1. Tất cả những truyện có nguồn từ diễn đàn LQĐ thì ko cần xin phép

    Những truyện của bất kì wordpress, web hay forum khác phải được sự cho phép của chính chủ và post sau chính chủ 5 chương hoặc 5 ngày

    Không chấp nhận comt khiêu khích, đòi gỡ truyện hay dùng lời lẽ nặng nề trên forum CQH. Nếu có sẽ bị xóa và ban nick vĩnh viễn!

    Quản lý box Truyện đang edit: banglangtrang123

       
    Dismiss Notice

Bỏ ta còn ai - Nam Lâu Họa Giác (c98) (DROP)

Thảo luận trong 'Truyện Đang Edit'

  • ^^! Nếu bạn không gửi link bài viết trên Facebook được, hãy sử dụng link trong khung này để chia sẻ bài viết :
    1. Nữ Lâm

      Nữ Lâm Well-Known Member

      Bài viết:
      23,871
      Được thích:
      22,184
      Chương 20: Bỏ trốn mất dạng

      Tấn Vương gia cùng lúc cưới chính phi và hai vị sườn phi, khắp chốn mừng vui, các ngã tư đường của kinh thành chật ních người, người tấp nập đến xem rầm rộ khó thấy. Mười dặm hồng trang, kéo dài dứt. Mà dưới Từ gia từ sáng sớm rối ren thôi, mỗi người đều chân chạm đất. Dù vậy vẫn thiếu người làm trầm trọng, kết quả là gọi cả bọn nha hoàn ở Thu Thủy các hỗ trợ.

      Hôm nay Minh ăn mặc vô cùng trang trọng, nguyên bộ đồ trang sức tầm thường, toàn thân châu ngọc bao quanh. Nàng bị Đại phu nhân dẫn theo bái kiến vô số quý phu nhân, hành vô số cái lễ. Đây là lần đầu nàng xuất trước mắt người đời, đối mặt với nhiều loại ánh mắt. Cả ngày xã giao mệt đến đứng lên nổi, cuối cùng đến đêm Đại phu nhân mới chịu thả người, để Bích Liên bồi nàng quay về Thu Thủy các nghỉ ngơi.

      Vừa vào Thu Thủy các, hai người lập tức chia ra hai đường. Minh tháo hết tất cả trang sức người xuống, để vào trong hộp trang sức, còn có rất nhiều trang sức ngày thường nàng hay dùng, các loại trân châu phỉ thúy mã não vàng ngọc cùng gỗ gì đó đầy đủ mọ thứ, cho tất vào hai hộp lớn. Mấy thứ này hẳn có giá trị mấy ngàn lượng bạc . Đây là mấy ngày hôm trước nàng lấy cớ trong hôn lễ muốn ăn mặc đẹp, cần nhiều chọn lựa để phối hợp, mới từ trong tay của lão ma ma trông coi lừa gạt được. Nếu phải , đồ đạc của nàng cũng thể người khác tiện nghi, là của nàng toàn bộ đều đóng gói . Nàng lại ở trong phòng vơ vét lần, phàm là thứ gì đáng giá lại gọn đều thu vào bọc.

      Nàng vốn cũng có kế hoạch phải rời khỏi cái nhà này, rời xa những người đáng ghét ở đây. Nhưng việc kia buộc nàng thể đẩy nhanh kế hoạch trước năm. May mà nàng sớm có tính toán, nửa tháng cũng đủ để nàng bày mưu nghĩ kế, an bài thỏa đáng tất cả kế hoạch, từng chi tiết đều suy xét cẩn thận. Cúi đầu suy nghĩ chút, lấy mấy quyển sách thuốc và du ký đặt ở cùng nhau, lấy vài kiện xiêm y mộc mạc, lại lấy ra cái hộp có các loại thuốc ở chỗ bí mật, tất cả mọi thứ gói thành hai bọc. Cầm ở trong tay đong điếm chút, rất nặng đây. Làm xong hết thảy, nàng đứng ở trong phòng nhìn ra ngoài, toàn bộ đèn đuốc ở Từ phủ đều sáng rực, tiếng huyên náo đinh tai nhức óc, đúng là nơi cẩm tú phồn hoa (lộng lẫy phồn thịnh).

      Bích Liên từ bên ngoài vội vàng tới, cầm trong tay cái bọc, "Tiểu thư, hết thảy đều làm thỏa đáng. Xiêm y cũng chuẩn bị xong rồi."

      Minh ngưng mắt nhìn nàng, "Ngươi muốn cùng ta sao? Nếu. . . . . ." Nếu hối hận, nàng có thể có an bài khác. Dù sao lần này khỏi phải là dạo, mà là bao giờ quay đầu lại.

      Bích Liên vội la lên, "Tiểu thư người tới chỗ nào, nô tỳ cũng theo tới chỗ đó." Đời này sứ mạng của nàng là bảo vệ Minh , cho dù dùng tính mạng của mình đến đổi, nàng cũng oán hối hận.

      Minh thản nhiên nhắc nhở, "Bên ngoài có lẽ bấp bênh, cũng thể bình yên qua ngày." Nàng thể nắm chắc được tương lai, nhưng nhất định phải xông vào lần.

      "Nô tỳ sợ, lại nơi này cũng yên bình đâu." Bích Liên sống ở Từ gia mười mấy năm, sớm nhìn thấu dưới vẻ phong quang vô hạn là thủ đoạn xấu xa bẩn thỉu. Hạ độc hạ dược ngáng chân, thể tưởng được cũng có gì là làm được.

      "Cũng được, thay ." Minh nhận lấy cái bọc, từ bên trong lấy ra quần áo tạp dịch để thay, soi gương chải lại tóc, thoa chút bột lên mặt. Trong chốc lát thời gian, đường đường là Tam tiểu thư của Từ gia lại xoay người biến đổi thành tiểu tạp dịch. đường, cho dù là người thân cận nhất cũng nhận ra được.

      Bích Liên cũng đổi xiêm y thu thập thỏa đáng xong, nhưng trong lòng vẫn có chút bất an, "Hồng Thược tỷ tỷ làm sao bây giờ? Chúng ta bỏ nàng mặc kệ sao?"

      "Ta sắp xếp xong xuôi nơi cho nàng ấy rồi." Minh lấy trong ngăn kéo ra phong thư, đó viết gửi Đại phu nhân La phủ, trịnh trọng đặt lên bàn trang điểm. Về phần những người khác, cần để ý. Hồng Thược quá gây chú ý, hơn nữa lại bị Đại phu nhân mượn đến bên người, căn bản thể được.

      "Làm sao đây?" Bích Liên do dự, vẫn truy hỏi câu.

      "La phủ, ta phó thác nàng cho nghĩa mẫu." Minh sớm tính toán tất cả, ở Từ phủ này, nàng chỉ để ý hai người, ngoại trừ Bích Liên chính là Hồng Thược. Nàng đương nhiên muốn an bài thích đáng cho Hồng Thược. Nếu nàng chạy trốn, thân là nha hoàn, Hồng Thược thoát khỏi liên quan, nhưng có La phu nhân che chở, tự nhiên có việc gì.

      Bích Liên thả lỏng trong lòng, gật đầu lời nào. Minh nhìn xung quanh bên trong vòng, hồi lâu mới nhấc bọc lên, " thôi." Xoay người hề luyến tiếc tiêu sái sâu vào trong bóng đêm.

      Bích Liên nhấc cái bọc khác lên, gắt gao theo. Trước đó tìm hiểu kỹ càng, các nàng xen lẫn trong đám tạp dịch thong dong tiêu sái ra từ cửa sau của Từ gia, Minh cũng quay đầu lại bước nhanh rời nơi từng ở mười ba năm. Bởi vì là ngày đại hỉ Tấn Vương gia cưới phi, trong thành hủy bỏ lệnh cấm lại ban đêm. đường đèn nước sáng trưng, chiếu sáng như ban ngày. Khắp nơi treo các loại hoa đăng hình dạng khác nhau, tiếng người sôi nổi, người đến người , đúng là tràng diện náo nhiệt khó gặp.

      "Tiểu thư, bên này." Bích Liên dẫn nàng đến Tế Sinh Đường, nơi đó chỉ cách Từ phủ con phố, vô cùng gần. "Lan di ở đó đợi rồi." Đấy là nơi trước đó hẹn gặp, kế tiếp liền tới tiểu điền trang ở vùng ngoại thành, đợi tình thế ổn định, Giang Nam. Minh nhìn chớp mắt, phong cảnh phố xá đẹp sao tả xiết, "Rốt cục có thể dễ dàng chuyện với Lan di, về sau rốt cuộc cần lén lút nữa." Mỗi lần hẹn gặp mặt ở Hộ Quốc Tự, đều giống như ăn trộm vậy, lo lắng đề phòng, sợ người khác phát .

      Bích Liên quay đầu, mặt lộ ra nụ cười vui mừng, "Vâng, tiểu thư, chúng ta có thể ở cùng chỗ với Lan di rồi, về sau muốn làm cái gì làm cái đó, muốn cái gì cái đó. Rốt cuộc cần giả ngây giả dại nữa." Chỉ cần nghĩ đến cuộc sống tự do tự tại, tâm khỏi thư sướng rồi.

      Minh cười , "Chờ Điền Trang, có thể sống mà hề cố kỵ, rốt cuộc cần nhìn sắc mặt người khác, cần đề phòng người khác hại chúng ta. . . . . ." Trong đầu lại phác họa cảnh tượng hạnh phúc khoái hoạt. Nhưng suy nghĩ quá mức mê mẩn mà để ý ra giữa đường, phát tới có chiếc xe ngựa xông tới chỗ nàng.

      Bích Liên vừa lúc quay đầu, sắc mặt đại biến, cả kinh hô lên, "Tiểu thư, cẩn thận." Người xông đến sau nàng, đáng tiếc còn kịp rồi.

      Xe ngựa mạnh mẽ bị kéo lại dây cương, sức gió dương lên cao, tình thế quá bất ngờ Minh phòng ngự kịp té mạnh ngã đất, trong đầu trống rỗng, hai tay theo bản năng chống lên đất đỡ thân thể. "Trời ơi." Nàng bị đau kêu ra tiếng.

      Bích Liên kinh hoàng, sắc mặt tái nhợt xông lên nâng dậy nàng, "Người sao chứ? Có bị thương ?" Đúng là xui xẻo, vừa mới bị xe ngựa đụng phải. Minh nâng hai tay ngọc lên, lòng bàn tay bị hòn đá cắt qua, chảy ra máu tươi.

      "Làm sao bây giờ? Có đau hay ?" Bích Liên luống cuống chân tay nhìn chằm chằm máu đỏ tươi kia.

      "Đừng hoảng hốt, ta sao." Vẻ mặt Minh bình tĩnh, chút thương tổn này cũng lo ngại, đến Tế Sinh Đường bôi chút thuốc có việc gì.

      Bích Liên vừa tức vừa giận, tự trách mình bảo hộ được nàng, quay đầu phát tiết cơn tức lên người đánh xe, "Các ngươi đánh xe kiểu gì vậy? mang theo mắt sao?"

      "Là các ngươi đột nhiên xông ra, sao có thể trách chúng ta?" Người đánh xe đúng lý hợp tình trả lời, "Là các ngươi đường cẩn thận, sao có thể trách chúng ta chứ?" Tâm tình vốn tốt, còn gặp phải việc này, là.

      "Sao lại trách các ngươi?" Bích Liên chỉ tay vào chửi ầm lên, " đường nhiều người như vậy, các ngươi nhanh như vậy làm gì chứ? Muốn mạng người sao?"

      "Ngươi cái gì đấy?" Người nọ nổi giận, hề nhượng bộ chút nào. Buồn cười, ngay cả Tể tướng đương triều cũng dám làm càn như vậy. Nhưng cư nhiên lại bị nữ tử chỉ vào mũi mắng, thể nhịn được nữa.

      Minh muốn sinh , càng việc càng tốt, "Thôi, chỉ bị thương ngoài da chút thôi, cũng lo ngại, chính là. . . . . ."

      "Đinh tiểu thư." Rèm xe ngựa kéo mạnh ra, nam tử tuấn lãng chui ra, "Sao ngươi lại xuất phủ rồi? . . . . . . Sao lại mặc thành như vậy? Ngươi muốn làm gì?" Kinh ngạc khiến thanh của cũng thay đổi. Nha đầu kia lúc này hẳn phải yên lành ở nhà chứ. Vốn khí định thần nhàn đợi An Khang giải quyết tình, nghĩ đến lại nghe thấy thanh quen thuộc, khỏi quá sợ hãi.

      "Vân công tử." Minh ngẩng đầu nhìn , nhất thời bị bất ngờ ngoài ý muốn dọa sợ, "Hôm nay ngươi phải ra khỏi thành sao?" Đây cũng quá khéo , vốn tưởng rằng kiếp này có duyên gặp lại, cách nửa tháng lại gặp được. Duyên phận này là quá bất khả tư nghị (kỳ diệu) rồi.

      "Ừ, ngươi muốn đâu vậy? Sao lại là bộ dáng này?" Vân Lam quả thực thể tin được vào hai mắt của mình, nha đầu kia muốn làm gì vậy? Nếu nàng lên tiếng, đúng là nhận ra đấy. phải là nàng muốn rời nhà trốn chứ? xảy ra chuyện gì rồi? Người Từ gia lại làm khó dễ nàng sao? Từng nghi vấn đảo quanh trong đầu.

      Minh lảng tránh tầm mắt của , cắn môi dưới, "Ta tùy tiện chút."

      "Phải ?" Sao Vân Lam có thể tin tưởng lời lần này chứ? Nhưng muốn lật tẩy nàng."Sắc trời trễ thế này, ngươi nữ hài tử đường an toàn, vẫn là ta đưa ngươi về nhà ."

      " ." Minh vội vàng lắc đầu, "Đa tạ ý tốt của ngươi, ta trì hoãn ngươi ra khỏi thành nữa." Có đánh chết nàng cũng quay về Từ phủ.

      Thấy bộ dạng quẫn bách lảng ra chuyện khác của nàng, lẳng lặng chăm chú nhìn, "Xảy ra chuyện gì?" Thanh điềm đạm ôn hòa.

      Ánh mắt của nàng nóng lên, mấy năm nay gặp phải rất nhiều khó khắn, nàng cũng rơi giọt lệ, nhưng lúc này nghe thản nhiên hỏi tiếng, lại ủy khuất muốn khóc.

      Vân Lam làm được như thấy, "Lên xe rồi ." phát đối với bé này thực mềm lòng.

      "Tiểu thư, này. . . . . ." Bích Liên lôi kéo ống tay áo của nàng rời.

      " có việc gì, Vân công tử phải người xấu." Minh miễn cưỡng cười cười, trấn an nàng. Bích Liên đỡ Minh lên xe, Vân Lam thối lui đến bên, lục ra vài thứ, "Duỗi tay ra, ta bôi thuốc cho ngươi." Minh yên lặng vươn hai tay, mặc cho dùng nước sạch rửa miệng vết thương cho nàng, bôi thuốc bột lên, lại dùng khăn vải quấn miệng vết thương. Nhìn động tác cẩn thận ôn nhu của , trong lòng dâng lên từng dòng nước ấm.

      " , xảy ra chuyện gì? Có lẽ ta có thể giúp ngươi." Minh im lặng im nửa ngày, trong lúc do dự hay . Trong đầu đột nhiên lên ý niệm, vì thế chọn vài chi tiết đầu đuôi lại lần, dù vậy, Vân Lam vừa nghe cũng rất tức giận.

      Cho dù nàng giấu danh tính, nhưng Vân Lam sớm biết thân thế của nàng, hiển nhiên vừa nghe hiểu. Trong lòng thầm mắng ngừng: Từ Đạt làm cha kiểu gì vậy? Chẳng lẽ hạnh phúc cả đời của nữ nhi còn bằng con đường làm quan của sao? Có còn nhân tính hay ? "Vậy ngươi có tính toán gì ? Ngươi yếu đuối, có thể tới chỗ nào chứ?" làm được mặc kệ a.

      "Ta. . . . . ." Minh đảo tròn mắt, ánh mắt đỏ hoe, bộ dáng có chút tội nghiệp , "Trời đất bao la, dù sao có chỗ cho ta dung thân, cho dù gặp phải bất hạnh, cũng là mạng của ta." Lời này thống khổ đến cực điểm.

      Vân Lam trầm ngâm hồi lâu, "Có muốn theo ta chung quanh chút hay ?" Lời vừa ra khỏi miệng, cũng có chút hối hận. khi nào biến thành người có lòng tốt như vậy rồi?

      "Cũng được." Minh chờ câu này của , mặt giãn ra cười , "Dù sao ta cũng có nơi để , theo ngươi để mở mang kiến thức sông núi luôn."

      Vân Lam khỏi ảo não, nha đầu kia quá. . . . . . quá quỷ kế đa đoan rồi. Nhưng. . . . . . bên ngoài hỗn loạn như vậy, vẫn là làm bạn cũng thôi. Tối thiểu có bảo hộ an toàn. Lại chịu thừa nhận quyết định này khiến trong lòng có chút vui sướng.

      "Tiểu thư." Bích Liên sợ hãi kêu lên, sao tiểu thư nhà nàng lại làm như vậy? Sao lại thay đổi chủ ý rồi? Minh lén lút đưa mắt ra hiệu với nàng, ý bảo đừng lên tiếng.

      Vân Lam đều nhìn ở trong mắt động tác này của các nàng, khỏi bật cười, "Tốt lắm, chúng ta ra khỏi thành, còn cần chuẩn bị gì ?"

      Minh lanh lợi cười, thiên chân vô tà, "Trước ta làm chút thuốc, phòng bị đường thỉnh thoảng cần dùng." Vân Lam có dị nghị gì, gật đầu ngầm đồng ý. Nàng thích chơi đùa dược liệu, cũng biết.

      Minh thò đầu ra ngoài cửa sổ nhìn thoáng qua, kêu lên, "Đến Tế Sinh Đường phía trước kia dừng lát." Đợi sau khi xe dừng lại, Minh mấy vị thuốc thường dùng, lấy hành trang bọc hộp trang sức đưa cho Bích Liên, "Bên trong có tiền, cầm lấy dùng ."

      Bích Liên hiểu ý gật đầu, cầm bọc vào, chỉ chốc lát sau trong tay ôm mấy gói thuốc ra. Xe ngựa nghênh ngang rời , Trước cửa Tế sinh Đường có hai người ra. "Nương, người sao lại yên tâm để tiểu thư mình xuất môn?"

      "Nếu tiểu thư đồng ý cùng người đó, nhất định là tin được. Nàng phòng bị rất nặng, người bình thường thể đến cạnh nàng."

      "Nhưng dù sao tiểu thư cũng là nữ hài tử chưa cập kê . . . . . ."

      "Đừng xem thường của vị tiểu thư này chúng ta, nàng cực kỳ giống mẫu thân của nàng, thông minh quyết đoán khôn ngoan, người bình thường cũng phải đối thủ của nàng. Hơn nữa nàng có thể bảo vệ chính mình, đừng tưởng rằng nàng là nữ tử yếu đuối tay trói gà chặt."
      Last edited by a moderator: 3/4/15
      cô gái bạch dương thích bài này.

    2. rina93

      rina93 Well-Known Member

      Bài viết:
      7,489
      Được thích:
      6,863
      Chương 21: Bão nổi

      La đại phu nhân nhận được tin tức là giữa trưa ngày hôm sau. Bà vội vội vàng vàng mang theo hạ nhân chuẩn bị xuất môn, mà La Đình Hiên ở cửa đuổi theo cùng nhau đến Từ gia. Sau màn đại biến từ mười năm trước kia, La phu nhân cũng bước vào cửa Từ gia nữa. Nhưng hôm nay vì Minh , thể gắng gượng mà làm.

      Từ gia sớm mất khí vui sướng hôm qua, Từ Đạt giận dữ đều mắng mỗi người trong phủ đến phun máu chó đầy mặt.

      La phu nhân bước nhanh vào đại sảnh, khẩn cấp hỏi, "Rốt cuộc sao lại thế này? Tiểu đâu?"

      Đại phu nhân vội vàng nghênh đón, an bài người ngồi xuống, cho hạ nhân đưa trà thơm lên.

      Từ Đạt mắng hăng say, nhất thời nhanh miệng, "Nha đầu chết tiệt kia lại dám rời nhà trốn , đại nghịch bất đạo biết trời cao đất rộng là gì."

      " hay, êm đẹp nàng lại muốn rời nhà trốn à?" La phu nhân giận dữ chất vấn, "Nếu các ngươi đối xử tử tế với nàng, nàng làm sao có thể làm ra loại tình này?" có tư cách lời này nhất là Từ Đạt mới đúng, nếu sinh hạ đứa , phải thương chiếu cố nàng chứ.

      Đại phu nhân vội vàng cười , "La phu nhân, lời này là sao? Nàng là nữ nhi của Từ gia, sao chúng ta có thể bạc đãi nàng được?" nghĩ tới, Minh lại có loại dũng khí này. Cũng biết dùng biện pháp gì, cư nhiên thần biết quỷ hay biến mất, chẳng lẽ bên ngoài có người tiếp ứng hay sao? Nhưng nữ hài tử rất hiếm khi ra ngoài như nàng sao có thể quen biết người như thế?

      "Có bạc đãi nàng hay , trong lòng các ngươi biết . Ta cũng nhất thanh nhị sở." La phu nhân chỉ muốn biết Minh ở đâu, có thể tìm trở về hay ? "Trước những cái này, các ngươi phái người tìm chưa? Tiểu có lưu lại lời nửa câu hay ?"

      "Có, cầm cho La phu nhân xem." Đại phu nhân ra hiệu cho hạ nhân lấy phong thư ở bàn qua.

      Hạ nhân đưa thư tới, La phu nhân vừa thấy. Mặt ràng viết gửi Đại phu nhân La phủ, có lẽ phong thư bị mở, trong lòng vô cùng thoái mái, nhưng cũng bất chấp những thứ khác.

      Bà rất nhanh mở ra, viết giấy là nét chữ bay bổng, nương: khi người đọc phong thư này, Tiểu rời xa kinh thành. Tự biết bất hiếu, dám cầu nương tha thứ, chỉ cầu nương việc, Hồng Thược là nha hoàn bên người ta, đối đãi với ta rất tốt. Ta vừa hẳn Từ phủ bỏ qua cho nàng, cầu nương đưa nàng đến La phủ, chọn người nào trung hậu thành để gả . Ta còn đất dung thân ở Từ phủ nữa, duy chỉ xa chạy cao bay, từ đó trời cao biển rộng, tuyệt quay đầu lại. Chỉ có lão nhân gia người là Tiểu nhớ nhung, trong lòng có vô cùng muốn, kính xin nương trăm ngàn giữ gìn sức khỏe, đừng vì Tiểu mà lo nghĩ. Từ đây ly biệt, e rằng ngày tái kiến. Dù có ở chân trời góc biển, Tiểu cũng luôn cầu nguyện cho thân thể nương được an khang, vui vẻ bình an. Tiểu khấu đầu trăm bái."

      La phu nhân rất bi thương, nước mắt cuồn cuộn chảy xuống. mấy câu ngắn ngủn, muôn vàn vạn bất đắc dĩ cùng bi ai đều giấy. Nàng luôn mồm Từ gia, căn bản coi nơi này trở thành nhà của mình. "Hài tử đáng thương, ngươi có chuyện như ý phải tìm đến nương làm chủ cho ngươi chứ." Lúc này trong lòng rất hối hận quá mức để ý cách nhìn của người ngoài, đứng ra chủ trì công đạo cho đứa này.

      Từ Đạt khuyên nhủ, "La phu nhân cần vì nghiệt nữ kia mà đau thương, coi như ta chưa từng sinh ra nữ nhi bất trung bất hiếu này."

      "Chưa từng sinh?" La phu nhân tức giận công tâm, ngón tay chỉ vào trách mắng, "Ngươi dễ dàng, Tiểu là đứa tốt như vậy, cư nhiên bị ngươi thành như vậy? Nàng làm sao mà bất trung bất hiếu? Từ đến lớn, ngươi có từng quan tâm đến nàng hay ? Có từng coi trọng liếc mắt nhìn nàng cái hay ?"
      Từ khi Nhị phu nhân gả nữ nhi , tự coi mình là cao quý, lại thấy rút được cái đinh trong mắt, sao tâm tình tốt được chứ, lắc lư xuất , "Phu nhân à, ngài đừng nóng giận, lão gia nhà ta nhất thời tức giận, mới có thể. . . . . ."

      "Ta chuyện với ngươi, đứng qua bên ." Vẻ mặt của La phu nhân rất nghiêm nghị, nổi giận .

      "Ngươi. . . . . . Ngươi. . . . . ." Nhị phu nhân mất hết thể diện, mặt trướng thành màu gan heo, thở hổn hển , "Ta tốt xấu cũng mẹ ruột của Tấn Vương sườn phi."

      Ngay cả mặt mũi của Từ Đạt La phu nhân cũng cho, như thế nào lại cho loại thiếp thất này thể diện chứ? Huống chi năm đó nữ nhân này ỷ sinh được trưởng tử, làm hại mẹ con Minh ít, "Mẹ ruột cũng chỉ là thiếp, có tư cách gì chuyện với ta?" Lúc này bà vô cùng hận người của Từ gia, đều là những người này liên thủ bức ép Minh phải rời .

      "Lão gia, ngươi mau câu giúp ta ." Nhị phu nhân được Từ Đạt chuyên sủng nhiều ngày nên vô cùng kiêu ngạo.

      Từ Đạt tâm phiền ý loạn, "Câm mồm, nơi này có chỗ cho ngươi chuyện à." Đúng là có mắt nhìn. Người ta là Cáo Mệnh phu nhân, có tư cách gì cùng đứng cùng ngồi với người ta đây? lên được mặt bàn.

      "Lão gia." Nhị phu nhân xấu hổ đến mức muốn chui xuống cái lỗ.

      Trong lòng Đại phu nhân và Tam phu nhân đều hẹn mà cùng hả giận thôi, mấy ngày nay ỷ vào nữ nhi mà diễu võ dương oai trong phủ, sớm chọc cho trời nộ người oán.

      Từ Đạt chắp tay, "La phu nhân, ngươi đừng để ý, nàng là đàn bà yếu kém, hiểu những quy củ này."

      " hiểu dạy, vĩnh viễn cũng đều hiểu sao?" Giọng của La phu nhân mang theo hàn ý bức người, "Chẳng lẽ muốn để cho mọi người trong thiên hạ này biết người Từ phủ quy củ gì sao? Ngay cả tôn ti ( dưới) cũng đều hiểu à?" Lời này đủ nặng rồi. Trước kia là ngại Minh còn ở đây, bà nhẫn phát tác. Nhưng hôm nay người bị bọn họ bức ép đâu biết tung tích, cơn tức này như thế nào cũng nhịn nổi. Cùng lắm sau khi tìm được Minh trở về, nhận nàng ở lại La gia. Cùng lắm cứ để cho người đời người chê cười La gia xử đúng, cướp nữ nhi nhà người ta chứ sao.

      Từ Đạt thầm giận trong lòng, nhưng lại cố nén tức giận, “Xin phu nhân năng thận trọng, phát sinh loại tình này, ai cũng nghĩ đến. Từ trước đến nay Minh hay càn quấy, qua ít ngày chừng trở lại."

      "Trở về? Lần này là nàng quyết tâm rồi." La phu nhân cười lạnh vài tiếng, sắc mặt chút thay đổi , "Các ngươi đúng là lòng dạ ác độc, ngay cả tiểu nương còn dung được."

      "La phu nhân quá lời rồi." Nếu Từ Đạt nể mặt La thần tướng sớm phát tác, "Nàng bản tính ngỗ nghịch, sau này lớn lên có quản giáo cũng thay đổi được." Còn tưởng rằng nha đầu chết tiệt kia dễ bảo hiểu chuyện rồi đấy.

      La phu nhân đứng phắt lên, "Ngươi có ý tứ gì? Là tính tình của Mẫn muội muội tốt hả." Đây là điều bà dễ dàng tha thứ nhất.

      Sắc mặt Từ Đạt trắng nhợt, "Ta muốn đến người này."

      "Ta lại càng muốn đấy.” Bà áp chế phẫn hận trong lòng muốn phun trào, nhưng ngăn cũng ngăn được, "Ngươi phụ nàng quá nhiều, giờ còn bức ép cả nữ nhi duy nhất của nàng rồi, lòng dạ ngươi nham hiểm đấy."

      Từ Đạt cũng ngồi yên, nhảy dựng lên, "Ta phụ nàng à? Là nàng có lỗi với ta, có lỗi với Từ gia chúng ta."

      "Có lỗi với ngươi? Hừ, là trắng đen đảo ngược. Khi nàng gả cho ngươi ngươi bất quá chỉ là dân đen. Nàng vì ngươi làm hết mọi thứ, vì con đường làm quan của ngươi mà hao hết tâm lực, nhưng ngươi hồi báo nàng như nào? Đưa những nữ nhân ti tiện này từng người nghênh vào cửa, làm thương tổn nàng làm hại nàng. Ngươi. . . . . ." Tức giận quá mức nổi nữa.

      La Đình Hiên thấy thế vội vàng đỡ lấy bà, "Nương, xin bớt giận."

      " bậy, ràng là nàng hại chết trưởng tử của ta." Từ Đạt rống lớn , "Nếu có ngươi làm chỗ dựa cho nàng, nàng sớm bị ta đưa đến nha môn rồi. Lại còn dung túng cho nàng bỏ ?" Đây là chỗ đau nhức cả đời của . Bây giờ nhiều chuyện cũ năm đó rốt cục bị đào lên, vẫn như cũ là vết thương chồng chất, vừa đụng đến liền thống khổ.

      "Phi, hại chết trưởng tử của ngươi? Ngươi nằm mơ giữa ban ngày à?" La phu nhân chút nào yếu thế đối mặt, "Nếu dung được thứ tử của ngươi, sớm cho ngươi nạp loại nữ nhân loạn thất bát tao này vào phủ."

      "Đó là nàng có con, thành hôn nhiều năm cũng chưa khai chi tán diệp cho Từ gia ta, ‘bất hiếu hữu tam vô hậu vi đại’ (trong ba điều bất hiếu có con là nặng nhất)." Vẻ mặt của Từ Đạt rất đúng lý hợp tình, "Nàng ta có tư cách gì ghen tỵ với người khác?"

      " phải là nang sinh hạ Tiểu sao? Nàng cũng từng sinh được nam hài, làm sao lại có con rồi?" La phu nhân vì Đinh Mẫn mà cảm thấy quá bi ai, đây là nam nhân mà nàng ấy từng toàn tâm toàn ý đấy.

      "Chuyện qua nhiều năm như vậy rồi, giờ lôi ra cũng có chút ý nghĩa nào." Từ Đạt càng nghĩ càng phiền lòng, "Ai đúng ai sai cũng quan trọng nữa." Năm đó phân xử rồi, chết cũng chết rồi, cũng rồi, hết thảy cũng thể vãn hồi nữa.

      " quan trọng nữa?" La phu nhân cười lạnh , "Đúng vậy, giờ nàng sống chết ra sao chưa biết, ngươi thế nào đều được." Nhoáng cái qua mười năm, cũng biết nàng ở nơi nào? Bà thủy chung vẫn nhớ ánh mắt thương tâm muốn chết còn hy vọng kia của Đinh Mẫn, sau cùng bị buộc bất đắc dĩ đoạn tuyệt quay lưng bỏ . Chỉ cần nhớ lại liền hận đến nghiến răng nghiến lợi.

      " cần nhắc tới người đàn bà kia." Từ Đạt muốn nhớ lại chuyện cũ, cuộc sống bây giờ vẫn tốt, hà tất tự tìm phiền não chứ?

      "Ta cho người tìm Minh về." La phu nhân thu hồi tức giận, lạnh như băng nhìn , "Tìm được về là tốt nhất, nếu tìm thấy, vậy đừng trách ta trở mặt."

      Trong lòng Từ Đạt cả kinh, "La phu nhân đây là ý gì?"

      "Mấy năm nay ta nể mặt Tiểu , lão gia nhà chúng ta vẫn chiếu cố ngươi nhiều mặt, nếu có Tiểu , hai nhà La - Từ chúng ta còn quan hệ gì, tương lai triều đình, ai đường nấy." Ý tứ ngoài lời , đó là phải bằng hữu chính là địch nhân, vậy toàn lực chèn ép, đánh cho đến chết. Cũng có thể giải mối hận trong lòng bà.

      Từ Đạt tươi cười đầy mặt , "Phu nhân tức giận làm gì, cho dù có Minh , còn có Minh Tuyết, nàng vẫn là con dâu của ngươi mà."

      "Con dâu? Nhưng cho tới bây giờ ta coi Minh Tuyết là con dâu, kẻ hạ tiện bại hoại, thừa nhận để nhục nhã ta à." La phu nhân càng càng tức giận, nghĩ tới thân mẫu của Minh Tuyết lại càng phát cáu, "Mấy ngày nữa ta liền để Hiên Nhi viết hưu thư, đuổi tiện chủng kia về Từ gia . Người gì sinh loại đấy, điểm cũng sai, tiện tỳ thích bò lên giường chủ nhân sinh ra cũng là tiện chủng thích bò lên giường." Lời này mắng vô cùng khó nghe rồi, chỉ mắng mẹ con Minh Tuyết, còn mắng cả Từ Đạt.

      "La phu nhân, ngài. . . . . . Chuyện gì cũng từ từ, trăm ngàn lần đừng nhất thời xúc động như vậy, tùy tiện hành ." Bị lôi ra chuyện mất mặt trước kia, mặt Từ Đạt đỏ đến rỉ máu, cắn răng, miễn cưỡng khuyên nhủ, "Nếu hưu thê, vậy chỉ thành việc xấu trong nhà của Từ gia chúng ta mà cũng là việc xấu của La gia các ngươi."

      "Đây là chuyện cần lo lắng của La gia chúng ta, cần Từ đại nhân phải để ý." La phu nhân lạnh lùng , "Nha đầu Hồng Thược kia đâu? Ta muốn đưa ."

      "Đây chỉ sợ ổn. . . . . ." Lúc này Từ Đạt mới nhớ tới lôi Hồng Thược ra đánh cho trận rồi nhốt tại phòng chứa củi.

      "Sao ta lại thể mang ? Hả?" Ý tứ uy hiếp của La phu nhân rất nặng. Bà xuất thân từ danh môn, ngay cả Hoàng hậu nương nương trong cung cũng là của Đường tỷ của bà, thân khí thế dồn ép người ở đây đến ngẩng đầu lên được.

      " phải, La phu nhân cứ việc mang , nha đầu mà thôi." Sắc mặt của Từ Đạt xanh trắng đan xen, lại phải thức thời cúi đầu. "Người đâu, dẫn người tới đây."

      " tìm được Minh trở lại, ai cũng đừng nghĩ sống dễ chịu." La phu nhân cứng rắn bỏ lại những lời này rồi nghênh ngang rời , bọn hạ nhân mang theo Hồng Thược toàn thân bị thương vội vàng đuổi theo. Lưu lại mấy khuôn mặt nam nữ vẻ mặt khác nhau, tâm tư biết xoay chuyển những thứ gì.
      Last edited by a moderator: 12/4/15
      cô gái bạch dươngsanone2112 thích bài này.

    3. Nyanko129

      Nyanko129 Well-Known Member

      Bài viết:
      5,146
      Được thích:
      13,036
      Chương 22: Ở chung

      " đẹp quá." Minh ghé vào bên cửa sổ thưởng thức cảnh sắc bên ngoài, trong lòng cảm khái vạn phần, nàng ngắm nhìn mấy ngày rồi nhưng vẫn hứng trí dạt dào như trước. Lần đầu tiên xa nhà, cái gì cũng đều mới mẻ, gốc cây cổ thụ, đóa hoa tươi, người đường đều có thể khiến nàng ngưng thần nhìn kỹ. Ngoài màn xe, cây cối ngừng lui về phía sau, trong khí có mùi hoa nhàn nhạt, ánh mặt trời vàng rực rỡ, hết thảy đều tốt đẹp như vậy, cảm giác tự do tự tại rất tốt.

      Minh rốt cục nhìn mệt rồi, nhàn nhã ngồi nghiêng nghỉ ngơi ở tháp (còn gọi là sạp, giường ), trong tay cầm hộp Bát Bảo, bên trong tầng dưới là các loại điểm tâm, tầng là các loại mứt hoa quả. Nàng câu được câu nhét mứt hoa quả chua chua ngọt ngọt vào miệng, tầm mắt lười biếng nhìn bài trí tinh xảo bên trong xe ngựa. Nếu chưa từng vào trong xe, chỉ nhìn vẻ ngoài cực kỳ bình thường, tuyệt đối nghĩ đến bên trong có chia khoang, buồng xe vô cùng rộng rãi thông thoáng, phương tiện rất đầy đủ. Nhuyễn tháp thoải mái, thảm dày mềm mại, các ngăn kéo tủ khóa rất tinh xảo, ghế dài bọc gấm êm ái, đỉnh toa xe còn có hai lớp chống lạnh. Trong góc khuất đốt bếp lửa, mặc dù là mùa đông, nhưng trong xe ngựa lại ấm áp như mùa xuân.

      Cuối cùng tầm mắt dừng ở sườn mặt trầm tĩnh của nam tử kia, ánh nắng từ cây cối bên ngoài xuyên qua rèm vải chiếu vào, rơi xuống người , lộ vẻ tuấn tú tao nhã mà cao quý bất phàm. mùa đông nhưng vẫn thấy ấm áp, có người ở bên cạnh, hề tịch lạnh lẽo như mọi năm. Mà mấy ngày nay luôn chiếu cố nàng, ăn mặc ngủ nghỉ mọi thứ trước đó đều thay nàng chuẩn bị thỏa đáng, biết nàng thích ăn đồ ngọt, ngay cả các loại điểm tâm mứt hoa quả tinh xảo cũng chuẩn bị rất đầy đủ. Bất quá rất ít khi chuyện với nàng, trừ phi cần thiết nếu thêm chữ. Điều này khiến nàng rất khó hiểu, vậy rốt cuộc ngại nàng phiền toái hay đây? Chẳng lẽ hối hận đưa nàng ra ngoài kinh thành rồi à? Nhưng lại cẩn thận săn sóc như vậy, giống a?

      Vân Lam cúi thấp đầu đọc sách, đối với ánh mắt của nàng làm như thấy. Nàng đảo tròn mắt, lấy khối điểm tâm cho , "Vân công tử, ăn bánh củ từ ." Được rồi, nàng thích làm mọi chuyện đều ràng, muốn kìm nén nghi hoặc trong lòng. Cứ thầm đoán đến đoán như vậy chút cũng có ý nghĩa.

      "Ta thích ăn đồ ngọt." Đầu cũng ngẩng lên, thanh thản nhiên.

      Nàng vẫn duỗi tay tới, chịu thu về, "Thứ này có lợi đối với thân thể của ngươi, củ từ có công hiệu kiện tỳ, hậu tràng vị, bổ phổi, ích thận."

      Vân Lam lắc đầu, " ăn." Ăn cũng vô dụng, hà tất phải miễn cưỡng chính mình chứ?

      "Muốn uống ly trà ?" Minh cười tủm tỉm, bưng bình nước bếp lò xuống, rót ly trà nóng, "Ngươi xem sách nửa canh giờ rồi, nên nghỉ ngơi lát."

      "Ta sao." Vẫn là thái độ vân đạm phong khinh như cũ, cũng tiếp trà.

      Lúc này chọc giận Minh rồi, nàng vốn phải người tốt tính. vừa dứt lời, sách trong tay bị nàng phát cướp điMinh trừng to mắt nhìn , "Ngươi có ý tứ gì? Sao lại đối đãi với ta như vậy? Giả câm giả điếc đủ chưa?" Cái tên đáng giận này.

      Thần sắc vẫn thay đổi, vươn bàn tay thon dài ra, "Đừng làm ồn, đưa sách cho ta."

      giống như đối đãi với đứa hiểu chuyện vậy, "Có phải ngươi hối hận rồi hay ?" Minh lại càng tức giận, hai mắt như đốm lửa văng khắp nơi, tựa như hai đóa hỏa diễm nở rộ, đôi gò má đỏ hồng, "Chê ta gây phiền toái cho ngươi? Vậy chúng ta tách ra, ai đường nấy." Đây là chuyện có khả năng, nàng có vướng víu cũng muốn quấn quýt ở bên cạnh . Nàng là nữ hài tử lần đầu tiên xa nhà, hiểu biết nhiều, bên ngoài nhiều người xấu như vậy khó lòng phòng bị, bằng theo bên cạnh . Tối thiểu ở bên cạnh , an toàn lo. Chẳng biết tại sao, nàng lại có lòng tin này.

      thầm than tiếng, nha đầu kia vẫn khó đối phó như vậy, "Ngươi nghĩ nhiều rồi, bình thường khi xuất hành ta đều ở mình trong xe ngựa đọc sách."

      "Lúc này giống ngày trước, có người sống là ta ở đây, ngươi buồn chán như vậy, tối thiểu ta có thể trò chuyện với ngươi mà." Nhìn xem, ràng chính nàng ngại buồn, còn ngược lại, là được tiện nghi còn khoe mẽ.

      "Ta có lời gì để ." Vân Lam muốn quá thân cận với nàng, phát mình đối với nàng đặc biệt mềm lòng, đây cũng phải là tượng tốt.

      "Trước kia làm sao lại nhiều lời như vậy?" Cũng phải lần đầu tiên gặp , đối với vẫn có vài phần hiểu biết. Lời này lừa ai chứ? Huống chi ở Hộ Quốc Tự hai người đấu võ mồm quen, nhất thời yên tĩnh khiến nàng có chút quen.
      "Àiii." Vân Lam hơi nhăn mày, "Đinh tiểu thư, có thể để cho ta thanh tịnh lát hay ?"

      Biết nàng là cái đại phiền toái, lúc ấy bớt lo lắng chút tốt rồi. "Ngươi thanh tĩnh sáu ngày. . . . . . đúng, bảy ngày rồi." Minh duỗi ngón tay ta tính, "Ngươi cũng biết kìm nén, là đại nam nhân, có chuyện cứ việc thẳng, cần che giấu." Ra khỏi Từ gia, thiên tính nàng vẫn đè nén dần dần buông ra.

      "Ngươi. . . . . . là. . . . . ." Vân Lam dở khóc dở cười, có biện pháp nào làm khó được nàng.

      "Yên tâm , ta quấn quít lấy ngươi." Minh đột nhiên phất tay áo, ủy khuất bĩu môi, "Đợi đến khi tìm được nơi non xanh nước biếc thích hợp để ở lại, ta rời , để ngươi thêm phiền toái."

      "Ta có. . . . . ." Trong lòng Vân Lam có chút áy náy. Mới vừa rồi vẻ mặt còn tức giận phát hỏa với , lúc này lại tỏ ra đáng thương tội nghiệp, càng thích thấy bộ dáng tức giận bừng bừng tinh thần sáng láng của nàng.

      "Ta biết. . . . . . cùng với ngươi, nhất định mang đến nhiều phiền toái cho ngươi." Trong lòng nàng mừng thầm, vẻ mặt lại càng ủy khuất, ánh mắt bắt đầu phiếm hồng, "Ta. . . . . . Ta lưu lại thêm." Có đôi khi, yếu đuối còn hữu dụng hơn so với cứng rắn đấy.

      "Ta có ý đuổi ngươi ." Vân Lam luống cuống tay chân, đứng thẳng người khuyên giải an ủi. Sao lại thế này? khóc liền khóc?

      Thấy sách lược lấy lùi để tiến có hiệu quả, Minh thầm vui sướng, nhất quyết buông tha lên án, "Đừng lừa ta, ngươi xụ mặt thái độ lạnh như băng ràng là ám chỉ ta mau rời ." Ba chữ sau còn run rẩy, kèm theo tiếng khóc nức nở.

      "Ngươi nha đầu này, tuổi còn mà tâm tư lại nhiều. . . . . . Ta có suy nghĩ đó." Trong lòng Vân Lam kìm nén đến khó chịu, giống như tảng đá lớn đè ép đến thở nổi. Trong đầu rối loạn, cuối cùng cũng nghĩ ra lý do, "Chỉ là. . . . . . Chỉ là đột nhiên nghĩ đến tuổi ngươi cũng , đối với khuê dự của ngươi cũng tốt." Khuê dự? Nha đầu này có sao? Bất quá dỗ nàng vui vẻ là quan trọng nhất.

      Lúc tuổi lúc lại , tên này cũng quá mâu thuẫn rồi. Bất quá xem như nàng hiểu được chút rồi, người này quan tâm nàng, hơn nữa đối với nàng có bất kỳ mưu tính gì. Cho nên nàng mới có thể yên tâm ỷ lại vào , chỉ cần ngày chưa tìm được nơi có thể khiến nàng dừng bước, vậy cứ dựa vào ăn chùa uống chùa, còn được vài người hộ vệ. Bất quá nàng đền ơn.

      " cần để ý mấy thứ vô dụng kia, ta từ biết khuê dự thanh danh đều là gạt người, chỉ có sống tự tại mới là trọng yếu nhất. Lại sau khi ta rời khỏi Từ gia, thế gian này còn Từ Minh . . . . . ." Nàng đưa tay che miệng lại, khóc ra nước mắt. Thảm rồi, quá nhanh nhất thời để ý nên lỡ miệng, hết rồi. Làm sao bây giờ? Đôi mắt linh hoạt xoay chuyển nhanh như chớp, vội vàng muốn nghĩ cách sửa lại hoặc giải thích gì đó.

      Sắc mặt Vân Lam vẫn bình tĩnh như thường, tựa hồ nghe thấy, "Cũng được, nếu ra ngoài thống thống khoái khoái chơi đùa ." Nên nàng thế nào mới tốt đây? Nếu để mình nàng ra ngoài, bị người khác bán còn biết đâu? Thôi, vẫn là đặt ở bên người có vẻ an tâm hơn.

      Minh nhìn chằm chằm nửa ngày, khỏi thầm mắng tiếng: Lão Hồ Ly, quả nhiên sớm biết thân phận của nàng, bất quá làm bộ như biết thôi. Nàng thuận thế chuyển đề tài, "Ta muốn Dương Châu, nghe nơi đó phong cảnh rất đẹp."

      "Được." sớm nhìn ra mánh khóe đùa giỡn của nha đầu kia rồi, thôi quên , nếu dẫn theo nàng cùng phụ trách an toàn của nàng. Thân thế nàng đáng thương, tuổi còn hơn mấy cháu trai cháu của , bằng coi nàng như con cháu, mang theo nàng du ngoạn chung quanh lần, đến lúc đó giúp nàng an bài thích đáng đường lui vậy. Coi như uổng công quen biết lần.

      "Công tử, Bình An và Bích Liên trở lại." Bên ngoài vang lên giọng của An Khang.
      Vân Lam vén màn lên, chiếc xe ngựa vẻ ngoài rất bình thường chạy nhanh tới, khi đến bên cạnh bọn họ ‘chi’ tiếng dừng lại.

      "Công tử, thuộc hạ mua đủ đồ rồi." Bình An kính cẩn bẩm báo, nhiệm vụ của y là mở đường, mua đủ đồ dùng hàng ngày hợp lại. Cùng với An Khang tả hữu bảo vệ chăm sóc Vân Lam.

      Bích Liên ló đầu ra, cầm cái bọc leo sang bên cạnh Minh , "Tiểu thư, đây là đồ người bảo nô tỳ mua."

      Minh cười tủm tỉm tiếp nhận rồi mở ra, bên trong là bát dùng để xay giã thuốc Đông y, vừa lòng gật đầu, "Đều mua đúng rồi, sai." Bọn họ đường vừa vừa nghỉ, Minh say mê ngắm phong cảnh quên luôn việc này, vừa rồi khi Bình An muốn mua đồ này nọ mới nhớ tới. Nàng được che chở, cũng nên vì mà bỏ ra phần tâm sức. Xem có thể phối được giải dược ? Mặc dù hi vọng xa vời, nhưng vẫn ôm tia hi vọng mỏng manh muốn thử lần. Nếu người kia còn sống tốt rồi, đáng tiếc. . . . . .

      Vân Lam liếc mắt nhìn, "Ngươi rất thích y thuật à? Dọc đường vẫn nhớ thương mấy thứ này?" Theo quan sát, nàng vừa thích thi từ ca phú, cũng thích nữ công thêu thùa, chỉ say mê với y thuật, đương nhiên còn có mỹ thực (thức ăn ngon).

      Minh hiểu sai ý, vội cười , "Ta đến xe ngựa kia chơi, hẳn quấy nhiễu đến ngươi." Vân công tử này xuất thân phú quý, đồ ăn hàng ngày đều vô cùng chú ý, hơn nữa còn thích im lặng. kỳ quái, trước kia ầm ĩ như vậy, sao có thể thay đổi nhanh thế? Chẳng lẽ độc kia khiến bị kích động?

      "Ta cũng thèm để ý, chỉ là. . . . . . Ngươi tự mình học y thuật như thế nào vậy? Chỉ xem sách thuốc có hiểu được ? có người dạy cũng biết à?" hỏi ra nghi vấn chôn sâu trong lòng, theo biết, y thuật là môn rất cao thâm, cho dù có sư phó ngày đêm dạy cũng chưa chắc lĩnh hội được, cho dù nàng thiên tư thông tuệ, nhưng cũng là chuyện rất khó khăn.

      "Ta. . . . . ." Minh há miệng thở dốc, do dự có nên với hay . Bên ngoài mơ hồ truyền đến tiếng cầu cứu, "Cứu mạng cứu mạng a."

      "Xảy ra chuyện gì?" Vân Lam nhàn nhã gõ gõ bát thuốc, dường như nó rất rắn chắc.

      "Công tử, bên ngoài có nhân sĩ giang hồ đuổi giết." Thanh bình tĩnh như nước của An Khang truyền vào .

      Vân Lam thản nhiên ra lệnh, "Đừng lo chuyện bao đồng, chúng ta tránh can thiệp vào."

      "Vâng."

      Đáng tiếc chuyện như nguyện vọng, những người đánh đánh giết giết kia trong nháy mắt liền vọt tới trước xe ngựa của bọn họ.

      Last edited: 26/9/15
      cô gái bạch dương thích bài này.

    4. Nyanko129

      Nyanko129 Well-Known Member

      Bài viết:
      5,146
      Được thích:
      13,036
      Chương 23: Kinh hồn

      "Cứu mạng a." Đôi nam nữ bị đuổi giết kia nhào lên phía trước, vẻ mặt sợ hãi chật vật chịu nổi.

      Phía sau có mấy người đuổi theo cảnh cáo , "Bớt lo chuyện người khác , người giang hồ quản chuyện giang hồ, kẻ liên quan đừng quản." Vừa xong xông tới bên đường. Vẻ mặt An Khang chút thay đổi giơ roi lên, nhân thể muốn đánh ngựa nhanh chóng rời .

      Đột nhiên nàng kia vọt tới trước xe ôm cổ ngựa, thanh thống khổ thôi, "Van cầu các ngươi, mang theo huynh muội chúng ta với." cùng đường rồi còn lo lắng liên lụy đến người khác hay sao? Cho dù có tia hi vọng, cũng phải cầm chặt buông. Nam tử kia vung đại đao, trước sau xung phong liều chết, mình khó chống đỡ nổi.

      "Công tử, làm sao bây giờ?" An Khang nhìn tràng diện hỗn loạn trước mắt, nhíu mày, "Bọn họ chặn đường rồi, chúng ta qua được." Đánh cứ đánh, còn cố tình chắn đường làm gì chứ? Trong mắt nàng kia lên vẻ tuyệt vọng, bất lực ngã xuống đất.

      Vân Lam vén góc rèm nhìn quét xung quanh, mấp máy miệng, "Trước tiên lui qua bên, chờ bọn họ đánh xong rồi sau." lười xen vào việc của người khác, loại chuyện giang hồ này tự mình giải quyết, đáng để tham gia vào.

      Minh tới gần, mở to hai mắt lóe sáng đầy vẻ hưng phấn, đây là người giang hồ trong truyền thuyết? đúng là đao kiếm đánh giết? Vân Lam thản nhiên liếc mắt nhìn nàng cái, khẽ hạ rèm xuống. "Ta còn muốn xem mà." Minh bất mãn cong miệng lên.

      nhịn được gập ngón tay lại gõ đầu nàng, "Đánh đánh giết giết có cái gì hay? chán ghét sao?" Lá gan của nàng cũng quá lớn đấy.

      "Đánh rất náo nhiệt." Nàng lộ ra nụ cười ngọt ngào.

      Aiii, nha đầu này coi đây thành trò chơi rồi, tàn khốc trong đó nàng thể hiểu hết được. Bất quá tốt nhất cả đời nàng cũng đều hiểu.

      "Vương Tể Sinh, ngươi vẫn nên ngoan ngoãn giao đồ trong tay ra , có lẽ còn có thể mở lòng từ bi buông tha cho các ngươi mạng ."

      "Mơ tưởng."

      "Rượu mời uống lại thích uống rượu phạt, vậy đừng trách chúng ta khách khí, giết cho ta."

      Nam tử kia khẽ cắn môi liều mạng chống cự, bất quá dù sao đối phương người đông thế mạnh, mình thể vừa đối phó vừa muốn bảo vệ muội muội, chỉ chốc lát sau, người chịu mấy đao.

      "Ca, cẩn thận." Tiếng thét chói tai thê lương vang lên.

      " giết nữ nhân kia, có lẽ đồ ở người nàng ta."

      mặt nam tử kia có chút hoảng loạn, liên tiếp lui về phía sau, liều mạng bảo hộ người đứng sau. Tràng diện vô cùng hỗn loạn. Vốn mấy chuyện này liên quan đến Vân Lam, nhưng đám người kia chết tử tế cũng xong còn đâm đao vào thân ngựa, con ngựa bị chấn kinh phát ra tiếng thét kinh hoàng, hai vó câu phi lên chạy như điên.

      An Khang phản ứng nhanh chóng, gắt gao kéo lại dây cương cố gắng muốn cho ngựa an tĩnh lại. Người bên trong buồng xe bất ngờ phòng ngự, Minh quay cuồng mặt đất, ngã đến mắt nổ đom đóm thất điên bát đảo, cố gắng túm lấy chân tháp, để cho mình lăn ra ngoài. Vân Lam nhanh tay lẹ mắt, tay ôm chặt lấy nàng, tay kia bám vào cửa sổ.

      Mà Bích Liên cả người ngã văng ra ngoài, Bình An hoảng sợ nhìn màn này, quẳng dây xuống ngựa vọt tới trước, thò người ra đưa tay tiếp được, lăn mặt đất vòng. Toàn thân dính bụi. nhanh chóng đứng dậy nhìn về phía xe ngựa nổi điên, nhíu nhíu mày, "Bích Liên nương, ngươi sao chứ?" Có An Khang ở đó, thừa sức ứng phó với loại tràng diện này.

      Bích Liên hoảng sợ, sắc mặt trắng bệch kinh hoàng, nhưng cố tự trấn định, nắm chặt ống tay áo của , ". . . . . . có việc gì, nhanh cứu tiểu thư nhà ta."

      "Yên tâm, có việc gì ." Tuy như vậy, nhưng ánh mắt của vẫn chăm chú nhìn cỗ xe ngựa kia.

      biết qua bao lâu, ngựa rốt cục bình tĩnh trở lại. An Khang kéo rèm vải, gấp gáp hỏi, "Công tử, người có sao ?"

      " sao." Vân Lam thở dài, cúi đầu nhìn nữ hài tử trong lòng. "Đinh , sao chứ?"

      "Đau chết ta rồi, là xui xẻo, làm sao lại bị tai bay vạ gió này chứ?" mặt Minh thấy vẻ sợ hãi gì, nhe răng kêu đau. Đột nhiên sắc mặt trắng nhợt, "A, Bích Liên đâu?" Vội vàng ló đầu ra tìm kiếm bốn phía, rốt cục ở góc nhìn thấy Bích Liên vẫn hoàn hảo, thầm nhàng thở ra, tầm mắt vừa chuyển, khỏi há to mồm xoa xoa hai mắt, oa, Bình An thân thủ nhanh nhẹn vài cái lên xuống, nháy mắt đánh cho những người đó hoa rơi nước chảy. " là lợi hại nha." Ánh mắt Minh sáng long lanh, vẻ mặt sùng bái. Mặc dù nàng biết Bình An thân thủ tệ, nhưng nghĩ đến mạnh như vậy.

      Trong lòng Vân Lam thoải mái, bất quá muốn nghĩ nhiều, phất phất đầu , "Ngươi ngoan ngoãn ngồi ở trong xe, ta xuống xem chút."

      vừa xuống xe, Minh theo sát phía sau cũng nhảy xuống, cười híp mắt , "Ta ở trong xe ngột ngạt lắm, xuống dưới lại chút." Thuận tiện nhào vô giúp vui, hắc hắc.

      Nha đầu này vốn phải là người nghe lời, là hết cách với nàng. Vân Lam làm sao được đành mở miệng, " theo phía sau ta, đừng tới gần những người đó."

      Minh liên tục gật đầu ngừng.

      Tên đầu lĩnh che tay phải chảy máu, nét mặt lệ quát, "Các ngươi rốt cuộc là ai? Cư nhiên dám phá hỏng chuyện của Cự Kình Bang chúng ta?" Đao kiếm rơi bốn phía dưới đất, mặt mỗi người đều lộ ra thần sắc sợ hãi cùng thống hận.

      Bình An là độc ác, vừa ra tay liền phế tay phải của những người này. Về sau còn muốn cầm đao kiếm khả năng lớn rồi. Người giang hồ khi thể dùng binh khí so với chết còn thảm hại hơn.

      "Quản gì ngươi Cự Kình Bang hay Ngọc Quỳnh Bang?" Bình An khí tức loạn, đứng thẳng như cây tùng, thản nhiên nhìn những người kia chằm chằm, "Dám cả gan trêu chọc chúng ta, hôm nay có thể bảo trụ được mạng chó kia xem như các ngươi may mắn." May mắn công tử nhà có việc gì, nếu xảy ra sơ xuất gì, cục diện hôm nay cũng lương thiện như thế nữa rồi. Ai cũng gánh vác nổi trách nhiệm này.

      Sắc mặt đầu lĩnh đại biến, "Có dũng khí hãy xưng tên ra. . . . . ." Bọn gã rốt cuộc trêu chọc phải người có bối cảnh thâm hậu gì đây?

      Bình An lười để ý tới những người này, lạnh lùng phun ra chữ, "Cút."

      Đầu lĩnh vẫn còn mơ hồ nhưng dám ở lại thêm. Chỉ mấy chiêu người ta chế trụ được tất cả bọn gã, nếu thức thời, chỉ sợ. . . . .."Các ngươi đợi đấy, Cự Kình Bang chúng ta bỏ qua cho đám các ngươi." Theo quy củ của giang hồ, loại trường hợp này đương nhiên phải thả ra câu uy hiếp rồi.

      Nhìn bóng lưng chạy trối chết của những người kia, Minh vô cùng thất vọng, còn tưởng rằng có thể xem náo nhiệt đấy. "Cứ như vậy rồi?"

      Vân Lam có chút buồn cười, "Ngươi còn muốn thế nào? Lại đánh đánh giết giết trận?"

      Minh lộ ra tươi cười lấy lòng, "Lần đầu tiên ta nhìn thấy loại cảnh tượng này nha, có chút tò mò cũng là rất bình thường ."

      Vân Lam khỏi bật cười, vỗ vỗ đầu nàng. "Nữ hài tử bình thường phải là bị sợ mà trốn sao?" Trải qua trận hỗn loạn vừa rồi, hai người bất tri bất giác khôi phục lại hình thức ở chung như thường ngày.

      "Ách? Ta chưa thấy qua nữ hài tử bình thường." Minh đảo tròn mắt, tựa tiếu phi tiếu , "Ngươi gặp qua bao nhiêu rồi?" , bên cạnh nàng có Minh Tuệ và Minh Tuyết đều phải hạng người bình thường, những người khác nàng biết.
      Vân Lam đầu hắc tuyến, sớm tâm tính nàng giống người bình thường, đúng là sai. Chỉ hy vọng những ngày tiếp theo nàng có thể yên bình chút.

      Nàng kia đột nhiên lao đến quỳ xuống, hai mắt đẫm lệ, đau khổ cầu khẩn , "Vị công tử này, xin mang theo huynh muội chúng ta với."

      Vân Lam nhíu nhíu mày, An Khang lập tức chắn ở trước mặt, " nương xin tự trọng."
      Bộ dáng nàng kia xinh đẹp, tuy rằng quần áo lộn xộng bẩn thỉu, nhưng lệ dung khó dấu, khóc thút thít đúng là điềm đạm đáng , "Nếu mang theo huynh muội chúng ta, vẫn bị đuổi giết như trước, đến lúc đó cũng khó thoát khỏi cái chết."

      Mặc dù An Khang có chút thương cảm nàng ta, nhưng đầu óc vẫn tỉnh táo, "Chúng ta cũng phải muốn cứu các ngươi, chỉ là đám người kia chọc đến chúng ta, cho bọn chút giáo huấn thôi." Cứu các nàng bất quá là thuận tiện mà thôi.

      "Tuy rằng như vậy, nhưng cứu chúng ta cũng là ." Nàng kia ngẩng gương mặt ‘hoa lê đái vũ’ lên, "Tục ngữ cứu người cứu cho chót, đưa Phật đưa đến Tây Thiên. . . . . ."

      Trong lòng Bình An thoải mái, hừ lạnh tiếng, "Hừ, chết sống có số, chẳng lẽ còn phải che chở các ngươi cả đời hay sao?" Người nào chứ? Cứu bọn họ mà bọn họ còn như vậy, là đủ chán ghét! Lại hiểu , với xuất thân bối cảnh của công tử nhà , muốn nhất chính là tiếp xúc với những người giang hồ này.

      Nàng kia đột nhiên nhìn về phía Vân Lam ở cách đó xa, tất cả đều là vẻ mặt mong ngóng, " bằng để cho ta van cầu công tử nhà ngươi , nhất định thiện tâm cứu chúng ta." Tại thời điểm nàng tuyệt vọng bất lực nhất, giống như hùng cái thế xuất thủ cứu nàng, lại tuấn mỹ xuất chúng như vậy, nhất định là trời xanh phái người tới cứu nàng. Phỏng chừng nàng ta quên là Bình An ra tay đuổi những người đó , làm sao lại tính đến người Vân Lam rồi? Đoán chừng thấy bộ dáng người ta xuất sắc nên muốn chiếm tiện nghi đây.

      Minh nghe xong lời này, cũng nhịn được nữa cười rộ lên, hiểu nàng ta lấy đâu ra lòng tin này? thấy Vân Lam vẫn rất lạnh nhạt sao? Ánh mắt lại càng liếc qua nhìn nàng ta lần. Nữ nhân này hẳn cho rằng dựa vào sắc đẹp của mình có thể làm rung động ? là chẳng hiểu ra sao.

      Gương mặt Bình An lạnh lùng, "Còn dây dưa nữa đừng trách ta khách khí." ngại đánh nữ nhân. An Khang ngược lại có chút đành lòng, ngó mặt chỗ khác.

      " nương, ngươi có thời gian rảnh rỗi ở đây lằng nhằng, bằng mau đưa huynh trưởng ngươi chữa thương , sắp chịu được rồi." Minh hiểu đầu óc nữ nhân này nghĩ thế nào? Huynh trưởng nàng ta liều mạng bảo vệ nàng ta như thế, giờ toàn thân là thương tích. . . . . . là, cũng mau chóng trị thương còn ra sức quấn lấy bọn họ? Đúng là có bệnh.

      Lúc này nàng kia mới như tỉnh mộng, nhưng vẫn do dự nhìn bên này xem bên kia. Nếu mất cơ hội lần này, con đường tiếp theo như thế nào đây?

      Vân Lam che chở Minh lên xe, thản nhiên , "Nhanh đuổi người , chúng ta phải chạy tới trấn kế tiếp trước khi trời tối."

      "Vâng ạ." Sắc mặt Bình An cung kính, công tử nhẫn nại được rồi.

      "Công tử. . . . . ." Nàng kia há mồm muốn .

      Bình An vung tay lên, cũng biết làm động tác gì, cả người nàng kia liền bắn ra xa.

      Minh ngồi xe ngựa chạy băng băng đường, cười tủm tỉm hỏi, "Sao nữ nhân kia có thể cho rằng ngươi tương đối dễ chuyện vậy?" ràng mới là người lãnh mạc nhất đấy, đừng nhìn bộ dáng lười biếng ôn hòa ngày thường của , đó chỉ là mặt ngoài mà thôi.

      "Đầu nàng ta có bệnh." Vân Lam điềm tĩnh , mí mắt cũng nâng.

      "Ha ha ha." Minh cười to ra tiếng, quả nhiên là ‘ hùng sở kiến lược đồng’ (*).

      (*) Đây là thành ngữ, chỉ hai ý kiến tương đồng, hai người chủ trương mưu mà hợp ( bàn bạn mà đưa ra chủ ý như nhau).
      cô gái bạch dương thích bài này.

    5. Nyanko129

      Nyanko129 Well-Known Member

      Bài viết:
      5,146
      Được thích:
      13,036
      Chương 24: Cùng ăn tối

      Đến ráng chiều rốt cục chạy tới trấn , vào khách điếm Duyệt Lai tốt nhất của trấn. Trước khi vào ở mọi người thuê ba gian phòng hảo hạng, vẫn theo mấy ngày trước, Minh và Bích Liên ở cùng phòng kẹp giữa hai phòng còn lại, như vậy tương đối an toàn. Nhưng có điểm khác duy nhất, đó là Vân Lam chủ động mời các nàng cùng nhau ăn cơm.

      Minh cởi xiêm y ngâm mình trong nước nóng, thoải mái thở ra. là quá hưởng thụ rồi. Bích Liên nhàng giúp nàng tắm rửa, ánh mắt đỏ lên, "Tiểu thư, người. . . . . .có đau hay ?" da thịt tuyết trắng của nàng có những dấu xanh xanh tím tím, khiến cho người nhìn thấy đau lòng.

      Minh ù ù cạc cạc theo tầm mắt của nàng ấy nhìn lại, hóa ra là do va chạm ở xe ngựa. " đau, ngươi sao chứ?" Lúc ấy nàng cũng hoảng sợ. So với loại chim sợ cành cong khắp nơi phải đề phòng như trước kia ở Từ phủ, ngay cả uống ngụm nước còn sợ bị người khác hạ độc, chút đau đớn này tính là cái gì?

      Đụng phải như vậy sao có thể đau chứ? Bích Liên cúi đầu, hai giọt nước mắt vô thanh vô tức rơi xuống bồn tắm nóng hôi hổi. Vô cùng đau lòng cho nữ hài tử dù khổ dù đau cũng cắn chặt răng ngửa đầu mỉm cười. Nuốt nước mắt xuống, hắng giọng cái, " có việc gì, may mắn Bình An đại ca cứu nô tỳ."

      Minh làm sao tâm ý của nàng ấy, nhưng có khóc lớn cũng có ai thương tiếc, chỉ làm cho người khác chê cười. Đảo tròn mắt, cười chuyển đề tài với vẻ mặt bỡn cợt, "Bình An đại ca? Ngươi trước kia cũng gọi thân thiết như vậy." Khi nàng và Vân Lam quen nhau ở Hộ Quốc Tự bên cạnh chỉ có người là Bình An. Cho nên sau đó Bích Liên cũng quen biết với Bình An, có khi còn có thể cùng nhau trông chừng cho bọn họ. Nhưng chỉ kết giao hời hợt, hề hữu hảo.

      "Tiểu thư, người bậy bạ gì đấy?" Quả nhiên Bích Liên dễ dàng bị xoay chuyển tâm tư, vừa tức vừa thẹn, " là ân nhân cứu mạng của nô tỳ." Tuy như vậy, nhưng trong lòng lại dâng lên tư vị khác thường. Cảm giác có người bảo hộ rất tốt.

      "Được được, ta . Bất quá Bình An xác thực cứu ngươi." Minh vẫn là lần đầu tiên thấy bộ dáng xấu hổ ngượng ngùng của nàng ấy, trong lòng thoái mái thôi, mối tình đầu của thiếu nữ đây mà. "Chúng ta cũng thể thất lễ với họ, phải cám ơn người ta tốt đó."

      Tính ra Bích Liên lớn hơn nàng ba tuổi, hết năm nay là mười bảy rồi. Nữ hài tử bình thường đều đến tuổi lập gia đình, nhưng ở Từ gia, lấy đâu ra cơ hội chọn người? Bích Liên tận tâm chiếu cố nàng nhiều năm như vậy, chung quy nên vì nàng ấy mà trù tính lần. Tương lai gả nàng ấy cho người tình đầu ý hợp có thể dựa vào, cũng coi như nàng buông được nỗi băn khoăn. ra Bình An là người tốt để lựa chọn, nhưng tuổi của . . . . . . bất quá có số việc dục tốc bất đạt (nóng vội mà hỏng việc), trước khi việc vẫn nên giỡn, miễn cho chữa tốt thành xấu. Tối thiểu phải biết Bình An có cưới vợ hay , cũng đừng làm con thiêu thân làm gì.

      "Tiểu thư rất đúng." Trong lòng Bích Liên cũng nghĩ như vậy, có điều suy nghĩ giây lát rồi khó xử , "Nhưng người ta cái gì cũng thiếu, cảm tạ như thế nào đây?"

      "Đứa ngốc." Minh cười dài , "Người ta đều là nam tử, có vẻ sơ ý, ngươi bắt đầu từ việc chiếu cố cuộc sống hàng ngày là được, còn có xiêm y giày, các loại đồ dùng bên người, giúp đỡ chuẩn bị chút."

      "Thế này. . . . . .thế này được tốt ." Bích Liên dù sao cũng là nữ tử nuôi ở khuê phòng, chưa từng có nhiều kinh nghiệm ở chung với người ngoài, có rất nhiều băn khoăn.

      "Có cái gì tốt ?" Minh nén cười khuyên nhủ, "Chúng ta đây là ăn khế trả vàng, nhận ân huệ của người ta, đương nhiên muốn hồi báo." Làm tiểu thư người ta dễ dàng sao? Phải hao hết tâm tư nối dây tơ hồng, còn phải chú ý để nét mặt đổi. Àiii!

      Bích Liên bị thuyết phục, gật đầu , "Tiểu thư có lý, nô tỳ lưu ý nhiều hơn."
      Trong lòng Minh cười trộm ngừng, mặt lại nghiêm trang. "Ta nhớ có thuốc bột tan máu bầm, ngươi lấy chút lại đây bôi ."

      "Dạ, tiểu thư." Bích Liên vừa bôi thuốc bột cho nàng vừa hỏi, "Sao chúng ta ăn cơm trong phòng?" Mấy ngày hôm trước đều tự giải quyết ở trong phòng đấy thôi.

      "Nhiều người náo nhiệt chứ sao." Minh thản nhiên , bất quá thầm suy đoán, có thể là tình ban ngày khiến nhóm người Vân Lam có cảnh giác, tận lực cho các nàng ở mình. Tắm sạch xong bôi thuốc, thay quần áo mới, Minh và Bích Liên sảng khoái tinh thần xuống lầu chuẩn bị ăn cơm.

      Mấy người Vân Lam xuống lầu từ lâu, rảnh rang ngồi uống trà xanh. bàn đặt bộ chén sứ hoa xanh đĩa bạc quen thuộc, còn có ấm trà in hình cầu vồng sau cơn mưa. Minh hít hà, đây là trà Vân Vụ thượng hạng, ngàn vàng khó mua, mấy ngày nay nàng uống chính là loại này. Quý công tử này chơi, quả nhiên là khí phái bất phàm. chỉ có lá trà điểm tâm chuẩn bị trước đó đều là loại tốt nhất, ngay cả dụng cụ uống trà là bình và chén đĩa đều tự mang.

      Đợi các nàng ngồi xuống, Bình An ra hiệu bảo chưởng quầy mang thức ăn lên. Mặc dù là khách điếm của trấn , mấy đĩa đồ ăn cũng trang trí phức tạp, vô cùng đơn giản bốn mặn canh, nhưng nguyên liệu nấu ăn coi như sạch tưới mới, hương vị rừng núi rất tươi ngon.

      Minh ăn rất có tư có vị, ý cười đầy mặt. tốt, ở bên ngoài ăn cái gì đều ngon, cần lại sợ người khác thầm giở trò quỷ.

      Vân Lam chỉ gắp mấy đũa rau dại, vài miếng cơm trắng rồi động đũa nữa. Bình An và An Khang liếc nhau, mặt đều là thần sắc lo lắng. Công tử cứ tiếp tục như vậy thể được a, lâu ăn được bữa cơm nào rồi.

      Minh tinh mắt nhìn thấy, nhíu mày, chỉ vào đĩa thức ăn hợp khẩu vị với mình nhất, , "Vân công tử, thịt heo rừng này ăn rất ngon, ngươi nếm thử ."

      Vân Lam lắc lắc đầu, "Ngươi ăn , ta đói bụng."

      "Buổi trưa chỉ ăn vài miếng lương khô, làm sao có thể đói bụng? đại nam nhân ăn còn ít hơn ta, vậy là sao chứ?" Minh nhịn được phân trần, gắp miếng thịt heo rừng vào bát cơm, nhìn chằm chằm , "Ăn." Tối thiểu nàng thích ăn lương khô, nhưng có chút điểm tâm đồ ngọt để ăn đói bụng. Nhưng người này miếng điểm tâm cũng thích ăn, bây giờ ngay cả cơm cũng chỉ ăn vài miếng, như thế sao chịu đựng được?

      Thấy nàng khí thế bức người nhìn chăm chú, khó xử nhíu mày, gắng gượng ăn miếng.

      "Vậy mới đúng chứ, cho dù có khẩu vị cũng phải ăn." Minh vừa lòng gật đầu, chỉ vào đồ ăn , "Ngươi xem thịt heo này mềm rất ngon miệng, rắc chút hạt tiêu đỏ lên, có vị hơi cay cay, ăn đặc biệt ngon, màu sắc nhìn cũng đẹp."

      "Vậy sao?" Thấy nàng miêu tả sinh động như vậy, hình như cũng cảm thấy mùi vị kia khá được.

      "Còn có cái này, rau xanh xào nấm dại, trơn bóng mà dai dai, cực kỳ ngon lại có củ để ăn." Nàng thỉnh thoảng gắp mấy đũa vào trong bát , chính mình ăn vô cùng ngon miệng, còn quên lên vài câu. Theo thanh giòn giã của nàng, giống miêu tả như đúc, Vân Lam khó có khi ăn được nhiều thêm mấy đũa.

      Bình An và An Khang bất khả tư nghị (khó tin) nhìn công tử của bọn họ quen ăn sơn hào hải vị, lại đối với nữ hài tử kia gắp gì ăn đấy đều cự tuyệt. Có trời mới biết, vị công tử này đối với đồ ăn soi mói đến cỡ nào, đồ ăn tinh xảo nhất thiên hạ đặt ở trước mặt bất quá chỉ nếm qua miếng. Nhưng hôm nay lại. . . . . . lại để mắt tới kia là nấm dại mà ăn thêm vài đũa ? ! Đây là cái tình huống gì? ! !

      Bình An và Minh quen biết từ lâu, cũng mơ hồ biết được Minh có vị trí đặc thù trong lòng công tử nhà mình. Tuy rằng dám tùy ý suy đoán tâm tư của công tử, nhưng mấy bộ sách thuốc kia cũng là ngài ấy tự mình chạy đến Tàng Thư Các ở trong cung tìm được. Hầu hạ công tử nhiều năm như vậy, vẫn là lần đầu tiên thấy công tử vì nữ hài tử mà bỏ ra tâm tư như vậy. Xuất thân cao quý, trời sinh có chút thích sạch , từ trước đến nay luôn bảo trì khoảng cách nhất định với người bình thường. Nhưng ngài ấy cư nhiên cho phép nàng ngồi cùng xe ngựa với mình, dùng ly trà chăn màn gối đệm các loại của mình, thậm chí chút vui nào.

      An Khang lại khác, chỉ phụ trách đánh xe bảo hộ công tử an toàn, chưa từng lưu ý tới những chi tiết này, thấy biểu của công tử khác hẳn với ngày thường, tròng mắt đều rơi xuống rồi. Mặc kệ trong lòng bọn họ nghĩ như thế nào, nhưng thấy công tử hiếm khi ăn được bát cơm trắng, hai miếng thịt heo rừng, bốn đũa nấm dại, miếng thịt gà rừng, mấy đũa rau dại, chén canh măng hầm gà. Đều thầm vui mừng, cũng hạ quyết tâm, về sau mỗi lần ăn cơm vô luận như thế nào cũng phải làm cho vị tiểu thư này cùng. là quá thần kỳ rồi!

      Đột nhiên có vài người từ bên ngoài tiến vào, người dẫn đầu ăn mặc kiểu thương gia, mấy người khác thân phận là hộ vệ. Thanh vang dội hô, "Chưởng quầy, có thức ăn gì ngon đều đưa lên , ta thiếu tiền."

      "Vâng có ngay." Chưởng quầy cười híp mắt, lão thích nhất là nghe lời này. Ở nơi thôn quên bé này, khó có được mấy người chủ thượng có tiền tài vào cửa. Hôm nay hoặc là đến, vừa đến là hai nhóm người. Vận khí tốt nha.

      Người có bộ dáng tài chủ (người chủ giàu có) , "Mạnh Vân nương, ngươi ngồi xuống trước , sắc mặt huynh trưởng ngươi tốt, đoán chừng là mất máu quá nhiều, bằng ta bảo chưởng quầy làm chút canh bổ cho ." là đáng thương, tại sao có thể có kẻ lưu manh gặp sắc liền nổi lòng tham nhẫn tâm như vậy chứ? Nếu có huynh trưởng của nàng liều chết bảo hộ, vậy đóa hoa tươi này bị chà đạp rồi. bằng để gã gánh vác trách nhiệm bảo hộ mỹ nhân .

      Vẻ mặt Mạnh Vân cảm kích, yểu điệu , "Cám ơn Thẩm lão gia, may mà có ngươi giúp đỡ huynh muội chúng ta mới thoát được hiểm cảnh." Quý công tử kia muốn thu lưu huynh muội bọn họ có người khác thương hương tiếc ngọc.

      Minh nghe thanh mềm yếu kia cảm thấy có chút quen tai, khỏi liếc mắt cái, oa? Vậy mà lại là huynh muội bị đuổi giết kia. Động tác rất nhanh, theo ngay sau chân bọn họ mà thôi. Lại nhìn người xung quanh nàng ta, trong lòng hiểu được chút, đoán chừng là thuận tiện nhờ xe. Mạnh Vân rửa sạch mặt sửa sang lại xiêm y, liền lộ ra gương mặt có tám phần tư sắc, trách được có người động sắc tâm. Chậc chậc chậc.

      Gương mặt mập mạp của Thẩm lão gia cười đến chen thành đoàn, "Chút việc thôi sao đáng đến. nương, ngươi trăm ngàn lần đừng khách khí, đây cũng là duyên phận của chúng ta." Lời này giống như có ngụ ý đây.

      "Thẩm lão gia. . . . . ." Mạnh Vân đỏ bừng mặt, cái miệng nhắn kiều diễm ướt át hé mở, tầm mắt lại nhìn loạn khắp nơi, "Ôi? Công tử, ngài. . . . . . Ngài sao lại ở chỗ này?" Thanh vừa mừng vừa sợ.

      Vân Lam coi như nghe thấy, cúi đầu hỏi, "Đinh , ăn no rồi?"

      "Ừ, no rồi." Minh vỗ vỗ bụng no căng, cười tít mắt. "Vậy lên lầu nghỉ ngơi ."

      lập tức đứng lên, xoay người lên lầu. Mấy người Minh tự nhiên theo ở phía sau, cũng chưa từng nhìn lại bàn kia.

      "Công tử xin dừng bước." Chợt vang lên giọng mềm mại như sắp vắt ra nước của Mạnh Vân.
      cô gái bạch dương thích bài này.

    6. ^^! Nếu bạn không gửi link bài viết trên Facebook được, hãy sử dụng link trong khung này để chia sẻ bài viết :