Bệnh Kiều pk Tự Luyến

Thảo luận trong 'Truyện Sáng Tác'

  • ^^! Nếu bạn không gửi link bài viết trên Facebook được, hãy sử dụng link trong khung này để chia sẻ bài viết :
    1. Ngọc Túc

      Ngọc Túc New Member

      Bài viết:
      9
      Được thích:
      4
      Bệnh kiều vs Tự luyến
      Tác giả: Túc

      Thể loại: ngôn tình, đại, vườn trường, 1v1, sủng, 18+, tự luyến-chan x yandere-kun.

      Văn án




      Chuyện tình của cặp đôi bệnh tâm thần có thuốc trị, chỉ đành dính lại tai hại cho nhau.


      Hoshi-chan tự luyến từ x Dosu-kun bệnh kiều từ bé.


      Hoshi chỉ bản thân trốn tránh vs Dosu chiếm dục cuồng đeo đuổi. Trong cuộc chiến này ai thắng?


      P/s: Bệnh kiều = yandere. Ai biết tham khảo yandere simulator. Mọi người đọc truyện vui vẻ ^^~




      Chương 1



      Hoshi từ biết bản thân bình thường, đây là tổng kết của sau vài lần gặp bác sĩ với ba mẹ.


      thích thứ gì ngoài bản thân, vô tâm với mọi người, vô cảm với mọi vật. Chỉ miễn cưỡng tiếp nhận ba mẹ, còn lại mặc kệ. Thế giới của vô cùng đơn giản, chỉ có bản thân và ba mẹ, còn lại là vô hình.


      Lên 3 tuổi, vì muốn ba mẹ đụng vào bản thân, tự chăm sóc cho mình. Nghe ba lúc đầu mẹ chịu, muốn răn dạy ba ngăn cản, rồi khuyên mẹ để thử xem. Nhưng ba mẹ ngờ, tự lo bản thân còn chu đáo hơn để người khác chăm . Sau thời gian quan sát, từ đó ba mẹ cần bận tâm về nữa, để tự lập.


      Nhưng lên 6 tuổi, lần đầu tiểu học, giáo phải mời ba mẹ lên để chuyện. Lý do rất đơn giản, bởi vì có bệnh! muốn ai động vào người, cũng hung hăng khi có ai cố tình chạm vào người. Ngay cả giáo cũng vậy, thể đánh , mắng nghe, phạt mặc kệ, bất đắc dĩ đành mời ba mẹ lên.


      Ba mẹ nghe vậy rất lo lắng, sợ có bệnh , tra hỏi ngơ ngác (vì cơ thể rất bình thường), như người vô hồn ( ngẩn người vì có gì đáng ), chỉ khi chạm vào mới phản ứng, đó là, đẩy người kia ra! Lúc này ba mẹ hốt hoảng, vội vàng mang về. Vậy nên, ngày học đầu tiên của Hoshi qua hết trong phòng bác sĩ.


      Còn chưa hết, bác sĩ khám sức khỏe rất khó hiểu, vì bệnh nhân là vô cùng bình thường, thậm chí còn khỏe mạnh hơn nhiều đứa trẻ khác. Nhưng bác sĩ tâm lý hết cách, vì bị mắc bệnh tự luyến thời kỳ cuối.


      Đứa trẻ khác vui vẻ khi được khen, thích thú khi nhận quà, khóc lóc khi bị la mắng ủy khuất. Còn , vô cảm...


      Khi các bạn rủ nhau chơi, chỉ ngồi ôm gương soi mặt mình. Trẻ khác ham chơi muốn về nhà, về từ sớm, còn ngâm trong phòng tắm chà rửa chăm chút cho bản thân. Khi nhà khác lo lắng trẻ nhà mình kén ăn suy dinh dưỡng, hoặc tham ăn bị béo phì, nhà vô cùng bình tĩnh, vì ăn uống điều độ theo thực đơn dinh dưỡng từng ngày.


      Nhìn qua tựa hồ nhà Hoshi rất phúc khí khi có bé ngoan như vậy, nhưng ba mẹ ngược lại lo lắng vô cùng, bởi con họ giống cỗ máy lạnh băng chứ phải người bình thường có đầy đủ cảm xúc. Ba Hoshi tìm mọi cách để khôi phục như người bình thường, nhưng vô ích, Hoshi chỉ vô cảm nhìn ông rồi lạnh nhạt , con sao.


      Mẹ Hoshi cũng thương nhưng xót chồng, bà đành lòng trách con, nhẫn nại khuyên chồng, nhưng ông nghe, chỉ đau khổ tìm phương pháp khôi phục cho . Hoshi vô cảm nhìn ông thêm lần nữa thất vọng.


      Thậm chí, ba còn thử biện pháp cực đoan là dẹp hết gương, cho đụng vào để khỏi ám ảnh bản thân nữa. Nhưng ông quên mất trong nhà còn dao... Sau đó ba mẹ kinh hồn thất phách, khi về tới nhà họ thấy cầm ngược lưỡi dao duỗi về ngực mình, nhìn chằm chằm vào nó. Tiếp theo ba mẹ Hoshi dám làm gì kích thích nữa...


      Dù ba Hoshi vẫn rầu rĩ tìm cách giúp trở lại bình thường, nhưng mấy năm này nhà trôi qua vô cùng yên bình, nên ông cảm thấy có lẽ chuyện mất kiểm soát như ông nghĩ...


      Nhưng sai lầm là chuyện càng tệ hơn khi Hoshi lên 10, tuổi này mấy đứa trẻ hiểu được nhiều hơn, cũng có tâm tư hơn và chúng hiểu được thế nào là ác cảm. Hoshi-chan khác thường, dĩ nhiên vào tầm ngắm của chúng. Các loại bắt nạt, đùa dai, xa lánh, tẩy chay lũ lượt ùa tới, nhưng vẫn cứ vô cảm mà xem, chỉ cần, chúng đụng đến cơ thể của ...


      Nhưng chuyện nào có suôn sẻ như thế, ngoài lần đầu tiên học bị mời phụ huynh, đây là lần thứ 2 ba mẹ Hoshi bị mời lên. Lý do? đánh bạn trọng thương phải nhập viện... Còn lý do đánh bạn? Là vì bạn nắm tóc kéo ngã bị thương đầu gối...


      Cha mẹ đối phương cũng thuộc loại hiểu chuyện, sau khi hỏi biết lỗi sai là ở con họ và việc Hoshi bị bắt nạt ở trường dám làm lớn, nhưng họ uyển chuyển nhắc nhở ba mẹ , nên về điều trị hết bệnh cho rồi hãy để học... Lúc này ba mẹ vừa xin lỗi họ vừa làm thủ tục cho tạm nghỉ học...


      Dù vậy, ba mẹ vẫn trách , vẫn từ tốn giảng dạy , họ thể cứng rắn khi lỗi sai phải của , cũng khổ sở khi biết bị bắt nạt ở trường mà . Lần này họ nghĩ vì họ vô tâm nên mới . Vậy là ba kiên quyết muốn trị bệnh cho , ông xin nghỉ việc, dồn hết chú ý cho , cũng như tiếp tục điên cuồng tìm mọi cách để bình thường.


      Mẹ lần này lại càng xót chồng, thậm chí có khi nhìn mẹ, còn bắt gặp trách móc trong mắt bà. Hoshi tuy có bệnh nhưng ngu ngốc, nhìn ba đau khổ tuyệt vọng tìm cách chữa trị cho mình, còn thương xót xen lẫn oán trách trong mắt mẹ. Hoshi nghĩ, có lẽ phải học cách “diễn xuất” trong cuộc sống của mình.


      Thế là, Hoshi học cách mỉm cười khi nào cần vui vẻ, buồn khi cần đồng cảm, an ủi khi bạn bè có chuyện, dần dần học được cách hòa đồng với các bạn trong lớp. Khi ba cho quà, cười vui vẻ ôm ông làm nũng, khi mẹ sai vặt học cách giả vờ oán trách hoặc làm nũng trốn tránh, dần dần, trở thành con người có cảm xúc bình thường. Ba cũng trở về công tác cũ, mẹ còn oán trách thương cảm trong mắt khi nhìn , cuối cùng gia đình lại bình yên như mọi ngày... Hoặc ít nhất, là bình thường ở bên ngoài...


      Bên trong , vẫn vô cảm lạnh băng. Chỉ khi về nhà, vào trong phòng, mới cởi bỏ cái mặt nạ thường xuyên mang, trở về chính bản thân mình. Tự ôm cơ thể mềm mại ấm áp, gương mặt nõn nà, mắt phượng lấp lánh đầy sinh động chỉ bộc lộ khi nhìn chính mình trong gương... dành trọn cảm xúc cho bản thân mình.


      có bệnh, biết, nhưng chẳng sao cả, chỉ cần có thể thấy bản thân mình, giải quyết tất cả trở ngại. Để cơ thể xinh đẹp khỏe mạnh, ăn uống điều độ, tập thể dục thường xuyên. Bảo vệ cơ thể bị nguy hiểm, học võ phòng thân, tự lập trong cuộc sống. Thậm chí đề phòng, sau lỡ còn ba mẹ phải sống mình, lên kế hoạch làm sao kiếm tiền, làm, sống ủy khuất bản thân... Mà lúc đó, Hoshi chỉ mới 11 tuổi rưỡi...


      Để mất thời gian chăm sóc cho mình, cũng như là đứa con ngoan, cố gắng học tốt khống chế điểm số của mình, làm hết bài tập được giao ở trường rồi mới về nhà. Vì biết, chỉ khi về nhà, ở trong phòng, mới là , trở ngại thể tình dành cho chính mình – tự chăm sóc bản thân.


      Thời gian trôi dần, năm nay Hoshi bắt đầu bước vào cấp ba. Qua nhiều năm bình lặng, ba mẹ hoàn toàn yên tâm tin tưởng, người bình thường. tại Hoshi phụ mẹ làm bữa tối, ba làm chưa về.


      Chỉ có 2 mẹ con, nên mẹ vừa thái thịt vừa kể chuyện hàng xóm xung quanh, còn Hoshi bề ngoài vừa lặt rau vừa chăm chú nghe, thực ra là vừa làm vừa nghĩ cách, làm sao để bảo dưỡng tốt lòng bàn tay sau khi làm việc.


      Trong từng câu đứt quãng của mẹ, Hoshi nghe được thông tin là nhà lại có thêm hàng xóm mới, nhà đó vừa dọn đến hôm nay. Đến nỗi mẹ còn lảm nhảm, miêu tả gia đình mới đến như thế nào, đều để tâm nghe vào. Lặt rau xong còn phải rửa rau, bắt nồi cơm rồi mới hết việc, về phòng bảo dưỡng cho tay . Đáng thương người mẹ nào đó, hao tổn nước bọt mà hề được chú ý.


      Tối đó gia đình Hoshi ăn cơm vô cùng ấm cúng, mẹ lại kể cho ba nghe về chuyện hàng xóm mới, lần này bà rất ý mà tỉ mỉ, miêu tả nhan sắc cậu con trai nhà đó với ba . Ba biết bụng bà nghĩ gì, chỉ bất đắc dĩ ngó con ông, nhưng nhân vật chính cần chú ý lại chỉ im lặng ngồi ăn, chút cũng quan tâm tới. Mẹ chỉ đành hậm hực, im miệng ăn cơm, lỗ tai ông rốt cuộc được giải thoát.


      Đêm trước khi ngủ, Hoshi ôm gương nhìn mặt lần cuối, hôn chút lên mặt gương, sau đó thỏa mãn ôm mền ngủ. Mai là khai giảng, bước vào cấp ba rồi, phải ngủ sớm nếu có bọng mắt, cơ thể xinh đẹp của thể có tỳ vết... Đến nay, Hoshi vẫn thể giảm bớt bệnh tự luyến của mình =..=!!




      Chương 2



      Sáng sớm, sau khi chạy bộ về, ngâm mình trong phòng tắm hơn 1h, cuối cùng Hoshi cũng xuống nhà, ăn sáng chuẩn bị học. để ba đưa mà tự đạp xe, đừng đùa, đến nay vẫn muốn ai chạm vào bản thân đâu. Chỉ khi bất đắc dĩ phải đụng chạm, còn lại đều muốn.


      Nhân đây, tới tuổi này Hoshi mới nhớ , ba ba là Itou Kano còn ma ma là Itou Chi, mười mấy năm mới nhớ tên ba mẹ, bó tay với mình rồi. Hãy tha thứ cho việc, để ý ai ngoài bản thân , dù sao cũng tự tha thứ cho chính mình. Sau khi tự thầm sám hối tự an ủi, Hoshi lên xe đến trường.


      Nhưng có vẻ, ông trời muốn dễ dàng tha thứ cho bất hiếu của mình như thế, vì vậy phái tên sao chổi phóng ra ngang đường chạy. cần nghi ngờ, nếu Hoshi phải người thường, tránh được nhưng bất hạnh, chỉ là con tâm thần tự luyến phát cuồng... Vậy nên, bi bịch xảy ra...


      “Rầm!!”


      .......


      Dù lúc này, Hoshi rất muốn đứng lên đạp chết “thứ” làm thương tổn mình, nhưng “rác rưởi” này đâm vào ngay trong xóm, ở đây ai cũng biết , thể bại lộ. Chỉ có thể nhịn, Hoshi vô cùng tự nhiên trưng ra vẻ lo lắng, chạy đến đỡ thứ “côn trùng” kia đứng dậy:


      - Bạn sao chứ? Có bị thương ? Mai mốt cẩn thận đừng vô ý như vậy... – Thấy “đồ dơ bẩn” này đứng dậy luôn cúi đầu để ý mình, Hoshi cúi sát lại, chỉ đủ cho hai người nghe: “...nếu lần sau lỡ bị tông chết làm sao bây giờ...?”


      đến đó “thứ” trước mặt bỗng ngẩng phắt đầu lên nhìn , dưới mái tóc xập xệ là đôi mắt sáng quắc đen láy, tựa dạ minh châu sáng trong đêm. Nhưng Hoshi hề nhìn lại, chỉ tránh ra xa đến dắt xe rồi tiếp tục treo lên mặt nạ hoàn mỹ:


      - Có vẻ như bạn sao, lần sau nhớ cẩn thận hơn nha, mình sắp trễ học rồi, tạm biệt!


      Giọng ngọt ngào , gương mặt nhiệt tình cởi mở, nhưng trong đôi mắt kia, nam sinh trước mặt chỉ thấy lạnh lùng hờ hững.


      Sau đó Hoshi lãng phí thời gian, phi nhanh lên đường, để lại nam sinh cúi mặt cùng đám đông dần tán. Vì thế cũng thấy, nửa gương mặt cúi xuống kia, mỉm nụ cười vô cùng lạnh người, cùng đôi mắt vẫn sáng ngời và lời lẩm bẩm :


      - Tìm được em rồi... kouhai...

      [​IMG]

      (Hình ảnh mang tính chất minh họa)

      ......


      Khai giảng là ngày các học sinh vô cùng háo hức, năm nhất háo hức vì được tiếp xúc với môi trường mới, năm hai cũng hào hứng vì sắp làm đàn đàn chị. Chỉ có năm ba vừa vui vừa đau khổ, bọn họ là năm cuối, sắp phải tiến hành năm học như địa ngục, nhưng vui vì năm nay các đàn em mới vào trường có rất nhiều kouhai xinh đẹp...


      Hoshi vào trường là lúc sắp bắt đầu lễ, cũng đến nỗi trễ, tự bản thân hít sâu thở , bắt đầu tìm lớp mới của mình xếp ở đâu. Nơi qua, đều níu ánh nhìn ngơ ngẩn của bọn con trai, kéo theo bao nhiêu phiền phức! Hoshi vừa kiên nhẫn trong lòng, vừa cố gắng lướt qua bọn “ruồi nhặng” quấy nhiễu tập trung của . Cho đến khi...


      - Xin chào kouhai, có phải em tìm lớp 1A1 ?


      1A1? Hình như lớp của mình đúng là 1A1! Lúc này Hoshi dừng lại nhìn người trước mặt. Là nam sinh khá cao có khí chất thư sinh, trong kính đôi mắt đào hoa mang tình của ta. Lại xem người xung quanh bàn tán, Hoshi dò xét nhìn , sau đó :


      - Đúng là 1A1, nếu senpai biết lớp em ở đâu xin chỉ đường giúp e ạ?


      Lúc này tiếng bàn tán của bọn con trai xung quanh xôn xao lên cùng tiếng mấy đứa con khó chịu.


      - Đúng là hội trưởng, ra tay bị ăn bơ như tụi mình.


      - Thôi , xem mấy ông rồi nhìn lại hội trưởng là trời vực! Kouhai người ta đối xử khác mới lạ!


      - Ồn quá, cần ra cũng biết đám con mấy bà mê hội trưởng như điếu đổ, đừng có lấy tụi tui với hội trưởng ra so sánh nữa, dù có khen thế nào hội trưởng cũng thích mấy bà đâu!


      - Im bọn con trai mấy ông phải cũng háo sắc mới lại đây quấy rầy kouhai đó sao? nhìn lại bản thân mà tụi tui?


      - Dù tụi tui có háo sắc cũng như mấy bà làm quá, nhìn mắc ớn! Với lại, phải hội trưởng cũng giống tụi tui bắt chuyện kouhai đó sao? Có ngon bà ra đó gây khó dễ , lại đây gây tụi tui làm gì? Giả tạo!


      - Ông!!!


      - Mấy ông!!!


      Lúc này đám con trai khiêu khích, cùng với đám con giận dữ, kèm theo oán giận Hoshi, nhưng quan tâm, chỉ muốn biết lớp xếp hàng ở đâu để nhanh chóng qua thôi, ở đây đống “côn trùng” nhìn kiên nhẫn!


      Nhưng dù trong lòng ra sao, Hoshi vẫn mang chiếc mặt nạ hoàn mỹ, nếu cái đống hỗn độn này do tên trước mặt gây ra, để tự ta thu dọn.


      Nghĩ vậy Hoshi lại liếc senpai hội trưởng, có vẻ đắc ý vì trường ta tạo nên. Nhưng ta nhìn về Đào Đào, thấy tĩnh lặng như có gì hụt hẫng, chẳng lẽ thích ?


      - À kohai, tất nhiên biết lớp 1A1 ở đâu, là hội trưởng hội học sinh ở trường. là Satou Higo, em có thể gọi Higo senpai... – Thấy Hoshi vẫn lạnh nhạt nhìn mình, Higo hơi quẫn bách trêu chọc: “...Hay là kouhai, em tên cho biết, chỉ chỗ lớp em xếp hàng, được ?”


      Câu ra khiến trường như bùng nổ, đám con trai là hưng phấn còn con càng giận dữ, senpai vì kouhai năm nhất thân thiết như vậy, còn hỏi tên nữa, đáng giận!


      Lúc này mà còn hiểu nữa là đồ ngu, yên lặng nhìn tên hội trưởng ngu ngốc, thêm đám quần chúng não tàn, yên lặng đứng đợi giám thị đến giải quyết cái chợ xung quanh.


      Ngay khi Higo tưởng kouhai vì quá ngại ngùng dám , săn sóc hỏi lại lần nữa từ chỗ xa, thầy giám thị đến, vừa vừa rống lại:


      - Đám học sinh đằng kia, về lớp xếp hàng còn đứng đó tụ tập làm gì? Muốn ăn kiểm điểm đầu năm hả? Còn mau giải tán về lớp cho tôi!!


      Lúc này cái chợ “não tàn” mới chịu rã, vừa lúc tán loạn, Hoshi qua đám đông, nhân tiện đến hỏi thầy lớp ở đâu, cứ thế trò hề của hội trưởng bị ép kết thúc. Như vậy, Hoshi bắt đầu học năm nhất ở trường cấp ba SinWa đầy “hào hứng”.


      .........


      ngày nhàng cứ thế trôi qua, tối về bàn cơm ứng phó ba mẹ chuyện khai giảng ở trường xong Hoshi mới được thỏa lòng trở về phòng.


      Nhìn gương mặt hồng hào búng ra sữa trước gương Hoshi lần nữa thỏa mãn ôm hai má. Mắt phượng thích rời, thân hình mềm mại, làn da nõn nà, mỹ nhân trong gương dù chỉ mặc đồ ngủ cũng bắt mắt như vậy, :


      - xin lỗi, hôm nay cẩn thận đâm phải đống rác, khiến chính mình ê ẩm như vậy, có lần sau, hứa đấy, cũng may là đâm mạnh. Phải chi đâm thứ đó mạnh mà tổn thương chính mình tốt quá! À, hôm nay khai giảng còn gặp đám não tàn ngu xuẩn, nghĩ tới sau này phải diễn kịch đáng thương cho mình. Cũng may trong đám đó có thứ nào gọi là bạn cùng lớp...


      Vừa tự biên tự diễn trước gương, Hoshi vừa dùng kem dưỡng thể xoa khắp cơ thể mình. Sau đó mỹ mãn ôm mền, đối với chính mình trong gương chúc ngủ ngon, dần dần chìm vào giấc ngủ.


      Hoshi biết, cái “đống rác” đụng phải sáng nay là senpai cùng trường, cũng biết tên biến thái-bệnh kiều-cố chấp cuồng. Càng biết, tên điên đó điều tra về từ đầu đến chân và nghĩ cách khống chế xâm nhập vào nhân sinh của ...


      phút bi ai cho Itou Hoshi bắt đầu...
      Last edited: 8/12/18
      linhdiep17Mãi yêu editor thích bài này.

    2. Ngọc Túc

      Ngọc Túc New Member

      Bài viết:
      9
      Được thích:
      4
      Mong được mọi người ủng hộ và có thêm nhiều người thích yandere-kun ủng hộ Túc :cute:
      Last edited: 7/8/18

    3. Ngọc Túc

      Ngọc Túc New Member

      Bài viết:
      9
      Được thích:
      4
      Chương 3


      hơn tuần kể từ hôm khai giảng, chỉ tuần nữa lớp Hoshi nghênh đón bài kiểm tra đầu năm. Đối với , gì quan trọng hơn việc chăm sóc cho bản thân mỗi ngày. Nhưng ôn tập khá tốn thời gian, vì biết đề thi nằm trong phần nào, phải ôn hết kiến thức từ đầu đến cuối năm lớp 9 ở cấp hai.

      bận tâm nhiều, với đứa khống chế điểm số vì bản thân, cần lo. Nhưng ra, có việc làm khá băn khoăn...

      “Reng!!”

      Chuông tan học reo vang, lớp như ong vỡ tổ. Vừa dọn sách, Hoshi vừa nghĩ... Trong lớp... , trong trường liệu có ai muốn làm gì mờ ám với ?

      Từ hôm khai giảng đến nay, luôn ít nhiều bị đám con khó dễ, nhất là cái bọn lập fan club hội trưởng gì đó. Phiền vô cùng, có thời gian để nhớ mấy thứ râu ria (a.k.a hội trưởng?), đám kia cứ tìm để gây làm gì? Mà thôi, ảnh hưởng đến bản thân nhiều lắm, cần so đo cho mau già với đám đó!

      Hoshi ác ý nghĩ, tập trung đến nỗi, người bạn thân (đối phương tự xưng) quen được tuần, kêu liên tiếp cũng nghe... ra là muốn làm lơ luôn =..=!!

      - Hoshi-san! Cậu nghĩ gì mà tớ gọi nãy giờ chưa kéo hồn cậu về được vậy? – Đây là bạn thân (tự phong) lôi kéo chú ý.

      Hoshi, lúc này gọi hồn về (vì ai đó quá nhây), treo mặt nạ cao lãnh (bị phiền) đáp lại:

      - Cậu là ai? Đừng đụng tôi! Tôi biết cậu!

      Hano – bạn thân mới quen (đủ chưa hả?), bất đắc dĩ lắc đầu, nàng biết về bệnh mù mặt của Đào Đào, đành kiên nhẫn tự giới thiệu bản thân lại:

      - Tớ là Satou Hano, bạn cùng bàn kiêm bạn thân của cậu, sao cậu lại có căn bệnh quái đản thế chứ? Người vừa đẹp vừa học giỏi, cũng khó gần, sao lại có tật oái oăm thế này? tuần rồi, tớ vẫn xoát được độ tồn tại trước mặt cậu là sao? A! Hoshi-san đừng , tớ sai rồi, cười nhạo cậu nữa! Đợi tớ với, cậu nhanh thế??

      Nhân lúc Hano cằn nhằn càm ràm, Hoshi dọn đồ xong bỏ nước, quay lại. Nếu ấy biết ba mẹ (Hoshi), hơn mười mấy năm mới nhớ tên họ, chắc chắn ấy dám thế!

      Hoshi xấu bụng nghĩ, hề ăn năn hối lỗi chút nào! Hano dùng tốc độ nhanh nhất, tất tả dẹp đồ vào cặp để đuổi theo .

      Hoshi rất phiền, nhưng tỏ vẻ, người bình thường nên có bạn bè ở cạnh, dù thân hay . Còn bạn bè năm cấp hai của á? Ha ha! người cũng nhớ !

      Hano xấu, có ý đồ như đám con khác, ganh tỵ thầm gây khó dễ , chỉ có điều, người nhiều quá! Nếu ấy yên tĩnh chút, cân nhắc dành chút thời gian nhớ tên ấy...

      Dù nghĩ sao Hoshi vẫn chậm lại, cũng muốn về mình... Ít nhất là trong thời gian này. Đây là nỗi băn khoăn của , hơn tuần nay. về về, Hoshi luôn cảm giác bị người theo dõi...

      - Hoshi-san đợi tớ với! Đừng nhanh vậy, lúc nãy cậu nghĩ gì ngơ ngẩn thế? Đừng tư xuân nha? Ai nha, có thể làm mỹ nhân như cậu tư xuân, người đó chắc xuất sắc lắm nhỉ? Hoshi-san, cậu tớ nghe ? Hay là lo về kỳ thi? đúng, học bá như cậu cần để tâm tới chuyện đó mới phải!

      Trong phút chốc, Hano đuổi kịp tiếp tục lải nhải, còn hơi sức trêu chọc , đúng là dư năng lượng... Tuy phiền, nhưng ít ra có ấy theo vẫn an toàn hơn về mình. Dù sao, về cơ bản có đồ phòng thân, nhưng sợ xuất chuyện ngoài ý muốn. Tốt nhất vẫn nên ngẫm lại, dạo này có đụng chạm với ai ....

      Đoạn đường có Hano cùng vô cùng bình an, dù ấy nhiều, cũng ảnh hưởng đến tâm tình Hoshi nữa, gian vô cùng hài hòa. Cho đến ngã rẽ... Ở đây Hano cùng đường với Hoshi nữa, sao, chỗ này về nhà chỉ 5 phút.

      Tạm biệt Hano, về mình, cảm giác bị người theo dõi lại đến nữa... khó ưa...! Cứ như có gì bẩn thỉu lỡ dính lên người vậy!

      Cũng nhờ Hano, mấy nay cùng với đoạn, nếu suốt từ trường về nhà, ám ảnh mất. Cho dù có vô cảm hờ hững, đối với rình rập này, phòng vệ là bản năng của con người. cũng là người mà, chỉ bị mắc bệnh lạ về tâm lý thôi =..=!!

      Với nguy hiểm tiềm tàng, có tổn hại đến bản thân (tinh thần yên), Hoshi khó chịu. Nhưng đáng ghét, tìm ra kẻ kia, cũng như ác ý của đối phương. chỉ núp rồi cuồng nhiệt theo dõi .... Đúng là biến thái!

      Cũng lạ, với “bệnh” của mình, Hoshi để ý việc khác ngoài bản thân. Đối phương ác ý, cũng tỏ vẻ xuất hại . Lẽ ra nên mặc kệ, nhưng trực giác, cho bỏ qua. Lại , làm hao tổn tinh thần mấy ngày, có vô cảm cũng rất khó chịu nha!

      Cố tình bản thân kiêu ngạo (tự luyến!!), sao vì thứ râu ria đó hoang mang như vậy? phải bỏ qua, thay vì bất an lo lắng, nên dành thời gian cho bản thân nhiều hơn!

      Sắp đến nhà, Hoshi bình phục suy nghĩ trong lòng, chải chuốt lại tâm tình mình.

      Đừng vì thứ vô hình như vi khuẩn ảnh hưởng đến bản thân, đáng. Chính mình có bao nhiêu vô giá, rất ràng, còn cái “thứ” rẻ mạt kia...

      Ha ha! phải thích lén lút theo dõi sao? Tốt nhất trốn đến cái ngõ rách nát nào đó biết ! Nếu để phát , đảm bảo tên vi trùng đó, chịu nổi đáp lễ của đâu!

      Hoshi lạnh nhạt nghĩ, sau đó từng bước vào nhà. Chậc, thơm quá, mẹ làm món canh cá dòn, hôm nay có lộc ăn rồi... vừa nghĩ vừa tỏ ra vui vẻ chào mẹ rồi lên phòng...

      Hoshi biết, khi hoàn toàn vào nhà, ngã rẽ gần đó, hình dáng người trong bóng râm. Khi ngước mặt lên, chỉ thấy hai mắt sáng ngời, trong đó là say mê nóng bỏng, như nhìn bảo bối trân quý muốn để cả đời nâng niu.

      Phép so sánh này làm ta cảm thấy kỳ quặc biến thái, còn quá đà. Nhưng hệt như Hoshi tự luyến bản thân thái quá, hơn cả tình cảm dành cho chính mình. Tình đó đối với là tất cả; là cả mọi thứ đối với ...

      Đây là... Tình của tên cố chấp cuồng!

      ............

      .

      .

      ... Cảm xúc của tôi... “Món đồ” trong tôi...

      ... trống rỗng bên trong..... Nhồi đầy bóng hình em...

      ... Yandere – kun ... (Biến thái cuồng =.,=!!)

      .

      .

      ............

      Tác giả có lời muốn :

      Túm lại câu, đây là tên bệnh kiều (a.k.a yandere-kun) – có – thuốc – chữa!!

      Tốt nhất lỡ ngoài đời nếu gặp phải loại này mọi người nhanh chân chạy mau nha, bị bắt được mệt lắm á *cười khẽ*



      Chương 4


      ..........

      .....Nhìn chằm chằm em qua khung cửa sổ.....

      ..... Chàng trai à ~ nhìn muốn lòi con mắt ra luôn rồi kìa.....

      ..... Làm sao bây giờ đây?

      ...........

      .

      .

      Hoshi rất bình tĩnh, khi mở tủ còn đống rác do bọn fan club gửi, mà chỉ có lá thư nặc danh với dòng chữ vô cùng chói lóa đó:

      Luôn dõi mắt theo em. – Kế bên là hình trái tim thể nào bỏ lỡ.

      Màu chữ hồng phấn vô cùng sến súa, cùng nét bút uyển chuyển mất vẻ sắc bén, tạo ra tổ hợp vô cùng kỳ dị... Lạ hơn, dòng chữ giấy khi chạm đến tay liền biến mất....

      Rất biết xử lý, cũng sợ vứt luôn đọc, hoàn toàn dính tờ giấy trong cửa tủ , muốn đọc cũng được, chạm tới chữ mất, thể báo giáo viên được. Thông minh!

      Hoshi vừa lấy sách vừa bình luận, còn tờ giấy? Bị vứt rồi! Sắp thi đầu năm rồi, tất cả học sinh đều chăm chỉ ôn bài, cả bọn con thích gây với , cũng rảnh rỗi năm ngày ba bữa tới trêu chọc .

      Hôm nay là ngày đẹp trời, Hoshi khoan thai lên lớp trong tiếng chuông reo.

      Còn về thư nặc danh? Vứt theo gió bay xa rồi, có nhiều chuyện cần nhớ lắm, có thời gian để bận tâm! Từ sau ngày hoàn toàn mặc kệ tên kia, lại tìm cách soát độ tồn tại với . Vài ngày vô tâm, nên nay mới có bức thư nặc danh này!

      Làm sao Hoshi biết là cùng người? Làm ơn, dù nghĩ cũng đoán được, bức thư nực mùi theo dõi cuồng! Tên vi trùng đó dừng lại! Nhưng, sao? Đừng ảnh hưởng đến thân thể là được!

      Nếu những chuyện như vậy khiến lo nghĩ, bọn fan club kia hẳn vui vẻ lắm, vì cố gắng của chúng được đền bù! đáng tiếc, là rác nên vứt hết vào thùng!

      Hoshi lại biết, tự phụ lúc này gây bao rắc rối cho về sau, vi trùng đáng sợ, điều đáng sợ đó là hậu quả nó gây ra... Đáng tiếc, lúc này biết, nên tương lai phải trả giá cho điều đó...

      ......

      Đừng sơ suất với nguy hiểm trong bóng tối.

      ......

      Lại ngày trôi qua, Hoshi dọn tập chuẩn bị ra về, Hano mấy ngày phiền vì học bù đầu, lúc này bỗng phát bệnh muốn kéo tay . Đáng tiếc là chụp hụt, nhưng cũng lôi kéo chú ý của Hoshi:

      - Hoshi-san, cậu phải giúp tớ, sắp chết chìm trong đống sách vở này rồi!!! Học bá à cần chỉ bảo, cần bổ túc, cần phụ đạo, làm ơn làm ơn!!!!

      Hoshi tiếp tục dọn sạch tập vở rồi xách cặp ra ngoài, mặc kệ cái đuôi lẽo đẽo theo sau. Hano năn nỉ ỉ ôi phía sau, cũng làm bước chậm, cái khó ló cái khôn, Hano nhanh miệng :

      - Hoshi-san, tớ biết cậu rất quý bản thân, tớ dám lấy nhiều thời gian của cậu! Chỉ cần cậu vừa bảo dưỡng bản thân vừa phụ đạo tớ là được rồi. Mỗi ngày học tớ tặng cậu món đồ để dưỡng thể làm học phí có được ?

      Lúc này Hoshi chậm lại, nhưng vẫn bước , Hano để ý thấy có hy vọng liền tiếp tục cố gắng:

      - Làm ơn Hoshi-san, chỉ có học bá như cậu mới giúp được tớ thôi. Hoshi-chan xinh đẹp, cute, kawaii ~

      Lần này Hoshi chịu mở lời vàng ngọc: “Còn 5 ngày nữa tới kỳ thi, cậu chắc chắn trong vòng 5 ngày có thể đủ điểm để vượt qua?”

      Hano lập tức tỏ lập trường: “ cần điểm cao chỉ cầu đủ điểm! Hoshi-san ~ xin cậu!!!” Tiếp tục tiến công...

      Hoshi trầm tư, để cảm ơn mấy ngày ấy theo mình về nhà, giúp lần cũng tốt! Nhưng đó là bị phiền chịu nổi.... =..=!!

      - Vậy cậu chuẩn bị tập vở , đến nhà tớ học luôn!

      Hano kinh ngạc: “Hôm nay luôn à?”

      Hoshi trả lời, nhanh chóng bước , Hano lại vội vàng đuổi theo: “Ây Hoshi-san, đợi tớ với!”

      Sau khi hai người xuống cầu thang, bên góc hành lang, bóng dáng nam sinh , gương mặt như tạc tượng dù hoàn mỹ đến đâu, cũng che được vẻ trầm u ám trong mắt ...

      Nhìn nữ sinh kia cố gắng xoay quanh Hoshi như con ruồi, cảm giác nóng nảy chực trào trong máu mình.... Đó là của ...!

      ........

      Buổi học bổ túc kết thúc trong hài lòng ra về của Hano và vui mừng tiễn đưa của ông bà Itou. Còn Hoshi? Lên lầu tắm rửa rồi, buổi học này cũng vừa ý, vì Hano ngốc như nghĩ. Vừa đảm bảo cam kết, vừa nhận được đồ vẫn còn thời gian cho cơ thể, sao Hoshi vừa lòng được chứ?

      Nhưng vừa lòng này có vật kèm theo, nghỉ trưa ngày hôm sau, trong tủ đồ Hoshi lại xuất mảnh giấy khác:

      Bên em có côn trùng làm tôi rất bất an – By người em.

      Vẫn màu chữ đó, nét bút cũ, nhưng lần này chỉ cần nhìn xong biến mất, hệt như có phép màu... Và Hoshi trực tiếp vứt vào thùng rác. Sắp thi rồi, đừng gửi rác cho nữa được ? Mất hứng!

      Liên tục mấy ngày, chỉ cần hôm nào Hoshi cùng Hano phụ đạo, bữa sau nhận được thư trong tủ theo khung giờ khác nhau, cùng nội dung cũ. Nếu phải chữ đó mỗi lần đọc xong đều biến mất, Hoshi hoài nghi, tên kia lục thùng rác tìm bức thư, lần nữa dán vào trong tủ . Nghĩ thôi thấy bẩn!

      Và trong chờ đợi, ngày thi đầu năm đến. Thi 5 môn, trong vòng 3 ngày. 2 ngày đầu thi xong được trực tiếp về nhà, cần ở lại học. Điều này làm Hoshi khá hài lòng, có thêm thời gian cho bản thân. Vì mấy ngày thi, kia (Hano) quấn nữa, ở nhà chăm chỉ ôn bài, những gì cần chỉ rồi, còn lại do ấy thôi.

      Hôm nay vừa xong ngày thi thứ 2, chuông reo làm học sinh ùa ra như kiến, Hoshi trực tiếp về nhà như mọi hôm. phải otaku, hôm nay muốn bản thân thả lỏng chơi ngày, chỉ mình. Hoshi nhắn tin về nhà để ba mẹ khỏi lo, giờ ngồi trong quán cà phê, nhâm nhi ly trà sữa matcha. Matcha rất tốt cho cơ thể, vị cũng thơm ngon, vô cùng tiện ích.

      Trong lúc ngẩn người, ngắm mười ngón tay trắng nõn như búp non của mình, có cảm giác bị người gắt gao nhìn chằm chằm... Chẳng lẽ đến đây cũng gặp phải “vi trùng”? phiền!

      Hoshi kiên nhẫn ngẩng đầu, là nam sinh cùng trường, ngồi cạnh bàn đối diện . Đối mặt với đôi mắt đen láy sâu thẳm, khóe mắt hẹp dài khiến gương mặt nhìn nghiêng của có vẻ cuốn hút tà mị. dịu dàng trầm lắng, ôn nhu ấm áp gương mặt đó, đủ để bọn con mê mệt nếu nhìn thấy.

      Đáng tiếc, mắt phượng khẽ híp phá vỡ hết thảy ôn nhuận đó. Màu mắt u tối lãnh duệ của , thể giấu hết xâm lược mãnh liệt trong đó, con ngươi chất đầy tình tự Hoshi khó hiểu được.

      Bị chăm chú nhìn, cùng nụ cười mỉm khẽ treo ở khóe môi, bạn cảm thấy mình là con mồi, lặng lẽ bị người thợ săn ôn hòa này, từng chút dẫn vào bẫy.

      Có lẽ phải là thứ vi trùng mỗi ngày theo dõi kia, cảm giác tồn tại của quá cao, nếu mà thứ kia dễ bị phát như vậy tốt rồi.

      Sau khi thầm đánh giá, Hoshi mới trưng vẻ mặt khó hiểu bị nhìn chằm chằm: “Xin lỗi, gì ơi, có gì mặt tôi khiến phải nhìn chăm chú như vậy?”

      Vừa Hoshi vừa vươn tay phải xoa lên mặt mình, lặng lẽ nghĩ, phải mặt dính gì chứ?

      để suy nghĩ kỹ, người ngồi ở bàn trước mặt đột nhiên tiến nhanh tới làm kịp phản ứng, bàn tay trái với lấy gương của bỗng bị cầm, đồng thời :

      - Xin chào kouhai, là senpai năm hai lớp 2A1, là Katou Dosu, em có thể gọi Dosu senpai hoặc là senpai cũng được. Có phải em là Itou Hoshi lớp 1A1 ? Ngưỡng mộ lâu nay mới gặp mặt!

      chuyện vô cùng nhàng lưu loát, có quá nhanh làm người nghe theo kịp. Động tác tay lại càng chậm! Khi cầm tay xã giao, ưu nhã mất lễ độ, tiếp tục chưa để Hoshi phản ứng buông ra. Dường như màn bắt tay vừa rồi chỉ là ảo giác của vậy.

      Nhưng Hoshi biết, bị ảo giác! Bởi vì tay vẫn còn dư cảm tên khốn kia sờ soạng!!! Làn da mu cùng trong bàn tay , bị xoa nắn vuốt ve qua hai lần!!! tay trái nổi lớp da gà, lần này về phải chà lau bàn tay kỹ mới được, ghê chết rồi!!!

      Dù trong lòng rất muốn, cầm ly trà tát lên mặt tên này ngay lập tức, sau đó nhanh chóng về nhà. Nhưng bên ngoài, Hoshi vẫn cư xử bình thường:

      - Senpai khách khí quá! Em chỉ là kouhai năm nhất, có gì để ngưỡng mộ?

      giỡn, ở đây ngoài ra vẫn có học sinh cùng trường, có khi còn cùng lớp. muốn làm nhân vật nổi tiếng!

      Nghĩ xong Hoshi mỉm cười lễ độ, chưa kịp tiếp bị tên nhiệt tình thái quá kia cướp lời, ngay cả ghế bên cạnh mời cũng tự nhiên ngồi xuống, thân mật lại gần:

      - Kouhai quá khiêm tốn, em học giỏi, giúp đỡ bạn bè, lễ phép... Mọi thứ về em... Đều hoàn mỹ...

      Lúc sau càng , giọng càng , đến cuối, lại im lặng ngắm nhìn . Ánh mắt đó nồng nhiệt đến nỗi, cả người đều nổi da gà... Say mê thành kính, giống như, là nữ thần tín ngưỡng cả đời... được, quá gần, tên này quá nguy hiểm!

      Hoshi nhanh chóng lấy lại tinh thần, cách xa “bệnh thần kinh” ra, muốn cơ thể mình bị lây thêm “bệnh” đâu:

      - Senpai, cảm ơn những lời khen của , nhưng e rằng em phải về thôi, trễ rồi. Ba mẹ em lo! Tạm biệt!

      xong đợi phản ứng, Hoshi lập tức lách người ra quầy thu ngân. đợi hỏi, phục vụ liền , chàng ngồi cạnh thanh toán cho rồi. Hoshi nghe vậy, lập tức quay đầu, rời khỏi quán cà phê, xem như phí bồi thường dám sờ tay !

      Thân sĩ giơ tay, tạo dáng cool gây ấn tượng với kouhai – Dosu senpai: “...”

      ..... Sau khi Hoshi ra khỏi quán, Dosu ưu nhã bỏ tay xuống, lòng bàn tay trái ma sát với nhau, nhớ lại cảm xúc khi nãy xoa nắn tay em ấy. Trong mắt tràn ngập si mê, tay em ấy mềm như vậy, ấm như vậy, bé nằm trong lòng bàn tay ... yếu ớt dễ vỡ như thế... .... Tuyệt vời!!!

      Bàn tay này, da thịt này, mạch máu này, tiếp xúc với Hoshi dấu!! Thỏa mãn hít sâu, khẽ hôn vào lòng bàn tay... Khép mắt thở dài... để nó bị tổn hại, hoặc chạm vào thứ gì dơ bẩn! Cho dù phải dùng tay đập chết vài con trùng quanh em ấy... cũng dùng tay trái!!

      Nhớ lại lúc nãy Hoshi ưu nhã nhanh, nhưng thực chất, là chạy trốn thứ gì đáng sợ, ánh mắt dần nhiễm băng lạnh, tim thấy nhói:

      Đừng chạy nhanh như vậy, nữ thần của tôi! Em trốn thoát!

      ............

      Ngắm nhìn em qua ô cửa kính....

      Mắt tôi muốn lọt khỏi tròng luôn rồi phải làm sao đây?

      Tôi khát khao được ăn tươi nuốt sống, biến em thành bữa tối ngon miệng....

      Nhưng làm sao tôi nỡ....?

      Đừng trốn.... My princess....

      Nếu em muốn chạy trốn, tốt nhất trốn cho xa, nếu thoát được, em là kẻ chiến thắng.....

      Mà tôi.... là người trao cúp cho em....

      ..............

      Tác giả có lời muốn :

      Con trai bình tĩnh, đừng dọa vợ chạy mất, lỡ trốn mất đừng tìm ta đòi, ta còn chưa có sống đủ đâu!
      Last edited: 8/12/18
      linhdiep17Mãi yêu editor thích bài này.

    4. Ngọc Túc

      Ngọc Túc New Member

      Bài viết:
      9
      Được thích:
      4
      Chương 5



      “ Đừng chạy... Đừng chạy...”

      - Hộc hộc...

      “ Ngoan nào... Dừng lại....”

      - Cái... quái gì... Hộc hộc...

      “ Đừng cố gắng... Em chạy thoát...”

      - ....

      bé ngoan... Lại đây với ...”

      - ....!!!

      bảo: Quay lại đây!!!”


      Giữa đêm, Hoshi rốt cuộc bừng tỉnh khỏi cơn ác mộng!

      Hít sâu, lặng nhìn xung quanh, đây là phòng , có gì lạ... Là nhạy cảm quá sao...?

      Đặt tay lên ngực, yên tĩnh nghe nhịp đập chưa ổn định. Hoshi tự ngẫm, bao lâu chưa gặp ác mộng? Cảm giác... lúc đó là gì? Lần này, có thứ cảm xúc hiểu?

      Đặt tay trước ngực, nghe được, nhịp tim thong thả trở lại, mà , chưa tìm ra câu trả lời. Cảm xúc này là gì? Hoảng sợ? Hoang mang? Lo lắng? Bất an?...

      ...Đều phải... vậy là gì?

      phản cảm... Ngược lại, là khiêu khích? Hưng phấn?.... lại có bệnh mới à? =..=!! Chỉ tiếp xúc vài phút, tên thần kinh kia lây bệnh cho rồi? Đừng đùa!!

      lạ, gặp ác mộng lại thích thú, muốn khiêu chiến với nó, còn thấy hưng phấn? Cảm nghĩ lần trước gặp ác mộng là gì? A... nhớ =..=!!

      Ác mộng gần nhất, là năm học cấp hai, năm hai, 12 tuổi rưỡi. Ác mộng, vì lần đó té sông, lúc sau ... được an toàn đưa vào bờ...

      Cũng có chuyện nghiêm trọng, chỉ là, hù ba mẹ hú tim lần nữa! Như lúc , ở nhà mình nghịch dao... =..=!!

      Lần đó, mơ bản thân bị ác ma tóm dìm xuống nước. Thứ dơ bẩn đó, ôm chặt buông...

      Sau tỉnh dậy, trí nhớ mơ hồ, mà tại, mang máng nhớ lại, ác mộng lần đó?

      Chuyện này, liên quan đến ác mộng đêm nay? Chạy trốn? Té sông và chạy hề liên quan nhau được ? khó hiểu...

      Hình như, trong mộng có giọng ai đó?

      ...Điều này, ảnh hưởng đến cảm xúc trong ...

      Vì sao gặp ác mộng? Do tên thần kinh ở quán cà phê? nhớ mặt, cũng chẳng nhớ tên, chỉ biết là senpai cùng trường...

      khó được lần ấn tượng, lại vì tên đó mà gặp ác mộng... thích điều này...

      Nhìn thoáng qua đồng hồ, a, gần 1h rồi. Tệ , ngày mai còn môn, thi xong ở lại học, ngủ đủ vô cùng mệt mỏi, cho phép điều đó xảy ra! Phải nhanh chóng ngủ!

      Sắp dỗ giấc thành công, Hoshi bỗng có liên tưởng kỳ lạ, giọng trong mơ, với tên theo dõi .... Phù hợp lạ thường... Còn có tên senpai kia...

      - Luôn dõi mắt theo em – Kouhai... – “Em chạy thoát...”

      ....Sau đó, dỗ giấc thành công, Hoshi ngọt ngào ngủ đến sáng... Dù có là gì, cũng quan trọng bằng giấc ngủ bây giờ của ! Muốn gì cũng để hôm sau nghĩ, điều kiện tiên quyết là, còn nhớ đến nó =..=!!

      Tất nhiên biết, bên ngoài cửa sổ, trong màn đêm, có ánh mắt nhìn...

      ............

      .

      .

      Em nhớ...!

      Em cứu rỗi tôi... phải lần...

      Nhưng tựa thiên sứ... Em luôn biến mất, trước khi tôi tìm được...

      .....Cảm xúc – “món đồ” bên trong – được em vô tình cứu rỗi....

      ..... Đồng thời, em cũng vô ý, đánh thức – con quái vật – trong tôi!

      ..... Lần này, em – chạy thoát.....

      .

      .

      ............


      Hôm sau, kết thúc giờ thi, học sinh nghỉ trưa chuẩn bị cho tiết học buổi chiều.

      Hoshi mang bento lên sân thượng, đó là chỗ ưa thích của , điều kiện tiên quyết, chỉ có mình .... Mà hôm nay, phía sau , Hano mấy ngày thấy lại lẽo đẽo bám theo...

      - Hoshi-san ~ thi xong rồi, tớ làm bài ổn lắm, tất cả là nhờ cậu! Nè nè đừng nhanh thế, hôm nay học xong về chúng mình ăn mừng nhé? Tớ có mời thêm tớ và bạn ấy nữa!

      Hoshi vờ khó hiểu nhìn ấy: “Cậu là...?”

      - Hano! Tớ là Satou Hano!!! Trời ạ, làm sao đến giờ cậu vẫn nhớ được tớ vậy?

      - có hứng thú – Nhớ đến chuyện hôm qua, Hoshi vô biểu tình mở hộp bento.

      - Ây da, đừng nhanh chóng từ chối như vậy! là học sinh phải có những chuyện này mới hoàn thiện nhân sinh, cậu yên tâm, tớ đảm bảo tớ cũng là người cậu biết!

      Hoshi vừa ăn cơm vừa ngẫm nghĩ, là như vậy à? Tại sao có hứng thú? ( đâu có bình thường) =..=!!

      - Hoshi-san ~ nha, tớ cam kết, đưa cậu về trước 22h! Nếu ba mẹ cậu biết cậu chịu chơi, vui lắm đấy!

      Hoshi tiếp tục khó hiểu, chẳng phải các bậc phụ huynh lo lắng khi con họ lêu lổng mê chơi sao? Ba mẹ khác người à? Sao biết thế?!! (còn phải do ?!)

      - Hoshi-san, cậu im lặng nghĩa là đồng ý nha, để tránh trường hợp cậu đổi ý, tớ gọi cho mẹ cậu, thông báo hôm nay chừa cơm tối cho cậu!

      - Ah, kết nối, xin chào ạ! Cháu là Hano ạ, hôm nay Hoshi-san chơi với cháu, nên về ăn tối được ạ, đừng chừa phần cho cậu ấy! Vâng, trước 22h cháu đưa cậu ấy về! Chào ạ!

      Hoshi ngậm muỗng ăn cơm: “...” Hể?!

      - Được rồi, ra về hôm nay cậu là của tớ hahaha! Tớ dẫn cậu khám phá, nhân sinh của tuổi thanh xuân!!

      Hoshi: “...” chẳng biết làm gì ngoài việc ăn cơm... Nếu là trải nghiệm của học sinh bình thường, cũng thử xem, việc này có ích cho hiểu biết của .

      Hano ngắm nửa mặt nhìn nghiêng của Hoshi, than thở cảm thán, mỹ nhân đúng là mỹ nhân, dù lười biếng ngẩn người cũng là mỹ nhân, haizz... Chưa đợi Hano cảm thán xong, tiếng Hoshi truyền lại:

      - Tớ uống rượu bia, cũng uống nước ngọt, ăn nhiều dầu mỡ, ăn đồ cay,... Nếu phòng ca, hoặc sàn nhảy, đừng rủ tớ...!

      Hano ngẩn ra, sau đó mới cười trêu: “Tất nhiên, đại tiểu thư của tớ, chỉ cần cậu , bao nhiêu điều tớ cũng đáp ứng với cậu!”

      Hano vui vẻ cười lớn, cơn gió thổi qua, cảm giác tệ lắm, Hoshi quay đầu, tặng Hano nụ cười mỉm hoàn mỹ xinh đẹp. Hano ngơ ngẩn, sau đó háo sắc bổ nhào vào :

      - Kyaaa!!! Đừng sắc dụ tớ nữa, tớ chịu nổi câu dẫn ngọt ngào thế đâu!!

      Trong lúc đùa giỡn, Hoshi tránh cái bổ nhào của Hano, nhưng ấy vẫn chụp được bàn tay trái ... Lập tức Hoshi phản xạ có điều kiện rụt tay, liếc Hano chưa kịp phản ứng. Hano thấy Hoshi nhìn liền vội lấy lại tinh thần :

      - Hoshi-san tớ cố ý, cậu đừng giận nha – Hoshi thích có người chạm vào ấy, sao có thể quên được chứ?

      Hoshi yên lặng dùng tay phải xoa tay trái, giọng : “ sao, tớ giận cậu, lần sau cẩn thận, nếu lỡ té, tốt đâu!”

      Hano: “...” ràng Hoshi rất bình thường, mà sao cảm thấy, lạnh người thế này... ảo giác!!

      “Reng!!!”

      - Hết thời gian nghỉ trưa rồi, mau xuống thôi! – Hoshi dẫn đầu xách hộp bento trước.

      - Ah, biết, đợi tớ với!

      Bóng dáng bọn họ mất, đằng sau bức tường các tựa lưng, Dosu vô biểu tình xuất ... Tay trái ma sát vào nhau... Satou Hano...

      .......

      Buổi chiều, còn chưa hết giờ, Hano dọn sạch đồ ấy với Hoshi. Đại tiểu thư Hoshi có chuyện gì làm, nhàn nhã ngẩn người. Khi chuông reo, Hano xách cặp với Hoshi hưng phấn nhanh...

      Nhìn cặp mình trong tay đối phương, Hoshi bình tĩnh theo, ra đến tủ đồ, mở tủ lại tiếp tục bình tĩnh, nhìn dòng chữ giấy:

      - Mong được gặp em – kế bên vẫn là trái tim, lần này có thêm hồi bút – Côn trùng rất bẩn, gây hại...

      Dòng chữ biến mất, Hoshi bắt đầu nghi hoặc, tái bút là tự à? Thần kinh!

      Hano lại gọi , Hoshi vò giấy vứt rồi nhanh chóng tới. Trong lúc cất đồ, bên cạnh Hano có thêm hai nam sinh khác, trông dáng vẻ là senpai năm hai. người mang kính còn người tóc nâu, họ thấy đến mỉm cười nhìn lại.

      Thấy Hoshi, nam sinh mang kính nhàng tiến đến: “Hoshi-chan, lại gặp em rồi, ra em là bạn cùng lớp với em .”

      - Chào senpai, em nhớ gặp , em biết em là ai, em chỉ biết đứng cạnh là bạn cùng lớp của em! Còn có, đừng kêu thân mật như vậy, nên thêm chữ kouhai, senpai!

      Tức , người kia hóa đá, nam sinh tóc nâu nén cười, bắt đầu giới thiệu mình: “Xin chào kouhai, là Sasaki Toru, senpai năm hai, là bạn tên này, hội phó hội học sinh.”

      rồi chỉ vào bức tượng kế bên: “Tên này là hội trưởng hội học sinh, Satou Higo, nghe hôm khai giảng hai người gặp nhau rồi đúng ? Bạn cùng lớp em là em ! Rất vui được gặp em!”

      Hoshi nhớ lại, hình như hôm khai giảng có chuyện đó , lễ phép trả lời: “Chào Toru senpai, em là Itou Hoshi, sắp tới cần các senpai chỉ bảo nhiều!”

      Hano kiên nhẫn : “Đừng đứng đây nữa, chúng ta mau thôi! Aniki, còn phản ứng tụi em trước đây! Hoshi-san, mình thôi!”

      Higo nghe vậy liền “sống” lại, định gì đó có tiếng chen ngang: “Xin chào mọi người, ở đây có gì mà vui thế? Có thể cho tôi gia nhập được ?”

      Mọi người quay lại, là nam sinh, dựa tường nhìn họ. Chợt, đôi mắt người nọ nhìn tới Hoshi, ôn hòa cười rộ lên: “Hoshi kouhai, lại gặp em rồi, chúng ta quả có duyên!”

      Lúc này Toru với Higo mới phản ứng:

      - Hey Dosu-san, khéo, cậu cũng quen Hoshi kouhai à?

      - Dosu-san, bọn tớ chuẩn bị ăn mừng kỳ thi kết thúc, cậu muốn tham gia ?

      Higo ngờ câu khách sáo của lại bị Dosu nắm lấy, nương theo ôn hòa nhìn bọn họ, , chính xác là hướng Hoshi, dịu dàng đáp:

      - Vô cùng mong muốn!

      Higo buồn bực, quá đáng hơn, Hano-chan lại bị câu mất hồn, quỷ mê trai quên hai!

      Hano để ý aniki nhà mình, chỉ lo ngắm Dosu. Senpai đẹp còn ôn nhu dịu dàng như vậy, lặng lẽ chùi nước miếng, nhìn Hoshi bên cạnh, dù đẹp cũng phải của , :

      - Hoshi-san, hình như senpai nhìn cậu đấy ~

      Hoshi lễ phép chào lại: “Xin chào senpai, là có duyên!”. Sau đó quay lại với Hano: “Còn tớ về nhà!”

      - chứ chứ, các senpai nhanh nào, Hoshi-san là con ngoan trò giỏi, chúng ta phải tranh thủ thời gian về trước 22h nha ~

      Ba nam sinh vui vẻ cười với nhau, theo sau hai đến địa điểm ăn uống....

      ..........

      Cả bọn ăn lẩu, ăn lẩu phải uống rượu, nhưng là học sinh, họ chỉ được uống rượu trái cây. Hoshi đơn giản, uống nước ép, nhưng hiểu sao lại uống nhầm rượu. Chỉ ly, Hoshi gục bàn, Hano nhân cơ hội ôm dìu vệ sinh, mỹ danh là rửa mặt.

      Hano để ý, lúc ôm Hoshi, xung quanh bỗng lãnh liệt, khiến cả bọn rùng mình, đáng tiếc ai cũng nghĩ do máy lạnh nhà hàng. Hano rùng mình lợi hại nhất, nhanh chóng dìu Hoshi .

      Sau khi hai , Higo lấy cớ uống quá nhiều, cũng muốn vệ sinh, bỏ lại Toru với Dosu ngồi đó.... Higo vừa lúc, Dosu với Toru là muốn gọi điện về nhà, cũng ra ngoài, chỉ còn Toru ngồi ăn lẩu đợi người...

      Quay lại với hai , Hano dìu Hoshi vào phòng vệ sinh, giúp ngồi nghỉ rồi vội chạy ra ngoài, như đợi ai đó... Hoshi bị bỏ lại ngồi ngoan như con mèo , vô cùng đáng ...

      Hano đứng ngoài đợi, lâu sau Higo vội vã tới, lo lắng hỏi:

      - Hoshi-chan sao rồi? Em ấy biết uống rượu, sao em lại lén rót rượu cho em ấy? Lỡ em ấy có chuyện gì sao?

      - Hoshi-chan? Aniki, nhìn kìa, người ta chưa là gì của lo vậy rồi? Còn trách ngược em? Thế hôm khai giảng là tên ngốc nào tự làm xấu mặt trước ấy? Rồi còn xấu hổ trốn hơn hai tuần dám gặp lại, phải nhờ em mình đến làm sứ giả tình ? Hử?

      - Aizz, em đừng nhắc nữa, lúc đó nghĩ về sau thích em ấy như vậy, chỉ muốn... Aizz! chung là em muốn làm gì khi chuốc say em ấy hả?

      - Đừng nóng, phải em giúp sao? giờ Hoshi-san say rượu rất dễ tính, thừa cơ đưa ấy về, gây ấn tượng với ba mẹ ấy phải được rồi?

      - Lỡ sau khi tỉnh dậy em ấy tức giận phải làm sao đây? Em ấy muốn gặp nữa sao?

      - Chậc chậc, ngốc, là do ấy nhầm rượu thành nước, sao trách chúng ta được? Còn phải nhờ đưa về, ấy cảm ơn mà lại tức giận à? Ba mẹ ấy vui đâu, haha ~

      - Có lẽ em đúng, Hano-chan, liệu sau khi đưa Hoshi-chan về, em ấy có thích ? Mà sau khi đưa em ấy về ....

      - Được rồi, muốn biết làm sau đó , quyết định vậy nha, chúc may mắn aniki, em vào xem ấy đây! Còn có, đừng để Hoshi-san nghe thấy gọi như vậy, ấy vui đâu ~

      để ý tới aniki ngố nhà mình nữa, Hano vội vàng vào xem Hoshi, biết ấy có ngoan ngoãn ngồi yên ... chưa xem đủ cảnh mỹ nhân say rượu đâu...

      Trở về phòng vệ sinh, Hoshi vẫn ngoan ngoãn ngồi ngủ, gương mặt đỏ như quả táo chín mọng dụ người đến cắn, Hano ngắm mỹ nhân hưng phấn đến muốn chảy máu mũi... Mãn nhãn rồi, giờ mà bị đánh cũng cam lòng, ôi tim , muốn cong quá à ~

      Ây, mỹ nhân bậc này đúng là tiện nghi aniki nhà , mà sao dưới cổ Hoshi có nhiều đốm hồng như bị muỗi cắn ấy nhở? Trong đây có muỗi sao? Hay là bị dị ứng? Phải nhanh mang ấy ra thôi....

      Hano vừa miên mang nghĩ vừa dìu Hoshi ra ngoài, chú ý, nhà vệ sinh nam sát vách phòng nữ. Mà vách tường bên nữ, còn vết giầy nam in đó, vô cùng mờ nhạt....

      Lúc Hano dìu Hoshi tới, ba nam sinh tính tiền chuẩn bị về. Toru hỏi nhà họ ở đâu, nếu gần kêu xe chung cho tiện, Hano vội từ chối, nhà ngược hướng Hoshi-san, nhưng vì hứa đưa ấy về nên riêng, kêu Toru với Dosu senpai về trước.

      Bất ngờ Dosu nhà cùng xóm với Hoshi-san, nếu để đưa em ấy về, Hano làm sao chịu? Lằng nhằng hồi, cuối cùng Toru về mình, ba người còn lại gọi xe đưa Hoshi-san về.

      Xe tới vẫn là Hano dìu Hoshi lên, hai người kia chỉ phụ trách trả tiền =..=!! Lúc ôm Hoshi-san, Hano lại lần nữa rùng mình, bỗng có dự cảm may trong đêm nay...

      xe Hoshi vẫn ngoan ngoãn ngủ, Hano vừa thầm dò xét Dosu senpai vừa buồn bực, kế hoạch của ngâm nước nóng rồi nha! Nhìn bộ dạng aniki ngốc nhà ủ rũ kìa, đáng thương! Nhưng có thể gì, Dosu senpai cũng là tiện đường, haizzz...

      Vui nhất có lẽ là ông bà Itou, họ ngờ mới bao lâu con lại có thêm bạn, trong đó có người cùng xóm nữa, sao mà vui được? Ân cần dặn bọn trẻ về cẩn thận lần nữa, hai ông bà mới mỹ mãn thả người.

      Sau đó ba người tách ra, ai về nhà nấy, Hano phải an ủi trai ngốc nhà trận, mới làm hết mất mát. là, ràng kế hoạch của thất bại, tại sao phải an ủi chứ?

      em nhà Satou biết, sau lưng họ, ở góc khuất, có người sắp săn đêm.....

      [​IMG]

      (Ảnh mượn chui để minh họa)

      ..........

      Hoshi mộng mị ngủ đến sáng, tỉnh dậy choáng váng lúc, nhớ gì sau khi say cả. Hoshi quyết định, sau này đụng đến rượu nữa! Nghe mẹ kể, nếu có bọn Hano đưa về, biết thế nào nữa....

      Hôm nay đến trường, mang hai hộp bento để cám ơn Hano, nhưng đáng tiếc ấy đến lớp. Hoshi nghĩ, là do hôm qua ấy uống rượu, vì thế lần nữa ghi nhớ bài học này trong lòng.

      ngờ vào tiết, giáo viên chủ nhiệm lại thông báo, Hano-san nghỉ học thời gian, vì ấy gặp tai nạn phải vào viện. Hy vọng cả lớp đến thăm ấy khi tan học. Lớp xôn xao trận, ai cũng nhao nhao hỏi thăm Hano, nhưng giáo viên chỉ bảo họ im lặng rồi bắt đầu bài mới.

      Chỉ tiếc cho hộp bento của ... ai ăn =..=!! Hoshi vô tâm nghĩ, thời gian gặp ấy, có nên thăm ...? băn khoăn...

      Còn phần lo lắng cho Hano-san? Hừm, thôi quyết định đến thăm ấy vậy! Còn bây giờ, vẫn lo hộp bento ai ăn bị hư đây.... Vứt là lãng phí thức ăn, tốt!

      Đến lúc nghỉ trưa, Hoshi cần lo về việc lãng phí thức ăn nữa, vì hộp bento thứ hai của mất tích. Trong tủ chỉ còn hộp thường dùng, cùng tờ giấy in đó:

      - Cảm ơn hộp bento của em, tôi quý trọng giữ kỹ, đừng lo về việc lãng phí thức ăn – Tái bút – Côn trùng bẩn rất độc hại, tôi có trách nhiệm phải diệt từng con ... – By người em.

      Hoshi lần nữa vứt rác, nếu vậy thà lãng phí thức ăn còn hơn! Côn trùng độc hại? còn bỏ sót con đấy! Mỗi ngày cứ vo ve quanh , hentai!

      Sau đó lại quăng việc này qua đầu, Hoshi lên sân thượng ăn trưa, biết, bên kia bức tường tựa, có người cũng hạnh phúc dùng cơm....

      Tác giả có lời muốn :

      cũng muốn miêu tả tàn bạo của yan-kun, nhưng chương này quá dài rồi ah ~
      Last edited: 8/12/18

    5. Ngọc Túc

      Ngọc Túc New Member

      Bài viết:
      9
      Được thích:
      4
      Chương 6


      Hoshi ở bệnh viện, muốn thăm Hano-san sau buổi học, nhưng bị lạc rồi, còn vì sao lạc mà hỏi, vì lại nhớ tên ấy.... phiền, sau này nên để ý nhiều hơn....

      Hoshi lạc lõng ôm bó hoa tay ngẩn người, chợt có ai đó đến gọi :

      - Hoshi kouhai? Em mang hoa đến bệnh viện thăm Higo senpai à?

      Hoshi mơ hồ, là ai vậy nhỉ? Nam sinh trước mặt lại cười :

      - Kouhai đúng là hay quên, là Toru senpai, hôm qua cùng ăn lẩu với mọi người, em lạc phải ? dẫn em tìm phòng bệnh Higo senpai nhé?

      Hoshi nghe vậy lễ phép :

      - Chào Toru senpai, đúng là em thăm bệnh, nhưng phải Higo senpai, mà là bạn cùng lớp của em, hôm qua ấy cũng ăn lẩu...

      Toru sửng sốt, ngờ em Satou đều gặp tai nạn phải nằm viện:

      - Tệ , chỉ biết hôm nay Higo-kun vào viện, ngờ còn em cậu ấy nữa. em họ bị vận xấu chiếu rồi sao? Hôm qua vẫn khỏe mạnh về mà nay cả hai đều vào viện...

      - Toru senpai, em nghĩ chúng ta nên vào thăm họ, nên đứng đây...

      - Ah, xem này, được rồi thôi!

      .............

      Khi tìm được phòng bệnh, Hoshi nghĩ về sau chắc chắn quên Hano-san cùng Higo senpai nữa, vì trạng của họ bây giờ ấn sâu vào đầu .

      Mặt Hano cùng hai tay bị băng kín như xác ướp, chân trái quấn thạch cao, ấy vẫn hôn mê, hơi thở thoi thóp... Higo đỡ hơn, chỉ bị thương ở đầu cùng mặt, vết thương nặng như Hano, thấy Hoshi cùng Toru tới thăm, ánh mắt ảm đảm cũng sáng lên.

      Hoshi chỉ lễ phép chào rồi đặt hoa lên bàn, Toru hồi thần lại lo lắng hỏi:

      - Higo-kun, chỉ mới đêm thôi mà sao em cậu thành như vậy? Có chuyện gì với hai người thế? Người nhà cậu đâu?

      Toru hỏi thôi, vừa nhắc tới, ánh sáng trong mắt Higo đổi sang sợ hãi cùng phẫn nộ:

      - kinh khủng, tối qua nếu nhờ cha mẹ phát , có lẽ em tớ chết rồi! Hung thủ là tên điên! lẻn vào phòng đánh ngất rồi trói tớ lại, sau đó dùng dao rạch mặt tra tấn tớ, chơi chán lấy rượu cồn, xát lên vết thương làm mặt tớ rát bỏng, cuối cùng dùng gậy đánh mạnh vào đầu tớ liền rời .... Quan trọng nhất, muốn gì cả, tấn công em tớ chỉ vì sở thích!! Tên khốn thần kinh!!!

      Càng Higo càng quá khích, cuối cùng rống lên như phát tiết, Toru thấy ổn chạy ra kêu bác sĩ, chỉ còn Hoshi bình tĩnh hỏi :

      - Nhà senpai báo cảnh sát chưa? Trước ngày bị tập kích Hano-san và senpai có bị ai theo dõi hay gửi thư nặc danh ? Senpai có nhìn được mặt ?

      hiểu sao, khi nghe Higo , liên tưởng mạnh đến, tên biến thái ngày nào cũng xoát tồn tại với .... hành động...

      - Hôm qua lúc đưa bọn vào bệnh viện nhà báo cảnh sát rồi... Trước đó tất cả đều bình thường... Tối qua khi về, Hano-chan cảm thấy như bị theo dõi, nhưng chỉ nghĩ em ấy mẫn cảm nên bỏ qua... Trời ạ, tên điên đó... tra tấn Hano càng thêm tàn nhẫn... Hai tay cùng mặt con bé bị rạch nát.... Khốn kiếp!!! thấy được mặt !!! Ahhhh!!!

      Lúc này, Toru kéo bác sĩ vào phòng, Higo vẫn phát tiết, động mạnh khiến vết thương nứt ra thấm máu, bác sĩ vừa đẩy hai người Hoshi ra vừa gọi y tá hỗ trợ.... trận hỗn loạn...

      Toru lo lắng hỏi Hoshi, giấu kể những gì Higo với mình. Toru nghe xong dặn dò:

      - Em phải cẩn thận! Còn chưa bắt được hung thủ biết ra tay lúc nào đâu, nếu bị theo dõi càng phải cảnh giác! Đúng là gã điên biến thái bệnh hoạn!!

      - cũng vậy senpai, Hano-san còn hôn mê nên em thăm ấy vào lần sau. Thôi em về ạ!

      - Để đưa em về, mình an toàn.

      - Bây giờ còn sớm, senpai đừng lo, cũng nên tranh thủ về sớm ! Tạm biệt !

      Nhìn Hoshi mất, Toru do dự hồi vẫn đợi ở phòng bệnh, người nhà Higo-kun vẫn chưa đến, yên tâm.

      Ở chỗ khuất gần đó, lơ đãng có tiếng thầm dễ nghe thấy:

      - Chậc... Lần sau là ai đây?

      ..............

      Lúc này, Hoshi vô tình gặp Dosu ra từ phía sau vách tường, thấy để ý tới, liền ôn hòa bắt chuyện:

      - khéo Hoshi-san, xem chúng ta này, đây chính là duyên phận đấy, liệu có cơ hội được đưa em về nhà ? Tiểu thư mỹ lệ ~

      Hoshi vẫn nhớ cảm giác nguy hiểm mà mang lại ở quán cà phê, xa cách trả lời:

      - Đúng là khéo, Dosu senpai, nhưng đây chỉ là trùng hợp thôi, tiếp theo chúng ta cùng đường đâu, nên cần phiền senpai ạ!

      - đáng tiếc Hoshi-san, em nên về nhà sớm, sắp tối rồi, ở ngoài quá trễ phải là đứa trẻ ngoan đâu, kouhai à ~

      Dosu xong dịu dàng nhìn Hoshi khiến bàn tay trái lại muốn nổi da gà, ôn nhu cười khẽ:

      - Chắc chắn em biết chuyện em Satou rồi, trời lại sắp tối.... Em muốn về nhà bây giờ sao kouhai?

      Hoshi trả lời mà bước nhanh ra khỏi cửa bệnh viện, phí thời gian để ở lại dây dưa với . Nhưng khi ra ngoài, Hoshi vô biểu tình nhìn ông trời gây khó dễ : Mưa to nặng hạt....

      Hoshi mang ô, nhưng Dosu senpai có, chậm rãi đến bên Hoshi, ưu nhã bung ô ra, dịu dàng :

      - Tiểu thư xinh đẹp, rất hân hạnh được phục vụ em ~

      Hoshi: “...” làm ơn đừng thêm “~” vào sau nữa, cả người muốn nổi da gà hết rồi.... còn cách nào khác, cơ thể quý báu của là vô giá nha... =..=!!

      ...........

      “Dosu-kun, bên ngoài vẫn còn mưa, cháu muốn vào nhà nghỉ lát à?”

      “Thằng bé này, vào uống chén nước ấm rồi hãy , nếu có cháu Hoshi-chan làm sao về nhà được? Đừng khách sáo, chúng ta là hàng xóm, có gì mà ngại?”

      Ông bà Itou vô cùng hiếu khách muốn giữ Dosu lại giao lưu tình cảm, Hoshi mặc kệ bọn họ bỏ lên lầu tắm, Dosu kín đáo nhìn thoáng qua bóng dáng , rồi tiếp tục từ chối ông bà Itou:

      - Cảm ơn chú, nhưng để dịp khác cháu lại ghé, trễ rồi, cháu có việc ở nhà ạ. Cho cháu gửi lời chào đến Hoshi-chan ạ!

      Ông bà Itou nghe vậy, cũng nhiệt tình giữ nữa mà dặn dò Dosu về cẩn thận, hôm nào qua chào hỏi nhà . Cũng lạ, nhà chuyển đến đây cả tháng rồi mà chẳng ai thăm hỏi.

      Nghĩ vậy bà Itou liền hỏi Dosu trước khi ra ngoài, Dosu cười thẹn đáp:

      - Bố cháu thường công tác xa ít khi về, mẹ cháu cũng theo bố nên nhà chỉ còn mình cháu. Mọi người ít đến thăm cũng lạ ạ. Chào chú cháu về!

      Bà Itou nhìn theo Dosu, cảm tính với chồng bà đứa trẻ này đáng thương.... Nếu bà biết “đứa trẻ đáng thương” Dosu có việc về nhà, là rửa hình chụp trộm con bà, thấy đáng thương nữa đâu!

      ............

      Trong căn phòng nội thất đơn giản, ánh sáng ôn hòa chiếu xuống, bên tường trống trải màu trắng, bên còn lại dán đầy những tấm ảnh chụp – hình tất cả đều là nữ sinh – theo tuổi từ thơ ấu đến tại. Nếu Hoshi ở đây, nhất định tịch thu chúng đem hết về nhà, vì người ảnh đó chính là !

      Mà chủ nhân căn phòng, lúc này tỉ mỉ dán tấm hình cuối cùng lên, ngắm nhìn nó, rồi thỏa mãn mỉm cười – nụ cười thương đầy cưng chiều.

      Hài lòng ngã xuống giường, ôm gối trái tim bên cạnh, dịu dàng hôn lên đó: “Bảo bối, tôi về rồi”

      Đợi khi thỏa mãn, mới buông tay xuống giường tắm, mà mặt gối, là hình chân dung Hoshi say rượu ngoan ngoãn ngủ ở phòng vệ sinh nữ... Mà lúc vào phòng tắm, hình ảnh trong gương phản chiếu lại khuôn mặt chủ nhân nó – Katou Dosu....

      gương cũng dán hình Hoshi, chỉ có tấm lúc ngẩn người sân thượng – vô tình nhìn vào tầm ngắm camera...

      [​IMG]
      (Ảnh tượng trưng mang tính minh họa)

      Vì tấm ảnh này mà xém bị em ấy phát ... Nhưng rất đáng giá – Dosu vuốt ve bức ảnh nghĩ – Hoshi-chan dấu, liệu em còn nhớ cậu nhóc năm đó nằm trong viện.... ... – Ánh mắt đầy si mê khẽ ảm đạm rồi trở về như cũ – Nhưng sao, chỉ cần tôi còn nhớ là được, tương lai rất dài, em nhớ lại thôi! tương lai em thuộc về tôi!

      tại, xung quanh em, có lắm côn trùng độc hại gây trở ngại – Cũng thay đổi được tương lai đó.

      có ngoại lệ nào thay đổi được nó – Trong mắt lên ánh sáng đỏ – Cho dù đó là chính em!

      Tác giả có lời muốn :

      Chương sau là thời thơ ấu của yan-kun nhá, hy vọng mọi người phấn khích đọc nó như khi ta phấn khích xem đoạn clip về yan-chan ~



      Tiểu kịch trường:

      Yan-kun*đỏ mặt si mê*: Tương lai em là của tôi!

      Luyến-chan*ghét bỏ *: Côn trùng độc hại ngay tại biến mau đừng gây trở ngại!

      Yan-kun*cầm dao đỏ mắt cười đầy sát khí*: tại để tôi giết hại mấy con gây trở ngại cho việc tôi độc hại em, cục cưng ~

      Luyến-chan: ... *nổi hết cả da gà*

      P/s: Bonus <3

      [​IMG]
      Last edited: 8/12/18

    6. ^^! Nếu bạn không gửi link bài viết trên Facebook được, hãy sử dụng link trong khung này để chia sẻ bài viết :