1. QUY ĐỊNH BOX TRUYỆN SƯU TẦM :

    Đặt Title theo mẫu [Tên truyện] [dấu cách] - [dấu cách] [Tác giả] [Số chương]
    ----•Nội dung cần:
    - Hình minh họa (bìa truyện, hình ảnh,etc,...)
    - Nguồn
    - Tác giả
    - Tên editor +beta
    - Thể loại
    - Số chương
    Đặc biệt chọn canh giữa cho đoạn giới thiệu
    ---- Quy định :
    1. Chỉ đăng những truyện đã có ebook và đã được public trên các trang web khác
    2 . Chỉ nên post truyện đã hoàn đã có eBook.
    3. Trình bày topic truyện khoa học, bôi đen số chương để dễ nhìn
    4 . Cần có trách nhiệm post đến hết truyện. Nếu không thể tiếp tục post liên hệ Ad và Mod

Bần hàn tức phụ - Vọng Giang Ảnh

Thảo luận trong 'Cổ Đại'

  • ^^! Nếu bạn không gửi link bài viết trên Facebook được, hãy sử dụng link trong khung này để chia sẻ bài viết :
    1. NgocThanhh95

      NgocThanhh95 Active Member

      Bài viết:
      229
      Được thích:
      334
      ☆, Chương 59:
      Editor: Đô Đô

      Từ khi đến Xuyên Châu, La Tố phát chỗ này nghèo khổ thành như vậy chỉ bởi vì thiếu hụt lương thực, mà còn do thiên tai hạn hán xảy ra quá nhiều, chỉ với khí hậu nơi này, vấn đề rất nan giải.

      Trước kia lúc còn ở Triệu gia thôn, muốn lên thị trấn, chỉ cần ngồi xe bò lăn qua lăn lại nửa cái canh giờ là đến. Còn ở Xuyên Châu này, tới thôn xóm gần nhất, chỉ phải ngồi xe bò, mà còn phải trèo đèo lội suối. chỉ vậy La Tố còn phải sai Triệu Tiểu Ngũ tìm đôi vợ chồng già gần đó dẫn đường cho bọn họ, canh giờ sau cuối cùng cũng tới được nơi muốn đến.

      Chỗ như vậy, có thể giàu lên mới là lạ.

      La Tố ngồi ở tảng đá lớn thở phì phò. Hai mắt nàng nhìn chằm chằm cái thôn dưới chân núi.

      Nơi đó thể gọi là thôn, phòng ở rách nát, đất đai hoang tàn, ngay cả ngọn cỏ cũng có. Trong thôn cũng thấy người nào.

      "Đều vào thành Xuyên Châu, ở bên kia ít nhất cũng có thể kiếm chút đồ ăn. Người ở lại chỗ này, đều lão nhân già yếu, nổi đường, chỉ có thể ở lại nơi đây chờ chết." Lão phụ nhân dẫn đường lau nước mắt.

      "Triều đình phát lương thực cứu tế sao?" La Tố hỏi.

      " phát, nhưng miệng ăn núi lở có thể duy trì mấy ngày, chỗ này nghèo, phải là chuyện ngày ngày hai, chúng ta còn sống cũng chẳng qua là mệnh chưa tận mà thôi, tại lão thiên gia mà cho sắc mặt tốt, cả mệnh sống lay lắt qua ngày cũng có."

      Nông dân, đều là dựa vào trời ăn cơm.

      La Tố cũng biết dân chúng đều là những người khốn khổ bần cùng bất đắc dĩ, lúc bình thường có quan lại hoành hành, gặp phải năm tai họa, ngay cả lão thiên gia cũng tới tham gia náo nhiệt. lại, dân chúng vẫn là người chịu tội.

      Trượng phu lão phụ nhân kia thêm: "Ta cũng cầu cái gì khác, chỉ mong có thể ăn lửng bụng liền thành, tiểu tôn nhi nhà ta mới hai tuổi, cứ thế lìa đời... Nếu nhờ có triều đình đưa lương thực đến kịp thời, chỉ sợ bị người khác ăn mất."

      xong hung hăng lau nước mắt.

      Triệu Tiểu Ngũ vội vàng : "Lão nhân gia đừng khóc, giờ triều đình cũng phái đại quan đến chỗ này giúp đỡ chúng ta rồi, Triệu đại nhân phải mang theo mọi người đào giếng hay sao?"

      "Triệu đại nhân là quan tốt a." Lão nhân gật đầu liên tục: "Những ngày này ngài vẫn luôn dẫn người tìm nguồn nước khắp nơi, còn chịu ăn lương thực của dân chúng. Chỉ là lão thiên gia muốn cho chúng ta con đường sống, Triệu đại nhân cũng có cách nào a."

      " có biện pháp, lão nhân gia, ngươi yên tâm ." La Tố giọng trấn an.

      "Đúng vậy, đây chính là trưởng tẩu của Triệu đại nhân chúng ta, cũng là người có bản lãnh, các ngươi cứ yên tâm ." Triệu Tiểu Ngũ đứng ở bên cạnh tự tin .

      Hai người này vừa nghe La Tố là tẩu tử của Triệu đại nhân, lập tức quỳ xuống đất dập đầu: "Thảo dân biết ngài là đại tẩu của Triệu đại nhân, là thất lễ, thất lễ."

      La Tố nào dám nhận, vội vàng đỡ hai người dậy: "Xin hai lão nhân gia mau mau đứng lên, ta có công lao gì, dám nhận đại lễ như vậy của các ngươi."

      Triệu Tiểu Ngũ cùng Tiểu Lục cũng vội vàng chạy đến đỡ hai người đứng dậy.

      Sau khi hai người đứng lên, lão phụ nhân sụt sùi : "Phu nhân tới nơi này cũng vất vả, chỗ này rất khổ a."

      La Tố an ủi: "Lão thiên gia đây là khảo nghiệm dân chúng Xuyên Châu chúng ta thôi, đợi chúng ta sống sót qua trận này, chắc chắn sống tốt hơn dân chúng các nơi khác rất nhiều."

      Lão phụ nhân vội vàng : "Người Xuyên Châu chúng ta sợ khổ, chúng ta vẫn có thể chống đỡ được. Thân già này của ta vẫn còn sức chống đỡ qua hơn nửa năm."

      "Đúng vậy, Xuyên Châu nhất định có được ngày tốt lành."

      La Tố nhìn thôn cóm dưới chân núi, mặt mũi tràn đầy kiên định .

      ***
      La Tố xuống thăm thôn xóm đó, người trong thôn sống rải rác khắp nơi, mặc dù là thôn xóm, nhưng ở cách nhau rất xa, qua mảng núi lớn, mới thấy vài gia đình.

      Theo dân cư phân bố ở nơi này mà , có chỗ, cách ngọn núi, mới có thể tìm được gia đình.

      cách khác, nơi này vô cùng hoang vắng. Bất kể thế nào, đây cũng là vùng núi a. nơi như vậy nếu biết tận dụng, trồng chút cây nông nghiệp thích hợp, ở đâu còn có thể gặp cảnh khốn cùng a.

      lão nhân sống ở trong thôn than thở: "Trước kia ở núi có rất nhiều cây cối, cỏ cây tươi tốt, có lúc còn tìm được rất nhiều quả dại để ăn. nay ở trong núi ngay cả quả dại đều thể mọc ra."

      La Tố thuận tiện hỏi thăm về cây khoai lang, sợ người ta biết hình dạng khoai lang thế nào, còn cố ý vẽ ra hình dáng lá cây cùng củ của khoai lang.

      "Đây là loại quả gì? Còn chưa từng thấy qua, cũng có thể ăn được sao?"

      Lão nhân gia kia thấy đồ ăn, hai mắt đều sáng rực.

      La Tố thất vọng lắc lắc đầu: "Vẫn chưa tìm được củ này."

      Sau khi rời khỏi thôn này, La Tố còn đến thôn khác ngay cạnh đó hỏi thăm, mới dẫn người về trong thành Xuyên Châu.

      Chờ bò qua đường núi, vào đoạn đường bằng, đến khi ngồi xe bò, La Tố mới xoa chân, nghĩ về chuyện trồng trọt.

      Xem ra tại khoai lang còn chưa xuất ở Đại Chu vương triều, cũng biết trốn ở góc nào nữa, loại cây nông nghiệp này sản lượng cao, còn chịu được hạn, đáng tiếc lúc này vẫn chưa xuất .

      Bất quá nơi này có nhiều đồi núi, muốn làm giàu, cũng phải là điều thể. Hơn nữa nàng còn phát , cấu tạo và tính chất của đất đai nơi này hết sức thích hợp loại lúa nước, đến lúc đó có thể mở rộng quy mô phát triển ruộng bậc thang. Mấu chốt tại là xem khi nào lão thiên gia mới phát thiện tâm cho mưa xuống.

      Mấy người La Tố vừa tới Xuyên Châu thành, gặp người Triệu Từ phái tới ở cửa thành.

      Hóa ra hôm nay Triệu Từ trở về sớm, thấy trời sắp tối mà La Tố còn chưa trở lại, lo lắng đường xảy ra chuyện, liền vội vàng dẫn người ra ngoài tìm bọn họ.

      "Đại nhân đều dẫn người tìm các ngươi, may mắn gặp các ngươi ở đây, để ta chạy báo tin cho đại nhân." Người đứng đợi ở cửa thành vội vàng cưỡi ngựa tìm Triệu Từ.

      La Tố thấy sắc trời tối, có chút lo lắng cho Triệu Từ.

      Triệu Tiểu Ngũ : "Phu nhân đừng lo lắng, đại nhân khá quen thuộc địa hình nơi này. Chốc nữa trở lại thôi."

      La Tố gật gật đầu, toàn thân vô lực ngồi ở xe bò vào trong thành.

      Chờ đến lúc trong phủ dùng bữa tối, đổi thân y phục sạch , nàng mới thấy Triệu Từ từ bên ngoài trở về. Lần này trông bẩn thỉu như ngày hôm qua, nhưng vẫn mang vẻ phong trần mệt mỏi. Bất quá từ mặt sắc mặt của có thể nhìn ra, hôm nay tâm tình cũng tệ lắm.

      Thấy La Tố tiến vào trong sảnh, Triệu Từ đứng lên : "Đại tẩu, hôm nay tẩu đâu vậy?"

      " đến các thôn xóm phụ cận dò tra vòng, thuận tiện tìm hiểu khó khăn của nơi này." La Tố uống ngụm trà, hôm nay ra ngoài ngày, đều được uống miếng nước nào, nên giờ thấy hơi khát.

      Triệu Từ lo lắng : " tại Xuyên Châu phải hết sức thái bình, sau này đại tẩu muốn ra ngoài, nhất định phải mang theo nhiều người cùng."

      La Tố cười : "Ngươi yên tâm , bên cạnh ta đều có người cùng, hơn nữa, phải còn có người bảo vệ sau lưng sao?" Nàng biết, ám vệ vẫn luôn theo bảo vệ nàng, bằng nàng cũng dám tự mình dẫn theo vài người chạy vào trong núi.

      Lúc này Triệu Từ mới nhớ tới tẩu tử nhà mình là phụng hoàng mệnh mà đến. thầm ảo não mình quan tâm quá hóa loạn.

      La Tố thấy sắc mặt có chút được tự nhiên, cho rằng chuyện của thuận lợi, quan tâm hỏi: "Hôm nay như thế nào?"

      Nghe La Tố hỏi như vậy, mặt Triệu Từ bừng sáng, bất chấp ảo não vừa nãy, cười : "Hôm nay chúng ta tới thôn xóm tìm kiếm, đào sâu hơn năm thước thấy mạch nước, ngày mai tiếp tục đào tiếp, là có thể thấy được nước trong, đến lúc đó các thôn dân phụ cận cũng có nguồn nước sạch ."

      "Thực tìm được nguồn nước?"

      La Tố nghe xong trong lòng vô cùng vui vẻ. Hôm nay nàng ra ngoài vòng, thấy dân chúng sinh sống quá khổ, ngay cả ngụm nước sạch cũng có mà uống.

      Triệu Từ cao hứng gật đầu: "Đúng vậy, chính ta tận mắt thấy nước trào lên. Ngày mai tiếp tục đến các thôn xóm khác đào giếng sâu hơn chút, có lẽ có thể tìm được nhiều nguồn nước hơn."

      "Có nguồn nước tốt rồi, chỉ cần đợ đến khi trời mưa tốt rồi."

      Triệu Từ nghe vậy, mặt lại lên vài phân ưu lo: "Cũng biết đến khi nào trời mới mưa, thêm thời gian nữa, dân chúng bên này sợ là chịu được."

      La Tố cảm khái : "Nếu có mưa nhân tạo tốt rồi."

      "Mưa nhân tạo?" Triệu Từ ngờ vực nhìn nàng.

      La Tố muốn tiếp, lại nghĩ tới chuyện này thể để cho người khác nghe được, liền đứng dậy ra ngoài cửa xem có ai hay , rồi lại sai tiểu Lục xuống bếp lấy chút đồ ăn mang đến, đợi người hết, mới quay vào trong sảnh, đè thấp thanh : "Đúng vậy, ở chỗ chúng ta, hễ gặp năm khô hạn, liền tạo ra trận mưa, cũng có thể giảm bớt khô hạn."

      La Tố cảm thấy, chỉ cần có thể rơi trận mưa là tốt rồi, cho dù chỉ là mưa phùn rả rích, cũng có thể làm cho người ta thấy được hy vọng.

      Triệu Từ hào hứng khác thường, đôi mắt sáng long lanh nhìn La Tố: "Đại tẩu, tẩu biết vật tạo mưa kia là gì phải ?"

      Này cũng là làm làm khó La Tố.

      Trước kia nàng cũng chỉ là người nghiên cứu nông học, kiến thức ở chỗ này còn có cách nào thi triển, huống chi là nghe qua vật kia, nàng còn chưa thấy qua mưa nhân tạo đâu.

      Dù sao mưa nhân tạo ở đại vẫn là điều bí , cơ bản loại người ‘ phận ’ như nàng thể vào tham quan trường.

      Bất quá...

      "Ta có nghe qua về loại biện pháp hết sức kỳ quặc, chắc là có tác dụng đâu."

      La Tố chắc chắn lắm .

      Thấy vẻ mặt Triệu Từ nghiêm túc, La Tố trực tiếp cắn răng : "Ta từng nghe vị bằng hữu thích nghiên cứu những chuyện ly kỳ cổ quái , mưa nhân tạo chủ yếu là do cái trục dẫn khí, đặt ở đài cao, hướng về góc độ nhất định ngừng xoay tròn, có thể dẫn nước mưa từ bầu trời xuống."

      La Tố càng , càng cảm thấy chuyện này đáng tin.

      Đây quả thực là hô mưa gọi gió.

      Lại nghĩ đến Triệu Từ là cổ nhân chân chính, nên rất tin tưởng vào mấy chuyện quỷ thần, vị đại tẩu ngồi trước mặt này, chẳng phải là minh chứng cho việc 'Mượn xác hoàn hồn' sao.

      Cho nên sau khi nghe La Tố xong, Triệu Từ hết sức nghiêm túc hỏi: "Đại tẩu có thể miêu tả cách chi tiết về đồ vật đó dẫn mưa được , dù chỉ có phần trăm cơ hội, chúng ta cũng phải thử lần."

      "Nhị đệ, ngươi thực muốn thử, chuyện như vậy mặc kệ có thành hay ... Đối với ngươi cũng có lợi." Nếu thành, rất có thể bị người bắt bẻ tự dưng sinh . Nếu thành vậy còn khủng khiếp hơn, đến lúc đó đám người hoàng tộc kia nghi ngờ. Ở thời đại vua cao hơn trời này, ngươi tên hạ thần có thể cầu mưa, kết cục rất dễ đoán, ai quản khoa học là cái khỉ gió gì.

      Triệu Từ lại cười cười: "Tẩu tử yên tâm, chuyện như vậy cần phải do chúng ta đích thân làm."

      "Ý của ngươi là..."

      “Đúng vậy."

      Hai người ngầm hiểu lẫn nhau.

      Trong lòng La Tố thở phào nhõm. Vừa rồi nàng còn lo lắng tiểu thúc mình làm quan chỉ nhìn thấy đại công phía trước, nhìn thấy nguy hiểm phía sau, bây giờ nhìn lại, người thông minh như , hỗn ở quan trường càng lâu càng khôn khéo. Người ta sớm có kế sách chu toàn cả rồi.

      Tuy biết Triệu Từ dùng phương pháp gì, nhưng La Tố biết phải là kẻ lỗ mãng, cho nên cũng buông lỏng tâm tư. Sau khi về phòng, liền hí hoáy vẽ ra cái trục dẫn khí mà mình biết.

      Này còn phải cảm tạ cấu tạo của thứ này phức tạp, bằng người có trí nhớ tốt như nàng, căn bản vẽ ra được.

      Bất quá cũng chính bởi vì thứ này rất đơn giản, cho nên nàng cảm thấy, nó hữu dụng.

      Ngày hôm sau, La Tố tìm cơ hội giao nó cho Triệu Từ.

      Thấy Triệu Từ mặc thân áo ngắn màu xám, hỏi: "Ngươi có việc muốn ra ngoài?"

      "Hôm nay ta muốn tìm xem có thêm nguồn nước nào nữa hay ."

      La Tố nhớ tới những con đường núi ngoằn ngoèo ngày hôm qua bò qua, đấy còn là thôn gần nhất thấy run chân. Triệu Từ trèo non lội suối như vậy, chắc chắn là càng khó chịu.

      Muốn vài lời động viên, nhưng thấy vẻ mặt mệt mỏi, lại nên lời.

      Đợi Triệu Từ ra khỏi cửa, La Tố mới thở dài, giọng thầm: "Nhị đệ cố gắng lên."
      ChrisB.Cat thích bài này.

    2. NgocThanhh95

      NgocThanhh95 Active Member

      Bài viết:
      229
      Được thích:
      334
      ☆, Chương 60:
      Editor: Đô Đô

      Đại khái La Tố biết đôi chút về tình trạng chỗ này, cho nên tự mình làm khổ mình làm gì, nàng sai Triệu Tiểu Ngũ ra ngoài thăm dò tình hình tại của Xuyên Châu rồi trở về báo lại cho nàng.

      Ví dụ như bên này có bao nhiêu cửa hàng bán lương thực, bình thường có thương nhân nào đến đây đổ hàng hay , bên này dư thừa nhất là cái gì.

      Vừa phân phó nhiệm vụ cho Triệu Tiểu Ngũ xong, thấy Tiểu Lục hấp tấp chạy tới.

      "Quốc cữu gia đến Xuyên Châu rồi."

      "Quốc cữu gia?" La Tố phác thảo kế hoạch làm ruộng, nghe lời này, ngẳng phắt đầu lên: "Quốc cữu gia là ai?" Kỳ trong đầu nàng nghĩ, thân thể quốc cữu gia kim tôn ngọc quý như vậy, chạy đến chỗ khỉ ho cò gáy này làm cái gì biết?

      Tiểu Lục chỉ tiếc rèn sắt thành thép nhìn nàng: "Là Trình quốc cữu a, chính là cữu cữu ruột của thái tử, nghe , hoàng thương Hoa gia cũng rất nghe lời ."

      Cuối cùng Tiểu Lục này cũng lộ ra chút bản lĩnh của gián điệp.

      Lúc này La Tố mới hiểu, chính là chủ tử sau lưng Hoa gia.

      Nàng nhớ lại lần trước bị Hoa nhị gia giam lỏng lâu lâu, cũng biết Trình quốc cữu có biết chuyện đó hay , hoặc là có chủ ý xấu xa gì đối phó với nàng hay . Nếu như có, liệu lần này có gây khó dễ cho nàng đây.

      Mặc dù tại nàng cũng được coi là tâm phúc của hoàng đế, nhưng chuyện này có ai hay biết. Vạn nhất Trình quốc cữu muốn đối phó nàng, ở hoàn cảnh lúc này của nàng, rất có thể được trợ giúp.

      cách khác, nàng sắp gặp phải phiền toái lớn rồi.

      La Tố xoa xoa huyệt thái dương, chuyện xấu sao cứ ùn ùn kéo đến vậy? là làm cho người đau đầu.

      Nàng đứng lên : "Có cần phải đích thân nghênh đón hay ?"

      Tiểu Lục lắc đầu: " sống ở bên này mà có phủ đệ riêng, trước mắt còn phải đến chỗ khác xử lý công vụ, rồi mới đến Xuyên Châu. Xem chừng tạm thời cũng có tinh lực chú ý đến phía bên ngài."

      "Nếu đến đây tốt rồi." La Tố ngồi xuống ghế, gõ gõ mặt bàn: "Ta muốn uống trà, mau rót cho ta chén trà giải tỏa áp lực."

      *
      tại Trình quốc cữu đúng là rảnh rỗi chú ý đến La Tố.

      Mặc dù Hoa gia lần lượt đưa mật thư đến, nhưng vẫn luôn bận chuyện bên này, chưa có thời gian đọc thư. Hơn nữa gần đây thái tử còn thành , khiến hai đầu khó khăn, sứt đầu mẻ trán.

      Đặc biệt là Xuyên Châu bên này, Triệu Từ người Tề vương Lý Triết lưu lại ở chỗ này liên tục khắc cũng dừng qua lại khắp nơi, khiến dân chúng Xuyên Châu đều hết lời ca tụng Tề vương, đáng hận nhất là thuộc hạ của có tiền đồ như người ta, nguyên đám chỉ biết đợi ở trong thành Xuyên Châu ăn no ngủ kỹ, có ai nguyện ý vào trong núi sâu tiếp xúc cùng những dân chúng kia.

      Vừa về đến Xuyên Châu, Trình quốc cữu liền thay thân bộ y phục sạch , lại ăn uống no đủ, mới hỏi động tĩnh gần đây của Triệu Từ.

      Tùy tùng lưu ở Xuyên Châu : " tìm nguồn nước."

      "Tìm được rồi?" Khuôn mặt Trình quốc cữu lộ vẻ kinh ngạc. nghĩ tới hạn hán xảy ra lâu như vậy, còn có thể tìm được nguồn nước.

      Tùy tùng : “Triệu đại nhân đó dẫn người vào trong núi tìm mấy ngày, lăn qua lăn lại như cái tượng đất, ngờ tìm thấy nguồn nước. Hôm nay lại ra ngoài, bảo là muốn tìm thêm mấy nguồn nước khác, giúp dân chúng có thể đợi được đến khi trời mưa."

      " thực như vậy?"

      Trình quốc cữu vuốt vuốt chòm râu, trong mắt mang theo vài phần khen ngợi, lại cảm thấy tiếc nuối: "Đáng tiếc." Người này là của Tề vương, nếu , lão phu nhất định phải dùng hết cách níu kéo bồi dưỡng .

      Tùy tùng lại : "Quốc cữu gia, vậy chúng ta làm sao bây giờ, giúp , hay là?"

      Theo lý thuyết, Trình quốc cữu cùng Triệu Từ đều là phụng mệnh ở chỗ này cứu tế, nhưng người tinh mắt cũng đều biết chuyện cong cong thẳng thẳng trong đó, cho nên gần đây những người giúp đỡ Triệu Từ làm việc, cũng chỉ có đám người của Tề vương kia mà thôi.

      Trình quốc cữu khoát tay áo: "Mà thôi, cứ xem tình hình thế nào ." Lại thuận miệng hỏi: “Gần đây còn có chuyện gì khác thường hay ?"

      "Ngược lại có chuyện gì quan trọng, trưởng tẩu Triệu đại nhân mới đến Xuyên Châu, là tới chiếu cố Triệu đại nhân, hai ngày trước tới thôn xóm phụ cận dạo vòng, sau khi trở lại thấy xuất môn."

      "Ra cửa còn mang theo trưởng tẩu?" Trình quốc cữu cảm thấy buồn cười: "Này cũng quá ly kỳ."

      Tùy tùng : "Ai phải là, cũng may mấy ngày nay Triệu đại nhân đều bận rộn thấy bóng dáng, nếu người xấu còn có nhiều hơn."

      "Mà thôi, buổi chiều Triệu Từ trở về, bảo đến gặp ta."

      Trình quốc cữu xong, liền về phòng mình nghỉ ngơi.
      Mấy ngày nay qua ít địa phương, mặc dù có hoàn thành chuyện gì, nhưng là ứng phó với những người kia, cũng có chút phí tâm phí lực.

      Bên này Triệu Từ cũng biết tin Trình quốc cữu đến đây, thần sắc mặt bất động. Lại nghĩ tới đồ vật mang theo người hôm nay, biết chuyện này thể trì hoãn được nữa. Mặc kệ thành hay thành, cứ phải thử xem mới biết. Cũng thể để dân chúng ở đây tự sinh tự diệt.

      *
      La Tố cũng có nhàn rỗi, sau khi Triệu Tiểu Ngũ thám thính xong tin tức trở về, nàng liền đem những tin tức này nhất nhất tiêu hóa.

      Chuyện buôn bán ở Xuyên Châu hết sức lạc quan, đặc biệt là từ sau khi chỗ này xảy ra nạn đói, thương nhân chạy đến đây ít càng ít, những thương nhân chịu đến đây bán lương thực, cũng là mấy nhà có tài lực cùng vật lực. Thương nhân lẻ đều dám tới nơi này, sợ bị nạn dân cướp hàng.


      Mặt khác, nơi này có nhiều đồ thừa thãi lắm, trong đó nổi danh nhất chính là loại quýt. Loại quýt này rất ngọt, cho nên được chọn làm cống phẩm tiến cống cho quý nhân và quan lại trong hoàng cung hưởng dụng.

      Chỗ này vẫn còn có cống phẩm tiến cống cho hoàng cung?

      La Tố nghe tin này xong giật mình. Đây quả thực là ngủ núi vàng còn kêu nghèo.

      Được nền kinh tế thị trường hun đúc, La Tố đối với hiệu ứng nhãn hiệu rất là am hiểu, chỉ với hai chữ cống phẩm, loại quýt này liền lo tìm được nguồn tiêu thụ. Hơn nữa nàng thấy còn có thể chế biến thành các loại đồ ăn vặt, chỉ cần thương nhân nguyện ý chuyên chở ra ngoài, cửa sinh ý này tuyệt đối có thể mang đến lợi nhuận khổng lồ cho người nơi này.

      Có cái ý nghĩ này, La Tố cũng thể tiếp tục nhàn rỗi.

      Mặc kệ Xuyên Châu này có mưa xuống hay , nhiệm vụ của nàng là thể bỏ bê được, thừa dịp bây giờ còn hạn hán, nhanh chân khảo sát hoàn cảnh xung quanh.

      Lần này nàng vào trong núi nữa, mà là ra ngoại thành tìm dân chúng, hỏi thăm chuyện loại cam quýt.

      "Năm xưa mỗi nhà mỗi hộ đều có thể trồng hai cây ăn cho đỡ thèm, tại nhà ai còn trồng nó chứ haiz, đến cơm đều có mà ăn."

      Người chuyện là lão đại nương La Tố chọn để hỏi thăm.

      giờ mùa màng tốt, nhi tử bà đến thành Xuyên Châu làm công, bà ở lại đây trông nhà. Bởi vì La Tố cho bà hai cái bánh bột ngô, cho nên bà mới biết gì đấy.

      La Tố tiếp: "Sao các ngươi nghĩ tới chuện loại nhiều cây quýt hơn, chuyên môn bán quả quýt?"

      "Bán quả quýt?" Đại nương kia coi đây là câu chuyện cười. “Mọi nhà đều loại cây quýt, đều lo trồng lương thực, loại nhiều ăn hết, còn phải là để nó tự rụng hết. Hơn nữa cũng đâu có ai thèm mua?"

      cách khác, người ở đây căn bản có khái niệm về đặc sản.

      La Tố nghĩ, ở đây quả quýt rụng đầy đất có người muốn ăn, mà ở Bắc Đô thành bên kia, quả quýt chính là thứ hoa quả xa xỉ phải ai cũng có thể ăn được. Thậm chí cũng chỉ có các phi tử được sủng ái trong hoàng cung mới có thể được ăn vài quả quýt tươi ngon.

      Đây là khoảng cách sinh ra khác biệt.

      Nếu con người ở đây biết tận dụng ưu đãi của thiên nhiên, cửa sinh ý này tuyệt đối có vấn đề.

      Trong lòng La Tố vui mừng, đột nhiên có thể tìm được điểm đột phá.

      La Tố rất muốn chia sẻ tin tức này với người khác, cẩn thận suy nghĩ lại, cũng chỉ có thể tìm Triệu Từ thương lượng mà thôi. Bất quá nàng chờ mòn chờ mỏi, chờ đợi đến trời tối, vẫn thấy trở về.

      "Sao đến giờ còn chưa về nhỉ?"

      Đây là lần thứ ba La Tố sai tiểu Lục tìm thị vệ gác cổng hỏi.

      Sau khi Tiểu Lục chạy hỏi thăm mấy lần, lúc trở lại vẫn là câu cũ: "Vẫn chưa trở lại đâu." Thấy La Tố còn chưa có ý ngủ, bèn : "Có lẽ là quá muộn, đường núi an toàn, liền ở thôn nào đó ngủ lại. Phu nhân cũng đừng chờ nữa."

      La Tố nghĩ cũng đúng, cảm giác đầu óc mình gần đây là càng ngày càng dùng được. Tính, dù sao tại cũng chỉ là lên ý tưởng mà thôi, còn phải đợi Triệu Từ trở về cùng nhau thương lượng chút.

      Sau khi nằm xuống giường, La Tố mới giật mình thấy rằng mình làm như vậy là rất hợp lý. Thân phận giờ của nàng là góa phụ, nửa đêm chờ tiểu thúc ngủ được, để cho người khác biết, còn biết phỉ nhổ nàng thế nào đâu.

      Về sau nên chú ý chút mới được.

      Sáng hôm sau Triệu Từ mới trở về nhà. Lần này toàn thân nhàng mà khoan khoái, y phục sạch .

      La Tố tập thể dục buổi sáng, thấy vào cửa, trừng mắt: “Sao hôm nay ngươi lại trở về sớm như vậy?"

      Triệu Từ mặc thân y phục màu lam nhạt, chất liệu thông thường, vậy mà có thể lộ ra cỗ cảm giác thanh nhã cao quý.

      Thấy La Tố ở trong sân, mặt ràng ngẩn ra, mới cười : "Hôm qua ta trở về thành, chỉ là đến chỗ Trình quốc cữu bàn chuyện công vụ, tối qua cũng ở lại bên đó."

      Nghe Triệu Từ gặp Trình quốc cữu, La Tố liền nhớ tới chuyện bị họ Hoa giam lỏng, liền nháy mắt với Triệu Từ.

      Triệu Từ sai Triệu Tiểu Ngũ bưng điểm tâm đến, rồi cùng La Tố vào trong phòng khách.

      Tiểu Lục cũng phải là người ngoài, chuyện này La Tố cũng muốn gạt nàng, hơn nữa còn phải để nàng ở chỗ này che đậy miệng lưỡi của thiên hạ, đỡ phải để người khác truyền ra mấy lời êm tai. Đợi tiểu Lục rót trà xong, nàng mới về chuyện bị Hoa Nhị Gia giam lỏng ở Bắc Đô Thành.

      "Nghe họ Hoa này cùng Trình quốc cữu có quan hệ tầm thường, ngươi có làm khó chúng ta ."

      Triệu Từ thấy nàng nghiêm trang chuyện này, mặt nhàng cười tiếng, tựa hồ lo lắng chút nào: "Tẩu tử yên tâm , thời gian ở Xuyên Châu cũng lâu nữa đâu."

      " à?"

      "Đúng vậy, hôm qua cũng hỏi ta chuyện ở Tây Nam xử lý đến đâu rồi, định quay về Bắc Đô thành, chắc hẳn cũng ở đây được mấy ngày nữa."

      thực tế Trình quốc cữu vội vã trở về như vậy, cũng nằm trong dự đoán của Triệu Từ. Chuyện Tây Nam, lúc trước muốn chen chân, dựa vào cơ hội cứu trợ thiên tai, có được danh tiếng tốt. Nhưng ở chỗ này đợi thời gian dài, sau khi mắt thấy vô vọng, tự nhiên phát chén canh này dễ uống. Giờ còn , chẳng lẽ định chờ dân chúng bạo động lần nữa mới ?

      La Tố cũng muốn hỏi cụ thể chút, nhưng biết Triệu Từ cũng thể lộ ra quá nhiều, nên hỏi nhiều, nàng đem ý tưởng hôm qua vừa nghĩ ra, ở Xuyên Châu này loại cây quýt với Triệu Từ.

      "Cấu tạo và tính chất của đất đai nơi đây rất thích hợp loại cây quýt, hơn nữa quốc thổ Đại Chu bát ngát, nếu thương lộ thông suốt, toàn bộ số quýt của Xuyên Châu kể cả Thục Châu, cũng có thể đổi thành bạc."

      Triệu Từ trầm ngâm lát, mới : "Mấy ngày nay ta đến rất nhiều thôn xóm, đúng là thấy rất nhiều cây quýt. Mặc dù tại khô hạn, tựa hồ có chút ảnh hưởng, nhưng vẫn có dấu hiệu nở hoa kết quả. giờ tìm được nguồn nước, có thể truyền lệnh cho dân chúng để tâm chăm sóc những cây quýt này, đợi đến thời điểm thu hoạch, cũng có thể có chút trái cây đem bán."

      "Nếu được như vậy, dân chúng có hy vọng sống, hơn nữa, ta thấy đến lúc đó nên đổi bạc, mà đổi lấy lương thực tốt hơn."

      Hai mắt La Tố tỏa sáng nhìn Triệu Từ.

      Ánh mắt Triệu Từ trốn tránh lóe lên cái, nhìn chằm chằm chén trà trong tay: “Ý tưởng này của đại tẩu rất hay, kể từ bây giờ, thể giao hảo cùng những thương gia kia, đợi xử lý xong chuyện nguồn nước, ta lập tức đến gặp thương gia bản địa."

      La Tố thấy Triệu Từ ủng hộ ý tưởng của mình như vậy, trong lòng nhất thời càng thêm có lòng tin, hận thể đem toàn bộ ý tưởng của mình ra hết. Bất quá thấy hai đầu lông mày của Triệu Từ chất chứa tâm , biết lo chuyện Tây Nam khô hạn, chỉ sợ lúc này có lòng dạ lo chuyện buôn bán, nên chỉ có thể giữ lại trong lòng.

      Dù sao thời gian còn nhiều, sau này nhất định có cơ hội.

      Sau khi Triệu Từ dùng đồ ăn sáng xong lại ra ngoài, La Tố mới bừng tỉnh nhớ tới việc, hình như nàng quên hỏi Triệu Từ xử lý gương dẫn khí kia như thế nào rồi.
      ChrisB.Cat thích bài này.

    3. NgocThanhh95

      NgocThanhh95 Active Member

      Bài viết:
      229
      Được thích:
      334
      ☆, Chương 61:
      Editor: Đô Đô

      Hôm qua La Tố quên hỏi, mà mấy ngày sau, vẫn có cơ hội gặp mặt Triệu Từ.

      Trước giờ mặc kệ tối muộn thế nào đều trở về, nhưng từ sau khi hai người về chuyện cam quýt, đến giờ vẫn thấy mặt mũi của , nàng đến tìm Triệu Tiểu Ngũ hỏi thăm, mới biết được ở trong thôn xóm phụ cận.

      Lúc trước La Tố vẫn cho rằng người cổ đại làm quan chính là hưởng phúc, nghĩ tới sau khi Triệu Từ làm quan, thức dậy còn sớm hơn gà, ngủ còn muộn hơn chó, khác xa với suy nghĩ của nàng.

      Nàng tưởng tượng, nếu Triệu Từ ở thời đại của nàng, tuyệt đối là vị quan tốt dẫn dắt dân chúng thoát bần trí phú.

      vài ngày sau, La Tố nghe được tin tức về chuyện dẫn mưa.

      Bất quá tin tức này phải do Triệu Từ với nàng, mà là do dân chúng truyền ra.

      Nguyên lai thái tử điện hạ ở Bắc Đô thành biết từ nơi nào có được phương pháp có thể hô mưa gọi gió, dâng lên cho hoàng đế, giờ muốn mang đến Tây Nam bên này thử nghiệm xem thế nào.

      Các lão bách tính đối với chuyện này hết sức mong đợi, lại nghe là do thái tử điện hạ tìm được, nên trong lòng càng thêm tin tưởng, ai cũng ngóng trông triều đình nhanh chóng đến đây dẫn mưa xuống.

      La Tố nghe xong, lập tức kinh ngạc thôi.

      Thái tử điện hạ tìm được thần khí có thể dẫn mưa?

      Đây cũng khéo quá .

      Mặc dù trong lòng La Tố cảm thấy kỳ quái, nhưng gặp được Triệu Từ, nên chỉ có thể tự suy đoán.

      Bất quá vì chuyện này, Trình quốc cữu liền hồi triều nữa. Sứ giả cưỡi khoái mã từ Bắc Đô Thành đến truyền chỉ, lệnh cho Trình quốc cữu ở lại đây giám sát chuyện dẫn mưa.

      Hơn nữa theo đến đây, còn có vị 'Bằng hữu cũ' của La Tố, Hoa nhị gia. Lúc La Tố gặp Hoa Nhị Gia ở đường, phản ứng đầu tiên chính là bỏ chạy, mới vừa chạy vào trong phòng mình, liền nghe người gác cổng đến báo, có khách đến cửa thăm hỏi.

      Lúc này La Tố cả giận : "Ta đây người phụ nhân, ai tới cũng tiếp."

      Người gác cổng vội vàng chạy báo tin.

      La Tố ngồi bên cạnh cái bàn đá trong sân, nghĩ tới mục đích tới đây lần này của Hoa Nhị Gia. Nàng đây nhưng là phụng chỉ mà đến, nơi này cũng phải là địa bàn của Hoa gia, chẳng lẽ Hoa Nhị Gia vẫn chưa từ bỏ ý định sao?

      "Ngươi quả muốn gặp ta?"

      Bên cạnh đột nhiên truyền đến thanh quen thuộc, La Tố đứng phắt dậy, nhìn Hoa Nhị Gia như nhìn người điên: "Sao ngươi vào được đây, chẳng phải ta tiện tiếp khách rồi sao?"

      Hoa Nhị Gia vô lại cười cười: "Ta tiện là được."

      La Tố nhíu mày, nghiêm mặt ngồi xuống ghế, cũng sai người châm trà rót nước, nhíu mày nhìn : "Ngươi đến đây làm gì, Hoa Nhị Gia hình như ngươi quên lúc trước ngươi đối xử với chúng ta như thế nào?"

      Hoa Nhị Gia cười lắc lắc cây quạt: "Tự nhiên là nhớ rồi, ta tận tâm chiêu đãi các ngươi, nhưng nghĩ các ngươi chào mà . Vì thế ta mất ăn mất ngủ mấy ngày, vẫn luôn sai người tìm các ngươi."

      là chưa từng gặp qua người da mặt dày biết xấu hổ như vậy.

      La Tố rất muốn tiếp xúc cùng với người như vậy.

      Từ nàng đều tiếp xúc với những người vô cùng chất phác, cho nên rất kiêng kỵ loại người tâm tư phức tạp như . Tên Hoa Nhị Gia này hắc tâm hắc phế, đến ruột cũng có mười khúc cong, cùng người như vậy qua lại, là quá mệt mỏi.

      Thấy La Tố lời nào, Hoa Nhị Gia thu cây quạt lại, mặt có vẻ rất vui sướng: "Ngươi yên tâm, chuyện lần trước, là lỗi của ta, có lần sau nữa."

      La Tố hừ lạnh. như vậy, cứ như bắt nàng lại, nàng còn phải đội ân đội nghĩa ? Nàng cười giả lả : "Vậy biết hôm nay Hoa Nhị Gia tới đây, là muốn làm gì?"

      Có lẽ nào là đến xem náo nhiệt. Dù sao chuyện dẫn mưa chính là việc vô cùng trọng đại.

      Chỉ thấy Hoa Nhị Gia cười : "Ngươi ở Bắc Đô, tự nhiên biết nguyên do trong đó. Nghe vị kỳ nhân dị sĩ bí mật tặng phương pháp dẫn mưa cho thái tử điện hạ. Vốn dĩ Thái tử điện hạ muốn tìm người dẫn mưa thử trước, nghĩ tới còn chưa có hành động, truyền khắp Bắc Đô thành. giờ toàn bộ người trong thiên hạ, đều biết thái tử điện hạ muốn dẫn mưa cứu giúp dân chúng Tây Nam, ngươi đây là chuyện tốt, hay là chuyện xấu?"

      Trong lòng La Tố thầm nhảy dựng, mặt lại hề đổi sắc cười : "Đất đai Tây Nam vẫn luôn khô hạn, nếu phương pháp này hữu dụng, tự nhiên là việc trọng đại của thiên hạ."

      "Ngươi rất đúng." Hoa Nhị Gia lắc lắc cây quạt cười như cười nhìn La Tố.

      La Tố bị nhìn toàn thân được tự nhiên, đứng lên tiễn khách: "Nếu hôm nay ngươi tới đây là để về chuyện này, giờ ta cũng biết, ngươi có thể ra về được rồi. Ta là phụ nhân, tiện giữ ngươi lại vị dùng bữa."

      Hoa Nhị Gia đứng lên, cười chắp tay sau lưng: " như vậy, Hoa mỗ liền cáo từ. Còn nhiều thời gian, sau này còn gặp lại." xong cười khẽ tiếng tiêu sai rời .

      Nhìn cái dáng vẻ tự cao tự đại kia, La Tố hận thể cước đạp chết .

      *
      La Tố tự nhiên biết, sau khi Hoa Nhị Gia vừa ra khỏi cửa, liền thu liễm vui vẻ. Sau khi lên kiệu, liền ra lệnh cho phu xe đến phủ đệ tạm thời của Trình quốc cữu.

      Trình quốc cữu ngồi trong thư phòng lo nghĩ về chuyện dẫn mưa đến sứt đầu mẻ trán, nghe tin Hoa Nhị Gia muốn cầu kiến, nhanh chóng mời người vào.

      Thấy Hoa Nhị Gia vào trong thư phòng, vuốt râu, hỏi: "Có người bẩm báo, ngươi vừa đến phủ đệ của Triệu Từ?"

      Hoa Nhị Gia mặt mũi tràn đầy sao cả ngồi xuống ghế đong đưa cây quạt: "Ta biết vị Triệu đại nhân kia, bất quá quen biết tẩu tử ."

      Thấy mặt mũi Hoa Nhị Gia tràn đầy vẻ đứng đắn, Trình quốc cữu có chút mất hứng.

      " giờ là lúc làm chính , ngươi nên làm mấy việc chính đáng, đừng có làm hỏng việc."

      Lúc này Hoa Nhị Gia mới thu liễm thần sắc, nghiêm mặt : "Trong lòng ta có cảm giác, cảm giác chuyện này có liên quan tới nàng ta, nên mới cố ý dò xét phen."

      "A?" Trình quốc cữu hào hứng: "Ngươi chuyện dẫn mưa, là do vị phụ nhân gây nên?"

      "Mặc dù có chứng cớ, nhưng ta tin là như vậy."

      "Vậy chứng tỏ được điều gì." Trình quốc cữu cười lạnh: "Lần này ta ở Bắc Đô, liền có tiểu nhân chui lỗ hổng. Gắp lửa bỏ vào tay thái tử, khiến ta bó tay bó chân."

      "Nếu dẫn được mưa sao?" Hoa Nhị Gia nhướn mày nhìn .

      Lãnh ý mặt Trình quốc cữu sâu hơn: "Chuyện này được hay được, đều phải là chuyện tốt."

      Chuyện thành, thái tử điện hạ bị mất dân tâm. Còn thành, liền là cái đinh trong mắt của hoàng thượng.


      Hoàng đế bệ hạ đương triều, đâu phải là người ung dung say ngủ khi có người khác bên cạnh.

      Hoa Nhị Gia thấy mặt mũi Trình quốc cữu tràn đầy tức giận cùng khó xử, nhớ tới vẻ mặt bình thản hôm nay của La Tố, trong lòng cảm thấy vô cùng thú vị.

      *
      Lúc Triệu Từ trở lại, toàn bộ dân chúng trong thành Xuyên Châu đều bàn luận sôi nổi về chuyện dẫn mưa.

      Thấy hồi phủ, La Tố thể chờ đợi được muốn gặp hỏi chuyện kia.

      Chỉ là bên cạnh có nhiều người, hai người cũng tiện cái gì. Đợi Triệu Từ rửa mặt xong, hai người mới có cơ hội vào trong thư phòng chuyện.


      " giờ chuyện thành như vậy, đại tẩu coi như biết cái gì là được."

      Triệu Từ vô cùng tỉnh táo .

      Thấy Triệu Từ như vậy. La Tố hiểu rằng, chuyện lần này, xác thực do làm. Chỉ sợ chỉ có mình Triệu Từ muốn tính kế thái tử điện hạ đương triều, Triệu Từ làm sao có thể làm được chuyện đó. Chắc chắn đây là chủ ý của Tề vương.

      Xem ra, Triệu Từ hoàn toàn bị cuốn vào cuộc chiến tranh giành này rồi.

      Mặc dù nàng biết Triệu Từ thuộc phe của Tề vương, làm việc cho Tề vương, dù sao dựa lưng vào đại thụ dễ hóng mát. Lại nghĩ, Triệu Từ thế nhưng còn tham dự vào loại chuyện xấu xa ngấm ngầm này.

      Nàng thấy mặt mũi Triệu Từ bình tĩnh, lại nghĩ tới thiếu niên mặc từng thanh sam ở Triệu gia thôn.

      Hóa ra mọi thứ đều thay đổi. Chỉ là nàng vẫn luôn đứng ở phía xa nhìn lại mà thôi.

      "Đại tẩu..." Triệu Từ vừa chỉnh lại tay áo vừa nhìn nàng, ngón tay run lên nhè : "Đại tẩu yên tâm, chuyện dẫn mưa, có người xử lý."

      "Đúng vậy, có người xử lý. Ta chỉ hỏi ngươi, ngươi làm chuyện này, là ngươi làm vì dân chúng, hay là chỉ vì chút tư lợi trong lòng ngươi?"

      Triệu Từ nhìn sang chỗ khác: "Có gì khác biệt? Chỉ cần kết quả giống nhau là được."

      "Ngươi thực nghĩ như vậy?"

      La Tố nhìn chằm chằm.

      Triệu Từ lên tiếng: "Đại tẩu, ta là người ở trong cuộc."

      Nghe Triệu Từ trả lời bất đắc dĩ như vậy, La Tố đột nhiên cảm thấy suy nghĩ lúc trước của mình quá ngây thơ.

      Sao nàng có thể cho rằng, sau khi Triệu Từ vào quan trường lội xuống dòng nước chảy xiết ấy, còn có thể chỉ lo thân mình, còn có thể giữ vững tấm lòng thuần khiết như lúc đầu?

      *
      Bỗng chốc thông suốt mọi chuyện, khiến trong lòng La Tố nhức nhối lâu chưa thể hồi phục lại.

      Những ngày tiếp theo, đều cảm thấy hứng thú với chuyện xảy ra ở Xuyên Châu. Chỉ nghe tiểu Lục cùng Triệu Tiểu Ngũ chạy về kể lại động tĩnh bên ngoài. nay Trình quốc cữu bố trí cái đài cao ở đỉnh núi cao nhất Xuyên Châu, lại tìm sư phụ có tay nghề giỏi chế tạo gương dẫn mưa, giờ chọn ngày hoàng đạo để bắt đầu khai đàn dẫn mưa. tại tất cả dân chúng Xuyên Châu thành đều ngóng trông.

      Sau khi La Tố nghe xong, tâm tình có chút phức tạp. Chuyện dẫn mưa này, là do nàng gợi lên, vốn dĩ chỉ vì muốn trợ giúp dân chúng Tây Nam cầu mưa. Lại nghĩ, trong lúc vô tình biến thành công cụ đấu tranh giữa hai phe phái.

      Mặc dù có thể dẫn mưa xuống, đến cùng vẫn có chút hay.

      Cuối cùng cũng chọn được ngày cầu mưa. Nghe có rất nhiều dân chúng từ bốn phương tám hướng đổ về Tây Nam, để xem kiện động trời này.

      La Tố nghĩ, nếu hôm đó cầu mưa thành công, biết những dân chúng này có phản ứng thế nào.

      Ngày dẫn mưa, vì là chuyện hệ trọng, nên toàn bộ quan viên Xuyên Châu thành cùng Thục Châu thành thành đều phải đến đài dẫn mưa. Mặc dù La Tố lo lắng chuyện này thành, nhưng cũng muốn xem xem phương pháp mà mình vắt óc suy nghĩ ra rốt cuộc có hiệu quả hay , cho nên cũng theo gia quyến các quan viên khác, tham gia hoạt động dẫn mưa náo nhiệt lần này.

      Lúc ra cửa gặp Triệu Từ ngồi ngựa, nàng nhìn thoáng qua, liền thu hồi ánh mắt, trèo lên xe ngựa dành cho mình.

      Triệu Từ mím môi, sống lưng thẳng tắp, từ trong mành che của xe ngựa La Tố thấy thế, trong lòng khỏi cực kỳ khó chịu. Những ngày này, Triệu Từ dường như gầy rất nhiều.

      Xe ngựa thể lên núi, tất cả mọi người đều phải bộ lên đó.

      La Tố xuống xe ngựa, dưới chân núi có rất nhiều xe ngựa dừng lại. vài gia quyến của quan viên cũng theo tới đây, La Tố cùng những nữ quyến đó, thỉnh thoảng chuyện vài câu.
      ChrisB.Cat thích bài này.

    4. NgocThanhh95

      NgocThanhh95 Active Member

      Bài viết:
      229
      Được thích:
      334
      ☆, Chương 62:
      Editor: Đô Đô

      Đây cũng là lần đầu tiên La Tố nhìn thấy gương dẫn mưa. Nàng còn nhớ vỏ ngoài của công cụ dẫn mưa được làm bằng inox, bên trong là mặt gương. Nhưng bây giờ nhìn lại, vỏ ngoài của nó được làm từ đồng nguyên chất, bên trong là mặt kính, nghe làm từ ngọc lưu ly.

      Gương dẫn mưa lấp lánh kim quang như vậy, khiến La Tố mở rộng tầm mắt phen.

      Hoàng gia ra tay, quả nhiên hào phóng a.

      Nhìn thấy bảo vật, những buồn phiền chất chứa trong lòng La Tố tiêu tán chút. La Tố là người rất lạc quan, tại nàng còn giận Triệu Từ nữa, dù sao tức giận cũng giải quyết được vấn đề gì, cuối cùng vẫn là bản thân mình chịu khổ.

      Trình cữu mặc thân quan bào màu đỏ, cả người tỏ ra hết sức nghiêm nghị. Giờ phút này cầm thánh chỉ đứng đài cao đọc to. Bởi vì có loa phóng thanh, nàng đứng bên dưới căn bản nghe được cái gì, nghiêng tai lắng nghe mãi mới nghe được mấy chữ "Hoàng thiên hậu thổ" gì gì đó.

      Làm xong nghi thức, chính thức bắt đầu cầu mưa.

      nữ quyến có địa vị tương đối cao đứng bên cạnh nàng , người điều khiển gương dẫn mưa, chính là người xuất trong kính trọng thiên, bát tự đều được kiểm tra kỹ lưỡng, vô cùng may mắn.

      La Tố thấy tình hình này, trong lòng đột nhiên có chút nghi hoặc. Biện pháp này hoàng đế bọn họ còn chưa thử qua, cũng biết có hiệu quả hay , vậy mà dám lỗ mãng phô trương thanh thế như vậy, chẳng lẽ sợ dẫn được mưa, làm mất mặt hoàng gia à?

      Này cũng rất khoa học .

      La Tố cảm thấy hoàng đế nên lỗ mãng như vậy.

      Nàng híp mắt nhìn về phía Triệu Từ, thấy yên lặng quỳ mặt đất cùng mọi người, nhủ thầm trong bụng, chắc chắn chuyện này thoát khỏi liên quan với , cũng biết dùng cách gì mà làm được như vậy nhỉ.

      Thời điểm gương dẫn mưa chuyển động, tất cả mọi người đều nín thở chờ đợi kỳ tích xuất .

      Ngay cả con mắt của Trình quốc cữu, đều gắt gao nhìn lên bầu trời.

      Bởi vì ánh nắng mặt trời gay gắt, lúc gương dẫn mưa chuyển động, ánh nắng chiếu xuống ngọc lưu ly, phản chiếu ra những chùm ánh sáng rực rỡ bảy sắc cầu vồng. Mọi người thấy vậy chắt lưỡi kinh ngạc.

      La Tố biết đây là tượng phản quang trong vật lý, cho nên cũng thấy kỳ quái, chỉ tò mò nhìn lên bầu trời, biết biện pháp này của nàng rốt cuộc có dùng được .

      Gương dẫn mưa quay được chung trà, bầu trời vẫn trong xanh như cũ.

      Vẻ mặt những người đài cao kia trở nên rất khó coi. Mặt mũi Trình quốc cữu lúc đỏ lúc tím chẳng khác gì gan heo.

      "Đúng là ném hết mặt mũi rồi, nghe dân chúng đều ở dưới chân núi chờ đợi đâu. Lần này dẫn được mưa, biết ăn với bọn họ thế nào." Tri phủ phu nhân Thục Châu Ngô thị ghé sát vào tai nàng .

      Nghe Ngô thị oán hận, trong lòng La Tố rơi đánh bộp cái, dân chúng Tây Nam bạo động lần, nếu lần này có mưa, khiến dân chúng nháo lên, vô cùng phiền toái.

      Nàng biết, trong lòng Triệu Từ bọn họ cũng suy tính đến nước này, nếu như thành công, nháo lên. Đó chính là do thái tử bất tài lừa gạt dân chúng.

      Hai nén hương trôi qua, vẫn có gì khác lạ.

      Đám quan viên kia bắt đầu lau mồ hôi, vài phu nhân bên dưới chịu được, dứt khoát quỳ bò mặt đất, trong miệng giọng oán trách.

      Trong lòng La Tố bắt đầu hối hận, lúc trước nên lắm miệng như vậy, đáng nhẽ nên nhiều chuyện, có thể dẫn mưa. Nếu tại nháo lên nàng chính là người đầu sỏ gây nên tội ác.

      La Tố thầm mắng chửi mình, sắc trời đột nhiên tối sầm.

      Trong lòng nàng nhảy dựng, ngẩng đầu nhìn lên trời, thấy mây đen từ từ bao phủ đỉnh núi.

      "Đây là... Trời muốn mưa?!"

      La Tố hoảng sợ nhìn lên trời.

      Những người khác cũng ngửa cổ nhìn lên theo, vẻ mặt vô cùng kinh hãi.

      Từ lúc mây đen kéo đến, thanh nghị luận của mọi người càng lúc càng lớn, cho đến khi cơn gió thoảng qua hơi ẩm, mưa rơi lâm râm, mọi người mới như từ trong mộng tỉnh lại, quỳ xuống đất dập đầu liên tục.

      La Tố cũng nhanh chóng quỳ xuống dập đầu, khóe mắt nàng liếc về phía Trình quốc cữu, mới vài giây trước còn gượng gạo chống đỡ lúc này quỳ rạp đài dẫn mưa.

      "Ông Trời có mắt a, ông Trời có mắt, quả là ông Trời hiển linh."

      "Hoàng ân mênh mông cuồn cuộn, ân trạch bốn phương."

      Từng đợt thanh ca công tụng đức lan ra bốn phía.


      Hạn hán lâu cuối cùng cũng gặp được mưa, lúc mọi người vui sướng ngước nhìn bầu trời bị nước mưa xối ướt hết y phục, vậy mà người mở dù. Trong lúc La Tố lơ đãng nhìn về phía Triệu Từ, cũng nhìn lại, mặt chưa bao giờ có kích động như thế.

      Mưa rơi dần dần mạnh hơn, mặc dù mọi người kích động, nhưng cũng thể đội mưa như vậy mãi.

      La Tố theo các nữ quyến xuống núi, mặc dù đường núi quá dốc, nhưng dù sao trời cũng đổ mưa, nên lại dễ chút nào. đám người lung la lung lay chạy xuống núi.

      "Phu nhân, chúng ta tìm chỗ tránh mưa , nơi này còn cách cách chân núi đoạn đường nữa cơ." Tiểu lục kéo áo nàng, đề nghị.

      La Tố lắc lắc đầu: " được, trời mưa to, trú ở núi rất an toàn."

      Nếu trời mưa lớn, chừng làm sạt lở đất đấy. La Tố tình nguyện mắc mưa, cũng muốn ở núi chờ đợi.

      Tiểu lục cũng tiếp tục khuyên nữa, nhu thuận đỡ La Tố xuống núi.

      Hai chủ tớ dìu dắt nhau bước , vất vả mới xuống được chân núi. Y phục của La Tố ướt sũng, thấy xe ngựa, vội vàng chui vào, muốn lấy vải khô lau qua mặt mũi.

      Vừa chui vào trong xe, ánh mắt của nàng liền trừng lớn, thiếu chút nữa chạy ra khỏi xe ngựa theo bản năng.

      "Tại sao ngươi lại ở chỗ này?"

      La Tố trừng mắt nhìn Hoa Nhị Gia ung dung ngồi trong xe ngựa của nàng.

      ta đúng là hồn tan mà.

      Hoa Nhị Gia cười : "Ngươi gặp ta, ta tự nhiên chỉ có thể tới nơi này gặp ngươi."

      La Tố muốn tiếp lời, định nhảy xuống xe, nghe Hoa Nhị Gia cười : "Ngươi người khác mà nhìn thấy ta ở trong xe ngựa của ngươi, nghĩ như thế nào?"

      Mặt La Tố biến sắc: "Vô sỉ!"

      "Quá khen." Hoa Nhị Gia cười phe phẩy cây quạt.

      Đến khi xe ngựa lăn bánh La Tố mới nhận ra, tiểu lục có ở đây, vừa rồi nàng leo lên trước, tiểu lục đứng ngay đằng sau, nhưng bây giờ lại thấy người đâu.

      Hoa Nhị Gia tựa hồ nhìn ra suy ngĩ của nàng, cười : "Ngươi yên tâm, nha hoàn của ngươi tự nhiên có người chiếu cố, ta chỉ là muốn có người khác quấy rầy hai chúng ta chuyện mà thôi."

      La Tố nhận mệnh ngồi xuống: "Rốt cuộc ngươi muốn chuyện gì? Ta chỉ là phụ nhân bình thường, ngươi cứ dây dưa dứt như vậy, bộ cần mặt mũi nữa à?"

      "Phụ nhân bình thường, có thể dẫn mưa?"

      Hoa Nhị Gia nhếch mép nhìn nàng.

      Tròng mắt La Tố hơi híp: "Ngươi vậy là ý gì, ta nghe hiểu gì cả?"

      "Triệu phu nhân, ta , từ lần đầu tiên gặp ngươi, ta biết ngươi người khác với người bình thường. Cho nên lần này thái tử điện hạ thu được phương pháp dẫn mưa chí bảo đưa đến Tây Nam, người đầu tiên ta nghĩ đến chính là ngươi. Quả nhiên, vì sao phương pháp dẫn mưa này sớm xuất , muộn xuất , lại nhằm lúc ngươi sống ở Tây Nam mới xuất ? Ngươi muốn đây chỉ là trùng hợp, vậy khỏi quá khéo rồi sao."

      "Chẳng lẽ ngươi chưa từng nghe qua, khéo thành sách sao?" La Tố thấy chột dạ, nhưng mặt vẫn cố tỏ ra trấn định.
      Hoa Nhị Gia lại nhìn nàng chằm chằm: "Ánh mắt ngươi cho ta biết, ngươi khẩn trương."

      Sau khi La Tố nhắm mắt lại theo bản năng, lập tức hối hận, nàng làm như vậy có khác gì lạy ông tôi ở bụi này đâu.

      Quả nhiên, nghe thấy Hoa Nhị Gia hắng giọng cười đắc ý.

      "Quả nhiên Triệu phu nhân là kỳ nữ, đúng là làm cho Hoa mỗ thất vọng."

      "Ta rồi, ta biết ngươi cái gì, ta chỉ là nông phụ, vì sao ngươi vẫn buông tha ta?"

      Bây giờ La Tố chán ghét nam nhân luôn tự cho là đúng trước mắt này. nam nhân cả ngày bám theo nữ nhân, chính là cặn bã! tại nàng chỉ hận mình có tiền đồ, thể ra những lời thô tục mắng chửi trận thống khoái.

      Càng nhìn họ Hoa này nàng càng thấy tức giận, dứt khoát vén rèm lên nhìn ra bên ngoài. nhìn thôi nhìn rồi liền ngây ngẩn cả người, xung quanh hoang vắng bóng người, nàng ngoái đầu nhìn về phía sau, cũng thấy cỗ xe ngựa. Mà con đường này, căn bản phải là con đường lúc trước nàng đến.

      Trong lòng La Tố hoảng hốt, vội vàng quay đầu lại: "Ngươi muốn đưa ta đâu?"

      Hoa Nhị Gia cười : "Ngươi yên tâm, ta chỉ muốn ở riêng với ngươi lát mà thôi."

      "Ta là quả phụ, ngươi có biết lúc này mà bị người khác bắt gặp, có hậu quả gì ?"

      Mặc dù La Tố bao giờ để ý tới thân phận quả phụ của nàng, nhưng cũng quên mình ở thời đại nào, ở thời cổ đại này, dù nữ nhân có địa vị cao thế nào, bị người khác bắt gặp ở chung chỗ cùng nam nhân phải người nhà, bị người ta dùng nước bọt dìm chết đuối.

      "Nếu ta thú ngươi làm chính thê sao?"

      Hoa Nhị Gia cười như cười nhìn nàng, trong mắt có vài phần lòng, lại mang theo vài phần bất cần.

      Trong lòng La Tố căng thẳng, ngón tay nắm chặt vạt áo, cười lạnh : "Loại chuyện này là thể mang ra đùa, dù Hoa Nhị Gia ngươi có phóng đãng thể tự kiềm chế, cũng thể đùa giỡn quả phụ như ta được."

      "Hoa mỗ chưa từng giỡn, ta lòng muốn kết mối hôn này."

      "A, ta cũng biết người đường đường là gia chủ Hoa gia như ngươi, rốt cục coi trọng quả phụ như ta ở điểm nào." La Tố cười lạnh, trong mắt nhịn được lộ ra khinh bỉ."Hoa Nhị Gia ngươi quá coi trọng bản thân mình rồi, chẳng lẽ ngươi cho rằng chỉ cần ngươi ngỏ ý cầu thân với quả phụ như ta, ta đội ân đội nghĩa tiếp nhận?"

      Hoa Nhị Gia mặt mũi tràn đầy bất đắc dĩ: "Ngươi nên nghĩ nhiều, ta tâm muốn thú ngươi về làm đương gia chủ mẫu của Hoa gia ta. Nếu ngươi tin, sau khi trở về Bắc Đô, ta liền đích thân đến cửa đề thân, dùng kiệu lớn tám người khiến, tam môi lục sính rước ngươi về làm thê tử."

      "Đa tạ, đáng tiếc ta vô phúc thể nhận nổi, ngươi vẫn nên tìm người khác ." La Tố thấy xe ngựa ngày càng cách xe đài dẫn mưa, trong lòng hoảng loạn, họ Hoa này mà giở trò lưu manh, chắc chắn nàng thể chống đỡ được.

      Hoa Nhị Gia hoàn toàn bị ảnh hưởng, thanh thản dựa vào vách xe ngắm nhìn nàng.

      Đột nhiên, trận tiếng vó ngựa từ phía sau truyền đến, tiếng vó ngựa dồn dập, từ xa đến gần.

      Hoa Nhị Gia khẽ nhếch môi: "Đến nhanh hơn ta tưởng."
      ChrisB.Cat thích bài này.

    5. NgocThanhh95

      NgocThanhh95 Active Member

      Bài viết:
      229
      Được thích:
      334
      ☆, Chương 63:
      Editor: Đô Đô

      La Tố vén rèm che lên thò đầu ra khỏi cửa sổ xe nhìn về phía sau thấy nam nhân giục ngựa như bay đuổi theo xe ngựa của nàng, trong lòng nàng nhất thời yên. Nam nhân bất chấp mưa lớn phi ngựa như điên kia, chẳng phải ai khác chính là Triệu Từ!

      Suy nghĩ đầu tiên trong đầu La Tố lúc này là, hóa ra Triệu Lâm hề ngoa, Triệu Từ thực biết cưỡi ngựa.

      "Nhị gia, làm sao bây giờ?"

      Mã phu ngồi bên ngoài xe ngựa hỏi.

      Hoa Nhị Gia : " cần để ý tới ta."

      Mã phu đáp tiếng, rồi vung roi quất vào mông ngựa.

      tại có viện binh, La Tố tràn trề tự tin. Triệu Từ đuổi theo đến đây, chứng tỏ còn có đội quân theo ở phía sau nữa, nàng chỉ cần nghĩ cách kéo dài thời gian, họ Hoa này thể bắt nhốt nàng được bữa. Hơn nữa tại nàng cũng có con đường nào khác để , danh tiếng danh tiết gì đó, suy cho cùng vẫn xếp sau tính mạng hết.

      Nghĩ thông suốt chuyện này, nàng lập tức dùng cả tay và chân bò ra khỏi thùng xe, ngăn cản mã phu đánh xe ngựa.

      "Ngươi điên rồi!" Hoa Nhị Gia ngồi trong xe ngựa thấy thế, sắc mặt đại biến chạy ra ngoài giữ nàng lại.

      Chỉ thấy La Tố chạy đến bên cạnh phu xe, hai tay nắm chặt lấy dây cương, mặc cho Hoa Nhị Gia dùng sức lôi kéo cánh tay nàng thế nào, cũng nhất quyết chịu buông tay.

      Mưa càng lúc càng rơi nặng hạt, xe ngựa bắt đầu có dấu hiệu ổn định, nghiêng bên nọ ngả bên kia.

      "Mau buông tay ra, còn làm như vậy rất dễ gặp chuyện nguy hiểm." Hoa Nhị Gia lên tiếng uy hiếp.

      La Tố quay đầu lại trừng : "Dù có chết, cũng có người đệm lưng."

      Đột nhiên, xe ngựa lốp đốp tiếng, bánh xe đụng phải hòn đá ven đường, chớp mắt toàn bộ thân xe nghiêng về phía, dây cương trong tay La Tố vừa tuột, cả người theo quán tính ngiêng theo xe ngựa.

      Cuối cùng nàng cũng thấy được vẻ mặt thất kinh của Hoa Nhị Gia, còn có bóng dáng ràng của Triệu Từ.

      "Nhị gia, bây giờ phải làm sao?" Phu xe sợ hãi nhìn tàn ảnh của La Tố ngừng mất hút trong khe núi, phía dưới là vách núi sâu sâu vạn trường, rơi xuống đó e rằng tan xương nát thịt.

      Lúc mã phu quay đầu về phía sau, thấy bóng dáng của Hoa Nhị Gia đâu, vừa quay người lại, thấy Hoa Nhị Gia đứng ở chỗ La Tố vừa mới ngã xuống.

      Sắc mặt Hoa Nhị Gia xanh mét, mắt mở trừng trừng nhìn xuống vách núi hun hút thấy điểm cuối, gắt gao siết chặt nắm đấm.

      ngờ, La Tố lại là người cương liệt như vậy.

      Đột nhiên, có bóng người lao nhanh tới, còn chưa kịp nhìn là ai, người đó chút do dự nhảy xuống vách núi.

      Phu xe vội vã chạy tới: "Nhị gia, vậy phải làm sao bây giờ, người vừa rồi nhảy xuống hình như là Triệu đại nhân, nếu xảy ra chuyện..."

      "Mau trở về dẫn người xuống dưới đó tìm bọn họ." Hoa Nhị Gia phất phất tay, lại : "Nhớ kỹ, được để người khác biết được."

      "Vậy còn ngài?"

      "Ta chờ ở đây." Hoa Nhị Gia vô lực nhắm mắt lại, bình ổn hoảng loạn trong lòng.

      La Tố cảm thấy xương khớp truyền đến từng trận đau nhức, đầu đau, lưng đau, ngay cả mặt cũng đau. Dù sao toàn thân chỗ nào cũng đau. Trong lòng nàng thầm hối hận, sớm biết vậy liều lĩnh nhảy xuống, nàng đúng là hợp diễn vai hùng.

      Lúc đó mà kéo theo tên họ Hoa kia xuống làm đệm lưng đâu phải khổ như bây giờ.

      "Đại tẩu, đại tẩu?"

      Bên tai truyền đến thanh quen thuộc.

      Trong lòng La Tố buông lỏng, chậm rãi mở mắt ra, chỉ thấy trong sắc trời mờ mờ tối, có khuôn mặt lấm lem bùn đất lo lắng nhìn nàng. Nhìn kỹ lại, đây chính là tiểu thúc Triệu Từ nhà nàng mà.

      Nàng hơi nhổm người dậy, cơn đau như cắt da lan tràn khắp bách chi tứ hải, đau đến mức khiến nàng nhe răng.

      "Đại tẩu, ngươi đừng động, chân ngươi bị thương rồi." Triệu Từ thở ra hơi dài, ngồi phịch xuống bên cạnh nàng.

      La Tố trợn tròn mắt dáo dác nhìn khung cảnh xung quanh, tại nàng và Triệu Từ ở trong khu rừng rậm, xung quanh vắng lặng như tờ chỉ có hai người bọn nàng. Sau lưng là vách đá cao vút lởm chởm, may mà thảm cỏ còn có chút khô thoáng.

      Trời mưa to như vậy, có thể tìm được chỗ như này, đúng là làm khó rồi.

      Nàng nhìn Triệu Từ: "Nhị đệ, sao ngươi cũng nhảy xuống đây."

      Triệu Từ cười cười: "Ta thấy ngươi nhảy xuống, nên cũng nhảy xuống theo."

      Nghe Triệu Từ vậy, trong lòng La Tố mạnh mẽ co rúm cái. Lại nhìn mặt mũi Triệu Từ dính đầy bùn đất, quần áo lấm lem nhìn ra màu sắc ban đầu, hai mắt nàng lập tức ươn ướt.

      Triệu Từ thấy khóe mắt nàng có ánh nước lo lắng hỏi: "Ngươi đau ở đâu? Trời sắp tối rồi, chúng ta tạm thời thể tìm được đường ra ngoài."

      " có việc gì, ta đau." La Tố lắc lắc đầu, tiếp: "Ngươi có bị ngốc hay , tại sao trở về gọi người đến giúp, ngươi nhảy xuống đây làm cái gì?"

      "... nghĩ tới." nghĩ tới, Triệu Từ cúi đầu, khắc kia thấy nàng rơi xuống vực, thậm chí có lòng dạ xem người nào bắt cóc nàng, lúc ấy trong đầu chỉ có ý niệm, nhất định phải nhảy xuống cứu nàng. Thời tiết như thế này, nàng rơi xuống đấy, chắc chắn rất đau, rất sợ hãi.

      La Tố cắn cắn môi, trong lòng nóng hầm hập, lại cảm thấy hơi ủy khuất.

      Ủy khuất này vô duyên vô cớ mà đến, nàng cũng biết tại sao. Chỉ biết hễ nhìn thấy người trước mắt, nàng liền muốn khóc, muốn phát tiết trận.

      "Họ Hoa kia đúng là biết xấu hổ, cái gì mà muốn thú ta, tự nhìn lại mình xem có nhiêu phân lượng." La Tố bất chấp đau nhức, chỉ muốn trút hết oán hận trong lòng ra ngoài.

      Triệu Từ ngồi ở bên cạnh nàng, nghe vậy, ánh mắt căng thẳng: " Ý của đại tẩu là..."

      "Ta có thể có cái ý tứ gì, người như vậy, dù tất cả nam nhân đời đều chết hết ta cũng cần. Người như ở chỗ chúng ta, chính là tên cặn bã thối tha."

      La Tố há to miệng mắng chửi.
      mắng sảng khoái đột nhiên nhớ tới chuyện: "Đúng rồi, lúc ấy họ Hoa cũng ở đó, nhìn thấy chúng ta rơi xuống, liệu có sai người xuống đây tìm chúng ta hay . Vạn nhất nảy sinh ý đồ xấu muốn giết người diệt khẩu sao?"
      Bây giờ La Tố chút nghi ngờ tên Hoa Nhị Gia lang tâm cẩu phế kia làm ra chuyện như vậy.
      Triệu Từ lắc đầu : "Nơi này cách chỗ chúng ta vừa rơi xuống khoảng khá xa, ta cũng lo lắng nảy sinh ý đồ xấu xa, cho nên mới cố ý cõng tẩu tìm địa phương kín đáo ở tạm, giờ trời còn mưa, dù muốn xuống tìm chúng ta, cũng phải mất thời gian."

      Lúc này La Tố mới thở ra: "May mà ngươi thông minh." Nàng lại nhìn Triệu Từ, cau mày : "Sao chỉ có mình ngươi đến, thị vệ của ngươi đâu hết cả rồi?"

      "Bọn họ vân ở lại đó." Triệu Từ cúi đầu: "Ta nghe tiểu lục bị người Hoa gia cướp , còn lấy mất xe ngựa của ngươi, liền vội vã cưỡi ngựa đuổi theo. Nếu để cho người khác thấy được, nhất định làm hỏng danh tiết của ngươi."

      "Danh tiết có là cái gì, tính mạng mới là quan trọng." La Tố hít vào hơi. Nàng mạnh miệng thế thôi, chứ trong lòng nàng cũng biết Triệu Từ có nỗi khổ riêng. Nàng là phụ nhâ, còn là gia quyến nhà quan, bị người ta bắt cóc nhất định bị đàm tiếu khắp đất Tây Nam.

      Sắc trời ngày càng tối mịt, hai người cứ ngồi yên lặng như vậy, trong lòng La Tố thấy hơi sợ hãi. Ở trong rừng rậm u như vậy, vẫn là lần đầu tiên thể nghiệm, hơn nữa còn ăn uống, cả người dường như mất sinh lực.
      Nàng thấy Triệu Từ dựa vào vách đá sau lưng, tựa hồ như suy nghĩ chuyện gì đó, liền tìm kiếm đề tài : "Nhị đệ, vì sao ngươi phải cuốn vào trong chuyện Tề vương tranh đoạt ngôi, ngươi phải biết con đường này hết sức hung hiểm."

      Lúc trước vì e dè tai mắt, nên có cơ hội chuyện riêng với Triệu Từ, chuyện này vẫn luôn mắc nghẹn trong lòng La Tố, bây giờ có cơ hội, tự nhiên phải hỏi cho ràng.

      Nàng biết Triệu Từ phải là người bị quyền tài che mắt.

      Triệu Từ nghe vậy, mặt vừa có chút khổ sở vừa có chút vui vẻ: "Lúc trước khi chưa bước chân vào quan trường, ta cho rằng chỉ cần làm quan thanh liêm, uổng phí đời dùi mài kinh sử. Nhưng khi vào triều đình rồi, mới biết được có rất nhiều chuyện thể tự mình làm chủ. Hàn môn đệ tử, vào triều làm quan, nếu có chỗ dựa vững chắc, vĩnh viễn có ngày nổi danh."

      "Ngươi muốn thăng quan phát tài?"

      La Tố nhìn chăm chú.

      "Ta chỉ làm những chuyện ta cho là đúng." Triệu Từ nhìn thẳng vào mắt nàng, đôi đồng tử đen tuyền lóe lên tia sáng như ánh sao. La Tố rời mắt sang chỗ khác, nhìn chằm chằm mặt đất: "Vậy ngươi nghĩ việc gì là đúng đắn? Tranh quyền đoạt lợi là đúng à?"

      "Thái tử vô tài vô đức, nếu lên làm hoàng đế, dân chúng có ngày lành."

      "Tề vương cũng phải là người tốt." La Tố thẳng.

      "Nhưng vị hoàng đế tốt."

      Hoàng đế tốt, nhất định phải là người tốt. La Tố hé miệng, phát mình thể nào phản bác lại. Nàng thở dài, hỏi: "Vậy nên, lần này ngươi tính kế hãm hại thái tử, là muốn khiến lâm vào hoàn cảnh tiến thoái lưỡng nan?"

      Triệu Từ lắc đầu, khẽ mỉm cười: " phải vì hãm hại thái tử, mà là vì dân chúng Tây Nam."

      La Tố khó hiểu nhìn .

      Triệu Từ nhìn về màn mưa phía trước, mặt mang theo vài phần bình tĩnh: "Tây Nam hạn hán lâu, có tìm được nguồn nước, cũng chỉ như muối bỏ biển thôi. Đại tẩu biết, hôm đó sau khi nghe ngươi ra phương pháp dẫn mưa, trong lòng ta kích động thế nào đâu. Dù chỉ có phần trăm cơ hội, ta cũng muốn làm thử lần. Nhưng ta tâm có thừa mà lực đủ, chuyện này nhất định phải để cho triều đình ra mặt, mới có thể thành công được, vậy nên ta mới hiến tặng phương pháp đó cho Tề vương. Còn những chuyện về sau, đều là do Tề vương an bài. Bất quá, làm như thế, cũng nằm trong dự đoán của ta."

      xong, quay sang nhìn La Tố, ánh mắt trong suốt mà kiên định: "Mặc kệ đại tẩu tin hay tin, ta chưa bao giờ có suy nghĩ lợi dụng dân chúng Tây Nam để hãm hại thái tử."

      La Tố nghĩ đến rất nhiều lý do, lại nghĩ đến, nguyên nhân này.

      Trong đầu nàng suy nghĩ nên xin lỗi Triệu Từ thế nào, thấy vẻ đột nhiên trở nên vô cùng vui vẻ, thậm chí ánh mắt còn có vài phần nóng bỏng: "May mắn, phương pháp của đại tẩu quả nhiên hữu ích, cứu được dân chúng Tây Nam."

      La Tố cúi đầu, cảm thấy có mặt mũi nhìn Triệu Từ. Nàng vẫn cho rằng Triệu Từ hiểm, thế nhưng ngay từ đầu hề có ý lợi dụng phương pháp dẫn mưa của nàng hãm hại người khác. Lúc ở đài dẫn mưa, nàng còn hối hận, nên ra cái phương pháp này.

      Nhưng ngờ, Triệu Từ lại ký thác tín nhiệm cùng mong đợi với nàng như vậy.

      "Đại tẩu?" Triệu Từ lo lắng nhìn nàng: "Thân thê ngươi khó chịu sao?"

      " phải." La Tố ngẩng đầu lên, lau lau nước mắt mặt, lại khiến cho mặt mình lấm lem bùn đất, khuỷu tay cũng truyền đến từng đợt đau nhức.

      Triệu Từ nhìn ra nàng có tâm , khẽ thở dài tiếng: "Đại tẩu cần nghĩ nhiều. giờ Tây Nam cũng có mưa, hóa giải được nguy cấp, đại tẩu chỉ cần an bài chuyện phát triển nông nghiệp ở đây là tốt rồi."

      La Tố ngẩng đầu nhìn : " giờ chuyện ở Tây Nam được giải quyết, ngươi có phải về kinh hay ?"

      "Theo ý của Tề vương giải quyết xong chuyện ở Tây Nam, phải trở về. Bất quá, lần này trở về Xuyên Châu, ta viết sổ con dâng lên hoàng thượng, tạm thời ở lại Xuyên Châu, đợi cuộc sống của dân chúng Tây Nam chuyển biến tốt đẹp, mới quay lại Bắc Đô thành."

      "Ngươi quay về? Lần này ngươi lập được đại công, nhất định được ban thưởng hậu hĩnh." La Tố giật mình nhìn .

      Triệu Từ lại cười : "Đại tẩu bị ta liên lụy như vậy, ta làm sao có thể yên tâm vung tay áo mà . Ta muốn ở lại Xuyên Châu, giúp đại tẩu giải quyết chuyện canh tác nông nghiệp ở Tây Nam. Hơn nữa ta rất có lòng tin với đại tẩu, dân chúng Tây Nam nhất định có thể trải qua cuộc sống tốt đẹp như người Triệu gia thôn, chuyến sau về kinh, chẳng phải công lao càng lớn hay sao?"

      La Tố thấy ánh mắt trong trẻo, mang theo vài phần tự tin, đột nhiên trong lòng trở nên hào hùng vạn trượng: "Được, chúng ta cùng nhau liên thủ, nhất định có thể khiến cho Tây Nam trở thành mảnh đất trù phú. Tất cả dân chúng nơi này đều được sống những ngày tốt lành."
      ChrisB.Cat thích bài này.

    6. ^^! Nếu bạn không gửi link bài viết trên Facebook được, hãy sử dụng link trong khung này để chia sẻ bài viết :