1. QUY ĐỊNH BOX XUẤT BẢN :

       

    Đặt Title theo mẫu [Tên truyện] [dấu cách] - [dấu cách] [Tác giả] [Số chương]

    ----•Nội dung cần:

    - Hình minh họa (bìa truyện, hình ảnh,etc,...)

    - Tác giả

    - Dịch giả

    - Đơn vị phát hành

    - Số trang ( nên có)

    - Giá bìa (nên có)

    - Ngày xuất bản (nên có)

    --- Quy định

    1 . Thành viên post có thể tự type hoặc copy từ nơi khác (để nguồn)

    2 . Trình bày topic truyện khoa học, bôi đen số chương để dễ nhìn

    3. Cần có trách nhiệm post đến hết truyện. Nếu không thể tiếp tục post liên hệ

    Ad và Mod

  2. QUY ĐỊNH BOX EBOOK SƯU TẦM

    Khi các bạn post link eBook sưu tầm nhớ chú ý nguồn edit và Link dẫn về chính chủ

    eBook phải tải File trực tiếp lên forum (có thể thêm file mediafire, dropbox ngay văn án)

    Không được kèm link có tính phí và bài viết, hay quảng cáo phản cảm, nếu có sẽ ban nick

    Cách tải ebook có quảng cáo

Bến Xe - Thương Thái Vi

Thảo luận trong 'Sách XB Hoàn'

  • ^^! Nếu bạn không gửi link bài viết trên Facebook được, hãy sử dụng link trong khung này để chia sẻ bài viết :
    1. CQH

      CQH ^^!

      Bài viết:
      192
      Được thích:
      41,954

      “Thầy Chương nghe điện thoại nhưng câu. Mọi người chỉ nhìn thấy bóng lưng bất động giống như tảng băng của thầy. Sau đó, thầy buông điện thoại, chậm rãi về tòa nhà phía bắc, gương mặt thầy vẫn chút biểu cảm. Mọi người thất vọng tản chỗ khác. Chỉ cỏ em theo thầy Chương về văn phòng. Thầy Chương rất chậm, đến cửa văn phòng, thầy chống tay lên bờ tường, đứng lúc rồi mới vào bên trong. Trong lòng em thấy rất mâu thuẫn, em muốn báo với thầy những điều bố Khiên Khiên uy hiếp, nhưng em lại phân vân biết có nên hay . Vì vậy, khi đến cửa phòng, em dừng ở bên ngoài. Sau đó, em đột nhiên nghe thấy tiếng hét thê lương từ văn phòng truyền ra. Đó phải là tiếng người kêu, mà là tiếng thét của con sư tử bị thương. Tiếng thét tuyệt vọng và đáng sợ đó ngân vang hành lang. Em sợ chết khiếp, vội vàng đẩy cửa vào. Kết quả, em nhìn thầy Chương ngồi bệt dưới đất, hai tay cầm mảnh vỡ của chậu hoa nhài, gương mặt rúm ró, đau khổ và vô cùng tuyệt vọng. Trước mặt thầy, cây hoa nhài biết bị ai nhổ cả gốc, xác xơ nằm lẫn trong đống đất tung tóe dưới nền nhà.”

                  “Á…” Từ trái tim đau khổ của Liễu ̣ch phát ra tiếng kêu kinh hoàng. cảm thấy quả tim yếu ớt của đập liên hồi, như có đàn ngựa từ lồng ngực muốn nhảy ra ngoài. Máu trong cơ thể như bị tắc nghẽn. Gương mặt trắng bệch, bờ môi tím tái, trán đổ đầy mồ hôi lạnh, lồng ngực như có tảng đá đè nặng khiến thở nổi. lảo đảo, ngã vật về phía sau. Giáo sư Tô lập tức đỡ lấy , hoảng hốt kêu to: “Liễu ̣ch, Liễu ̣ch! Con hãy ́ chịu đựng!”

                  “Hãy nói cho con biết, hãy nói cho con biết…” Liễu ̣ch lẩm bẩm, ánh mắt hoảng sợ và bất lực. “Nói cho con biết, tại sao họ lại tàn nhẫn như vậy, tại sao? Thầy Chương tuy cao ngạo và lạnh lùng nhưng thầy chưa từng làm tổn thương bất cứ người nào. Tại sao họ lại hận thầy như vậy? Tại sao họ lại đối xử với thầy như vậy? Tại sao họ lại tàn nhẫn, bất chấp thủ đoạn mà xúc phạm thầy như vậy?”

                  Hiệu trưởng Cao rơi lệ, Giáo sư Tô rơi lệ, thậm chí khóe mắt Văn Tuấn cũng lấp lánh ánh lệ. Hiệu trưởng Cao nắm tay Liễu ̣ch, nói nhỏ: “ thế giới này, nếu mỗi câu hỏi “tại sao” đều có đáp án thì cuộc sống sẽ đơn giản rất nhiều. Nhưng xã hội phức tạp, cuộc sống phức tạp, nhân sinh cũng phức tạp. Một khi đã phức tạp, sẽ tồn tại sự tàn nhẫn và độc ác. Thậm chí, nhiều người cho đến lúc kết thúc sinh mạng cũng biết bản thân từng gây tổn thương cho người khác một cách tàn nhẫn. Đố kỵ, ích kỷ, hư vinh, yếu đuối… là nhược điểm phổ biến trong tính cách con người. Nó khiến một số người gây tổn hại đến người khác một cách vô tình. Ngoài ra, việc khoanh tay đứng nhìn, thích xem trò vui, thêm thắt đặt điều, bo bo giữ mình và cái gọi là “lòng tốt” đều khiến con người bất giác đổ thêm dầu vào lửa hoặc trở thành khán giả đứng ngoài, bàng quan xem trò vui, gián tiếp gây tổn thương người khác. Chương Ngọc quá tài hoa và phi phàm. Người như vậy dễ bị xúc phạm nhất. Có thể lúc cậu ấy lớn mạnh, người khác sẽ xu nịnh, bỡ đỡ cậu ấy, nhưng một khi cậu ấy sa cơ lỡ vận, họ sẽ do dự chĩa mũi nhọn vào cậu ấy. Tại sao ư? Có lẽ chỉ bởi vì cậu ấy quá xuất sắc mà thôi.”

                  Liễu ̣ch từ từ bình tĩnh lại. Thầy Chương chỉ chiến đấu chống lại số mệnh, mà thầy còn phải chống lại sự tàn nhẫn của xã hội, cuộc sống và con người. Thử hỏi sao thầy thương tích đầy mình?

                  Văn Tuấn lau khô nước mắt, yên tâm hỏi Liễu ̣ch: “Chị… chị có thể nghe em kể tiếp ?”

                  Liễu ̣ch gật đầu. “Đừng bận tâm đến chị, em cứ kể tiếp !”

                  Văn Tuấn tiếp tục: “Bắt gặp bộ dạng đó của thầy Chương, trong lòng em dấy lên sự thương cảm. Nhưng em biết giúp thầy bằng cách nào. Chắc chị cũng biết, ngoài chị ra, thầy Chương nhận sự giúp đỡ của bất cứ ai…”

                  “Bởi vì thầy cần sự thương hại của bất kỳ người nào.” Liễu ̣ch cắt ngang lời Văn Tuấn.

                  Văn Tuấn thè lưỡi. “May mà em giúp thầy. Trong lúc em lưỡng lự, hiệu trưởng Cao đến nơi. Em vội bỏ , nhưng trong lòng vẫn rất bất an. Buổi chiều trước khi tan học, thầy Chương đột nhiên đến lớp học tìm em. Thầy đã lấy lại vẻ lạnh nhạt và nghiêm túc thường ngày. Thầy gọi em ra ngoài hành lang, hỏi em: “Văn Tuấn, sáng mai em có rảnh ?” Em nói có. Thầy lại nói: “Vậy sáng mai em đến trường một chuyến, chúng ta chấm điểm bảy bài tập làm văn cuối cùng.” Em đột nhiên hiểu ra vấn đề. Đúng là thầy Chương sắp rời khỏi lớp chúng em, rời khỏi ngôi trường này. Hóa ra hiệu trưởng Cao tìm thầy là muốn khuyên thầy từ chức…”

                  “ sai.” Hiệu trưởng Cao tiếp lời. “Thầy tìm Chương Ngọc để khuyên cậu ấy từ chức. Thầy cũng có cách khác. Thật ra, thầy bận tâm đến cái ghế hiệu trưởng của mình, chỉ là nếu chuyện ầm ĩ này được đưa lên toà án, hậu quả em và Chương Ngọc phải gánh chịu sẽ thể tưởng tượng. Lúc thầy vào phòng, thầy nhìn thấy Chương Ngọc ngồi bất động dưới đất, thầy cũng nhìn thấy chậu hoa nhài vô tội bị đập vỡ, trong lòng thầy dấy lên sự bi phẫn. Thầy lập tức quay về phòng hiệu trưởng, lấy một chậu đất cao lanh rồi nhanh chóng bỏ cây hoa nhài, hốt hết đất vào chậu đó. Chương Ngọc vẫn ngồi đó như một tảng đá trầm mặc. Cậu ấy ngồi đúng một tiếng đồng hồ. Sau đó, cậu ấy đứng dậy, nói với thầy: “Chú Cao, cảm ơn chú đã giúp cháu trồng lại cây hoa.” Thầy ngẩn người, hóa ra cậu ấy biết tất cả. Lúc này, cậu ấy đã lấy lại vẻ bình tĩnh, nỗi đau khổ và tuyệt vọng vơi ít. Thế là thầy lựa lời nói với cậu ấy những điều Chủ nhiệm Hàn uy hiếp. Chương Ngọc lặng lẽ lắng nghe, cậu ấy hề biểu lộ sự tức giận. Cậu ấy nói với thầy: “Chú Cao, cháu xin từ chức. Cháu rất cám ơn vì chú đã chăm sóc và quan tâm đến cháu những năm qua. Cháu luôn ́ gắng tránh gây phiền phức cho chú. Thật may đến cuối cùng, cháu vẫn khiến chú gặp rắc rối.” Lồng ngực thầy như bị đâm một nhát dao, đau nhói. Thầy nói với cậu ấy: “Chương Ngọc, chú Cao có lỗi với cháu. Bố của Khiên Khiên là người chúng ta thể dây vào.” Chương Ngọc bình tĩnh nói với thầy: “Chú Cao, điều này liên quan đến chú. Kể cả chú nói với cháu, cháu cũng ̣nh từ chức.” Cậu ấy đột nhiên chỉ tay vào chậu hoa nhài, cười khổ: “Nếu cháu , chắc nó vẫn sẽ bị vùi dập.”

                  Ba người trong văn phòng đồng thơi “ồ” lên một tiếng. Liễu ̣ch cất giọng run run: “Thực ra, vì em nên thầy Chương mới quyết ̣nh từ chức.”

      justify;" align="



                  Trong mắt Văn Tuấn vụt qua một tia kinh ngạc, cậu đưa mắt nhìn mọi người, liếm môi rồi kể tiếp: “Ngày hôm sau, sáng thứ Bảy, em đến trường từ sớm. Tâm trạng của em rất phức tạp, em hy vọng thầy Chương từ chức nhưng nghĩ ra cách giữ thầy ở lại. Lúc em đẩy cửa văn phòng thầy, em nhìn thấy thầy tưới nước cho chậu hoa nhài. Thầy rất tập trung, tựa hồ dồn hết tinh thần vào công việc đó. Em đột nhiên phát hiện, thầy Chương khác hẳn ngày thường. Hôm đó, thầy mặc áo sơ mi màu mận, quần jean màu xanh đậm, thầy còn đeo cặp kính màu nâu trà…”

                  “A…” Liễu ̣ch lại kêu lên một tiếng, trái tim co thắt dữ dội. mơ hồ lẩm bẩm một câu: “Tại sao thầy lại mặc bộ đồ đó?”

                  “Đúng vậy, em cũng hiểu vì sao.” Văn Tuấn thật thà trả lời. “Bây giờ đã là cuối thu, trời rất lạnh, thầy chỉ mặc một cái áo sơ mi mỏng, làm sao có thể chịu đựng nổi? Tuy nhiên, thầy Chương dường như để ý đến thời tiết. Sự chú ý của thầy đều tập trung vào chậu hoa nhài. Em đành lòng quấy rầy thầy. Cho đến khi thầy tưới cây xong, quay đầu lại, em mới chào một tiếng: “Thầy Chương!”

                  “Văn Tuấn đến rồi à?” Thầy nói, vẻ mặt thầy vô cùng bình thản, thậm chí bộc lộ sự dịu dàng hiếm thấy: “Em hãy lại đây, em thấy cây hoa nhài này thế nào?” Thầy chỉ tay vào chậu hoa nhài bệ cửa sổ. Cây hoa đã sống lại, mặc dù cành lá vẫn còn ủ rũ, xác xơ. Em nói thật với thầy: “Chắc có vấn đề gì đâu ạ! Chỉ cần bị nhổ lên lần nữa, nó sẽ sống tốt.” Thầy Chương hài lòng gật đầu, đồng thời nói một câu mang hàm ý sâu xa: “Tôi rồi, hy vọng nó sẽ bị vùi dập nữa.”.”

                  Liễu ̣ch giật mình, câu nói này mang điềm chẳng lành. Lẽ nào nó ám chỉ điều gì đó?

                  “Nghe đến từ “”, viền mắt em cay cay. Em đột nhiên hiểu ra, chúng em thể rời xa thầy Chương. ai có thể thay thế vị trí của thầy trong lòng chúng em. Con người thường đến lúc đánh mất mới biết thứ mình mất quý giá biết bao. Em xúc động hét lên: “Thầy Chương, em muốn xa thầy!” gương mặt thầy Chương vụt qua một tia cảm động, nhưng thầy nhanh chóng lấy lại vẻ bình tĩnh, nhẹ nhàng nói với em: “Chúng ta cùng chấm nốt số bài văn còn lại!”

                  Em và thầy bắt đầu chấm điểm và nhận xét. Em biết, đây là lần cuối cùng em được làm việc với thầy. Cảm giác “cực hình” và “ngồi đống lửa” ở trong em trước kia giờ trở thành sự lưu luyến. Thầy Chương vẫn nghiêm túc lắng nghe và nhận xét mỗi bài văn như thường lệ. Mặc dù đã từ chức, thầy vẫn làm tròn trách nhiệm của một giáo viên. Sau đó, em độc đến bài văn của Khiên Khiên. hiểu sao, em đột nhiên muốn xé nát bài văn đó. Nhưng lần này, cậu ta viết rất hay. Cậu ta viết về vụ hỏa hoạn kinh hoàng xảy ra ở thành phố chúng ta vào buổi tối trước đêm Giao thừa năm năm trước…”

                  “Hả?” Liễu ̣ch, Giáo sư Tô và hiệu trưởng Cao kinh ngạc thốt lên.

                  “Đúng vậy, Khiên Khiên viết về trận hỏa hoạn đó. Lúc đó, cậu ta ăn cơm ở nhà bà nội, nhà bà nội của cậu ta cũng nằm trong khu vực bị cháy. Ông bà nội của cậu ta đã chết trong trận hỏa hoạn đó. Còn cậu ta đứng lên vai một người con trai, nhảy ra khỏi ô cửa sổ bức tường nên mới thoát chết. Đáng tiếc là cậu ta vừa nhảy xuống, bức tường đó liền đổ sụp. Sau này, cậu tìm thầy ân nhân cứu mạng. Nhưng cậu ta nói, cậu ta mãi mãi bao giờ quên đôi mắt sáng ngời của ấy trong ánh lửa. Bài văn của Khiên Khiên rất cảm động, đến thầy Chương cũng bị ảnh hưởng. Thầy ngẩng đầu, ngồi thẳng người, dường như nghe rất nhập tâm. Trong quá trình em đọc bài văn, thầy cắt ngang một lần nào. Sau đó, lần đầu tiên thầy hỏi em ai viết bài văn này. Em do dự một lát rồi mới nói tên Khiên Khiên. Thầy có vẻ hơi kinh ngạc. Trầm mặc một lát, thầy gượng cười rồi cho bài văn 98 điểm, là điểm số cao nhất của lần viết văn này.

                  Nói thật là, việc làm của thầy Chương khiến em bị chấn động. Thực tế, trong hai ngày đó, thầy Chương làm em chấn động dưới một lần. Ở thầy có một thứ gì đó thuộc về tinh thần ảnh hưởng sâu sắc đến em lúc nào hay, khiến em hoàn toàn thay đổi cách nhìn về thầy. Em thể nói là thích thầy, nhưng ít nhất em kính trọng thầy.”

                  Văn Tuấn nhìn Liễu ̣ch chăm chú rồi cất giọng chân thành: “Liễu ̣ch, chị nói đúng, thầy Chương gây tổn hại cho người khác, thầy cũng chẳng có ý trả thù người khác.”

                  “Cám ơn nhận xét của em về thầy.” Liễu ̣ch gật đầu. “Em có thể nói ra câu này, chứng tỏ em xứng đáng làm người đại diện của thầy.”

                  Văn Tuấn hơi ngượng ngùng. Cậu nhanh chóng kể tiếp: “Sau khi chấm xong bài, em giúp thầy Chương viết đơn xin nghỉ việc. Là thầy đọc, em viết. Đơn xin nghỉ việc vẻn vẹn chỉ có lý do: “Bởi vì xử phạt học sinh đúng, tôi xin được từ chức.” Chỉ mấy từ đơn giản nhưng thầy đã gánh chịu toàn bộ trách nhiệm. Sau khi viết xong, thầy ký tên rồi bảo em cầm đến phòng thầy hiệu trưởng. Lần đầu tiên em nhìn thấy thầy Chương viết chữ. Nét chữ của thầy rất phóng khoáng. Hiệu trưởng Cao ở trong phòng. Sau khi nhận đơn, thầy nói gì, chỉ buông tiếng thở dài. Khi em quay về văn phòng, thầy Chương đã chuẩn bị ra về. Em và thầy cùng xuống cầu thang. Thầy cần em đỡ, bước rất ung dung, điềm tĩnh. Đến ̉ng trường, thầy đột nhiên nói với em: “Văn Tuấn, thầy rất cám ơn em đã giúp thầy trong hai tháng qua.” Em cảm thấy mặt nóng bừng, trong lòng vô cùng hổ thẹn. Mỗi buổi trưa tới giúp thầy chấm điểm, em đều oán trách và nguyền rủa thầy. Bây giờ nghĩ lại, em rất hối hận. Thầy Chương vẫy tay với em, em kinh ngạc phát hiện, thầy cười. Đầy là lần đầu tiên em nhìn thấy thầy mỉm cười. Nụ cười đó như ánh mặt trời ló ra khỏi tầng mây, rạng rỡ và ấm áp vô cùng. Em bất giác đứng ngây người ở ̉ng trường, dõi theo bóng lưng thầy cho đến khi bóng thầy khuất dạng. Em thật sự thể ngờ… chỉ một tiếng đồng hồ sau, thầy đã vĩnh viễn rời khỏi cõi đời này…”

                  Nói xong, giọng Văn Tuấn nấc nghẹn, khóe mắt ngân ngấn nước. Sắc mặt Liễu ̣ch tái nhợt. ngồi bất động như pho tượng. Đôi bài tay Giáo sư Tô run rẩy, dường như ông ́ đè nén nỗi đau. Sắc mặt thầy Cao nặng nề, ông nhìn quanh căn phòng rồi lên tiêng: “Đúng vậy, tai nạn giao thông xảy ra một tiếng đồng hồ sau đó, tại trạm xe buýt Chương Ngọc vẫn thường đợi xe. Nghe nói, cậu ấy nghe nhầm thanh, xuống lòng đường nên bị một chiếc xe máy phóng rất nhanh đâm trúng. Lúc thầy nhận được tin báo, Chương Ngọc đã được đưa cấp cứu ở bệnh viện. Khi thầy đến bệnh viện, cậu ấy hấp hối, giống như cậu ấy ́ gắng giữ chút hơi thở cuối cùng để đợi thầy. Cậu ấy để lại ba câu di ngôn: Thứ nhất, truy cứu trách nhiệm người gây ra tai nạn, dùng tiền lương và tiền bảo hiểm của cậu ấy để thanh toán viện phí và tiền tổ chức lễ tang. Thứ hai, ủy thác cho Giáo sư Tô rải tro ́t của cậu ấy xuống biển. Thứ ba, cậu ấy để lại toàn bộ sách quý, bao gồm cả sách ở Trúc Ngâm Cư cho Liễu ̣ch.”

                  Hiệu trưởng Cao nói xong, cả căn phòng chìm trong khí yên lặng tuyệt đối. Ánh mắt mọi người đều tập trung vào Liễu ̣ch. Liễu ̣ch vẫn ngồi bất động như ́ gắng suy nghĩ điều gì đó. im lặng đến mức khiến người đối diện hoảng hốt, sợ hãi và đau đớn.

                  Hiệu trưởng Cao là người đầu tiên thể kiềm chế, ông bước đến trước mặt Liễu ̣ch, cất giọng tự trách: “Liễu ̣ch, đây là toàn bộ sự thật. Văn Tuấn nói đúng đấy, vụ tai nạn xe và chuyện xảy ra trước đó liên quan. Nếu tinh thần bị đả kích nặng nề, Chương Ngọc thể nào nghe nhầm thanh. Nếu em muốn oán trách thì hãy trách thầy. Thầy nên phân lớp của Khiên Khiên cho Chương Ngọc. Là một hiệu trưởng, thầy nên nghĩ ra, với tính cách của Khiên Khiên, sớm muộn gì con bé và Chương Ngọc cũng xảy ra va chạm. Là một hiệu trưởng, thầy biết dự phòng trước khi sự việc xảy ra, bất lực sau khi xảy ra sự việc. Nhất Bạch à…” Hiệu trưởng Cao gọi tên bố thầy Chương. “Tôi chỉ hại , mà còn thể bảo vệ đứa con trai duy nhất của !”

                  Văn Tuấn đến bên Liễu ̣ch, thành khẩn nói: “Liễu ̣ch, em muốn nói với chị, trước khi sự việc xảy ra, em thật sự tin vào lời đồn giữa chị và thầy, lúc sự việc xảy ra, em nửa tin nửa ngờ, sau khi sự việc xảy ra, em hoàn toàn hoài nghi, đến bây giờ gặp chị, em tin dù chỉ một từ. Em cảm thấy, dù giữa chị và thầy có tình thì đó cũng là tình cảm trong sáng, đẹp đẽ. Chị hãy tin em, sau khi thầy Chương qua đời, chẳng còn ai nói này nói nọ, thậm chí còn có người chủ động đứng ra ́nh chính tin đồn. Mọi người rất đồng tình với chị và thầy. Xin lỗi, em lại dùng từ “đồng tình”. Ý em là, mọi người đều tin tình cảm giữa thầy và chị là trong sáng và chân thành. Mọi người có thể nhất thời bị kẻ tiểu nhân che mắt, chứ thể bị che mắt vĩnh viễn. Người đời tuy tàn khốc nhưng cũng có mặt tốt đẹp.”

                  Liễu ̣ch hơi động đậy. liếm bờ môi còn chút sắc hồng, như muốn lấy lại chút sức sống cho bản thân. Sau đó, mở miệng, giọng khàn khàn và bình ổn: “Em oán trách bất cứ người nào. Em chỉ oán trách số mệnh. Thầy Chương chưa bao giờ ngừng chống lại số mệnh, tuy thầy đã thất bại, nhưng thầy chịu khuất phục. Dù ở giây phút cuối cùng của cuộc đời, thầy cũng có những bước và hành động đẹp đẽ. Em dám oán trách số mệnh công bằng, bởi thầy Chương chưa từng thốt ra một lời ai oán, dù số phận quả thực quá hà khắc với thầy. Em chỉ oán trách, tại sao số phận cho em một cơ hội, để em và thầy Chương cùng nhau chiến đấu chống lại bóng tối. Em biết, chúng em có thể thất bại, nhưng em nguyện bị cuốn vào bóng tối vô biên, nguyện cùng thầy chết một cách oanh liệt.”

                  Mọi người đều chấn động bởi câu nói của Liễu ̣ch. Văn Tuấn là người xông lên trước tiên. Cậu nắm tay Liễu ̣ch, nói: “Liễu ̣ch, em rất ngưỡng mộ thầy Chương. Có một tình sâu sắc và thánh thiện như vậy, thầy chết cũng hối tiếc.”

                  Hiệu trưởng Cao nói với Liễu ̣ch bằng giọng điệu chân thành: “Liễu ̣ch, em khiến mọi người đều cảm động, khiến chúng tôi cảm thấy mình trở nên dung tục và nhỏ bé trước em và Chương Ngọc. Tuy nhiên, em đừng buồn, em tự nguyện bị cuốn vào bóng tối, nhưng Chương Ngọc chưa chắc đã đồng ý để em làm như vậy. Vì vậy, em hãy coi vụ tai nạn này là một cách ông trời tác thành tâm nguyện của cậu ấy.”

                  Bờ môi Liễu ̣ch run run, rút tay ra khỏi tay của Văn Tuấn, cất giọng dịu dàng và kiên quyết: “Em muốn một mình dạo quanh sân trường, mọi người đừng theo em.”

                  Sân trường vô cùng yên tĩnh. Liễu ̣ch đón ngọn gió thu, đứng bất động ở đường biên sân thể dục, ngắm nhìn sân thể dục rộng lớn, ngắm nhìn tòa nhà ở phía nam, ngắm nhìn “khu vực nguy hiểm” giữa hai cầu môn. Trong lúc mơ hồ, lại cảm nhận thấy tâm trạng hốt hoảng mỗi khi dắt thầy Chương qua nơi này. Một trận gió thổi qua, cuốn theo cát bay mù mịt. Liễu ̣ch mơ hồ quay trở lại buổi trưa mùa hè năm đó, buổi trưa thầy cho bài văn của điểm 0, buổi trưa thầy bình thản kể câu chuyện cuộc đời mình, thầy chủ động đưa tay về phía , hai thân hình dìu đỡ nhau vào trong gió cát, và cả tiếng hát rõ ràng vang vọng khắp gian:

                  “ hãy đưa tay,

                  Để em nắm lấy,

                  qua sa mạc hoang vắng,

                  Tìm kiếm ốc đảo khao khát bấy lâu…”

                  Thầy Chương, bây giờ thầy độc một mình đường xuống suối vàng, liệu có người dìu đỡ thầy ?

                  Gió thu ngừng thổi, cát vàng ngừng bay, Liễu ̣ch đột nhiên phát hiện, dưới gốc cây ngô đồng ở phía tây bắc sân trường có một nữ sinh nhỏ bé ngồi. Nữ sinh đó ngồi ngẩn ngơ, trong tay cẩm quyển vở bài tập, biểu cảm mặt tương đối phức tạp: bất lực, hối hận, cam lòng, bi ai, đau khổ, phản kháng, quật cường… Liễu ̣ch chưa từng gặp một gương mặt nào chứa đầy mâu thuẫn như vậy. Trong đầu vụt qua một ý nghĩ, sắc mặt lập tức bị lớp sương mù dày đặc che phủ, nhất ̣nh là bé đó!

                  Liễu ̣ch nhẹ nhàng tiếng lại gần. bé đó vẫn hề phát hiện ra.

                  “Em là Hàn Khiên Khiên, đúng ?” Liễu ̣ch lên tiếng hỏi, giọng lạnh băng.

                  “Tôi cũng biết chị là Liễu ̣ch!” bé đó lập tức đứng dậy trừng mắt với Liễu ̣ch, gương mặt đầy vẻ cảnh giác và phản kháng. “ sai, tôi chính là Khiên Khiên, chính tôi đã mắng chửi Chương Ngọc ở lớp học, chính tôi đã bảo bố tôi đuổi Chương Ngọc ra khỏi trường, chính tôi đã nhổ cây hoa nhài mà Chương Ngọc coi như bảo bối. Chị ̣nh làm gì tôi nào?”

                  “Tôi chẳng ̣nh làm gì cả. Tôi chỉ muốn xem, em rốt cuộc là người thế nào.” Giọng Liễu ̣ch vẫn lạnh băng.

                  “Được, thế thì chị xem , nhìn từ đầu đến chân !” Khiên Khiên cất cao giọng. “Chị hãy nhìn cho kĩ , tôi phải là hung thủ, cũng phải tội phạm. Cái chết của Chương Ngọc chẳng liên quan đến tôi. Lẽ nào thầy ta bị xe đâm chết, tôi nên bị khiển trách, bị công kích hay sao? Là tôi bảo người lái xe máy đó đâm thầy ta à? Thầy ta đánh tôi là thầy ta đúng, thầy ta thể dạy ở trường này. Mấy ngày nay, tôi đã chịu đựng đủ rồi. Mọi người đều chỉ trích tôi, cứ như tôi là thủ phạm giết chết Chương Ngọc, còn Chương Ngọc trở thành người vô tội. Chị có biết tại sao ? Bởi Chương Ngọc chết rồi. Ai mà đồng tình với người chết? Ai nói xấu người chết cơ chứ? Thầy ta chết rồi, mọi người chỉ nghĩ đến điểm tốt của thầy ra. Chị có biết ? Chương Ngọc đã dùng sinh mạng để cứu chị, bằng , trong mắt người khác, chị mãi mãi là người con trong sạch. Bây giờ thì hay rồi, tình cảm của hai người trở thành thứ tình cảm trong sáng. Còn tôi thì sao? Lẽ nào Chương Ngọc chết là có thể phủ sạch mọi sai lầm của thầy ta? Sai lầm vĩnh viễn là sai lầm.” Nữ sinh đột nhiên hét lên: “Thầy ta nên đánh tôi! Thầy ta nên dạy học. Tôi có lỗi, bố tôi có lỗi! Chúng tôi đều có lỗi! Thầy ta mới là người có lỗi…”

                  Khiên Khiên la hét ngừng. Nhưng từ trong tiếng gào thét đó, Liễu ̣ch nhận ra sự hối hận đè nén trong lòng con bé. bé này dùng cách cực đoan để bảo vệ lòng ham hư vinh và sự kiêu ngạo của bản thân, che giấu sự sám hối. Nếu phải nhận ra điều này, có lẽ Liễu ̣ch đã cho nó một bạt tai từ lâu.

                  Đến khi Khiên Khiên gào khản ̉, Liễu ̣ch mới cất giọng lạnh lùng: “Nghe nói bài văn của em được 98 điểm, tôi có thể xem bài văn đó ?”

                  Khiên Khiên lại cất cao giọng, ném quyển vở bài tập cho Liễu ̣ch. “Chị xem ! Chị đừng tưởng chị nhắc đến 98 điểm là có thể khiến tôi có cảm giác tội lỗi. Chị đừng mơ! Mọi người đều nói Chương Ngọc rộng lượng, lấy đức báo oán. Lấy đức báo oán gì chứ? Tôi đạt 98 điểm là bởi tôi viết hay, thầy ta buộc phải cho tôi điểm số cao. Chị cứ đọc , xem bài văn của tôi có xứng đáng đạt điểm cao hay !”

                  Liễu ̣ch để ý đến lời nói của Khiên Khiên. Im lặng đọc bài văn một lúc, quay sang hỏi Khiên Khiên: “Em có nhớ hình dáng của người con trai em đã cứu em ?”

                  Khiên Khiên ngẩn người, nó ngờ Liễu ̣ch lại đề cập đến vấn đề này. Ngẫm nghĩ một lúc, nó nói: “Tôi nhớ rõ. Lúc đó tôi quá hoảng loạn, quá sợ hãi, chỉ muốn thoát ra ngoài. Có điều, tôi vĩnh viễn quên đôi mắt đó, đôi mắt kiên cường, trấn tĩnh và sáng ngời trong ngọn lửa. Nếu có cơ hội gặp lại ánh mắt ấy, tôi nghĩ tôi sẽ nhận ra ấy qua đôi mắt.” Khiên Khiên đột nhien trở nên cảnh giác, hỏi: “Việc này thì liên quan gì đến chị? Tôi nói cho chị biết, đây là câu chuyện chân thực, tuyệt đối phải đạo văn.”

                  Liễu ̣ch lặng lẽ rút ra một tấm ảnh, đưa đến trước mặt Khiên Khiên. “Em xem, đây có phải là người cứu em ?”

                  Khiên Khiên sững sờ. Nó quan sát tấm ảnh thật lâu. Sau đó, nó bất chợt giật lấy tấm ảnh, áp vào ngực. Cuối cùng nó ngẩng đầu, gương mặt đầy vẻ xúc động và vui mừng: “Đúng là ấy! Đúng là ấy! Chính là đôi mắt đó… sai, là ấy! Người khác thể có đôi mắt như vậy.”

                  Khiên Khiên đột nhiên túm tay Liễu ̣ch, cất giọng phấn khích: “Mau nói cho em biết, ấy là ai, ấy ở đâu? Em xin chị, chị hãy nói cho em biết. Em muốn gặp ấy, em nhất ̣nh phải gặp ấy!”

                  Nhìn khuôn mặt vui mừng của Khiên Khiên, trong lòng Liễu ̣ch rối bời. Thầy Chương thầy đúng là người kiêu ngạo và lương thiện biết bao. Đến phút cuối cùng, thầy cũng nỡ khiến học trò đã từng tàn nhẫn chà đạp thầy cắn rứt lương tâm.

                  Thấy Liễu ̣ch im lặng, Khiên Khiên bỗng hoảng sợ. Nó kéo tay Liễu ̣ch, cất giọng khẩn cầu: “Em biết chị hận em! Chị đánh em, mắng em cũng được, nhưng xin chị hãy nói tên người đó cho em biết, để em gặp ấy. ấy… là ân nhân cứu mạng của em.”

                  “Em đã từng gặp, nhưng bây giờ em vĩnh viễn thể nhìn thấy người đó.” Liễu ̣ch nhìn Khiên Khiên bằng ánh mắt lạnh nhạt pha lẫn bi ai. “Người ấy chính là thầy Chương, người thầy em từng nhục mạ và xúc phạm. Thầy đã mất đôi mắt trong vụ hỏa hoạn năm đó.”

                  Nói xong, Liễu ̣ch nhẹ nhàng quay người bỏ .

    2. CQH

      CQH ^^!

      Bài viết:
      192
      Được thích:
      41,954

                  Chương 18





                  Chạng vạng ngày hôm đó, Liễu Địch lại đến trạm xe buýt quen thuộc.

                  Cây dương liễu cao lớn bắt đầu rụng lá. Cây đinh hương rụng hết lá từ lâu, cành cây khẳng khiu lay động trong gió thu, như giấc mộng của mùa xuân. Tấm biển sắt vẫn độc đứng đó, đón hết chuyến xe buýt này đến chuyến xe buýt khác. Tất cả vẫn như cũ, tựa hồ có chuyện gì xảy ra, có vụ tai nạn giao thông, có máu chảy, có linh hồn rời khỏi trần gian…

                  Liễu Địch ngồi bên cạnh bồn hoa, đờ đẫn nhìn lá rơi quanh bệ xi măng. Lá rơi bị gió cuốn lên cao, phát tiếng kêu vi vu. Đó phải là ngọn gió, mà là thầy Chương. Thầy lá rơi, lắng nghe thanh của mùa thu. Liễu Địch như nghe thấy giọng trầm ấm quen thuộc: “Lá thơm nhưng mỗi chiếc lá rụng đều có mùi của mặt trời!”

                  “Thầy Chương!” Liễu Địch kêu lên tiếng. Nhưng ai trả lời , thầy Chương thể trả lời, vĩnh viễn thể trả lời . Chỉ có làm gió thu nghẹn ngào, lá rơi thở dài. Sau đó là tĩnh lặng chết chóc.

                  Trước đây, khi ở nơi này đợi xe buýt, Liễu Địch và thầy Chương cũng thường trầm mặc, lên tiếng nhưng vẫn luôn cảm thấy tâm hồn của cả hai giao lưu bằng ngôn ngữ chân thành nhất. Còn bây giờ, thầy Chương tới thế giới khác, để lại lẻ loi mình ở bến xe. có thể giao lưu với ai?

                  Ngọn gió tối muộn nhàng thổi qua, mang theo mùi thơm của thức ăn biết tỏa ra từ ô cửa ngôi nhà nào. Từng tốp học sinh đeo cặp sách ngang qua Liễu Địch, tiếng cười hân hoan. Đây là cảnh tượng vô cùng quen thuộc. Đây từng là thời khắc thư thái nhất, thanh thản nhất trong ngày của Liễu Địch. Nhờ có thầy Chương ở bên cạnh, mới cảm thấy thư thái, thanh thản. Bây giờ, thầy Chương rồi, mang theo mọi thanh thản và thư thái. Liễu Địch chỉ còn lại độc, độc vì có người chia sẻ, độc đến mức tâm hồn như chết .

                  Mặt trời từ từ lặn xuống, Liễu Địch ngắm nhìn ánh hoàng hôn ở phía chân trời. Ánh hoàng hôn vẫn rạng rỡ như vậy, vì ai mà rạng rỡ? Ánh hoàng hôn chiếu xuống lá vàng rơi, tô lên vẻ đẹp bi tráng, vì ai mà bi tráng? Liễu Địch ngắm ráng chiều, ngắm lá rơi, bên tai như nghe thấy tiếng hát trầm ấm của thầy Chương cùng tiếng guitar của thầy. Đó là ca khúc All Kinds of Everything:

                  “Summertime

                  wintertime

                  spring and autumn too

                  Monday

                  Tuesday, every day

                  I think of you.

                  Dances

                  romances

                  things of the night

                  sunshine and holidays

                  postcards to write

                  Budding trees

                  autumn leaves

                  a snowflakes or two

                  all kinds of everything remind me of you.”

                  (Mùa hè, mùa đông, mùa xuân và mùa thu nữa,

                  Thứ Hai, thứ Ba, và mỗi ngày,

                  Tôi đều nghĩ về em.

                  Từng điệu múa, từng câu tâm tình,

                  Vạn vật của màn đêm

                  Ánh nắng và kỳ nghỉ,

                  Những tấm bưu thiếp

                  Những cái cây đâm chồi

                  Những chiếc lá mùa thu,

                  , hai bông hoa tuyết

                  Tất cả đều khiến tôi nhớ em.)

                  Đúng rồi, tất cả đều tồn tại, đều vì thầy Chương mà tồn tại. Cây dương liễu, khóm đinh hương, tấm biển báo bằng sắt, vật nào cũng khắc sâu hình bóng của thầy, vật nào cũng mang hồi ức về thầy.

                  Trong lúc ngẩn ngơ, Liễu Địch như nhìn thấy thầy Chương dẫn tới mái hiên trú mưa; nhìn thấy thầy Chương đứng bất động bên tấm biển sắt chờ trong đêm tuyết rơi; nhìn thấy thầy Chương đưa cành dương liễu lên mặt, “mùa xuân đẹp ”; nhìn thấy thầy Chương đội mưa gió đợi ở bến xe buýt khi thi đại học, tay thầy cầm chiếc ô chưa mở; nhìn thấy thầy Chương dùng đôi bàn tay “ngắm” rồi ôm vào lòng; nhìn thấy thầy Chương nở nụ cười rạng rỡ như ánh mặt trời từ cửa sổ xe buýt… nhìn thấy tháng ngày trước kia, nhìn thấy từng chi tiết thể phai mờ trong năm tháng đó. Vậy mà bây giờ, tất cả trở thành hồi ức. công bằng chút nào, thế giới này rất công bằng. Mọi thứ đều tồn tại, tại sao thầy Chương tồn tại? Thầy Chương, thầy cuộc sống như vậy, thầy nổi bật như vậy, thầy kiên cường như vậy, thầy cứng cỏi như vậy, tại sao thầy lại biến mất? Tại sao chứ? Vì tai nạn xe ư? Tại sao chiếc xe máy đáng chết đó lại đâm trúng thầy? Khi nhận ra tình của mình, khi kiên định cho rằng ai có thể chia cắt và thầy… làm thế nào để chống lại số phận, làm thế nào để chống lại tử thần? thể oán trách số phận, số phận quá công bằng.

      justify;" align="



                  Mặt trời xuống núi, ánh hoàng hôn nơi đường chân trời từ màu đỏ dần trở thành màu tím. Màn đêm sắp buông xuồng, bóng tối từ bốn phương tám hướng bủa vây. Bóng tối, đó là kẻ thù vĩnh viễn của thầy Chương. Bóng tối của người mù quá nặng nề. Hôm nay, Liễu Địch mới biết thế nào gọi là “nặng nề”, vậy mà thầy Chương trải qua “nặng nề” đó suốt năm năm. từng ngây thơ mộng tưởng giúp thầy Chương chiến thắng bóng tối. Liệu có thể chiến thắng hay ? Hay là chưa kịp “chiến đấu”, bị kéo vào bóng tối vô cùng vô tận. Nhưng hoàn toàn tự nguyện. Mất danh dự, mất tiền đồ, cũng chẳng màng, chỉ cần được kề vai sát cánh cùng thầy Chương. Nhưng số phận cho , dù chỉ là cơ hội nhoi.

                  “Là số phận cho ngươi cơ hội sao?” Đột nhiên trong lòng Liễu Địch bật ra câu hỏi. Liễu Địch giật mình, ai hỏi? Là câu hỏi xuất phát từ tiềm thức của . Liễu Địch biết trong tiềm thức của tồn tại nghi ngờ, nhưng là nghi ngờ điều gì? Co biết, nhưng hoài nghi này luôn trong đầu . Đúng vậy, rốt cuộc ai cho cơ hội? Là số phận? Liễu Địch bất chợt nhớ tới câu của Khiên Khiên: “Chị có biết ? Chương Ngọc dùng sinh mạng để cứu chị, bằng , trong mắt người khác, chị mãi mãi là người con trong sạch.” Sao lại nhớ tới lời này? Những câu đó rất quen thuộc, dường như từng nghe ở đâu đó. Liễu Địch đột nhiên nhớ ra, đó là đoạn trong cuốn Hải Thiên kỳ ngữ: “Bởi vì trong thực cuộc sống, con người dễ thông cảm cho người sống, mà dễ thông cảm cho người chết. Con người thường nhớ tới khuyết điểm của người sống. khi người đó chết , con người dễ nhớ đến ưu điểm của họ.”

                  Đúng vậy, quan điểm này rất đúng. Sau khi thầy Chương qua đời, mọi người chỉ tin thầy trong sạch, mà cũng tin Liễu Địch trong sạch. Quan hệ giữa và thầy vốn trong sạch nhưng số phận lại dùng phương thức này để chứng minh trong sạch của họ. có thể số phận công bằng? có thể số phận tàn nhẫn? có thể số phận cho cơ hội hay ? Thầy Chương mất sinh mạng, còn cần trong sạch để làm gì? Có tác dụng ? có tác dụng sao? Là ai cho trong sạch này? Là số mệnh à? Liễu Địch lại nhớ tới lời của hiệu trưởng Cao: “Em tự nguyện cuốn vào bóng tối nhưng Chương Ngọc chưa chắc đồng ý để em là như vậy. Vì vậy, em hãy coi vụ tai nạn này là cách ông trời tác thành tâm nguyện của cậu ấy.” Thầy Chương, thầy đồng ý sao? Liễu Địch thầm hỏi hỏi lại trong lòng. Sau đó, đáp lại lời giọng trầm thấp: “ ấy thuần khiết như chậu hoa nhài này. Nếu nhốt ấy ở trong phòng tối, liệu ấy còn có thể sinh trưởng và nở hoa?”

                  Liễu Địch đột nhiên đứng bật dậy. Thầy Chương, thầy với em điều gì? Thầy muốn với em điều gì?

                  lại nghe thấy giọng quen thuộc đó: “Con cố gắng để ấy đừng con!”

                  Thầy Chương, thầy rất em, em sâu sắc và mãnh liệt. Bởi em nên thầy muốn làm hại em, thầy giấu kín tình của thầy thời gian dài. Khi thầy phát , bóng tối nặng nề thuộc về thầy cuốn danh dự và tương lai của em vào vòng xoáy của vận mệnh, thầy lập tức từ bỏ công việc vốn là nguồn sinh sống của thầy, chỉ vì thầy muốn em bị ảnh hưởng. Thầy luôn cố gắng hết sức mình, để lại cho em những thứ tốt đẹp nhất, bao gồm cả hình ảnh cuối cùng của thầy, nụ cười rạng rỡ như ánh mặt trời.

                  Liễu Địch từ từ ngồi xuống, lòng vô cùng đau khổ. Hiệu trưởng Cao đúng, tuy số phận bạc đãi thầy Chương, nhưng nó dùng phương thức này tác thành tâm nguyện của thầy, đó là “tác thành” tàn nhẫn biết bao.

                  Liễu Địch chìm trong thế giới đau buồn của riêng , hình bóng đột ngột xuất trước mặt . Liễu Địch ngẩng đầu, bắt gặp bà lão mặt đầy nếp nhăn. Bà lão dùng cặp mắt già nua quan sát lúc rồi mới hỏi: “Cháu , cháu là học sinh thường đưa thầy giáo mù ra đây đợi xe buýt phải ? Cháu tên là Liễu Địch đúng ?”

                  Liễu Địch lặng lẽ gật đầu. “Thường” là từ xa xỉ biết bao. Từ nay về sau, chữ “thường” còn tồn tại nữa. lễ phép hỏi lại bà lão: “Thưa bà, sao bà biết cháu và thầy Chương ạ?”

                  “Bà bán thuốc lá ở bên kia đường. Cháu biết bà nhưng bà thường nhìn thấy cháu và thầy giáo đợi xe buýt ở nơi này. Khoảng hơn hai tháng trở lại đây, bà thấy cháu đâu cả, chỉ có mình thầy giáo đợi xe. Chính bà chứng kiến vụ tai nạn, quả thực thảm khốc vô cùng, máu chảy lênh láng mặt đường…”

                  “Đủ rồi ạ, xin bà đừng nữa!” Liễu Địch lập tức bịt chặt hai tai. chịu nổi khi nghe những điều đáng sợ này.

                  “Tuy nhiên…” Bà lão cau mày. “Hôm đó thầy giáo rất kỳ lạ, thầy ngồi mình bên bồn hoa gần tiếng đồng hồ. Ba chuyến xe buýt số 2 đến nơi mà thầy lên xe. Ngược lại, khi có chiếc xe máy phóng đến, thầy lại lao xuống lòng đường. Trước đây thầy đâu có như vậy. Xe máy phóng rất nhanh, nhưng từ xa vẫn có thể nghe thấy tiếng máy nổ, sao thầy phát ra? Chắc hôm đó, tâm trạng của thầy rất nặng nề…”

                  Đâu chỉ đơn giản là tâm trạng nặng nề? Liễu Địch đau khổ nghĩ thầm. Nhưng ba chuyến xe buýt số 2 đến nơi mà thầy Chương phát ra. Điều này quá bất bình thường, lẽ nào…

                  “Hơn nữa…” Bà lão đột nhiên hạ thấp giọng, ra vẻ thần bí. “Trước khi xảy ra tai nạn, thầy giáo còn đốt bức thư.”

                  “ bức thư?” Liễu Địch run run. “Thư gì ạ?” Thầy viết thư?

                  “Đúng vậy, bà cũng thấy kỳ lạ. Nhưng đúng là thầy đốt bức thư, bà ở bên này nhìn thấy ràng. Thầy rút ra phong thư, trầm tư lát, thầy mượn người đường bật lửa và đốt bức thư đó.” Bà lão khẳng định. “Có điều, thầy đốt hết. Thầy đốt nửa rồi ném phong thư xuống vỉa hè. Dù sao thầy cũng nhìn thấy nên biết nó chưa cháy hết. Sau khi xảy ra tai nạn, bà rất hiếu kỳ nên nhặt phong thư cháy dở đó. phong bì đề hai chữ “Liễu Địch”. Bà đoán là tên cháu, bởi ba năm qua, ngoài cháu ra, bà thấy thầy giáo tiếp xúc với người nào khác. Thế là bà giữ lại bức thư cháy dở, đợi cháu đến đây rồi giao lại cho cháu. hiểu tại sao, bà cảm thấy cháu nhất định trở về khi biết tin thầy giáo gặp tai nạn.” Bà lão rút trong túi ra bức thư cháy nửa. “Của cháu đây. Nội dung bức thư, chữ bà cũng chưa từng đọc qua.”

                  Liễu Địch nhận lấy, hai tay run rẩy khi mở bức thư đó. Thầy Chương viết cho ! Tại sao thầy lại viết thư? Thầy viết những gì? Tại sao lại đốt ? Trong đầu bỗng vụt qua câu : “Vào thời khắc mọi dây đàn bị đứt, chúng đều phát ra tiếng kêu xé lòng, bởi chúng cam tâm lặng lẽ chết .”

                  Lẽ nào thầy biết mình sắp “bị đứt”? Lẽ nào thầy biết mình sắp chết? Trời ơi, Liễu Địch dám nghĩ tiếp. nỗi hoảng sợ và bất an dấy lên trong lòng. cảm thấy nghi ngờ trong tiềm thức ngày càng sáng tỏ.

                  Liễu Địch run rẩy mở bức thư. Bức thư cháy mất nửa già, chỉ còn lại đoạn cuối cùng. Liễu Địch đưa mắt nhìn, sai, đây là chữ của Hải Thiên, là chữ của thầy Chương! Mặc dù nét chữ hơi cứng nhưng Liễu Địch vẫn nhận ra.

                  Sau đó, Liễu Địch từ từ đọc. bức thư chỉ có hai câu, nhưng mỗi từ tựa trái bom nổi tung bên tai , chấn động đến mỗi tế nào người , mỗi sợi dây thần kinh của : “Liễu Địch, thứ tôi có thể cho em trong cuộc đời này chỉ là danh dự trong sạch và tương lai tươi đẹp mà thôi. Thế nhưng, nếu chúng ta có kiếp sau, nếu kiếp sau tôi có đôi mắt sáng, tôi ở bến xe này… đợi em.”





      justify;" align="            Phần kết





                  Đây là bờ biển tên ở Yên Đài [1] . Bờ biển có bãi cát, chỉ có từng mỏm nham thạch lởm chởm nhấp nhô cao vút. Những mỏm nham thạch này biết tồn tại mấy triệu năm, chúng mang thương tích đầy mình nhưng vẫn quật cường đứng ở đó. Đứng mỏm nham thạch có thể nhìn thấy đại dương mênh mông.

                  [1] Yên Đài là thành phố thuộc tỉnh Sơn Đông, Trung Quốc. Thành phố nằm bên bờ biển Bột Hải và bờ Đông của vịnh Bột Hải. Yên Đài giáp các thành phố Thanh Đảo và Uy Hải lần lượt về phía tây nam và đông.

                  Biển mùa đông lạnh lẽo, thê lương và quạnh. Phần lớn thời gian, bầu trời màu xanh xám nối liền với mặt biển cũng mang màu xanh xám. Nơi tiếp giáp trời biển là mớ hỗn độn mờ mịt. Bây giờ, nơi đó xuất mặt trời lặn khổng lồ. Nó giống trái tim bùng cháy dữ dội, phóng ra luồng sáng huy hoàng, nhuộm đỏ cả nước biển màu xám, nhuộm đỏ cả bầu trời màu xám, cũng nhuộm đỏ hai thân hình màu đen đứng lặng im mỏm đá.

                  Liễu Địch bất động nhìn mặt trời lặn, để mặc gió biển thổi tung mái tóc của , vạt áo của . Mấy tháng trước, từng nhìn thấy cảnh tượng này bức tranh sơn dầu. Lúc đó, tác giả của bức tranh ngồi bên cạnh , kể cho nghe những điều kỳ diệu của biển cả. Bây giờ, được tận mắt chứng kiến cảnh mặt trời lặn, nhưng người đó ... Nước mắt chảy dài gương mặt trắng ngần của Liễu Địch, từng giọt lệ rơi xuống hộp tro cốt lạnh lẽo tay .

                  Bên tai Liễu Địch như lại vang lên giọng trầm ấm của thầy Chương: “Biển cả là kiên cường nhất. Nó có thể bao dung mọi nỗi khổ đau và bất hạnh của con người.”

                  “Thầy Chương!” Liễu Địch lẩm bẩm. “Chẳng phải thầy luôn muốn nhìn thấy biển sao? Hôm nay, em đưa thầy đến đây, đến với biển...”

                  Liễu Địch run rẩy mở hộp tro cốt, chậm rãi rải tro cốt trắng tinh xuống biển. Khi tro cốt bay ra biển cả, vô số cánh hoa nhài màu trắng từ tay Giáo sư Tô cũng lặng lẽ rơi xuống nước. Sóng đánh vào bờ đá, dâng lên cao rồi lại rút xuống, như dang rộng vòng tay đón người con xa trở về, đón linh hồn tinh khiết, cao cả.

                  Chương Ngọc, hay còn có tên Hải Thiên, là thanh niên có học vấn uyên thâm như biển cả, có tư tưởng sâu sắc như biển cả, có tấm lòng rộng lớn như biển cả, có tính cách kiên cường như biển cả, có tâm hồn vĩ đại như biển cả. Ngày hôm nay, cuối cùng chàng trai đó cũng hòa vào lòng biển mà quý.

                  Liễu Địch lặng lẽ ngắm những cánh hoa dập dềnh ngọn sóng, như đuổi theo linh hồn của thầy Chương. Tâm tình của cuộn trào như sóng biển. Thầy Chương, thầy còn trẻ tuổi như vậy, sinh mệnh đặt dấu chấm hết cách vô tình vào năm thầy hai mươi tám tuổi. Nhưng trong cuộc đời ngắn ngủi này, thầy sống rất kiên cường. Thầy từng cầm bút để viết về thế giới, thầy dùng máu và nước mắt để viết về cuộc đời. Thậm chí, khi vận mệnh bất hạnh đổ ụp xuống đầu thầy, thầy cũng hề sợ hãi mà chiến đấu chống lại số phận đến cùng. Thầy chỉ dũng cảm, ngoan cường bảo vệ nhân cách và tôn nghiêm của bản thân, mà còn do dự dùng cái chết để đoạt lại danh dự và tiền đồ của người thầy thương từ bàn tay số phận, dùng sinh mạng để bảo vệ tình duy nhất trong cuộc đời thầy. nghiệp văn chương của thầy có thể chưa hoàn thành, nhưng cuộc đời thầy rất viên mãn. Năm năm cuối cùng là trang huy hoàng và bi tráng nhất trong cuộc đời thầy. Cuộc chiến đấu cuối cùng chống lại số phận cũng là tác phẩm lớn nhất của cuộc đời thầy.

                  Nửa vầng mặt trời khuất, nhưng nó vẫn kiên cường rực cháy. Ánh chiều tà xán lạn nơi đường chân trời khiến mặt biển trở thành thánh điện nguy nga. Gió biển mang hơi lạnh run người, Giáo sư Tô Văn cởi áo khoác ngoài, nhàng khoác lên vai Liễu Địch.

                  “Liễu Địch, con đừng buồn.” Giáo sư Tô lên tiếng an ủi. “Con vẫn còn trẻ, con đường sau này của con vẫn còn rất dài. Trong tương lai, con lại có tình cảm thuộc về con. Con nhất định được vui vẻ.”

                  Liễu Địch quay người nhìn Giáo sư Tô chăm chú. Sau đó, cất giọng chân thành và kiên quyết: “Giáo sư yên tâm, con sống vui vẻ. Danh dự và tiền đồ của con là do thầy Chương đổi bằng cả sinh mạng của thầy, con có thể trân trọng nó, tạo ra tương lai tươi đẹp hay sao? Con từng , sinh mệnh và tâm hồn con hòa nhập vào sinh mệnh và tâm hồn của thầy Chương. Bây giờ, con chính là thầy, thầy chính là con. nghiệp văn chương của thầy chưa hoàn thành, con viết thay thầy; mơ ước thầy chưa thực , con thực giúp thầy; con đường thầy chưa hết, con tiến bước thay thầy; huy hoàng mà thầy chưa kịp tạo ra, con tạo ra giúp thầy. Con vì thầy mà sống vui vẻ, sống kiên cường. Con cùng thầy bước ra khỏi bóng tối, về phía ánh sáng!”

      justify;" align="



                  Giáo sư Tô bị chấn động. Ông rời mắt khỏi Liễu Địch. kiên cường, dũng cảm, tự phụ, cao ngạo đứng ở đó. Trong đôi mắt hừng hực ngọn lửa tình cảm mãnh liệt, ngọn lửa đó có thể làm tan chảy nham thạch hàng vạn năm ở dưới chân . Giáo sư Tô đột nhiên có cảm giác người đứng trước mặt ông phải là Liễu Địch, mà là Hải Thiên! đúng, là tâm hồn và sinh mệnh của Hải Thiên và Liễu Địch hòa làm . Liễu Địch trưởng thành, còn là bé ngây thơ ngày nào, bây giờ vừa chín chắn vừa tự tin. Thời thiếu nữ qua , giai đoạn trưởng thành lặng lẽ đến với sau những trắc trở.

                  “Nhưng...” Giáo sư Tô cầm tay Liễu Địch, cất giọng đầy cảm động và thương. “Liễu Địch, sau này con định...”

                  Liễu Địch lắc đầu. “Con bất cứ người đàn ông nào. Sinh mệnh và tâm hồn của con hòa cùng thầy Chương, sao con có thể đón nhận người khác? Giáo sư có nghe hai tâm hồn hòa làm bị tách ra bao giờ chưa? Con oán trách số phận nữa. Con cảm ơn ông trời cho con tình lâu bền nhất, cao thượng nhất, thuần khiết nhất, mãnh liệt nhất, sâu sắc nhất cõi đời này. Bao nhiêu người sống ở đời có được tình như vậy? Con còn điều gì hài lòng?” Liễu Địch lại dõi mắt về mặt trời lặn ở phía xa xa, nhàng đọc câu thơ của Maksim Gorky [2] :

                  “Nét đẹp chung quy vẫn là nét đẹp,

                  Bất kể lúc nó úa tàn,

                  Tình của chúng ta chung quy vẫn là tình ,

                  Ngay cả khi chúng ta chết .”

                  [1] Maksim Gorky (1868-1936): nhà hoạt động chính trị người Nga, nhà văn, người đặt nền móng cho trường phái thực trong văn chương. Ông được xem là nhà văn kiệt xuất của nền văn học Nga thế kỷ 20

                  Giáo sư Tô tiếp tục khuyên nhủ. Tình như vậy liệu có thể lãng quên, có thể cắt đứt, có thể quay lưng?

                  “ ra...” Liễu Địch quay sang nhìn Giáo sư Tô. Đáy mắt đầy vẻ cảm động và lưu luyến: “Giáo sư nên vui mừng cho chúng con. Giáo sư nhìn thấy con cũng tức là nhìn thấy Hải Thiên. Con là con Hải Thiên tặng cho Giáo sư, con cùng Hải Thiên báo hiếu Giáo sư, cùng Giáo sư hưởng niềm vui. Bố có đúng , thưa bố?”

                  luồng khí nóng dâng trào nơi viền mắt của Giáo sư Tô. Ông lặng lẽ nắm bờ vai Liễu Địch, lời. Vào thời khắc này, bất cứ từ ngữ nào cũng là thừa thãi. Con ông xuất sắc như vậy, ông còn điều gì thỏa mãn?

                  Gió biển mạnh dần, thổi tung bay áo khoác gió và chiếc khăng quàng cổ màu trắng người Liễu Địch, khiến giống như tiên nữ. ngắm nhìn từng đợt sóng cuồn cuộn nhấp nhô, nghe thanh sôi sục của biển cả. Dần dần, thầm bên tai : “Liễu Địch, nếu chúng ta có kiếp sau, nếu kiếp sau tôi có đôi mắt sáng, tôi ở bến xe này... đợi em.”

                  Liễu Địch khẽ : “Thầy Chương, thầy hãy đợi em, nhất định em tới tìm thầy! Nhất định!”

                  Ở nơi xa, ông mặt trời chìm xuống biển, nhưng ráng chiều đẹp đẽ vẫn xán lạn, vẫn rực cháy ở nơi tiếp giáp giữa trời và biển.

    3. ^^! Nếu bạn không gửi link bài viết trên Facebook được, hãy sử dụng link trong khung này để chia sẻ bài viết :