Bất tử bất diệt - Thần Đông (Full 10/10 quyển)

Thảo luận trong 'Tiên Hiệp'

  • ^^! Nếu bạn không gửi link bài viết trên Facebook được, hãy sử dụng link trong khung này để chia sẻ bài viết :
    1. OrchidsPham

      OrchidsPham Thịt chỉ là mây bay... VIP Editor

      Bài viết:
      3,993
      Được thích:
      34,807
      Bất tử bất diệt
      [​IMG]
      Tác giả: Thần Đông
      Nguồn: Văn Đàn
      Giới Thiệu Truyện

      - Tác giả Thần Đông với nhiều tác phẩm kinh điển như Thần Mộ - Già Thiên - Trường Sinh Giới... Truyện kể về Độc Bại Thiên - Là đời trước của bối cảnh trong tác phẩm Thần Mộ. Nếu như đọc 2 phần của truyện Thần Mộ bạn chắc chắn nhận ra Độc Bại Thiên là ai.

      - Năm 7840 chín nước tại Thiên vũ đại lục nổ ra đại chiến. Trải qua hơn mười năm giao tranh kết quả bốn nước bị diệt, năm nước còn lại nguyên khí cũng bị tổn thương nghiêm trọng còn khả năng tiếp tục giao chiến. Vì vậy, cuối cùng giữa năm nước ngồi lại và cùng ký hiệp ước xâm phạm lẫn nhau.

      - Sau cuộc đại chiến, cả đại lục như tan hoang phải làm lại từ đầu. Năm 7878, hơn hai mươi năm sau cuộc đại chiến giữa chin nước chỉ còn lại năm nước là Thanh Phong, Bái Nguyệt, Hán Đường, Vô Song cùng Tân Minh. Năm nước này sau nhiều năm ngưng chiến, nguyên khí cũng hồi phục . Cả đại lục tiêu điều khi xưa cuối cùng cũng phồn vinh trở lại.

      - Trường sinh cốc thuộc phạm vi của Hán Đường đế quốc. Cây cối trong cốc quanh năm suốt tháng lúc nào cũng xanh tươi, tràn ngập sinh khí. Theo truyền thuyết tương truyền khi xưa Trường sinh cốc là nơi cư ngụ của vị nhất đại ma quân, võ công đạt cảnh giới xuất thần nhập hóa, tung hoành khắp đại lục có địch thủ...
      Mật ^ Mật, linhdiep17, Phong nguyet2 others thích bài này.

    2. OrchidsPham

      OrchidsPham Thịt chỉ là mây bay... VIP Editor

      Bài viết:
      3,993
      Được thích:
      34,807
      Quyển 1


      Chương 1 : Hoành Xuất Thế


      Nguồn : tangthuvien.com


      Năm 7840 chín nước tại Thiên vũ đại lục nổ ra đại chiến. Trải qua hơn mười năm giao tranh kết quả bốn nước bị diệt, năm nước còn lại nguyên khí cũng bị tổn thương nghiêm trọng còn khả năng tiếp tục giao chiến. Vì vậy, cuối cùng giữa năm nước ngồi lại và cùng ký hiệp ước xâm phạm lẫn nhau .

      Sau cuộc đại chiến, cả đại lục như tan hoang phải làm lại từ đầu.

      Năm 7878, hơn hai mươi năm sau cuộc đại chiến giữa chin nước chỉ còn lại năm nước là Thanh Phong, Bái Nguyệt, Hán Đường, Vô Song cùng Tân Minh. Năm nước này sau nhiều năm ngưng chiến, nguyên khí cũng hồi phục . Cả đại lục tiêu điều khi xưa cuối cùng cũng phồn vinh trở lại.

      Trường sinh cốc thuộc phạm vi của Hán Đường đế quốc. Cây cối trong cốc quanh năm suốt tháng lúc nào cũng xanh tươi, tràn ngập sinh khí.

      Theo truyền thuyết tương truyền khi xưa Trường sinh cốc là nơi cư ngụ của vị nhất đại ma quân, võ công đạt cảnh giới xuất thần nhập hóa, tung hoành khắp đại lục có địch thủ.

      biết vì lý do gì mà vị ma quân đó lại chọc giận đến tiên nhân dẫn tới cuộc đại chiến tiên ma ngay trong cốc. Vị ma quân đó hổ là võ học kỳ tài mang nhục thể phàm nhân của mình tiến nhập vào tiên ma chi cảnh, thực lực càng khủng khiếp tới mức khiến cho tiên nhân cũng cảm thấy khó khăn chống đỡ.

      Cuộc đại chiến kéo dài suốt ba ngày ba đêm, kết quả như thế nào ai biết. Chỉ biết rất lâu sau đó, các cư dân ở ngoài cốc mới dám tiến vào để xem thử thấy cảnh trong cốc ra trước mắt rất tiêu điều. Dưới đất cây gãy lá rụng khắp nơi, xương thú chất cao thành núi. Cả hơn mười năm sau đó trong cốc cây cối thể sinh sống, toàn cốc hề có chút sinh khí gì mà chỉ bao phủ lấy màu chết choc.

      Có lẽ phải trải qua hơn trăm năm u ám trong cốc mới từ từ khôi phục lại sinh khí. Trường sinh cốc lại được phủ lại màu xanh của cây cối, sinh khí lại tràn ngập như xưa.

      Nhưng dù vậy vẫn ai dám tiến vào trong cốc bước

      Tuy nhiên, thời gian cũng từ từ bắt đầu làm quên ký ức của con người

      Năm 7878, Trường sinh cốc nghênh đón những vị khách đầu tiên. Đó là gia đình bốn người cùng tiến vào cư ngụ bên trong cốc

      Vào buổi tối ba tháng sau đó, vợ của chàng trai trẻ trong gia đình bốn người tới thời điểm sinh nở. Tiếng kêu đau đớn ngừng từ trong cốc truyền ra trộn lẫn với tiếng an ủi, khích lệ của bà mẹ.

      Chàng thanh niên cứ tới lui ở bên ngoài, khuôn mặt lên nét nôn nóng, lo lắng. Còn vị lão giả khoảng hơn năm mươi tuổi vẫn bình tĩnh ngồi yên ghế, hề tiếng nào nhưng cũng có chút lo lắng.

      “Ngôn Chí, con cần phải tới lui như vậy đâu. Yên tâm , có chuyện gì đâu. Khi mẹ con sinh ra con ta cũng hề có lo lắng cuống cuồng như con bây giờ. Nhớ lúc đó ta ngồi trong phòng cùng với thức ăn và rượu, tự ăn tự uống để chờ tin vui thôi”

      Người thanh niên dừng lại cười “ Thảo nào mà mỗi khi mẹ nhắc tới chuyện đó lại ngừng trách móc cha”

      Đúng lúc này, tiếng khóc vang lên phá tan màn đêm yên tĩnh

      “Sinh rồi, sinh rồi” Chàng thanh niên cao hứng thốt lên, đồng thời quay người chạy ngay vào trong phòng.

      Đúng lúc này bỗng nhiên phát sinh ra dị tượng. Từ trong tiểu ốc bỗng phát ra từng tia huyết hồng chi quang. Huyết hồng quang mang trong nháy mắt bao trùm lấy toàn bộ Trường sinh cốc để rồi sau đó bắn thẳng lên trời khiến cho ánh sáng của mặt trăng phải mờ .

      Chàng thanh niên kinh hãi đứng lại. Vị lão nhân cũng vội vã đứng dậy.

      Đồng thời lúc này có hơn mười vị vũ giả truy tầm vũ đạo như cùng lúc cảm ứng đều nhìn thẳng về hướng của Trường Sinh cốc.

      đỉnh Thiên Phong thuộc Vô Song đế quốc, vị bạch phát lão nhân ngồi tĩnh tọa. Đằng sau lưng là thiếu niên rất tuấn

      Vị thiếu niên hỏi “ Sư phụ, biết đạo huyết quang trùng thiên kia là cái gì”

      Hai mắt lão nhân thần quang nhìn về đạo huyết quang hướng lên trời cách xa vạn dặm cảm thán đúng là bất khuất, đúng là bất phục”

      Trong Nguyệt quang điện của Thanh Phong đế quốc, lão bà bà cũng tự “ Sát lục tới rồi” (Chữ Sát lục bạn nào có từ thay thế giúp mình nha)

      Còn từ trong Vân Yên các của Tân Minh đế quốc truyền ra “ đoạn lịch sử đồ sát “(Đoạn ngoặc kép này bạn nào có từ thay thế giúp mình nha)

      vị lão giả tại Bái Nguyệt đế quốc “ Phá phi tiên”

      Người của Hán Đường đế quốc “ Tiên ma đại chiến”

      Tại Vân Sơn điện “ Bất tử bất diệt”


      Đạo huyết quang bắn lên trung khoảng nửa phút đột nhiên biến mất tung tích

      Chàng thanh niên lúc này như tỉnh lại, hét lớn lên tiếng rồi chạy vào trong phòng.

      Chỉ thấy vợ nữ nhân mỹ lệ, nằm giường. Còn vị lão phụ nhân mẹ của bồng lấy đứa bé trai. Đứa bé hề khóc, cặp mắt đen láy của nó nhìn chăm chú vào .

      Chàng thanh niên kích động hỏi “ Mẹ, đây là con của con đúng ?”

      “Hừ, chút làm chi Đình Đình tỉnh lại bây giờ. Nó vừa mới sinh, thân thể còn rất yếu”

      Chàng thanh niên nôn nóng hỏi “ Đình Đình sao chứ mẹ”

      Lão phụ nhân cười “ sao. chẳng giống cha con chút nào, lúc nào cũng nóng nảy bộp chộp. Còn mau lại đây coi bảo bối của con. Nhìn xem, nó dễ thương”

      khuôn mặt lão phụ nhân tràn đầy nét vui sướng

      Chàng thanh niên tiếp lấy đứa bé, cái miệng ngừng múm lại chọc đùa với đứa trẻ.

      “Mẹ, hồi nãy mẹ nhìn thấy những tia huyết quang bắn lên trời sao?”

      Lão phu nhân trả lời “ vớ vẩn cái gì thế. Ở đây làm gì có cái gì mà huyết quang chứ. Còn mau ẵm tiểu bảo bối của ngươi ra cho cha ngươi xem

      Chàng thanh niên ẵm đứa bé ra ngoài cao hứng kêu lớn “ Cha, là con trai”

      Lão nhân “Mau, mau bế nó và dẫn mẹ người vào trong đây. Cẩn thận kẻo làm nó bị thương đó”

      Chàng thanh niên cùng lão nhân tiến vào phòng. lâu sau lão phụ nhân cũng bước vào.

      Hai tròng mắt đen của đứa bé ngừng đảo qua đảo lại nhìn ba người

      Lão phụ nhân “ Các người nhìn xem, đứa bé này khả ái. Vừa mới sinh ra có thể nhận biết mọi người, lại còn hề khóc quấy nữa chứ”

      Lão nhân thần sắc ngưng trọng “ Phu nhân, khi đứa bé này trào đới có phát sinh ra việc kỳ quái nào ?”

      “Cha con hai người ngày hôm nay sao vậy. Toàn ra những điều khó hiểu”

      Lão nhân trả lời “ Phu nhân biết đó thôi. Khi nãy phát sinh ra việc rất kỳ lạ.”

      Tiếp đó lão nhân liền đem mọi chuyện kể lại cho lão phụ nhân nghe

      Lão phụ nhân nghe xong đứng bất động hồi lâu rồi mới “ Lúc nãy trong phòng hề có chuyện gì quái dị cả. Cũng hề nhìn thấy hồng quang gì hết”

      Lão nhân “ Tạm thời bây giờ cần nghĩ tới nhiều chuyện làm gì. Chỉ cần hai mẹ con bình yên là tốt lắm rồi”

      Lúc này, chàng thanh niên đột nhiên kêu lớn “ A, tay của đứa bé có máu”

      Phu phụ lão nhân vội chạy tới xem thấy hai nắm tay xíu của đứa bé nắm chặt lại, nêm trong ra từng giọt máu. Lão nhân vội mở nắm tay của đứa bé ra thấy hai tay đứa bé đều có huyết tự, bên tay phải đứa bé có chữ “Bại”, tay trái của đứa bé có chữ “Thiên”

      Lão nhân lẩm bẩm tự với mình “ Tay phải “Bại”, tay trái “Thiên”, hợp lại ra cái tên “ Bại Thiên”. Quá khí phách, quá cuồng vọng. Đứa bé này biết là thần thánh phương nào mà khi sinh ra trong tay lại có sẵn huyết tự như vậy”

      “Cha, người cái gì thế?”

      có gì. Phu nhân cùng Ngôn Chí mau lập tức thu dọn đồ đạc. Chúng ta cần phải rời khỏi nơi này trong tối nay”

      “Lão gia, người có bị gì vậy? Đình Đình vừa mới sinh, đứa bé còn quá làm sao mà có thể chịu được khổ cực chứ?”

      “Mẹ, cha đúng đó. Chúng ta cần phải rời khỏi nơi đây ngay. Lúc nãy phát sinh dị tượng như vậy chắc chắn dẫn chú ý của các phương thế lực. lâu nữa có rất nhiều người tới đây. Nếu chúng ta còn tiếp tục ở lại nơi này, sinh hoạt còn được như xưa đâu.”

      Lão phụ nhân trả lời “ Được rồi, ta thu dọn đồ đạc”

      “ …….Bại Thiên ………sinh ra trong tay có huyết tự…….chiến đấu chống trời …..chiến đấu chống trời….”

      Lão nhân mình ở trong phòng ngững đầu nhìn lên trời ngừng tự với mình

      Qua hôm sau, Trường sinh cốc khôi phục lại vẻ yên tĩnh vốn có. Tuy nhiên, chỉ ba ngày sau nó lại phải nghênh đón rất nhiều người

    3. OrchidsPham

      OrchidsPham Thịt chỉ là mây bay... VIP Editor

      Bài viết:
      3,993
      Được thích:
      34,807
      Chương 2 : Như Thử Thiếu Niên



      Độc Bại Thiên sinh ra từ võ lâm thế gia suy tàn, gia tộc có quá khứ rất huy hoàng, từng là thần thoại trong võ lâm đại lục. lần bị rất đông cường địch bao vây tấn công đến nỗi thực lực có thể coi là mạnh nhất thiên hạ như tổ phụ Độc Chiến Thiên cũng phải ôm hận mà chết, cả gia tộc hầu như bị tiêu diệt. Kẻ địch là ai? ai có thể chứng thực. Vụ tàn sát đó cuối cùng cũng bị chon vùi vào trong lịch sử.

      Phụ thân của Độc Bại Thiên chỉ là nhân vật trong võ lâm, bản thân cũng hề có cừu gia đại địch gì. Bằng hữu giang hồ cũng có nhiều. độc gia huy hoàng khi xưa hầu như bị võ lâm quên lãng. Vì vậy trong mắt của người tại Trường Phong trấn chỉ là gia đình trung lưu mà thôi

      Võ công của gia tộc Độc hề bị thất truyền. khối hắc ngọc thạch được truyền từ đời này qua đời khác. Nó chỉ là tín vật của tộc trưởng mà còn là bí tịch của gia tộc. Hắc ngọc thạch trong mắt của người trong gia tộc là bảo vật vô giá bởi vì nó chỉ đại diện cho quyền lợi trong gia tộc mà nó còn mang theo bao hy vọng về tương lai huy hoàng của gia tộc. Chỉ là trong mắt những người ngoài hắc ngọc thạch so với các ngọc thạch bình thường khác có gì khác biệt. Ông nội của Độc Bại Thiên trong lúc quá chén lấy hắc ngọc thạch đem cho . Phụ thân của sợ làm mất nên làm thành thứ giống cây đao. Tuy nhiên vật này trong mắt Độc Bại Thiên lại chính là vũ khí để tranh bá cùng lũ trẻ. gọi vũ khí này là Bản nhi chuyên. (chẳng biết dịch vũ khí này là cái gì….)

      hắc ngọc thạch có in dấu dòng chữ của tổ tiên “ Cố gắng học tam lưu võ công của đại lục cuối cùng thành công”

      Cũng vì dòng chữ này mà tiền bối bao đời của Độc gia quyết định rời bỏ gia tộc chu du thiên hạ , cố tìm học cho được tam lưu võ công để rồi cuối cùng khiến cho gia tộc suy tàn như bây giờ.

      tại nghiêm túc mà Độc gia còn được coi là người trong võ lâm nữa

      Trường Phong trấn vang danh tại Hán Đường đế quốc phải vì đặc sản gì của tiểu trấn, cũng phải vì sừ phồn hoa của nó mà vì tại nơi đây là nơi cư ngụ của võ lâm thế gia. Bất kỳ ai trong đó chỉ cần giẫm chân cái cũng làm cho võ lâm tại Hán Đường đế quốc run sợ - Tư Đồ thế gia.

      Trong trăm năm trở lại đây, Tư Đồ thế gia cao thủ như mây. Các tiền bối cao thủ vẫn chưa thoái . Còn thanh niên cao thủ ai nấy đều bộc lộ ra tài hoa xuất chúng.

      Độc gia cùng Tư Đồ thế gia quan hệ với nhau rất tốt, vẫn thường hay qua lại. Đại gia chủ của Tư Đồ thế gia là Tư Đồ Kinh Vân cùng chủ nhân của Độc gia là Độc Ngôn Chí vẫn thường xưng huynh đệ với nhau. Các nhân vật tiền bối trong Tư Đồ thế gia lại càng có giao tình rất sâu sắc với phụ thân của Độc Ngôn Chí là Độc Phi Vũ.

      Từ trăm năm trước, khi Tư Đồ thế gia tới nơi này tức có phỉ đồ nào dám tới quấy nhiễu. Kể cả khi nổ ra đại chiến giữa chín nước, đám bại quân đối với tiểu trấn như vậy cũng dám khinh cử vọng động. Đối với tiểu trấn này mà ngày nào Tư Đồ gia còn chưa vẫn là thần bảo hộ của tiểu trấn này.

      Độc gia Độc Ngôn Chí thực rất biết cách làm ăn, mở ra rất nhiều tiệm gạo, tiệm quần áo, tửu lâu lớn. Tuy vậy, Độc gia vẫn thường hay giúp đỡ cho những người ngheo khó. Vì vậy, trong mắt những người trong tiểu trấn Độc gia chính là đại thiện nhân.

      Tuy nhiên, người nổi tiếng nhất trong tiểu trấn phải là Tư Đồ Kinh Vân, cũng phải là Độc Ngôn Chí mà lại là đứa con tám tuổi của Độc Ngôn Chí, Độc Bại Thiên.

      Độc Bại Thiên mặc dù thích tập võ nhưng lại rất thích đánh nhau. Đám trẻ con trong tiểu trấn hầu như ai nấy cũng đều bị nó đánh. Ngay cả con cái của Tư Đồ thế gia cũng có được cái may mắn thoát khỏi tay nó.

      Mỗi ngày, khi đám trẻ con gặp nhau, câu đầu tiên bọn chúng là “ hôm nay ngươi có bị đánh ?”

      Vì vậy, những cáo trạng cũng những lời la mắng ngừng bay tới trước cửa nhà Độc khiến cho Độc Ngôn Chí chỉ còn biết cúi đầu xin lỗi đồng thời còn hứa là đánh đòn Độc Bại Thiên

      Nhưng đúng vào lúc chuẩn bị tiến hành gia pháp người sủng ái Độc Bại Thiên nhất trong nhà là Độc Phi Vũ lại bước ra trừng mắt nhìn Độc Ngôn Chí

      Chỉ đợi có thế, Độc Bại Thiên liền “ Gia gia, râu của gia gia có gió cũng lay động kìa. Còn nữa, hai mắt của gia gia càng ngày càng sáng hơn đó. là dễ thương quá

      Độc Phi Vũ thấy cháu mình vậy chỉ biết vò đầu cười khổ. Cả đời chỉ có duy nhất đứa cháu nỡ đánh nó chỉ còn cách “ Con nếu như còn khi dễ bạn bè nữa ta nhốt con ở trong nhà, cho ra ngoài nữa”

      Từ đó về sau, quả nhiên Độc Bại Thiên hề gây phiền phức cho lũ trẻ con nữa. Nhưng ánh mắt của nó lúc này lại để lên người của đám mười sáu mười bảy tuổi.

      Nó mặc dù chỉ có tám tuổi nhưng trời sinh dị bẩm. Lần thứ nhất cùng tên thanh niên đánh nhau đánh chảy máu đầu người ta. Từ đó về sau lúc nào trong ngừơi cũng mang theo hắc ngọc thạch gia truyền kiếm các thanh niên ở vùng phụ cận đánh nhau khiến cho bọn chúng chỉ còn có cách trốn tránh hoặc bỏ chạy mà thôi.

      Sau đó, Độc Bại Thiên tại tiểu trấn tìm ra đối thủ đánh nhau nữa. Ai nấy gặp nó cũng đều xin chịu thua. Vì vậy nó liền tìm đến đám dã thú trong khu rừng để kiếm chuyện. Cho tới ngày người trong thị trấn ai nấy đều nghe tiếng gầm rú giận dữ của dã thú trong rừng khiến cho bọn thợ săn trong trấn ai dám vào rừng để săn bắn cả. Tới khi trời gần tối thấy Độc Bại Thiên cả người đầy máu vác theo con hổ quay về trấn khiến cho mẫu thân cùng bà nội hết sức kinh hãi. Từ đó lúc nào cũng phái người theo, rời bước vì sợ lúc nào đó nổi hứng lên vào rừng kiếm heo rừng hay sư tử gì đó kiếm chuyện.

      Trong thời gian đó, đại danh Độc Bại Thiên tại tiểu trấn ngừng vang xa.

      Gia chủ của Tư Đồ thế gia là Tư Đồ Kinh Vân đối với rất là có hứng thú, nhận thấy kỳ tài học võ nên nảy ra ý muốn nhận làm đồ đệ.

      Nào ngờ Độc Bại Thiên liên tục lắc đầu học, chết cũng học”

      Tư Đồ Kinh Vân chỉ còn biết thở dài than “ Gia chủ của Tư Đồ gia chủ động nhận làm đồ đệ mà lại bị từ chối như thế này. Chuyện này mà đồn ra ngoài nhất định là chuyện chấn động giang hồ thôi”

      Đại danh thích đánh nhau nhưng thích tập võ của Độc Bại Thiên nổi tiếng toàn Trường Phong trấn khiến cho nó trở thành vua của lũ trẻ con. tới đâu đằng trước đằng sau nó cũng có đám con nít, có cả con cháu của Tư Đồ Kinh Vân trong đó, hộ tống phục vụ. Trong đó người bám sát nó nhất chính là đứa con sáu tuổi của Tư Đồ Kinh Vân, Tư Đồ Minh Nguyệt, trở thành người lúc nào cũng theo gót của

      Tư Đồ Minh Nguyệt năm nay sáu tuổi, khuôn mặt rạng rỡ thông minh khả ái. Hai mắt đen láy nhìn Độc Bại Thiên với ánh mắt tôn sùng, nhìn lên trung lớn “ Bại Thiên ca ca, muội sau này nhất định phải gả cho huynh”

      “Được thôi, sau này khi muội lớn lên, huynh nhất định cưới muội. Lúc đó muội đừng có từ chối đấy nhé” Độc Bại Thiên trả lời Tư Đồ Minh Nguyệt.

      Hai đứa trẻ với nhau rất chân , giống như cặp thanh mai trúc mã

      Từ đó về sau, Độc Bại Thiên tới đâu, Tư Đồ Minh Nguyệt theo tới đó.

      Năm tháng dần thôi, trong nháy mắt tám năm trôi qua.
      Phong nguyet, tutuChó Điên thích bài này.

    4. OrchidsPham

      OrchidsPham Thịt chỉ là mây bay... VIP Editor

      Bài viết:
      3,993
      Được thích:
      34,807
      Chương 3 : Hoa Dạng Niên Hoa



      Thời gian như nước chảy qua, trong chớp mắt trải qua tám năm.

      Lúc này, Độc Bại Thiên cũng mười sáu tuổi. Từ thiên tài đánh nhau, hỗn hỗn chi vương trở thành thiếu niên tuấn, mày kiếm mắt hổ, mũi thẳng vuông góc với miệng. Hai mắt sáng như điểm hàn tinh trong đêm tối. Cả người so với người bình thường cao hơn nửa cái đầu, thân hình vạm vỡ khiến cho người ta khó có thể nghĩ rằng đây chính là thiếu niên mười sáu tuổi.

      Độc Bại Thiên lúc này đứng bên khu rừng ở ngoài tiểu trấn. đứng đợi nữ tử, người mà rất sâu sắc, người mà hồi còn từng hét lớn giữa trời là sau này phải cưới làm vợ - Tư Đồ Minh Nguyệt

      lâu sau đó, từ đằng xa xuất đám mây màu xanh. lục sắc thân ảnh trong nháy mắt ra trước mắt .

      “Bại Thiên ca ca”

      thiếu nữ tuyệt sắc tung người tới dựa đầu vào ngực của

      đứa bé khả ái năm xưa nay trở thành thiếu nữ xinh đẹp như hoa. Thiếu nữ này mắt sáng, răng trằng tinh, toàn thân da trắng như ngọc, mỹ lệ như vị tiên tử.

      “Bại Thiên ca ca, muội lúc nào cũng nhớ tới huynh. Chỉ tiếc cha muội cho muội ra ngoài, bắt muội phải luyện thành tầng thứ bảy của “Minh Nguyệt tâm kinh”. May mắn là cuối cùng sau tháng muội cũng luyện thành công. Huynh có nhớ muội ?”

      Độc Bại Thiên cười “ Nhớ chứ. Nếu muội mà tới đây chắc ta phải tìm lão đầu tử của muội để sống chết phen”

      Tư Đồ Minh Nguyệt giận dữ được với cha muội như thế. Cha đối với muội rất tốt”

      “Ta nào dám với nhạc phụ tương lai của mình như vậy. Vạn nhất mà ông ta biết được đem nữ nhi bảo bối của mình giấu ta biết cưới ai bây giờ” Độc Bại Thiên cười

      Tư Đồ Minh Nguyệt tràn đầy hạnh phúc, rời khỏi ngực Độc Bại Thiên “ Bại Thiên ca ca, chúng ta vào trong rừng chơi thôi”

      “Được thôi”

      Lúc này thời tiết là mùa hạ. Cả khu rừng được phủ bởi những tán cây màu xanh. Tiếng chim hót cùng với tiếng kêu của các loài thú trong rừng khiến cho khu rừng càng có thêm sinh khí. Khu rừng này chỉ là nơi đám thợ săn ưa thích mà còn là bảo địa của Độc Bại Thiên va đám trẻ con. Tại nơi này bọn chúng có thể đánh nhau, còn có thể hưởng thụ cảm giác thoải mái bị ước thúc của thế tục. Có thể đây chính là gian riêng của bọn chúng.

      Độc Bại Thiên tại nơi này rất là quen thuộc. Nhưng Tư Đồ Minh Nguyệt khác vì rất ít khi tới đây. Chủ yếu toàn bị cha bắt ở nhà luyện võ. Vì vậy hôm nay giai nhân ở đây khiến cho Độc Bại Thiên phải liên tục giới thiệu mọi thứ xung quanh.


      “Bại Thiên ca ca, sao huynh chịu bái cha của muội làm sư phụ để học võ công chứ?”

      “Võ công của ông ấy cao lắm à?”

      Tư Đồ Minh Nguyệt trợn mắt nhìn “ Cha của muội là vương cấp cao thủ. Cao thủ như vậy tính ra tại Hán Đường đế quốc cực ít. Như vậy còn đủ làm sư phụ của huynh sao?”

      Độc Bại Thiên bắt chước bộ dạng của thiếu nữ “ Nhạc phụ của ta là vương cấp cao thủ, là trong số rất ít cao thủ tại Hán Đường đế quốc. tính ra miễn cưỡng cũng làm sư phụ của ta được”

      là đáng ghét. đại nam nhân mà lại học cách của nữ nhân”

      “Nguyệt nhi, lúc đúng là ta thích võ công. Nhưng càng ngày càng lớn lên, ta phát ra ta bắt đầu thích học nó rồi”

      Tư Đồ Minh Nguyệt mừng rỡ “ Vậy tốt rồi. Huynh mau bái cha muội làm sư phụ . Lúc đó huynh chỉ học võ công mà chúng ta còn có thể hàng ngày ở bên nhau nữa”

      “Nguyệt nhi, muội để ta hết . Ta muốn học võ công, nhưng là phải học võ công đệ nhất thiên hạ. Còn các võ công khác ta chỉ để tham khảo mà thôi” Độc Bại Thiên phát ra hào khí mạnh mẽ

      “Nhưng huynh phải tới nơi nào để học chứ”

      Độc Bại Thiên lấy hắc ngọc thạch trong người ra “ Đây chính là sư phụ của ta. Ta muốn học võ công ở trong nó”

      Tư Đồ Minh Nguyệt lộ vẻ kinh ngạc “ Bại Thiên ca ca, đây chẳng phải là vũ khí hồi của huynh sao. Muội còn nhớ hồi huynh dùng khối hắc ngọc thạch này đánh cho đầu nhị ca muội chảy máu. Nhị ca muội mới chạy tới nhà của huynh tố cáo khiến cho cả ngày hôm đó huynh dám về nhà”

      Độc Bại Thiên xấu hổ gãi gãi đầu ” Nguyệt nhi trí nhớ tốt quá. Ngay cả chuyện như vậy cũng nhớ nữa”

      “Muội còn nhớ lúc đó muội năn nỉ cha muội ra ngoài kiếm huynh đưa về nhà khiến ch muội với nhị ca chuyên với nhau cả ba ngày nữa”

      Độc Bại Thiên ” Cũng là tiểu Nguyệt nhi của ta thông minh. Mà cái tên tiểu tử đó thua mà vẫn còn ngang ngạnh. Bất quá lâu rồi gặp , cùng quá chiêu. Chỉ là biết khi đó muội lại lén lút giúp chạy khi nào thôi”

      Tư Đồ Minh Nguyệt cười “ Biết đánh nhau nên muội đâu đâu dám lén lút giúp huynh ấy chạy chứ. Lúc trước chỉ giúp huynh ấy giương cờ trắng đầu hàng thôi. Kết quả việc đó muội bị cha phạt trận. Nhị ca muội là đối tượng để cha của muội đào tạo nên dạy dỗ rất nghiêm ngặt. Bất quá nếu muội giúp huynh ấy bỏ trốn sợ rằng huynh cũng phải là đối thủ của huynh ấy”

      xàm. là bại tướng dưới ta của ta mà” Độc Bại Thiên cười

      “Người cách ba ngày khi gặp lại khác rồi. Nhị ca muội ngày tiến ngàn dặm, còn huynh chỉ đơn thuần dựa vào sức khỏe của mình. người tiến bộ, người chì dẫm chân tại chỗ. Kết quả cần cũng biết

      Độc Bại Thiên “ Được rồi, để lần tới ta lấy thực chứng minh cho muội xem. Cái khối hắc ngọc thạch này ta hiểu nó. Chẳng hiểu bí mật của nó nằm ở đâu nữa”

      Tư Đồ Minh Nguyệt cười “ Được rồi, chúng ta về chuyện đó nữa. Muội vừa mới học được bộ khinh công. Bại Thiên ca ca thử đuổi bắt muội xem”

      xong cả người như đám mây bay ra xa, y phục phất phơ như cánh bướm mỹ lệ bay thẳng vào sâu trong rừng

      Độc Bại Thiên ở đăng sau hét lớn “ Hay lắm. Ta tới ngay đây. Để xm muội có thể chạy đâu”

      liền chạy như bay tiến vào sâu trong khu rừng

      Trong rừng lúc này tràn ngập thanh cười đùa

      Mặt trời dần dần lặn về hướng Tây. Cả nửa bầu trời bị nhiễm sắc hồng. Độc Bại Thiên và Tư Đồ Minh Nguyệt hai người cùng ngồi bên bìa rừng nhìn cảnh mặt trời lặn, thần thái hết sức an nhàn.

      Khuôn mặt của Tư Đồ Minh Nguyệt tràn đầy nét hạnh phúc “ là đẹp. Ước gì thời gian có thể ngừng lại khắc, hoặc giả có thể ngừng lại vĩnh viễn”

      “Nha đầu ngốc, thời gian làm sao mà có thể dừng lại được chứ. Hơn nữa cái áng mây đỏ này ta nhìn chẳng thấy đẹp chút nào”

      Tư Đồ Minh Nguyệt bực mình đúng là đầu gỗ mà. lẽ huynh thể chìu theo muội hai câu hay sao?”

      “Thời gian thể dừng lại”

      ”Huynh….” Tư Đồ Minh Nguyệt giận dữ quay mặt chỗ khác

      “Độc Bại Thiên cười “ Thời gian đương nhiên là thể dừng lại. Nhưng ta chỉ muốn lúc nào cũng cùng bảo bối Nguyệt nhi của ta nắm tay nhau sống mãi với thời gian mà thôi”

      “Tên phối đản này đám chọc ta” xong lên đưa bàn tay nhắn đánh vào ngực của Bại Thiên

      Mặt trời dần xuống núi, bóng đêm cũng từ từ phủ khắp gian.

      Tư Đồ Minh Nguyệt quay đầu lại nhìn Độc Bại Thiên buồn buồn “ Bại Thiên ca ca, ra hôm nay muội có chuyện quan trọng muốn với huynh”

      “Là việc gì thế”

      lâu nữa muội có thể phải rời khỏi thị trấn này. Võ công gia truyền của nhà muội thích hợp cho nữ nhân tu luyện. Vì vậy cha của muội muốn muội tới Vô Song quốc bái vị võ học đại sư làm sư phụ để học nghệ. Lúc có thể muội có thời gian để tới gặp huynh lời từ biệt. Huynh nhất định phải chờ muội trở về, được ?”

      “Dĩ nhiên rồi. Ta nhất định chờ muội quay về”

      Mặt trăng lúc này lên cao. Ánh trăng phủ xuống khu rừng giống như đám mây trắng lững lở các tán cây

      Hai người quay trở lại tiểu trấn. Lúc chia tay, Tư Đồ Minh Nguyệt quay người lại nhìn Độc Bại Thiên “ Bại Thiên ca ca, huynh nhất định phải chờ muội . Muội sau này phải được gả cho huynh .” dứt lời liền quay mình chạy .

      “Tất nhiên, ta nhất định chờ muội”
      tutuChó Điên thích bài này.

    5. OrchidsPham

      OrchidsPham Thịt chỉ là mây bay... VIP Editor

      Bài viết:
      3,993
      Được thích:
      34,807
      Chương 4 : Vi Tan Vũ Quý

      Thời gian trôi nhanh. Trong chớp mắt hai năm trôi qua.

      Ngày hôm nay, nhị công tử Tư Đồ Ngạo Nguyệt của Tư Đồ thế gia cuối cùng cũng luyện thành tầng thứ mười võ công gia truyền “ Minh Nguyệt tâm kinh” khiến cho Tư Đồ Kinh Vân rất cao hứng nắm lấy tay Tư Đồ Ngạo Nguyệt “ Hài nhi, con năm nay mới mười chin tuổi mà luyện thần công gia truyền tới tầng thứ mười . Tronggia tộc của chúng ta trong trăm năm trở lại đây rất ít ai được như vậy. Cứ theo tốc độ này mà có lẽ tới khoảng năm mươi tuổi là con hoàn toàn có thể luyện được cảnh giới tối cao tầng thứ mười tám của “Minh Nguyệt tâm kinh”. Khi đó con đứng vào hang ngũ đế cấp cao thủ. Tương lai của gia tộc chúng ta tất cả do chính tay con phát dương quang đại”

      Tư Đồ Ngạo Nguyệt nhìn thấy bộ dạng kích động của phụ thân, trong lòng dâng tràn hào khí. Ngang dọc giang hồ, tung hoành đại lục ai dám theo. Đặc biệt là với tuổi của đích thực là rất sung bái hung, luôn muốn trở thành hung chân chánh

      “Cha, con làm cho Tư Đồ thế gia danh chấn cả đại lục”

      “Tốt, có chí khí. Ta rất mừng. Ngạo Nguyệt, hôm nay ta để cho ba huynh đệ các con chơi ba ngày.

      là quá tốt. Cám ơn cha. Để con với đại ca và tam đệ” xong liền quay người chạy vào hậu điện của luyện võ đường

      Điều này kể cũng có gì lạ. Cả ba huynh đệ bọn họ ba tháng nay hề bước ra khỏi cửa nhà. Tư Đồ thế gia đối với từng năm đều đặt ra cầu rất nghiêm ngặt . Nếu như đạt được tiêu chuẩn được phép rời khỏi nhà nửa bước. Đó cũng chính là nguyên do vì sao người của Tư Đồ thế gia khi hành tẩu giang hồ ai nấy cũng đều có võ công cao cường.

      Kỳ ba người con của Tư Đồ Kinh Vân ai nấy cũng đều có tư chất bất phàm. Võ công của bọn họ đều vựơt qua tiêu chuẩn. Chỉ có điều Tư Đồ Kinh Vân thân làm gia chủ cho nên đặt ra cầu đối với con của mình cực cao. Vì vậy cả ba người đều giống những người đồng bối khác trong gia tộc.

      Lão đại Tư Đồ Hạo Nguyệt năm nay hai mươi tuổi, luyện tới tầng thứ mười của “Minh Nguyệt tâm kinh”, là đệ nhất cao thủ của đám thanh niên trong gia tộc. Lão nhị Tư Đồ Ngạo Nguyệt mười chin tuổi, vừa mới luyện thành tầng thứ mười “Minh Nguyệt tâm kinh”, là kỳ tài trong tương lai. Lão tam Tư Đồ Mẫn Nguyệt là là an hem song sinh với Tư Đồ Minh Nguyệt, sinh trễ hơn khoảng nửa giờ . Cũng do tuổi con nên chỉ luyện “Minh Nguyệt tâm kinh” tới tầng thứ chin. Mặc dù vậy cũng có thể coi là cao thủ trong lớp trẻ tại.

      lâu sau ba huynh đệ từ hậu viện bước ra ngoài đại sảnh. Lão đại khôi ngô, lạo nhị tuấn phi phàm, Còn lão tam giống hệt như Tư Đồ Minh Nguyệt tuần mỹ phi thường. Nếu như hóa trang thành nữ nhân đúng là đại mỹ nhân

      “Bái kiến phụ thân” Cả ba hướng về Tư Đồ Kinh Vân hành lễ, mặt ai đó đều lộ vẻ vui mừng



      “Dạ”

      “Ba người các ngươi có ra ngoài cũng được kiếm Bại Thiên”

      Cả ba đều gật gật đầu

      “Nếu như thằng bé đó muốn rủ các ngươi đánh nhau các ngươi nhầt định phải phong bế lấy sáu thành công lực của bản than. Cái tên tiểu tử đó mặc dù than thể cường hãn nhưng ngày hôm nay các ngươi khác rất nhiều. Vì vậy cần phải cẩn thận đừng làm nó bị thương”

      Ba ba huynh đệ đều gật đầu. Tư Đồ Ngạo Nguyệt “ Bọn con biết rồi. Lần trước ba huynh đệ bọn con cũng vì nhường . Nhưng tên tiểu tử đó đáng ghét. Bọn con vì nhương mà nhận thua, lại còn ngang nhiên cười nhạo che võ công của bọn con là vô dụng. Lần này nhất định phải cho nếm mùi khổ sở mới được”

      Tư Đồ Kinh Vân “ Bại Thiên cái đứa bé này tư chất rất tốt, là người trời sinh để học võ. Trước đây ta còn vì nó chịu học võ mà nuối tiếc, nay xem ra ta quá lo xa rồi”

      Tư Đồ Hạo Nguyệt”Chỉ là đánh nhau điên khùng thôi”

      Tư Đồ Kinh Vân phải vậy. Bằng vào tu vi tại của ta cảm giác thấy được trong người của nó có cỗ chiến ý cực mạnh. Đúng ra nó phải theo con đường võ đạo. Chỉ có điều nó vẫn chưa nhận ra thôi”

      Tư Đồ Ngạo Nguyệt lợi hại vậy sao? Chỉ đáng tiếc là tuổi của quá cao, tập võ có lẽ muộn rồi?”

      Tưu Đồ Kinh Vân từ chỉ toàn đánh nhau, thân thể căn cơ được tôi luyện căn bản muộn chút nào. Huống chi lại phải là người bình thường. Độc gia có người bình thường”

      Tư Đồ Mẫn Nguyệt “ Con biết tỷ phu phải là người bình thường. Nhưng còn Độc thúc thúc và Độc gia gia lẽ cũng phải là người bình thường sao?”

      Tư Đồ Kinh Vân cất tiếng quở trách “ Tỷ tỷ của ngươi vẫn còn chưa gả cho tiểu tử đó” Sau đó tiếp tục tiếp “ Đám hài tử các ngươi, cao thủ thường có tiếng tăm gì cả. Các ngươi nhất định phải ghi nhớ. Được rồi, các ngươi hãy ra ngoài

      Ba huynh đệ hơn ba tháng này ở trong nhà. Hôm nay giống như chim sổ khỏi ***g, cần cũng biết vui mừng tới mức nào. con đường nhìn thấy cái gì cũng có cảm giác vui sướng.

      Độc gia là hàng xóm vớ i họ, hai nhà chỉ cách nhau con đường. Tư Đồ Hạo Nguyệt cùng Tư Đồ Ngạo Nguyệt tiến tới trước cửa gọi lớn “ Tên khùng”. Tư Đồ Mẫn Nguyệt lại khác “ Tỷ phu, đệ tới thăm huynh đây”

      Đám người hầu nhìn thấy ba vị công tử của Tư Đồ thế gia vội chạy vào trong bẩm báo. Bọn họ đối cách xưng hộ quái lạ của ba người trở nên quen thuộc.

      lâu sau, thanh niên cao lớn từ trong bước ra. Người này cao hơn người bình thường nửa cái đầu, bộ dạng chỉ khoảng mười tám mười chín tuổi. Hai hàng mi nhập vào giữa, cái mũi nằm vuông góc với miệng. Đặc biệt là hai con mắt đen nhánh như hàn tinh phát sáng trong ban đêm. Người thanh niên này chỉ mặc cái khố, lõa thể ở phía . Cả người đen bóng như cổ đồng, cơ bắp người kết lại như con rồng uốn quanh người tạo cảm giác lực lưỡng. sợi dây đen quấn quanh đầu, tua dây bay phất phơ tạo ra cảm giác phóng túng, mang theo khí thế nhìn thiên hạ bằng nửa con mắt, khí thế duy ngã độc tôn.

      Đó chính là Độc Bại Thiên. cũng vừa mới ngủ trưa dậy xong

      Độc Bại Thiên cười cách đểu giả ra là ba chú em vợ. Xin thứ cho tỷ phu nghên đón chậm trễ”

      Tư Đồ Hạo Nguyệt giận dữ “ Tên đánh nhau điên khùng kia, muội muội của ta vẫn chưa gả cho ngươi. Mà giả có gả cho ngươi ngươi củng phải cung kính gọi ta tiếng ‘đại củư tử’

      Tư Đồ Mẫn Nguyệt lúc này cũng chạy qua cười “ Tỷ phu, ba tháng gặp xem ra huynh càng ngày càng vũ bất phàm nha”

      Tư Đồ Mẫn Nguyệt cùng tỷ tỷ đều giống nhau. Từ rất là sung bái Độc Bại Thiên. Mặc dù trong những năm gần đây công lực đại tiến, công phu đánh nhau chưa chắc dưới Độc Bại Thiên nhưng vẫn rất sùng bái

      “Đúng là em vợ ngoan. Lúc nào cũng biết dáng vẻ minh thần võ của ta”

      Tư Đồ Ngạo Nguyệt “ Thằng khùng kia, ngươi chỉ có biết với đương thôi. Hãy cẩn thận hôm nay bọn ta phải làm cho ngươi quỳ xuống cầu xin bọn ta đó”

      Độc Bại Thiên “ Nhị tiểu cửu tử, ngươi đúng ra nên như vậy. Ta muốn đánh nhau đây. Ta vừa mới học võ công nên cũng muốn tìm ai đó để động chân động tay. Bọn ngươi tới lúc này là quá tốt. Đại cửu tử, nhìn người có vẻ rất giận dữ. Có phải muốn ta giúp cho hạ hoả

      Cả ba người đều lấy làm kinh ngạc. ai ngờ là người thích tập võ mà chỉ thích đánh nhau như điên lại đột nhiên bắt đầu học võ.

      Tư Đồ Hạo Nguyệt kim được hỏi “ Ngươi học võ? Học từ hồi nào? Học với ai thế”

      “Chỉ là học mấy thứ võ công thông dụng đại lục, cái gì mà gọi là tam lưu võ công thôi. Như vậy đối phó với các ngươi cũng đủ rồi”

      Tư Đồ Hạo Nguyệt giận dữ “ Thằng khùng kia, chúng ta lập tức ra ngoài thành thử sức”

      Tư Đồ Ngạo Nguyệt “ Nguyên bọn ta muốn bái kiến Độc thúc thúc và Độc gia gia trước. Bây giờ xem ra phải tính chuyện này trước rồi bái kiến sau vậy”

      Tư Đồ Mẫn Nguyệt hiển nhiên đối với những cảnh như thế này rất là quen thuộc, chỉ đứng bên cạnh cười hì hì

      Độc Bại Thiên “ Được , bọn ngươi đứng đây chờ ta”

      xong liền chạy vào trong hậu viện. lúc sau người mặc thêm cái áo khoác chạy ra.

      Hôm nay là ngày của mùa xuân. Cảnh sắc hòa cùng ánh nắng tạo thành cảnh tượng đẹp mê người. Cả bầu trời hề có chút mây. Gió xuân thổi nhè qua thân người khiến cho người ta có cảm giác thoải mái

      Hai bên đường cỏ non mọc lên mang màu xanh mướt như tơ chứa dayy962 sức sống. khí xung quanh pha trộn với hơi đất, hơi cỏ cây tạo thành cảnh tượng đầy sắc xuân.

      Độc Bại Thiên bốn người cùng ra ngoài theo ven đường.

      ra cả bốn người đều chơi với nhau rất thân mặc dù Tư Đồ Hạo Nguyệt và Tư Đồ Ngạo Nguyệt đều lớn hơn Độc Bại Thiên nhưng chưa bao giờ bọn họ dám chế nhạo là “ nhược tiểu nhi đồng”. Huống chi sau này quan hệ giữa Tư Đồ Minh Nguyệt với lại lạ “ hữu thượng gia than”. Vì vậy, mặc dù giữa bọn họ nếu đấu miệng cũng đánh nhau nhưng giữa bọn họ giao tình rất sâu đậm


      Tư Đồ Mẫn Nguyệt „ Tỷ phu, rốt cuộc huynh học được chiêu thức gì thế“

      “Nhiều lắm, tỉ như là dã mã phân tong, kim kê độc lập. Đối phó với đại tiểu cửu từ là Úng trung tróc miết(vò bắt con ba ba), còn nhị tiểu cửu tử là thủ chu đãi thỏ(ôm cây đợi thỏ)

      Tư Đồ Hạo Nguyệt giận dữ” Độc Bại Thiên, ta lại lần nữa. Muội muội của ta vẫn chưa gả cho ngươi. Giả sử sau này có gả cho ngươi ngươi cũng phải gọi ta tiếng “đại cửu ca” chứ phải là “tiểu cửu tử””

      Tư Đồ Ngạo Nguyệt cũng giận dữ “Độc Bại Thiên, tại ngươi cũng chỉ có thôi. Để lát nữa bọn ta nhất định phải làm ngươi quỳ xuống van xin cho coi”

      “Được thôi, ta cũng sốt ruột lắm đây”

      CẢ đám liền kéo nhau ra khu rừng ngoài thành, thánh địa đánh nhau của bọn chúng.

      Lúc này, bọn họ cũng phát ra có đôi nam nữ ngồi bên cạnh khu rừng. Nữ nhi đó tỏ ra rất than cận vơi thiếu niên. Nhìn bộ dạng hai người đó tỏ ra rất hạnh phúc

      Độc Bại Thiên ban đầu hoàn toàn để ý. Nhưng đột nhiên phát ba huynh đệ Tư Đồ đột nhiên tắt tiếng cười liền tò mò nhìn về phía đôi nam nữ đó. Đôi nam nữ lúc này cũng nhìn về bọn họ.

      “Oanh”

      Độc Bại Thiên giống như bị sét đánh trúng, cả đầu như ong ong, trong đầu hoàn toàn trống rỗng phải khoảng lúc sau mới tỉnh lại.Thiếu nữ đó chẳng phải là Nguyệt nhi mà ngày đêm mong nhớ sao.Hai năm gặp, Tư Đồ Minh Nguyệt ngày càng xinh đẹp và diễm lệ. Từ tiểu nha đầu nay trở thành thiếu nữ tuyệt sắc.Tuy nhiên, Nguyệt nhi mà ngày đêm mong nhớ lại ngồi rất thân mật bên cạnh thanh niên. Người thanh niên này tuấn mĩ dị thường, khí bức nhân. Độc Bại Thiên lúc này liền hiểu , phản bội, người của phản bội .

      Tư Đồ Minh Nguyệt lúc này cũng nhìn thấy bốn người, khuôn mặt lộ vẻ lúng túng liền đứng dậy. Nàng ta vừa muốn đưa tay đỡ thanh niên kia đứng lên lập tức rút tay về. Người thanh niên kia bình thản đứng dậy.

      “Đại ca, nhị ca, tam đệ”

      “Hừm”

      Cả ba người cùng hừm tiếng. Ba người bọn họ thể ngờ rằng gặp mặt Tư Đồ Minh Nguyệt dưới tình huống như thế này. Tư Đồ Hạo Nguyệt cùng Tư Đồ Ngạo Nguyệt trong mắt xem Độc Bại Thiên là muội phu, Tư Đồ Mẫn Nguyệt trước mặt hay sau lưng mọi người đều gọi Độc Bại Thiên là tỷ phu. Độc Bại Thiên chính là nữ tế tương lai của Tư Đồ thế gia. Chuyện này cơ bản là bí mật gì. Tuy nhiên trước mắt lại khiến cho bọn họ khó mà chấp nhận được.


      “Bại Thiên ca ca, muội, muội….”

      Tư Đồ Minh Nguyệt lúng túng biết phải cái gì

      Tình cảnh như thế này khiến cho trái tim của Độc Bại Thiên tan nát. Đây chính là nữ tử mà rất sâu đậm sao? là nữ tử mà hay sao?Cả hai năm qua lúc nào cũng tự nhủ với mình là phải chờ ấy trở về lại chính là nữ tử này sao? Người mà từ đến lớn lúc nào cũng với “ Bại Thiên ca ca, ta sau này lên nhất định phải gả cho nguơi” là nữ tử này sao?

      Độc Bại Thiên như nghe trong tim mình vỡ ra. Từng chuyện khi xưa lại dra trước mắt.

      tiểu nữ hài đẹp như ngọc đuổi theo sau thiếu niên, cất giọng trong trẻo gọi “ Bại Thiên ca ca, huynh chậm lại . Muội theo kịp huynh rồi”

      “Bại Thien ca ca, huynh cõng muội ” Tiểu nữ hai nhảy lên lưng cưòi cưòi

      “Bại Thiên ca ca, sau này lớn lên nhất định muội phải gả cho huynh” Ngữ khí của tiểu nữ hài rất kiên định, thần tình khả ái

      Vụt cái, tiểu nữ hài đó biến thành thiếu nữ sáng rực rỡ. Thiếu nữ đó tới sát sau lưng , lấy tay bịt lấy mắt hỏi “Đoán xem muội là ai”

      Mùi hương của thiếu nữ ngày càng tiến sát đến người , thanh kiều vang lên” Bai Thiên ca ca, đừng đánh nhau với bọn họ nữa. chơi với muội

      Giọng kiều của thiếu nữ lại thỏ thẻ bên tai “ Bại Thiên ca ca, ta sau này nhất định phải được gả cho huynh”

      Bỗng trong nháy mắt cảnh vật thay đổi. Vị thiếu nữ đó bỗng trở thành xinh đẹp mỹ lệ ngồi sát bên cạnh người thanh niên. Nhưng người thanh niên đó lại phải là là lại chính là hình bóng của người thanh niên lạ kia.

      Hai mắt của Độc Bại Thiên dần đỏ

      “A…”

      thét lớn lên tiếng rồi chạy nhanh về tiểu trấn. Bên tai vẫn nghe thấy Tư Đồ Minh Nguyệt lớn tiếng gọi ‘ Bại Thiên ca ca’, kêu dừng lại. Nhưng dám dừng. sợ Tư Đồ Minh Nguyệt nhìn thấy khóc, sợ ta nghe thấy thanh vỡ tan trong lòng
      tutuChó Điên thích bài này.

    6. ^^! Nếu bạn không gửi link bài viết trên Facebook được, hãy sử dụng link trong khung này để chia sẻ bài viết :