1. QUY ĐỊNH BOX TRUYỆN SƯU TẦM :

    Đặt Title theo mẫu [Tên truyện] [dấu cách] - [dấu cách] [Tác giả] [Số chương]
    ----•Nội dung cần:
    - Hình minh họa (bìa truyện, hình ảnh,etc,...)
    - Nguồn
    - Tác giả
    - Tên editor +beta
    - Thể loại
    - Số chương
    Đặc biệt chọn canh giữa cho đoạn giới thiệu
    ---- Quy định :
    1. Chỉ đăng những truyện đã có ebook và đã được public trên các trang web khác
    2 . Chỉ nên post truyện đã hoàn đã có eBook.
    3. Trình bày topic truyện khoa học, bôi đen số chương để dễ nhìn
    4 . Cần có trách nhiệm post đến hết truyện. Nếu không thể tiếp tục post liên hệ Ad và Mod

Bẫy Tình ( Yêu Giả Thành Thật ) - Lam Bạch Sắc (36 chương + 2PN)

Thảo luận trong 'Hiện Đại'

  • ^^! Nếu bạn không gửi link bài viết trên Facebook được, hãy sử dụng link trong khung này để chia sẻ bài viết :
    1. Nữ Lâm

      Nữ Lâm Well-Known Member

      Bài viết:
      23,871
      Được thích:
      22,184
      Chương 22
      Edit: cereniti

      Thời gian nghỉ ngơi tại Studio rất náo nhiệt, cảnh tượng tiếng Nhật tiếng tiếng Trung trộn lẫn vào nhau cực kỳ sinh động, song ngồi tại ghế xếp, Tư Gia Di lại như pho tượng lặng người, đối với tất cả đều mắt điếc tai ngơ, chỉ lặng lẽ nhìn chằm chằm vào bài báo điện tử điện thoại.

      Nhảy lầu. . . . . .

      Tự sát. . . . . .

      Nước mắt "tách" tiếng rơi vào màn hình điện thoại di động.

      Bưng thức uống trở về, trợ lý thấy thế, gấp đến độ vội vàng chạy tới: "Chị Gia Di, chị làm sao vậy?"

      Tư Gia Di bị giọng điệu lo lắng này làm cho thức tỉnh, "thoáng" ngẩng đầu.

      lẩm bẩm tựa như trợ lý chỉ toàn điều vô nghĩa, nghe , trợ lý chỉ cảm thấy ánh mắt Gia Di nhìn về phía mình giống như chờ mong. Lại gần mới nghe được, ra ấy với mình: " thể nào. . . . . ."

      "Cái gì thể nào?"

      Trợ lý nghe thấy Gia Di trả lời, chỉ thấy đột nhiên đứng dậy, hai lời, đầu óc buồn bực chạy như điên ra ngoài, tất cả nhân viên làm việc chung quanh đều khó hiểu được nhìn , phụ tá chỉ kịp kêu tiếng "Chị Gia Di!" Còn chưa kịp đuổi theo, bóng dáng biến mất ngoài cửa.

      ***

      Tư Gia Di chỉ về khách sạn cầm hộ chiếu cùng tiền mặt liền chạy thẳng tới phi trường, trước khi máy bay cất cánh phải tắt điện thoại, mới nhớ tới chưa xin nghỉ phép với đạo diễn.

      Toàn bộ hành trình bay, tâm trạng cứ như chiếc điện thoại bị tắt nguồn kia, hoàn toàn trống rỗng. Trong đầu của chỉ có thanh lặp lặp lại: thể nào. . . . . .

      Từ khi máy bay cất cánh đến chạm đất, cũng chỉ khoảng vài giờ, với Tư Gia Di lại như qua thế kỷ. Sau khi mở máy liền nhận được tin nhắn của Diêu Tử Chính: "Mấy giờ hạ cánh? đón em."

      Lúc này mới ý thức được mình bỏ lại tất cả mà bay về nước.

      Nhưng, trở về nước có thể làm gì?

      Sau khi về nước mấy ngày, nhiều lần thăng trầm mới biết thời gian và địa điểm tang lễ của Phương Tử Hằng.

      Nhưng lấy thân phận gì để tới tham dự tang lễ đây?

      Phó Dĩnh thuận đường tới nhà đón . Tư Gia Di mở cửa nhìn thấy Phó Dĩnh mặc bộ váy áo đen bên ngoài, thân thể như bị rút sạch, hung hăng đau đớn .

      Nhìn thấy Tư Gia Di ôm bụng ngồi chồm hổm xuống, Phó Dĩnh vội vàng đỡ : "Sao vậy?"

      Tư Gia Di trì hoãn, vịn tay nắm cửa đứng lên, khoát khoát tay về phía Phó Dĩnh lo lắng: " có gì, mới vừa rồi đột nhiên có chút đau bụng. tại tốt rồi."

      Phó Dĩnh quan sát sắc mặt , vẫn khỏi lo: "Cậu đừng , dáng vẻ này của cậu, chắc chịu được tới nghĩa trang đâu."

      Phó Dĩnh dẫn ánh mắt của về phía cửa kính bên cạnh, trong kính, sắc mặt Gia Di tái nhợt, quầng thâm mắt nặng. Khuôn mặt ràng tiều tụy, mà vẫn còn mạnh miệng: "Yên tâm. sao đâu."

      "Quan hệ giữa hai người mấy ai biết, người biết hai cậu từng quen nhau càng ít, cậu , ngộ nhỡ bị chó săn chụp được thế nào?"

      "Mình chỉ đến dâng bông hoa cho ấy thôi."

      "Nhưng . . . . . ."

      Tư Gia Di đeo lên cặp kính đen ra ngoài cửa.

      Về nguyên nhân Phương Tử Hằng tự sát, Tư Gia Di chỉ đứng cạnh những người tham gia tang lễ lát cũng nghe được đủ loại phiên bản.

      "Nhìn thấy chưa? Dì Phương khóc tới mức ngất rồi."

      " đáng thương. Nghe là vì tạo dựng tạp chí, đập nồi bán sắt, thậm chí mượn lãi suất cao, kết quả trả nổi tiền lãi, bị ép đến đường cùng, chỉ có thể tự sát."

      "Vậy mà cũng tin? Đấy chỉ là lý do để nhà họ Phương giữ lại chút mặt mũi mà thôi, tôi nghe cái thằng này vì ỷ mình có chút thành tựu, chơi tiểu minh tinh tới mức bệnh, rồi chữa khỏi. . . . . ."

      Đông đảo lý do buồn cười, nếu biết cái tin có chứa sắc thái phỉ báng này được tuôn ra từ miệng của người bạn thân, có bấy nhiêu châm chọc. Tư Gia Di ngay cả cười khổ cũng cười được.

      Tư Gia Di chỉ dâng lên cành hoa lúc tiễn đưa lần cuối.

      Phó Dĩnh tìm được tại bãi đất trống ngoài linh đường: " thấy dì Phương đâu?"

      " có mặt mũi tới gặp, vậy đủ tư cách tới. Nếu như. . . . . ." Nếu như mình lạnh lùng như vậy, ấy có lẽ . . . . . .

      Tư Gia Di chưa hết, chỉ hỏi Phó Dĩnh: "Có thuốc lá ?"

      "Để tớ tìm xem." Dứt lời, lôi ra hộp từ trong túi.

      Tư Gia Di nhận lấy thuốc lá và hộp quẹt Phó Dĩnh đưa tới, khói rất nhanh lấp đầy khoảng trước mặt.

      Phó Dĩnh than thở: "Nhớ ngày đó cậu và Phương Tử Hằng là đôi đẹp cỡ nào, ai ngờ. . . . . ."

      hồi quặn đau đột nhiên ập tới, đau đến mức Tư Gia Di giữ được điếu thuốc, trực tiếp ôm bụng tựa vào thân cây khô, nghe Phó Dĩnh còn những gì.

      "Lại đau bụng?"

      Tư Gia Di nhẫn nại chịu đựng cơn quặn đau, cau mày gật đầu với Phó Dĩnh . Phó Dĩnh dìu ra: "Có phải bị bệnh hay ? Có cần bệnh viện kiểm tra?"

      "Mình mua vé bay về Tokyo buổi chiều. có thời gian."

      Nghe Tư Gia Di như vậy, Phó Dĩnh lại thở dài.

      ***

      Lại bay quãng đường dài, Diêu Tử Chính biết được làm lại, song giọng bên đầu dây kia vẫn thế, tựa hồ rất lo lắng cho : "Chuyện nhà em xử lý xong chưa?"

      " giải quyết."

      "Vậy sao tâm trạng vẫn tốt?"

      "Trợ lý em báo cáo những chuyện gần đây với ?"

      " bé kia rất biết ai là chủ, và nên nghe theo lời người nào."

      Đáng lẽ vào thời khắc này, Tư Gia Di nhịn được đôi câu cười giỡn, nhưng hôm nay thứ Diêu Tử Chính đợi được, chỉ là trầm mặc của .

      Hồi lâu. . . . . . "Diêu Tử Chính."

      trịnh trọng gọi tên , giọng Diêu Tử Chính như cũng theo đó mà căng thẳng theo: "."

      "Chúng ta kết hôn ."

      ". . . . . ."

      ". . . . . ."

      ***

      Cách xa đó ngàn dặm, Diêu Tử Chính cúp điện thoại.

      Thần sắc có chút sáng ngời.

      Trước mặt là máy vi tính riêng, đánh vào mật khẩu, màn ảnh máy vi tính phát ra ánh sáng trắng xen lẫn chút lam rọi lên các đường cong đen tối mặt .

      Hồi lâu phục hồi tinh thần, phát mình lại trong lúc vô tình dời con chuột đến nút “delete”.

      màn hình lên hộp thoại "Xác nhận văn bản xóa" như muốn đùa cợt .

      ***

      Tư Gia Di diễn vai kẻ nghiện ngập nơi nước ngoài, tại Quốc Nội lại đột nhiên xuất tin tức minh tinh hít thuốc phiện.

      Hình ảnh nghệ sĩ hít thuốc phiện bị cắt xén, tuyên truyền khắp các trang wed lớn, vài ngày sau danh sách nghi can được ra. Lần Tư Gia Di quay lại Tokyo, sau lên mạng xem qua bất kỳ tin tức nào, có thể biết cái tin tức nhàm chán đó, toàn bộ đều là nhờ điện thoại của Kinh Kỷ Nhân.

      "Chúc mừng Gia Di, em lại đứng trong danh sách phải hứng giàn thuốc nổ của giới giải trí rồi."

      "Thế nào?"

      " tại web lên danh sách các nghi can nằm trong nghi án minh tinh hít thuốc phiện, vinh quang đứng đầu bảng. vốn còn lo lắng em ra nước ngoài ảnh hưởng đến hiệu suất tỏa sáng tại quốc nội, tại hoàn toàn lo rồi."

      Kinh Kỷ Nhân cực kỳ tức giận xoáy, Tư Gia Di ngược lại có chút chịu mãi thành quen, ngược lại an ủi Kinh Kỷ Nhân: " quen sóng to gió lớn rồi, người đại diện à, tính giúp em giải quyết thế nào đây?"

      Hiển nhiên cơn bực tức của Kinh Kỷ Nhân còn chưa phát đủ: "Bây giờ truyền thông Quốc Nội đều lấy tin tức tại Hongkong làm chuẩn, mong muốn lấy được tin nổi giận giải bày, đáng tiếc lại nghe lời, cho nên nếu đó là hình ghép, để người xem phán đoán. Người nghệ sĩ bị hoài nghi chỉ có thể ngậm bồ hòn chịu đắng, bởi chỉ cần vừa mở miệng , người xem nghĩ “ đánh khai”..., hay “giấu đầu lòi đuôi”. Người làm nghề truyền thông hề có lương tri, em muốn đùa giỡn ư, bọn họ để em nghỉ ngơi đâu."

      "Dạ dạ dạ!" Tư Gia Di hùa theo.

      "Nếu bọn họ có chứng cớ, người xem rất nhanh ngán, trận bão này cũng coi như qua. cũng thông báo cho em tiếng, nếu có ký giả chạy đến studio chặn em lại, em cũng nên chuẩn bị tốt tâm lý."

      Tư Gia Di cũng lo lắng điều này, người lo lắng chính là người khác.

      Diêu Tử Chính mặc dù vẫn gọi điện thoại như trước cùng , nhưng dương như có chút thay đổi —— từ khi nhắc tới hai chữ "Kết hôn”.

      "Chờ qua đợt bận bịu này, nghỉ phép cùng tôi."

      ". . . . . ."

      "Gia Di?"

      ". . . . . ." Tư Gia Di ép mình kéo dòng suy nghĩ về, cũng nhắc nhở mình, thứ đó chỉ là ảo giác, người đàn ông này ràng dùng thứ gì đó đặc biệt, tỷ như phương thức lạnh nhạt quan tâm : "Nghỉ phép? thành vấn đề, nhưng vẫn chưa nghĩ ra nên đâu?"

      "Đến lúc đó cứ để cho trợ lý an bài." Diêu Tử Chính .

      Mấy ngày sau Tư Gia Di liền nhận được điện thoại của trợ lý Diêu Tử Chính.

      Vẫn còn chưa đoán được người xa lạ này là ai, đối phương tự giới thiệu: " Tư Gia Di, tôi là trợ lý của Diêu tiên sinh, Đinh Duệ."

      tại liền bảo nghỉ phép, là quá sớm, Tư Gia Di khỏi nghi vấn.

      Còn chưa kịp mở miệng, Đinh Duệ giải thích: "Valentine cuối tuần này, Diêu tiên sinh về, hơn nữa còn có nửa tháng rãnh rỗi, gần đây và ngài ấy gặp nhau ít mà xa cách nhiều, tôi cũng nhận ra tâm trạng ngài ấy dạo này cũng tốt lắm, gọi điện thoại nhắc nhở ngài ấy bảo tôi lo chuyện bao đồng."

      Tư Gia Di rất nhanh hiểu được, cười lên: "Cám ơn."

      Đúng ngày lễ tình nhân trở về nước, sau hôm đó nhanh chóng trở về cho kịp buổi chụp ảnh vào trưa, Tư Gia Di lên kế hoạch xong trực tiếp hành động, quà tặng cũng chọn xong, chỉ chờ mang về Quốc Nội. Cho tới bây giờ đều là Diêu Tử Chính mang tới cho niềm vui, cũng muốn nhìn thấy vẻ mặt kinh ngạc của .

      Chuyến bay đúng ngày lễ tình nhân, Tư Gia Di gần tối về đến nhà, mở cửa liền chạy thẳng tới phòng ngủ, lục tung tìm bộ quần áo hợp ý. Trang điểm nhàn nhạt tinh xảo, cầm chìa khóa căn hộ của Diêu Tử Chính chuẩn bị ra cửa.

      Lúc ngồi ở trước cửa đổi giày, chuông cửa đột nhiên vang lên, có thời gian nhìn qua mắt mèo, liền trực tiếp mở cửa.

      Tiếp đó chính là sửng sốt.

      Đứng ở trước mặt , là hai vị cảnh sát, biểu tình rất nghiêm túc.

    2. Nữ Lâm

      Nữ Lâm Well-Known Member

      Bài viết:
      23,871
      Được thích:
      22,184
      Chương 23


      Gia Di trơ mắt nhìn đám cảnh sát xông vào cửa chính nhà mình, tiếng nào liền lục soát khắp nơi, thể ngăn cản, bởi vì bị hai cảnh sát cao to giữ chặt cánh tay

      hoàn toàn biết bọn họ tìm được từ đâu những bao đựng thuốc giống như phấn trang điểm, trong suốt thậm chí còn có ống khói, đèn cồn và ống tiêm.

      Vốn dĩ tầng hầm chỉ dùng để chứa đồ linh tinh, cảnh sát còn dẫn ra được đám người dáng vẻ uể oải do dùng ma túy quá liều. Tư Gia Di nhìn đám người đó, người nào cũng đầy mùi rượu, quần áo chỉnh tề, từng người từng người qua trước mặt mình. Gia Di vô cùng khiếp sợ, nhìn về phía sĩ quan cảnh sát, ra sức lắc đầu: "Tôi . . . . tôi biết bọn họ . . . ."

      Dù có trăm cái miệng cũng thể nào chối cãi tình cảnh bây giờ .

      còn tâm trạng , khi bình tâm lại thấy cảnh sát đưa mình ra ngoài, rốt cuộc có bao nhiêu phóng viên ùn ùn kéo tới điên cuồng chụp ảnh.

      Ánh đèn flash bám theo đoạn đường cho đến khi vào trong xe, cánh cửa đóng lại cái 'rầm' , có điều gì đó khiến cho trái tim bé của vỡ vụn.

      Quá trình thẩm vấn dài đằng đẵng giống như địa ngục, Tư Gia Di bị dẫn ra khỏi phòng thẩm vấn, lúc bị đưa xét nghiệm nước tiểu, ngang qua hành lanh, chiếc ti vi treo ở góc khuất đưa bản tin về mình.

      Hút thuốc phiện, mại dâm . . . . nghe đồn đều được chứng thực internet trước đó. Lần này người dẫn chương trình còn phóng to bức ảnh so sánh với bức ảnh trong ổ mại dâm chấn động thời, thảo luận về vấn đề chấn chỉnh giới diễn viên nghệ sĩ thậm chí cả lĩnh vực văn hóa lành mạnh.

      Có hai cảnh sát trong lúc rảnh rỗi có việc làm đành chuyện phiếm: "Tôi ở đây chưa từng thấy cảnh tượng náo nhiệt như vậy. Ở bên ngoài, phóng viên đứng kín đường"

      "Ai bảo tin tức này quá hot, ngọc nữ đảo mặt cái biến thành độc nữ . . . ."

      Đúng lúc này có người nhìn thấy Tư Gia Di, vội vàng dùng khuỷu tay đụng vào: "Ái chà , nữ chính xuất rồi !"

      Sắc mặt Gia Di trắng bệch ngang qua họ.

      ******

      Nửa đêm Kinh Kỷ Nhân bảo lãnh ra ngoài, xét nghiệm nước tiểu của có vấn đề, cho phép nộp tiền tại ngoại.

      Vốn tưởng rằng lượng phóng viên lúc này ít , vừa bước ra cửa, Gia Di bị vây quanh, chật đến con kiến cũng chui lọt. đội mũ vẫn ngăn được bọn họ chụp hình, thần thái có chút xanh xao.

      Khó khăn lắm mới lên được xe, Tư Gia Di ngồi núp ở chỗ, thân thể hề nhúc nhích. Kinh Kỷ Nhân chỉ mệt mỏi mà còn tức giận, thở nặng: "Ngày mai công ty mở cuộc họp báo, con mẹ nó, tin trị được bọn vô lại tung tin rác rưởi này"

      Từ đầu đến cuối , Gia Di đột nhiên lên tiếng: " tin em hề hành nghề mại dâm, tụ tập sử dụng ma túy ?!"

      Kinh Kỷ Nhân bất ngờ chưa kịp phản ứng đến lời kia, ngẩn người: " tin nhân phẩm của em"

      "Nhưng bị bắt ngay tại chỗ, ai tin rằng tất cả đều là giả dối ?! Đổi lại là em, em cũng tin !"

      "Có sóng to gió lớn nào mà em chưa từng gặp qua, trước đây phải từng xảy ra những việc khủng khiếp, vẫn cố gắng cho đến bây giờ ?! Đừng suy nghĩ tiêu cực như vậy"

      Trước an ủi của Kinh Kỷ Nhân, Tư Gia Di muốn cười, nhưng cười nổi.

      Ai cũng thể ngờ tới, vấn đề khó khăn vẫn còn ở phía sau . . . .

      Công ty đại diện từ chối mở cuộc họp báo, từ chối mời phóng viên, đưa ra lý do vô cùng hoang đường: "Ảnh hưởng của chuyện này quá lớn, cấp quyết định trước mắt tạm thời lên tiếng, đợi tình hình tiếp theo rồi quyết định"

      Kinh Kỷ Nhân tức giận đứng bật dậy, lập tức đập vỡ chiếc cốc: "Cấp ?! Cấp nào ?!"

      Tổng giám đốc bộ phận PR bị dọa đến sợ, muốn công thức hóa an ủi mấy câu, lại nhìn thấy Kinh Kỷ Nhân bắt đầu gọi điện.

      Đầu dây bên kia bắt máy rất nhanh, Kinh Kỷ Nhân giống như gặp được cứu tinh, đối phương còn chưa lên tiếng, vội vã giải thích: "Diêu tiên sinh, ngài nghe bản tin chưa, Gia Di của chúng ta . . . ."

      " ngại quá, Diêu tiên sinh công tác ở nước ngoài !" Người chuyện phải là Diêu Tử Chính, mà là trợ lý Đinh Duệ.

      Kinh Kỷ Nhân thất vọng, nhắm mắt còn chút sức lực, cảm giác mất mát lúc này to lớn, chậm rãi mở miệng: "Vậy phiền sớm chuyển lời của tôi tới Diêu tiên sinh"

      "Được !"

      Kinh Kỷ Nhân còn muốn thêm điều gì đó, đối phương tự động cúp điện thoại trước.

      ******

      Tư Gia Di ở nhà Phó Dĩnh hai ngày.

      Điện thoại di động vừa khởi động được mấy giây liền có người quấy rối, dường như họ muốn bức điên mới chịu. Ngay cả điện thoại cũng thể mở, chứ đừng bước ra cửa. Kinh Kỷ Nhân ngàn lần cẩn thận, rất sợ bản thân mình vô tình đưa phóng viên tới nhà của Phó Dĩnh, chỉ có thể liên lạc dựa vào điện thoại.

      Tin tức mang về cũng tốt lắm: "Tất cả bộ phận phòng PR đều chịu giải quyết cho chúng ta. Mẹ nó, đây là công ty đại diện quỷ quái gì vậy ?! Chỉ toàn làm chuyện nâng cao đạp thấp, muốn gặp mặt, còn dám mở miệng khuyên nhân cơ hội này nghỉ ngơi mấy ngày !"

      "........"

      trầm mặc của khiến Kinh Kỷ Nhân vô cùng lo lắng, ngữ điệu thấp xuống, cố gắng tạo áp lực cho : "Nếu vụ việc này xong, chắc chỉ có nước chúng ta tự mình liên lạc với giới truyền thông, tin ngay cả cuộc họp báo lần này cũng mở được !"

      "Diêu Tử Chính đâu ?!"

      Tư Gia Di đột nhiên hỏi.

      Nhắc tới người này, Kinh Kỷ Nhân lại càng tức giận: " công tác nước ngoài, liên lạc được."

      "........"

      "Nếu chúng ta phải đợi, cố gắng chờ ta trở về, ta nhất định đứng về phía chúng ta. Có ta ở đây, giải quyết được . . ."

      Lúc này, kìm chế được, cười to thành tiếng. Tiếng cười mang theo châm chọc, Kinh Kỷ Nhân sợ đến mức nghĩ mình nghe lầm: "Em sao thế ?!"

      " sao cả"

      Thái độ lúc nóng lúc lạnh kỳ lạ này của Gia Di ngừng 'đốt cháy' dây thần kinh của Kinh Kỷ Nhân: "Có chuyện gì em cứ ra , đừng nên giấu diếm trong lòng, càng khiến người quan tâm em càng thêm sốt ruột !"

      Người quan tâm mình . . . cảm giác tàn nhẫn bất lực nhất thời bao trùm lấy . Gia Di chậm rãi cố gắng mở miệng: "Dường như bản thân em cảm thấy mình nghĩ thông suốt chuyện gì"

      số chuyện, đôi khi bị cuộc sống yên tĩnh an nhàn, thuận buồm xuôi gió che mờ . . . .

      Dường như để dập tắt lo lắng của , buổi sáng hôm sau Kinh Kỷ Nhân liền mang đến tin tức tốt: "Phòng PR thay đổi quyết định rồi, rằng buổi chiều mở cuộc họp báo, thư mời gửi đến tận 40 công ty truyền thông"

      Trong cuộc đời, được mất chẳng qua cũng chỉ như thế, Tư Gia Di cơ hồ bất an: "Tại sao họ lại đột ngột thay đổi quyết định ?!"

      "Nghe là Diêu tiên sinh dặn dò. Tôi còn hỏi thăm được tin tức, ta tạm thời thay đổi lịch trình về nước, chắc chắn là vì chuyện này, muộn nhất là đến trưa mai. Diêu Tử Chính trở về, tất nhiên ý của bọn họ thay đổi theo"

      "......."

      "Gia Di à, chúng ta cuối cùng cũng hết khổ rồi !"

      cúp điện thoại.

      Tuyệt vọng và hi vọng tất cả đều nằm trong tay người đàn ông, quả như canh bạc cuộc đời. Cả buổi sáng đứng ngồi yên, cuối cùng quyết định lấy xe của Phó Dĩnh lái tới công ty.

      radio trong xe, người dẫn chương trình thông báo kiện sốt dẻo - Nữ diễn viên nổi tiếng bị cuốn vào nhiều vụ bê bối, làng giải trí khủng hoảng niềm tin. Sau đó lại moi thêm những tin tức trước đó, nữ diễn viên này cướp bạn trai người khác, lộ quy tắc ngầm của giới giải trí, thậm chí ấy còn làm giả bằng cấp, che giấu xuất thân, đủ mọi loại tin đồn phát ra, chủ đề thú vị hề mất tính thời , tỷ lệ người nghe đài chắc chắn tăng cao.

      Mở kênh radio khác, họ trực tiếp chỉ đích danh Tư Gia Di, cho biết làm mất lòng tin của fan dẫn tới nguy cơ phát ngôn và các tác phẩm định hình. Theo thông tin tiết lộ, có nhiều nhà sản xuất lớn muốn chấm dứt hợp đồng quảng cáo, muốn thay đổi tất cả hình ảnh đẹp của Tư Gia Di. Bản thân hợp tác đóng bộ phim về quan hệ Trung - Nhật, cũng có khả năng bọn họ để ý tới việc bị tổn thất, xóa sạch hoàn toàn cảnh quay trước đó của . Cách cuộc họp báo khoảng chừng nửa tiếng, chính nhờ công ty đại diện ra mặt vì mình lần cuối.

      Gia Di bực bội tắt đài radio.

      Trong cái rủi có cái may, cuộc họp báo sắp bắt đầu, đại bộ phận truyền thông sớm chờ ở phòng hội nghị, Tư Gia Di cũng bị phóng viên bắt gặp, lái xe vòng qua cổng phía đông chạy vào bãi đỗ xe của công ty.

      Nhưng đường tới hội trường, lúc chuẩn bị bước vào thang máy, bị bảo vệ ngăn lại

      " thể lên."

      "Ai ra lệnh ?!"

      Bảo vệ dường như ngờ người phụ nữ này phản ứng quá nhanh, do dự trả lời, Tư Gia Di liền vặn hỏi: "Diêu Tử Chính ?!"

      mặt ta lúng túng, sau lúc lâu mới dứt khoát : " phải, là Đinh . . ."

      Còn chưa xong, bộ đàm trong tay bảo vệ vang lên, bên trong nhanh chóng truyền ra giọng nữ cực kỳ sốt ruột: " mau lên đây, xảy ra chuyện rồi !"

      Bảo vệ lập tức đề phòng, vừa ra hiệu bảo người bên cạnh ở đây trông chừng Gia Di, vừa chạy chậm về phía thang máy: "Thế nào ?!"

      "Diêu tiên sinh đánh trợ lý Đinh, khuyên thế nào cũng khuyên được, gọi thêm mấy người nữa lên"

      " thể nào, nhìn thế nào cũng giống với tính cách của ngài ấy"

      "Nhanh lên, tai nạn chết người đó, đừng nhiều lời nữa, chạy nhanh lên đây"

      Người bảo vệ chuyện với bộ đàm cứ như vậy biến mất. Các nhân viên bảo vệ ở đây cũng thể ngờ tới, Gia Di nhân lúc đối phương hoảng loạn, vòng qua trước mặt bảo vệ vào bên trong, nhưng vừa được hai bước liền bị ta đuổi theo ngăn lại

      Cuộc họp báo bắt đầu, màn hình lớn ở đại sảnh lên hình ảnh hội trường, đó là cuộc họp báo về , biết làm thế nào để đối mặt với cuộc chiến mà mình được có mặt

      Chiếc kim đồng hồ điện tử lặng yên tiếng động báo đến 2 giờ 30, qua màn hình lớn Gia Di nhìn thấy phóng viên ở trong hội trường đột nhiên bấm máy liên tục, vô số ánh đèn Flash lóe lên - Tất cả phóng viên đều cho rằng đương xuất , mở cửa, bước vào lại là Diêu Tử Chính.

      Ở đây có ít phóng viên ngừng tìm kiếm bóng dáng của Tư Gia Di, suy đoán rằng trạng thái tinh thần của người trong cuộc quá kém, công ty đại diện bảo vệ nghệ sĩ của mình, lãnh đạo cao cấp trực tiếp xuất ứng phó. Nhiều phóng viên dám chậm trễ, tất cả đều chỉa ống kính vào người phía .

      nhìn khuôn mặt quen thuộc được phóng lớn màn hình, cảm thấy xa lạ.

      có người chủ trì cũng có người trong cuộc tham gia, Diêu Tử Chính cũng ngồi xuống, chỉ đứng ở đằng kia, tùy ý cầm micro bàn, tuyên bố ngắn ngọn: "Xét thấy hành động của Tư Gia Di làm ảnh hưởng nghiêm trọng tới hình tượng công ty, chúng tôi quyết định từ giờ trở chấm dứt hợp đồng với ấy, sau này công ty còn trách nhiệm với toàn bộ nghiệp diễn xuất của ấy !"

      Trong bụng Gia Di đột nhiên nổi lên cơn đau dữ dội, cướp ý chí vùng vẫy, khiến thể nghe những câu hỏi sau . . .

    3. Nữ Lâm

      Nữ Lâm Well-Known Member

      Bài viết:
      23,871
      Được thích:
      22,184
      Chương 24


      6 năm sau

      ***

      ". . . . Em muốn làm người quản lý"

      "Nhất định phải trở lại con đường này ?!"

      "Mấy năm nay em làm rất nhiều công việc, quanh quẩn lại đến cuối cùng mới phát ra,việc này vẫn thích hợp nhất"

      "Em khẳng định ?!"

      "Vâng !"

      "Thôi, muốn dài dòng nữa. Tóm lại em trải qua rất nhiều chuyện rồi, tin rằng em giữ chức vụ quản lý tốt hơn "

      Tư Gia Di cười cười: "Đừng cố moi móc tình trạng nay của em, gần đây thế nào rồi ?!"

      Sau khi hỏi thăm mới biết được tình hình của Kinh Kỷ Nhân , bây giờ đổi nghề, đảm nhiệm chức vụ giám đốc của công ty

      "Hay là em tới công ty giải trí Trung Thiên , chung có người quen biết vẫn tốt hơn"

      "Em . . ."

      Theo bản năng, Gia Di chuẩn bị từ chối, nhưng bị ta ngắt lời: "Đừng vội chối từ . biết bây giờ em ngại người khác giúp đỡ, nhưng cứ coi như làm việc này là để giảm bớt tội lỗi của mình. Những chuyện xảy ra năm đó, cũng có phần trách nhiệm, nếu như phải luôn nghĩ cách đưa em đến cạnh Diêu Tử Chính, nếu như lợi dụng em để làm bàn đạp cho mình, em rơi vào tình cảnh như vậy . . ."

      vốn cho rằng bản thân có thể thản nhiên đối mặt với cái tên của người nào đó, nhưng lòng vẫn kiềm được, có chút hoảng loạn, ngắt lời đối phương: "Đừng nữa , để em suy nghĩ "

      Suy nghĩ trọn vẹn tuần.

      Tư Gia Di còn nhớ bản thân phỏng vấn bao nhiêu công ty, có đến mười mấy studio, lớn trong bốn công ty giải trí trong nước, nhưng kết quả phỏng vấn thành.

      "Hồ sơ của chờ phòng nhân xem xét, ba ngày sau trả lời" - Cứ như vậy mang theo thái độ mơ hồ ra khỏi phòng phỏng vấn, tới thang máy mới phát mình để quên chiếc ô ở bên ngoài phòng.

      chính là người phỏng vấn cuối cùng, bây giờ quay lại lấy ô, những người đến xin việc cũng hết, cửa phòng phỏng vấn chỉ khép hờ, có hai người ngồi bên trong.

      Gia Di tìm được chiếc ô, chuẩn bị nghe chợt nghe thấy giọng truyền ra.

      "Tại sao ta lại chạy tới chỗ chúng ta tìm việc ?! Dù sao cũng từng là người nổi tiếng, bây giờ 30 tuổi, tại sao lại lưu lạc đến mức cùng với mấy người trẻ tuổi tranh giành chén cơm ?!"

      "Cái này gọi là đáng đời, năm đó bạn trai tôi cực kỳ hâm mộ ta, bây giờ sao, lấy ta làm gương khuyên tôi tìm công việc liên quan tới giải trí, cái gì là kỹ nữ vô tình con hát vô nghĩa, cái gì gần son đỏ gần mực đen, còn làng giải trí này là cái chảo nhuộm hủy hoại con người, tôi giống như người hút ma túy, bán thân mình hay sao ?! Huống chi tôi chỉ là nhân viên, những chuyện xấu xa đó làm sao vấy bẩn tôi được ?!"

      Người còn lại trêu chọc: " xinh đẹp như vậy, chồng khẩn trương là chuyện bình thường. Còn tôi ngược lại, ông chủ nào dám để ý đến tôi ?!"

      Tư Gia Di yên lặng nghe xong, lặng lẽ rời , tiếp tục những cuộc phỏng vấn khác.

      Ở bên ngoài mưa như trút nước, đứng ở trước mái hiên, vừa mở ô ra, điện thoại vang lên. Là công ty mấy ngày trước tới phỏng vấn, trong tuần thử nhiều công ty, chỉ nhận được câu trả lời.

      Nhìn dãy số, trong lòng có chút kích động. Đối phương vẫn rất lịch , quanh co lòng vòng tràng, cuối cùng cũng hiểu ý họ: Lúc làm nghệ sĩ lo quản tốt bản thân, bây giờ xin vào làm người đại diện, làm sao có thể quản lý nghệ sĩ dưới tay . . .

      "Lần sau có cơ hội, chúng ta hợp tác"

      Cho đến khi kết thúc cuộc gọi, đối phương cũng rất nhã nhặn, Gia Di im lặng cười, cúp điện thoại.

      Có người sau lưng gọi : " , ô của !"

      Bần thần chậm rãi vào trong mưa. Về đến nhà, tẩy trang gương mặt trang điểm, Gia Di đứng ở bên cửa sổ, nhìn mưa lát, cảm ơn nó thức tỉnh bản thân. vừa lau tóc vừa gọi điện thoại: "Đề nghị tuần trước của , em suy nghĩ kỹ . . ."

      ***

      Có người quen giúp đỡ quả mấy phiền toái, tháng tư Gia Di gia nhập vào công ty giải trí Trung Thiên, làm người đại diện thực tập, dẫn hai người mới, sau khi thảo luận số chuyện, vẫn theo người quản lý cấp cao khác, trước mắt phụ trách số việc vặt, như sửa soạn hành lý, thông báo hành trình.

      Hành trình của người mới rất nhàn rỗi, việc này khiến cho Gia Di thoải mái, nhưng xế chiều hôm nay gặp phải rắc rối.

      dẫn diễn viên mới tên là Từ Lợi đến quay MV cho bài hát, quay được nửa chừng người đó liền tự nhốt mình trong phòng hóa trang . Tư Gia Di nghe tin chạy tới, có người nhà ở đây, Từ Lợi mới đồng ý ra ngoài nguyên nhân: " ta giở trò đồi bại với em"

      Nam diễn viên bị cáo buộc kia có vị trí khá cao trong giới giải trí. Đối với người mới chưa biết gì như Từ Lợi, tự nhiên cảm thấy xấu hổ.

      Tên đó cần giải thích, trợ lý đứng cạnh mạnh miệng lớn tiếng: "Làm ơn , cảnh chúng ta diễn bây giờ là ở giường !"

      bị như vậy, đỏ mặt cắn răng yên lặng

      Tư Gia Di kéo Từ Lợi sang bên, mình hỏi ta, đại khái là -

      "Lúc đạo diễn hô dừng, ta vẫn cố tình sờ mó em. Nếu em cắn chặt răng, thiếu chút nữa bị ta cưỡng ép hôn lưỡi rồi"

      "Nhân viên viên làm việc cũng nhìn thấy ?!"

      "Chúng em quấn quanh người cái chăn . . ."

      Tư Gia Di khỏi trầm mặc.

      Làm sao để dàn xếp ổn thỏa cho này, hết buồn bực thiệt thòi đây ?!

      Dựa vào đạo lý để bảo vệ quyền lợi của mình, đưa ra ý kiến cũng có thể phá hủy con đường nghiệp của ấy ?!

      Từ Lợi thấy vẻ mặt nghiêm túc của Tư Gia Di, bản thân cũng hơi do dự, mặc dù tức giận nhưng vẫn hiểu được quy tắc ngầm, do dự mãi cuối cùng cũng : "Nếu . . . lần này hay là thôi ?! Đợi đến cảnh quay kế tiếp, em chú ý bảo vệ bản thân"

      Trở lại trường đóng phim, biểu cảm mọi người đều thay đổi, người đàn ông kia vẫn còn lên mặt, hỏi: "Rốt cuộc có quay nữa ?! Tôi còn phải chạy show nữa đấy"

      Tư Gia Di thấy Từ Lợi cắn răng tới, lại thấy ta ghé sát vào tai Từ Lỵ, giọng. nghe ta gì, chỉ thấy sắc mặt Từ trắng bệch. Tay ta chuẩn bị giơ cao tát cái, Tư Gia Di chạy nhanh qua, kết quả tốt xấu thế nào cũng ngăn lại.

      lườm Gia Di, thấy xung quanh lại có người, cười với Từ Lợi, : " nên học hỏi quản lý của mình, phải để người ta sờ mó mới có tương lai"

      Cảm giác được biểu tình của Từ Lợi kiềm chế được, Gia Di vội vàng nắm chặt bàn tay của Từ Lợi hơn. Lúc này tất cả mọi người xung quanh thở phào nhõm, trường quay lại vang lên tiếng "Bốp"

      Người đàn ông bị đánh vào bên mặt, ngay cả Từ Lợi cũng chưa phản ứng kịp, Tư Gia Di thu tay, lắc lắc cổ tay tê rần: "Hi vọng cái tát này của tôi có thể dạy cách tôn trọng phái nữ"

      ***

      Đây là tai họa đầu tiên Gia Di gặp phải trong công việc làm người quản lý.

      Kết quả được cho nghỉ ba ngày để tự kiểm điểm.

      Phó Dĩnh nghe kể đầu đuôi câu chuyện, biết là khen hay là than thở: "Bài hát này là của Quý Khả Vi, MV đặc biệt mời đàn em cùng công ty diễn xuất, nội dung kể về tình tan vỡ, thậm chí kịch bản lúc đầu vốn là hai người nhau say đắm, kết quả người đàn ông kia bị người thứ ba quyến rũ . . . cái tát của cậu chẳng khác nào bỗng chốc đắc tội với toàn thế giới"

      Lúc hai bên giằng co, vừa lúc thấy Quý Khả Vi xuất , chuẩn bị cho lần quay tiếp theo, nghe Phó Dĩnh chế nhạo, gợi nhớ cho câu của Quý Khả Vi: "Xem ra hăng hái của trong mấy năm nay vẫn chưa bị mài mòn"

      Thực ra sớm mài mòn rồi, trong lòng Gia Di còn bổ sung thêm

      Ngày nghỉ trôi qua, trở về công ty, chuyện đầu tiên biết chính là mình được tiếp tục công việc quản lý, sau này sắp xếp cho việc khác. tại nắm chức vụ thư ký, sắp xếp công văn, thực sửa sang phòng hội nghị.

      Môt mình đơn độc trong căn phòng yên tĩnh, đột nhiên có người đẩy cửa bước vào.

      Là quản lý của Lý Thân Ninh – nghệ sỹ khác trong công ty, người đó còn dẫn theo bé. Thấy Gia Di ngồi ở chỗ này, trực tiếp bảo: "Chăm sóc bé này"

      Người này chính là tín cẩn của nghệ sĩ nổi tiếng - Lý Thân Ninh, bộ dạng xem ra lớn lối hách dịch, chuyện với Tư Gia Di cũng thèm liếc mắt tới, đối với bé kia lại hết sức cưng chìu, thậm chí còn bắt chước giọng trẻ con: "Bây giờ cháu ngồi ở đây, ngoan ngoãn chút, đợi lát nữa tôi tới đón cháu"

      Cuối cùng ở trong phòng họp chỉ còn Gia Di và bé kia. tiếp tục gõ gõ bàn phía đánh chữ, bé kia lặng lẽ ngồi chơi iPhone, tiếng chém giết trong trò chơi điện thoại vang vọng ra ngoài khiến cho Gia Di thể tập trung, định lấy cái bịt tai, chợt nghe thấy tiếng kết thúc trò chơi, qua cửa thất bại, thẳng câu: "[bad word]!"

      Tư Gia Di khỏi sửng sốt, nhìn bé kia.

      bé cũng ngẩng đầu lên nhìn . Ánh mắt hài lòng.

      Bầu khí trở nên lúng túng, Gia Di chợt hỏi bé: "Cháu tên gì ?!"

      "Tại sao phải biết ?!"

      "Vậy cháu mấy tuổi ?!"

      "Tuổi là bí mật của phụ nữ"

      "Qua cửa thất bại ?!"

      "Mắc mớ gì tới ?!"

      Tư Gia Di đưa tay về phía chiếc iPhone: "Đưa đây"

      bé do dự chút, đưa di động qua cho Gia Di, nhưng ánh mắt vẫn đầy phòng bị.

      đầy mười phút sau, trả lại điện thoại, trò chơi qua màn mới. có tạp quấy rầy, mới yên tâm nhìn tài liệu trong máy

      Đột nhiên bé lên tiếng: "Dao Dao"

      ".........."

      "Tôi tôi tên là Dao Dao"

      Tư Gia Di làm việc vừa nghe xong, ngẩng đầu lên: " tên là Tư Gia Di"

      ngờ bé lại nhảy xuống ghế, tới trước mặt , trịnh trọng nâng cánh tay lên, muốn bắt tay với Gia Di: "Rất hân hạnh được biết "

      Gia Di cảm thấy rất thú vị.

      bé trở lại chỗ ngồi cũ, nghiêm trang : "Tôi ghét nhất mấy người thích bắt chước giọng điệu trẻ con, giả bộ mệt mỏi sao ?! Hơn nữa còn ngày ngày dạy con ăn thế nào, họ cho phép bản thân mình mắng chửi thô tục, lại cho phép trẻ sử dụng ngôn từ thiếu văn hóa, rất công bằng, ngược lại tôi cảm thấy người tốt"

      " cảm thấy mình bị cháu làm hư !"

      định phản bác lại, cánh cửa phòng chợt mở ra, lúc này người bước vào phải người quản lý khi nãy, mà chính là Lý Thân Ninh.

      Tư Gia Di ngồi ở chỗ hơi xa, Lý Thân Ninh vẫn chưa phát , thẳng về phía bé: "Lại đây, ba ôm cái"

      Chỉ thấy đối phương đưa tay thủ thế: " được" "Ngừng ngay!"

      "?!"

      "Ở trước mặt người ngoài, ba là của con, sao ba lại quên ?!"

      Lý Thân Ninh sửng sốt, nhìn theo hướng bé ra hiệu -

      Đây chính là lần đầu tiên Lý Thân Ninh nhìn thấy người phụ nữ tên Tư Gia Di.

    4. Nữ Lâm

      Nữ Lâm Well-Known Member

      Bài viết:
      23,871
      Được thích:
      22,184
      Chương 25


      bé bị Lý Thân Ninh ôm , bước tới cửa nhớ tới có chuyện chưa , quay đầu lại hỏi Tư Gia Di: " tên gì? Ngày mai tôi lại tới tìm "

      đợi đến Tư Gia Di trả lời, cằm bị Lý Thân Ninh kéo trở về: "Ba dạy con, được lôi kéo làm quen với người đứng đắn"

      Lời này bé nghe hiểu, nhưng Tư Gia Di nghe hiểu.

      thể nhìn về phía người đàn ông trẻ tuổi kiêu ngạo kia. Lý Thân Ninh hàm ý thâm sâu cười cười, đem ánh mắt khinh thường từ người Tư Gia Di dời , cũng quay đầu lại ra khỏi cửa phòng họp.

      ngờ tới việc công ty sắp xếp cho mình lại chính là làm quản lý của Lý Thân Ninh. cũng nguyện ý, nhất là ánh mắt khinh thường của người đàn ông kia: "Em nông cạn như này, làm sao có thể làm quản lý cho nghệ sĩ nổi tiếng như vậy?"

      Nhận được câu trả lời thuyết phục là: "Gần đây công ty gặp chút phiền toái, điều động nhân rất khó khăn, người đại diện trước của ta bị những công ty khác cướp , định sắp xếp cho người khác làm quản lý, nhưng ta chỉ đích danh em"

      Chỉ đích danh? Lý do này buồn cười, sau khi Tư Gia Di chính thức tiếp nhận chức danh người quản lý cho Lý Thân Ninh, ra đề nghị này là do Dao Dao cầu.

      Thay vì Lý Thân Ninh thiếu người quản lý, chi bằng Dao Dao thiếu bảo mẫu.

      Lý Thân Ninh muốn tới vùng khác quay phim, tác dụng lớn nhất của người quản lý chính là trông chừng Dao Dao, chăm sóc cuộc sống ăn uống thường ngày của bé, dẫn chơi, mua đồ.

      bé nhìn ra được việc buồn bực, dạo mệt mỏi đặc biệt xin xỏ ăn Haagen-Dazs: "Đây là lần đầu tiên cháu tới thành phố này, cũng vậy?" (Haagen-Dazs : hãng kem nổi tiếng tại Mỹ, được phân phối thành nhiều chi nhánh ở các nước khác nhau)

      Lần đầu tiên bị đứa bé mời làm khách, cảm giác này lạ lẫm, thứ tình ý này khó mà từ chối được, mặt lộ gượng gạo: ", sáu năm trước tôi từng làm việc ở đây"

      "Công việc gì?"

      "......."

      "Giống như công việc của Lý Thân Ninh?"

      "Trước giờ cháu vẫn gọi cả họ ta hay sao?"

      "Đừng sang chuyện khác"

      Tư Gia Di bị khả năng nhìn thấu suốt của bé này hù dọa. Suy nghĩ chút chỉ hỏi: "Làm sao cháu biết tôi và . . . . cháu làm cùng nghề?"

      "Chính Lý Thân Ninh "

      "Giữa hai người còn nhắc đến tôi?"

      "Đúng vậy, vì để cho có thể làm người quản lý của , cháu còn tranh cãi với trận, cháu nhốt mình ở trong phòng suốt ngày, mới đồng ý. Đúng rồi, tại sao Lý Thân Ninh chán ghét như vậy?" Bị hỏi câu thẳng thừng, cổ họng như nghẹn lại.

      Dao Dao nhìn sắc mặt Tư Gia Di, sau đó vô tình khoát tay : " ra cũng có việc gì, cháu thích là được, ở nhà cháu quyết định"

      Tư Gia Di bật cười, theo bản năng đưa tay muốn xoa đầu Dao Dao, nhưng bị Dao Dao né khỏi, nhớ ra đứa bé này rất ghét bị người khác đối xử như trẻ con, chỉ có thể thu tay lại.

      Cúi đầu uống nước, lại nghe Dao Dao : "Này!"

      ngẩng đầu lên nhìn thấy vẻ mặt Dao Dao có chút bất mãn: "Cháu cháu thích , tại sao chút bày tỏ nào?"

      "Bày tỏ cái gì?"

      "Ví như phải 'Tôi cũng thích cháu' gì gì đó"

      Cùng trao đổi thẳng thắn với đưa bé như vậy, phiền lụy, Tư Gia Di dứt khoát nghe theo, : "Tôi đương nhiên cũng thích cháu"

      "Tại sao?"

      Tại sao . . . .

      nhìn ánh mắt mong chờ của Dao Dao nhìn mình chằm chằm, lúc này Dao Dao mới giống dáng vẻ của đứa trẻ, nhìn giống như nhìn viên kẹo ngọt, dường như tha thiết.

      muốn lấy bất kỳ lý do nào khác, nhớ lại lần đầu tiên gặp mặt đứa bé, lúc đó tâm cảnh rất vi diệu, giờ phút này nhớ lại, có chút khổ sở: "Nếu như đứa con của tôi ở đây, tôi rất hi vọng nó hiểu chuyện giống như cháu vậy"

      "Hiểu chuyện? Cháu nghe qua có người tố cáo với Lý Thân Ninh, cháu vô cùng hiểu chuyện". Dường như việc này đối với Dao Dao là việc phiền lòng, muốn nhắc tới, vì thế lại đưa ra chiêu thức phẩy tay, gạt vấn đề này sang bên, thay đổi câu hỏi: " ở đây? đâu?"

      Tư Gia Di cười cái, đứng dậy: "Tôi vào toilet chút"

      ***

      Giữa trưa Dao Dao trở về khách sạn ngủ trưa, rảnh rỗi đành ghé studio chuyến. quay cảnh cơn mưa lớn, hai chiếc xe cứu hỏa hoạt động liên tục, quay xong cảnh này cũng 4 giờ, đạo diễn vẫn . . .

      Quay quay lại cảnh này, quần áo người diễn viên chính ướt rồi lại khô, trợ lý theo bên người Lý Thân Ninh ứng phó khá tốt, tranh thủ lúc chưa quay, chạy đến bên cạnh Lý Thân Ninh, khoác khăn bông lên người ta.

      Thời gian quay phim khá dài, Lý Thân Ninh mặt lạnh ngồi trong xe, đầu che khăn lông, Tư Gia Di ngồi ở bên, lấy ipad mở lịch trình mới nhất ra, định mở miệng giải thích cho hành trình thay đổi, Lý Thân Ninh đột nhiên ra hai chữ: "Cà phê"

      Trợ lý Tiểu Tiếu ở bên cạnh, rất nhanh trí: "Tôi mua!"

      Còn chưa kịp chạy bị Lý Thân Ninh gọi lại, điều này cho thấy, phải là người mua. Tại sao có loại thái độ thù địch như vậy ?! cũng ràng lắm.

      Mua cà phê trở lại chuẩn bị chuyện cùng chút, bất đắc dĩ thời gian nghỉ ngơi kết thúc. Lý Thân Ninh trở lại trường quay.

      Lúc nhập vai, trông rất có năng lực, chỉ là tính khí có chút nóng nảy. cẩn thận đánh giá , tự nhận có thể chung sống hòa bình. Đáng tiếc phải lập tức lên đường tới chỗ khác, Tư Gia Di nhìn bóng dáng kia ở trong mưa trầm mặc chạy như điên, quay đầu rời .

      Mục đích chủ yếu của lần này là tới bàn việc làm người phát ngôn. nhãn hiệu sản phẩm điện tử kiểu mới chọn Lý Thân Ninh làm người đại diện ở khu vực Trung Quốc, sản phẩm này hướng tới giới trẻ, hình tượng Lý Thân Ninh rất phù hợp với cầu của nhãn hiệu này, công ty đại diện vì việc Lý Thân Ninh làm người phát ngôn đưa ra hợp đồng ghi giá cả, công ty điện tử kia cũng hài lòng với mức giá trong hợp đồng, đôi bên trao đổi rất thoải mái.

      Tư Gia Di gọi điện thoại đến trường phim, trợ lý của Lý Thân Ninh cho biết cảnh quay bị chậm lại, thể kết thúc công việc nhanh được, Tư Gia Di đành phải hẹn lại thời gian ký hợp đồng với công ty điện tử kia.

      Công ty điện tử cho người lấy sản phẩm mới và những tài liệu liên quan tới buổi họp báo cho , Tư Gia Di liền ở lại chờ, cửa sổ sát đất, hiệu quả chiếu ánh tồi, lại là cao tầng, chung quanh có kiến trúc nào cao hơn, cho nên tầm nhìn khá tốt, Tư Gia Di đến bên cửa sổ, liếc mắt cái về tòa cao ốc ở phía xa, cứ như vậy ngây ngẩn cả người.

      Người của công ty điện tử kia chẳng biết tới bên cạnh từ lúc nào, thấy nhìn chằm chằm tòa cao ốc mới tinh kia, giới thiệu: "Đó là đối thủ của công ty giải trí Trung Thiên, tòa cao ốc của công ty kinh tế Hoàn Cầu"

      "Vô cùng . . . vô cùng to lớn"

      Ánh mặt trời chói chang bên ngoài dướng như làm cho ánh mắt người ta đau đớn.

      ***

      Tư Gia Di thu hồi tầm mắt, đúng lúc những tài liệu liên quan đưa tới, cầm tài liệu, lại mấy câu hàn huyên liền tạm biệt.

      Lúc này vừa vặn lái xe đưa Dao Dao đến dưới lầu, Tư Gia Di dẫn bé đến chỗ gần đó dạo vui chơi.

      Xe chờ ở cửa chính cách đó xa, Tư Gia Di mở cửa xe chỉ thấy Dao Dao vừa mới cúp điện thoại di động, muốn lên xe, Dao Dao lại nhảy xuống xe trước.

      Tài xế thử ngăn cản, Dao Dao chỉ lạnh lùng trả lời câu: "Tôi ngồi xe của chú, chú cũng đừng trông nom tôi"

      xong liền dắt tay Tư Gia Di thẳng.

      "Sao vậy?"

      "Lý Thân Ninh biết cháu từ khách sạn chạy ra ngoài tìm , sai tài xế đưa cháu trở về, để cho cháu theo "

      ***

      Chiếc xe hơi cao cấp đen nhánh chạy ở đường, người đàn ông ngồi ghế sau đóng tài liệu lại, giữa hai lông mày lên tia mệt mỏi.

      Nhắm mắt nghỉ mệt lại có điện thoại gọi tới quấy rầy. Vừa gặp đèn đỏ, xe ngừng lại, người ông nghe điện thoại, tay tùy ý đặt góc cửa sổ.

      Ngã tư đường phía trước có quanh cảnh kỳ quái, đứa bé và người phụ nữ nghênh ngang vạch đường dành cho người bộ, phía sau xa hai người có chiếc xe theo, nhưng đứa bé hoàn toàn để ý tới việc bám riết này, vung cánh tay chuẩn bị vẫy chiếc xe taxi chạy tới.

      Đèn đỏ chuyển thành đèn xanh, đồng thời người đàn ông kết thúc cuộc tròi chuyện, xe khởi động lần nữa, tắt điện thoại di động, lúc ngẩng đầu lên, ánh mắt hung hăng dừng lại -

      Người phụ nữ bị đứa bé kéo lên xe taxi.

      Người đàn ông vội vàng kêu tiếng: "Dừng xe"

      Chiếc xe ngừng lại.

      Xe taxi nghênh ngang chạy . . .

    5. Nữ Lâm

      Nữ Lâm Well-Known Member

      Bài viết:
      23,871
      Được thích:
      22,184
      Chương 26
      Edit: Socnau

      Tư Gia Di và Dao Dao chơi rất vui vẻ, lúc ăn xong cơm tối trở về khách sạn, Lộ Hải Văn ở trong phòng đợi rất lâu.

      Thời gian còn sớm, lúc Dao Dao xuống xe vào khách sạn còn kích động lập ra kế hoạch ngày mai đâu. Chỉ chốc lát sau buồn ngủ, trợ lý của Lộ Hải Văn bế vào phòng ngủ, phòng khách chỉ còn lại hai người, Tư Gia Di và Lộ Hải Văn. Cả hai lời nào với nhau, bầu khí trở nên lúng túng, tự dưng nhớ ra thứ gì ở trong túi xách, thở phào cái, từ trong túi xách lấy ra tài liệu của công ty điện tử kia: "Đây là tài liệu liên quan đến sản phẩm mới trong buổi họp báo, xem thử để đến lúc đó mình phải tham gia trả lời phỏng vấn"

      Lộ Hải Văn nhận lấy tài liệu cũng hề nhìn qua, đặt thẳng lên bàn trà, lần nữa ngả người dựa vào thành ghế sofa, cầm điều khiển ti vi tùy tiện đổi kênh, miệng cũng nửa lời. muốn quay đầu bước , sau đó thở sâu cái, nể nang ngồi xuống bên cạnh ta: "Nếu có điều gì hài lòng về tôi, cứ việc thẳng ra, tôi cố gắng thay đổi ở mức độ có thể."

      Lộ Hải Văn vẫn tiếp tục đổi kênh, thèm để ý tới . Tư Gia Di quay sang cầm lấy điều khiển, tắt ti vi .

      ta nhíu mày nhìn , ánh mắt mang theo đe dọa, cũng hề sợ hãi, bình tĩnh nhìn lại ta. Nếu như đây là trường đấu, người thua đầu tiên trong trận đấu này chính là Lộ Hải Văn, nhưng ngoài miệng ta vẫn buông tha người khác: "Tôi thích đóng phim, cho nên lựa chọn đứng ở trong giới giải trí dơ bẩn này, nhưng có nghĩa là tôi thích gặp mặt hay chuyện với người bẩn thỉu trong giới giải trí"

      Lộ Hải Văn cho rằng người phụ nữ này sửng sốt, nhưng ngờ sau khi thất thần, ta lại cứ thờ ơ cười lên, càng ngờ tới ta : "Nhưng ngoài ý muốn của , loại quan hệ hợp tác giữa chúng ta giữ vững trong thời gian rất dài, vậy xin hãy thử điều chỉnh tâm tình và trạng thái của mình chút, đừng để ảnh hướng đến công việc của tôi."

      xong liền đứng dậy rời .

      hiểu được những lời vừa , thoáng nhìn bóng lưng cao ngạo, kinh ngạc đến bật cười.

      ***

      Gần đây nhân viên công ty thôi việc rất nhiều, trở lại thành phố sau tháng quay phim ở tỉnh, lại nghe thấy mấy người quản lý có kinh nghiệm đều muốn bỏ . Trong thời gian ngắn, mong muốn đổi người quản lý của Lộ Hải Văn tan thành bọt nước, Tư Gia Di hết sức nhiệt tình với những công việc khó khăn, hai người vẫn duy trì tình trạng vừa mắt nhau, vẫn như trước làm đúng công việc của mình, so đo với người tuổi, còn về phía ta, ta vẫn đối xử với bằng thái độ hậm hực

      Dao Dao ngược lại càng thích dính lấy Gia Di

      Sắp tới sinh nhật 31 tuổi của Tư Gia Di, Dao Dao suy nghĩ đến rất nhiều quà tặng, cuối cùng hỏi: " thích nhất cái gì ?!"

      "....."

      "Lộ Hải Văn phụ nữ đều thích những thứ đồ dắt tiền" Dao Dao vỗ ngực cam đoan: " cứ mạnh dạn , dù đắt đến mấy Lộ Hải Văn cũng có thể mua giúp con"

      Tư Gia Di trầm mặc lâu, :"Thứ muốn nhất . . . . Danh dự"

      Câu trả lời này khiến cho Dao Dao rơi vào hoàn cảnh khó khăn, mi tâm nho nhíu lại, nghi hoặc nhìn về phía Gia Di, chỉ thấy mặt xuất đơn độc khó hiểu.

      ***

      Cuộc sống vô nghĩa vẫn tiếp tục trôi qua.

      Tư Gia Di dần dần phát sân thượng công ty là nơi thoải mái, thỉnh thoảng phiền lòng, có thể trốn lên sân thượng hút thuốc. Thời gian ăn trưa tất cả mọi người đều xuống lầu ăn cơm, còn ngược lại lên sân thượng, dựa vào lan can hút thuốc, dưới bầu trời nhàn nhạt tâm trí của bị vây trong sương khói lượn lờ, bên tai đột nhiên vang lên tiếng bước chân.

      kịp thời phản ứng, theo bản năng liền dập tắt thuốc.

      Muốn làm như có việc gì quay đầu , quay đầu lại thấy Lộ Hải Văn, lòng nhịn được trố mắt kinh ngạc.

      ta mang theo nụ cười nhạo đến gần: "Khi nãy chuyện với khách hàng, ta mời hút thuốc, còn hút, bây giờ lại lén lút chạy lên đây nhả khói, dối trá"

      Mùi thuốc lá vương khắp người tự tố cáo , dĩ nhiên chối cãi, gần như có chút cam chịu: "Hình tượng của tôi ở trong lòng rất tệ, có thể cứu vãn chút nào hay chút đó."

      Lộ Hải Văn phá lệ trả lời lại cách mỉa mai, riêng điểm này thôi cũng khiến Gia Di thể thích ứng. ngoài dự đoán, ta rút ra bao thuốc lá, bản thân rút điếu, còn đưa sang cho .

      Tư Gia Di nghi ngờ nhìn về phía ta, chỉ thấy ta điềm nhiên như đốt thuốc, hề để ý tới phản ứng của .

      Kể từ lần đó, thường xuyên bắt gặp ta ở sân thượng.

      Mặc dù thường xuyên chạm mặt nhau ở sân thượng, nhưng cả hai người hoàn toàn hề trò chuyện với nhau. Cho đến ngày kia, Lộ Hải Văn bưng lên hai ly cà phê, Tư Gia Di mới chính thức thở phào nhõm, cuối cùng việc cũng phát triển theo chiều hướng tốt -

      lại chứng minh là vui mừng quá sớm, uống cà phê hút thuốc xong, chuẩn bị rời khỏi sân thượng, trở về phòng nghỉ nghơi ở tầng dưới, còn chưa tới chỗ lối thoát hiểm, chợt nghe thấy những câu tồi tệ

      " Tổng giám đốc và cái người tên Tư Gia Di đó rốt cuộc là quan hệ gì, tại sao lại muốn chúng ta làm công, chuẩn bị sinh nhật cho ta ?!"

      "Còn có thể là gì ?! Người đàn bà hư hỏng cùng với ông chủ thối nát . . . . . ."

      " thể nào ?! Nhìn giống vậy"

      " xem, tính cách ta bây giờ rất tốt, luôn nhã nhặn đối với những người lớp trẻ chúng ta, nhìn cũng giống kẻ nghiện, nhưng tình hình thực tế sao, trước đây đều sáng tỏ, bây giờ dù cho tốt đẹp đến mấy cũng đều vô dụng . . ."

      Tư Gia Di đứng ở sau cửa, mặt chút biểu cảm

      Bên tai vang lên giọng giễu cợt của Lộ Hải Văn: " muốn nghe, hoặc là bịt lỗ tai lại, hoặc là quay đầu , hoặc là thẳng ra ngoài dạy dỗ cho hai người nhiều chuyện kia trận. Như thế nào cũng được, chỉ cần đừng làm ra vẻ bình tĩnh, nhưng thực ra trong lòng rất để ý."

      Lộ Hải Văn vừa xong, hai người kia đột nhiên chuyển tiếp đề tài: "Đúng là vật họp theo loài, ta làm quản lý cho Lộ Hải Văn đúng là vô cùng thích hợp. Lộ Hải Văn tuổi còn trẻ, hiểu tại sao đột nhiên trở nên nổi tiếng như vậy, cũng phải là được đào tạo chính quy ?!"

      "Việc này tôi cũng biết...."

      "Còn nữa, đứa bé lai lịch kia, gọi cái gì . . . Dao Dao, tin tức này chẳng ai dám tung tin ra, làm người quản lý, trợ lý của ta còn phải ký hợp đồng giữ bí mật. xem, phải có người chống lưng, ta làm sao được vậy ?!"

      Vẻ mặt Lộ Hải Văn vẫn rất bình tĩnh, Tư Gia Di quay sang nhìn ta cái, sau đó lặng lẽ nắm chặt tay, nghĩ nghĩ, từ từ giơ hai tay lên, thay ta bịt lỗ tai lại

      Lộ Hải Văn hoàn hồn. Trừng mắt nhìn .

      nhìn khẽ mỉm cười

      Đây chính là nụ cười Lộ Hải Văn dốc hết cả đời cũng hiểu được.

      ***

      Công việc của Lộ Hải Văn càng ngày càng bận rộn, thường những lúc này Dao Dao bị đưa về nhà ông bà nội, bây giờ bé đóng quân trường kỳ ở nhà Tư Gia Di, ngày nào cũng tới việc làm sao để tặng quà sinh nhật tốt nhất cho . Hàng ngày vẫn quên nhắc Lộ Hải Văn gửi khoản tiền phí trông nom lớn vào tài khoản của Tư Gia Di.

      Kỳ thực Tư Gia Di hiểu thái độ của Lộ Hải Văn, đối với chuyện bé ở cùng với , dường như Lộ Hải Văn tỏ ra thái độ mặc kệ, Tư Gia Di giấu Dao Dao đem số tiền phí trông nom kia gửi lại vào tài khoản của ta, ta cũng gì.

      Người phụ nữ trải qua tuổi ba mươi, thực ra cũng quá quan tâm tới sinh nhật, vốn dĩ Tổng giám đốc muốn giấu , tổ chức sinh nhật cho , nhưng chuyện "vui mừng" này, Tư Gia Di cảm thấy bản thân thể chịu nổi.

      Thư ký với , Tổng giám đốc và Phó giám đốc họp, chỉ có thể ngồi đợi ghế salon ở phòng tiếp khách

      Tư Gia Di biết ngay bên trong phía bức tường bên cạnh ngăn cách với phòng làm việc, Tổng giám đốc và Phó giám đốc lớn tiếng tranh cãi.

      "Có ý gì ?! Cái gọi là 'lối thoát duy nhất của chúng ta lúc này là để cho bọn họ thu mua' ?!"

      " Lâm, đừng kích động, trước hết nghe tôi . . . ."

      " bảo tôi làm sao có thể bình tĩnh được ?! Nhân viên bị lôi kéo, nghệ sĩ vừa hết hợp đồng liền ào ào bỏ . . . Lúc đầu tôi còn cho rằng xảy ra việc này là vì lãnh đạo cấp cao quản lý tốt, thể cứu vãn, bây giờ mới với tôi thực ra là vì lãnh đạo cấp cao quyết định bán công ty, nên mới có thể mặc kệ chuyện nhân viên ra "

      "Tôi mới đến công ty của các người, cho dù mới nhậm chức Tổng giám đốc bao lâu, lại với tôi công ty này bị thu mua ?! Thu mua thu mua, nhưng tại sao phải là Hoàn Cầu ?!"

    6. ^^! Nếu bạn không gửi link bài viết trên Facebook được, hãy sử dụng link trong khung này để chia sẻ bài viết :