ muốn mượn quyển ‘Domus’ mới nhất, chỗ cậu có ?"
      "A, có, tớ lấy cho cậu."
      Sau khi Ron rời , hai người trợ thủ cũng quay trở lại công việc của mình, trong phòng chỉ còn lại Lạc Tiểu Hòa, Karan cùng với Davy.
      "Đừng thất vọng quá, theo giao tình của Hannah tiểu thư cùng Kevin tiên sinh, chuyện nhất định có chuyển biến mà." Ngồi ghế sa lon, Karan ưu nhã khép hai chân, vừa vừa liếc mắt nhìn nghiêm túc nghe bọn họ chuyện.
      "Phải ha, hai năm trước lúc chúng ta cùng ‘K&H’ hợp tác, tớ vẫn cho là Kevin tiên sinh cùng Hannah tiểu thư là đôi, ‘K&H’ phải rất giống viết tắt tên hai người bọn họ sao?" Davy xong khoái trá cười lên, "Chẳng lẽ các người cảm thấy bọn họ rất xứng đôi sao?"
      "Dĩ nhiên, Kevin tiên sinh cần người phụ nữ xứng với ấy mà." Karan cười cười, quay đầu vẻ mặt ôn hoà hỏi Lạc Tiểu Hòa, "Em là em Kevin tiên sinh sao? Chúng ta lần trước ở công viên gặp qua, em còn nhớ ?"
      Dường như nghĩ tới ta đột nhiên lại hỏi mình, Lạc Tiểu Hòa ngẩn ra, lắc đầu cái, lại loạn xạ gật đầu cái.
      " hâm mộ em đó, có trai ưu tú như thế, Kevin tiên sinh là tài hoa xuất chúng, chị chưa bao giờ gặp qua kiến trúc sư ưu tú như ấy" Karan khen ngợi dứt miệng.
      "Đúng vậy, cho nên tiểu thư Hannah luôn luôn cao ngạo mới có thể đối với trai em vừa thấy , nếu như ‘Faey Neil’ và ‘K&H’ có thể thành nhà, thực là chuyện tốt đẹp!" Davy cũng gia nhập hàng ngũ tán dương, còn nhìn Lạc Tiểu Hòa lộ ra nụ cười, cảm thấy hứng thú hỏi: "Tiểu thư xinh đẹp, bây giờ em vẫn còn học đúng ? Có phải muốn giống như trai em, cũng có hứng thú với nghề kiến trúc phải ?”
      Lạc Tiểu Hòa lúng túng lo lắng, biết nên trả lời ra sao. đột nhiên cảm giác được đối với người con trai hàng đêm cùng mình ôm nhau ngủ, tất cả những chuyện của mình lại hiểu biết ít như vậy.
      Ở Đài Loan, là người thừa kế Cổ gia có sản nghiệp khổng lồ, cùng khác nhau trời vực. Đến giờ, còn khờ dại cho là chỉ là kiến trúc sư bình thường ở quốc, nhưng bây giờ nghe bọn họ bình luận, dường như hoàn toàn phải như thế.
      Kevin cùng Hanna sao? tự chủ nhìn về hướng đôi nam nữ trong phòng làm việc kia.
      Bọn họ vẫn trò chuyện với nhau, Cổ Hách Tuyền vẻ mặt , thỉnh thoảng , thỉnh thoảng cau mày, mà Hannah tiểu thư, vẻ ái mộ mặt đều ràng.
      Davy cùng Karan tiếp tục ba hoa khoác lác, nhìn Lạc Tiểu Hòa thực lực công ty "Faey Neil" hùng hậu cỡ nào, Hannah tiểu thư ưu tú như thế nào, cùng Cổ Hách Tuyền là trời sinh đôi.
      Trái tim trở nên nhạy cảm, hơi đau đớn.
      Có lẽ đây chính là tình , khiến người như đứng đống lửa, như ngồi đống than, muốn nghe lại dám nghe, trong lòng lúc chua xót, lúc đắng chát, bên tai vẫn còn nghe những câu hỏi giễu cợt, so sánh tầm thường. Thừa dịp Ron cầm mấy quyển tạp chí kiến trúc nổi danh trở lại, Lạc Tiểu Hòa tùy tiện tìm lý do vội vã rời .
      Đẩy cửa kiếng phòng làm việc bước ra ngoài, gió lạnh thấu xương đập vào mặt, khép lại áo khoác ngoài, ngẩng đầu lên, hít hơi sâu khí mát mẻ. bầu trời có mấy phiến bông tuyết bay lả tả, dọc theo đường phố từ từ , có phương hướng.
      cách nào sắp xếp lại những cảm nhận trong lòng mình làm cảm giác càng mông lung, lang thang đất nước xa lạ, bên cạnh làm bạn, cảm thấy đơn.
      Khi phát gian xung quanh trở nên tối hơn thấy mình đứng ở cửa xe điện ngầm như đứa bé lạc đường, mới tỉnh ngộ bước lui lại, thậm chí ngay cả điện thoại di động cũng mang theo người.
      Khe khẽ thở dài, vừa mới xoay người định về hướng trạm điện thoại công cộng, bỗng có người vươn tay nắm chặt lấy cánh tay của !
      Người đàn ông Đông Phương mặc áo khoác dài màu đen, cao to tuấn dật, khí chất tầm thường làm cho người ta cảm thấy lạnh nhạt mà xa cách, lúc này trong mắt đầy vẻ hoài nghi và kích động.
      Lạc Tiểu Hòa chút nghĩ ngợi chui vào trong ngực ta, trong khoảnh khắc lệ rơi đầy mặt.
      "Con nhóc này." Người đàn ông thở phào hơi nhõm, bàn tay vỗ , "Mất nửa năm, cuối cùng cũng tìm được con rồi ."
      Lạc Tiểu Hòa khóc lớn làm ướt khuôn mặt nhắn, mặt chôn sâu vào trong ngực người đàn ông, cúi đầu kêu tiếng, "Chú."
      Nghe Lạc Tiểu Hòa gọi mình, mặt Lạc Dịch toát ra vẻ kinh ngạc hiếm thấy.
      Cách đó xa có người dùng tiếng Trung kêu "Ông xã”, Lạc Dịch lập tức lên tiếng, kéo cả Lạc Tiểu Hòa tới. Vóc người hấp dẫn cao gầy, mặc áo khoác dài màu đen giống như Lạc Dịch, đại mỹ nữ xinh đẹp nóng bỏng cầm chiếc ly giấy đứng bên ngoài quán cà phê ngẩng đầu nhìn về phía bọn họ.
      Đó là thím!
      Nhìn , Lạc Tiểu Hòa lại muốn khóc.
      "Trời ạ, là Tiểu Hòa!" Tô Hợp Hoan vừa nhìn thấy , đầu tiên là ngây ngốc, sau đó liền kích động hoan hô tiếng, rất có cá tính đem ly cà phê đưa cho người qua đường Giáp vội vã bên cạnh, bảo ta cầm giúp mình, sau đó nhanh chóng xông lại ôm chặt lấy khóc thút thít.
      "Thím. . . . . ." tiếng này vừa phát ra, khiến cho vẻ kinh ngạc mặt Tô Hợp Hoan lúc này cùng ông xã mình giống nhau như đúc.
      Ba người ngồi xuống quán cà phê ven đường lần nữa, Tô Hợp Hoan cho Lạc Tiểu Hòa biết, mới vừa rồi bọn họ ở trong tiệm vừa mua cà phê xong, ai ngờ Lạc Dịch nhìn thấy Tiểu Hòa bên ngoài cửa kiếng, thế là lập tức xông ra, làm cho cũng ngơ ngác.
      Lần này bọn họ đặc biệt đến quốc tìm Lạc Tiểu Hòa, có nửa mong chờ vận may, nửa kia có lẽ là vì Quan Dạ Kỳ.
      Khi nhận được lá thư biết gửi từ nơi nào của Lạc Tiểu Hòa, cho là có đầu mối, đối với việc tìm Lạc Tiểu Hòa có tin tức, nào ngờ người đưa thư vô cùng giảo hoạt, lưu lại bất kỳ dấu vết nào.
      nghĩ tới Quan Dạ Kỳ từ nơi nào biết chút đầu mối, chạy tới đầu đuôi Lạc Tiểu Hòa quốc. Nhưng ở đất nước xa lạ tìm cũng phải chuyện dễ dàng!
      Nhìn người nhà mỗi ngày vì Lạc Tiểu Hòa bận tâm, lo lắng an nguy của , Lạc Dịch cùng Tô Hợp Hoan dứt khoát đích thân tới quốc, muốn nhờ sở trinh thám bên này giúp tay tìm người. ngờ mới vừa đến Luân Đôn ngày thứ tư, đường gặp được cháu mất tích.
      "Tiểu Hòa, cho chú biết, con bị ai đưa đến nơi này thế?" Lạc Dịch hỏi.
      Lạc Tiểu Hòa cúi đầu .
      " phải sợ, Tiểu Hòa, chú bảo đảm có chuyện như vậy xảy ra nữa, nhưng người kia nhất định phải tiếp nhận trừng phạt của luật pháp."
      Nghe vậy, càng muốn .
      Tô Hợp Hoan suy nghĩ nhìn Lạc Tiểu Hòa. Nửa năm gặp, mười chín tuổi, lông mày như vẽ, mang đầy vẻ phong tình quyến rũ của người phụ nữ, thân thể mảnh khảnh với đường cong lả lướt, da thịt trơn bóng trắng noãn, so với lúc còn ở Đài Loan càng thêm mặn mà.
      Toàn thân mặc đồ giá trị xa xỉ, chỉ nhìn thắt lưng màu bạc cùng áo lông khoác ngoài này thôi cũng biết phải tầm thường, làm nền cho dung nhan như hoa càng thấy xinh đẹp, nếu như nhìn lầm, đây chính là mẫu áo thời trang mới nhất vừa trình diễn ở Milan, nhãn hiệu GIVENCHY nổi tiếng.
      Tô Hợp Hoan thầm thấy kỳ lạ, Lạc Tiểu Hòa đến cùng gặp phải hạng người gì? Bé con muốn ra lai lịch của đối phương, hành động này ràng là muốn che giấu mà!
      Phản ứng của cháu làm cho Lạc Dịch cảm thấy tính nghiêm trọng của vấn đề, tiếp tục hỏi ngọn nguồn: "Tiểu Hòa, cho chú biết, rốt cuộc là ai bắt cóc con? Con phải sợ, mọi việc đều giao cho chú được ?"
      mệt mỏi vẫn giữ im lặng, lặng lẽ cúi thấp đầu, lên tiếng.
      "Ông xã, chúng ta về khách sạn trước , Tiểu Hòa cũng mệt mỏi, phải con?" Tô Hợp Hoan đành lòng, kéo Lạc Tiểu Hòa qua, giọng an ủi, "Đừng nghĩ lung tung, chú chỉ quan tâm con, biết ?" Lạc Tiểu Hòa gật đầu, lỗ mũi đau xót, lại bắt đầu rơi nước mắt.
      "Trong nhà ai ai cũng đều nhớ con, lo lắng cho con, đặc biệt là của con đó, ấy vô cùng đau lòng vì để lạc con, còn có a ma. . . . . .Con nhớ a ma sao?"
      Nghe đến đó, Lạc Tiểu Hòa cuối cùng cũng lên tiếng vùi đầu trong ngực thím, "Thím. . . . . ."
      "Ừ?"
      "Con rất nhớ a ma. . . . . ."
      "Vậy chúng ta trở về Đài Bắc gặp a ma được ?"
      Lạc Tiểu Hòa cắn môi, nửa muốn nửa , cuối cùng gật đầu tiếng: "Được" .
      Khuôn mặt nhắn nhìn ra ngoài cửa sổ, lặng lẽ nhìn chăm chú thành phố giống như truyện Cổ tích Âu châu, đáy mắt ngân ngấn lệ.

    2. CQH

      CQH ^^!

      Bài viết:
      192
      Được thích:
      41,954



      <img class="aligncenter" alt="" src="https://i.imgur.com/OCTpOU4.jpg" width="620" height="3000" />
      <img class="aligncenter" alt="" src="https://i.imgur.com/EJflSfQ.jpg" width="620" height="3000" />
      <img class="aligncenter" alt="" src="https://i.imgur.com/fjbqug2.jpg" width="620" height="3000" />
      <img class="aligncenter" alt="" src="https://i.imgur.com/8MFEpye.jpg" width="620" height="3000" />
      <img class="aligncenter" alt="" src="https://i.imgur.com/GuWQDDN.jpg" width="620" height="3000" />

    3. CQH

      CQH ^^!

      Bài viết:
      192
      Được thích:
      41,954

      Chương 9

      Edit : Quảng Hằng

      Beta : bear lonelj



      <img class="aligncenter" alt="" src="https://i.imgur.com/75LAdaj.jpg" width="620" height="3000" />
      <img class="aligncenter" alt="" src="https://i.imgur.com/7FSSJyA.jpg" width="620" height="3000" />
      <img class="aligncenter" alt="" src="https://i.imgur.com/iKd5noe.jpg" width="620" height="3000" />
      <img class="aligncenter" alt="" src="https://i.imgur.com/EQsXUy4.jpg" width="620" height="3000" />

    4. CQH

      CQH ^^!

      Bài viết:
      192
      Được thích:
      41,954

      Chương 9

      Edit : Quảng Hằng

      Beta : bear lonelj



      <img class="aligncenter" alt="" src="https://i.imgur.com/0kJoIwO.jpg" width="620" height="3000" />
      <img class="aligncenter" alt="" src="https://i.imgur.com/HD2mab7.jpg" width="620" height="3000" />
      <img class="aligncenter" alt="" src="https://i.imgur.com/bLKRozd.jpg" width="620" height="3000" />

    5. CQH

      CQH ^^!

      Bài viết:
      192
      Được thích:
      41,954


      <img class="aligncenter" alt="" src="https://i.imgur.com/ndn0z23.jpg" width="620" height="3000" />
      <img class="aligncenter" alt="" src="https://i.imgur.com/WhsNsAl.jpg" width="620" height="3000" />
      <img class="aligncenter" alt="" src="https://i.imgur.com/OYpEP8i.jpg" width="620" height="3000" />
      <img class="aligncenter" alt="" src="https://i.imgur.com/OGJxHLI.jpg" width="620" height="3000" />

      Bạn gấu beta xong rùi ,nhưng bạn Yun chưa làm pic kip nên chỉ post 1 phần thui,mai ta post hoàn,các bạn thông cảm nha!!!

    6. ^^! Nếu bạn không gửi link bài viết trên Facebook được, hãy sử dụng link trong khung này để chia sẻ bài viết :